📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.841 lượt xem — Trang 8 / 55
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-17 01:19:44lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng


 
Đêm nghe gió tự tình

đêm dạ lan hương đêm vào xao xuyến
gió thoáng xôn xao gởi chút tự tình
mắt đêm ai lấp lánh vạn u huyền
xa khuất mây vào thơ thẩn bóng trăng

nơi chơi vơi gió ngân nhẹ dịu hiền
ngọn suối mát trong xoa lòng hư ảo
ánh trăng xa rơi mất bóng ưu phiền
đêm vang động tiếng hoa cười trong gió

đêm dạ lan ân tình trải muôn miên
hoa lung linh ngàn sao chìm đáy mắt
hiên sương lộng gió vọng trăm miền
cho nàng thơ tha thiết bước nhân gian

đêm dạ lan đêm nghe gió tự tình…
tiếng sáo ngàn đêm tiếng ngẩn ngơ

đêm dạ lan mây ngàn năm vẫn bay…
phiêu lãng bên đời cánh cửa hư không…

Mây Trắng


Nghe lời khai của gió
 
quen với hoang vu bàn chân vô định
ta lãng du ca hát dưới chân ghềnh
rồi giỡn nước sóng ngầu lên bọt trắng
đuổi mây bay phiêu lãng bốn phương trời
 
cũng có lúc tự trầm tư gió nghỉ
để cõi trần ngột ngạt dưới bầu không
triệu câu hỏi gió ở đâu rồi nhỉ…
cả nhân gian bức bối ở trong lòng
 
lời êm ái ta buông vào đêm vắng
lúc loài người giấc ngủ đã say sưa
sương tình ái ngời ngời rơi xuống nhẹ
và Hằng Nga bối rối giữa lưng trời
 
ở đâu đó trong đêm dài sâu thẳm…
tôi đã nghe như tiếng gió tự tình
 
và đâu đó giữa bầu đêm vắng lặng…
có lời này gió viết gửi Cao xanh…
Đăng nhập để trả lời
0
Nói với Mẹ - Mùa Vu Lan


Con đã sống
ngẩng cao đầu mẹ ạ
dẫu cuộc đời
lem luốc chuyện mưu sinh
bàn tay sạch
dạ dày đành lép kẹp
dạ thẳng ngay
lăn lóc cả cuộc đời

người giữ đạo
giữ mình trong gian khó
chẳng nguy nan
công ấy cũng bình thường
điều Phật dạy
tưởng chừng như đơn giản
trọn cuộc đời
đức hạnh sánh bằng non

con đã cố
thẳng ngay cùng nhật nguyệt
dẫu bao nhiêu
cám dỗ cuộc đời này
sớm mở cửa
dể tiền dân sẵn cướp
tối trở về
thẳng ví của dân thôi

điều kỳ lạ
là điều ai cũng biết
giữ lặng im
vì sợ hoạ vào mình
và mẹ ạ
niềm tin giờ đã hết
con trở về
bên mẹ cũng lặng im…

khi cái xấu
đã trở thành phổ biến
giữ được mình
mẹ ạ khổ làm sao
ngay bè bạn
mày bị hâm rồi đấy…
với các quan
thằng ấy nó thế nào…

đời đã vậy
và con đành cứ vậy
con cứ đi
đi bên cạnh cuộc đời
có có thể
và có điều không thể
để giữ mình
cho sạch đấy mẹ ơi…

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenamphong626

Nói với Mẹ - Mùa Vu Lan


Con đã sống
ngẩng cao đầu mẹ ạ
dẫu cuộc đời
lem luốc chuyện mưu sinh
bàn tay sạch
dạ dày đành lép kẹp
dạ thẳng ngay
lăn lóc cả cuộc đời

người giữ đạo
giữ mình trong gian khó
chẳng nguy nan
công ấy cũng bình thường
điều Phật dạy
tưởng chừng như đơn giản
trọn cuộc đời
đức hạnh sánh bằng non

con đã cố
thẳng ngay cùng nhật nguyệt
dẫu bao nhiêu
cám dỗ cuộc đời này
sớm mở cửa
dể tiền dân sẵn cướp
tối trở về
thẳng ví của dân thôi

điều kỳ lạ
là điều ai cũng biết
giữ lặng im
vì sợ hoạ vào mình
và mẹ ạ
niềm tin giờ đã hết
con trở về
bên mẹ cũng lặng im…

khi cái xấu
đã trở thành phổ biến
giữ được mình
mẹ ạ khổ làm sao
ngay bè bạn
mày bị hâm rồi đấy…
với các quan
thằng ấy nó thế nào…

đời đã vậy
và con đành cứ vậy
con cứ đi
đi bên cạnh cuộc đời
có có thể
và có điều không thể
để giữ mình
cho sạch đấy mẹ ơi…





 

 
Người là ai?...

câu hỏi ngàn năm vương tóc phai
bóng chiều nhè nhẹ tiếng thu không
dung nhan thuở trước buồn hư vọng
niềm xưa dầu dãi chẳng hề lay

tấm lòng vẫn trắng tựa hoa mai
vẫn mong tìm thấy một mối tơ
vai chở âm thầm muôn nỗi nhớ
về giữa đời mang chút tiêu dao

người hỡi trong tim nghe nhớ sao?
bước lạ nơi non ngàn xanh thẳm
lá rơi trải lối tình muôn dặm
tìm lại nguồn mơ những ý thơ...

