📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI IM LẶNG GIỮA EM VÀ TÔI .

399 trả lời, 45.531 lượt xem — Trang 3 / 14




-


ỞNỖILẶNGTHINHCỦACHÚNGMÌNH





Hãy tìm cho ta một chỗ ngồi
Trong cái góc bếp của em nhỏ xíu
Để anh ngồi nhìn em,chỉ em thôi
Anh biết lắng nghe điều em nói
Hay không nói gì cũng được

Ở nỗi lặng thinh nơi em
Ở một thoáng có thể băn khoăn
Là thời gian đang trôi,nhẹ lắm
Có trời xanh nơí phố biển
Có bãi cát tịnh yên
Có bức thư tình ngày ấy anh đã gửi
Chữ nghĩa chỉ là một phương tiện khi người ta vụng về không biết nói
Chữ tìm đường để lọt vào cánh cửa của trái tim
Và chữ ở lại khi những lời nói bay mất


Hãy cứ lặng thinh khi không còn điều gì để nói
Anh ngồi yên ,nhìn em cũng lặng thinh
Ta có thể nói với nhau bằng ánh mắt
Lặng thầm mình với mình

Hãy để anh lặng thinh
Hãyđểemcũnglặngthinh





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



TỰ
KHÚC

_____________________________
N.DuyToàn




hòn sỏi lăn tìm bụi cỏ
tôi rụng hồn mình
tự nỗi lặng thinh

sóng ru biển nắng
cánh chim nhập vào tôi
tự lời không biết nói
xót tím lạnh bờ môi

khúc sông cạn muà hạ
em cạn cả yêu thương
đôi mình rồi hai lối
cỏ úa xám vô cùng

hòn sỏi đá vô tình
tình đôi ta vô hình
chỉ còn lại phai nhạt
ở tự một ngã tình
Đăng nhập để trả lời
0


-






MÌNH ÊN.


Mình ên ta vẫn mình ên
Bóng trăng rọi xuống trời đêm lạnh đầy
Ngày nào đôi lứa chụm hai
Bây giờ chỉ có bóng ngày buồn tênh....



đăng sơn.fr

---
Đăng nhập để trả lời
0





PHÙTHỦY

Đi tìm cơn gió
Buộc vào cánh chân người
Để người ngồi yên một chỗ
Ở bên ta cả đời

Đi tìm đám mây xám
Làm mưa cho người ướt
Giữa đám lá dòn tan
Rồi ẩm con nhớ ở nhau


Đi tìm cây kéo bén
Cắt cụm tóc của người
Đem về để trù ếm
Bắt người nhớ mãi thôi

Ta ếm người bằng chữ
Tẩm tim người trong sách
Chữ hằng đêm quấn người
Để người mất tim người

Đi tìm cây kéo bén
Cắt cụm tóc của người
Đem về để trù ếm
Bắt người nhớ mãi thôi


@nguyênhạ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-18 08:25:17mưa phố núi>


Sâu ...sắc ...Xấu !


Mái tóc xinh xinh duyên con gái
Sao chàng lại nỡ trù ếm em ?
Kéo nào sắc bén tay phù thủy
Một nhát đoạn duyên - dứt hận tình ...

Giữ lọn tóc đẹp đem trù ếm
Thôi nhé làm tin một chút tình
Là núi hiên ngang hùng dũng để ...
Mù sương giăng phủ ẩn niềm tin .

Xấu chàng hổ thiếp - chao cắc cớ !
Vì yêu nên hận học chữ khinh
Chữ tình cho mấy còn nguyên mớ
Tặng chàng chữ nhẫn giữ bên mình .

Núi dẫu rất cao , cao được mấy ?
Những cơn mưa đến xóa lặng thinh
Sương trong lấp lánh bình minh ánh
Học yêu tô vẽ đậm nét tình .

---muaphonui---
📎 em va hoa cafe


Đăng nhập để trả lời
0







.













MƯỢN


________________________
đăng sơn.fr







Tôi muốn mượn cái tên thành phố nơi em ở
Vớt cụm sầu ở cuối góc tim em
Đổi tên phố cũ ở từng con ngõ
Dấu vào đó nỗi buồn riêng


Tôi pha màu tím ở góc đèn đỏ
Gắn thêm tấm bảng đề tên em
Ngửa tay làm một gã hành khất
Chờ gót em ,xin một chút tình yêu


Tôi cầu cho cơn bão nào đó quay trở lại
Tàn phá những cửa hàng nhấp nháy đèn màu
Để em biết tình yêu tôi là bão
Để em biết mãi mãi về sau


Tình yêu chỉ là điều phiền muộn
Tình đến rồi đi giữa mưa chiều
Phố màu hồng nay đã thành màu nâu xậm
Khi ngoảnh lại, tôi biết mình mất em


Tôi làm mưa để trôi đi chỗ em ngồi
Tôi làm gió như lời khấn phù thủy
Thành phố em bây giờ thiếu mặt tôi
Cả trái đất cũng nổi cơn thịnh nộ
Khi em rủ áo bỏ tình tôi.....




