📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.868 lượt xem — Trang 22 / 55
THƠ LÀ...

Đếm ray rứt đường trần giờ cay cực
Án thơ ca phút chốc họa riêng mình
Thơ xướng họa họa thơ rồi họa đến
Chút chân thành nghèn ngẹn khó thanh minh

Thơ xướng họa chỉ là thơ thôi chứ
Cớ sao còn cắc cớ hỏi thăm nhau
Gỡ rắc rối biết từ đâu người hỡi
Để cho lòng vợi bớt nỗi thương đau…

Ta đã cố kiếm tìm trong thơ phú
Chút niềm vui nho nhỏ giữa đường đời
Mong đừng lạc bước chân trần ngơ ngác
Để thơ làm cánh nhỏ chở tình trôi...

Đam mê hỡi tình thơ như ngọn lửa
Cháy cõi lòng rực đỏ bến hoang liêu
Dẫu có lạc tận bến bờ hoang vắng
Vẫn trở về em đó hỡi em yêu...

Thủa yêu nhau vần thơ là bà mối
Em thuộc từng dòng nhỏ ý xa xôi
Thơ đẹp đẽ như tình mình rực rở
Và nụ cười em tặng chỉ riêng tôi

Em đừng giận chí làm trai rong ruổi
Bốn phương trời chỉ nhớ một phương em
Thơ lãng mạn cho cuộc đời gió nỗi
Để phương em ngọn gió chẳng êm đềm

Em đừng trách những lời thơ lã lướt
Tựa trêu hoa ghẹo bướm ý lững lờ
Là xướng hoạ thơ như hò đối đáp
Phải đâu tình chất chứa ý lên khơi…

Thơ cũng có lối mòn riêng em ạ
Gió mây riêng sông nước cũng riêng mình
Có dòng thơ ta bồi hồi xúc cảm
Nhưng có dòng cố đọc để lặng im...

Ồ vậy đấy và còn nhiều hơn nữa...
Thơ thơ là là tất cả em ơi...
Cũng có thể là tiếng buồn nơi Thượng đế...
Hay tiếng cười người ban tặng khắp nơi nơi...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM SỰ VỚI EM

Đêm như ngàn câu hỏi...
Câu hỏi nào cho anh
kẻ lãng du...chẳng hề suy gẫm...
nước mắt buồn ướt đẫm bởi vì anh
đôi ta chẳng còn xanh
tình yêu chẳng còn xanh
đừng để đêm vặn mình trong bão tố
tình yêu gãy đỗ
em vật mình nức nở bởi vì đâu...
em có nỗi đau
anh có nỗi đau
sao bây giờ sầu riêng rẽ chẳng vì nhau...
đêm vẫn sâu và mối tình đầu thủa ấy...
sao anh làm như vậy...
...hỡi anh yêu...

Anh có là kẻ lãng du
thỉnh thoảng đến dừng chân bên giếng lạ
cuộc đời rộn rả
hạt cát còn không êm ả dưới lòng sâu
em đã rất đau
mãi mãi vẫn đau
khi anh đã nhìn lâu về phía ấy...
tình yêu vậy đấy
vị kỹ vì còn đấy mối tình ta...
em xót xa mắt chợt nhoà cay đắng
ôi chẳng lẽ nhạt phai và năm tháng
là nét buồn là dấu lặng của tình yêu...

Không là kẻ lãng du
Anh chỉ viết đôi điều suy gẫm
về tháng năm về mưa và về nắng
nét lặng thầm mây trắng vẫn bay bay
có những ngày xưa chẳng vơi đầy
miền quên nhớ hao gấy theo năm tháng
đôi lúc theo mây chiều bảng lãng
lại hiện về trống vắng ở trong tim
anh nơi nào em nhé hảy cứ tin
miền yêu dấu chỉ bóng hình em thôi đấy
trăm năm vẫn vậy
nghìn năm vẫn vậy
xin em đừng hờn lẫy...
...hỡi em yêu...!

Em trăn trở bao nhiêu đêm rồi nhỉ
khi anh vẫn vô tình khi thức dậy...
...em một mình...hờn lấy ngập tim yêu...
Trong đêm sâu em suy nghĩ biết bao điều...
về tất cả về đắng cay và thay đổi...
nghe lòng mình bão nỗi giữa màn đêm
ở nơi đâu tình khúc êm đềm...
ngày xưa anh đã hứa...
và nước mắt em âm thầm đã ứa...
cho lòng đỗi thay...