Mây Trắng

...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-17 10:56:45mưa phố núi>
CÔ BÉ MẮT NAI
 
hồn đã lỡ ta sa vào đôi mắt nai !
khờ khạo ngu ngơ chưa vướng bụi trần
đôi mắt ai như mời như dỗi
có gì để nói -ôi đôi mắt nai tơ !
 
không phải mờ ,mắt em mẹ bảo đẹp
sao anh bảo ngu ngơ ?
em có chút dại khờ hờn dỗi
chứ đâu đến nỗi ngốc khờ
 
trái tim em đích thị con nai vàng ngơ ngác
một đời anh mãi kiếm tìm
một đời anh sẽ lặng im
trong nỗi nhớ...

con nai tơ lưu lạc giữa dòng đời
 
 
 
📎 Chiemnguo.._com_002


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng



Đêm nghe gió tự tình

đêm dạ lan hương đêm vào xao xuyến
gió thoáng xôn xao gởi chút tự tình
mắt đêm ai lấp lánh vạn u huyền
xa khuất mây vào thơ thẩn bóng trăng

nơi chơi vơi gió ngân nhẹ dịu hiền
ngọn suối mát trong xoa lòng hư ảo
ánh trăng xa rơi mất bóng ưu phiền
đêm vang động tiếng hoa cười trong gió

đêm dạ lan ân tình trải muôn miên
hoa lung linh ngàn sao chìm đáy mắt
hiên sương lộng gió vọng trăm miền
cho nàng thơ tha thiết bước nhân gian

đêm dạ lan đêm nghe gió tự tình…
tiếng sáo ngàn đêm tiếng ngẩn ngơ

đêm dạ lan mây ngàn năm vẫn bay…
phiêu lãng bên đời cánh cửa hư không…

Mây Trắng


Nghe lời khai của gió
 
quen với hoang vu bàn chân vô định
ta lãng du ca hát dưới chân ghềnh
rồi giỡn nước sóng ngầu lên bọt trắng
đuổi mây bay phiêu lãng bốn phương trời
 
cũng có lúc tự trầm tư gió nghỉ
để cõi trần ngột ngạt dưới bầu không
triệu câu hỏi gió ở đâu rồi nhỉ…
cả nhân gian bức bối ở trong lòng
 
lời êm ái ta buông vào đêm vắng
lúc loài người giấc ngủ đã say sưa
sương tình ái ngời ngời rơi xuống nhẹ
và Hằng Nga bối rối giữa lưng trời
 
ở đâu đó trong đêm dài sâu thẳm…
tôi đã nghe như tiếng gió tự tình
 
và đâu đó giữa bầu đêm vắng lặng…
có lời này gió viết gửi Cao xanh…

 

 
Bước qua đêm

bước qua đêm nhặt đá vàng
mới hay con gió thênh thang phương trời
ngập ngừng hứng giọt sương phơi
rong rêu dấu cũ hương thời ngũ quên
còn không cuộc rượu lênh đênh?
nghiêng say tràn khúc bồng bềnh trăng mơ
cuồng phong ngạo nghễ giòng thơ
chân như ai bước qua bờ vọng hư
tiếng cầm họa khúc trầm tư
nghe chừng cát bụi trong như diệu thường...
 
Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626


Nói với Mẹ - Mùa Vu Lan


Con đã sống
ngẩng cao đầu mẹ ạ
dẫu cuộc đời
lem luốc chuyện mưu sinh
bàn tay sạch
dạ dày đành lép kẹp
dạ thẳng ngay
lăn lóc cả cuộc đời

người giữ đạo
giữ mình trong gian khó
chẳng nguy nan
công ấy cũng bình thường
điều Phật dạy
tưởng chừng như đơn giản
trọn cuộc đời
đức hạnh sánh bằng non

con đã cố
thẳng ngay cùng nhật nguyệt
dẫu bao nhiêu
cám dỗ cuộc đời này
sớm mở cửa
dể tiền dân sẵn cướp
tối trở về
thẳng ví của dân thôi

điều kỳ lạ
là điều ai cũng biết
giữ lặng im
vì sợ hoạ vào mình
và mẹ ạ
niềm tin giờ đã hết
con trở về
bên mẹ cũng lặng im…

khi cái xấu
đã trở thành phổ biến
giữ được mình
mẹ ạ khổ làm sao
ngay bè bạn
mày bị hâm rồi đấy…
với các quan
thằng ấy nó thế nào…

đời đã vậy
và con đành cứ vậy
con cứ đi
đi bên cạnh cuộc đời
có có thể
và có điều không thể
để giữ mình
cho sạch đấy mẹ ơi…








Người là ai?...

câu hỏi ngàn năm vương tóc phai
bóng chiều nhè nhẹ tiếng thu không
dung nhan thuở trước buồn hư vọng
niềm xưa dầu dãi chẳng hề lay

tấm lòng vẫn trắng tựa hoa mai
vẫn mong tìm thấy một mối tơ
vai chở âm thầm muôn nỗi nhớ
về giữa đời mang chút tiêu dao

người hỡi trong tim nghe nhớ sao?
bước lạ nơi non ngàn xanh thẳm
lá rơi trải lối tình muôn dặm
tìm lại nguồn mơ những ý thơ...

