📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.834 lượt xem — Trang 7 / 55

 
Đêm nghe gió tự tình

đêm dạ lan hương đêm vào xao xuyến
gió thoáng xôn xao gởi chút tự tình
mắt đêm ai lấp lánh vạn u huyền
xa khuất mây vào thơ thẩn bóng trăng

nơi chơi vơi gió ngân nhẹ dịu hiền
ngọn suối mát trong xoa lòng hư ảo
ánh trăng xa rơi mất bóng ưu phiền
đêm vang động tiếng hoa cười trong gió

đêm dạ lan ân tình trải muôn miên
hoa lung linh ngàn sao chìm đáy mắt
hiên sương lộng gió vọng trăm miền
cho nàng thơ tha thiết bước nhân gian

đêm dạ lan đêm nghe gió tự tình…
tiếng sáo ngàn đêm tiếng ngẩn ngơ

đêm dạ lan mây ngàn năm vẫn bay…
phiêu lãng bên đời cánh cửa hư không…
 
Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-17 06:54:36lenamphong626>

Mùa Vu Lan
 
Mẹ thân yêu
con lại về bên mẹ
như ngày thơ
méc mẹ bạn trêu đùa
 
…cánh diều nhỏ
qua sông ngày thơ ấu…
…đứa trẻ to
thất thiểu trở lại nhà…
 
về bên mẹ
tìm bình yên ngày nhỏ
để cho hồn
sám hối đã đi hoang
 
ừ mẹ ạ
mùa Vu Lan chưa hết
Mục kiền liên
thương mẹ lệ chưa nhoà…
 
mẹ thân yêu
để con cầm tay mẹ
ôi tảo tần
bú mớm mẹ nuôi con
 
bàn tay mẹ
suối nguồn vô tận
gầy khô này
đầu nguồn nước chảy ra
 
rồi mẹ ạ
mùa Vu Lan cũng hết
Mục kiền liên
thành bồ tát muôn đời
 
và mẹ ạ
tình yêu là bất diệt
mẹ muôn đời
đã dành hết cho con
 
nếu xa mẹ
lòng con đau khổ lắm
ở phương nào
cũng chỉ mẹ mà thôi…!
lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-20 17:00:58mây trắng>

 
Suối hoa

hồng hoa ngậm hạt sương trời
nụ cười tươi thắm ngọt lời đắm say
lung linh vời vợi mắt ai
đôi bờ sóng vỗ nhịp cay men nồng

khẻ lay êm dịu cánh hồng
mênh mang chiều gió bềnh bồng hương yêu
nâng niu cõi mộng thư kiều
yêu thương chạm bóng liêu xiêu mặn mà

hoa lơi nét mộng môi ngà
hồn thanh rực rỡ phôi pha xuân ngời
hương thanh gờn gợn tơ đời
suối hoa mà mượt đầy vơi diễm huyền

biết nhau tóc chảy đen tuyền
tìm nhau lạc giữa uyên nguyên con người…
hỏi hoa sắc thắm ven đời
bóng nào nguồn cội rửa hồn tinh khôi...

Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
MÃI MÃI

ai cũng từng có một nổi đau ,
hay nhiều nỗi đau trong đời
ai cũng từng có một giấc mơ
không thể nào với tới

tim ai cũng từng có một người
chỉ một người
mong rằng của riêng tôi
mãi mãi...

📎 thumbnailCA63DIVH


Đăng nhập để trả lời
0

 
Không đề

 
[/align]buồn vui ai thả dòng xanh
bâng khuâng ai bước mong manh nẻo đời
có không không có chơi vơi
giật mình thực ảo buông lơi giữa dòng

còn ai đứng với hư không
ai về, ai tới, ai mong ,ai cầu
có đâu một áng mây sầu
có không một cánh hoa màu gió sương ...
[/align] 
Mây Trắng


[/align]
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
CỎ BIẾC
 
Dòng sông thôi ngưng chảy
thuyền lòng bỏ bến xưa
em như nhánh cỏ thơm mềm mại
chữa trị vết thương lòng cho ai...?


Đăng nhập để trả lời
0

 
Hình như
 
thu phai chiếc lá mơ vàng
từ hôm gió lộng bên đàng ngẫn ngơ

gót hài xao đọng miền thơ
trời thu xanh biếc tình cờ như tranh
hình như tơ lụa mong manh
một ngày thu đến long lanh mây trời
hình như nắng đọng vai người
cho thu dệt áng thơ đời ta say
ôi...

ngày thu chợt ngất ngây
một lần hương trải đã đầy trăm năm … 
 
Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-20 17:02:28mây trắng>

 
Một thời một đời ơi

dòng sông em chảy ngược
khát mong lịm một thời
trong ngần tình chơi vơi
nồng nàn thơ ngọt đắng

phía xa xăm cánh gió
một linh hồn thiết tha
mơ giây phút mặn mà
đọng hồn hoa tái tê

tình trăm năm khoảnh khắc
bạc trắng dấu hồng phai
đời vọng buồn mê mải
bến đợi còn chông chênh

một thời một đời ơi
cọng cỏ buồn thiên thu
âm vang cõi phù du
một thời một đời ơi ...
 
Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
ƯỚC AO !
 
Muốn ôm anh một lần
cho tròn chữ nhớ.
Muốn mơ đi cùng anh
trên con đường lá đổ...
nhuốm chút thu vàng liêu xiu...
 

Có nghĩa gì đâu anh yêu !
bây giờ hay mãi mãi?
Khi nỗi nhớ dâng trào
Ta biết phải làm sao? làm sao...
 
 
 


📎 ap_20100320064725848


Đăng nhập để trả lời
0
[/align] [/align]Rừng lạ[/align] [/align]rừng đã lâu rồi phai dấu chân
trầm ngâm theo lá dạ lâng lâng
hoa như sương khói bên bờ cũ
hương xưa buồn nhớ nỗi bâng khuâng [/align] [/align]chẳng kịp thương nhau tuổi dậy thì
tiếng guốc bên thềm vọng tình si
ai đem luân lạc lên màu tóc
ngàn sao còn lấp lánh bờ mi [/align] [/align]bóng nguyệt che mờ lấp dáng ai
thời gian chừng cũng muốn tàn phai
sao đành gặp lại giữa đời nhau
nghe như máu đọng hồn tê tái[/align] [/align]chén ngọc buông rơi giữa đoạn trường
khối tình sao còn chút vấn vương
trăm năm lỡ hẹn nên người hỡi
áng mây trời phiêu lãng ngàn phương...[/align] [/align]Mây Trắng[/align]
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-21 18:05:39lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng


 
Một thời một đời ơi

dòng sông em chảy ngược
khát mong lịm một thời
trong ngần tình chơi vơi
nồng nàn thơ ngọt đắng

phía xa xăm cánh gió
một linh hồn thiết tha
mơ giây phút mặn mà
đọng hồn hoa tái tê

tình trăm năm khoảnh khắc
bạc trắng dấu hồng phai
đời vọng buồn mê mải
bến đợi còn chông chênh

một thời một đời ơi
cọng cỏ buồn thiên thu
âm vang cõi phù du
một thời một đời ơi ...
 
Mây Trắng



Ừ chỉ một lần xuôi
 
Ta cưỡi thuyền độc mộc
lướt trên dòng thời gian
thuyền trôi về cõi lặng
ta một mình miên man
 
gió cuối dòng nuối tiếc
mây cuối dòng trôi nhanh
người cuối dòng ước được
về xưa giấc mộng  lành
 
ơi con thuyền độc mộc
mãi miết dừng nơi đâu
trăm năm là phút chốc
ngày nao đã bạc đầu
 
Ừ chỉ một lần xuôi
bạc đầu ta hỏi gió
gió chỉ khe khẻ cười
Ừ chỉ một lần xuôi…

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


Trích đoạn: lenamphong626



Trích đoạn: mây trắng




Nghiêng bóng thu sang

có phải thu sang anh gọi em
nên màu lá úa chợt vàng ươm
bâng khuâng nhặt lá gom nhung nhớ
một chút u hoài vương mắt đêm

lãng du cánh gió nào vương tím
mà đọng cơ hồ lay áo xưa
một khoảng âm vang tình thấm lặng
vẽ lại dung nhan nỗi đắm chìm

thôi ước mùa sau người trở laị
cho tóc em dài thả phù vân
chiều buồn ai nhặt lá thu sang
rồi trải hồn thơ mộng chớm phai

có phải thu về anh nhớ em
nên nghe chiều gió lao xao vỡ
em bóng thu vàng nơi khói sương
u uẩn lòng phai hương tịnh yên ...


Mây Trắng



Bởi tại chiều thu...

Bởi thu hiu hắt bởi thu buồn
bởi vàng tư lự nắng hoàng hôn
bổng dưng làn gió dừng chân lại
lững lơ mây cũng ý bồn chồn…

vẫn tự ngàn xưa mỗi thu về
gió thường rủ rỉ khúc tình quê
tầng không mây trằng thường xao xuyến
vạt nắng chân mây cũng não nề

rồi vẫn tầng không mây bay đi
nghe trong gió thoảng tiếng thầm thì
núi xa sương khói mờ đôi mắt
sông đầy hiu hắt dưới tà huy…

rồi mỗi thu về lại nhớ em…
như hương hoa quế ở bên thềm
thoảng đưa rồi thoảng theo làn gió
trong bóng thu tàn thu vô biên…
LNP






Một sắc thu

thu chợt sâu hơn nét úa vàng
len vào ảo diệu màu nhung nhớ
thấp thoáng ghềnh mơ áo lụa nàng
hương bay theo tóc chiều thu gió

thu vướng mênh mông nét diệu thường
khi bước anh về theo lá rơi
kết mộng thành mây dệt vấn vương
chiếc áo thu em đẹp ngỡ ngàng

lung linh một sắc thu diễm ảo
hơi thở ươm vào bao chứa chan
ngập ngừng mây gió lặng thiên thu
bối rối hoa mơ phút dạt dào

vì anh thu mênh mang huyền thoại
nỗi nhớ long lanh tím sắc vàng
lời anh nào phải tan theo gió
còn vọng trời mây vọng ngút ngàn ...
Mây Trắng



...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-23 07:21:38mưa phố núi>
KHÔNG ANH
 
Em vẫn là em thôi !
Không anh
Em vẫn là con rối.
Sống giữa đời ,
không biết mình là ai?
 
