📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.875 lượt xem — Trang 23 / 55

CHỢT HIỂU

Nhận thức
một quá trình em ạ
Những nghĩ suy ngày nào
giờ đúng đúng sai sai
Ngày yêu mình có hứa gì đâu nhỉ
Chỉ nhớ nhung thôi nhớ thật nhiều
Em đã giận mỗi khi anh chậm đến
Anh đã buồn quay quắt lúc xa em
Như sông nhớ núi chiều hắt bóng
Ta đợi trông nhau suốt cuộc đời
Chỉ gặp một lần yêu mãi mãi
Như núi như sông chẳng đổi dời
Ta đã nhìn sâu vào đôi mắt
Lần đầu thổn thức trái tim ơi
Giữ được tình yêu người có biết
“lương tâm – trí óc” suốt cuộc đời

Mòn gót trần ai lòng chợt hiểu
Đường đời sai đúng bởi “lương tâm”
Bỏ tối tự ta tìm lối sáng
Là trong củi mục đã sinh trầm

Gần trọn đường yêu ta chợt hiểu
Đường tình chung thuỷ bởi “lương tâm”
Tình yêu tự tính nào chung thuỷ
Chung thuỷ tim ta chẳng cát lầm

Nuôi con khôn lớn giờ ta hiểu
Gia đình hoà hiếu bởi “lương tâm”
Chẳng thương cha mẹ làm sao hiểu
Muôn đời Mẫu Tử ấy tình thâm

Trọn kiếp phong trần ta chợt hiểu
Tình mình thắm thiết bởi “lương tâm”
Khúc Phượng cầu Hoàng khi chẳng chán
Là mãi trong nhau chẳng thể nhầm...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0


NGÀY ẤY

Anh đã viết những lời tha thiết nhất
Thủa yêu em chất ngất trái tim mình
Từng phút từng giây đợi chờ bất tận
Phố lặng im ngày ấy Huế thưa người

Phút bình minh là phút thấy em cười
Nhảy chân sáo mắt tìm anh bộ đội
Phút ban đầu dẫu ngàn muôn bối rối
Vẫn biết mình mãi mãi bạn tình ơi

Ta bên nhau bối rối chẳng nên lời
Chỉ đôi mắt và nụ cười say đắm mãi
Cùng thầm ước thời gian ơi chậm lại
Yêu ngập lòng mà nói được gì đâu...!

Rồi hốt hoảng thời gian chừng đã trễ
Em chậm về cổng đóng sẽ lôi thôi
Tay rời tay mắt vẫn nói thay lời
Tên em gọi bạn bè còn nhớ mãi

Phút ban đầu
Phút ban đầu
mắt chìm trong mắt biết gì đâu
bao lời hò hẹn bao yêu dấu
rơi đâu...
rơi đâu...
em về cư xá đêm chùng xuống
lòng đầy tơ vương
yêu thương
yêu thương
cõi lòng hoài mãi vấn vương hương tình
lời em đinh ninh
lòng ta đinh ninh
mà xa một phút cũng không đành
dõi theo nhau mỗi bước chân
xa dần
xa dần
vào đêm
nhớ không em nhớ không em
ngày ngây thơ với...
những nỗi niềm ngây thơ...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
GHI Ở SAU LƯNG NÀNG

Mặt đỏ nên xe bị nhốt phường
Mưa dầm gió bấc nghĩ mà thương
Không xe có vợ càng thêm đã
Tan sở vì ta đợi góc đường
Nhờ tay cảnh sát mà hay thật
Nhớ ngày xe đạp ngát mùi hương
Ước xe phường giữ sao cho chặt
Ngất ngưỡng sau nàng chúa một phương...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ẤU THƠ ƠI..