---
Đăng nhập để trả lời
0


-







ĐỂ BẮT ĐẦU MỘT BUỔI TỐI_____________________________


đăng sơn.fr





Trời đang còn chút nắng
Chiều chầm chậm rơi
Tôi bật ngọn đèn cạnh góc tường trắng
Để thấy rõ cái bóng tôi

Tôi mở các webs để đọc
Như một cách kiếm tìm em
Em và những bài thơ khó đọc
Chuyện huyền thoại như loại truyện cổ tích


Thời bây giờ là thời của net
Những chuyện tình kệch cỡm và vô duyên đến cực cùng
Chỉ làm người đọc thêm mỏi mệt

Những câu thơ theo kiểu mì gói
Rỗng như tiếng đập tay vào cái thùng thiếc
Ngọt vì pha đường
Ngọt vì giả vờ nhớ nhung
Đắng vì lãng trí lỡ tay bỏ muối

Người ta thử thi vị hóa những chuyện tình kiểu mới
Những Adam chỉ là bộ mặt người máy
Những Eva váy ngắn củn cỡn
Từ cái đĩa Play station của hãng Sony
Chỉ là nhũng tượng hình thương mại


Hình như những lá thư tình viết tay bằng màu mực tím
Đã chìm vào dĩ vãng
Khi mà những texto từ điện thoại di động
Đã thay thế bức thư tình nắn nót


Tôi bật thêm ngọn đèn thứ hai
Lắng nghe nhịp đập của trái tim
Để biết mình còn sống sót
Đọc mẫu tin báo sẽ đổi giờ vào khuya nay để khỏi quên

Tôi mỏi lưng,rã rời ngồi viết
Để biết đâu đó ở khu phố nhỏ nơi em ở
Em ghé đôi mắt
Để đọc thử những điều tôi vừa viết
Cứ gọi tạm là một bức thư tình rất cổ điển
Như tấu khúc lỗi thời của một Beethoven
Lãng đãng trên tấm tranh của Vincent Vangoch
Từ một thời vừa điên dại


Buổi chiều còn nắng đang rơi xuống
Tôi ngồi yên,mỏi ngón tay
Lắng nghe nỗi lặng thinh
Từ nơi chốn em đang ở

Nỗi lặng thinh có khi màu tím xẫm
Nỗi lặng thinh cũng có khi giống ánh đèn phòng viết nơi tôi ngồi

Cứ vậy mà lặng thinh khi cần
Cứ vậy mà lặng lẽ
Chẳng nói gì với nhau

Chiều xuống,vừa chậm rãi vừa vội vàng như thế
Tôi đang nghe từng chặng thời gian lặng im
Tôi nghe tiếng thở em
Và tôi lặng im giống em


Chiều bơ vơ quá đỗi
Để bắt đầu một buổi tối nơi tôi.
Đăng nhập để trả lời
0




-




MƯATHỜIGIAN



Tôi đã dùng một khoảng thời gian rất dài để tưởng như không còn biết đếm
Để gặp em

Em như khoảng mây chiều
Trôi hờ hững giữa bờ sông lặng gió

Em đến rồi đi
Làm sao tôi hiểu được
Làm sao tôi có thể biết

Dòng sông bao nhiêu khúc
Lòng người khi nào biển động

Thời gian trôi cứ trôi
Phù sa đóng cứng bên bờ sông cũ
Con nước chẳng bao giờ ngừng lại
Tình yêu cũng giống như nước
Nước chảy qua cầu
Mây trôi ngang đầu

Những thành phố ta đã đi qua
Đều có những vòng kim đồng hồ
Người tình nào cũng có hai bộ mặt
Như đồng tiền xấp ngửa
Lúc vui là ánh sáng trời nắng rực
Lúc buồn như bóng tối trời đông

Em làm mưa và làm gió
Ướt rừng rực qua cánh đồng trái tim tôi
Em làm mưa rào bất chợt
Dửng dưng như trẻ con đùa bỡn nhau dưới cơn mưa rào mùa hạ nóng

Rồi thời gian cũng cứ thế mà trôi
Rồi tình tôi cứ thế mà đứng lại
Thảng hoặc - lặng câm


Tất cả rồi sẽ qua
Mưa về rồi mưa biến mất
Em là mưa một thoáng
Đẫm ướt mối tình tôi -








đăng sơn.fr
-----------

Đăng nhập để trả lời
0






mưaThángBa

__________________________
Nguyễntrườngan & đăng sơn.fr






Vẫn có những cơn mưa cuối tháng
Em biết không ?