Chỉ với anh em biết rõ mình
Sống để làm gì?
Và...đợi chờ điều chi.
 
Chỉ với riêng anh
Em mới là đàn bà
Không phải con gái !
Phải có anh trong đời
để em biết mình thuộc về đâu ?
 
 
 
📎 1280681909..6c5dcf_m


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: mây trắng



Trích đoạn: lenamphong626



Trích đoạn: mây trắng




Nghiêng bóng thu sang

có phải thu sang anh gọi em
nên màu lá úa chợt vàng ươm
bâng khuâng nhặt lá gom nhung nhớ
một chút u hoài vương mắt đêm

lãng du cánh gió nào vương tím
mà đọng cơ hồ lay áo xưa
một khoảng âm vang tình thấm lặng
vẽ lại dung nhan nỗi đắm chìm

thôi ước mùa sau người trở laị
cho tóc em dài thả phù vân
chiều buồn ai nhặt lá thu sang
rồi trải hồn thơ mộng chớm phai

có phải thu về anh nhớ em
nên nghe chiều gió lao xao vỡ
em bóng thu vàng nơi khói sương
u uẩn lòng phai hương tịnh yên ...


Mây Trắng



Bởi tại chiều thu...

Bởi thu hiu hắt bởi thu buồn
bởi vàng tư lự nắng hoàng hôn
bổng dưng làn gió dừng chân lại
lững lơ mây cũng ý bồn chồn…

vẫn tự ngàn xưa mỗi thu về
gió thường rủ rỉ khúc tình quê
tầng không mây trằng thường xao xuyến
vạt nắng chân mây cũng não nề

rồi vẫn tầng không mây bay đi
nghe trong gió thoảng tiếng thầm thì
núi xa sương khói mờ đôi mắt
sông đầy hiu hắt dưới tà huy…

rồi mỗi thu về lại nhớ em…
như hương hoa quế ở bên thềm
thoảng đưa rồi thoảng theo làn gió
trong bóng thu tàn thu vô biên…
LNP






Một sắc thu

thu chợt sâu hơn nét úa vàng
len vào ảo diệu màu nhung nhớ
thấp thoáng ghềnh mơ áo lụa nàng
hương bay theo tóc chiều thu gió

thu vướng mênh mông nét diệu thường
khi bước anh về theo lá rơi
kết mộng thành mây dệt vấn vương
chiếc áo thu em đẹp ngỡ ngàng

lung linh một sắc thu diễm ảo
hơi thở ươm vào bao chứa chan
ngập ngừng mây gió lặng thiên thu
bối rối hoa mơ phút dạt dào

vì anh thu mênh mang huyền thoại
nỗi nhớ long lanh tím sắc vàng
lời anh nào phải tan theo gió
còn vọng trời mây vọng ngút ngàn ...
Mây Trắng


Giấc mơ thu
 
Vẫn còn nguyên vẹn một sắc thu
tình thu lữ thử dưới sương mờ
thả hương nhè nhẹ vào cơn mộng
trong giấc phong trần khách ngủ mơ
 
đến bến My Lăng dưới sương mờ
say trăng ông lái cũng nằm mơ
mượn ngọn gió vàng qua bến nước
bay mãi sao ta chẳng thấy bờ
 
ôi một giấc thu một giấc thu
lá rơi một chiếc động giấc hồ
tiếng chuông đêm ấy Hàn San Tự
còn vọng đêm này bến Cô Tô  
 
trặng tận trời cao thu rất thu
gió ơi xin dừng bước hải hồ
thở than gió gói đem đi hết
xin chớ đem vào bận giấc mơ
lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa đêm

Mưa rơi rơi
dòng đời vời vợi
trắng đất trời
nhạc nước chơi vơi
ngày nao tý tách mưa rơi
giọt nào đài các* thương ơi nỗi niềm

giọt mưa đêm
tiếng nghe não nuột
một kiếp người
rồi biết về đâu
thà làm một giọt mưa mau
gẫm câu nhân thế** dạ sầu chứa chan

mưa tý tách
đêm càng hiu hắt
trăng hạ huyền
lạc mất trong mưa
hạt mưa ngày ấy bây giờ
chén sầu cạn mấy cho vừa niềm thương…
……………….
*Thân em như hạt mưa sa. Hạt vào đài các, hạt ra ruộng cày…CD
** Nao nao mặt nước gợn sầu. Gẫm câu nhân thế ruột đau như dần …CD
Đăng nhập để trả lời
0