Anh nói thật lòng anh không thay đổi...
Cũng chẳng hề bối rối chẳng vì ai...
Ta bên nhau chứng ấy tháng năm dài
Sao có thể đổi thay nhanh thế nhỉ...
Anh chung thuỷ Em một lòng chung thuỷ...
Suốt cả cuộc đời này em nhé...
...chỉ bên nhau...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-27 03:08:13lenamphong626>
CÂU CHUYỆN RƠI NƯỚC MẮT (facebook)



Mẹ già lắt lắt lay lay
Rau dưa mua bán qua ngày làm vui
...Mua rau ăn hộ ai ơi...
Lời rao đã khản chẳng ai đoái hoài...

Rồi bữa ấy có một chàng trai trẻ
Đã quay lưng chẳng nỡ mới ghé vào
Mười nghìn bạc năm bó rau này mẹ
Hết giờ làm con ghé lấy rau sau...

Lòng khấp khởi vừa làm xong việc tốt
Chàng trẻ trai vui vẽ nỡ nụ cười
Luôn mấy bữa chân chẳng hề ghé đến
Có ai ngờ mẹ đã hoá mây trôi...

Giữa phiêu dạt cuộc đời đầy cay đắng
Mẹ già dầm mưa nắng giữ hộ rau
Thân còm cõi chẳng qua cơn mưa gió
Chỉ niềm tin cháy sáng vẫn đợi chờ...

Chàng trai trẻ chẳng bao giờ hiểu được
Rằng lòng già chung thuỷ nghĩa trước sau
Mẹ chỉ bán những mớ rau trồng được
Mẹ chẳng xin nên đợi dưới mưa rào...
........

Ôi xin mẹ khi nào con lơ đãng
Mẹ đừng chờ đợi quá mẹ thân yêu
Con chỉ muốn trở về trông thấy mẹ
Đợi chờ con bên cửa mỗi chiều chiều...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TỔ ẤM

Sao anh nỡ làm lòng em tan nát
Anh bâng quơ anh đùa giỡn người đời
Con cá nào mắc vào mồi anh nhữ
Hay chỉ là chua xót mỗi em thôi...

Hãy dừng lại khi chưa là quá muộn
Đừng quá xa anh quên lối về nhà
Đừng bướng bỉnh làm tim em tan nát
Dừng đi anh một bước cũng xa mà...

Ai cũng thế và em rồi cũng thế...
Khung trời riêng chăm chút chỉ vì anh
Chút lơ đãng nhìn đi đâu anh hỡi
Để cho em tan nát cõi chân thành...

Anh còn nhớ những ngày xưa yêu dấu
Tay trắng đã bên nhau dựng cuộc đời
Khung trời nhỏ bây giờ em chăm chút
Có lẽ nào cho chỉ mỗi em thôi...

Em chỉ ước bình yên khung trời nhỏ
Có bàn tay đan chặt của đôi mình
Hoàng hôn xuống đại bàng ơi về tổ
Chỉ nơi này thôi nhé nhớ nghe anh...

Đăng nhập để trả lời
0
ANH...

Xưa gửi trọn tình trên trang giấy
Bao lời tha thiết trái tim yêu
Gần trọn cuộc đời ta chung bước
Bên đời đôi lúc vẫn chông chênh...

Anh...vẫn ngày xưa ưa rong ruổi
Vẫn hay nghịch dại vẫn phiêu lưu
Vẫn tự trốn tìm trong ý nghĩ
Rồi tự an năn tự chuốc sầu...

Vẫn biết là thơ là phóng bút
Là lời là ý chợt bùng lên
Là chẳng là gì...chơi một lúc
Để mai cuộc sống lại êm đềm...

ythanh
Đăng nhập để trả lời
0
VỢ ƠI

Em lầm tưởng những dòng mê đắm ấy
Viết cho người vì quên bẵng tình nhau
Lời say đắm vì còn trong tâm tưởng
Thủa yêu em tha thiết buổi ban đầu

Năm mốt tuổi ưu tư đầy trong mắt
Thơ chỉ là vui thú nhớ và quên
Để ghi nhớ một thời ta say đắm
Khung trời nào tha thiết của riêng em

Ở đâu em vẫn là tất cả
Suối nguồn bất tận của thơ anh
Thơ hoạ với người- tình riêng tặng
Cho riêng em đấy ý chân thành

Này em ạ nếu xưa tình chẳng đẹp
Lấy nơi đâu tha thiết ý bây giờ
Trong câu chuyện em chính là nguyên bản
Để lời thơ tha thiết đến bất ngờ

Thơ xướng hoạ chỉ giúp mình nhớ lại
Một khung trời hoa mộng đã trao nhau
Câu thương câu nhớ dành em đấy
Phải đâu khách lạ để vương sầu...

