📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI IM LẶNG GIỮA EM VÀ TÔI .

399 trả lời, 45.528 lượt xem — Trang 2 / 14







..



KHÔNG PHẢI
LÀ BÀI THƠ CUỐI CÙNG.


--------------------------------



Không phải là bài thơ cuối cùng
Cũng không phải là một câu từ biệt
Dù cuộc tình đang đi về cuối đường
Để chúng mình có đầy đủ những điều nuối tiếc

Có gì để tiếc ?
Từ những dấu chấm phẩy ở từng lá thư cũ
Từ một ảo giác khi ta nói mình yêu nhau
Tình yêu cũng có thể là điều tạm bợ
Như cơn mưa nằm sót lại
Trên mái hiên nhà
Vàng võ,sót sa


Không phải là bài thơ để than vãn
Than vãn gì ở nhau ?
Khi cánh chim trời mang tình ta bay và xa mãi nhau
Biển chỉ là biển dậy sóng
Loài hải âu xoãi cánh gây tiếng động
Tiếng động dội lên ở nỗi thinh lặng giữa chúng mình

Như thế - Tôi và em - Quay lưng
Chúng ta trở lại điểm khởi đầu
Từ những ngày chưa quen biết nhau
Từ những buổi chiều lặng thầm
Ở một góc thư viện em hay ngồi
Ở một ngôi quán cũ kỹ buồn thảm của tôi
Những trang chữ kể lể về những thứ tình yêu cũng dễ gây buồn thảm
Đời chẳng có gì để vui
Đời sống ở chỗ nào cũng thế mà thôi
- Những sáng chiều,trưa,tối

Gặp nhau,chai lì đi với những cái cảm giác của từng ấy môi hôn,hẹn hò và những điều không còn gì đáng nói
Tình yêu biến thành một loại thuốc trụ sinh
Uống nhiều đâm chai lì
Để thấy không còn hiệu lực

Em và tôi
Quay lưng đi - Khoảng trống trải lười biếng cúi đầu ở lại
Từ khoảng trống ấy là tương lai của dĩ vãng nhạt mờ

Quay lưng đi - Em
Bỏ lại bóng nhau trong nỗi im lặng
Nỗi lặng im như thế đi tìm chỗ trú ẩn trong bài thơ này

Và tôi biết..
Đây không phải là bài thơ cuối cùng đâu em.





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0






..





CHUYỆNẤYCŨRỒI.




Chuyện ấy đã cũ rồi.Cũ lắm !
Cũ kỹ như những lần chiều đánh rơi chiều
Từ một mùa đông nào đó còn xót lại
Trên khuôn mặt nhợt nhạt của một người yêu

Khuôn mặt ấy có những nỗi buồn
Còn đọng lại như một vũng nước mưa
Chưa kịp bị hơi lạnh làm đông cứng
Mà ở dưới là một chuyện tình xưa

Xưa như câu chuyện cổ tích
Của chàng và người ấy mang tên Nàng
" ... Nàng có lúc hiền ngoan và tinh nghịch
Để có lúc chàng gọi nàng là con gấu

Con gấu trắng tinh như mảng tuyết
Con gấu biết mè nheo và nhõng nhẽo
Biết cả điều giận hờn khi không có gì đáng hờn giận
( Trong tình yêu lúc nào cũng có hình bóng của tay ba :
Chàng + Nàng và cái bóng thứ ba ấy là đôi lứa
Cái bóng đôi lứa ấy có cả điều gọi là tự ái
- Ta yêu người để được người yêu lại )

Trong tình yêu -thứ tình cảm xưa như trái đất -
Những vị kỷ,tự ái có khi giết chết tình yêu

Và từ đó
Người rời xa người
Những tháng ngày rất đẹp qua đi
Mang theo những lời nói có ẩn dấu của điều biệt ly
Mùa xuân trải nắng trên cây cỏ,hoa lá không còn nữa
Chỉ còn lại một mùa đông duy nhất
Phủ đầy màu trắng
Trên và trong những con mơ của người tình mang tên Gấu
Gấu ngủ vùi để chạy trốn mùa đông
Mùa đông ở đâu cũng dài thăm thẳm
Để khi thật sự tỉnh giấc
Nàng không còn thấy bóng dáng của chàng
Chàng mang tình yêu của mình đi mất
Sau khi để lại vọn vẹn một dòng chữ nhỏ trên mẩu giấy gắn trên cành cây khô :
" Adieu - Sois heureuse " *

Vậy thôi !
Từ đó,không còn ai ở chỗ hẹn cũ
Không còn ai nói với ai lời yêu thương như ngày cũ ".







đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0


..