Ai cũng có góc thơ ngây nho nhỏ
Tuổi lang thang chân đất dọc đường làng
Biết nghịch dại vẫn không cầm lòng được
Để bây giờ thành nỗi nhớ mênh mang

Hoa xoan hoa bưởi ngày thơ ấu
Ta tết cho nhau mũ đội đầu
Bẹ chuối tàu cau làm cây súng
Dàn quân đánh trận suốt đêm thâu

Ước đời thân ái như xưa nhĩ
Chẳng chút ưu tư chẳng khổ sầu
Chân đất đầu trần mà thích thế
Cân đai mũ mão khổ vì đâu...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
MỘNG XƯA VÀ NAY

Đời chơi vơi hồn chơi vơi
Chếch mác chân đi giữa dòng đời
Chẳng xuôi đến tận miền tan tác
Chẳng ngược lên cho đến tận trời

Sống chưa thoả chí tang bồng
Chán chường thường thích nói ngông
Một tấc tận trời ta nghĩ lại
Nếu thật liệu còn xuống được không...?

Chưa thoả cõi hồn mơ mộng
Xát mãi cuộc đời long đong...!
lnp
Đăng nhập để trả lời
0


Is There a Santa Claus?

Báo Sun bảo ông Nô En có thật
Ở tận trong sâu lắng cõi tâm người
Lòng biết yêu thương đầy độ lượng
Tâm mình cầu Phật Phật nơi nơi

Tôi cũng nghĩ Ông Nô En có thật
Tự tâm mình ta vẫn nghĩ về ông
Mắt đen một mảy nào suy tính
Món quà đất cát đáng gì không*...?

Tôi biết Ông Nô En có thật
Bạn tôi** lòng dạ khác gì đâu
Vẫn thường trằn trọc bao đêm vắng
Giúp kẻ cô đơn chịu giãi dầu

Tôi muốn Ông Nô En là thật
Cõi người lay lắt khắp nơi nơi
Ba vạn sáu ngàn ngày mấy chốc
Đủ vui buồn, than khóc đắng tim ôi...!

Thật giả cõi người là cám dỗ
Mắt trần ai đã thấy thần tiên
Món quà chẳng rỏ từ đâu tới
Thì chắc Nô En đã ghé thềm...!


lnp
..............
* Trên đường hoằng pháp, Đức Phật đi qua một đám trẻ em đang nghịch đất cát, kính ngưỡng Phật bọn trẻ đem dâng một mâm phẩm vật bằng cát, Phật nhận và bảo “Của con đất cát mà lòng con chân thành”...
** Vợ tôi hay trắc ẩn giúp kẻ khó khăn...
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu thơ bút chẳng thành thơ được
Bởi kẻ lăng xăng vấy bụi trần
Khói trầm lơ lững đời chưa lặng
Thua được khôi hài có biết chăng...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Dưới trời thăm thẳm xanh thăm thẳm
Cánh cò chấp chới mấy ngàn năm
Hồn ơi an ổn tìm câu hát
Nóng giận thơ buồn lạc mất tăm...!

lnp

Đăng nhập để trả lời
0
LẠI VÔ ĐỀ

Dưới trời thăm thẳm chân dồn bước
Lữ khách cô đơn chẳng thấy buồn
Sông dài chở nắng về xa tít
Núi cao tịch mịch ngắm hoàng hôn...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Ừ VÔ ĐỀ

Trong cõi sân si vọng tiếng cồng
Giật mình vạt nắng tắt bên sông
Im lặng cánh cò vào cỗ tích
Tranh cãi ơi lòng...có đáng không...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Muốn vào cổ tích tìm câu hát
Sợ mất cánh cò dưới hoàng hôn
Hôm nao nắng đẹp lòng yên tĩnh
Theo cánh cò xem lúa dập dờn...!

lnp

Đăng nhập để trả lời
0
LẠI VÔ ĐỀ

Bên sông làng cũ thanh bình thế
Gió nhẹ hây hây nắng trở chiều
Đồng xanh lúa bảo ơi cò trắng
Bay lượn cho chiều bớt tịch liêu...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Ừ VÔ ĐỀ

Nắng mõi đang về trên đầu núi
Lững lơ mây trắng lững lơ trôi
Lơ đãng cánh cò tìm chốn nghỉ
Trở về ta cũng trở về thôi...

lnp

Đăng nhập để trả lời
0
MẦM...