Chẳng có ai vào trong giấc mộng
Chẳng thèm tìm kiếm mảnh tình ai
Chẳng cần xoay trục càn khôn lại
Chỉ em yêu dấu mãi tim này...

Em ạ tình anh say đắm thế
Nhờ em trong sáng buổi ban đầu
Em là tất cả là tất cả...
Nghìn năm chẳng dể để quên nhau...!

Lnp tặng vợ 28/12/2011
Đăng nhập để trả lời
0
QUÁ ĐÀ

Anh bước quá lối mòn anh được phép
Anh đi hoang tư tưởng có quên nhà
Vợ anh chín khúc lòng đau đớn
Con anh buồn bã thở than cha...

Cam chịu lặng im và nhục nhã
Ta ngồi nghe chín khúc ruột đau
Đêm nay tự xét mình sau trước
Chợt thấy thi ca bạc một màu...

Lỡ chạy ra ngoài mau trở lại...
Có gì chốn ấy để say mê
Phóng bút ta say trời mộng ảo
Có hay bao kẻ phải não nề...

Ai dại dột buông những vần ngớ ngẫn
Đam mê thơ chẳng nghĩ luỵ đến mình
Này ẩn ý...này đây lời vớ vẩn...
Bút vô tình...vẫn nát cả con tim

Ta đã đến nơi này ta đã đến
Ai đến cùng ta hãy trở về nhà
Vui xướng hoạ đôi khi lời ong bướm...
Ý vô tình...tim thấu vẫn xót xa...

Cứ hoan hĩ như chưa từng đi đến
Hỏi han chi đôi lúc phải phiền hà...
Cổ nhân xưa một mình bay bổng
Âm thầm mặc khải* giữa trời xa....


Mặc ai bóng gió ai than thở
Gió đã qua sông trở về nhà
Vợ ta đôi mắt ngời hạnh phúc
Con ta ríu rít tiếng hoan ca

Khép lại từ đây lời của gió
Để nghe hạnh phúc ở bên ta
Có gì trong ngọn heo may đó...?
Vợ ơi ta đã trở về nhà...

Anh khép lại những dòng không mong muốn
Tháng ngày buồn dại dột đã bước qua
Dòng thơ ấy là lời ru cay đắng
Chuyện bên đời thôi nhé chớ mở ra...!

Vậy thôi khép lại từ đây nhé
Cửa Sài** lối cũ chẳng về qua
Thênh thang lối Phật lòng hoan hĩ
Nghe đạo từ bi dưỡng tuổi già...!

lnp
..........
* Mặc khải: Là mở ra cho biết một điều thiêng liêng mầu nhiệm trong sự tĩnh lặng mà lý trí con người không thể giải thích được.
** Do chữ "Sài môn": Đóng chặc cửa ;Hậu hán thư: Ư thị sài môn tuyệt tân khách. (Thế là đóng chặt cửa không tiếp khách).
Đăng nhập để trả lời
0
YÊU

Bởi yêu anh em không hề sợ hãi
Không sợ nên lòng chẳng giận ai
Tình thương thù hận đem dàn trận
Sẳn sàng đứng giữa chỉ vì anh....

LNP
Đăng nhập để trả lời
0
Quyền được ghen....

Anh dại dột những lời thơ ngớ ngẫn
Để em lòng quặn thắt với tình yêu
Sông xưa cũ nước đã xuôi về biễn
Tình ta xưa lửa ấm mái tranh chiều

Sao anh dại dột dòng thơ ấy
Vốn tặng riêng em giữa cuộc đời
Trái tim đã chẳng chia hai nữa
Nên thơ cũng chỉ mỗi em thôi...

