📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.859 lượt xem — Trang 13 / 55
NÓI VỚI EM…

Em biết đấy quê ta đầy nắng gió
Núi theo sông ra biển chẳng chia lìa
Rồng Tiên con cháu cùng sum họp
Ngàn đời quấn quýt chẳng phân ly

Em biết đấy khi dòng sông lấp lánh
Là Rồng cha lên núi nhớ con mình
Và khi núi trầm tư bên mép biển
Phải chăng là tiên mẹ nhớ tình quân

Là vậy đấy mảnh đất đầy nắng gió
Lại muôn đời vấn vít nghĩa núi sông
Nước chẳng vô tình trôi về biển
Đá vẫn tình riêng đứng đợi chồng…

Anh lơ đãng như dòng sông ngọn gió
Em biết mà anh vẫn kẻ tình chung
Nhìn sông biết nhớ bầy con trẻ
Thấy núi buồn riêng khách đợi chồng…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
SO SÁNH

Lơ đãng dòng sông thành câu hát
Vô tư giọt nắng hóa tiếng cười
Trầm ngâm sâu thẳm như lòng biển
Ngàn thu xanh biếc điệp với trời..!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
HÁT…

Có lẽ anh chỉ là người thích hát
Nốt nhạc ngân lên đôi lúc chói tai người
Nhưng anh biết có một người say đắm
Lắng tiếng lòng trong mỗi khúc chơi vơi

Em vẫn nói mỗi sớm mai thức dậy
Hãy hát vang cho rộn rã tình đời
Tiếng hát anh có lẽ là như vậy
Thay tiếng gà gọi sáng chỉ thế thôi

Ừ cũng chẳng có điều chi to tát
Lũ gà kia hợp tác đã lâu rồi
Sớm mai thức dậy anh vui hát
Gọi cả nhà ta đón mặt trời…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM LẠNH ĐẦU MÙA

Chỉ còn tiếng mưa rơi
vào tiếng gió xạc xào trong đêm vắng
đêm đông nằng nặng
con đường quen chợt vắng bước chân người
lạnh đầu mùa cái rét dẫu khơi khơi
chừng muốn nhắc mùa đông còn phía trước

Chưa có cái hanh hao
những chiều đông nứt nẻ
áo khăn cuộn mình như bó thẻ
má môi hồng khe khẻ tiếng xuýt xoa
mùa đông chưa đi qua
mùa đông còn nấn ná
đêm đầu mùa thật lạ
đêm ướt mèm tơi tả dưới mưa rơi

Tưởng như đêm đã rất khuya rồi
khu phố nhỏ tiếng đời không vọng lại
mưa rơi hoài rơi mãi
lá xạc xào dầu dãi dưới mưa đêm…

Mùa đông đã đến bên
những chiếc lá ướt mèm run gió bấc
như ngọn đèn lay lắt
biết mai còn phơ phất ngạo đông phong…

Ôi mùa đông mùa đông
lòng đầy nhung nhớ
ngoài hiên ngọn gió mùa đã trở
lạnh vào lòng…anh nhớ gối tay em…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
HỎI CHIM KHUYÊN

Con chim nhỏ…
trong chiếc lồng lộng lẫy
sớm mùa đông
rộn rã hót yêu đời…

Tôi…
…trong căn nhà của tôi
sớm mai dậy nhẹ nhàng ra mở cửa
tôi cũng hát …
…cho cuộc đời tở mở…

Con chim nhảy vòng quanh
trong căn nhà nhỏ bé
chẳng bước chân ra
chỉ nghiêng ngó…cuộc đời

Tôi ở trong căn nhà của tôi
tận đêm tối chỉ đóng vài cánh cửa
chẳng ai thèm canh tôi cả
cớ sao tôi lại phải trở về nhà…

Con chim chỉ trong lồng
khi đóng cửa…
Cớ sao tôi mở cửa…
lại vào lồng…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-24 01:39:24diên vỹ>
NGỦ RỪNG…
(ký ức về một khúc quân hành đã xa…)