Tản mạn cùng mùa thu
 
 Các  cháu nói:


Tùng tùng trống đánh nhịp ba
Quăng sách quăng vở chạy ra ngoài Đình
Trung thu là của chúng mình…
 
Phụ huynh nói:


Hết thu vào lúc nông nhàn
Bày ra lễ hội rộn ràng đón trăng
Đêm này các cháu tung tăng
Chỉ là đêm hội trông trăng thôi mà
 
Bác DL nói:


Ba tháng khoác chiếc áo vàng
Qua ngày khởi nghĩa còn mang hai tuần
Viết “Trung” em ngại vô cùng…
 
Thật ra:
 
Thu ở đâu mà chẳng có thu
Trăng buồn qua cửa gió ru qua mành
Ta buồn cảnh vẫn như tranh
Vắng ta đời vẫn áo xanh áo hồng
Ta vui đời cũng tỉnh không
Có ta đời vẫn áo hồng áo xanh
Kể chi năm tháng qua mành
Yêu thì Xuân Hạ ghét đành Thu Đông…
……
 Ôi tên gọi nhiều khi như thế, rằm tháng tám (15/8 AL) với người làm việc là cuối thu rồi  bởi ngày giành chính quyền 19/8 DL được gọi là giữa thu đấy, còn 15/8 DL về trước (1/7DL) là đầu thu, về sau (30/9DL) là cuối thu…
Đầu hàng tháng đưa tiền cho vợ gọi là Lương thu, mất xe thất thểu vì nhậu gọi là Tửu thu…, mộng mơ phong bì gọi là Mộng thu, sáng ăn cháo, mì cầm hơi gọi là Hơi thu, gía tăng rầm rầm gọi là Đại thu… anh em nên Thu lu ngồi nhà….Thu thật tuyệt, đủ cung bậc cho một công chức nghèo: Một tý Thơ, một tý buồn vu vơ, vợ quát bát rửa chưa…??? ngu ngơ, ngu ngơ...Thu bây giờ thật tệ…



Thu của muôn đời
 
Ta ngắm Levitan
Mùa thu đẹp ngỡ ngàng
Rừng bạch dương tuyệt mỹ
Đôi bờ sông rực vàng
 
Con thuyền nằm phơi nắng
Dòng sông buồn lặng im
Con đường làng hiu hắt
Kiêu sa giữa im lìm
 
Nước Nga Levitan
Mùa thu luôn ngập tràn
Buồn nhưng không ảm đạm
Cho cõi lòng miên man…
 
img]http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/5/57/Levitan_Zolotaya_Osen.jpg[/img]
 
 Còn ta
 
Con lại vào lớp học
Trời cũng sắp sang mùa
Gió trở chiều lạnh lạnh
Áo ấm vào không ho...
 
Ôi mùa thu mùa thu
Quái vật giá thù lù
Thơ nằm khóc thút thít
Hu hú hù hú hu…
……………
Đăng nhập để trả lời
0

Mùa thu vàng

Trong cái quánh vàng của nắng thu
Bạch Dương khoe áo vàng rực rỡ
Một dòng nước xanh
Lồng lộng trời xanh
Đôi bờ suối nhỏ mỏng manh thu vàng
Ôi Levitan
Levitan
Cánh đồng Nga đã chín vàng sắc thu

Ta bắt gặp cái sác vàng diễm ảo
Chạy lan dài vô tận đến chân mây
Nắng đã tỏa từ trời cao thu nhỉ…?
Hay đôi bờ vàng rực nắng thu đây

Mùa thu vàng mùa thu vàng rực rỡ
Mùa vàng mơ thấm đẫm cả đôi bờ
Người nghệ sĩ tài hoa và hào phóng
Tặng cho đời bức họa đẹp như thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-28 20:23:37lenamphong626>


Vòng tròn viên mãn

Từ hư không…
chúng sinh dường đã
theo vòng tròn viên mãn
để trở về
lại hư không…

viên mãn thay
chân lý đã bay đi
laị hóa thân
trở về cõi thế

là tâm trống rổng
mặt trăng đêm rằm*
đại thành tiểu nhược**
vòng tròn hư không

một niệm không khởi
hai bên đều không
nhất vật không không***
đại thành viên giác
.......
* Mặt trăng tượng trưng cho tâm ta
** Câu của Lão Tử
*** Lục Tổ Huệ Năng nói: "Bản lai vô nhất vật"
Đăng nhập để trả lời
0
SẮC KHÔNG VIÊN GIÁC

sắc tức thị không
không tức thị sắc

một vòng tròn viên mãn
trả ta về lại hư không
đi tiếp dòng hư không
lại hồi vòng viên mãn

ác lai ác báo !
thiện tích thiện chung .

vằng vặc như trăng rằm sáng toả
mênh mang như ngọn gió thu không .