Em đã sống đã trao anh tất cả
Anh nghĩ rằng em được phép ghen tuông
Ghen nhiều nhé để anh đừng bước lạc
Để thơ ghen âu cũng hoá bình thường

Ừ cứ thế ghen lồng lên em ạ...
Như trầu cau sôi sục ấm tình nhau
Tim day dứt mà lòng ta hoan hĩ
Vợ chẳng ghen ta cũng hoá tầm thường

Ừ cứ thế ghen lồng lên em ạ...
Được mình ghen ta thấy cũng kiêu kiêu
Giữa dòng tục luỵ đời buông thả
Được ghen hạnh phúc bỗng thêm nhiều

Em có quyền được ghen tuông em ạ...
Để Ta còn được ấm lửa em ghen
Em cũng rõ trên bàn cân Tạo hoá
Hạnh phúc nào mãi mãi được bình yên...

Ừ ghen quá là chẳng ghen gì cả
Ở trong ghen nào ai biết là ghen
Đừng lo lắng hay mình ghen quá đáng
Cả thế gian bao kẻ thấy thêm thèm...

Nếu đứng trước Pháp đình anh chẳng sợ
Lớn tiếng rằng phụ nữ được ghen tuông
Được bảo vệ tình yêu bằng mọi cách
Chuyện ghen tuông âu cũng lẽ bình thường...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN MUỘN

Sớm nay tỉnh giấc lòng thư thái
Mơ hồ sông Dịch chẳng hề qua...
Kinh Kha ngày ấy qua sông lạnh
Tâm sự trùng trùng có khác ta...

Tết đã qua rồi xuân* chửa đến
Hoa Đào lướt thướt dưới mưa sa
Long đong Trời cũng như ta nhỉ...
Thôi đã vui rồi để xuân ra...!

lnp
- Qua sông Dịch Kinh Kha mang trọng trách nghìn cân, còn ta như vừa cất đi gánh nặng cho lòng thư thái...
* Hôm nay 12/1 (AL) vẫn còn trong năm cũ Tân Mão, ngày mai 13 tháng giêng mới Lập Xuân chính thức qua năm mới Nhâm Thìn (Năm nhuận mà).
Đăng nhập để trả lời
0
TRỰC ĐÊM

Anh cố hiểu một mùa đông kỳ quái
Mưa bay bay tê cóng ngón tay gầy
Trong chăn đệm người vẫn còn tê tái
Mà riêng em vẫn thức với đêm nay

Là vậy đấy những lương y thầm lặng
Cả nỗi đau cũng dấu kín trong lòng
Trong đêm rét em lặng thầm chịu đựng
Cứu bao người mắc bệnh giữa đêm đông

Để bao đôi lứa ngày ra viện
Rạng ngời hạnh phúc tay nắm tay
Chào câu tạm biệt lòng lưu luyến
Biết em lặng lẽ hiến dâng nầy

Ai quên ai nhớ lòng đâu quản
Âm thầm cống hiến vẫn riêng em
Phù sinh ôi cõi người đau khổ
Có em cuộc sống bớt ưu phiền...

Có bao nhiêu kẻ lời to tát
Chẳng làm người bệnh bớt đau thêm
Chỉ em săn sóc bàn tay nhỏ
Bệnh lui hạnh phúc đến bên liền

Anh hiểu một điều xưa chẳng hiểu
Bao phận người phó thác ở tay em
Mũi kim viên thuốc lòng như biển
Thái sơn trách nhiệm dạ mẹ hiền...!


Lnp tặng vợ hiền nhân 27/02/2012
Đăng nhập để trả lời
0
BẤT CHỢT
Tặng em yêu dấu nhân 27/2/2012

Bất chợt vần thơ đầy xúc cảm
Cho hồn ngây ngất sóng bình yên
Tháng giêng cỏ mật xanh như ngọc
Xanh đến lâng lâng chẳng muộn phiền

Bất chợt gặp em tà áo trắng
Dịu dàng ánh mắt vẫn ngày xưa
Ân cần thăm khám bao nhiêu bệnh
Như thủa quen em đến tận giờ…

Bất chợt thương ai lòng lo lắng
Đứng chờ bên cửa đợi em ra
Một thoáng mĩm cười thôi có thể
Cả một trời vui chợt vỡ òa…

Bất chợt ngắm mình tôi tự nghĩ
Một đời vị kỹ thế này ư…!
Và bao nhiêu nỗi vô tình nữa
Sống cạnh bên nhau vẫn hững hờ…!