Đêm ngủ võng chòng chành theo nỗi nhớ
Nghiêng phía nào cũng se sắt nhớ quê hương
Mẹ ạ ở đây rừng bốn mặt
Ôm súng con mơ thủa đến trường

Đêm nay ngủ không là nơi đất mẹ
Trời thật cao đất cách một tầm ngồi
Quê nhà biết mẹ càng gian khổ
Đêm nhớ nhà sương trắng thật chơi vơi

Đêm lạnh tiếng Từ Quy không dứt
Cánh rừng nào gấp gấp mãi không thôi
Xoay vòng bốn phía rừng thao thức
Hai đầu nỗi nhớ chỉ riêng tôi

Đời quân ngũ xoáy lòng bao nỗi nhớ
Sắt se lòng day dứt vẫn quê hương
Mẹ em giờ biết ra sao nhỉ…?
Canh cánh âu lo suốt dặm trường…

Có lúc ngủ rừng đôi ba tháng
Mưa rừng cơm nhão chẳng cần canh
Vắt ve khúc khuỷa đời chinh chiến
Trằn trọc thương quê mộng chẳng thành

Tháng năm như ngựa vừa qua cửa
Mơ màng nằm nhớ thủa chiến chinh
Thoảng như chớp lửa đầu súng địch
Lăn vội thì ra ngủ giật mình…

Gặp nhau kể lại ngày gian khổ
No dồn đói góp chiến trường xưa
Thèm ơi cơm trắng chừng đôi muổng
Xơi mãi đồ khô đã mỏi nhừ…!

Những chàng trẻ ngày xưa vui áo lính
Đã qua sông qua suối trở về nhà
Giáp binh cởi trả thời chinh chiến
Nhắc chuyện ngày xưa chợt cười xòa…!

lnp





Đăng nhập để trả lời
0
NÓI CÙNG EM…

Ngày xưa..
…tiếng vui buổi sáng chim khuyên hót
lời yêu trưa vắng tiếng câu gù
cùng ngắm hoàng hôn chiều xuống núi
đêm nghe lá rụng gió sang mùa

Bây giờ…
…nặng vai năm tháng nhiều em ạ
ít nhiều thi vị khác ngày xưa
sao trời buồn bã nào mắt biếc
hoàng hôn lặng lẽ cũng xin chừa

Năm tháng đi qua chúng ta cùng khôn lớn
Những vui buồn cũng khác với ngày xưa
Cánh diều vui cả thời thơ dại
Đất nước tình yêu của bây giờ…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TRẤN ÁP…

Mãi suy luận với những điều to tát
Con trẻ ham game chẳng học bài
Nộ khí đùng đùng toan trấn áp
Nghĩ mình xưa cũng…vội sửa sai…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
THỨC THỜI…

Đừng lẩn thẩn với sao trời mây gió
Khi con chờ đeo cặp đợi đón đưa
Và đừng nữa những phong hoa tuyết nguyệt
Tối nay nhà chẳng lẽ chỉ muối dưa

Cần bươn chải ta là người bươn chải
Phải đón đưa ta vui vẽ xe thồ
Anh hùng đâu chỉ vào vũ trụ
Kìa anh Hồ Giáo đã chăn bò…

Kẻ thức giả sống trong điều suy ngẩm
Ta chỉ người thức thật chớ mông lung
Bao điều tưởng vậy mà đâu phải
An lạc nuôi con chớ có khùng…

Mơ ước làm chi miền hư ảo
Hoa đào cứ cợt ngọn đông phong
Và kệ trần gian nhiều kẻ rối
Ta chỉ là ta…đói phải lần…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NHÀM CHÁN

Cũng chẳng có điều chi là mới mẽ
Như chiều hôm ta lại trở về nhà
Ý vẫn thế mà ngôn từ cũng thế
Mặc định cơm ăn nước uống ố là là…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NẰM NGHE…