đến từ bụi ta trở về cát bụi
khởi niệm lòng chất ngất hóa hư không .




📎 thumbnailCAEZTOO6
ước ta được như hoa sen trắng
từ bùn mà chẳng nhuốm tanh hôi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenamphong626


 


Vòng tròn viên mãn

Từ hư không…
chúng sinh dường đã
theo vòng tròn viên mãn
để trở về
lại hư không…

viên mãn thay
chân lý đã bay đi
laị hóa thân
trở về cõi thế

là tâm trống rổng
mặt trăng đêm rằm*
đại thành tiểu nhược**
vòng tròn hư không

một niệm không khởi
hai bên đều không
nhất vật không không***
đại thành viên giác
.......
* Mặt trăng tượng trưng cho tâm ta
** Câu của Lão Tử
*** Lục Tổ Huệ Năng nói: "Bản lai vô nhất vật"

 
...vô ưu...
 

...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0

 
VÔ ĐỀ

 
Nhà nhỏ nhỏ bên dòng sông thơ mộng
Thác reo vui khúc nhạc của Đất Trời
Thuyền cũng nhỏ chở giọng hò xa vắng
 Bến muôn đời hồn lữ khách chơi vơi...
Đăng nhập để trả lời
0

Con kiến trên chiếc cối xay
Hakuin viết, “Đi vòng quanh trên cối đá.  Một con kiến – tiếng thầm thì nhỏ nhoi của thế giới”.
 
Vô nghĩa
 
là ta vô nghĩa…
đời vô nghĩa…
vô nghĩa hay là cả hai ta
bao lần ta hỏi thu im lặng
chỉ lá vàng rơi chẳng tiếng gì…
 
ly cà phê đắng…
đời cay đắng…
em đánh giày ơi giữa cuộc đời
cùng nhau lạc lối mi nặng nặng
bác ái cô đơn dưới cõi người
 
tiếng chim vui hót…
đời vui nhỉ…
da trời xanh biếc gió như ru
người sao đối xữ nhau như thế
luống thẹn tai nghe tiếng chim gù…
 
bài thơ muốn viết…
rồi không viết…
không viết không đành lại viết ra
ôi mùa thu đẹp mùa li biệt
thơ viết đôi dòng dạ xót xa…
 
năm mươi mốt tuổi…
sầu lên tóc…
như nước trôi xuôi trở lại nguồn
muốn kêu một tiếng mùa thu hỡi
đẹp thế sao ta lại thấy buồn…
 
ngẫm ra vô nghĩa…
ở quanh ta…
hạnh phúc đắng cay cũng nhạt nhoà
muốn được an nhiên tâm cần rỗng
xấu đẹp nguời ơi cũng một mà…!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-31 05:45:09lenamphong626>
[img]
[/img]
Hakuin viết “Núi, sông và mặt đất này tất cả đều là tai của ta.  Những gì ngập tràn tai ta, tự nguyên thủy của nó không phải là âm thanh.  Ta có thể lắng nghe sâu sắc mà không cần đến lỗ tai của mình… mà thật ra không có mắt, không có tai mới chính là cái thấy và cái nghe chân thật nhất.”
 
Tiếng vỗ của một bàn tay
 
 Ta lắng nghe ta…
giữa cuộc đời …
nhiều khi nín lặng bước chơi vơi
buồn hiu chiếc bóng chiều thu quạnh
sóng lòng vỗ nhịp nước mắt rơi…
 
ta lắng hồn ta…
mấy nhịp buồn
bên đời lặng lẽ nỗi cô đơn
nữa theo mây trắng miền cô tịch
nữa gió hoang vu một cánh buồm…
 
ta lắng thu không
tiếng lá vàng
rời cành lá biết đã thu sang
chiều mênh mông thế thu sâu thế
để khách chiều nay chợt ngỡ ngàng…
 
ta lắng vĩ thanh…
của cuộc đời…
sân si ngày tháng mệt tâm thôi
nước mắt như mưa đầy bốn biển
thán oán năm châu vọng tận trời…
 
ta lắng tâm ta…
một cuộc đời…
mơ nhiều ước lắm cố buông xuôi
viên thành trống rỗng mong như ánh
vô ưu trăng rọi giữa đất trời…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-31 11:01:09Thảo Lam>
THU MỚI

em dừng chân ghé đây !
hoa cỏ say
hồn thu cũ dâng đầy
nhung nhớ
lá thu phai
sắc đỏ
nhớ người-nhớ cỏ -nhớ cây !
hoa lạc heo may
hồn thu cũ
mộng đầy vơi
thu nhớ người
cũ đi mới tới
thu say ?



