📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.847 lượt xem — Trang 14 / 55
SỰ CÔ ĐƠN CỦA NĂM THÁNG

Ôi cái thủa “bài ca bên cánh võng”
Đêm ngủ rừng rét mướt đắp chung chăn
Lính trận áo quần tơi tả lắm*
Một năm đôi lượt vẫn ở trần…

Xa cánh võng đường đời xa biệt hẳn
Còn có bao giờ hát ru nhau
Còn ai nghiêng lá cho sương rụng
Đánh thức giùm ta thủa dãi dầu

Rồi thi thoảng trên đường xuôi ngược
Gặp nhau mừng tay chẳng nỡ rời tay
Áo quần xưa đổi mời nhau nhậu
Dặn nhau phía ấy phỉ còn đầy

Ôi cái thủa “Bài ca bên cánh võng”
Chúng ta là ngọn cỏ biết tìm nhau
Bây giờ bóng cả thành cây lớn
Cô đơn nhớ bạn biết tìm đâu…!

lnp
…………
* Áo quần và ngay cả tăng võng chúng tôi thường đem đổi chó, gà cải thiện mỗi khi đồng hương đến thăm.
Đăng nhập để trả lời
0
ÔI TẠO HÓA...

Ôi Tạo hóa người thật là vĩ đại
Trò chơi của người...
...khuynh đảo thế gian con
...con đã thấy kẻ cười vừa bật khóc
...và kẻ khóc than phút chốc đã mĩm cười...

Tạo hóa ơi ngài đã vẽ cuộc đời
Mực thừa thãi chắc người không kịp đậy
Loài người mãi tô son và trét phấn
Lem luốc hết rồi con biết ở đâu đây

Ôi Tạo hóa mong là con nhầm lẫn
Bút mực trời đâu lẽ ở trần gian
Người thấy đấy non cao và đồng rộng
Chẳng tay người sao gạch xóa tràn lan

Con vẫn nghĩ tranh người là tuyệt tác
Sao loài người huỷ hoại chẳng ghê tay
Con chẳng nghĩ xi măng và sắt thép
Lại tạo ra hùng vĩ thế gian này...

Con nhàn rỗi có đôi điều cắc cớ
Muốn thưa người mà ngại suốt lâu nay
- Bức vẽ trang nghiêm người đã tặng
Tìm đâu ra hỡi thế gian này...

Ôi Tạo hóa người quyền năng như thế
Có khi nào người vẽ lại thế gian chăng
Nếu vẽ lại người đề phô* luôn nhé
Để kẻ như con khỏi bận lòng…!

lnp
……………
* Default: ở đây dùng với nghĩa “Mặc định”
Đăng nhập để trả lời
0
PHONG BÌ

Ôi thời đại mày tiến nhanh như chớp
Bức thư xưa ta gửi mấy ngày đường
Nay nhấn máy vài giây thôi đã đến
Bấm bên này bên ấy thấy rung chuông

Cái phong bì ngày xưa nhem nhuốc lắm
Cứ mỗi hòm thư một nhát dấu đen sì
Nhưng chứa đựng những điều thiêng liêng đấy
Khắp mọi miền theo những dấu chân đi

Cái phong bì ngày nay văn minh lắm
Chảnh choẹ...thiêng liêng...ứ chẳng thèm
Bưu điện ích gì thêm rối rắm
Ngân hàng trong ấy sáng mắt xem

Phong bì thôi gửi niềm thương nhớ
Chỉ gửi tiền thôi giống lỳ xì
Và chỉ quan thôi hòm thư đến...
...bác à phúc lợi phải phân chia...

Cuối năm tăng giá cả phong bì
Ấy bởi bao người yếu phải đi
Quan vui như trẻ qua mùa tết
Khổ dân xuân đến mặt lầm lỳ...