Vui buồn thường đọng vào đêm lặng
Gác tay muôn nẻo chợt vọng về
Có thể là em thiu thiu ngủ
Hay là đơn giản cũng nằm nghe
Có thể là ta chưa muốn nói
Chỉ như hơi thở có não nề
Có thể ngoài song trời trở gió
Sương lạnh giăng sầu cả sơn khê
Có thể cuộc đời chưa như ý
Giọt đắng hương đời vị cà phê
Có thể là gì không biết nữa
Lãng đãng buồn vui lẫn chán phè…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ ÔI QUÂN NGŨ…

Những anh lính của ngày xa xưa ấy
Gặp nhau đôi mắt vẫn sáng ngời
Lam lũ ừ thì buông cây súng
Học hành đứt đoạn chỉ vậy thôi

Cũng có đứa xe đưa xe đón
Có đứa còn dầu mỡ dính đầy tay
Có đứa cười to hơn địa chủ
Buôn gỗ rừng xưa ví thật dày

Xa cái thủa cởi trần ôm nhau ngủ
Đêm gối đầu lên súng nhớ về em
Đung đưa cánh võng rừng đêm lạnh
Mộng say sương đặc áo ướt mèm

Gặp nhau kể mãi ngày chinh chiến
Tao mày hút chết đã bao phen
Lơ đãng vỗ nhầm vai thằng phỉ
Hỏi xin điếu thuốc bởi quá thèm*...

Chuyện cũ bây giờ còn cay mắt
Đêm nao Đồng Hến** rượu say mèm
Bốn đứa dìu nhau rừng lặng ngắt
Mấy chục năm rồi vẫn chẳng quên

Xa đất nước những ngày truy đuổi giặc
Có cánh rừng chớp đỏ lửa A ka (AK)
Tao ngộ chiến lẽ ra đều tổn thất
Không hiểu vì sao ta vẫn trở về nhà

Ôi những buồn vui chinh chiến cũ
Đã thành kỷ niệm ấm lòng nhau
Nhớ ngôi sao sáng trên đầu mũ
Và tuổi hai mươi đã dãi dầu…!

lnp
..........
* Ngày ấy phỉ lào và dân chẳng khác gì nhau, trinh sát chúng tôi đi quá êm, gặp bọn cảnh giới (chúng dấu súng trong hốc cây) bèn vỗ vai hỏi: Mi da bò xiều (có thuốc không bạn), hai thằng phỉ phóc chạy bỏ lại hai cây AR 15, trận ấy ta đuổi theo nổ súng tiêu diệt tại chổ toán phỉ 5 tên.
** Thị trấn Đồng Hến-Xavannakhệt - Lào
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY ẤY... BÂY GIỜ...

Rời cửa Khổng chúng tôi vào quân ngũ
Bài thơ “Tây tiến” thuộc làu làu
Tạm biệt ve ran chiều phượng đỏ
Cùng Ka chiu sa bé nhỏ mối tình đầu

Ôi quân ngũ ngày đầu còn tập tểnh
Phiên gác chưa quen ngủ gục biết bao lần
Có đứa mấy phen thu mất súng
Kỷ luật…rồi lâu cũng quen dần

Đường tây tiến giữa bạt ngàn cây lá
Áo xanh màu vai khoác súng nghiêm trang
Ồ chẳng phải “đoàn binh không mọc tóc…”
Chỉ húi cua thôi đủ gọn gàng

Chiều xứ lạ sương giăng tràn nổi nhớ
Tím như màu mực tím lá thư em
Vỗ súng ta ca lời đất nước
Để các em ta mộng sách đèn

Đường tiểu phỉ xuyên qua ngàn cây lá
Và vắt ve sông suối giữa rừng già
Cái im lặng trước khi vào trận đánh
Có muôn vàn nỗi nhớ cháy tim ta

Và những lúc nằm im nghe đạn giặc
Chát tai đợi mãi chẳng chuyển làn
Cóc ùm bảy chín (M79) như sung rụng
Tức khí chồm lên quất một tràng (AK)

Đơn vị từng khen thằng cóc tía
Lính ranh đánh giặc thật là chì
Điểm xạ còn hay hơn lính cũ
Thoăn thoắt xung phong chẳng sợ gì

