📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỤC BÁT CỦA HAI NGƯỜI (Liên Hương-Lê Phú Hải)

329 trả lời, 62.791 lượt xem — Trang 1 / 11
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 05:05:47hai1957>
LỤC BÁT CỦA HAI NGƯỜI

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 05:08:49hai1957>


[size="3"]lục bát


lục bát
ngồi đọc một mình
giống như ngắm nghía
bóng hình ta xưa
em về
theo những cơn mưa
hạt gieo ngõ vắng
hạt đùa mái hiên

hạt nào lạ... hạt nào quen
ướt lòng ta...
những muộn phiền nhân gian
lặng trong gió núi mây ngàn
tìm đâu thấy
một cung đàn tri âm ?

trăm năm hồn đá
âm thầm
vạn năm hồn sóng
xô ngầm biển khơi
loanh quanh
bước giữa dòng đời
ta về... gói lại khóc cười phù vân

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 05:14:50hai1957>


THÔI


Thôi em cứ việc đi về
Kệ ta trách móc lời thề gió bay
Đêm ra phố quận loay hoay
Tìm vầng trăng thuở xưa ngày có nhau.

Nghe cơn gió thổi ngang đầu
Vầng trăng xưa luống nhạt mầu vàng phai
Tìm hòai một bóng dáng ai
Theo ta suốt những dặm dài biển dâu

Hồn thanh xuân cũ nay đâu
Oan khiên về mở hội sầu khôn nguôi
Bạn thơ ơi bạn tình ơi
Giận mình đã bạc tóc đời lãng du


Dư âm thấp thóang sương mù
Mong tìm một thuở… mù u, bướm vàng
Tơ vương run lạc cung đàn
Tóc xanh nhuộm giọt thời gian… mấy từng

… Cuối sông kia bến tương phùng
Chỉ còn lá đổ muôn trùng lẻ loi…



Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 05:17:18hai1957>


VÔ ĐỀ

Từ khi trăng bỏ về rừng
Gió bay về núi ngập ngừng mây trôi
Từ khi hoàng hạc vắng đôi
Hai người đứng cách hai nơi đoạn trường
Anh ra đứng giữa phố phường
Tìm trong những ngã tư đường bóng ai

Trăng lên trăng lặn canh dài
Tìm đâu một cánh hồng phai xa vời
Thoắt trôi… đã nửa cuộc đời
Góc hồn ủ kín nụ cười tím xưa
Hư không vẳng tiếng chuông chùa
Rùng mình lạnh buốt cơn mưa đời mình

Hôm qua bỗng thấy lại tình
Ngẫn ngơ cứ ngỡ rằng mình chiêm bao
Tay gầy áo bạc hư hao
So dây đàn lạc thuở nào rồi em
Trở về ôm giấc cô miên
Đời như mộng, chỉ còn riêng nụ hồng

Phiêu du nhẹ khúc tang bồng
Ủ trong men đắng giọt nồng thế nhân
Thả mình lên đỉnh Phù vân
Hư không chuông gọi trong ngần dây tơ
Tìm về một thuở ban sơ
Chợt nghe con sóng vỗ bờ tháng năm


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:10:28hai1957>


CHIA NỬA HỒNG PHAI

Chào em một nửa nụ cười
Ta đi trôi nổi cuộc đời muôn phương
Trả người nguyên khối yêu thương
Chuyến xe bụi đỏ biệt phương trời rồi

Tặng người nửa của riêng tôi
Gọi là kỷ niệm một thời có nhau
Dù không nên nghĩa cau trầu
Thời hoa đỏ cháy rực màu con tim

Thuở ngày xưa biết đâu tìm
Đường bay đã mõi cánh chim vượt ngàn
Lệ khô vắng cả đôi hàng
Chiều nay thuyền viễn xứ càng buồn thêm

Miên trường dài một trời đêm
Vẫy tay cõi tạm bước êm ta về
Lối gầy đau những bến mê
Nhìn quanh chỉ thấy bộn bề lá rơi

Trăm năm còn lại thế thôi
Phù hoa gởi trả xa xôi chốn nào
Khóc đi em mắt lệ trào
Kìa con hạc trắng đi vào bồng lai

Nụ cười chia nửa hồng phai
Ngọt ngào người giữ, rớm gai ta cầm
" Một ngàn năm , một vạn năm
Ai xui chín một kiếp tằm vương tơ
" *


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 05:23:35hai1957>


ĐÂU BỞI MÙA THU

Ta ngồi đếm tuổi qua mau
Ta ngồi gặm nhấm nỗi đau không lời
Cũng là trọn vẹn cuộc chơi
Chung qui người lại phụ người nữa thôi