Phút hạt cựa mình ai biết được
Biết xanh mơn mởn lá chồi lên
Cuộc sống bao điều ai biết được
Mà bỗng lâng lâng cả nỗi niềm...

lnp

Đăng nhập để trả lời
0
RỪNG...

Đời lính đêm rừng xanh thăm thẳm
Thật buồn nghe tiếng lũ Từ Quy
Nỗi nhớ sắt se rừng bốn mặt
Thôi thúc từng đêm vọng nhớ về...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TẶNG SƯ

Phố vẫn vậy đông vui tấp nập
Người xe nhộn nhịp lướt qua ta
Lơ đễnh mắt về con phố cũ
Chân trần nhẹ bẫng bước ai qua

Không nhanh không chậm không ngơi nghỉ
Mắt nhìn cặn kẽ trước chân đi
Nhìn Sư thoát tục trên đường phố
Bất giác chân tâm vụt trở về

Ngọc kia bất trác bất thành khí
Bên đời lặng lẽ nét từ bi
Gian nan sỏi đá bao con phố
Giáo hoá nhân gian có sá gì

Dẫu Tâm như ngọc Ma ni khối
Chưa rèn chưa sáng tựa đất thôi
Cố công rèn luyện lo tu dưỡng
Mới toả minh tâm ánh tuyệt vời

Quê hương với bờ tre gốc lúa
Với cả niềm yêu đã dạt dào
Lắng bước chân người qua phố thị
Cho hồn thanh tịnh chợt nôn nao...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


THÁNG TƯ

Bất chợt màu hoa gạo đỏ
Tuổi thơ ngọt lịm hiện về
Con chuồn ớt như vệt nắng
Xui ta mãi miết triền đê

Tháng tư cháy trời hoa gạo
Bờ ao trốn học ngày xưa
Ngòn ngọt tưởng còn hương vị cũ
Theo ta năm tháng đến bây giờ

Rưng rưng hoa gạo hè về
Cháy trời đam mê
Thỉnh thoảng đôi bông từ cao tít
Xoay tròn rơi xuống đậu triền đê

Cũng đã mấy mùa chưa trở lại
Đường đời mai nhé lại ngày mai
Tháng tư hoa gạo còn tươi thắm
Thầm thì thơ ấu vọng bên tai...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


DÒNG THẠCH HÃN
(Đêm 13/4/2012)

Dòng sông vẫn rì rào như cái thủa
Người lính qua sông
Pháo địch ì ầm
Ngôi sao trên mũ dẫn đường
Cho bàn chân tiến bước

Có một thủa dòng sông thao thức
Thủa xung kích qua sông
Lửa đạn rạch đêm hồng
Sóng vỗ nhịp dòng sông là điệu nhạc
Khúc oai hùng tiếng hát đuổi xâm lăng

Đêm hoa đăng
Dòng sông lung linh ngàn ngọn nến
Như ánh mắt người đêm ấy vượt dòng sông
Nước mênh mông
Bầu máu nóng mà dòng sông thì lạnh
Nước dập dình đồn giặc cháy trong đêm

Dòng sông đó đêm nay còn thao thức
Người chiến binh già và ký ức ngày qua
Ôi cái thủa anh băng mình vào sóng nước
Ngọn nến nào cháy suốt tuổi hai mươi

lnp
Đăng nhập để trả lời
0

photo by mpn

Đóa hồng

Giữ mãi cho em sắc thắm hồng
Như đóa xuân tươi hồn phơi phới
Một ngày tình ta không còn mới
Nhạt phai hương sắc - tuổi vẫn cười

mpn


Đăng nhập để trả lời
0


KÍNH MỪNG PHẬT ĐẢN 2556

Con nghe
Hai ngàn
năm trăm
năm mươi sáu năm về trước
sớm đẹp trời kìa gốc sa la
nở một bông hoa vô cùng đẹp
Cùng lúc Hoàng hậu dạo chơi vườn
Trông thấy dơ tay ý định hái
Diệu kỳ thái tử đản sanh ra