Ôi cây súng ngày xưa ta đánh giặc
Biết bây giờ đã lạc tận nơi đâu
Nếu được giao ta cây súng ấy
Ra đảo hiên ngang nẻ giặc TÀU…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
HẠT GẠO VÀ CÂY SÚNG

Vâng đất nước bao đời nay vẫn vậy
Có diệt thù và có dựng quê hương
Khi anh ngắm cánh cò đang bay lượn
Hạt gạo thơm đã gửi tới chiến trường

Và mảnh đất bốn ngàn năm dựng nước
Có lúc nào nguôi chống giữ đâu anh
Chúng càng lấn thì ta càng vững chống
Có hôm nay vì ta biết tự cường

Là người lính còn bao nhiêu người lính
Vẫn chập chùng đêm lạnh giữ biên cương
Lấy câu hát “...vì nhân dân...”* làm lẽ sống
Nâng bước chân gian khổ mọi nẽo đường

Đất nước đẹp trong bài ca ra trận
Phía sau mình còn có cả quê hương
Anh đứng chặn bàn chân quân bạo ngược
Để sau anh con trẻ được đến trường

Và đất nước ai cũng là người lính
Có lẽ nào bút chẳng giữ biên cương
Khi hạt gạo cánh cò lặn vào trong cây súng
Là người lính hiên ngang vui hát giữa chiến trường...!

lnp
.............
* Bài hát “Vì nhân dân quên mình” của Doãn Quang Khải (học viên khóa 6, Trường lục quân Việt Nam sáng tác vào tháng 5 năm 1951, nói lên nguồn gốc "từ nhân dân mà ra" ) luôn đi theo người chiến sĩ.
Đăng nhập để trả lời
0
LY CÀ PHÊ SÁNG

Trong cái thế giới đáng ngờ
Cùng bao điều vớ vẫn
những học giả uyên thâm
còn đôi khi ngớ ngẫn...

này ta ạ hãy tin vào cuộc sống
cứ chan hoà như ánh nắng vô tư
Sớm đông này bàng bạc tiêu sơ
nắng rất nhẹ mây nhàn vô tư lự
cuộc sống vẫn phập phồng như hơi thở
Phật mĩm cười huyền bí nét vô ưu
Trời vô ưu
Đất cũng vô ưu
Sao ai đó vẫn âu sầu lo tận thế...
Ừ có thể trong tiếng cười thượng đế
có điều gì nhắc nhở thế gian chăng…

Đừng mệt lòng với có có không không
Đời vẫn đẹp trong ly cà phê sáng
Câu chuyện ngày qua bao người mê sảng
Có thể sáng nay theo nắng đã lên trời
và dĩ nhiên… thượng đế vẫn chỉ cười…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ANH HIỂU CHỨ...

Em yêu dấu lẽ nào anh không hiểu
Vợ ngành y nhiều lúc phải vắng nhà
Những đêm lạnh trong giường êm nệm ấm
Sắt se lòng em thức trắng đêm qua
Bệnh thì nặng thuốc càng thiếu thuốc
Xoay xở hoài ta cũng chỉ với ta
Này con nghiện này ốm đau tai nạn
Nọ bệnh nhi thai sản với người già
Lo chữa trị lại còn lo săn sóc
Mà “bảo hiểm” kia không khéo lại quá đà
Anh hiểu lắm chỉ có điều không nói
Chỉ bớt lang thang những lúc vợ vắng nhà...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
BÀI HỌC ĐẦU TIÊN

Khi con bướm bay qua…
chàng trẻ tuổi nở nụ cười ý vị
Cuộc đời đẹp thế…
…và dĩ nhiên xô ghế vội ngắm nhìn…

Khi con bướm bay qua…
con chim nghiêng ngó dò la xét nét
một cú chao nghiêng thật đẹp…
…nát thân mình hồn bướm cánh còn bay…

Có ai biết vì sao con bướm nhỏ
Cố khoe mình sặc sở cạnh khóm hoa
Và khi con chim nhỏ đã bay qua
Khóm hoa nhỏ gốc còn đôi cánh bướm…

Vào quân ngũ điều đầu tiên tôi học
Chớ cho mình theo sở thích cá nhân
Đôi cánh đẹp gọi cả bầy chim đến
Cánh rơi đầy thay những cánh hoa xuân…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ÔI THƠ…

