📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.866 lượt xem — Trang 21 / 55
BUỒN NGHE THAN: TRỜI ƠI...

Chút nắng đầu đông nhè nhẹ
Trời như nén tiếng thở dài
Cõi trần đam mê tục luỵ
Bao lời than trách...trời ơi...!

“Trời có tình cũng già đi mất”
Ôi lời thơ quỷ Lý tiên sinh...*
Xưa chửa biết buồn nghe ngồ ngộ...
Đau lòng nước mắt tượng đồng nhân...

Tang thương cuộc thế đầy hư ảo
Càng bám càng đau đến não nề
Hán Đường tiếp nối như thay áo
Buồn vui mấy cuộc tỉnh và mê...

Dựa bên gốc mít thiu thiu ngũ...
Giật mình ngựa hán hý đâu đây
Hỡi ơi nhân thế thường thay đổi
Cho cuộc trần ai nước mắt đầy...!

lnp
..........
*Lời thơ trong bài Kim đồng tiên nhân từ Hán ca của Lý Hạ thời Đường
Đăng nhập để trả lời
0
CÔ ĐƠN...

Bình tâm vẫn đó niềm dư hận
Phải hận người đâu tự hận mình
Quán tận cổ kim tìm chẳng lỗi
Mà sao chìm nổi hỡi ba sinh...

Giữa đời ngọn gió đôi khi lặng
Chiều êm không một tiếng chim kêu
Ngột ngạt trời ơi nghe nằng nặng
Một khối tình ai dưới bóng chiều...

Kiếp sau trở lại trần gian nữa
Xin trời cho được trọn đường yêu
Chim buồn một cánh bay đâu được
Rượu buồn một chén sầu chẳng tiêu...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỪNG LÀM NGỌN GIÓ

Chớ vội ví mình với phù dung
Sớm nở tối tàn trận gió đông
Đã chẳng thị phi tranh cãi nữa
Thì thôi khép lại một cánh hồng

Vào trong im lặng không chìm nỗi
Hư vô hạnh phúc cũng vô cùng
Chẳng buồn ấm lạnh không mòn mõi
Cũng thôi nức nỡ mỗi gió đông

Làm sao lại sợ một kiếp người
Làm giống hữu tình để buồn vui
Lạnh nóng đủ mùi mau thành đạo
Tạm biệt trần gian dạ ngậm ngùi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Thương em lẻ bóng kệ không đành
Biết dại* nhưng mà cứ mối manh
Bác Huyền quảng đại lòng quân tử
Định nối giúp em đoạn chỉ mành

Ừ chuyện qua rồi qua đã lâu
Nay đem kể lại mới từ đầu
Nhân duyên người định dòng lá thắm
Chỉ hồng trộm được phải xe mau...!

lnp
........
* Thế gian có bốn điều ngu
Làm mai, đòi nợ, gác cu (canh chim), cầm chầu...
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Chiều nay Huế đổ mưa rào
Thương em áo trắng bết vào trong thân...
Ta về biết Huế phân vân
Hương Giang ơi bãi Thiên Cầm cũng mưa...???

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
EM LÀ TẤT CẢ

Đúng vậy
em mãi là tất cả của đời anh
tình yêu đẹp chẳng thể nào giả dối
nếu có lúc trước cuộc đời bối rối
hãy tìm về em nhé ở bên anh…

Anh đã cướp cả trời cao xanh trong
anh lấy cả ban mai nắng tỏa hồng
làm kỷ vật cái ngày ta lưu luyến
đến bây giờ em còn nhớ nữa không…?

Ôi hỡi những ngày xưa lưu luyến ấy
bây giờ là tiếng nấc nhớ về nhau
ở chốn nao dòng sông về biển lớn
để đỉnh non đăm đắm bạc cả đầu…

Ôi một cuộc trần gian rồi cũng hết
dù phương nào anh chẳng thể nào quên
sông mãi miết vẫn tìm trôi về biển
anh suốt đời một nỗi nhớ về em…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
HẠNH PHÚC…

Hạnh phúc có cái nhìn đục đục
của ông già mục kính chửa kịp đeo
Hạnh phúc như đứa trẻ thích leo trèo
nhưng chẳng thể qua bức tường bé nhỏ

Hạnh phúc có vẽ mặt rất nghiêm khắc
của bà già khi mọi việc khỏi tầm tay
Hạnh phúc như đứa trẻ con ham chạy
suốt cả ngày chẳng chịu đứng yên đâu

Hạnh phúc đôi khi là nỗi đắng cay
đến tận cùng hốt nhiên ta bừng tỉnh
Hạnh phúc là những gì không toan tính
Đã im lìm đến đậu giữa tay ta