Thôi thế phong bao hoá phong bì
Ngày xuân chia sẽ tý tỳ ty
Không rồi quan bảo : ...yêu mày lắm...
...sao tận bây giờ chả thấy chia...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
PHONG BÌ ƠI MỞ RA....

Cái phong bì xưa cũng thu thu nhét nhét
Rồi vỡ oà vui khoe hết cả bạn bè
Cái phong bì nay vẫn thu thu nhét nhét
Rồi móc ruột cười len lén vỏ quăng đi
Cái phong bì ta nào ghét chi mi
Vẫn ý nhị che những gì khó nói
Vẫn lặng lẽ u huyền như đêm tối
Và cổng kín tường cao nơi nào khó tới
Mày nhẹ nhàng dẫn lối chúng ta qua
“Vừng ơi mở ra...
...vừng ơi mở ra...”
cửa vẫn đóng và Alibaba đã khóc
Ôi Alibaba chàng thật là quá ngốc
chuyện xưa rồi thần chú cũng đổi thay
“...Phong bì ơi mở ra...
...phong bì ơi mở ra...”
Cửa bật mở Alibaba cười hạnh phúc

- Câu chuyện ấy tôi cam đoan là có thật
Thần chú “phong bì” cổ tích của hôm nay...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TRÌNH THÔI*...

Phải trình thôi bác phải trình thôi
Tôn vinh quốc nạn mới hơn đời
Mẫu giáo này em chưa biết nói
Lão ấu ông kia sắp lìa đời
Thưa trình phải có đôi ba trự
Gửi gắm xem ra phải nặng rồi
Phong bì như bướm mùa xuân đến
Không trình uổng lắm bác Dân ơi...!

lnp
* Phải trình thôi bác, chẳng những là văn hoá dân tộc mình mà theo nghiên cứu của em thì:
Trong vòng 20 mươi năm lại đây “Phong bì ơi mở ra” là câu thần chú mở cửa hay nhất bác ạ.
Ví dụ: Nhậu về khuya, vợ đóng cửa thủ cái phong bì bỏ độ 2 xị, ung dung ngâm nga:
Phong bì đây phong bì đây...
Bày chi cho tốn thật chú mày
Đã gửi phong bì thi thôi nhậu
Đã nhậu thì thôi...chú khéo bày...
Đảm bảo với bác cửa nào cũng mở, lâu không nhậu về khuya vợ lại nhắc...tuyệt, tuyệt hay lắm bác à.
P/s hôm nào gửi hồ sơ bác nhớ nhắc em gửi BTC cái Phong bì kha khá gọi là thay cho tràng vỗ tay...
(Đôi dòng thơ hoạ)
Đăng nhập để trả lời
0
VICTORIA SOTO

Victoria soto cô giáo thiên thần
chuyện về em bao người đã khóc
nước mắt xót xa cho những gì đã mất
cho những thiên thần đã bất khuất xã thân
Tình yêu thuơng có thể đã mất dần
Ở đâu đó bao nhiêu người vô cảm*
Tình người như đã lạc vào sâu thẳm
Em dám cháy mình em đã dám hi sinh
Victoria soto cô giáo thiên thần
chuyện về em bao người còn day dứt
và tôi đã khóc...

Victoria soto cô giáo thiên thần
em đã hoá thân thành anh hùng mước Mỹ
cả hành tinh hôm nay còn nhỏ lệ
em là người anh hùng bình dị trong ta...!

lnp
............
* Ở Trung Quốc, trước vụ thảm sát ở Mỹ vài tiếng đồng hồ, một kẻ tâm thần cũng mang dao vào trường Tiểu học thôn Trần Bằng, huyện Quang Sơn, tỉnh Hà Nam. Hắn chém túi bụi vào học sinh khiến 23 em nhỏ từ 6-11 tuổi bị thương. Truyền thông nước này cho biết, khi kẻ tâm thần vào trường, các thầy cô trốn biệt, để mặc bọn trẻ gào khóc khi bị đâm chém. Báo mạng Tân Lãng dẫn nguồn tin cảnh sát cho biết đa số thầy cô lúc đó đã vội vàng tháo chạy thoát thân. Chẳng có giáo viên nào bị thương, nạn nhân toàn là trẻ con.
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM BÂY GIỜ...

