📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.870 lượt xem — Trang 24 / 55


NGÀY XƯA...PHƯỢNG THẮM MÔI CƯỜI
(Tặng em yêu dấu)

Ngày xưa phượng thắm môi cười nụ
em hút hồn anh đến tận giờ
Có chuyện kể hoài không thấy chán
má hồng phượng thắm đẹp như thơ

Em dấu nụ cười lặng lẽ
sau chùm hoa phượng ngày xưa
Một thủa niềm vui đến lớp
chờ em đứng mãi hàng giờ...

Cánh phượng giờ còn đỏ thắm
em còn nhớ những ngày xưa
Có nghe tim mình hồi hộp
hễ ai nhắc thủa dại khờ...

Ngày ấy em mười bảy tuổi
má hồng chạm phải mắt anh
Chỉ khẽ cười thôi ai biết được
mình duyên chồng vợ đã riêng dành

Nhớ bữa lên nhà em gánh nước
giếng xa áo ướt đẫm mồ hôi
Nghĩ lại bây giờ còn thấy thẹn
cớ chi chẳng giúp chỉ đứng cười...!

Phần ba thế kỷ qua rồi nhỉ
cháy trời phượng đỏ vẫn vậy thôi
Nụ cười e ấp còn đây mãi
má hồng hoa thắm của em tôi...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ SỰ

Như mây phiêu dạt bốn phương trời
Đời lặng mà ta trôi cứ trôi
Phận mỏng như sương ngày hạ nóng
Kiếp đen đen kịt tối ba mươi
Công danh sớm đã theo làn gió
Sự nghiệp thôi đành vợ con nuôi
Ẩm ương thi phú đôi ba chữ
Dở hay thế sự biết đành thôi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ANH HÈ...

Chuyện đời chuyện đạo chuyện làng nho
Rượu nhạt cùng nâng hết mấy vò
Đã không gặp gỡ nhau từ sớm
Thì già quanh quẩn mấy vần thơ...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CỐ NHÂN ƠI...

Mới chỉ hàn huyên có mấy lần
Mà sao như thể đã tình thâm
Chẳng lẽ xa lâu vừa gặp lại...
chắc là cố nhân...

Một bữa ham vui bên chiếu rượu
Gặp nhau nào có nghĩ về nhau
Chuyện vãn xoay quanh bao là chuyện...
ý hợp tâm đầu...

Vốn đã nghe danh từ lâu lắm
Muốn tìm ngại khó cứ loanh quanh
Duyên đâu cá nước trời đưa lại...
ta thành tri âm...

Mới gặp nhau thôi đã thắm tình
Việc gì đệ cũng chạy tìm anh
Giúp em chẳng quản mưa hay nắng...
một dạ chân thành...

Rửa tay gác việc nào nâng chén
Lại được quây quần ở bên nhau
Chuyện đời chuyện đạo bao nhiêu chuyện...
tâm sự đầy bầu...

Sống chẳng bon chen giữa cuộc đời
mặn mòi lấm tấm giọt mồ hôi
Có nghe thầm thỉ trời xa vắng
tiếng lòng khe khẽ...CỐ NHÂN ƠI...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ THÁN...

Chẳng thể lo toan hết cuộc đời
Nhiều khi nhắm mắt tự buông xuôi
Để nghe cay đắng trào lên mắt
gặm nhấm hoang vu giữa cõi người...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ KHÁNG...

Chẳng lẽ tròn vo cả cuộc đời
Nhiều khi xoạc cẳng chẳng thèm xuôi
Muốn nghe đủ tiếng đời mai mĩa
để lắng trầm luân giữa cõi người...