Bất chợt tháng hai rồi đấy nhỉ
Hết mưa sùi sụt nắng vừa lên
Đôi má ững hồng tà áo trắng
Có em cuộc sống thật êm đềm...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG TÌNH...

Ôi mùi hương ngày ấy
từng say đắm hồn ta
ôi lời ca ngày ấy
bây giờ còn ngân nga...

ôi hương xưa hương xưa
biết tìm đâu bây giờ
em vẫn cười rạng rỡ
trăng vẫn tròn mộng mơ

vẫn là ta với ta
vẫn bên nhau đó mà
trăng vẫn tròn vẫn khuyết
sao hương tình lại xa

có lẽ do một thủa
hương tình đầu ngát say
có lẽ do một thủa
hương tình mình tự bay

đã bay rồi xa mãi
như mây trời vẫn bay
đã bay không trở lại
dâng mắt buồn cay cay...



Nhân hoài vọng về mối tình đầu
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY XƯA...

Ngẫm nghĩ một đời ưa rong ruổi
Đêm nay chạnh nhớ thủa xa xôi
Đêm nay chợt nhớ em ngày ấy
Bối rối bên anh thủa đầu đời...

Huế xưa trầm mặc đường khuya vắng
Ta chở nhau đi khắp phố phường
Chiếc xe đạp cũ tình ta thắm
Mắt em đăm đắm suối nguồn thương

Huế ơi ngày cũ đầy thương mến
Giờ đã xa xôi nhớ cháy lòng
Heo may còn nhớ người hôm ấy
Mắt chìm trong mắt với ta không...?

Em còn nhớ Huế ngày xa ấy
Đường đêm hun hút phố thưa người
Huế ngủ chân người đi chợt nhẹ
Dòng sông trầm mặc Huế chơi vơi

Ngắm bao đối lứa chiều qua phố
Chạnh lòng có kẻ nhớ ngày xa
Thời gian như nước qua cầu nhỉ
Yêu dấu ngày nao đã trở già...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-01 02:44:25lenamphong626>
HUẾ XƯA...

Ôi Huế mấy mùa hoa phượng đỏ
Ta đã chờ nhau dưới nắng hè
Đường khuya nghe tiếng chân mình vọng
Em nép vào anh Huế ngủ mê...

Đêm nay biết Huế còn thao thức
Như những đêm xưa chạnh nhớ nhà
Mưa đêm xứ Huế chi buồn rứa...
Còi tàu đưa nhớ tận quê xa

Ngày em tốt nghiệp ta rời Huế
Để lại sau lưng nắng ngập lòng
Đôi bờ sông vẫn người tấp nập
Tiếng ve ngày cũ biết còn không...?

lnp
Nhân hoài vọng về mối tình đầu
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY ẤY...

Ngày ấy em vừa mười tám tuổi
Xinh đẹp ngây thơ nhất một vùng
Vì em Huế trở thành thân thiết
Nỗi niềm nhung nhớ nỗi hoài mong…

Bao nhiêu là nhớ ngày xưa đó
Ta dắt nhau đi dưới nắng hè
Chân quen lối nhỏ cùng vui bước
Tay buồn đêm vắng nhớ tay quen

Những khi xa cách mình đôi ngã
Một mình anh ngủ có ngon đâu
Nữa đêm nghe gió luồn qua vách
Hỏi mảnh tình chung dạ trở sầu...


Hoài vọng tình đầu
Đăng nhập để trả lời
0
EM Ở TRONG ANH...

Em ạ thời gian dù phủ bóng
Phố quen lối cũ nỗi niềm riêng
Nhưng ở nơi nào anh vẫn thế
Ngập tràn chan chứa bóng hình em

Bao lần đến Huế hồn như thể
Ngập ngừng chân vẫn đợi bàn chân
Xa em Huế cũng buồn em ạ
Chén rưọu bâng khuâng đến mấy lần

Xa Huế còn em mà nhớ Huế
Xa em ở Huế chỉ nhớ em
Anh dặn điều này em hãy nhớ
Em mãi trong anh một nỗi niềm...!


lnp
Hoài vọng tình đầu
Đăng nhập để trả lời
0
HUẾ VÀ EM...

