THƠ LÀ...
Đếm ray rứt đường trần giờ cay cực
Án thơ ca phút chốc họa riêng mình
Thơ xướng họa họa thơ rồi họa đến
Chút chân thành nghèn ngẹn khó thanh minh
Thơ xướng họa chỉ là thơ thôi chứ
Cớ sao còn cắc cớ hỏi thăm nhau
Gỡ rắc rối biết từ đâu người hỡi
Để cho lòng vợi bớt nỗi thương đau…
Ta đã cố kiếm tìm trong thơ phú
Chút niềm vui nho nhỏ giữa đường đời
Mong đừng lạc bước chân trần ngơ ngác
Để thơ làm cánh nhỏ chở tình trôi...
Đam mê hỡi tình thơ như ngọn lửa
Cháy cõi lòng rực đỏ bến hoang liêu
Dẫu có lạc tận bến bờ hoang vắng
Vẫn trở về em đó hỡi em yêu...
Thủa yêu nhau vần thơ là bà mối
Em thuộc từng dòng nhỏ ý xa xôi
Thơ đẹp đẽ như tình mình rực rở
Và nụ cười em tặng chỉ riêng tôi
Em đừng giận chí làm trai rong ruổi
Bốn phương trời chỉ nhớ một phương em
Thơ lãng mạn cho cuộc đời gió nỗi
Để phương em ngọn gió chẳng êm đềm
Em đừng trách những lời thơ lã lướt
Tựa trêu hoa ghẹo bướm ý lững lờ
Là xướng hoạ thơ như hò đối đáp
Phải đâu tình chất chứa ý lên khơi…
Thơ cũng có lối mòn riêng em ạ
Gió mây riêng sông nước cũng riêng mình
Có dòng thơ ta bồi hồi xúc cảm
Nhưng có dòng cố đọc để lặng im...
Ồ vậy đấy và còn nhiều hơn nữa...
Thơ thơ là là tất cả em ơi...
Cũng có thể là tiếng buồn nơi Thượng đế...
Hay tiếng cười người ban tặng khắp nơi nơi...
lnp
Đếm ray rứt đường trần giờ cay cực
Án thơ ca phút chốc họa riêng mình
Thơ xướng họa họa thơ rồi họa đến
Chút chân thành nghèn ngẹn khó thanh minh
Thơ xướng họa chỉ là thơ thôi chứ
Cớ sao còn cắc cớ hỏi thăm nhau
Gỡ rắc rối biết từ đâu người hỡi
Để cho lòng vợi bớt nỗi thương đau…
Ta đã cố kiếm tìm trong thơ phú
Chút niềm vui nho nhỏ giữa đường đời
Mong đừng lạc bước chân trần ngơ ngác
Để thơ làm cánh nhỏ chở tình trôi...
Đam mê hỡi tình thơ như ngọn lửa
Cháy cõi lòng rực đỏ bến hoang liêu
Dẫu có lạc tận bến bờ hoang vắng
Vẫn trở về em đó hỡi em yêu...
Thủa yêu nhau vần thơ là bà mối
Em thuộc từng dòng nhỏ ý xa xôi
Thơ đẹp đẽ như tình mình rực rở
Và nụ cười em tặng chỉ riêng tôi
Em đừng giận chí làm trai rong ruổi
Bốn phương trời chỉ nhớ một phương em
Thơ lãng mạn cho cuộc đời gió nỗi
Để phương em ngọn gió chẳng êm đềm
Em đừng trách những lời thơ lã lướt
Tựa trêu hoa ghẹo bướm ý lững lờ
Là xướng hoạ thơ như hò đối đáp
Phải đâu tình chất chứa ý lên khơi…
Thơ cũng có lối mòn riêng em ạ
Gió mây riêng sông nước cũng riêng mình
Có dòng thơ ta bồi hồi xúc cảm
Nhưng có dòng cố đọc để lặng im...
Ồ vậy đấy và còn nhiều hơn nữa...
Thơ thơ là là tất cả em ơi...
Cũng có thể là tiếng buồn nơi Thượng đế...
Hay tiếng cười người ban tặng khắp nơi nơi...
lnp