Đêm chẳng yên bình như ta tưởng
Đêm cựa mình đêm như bốc lên cao
Tiếng của đêm không phải tiếng thét gào
Tiếng trăn trở ăn năn và hối hận
Những người Mỹ vẫn miệt mài buôn súng
Những người Nga tham nhũng đến điêu tàn
Người Palestin mất đất ly tan
Niềm oán hận như hằn vào đêm vắng
Người Tàu quen náu mình trong im lặng
Bổng nổi khùng đòi cướp sạch biển đông
Người Việt Nam êm ấm với chăn hồng
Thích bàn luận biển Hoa đông Trung - Nhật
Quen khoác lác chẳng ưa lời nói thật
Sính mỹ từ ưa tâng bốc lẫn nhau
Hoà bình ư một phía...ở nơi đâu...?
Đêm lẫn lộn vàng thau vào giấc ngủ...

Đêm xạc xào như câu hát mẹ ru
Nghe trăn trở tiếng đời trên tàn lá
Và đâu đó giữa đêm sâu biển cả
Tàu lạ điên cuống tàn sát cả dân đen
Đêm bình yên…
…đêm êm đềm…
…đêm thao thức…
…với muôn vàn uẩn ức của nhân gian…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT GIÂY...

Để một giây nghĩ suy về đất nước
Bạn làm gì...khi cướp đến nhà ta
Bạn bỏ chạy...hay là hô thật lớn
Mọi người ơi...lũ cướp sắp vào nhà...

Để một giây nghĩ suy về lẽ sống
Gậy gộc ra tay hay quỳ dưới hiên nhà
Làm nô lệ kéo dài thời gian sống
Hay muôn đơì chẳng thẹn với ông cha

Khi tất cả đã cùng hô một tiếng
Có giặc nào giám đến phá nhà ta
Chỉ có kẻ cam tâm làm nô lệ
Rước giặc về giày xéo đất ông cha...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
PHÚT BÌNH YÊN

Có thể trong lo toan và cuộc sống
Ta mất dần cảm giác phút bình yên
Con mèo mướp vểnh râu bên cửa sổ
Cặp chim sâu lách chách tập bay chuyền
Cũng có thể sớm mai ta dậy muộn
Cây trà mi rực rở nở bên thềm
Cũng có thể heo may về bất chợt
Ta trở mình bất giác xích gần em
Cũng có thể bình yên ta lướt phố
Hay đêm về kể chuyện một người quen
Cũng có thể nhìn con ngồi đọc sách
Ấm trà thơm hay bật một ngọn đèn
Cũng có thể nhìn em đơm chiếc cúc
Tuổi bây giờ bụng có vẻ lớn lên
Cũng có thể là ngày xưa trong ký ức
Đến bây giờ nhớ nhớ quên quên
Cũng có thể thời gian như ngừng lại
Ngắm em cười mắt khẽ ngước nhìn lên
Đó có thể là tình yêu cuộc sống
Nên quanh mình đâu cũng phút bình yên...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
MƠ HỒ…

Sự đời hư thực đâu chân giả
Tốt xấu ai ai cũng đủ phần
Dám làm nào phải riêng quân tử
Ích kỹ đâu nào chỉ tiểu nhân
Trắng đen mờ mịt khôn phân biệt
Lãng đãng mơ hồ khó nhận chân
Chỉ đọc một lần khen rằng tốt
Đọc thêm lần nữa chợt phân vân…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TẾT TÂY
(Nhân các nhà khoa học ngộ chữ, đòi đổi tết cổ truyền sang tết tây...)

