189 trả lời, 36.851 lượt xem —
Trang 7 / 7
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 184
Từ: 04.08.2005
Trạng thái: offline
Thế là lại trôi qua một ngày, có gì khác đâu mà sao buồn đến vậy. Một bộ phim hay , một bản nhạc nhạc lại càng làm cho mình buồn hơn. Khó ngủ quá đi, cứ như thế này có khi mình điên mất.
Mà điên quá đi chứ, sao H ko để cho mình yên. Sao lại cứ gọi điện làm ji chứ, tất cả đã qua rồi mà. H đã có một cs khác, có một gd đình phải sống có trách nhiệm với nó chứ. H à, em cũng vậy không thế như ngày xưa. H biết không cái ngày H lập gd, em chỉ nghe người ta nói thôi mà lòng se sắt mà vẫn phải cố mỉm cười. E ko muốn nta và cả H biết rằng em chưa bao giờ quên H, nhưng chuyện gì đã qua thì đều trở thành quá khứ. Càng níu kéo càng buôn mà thôi.....
Hôm nay lại nghe tiếng nói của H, vẫn như ngày nào. Hình như qua nhiều thời gian rồi mà H vẫn trẻ con quá, có gd rồi sao vẫn ko chịu hiểu em. H bảo rồi sẽ vào ĐN và muốn em đi đón H là có ý gì chứ, em đã có gắng để coi H như là người bạn, cố gắng thật tự nhiên mà khó quá.......... Một ngày nào đó nếu H vào ĐN mà gặp lại em thì có lẽ lúc đó đích thực lòng em đã bình yên.
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 184
Từ: 04.08.2005
Trạng thái: offline
Mình đang làm gì thế này, phải dừng lại thôi. Mỗi người đều đã có cs riêng sao con níu kéo làm gì chứ........
Hãy dừng lại đi đừng tự mang đau đớn đến cho chính mình như thế nữa...... dừng lại đi........
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 22
Từ: 03.04.2008
Trạng thái: offline
Một ngày lại sắp qua, em lại trở về với ngôi nhà lạnh lẽo này. Tại sao con người ta sống lại phải có quá nhiều nhiệm vụ và trách nhiệm vậy nhỉ
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
Từ khi được gọi la người lớn em mệt mỏi với cuộc sống này quá đi...
Lang le noi nay ... em nho anh !!!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 184
Từ: 04.08.2005
Trạng thái: offline
Về nhà biết nói gì đây trước sự mong cho của Bố mẹ, Bố mẹ ơi con biết nói sao bây giờ???????? Hp ư, đúng không nhỉ?? con chỉ biết mình không có quyền làm cho bố mẹ buồn mà thôi. Con sẽ về và sẽ cười thật tươi thay cho câu trả lời bố mẹ nhé. Dù sao đó cũng là sự lựa chọn của con và con chỉ còn biết chấp nhận mà thôi.
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 22
Từ: 03.04.2008
Trạng thái: offline
Em đến biển khi bắt đầu hoàng hôn, gió mang vào không khí mùi vị mằn mặn và se se lạnh. Nhớ có lần hẹn anh sẽ ra biển ... Mình hẹn làm chung nhiều điêu quá, nhưng mãi chỉ là hẹn mà thôi...
Dường như em bắt đầu thay đổi rồi.. như trong em có cái gì hơi khác trước..Em ko muốn mình quên anh đâu.. em rất sợ khi trái tim em ko còn anh nữa.. nếu em mở lòng đón người khác sợ bóng hình anh sẽ nhạt nhoà...
Lang le noi nay ... em nho anh !!!
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 22
Từ: 03.04.2008
Trạng thái: offline
#186 —
03.05.2008 14:14
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-03 14:20:17LangLeNoiNay>
Thầm lặng
Nếu ai hỏi sao em lại yêu anh
Em chẳng biết trả lời sao nữa
Bởi tình yêu giống như ngọn lửa
Cháy bùng lên khi gặp ngọn gió nồng
Tình yêu lớn như biển cả mênh mông
Nhưng lặng lẽ, bình yên và sâu lắng
Như trái tim em yêu người thầm lặng
Sâu thẳm lòng mình chẳng dám nói ra
Biết bây giờ anh đang ở rất xa
Nhưng trái tim em mãi hướng về nơi ấy
Dẫu cho anh cứ vô tình mãi vậy
Mà trọn một đời em vẫn mãi yêu anh!!!