Hạnh phúc đã im lìm như đá núi
Chỉ đôi người nhìn thấy nó mà thôi
Chẳng phải chim kêu hoặc tiếng ai cười
Đơn giản lắm hạnh phúc là hạnh phúc…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Em vẫn thế nhẹ nhàng như cơn gió
Lướt ngược dòng tình ái trở về non
Ở nơi đó dòng sông chưa về biển
Chỉ âm thầm róc rách mảnh tình con

Ở nơi đó trời xanh và mây trắng
Bốn phương trời chan chứa ánh bình minh
Em đã trả sao lại về nơi đó
Đã âm thầm sao để nhớ vây quanh…

Đêm vẫn tối và mưa còn tí tách
Kỹ niệm ta em quẳng tận đâu rồi
Đêm lắc đầu cất kỹ...trả miệng thôi…

lnp


Đăng nhập để trả lời
0
Đi một quãng dừng chân ta suy ngẫm
Ngũ mơ màng một giấc mộng thần tiên
Bạn có thấy cuộc đời như giấc mộng
Ơi cuộc đời và mộng ước bình yên...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CÀ PHÊ

Vị đắng có mùi thơm tuyệt hảo
Hoa hồng thường vẫn có đầy gai
Để nhấm đắng cay cần thêm tý ngọt
Muốn hoa hồng ta phải cắt hỡi ai...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Ai chẳng thích trở về nơi bé nhỏ
Thủa đầu đời mộng ước bé xinh xinh
Dòng sông đẹp chổ thác ghềnh róc rách
Đỉnh non cao nơi chẳng thấy bóng mình
Nhưng có vẽ đó không là sự thực
Sự thực là ta chỉ thoáng qua thôi
Dòng sông hỡi người phải xuôi về biển
Cuộc đời ơi ta dừng bước bất kỳ
Nụ hôn chỉ là khi sông rời núi
Rồi lặng trầm mải miết phía tà huy
Này em hỡi đường đời không dừng nghĩ
Quay lại thì vẫn bước đến biệt ly…*

Lnp
………
* Cuộc đời đơn giản chỉ là bước dần đến cõi chết: Anh tiến lên hay anh quay lại cũng thế thôi…
Đăng nhập để trả lời
0
THU - ĐÔNG

Ở phương ấy thu còn khoe sắc thắm
Ở nơi này áo xám nét đông qua
Thu đã đến miền khô hanh nắng đẹp
Đông lại về gió bấc có mưa sa
Ồ vậy đấy khi nơi kia nắng đẹp
Ở nơi này mưa rét ướt nhành hoa
Như ru bíc trời cũng vui quá nhỉ
Dấu mặt này mặt khác mới hiện ra
Là không thể khi cả hai cùng lúc
Vừa thu vàng vừa gió bấc mưa sa…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Tự nhiên vắng hẳn đôi người bạn
Đêm tháng mười ơi bổng quá dài
Mượn bút thay lòng lòng khắc khoải
Tìm trăng đưa hứng hứng nhạt phai...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng khâu nữa chiếc kim dài nhọn lắm
Tim vỡ rồi lành lại kiếp lai sinh
Giữ im lặng để tim đừng nức nở
Dẫu vỡ rồi tim vỡ vẫn là tim...!!!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa lau nỡ đã qua mùa lụt bão
Gió se se cây mía ngọt lên dần
Sao em không nói lời lưu luyến
Thu đã đi rồi sắp hết năm...

Chẳng có bùa mê nào trên cỏ mật
Chỉ có chân em trắng nhỏ cỏ mơ màng
Anh bảo mùa đông dừng lại nhé
Để em khỏi ngại bước chân sang...!
Đăng nhập để trả lời
0
NẮNG...

Em định dấu chút nắng vàng trong tay áo
Để cho lòng thôi nức nỡ với mùa thu
Chỉ tiếc Thu Trang dành hết cả
Để tặng cho anh chẳng chút thừa...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TƠ LÒNG

Bấy lâu góc bể bên trời
Tỉnh say nghe lọt những lời tri âm
Lòng chay nhẹ bước thanh vân
Trọn đêm chẳng thấy tơ lòng đảo điên

Vốn thơ để ngụ chút tình
Lòng lơ lững thế ...khó nhìn lắm ru
Như hà bốn cõi lãng du
Ở đâu thơ cũng là thơ thôi mà

Trong như tiếng sáo trời xa
Nhẹ như làn khói bay qua cửa hồn
Trang đài dưới bóng cô thôn
Cánh buồm phiêu lãng chiều hôm lên đường

Người ơi xin chớ vấn vương
Xem thơ chớ bận nỗi buồn tha nhân
Chỉ là mốt áng mây trần
Xin lòng chớ động cứ dần dần trôi

Cánh diều thơ ấu xa rồi
Cánh lòng phiêu lãng người ơi đừng buồn
Chiều nay qua ngõ hoàng hôn
Tiếng thơ ly biệt còn hờn tri âm

Kiều từng có lúc than rằng
“Tơ lòng đã dứt dây đàn Tiểu Lân”
Người ơi bốn cõi bụi hồng
Còn đây có một cõi lòng chỉ thơ....!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Qua sông ngọn gió còn quay lại
Ác lặn còn rơi một ánh hồng
Hội ngộ chia ly còn nói mãi
Vẫn thấy lòng đau người biệt người...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Lỗi người...

