<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-12 10:55:23Mộng Liên>
SƯƠNG QUYỆN HỒN AI
Trăng chếch bóng
...gió lộng qua mành
Lời em hát mong manh tình buồn
Về đâu hỡi áng mây trắng đó ?
Còn chăng một nỗi nhớ đầy vơi...
Sương quyện hồn người
...em tôi khóc
Một mảnh tình riêng ai với ai ?
Mơ chi lắm để em chuốc khổ
Lụy thân mình phiền não cho ai.
Đời vẫn thế !
Sao em tôi ngốc thế...
Cứ thong dong dạo bước với đời
Thà làm một cánh lục bình trôi...
Sắc thu vàng ? ảo ảnh em ơi !
Quên đi nhé ,em tôi -thôi nhé
Xóa mộng lòng cất bước hư vô
Huế bây chừ ,còn chăng nổi nhớ...
Thấp thoáng trong mơ Huế lại về
Huế ngàn đời vẫn cứ lặng thinh
Huyền bí quá thâm sâu cổ kính
Xứng đáng ngàn năm đất thần kinh
Tình yêu Huế...chỉ còn nổi nhớ.
Em tôi ơi ! hãy giữ lấy mình
Trăng chếch bóng
...gió lộng qua mành
Lời em hát mong manh tình buồn
Về đâu hỡi áng mây trắng đó ?
Còn chăng một nỗi nhớ đầy vơi...
Sương quyện hồn người
...em tôi khóc
Một mảnh tình riêng ai với ai ?
Mơ chi lắm để em chuốc khổ
Lụy thân mình phiền não cho ai.
Đời vẫn thế !
Sao em tôi ngốc thế...
Cứ thong dong dạo bước với đời
Thà làm một cánh lục bình trôi...
Sắc thu vàng ? ảo ảnh em ơi !
Quên đi nhé ,em tôi -thôi nhé
Xóa mộng lòng cất bước hư vô
Huế bây chừ ,còn chăng nổi nhớ...
Thấp thoáng trong mơ Huế lại về
Huế ngàn đời vẫn cứ lặng thinh
Huyền bí quá thâm sâu cổ kính
Xứng đáng ngàn năm đất thần kinh
Tình yêu Huế...chỉ còn nổi nhớ.
Em tôi ơi ! hãy giữ lấy mình
ước ta được như hoa sen trắng
từ bùn mà chẳng nhuốm tanh hôi
từ bùn mà chẳng nhuốm tanh hôi