Ôi Huế những ngày em đi học
Có về Bến Ngự chỗ nhà xưa
Phố đông đường chật tìm đâu nữa
Mái nhỏ bên nhau suốt mấy mùa

Ôi dòng An Cựu buồn hiu hắt
Chầm chậm thuyền con nước lững lờ
Kho Rèn, Bến Ngự mình qua lại
Dòng sông uốn khúc đẹp như thơ...

Huế xưa còn mãi trong tâm tưởng
Em xưa vẫn mãi giữa tim này
Bao giờ về Huế tìm xưa nhỉ...
Lạc bước quanh có giống những ngày...

Man mác hôm nay ngồi nhớ Huế
Hay lòng se sắt nhớ em đây...!


lnp
Hoài vọng tình đầu
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ 1

Những đêm em trực anh thức đủ
Canh trường thao thức nhớ về nhau
Để người say giấc thôi mình thức
Thành lệ không hề trách một câu …!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ 2

Vợ ta thầm lặng cho ta cả
Một đời cống hiến cũng vì ta
Nam nhi nghĩ cũng vô tình thật
Ích kỷ đôi khi xấu xấu là…!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ 3

Tự nghĩ thấy mình vô tích sự
Yêu vợ làm sao để vợ sầu
Tình yêu nào phải nơi đầu lưỡi
Yêu ở tấc thành chỉ trao nhau…!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-03 22:52:24lenamphong626>
TÌNH SỬ…

Ngày ấy em vừa mười bảy tuổi
Khuôn mặt ngây thơ đẹp tuyệt trần
Mẹ gặp một lần thôi đã tính
Rào cô bé ấy “giấm” cho anh

Chị gái chỉ cười ừ cô bé
Học với em Phong* một lớp mà
Mắt to ngời sáng trông “hồn” thật
Vẽ người đoan chính chẳng kiêu sa

Bao lần lên xuống bao lần ngắm
Em vẫn ngây thơ chẳng thể ngờ
Anh vẽ hình em trong trí nhớ
Đêm về thao thức ước cùng mơ

Thế rồi tạm biệt vào quân ngũ
Nhớ em se sắt bữa qua nhà
Ước sao cô bé ra đầu ngõ
Để chào một tiếng trước lúc xa

Năm tròn quân ngũ chưa về được
Rừng Lào thăm thẳm một màu xanh
Thư đi mấy lá lòng tha thiết
Biết cậy nhờ ai tỏ tấc thành

Thương đứa em trai năm cuối khóa
Âm thầm giữ bạn chỉ vì anh
Mấy năm em học xa nhà ấy
Là mấy năm trời nó đứng canh

Ngóng mãi tin nhà rồi cũng tới
Thư nhà còn có cả thư em
Mở thư hồi hộp tim như vỡ
Chỉ sợ em chê…ứ chả thèm

Anh thấy không gian chợt vỡ òa
Chim rừng ríu rít tiêng hoan ca
Rừng xanh thăm thẳm rừng xanh thẳm
Thư viết chân thành … em của ta

Từ được em yêu chẳng biết buồn
Rừng xanh đời lính vẫn vui luôn
Lãng du đã có người trong mộng
Để tiếng yêu thương ngập cõi hồn

Thế rồi thu xếp về đất Mẹ
Anh vào xứ Huế để tìm em
Ngày đầu cúi mặt vê tà áo
Em chỉ “dạ” thôi chẳng ngước nhìn

Ngày ấy hai ta còn quá trẻ
Yêu nhau chẳng dám đứng gần nhau
Sợ cả bạn bè trông thấy nữa
Để lúc xa nhau lại trở sầu…

Năm ròng chỉ có đôi lần gặp
Yêu dấu đong đầy những cánh thư
Mỗi chuyến người qua từ xứ Việt
Anh ngóng tin em đến thẩn thờ

Mỗi khi có dịp về đất Việt
Qua nhà lập tức ghé thăm em
Chia tay thương nhớ còn chưa hết
Gọi tên kệ phố đã tắt đèn

Tháng ngày như gió qua nhanh thật
Anh rời quân ngũ vẫn xa em
Bút nghiên sự nghiệp còn dang dỡ
Lại tạm xa nhau lại nỗi niềm

Nhiều đêm thức học nghe tàu hú
Bút nghiên muốn bỏ để tìm nhau
Thương em mắt đỏ bao lần tiễn
Đến mấy năm ròng có ít đâu

Ừ cũng lạ biết bao chàng giàu có
Học hành tử tế kém gì đâu
Yêu em có kẻ còn điên loạn
Mà cứ khăng khăng chỉ lắc đầu…?