Mới khó tý ty đã lẫy rồi...
Hôm qua hai họ đã xong xuôi
Chiếu chèo tập kỹ còn khi lỗi
Sao vội quay lưng người hỡi người...

Anh ạ cuối trời mây trắng bay
Quê hương tấc dạ vẫn vơi đầy
Vần thơ đưa nhớ vào đêm lặng...
Ngày về có ghé giấc mộng say...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Khiếp cụ ngược xuôi một mái chèo
Ghé ngang về dọc gió trăng treo
Mùa này nước lũ dòng hung hãn
Giữ lèo cho chặt kẻo thuyền teo...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
GIẬN

Nó đã đề thơ cắt nhịp cầu...
Lại nhầm...cố ý...dể nhầm đâu...?
Cũng chưa già lắm sao mắt toét
Để ông cho nó biết vài câu...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ QUÁN MÌNH...

Chẳng phải rưng rưng nắng trở chiều
Cũng không hiu hắt khói phiêu diêu
Chẳng nghe tiếng vọng đàn im tiếng
Chỉ có cô đơn một cánh diều

Ước bay được tới trời vô sắc
Lại lạc ưu tư dưới bóng chiều
Như hoa hàm tiếu chừng ý vị
Cười bảo ngươi còn thích tịch liêu...

Lòng riêng riêng những thẹn với lòng
Một trời son sắt có còn không...
Cõi đời hương sắc mênh mông thề
Oán duyên như sóng bủa chập chùng...

Nào dễ gì đâu dập lửa lòng…
Hữu tình trời đã buộc vào trong
Một kiếp là vàng lưu luyến nắng
Nói chi mắt biếc má ai hồng...

Những mong khép chặt cửa phòng thơ
Cơn gió tay ai đẩy hững hờ
Biết mùi tục luỵ còn chưa dứt...
Cõi trời hoa mộng có ngẫn ngơ...

Tâm như lửa đỏ cố bùng lên
Đạo như nước mát rót êm đềm
Nước đều lửa tắt tâm an ổn
Nước ít lửa bùng cháy tất nhiên...
Đã mong đến được trời vô sắc
Phải giữ tâm an tựa cõi thiền
Điều tâm phải nhớ từ nay cố...
Kẻo loạn tâm tà ý đảo điên...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
100 trang...

Nhiều đêm trằn trọc có trăm trang
Hơn một năm trời trãi ruột gan
Lắm phen đóng cửa im thin thít
Vì lỡ ham vui chọc thả giàn...

Buồn buồn nghĩ lại một trăm trang
Thơ ít thẩn nhiều ý ngang ngang
"Lấy công làm lãi" hơn năm trọn...
Mà đọc đôi khi nước mắt tràn...

Cảm ơn bạn đã nhớ chúc vui
Dù ở nơi nào nhớ thăm tôi
Những khi mưa lạnh hồn man mác
Sẽ chia có bạn thật tuyệt vời...

Cảm ơn các bạn đến nhà chơi
Ngẫm nghĩ thơ nhau cũng quen rồi
Vung bút biết tình lưu luyến bạn
Chấm câu mở ý nối gúp lời...

Mà này ai bắt mình đâu nhỉ
Khi không tổng kết để làm chi
Chiều nay năng đẹp trời se lạnh
Tiếng bấc sân si với tiếng chì...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỢC...

Trời ơi những kẻ hồn treo ngược
Làm sao chẳng có lúc giống nhau
Nắng cháy: ánh vàng đang tha thướt
Mưa rơi: Trời hát khúc bể dâu

Quả Lảo* ngày xưa ở rừng thiền
Nhờ hồn treo ngược đựoc thành tiên
Luyến sắc chân nguyên không vướng sắc
Tiên Cô* má ững vẫn thần tiên...

Tâm an thường rỗng chẳng bến bờ
Ghét yêu chẳng động mảy lông tơ
Hẹp lòng là bởi sân si đấy...
Sóng con một tý đã tràn bờ...