Mừng theo tây lịch của bác Xuân*
Áo dài thiếu nữ xếp cất dần
Nhắn bảo chúa xuân về cho sớm
Đào mai kịp nở mở sâm banh

Trời chửa sang xuân ta cứ sang
Dày tây áo vét đến đình làng
Trống nện ba hồi sâm banh mở
Giúp cho các cụ được mở mang

Hàng nhựa chưng lên đủ mai đào
Không thì thuốc kích có làm sao
Sợ xuân đủng đỉnh còn chưa đến
Hè tới chơi thêm cái tết Lào**

Nước ta mở cửa đã lâu rồi
Cứ gì văn hoá của ta thôi
Bản sắc phải cần thêm nhiều thứ
Của ta và của một số người...!

lnp
...............
* Tiến sĩ, Nhà giáo Nhân dân Võ Tòng Xuân, người chủ trương tết tây thay tết cổ truyền.
** Tết té nước tháng 4 (DL) của Lào, Thái, My an ma... ý kiến các giáo sư rất hay, ta đón xuân trước vào tết tây, sang năm không ổn ta đổi đón tết Lào để ủng hộ nền văn minh lúa nước...thiên tài, thiên tài.
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN KHÔNG VỀ...

Ông chủ bây giờ biệt mù khơi
Nhện giăng nhà xưởng sắp xuân rồi
Kế toán ủ ê nhìn sổ nợ
Tổ chức ê a chẳng trả lời
Lương cũ công nhân đòi bán máy
Thưởng đâu ra nữa hỡi ông trời
Lao lác ngoài sân ông bảo vệ
Hết tiền quanh quẩn ở đây thôi

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ...

Xác thân vẫn vậy tâm tư giờ khác hẳn
Cây bút giơ lên cảm xúc nặng như chì
Mùa đông còn xám ngoét tái tê
Chiều mưa lạnh đường về sao là lạ

Có điều gì trong ta mà khó tả
Buồn như cây lã ngọn dưới mưa dầm
Buồn như hoa cánh rã đứng lặng câm
Buồn như gió âm thầm qua sông vắng

Chiều tơi tã mưa theo làn gió bấc
Ướt ngõ hồn ướt khắp bước chân qua
Như gần...mà cũng như xa...
Như sương như khói...như hoa giữa rừng
Biết có còn ta nữa hay không...
Niềm cô quạnh rưng rưng chiều khó tả
Ta... hay là chẳng phải là ta..!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CAY...

Tiếp anh long trọng tưởng nỗ trời
Chivat chân dài nụ cười tươi
Nay chú sa cơ anh tiếp chú
Rượu mình hạ cấp Vodka thôi

Bảo chú lái xe ra ngoài phố
Mồi mè đôi chút để đưa cay
Mang cả vào đây ngồi một chỗ
Cùng nhau nhấm tận nỗi đau này

Anh ạ mọi năm cũng vậy thôi
Năm nay trở chứng họ thu hồi
Có được đồng nào thu đồng ấy
Vốn đâu sản xuất nữa anh ơi

Cũng đà gõ cửa khắp nơi nơi
Uổng công bỏ việc cửa đóng rồi
Máy móc nằm yên chờ tay thợ
Ống khói im lìm ngắm mây trôi

Tìm đâu ánh sáng cuối đường hầm
Hỏi ông chính phủ chỉ lặng câm
Chung chung ai biết trời bao tuổi
Tháo gỡ...to chuông khéo lại lầm

Dạ cay men rượu ngày đông giá
Mắt cay nhà máy hoá hoang tàn
Tâm cay ly tán bao nhiêu thợ
Đời cay anh chú chỉ thở than...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NGHĨ...

Khi ta trẻ ta nhìn đời ảo mộng
Thế giới lung linh và hiện thực dưới chân mình
Tuổi hoa niên ta nhìn đời thực dụng
Trần trụi lung linh và ảo mộng đã chết chìm

Chưa nảy mầm hạt tưởng đời chật hẹp
Ra khỏi đất đen đời thật rộng vô cùng
Ta cũng vậy khi tuổi già an trú
Quá sức mình trời đất thật mênh mông

Hạt bé nhỏ và luật trời như vậy
Ta nhường này luật ấy khác gì đâu
Thêm một tuổi thấy buồn thêm một tý
“Hữu sinh hữu diệt” lý thâm sâu...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


NHỚ XUÂN XƯA...