Cơn mưa rì rào
Đã không còn nhau
Không một lời nào
Còn ngọt ngào cho nhau

Quán nước ấy nằm sau lưng
Lưng chừng con dốc ngắn
Dãy hoa quỳ ủ rũ
Gió hục hặc ho những cơn sốt
Những ngày dài hẳn hơn bình thường
Những vòng kim giờ,phút quay nhanh hơn bình thường
Những tiếng nói tưởng chừng nghe lạc lõng

Khi hai chúng mình quay lưng
Chẳng còn gì để nói vơí nhau
Chúng mình không biết cách nói vơí nhau
Bên ly nước ngọt ngào
Từ nụ hôn cuối hình như đắng chát

Người ta chẳng có bài học nào để học
Từ một tình yêu ngày cũ
Chẳng có ai dạy ai yêu nhau

Vì thế
Một khi đã quay đi
Là lời biệt ly
Là cánh cửa khép lại
Một phần đời sẽ mới
Và chúng ta - - thì sẽ cũ lắm trong nhau

Như thế
Cuối tháng ba để bắt đầu
Cho những ngày mưa rào
Mưa tháng ba như thế
Để trôi đi - trôi nhau đi


______________
Đăng nhập để trả lời
0





ỞCHỖTÌNHQUÊN



đường dài,em cứ về đi
mình tôi ở lại thầm thì mình tôi
tình nhau thiếu vắng nu cười
sân ga trợt nước như lời thề xưa

chỗ tôi có sẵn cơn mưa
khi lòng sắp xếp cho vừa tình ta
chỗ tình chứa nỗi xót xa
để em quay gót để mà sẽ quên ---







đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




- 0 -
_________________________
@nguyênhạ - đăng sơn.fr






Không là một góc - dù rất nhỏ
Không là một phần tư của ngọn gió
Không là một nửa của nhau
Không là gì cả


Không còn một lời nói
Dù thầm thầm ở ngày cũ
Ngày ấy xa lắm rồi
Như một tiếng cười vỡ
Vụn vỡ gây tiếng động
Rơi vào khoảng trống không -

Không là mặt trời đêm
Ru ngọn sóng trên biển
Không là tiếng hát êm
Như một bài tình khúc

Không là gì cả
Dù chỉ một nửa
Khi mình xa nhau
Lặng - Thầm mà xa nhau như thế

Rồi sẽ quên nhau....
Đăng nhập để trả lời
0



CỨ THẾ MÀ XA

___________________
đăng sơn.fr







Có buổi sáng mới
Nghe trong vườn chim hót
Lòng thấy mình vui
Như có tiếng cười


Có buổi sáng mới
Sương thầm rơi trên lá
Ngồi đọc câu truyện tình
Tưởng như chuyện chúng mình


Chuyện của mình có gì đâu mà nói
Câu trả lời đã nằm sẵn ở câu hỏi
Em hỏi gì,tôi đã quên
Vì có gì để nhớ nơi em ?



Nhớ làm gì một thời rong biển đã dạt trôi
Tôi bồng bềnh ngày qua ngày thấy tôi
Chỉ như một giọt mưa là giọt lệ
Cũng đã khô trên mặt người

Chuyện của mình
Cũng như trăm ngàn câu chuyện tình
Người ta đến bên nhau và xa nhau nhanh chóng
Tôi vơí tay bắt lấy trời sương buổi sáng
Thêm một ngày mơí bắt đầu
Sẽ cứ thế mà xa.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-01 01:00:54dang son>


.


GIẬN.


ta vẫn có điều để nổi giận
giận nỗi buồn ly biệt
giận những điều chưa biết

biết gì ở những niềm câm lặng ?
biết gì từ một ngày không có nắng
cơn mưa gây bão tố
gió chỉ là gió
như tình ta trao em
đầy nỗi muộn phiền

để ta có điều nổi giận
giận lẫy cả thế gian
giận cả mối tình nhau


Và đôi ta cứ thế mà câm lặng
Trời đất cứ xập xùi mà quên nhau


_____________

đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
.








GIẢ DỤ......




Tỉ như em vẫn yêu tôi
Mượn em giọng hát làm lời tình trao
Giả như ngăn được thời gian
Tôi mang bóng ấy giam cầm riêng tôi






đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



.



KHÔNG PHẢI
LÀ BÀI THƠ CUỐI CÙNG.