Mây Trắng


Này ta hãy…
 
có những lúc trong đêm ta chợt thức
có những khi hẫng hụt giữa cuộc đời
có những lúc tìm bình an bên mẹ
hỏi cuộc đời…người chính thật là ai
 
ta tìm mình trong ánh nắng ban mai
trong ngọn gió chiều đi không trở lại
lặng lẽ mùa thu đã không chịu nói
ta có lẽ là… ta chẳng là ai…
 
này ta hãy để đời lên náo nức
có vui buồn tỉnh thức đủ trong ta
trăng chỉ lạnh khi lòng ta day dứt
đời hết vui khi ta thực không còn…!
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-17 17:46:15mây trắng>

Dạ khúc

chập chùng đêm tím với buông lơi
một khoảng thinh không đến lạ lùng
chợt đến chợt đi đời quên nhớ
hồn ai dạ khúc vạn trùng khơi...


Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-18 09:42:30mưa phố núi>
NĂM CANH
 
một canh , hãy đợi em chàng nhé !
vội làm gì đêm vẫn còn sâu
lững lơ trăng treo ngang đầu núi
tiếng tiêu chàng hãy thổi vơi sầu.


hai canh , hạc kêu sương đêm vắng
nhắn người quân tử sẵn rượu ngon
em đến ta cùng say cạn chén
chén thù , chén tạc ,chén đa đoan.


canh ba ,trăng vẫn còn sáng rõ
chàng ơi có điều gì chưa ngõ
tỏ đi em vẫn đợi nơi này
nào say ! ta cùng nhau gối mộng.


canh tư mọi vật như lắng đọng
âm vang lời than thở của chàng
ai oán ! khúc tương tư người khảy
về đâu? ơi giấc mộng bẽ bàng...



canh năm kìa vầng trăng đã lặn
tàn canh ,tay vẫn mãi nuối tay
tiếng lòng vẫn bồi hồi chưa dứt
chàng ơi ! đành hẹn đến đêm mai.
 
 
 
📎 quachanan1


Đăng nhập để trả lời
0

 
Gió vọng

dưng không gió vọng ơi à
nhiên nhiên khúc nhạc ru à
ơi ANH!!!!!!
xa xăm
bóng lạc qua mành
để rung
rụng
nhánh hoa miền hư vô
thảo nguyên xưa
vọng
nhấp nhô
chập chờn sóng vỗ
mây bàng hoàng rơi ...
 
Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: mây trắng


 
Gió vọng

dưng không gió vọng ơi à
nhiên nhiên khúc nhạc ru à
ơi ANH!!!!!!
xa xăm
bóng lạc qua mành
để rung
rụng
nhánh hoa miền hư vô
thảo nguyên xưa
vọng
nhấp nhô
chập chờn sóng vỗ
mây bàng hoàng rơi ...
 
Mây Trắng



Tóc Thề…

Mây trôi nhè nhẹ lưng trời
bay bay tóc thả giữa đời
kìa em !!!
sóng huyền
 mái tóc em đen
để ai
chết
lặng bên hiên ngắm nhìn
thu vàng như
cũng
lặng im
để nghe sóng vỗ
con tim một người…
Đăng nhập để trả lời
0
Nói với em…
 
Chào năm tháng, bình yên và tất cả
Mộng mơ này cả góc khuất hồn ta
Chào du tử lang thang kìa gã gió
Có lẽ nào ta sắp sửa chia xa
 
Trăng vẫn thế dịu dàng đêm mộng ảo
Mây cứ bay lờ lững giữa trời xanh
Gió cứ thổi cho  hương  đời tha thiết
Có lẽ nào em muốn nói xa anh
 
Em có thấy chim chiều về núi ngủ
Cũng bay đôi tha thiết chẳng muốn rời
Em có thấy đôi dép sờn quai đó
Ta ngủ rồi chúng đợi cũng thành đôi
 
Tình không phải khúc sông đầy mật ngọt
Chảy êm ru qua thôn xóm thanh bình
Cũng có lúc nước gầm lên giận dữ
Trắng trời thôi êm ả dưới trời xanh
 
Ừ có thể bên anh là buồn bực
Là tháng năm em  nuốt giận một mình
Là đêm lặng muốn gầm lên nức nở
Đắng cay mơ khuôn phép vỡ tan tành
 
Nhưng em ạ đắng cay là hạnh phúc
Hận cho lòng  ta bổng vị tha hơn
Bởi ngăn cách đã vì nhau mà sống
Có lẽ nào sum họp lại chia đôi