Người đi biền biệt mây trôi
Để ta lại với khóc cười nhân gian
Ngày xanh giờ nhuốm bụi vàng
Câu thơ lạc vận, cung đàn đứt dây

Bâng khuâng gối chiếc lạnh đầy
Trong chăn lại nhớ những ngày có nhau
Bây giờ cây nát cỏ nhàu
Ngàn xưa để lại ngàn sau bóng hình

Trách chi tượng đá vô tình
Nỗi mình mình chịu, phận mình mình theo
Buồn trông cái lá bay vèo
Còn đâu lửa ... để "cả chiều... thành tro" *

Tội thân ta kiếp tò vò
Chắc chiu nuôi nhện… nhện dò đi đâu?
Biết là biển lớn sông sâu
Sao không biết nói một câu tạ từ?

Lá vàng đâu bởi mùa thu
Thì thôi... một thuở lời ru muộn màng
"Nên chăng thì thiếp với chàng
Chả nên thì lại người làng với nhau
"*


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:08:32hai1957>


BÓNG DÁNG


Chỉ còn lại bóng dáng thôi
Đường xưa lối cũ đã phôi pha nhiều
Bóng xưa giờ cũng tiêu điều
Dáng xưa còn lại một chiều cuối năm
Mắt buồn mắt nhớ xa xăm
Môi buồn môi cũng trầm ngâm lời tình

Lênh đênh một bóng dáng mình
Ngẩn ngơ đáy nước lặng thinh bến bờ
Bóng đi bóng ngã ơ hờ
Câu thơ cỏ xót - câu thơ cỏ mềm

Vẫn còn... một dấu chân êm
Ngập ngừng nhẹ bước qua thềm lá rơi
Tìm trong mắt lá thu phơi
Biển còn hát khúc... tình đời có nhau

Trải qua những cuộc bể dâu
Trái tim xin chớ bạc màu thời gian
Hồn trong một chữ đá vàng
Vườn thơ vẫn trọn cung đàn tri âm...


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 05:29:47hai1957>


TUỔI NÀO CHO EM


Tuổi nào sỏi đá ngây ngô
Tuổi nào như sóng vỗ bờ ngàn năm
Tuổi em mãi mãi trăng rằm
Ngàn sau còn tiếng thì thầm gọi tên

Tuổi hồng còn mãi không quên
Tuổi vàng nghe nắng gọi bên lưng trời
Tuổi thơ kỷ niệm tuyệt vời
Tuổi trăng rằm... tím một thời mộng mơ

Tuổi ngọc ... trong trắng ngây thơ
Tuổi xuân lạc giữa bến bờ yêu thương
Tuổi mộng lưu luyến vấn vương
Tuổi già đi hết chặng đường nhân sinh

Cảm ơn đời đã cho mình
Bao nhiêu tuổi bấy nhiêu tình nước non


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 05:32:29hai1957>


GIẤC MƠ HOÀNG HẠC


Thành xưa rêu phủ lối vào
Phong sương tượng đá bạc đầu còn đây
Tiếng ai hát giọng lưu đày
Bài ly hương thả khói đầy lá rơi
Nghìn năm một khúc nhạc mời
Là thiên thu của đất trời chiêm bao.

Dấu hài hoa lá xanh xao
Ưu tư trầm mặc ngạt ngào khói hương
Thy gan giữa chốn vô thường
Nửa dường đã lạ, nửa dường như quen
"Cảo thơm lần dở trước đèn"*
Trơ vành tuế nguyệt soi thềm rêu phong
 
Thoảng đâu đây dấu tiêu phòng
Hồn cung nữ, cõi mơ mòng còn đâu
Chiến bào trầm mặc đêm thâu
Xe dê lọ rắc lá dâu mới vào”*
Ngất men say, chén rượu đào
Mười phương còn lại phương nào nhớ thương
 
Tro tàn dấu liệm nắm xương
Ngày xanh đợi bóng quân vương... bạc đầu
Trời cao, biển rộng, sông sâu
Giấc mơ Hoàng hạc biết đâu mà tìm
Tiêu phòng chôn chặt cánh chim
"Oán cung"* lệ nhỏ buốt tim một đời


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 05:36:03hai1957>


GỐI TƯƠNG TƯ


Chuông đâu vẳng tiếng muộn màng
Đèn khuya hắt bóng võ vàng canh thâu
Gối tương tư mái tóc nhàu
Mắt chong thức giữa đêm màu cô đơn

Ngại ngùng tiếng dế nỉ non
Thời gian nhỏ giọt mỏi mòn mắt đêm
Lá khô xao xác bên thềm
Giọt sương nóng giữa môi mềm lặng câm