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
LÀ PHỤ NỮ……LÀ VỢ
(tặng em yêu dấu)

Là phụ nữ suốt đời là vai phụ
Phú cho ta… trời khéo... buộc riêng ta
Bao vất và thôi cần chi nói nữa
Nói cho nhiều cũng chỉ khổ thêm ra

Là phụ nữ là suốt đời tất bật
Cho chồng con ta được chủ nhà
Ai thư giãn bên ấm trà điếu thuốc
Ai suốt đời cơm nước chợ gần xa

Là phụ nữ là cung trầm trong khúc nhạc
Để cung thanh vi vút với sơn hà
Ôi chỉ một cung trầm xao xuyến đó
Mà cung thanh ngân mãi tiếng gần xa

Là phụ nữ suốt cuộc đời thầm lặng
Lửa ta nhen mà giữ lửa cũng là ta
Nam nhi bao kẻ như con nhỏ
Ham vui đâu cũng tưởng là nhà

Là phụ nữ phải giữ mình trong sạch
Giữa cuộc đời ô trọc dể gì đâu
Áo cơm phai lạt màu son phấn
Củi than lếch thếch bạc mái đầu

Là phụ nữ niềm đau đành chôn kín
Bởi xấu chàng tủi hổ thiếp riêng mang
Vẫn biết lẽ lỗi lầm ai cũng có
Mà âm thầm riêng thiếp nghĩ sao đang

Là phụ nữ chỉ nghe đà cay đắng
Nỗi niềm này ai có biết cho chăng
Giang sơn một mối vai bồ liễu
Nội ngoại đôi bên gánh vẹn toàn

Là phụ nữ chồng con là tất cả
Suốt một đời lam lũ vẫn thiết tha
Con hoang chồng hỏng càng đau khổ
Mẹ yếu cha đau chửa lại nhà...

Là phụ nữ là từng đồng ky cóp
Tính toán lo toan giữ cửa nhà
Mâm cơm lát thịt thêm phần nạc
Đồng lương còi cọc vợ chồng ta...

Là phụ nữ là luôn làm gương sáng
Biết hy sinh và giữ đức khoan hoà
Núi cao đất thấp người muôn thói
Đường đời khúc khuỷu mặt như hoa

.......................

Là phụ nữ trái tim đầy nhận hậu
Để sinh sôi nãy nở trái đất này

............

Ta cảm được gian lao em phải gánh
Vai gầy tay yếu dạ sắt son
Nhờ em nhờ cả niềm yêu dấu
Đã giữ cho ta được vẹn tròn

Này ai tâm sự như ta hỡi
Xin đừng phụ bạc vợ yêu ta
Nghiêng vai gánh giúp đôi phần nặng
San sẽ cho nhau đến tận già

Là phụ nữ là muôn vàn nỗi khổ
nỗi khổ thường nỗi khổ tận tim can
niềm tin chia sẽ lòng day dứt
Vui... chỉ riêng ta lệ chảy tràn...

Ừ thật vậy cuộc đời sao biết được
Mỗi làn nắng ấm mỗi nhành hoa
ung dung ta hưỡng như từng hưỡng
có vợ yêu ta đứng cạnh mà...

Là phụ nữ là mênh mông trước mặt...
...là bước chân đi phải hỏi trái tìm mình...
...là nhân ái là tình yêu là đức hạnh...
...là suốt đời em chỉ của riêng anh...
...là đau khổ là âm thầm tình mẹ...
...và hy sinh cho tất cả chỉ riêng mình...
...là phụ nữ còn bao điều nói nữa...
...để là người thắp lửa giữ niềm tin...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
LÃNG TỬ ĐỀ THƠ

Việc...
.... đã lỡ rồi biết làm sao
Tài hoa tay thợ cậy vào nơi anh
Thiếu thì ta đắp vòng quanh
Thừa thì xén bớt vài phần vậy thôi...

Tình...
... vẫn như xưa vẫn vẹn toàn
Chẳng qua thước tấc có hàm oan
Viên mãn ví dù như được cả
Trời không cho nữa lại khó làm*...

Gỗ...
...đẹp nên chi tiếc mấy lần
Người xin mua lại vẫn phân vân
Thôi thì đừng tiếc cho nhau nữa
Phật cười...đúng đúng “vật ngoại thân”...

Rượu...
...được còn may vẫn khề khà
Chiều chiều tan sở ghé về qua
Ngất ngây nào phải men anh nhỉ...
...mà bởi tình thâm mới đậm đà

Thôi...
...có sao đâu chớ có buồn
Thiếu ta mua tiếp để làm luôn
Thừa kê lên nhử cho bao đứa
...dạo, nắn, quanh co nhảy xồn xồn...!


lnp
...............
* “Đầy thì đổ” viên mãn rồi, Trời lại không cho nữa lại khó làm ăn....thôi cứ vậy, cứ vậy...
Đăng nhập để trả lời
0
SUY THOÁI...