Lnp
.........
* Bát Tiên: Trương Quả Lão, Hà Tiên Cô...trong thần tiên truyện.
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÁP TỪ...

Được chúc lòng vui sướng quá trời
Một năm gom nhặt hết thơ thôi
Riêng lòng cũng thẹn lòng ghê lắm
Những lúc linh tinh ý lẫn lời...

Muốn qua nhà cổ ghé bạn chơi
Mà bởi chân quen phóng khoáng rồi
Lỡ tay những sợ tan bình ngọc...
Đứng ngồi khuôn phép ngại lại thôi...

Nào có tưng bừng hội họp đâu
Chỉ có ấm thầm viết đôi câu...
Lỡ mai trên bước đường xuôi ngược
Tao ngộ tôi xin rót rượu hầu...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TRỐNG CÁI....

Ước người khăn đóng là ta nhỉ...
Mà nện mấy dùi gọi khách thơ...
Ngày đông cảnh đã buồn man mác
Trống vẫn nằm kho bụi mịt mờ...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA LÂM THÂM

Mưa sùi sụt
Dòng đời sùi sụt
Hun hút buồn
vun vút gió qua sông
Lâm thâm mưa đẫm ngày đông
Người xa xa lắm buồn không là buồn
chẳng rỏ nguồn cơn
chẳng biết nguồn cơn
chỉ nghe tý tách cô đơn vào lòng
Người xa xa lắm biết không
bỗng dưng ta chạnh nỗi lòng vu vơ...
ngàn lau chiều vắng phất phơ
mưa sa gió bấc vần thơ ướt đầm...
mưa lâm thâm
mưa lâm thâm....
mắt ai hôm ấy âm thầm
dõi theo mấy nẻo đầm đầm ướt mi...

Mưa lại về
gió lại về
để hồn tê tái tái tê ngày nào
Hoàng lương giấc mộng qua mau
để ta hiu hắt một màu nhớ xưa
Mưa hững hờ
gió hững hờ
biết người có nhớ ngày xưa chung đường...
vấn vương..
vấn vương...
đời còn bao nỗi đoạn trường vào tâm
mưa lâm thâm...
mưa lâm thâm...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TRỞ VỀ

Hạnh phúc trong đêm ngồi lặng lẽ
Âm thầm tự vấn cõi lòng ta
Nhớ quên đời có ta chưa nhỉ…
Mà đã bâng khuâng trở lại nhà…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VỢ TA…

Trời ạ đôi khi lòng bão nỗi
Năm mươi chân mỏi thích lại nhà
Có người má vẫn hồng ưng ững
Mỗi lần ý nhị chuyện ngày xa…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NGANG TRÁI

Thôi đã hết những vần thơ ngạo nghễ
Bởi tự hào đã chết tự hôm nao
Niềm kiêu hãnh giấu mình trong cánh mõng
Chỉ đắng cay lẳng lặng bước chân vào…

Ta cũng chỉ kẻ làm thơ không toan tính
Cũng mừng vui khi có khách mến thơ mình
Lời thăm hỏi và đôi dòng sáo rỗng
Đã trở thành tang chứng hết thanh minh…

Đời chẳng thuận biết bao điều khó dễ
Lẽ trái ngang quen thói chọn riêng mình
Đâu thong thả gối êm và mộng đẹp
Đây rối bời một kiếp giữa điêu linh…

Kẻ làm thơ với ngôi nhà mộng ước
Mỗi vần thơ gạch mộc xếp nên lầu
Mây trắng, hoa thơm sương lã lướt
Thi nhân nâng chén cạn đêm sầu

Sao có thể coi đó là ong bướm
Là thị phi là dị nghị tầm thường
Hồn thi sỹ chỉ gần trong ý tưởng
Kiếp nhân gian xa cách vạn thôi đường…

Ta như kẻ đã mang dây tự trói
Ôm đá nô đùa lặn ngụp giữa dòng sâu
Phút cắt lưỡi mới biết mình thích nói
Hạnh phúc ư… đôi lúc được u sầu…

Là cay đắng cũng đành thôi cay đắng
Bởi khổ đau như muôn nẽo đường đời
Thơ rồi cũng phong trần như chính chủ
Hạnh phúc buồn lã chã nước mắt rơi…

Là cuộc sống với bao điều không thể
Là thi ca mơ mộng khác cuộc đời…
Là em nữa người anh yêu dấu nhất…
Nghĩ gì mà lã chã nước mắt rơi…

Anh vẫn biết em là người độ lượng
Chẳng so đo nhẫn nhịn suốt cuộc đời
Xin Bồ Tát cho lòng thôi bão nỗi…
Để suốt đời chỉ ở cạnh em thôi…

lnp

Đăng nhập để trả lời
0