Là vậy đấy nếu thêm lần trở lại
Anh nhẹ nhàng thanh thản đến bên em
Đừng vội vã buông những lời ngốc ngếch
Bởi lẽ nào anh lại chịu xa em…!
……………..
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-20 17:04:42mây trắng>
xóa
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0

 
Mùa Thu Nga..và Kachiusa

 
Cây Phong non đỏ rực
Đẹp như làn môi thắm
Chúm chím lên bầu trời xanh
 
Những cây Bạch Dương dáng thẳng
Như người con gái nước Nga
Mùa thu lá một màu vàng rực…
 
Cô Kachiusa chiều ra sông gánh nước
Làn môi thắm như tán cây Phong non
 Mùa thu bồng bềnh trên mái tóc…
 
Chúng tôi một thời đi học…
Một thời chiến binh…
Hát về cô nhớ bóng hình đất nước…
Ơi cô gái tóc vàng ...
... tiếng hát theo mỗi bàn chân bước…
 
Bài Kachiusa...…
"Đào vừa ra hoa"...
…anh lính xa nhà…
…những đêm gối đầu báng súng
Lửa bập bùng theo tiếng nhạc Kachiusa…
 
Ôi nước Nga...nước Nga…
Cô Kachiusa chiều nay còn gánh nước
Mùa này cây Phong non đỏ rực...
…có một thời chúng tôi thao thức
…cùng Kachiusa…
 
Ôi đất nước tôi…đất nước tôi…
mười nghìn ngày đánh giặc…
Có  trái tim nào…
không thổn thức…một Kachiusa…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-20 07:20:22mưa phố núi>
ngày này năm xưa,chàng đã ra đi về biên thùy
ngày này năm xưa ,dẫu mấy khó nguy không sờn...


MÙA THU CŨ
 
Có một mùa thu xưa rất cũ
em từng đi nhặt lá vàng rơi
anh từng đi quét lá gom hết cho đời
để mùa thu không bao giờ cũ...
 
rằng chớ quên mối duyên xưa ở bên dòng sông này
nhớ chăng người ơi ! nàng Kachiusa đêm ngày.
 
Để mùa đông không bao giờ đến
Mùa hè ,mùa xuân ,xin hãy qua kiếp khác
Để kiếp này mình giữ mãi mùa thu
Ngàn đời thu quyến rũ !
 
này gió mưa nhắn cho ta mấy câu về phương trời
ở đây ngày đêm ,nàng Kachiusa vẫn đợi


📎 thumbnailCA07IYH3


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-11 15:00:05mây trắng>

[/align] 
[/align]
Trăm năm em một dáng hoa

lối về nghìn dặm ai hong
cho mây vỗ nhẹ bềnh bồng con tim
chơi vơi em bóng ai tìm
anh theo cánh gió đắm chìm vào mơ

hoàng hôn đượm thắm nét thơ
liễu dương xao xuyến ai chờ lối xưa
ánh vàng một cõi nắng mưa
tà em tha thướt ôm vừa nhớ thương

ngọc trầm chưa khuất tà dương
đã say da diết đoạn trường khúc ca
trăm năm em một dáng hoa
cũng đành nước chảy duyên sa lỡ làng

tiếng anh xa quá ngỡ ngàng
long lanh lệ giọt cung đàn tầm dương
hoàng hôn xao xác vấn vương
áo xưa vàng ngõ mãi hương một thời ...
[/align]
 
Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-12 07:20:07lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng


 
Trăm năm em một dáng hoa

lối về nghìn dặm ai hong
cho mây vỗ nhẹ bềnh bồng con tim
chơi vơi em bóng ai tìm
anh theo cánh gió đắm chìm vào mơ

hoàng hôn đượm thắm nét thơ
liễu dương xao xuyến ai chờ lối xưa
ánh vàng một cõi nắng mưa
tà em tha thướt ôm vừa nhớ thương

ngọc trầm chưa khuất tà dương
đã say da diết đoạn trường khúc ca
trăm năm em một dáng hoa
cũng đành nước chảy duyên sa lỡ làng

tiếng anh xa quá ngỡ ngàng
long lanh lệ giọt cung đàn tầm dương
hoàng hôn xao xác vấn vương
áo xưa vàng ngõ mãi hương một thời ...
 