Tưởng những nhành mai ngủ ngoài vườn
Ai hay nụ mẫy hé vàng ươm
Nghe như gấp gấp nàng xuân đến
Tưởng lúc mai vàng nở ngát thơm

Lại sắp xuân rồi khổ tới nơi
Bù khú liên miên chúng bạn mời
Bánh chưng bánh tét đèn hoa sắm
Mai vàng rượu quý đón xuân chơi

Tôi nhớ ngày xưa tết đến gần
Chúng tôi khoe áo đào khoe xuân
Hội vật, kéo co chiều luyện tập
Sân đình luyện hát đứng chen chân

Mẹ đi chợ tết lựa mua hoa
Chúng tôi quét dọn sắp lại nhà
Ba bảo ra tìm cây trúc đẹp
Treo cờ trồng chính giữa sân ta

Quét vôi cắt tỉa lại sân vườn
Giữa sân vẽ một cánh cung dương
Lắp sẵn mũi tên như chờ bắn
Doạ quỷ lời xưa nhớ tỏ tường

Câu đối ngày xưa viết giấy hồng
Ghi lời răn dạy của cha ông
Bánh chưng bánh tét trầm hương thoảng
Pháo nỗ mùa xuân thật ấm nồng

Gần tới ba mươi bếp đỏ hồng
Đường quê ngõ xóm đã lâng lâng
Thịt heo gói bánh đêm không ngủ
Cả làng náo nức đợi mùa xuân

Rồi phút giao thừa thật thiêng liêng
Pháo nổ liên thanh khắp xóm giềng
Thắp hương Ba vái cùng tiên tổ
Cho con khai bút ý miên miên

Năm khó nhành mai cũng thưa hoa
Ẩn dụ nàng xuân ghé chơi nhà
Bao mùa xuân đẹp về qua ngõ
Bỗng nhớ xuân xưa lệ nhạt nhoà...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ĐẤU VÕ...

Tháng chạp vài hôm tết đến rồi
Kim tiền - Đạo lý đấu chưa thôi
Điếc tai thách đấu từ hai phía
Loá mắt đòn tung kín đất trời

Kim tiền nhóp nhép (kẹo) cao su Mỹ
Phì phèo thuốc Nhật kính Trung hoa
Bầu đoàn nhún nhảy như say thuốc
Hàng hiệu dân chơi thật thật là...

Đạo lý mình trần thân đóng khố
Chân đeo dày vải Việt Nam ta
Thượng đài cung kính chào tư phía
Phong thái ung dung đỉnh đạc là...

Luật chưa ra kịp cuộc chiến này
Kim tiền - Đạo lý đã ra tay
Ngạo mạn kim tiền xoay ngón cước
Không ngờ...đạo lý ngã lăn quay...

Đấu trượng im phắc như không thở
Vùng cấm kim tiền vẫn ra tay
Góc đài đạo lý ngỗi không vững
Bốn bên khán giả tím mặt mày...

Chuyện còn chưa rỏ tận hôm nay
Muốn rỏ hồi sau...tiếp chuyện này
Thắng trận kim tiền đang khoác lác
Đạo lý nằm nhà uống thuốc tây...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỆN HÀI…

Tết tây là tết ta thêm
Tết ta là tết cổ truyền xưa nay
Can chi ấm ớ đặt bày
Đổi phụ làm chính chuyện này không nên
Nước ta văn hóa làm nền
Nước tây vật chất đôi bên khác là
Người ta phải chén tết ta
Theo tây chẳng kẻo ông bà “quở” cho
Nước ta giờ đã tự do
Theo tây cứ việc thịt bò sâm banh
Nhưng mà không được đành hanh
Cố công ngụy biện dân mình …u mê
Dẫu cho bị bạc kè kè
Có mua văn hóa mang về được không…?
Đủ rồi…dừng lại các ông…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TIN ĐỒN*...