📎 fall-2
Cầu vòng sắc thắm long lanh
Lòng em xanh thẫm cỏ lành ngọt thơm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-01 02:06:03lenamphong626>
Du trăng

 

 
Bắc thang lên “gặp chị Hằng”
 
Chờ đợi mãi tri âm đâu chẳng thấy
Muốn bắc thang lên hỏi bớ chị hằng
Ai mùa thu trước cùng ta ngắm
Sương mờ lãng đãng dưới ánh trăng
 

 
Cầu thủ "ôm trăng"
 
Nữa đêm xỏ vội đôi dày cỏ
Ôm trăng ra đá ở Mỹ Đình
Thi Viện đêm này sao vắng vẽ
Một trăng một tớ đá mần răng…
 

 
Ngọn đuốc ánh trăng
 
Buồn tình nào biết tỏ cùng ai
Khêu trăng làm đuốc để ôn bài
Đèn trời có khác hay hay tệ
Năm canh vằng vặc chẳng hề sai
 
%20%3Cbr%3E%20%20%C2%A0%3Cbr%3E%20%20%3Ci%3E%3Cb%3E%E2%80%9CC%C3%A2u%E2%80%9D%20tr%C4%83ng%3C/b%3E%3C/i%3E%3Cbr%3E%20%20%C2%A0%3Cbr%3E%20%20N%E1%BB%AFa%20%C4%91%C3%AAm%20tr%C4%83ng%20tr%E1%BB%91n%20v%C3%A0o%20m%C3%A2y%3Cbr%3E%20%20Bu%E1%BB%99c%20d%C3%A2y%20ta%20k%C3%A9o%20v%E1%BB%81%20%C4%91%C3%A2y%20tr%C4%83ng%20%C3%A0%3Cbr%3E%20%20Bu%E1%BB%99c%20v%C3%A0o%20m%C3%A2y%20x%C3%A1m%20bay%20qua%3Cbr%3E%20%20%C4%90%E1%BB%83%20xem%20m%C3%A2y%20ch%E1%BB%9F%20tr%C4%83ng%20qua%20b%E1%BA%A7u%20tr%E1%BB%9Di%3Cbr%3E%20%20%C2%A0%3Cbr%3E%20%20
 
“Cắt nửa vầng trăng”
 
Mượn cây kéo của Nữ Oa
Trăng non ta cắt thành ra hai phần
Trần gian một nữa ngoài mành
Riêng ta một nữa trong ngần đợi em
 

 
Café ánh trăng
 
Đêm khuya canh vắng buồn buồn
Muợn trăng thay tạm chút đường canh khuya
Cà phê trăng uống quên về
Nghe thu trút lá tỷ tê đêm này
 

 
Đo trăng
 
Trăng dài cỡ một gang tay
Ta không ngủ ngày dài cũng bằng trăng *
Là ta nói cái trăng rằm
Mỏng như trăng khuyết sao bằng được ta
 

 
Bức tranh mặt trăng siêu thực
 
Ta mới làm xong cái khung này
Mượn trăng ta ướm thử vào đây
Bức tranh quả thật siêu siêu thực
Chỉ ngán bưng hoài có mỏi tay
 

 
Đồng hồ mặt trăng
 
Đồng hồ trăng đã cuối canh hai
Ngượng quá trăng ơi phải trả bài…
Đêm mai trăng nhớ về cho sớm
Kẻo chưa nguôi chuyện đã canh …hai…!
Đăng nhập để trả lời
0

Bản Bến Thân Đồng Sơn, Tân Sơn, Phú Thọ
 
Tắm tiên thủa nào…
 
Đôi bờ cây lá xanh biêng biếc
Dập dờn xanh thẳm một dòng xanh
Mây em sơn nữ cười e thẹn
Để khách chiều nay bước không đành
 
Khá khen dòng biếc khéo hẹn hò
Để em xiêm áo cởi ra cho
Tiếng cười trong vắt theo làn sóng
Để cả đôi bờ cũng ngẫn ngơ
 
Chiều còn gửi nắng cuối chân mây
Dừng việc hẹn nhau đến bến này
Buồn vui xin gửi vào  nước biếc
Bao nhiêu vất vã của một ngày
 
Ngày xưa qua bến nước này
Thấy em xuống tắm hồn ngây ngất hồn
Tiếng cười kéo cả hoàng hôn
Gió ngây ngất gió mây bồn chồn mây
 
Bây giờ bến cũ qua đây
Đôi cô thôn nữ rửa tay, giặt đồ
Bến xưa lặng ngắt như tờ
Đôi bờ hoang vắng bây giờ biết không…
 
Năm cô trắng muốt như bông
Tóc huyền đen nhánh giữa dòng nước xanh
Môi cười xinh thật là xinh
Uớc là con sóng dập dình bên ai…
 
Ngày xưa loáng thoáng mắt nai
Bây giờ chụp ảnh trong ngoài đều hay…
Mấy cô má đỏ hây hây
Bảo nhau chớ dại từ nay tắm nhà…
 
Chiều nay trên bến ta qua…
Lục xem bức ảnh để mà buồn tênh…
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-02 17:37:24lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626