Em còn nhớ những ngày thân thương đó
Ta cùng nhau quanh quẩn mấy con đường
Huế trầm mặc mà tim ta dào dạt
Nghe cháy lòng hai chữ ấy “ người thương”

Ôi cuộc sống với bao điều kỳ diệu
Có diệu kỳ một thủa chúng ta yêu
Em đã chọn và anh người chiến thắng
Được bên em hạnh phúc thật là nhiều

Năm tháng qua rồi ta nhớ lại
Êm đềm kỹ niệm những ngày xa
Em ơi cái thủa ban đầu đó
Giữ mãi trong ta chớ nhạt nhòa…!



lnp
……….
*Ngày học cấp 3, em ruột tôi học dưới tôi một lớp cùng với vợ tôi bây giờ còn tôi học cùng lớp với anh trai của vợ tôi, chị ruột tôi học trên tôi một lớp.
Đăng nhập để trả lời
0
QUÊ NGOẠI

Chiều xưa hai đứa về quê ngoại
Ngắm nắng cùng chơi với lúa đồng
Cánh cò chở cả ngày thơ ấu
Bình yên chấp chới giữa mênh mông

Rồi chợt nhìn nhau chợt chạnh buồn
Ngày nao mới đó đã hoàng hôn
Cánh có đã muốn tìm nơi trú
Ta nhớ ngày xưa đến ngập hồn

Vườn xưa còn đó tốt xanh cây
Nhà xưa vẫn đó kỹ niệm đầy
Tóc mây đã điểm đôi làn bạc
Vẫn mãi bên nhau trọn kiếp nầy

Bến sông còn đó chốn ngày xưa
Yêu em anh vẫn đứng đây chờ
Thoảng nghe làn gió đưa hương tới
Là biết em rồi chẳng phải mơ

Nhớ những ngày xưa thiếu thật nhiều
Chỉ riêng chan chứa một chữ “yêu”
Bao nhiêu kỹ niệm êm đềm ấy
Cay mắt chiều nay nhớ thật nhiều

Gió thoang thoảng
Sương bay bay
Trăng suông bến vắng dạ vơi đầy
có người con gái xinh như ngọc
cùng ta đắm đuối má hây hây
Dưới trăng gầy
Gió như say
Cá ghen đớp bóng nước vơi đầy
Ta như say
Em như say
Sương đêm lướt thướt rơi đầy bến sông
tay trong tay ấm môi nồng
trăng ghen mặc kệ dòng sông lững lờ
Cảnh như thơ
Người như thơ
Thật say say thật ý ngu ngơ
ngắm em say đắm suốt hàng giờ
ngẫn ngơ
ngẫn ngơ...

Bến vắng chiều nay ta trở lại
Nắng vàng nhàn nhạt ý cô liêu
Cánh cò chở nhớ qua sông vắng
Chợt siết tay em nhớ thật nhiều...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CHÚC MỪNG CHỊ THI HOÀNG CÓ 100 TRANG THƠ

Chị tập làm thơ thật kỳ công
Trăm trang ngàn ý thật thắm nồng
Bây giờ ở lại làm cô giáo
Bao người xin tập...chị nhận không..!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
BẠN NGHÈO BẾN NGỰ

Bạn nghèo tôi cũng có hơn đâu
Gân kiệu* mời nhau nhấm chén sầu
Nắng mưa An Cựu dòng trong đục
Đông Hè Thúc Nhẫn** đợi chờ nhau
Thương bạn vui lòng xơi củ kiệu
Tiệc tàn gân cũng có hết đâu…?
Nhớ ơi gân kiệu ngày lăn lóc
Ta giữ trong ta đến bạc đầu…!


lnp
…………
*&** Món gân bò dầm củ kiệu nhậu bình dân đường Trần Thúc Nhẫn – Huế

Lạc khoản:
Bạn nghèo bến Ngự bao nhiêu đứa
Lăn lóc trần ai đã bạc đầu
Huế ơi gân kiệu chiều nay có
Đông đủ hay là lạc mất nhau…!
Đăng nhập để trả lời
0
LÚA XANH

Lúa thì con gái xanh như ngọc
Nắng đẹp trời xanh lúa thì thầm
Cánh cò nhẹ nhõm chao nghiêng xuống
Em ngồi bên anh...