Ngày ấy trăng tròn tháng vesak
Trời quang mây tạnh gió mơn man
Muôn hoa rơi xuống hương ngào ngạt
Nhạc trời chào đón tấu khúc vang
Đức Phật đản sanh xuống cỏi đời

Sống trong giàu sang và nhung lụa
Người thường trắc ẩn cảnh đời đau
Sanh - Già - Bệnh - Chết làm sao thoát
Để thế gian thôi khỏi khổ sầu

Một bữa thiếp đi sau yến tiệc
Hốt nhiên thức dậy giữa trời đêm
Cung điện chìm sâu trong giấc ngủ
Phấn son nhể nhại thấy thêm phiền
Ô trọc nguyên hình đang hiễn hiện
Ôm lòng chán ngán não phiền thêm
Cách nào thoát khỏi trần gian khổ
Ô trọc mênh mang chiếu nhãn tiền

Si mê chìm đắm như voi bị
Sa lầy khó kéo được mình lên
Như thể thiêu thân lao vào lửa
Căn lành rơi rụng chuốc não phiền

Một thoáng thánh nhân càng quyết chí
Vào phòng lần cuối biệt vợ con
Mồng tám tháng hai đêm hôm ấy
Người vượt hoàng thành chí sắt son

Lúc ấy sao mai vừa ló dạng
Dòng sông lặng lẽ nước về xuôi
Giật mạnh dây cương người dấn bước
Đến hết đường mòn mới chia phôi
Cởi áo hoàng bào xin gửi lại
Từ đây dấn bước một mình thôi
Thoát xác bi hùng ghi dấu mãi
Vĩ đại anh minh nhất cõi người

Sáu năm gian khổ chốn rừng xanh
Sắt son cầu đạo một niềm tin
Lực kiệt thân khô lòng chưa thoả
Vì đâu đại thể vẫn chưa thành

Tương truyền cái thủa Ngài khổ hạnh
Có kẻ tiều phu đến gảy đàn
Cứ đến đoạn hay dây lại đứt
Mấy lần đứt nối Phật liền than
Đàn hay nhưng tại dây cao quá
Ông tiều bèn bảo giống ngài tu
Cao siêu huyền bí như tìm được
Thân diệt xem ra chẳng ích gì*

Một hôm Thái tử lòng chợt nghĩ
Đại thể ta tìm là giải thoát
Đâu cần nhục thể phải héo khô
Đói ăn khát uống xưa nay thế
Sao bận vào tâm để não nề

Thân còn chịu khổ dể tâm an
Thân khổ nên tâm bị buộc ràng
Tâm còn ràng buộc tâm sinh chướng
Chướng còn tâm tịnh biết làm sao
Giải thoát xem ra chẳng nghĩ bàn

Ý thông lòng quyết tìm cách khác
Xuống sông gội sạch mọi âu lo**
Đến gốc bồ đề người thọ dụng
Bát sữa nhân gian đã cúng dường***
Thể lực phục hồi ngài điềm tỉnh
Tỉnh toạ ung dung phát nguyện thề
“Nếu phen này nữa tìm chánh đạo
Giải thoát tử sanh của kiếp người
Không được không rời nơi này nữa
Thịt nát xương tan chẳng đổi dời”****

Bốn chín ngày đêm ngồi thiền định
Giặc lòng một trận quét sạch không
Rực sáng tâm hồn lòng phẳng lặng
Tử sanh sanh tử một chử đồng

Cảnh giới vô niệm ngài an trụ
Thấy dòng lưu chuyển của tử sanh
Khóc cười thầy tớ bao nhiêu kiếp
Nơi này chốn nọ nghĩ mà kinh
Khi bạn khi thù duyên sanh khởi
Đắm chìm kiếp kiếp ái lợi danh
Ân ân oán oán bao giờ dứt
Tử tử sanh sanh chẳng thể dừng