...CÓ NHỮNG NGÀY NHƯ THẾ


có những ngày ta chẳng thốt nửa câu
dẫu quanh co cần có người mở lối
dẫu rất cần cho tâm tư bớt rối
vẫn lặng thinh lời giấu vội vào trong

có những ngày ta chẳng buồn mở miệng
dẫu cuồng phong sóng dậy trong lòng
dẫu muốn thét lên ngàn lời nóng bỏng
vẫn cắn môi nén chặt giữ lặng thinh

có những ngày ta chỉ muốn một mình
để gậm nhấm trái tim khờ lỡ chọn
đế âm thầm cóp nhặt mảnh tình con
ghép vào chuỗi lặng thinh dài vô tận

* Baby2004
( Ncd )




---





LẶNG YÊN MÀ NHỚ NHAU


Đưa tay chạm thử vào nỗi nhớ
Xoay người vớt thử một khoảng không
Tìm ra bóng tối của người thương
Và nỗi yên lặng không phải nhỏ



Quay về hâm lại nỗi nhớ nhung
Ôm vai che dấu từng trống vắng
Gọi tên để biết chẳng phải dưng
Tình yêu tựa sông chảy không ngừng




Để nghe tôi nói về Em.



Thích nói chuyện với bóng đêm
Tôi tưỏng tượng ra em
Với mùi đêm trong thinh lặng
Đêm ngồi xõa tóc giống em
Đêm toả mùi hương lạ kỳ huyền diệu
Đêm biết giữ sự im lặng
để nghe tôi nói về em….

Em và những điều kỳ lạ
Như chuyện thần thoại ( không có thật )

Em với giấc mơ không đầu đuôi,gốc ngọn như không khí
( người ta chỉ ngửi và thở được mùi không khí )
Em với bao điều bí ẩn trong tôi..
( trong tôi ,mưa nắng không điều hoà )
Em với những dịu dàng cần và không cần thiết

Có những ngày,tôi tưởng đã quên em
Có những đêm tôi tưởng chẳng còn trí nhớ
Lạ kỳ - Hụt Hững –



đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0


..





LỜI NGUYỆN ĐỂ NHỚ


Nghe thầm thầm tiếng nói của yên lặng
Lặng tĩnh góc nhà thờ mỗi buổi chiều
Ngọn đèn cầy lung linh hình giọt nắng
Yên tịnh nghe lòng mình cất tiếng kêu

Tôi vẫn cầu nguyện cho em
Vẫn nhớ ánh mắt đen tuyền
Cả giọng nói xanh dĩ vãng
Êm tiếng hát tựa chim quyên
Cầu, để mình không mất trí
Nguyện, để giữ mãi trong lòng
Để nhớ những đêm khuya nồng
Để biết bình yên nghe tim đập
Để thay thế những lời yêu thương….



đăng sơn.fr


Đăng nhập để trả lời
0


..





GIỮA CHIỀU RƠI





Chiều !

Một mình

Nghe lòng mình hiu hắt

Hình như thầm lặng theo ngày tháng trở về

Trên bài thơ xưa khi ngồi đọc lại

Để nhung nhớ ái ân ngày cũ


Ngày trôi theo ngày

Như vết bay của những con chim sẻ

Như lời dấu yêu vẫn còn mặn trên môi



Chiều buông
Buông theo tiếng đàn hụt hẫng
Đàn nghe vọng lại ở cõi tịch liêu
Buồn theo tiếng dương cầm chạy về
Buồn và nỗi lặng thinh ôm lấy nhau ve vuốt
Như những ngón tay tình nhân
Buồn ứa môi,buồn đến nơi cùng cạn

Chiều

Lằng lặng - Im hơi !

Chiều rơi,chiều rơi !





- - -



BIỆT TĂM

Thà người cứ im lặng
để tôi biết mình buồn trong một chốc
Một chốc lát rồi thôi

thà người cứ biệt tăm
như loài chim bói cá
trên mặt biển đã là tôi
Vĩnh viễn như thế


thà người đừng bao giờ nói người yêu tôi
để tâm hồn tôi êm ả như mặt hồ đầy sương
để tôi không bao giờ biết khổ đau
để tôi mãi mãi là tôi,người ơi


Cứ để nhau lặng yên
như tiếmg mưa rụng ở buổi chiều
Trong nỗi im lặng từ nhau
Chẳng khi nào có tiếng nhau thở dài
Chẳng khi nào làm hồn nhau thắt lại,chua xót

Thà như thế - Người ơi !







đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0



..