Mây Trắng



Trăm năm một cuộc tỉnh say
 
Trăm năm người một dáng hoa
tiếc rằng ta khách đường xa hững hờ
phong trần chiếc áo ngày mơ
đã đem gửi bến gió mưa bên trời
 
ung dung chén rượu giữa đời
câu thơ gửi  lại tiếng cười nhân gian
tấm thân hạc nội mây ngàn
biết đâu tụ tán hợp tan giữa đời
 
trăm năm một cuộc chơi vơi
vào ra như mộng tiếng cười đâu đây
trăm năm một cuộc tỉnh say
hoa tàn trăng khuyết hết ngày đến đêm
 
mộng xưa dịu ngọt êm đềm
đã là ánh nguyệt bên thềm hôm qua
nhìn theo mây trắng xa xa
vĩ thanh tha thiết lời ca ngày nào…
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-12 18:21:19mây trắng>
xóa
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-12 17:57:33mưa phố núi>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng



Trăm năm em một dáng hoa

lối về nghìn dặm ai hong
cho mây vỗ nhẹ bềnh bồng con tim
chơi vơi em bóng ai tìm
anh theo cánh gió đắm chìm vào mơ

hoàng hôn đượm thắm nét thơ
liễu dương xao xuyến ai chờ lối xưa
ánh vàng một cõi nắng mưa
tà em tha thướt ôm vừa nhớ thương

ngọc trầm chưa khuất tà dương
đã say da diết đoạn trường khúc ca
trăm năm em một dáng hoa
cũng đành nước chảy duyên sa lỡ làng

tiếng anh xa quá ngỡ ngàng
long lanh lệ giọt cung đàn tầm dương
hoàng hôn xao xác vấn vương
áo xưa vàng ngõ mãi hương một thời ...
 
Mây Trắng



Trăm năm một cuộc tỉnh say
 
Trăm năm người một dáng hoa
tiếc rằng ta khách đường xa hững hờ
phong trần chiếc áo ngày mơ
đã đem gửi bến gió mưa bên trời

ung dung chén rượu giữa đời
câu thơ gửi  lại tiếng cười nhân gian
tấm thân hạc nội mây ngàn
biết đâu tụ tán hợp tan giữa đời

trăm năm một cuộc chơi vơi
vào ra như mộng tiếng cười đâu đây
trăm năm một cuộc tỉnh say
hoa tàn trăng khuyết hết ngày đến đêm

mộng xưa dịu ngọt êm đềm
đã là ánh nguyệt bên thềm hôm qua
nhìn theo mây trắng xa xa
vĩ thanh tha thiết lời ca ngày nào…

lnp





Đời như bến đợi

tiếng thơ chợt rót xuống đời
âm vang khắc khoải một thời đợi nhau
người còn xa quá ngàn sau
mà nghe sỏi đá dậy màu nhớ thương


[/align][/align]chiều tàn loang ánh tà dương
lòng thơ ngây chợt nghe vương sắc tình
trời trong xanh ánh bình minh
một làn hương nhẹ ru nghìn cơn say


[/align]này người …tóc đã thôi bay
từ ai bỏ lại tháng ngày liễu xanh
trăng thôi chảy những mong manh
sóng buồn vương sợi quyện quanh vai người

ẩn duyên là chút đầy vơi
ngát trong man mác một lời hẹn xưa
người về ngang lối đó chưa
để hồn ta nhé nắng mưa cùng người …

Mây Trắng





HẠNH PHÚC

có lần người hỏi tôi ,
nghĩ gì về hạnh phúc
đơn giản thôi người ơi !
là khi ta biết cười ,biết vui đúng lúc
biết đến và đi vừa lúc phải thì

hạnh phúc là khi ta cảm nhận nổi nhớ
biết buồn khi bị lãng quên
hạnh phúc -hãy cho thêm đừng sớt
đừng cò kè bớt một thêm hai

hạnh phúc là gởi trao cần gì phải chiếm
cứ ở xa thôi mà chiêm ngưỡng
vui với hạnh phúc của người hơn là của riêng ta

hạnh phúc -nếu lỡ đã đi qua ,
cũng đừng tiếc hối
chỉ cần tìm về trong ký ức ,sẽ chẳng thấy xa

hạnh phúc là khi ta hòa cùng nhịp thở
dẫu cuộc đời vẫn cách trở phong ba !



📎 194846,xci..oment-01


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-12 18:44:01mây trắng>

 
xóa
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
xóa
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-12 18:59:47mây trắng>
Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng



Trăm năm em một dáng hoa

lối về nghìn dặm ai hong
cho mây vỗ nhẹ bềnh bồng con tim
chơi vơi em bóng ai tìm
anh theo cánh gió đắm chìm vào mơ

hoàng hôn đượm thắm nét thơ
liễu dương xao xuyến ai chờ lối xưa
ánh vàng một cõi nắng mưa
tà em tha thướt ôm vừa nhớ thương

ngọc trầm chưa khuất tà dương
đã say da diết đoạn trường khúc ca
trăm năm em một dáng hoa
cũng đành nước chảy duyên sa lỡ làng

tiếng anh xa quá ngỡ ngàng
long lanh lệ giọt cung đàn tầm dương
hoàng hôn xao xác vấn vương
áo xưa vàng ngõ mãi hương một thời ...
 
