.
NIỀM VUI
và cái TÂM của người VIẾT .
" Có lẽ nào, trong số họ chưa có ai từng cầm cọ để vẽ hoặc cầm chiếc máy chụp hình phong cảnh để hiểu được thi sĩ đang diễn tả cái gì ? "
Đó là một trong những câu tôi xin giữ lại ở một người viết có tâm và tỏ thái độ ưu tư với những sai lầm, thiếu xót về lối giảng dậy trong chương trình Ngữ Văn của một số giáo sư , giáo viên khi ông viết lời góp ý và khuyến khích một cây bút trẻ trong nước .
Họ - những người có trách nhiệm đào tạo kiến thức và lề lối suy nghĩ cho những người trẻ tuổi - là ai ? Họ hấp thụ và đã bỏ công lao tìm tòi để ghi bài giảng như thế nào ?
Khi tác giả Chân Phương đặt câu hỏi : "
" Có lẽ nào, trong số họ chưa có ai từng cầm cọ để vẽ hoặc cầm chiếc máy chụp hình phong cảnh để hiểu được thi sĩ đang diễn tả cái gì ? "
Tuy không phải là giáo sư chuyên ngành Ngữ Văn , tôi vẫn thấy khó trả lời trên một chỗ đứng của một kẻ đã học vẽ và cầm máy ảnh .
Cầm cọ vẽ, cầm cái máy ảnh vô tri vô giác để cố gắng ghi lại những đường nét , những góc cạnh để làm gì ? Nếu tâm hồn vô cảm, trơ trơ như gỗ đá thì sự nhạy cảm, nét nhân bản phải ném vào chỗ nào ở cái xó sỉnh của đời sống ?
Đó là một trong những câu hỏi căn bản để phải có những câu trả lời chính xác khi sáng tác và truyền đạt . Ta đã học gì ? Đã suy niệm ra sao để tổng hợp kiến thức khi muốn sáng tác ?
Nghệ nhân khi có cảm hứng muốn tạo nên một tác phẩm . Hắn cảm nhận như thế nào và ra sao trước một niềm hoan lạc hoặc là một nỗi niềm, một nỗi đau ?
Sự suy niệm trước những hoàn cảnh sống ,mắt thấy, tai nghe ra sao để có một kinh nghiệm sống làm nền tảng cho sự sáng tạo ? Một Hàn Mạc Tử đã thấm thía cơn bệnh ngặt ngèo và vẽ lên tâm trạng thống khổ của ông ra sao trên những dòng chữ ?
Ai là người vẽ được tâm trạng thật của mình bằng những gam màu sắc một cách trung thực ( trừu tượng hay hiện thực ) Và người thưởng ngoạn đã thấy được những khúc triết thầm kín ấy ra sao ?
Căn bản của sự sáng tạo là sự định tâm, suy nghĩ sau khi đã học hỏi được một phần nào kỷ thuật cần thiết . Người vẽ tranh,chụp ảnh, người viết văn, viết nhạc....( cho dù là đã có hồng ân của một phần trăm nào đó về thiên tài bẩm sinh ) cũng cần học hỏi để thu nhận . Cảm hứng nhất thời chỉ là một động lực . Niềm đam mê ngắn hạn vẫn chưa đủ để phát triển liên tục trên con đưòng sáng tác nghệ thuật . Nghệ thuật mà không có cái " tâm " thì chỉ là một sản phẩm tiêu thụtheo phong trào khuynh hướng nhất thời của đám đông ( theo sự lăng xê kích động của báo chí )
Còn nhớ ,ở vài bài viết , tôi đã ví người viết như một kẻ vẽ tranh , chụp ảnh bằng thứ ánh sáng của tri thức . Ngọn lửa tri thức này tỏa sáng hay lu mờ, tắt phụt trong một khoảng chốc ở cái tâm định hoặc bất định .
Làm sao để ý thức đuợc cái tâm bất định hoặc rất lương thiện không vụ lợi, không méo mó ở phần tri thức là điều không phải đơn giản ở những người muốn góp phần vào nền văn học ?
Với bài viết này, tôi xin được cảm ơn những người có lòng khi sáng tác , khi làm những công việc truyền bá ở tấm lòng biết thiết tha .