Thơ ta viết thật tình như rau muống
Cắt lứa này lứa khác lại mọc lên
Của thì rẻ chợ gần không dám bán
Bán chợ xa ai trách chỉ e hèm…

Thơ ta viết thật tình như cháo loãng
Cúng cô hồn phảng phất nếu lại qua
Cháo thí chủ lòng thành khi tháng bảy
Đặt gốc cây hốc đá để làm quà

Thơ ta viết chỉ vì ta ưa viết
Viết vì ưa ưa viết ta chơi
Như rau muống kệ biết rồi
Như là cháo loãng tối trời bưng ra
Thơ ta viết ta là ta….!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
THÁNG MƯỜI HAI…

Tháng mười hai trời mưa như trút nước
Ngọn đông phong thổi ngược bước chân người
Khúc quân hành trong tiếng hát chơi vơi
Quân tình nguyện mắt cười tay xiết chặt

Tháng mười hai bâng khuâng trong tiếng hát
“Cô gái Pắc Xòng”* anh lính Việt ngân nga
Tháng mười hai ngày ấy đã trôi xa
Khúc đồng vọng lời ca còn lưu luyến

Tháng mười hai cái thủa mình xa nước
Áo luồn rừng rách tướp chẳng kịp thay
Tháng mười hai ngày ấy vẫn đâu đây
Trong câu chuyện vui vầy ngày họp mặt

Tháng mười hai chỉ còn là nối nhớ
Lính ngày xưa đôi cụ đã về già
Ly rượu mừng ba chén đã mắt hoa
Còn bốc phét ngày xưa mày lính cậu

Hết chí chóe của cái thời đi học
Vào chiến trường…đồng đội quá thân thương
Cắt rừng lội bộ khinh thường phỉ
Dám kiếm tìm nhau giữa chiến trường

Tháng mười hai của một thời trai trẻ
Tháng nhớ về năm tháng chẳng hề phai
Tháng giá lạnh mưa dầm và gió bấc
Ấm vui buồn đồng đội tháng mười hai...!

lnp
………..
* Tên một bài hát Lào anh em thường hát…
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM MƯA

Đêm nay lạnh gió bấc về vi vút
ngoài sân con mưa gõ nhịp liên hồi
đêm buồn chơi vơi
trong giá lạnh chỉ tiếng cười gió bấc
lạnh tanh khô khốc
lão mùa đông lấc cấc đến đây rồi
đêm vẫn chơi vơi
ta vẫn cứ ngồi…
… em đi trực…
…đêm ơi dài chi lắm…
Mưa vẫn rơi cho cuộc đời ướt đẫm
Ta vẫn ngồi gặm nhấm nỗi nhớ em…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
THỜI VÔ TÍCH SỰ

Trong thế giới ngậm câm thành vô địch
Dáng đứng khom kia lịch lãm nhất đời
Tự trọng cuối cùng đã bị bỏ rơi
Ta càng hiểu ta người vô tích sự

Thật đúng là cái thời vô tích sự
Lũ chúng ta vô tích sự nhất đời
Kẻ cúi luồn thường nở nụ cười tươi
Rất độ lượng thương người vô tích sự…

Kẻ vô tích sự biết ngẩng đầu đi tới
Cái thủa hiên ngang là tư thế diệt thù
Kẻ luồn cúi biết bò như rắn rết
Dẫu ai cười loài trốc thấp hơn khu*…

lnp
……….
* Phương ngữ miền trung: Đầu thấp hơn đít…
Đăng nhập để trả lời
0
CHIỀU CUỐI NĂM...