--------------------------------



Không phải là bài thơ cuối cùng
Cũng không phải là một câu từ biệt
Dù cuộc tình đang đi về cuối đường
Để chúng mình có đầy đủ những điều nuối tiếc

Có gì để tiếc ?
Từ những dấu chấm phẩy ở từng lá thư cũ
Từ một ảo giác khi ta nói mình yêu nhau
Tình yêu cũng có thể là điều tạm bợ
Như cơn mưa nằm sót lại
Trên mái hiên nhà
Vàng võ,sót sa


Không phải là bài thơ để than vãn
Than vãn gì ở nhau ?
Khi cánh chim trời mang tình ta bay và xa mãi nhau
Biển chỉ là biển dậy sóng
Loài hải âu xoãi cánh gây tiếng động
Tiếng động dội lên ở nỗi thinh lặng giữa chúng mình

Như thế - Tôi và em - Quay lưng
Chúng ta trở lại điểm khởi đầu
Từ những ngày chưa quen biết nhau
Từ những buổi chiều lặng thầm
Ở một góc thư viện em hay ngồi
Ở một ngôi quán cũ kỹ buồn thảm của tôi
Những trang chữ kể lể về những thứ tình yêu cũng dễ gây buồn thảm
Đời chẳng có gì để vui
Đời sống ở chỗ nào cũng thế mà thôi
- Những sáng chiều,trưa,tối

Gặp nhau,chai lì đi với những cái cảm giác của từng ấy môi hôn,hẹn hò và những điều không còn gì đáng nói
Tình yêu biến thành một loại thuốc trụ sinh
Uống nhiều đâm chai lì
Để thấy không còn hiệu lực

Em và tôi
Quay lưng đi - Khoảng trống trải lười biếng cúi đầu ở lại
Từ khoảng trống ấy là tương lai của dĩ vãng nhạt mờ

Quay lưng đi - Em
Bỏ lại bóng nhau trong nỗi im lặng
Nỗi lặng im như thế đi tìm chỗ trú ẩn trong bài thơ này

Và tôi biết..
Đây không phải là bài thơ cuối cùng đâu em.




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



-








KHÚC LẶNG TỪ.





__________________________




Em và tôi - Ta đã có một điểm chung
Chung từ một con đường
Con đường mang tên Chỗ Hẹn Cũ

Những chỗ đó đã có một thời rất mới
Mới từ một góc mưa buổi sớm
Khi hàng quán mở cửa xôn xao
Hai chúng ta đã ngồi nhìn nhau
Để nói những điều mà cả thế gian này chẳng ai hiểu
( Tình cảm có thứ ngôn từ riêng - rất riêng )




Ngày đi theo ngày
Trên bầu trời mây vẫn bay
Tờ thư viết bằng mực màu tím
Mới trinh nguyên trên tập vở trắng
Đã trở thành quen thuộc đến độ nghĩ rằng là đã xưa lắm
Xưa như lời yêu nghe lắm khi nhàm tai và lạnh cả mắt môi

Tình chúng mình bắt đầu bám bụi
Thứ bụi mà thoáng nhìn cứ tưởng là mỏng manh trong suốt
Thứ bụi hoá chốc chỉ còn mang cái tên kỷ niệm
Kỷ niệm đưa tay vẽ hình dĩ vãng


Và...

Chẳng còn gì để nói nữa giữa đôi mình
Ngôn ngữ như dòng sông mùa hè khô cạn
Dòng yêu thương bốc hơi - Cạn

Tình yêu bỏ nhau ra đi
Em biết cách rời tôi
Tôi cũng biết chỗ để rời em

Bàn tay xa bàn tay
Đôi chân hai đứa rời chỗ hẹn cũ

Tất cả bằng ấy cái tên gọi của kỷ niệm
Ngày hôm nay,ngày mai sẽ chẳng còn gì
Ngoài một nỗi lặng thinh như đã được tiên đoán trước


Tôi quay đi - Trả em về nỗi lặng thinh
Nỗi yên lặng ấy bắt bụi
Thành bài thơ tôi đang viết


Rồi em sẽ quên
Rồi tôi sẽ quên

Hai chúng ta đều quên....









đăng sơn.fr





Đăng nhập để trả lời
0

.













KHI KHÔNG CÒN NHỮNG GIẤC MƠ.



----------------------------------------------------------



Một ngày kia,em đã nói :

" Em không có giấc mơ "

- - -

Làm sao tôi có thể tin
Ở một câu nói đơn giản mà có chứa bao điều thất vọng và buồn bã.

Tôi đã đi qua rất nhiều con đường
Đã gặp biết bao người dưng- rất dưng
Đã chạm đến biết bao nhiêu nỗi buồn không kể hết
Và chưa bao giờ tôi gặp được một kẻ không bao giờ mơ mộng
Để sững sờ và ngạc nhiên quá đỗi

Những ước mơ của một con người
Là một khoảng xanh của bầu trời xanh ngát
Là một khu vườn có đủ màu sắc
Là một hơi ấm cho những mùa đông lạnh giá
Là tất cả những điều mà sự hiện thực khó cho phép


Tôi đã có những giấc mơ,những ao ước mà kể ra thì thật phi lý
Tôi mơ sự hoà bình trên ghế giơí
Mơ những con người chỉ hiền lành nhìn nhau và học cách yêu thương nhau
Mơ những điều được kể trong kinh thánh là sự thật
Mơ những nhà hiền triết hãy tỉnh táo hơn một chút
Ngoài những quyển sách viết toàn điều thừa thãi