Công chức trăm triệu quá bèo
Vài ba trăm triệu vẫn còn eo
Chạy không đúng cửa thì mất trắng
Xuống lên nơm nớp xếp hứa lèo...

Đầu vào bước một chấm thân quen
Bước hai một cục phải đưa liền
Bước ba thủ tục lê thân đến
Không đến không sao... miễn đủ tiền

Ghế nào bạc nấy... có sai đâu
Sai khác làm sao có nhà lầu
Ô tô bồ nhí bao nhiêu thứ
Tớ xưa cũng vậy chạy phờ râu...

Khen ông thành khẩn quý làm sao
Trăm triệu còn lâu mới được vào
Bán mượn cần lo thêm nhiều nữa
Không thì công chức chỉ tào lao...!

lnp
.........
*Liên quan đến thông tin chạy biên chế 100 triệu đồng tại Hà Nội, ngày 21/1, ông Trần Huy Sáng, GĐ Sở Nội vụ Hà Nội cho biết thông tin đó đưa ra chỉ là "tin đồn của dư luận"
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỌC BÁO BÂY GIỜ...

Sao nọ sao kia hở mấy vòng
Mẫu gầy mẫu béo khéo chổng mông
Ngôn luận bây giờ ưa giải trí
Mơ hồ rời rạc chuyện biển đông

Quảng cáo lung tung bực cả mình
Bảy phần rác rưỏi nghĩ mà kinh
Giặc đến tận nhà còn mua sắm
Biển đông sóng dậy lại mần thinh

Báo phải tập trung chuyện quốc phòng
Ưu tiên số một chuyện non sông
Đánh thức quốc hồn dòng giống Việt
Đánh giặc toàn dân một chữ Đồng...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-23 07:46:44lenamphong626>

SƯ TỬ CHIA PHẦN...
(viết theo trí nhớ....)

Ngày xuân nắng mới hồng khung cảnh
Vươn vai sư tử khẽ thở dài
Chưa có miếng gì đưa vào bụng
Quanh mình lấp lánh giọt sương mai

Bổng chúa sơn lâm cao giọng rống
Gọi lừa và cáo đến hầu mau
- Sáng nay ta sẽ đi săn nhé
Lừa Cáo mau mau chạy chặn đầu

Cuộc săn kết quả như ý muốn
Hươu con một chú đã phơi mình
Lim dim Sư tử chia ba khúc
Cáo lừa liếm mép đứng xung quanh

Cáo nhanh ý tứ ngồi ngay xuống
Lừa toan tay với bỗng lùi ngay
Nghe lời Sư tử như đinh đóng
- Chiến phẩm ta chia phải thế này

- Phần đầu chiến phẩm là ta lấy
Vua mà không nhận của ai đây
- Phần thân chiến phẩm là ta nhận
Vì ta lãnh đạo cuộc săn này

- Còn cái phần đuôi ta bảo thật
Đứa nào lớn mật nhận phần đây
Cáo lừa tiu nghỉu cong đuôi chạy
Sư tử ung dung chén bụng đầy

Câu chuyện hoang sơ thật khôi hài
Ngẫm nghĩ cuộc đời cấm có sai
Quan như hổ đói xơi đầy bụng
Chia phần dân khổ có mấy ai...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Có những đêm ngồi nhâm nhi cuộc sống
Ly rượu buồn mơ mộng tận đâu đâu
Cuộc trần ai đâu mà chẳng bể dâu
Chuyện thế thái bạc đầu chưa hiểu hết

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Chuyện đời như gió như mây
Ngày trước bấy giờ khéo khác thay
Đói khổ tiểu đồng vui như tết
No ấm nam nhi ủ mặt mày

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CƯỜI...