Em...có thể chiều nay anh về muộn
Chuyện cuối năm đâu cũng vậy thôi mà
Cũng tất bật cũng chạy lên chạy xuống
Cũng tưng bừng cũng réo rắt hoan ca

Bảng thành tích năm nay dù thảm đạm
Phải vậy thôi lớn nhỏ đã mất mùa
Liêu xiêu doanh nghiệp màn sương lạnh
Lãng đãng ngân hàng ngọn gió xô

Xếp vẫn cười tươi như hoa hậu
Ta có lẽ nào lại khóc than
Xuống lên bức vẽ đời như thật
Ngược xuôi cứ thế miễn luận bàn

Em...nếu chiều nay em cũng muộn
Con mình cứ thế kiếm mỳ ăn
Đại gia còn lủi như giun đất
Con... một bữa thôi chớ phàn nàn

Em ạ chiều nay chi bộ họp
Cơ bản như xưa thủ tục mà
Xếp vẫn cười tươi anh cũng thế
Nhậu nhẹt xong xuôi mới lại nhà

Bao giờ trở lại trời Nghiêu Thuấn
Chỉ người Nghiêu Thuấn ước khác ta
Thuận nước xuôi thuyền thôi cứ vậy
Nghiêu Thuấn bây giờ đã ra ma...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Cuội thân mến đã không còn ngôi nữa
Lũ quan tham đã cướp sạch sanh rồi
Chút nói dối u hoài trong cổ tích
Sánh sao bằng siêu cuội của quan tôi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
MỘNG...

Nhậu say bữa ấy thiu thiu ngủ
Bổng thấy hào quang hiện sáng ngời
Ba hồn nhẹ nhỏm rời thân xác
Bảy vía phiêu diêu khỏi cõi người

Tường vân đỡ nhẹ lên trời thẳm
Một thoáng bâng khuâng tận cổng trời
Chẳng ai canh gác toàn mây trắng
Qua cổng dường như chánh điện rồi

Bỗng nghe tiếng hỏi từ sâu thẳm
Số con tu phúc quả đến rồi
Có muốn trở về nơi ở cũ
Hay là trần thế mãi ham chơi...

Hốt nhiên thần thức như bừng tỉnh
Luật trời hà khắc dám buông lơi
Công chúa xuống trần vì lỗi nhỏ
Mà ta lêu lổng đã quen rồi...

Quỳ giữa sân rồng lời khẩn thiết
Cho con trần thế tuổi thêm thôi
Bao giờ mãn kiếp làm mây trắng
Nay bắc mai nam ngắm cuộc đời

Hốt nhiên tan biến nào hư thực
Chỉ còn mây trắng hiện chơi vơi
Chốn cũ lỡ còn quen tính cũ...
Rơi thẳng từ đây nghĩ rụng rời

Chợt nghĩ cõi trần là sướng nhất
Núi cao biển rộng thoả sức xơi
Thiên đình một luật không thay đổi
Trần gian luật tại miệng quan thôi...

Khéo câu ăn nói cha thằng cuội
Quan thương cho đứng cạnh bên người
Cục to cục chẳn mời quan chứng
Rơi vãi riêng ta sướng mấy đời...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
DÂN CHỦ CỦA QUAN...

Dân chủ như cái đài phường ông ổng
Khi ta buồn mày vẫn rả rích kêu
Khi ta ngủ mày chực kêu ta dậy
Khi ta say mày vẫn nói đều đều

Dân chủ ấy là khi ta lơ đãng
Mày thật nhanh lấy cắp khỏi tay ta
Dân chủ nghĩa là ta lao động
Mày e hèm...canh gác ở đàng xa

Dân chủ nghĩa là khi cần áo giáp
Ta giơ tay cho dân chủ rạng ngời
Dân chủ của ta giờ hấp hối
Dân chủ của mày chiếu khắp nơi

Ôi dân chủ ở đâu mà chẳng thế
Chẳng qua là khoác lác ở đầu môi
Thà là luật lệ cho nghiêm khắc
Còn hơn dân chủ kiểu nửa vời...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
SỰ THẬT LÀ…

Người ngay thẳng nói ra là sự thật
(cái sự luôn luôn ngược với tai người)
Và sự thật đôi khi thành đau xót
(có người rằng đất sập dưới chân tôi)

Người gian dối nói không cần sự thật
(miễn người nghe họ nói lọt tai thôi)
Và sự thật nằm im như giấc ngủ
(bởi lương tâm họ chết đã lâu rồi)