Chiến tranh,mùi tử khí của bom đạn
Đã giết dần mòn những ước mơ của tôi
Những tâm hồn ghẻ lở và những ánh mắt hận thù
Đã thành lời ai oán
Trong một lời kinh đêm


Tôi đã nhận thức và hiểu rất rõ
Thế nào là tình đời ?
Thế nào là tình người
Ở một góc địa ngục

Tôi đã nhìn thấy những giọt nước mắt
Của những đứa trẻ mồ côi
Của kẻ tử tội trước giờ lên ghế điện

Tôi đã sợ hãi
Khi nhìn và lắng nghe lời kết tội của những quan toà áo đỏ
Khi bắt gặp những tia nhìn hồ hởi của những kẻ chuyên nghề kết tội

Tôi đã gập người để không còn tìm được lời lẽ nào
Để chạm mắt vào những dòng chữ in đậm trên báo chí
Báo in đậm những câu chuyện rất " lá cải " và lấp liếm
Để kể về chuyện trăng hoa,ăn cắp,thâm lạm của những gã mặc đồ đẹp làm quan lớn
Chuyện lăng nhăng ở căn phòng khách sạn
Chuyện con đàn bà mở to cặp mắt mơ thấy tên tuổi mình rủng rỉnh hám hơi tiền


Những giấc mơ,những từng ấy ước ao
đã trở thành nỗi ám ảnh của một thân phận con người

Tôi muốn biến mình thành đá sỏi
Muốn mất đi từng cảm giác đói ,lạnh,khát khô
Muốn đừng có trí tuệ và trái tim nhạy cảm
Để không còn đau khổ,chua cay,thất vọng

Và có lẽ khi trở thành đá sỏi của sự tận cùng thất vọng như thế
Có lẽ tôi sẽ hiểu câu nói của em

Em và tôi ơi !
Chẳng lẽ ta hoài thất vọng ?
Chẳng lẽ những lần tôi ngậm ngùi ngồi gõ chữ
Là toàn thảy những đắng cay ,những tiếng gào thét vọng lại từ thinh không?


? ? ?


đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0





vụng về

__________________




Có những bài thơ,
Tôi làm mãi không xong
Mãi miết trong đêm tối,
Mỏi mệt ở cuối đường….

Để có lúc bỏ quên
Trong ngăn kéo những buổI chiều
Mang mùi ẩm thấp của những cơn mưa
Của ngày nào…khi đến bên nhau
Ngồi yên lặng nhìn những chiếc lá đùa nghịch nhau
Chúng vui vẻ bên từng bờ đá cuội,ngu ngơ
Bên hàng hoa dại dưới chân bàn
Có bàn chân em nhỏ xíu,khe khẽ dẫm lên
Chúng không kêu lên vì đau nghiến
Nhưng trong tôi,vẫn có tiếng kêu
từ mơ hồ xa thẵm


Hình như…em ơi !
Tiếng lòng tôi chao động
để trở thành mối thổn thức trên đường về
Và trong khoảng khắc âm thầm
Tôi đã
ngồi vào bàn viết
thả lòng mình bồng bềnh theo bóng hoa và bóng nắng
đã nằm ngoan dưới bàn chân em

Tôi vẽ thêm vào dòng thơ
những điều chưa thể nói
những ấp úng kỳ lạ
cả những vụng về chẳng bao giờ để ý
Cứ thế và cứ thế,
chẳng bao giờ tôi hoàn tất
trọn vẹn những gì gói ghém
trong ý nghĩ gởi về em
trên dòng thơ mà tôi biết,
chẳng bao giờ có kết cục





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0





.


CŨ MỘT LẦN TÌNH TÔI.

________________________



đã cũ trong em lời yêu ngày ấy
cũ một thời hoa bướm dậy trời xuân
cũ bức thư tình những buồn vui nét mực
cũ ở cơn mưa phố đã những lần

ta vẫn thế chẳng thể nào mơí được
vẫn những đêm về ,vẫn đầy thinh lặng
cũ ở tình đời làm sao mà biết truớc
thôi thì thế - cũng một lần để quên





@nguyênhạ & Trần K.Sơn






-
Đăng nhập để trả lời
0


.





NGÀY ẤY
QUA RỒI



__________________
@nguyênhạ - đăng sơn.fr



Chỉ là giấc chiêm bao mà thôi
Ngày ấy đã có bao nụ cười
Ngày ấy thời gian đã như ngừng lại
Những muà xuân đã nở nụ môi
Những ánh mắt đã thầm lặng trao

Chỉ là giấc mộng trên dòng sông
Một khi ta đã quay lưng
Một khi không còn gì để nói
Thì đành thôi - khi chuyện tình đã thành dưng - rất dưng ....