Ngủ đi em - mộng từ tâm
Nhỡ mai vóc hạc xa xăm sẽ buồn
Tay mềm ru khúc vô ngôn
Đường xa diệu vợi vẫn còn dấu chân

"Hải đường lả ngọn đông lân" *
Đêm qua... rồi sẽ trong ngần... thiên thai

Lối xưa còn nhẹ gót hài
Hẹn về chỉ độ canh dài đào bông
Nay đào đã cuốn gió đông
Phù du lại nở bên sông bơ sờ” *

Phòng khuya khuya vẫn lặng tờ
Dấu đêm trăng lặn sương lờ mờ phai
Chợt nghe như gió thoảng ngoài
Giật mình... còn đó... dấu hài thi nhân

Nghe cành liễu rũ phân vân
Trăm năm sao chỉ có ngần ấy thôi
Giữa đường đứng gọi tình ơi
Đợi nhau áo lụa tinh khôi cũng nhàu


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 05:37:27hai1957>


NGHE


Nghe đêm lữ khách độc hành
Nghe hơi quán trọ nghe xanh nỗi buồn
Nghe từng tiếng gió cô thôn
Nghe thương mỗi bước người khôn ngập ngừng
Nghe lao xao tiếng côn trùng
Nghe hồn cô lữ quá chừng quạnh hiu

Nghe hiền giấc chợp thiu thiu
Nghe mềm bờ cát liu riu nắng vàng
Nghe mùa chuyển gió thu sang
Nghe tình vấn vít cung đàn so dây
Nghe mưa ướt lạnh vai gầy
Nghe tràn ký ức xưa ngày có nhau

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 06:10:33hai1957>


NẺO PHÙ VÂN
 

Cũng xuân sắc cũng tài hoa
Cũng là mệnh cũng phong ba cuộc đời
Đạm Tiên ơi! Đạm Tiên ơi!
Mộ bia hoang phế nằm phơi ánh chiều
Một chút hương một chút Kiều
Lòng rưng rưng khóc bởi điều riêng tư

Chị đà về với thiên thu
Em ngồi khóc với phù du đọan trường
Nỗi niềm nhạt phấn phai hương
Tạc màu bia mộ dặm đường thế nhân
Người về từ nẻo phù vân
Có nghe “bạc mệnh” khúc ngân nghẹn ngào

Xanh kia còn có lòng nào
Sao không gởi một ánh sao bay về
Bao phen tài mệnh ê chề
Lòng son đau đáu nơi quê quán người
“Cỏ non xanh rợn chân trời” *
Chân đi mà dạ tơi bời… sắc không
 
"Tiền Đường sóng nước mênh mông
Mồ chôn em kiếp má hồng truân chuyên
Cũng là chút phận thuyền quyên
Chớ nề u hiển lời nguyền hẹn nhau..."*

Trông vùng cỏ úa nhàu nhàu
Âm dương đôi cảnh một màu khói sương
Hóa công ơi chữ vô thường
Khéo xui nên cảnh đoạn trường mà chi

 
 
Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 06:14:47hai1957>


GIỮA CHỐN VÔ THƯỜNG



Nằm nghe mưa rớt ngoài trời
Bấm tay đếm nhẫm ngày rời quê hương
Đưa cao năm ngón đoản trường
Tháng ngày trước mặt con đường phía sau
Mùa mưa về gõ nhịp mau
Bên căn phố trọ xanh màu đèn đêm
Nhớ nhà châm điếu thuốc thêm
Thấy vương vấn sợi khói mềm bay cao
Biển hôm nay động lao xao
Chim bay cũng mõi sóng trào trùng dương


Chân đi đã nửa con đường
Ngỡ ngàng phía trước miên trường phía sau
Ngày hoa mộng cũ còn đâu
Tóc xanh dường cũng ngả màu thời gian
Tình xưa bẻ nửa cung đàn
Xuân thì tan tác giữa vàng lá thu
Loanh quanh lạc nẻo sương mù
Trái tim nhốt giữa ngục tù lặng câm
Giọt buồn chảy ngược vào trong
Ta thành tượng đá âm thầm ngàn sau


Lời người không đánh mà đau
Chia ly không khóc mà sầu khôn nguôi
Ngoái nhìn “con mắt có đuôi”
Tình xưa giờ đã ngược xuôi bến bờ
Lòng đi dạ ở lại chờ
Nói thì nói chỉ giả vờ vậy thôi
Ai xui con bướm có đôi
Chim oanh có cặp để đời có nhau
Thôi thì sau cuộc bể dâu
Trở về chiếc bóng nhìn đâu… cũng mình