Người khôn ngoan nói một phần sự thật
(một phần che vì họ nghĩ đủ rồi)
Sự thật đó dĩ nhiên là giả dối
(Nhưng quả là có ích với anh, tôi)

Thế giới bây giờ rất ít điều là thật
(hàng chục năm sau sự thật mới cất lời)
Và thế giới chỉ một điều là thật
: Chúng ta đều giả dối với nhau thôi…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TIỀN LÀ…

Tiền là thứ ta mãi mê tìm kiếm
Kiếm chẳng ra cống hiến để đền bù
Để cố sống mà săm soi tìm tiếp
Biết được không mà khổ thế này ru

Ai cũng bảo tiền chỉ là phương tiện
Để đưa ta đi đến mọi chân trời
Nhưng muốn đến cái nơi mình muốn đến
Dĩ nhiên tiền phải dát dưới chân thôi

Ai cũng nói tiền không là nhân cách
Nhân cách là do tu dưỡng một đời người
Nhưng nói thật nhiều khi ta đã thấy
Nhân cách khối người…
… tiền mua được đấy thôi

Riêng với tôi tiền là niềm mơ ước
Ước chẳng nên muốn bỏ đã lâu rồi
Vừa định nói tiền ơi…mày rác rưởi
Chợt con đòi mua kẹo với ba ơi…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CÁI MẶT và NÉT MẶT...

Cái mặt là cơ quan thường trú
bộ ngoại giao ta tiếp xúc với cuộc đời
cũng đôi lúc kệ trò đời trôi trước mắt
ngoại giao mà cố giữ nét cười tươi...

Mặt mẹ cha sinh mỗi người chỉ một
Mặt chốn nhân gian muôn mặt một người
Cái mặt thật ít khi chường ra lắm
Bởi sợ rằng muối mặt khổ thân thôi...

Ôi cái mặt biết bao điều kỳ diệu
Ta để soi ta và đánh giá cuộc đời
Cũng có lúc phải bôi tro trát trấu
Để gà nhà tung chưởng đá nhau chơi

Trên cái mặt chữ “m”(em mờ) làm chính
Này mắt, mũi, mồm..đa số đấy thôi
Cũng có nghĩa đừng hiện ra rỏ nét
Mặt lộ rồi thân xác chắc tả tơi...

Có cái mặt thích chường ra đến lạ
Dẫu dung nhan thật dưới mức bình thường
Nhưng cứ muốn cả thế gian phải thấy
Quan đấy mà...khoe mẽ...nghĩ mà thương...

Ơi cái mặt xấu xa và đẹp đẽ
Mặt thật trong mặt giã dối bên ngoài
Cái đẹp đẽ gọi chung là nét mặt...
Cái đê hèn kêu bản mặt mà thôi...

Dẫu cuộc sống còn lầm than vất vã
Giữ tâm mình thanh thản bạn tôi ơi
Giữ nét mặt cho cuộc đời đáng sống
Tâm sáng làn môi ắt khẽ cười...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
GỖ MỤC

Gỗ mục nên chi mọt mới đầy
Sơn sơn thiếp thiếp đó như đây
Đinh lim ngấn sến đầy ra đấy
Nuôi mọt hay hè…bịp rất hay

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NHẦM HAY SAO ẤY…

Có thấy xuân đâu nghĩ họ nhầm
Rét ngọt ngoài trời mưa lâm thâm
Thiếu quà con trẻ không reo tết
Ít thưởng mẹ cu mặt trầm trầm

Ghé thăm doanh nghiệp buồn như chợ
hết phiên khách vãn chủ tần ngần…
…“Em tính vài hôm về lại bắc
gom nợ sang năm chuộc lại dần”…

Đấy…có vui gì xuân với xuân
Tàn niên cộng sổ nợ tăng dần
Năm nay doanh nghiệp buồn như chấu
Mai đào có nở cũng phân vân

Thôi chuyện đất trời chuyện của xuân
Mỗi năm lại đến chỉ một lần
Năm nay hoa đẹp không người hỏi
Thôi về nương tạm chốn bình dân…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0