____________
Đăng nhập để trả lời
0





Ta chẳng nợ nần gì nhau
Tình chỉ là biển sóng cuốn
Ở một ngày mưa mau

Ta có gì dể nợ nhau
Ở ngoài khung cửa cũ
Cái vách tối nhạt màu
Lãng vãng tiếng con chim cú
Gọi đêm trời vừa khuya như thế


Nợ làm gì cho thêm đau
Nợ làm gì để không bao giờ dứt nợ
Tiền lời là giọt lệ
Thua thiệt điều tính toán

Ta có gì để có thể nợ nần nhau ?


NỢ NẦN TÌNH CŨ
_____________________
Trần K.Sơn & N.DuyToàn
Đăng nhập để trả lời
0






.






mỗi con chữ rối trên bờ thời gian
ngược về tìm khoảng mênh mang


( Từ thơ ĐôngHương - TUỔI EM ANH CHỌN )
____________________________




TỰKHÚC



Ngẩn ngơ trên bờ chữ
Chữ tìm nơi để đến
Trang giấy là chỗ hẹn
Cõi mênh mang níu thời gian

Chữ hoà mình vào gió
Gió đậm những nghĩa tình
Tình là cõi chúng mình
Ở chuỗi ngày qua nhanh



N.DuyToàn







--------------------------------------------------------------------------------



Đăng nhập để trả lời
0








NỖI IM LẶNG GIỮA EM VÀ TÔI ....





Gìữa Em nơi ấy
Và tôi nơi này...

Có điều gì không được ổn
Có điều gì chắc không vui
Có những màn mưa đầy khắp chốn
Và nỗi thinh lặng đầy trong tôi.....

Giữa chúng mình,là biển cả
Biển dậy sóng,lời chập chùng không ngớt
Loài hải âu thức dậy,đã bay đi
Cho tôi biết chúng mình đã biệt ly...



Thì cũng vậy.Cám ơn nỗi yên lặng
Như tặng phẩm của cuộc tình chẳng ra đâu
Em cứ đi và hóa vào kiếp sóng
Tôi tiếc gì cũng chẳng hết những cơn đau...




đăng sơn .fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-01 07:10:24dang son>



-






TỪ EM ĐẾN TÔI

Sáng nay nhận được cơn mưa
Từ em gởi đến để vừa vặn tôi
Mở ra thấy thiếu nụ cười
Của ngày son đỏ bóng ngời trên môi

Yêu thương ngày ấy đã rời
Rời chăn,rời chiếu bỏ tôi một mình
Từ em,những thoáng chênh vênh
Sông tôi lặng khúc lục bình lênh đênh

Sáng nay,mưa bỗng tội tình
Từ em gởi lại nửa hình dáng em



N.DuyToàn
Đăng nhập để trả lời
0

-





ĐỂ EM
chậtlốiđivề


_____________________
đăngsơn.fr




Cuốithángtư-
Anh ngồi viết bài thơ
Lòng sững sờ nỗi nhớ
Như năm nào đó đã cũ
Ở một thời mộng mơ

Cuốithángtư
Lòng buồn bã
Như gió cuốn hững hờ
Bên dòng sông cũ

Ướt buổi chiều bơ vơ
Ngồi đọc lại tờ thư

Cuốithángtư
Có cơn mưa chiều
Trở lại chỗ em
Nghe từng giọt nhỏ
Thấy đời chẳng tịnh yên

Cuốithángtư
Vẫn ngày tháng như thế
Thầm,thầm gọi tên
Thêm giọt mưa lần nữa
Để chật chội tình em-


_____________
Đăng nhập để trả lời
0





SAY BÓNG
của mình.

_____________________
Trần.K.Sơn & đăng sơn.fr







Về đi em
Để tôi ngồi lại
Lai rai nhậu nhẹt vơí nỗi tình tôi

Về đi - Xa đi em
Về mang theo tiếng cười và cả giọng nói em
Về rồi ngồi một mình ở bóng tối nơi em
Như những ngày nào chưa biết yêu nhau
Ngày mà hồn mình phơi phơí lắm dù có hơi cô đơn một chút

Em sẽ tìm lại ngày tháng cũ như thời còn thơ ngây
Thời con gái mộng mơ khi ngồi đọc bài thơ tình thiếu nữ
Chuyện tình yêu cư như thế mà mơ mộng

Về nhé - em
Tôi quen rồi lúc một mình tịnh yên
Tôi dùng đũa gắp nụ cười của mình bỏ vào chén
Tôi thử nhai hạt gạo tưởng như là những hạt lệ nóng
Tôi uống cho cạn một nửa bóng tối đọng trên thành ly