Thân khổ thì tâm thường rối loạn
Thân vui thời ý dễ buông lung
Dục lạc hay là tu khổ hạnh
Đều không thành đạo chỉ uổng công

Lần đầu khai đạo vườn Lộc Uyển*****
Pháp Luân sơ chuyển giữa mênh mang
Một ánh đạo vàng gieo thủa ấy
Để giờ chan chứa cả thế gian

Cầu mong con vững theo đường Phật
Giác tha giác hạnh được tròn đầy
Giữa cuộc mưu sinh đầy nước mắt
Chỉ mong có Phật giữa tâm này

Ôi lòng đức Phật thương vô lượng
Ân đức Như lai thật vô cùng
Chân thành con niệm trong tâm mãi
Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật
14/4/212
lnp
...............
* Kinh cho rằng Ông tiều ấy là một vị Phật hóa thân đến cảnh tỉnh Thái tử
** Sông Ni Liên Thiền
*** Bát sữa nàng Tu Xà Đề dâng cúng
**** Ngài ngồi điềm tĩnh phát đại thệ nguyện, “nếu phen này không tìm ra chánh đạo để giải thoát sanh tử, thì thà có thịt nát xương tan, ta cũng không rời khỏi nơi này”. Thái tử thiền định suốt bốn mươi chín ngày đêm, Ngài đã thành Đạo.
***** Sau khi thành đạo, Phật liền đến hóa độ năm người bạn trước kia đồng tu khổ hạnh với Ngài tại vườn Lộc Uyển.
Đăng nhập để trả lời
0
VỢ VẮNG NHÀ...

Xơ xác quá cỏ cây chừng héo rủ
Đỏ mắt người chờ đợi một cơn dông
Ơi cái nắng chỉ ngươi là thừa thải
Sạm da rồi mưa hỡi biết hay không...!

Em đi học một mình anh thừa thải
Vào ra ngơ ngẩn tội em ơi
Gối chăn xốc xếch tay ai sửa
Áo cơm chếch mác rối bời bời

Đông vui thế mà sao ta thấy thiếu
Chút hơi nào sướng khổ của đời ta
Đêm vắng lòng ta càng thêm vắng
Chênh vênh trăn trở biết chăng là…!

Khép cửa lòng buồn không bút tả
Đêm này giấc ngủ chỉ ta thôi
Cánh tay em gối ra thừa thải
Một mình vô vị quá em ơi

Thiếu em giấc ngủ toàn trăn trở
Đêm chẳng là đêm tiếng thở dài
Trống vắng đêm dài vô vị nhỉ
Ôm đầy nhung nhớ đợi ngày mai

Bao lần xa cách bao lần nhớ
Sắt se sao chẳng giống đêm này
Gối chăn lăn lóc buồn không nói
Im lìm thõng thượt đợi chờ ai

Ngày xưa hai đứa như làn nắng
Nhí nhảnh reo vui giữa cuộc đời
Đêm nay nỗi nhớ về trên mắt
Giật mình trống vắng chỉ ta thôi

Mình ta thừa thải làm đêm vắng
Hay là đêm vắng hóa thừa ta
Thiếu em lẫn thẩn vào ra mãi
Ơi hỡi người ơi VỢ VẮNG NHÀ…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI HUẾ CHO EM ...

Nắng đã phủ vàng thành quách cũ
Tan trường áo trắng ngập đường quen
Vàng rơi nhũ thắm dòng sông mộng
Huế sắp mơ màng phải không em...!

Bao lần ta gửi niềm u uẩn...
Cho nước sông trôi tận cuối nguồn...!
Bao lần im lặng bên dòng nước...
Lắng Huế trầm tư ngập cõi hồn...!