KHUNG CỬA
MANG TÊN BỤI THỜI GIAN


________________



đẩy cửa nhìn vào
không thấy nhau
màu tường vẫn tối
bụi thời gian bám màu



đẩy khung cửa nặng
tìm lại góc nắng
nắng ngày cũ hoen ố
nghe như lòng mình đầy bão tố


đẩy cánh cửa đời nhau
hốt gọn những chùm ngày tháng
trên một bóng tối mang tên dĩ vãng
quá khứ nhốt gọn tên người
nguời chìm vào sự quên lãng nào đó
sau những cánh cửa
để tôi tìm hoài không thấy




đẩy cửa,và hỏi mình đẩy cửa để làm gì
có tìm lại được lời nói biệt ly ?
có tìm lại được từng huơng vị cũ ?
của một thời nào yêu dấu
khi tất cả đã như một cơn mơ
ảo tưởng và hoang đường như chuyện cổ tích

( Người ta hay bắt đầu cho những câu chuyện kể :
...Ngày xưa,ngày xưa ấy
Có hai kẻ yêu nhau
từ một buổi chiều mưa
từ một nỗi cô đơn đã có thật
như hình dáng dịu dàng của nỗi buồn phiền
Họ đến với nhau để biết yêu nhau tha thiết lắm
Rồi họ đánh mất nhau
Bàn tay rời bàn tay,bàn chân quay đi
Sau cánh cửa đời khép
Rồi từ đó.... )


Đẩy cửa về
Buồn lê thê


Với tay ,đóng cửa lại
Buồn vẫn chạy theo,tìm về.




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0


..



KỆNÓĐI



Kệ nó đi
Để yên cho nó ngồi trong một xó xỉnh
Nó biết gục đầu vào gối
Nó khóc ấm ức
Nó thấy nó chưa được trưỏng thành
Nó sẽ còn phải đau khổ mà khóc nức nở
Nó sẽ biết cách mà gậm nhấm nỗi buồn

Lâu rồi sẽ quen mà
Lâu rồi thì tâm hồn sẽ biết cách trở thành chai dá
Tình yêu đã mang tên nó,nó mang tên tình yêu...

Mặc kệ nó đi !




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0


..


KHÔNG PHẢI
là MỘT BÀI THƠ TÌNH.



_____________________________



Không phải là bài thơ tình
Cho những kẻ đã quen vơí điều phụ bạc
Và cho những người muốn quên rất nhanh
Quên dòng chữ tượng hình cho ảo giác
Quên bờ cát trắng và từng dấu chân trên cát
Quên cả ngón tay cầm bút để viết chuyện chúng mình


Có nghĩa gì đâu
Mà làm nhau đau ?

Đau từ những bài thơ kiểu cách và đầy rẫy nuối tiếc
Có nghĩa gì khi tình chỉ là một cơn gió thoảng
Gió rẫy mình trên bờ sông
Thoảng qua mấy nhịp cầu treo lồng lộng nắng

Nắng mưa chỉ là một hiện tượng
Tình trần thế cũng có thể là ảo mộng

Và từ đó...
Không còn câu thơ tình trong những đêm vằng vặc
Không phải đây là một bài thơ tình
Cho những kẻ đã quen vơí điều phụ bạc
Không phải tình yêu nào cũng giống nhau

Thế thôi.

Sẽ không còn từ đây lời yêu dấu
Khi không còn gì để ở lại cùng nhau.




TrầnKiêuSơn & đăngsơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0



..





NỖI LẶNG THINH GIỮA HAI NGƯỜI
( Như nỗi lặng thinh giữa chúng mình )


_____________________________________





Em và anh - Cả hai chúng ta cùng thinh lặng
Em là bóng đêm
Mà anh là một ngày còn chút nắng
Cả hai đứa đều lặng thinh,lặng thít

Chẳng ai còn điều gì để nói
Dù là một câu hối tiếc
Chẳng biết từ đâu
Hai đứa rời nhau

Lặng lẽ như câu kinh
Hờn dỗi như trẻ nít
Để khi quay lại tự thấy mình
Và đôi lúc tự hỏi ( hỏi lại chính mình )

Vì sao và vì sao ?
Vì sao lại xa nhau ?
Và vì sao không nói ?
Để tội nghiệp tình yêu

Tình yêu lúc nào cũng vô tội
Chỉ chúng mình là có tội
Như nỗi lặng thinh giữa chúng mình




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



..


Vách cũ




________________________________________




Thế thì thôi,em về nơi chốn ấy
Ta ở lại,lấy bóng mình làm vui
Vui buồn cũ,lấy thời gian làm nắp đậy
Đèn mờ tối vách cũ một mình ai


Giữa đêm về lung linh niềm cô quạnh
Tiếng thạch trùng nức nở giọng buồn tênh
Trăng thẩn thờ nhìn bóng ta thức trắng
Mỏi nhịp lòng khua động cõi lặng thinh.


đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0


..




viếtchomột
MÙAHẠCŨ

__________________





Mùa hạ đã qua đi, đi xa lắm
Bóng trăng hạ trong bài thơ Nguyệt Hạ cũng mờ nhạt
Từng đợt sóng của một thời biển xanh cũng nhạt nhoà
Như cụm hoàng anh đã tả tơi hoa
Hình ảnh em và tôi cũng trôi theo mùa hạ nhạt nhòa như thế

Em ra đi và tôi lặng lẽ khép cánh cửa
Tiếng sóng biển chìm xa
Ánh trăng mang tên mùa hạ cũ khuất xa
Tất cả rồi chìm vào quá khứ
Như sợi thuốc xanh đổi sang màu vàng nhạt
Nơi quán cà phê của một góc Cali mang tên Cà Phê Dĩ Vãng

Tôi ngồi lại vơí tách cà phê vừa đủ đắng
Dường như trong tôi còn sót lại vài điều
Từ một ánh biển xanh ngày ấy
Đã có một mùa hạ hồng trên bãi cát
Đã có một khoảng đời vừa thay mùa

Mùa của tôi từ nay không còn cái tên để gọi
Bởi vì...
Tất cả đã đi qua
Ánh trăng của mùa hạ đi qua
Màu nước biển một thời cũ đi qua
Hạnh phúc lại thoát khỏi vòng tay với thêm một lần nữa
Để còn mình tôi ngồi nán lại
Nhìn những buổi sáng, buổi chiều buồn tênh

Và thảng hoặc
Ngỡ ngàng
Khi nghe lại bài hát tên Nguyệt Hạ của một thời xa xăm

Sau bài hát buồn bã đến tận cùng ấy
Chỉ còn sự lặng thinh
Lặng thầm , lặng thinh ....





đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0



..




THINH LẶNG MÀ QUÊN NHAU





khi tôi giữ yên lặng
là lúc tôi giả vờ để quên được em

Em ngày đó
Nụ cười vừa chạm ngõ
Má hồng ngây
Vai tóc đầy


khi tôi lặng yên
như mặt hồ
khi tôi ngồi yên
tưởng tượng ra em
trong tình khúc mang tên buổi chiều
Là lúc tôi đã muốn được quên






tôi cãi cọ với chính mình
với những tiếng gọi 'Em và Anh '


( Làm gì còn em và Anh
Khi em đã là dĩ vãng ?! )



Tôi lặng thinh
như ánh bình minh
Tôi biết giận hờn em
như loài chim vỗ cánh


Em lặng câm
Và em sẽ quên nhé em

Quên đi những mặn nồng
Quên mình đã có lần nói yêu thương


Chuyện ấy đã qua rồi
Qua đi từng nụ cười
Ở nơi em,nơi tôi


Buổi tối nay
Bản nhạc cũ của tôi vẫn còn đầy
Vẫn từng ấy âm thanh
Tôi nghe mình thinh lặng
Và tôi biết nguyện cầu
Tôi nghĩ : ''Cứ im lặng như thế là hay nhất
Để chúng ta cùng một lúc quên nhau......''




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0


...




KHOẢNG MÔNG QUẠNH

_______________________________



Không dám nhớ mắt người bên song cửa
Muà thu về ngơ ngẩn buổi chiều rơi
Trời vơi nắng và sương về nơi chân núi
Bờ sông buồn thăm thẩm ngày tàn hơi

Không dám nhớ mùi hương tóc một thời ấy
Gót chân mềm đua đón lần bên nhau
Không dám nhớ thì làm thinh im lặng
Sẽ có ngày tan được khoảng tình nhau...






THOÁNGCHỪNG.




Chỉ chừng đó thôi
Là đủ nửa khoảng đời
Chừng đó để biết mình im lặng
Nghe đỉnh sầu nghiệt ngã lạnh trên môi

Chừng đó chắc đủ một lần quên lãng
Chừng đó có lẽ cũng đầy nỗi buồn tôi.









đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



..


LẶNG.


Cứ như vậy đi
Ở khoảng trống không
Từ tận đáy chân trời hiu quạnh
Từ vần thơ chỉ là tưởng tượng
Để có thêm một mùa đông
Để có thêm một trời tuyết trắng

Cứ như thế đi
Tình ta rồi chìm trong yên lặng
Tình yêu chỉ là điều mong manh và dễ vỡ

Cứ như thế đi - người ơi !




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0





..




MỘT
MÌNH.