Để rồi khật khưỡng
Ư ử hát một bài vọng cổ còn sót lại trong trí nhớ
Anh kép già hết thời ngồi vỗ tay
Ầm ì nhớ lại thời dĩ vãng
Cô đào hát đã là em


Bây giờ thì -
Chuyện phim tình đứt bóng
Màn ảnh trơ trơ cái bóng mờ nhàn nhạt
Tôi im lìm,lơ láo
Để tiếc nuối màn kịch tự biên tự diễn
Tôi nói với cái bóng của mình đang lè nhè :
" Quên đi - Hãy tự tội nghiệp lấy chính mình để quên
Tình yêu là hạt lệ vừa nóng bỏng để say "

Ơi ! Tội nghiệp em - tội tình tôi !
Tôi say khướt và ngồi bệt xuống để ôm lấy cái bóng của mình
Tôi đè lên bóng tôi bí tỉ
Tôi ôm tôi khi em quay lưng đi mất ở đầu ngõ

Ừ - Em
Ừ .Em !


Rồi ngày mai ,tôi sẽ sực tỉnh
Để biết rằng tim mình đang nhuốm bệnh từ em




__________
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-11 09:16:10dang son>





NguyễnthịChữNghĩa -


______________________________





Khi người ta bỏ tôi
Chỉ có em ở lại
Với bóng tối tôi
Em và tôi
Tìm một chỗ ngồi


Em lắng nghe tôi thổn thức
Từ một nỗi lặng yên
Em dịu dàng để mãi là em
Em nghiêng bờ môi êm
Em hở vùng vai mềm
Em choàng ôm lấy tôi bằng giọt lệ đàn ông có khi biết khóc


Em đã dịu dàng lắm - để không bao giờ kết án tôi
Sự tốt bụng hiền lành của em đã bao lúc làm tôi cảm động
( Cho dù có lúc tôi tưởng mình đã quên em
Khi tôi vui vẻ vơí chúng bạn
Giữa những bàn tiệc đời
Tôi hò hát ,nhảy múa làm như mình đang sung sướng lắm
Thêm vài ly rượu,ly bia nữa
Tôi tưởng mình bỏ quên em )


Có cuộc vui nào không tàn
Có màn kịch nào kéo dài mãi
Khi những lớp xiêm y cởi bỏ
Những cái mặt nạ diễn tuồng rơi xuống
Những ánh đèn sân khấu tắt ngúm

Và mọi người đứng lên rời chỗ ngồi
Họ nói vơí nhau những điều gì đó

Làm sao tôi biết được ?


Tôi rời những chỗ mình đã đến
Đứng ở một ngã tư đường
Hình như mình thấy lạnh từ một hơi gió từ bờ sông kéo đến
Hình như có một nỗi cô đơn nào đó uà đến

Tôi giật mình vơí mình
Cái đồng hồ đeo tay đã chết từ lúc nào không rõ
Hai cọng kim đồng hồ im lìm nhìn nhau ( giống như tôi )

Tôi thấy cổ họng đắng nghét để thèm một ly nước
Vẫn còn cái quán khuya nào đó mở cửa muộn
Vẫn còn đủ cho tôi một chỗ ngồi dù đâu đó

Bóng đêm đã khuya lắm trong đầu tôi - khuya lẻ loi đến tội nghiệp
Thật sự mà tội nghiệp !

Chọn cái bàn
Ngồi xuống
Ngơ ngẩn ngó ra những cửa hàng đã tắt đèn ,đóng cửa
Khoảng tối om om cho tôi thấy những cô gái giang hồ đang lảng vảng đầu phố
Những gã đàn ông nửa say,nửa tỉnh cười hô hố đi ngang
Vài chiếc xe gắn máy khà khật góc đèn đỏ

Rồi tất cả lại trở lại yên tĩnh
Như nhịp tim tôi quờ quạng ở ly bia thứ hai vừa gọi
Nhìn bọt sủi tràn trề trên miệng ly
Tôi nói vơí mình như nói vơí hai cái đầu gối
Nhạt nhẽo đến thế thì thôi
Khi phải nói vơí chính mình

Tôi lè nhè kể lể và nhắc lại những hình ảnh cũ mèm
Nhắc về những người đã đi qua đời mình
Từ một ngày nào áo trắng
Từ một nụ hôn tưởng là ngây dại,ngây thơ lắm

Họ đến vơí tôi - tôi vơí họ
Rồi rời nhau - bỏ nhau ra đi
Có khi luyến tiếc.Có khi không .

