📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.844 lượt xem — Trang 12 / 55
VN tiêu tùng

Già: kề miệng lỗ còn ham yêu
Huống chi bọn trẻ có đủ điều
Mới lạ trên đời... chơi cho đã
Kiếp người hưởng thụ được bao nhiêu?

 
Đằng nào Trung Quốc giờ đây cũng
Là nước đàn anh nên ráng chiều
Cá nằm trên thớt: chuyện sớm muộn
Giẫy hay không giẫy gì cũng tiêu!


Trọng Văn - 20121015
Đăng nhập để trả lời
0
SÓNG DỮ...

Ngọn sóng quan tham quét giữa đời
Sông Tranh âu cũng sóng này thôi
Đất rung nhà nứt dân ly tán
Một cảnh đôi quê khó mở lời
Nói điên lỡ dại Sông Tranh vỡ
Sóng dữ chơi vơi bốn vạn người
Nhức nhối quan tham không kế dẹp
Dân đen chìm nỗi sóng tơi bời...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ĐẠI ĐỒNG...

Thiên tử còn e kẻ cố cùng
“Vật cùng tắc biến” lẽ nên thông
Vô nhân khoa học thành vô dụng
Phân chia tiến bộ cũng điên khùng
Mạnh như Hạng Võ đành thất trận
Nóng tựa Trương Phi chết còn trừng
“Tiểu đồng” nhịn vợ còn chưa đặng
“Đại Đồng” huyễn hoặc quá mông lung...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
LẤY CHỒNG ĐÀI LOAN (Phóng sự VTV1)

Ai bàn cách giả tạm sang ngang
Người đi kẻ ở biệt đôi đàng
Bể Sở sông Ngô người dấn bước
Tằm tơ một nỗi chẳng riêng than
Tha phương nghĩ có nhiều cay đắng
Nếm mật quên sầu cốt được an
Ứớc được châu rồi về bến cũ
Hay đâu chết đứng giữa sa tràng...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TRẮC BẰNG...

Có được câu thơ hỏng trắc bằng
Rào sau đón trước nghĩ mà căng
Làm như đánh vật cùng con chữ
Sợ lại khen chê đúng cái thằng...
Tự bảo thôi đừng ham hố nữa
Buông chèo đến bến được cùng chăng
Thôi thì phó mặc duyên tay bút
Có được câu thơ hỏng trắc bằng...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


LUẬT BẰNG...

Đôi bài hứng khởi ngại chi anh
Phóng bút đôi khi lại đại thành
Lão Hiệu thơ xưa Hoàng Hạc* đó
“Thi tiên” hữu cảnh viết không đành**
Đường nhân chẳng bận Đường Thi Luật
Hậu thế trách gì khỏi đành hanh
Dụng “thanh phù bình”*** thành bất hủ
Muôn đời lão Hiệu nức phương danh...!

lnp
......
* Có nhiều người đã cho là một bài thơ luật Đường 'phá thể', hoặc 'lạc vận', “phá luật” ở câu 1 và câu 3, không gieo vần ở câu 1...nhưng cũng có thể chữ “Khứ” thời ông đọc là Khu/Khâu...
** Tương truyền rằng, Lý Bạch khi đến Hoàng Hạc Lâu định làm thơ, đã thấy thơ Thôi Hiệu đề trên vách, đọc xong, vứt bút, ngửa mặt than rằng: Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc - Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu.
*** Thanh phù bình (không dấu) là “không du du” để đối với ba thanh trắc “Bất phục phản” câu trên thật là sự sáng tạo tuyệt vời. Người ta bảo Thôi Hiệu đã sáng tạo ra “Thôi thể” tức thể thơ Thôi Hiệu quả không ngoa...
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ NHẬN...

Thật sự chung quy vốn bất tài
Ham chơi ít học thích đùa dai
Quanh có viện dẫn che ngu dốt
Dối trá ba hoa chẳng học bài
Vấp ngã đôi lần chưa chịu thức
Khen chê lắm bận nán chưa cai
Từ nay nhất nhất theo quy tắc
Lếu láo thôi chừa quyết sửa sai...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
KHUYÊN BẠN...

Việc xáo lung tung lộn tùng phèo
Không ưa ấy cũng lặng mà theo
Phòng thân kín tiếng êm đừng lộ
Giữ thế im hơi tiện chống chèo
Của khó trông tăm mình rục rịch
Người khôn dặm tiếng họ đã leo
Này ai giữ miếng đừng nghênh ngáo
Giữ chỗ thì hơn giữ cái nghèo...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
XÔI...