đăng sơn.fr
NIỀM VUI
và cái TÂM của người VIẾT .
" Có lẽ nào, trong số họ chưa có ai từng cầm cọ để vẽ hoặc cầm chiếc máy chụp hình phong cảnh để hiểu được thi sĩ đang diễn tả cái gì ? "
Đó là một trong những câu tôi xin giữ lại ở một người viết có tâm và tỏ thái độ ưu tư với những sai lầm, thiếu xót về lối giảng dậy trong chương trình Ngữ Văn của một số giáo sư , giáo viên khi ông viết lời góp ý và khuyến khích một cây bút trẻ trong nước .
Họ - những người có trách nhiệm đào tạo kiến thức và lề lối suy nghĩ cho những người trẻ tuổi - là ai ? Họ hấp thụ và đã bỏ công lao tìm tòi để ghi bài giảng như thế nào ?
Khi tác giả Chân Phương đặt câu hỏi : "
" Có lẽ nào, trong số họ chưa có ai từng cầm cọ để vẽ hoặc cầm chiếc máy chụp hình phong cảnh để hiểu được thi sĩ đang diễn tả cái gì ? "
Tuy không phải là giáo sư chuyên ngành Ngữ Văn , tôi vẫn thấy khó trả lời trên một chỗ đứng của một kẻ đã học vẽ và cầm máy ảnh .
Cầm cọ vẽ, cầm cái máy ảnh vô tri vô giác để cố gắng ghi lại những đường nét , những góc cạnh để làm gì ? Nếu tâm hồn vô cảm, trơ trơ như gỗ đá thì sự nhạy cảm, nét nhân bản phải ném vào chỗ nào ở cái xó sỉnh của đời sống ?
Đó là một trong những câu hỏi căn bản để phải có những câu trả lời chính xác khi sáng tác và truyền đạt . Ta đã học gì ? Đã suy niệm ra sao để tổng hợp kiến thức khi muốn sáng tác ?
Nghệ nhân khi có cảm hứng muốn tạo nên một tác phẩm . Hắn cảm nhận như thế nào và ra sao trước một niềm hoan lạc hoặc là một nỗi niềm, một nỗi đau ?
Sự suy niệm trước những hoàn cảnh sống ,mắt thấy, tai nghe ra sao để có một kinh nghiệm sống làm nền tảng cho sự sáng tạo ? Một Hàn Mạc Tử đã thấm thía cơn bệnh ngặt ngèo và vẽ lên tâm trạng thống khổ của ông ra sao trên những dòng chữ ?
Ai là người vẽ được tâm trạng thật của mình bằng những gam màu sắc một cách trung thực ( trừu tượng hay hiện thực ) Và người thưởng ngoạn đã thấy được những khúc triết thầm kín ấy ra sao ?
Căn bản của sự sáng tạo là sự định tâm, suy nghĩ sau khi đã học hỏi được một phần nào kỷ thuật cần thiết . Người vẽ tranh,chụp ảnh, người viết văn, viết nhạc....( cho dù là đã có hồng ân của một phần trăm nào đó về thiên tài bẩm sinh ) cũng cần học hỏi để thu nhận . Cảm hứng nhất thời chỉ là một động lực . Niềm đam mê ngắn hạn vẫn chưa đủ để phát triển liên tục trên con đưòng sáng tác nghệ thuật . Nghệ thuật mà không có cái " tâm " thì chỉ là một sản phẩm tiêu thụtheo phong trào khuynh hướng nhất thời của đám đông ( theo sự lăng xê kích động của báo chí )
Còn nhớ ,ở vài bài viết , tôi đã ví người viết như một kẻ vẽ tranh , chụp ảnh bằng thứ ánh sáng của tri thức . Ngọn lửa tri thức này tỏa sáng hay lu mờ, tắt phụt trong một khoảng chốc ở cái tâm định hoặc bất định .
Làm sao để ý thức đuợc cái tâm bất định hoặc rất lương thiện không vụ lợi, không méo mó ở phần tri thức là điều không phải đơn giản ở những người muốn góp phần vào nền văn học ?
Với bài viết này, tôi xin được cảm ơn những người có lòng khi sáng tác , khi làm những công việc truyền bá ở tấm lòng biết thiết tha .
đăng sơn.fr