Những cánh chim bay đi
Khuất sau rặng núi mờ sương của một thời tuổi trẻ không trở về nữa
Dòng sông từ bài hát " Khóc một dòng sông " không trôi nước trở lại
Bài hát của cô ca sĩ nhạc jazz chơi piano tên là Cry me a river cũng đã quá cũ
Tôi cũng cũ và bắt đầu đóng bụi,đóng rêu
Từ một chỗ ngồi riêng tư
Tôi ngửa cổ nhìn lên trời đầy sao đêm
Hình như đôi mắt bắt đầu cay sè từ những đêm thiếu ngủ
Tôi chẳng còn biết gọi tên ai

Gọi để làm gì ?
Để được gì ?
Làm sao để níu lại thời gian ?
Khi tất cả đều bỏ đi
(... những tình yêu theo kiểu vụn vặt một thoáng,những tình bạn không có thật trên bàn tiệc,hội trường..)

Tất cả đã bỏ rơi tôi như có lúc tôi cũng bỏ rơi họ

Những người tình
Những anh em,bạn bè,đồng nghiệp khuất sau bóng đêm của lòng con người

Chỉ còn Em
Em lì lợm - Em chịu ở lại
Em lầm lì ngồi nhìn tôi khật khưởng ở ly bia thứ hai
Hình như tôi chưa đủ say
Để biết em là ai
Khi tôi gọi tên em - vẻ trìu mến :
" Nguyễn thị Chữ Nghĩa ơi ! Anh yêu em - Đừng giống bao người khác đã bỏ rơi anh

Anh cần em
Cần như hơi thở
Anh sẽ thuỷ chung như chưa bao giờ biết chungthủy vơí bất cứ ai khác

Em là giọt nước mắt của anh
Khi anh gọi người bồi bàn mang ra cây bút và tờ giấy
Và anh khóc một mình khi viết......




đăng sơn.fr



______________________





dangsonfr.blogspot.com &lt; ChúngMình
Đăng nhập để trả lời
0


.



LẠC NHAU GIỮA THÁNG NGÀY
_____________________________
N.DuyToàn




Hình như đã lâu lắm rồi - em nhỉ
Đôi chúng mình đã lạc nhau như thế
Lạc ở một quãng đường không chừng
Lạc nhau ngay ở chỗ trái tim mình

Những hàng cây xào xạc lá lạc nhau
Những chỗ ngồi trên băng ghế lạc nhau
Hò hẹn không còn ở cuối đuôi con mắt
Và ngày mưa lười biếng kéo về mau

Hình như...đã lâu lắm như thế
Có lẽ sẽ không còn ai để gọi
Có cái tên mà cũng chẳng biết gọi ai
Rồi cứ vậy -sẽ là ngày tháng trôi....
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0




.




NGỦ VÙI

Chiều ngủ vùi
Trời mây về hiu hắt
Ta ngồi với ta yên lặng
Căn gác buồn tênh hênh

Chiều lỡ rơi chiều
Lặng tĩnh - Im
Có gì đâu để mà nói
Căn cửa sổ tắt đèn

Chiều tủi thân - chiều trôi




nguyễntrườngan
- france
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0



LẶNGthinh








Ơi ! Ơi ! Ta đang thèm giọt nắng
Trên tờ thư nằm trên bàn màu trắng
Ta thèm thấy người cười ,người nói
Thèm gần chết một cách thức bên người

Ta ngẩn ngơ,vẩn vơ đi tìm chữ
Chữ có khi nào rơi như lá rụng
Của một mùa xuân đầu tiên của ngày yêu thương


Ngày ấy nơi phố cũ
Ngày ấy có một hay những chỗ ngồi
Ngồi vơí nhau mà tưởng chừng trái đất này hạn hẹp
Khi mở lòng bàn tay cho nhau thấy
Trái tim run ở đầu ngón tay
Như đứa bé gái vừa biết e thẹn
Cầm tay nhau,nhận tờ thư tình đầu tiên
Mà chẳng biết nói năng gì vơí nhau
Chẳng biết cách mà hôn nhau
Rồi lại nữa ...
Chẳng biết cách nào để giữ nhau ở lại




Con nước ròng hay đến mùa con nước lớn
Ngọn trăng lên đầu đỉnh cây
Lặng thinh bóng ngày,bóng khuya
Con nước lớn theo mùa mưa lũ
Bão ở trong lòng nổi gió
Bão đẩy tình đi mất


Tất cả rồi qua đi
Lời từ ly
Vẫn chưa nói kịp
Rồi lặng thỉnh,lặng thinh
Để từ nay chỉ còn là chữ nghĩa vô tình trên lòng trang giấy trắng
Nỗi lặng thinh vô tình
Nỗi thinh lặng một mình


Ngày trôi nước cuốn
Ngày qua ngày
Rồi chẳng còn lại điều gì

Rồi chẳng còn ai trên dòng sống câm nín
Muà mưa về xoã tóc bên bờ sông gió lộng
Ta một mình thấy bóng mình
Nói năng vơí cái bóng của mình
Như nói vơí người
Người ơi dòng nhớ chảy xuôi về cuối thôn thời dĩ vãng
Người ơi, ! Người ơi !




nguyễnthịchữnghĩa & Trần.K.Sơn








-
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»