Khó gì đường luật dễ như xôi
Tìm câu hạ bút chốt vần rồi
Thong dong ta kiếm vài câu đối
Thủng thẳng kìa xem có xứng đôi
Này khi trốn học chơi ô chữ
Nọ lúc ham vui hết chỗ ngồi
Lẳng lặng ta làm khoe tý nết
Khó gì đường luật dể như xôi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


TỦ TÙ TU...

Bằng trắc xem qua rối tít mù
Càng trông càng rối ngũ ngù ngu
Người khôn chẳng dại ba hoa nhỉ
Kẻ khéo cân đo gật gật gù
Đã lỡ thì chơi cho tới bến
Dỡ say nốc tiếp lũ lù lu
Ba đồng một mớ đàn ông thật
Bắt hết cho vào tủ tù tu...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


TRÒ NAY...

Giả chết bày mưu quyết diễn trò
Thừa cơ bắt sống ổ ồ ô (ô = quạ)
Thật thà quả đúng cha thằng trộm
Thâm thuý sao bằng ngổ ngồ ngô (ngô = tàu)
Cảnh giác xem ra toàn láo lếu
Tin người sớm nhận lỗ lồ lô (lô = dổm)
Nghe đồn đã có người trung thực
Mới hỏi nhau rằng mổ mồ mô...! (mô = đâu)

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ TẠI...

Gốc vững lo chi nỏ nãy chồi
Ba đông dồn lại một ngày thôi
Đừng lo cuống quýt như chim sẽ
Chớ ngại âu sầu tựa vượn côi
Cứ mỗi đông tàn hoa rụng hết
Chờ xem nắng mới đất sinh sôi
An nhiên tự tại như tùng bách
Gốc vững lo chi nỏ nãy chồi

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi tác giả CÂY BẠCH ĐÀN

Trong câu chuyện có một thời xa vắng
Có môi cười và những tháng năm qua
Người lớp trưởng lớp nhà văn năm ấy
Cây bạch đàn...dấu chấm với trần gian

Là vậy đấy Hồ Chư như vậy đấy
Mượn bạch đàn để ghét những đường cong
Thân cây bạc trắng miền gian khổ
Bóng đủ che ai sống thật lòng

Chén rượu hẹn hoài chưa uống được
Ấm lòng nghe bác kể đêm nay
Dẫu da bạc phếch mà thân thẳng
Không rượu mà đêm ý vơi đầy...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
KHÓ...

Vướng vít chi cho rối ruột mèo
Thơ ca nào phải nợ mà đeo
Vui vui hạ bút vài đôi tứ
Bén bén nâng ly mấy bạn nghèo
Sáng sớm hội trà đùa với khổ
Chiều hôm chiếu rượu nghịch gieo neo
Ưa nhàn thiếu kẻ đòi theo tớ
Biết khó mà sao vẫn cố trèo...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Khép trang vỡ thấy đời tươi thắm lạ
Lá thu rơi cho xanh lại cây đời
Ừ khép lại là mở ra chương mới
Vui hay buồn cuộc sống vẫn sinh sôi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Mùa thu thì vẫn như mùa cũ
Ưu tư chắc bởi tại ta già
Ai thì cũng vậy như nhau cả
Sao phải chau mày ta hỡi ta...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NHỮNG BÀI THƠ ĐƯỜNG…
(Luật trắc vần trắc)

Thật gớm ghê thay gớm cái vần
Xưa rày luật có có thơ chăng
Thanh nghe lốc cốc trâu khua mõ
Điệu hồ kèn kẹt cóc nghiến răng
Khúc khắc ép vần nghe mới nản
Chập cheng ý tứ nghĩ mà căng
Ai về nhắn kẻ kê ra luật
Còn lâu mới sánh kịp vần bằng…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ NHÀ MỚI
(Kính tặng sư huynh Trúc Sơn và các sư đệ Mai Sơn, Quang Sơn...
Mừng vui được bạn tặng “Ngũ phúc lâm môn”
Gạo, muối, nước chúc hạnh phúc, phú quý…)

“Ngũ phúc lâm môn” đến tận nhà
Hồn đầy cảm xúc bạn yêu ta
Gạo muối đầy bồ lời chúc đẹp
Rượu bia bát ngát khúc hoan ca
Bao nhiêu khách bạn đầy thiên hạ
Mấy người tri kỷ dịp tân gia
Lâng lâng ta chẳng như ai cả
“Ngũ phúc lâm môn” đến tận nhà…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
SỰ NGẦY NGÀ…