Làm lính im lặng đầu tiên
Làm quan phải biết nhận tiền nguời đưa
Làm thơ phải biết ngẫn ngơ
Làm chồng phải biết đợi chờ vợ con
Làm vợ phải biết vuông tròn
Làm con phải biết công ơn mẹ thầy
Riêng làm công chức thời nay
Thanh liêm phải cắt dạ dày đi thôi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TRÊN ĐƯỜNG TÔI NGHE...

Cuộc sống hôm nay khó quá chừng
Thương con cha mẹ phải còng lưng
Cái ăn cái học chai tay bố
Cái nghề cái nghiệp mẹ mắt rưng...

Sự học ngày nay rẻ quá rồi
Học xong không việc cũng chơi thôi
Thương cha chẳng quản làm con ở
Xót mẹ nào chê khoác áo bồi*...

Phận gái ngày xưa giúp mẹ cha
Ngày nay không việc cũng ở nhà
Không việc chẳng ma nào ghé hỏi
Mong gì võng lọng với kiệu hoa

Lại khổ song thân khổ cả nhà
Nhịn ăn nhịn mặc bớt tiêu pha
Nghe người mai mối vài trăm đấy**
Mới bằng thiên hạ khổ con ta

Có đứa đi làm chẳng có lương
Miễn được vào ra chốn công đường
Lượn lờ son phấn xe ga đẹp
Có chồng... bỏ việc nghĩ mà thương***

Có đứa gia nương cũng có tiền
Từ xa, tại chức thế mà nên
Nộp tiền tút lại màu son phấn
Ghế riêng bàn đẹp biển đề tên

Thương mẹ thương cha học thành tài
Đời nay ít lắm chỉ một hai
Nhận bằng phỏng vấn tìm công việc
(mà chỉ công ty của nước ngoài...)

Khả uý hậu sinh chọn nước ngoài
Còn lại đa phần chỉ thúi tai
Không tiền thật đố mà nên đấy
Quan mà không nhận biết nhờ ai...!

lnp
.................
* Bồi bàn
** 100 triệu VND
*** Bao nhiêu nữ y tá, nữ hộ sinh, điều dưỡng...cả y sỹ, học xong không ai nhận chạy hết tiền cha mẹ chỉ cốt vào ra cho có công việc, kiếm tấm chồng là nghỉ...nhức nhối này đã thành vấn đề của một bộ phận xã hội.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-25 13:13:29truclam_999>
Trích đoạn: lenamphong626

VÔ ĐỀ

Có những đêm ngồi nhâm nhi cuộc sống
Ly rượu buồn mơ mộng tận đâu đâu
Cuộc trần ai đâu mà chẳng bể dâu
Chuyện thế thái bạc đầu chưa hiểu hết

lnp


KHÔNG ĐỀ


Những ngày qua tất bật đến canh thâu
Hớp ngụm cà phê đắng màu ngâm đáy cốc
Từng tháng, năm ... với cuộc đời khó nhọc
Men rượu nồng cay khóe mắt trũng sâu
 
TRÚC LÂM
 
(Hi hi hi... Cố em nói: Muốn học thơ thì phải theo họa với nhiều đàn anh đàn chị đi trước mới mong tiến bộ, chứ ru rú ngồi 1 mình thì biết đời nào mà học hỏi được cái hay cái tốt của thơ đây! Nên em xin phép LNP bạn được hòa thơ nha ! Sợ bị LNP bạn la nên xin phép ạ!)
TRUCLAM
Đăng nhập để trả lời
0
Ồ xin chào và cảm ơn...! ai dám la ai...!

VÔ ĐỀ

Cuộc cay đắng bước vào ra chẳng nỡ
Hớp đắng cay lỡ nhấp dể quên đâu
Kệ trần ai mắt trắng với đêm sâu
Áo hoa gửi bạn áo nâu phận mình

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


BÀ BÁNH CUỐN...