________________




mai em về một mình,trơ trọi lắm !
mưa bên người,em chắc gì lạnh không ?
bàn chân ấy nỡ lìa ta sao đặng ?
là từ nay ta giữ nỗi lặng thinh
một chút nhớ gửi đi theo hành lý
trái tim này đành giữ lại một mình


Trần.K.Sơn
Đăng nhập để trả lời
0

.


XALẠ


bỗng nhiên ta làm người xa lạ
mùa đông chưa hết mà đã xa
đường về trơ trọi,hàng cây ngó
tuyết lạnh rơi đều - ta xa ta

bỗng dưng vách cũ đầy bóng tối
thắp tròn đốm lửa vẫn từng ngày
người xa người từ đâu nên tội
để niềm thinh lặng trở về đây.

@nguyênhạ
Đăng nhập để trả lời
0



..




Lặng thinh

Lặng thinh ta gửi cho người
Trong màu mắt tím một thời bên nhau
Lặng thinh ta mãi lặng thinh
Trái tim anh có bóng hình em không ?

* biểnhồng




Để nghe tôi nói về Em.



Thích nói chuyện với bóng đêm
Tôi tưỏng tượng ra em
Với mùi đêm trong thinh lặng
Đêm ngồi xõa tóc giống em
Đêm toả mùi hương lạ kỳ huyền diệu
Đêm biết giữ sự im lặng
để nghe tôi nói về em….

Em và những điều kỳ lạ
Như chuyện thần thoại ( không có thật )

Em với giấc mơ không đầu đuôi,gốc ngọn như không khí
( người ta chỉ ngửi và thở được mùi không khí )
Em với bao điều bí ẩn trong tôi..
( trong tôi ,mưa nắng không điều hoà )
Em với những dịu dàng cần và không cần thiết

Có những ngày,tôi tưởng đã quên em
Có những đêm tôi tưởng chẳng còn trí nhớ
Lạ kỳ - Hụt Hững –




LỜI NGUYỆN ĐỂ NHỚ


Nghe thầm thầm tiếng nói của yên lặng
Lặng tĩnh góc nhà thờ mỗi buổi chiều
Ngọn đèn cầy lung linh hình giọt nắng
Yên tịnh nghe lòng mình cất tiếng kêu

Tôi vẫn cầu nguyện cho em
Vẫn nhớ ánh mắt đen tuyền
Cả giọng nói xanh dĩ vãng
Êm tiếng hát tựa chim quyên
Cầu, để mình không mất trí
Nguyện, để giữ mãi trong lòng
Để nhớ những đêm khuya nồng
Để biết bình yên nghe tim đập
Để thay thế những lời yêu thương….



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0


..



TỰ MÌNH LẶNG THINH


Tự biết khi nào nên yên lặng
Để nghe tiếng hót của loài chim
Ở giữa ngày đi dạo tìm bóng nắng
Gió vi vu nghe tiếng mình tịnh,yên

Tự mình biết nhớ câu thơ người viết :
“…chạm vào anh
khoảng trời biết làm em khóc...” *

Thật ra có thể hiểu và không hiểu
Làm sao nỗi lặng yên có thể chạm vào nhau ?
Làm sao người biết điều ta vẫn âm thầm ?

Ngày ở đây giống như chân ngựa chạy
Nơi em ở có khoảng trời biết khóc
Mưa làm mưa,mưa cũng biết dỗi hờn
Để trở thành nỗi im lặng biết cô đơn

Thôi vậy đi - tự mình biết thinh lặng
Thỉnh thoảng nhớ lấy yên lặng làm quà.


đăng sơn.fr

*( chữ của Thynguyên )






ÊM Ả TỪ ANH...


Anh gói tặng em nỗi thinh lặng
Làm quà riêng cho mỗi buổi sáng
Em nhận được thì hảy mở
Để nghe êm đềm nỗi lòng anh.Riêng

đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0



..





GỬI.

______________________





Cho anh gửi lời thăm
Viên đường trắng trong ly cà phê em
Hãy bỏ thêm đường cho ngọt
Cho tình lời nói yêu


Anh gửi lời thăm những sợi tóc em
Tóc một đêm từ giường ấm
Để tình ta ngây ngất thêm
Từ một cõi đêm

Gửi lời thăm ánh đèn khi em ngồi viết
Ô cửa sổ có gió thoảng qua mành
Như ánh mắt của vầng trăng
Dù cho buổi chiều đã thẫm một cơn mưa rất lạnh

Anh gửi em lời thăm hỏi
Từ những gót chân tung tăng em dạo phố
Thăm chỗ ngồi trong quán nước
Khi em ngơ ngẩn ngóng chờ ai

Thăm bóng nắng ngày mai xoã trên vai
Từ lúc em vươn vai tỉnh thức
Từ lúc em nhẹ nhàng vào góc bếp
Tìm mấy viên đường để uống cà phê buổi sáng
Anh nghe tiếng muỗng nĩa chạm vào nhau
Như một tình khúc hát cho người biết nhung nhớ nhau

Và anh gửi lời thăm
Thăm cả nỗi lặng thinh của em
Thăm như thế cũng là thăm....



đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0




..





Giã Biệt
Tháng Giêng--------------




Rồi tháng riêng của chúng mình
Sẽ trôi nhanh

Nhanh như khi em ngoảnh mặt
Nhanh khi chiều xuống vội vàng
Nơi em đã đến rồi mất biệt

Tôi đứng lại chờ chuyến bus cuối
Đứng lại để không biết nói gì
Nói vơí ai ?
Cái bóng tối nào biết lắng nghe
Cả cái thành phố này cũng cúi đầu buồn bã
Muà đông rồi trôi đi
Tôi cũng trôi theo những làn mưa ẩm mốc

Tình yêu chỉ là những điều buồn quá đỗi
Làm như tình yêu là một món đồ chơi kiểu người lớn
Đứa trẻ con trong tôi quay mặt dấu mình vào cái chỗ đợi xe bus
Tôi sợ người ta thấy tôi khóc
Tôi sợ tôi thấy tôi trở thành ủy mị hơn bất cứ lần nào

Lần này thì thật sụ là tình yêu của người không còn nữa
Một bóng tối hiện về
Tôi biết mình cô đơn quá thể
Cô đơn hơn cơn lạnh cóng của mùa đông

Tháng giêng này sẽ qua đi
Tình tôi vẫn chậm chạp ở lại
Nhìn tháng giêng bằng đôi mắt ướt

Giã từ tôi ở trong em
Giã từ tình yêu tôi ở trong em

Ơi - tháng giêng,tháng giêng của tôi....


Trần K.Sơn

Đăng nhập để trả lời
0


.






KHOẢNG CÁCH ....




Ta vẫn có thể
chia tay nhau trong niềm im lặng
trong một ngày không gió - không nắng
từ một khoảng cách mỗi ngày mỗi lớn dần
Khi ở bên nhau


Ta có thể
chẳng ai cần nói năng gì
những ngôn từ chỉ là điều rất thừa thãi
như bóng tối của trái tim từ ly

Ra đi
Hay ở lại
Cũng đã là điều không cần thiết nữa
Khi tình yêu không còn gì để làm mới
Khi những chỗ hẹn nơi nhau đã chai lì
Khi những bóng mát từ một hàng cây mùa hạ chỉ để làm lá rụng


Thôi thì ta chia tay
Đã đến lúc quay lưng
Đừng ai nhìn trở lại
Con đường cũ chỉ là con đường cũ

Cũ như thế - Rồi xa.....






đăng sơn.fr & Trần K.Sơn
Đăng nhập để trả lời
0



..



TỘI TÌNH




Nghĩ lại thấy tội nghiệp
Tội nghiệp những nỗi nhớ
Giữa tháng ngày chênh vênh
Nhìn lại thử chính mình

Tình yêu làm gì có tội
Tình yêu vô tội
Chỉ có chúng mình là có tội
Khi đến gần bên nhau

Vẫn còn nhớ đấy chứ
Hai ngón tay út sát gần nhau
Ở một đêm trên ban công ngập gió
Ánh mắt người ! Ôi ấm áp làm sao

Giờ thì…
Xa rồi những cơn mưa ở thành phố cũ
Hai ngả đường cách chia nhau
Thỉnh thoảng nhớ đến nhau
Bùi ngùi và tội nghiệp

Chẳng biết bùi ngùi trách ai
Chẳng biết đổ lỗi cho ai
Thôi cứ xem là ít duyên, ít nợ
Thấy tội tình mà chẳng biết tội tình ai ? !


đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



.





Ở CHỖ
mà tôi đã chờ Em.
__________________________________







Tôi biết :

" Có những người đã yêu nhau rất vội vàng
Chỉ như gió cuốn trên một dòng sông sâu
( Nào ai biết sông bao nhiêu khúc
Nào ai đoán được khi nào sông ngừng )
Tôi đã để thời gian trôi
Để gặp em ở một chỗ ngồi
Em có đôi mắt buồn hơn tôi tưởng
Em và góc thành phố có những quán nước
Em đã ngồi nhìn mưa chỉ một mình em thôi

Tôi đã để phí đi hết một quãng đời
Để có được nụ em cười
Để tôi thấy mình biết yêu thêm một lần nữa
Khi em nói vơí tôi bằng một ngôn ngữ của xứ người :
"J'aime bien tes poèmes " * - Tôi yêu những bài thơ anh viết