Mây Trắng



Trăm năm một cuộc tỉnh say
 
Trăm năm người một dáng hoa
tiếc rằng ta khách đường xa hững hờ
phong trần chiếc áo ngày mơ
đã đem gửi bến gió mưa bên trời

ung dung chén rượu giữa đời
câu thơ gửi  lại tiếng cười nhân gian
tấm thân hạc nội mây ngàn
biết đâu tụ tán hợp tan giữa đời

trăm năm một cuộc chơi vơi
vào ra như mộng tiếng cười đâu đây
trăm năm một cuộc tỉnh say
hoa tàn trăng khuyết hết ngày đến đêm

mộng xưa dịu ngọt êm đềm
đã là ánh nguyệt bên thềm hôm qua
nhìn theo mây trắng xa xa
vĩ thanh tha thiết lời ca ngày nào…

lnp




 
Đời như bến đợi


tiếng thơ chợt rót xuống đời
âm vang khắc khoải một thời đợi nhau
người còn xa quá ngàn sau
mà nghe sỏi đá dậy màu nhớ thương


[/align][/align]chiều tàn loang ánh tà dương
lòng thơ ngây chợt nghe vương sắc tình
trời trong xanh ánh bình minh
một làn hương nhẹ ru nghìn cơn say


[/align]này người …tóc đã thôi bay
từ ai bỏ lại tháng ngày liễu xanh
trăng thôi chảy những mong manh
sóng buồn vương sợi quyện quanh vai người

ẩn duyên là chút đầy vơi
ngát trong man mác một lời hẹn xưa
người về ngang lối đó chưa
để hồn ta nhé nắng mưa cùng người …

Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
xóa
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng



Bến mờ xa

nghe đâu đây tiếng ai cười
đường mây vời vợi rạng ngời ánh dương
hương nồng xa thẳm muôn phương
nghiêng trăng thả sợi vấn vương tơ ngà

khơi xa mấy độ hoàng hoa
mà lòng dấy khúc phong ba chập chùng
bến xưa một cõi mông lung
dẫu hoàng hôn vẫn ung dung đợi chờ

từ trong ngọn gió xa mờ
hoang lương ai mãi thẩn thờ miên man
một lòng đã biết đến nhau
thì lòng đợi vẫn một màu sắc son

mai đây cát lấp dấu mòn
chìm nơi đáy thẳm linh hồn ngàn năm
cánh hoa vương chút u trầm
theo người tìm mộng âm thầm cõi mơ
tóc bay say mấy vần thơ
tình say gõ nhịp lượn lờ con tim
tay gầy vẽ bóng im lìm
biết là duyên phận sẽ tìm thấy duyên

hoa rơi rơi dáng dịu huyền
tình rơi vẽ lại trăm miền sắc hương
nhân sinh mấy độ phong sương
mà sao khói sóng như dường lòng ai
thiên thu chưa thể mờ phai…
Mây Trắng


Bến thu xưa
 
Bến cũ hôm xưa ta trở lại
đôi bờ vàng võ chẳng cố nhân
chân sóng ngày buồn không cá quẩy
mặt sông đêm quạnh vắng thuyền qua
 
bến mờ xa bến mờ xa
ánh ngày nhàn nhạt tiếng ca buồn buồn
bâng khuâng một mảnh thuyền hồn
tìm trong u tịch cánh buồm đã xa
 
này mây ngày cũ bay qua
này hương mùa cũ biết là về đâu
này này bãi biển nương dâu
chút lòng hoài cổ tìm đâu bây giờ
 
đời người dang dở giấc mơ
bàn tay sấp ngữa bài thơ chưa thành
cao xanh chẳng khéo đành hanh
tìm đâu u mặc ta dành cho nhau
 
ngàn xưa áo tím về đâu
chiều nay hiu hắt một màu thu rơi
bến mờ xa ở bên trời
bến mờ xa giữa cõi đời mờ xa
 
cho dù ta chẳng gặp ta
gửi lời lưu luyến trăng tà ngâm chơi
bến mờ xa nhớ chơi vơi
u hoài trên bến một nguời với thu
 
buồm xưa đã khuất mấy mù…
 
lnp


 

 
Bóng thu xưa
 
nắng thu vàng đâu bóng người xưa
trên bến đợi bâng khuâng dáng liễu
câu hẹn hò còn đó đầy vơi
tóc mây nào buông gió tịch liêu
 
về xưa tìm vết chân kiều
nguyệt cầm thổn thức trăm chiều đa đoan
tay người nhặt lá thu sang
ngỡ như ai bước hoang mang bên mình
 
dấu điêu linh dấu điêu linh
ngàn thu áo tím vọng hình bóng xưa
mấy mùa qua những nắng mưa
còn chăng nhòa nhạt song thưa tiếng buồn
 
thơ ai rơi lạc về nguồn
ngẩn ngơ ai nhặt mảnh hồn cố nhân
biết người còn đó bâng khuâng
cánh buồm u uẩn bên trời nhạt phai
 [/align]đây làn gió thổi ai hoài[/align]đây vầng mây của ngàn ngày thu qua[/align]đây hồn tri kỷ mặn mà[/align]dẫu phong trần đã xót xa bao lần[/align] [/align]bến xưa người có ngại ngần[/align]trăm năm một bóng phù vân lững lờ[/align]đành là muôn kiếp xa mờ[/align]tiếng xưa ai đã chạm bờ tri giao[/align] [/align]bóng thu xưa mãi xôn xao ...[/align] [/align]Mây Trắng[/align] 
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-14 10:05:26lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng



Trăm năm em một dáng hoa

lối về nghìn dặm ai hong
cho mây vỗ nhẹ bềnh bồng con tim
chơi vơi em bóng ai tìm
anh theo cánh gió đắm chìm vào mơ

hoàng hôn đượm thắm nét thơ
liễu dương xao xuyến ai chờ lối xưa
ánh vàng một cõi nắng mưa
tà em tha thướt ôm vừa nhớ thương

ngọc trầm chưa khuất tà dương
đã say da diết đoạn trường khúc ca
trăm năm em một dáng hoa
cũng đành nước chảy duyên sa lỡ làng

tiếng anh xa quá ngỡ ngàng
long lanh lệ giọt cung đàn tầm dương
hoàng hôn xao xác vấn vương
áo xưa vàng ngõ mãi hương một thời ...
 
Mây Trắng



Trăm năm một cuộc tỉnh say
 
Trăm năm người một dáng hoa
tiếc rằng ta khách đường xa hững hờ
phong trần chiếc áo ngày mơ
đã đem gửi bến gió mưa bên trời

ung dung chén rượu giữa đời
câu thơ gửi  lại tiếng cười nhân gian
tấm thân hạc nội mây ngàn
biết đâu tụ tán hợp tan giữa đời

trăm năm một cuộc chơi vơi
vào ra như mộng tiếng cười đâu đây
trăm năm một cuộc tỉnh say
hoa tàn trăng khuyết hết ngày đến đêm

mộng xưa dịu ngọt êm đềm
đã là ánh nguyệt bên thềm hôm qua
nhìn theo mây trắng xa xa
vĩ thanh tha thiết lời ca ngày nào…

lnp




 
Đời như bến đợi


tiếng thơ chợt rót xuống đời
âm vang khắc khoải một thời đợi nhau
người còn xa quá ngàn sau
mà nghe sỏi đá dậy màu nhớ thương


chiều tàn loang ánh tà dương
lòng thơ ngây chợt nghe vương sắc tình
trời trong xanh ánh bình minh
một làn hương nhẹ ru nghìn cơn say


này người …tóc đã thôi bay
từ ai bỏ lại tháng ngày liễu xanh
trăng thôi chảy những mong manh
sóng buồn vương sợi quyện quanh vai người

ẩn duyên là chút đầy vơi
ngát trong man mác một lời hẹn xưa
người về ngang lối đó chưa
để hồn ta nhé nắng mưa cùng người …

Mây Trắng


Đời là chuyến đi

Cuộc đời một chuyến đi xa
bình minh mưa nắng trăng tà vẫn đi
cổ khâu một nấm xanh rì
tròn như dấu chấm là khi chân dừng

đời như ngư phủ lạc trong sương
lữ khách chiều hôm vẫn lên đường
những muốn trăng tà trên bến đợi
vẫn về mãi miết phía tà dương

buồn vui cũng phải lên đường
cuộc đời là chuyến hành hương cỏi trần
nghìn năm giữa cỏi phù vân
tiếc mà ai có lần khân được nào

đừng đứng lại để đừng ảo não
cuộc phù vân đã bước chân vào
chỉ là một giấc chiêm bao
ngẩn ngơ nồi cháo hôm nao sân chùa…*
…………
* đời nhà Đường có một nho sinh họ Lữ đi thi không đỗ. Trở về, dọc đường, buồn lại đói ghé vào một ngôi chùa con bên cạnh khu rừng, xin đỡ lòng. Chùa nghèo, nhà sư nấu kê thay gạo đãi khách. Mệt mỏi nên họ Lữ nằm một lúc thì ngủ khò. Thấy mình đã thi đỗ, được quan chức cao, nhà vua lại còn gả công chúa, phong cho làm phò mã và cho đi trấn nhậm một nơi. Vinh quang phú quý, không ai bằng. Nhưng khi đi đến nửa đường thì bỗng gặp quân giặc. Lữ chống cự không lại. Lính hộ vệ bị giết. Xe kiệu bị đập phá tan tành. Chúng thộp cổ cả vợ chồng Lữ, đưa gươm kề họng... Lữ hoảng hốt, kêu lên một tiếng, giựt mình thức dậy mới biết là chiêm bao,mà lúc ấy nồi kê cũng chưa chín.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-14 10:39:13mây trắng>
Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng



Trăm năm em một dáng hoa

lối về nghìn dặm ai hong
cho mây vỗ nhẹ bềnh bồng con tim
chơi vơi em bóng ai tìm
anh theo cánh gió đắm chìm vào mơ

hoàng hôn đượm thắm nét thơ
liễu dương xao xuyến ai chờ lối xưa
ánh vàng một cõi nắng mưa
tà em tha thướt ôm vừa nhớ thương

ngọc trầm chưa khuất tà dương
đã say da diết đoạn trường khúc ca
trăm năm em một dáng hoa
cũng đành nước chảy duyên sa lỡ làng

tiếng anh xa quá ngỡ ngàng
long lanh lệ giọt cung đàn tầm dương
hoàng hôn xao xác vấn vương
áo xưa vàng ngõ mãi hương một thời ...
 