Khó khăn như nước mùa khô hạn
đầu nguồn chẳng cấp lấy gì xuôi
Gặp nhau miệng méo buồn thương thật
anh ạ... ngu ngơ một nụ cười....!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CHIÊM NGHIỆM...

Cũng định có sao thì nói vậy
....ai ngờ như vậy nói làm sao...
Cứ tưởng êm đềm xuôi về biển...
....đâu biết Tiền Đường nước quá cao

Tuổi trẻ chông gai càng vững trí...
....tuổi già vững trí ngại chông gai
Xưa nay liều lĩnh mà nên việc...
...biết đủ chống cằm gãi gãi tai...!

Muốn có hoa sen trong đầm vắng...
...lội bùn đừng ngại nhé hỡi ai...
Lẳng lơ thơm ngát hoa nhài đấy...
...chưa động như đà ghé xuống vai...!

Vợ ta chất phác lời chân chất...
...hơi khó tai nghe ý thật thà...
Mỹ miều ý đẹp lời hoa bướm...
...chắc là dấu độc đợi chờ ta...!

Ví đẹp đôi khi chẳng có tiền...
...tiền nhiều bỏ bị vẫn là tiên
Đừng chê cỏ lác tùm lum nhé...
...đủ nước phân tro “ nhất đẳng điền”...!

Cay đắng xưa nay chốn thật thà...
...phồn hoa có ngọt mới phồn hoa
Hỡi ai đô hội đừng quên nhé...
...giữ niềm cay đắng giữ hồn ta...!

Vẫn ngồi buôn chuyện quên luôn vợ...
...nóng lòng đèn đỏ chục giây thôi
Lính trơn sơ suất là mất việc...
...quan lớn tham ô lại mĩm cười...

Để kiếm sống ta lao tâm khổ tứ...
...học rất nhiều mà ứng dụng gì đâu
Vì sao lại thế... sao lại thế...
...chắc tại là cung đã quá cầu...!

...........
Ôi cuộc sống biết bao điều nghịch lý...
...đắng lòng trăn trở cuộc đời trôi...
Đúng Sai tuỳ lúc... do thời thế...
...vừa đúng hôm nao đã trật rồi...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0


THƯ PHÁP TRÊN BÌA GỖ

Ngày xưa mực xạ với bút lông
Xấp giấy hồng điều thế là xong
Trầm tư nét bút bao người ước
Gian giữa treo cao với xuân hồng

Ngày nay vẫn mực xạ bút lông
Bìa nu bìa cẩm thế giấy hồng
Cưa bào thật phẳng phun sơn nước
Tạo hình hoạ chữ mới gần xong

Ngày xưa hoạ chữ lên trang giấy
Để ước mùa xuân mọi sự lành
Ngày nay tạc chữ vào trong gỗ
Vừa ước vừa chưng chút học hành

Vẫn hay cuộc thế thường thay đổi
Thay đổi cho mình tiến bộ đây
Gỗ tốt làm nhà bìa viết chữ
Ngàn năm lưu giữ quả lành thay...!


lnp
........
Ngày xưa viết chữ lên giấy hồng điều, chưng ngày xuân để ước mong điều tốt lành, hoặc khai bút lên giấy hoa tiên thể hiện ý chí của mình... ngày nay viết lên bìa gỗ quý (xưa là vứt đi) đã được tạo dáng nghệ thuật...tiến bộ, tiến bộ.. lành thay, lành thay...
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà vẫn chưa xong việc rối mù
Bóng chiều ưng ửng nhớ vần thơ
Bỗng dưng muốn trở về thơ ấu
Khểnh bụng bên song ngắm cánh cò...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0

CHUYỆN CŨ...

Hoa điệp vẫn vàng hoa phượng đỏ
tiếng ve ngày cũ vẫn còn ngân
trong câu chuyện cũ đôi ba đứa
níu bóng hoàng hôn sợ nhạt dần...

Lặng lẽ ta tìm tàn hoang cũ
nâng niu nhũ thắm gọi ngày xưa
biết là mây nắng như ngày trước
riêng chỉ ngày xưa đã lỡ mùa...