Ngu dại nên chi sự ngầy ngà
Chuyện đời rắc rối trước tại ta
Chí quèn dậu đổ dây đan lối
Tâm bại thân hư sự quá đà
Khéo bày giả tướng mê tâm tục
Khó định hư không rối phật gia
Đơn giản quả là điều khó nhất
Một đời kinh nghiệm với tài hoa...!

lnp

Đăng nhập để trả lời
0
VI TIẾU…

Hạnh phúc trần gian…
như nụ cười ngài Di Lặc
gần gũi bao dung ấm cả lòng

Hạnh phúc thiền gia…
huyền bí trang nghiêm tĩnh mịch
như môi cười Đức Phật giữa tòa sen

Khi niềm cay đắng hóa ngọt ngào
Là hạnh phúc đã ngập tràn tâm trí
Nụ cười Phật vẫn muôn đời huyền bí
Ngước lên Người ta hiểu nghĩa đắng cay

Ôi chẳng dể để “Lục trần bất ố”
Như cố tìm “Tiếng vỗ một bàn tay”
Yêu ghét hóa ra trò trẻ nít
Mà sao điên đảo thế gian này

Nhứt niệm ngàn năm như phút chốc
Nụ cười trong đục cũng hư không
Giả tướng cần chi yêu ghét nữa
Buông bỏ lo gì đạo chẳng thông…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VI TIẾU I

Những người lính…
…gặp nhau vẫn ưa thích ồn ào
Như cái thủa…
…xa nhà đi chiến đấu
Cùng ôn lại…
…Một quảng đời quân ngũ
Cánh rừng nào…
…xanh hơn màu quân phục
Đêm mưa nào…
…da diết giữa thâm u

Chinh chiến đi qua mỗi đứa một đường
Bao ngã rẽ con sông đời quá lớn
Đứa giữa dòng mà miệng cuời hớn hở
Đứa ven bờ tôm tép mắt hàm ơn

Ừ cũng đã ba hai năm rồi nhỉ
Vai hết hằn quai súng thủa hành quân
Bàn tay có đứa chai toàn sạn
Mũm mĩm tay ai vẫn trắng ngần

Ôi đất nước thủa tình yêu là cây súng
Khoác lên vai dâng ngọn lửa trái tim mình
Và đất nước bây giờ ta đang sống
Có điều gì khang khác thủa chiến chinh

Không biết nữa dòng sông đời rộng thế
Nhánh rẽ chiều nay tụ chốn này
Mắt vẫn sáng và bàn tay thật ấm
Môi vẫn cười dào dạt chất men say

Ôi đất nước khi cần ta có mặt
Đã hi sinh cống hiến tuổi xuân mình
Ôi đất nước nếu cần ta có mặt
Lại lên đường cho dẫu chẳng xuân xanh

Ôi đất nước những chàng trai ngày ấy
Ba hai năm rồi tóc đã hóa hoa râm
Vẫn sang sảng hát bài ca ra trận
“…Ngày mai anh lên đường
Ngày mai anh ra chiến trường…”
Dâng đất nước trọn mùa xuân…!

Là người lính…
…dẫu ngày xưa xa lắm lắm
Nhẹ môi cuời…
…đất nước nếu chiến chinh
Là người lính…
…dẫu ngày ấy đã xa rồi xa lắm lắm
Nhẹ môi cười…
…đất mẹ phải bình yên…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CƯỜI…

Mưa nắng dành nhau từng thước đất
Cuộc đời…đen trắng vẫn sân si
Áo ướt phải đâu là dại dột
Xông xênh mũ trụ có khôn gì…

Ai đi ngoài ấy trong mưa rét
Mắt cười chan chứa cả niềm tin
Ai ngồi lặng lẽ trong khung ấm
Ủ rủ lo âu đến với mình…

Phúc họa đan xen giữa cuộc đời
Xông xênh cũng chẳng trọn niềm vui
Đỉnh chung bao kẻ tràn đau khổ
Áo gấm mà môi mất nụ cười

Được đây thua đấy tấn trò đời
Buông bỏ cho lòng được thảnh thơi
Thánh nhân u tịch cười không thấy
Chỉ thấy thơ ngây mĩm miệng cười..!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CỤ LỘI TIẾU ĐÔNG PHONG