Một chút thơ, một chút tình
Ta đi tìm lại dáng hình ta xưa
Mặc đời hết nắng thì mưa
Mặc người vui khúc đẩy đưa với người
Rêu phong đá tạc nụ cười
Chút mình nguyện giữ bên trời gió sương
Nghêu ngao giữa chốn vô thường
Sải chân bước tiếp dặm trường hoá thân



Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 06:18:10hai1957>


LÝ CON CHIM KHÁCH


Có con chim khách vô tình
Bay về hót trước bình minh nắng ngời
Làm ai hết đứng lại ngồi
Ngỡ rằng... người ấy về chơi thăm nhà

Chờ từ bông súng nở hoa
Đến khi bóng nắng đã nhoà phía Tây
Bóng người vẫn bặt chân mây
Hững hờ gió thoảng lối gầy vắng tanh

Chiều nghiêng theo nắng buông mành
Buồn gom than lửa cháy cành tương tư
Trách con chim khách cợt đùa
Cho dài ngọn gió mấy mùa nhớ mong

Chim bay vì đã sổ lồng
Sang sông đâu dám phụ lòng đò đưa
Ai kia trách cứ... hư chưa
Làm sao biết để cho vừa ý nhau

Chẳng thà nói thật đôi câu
Dẫu cho ý hợp tâm đầu hay không…
Dù sao vì đã đợi trông
Con chim quì xuống cành hồng dâng lên

Có đâu trách cứ muộn phiền
Để thơ hoang vắng một miền thu phong
Đã đa mang phải đèo bòng
Hồn thơ như lá theo dòng cứ trôi

Dù sông bên lở bên bồi
Dù cho thuyền đã xa xôi chốn nào
Dù cho con sóng dâng trào
Chút hương còn mãi tạc vào trong tim

Mượn sông để gió đi tìm
Mượn người để gởi chút tình xa xưa
Mượn con chim khách đẩy đưa
Mượn vui câu hát mượn vừa câu thơ…

Có khi bừng tỉnh cơn mơ
Trên tay còn lại vết mờ thời gian
Thương con mối lính vội vàng
Một đời lầm lũi chan chan nắng về

Nghe ra mưa gió dãi dề
Nhìn quanh vàng úa sơn khê bóng chiều
Đường đời đâu ngả tin yêu
Về đâu bốn phía trời chiều đã phai

Vần thơ tựa tiếng thở dài
Bên trong thì đắng bên ngòai thì cay
Phải đâu cuối mắt đầu mày
"Chả cầm cho vững lại dày cho tan"*

Trớ trêu hai chữ đá vàng
Vần xoay con tạo phụ phàng hoá công



Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
BIỆT KHÚC

Mai ra đi giữa giang hà
Cánh chim vạn lý đường xa bão bùng
Cố đô mờ ảo mịt mùng
Đợi con tàu suốt não nùng giữa đêm
Tháng thu phong giọt mưa mềm
Về hôn tóc ướt mà thêm muộn phiền
Một mình một nỗi buồn riêng
Nhớ người hoa bỗng ngã nghiêng bóng thành
Lời thơ ru giấc yên lành
Câu hò mái đẫy sao đành thở than
Đường vào thành nội thênh thang
Điệu ru viễn xứ dỡ dang khói chiều
Đêm thu mưa rớt lạnh nhiều
Trong chăn suy gẫm những điều chưa quên
Lặng thầm nỗi nhớ không tên
Vành trăng sao nỡ khuyết bên lưng trời
Cô đơn lẻ một bóng người
Dòng Hương thoáng chiếc thuyền trôi hững hờ
Mộng du mấy nẻo sương mờ
Miên di ngày tháng bến bờ biển dâu
Hoa niên mộng đã nát nhàu
Câu thơ ngày cũ nhuốm màu khói mây
Nghe sương thấm lạnh vai gầy
Cấm thành lạc bước giữa đầy lá Thu
Mai ngày khuất nẻo phiêu du
Hành trang còn lại tiếng ru muộn màng
Cố đô ơi…biệt khúc buồn !
Cánh chim vạn lý tha hương gửi ngừơi

LÊ PHÚ HẢI - LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-06 14:42:54hai1957>


MỘNG HỒNG TRẦN


Em rời ta chẳng một lời
Cũng đành đoạn giữa bụi đời tha phương
Về qua sông lạnh thả hương
Nghe hài hòa nỗi đoạn trường của nhau

Buồn trông ngọn cỏ dàu dàu
Đìu hiu bến nước một màu khói mây
Xa người lạnh lẽo bàn tay
Gió từ đâu thổi dáng gầy phong phanh

Đường xa chân chẳng bước nhanh
Vì em nhan sắc để dành cho ai
Ví dầu tình đã phôi phai
Đành ta khăn gói dặm dài bến xa