Khúc hè ve hát vang vòm lá
Dòng sông lơ đãng Huế trầm tư
Thong thả thuyền con lòng cảm khái
Không rượu mà say chí hải hồ

Biết lòng lưu luyến về nơi ấy
Huế đẹp ai mà chẳng ngẩn ngơ
Huế như chút lặng ngày dông bão
Hay Huế mơ màng một nét thơ

Đây bức phù điêu chiều xứ Huế
Đưa hồn trở lại với ngày xưa
Hoàng hôn nhuộm tím trời yêu dấu
Say đắm lòng ta đến thẩn thờ...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
THÁNG NĂM

Đung đưa hoa phượng đốt cháy trời
Sân trường cháy đỏ cánh hoa rơi
Hơn ba thập kỷ xa trường nhỉ
Vẫn cháy bồi hồi đó hoa ơi

Hoa điệp cứ vàng hoa phượng đỏ
Xa rồi xa mãi mái trường ơi
Mỗi năm cứ cháy trời hoa phượng
Rồi nhớ ngày xưa đến ngậm ngùi

Xa rồi
xa rồi
Chỉ còn là ký ức
Giọt nước sao về được bến sông xưa
Có đôi lúc như mây mù lãng đãng
cũng đôi khi như nắng sớm mưa mai
chỉ u hoài
mãi u hoài
nghe ve thấy phượng bồi hồi tuổi thơ…
Còn chăng hỡi tiếng reo bở ngỡ
cánh phượng nào trang vở úa thời gian
Ta mơ màng
phượng mơ màng
Ôi màu hoa đỏ cháy tràn tâm tư
Bao giờ cho đến ngày xưa
ngẩn ngơ phượng đỏ lòng ngơ ngẩn lòng
nhớ gì không
có nhớ gì không...
tiếng ve giục giã phượng hồng cháy thêm...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Có đôi lúc thấy đời yêu mến lạ
Ta nhìn người bằng mắt thủa yêu em
Cái liếc mắt vô tình vào quá khứ
Em hiểu mà đừng lẫy cũng đừng ghen

Ta yêu lắm trời xanh và cát trắng
Nụ hoa hồng và biển vắng quê ta
Dòng sông xanh biếc và đôi bờ lặng
Và mối tình em năm tháng mặn mà

Ừ vậy đấy đôi khi lòng chẳng hẹn
Lại dâng trào cảm xúc những ngày xa
Ồ lũ trẻ xin chớ đùa vui nữa
Kẻo vô tình lấy mất tuổi thơ ta...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Lẵng lặng chiều dâng ngập cõi hồn
Sông buồn nằng nặng vẽ cô đơn
Dỡ dom lem luốc niềm thi hứng
Cho mảnh hoàng hôn cũng đẫm buồn

Ta hỏi dòng sông sông hỏi ai
Mặc kệ hoàng hôn cứ chảy dài
Nắng tắt đôi bờ buồn lắm lắm
Cá buồn quẫy nước thoảng bên tai

Ta lắng lòng ta giữa cõi đời
Về bên dòng nước ngắm mây trôi
Lặng lẽ cuộc đời không dừng bước
Nên lặng lờ trôi... ý trả lời...!


lnp

Đăng nhập để trả lời
0
QUÊN...

Những vì sao lấp lánh tận xa xăm
Cơn mưa chiều bầu đêm như muốn khóc
người già nặng nhọc
lẫn lộn buồn vui hạnh phúc trở về nhà
phố thị phồn hoa
cũn cởn thướt tha trẻ chờ ra dạo phố
đèn xanh đèn đỏ
phố lên đèn rực rở phố về đêm
lặng lẽ êm đềm
sao nhấp nháy nỗi niềm chi thao thức
Em ạ
nếu nỗi niềm riêng còn day dứt
Thở sâu nào quên thật nó đi em
Em hãy nhìn trên phố thật thân quen
Chung một lối bao cuộc đời xuôi ngược
trẻ đua chen và người già nặng bước
hạnh phúc là mơ ước tận xa xôi...