Em thấy tôi tròn xoe cửa mắt
Em đọc những bài thơ tình nào đó dấu trong mắt tôi
Em đã đếm được bao nhiêu nụ cười tươi ?
Em đã đọc được bao nhiêu chữ của tôi ?
Bao nhiêu muà mưa trơ trọi của tôi
Khi tôi lẻ loi trên khu phố có em
Khi tôi đếm bước chân của mình không đời nào vội vã
Khi tôi có đủ tất cả những thì giờ đi tìm một tình yêu
Tình yêu không phải là điều để mình phung phí

Tình của tôi là những buổi chiều có giọt mưa rơi êm
Êm như bài hát ở quảng trường Capitol một buổi tối
( Khi tôi đi bên em , háo hức )
Từ nụ hôn nhung - êm - run theo một góc hơi thở ra khói
Tôi thấy tất cả những vì sao đẹp nhất đã lung linh trong đáy mắt em
Và tôi biến mình thành kẻ lãng mạn nhất thế giới

Tôi vẽ hình những con đường của Paris trong mắt em
Tôi tắm em bằng hơi mát của dòng sông Seine lờ lững
Khu quartier latin đầy ngập ánh đèn trên môi em
Ta ngồi bên nhau ở một băng ghế đá
Tôi đã thử làm thơ tình trên lòng bàn tay em
Mềm mềm nhung nhớ
Mềm mềm hơi thở

Tôi đưa em về miền trung nam đất Pháp
Nơi em chỉ cho tôi thấy cái đẹp của con sông chảy qua phố Toulouse
Con sông mà ngày nắng Bordeaux vừa chạm đến
Thành phố ấy của khu St Michel rộn người Châu Phi
Thành phố có những cơn mưa nhỏ vừa đủ ướt chỗ chúng mình ngồi....

Tôi đã để ra một thời gian khá dài
Cho đến ngày em ra đi và im lặng
Im lặng như góc mắt buồn bã của em
Giữa hai đứa mình là điều khó tưởng tượng được
Vì đã không biết cách đợi chờ nhau
Đã không khi nào hứa hẹn
Đã không thể nào níu kéo
Thì xa ,đành xa như thế
Em và tôi ở hai đầu một thành phố nào đó không còn tên tuổi
Và tôi biết tôi vẫn nhớ đến em....




đăng sơn.fr
* Chữ của O Tím.

- Viết tặng chị O Tím Đông Hương
Đăng nhập để trả lời
0
.




NGỌT đắng RIÊNG AI -
___________________
đăng sơn.fr






Cũng có thể ngọt - cũng có thể không
Ở những chỗ người dưng
Chỗ đứng ở ngoài đường
Chỗ ngồi trong quán nước

Cũng có thể là đắng
Ở ngụm cà phê không đường
Tình nằm trong sợi khói
Bên góc đời mờ sương
Đăng nhập để trả lời
0



..



CŨ DẤU TIM AI


một thoáng hư không
ngày nào người đến
chiều rơi chìm khoảng không
mây xám từ chỗ hẹn
tìm về cõi vô thường

nỗi nhớ chạm nhau
chân bước rời xa
nỗi đau vỡ oà
vun tròn cho nhau

một thoáng yêu thương
vất vả nẻo đường
đường về trở gió
cho hồn vấn vương

một thoáng rồi thôi
quay lưng dĩvãng
khuất dấu nụ cười
cũ dấu tim ai....





nguyễntrườngan& Trần K.Sơn
( france )



___________






Đăng nhập để trả lời
0




_




KHI
CHẲNG CÒN GÌ ĐỂ NÓI VỚI NHAU.


______________________________


Quay đi - Để không bao giờ trở lại
Những lời nói quay đi
Thầm thì ngày cũ,thầm thì
Trả lại hư không màu biển vắng
Trả lại lời nói lần biệt ly


Quay đi và yên lặng
Ta chẳng còn gì để nói với nhau
Giữa bãi nắng nhạt màu
Nhạt như ánh trăng thề cô quạnh
Nhạt như màu xanh biển pha nhiều chất muối mặn

Sẽ chẳng có giọt lệ nào trên đôi má
Sẽ chẳng có một kỷ niệm nào để có thể giữ
Sẽ không có một con đường nào để bàn chân chung bàn chân

Quay đi khi hai trái tim không có gì để giữ nhau
Tình chỉ mỏng như gió cuốn
Lá rơi thì lá úa
Tình không giữ được thì tình tan

Tình âm thầm mà loãng
Tình quay chân bước
Tình trở thành nỗi im lặng giữa tôi và em -




đăng sơn.fr

- adieu -
Đăng nhập để trả lời
0


..