Phải đâu ngày tháng nhạt nhòa
Phải đâu chỉ chút bướm hoa lượn lờ
Mà đem trăng gió ơ hờ
Cho thêm bồi lở đôi bờ phù vân

"Bắt phong trần phải phong trần
Cho phong lưu mới được phần phong lưu"*
Cao xanh ghét giận đời Kiều
Tìm đâu một chốn tin yêu thực lòng

Hết xuân hạ đến thu đông
Bao năm lưu lạc còn mong ước gì
Nửa lo mang tiếng vô nghì
Nửa buồn miệng lưỡi thị phi cuộc đời

Thôi đành tạ lỗi đất trời
Tấm thân xác cũ tả tơi mấy mùa
Đành coi như chút duyên thừa
Tiền Đường gởi lại… cho vừa lòng ai

Châu sa giọt ngắn giọt dài
Đường đời cửa đóng then gài khoá xuân
Từ đây hết mộng hồng trần
Nửa phần bạc mệnh nửa phần vô duyên

Ngỡ rằng nhẹ chút thuyền quyên
Nào ngờ chưa hết lời nguyền ghét ghen
Thân lươn đâu quản sang hèn
Thì thôi gửi xuống sông Tiền... đời hoa.



Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0




BẾN VẮNG


Mịt mờ lối cũ mưa bay
Qua cầu bến cũ dường thay đổi dòng
Phất phơ mấy ngọn tơ hồng
Ngậm ngùi kẻ đứng bên sông ngóng đò

Bến nhàu vạt cỏ tương tư
Bóng người năm ấy còn như hôm nào
Gió hờn tóc rối xôn xao
Âm thầm bến vắng nghẹn ngào mắt cay

Cúi đầu tránh hạt mưa bay
Nghe lòng hoang lạnh từ ngày xa nhau
Dòng xưa gãy một nhịp cầu
Tình xưa dường đã ra màu rong rêu

Dòng đời con tạo trớ trêu
Để sông bồi lở bao điều trái ngang
Dây tơ đứt một cung đàn
Đôi bờ nhân thế bẽ bàng phận duyên

Qua sông chẳng thấy bóng thuyền
Tối om cả chút hạ huyền tháng trăng
Chông chênh lạnh giữa đất bằng
Xót xa gót nhỏ dùng dằng lối quen...


Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0



NGÀY VỀ


cải vàng úa rạp triền đê
Gió lồng lộng thổi bốn bề heo may
Ta về gió ướt thấm vai
Nhớ ngày Thu ấy tiễn ai trong chiều

Vầng trăng non tựa cánh diều
Khép vành mi hẹn lời yêu thẫn thờ
Sông quê sóng dạt đôi bờ
Bước người xa lắc mịt mờ gió sương

Đời trôi hai nửa đọan trường
Cung đàn bẻ nửa vần thương gửi lòng
Miên man như nước theo dòng
Nẻo đường vạn lý bềnh bồng tháng năm

Ừ thôi đâu phải ngày rằm
Tìm đâu thấy một vầng trăng thuở nào
Chỉ nghe tiếng sóng dạt dào
Gọi miền ký ức xôn xao ngày về

Liên Hương

( theo yêu cầu của huynh muội đem hai bài này về đây rồi nhé . Còn bài " lối em về " là muội cố tình kết ở phần của huynh mà , muội cũng đem về trang này từ hôm qua rồi )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-06 14:49:00hai1957>


CHO MÌNH VỚI NHAU


Bài thơ lục bát vô tình
Công ai sinh nở cho mình với nhau
Từ xuân xanh đến bạc đầu
Nợ duyên còn lại đôi câu cũng thừa
Theo người đi hết lối xưa
Biết đâu quê quán mà đưa nhau về 

Chập chùng một dải sơn khê
Theo vần lục bát bộn bề nắng mưa
Kết thành mấy khúc ầu ơ
Dịu dàng dỗ lại giấc xưa tuổi hồng
Chao nghiêng cánh võng bềnh bồng
Chìm vào dâu bể dòng sông con đò 

Mẹ ru tiếng nhỏ ơ hờ
Không hò hẹn vẫn cứ chờ đợi ai
Tà huy rợp ánh vàng phai
Gởi theo nỗi nhớ ngày dài đi qua
Đôi khi thèm một mái nhà
Tiếng cơm sôi bếp lửa nhòa mắt em 

Câu thơ thành gió dịu mềm
Giữa ngày hạ cháy êm đềm khúc ru
Ầu ơ còn với thiên thu
Chập chờn đâu đó... mù u... bướm vàng
Tà huy giờ ngả sắc vàng
Bâng khuâng giọt nhớ ngỡ ngàng giọt thương!