Phố vẫn thế và cuộc đời trôi vẫn thế
có lối riêng nào cho những kẻ buồn – vui
Thì thôi quên nhé quên thôi
Quên buồn là giúp cho đời đẹp thêm


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT NGÀY…

Mơn man làn gió sớm
Lãng đãng khóm mây chiều
Mơ màng xanh khói thuốc
Lữ thử buồn cô liêu

Tỉnh giấc ra sân làn gió sớm
Hít căng lồng ngực đợi bình minh
Gió ủ hương đêm còn trinh nữ
Suốt đêm xào xạc đợi riêng mình

Lữ thử chân chiều không muốn bước
Chạnh buồn ngồi nghĩ chuyện lông vông
Ôi nhẹ như mây còn lữ thử
Phong trần một kiếp có như không

Khói thuốc vấn vương niềm trắc ẩn
Chiều hoang lan nhẹ một bên lòng
Làn khói xoay tròn vương vấn lại
Hy vọng y à phải vậy không

Cuộc đời vô vị như làn nước
Vô tình nước mãi chảy về đông
Lữ thử chiều nay ta nghĩ mãi
Hữu tình như khói có cũng không

Chẳng mơ chẳng ước chi chi cả
Không tự tâm mình tận cõi không
Cuộc đời là giấc Nam Kha nhỉ
Khéo tỉnh làm chi để bận lòng

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
MAI HOA

Người nói mai vàng Mai Nhật Bản
Người bảo mai Miên Mai tháng tư
Thướt tha đài các chùm hoa đẹp
Viên mãn kiêu sa khách sững sờ

Những cây mai vàng Nhật Bản
áo vàng thướt tha
Nắng sợ sắc vàng còn thua thắm
chỉ đùa đằng xa

Hoa vàng nhè nhẹ
Dưới trời trong xanh
Nắng chừng xao xuyến
Dòng sông im lìm

Đi giữa đôi bờ phượng vĩ
ve ngân giục bước vào hè
Áo vàng ai mặc bên sông nhỉ
chẳng lẽ mùa thu đã trở về

Đôi khi bất giác lòng đâu hẹn
lại gặp ngày xưa giữa cuộc đời
Đôi khi cháy bỏng hè nung nấu
lại gặp thanh bình Thu ghé chơi

Chắc là tặng phẩm từ xanh thẳm
Cho cõi nhân gian thắm sắc màu
Ngắm hoa lòng chợt thanh bình lạ
bồi hồi đôi câu…


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY XƯA...PHƯỢNG THẮM MÔI CƯỜI
(Tặng em yêu dấu)

Ngày xưa phượng thắm môi cười nụ
em hút hồn anh đến tận giờ
Có chuyện kể hoài không thấy chán
má hồng phượng thắm đẹp như thơ

Em dấu nụ cười lặng lẽ
sau chùm hoa phượng ngày xưa
Một thủa niềm vui đến lớp
chờ em đứng mãi hàng giờ...

Cánh phượng giờ còn đỏ thắm
em còn nhớ những ngày xưa
Có nghe tim mình hồi hộp
hễ ai nhắc thủa dại khờ...

Ngày ấy em mười bảy tuổi
má hồng chạm phải mắt anh
Chỉ khẽ cười thôi ai biết được
mình duyên chồng vợ đã riêng dành

Nhớ bữa lên nhà em gánh nước
giếng xa áo ướt đẫm mồ hôi
Nghĩ lại bây giờ còn thấy thẹn
cớ chi chẳng giúp chỉ đứng cười...!

Phần ba thế kỷ qua rồi nhỉ
cháy trời phượng đỏ vẫn vậy thôi
Nụ cười e ấp còn đây mãi
má hồng hoa thắm của em tôi...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0


TRÚC SƠN

Đã quen gian khổ hồn lơ đãng
bên trời nắng cháy bóng nàng thơ
Cần lao ly rượu hồn thơm lạ
hồn hậu tình quê đến bất ngờ...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0