Cứ đốt cháy trời hoa phượng nhé
rọi đường năm tháng kiếm ngày thơ
giấu ve trong cặp vào lớp học
bất chợt ve ngân tưởng hết giờ...

Cứ đốt cháy trời hoa phượng nhé
để ta lặng lẽ nhớ ngày thơ
Cô giáo vẫn cười ta nghịch ngợm
bạn thường lóc léc ngại ta xưa...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Phố đêm yên tỉnh ta về
bàn chân ngủ mê...
gót dày loạng choạng...
ngôi sao lấp loáng...
chiếu ánh nhìn...
ái ngại bước chân ta...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
BÓNG...

Quả bóng lăn...
tận lục địa già
thôi thúc chúng ta...
cùng bao điều ảo vọng...
trông ngóng
đợi chờ
oà vỡ những đam mê...
đêm hè...càng nóng...!

Gì như thể...
ta vừa tuyệt vọng...
Quả bóng thì tròn...
...mà mũi dày thì nhọn...
cầu trường nóng...
...ở đây cang thêm nóng
khát vọng dâng đầy...
...ôi bóng đá –men say...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NGẪM...

Cái có thể đôi khi là rất nhỏ
chẳng đủ cho ta nuôi lớn ước mơ mình...
Cái không thể như trời xanh biển rộng
chứa suốt đời hy vọng hỡi.. hư không...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NÓNG

Nắng tắt bầu đêm còn hừng hực
Miền trung nắng cháy bạn mình ơi
Đêm nay bao kẻ còn chưa ngủ
Bóng lăn thao thức một bên trời...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
SAO KHUÊ...

Cố giữ hồn chiều vào trong mắt
Hoàng hôn u uất lặng lờ đi
Nắng tắt mây chìm cây lặng gió
Chân trời thấp thoáng bóng sao Khuê...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TỪ ÁI...

Đố ai vẽ được lằn ranh ấy...
Ngày - Đêm rành mạch giữa cõi đời
Có lúc giữa ngày là đêm tối
Và trong đêm tối lại sáng ngời...

Có người đạo sỹ suốt một đời
Tìm trong tỉnh thức mãi không nguôi
Tận đến cuối đời ông chợt ngộ...
Ánh ngày - Từ ái tự tâm thôi

Bạn hỡi mặt trời khi thức dậy
Và khi xuống núi hết một ngày
Nhưng cái lằn ranh phân biệt ấy
Lấy gì định lượng đúng sai đây...

Bạn hỡi khi nhìn đời ô trọc
Và hơi đố kỵ đã dâng tràn
Trái tim trỉu nặng Ngày – Đêm tối
Chỉ tim từ ái toả hào quang

Thật vậy khi ta cùng vạn vật
Toả hương từ ái tự tâm mình
Đêm tối chẳng còn trong ánh mắt
Chan hoà thức tỉnh chỉ bình minh...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Xấc bấc xang bang giống mọi người
Chạy lên chạy xuống mướt mồ hôi
Càng tâm huyết lắm càng mau mệt
Phòng lạnh ngu ngơ...xếp mĩm cười...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-04 10:08:16lenamphong626>
Chiếc bách lênh đênh lạc mấy dòng
Vững tay chèo nhé Trúc Sơn ông
Chờ khi gió lặng êm làn nước
Thả chèo vui tý với non sông...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NGẪM...

Kiên nhẫn không mời ta vẫn gặp
tan sương đầu núi mặt trời lên
Nắng rát mới hay mình tỏ rạng
bao điều úp mở dưới màn đêm...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỆN RƯỢU....

Nước chẳng về xuôi quanh bến cũ
Mây chán lang thang lặng giữa trời
Chuyện đời gom lại bên ly rượu
bỗng lạc riêng ta giữa cõi người...

Mênh mông trước mặt đời khôn tính
dại khôn khôn dại chỉ mần thinh
Ấy ai áo gấm đài trang thế
xiêu bạt giờ quên cả chính mình...

Mưa rơi chợt lạnh vào tâm khảm
nghe chuyện đời ai chạnh dạ mình
Xưa ước xây đời lên tột đỉnh
bây giờ thao thức mỗi đêm thanh...