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-10 10:51:36Liên Hương>
Trích đoạn: hai1957

CHO MÌNH VỚI NHAU


Bài thơ lục bát vô tình
Công ai sinh nở cho mình với nhau
Từ xuân xanh đến bạc đầu
Nợ duyên còn lại đôi câu cũng thừa
Theo người đi hết lối xưa
Biết đâu quê quán mà đưa nhau về 

Chập chùng một dải sơn khê
Theo vần lục bát bộn bề nắng mưa
Kết thành mấy khúc ầu ơ
Dịu dàng dỗ lại giấc xưa tuổi hồng
Chao nghiêng cánh võng bềnh bồng
Chìm vào dâu bể dòng sông con đò 

Mẹ ru tiếng nhỏ ơ hờ
Không hò hẹn vẫn cứ chờ đợi ai
Tà huy rợp ánh vàng phai
Gởi theo nỗi nhớ ngày dài đi qua
Đôi khi thèm một mái nhà
Tiếng cơm sôi bếp lửa nhòa mắt em 

Câu thơ thành gió dịu mềm
Giữa ngày hạ cháy êm đềm khúc ru
Ầu ơ còn với thiên thu
Chập chờn đâu đó... mù u... bướm vàng
Tà huy ngả cuối ngày tàn
Bâng khuâng giọt nhớ ngỡ ngàng giọt thương!

Liên Hương - Lê Phú Hải


Hìhì, muội sửa lại câu cuối cho khỏi trùng, nãy xớn xác sao bỏ vận trùng, hai chữ " vàng" ( cái tội " ăn cắp" giờ nhà nước , vừa làm việc vừa làm thơ nó khổ thế )[8D][8D][8D])
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:15:07hai1957>


CHO MÌNH VỚI NHAU


Bài thơ lục bát vô tình
Công ai sinh nở cho mình với nhau
Từ xuân xanh đến bạc đầu
Nợ duyên còn lại đôi câu cũng thừa
Theo người đi hết lối xưa
Biết đâu quê quán mà đưa nhau về

Chập chùng một dải sơn khê
Theo vần lục bát bộn bề nắng mưa
Kết thành mấy khúc ầu ơ
Dịu dàng dỗ lại giấc xưa tuổi hồng
Chao nghiêng cánh võng bềnh bồng
Chìm vào dâu bể dòng sông con đò

Mẹ ru tiếng nhỏ ơ hờ
Không hò hẹn vẫn cứ chờ đợi ai
Tà huy rợp ánh vàng phai
Gởi theo nỗi nhớ ngày dài đi qua
Đôi khi thèm một mái nhà
Tiếng cơm sôi bếp lửa nhòa mắt em

Câu thơ thành gió dịu mềm
Giữa ngày hạ cháy êm đềm khúc ru
Ầu ơ còn với thiên thu
Chập chờn đâu đó... mù u... bướm vàng
Tà huy ngả cuối ngày tàn
Bâng khuâng giọt nhớ ngỡ ngàng giọt thương!


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:18:01hai1957>


DẶM TRƯỜNG NỢ DUYÊN


Nửa đời một chuyến xe đi
Mưu sinh nặng gánh thiên di trể tràng
Từ khi ra phố bỏ làng
Xót xa ngọn gió võ vàng ánh trăng 

Quê nhà ai có biết chăng
Sầu riêng một nỗi buồn giăng kiếp người
Nhớ thương dáng nhỏ em ngồi
Bờ sông đứng gọi đôi hồi ngẩn ngơ 

Biết ai có đợi có chờ
Thương hoài bến vắng đôi bờ sông quê
Mù xa lối cũ ngày về
Phù du chân bước bộn bề nỗi riêng 

Bỏ đi những chuyện ưu phiền
Câu thơ nặng gánh qua miền riêng tư
Mõi mòn lắm, chuyện thực hư
Ta yêu, ta biết hình như yêu rồi 

"Chẳng thà không biết thì thôi
Biết rồi mỗi đứa mỗi nơi sao đành"*
Câu thơ ai viết để dành
Ta về độc thoại trên cành si mê 

Trăm năm đợi bước người về
Mỏi mòn bến nước sông quê ngóng chờ
Dáng gầy vẫn gặp trong mơ
Hình như... ngày ấy... bây giờ là đây

Câu thơ chở nặng vơi đầy
Cho dài suối mộng những ngày ly hương
Bước chân qua nẻo vô thường
Bước nào qua được dặm trường nợ duyên