Vòng tròn viên mãn

Từ hư không…
chúng sinh dường đã
theo vòng tròn viên mãn
để trở về
lại hư không…

viên mãn thay
chân lý đã bay đi
laị hóa thân
trở về cõi thế

là tâm trống rổng
mặt trăng đêm rằm*
đại thành tiểu nhược**
vòng tròn hư không

một niệm không khởi
hai bên đều không
nhất vật không không***
đại thành viên giác
.......
* Mặt trăng tượng trưng cho tâm ta
** Câu của Lão Tử
*** Lục Tổ Huệ Năng nói: "Bản lai vô nhất vật"


...vô ưu...
 



http://a367.yahoofs.com/lifestory/AJoXS1eZHBZGnKNwSgA-_2/blog/ap_20090903010917682.jpg?lb_____DPM8ZpdPr


 Hoa Vô ưu

 
Khi nàng Shita bị Ra Va Na lưu giữ*
Trong vườn đầy cây Asoka (Vô ưu, Sala, Sal…)
Những bông vô ưu nở đỏ
Dưới bàn tay cô gái thánh thần
 
Trong vườn Lâm Tỳ Ni
Khi hoàng hậu MahaMaya
 vin vào cây Asoka
Thái tử Tất Đạt Đa
Cưởi voi trắng sáu ngà…
giáng hiện** …
 
Ôi Vô ưu loài hoa rực rở
Hương thơm ngan ngát vô cùng
Ôi Vô ưu loài hoa thần thánh
Xuống với người nhờ đức phật đản sanh
Dưới gốc Sala mấy ngàn năm trước
Đức từ bi chọn để sinh ra…
…rồi nhập diệt dưới gốc Sala già…
 
Chùm vô ưu này chị đã tặng ta…
như một người quen biết….
và với cả tâm hồn thanh khiết…
xin tặng lại người một nhánh Sala…!
…………..
* Sử thi Ấn Độ: Sách thần thoại Ấn giáo Ramayana ghi lại: 'trong thời gian bị lưu đày tại Lanka, Shita đã bị Ravana lưu giữ tại AsokaVana, môt vườn cây Asoka.
** Hoa Vô Ưu cũng giữ một vai trò khá quan trọng trong truyền thuyết về ngày sinh của Đức Phật: 'Theo tục truyền, Hoàng hậu Mahamaya, khi đang mang thai, năm 563 trước Tây Lịch, đã rời Kapilavatthu để về quê sinh nở. Trong lúc ghé vườn Lubini (Lâm Tỳ Ni), bà đã hạ sinh Thái tử Tất Đạt Đa, tay vịn vào một cành Vô Ưu'. Ngày Phật Đản thường được tín đồ Phật giáo diễn trình bằng hình ảnh: Đức Phật từ cung trời Đâu Suất cưỡi con voi trắng sáu ngà hiện xuống, phù hợp với giấc mộng của Hoàng Hậu Maya, sau đó Đức Phật vào đời nhân lúc thân mẫu giơ tay vịn cành Vô Ưu trong vườn Lâm Tỳ Ni. Ngài liền cất bẩy bước đi, bay trên bẩy đóa sen.
Lọai Hoa này do điềm lành linh dị chiêu cảm là lọai thiên hoa, thế gian không có. Nếu như Nhu Lai hạ sanh thì nhờ năng lực đại phước đức của Ngài mà chiêu cảm lọai hoa này xuất hiện.
Đăng nhập để trả lời
0



Một mùa thu cũ…
(Tặng và cảm ơn các bạn mưa phố núi, Mộng Lien, Thảo Lam đã ghé thăm và tặng thơ)



Mùa thu mây trắng chiều bảng lãng
Rời cây rơi nhẹ chiếc lá vàng
Hồn ươm mơ ước vàng theo nắng
Lòng đầy thương nhớ trắng cùng trăng
 
Ôi mùa thu diễm lệ
Đẹp nhất trong bốn mùa
Cây áo vàng rực rỡ
Nắng thu vàng như mơ
 
Ấy là khi mặt hồ lăn tăn sóng
Mây trắng lên cao gió ngại ngần
Cây như thiếu phụ vàng sắc áo
Môi hồng ý nhị đón tình quân
 
Nào ai nhớ nỗi mùa thu cũ
Tìm đâu ngày cũ lá vàng rơi
Nhưng mỗi thu vàng lòng lại nhớ
Một người thu cũ…của riêng tôi…
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-04 17:09:18mây trắng>
[/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align]
Trích đoạn :lenamphong626
 



Một mùa thu cũ…
(Tặng và cảm ơn các bạn mưa phố núi, Mộng Lien, Thảo Lam đã ghé thăm và tặng thơ)



Mùa thu mây trắng chiều bảng lãng
Rời cây rơi nhẹ chiếc lá vàng
Hồn ươm mơ ước vàng theo nắng
Lòng đầy thương nhớ trắng cùng trăng