Bãi xanh xanh
nước xanh xanh
lúa đang con gái gió si tình
dầp dìu sóng lúa xanh như ngọc
cho lòng thênh thênh...

em bên anh
lúa cũng bên anh
lúa vui trong nắng gió giao tình
hương đồng ngan ngát lòng lưu luyến
sao mà lặng im...

Trời xanh xanh
lúa xanh xanh
muốn kêu một tiếng thật chân thành
em ơi anh nhớ ngày thơ lắm
sao mà qua nhanh...

Trời ơi thơ ấu dâng cay mắt
sóng lúa mênh mông nắng trở chiều
cánh cò đã ngược về thơ ấu
cho mình cô liêu...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0

LÀNG VEN SÔNG

Nép bên sông nhỏ làng em nhỏ
Bình yên khuất dưới những hàng tre
Ngọn gió qua làng xào xạc mãi
Ý chừng lưu luyến hát em nghe

Làng ven sông quanh co đường nhỏ
Tán tre dày che chở mối tình ta
Nhớ những chiều xưa sương khói la đà
Em đợi anh mắt ngó chừng ngoài ngõ

Bến nước dòng sông căn nhà nhỏ
Còn đầy kỷ niệm của đôi ta
Ngày ấy em chừng hai mươi tuổi
Chân trần gánh nước mặt như hoa

Dòng sông thơ mộng anh thường tắm
Nô đùa quẫy nước để em xem
Những đêm gió mát ngồi nghe cá
Đêm trăng khẽ quẫy thật êm đềm

Sông xưa nước đã về xa lắm
Bến xưa giờ chẳng khách lại qua
Nhớ lắm chân trần em gánh nước
Kĩu kịt môi cười riêng với ta

Ôi nhớ những ngày yêu dấu cũ
Rì rào nghe gió thổi bờ tre
Tiếng chim Bìm Bịp theo dòng nước
Khắc khoải dòng sông dưới nắng hè

Nhớ bát chè xanh trưa nắng đổ
Mình thường lấy nón quạt cho nhau
Dấu yêu giây phút ngày xưa ấy
Thắm mãi trong ta chẳng bạc màu

Ôi bến sông xưa có còn mát rượi
Với những trưa hè vời vợi hồn ta...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi giữa đường đời muôn vạn nẽo
Nẽo nào cay đắng biết mà xa
Gác bút thơ dành riêng tặng vợ
Cớ chi rắc rối mãi chăng là...!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-13 09:25:15lenamphong626>
MÙA ...

Tháng ba hoa nắng nào đâu thấy
Thấy trời u ám mưa lâm thâm
Khăn áo chân đi còn thấy ngại
Căm căm rét mướt giữa mùa xuân

Hạ chẳng nắng tràn mưa rầu rĩ
Gió như dao cắt tím thịt da
Trời như đã muốn xoay mùa lại
Hỡi ai thiên hạ biết chăng là...

Thương cho chồi biếc mới lên xanh
Tả tơi gió rét đến lay cành
Buồn vui thế sự bao nhiêu chuyện
Chuyện đời sai đúng quá mong manh

Thời gian thấm thoát tựa vó câu
Vừa mới ngày nao đã bạc đầu
Lời yêu chưa dứt theo làn gió
Ta hỡi sao đà bạc tóc râu

Biết Mùa còn mãi trong tâm tưởng
Như mình mãi mãi thuộc về nhau
Đổi mùa hễ muốn Trời đâu ngại
Đừng buồn em nhé hỡi mắt nâu

Ôi biết đã bao mùa thay đổi
Đông còn lưu luyến chốn nhân gian
Để em cứ nép vào anh mãi
Mặc kệ Đông phong cứ thổi tràn...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CHIỀU...

Chiều miên man
Ý miên man
Mênh mang nỗi nhớ dòng sông lặng
Nhìn sương bảng lãng nước ngừng trôi
Sào cắm thuyên con neo bến vắng
Chiều im ắng
Dòng sông chừng nặng nặng
Cho lòng băn khoăn

Mưa đầy sân
Rét đầy sân
Cánh mai nở muộn cũng hao dần
Tháng ba nắng trốn về đâu hỡi
Đầy trời mưa giăng
Ta băn khoăn
Em cũng băn khoăn
Hoa xoan vẫn rụng đầy sân mưa phùn...


lnp
Đăng nhập để trả lời
0