BUỒN NGHE THAN: TRỜI ƠI...
Chút nắng đầu đông nhè nhẹ
Trời như nén tiếng thở dài
Cõi trần đam mê tục luỵ
Bao lời than trách...trời ơi...!
“Trời có tình cũng già đi mất”
Ôi lời thơ quỷ Lý tiên sinh...*
Xưa chửa biết buồn nghe ngồ ngộ...
Đau lòng nước mắt tượng đồng nhân...
Tang thương cuộc thế đầy hư ảo
Càng bám càng đau đến não nề
Hán Đường tiếp nối như thay áo
Buồn vui mấy cuộc tỉnh và mê...
Dựa bên gốc mít thiu thiu ngũ...
Giật mình ngựa hán hý đâu đây
Hỡi ơi nhân thế thường thay đổi
Cho cuộc trần ai nước mắt đầy...!
lnp
..........
*Lời thơ trong bài Kim đồng tiên nhân từ Hán ca của Lý Hạ thời Đường
Chút nắng đầu đông nhè nhẹ
Trời như nén tiếng thở dài
Cõi trần đam mê tục luỵ
Bao lời than trách...trời ơi...!
“Trời có tình cũng già đi mất”
Ôi lời thơ quỷ Lý tiên sinh...*
Xưa chửa biết buồn nghe ngồ ngộ...
Đau lòng nước mắt tượng đồng nhân...
Tang thương cuộc thế đầy hư ảo
Càng bám càng đau đến não nề
Hán Đường tiếp nối như thay áo
Buồn vui mấy cuộc tỉnh và mê...
Dựa bên gốc mít thiu thiu ngũ...
Giật mình ngựa hán hý đâu đây
Hỡi ơi nhân thế thường thay đổi
Cho cuộc trần ai nước mắt đầy...!
lnp
..........
*Lời thơ trong bài Kim đồng tiên nhân từ Hán ca của Lý Hạ thời Đường