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:20:19hai1957>


THƠ LỤC BÁT


Bài thơ lục bát chờ nhau
Có người đi vắng biết đâu mà tìm
Đơn côi trang sách im lìm
Đường xa nhớ một tiếng chim gọi bầy

Sao đành thiếu nửa vòng tay
Cho đêm thì ngóng cho ngày thì trông
Câu lục còn mải phiêu bồng
Để cho câu bát giữa dòng ngẩn ngơ


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:21:42hai1957>


LÝ CON SÁO BUỒN


Ai ca điệu lý gieo buồn
Cho ai nắng đổ mưa tuôn cõi lòng
Sông kia nước chảy đôi dòng
Trách chi con sáo sổ lồng nó bay 

Sáo bay ừ thì sáo bay
Giữ lòng ai giữ thân này làm chi
Cũng đành chịu tiếng thị phi
Trăm năm một cuộc tình đi tình về 

Thói đời nửa tỉnh nửa mê
Cho dài câu lý bộn bề xót xa
Dòng đời con sáo bay qua
Cũng xong một kiếp ai mà bận tâm 

Ừ thì trời mưa lâm râm
Cái duyên con gái âm thầm mà sâu
Hững hờ ai có biết đâu
Đến khi ngoảnh lại ôi sầu thời gian 

Ai buông nức nờ giọng đàn
Thương con sáo nhỏ ngỡ ngàng... nó bay
Lời thương cháy một lòng này
Gởi vào điệu lý lắt lay cung buồn 

Cây xa cội nước xa nguồn
Người xa người một cõi hồn mộng du
Về qua cầu khỉ đánh đu
Lục bình trôi chở lời ru cuối mùa


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:24:27hai1957>


MỘT GIẤC CHIÊM BAO


Chập chờn một giấc chiêm bao
Gặp ai... như tự thủa nào đã quen
Bồi hồi những sợ tàn đêm
Giật mình... tỉnh giấc đầu thềm trăng suông 

Chùa xa vọng lại tiếng chuông
Giấc Nam Kha tỉnh hay hồn Lão Trang
Tiếc không trọn vẹn mộng vàng
Trở về đời thực chỉ càng buồn thêm 

Đâu rồi vừa lắng bước êm
Bàn tay nào mới ủ mềm bàn tay
Tiếc thầm lỡ giấc mơ say
Thở dài giận tiếng lá bay sau hè 

Bên thềm vẳng một tiếng ve
Gọi mùa náo nức mà nghe lại sầu
Hình đi đâu bóng về đâu
Sao không hội ngộ hát câu tương phùng 

Đàn ai gảy điệu oán cung
Cho dài mấy nẻo chập chùng sơn khê
Biết đâu là một lối về
Hẹn hò... chỉ mỗi "lời thề cỏ may"

Ngày dài bóng xế nào hay
Trót đa mang chỉ để quay quắt lòng
Về bên bến vắng mơ mòng
Nàng Trương ơi có nghe không điệu buồn...



Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:26:10hai1957>


HƯƠNG


Bình minh trong trẻo hương lan
Giấc trưa hương nắng hong làn môi khô
Chiều êm gió thoảng hương hồ
Đêm thầm hương tóc ôm bờ vai xinh 

Thẹn thùng thiếu nữ hương trinh
Hương hoa nào để dặn mình đừng quên
Thương người hương sắc không tên
Bồ kết tóc gội hương bên láng giềng 

Hương mơ ủ thắm môi hiền
Thoảng hương cỏ mật xanh miền nhớ nhung
Hương trầu thơm lối đi chung
Gọi hương ký ức đi cùng tháng năm 

Bao nhiêu hương thuở xa xăm
Dắt nhau về thắp hương trầm bay lên
Bây giờ hương cũng là tên
Hương người mắt ướt môi mềm tôi thương


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:27:36hai1957>


NGỌN NẾN


Lung linh một ngọn nến hồng
Để ai cháy mãi nỗi lòng... vì ai
Đường yêu xa ngái dặm dài
Nến ơi... đừng vội nhạt phai... tình đời 

Mượn mặt trời để áo phơi
Mượn em để biết có tôi nhọc nhằn
Đừng chê phố nhỏ muộn màng
Trăm năm còn lại khẽ khàng... lời ru 

Người về hát khúc thiên thu
Tìm tia nắng nhỏ giữa mù mịt mây
Giọt rơi mòn cọng nến gầy
Niềm vui le lói những ngày có nhau 

Từ xuân xanh đến bạc đầu
Cháy mình chỉ để lại câu thơ buồn
Nghe từ ngọn lửa vô ngôn
Lệ rơi Tư Mã hay hồn Tương Như 

Tìm gì trong dấu "cảo thư"
Biết đâu là những thực hư nỗi đời
Đếm từng giọt nến rơi rơi
Mà nghe sóng vỗ đầy vơi cõi lòng