Ôi mùa thu diễm lệ
Đẹp nhất trong bốn mùa
Cây áo vàng rực rỡ
Nắng thu vàng như mơ

Ấy là khi mặt hồ lăn tăn sóng
Mây trắng lên cao gió ngại ngần
Cây như thiếu phụ vàng sắc áo
Môi hồng ý nhị đón tình quân

Nào ai nhớ nỗi mùa thu cũ
Tìm đâu ngày cũ lá vàng rơi
Nhưng mỗi thu vàng lòng lại nhớ
Một người thu cũ…của riêng tôi…

LNP




[/align]Gởi thu

thu về tiếng lá chơi vơi
thu đi hồn đếm bồi hồi nhớ nhung
một thời hoa bướm mông lung
tàn thu gom lại chập chùng mù sương

ai về nhặt lá màu thương
gửi thu âm vọng mùi hương phấn đời
dấu người chất ngất buông lơi
hư không huyễn hoặc gọi mời hồn hoang...

[/align]Mây Trắng


[/align]
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-17 01:17:16lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626




Mùa thu vẫn đó

nỗi buồn ta vẽ lên trời thẳm
mặc kệ hoang vu chẳng biết buồn
mùa thu xào xạc
chiều nay vàng võ cánh hoàng hôn

đôi khi ngọn gió còn vương vấn
xào xạc bâng khuâng chẳng muốn rời
ở đâu xa tít bên trời thẳm
thong dong mây trắng lững lờ trôi

nhân gian như đá trong lòng suối
cạnh nhau mà chẳng hiểu được nhau
trăm năm mòn mỏi
lặng như dòng nước dưới chân cầu

mượn gió mây về làm cánh võng
ta ru ta ảo mộng thu tàn
chiều ơi bảo nắng trôi chầm chậm
cho cả nhân gian thấm nỗi sầu

ngàn thu vàng võ về đâu
lá vàng một chiếc dạ sầu khôn nguôi…

LNP


 
 
Nhặt lại ngàn thu
 
ai bước ngàn xa chiều lá đổ
vọng buồn man mác gởi vào thu
vàng nắng xôn xao
cho mắt ai buồn trót ngẩn ngơ
 
gió vẫn lang thang tìm hoang vắng
bên bờ thương nhớ lạnh màu thu
chắt chiu từng chiếc lá vàng rơi
  hồn dâng cô đọng mấy âm vang
 
những tưởng hoàng hoa bên thềm nhớ
âm trường miên mộng gọi thu không
mới hay vàng đá ru lòng gió
rơi xuống trần gian những nét đời 
 
bâng khuâng nhặt lại ngàn thu
gởi người chiếc lá xưa ru tấc lòng...
 
Mây Trắng

 


Trên bến mờ xa

Thương ai nhặt lại ngàn thu cũ
chiếc là thu xưa đã về trời
mùa thu chơi vơi
lá vàng để cho người nhặt thu

lâu lắm mây xưa giờ trở lại
bến mờ xa vắng gió mùa thu
nhớ chiếc lá vàng mùa xưa cũ
khói sương ảo ảnh dưới trăng mờ

mấy độ thu tàn trên bến đợi
buồn hiu dòng nước lững lờ trôi
gió, mây, nắng đã về thăm lại
biền biệt mùa xưa tận phương trời

hỡi mây có gặp mùa xưa cũ
bảo bến mờ xa có ta chờ…

lnp





Ai về bến cũ
 
ai chờ ai đến bến mờ xa
ai vọng vang ngân tiếng lá vàng
một dáng đài trang
thu về chạnh những lỡ làng còn vương
 
người còn mấy dặm phong sương
đời còn bao nỗi đôi đường biệt ly
gió thu thôi những diệu thường
mây thu êm dịu đã dường mênh mông
 
bến về thu đã quạnh không
người về tìm lại mấy dòng thơ rơi
lá thu trên tóc chơi vơi
chải làn hương cũ một thời ngũ quên
 
rằng xưa tóc thả phù vân
hỏi người còn ngẩn ngơ tìm gió ru...
 
Mây Trắng
 
 



Mơ về bến cũ
 
Bến cũ ta về trong mộng mị
nhàn nhạt thời gian dưới trăng ngà
trên bến mình ta
chạnh lòng nhớ khúc thu ca* thủa nào
 
ơi làn môi cánh hoa đào
có theo làn gió bay vào tiếng tiêu
bến xưa chiều ngẩn ngơ chiều
bước buồn lữ khách liêu xiêu nhớ nhà
 
cánh chim ngơ ngác vừa qua
mây sầu tím ngắt gần xa đượm buồn
để nghe lằng lặng cô đơn
lá hoa trên bến nỗi hờn chiều thu
 
xót xa xa xót vì đâu
…người ơi một cuộc bể dâu thôi mà…
……
*Thu Ca :Phạm Mạnh Cương
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»