Suốt cả mùa thu rụng lá vàng
Tưởng còn ấp nụ đợi xuân sang
Ai hay cụ Lội* đông vừa chớm
Mơn mởn nhành non đã sẳn sàng…!

lnp
………
* Tên một loài cây cổ thụ
Đăng nhập để trả lời
0
ĐEN…

Vừa hết tam tai tưởng hết đen
Ai hay ra cổng phải thợ rèn
Nhọc nhằn mười việc hư hơn chín
Khó khăn trăm mối tối nằm rên
Khai sơn phá thạch ta lao khổ
Đơm nụ khai hoa chúng khéo lèn
Đành hỏng mối này bày mối khác
Đọc thơ ông “Trứ” tự mình khen...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
SÓNG LƯỠI BÒ

Nghe dậy biển đông sóng lưỡi bò
In vào hộ chiếu để nhận vơ
Đã biết đường đi không lối thoát
Tức sóng làm sao khỏi vỡ bờ
Sụp đổ chắc là không xa lắm
Lưỡi bò con sóng kẻ nằm mơ
Này kẻ điên khùng gây sóng dữ
Thói mày hung ác thế mày “cô”…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
PHÂN VÂN…

Có không không có có không không
Tưởng như đối lập hóa ra đồng
Muôn pháp đều không vì giả hợp
Nhất tâm cố chấp mới long đong
Có, không, thường, đoạn đều ngã chấp
Khổ, tập, diệt, đạo pháp mới thông
Có không thức tỉnh vào trong mộng
Vi vút ngoài trời chỉ gió đông...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TRÊN CẦU

Chẳng biết mùa thu đi đâu
Chiếc áo màu vàng đã xếp
Mùa đông xám xịt
Lạnh tanh dòng nước dưới chân cầu…

Chẳng biết mùa thu đi đâu
Tầng mây nặng nề xám xịt
Heo heo gió rét
Mưa bay cho cả thế gian sầu…

Chẳng biết mùa thu đi đâu
Hồn thơ tựa hồ đã chết
Cây bàng mõi mệt
Trơ cành kệ gió tới mơn râu…

Chẳng biết mùa thu đi đâu
Mưa giăng đất trời nhão nhoẹt
Mùa đông gào thét
Mình ta lặng lẽ đứng trên cầu…

Chẳng biết mùa thu đi đâu
Chẳng biết mùa thu đi đâu
Âm thầm nước chảy
Đời trôi nhân thế bạc một màu…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI ĐÔNG PHONG…

Những mùa đông dài lạnh đã đi qua
Ta ký ức những ngày xưa hiu hắt
Ôi ngày xưa với những mùa gió bấc
Se sắt lòng dao cắt cứa thịt da

Lạnh đầu mùa đưa ta về đất bắc
Thủa thiếu thời chân đất nghịch thâu đêm
Đá tổ ong dưới chân mình khô khốc
Chăn đệm giờ ghen tỵ ổ rơm êm

Những đàn chim đã về nam tránh rét
Ta náu mình phương ấy đã từ lâu
Cứ mỗi độ gió đông về trước ngõ
Tiếng chim đêm bất chợt dạ trở sầu

Mùa đông gần kỷ niệm giờ xa lắc
Ruộng ngô nào ràn rạt ngọn đông phong
Mỗi khi gió hú ta bò tới
Để lũ quân xanh phải bị lầm

Và ruộng lúa bờ đê con đường nhỏ
Áo chăn nào ủ ấm tuổi ngây thơ
Chỉ trò nghịch dại nuôi ta lớn
Chắc hẳn đông phong cũng sững sờ…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NẮNG ĐÔNG

Cứ tưởng mùa thu vừa trở lại
Nắng lên cao ngăn ngắt da trời
Tuyệt mù chẳng thấy mưa rơi
Hơi may lành lạnh đâu rồi mùa đông…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
“NHƯ CÁNH HOA XUÂN CHÀO RIÊNG ANH”

Ngày đông chút nắng sông lấp lánh
Ngày hạ mưa rơi chợt mát lòng
Ngày buồn lê bước về ngang cửa
Trông thấy em cười bỗng sạch không

Cuộc sống bao điều cần suy nghĩ
Cần phải lo toan phải nhọc nhằn
Em hãy tặng anh nhiều hơn nữa
Nụ cười chia sẽ những khó khăn

Lão đông cười trắng dòng sông bạc
Mụ hạ khoe duyên mát cả lòng
Với nụ cười em là báu vật
Đường đời gian khó nhẹ như không…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0