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
CÁI CÒ ĐI ĐÓN CƠN MƯA

Mưa trên cao đổ xuống rừng
Bên con suối chảy vô chừng lá bay
Chân đi mang tuổi xuân đầy
Cô liêu sầu đã như mây đỉnh trời
Lỡ mang nặng trái tim người
Nên loài đá cũng khóc đời du sa

Còng lưng nửa gánh sơn hà
Làm sao biết được đâu là bến neo
Thời gian như nước qua đèo
Run run nắm mảnh tình nghèo trên tay
Phũ phàng trận gió cuốn bay
Để rồi hoá đá dạn dày gió mưa

Đường còn xa vạn dặm thưa
Trăm con suối nhỏ tiễn đưa sông về
Bến xưa thuyền cũ vai kề
Buồm căng gió bấc thổi tê tái lòng
Thương con cò trắng đèo bòng
Trời chiều chạng vạng nên không lối về

Chập chờn suốt một cõi mê
Tìm đâu thấy được câu thề năm xưa
Vẫy vùng mỏi cánh trong mưa
Ai người quân tử mà đưa lối cò
Bờ ao phận mỏng dẫm dò
Khóc đời lặn lội , hẹn hò tép tôm

Đêm nằm thèm chút tay ôm
Ngoảnh qua chỉ thấy sao hôm đỉnh trời
Đành lòng lá rách tơi bời
Vô danh phận mỏng sao đòi chăn êm
“Con cò mà đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao”


Đêm qua trời đổ mưa rào
Cái cò lộn cổ ...biết vào tay ai
Nỉ non lời gió thoảng ngòai
" lòng trong nấu xáo" ...cũng hòai ...cò ơi !
Phù vân cũng một kiếp đời
Cứ dang cánh trắng giữa trời mà bay


Lê Phú Hải - Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:29:10hai1957>


ĐẾM MƯA


Ngòai kia xám ngắt mây trôi
Bâng khuâng ngồi ngó mưa rơi trong chiều
Nóc nhà phủ bóng tịch liêu
Làm sao đếm được bao nhiêu giọt buồn

Mịt mờ ô cửa mưa tuôn
Lẻ loi sót một cánh chuồn lặng câm
Ta ngồi ngóng chốn xa xăm
Nghe mưa kể chuyện tháng năm qua rồi

Đường mưa vắng ngắt bóng người
Cây run rũ lá tả tơi bên hè
Cô đơn lạnh cả lối về
Liêu xiêu bóng nhỏ bốn bề mưa hoang

Trách chi ngọn gió phũ phàng
Quất cho rát giọt bẽ bàng mắt cay
Ta ngồi đếm giọt mưa bay
Chợt rưng rưng nhớ vòng tay một người !


Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 06:50:50hai1957>


MỘT MAI TA VỀ


“Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay”
Vui buồn xin cạn giọt say
Đưa hai tay đếm mỗi ngày đời ta
Rồi mai thể phách đi xa
Tinh anh còn ở lại nhà… với ai?

Ngoảnh trông hết chặng đường dài
Biết đâu là chốn một mai ta về
Tóc buồn trắng ngọn gió đi
Trăm năm còn lại chút gì hay không
Phất phơ mấy cọng tơ hồng
Thôi cười nửa miệng cho lòng nhẹ tênh
Phù vân còn lắm gập ghềnh
Dăm bài thơ... của để dành... vậy thôi
"Người yêu ngày ấy đâu rồi
Chỉ câu thơ sống cùng tôi... tuổi già" *

"Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ canh gà Thọ Xương”*
Bóng hình đi chỉ còn hương
Nhớ nhung chi nỗi đập gương tìm người
Mới hay còn có bên đời
Câu thơ mặn đắng viết lời thủy chung

"Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn"
Ngày mai dặm thẳm non ngàn
Cần chi lọng tía mâm vàng cho nhau
Chút tình trầu thắm xanh cau
Ngàn xưa cho đến ngàn sau vẫn còn

Vì đâu tàn cuộc vuông tròn
Vì ai dáng ngọc mõi mòn ngóng trông
"Nay đào đã cuốn gió đông
Phù dung lại nở bên sông bơ sờ"*
Hẹn từ xưa đến bây giờ
Can qua lắm nỗi đôi bờ lệ khô

Trót tơ vương... mối duyên hờ
Để phù dung nở bơ sờ tả tơi
Vì ai nói chẳng giữ lời
Xót lòng "rau cải về trời" thở than
Lỡ làng một mảnh hồng nhan
Thì thôi trọn kiếp riêng mang một mình


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»