CHIỀU SẼ RƠI TUYẾT.


Đi khắp ngõ,khắp đường con phố
Đi tìm hơi ấm từ nỗi thinh lặng nơi em
Em nào hay biết là mùa đông nơi tôi ở dài lắm
Những nỗi nhớ run rẫy còn nguyên
Như ngày nào ta xa nhau

Xa từ góc quán
Xa từ vỉa hè
Xa từ đỉnh cây trơ trụi lá
Xa từ đôi mắt hững hờ


Đi và đi cho hết buổi chiều
Phố đông người mà lòng tôi vắng ngắt
Tôi nghe tôi im lặng ở nơi em
Tôi đang thèm tiếng nói em
Như ngày nào bên em


Buổi chiều đang nói chiều muốn rơi tuyết
Rồi sẽ hết một ngày
Rồi sẽ mây xám trôi - trôi
Và nỗi thinh lặng sẽ còn ở lại mãi nơi đây.....




đăng sơn.fr



@ - Đi ngang quán cũ và chợt nghe lại bài hát cũ ngày nào :


Belle comme......


Belle comme une image
Sous le soleil sur la plage
Belle comme une histoire
Entre toi et moi....

Belle comme ton âme
Belle sous la pluie
D'une ballade à Paris
Et
On a entendu ce que tu disait....


nđs - Paris - 2012


Đăng nhập để trả lời
0
--



ĐÂU ĐÓ
có một chỗ ngồi.

____________________
@nguyênhạ & đăng sơn.fr








Đâu đó,
có một chỗ ngồi
Phiến đá nhẵn thín
Tảng lá ru gió hời

Ngoài kia gió run - lạnh
Trong này ta thiếu nhau


Đâu đó,có lời lặng thinh
Màu trời xanh hôm nay đổi nắng
Màu mắt nhau,hôm nay trở mình
Có điều gì không nói ?
Có điều gì chẳng hỏi ?


Đâu đó - bậc thang cũ
Ngày ấy đã rong rêu
Cũ lắm một buổi chiều
Kề vai nói lời yêu


Tìm đâu lại ngày ấy
Thôi thì thả mây bay....



______________________
Đăng nhập để trả lời
0
.





CŨMỘTLẦNRỒITHÔI



___________________________________



Trở về thành phố biển
Nhìn những góc đường
Chơ vơ tìm điểm hẹn
Mờ chốn cũ thân thương

Buổi chiều hơi muộn ( có thể nói là khá muộn màng )
Cho những dấu chân người tình vừa bỏ nhau
Nghẹn lời và thấm thía
Nói như thế nào cũng chỉ là những nỗi đau

Đau nằm dài trên bãi cát
Cát không còn cái tên biển xanh của những ngày còn bên nhau
Sóng không còn là những tiếng thì thầm

Tất cả chỉ là những điều vô nghĩa
Khi tình yêu bắt chước cánh hải âu kia vỗ cánh
Tình yêu bỏ đi
Lời hẹn ước bỏ đi
Như những bài thơ tình đã một thời gây vương vấn
Tình yêu không thể nào tồn tại
Như bài thơ mang hình bóng kỷ niệm cũ của người cũ

Tình yêu ( như đã nói ) chỉ là một phần hình thức của ảo giác
Ảo giác như bọt bia biết sủi bọt ở cái miệng ly
Tình yêu là những dấu chân mờ mờ trên bãi cát
Sóng ập đến làm mất biệt dấu chân


...

Buổi chiều muộn
Trên bãi biển muộn
Lời từ biệt cũng muộn màng- khép kín
Vĩnh biệt là câu hát cuối
Cho một cái tên dĩ vãng
Biển cứ ở lại và cứ muộn phiền vơí quá khứ

Để ta quay lưng - một lần là vĩnh viễn
Quay lưng rời thành phố biển
Rồi tất cả sẽ trở thành quá khứ
Rồi bài hát cũ đã ca ngợi những ngày yêu nhau trở thành cũ

Cũ một lần rồi thôi.




---


Trần k.sơn & đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0





Ở CHỖ CÓ BÓNG ĐÊM
______________________
đăng sơn.fr








Chỗ đời là chuyện trần gian
Chỗ em biến khúc để gần tình tôi
Có khi tìm kiếm cả đời
Không ra một nơi trú ẩn cho lời hỏi thăm

Chỗ em dấu nhẹm nỗi niềm
Tôi tìm chẳng thấy một điều riêng em
Thôi thì tìm ở bóng đêm
Một điều thinh lặng với điều lãng quên








* to @bienxanh & @nguyênhạ




------
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»