Bà bánh cuốn bán rong bên hè phố
Chú thị trường hăm hở tịch thu ngay
Mất cần*... chưa kịp tỏ bày
Mấy ông quay lại...mặt đỏ gay hầm hầm...
Á à...còn gian giối lần khân
Giấu chai nước chấm...của ông chỗ nào...!

lnp
.................
* Cần câu cơm của bà lão...
Đăng nhập để trả lời
0


ĐỢI XUÂN...

Cái tháng ấm nồng hương củ mật
Trời thênh thênh nhẹ nhỏm sắp xuân về
Áo xiêm rộn rã nồng phiên chợ
Xui hồn viễn xứ chạnh niềm quê

Mai vẫn vắng...
...đào xuân vẫn vắng...
chợ mùa xuân lẳng lặng ta về
buồn ơi lữ thử lê thê
chân mây mặt đât bốn bề buồn rơi...
biết xuân sắp đến đây rồi
Đào Mai sao chửa nói cuời cùng xuân

Trời bâng khuâng
đất bâng khuâng
còn ta ở giữa lâng lâng đất trời
một giọt mưa rơi
hai giọt mưa rơi
long lanh trên cánh hoa cười chúa xuân
Tầng không xuân đến thật gần

Trời và đất lâng lâng tràn tha thiết
Hỏi nhau rằng mày đã tết gì chưa...?
Mai vàng đôi cánh lơ thơ
Đào hồng ủ nụ đang chờ chúa xuân...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


‘MẸ LẠNH LẮM PHẢI KHÔNG’...

Người phụ nữ lỡ lầm sắp vượt cạn
Đêm Giáng sinh cô cố kiếm người thân
Đến chiếc cầu trong đêm tràn giá rét
Bước trượt chân cô biết sắp lâm bồn

Dưới chân cầu trong đêm đầy tuyết lạnh
Một trẻ trai đã cất tiếng chào đời
Gom tất cả áo quần cô đang mặc
Quấn cho con che tuyết lạnh ngoài trời

Rồi cô nhặt chiếc bao tời khoác tạm
Ôm chặt con truyền hơi ấm cuối cùng
Cô đã chết bởi sức tàn tuyết lạnh
Biết con mình có sống được hay không...?

Sáng hôm sau có người qua lối ấy
Chiếc xe con chết máy tại đầu cầu
Người phụ nữ bước ra nghe tiếng khóc
Dưới chân cầu người mẹ chết từ lâu...

Và em bé lớn lên không tay mẹ
Vẫn hỏi hoài mẹ nhặt chú từ đâu
Người phụ nữ với tấm lòng Bồ tát
Đã kể em nghe sự thật cả đuôi đầu

...Rồi lại đến mùa giáng sinh năm ấy
Mười hai năm kể từ chú được sinh
Người phụ nữ dẫn chú ra thăm mẹ
Chú đã xin được bên mộ một mình...

Bên mộ mẹ chú quỳ và đã khóc
Khóc rất lâu và lặng lẽ cởi áo quần
Chú đã đắp áo quần lên mộ mẹ
Đứng co ro trong giá lạnh vô cùng

Người phụ nữ sững sờ trong giá rét
Nhẹ đến bên khuyên chú mặc áo quần
- Mẹ đã lạnh hơn con lúc này có phải...
Và khóc oà “Mẹ lạnh lắm phải không...”
..........
Tôi biết thế gian có một điều vỉnh củu
Lòng mẹ thương con tha thiết đến vô cùng
“...Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc”
...Mất mẹ rồi hối hận ích gì không...!

lnp
Người mẹ chết cóng sau khi một mình vượt cạn dưới chân cầu... 12 năm sau, đứa con đến thăm mộ mẹ và òa khóc: "Mẹ lạnh lắm phải không?". (Kienthuc.net.vn).
Đăng nhập để trả lời
0