Ôi kiếp phù sinh kiếp phù sinh
nhẹ thân dễ nỗi nặng e chìm
Đã không sánh được cùng sao sáng
xin đừng trắc ẩn với trời xanh...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Cơn mưa hạ mát lành
phố chiều dịu mát...
chợt nhẹ lòng...
nghe khúc hát trong mưa...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0

SAO MÀY ĐI CƯỚP BIỂN NGƯỜI TA

Ứa lệ nhìn về phía biển đông
Thằng bạn ngày xưa cưỡi tàu đồng
Đâm chết dân mình tranh cướp cá
Như thằng trẻ nít tập làm ngông

Buồn cho tư cách một Trung Hoa
Giống quân câu chó với trộm gà
Khổng Tử nghe tin nằm úp mặt
"Sao mày đi cướp biển người ta"

Nào phải “bần cùng sinh đạo tặc”
Nhà mày giàu có nhất làng ta*
Ngang ngược giết người tranh đoạt của
Báo cho mày biết hoạ không xa

“Mạng lý hữu thời chung tụ hữu”**
Biển này máu thịt Việt nam ta
Chớ cậy tàu to mà trợn mắt
Liệu đường mà cút kẻo khó ra...


lnp
..........
* Anh em chung khối XHCN còn lại
** Cái gì có trong ta thì mãi mãi là của ta
Đăng nhập để trả lời
0
THÔNG BÁO KHẨN

Nghe rằng cướp biển Xô ma ly
Đã chiếm Bắc kinh dựng thành trì
Thuê tàu Hải Giám đi ăn cướp
Ngư dân cẩn thận kẻo lâm nguy...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0


XEM BÓI...

Chẳng khổ lu bu việc tứ bề
khổ vì ăn nhậu nghĩ mà ghê
Hai đứa một thùng theo chỉ dẫn*...
bóp loong dốc chén mới mong về...

Mệt mỏi buồn xem quẽ thế nào
Thầy cười ổn cả có làm sao...
Tướng mày nhàn nhã từ khi nhỏ
chỉ đường ăn nhậu có lao đao...

Ừ quẽ thầy coi đúng quá trời
dọn hàng kiếm chỗ nhậu ly chơi
Bên đạo bên đời say tuý luý
chỉ cô hàng quán tít mắt cười...!


lnp
...............
* Hai người chỉ nên dùng một két trước bữa ăn
Đăng nhập để trả lời
0
PHƯỢT...!

Ra ngõ mênh mang đầy nắng gió
Dòng đời như tiếng thoảng bên tai
Trầm trồ phong cảnh như tranh vẽ
Nắng tắt còn nghe tiếng thở dài...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
HOÀNG SA 1973

Nhìn ra biển biển đông tràn ánh nắng
mà bạn bè phản trắc để lòng đau
Dã tâm dấu dưới tình sâu nặng
Bất tín mưu mô lũ giặc Tàu...

Hoàng Sa ngày ấy quên thù hận
sẽ chia hoạn nạn nhớ gì không...*
Bổng nhiên trở mặt thành quân cướp
giết cả ân nhân chẳng ngại ngần...

Giặc tuy đông...
...nhưng không che nỗi ánh mặt trời
chớp đã giật tất có ngày sét đánh
Thuận Trời một kiếm xua tan tác
để thấy non sông lại thái bình...!


lnp
.............
* “Hoàng Sa đã từng cưu mang tàu Trung Quốc, Hoàng Sa cương cường và bao dung. Vậy mà nơi đảo thiêng, họ lại có hoạt động xâm lấn, vi phạm chủ quyền trắng trợn, phủ nhận quá khứ, lịch sử của những người từng cưu mang họ” - giọng ông Hòa nghèn nghẹn.(Hoàng Sa - tâm thế chủ quyền – Báo Tiền Phong)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-10 09:58:18lenamphong626>
PHƯỢT...

Đèn xanh đèn đỏ lại phố phường
Đông Trường Sơn hỡi nắng còn vương
Quê hương cảnh đẹp hơn tranh vẽ
Mà đến hôm nay mới tỏ tường...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0