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 22
Từ: 03.04.2008
Trạng thái: offline
Cuộc sống này mệt mỏi hay chính em làm cuộc sống của mình mệt mỏi??? Và anh nữa.. sao cứ cố tình làm em đau
Em là người mà có phải đá đâu sao anh vô tình đến thế... Em ko hiểu được tai sao em càng nhún nhường thì anh càng cố tình làm em tổn thương... anh đang thách thức với sự chịu đựng trong em sao???
Mỗi ngày qua đi lại cảm giác mình đang kéo lê thân xác trên 1 con đường mà không nhìn thấy ánh sáng... mỗi ngày qua đi khoảng cách càng xa hơn ... không thể đuổi kịp.. không thể níu giữ....
Anh biết ko em sợ rất nhiều.. Em không biết mình cứng cỏi đến bao nhiêu mà nếm đủ vị đời như thế. Em biết làm gì đây khi niềm an ủi cuối cùng đang rời bỏ em đi....
Lang le noi nay ... em nho anh !!!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 184
Từ: 04.08.2005
Trạng thái: offline
Những ngày dài với cv, khi thành phố lên đèn nhà nhà sum họp ta mới lọ mọ thu xếp để về nhà, dù biết rằng về đó chẳng có ai đang chờ đợi ta hết nhưng cảm giác được thả mình tự do trên chiếc giường thênh thang vẫn vô cùng thoải mái, nó giúp ta xua đi hết mệt mỏi của một ngày căng thẳng. Có một câu trong bài yoga ta tập vẫn nói rằng " khi mệt mỏi bạn đừng nói mệt mỏi mà bạn hãy nói tôi muốn được nghỉ ngơi" có lẽ cái lối suy nghĩ trong câu nói đơn giản ấy giúp ta khá nhiều trong bộn bề cs, tự ta đã biết cách k làm mình mệt mỏi bởi chính suy nghĩ của bản thân, ko làm mình mệt mỏi bởi thị phi cs và điều tiếng thiên hạ. Hôm nay ta sẽ nghỉ ngơi, nghỉ ngơi khỏi suy nghĩ, những lời cạnh khóe của thiên hạ và mai ta lại vui tươi.....
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 184
Từ: 04.08.2005
Trạng thái: offline
#189 —
18.03.2013 02:42
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2013 02:43:54 bởi Bangha>
Tháng hỉ của nhà mềnh, chuẩn bị thằng em cưới và nhỏ cháu vừa ăn hỏi :(( sáng ra người cười kẻ khóc :( não lòng ( mềnh là một trong những kẻ khóc chơ vơ )
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 184
Từ: 04.08.2005
Trạng thái: offline
Sáng nay đọc đâu đó vài câu như thế này nàng ạ: " người con gái hay cười dễ chất chứa trong lòng nhiều phiền muộn, người con gái khó tính thì dễ làm bạn với cô đơn, người con gái mạnh mẽ thường tự làm đau chính bản thân mình", ta thấy nàng thừa cái khó tính, cái mạnh mẽ và cả những nụ cười có phải vì vậy mà trái tim nàng khó khăn đến vậy nó chẳng cho ai đến gần, thi thoảng ta thấy nàng lén lút đi lên tầng thượng và bật khóc rồi trở về với vẻ mặt rạng rỡ như chẳng có điều gì xảy ra, thi thoảng ta bắt gặp nàng với cốc cafe đen nhẻm một mình cô độc, sau khi trút bỏ bộ công sở cứng nhắc ta lại bắt gặp một nàng rất tự do với jean và bata thoải mái nhưng dường như đó chỉ là vẻ bề ngoài còn tâm hồn nàng, trái tim nàng vẫn bị trói buộc ở đâu đó, hãy tìm và mở nó ra nàng nhé để nàng cười vì vui thật sự, và không còn cô đơn nàng nhé.....
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
★
★
★
★
★
0