Mây Trắng



Trăm năm một cuộc tỉnh say
 
Trăm năm người một dáng hoa
tiếc rằng ta khách đường xa hững hờ
phong trần chiếc áo ngày mơ
đã đem gửi bến gió mưa bên trời

ung dung chén rượu giữa đời
câu thơ gửi  lại tiếng cười nhân gian
tấm thân hạc nội mây ngàn
biết đâu tụ tán hợp tan giữa đời

trăm năm một cuộc chơi vơi
vào ra như mộng tiếng cười đâu đây
trăm năm một cuộc tỉnh say
hoa tàn trăng khuyết hết ngày đến đêm

mộng xưa dịu ngọt êm đềm
đã là ánh nguyệt bên thềm hôm qua
nhìn theo mây trắng xa xa
vĩ thanh tha thiết lời ca ngày nào…

lnp





Đời như bến đợi


tiếng thơ chợt rót xuống đời
âm vang khắc khoải một thời đợi nhau
người còn xa quá ngàn sau
mà nghe sỏi đá dậy màu nhớ thương


chiều tàn loang ánh tà dương
lòng thơ ngây chợt nghe vương sắc tình
trời trong xanh ánh bình minh
một làn hương nhẹ ru nghìn cơn say


này người …tóc đã thôi bay
từ ai bỏ lại tháng ngày liễu xanh
trăng thôi chảy những mong manh
sóng buồn vương sợi quyện quanh vai người

ẩn duyên là chút đầy vơi
ngát trong man mác một lời hẹn xưa
người về ngang lối đó chưa
để hồn ta nhé nắng mưa cùng người …

Mây Trắng


Đời là chuyến đi

Cuộc đời một chuyến đi xa
bình minh mưa nắng trăng tà vẫn đi
cổ khâu một nấm xanh rì
tròn như dấu chấm là khi chân dừng

đời như ngư phủ lạc trong sương
lữ khách chiều hôm vẫn lên đường
những muốn trăng tà trên bến đợi
vẫn về mãi miết phía tà dương

buồn vui cũng phải lên đường
cuộc đời là chuyến hành hương cỏi trần
nghìn năm giữa cỏi phù vân
tiếc mà ai có lần khân được nào

đừng đứng lại để đừng ảo não
cuộc phù vân đã bước chân vào
chỉ là một giấc chiêm bao
ngẩn ngơ nồi cháo hôm nao sân chùa…*
…………
* đời nhà Đường có một nho sinh họ Lữ đi thi không đỗ. Trở về, dọc đường, buồn lại đói ghé vào một ngôi chùa con bên cạnh khu rừng, xin đỡ lòng. Chùa nghèo, nhà sư nấu kê thay gạo đãi khách. Mệt mỏi nên họ Lữ nằm một lúc thì ngủ khò. Thấy mình đã thi đỗ, được quan chức cao, nhà vua lại còn gả công chúa, phong cho làm phò mã và cho đi trấn nhậm một nơi. Vinh quang phú quý, không ai bằng. Nhưng khi đi đến nửa đường thì bỗng gặp quân giặc. Lữ chống cự không lại. Lính hộ vệ bị giết. Xe kiệu bị đập phá tan tành. Chúng thộp cổ cả vợ chồng Lữ, đưa gươm kề họng... Lữ hoảng hốt, kêu lên một tiếng, giựt mình thức dậy mới biết là chiêm bao,mà lúc ấy nồi kê cũng chưa chín.



 
Mấy dặm sơn khê

chân mây xanh thẳm bạt ngàn
sơn khê khơi dấu khúc cầm lạc hoan
phù hoa trả lại nhân gian
mây bay về phía thênh thang đất trời

giao hòa một phút chơi vơi
ôm lòng cát bụi rải nơi địa đàng
lãng du lạc bước non ngàn
dòng xưa nước chảy nghênh ngang một thời

bây giờ  rủ tóc xa đời
hương cành hoa trắng  tỏa rơi thanh nhàn
một làn suối chảy miên man
thoảng qua mấy cuộc gian nan làm người

xa đưa ngọn gió xuân thời
miên man khát vọng bồi hồi phù vân...

Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-14 15:58:08lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng



Bến mờ xa

nghe đâu đây tiếng ai cười
đường mây vời vợi rạng ngời ánh dương
hương nồng xa thẳm muôn phương
nghiêng trăng thả sợi vấn vương tơ ngà

khơi xa mấy độ hoàng hoa
mà lòng dấy khúc phong ba chập chùng
bến xưa một cõi mông lung
dẫu hoàng hôn vẫn ung dung đợi chờ

từ trong ngọn gió xa mờ
hoang lương ai mãi thẩn thờ miên man
một lòng đã biết đến nhau
thì lòng đợi vẫn một màu sắc son

mai đây cát lấp dấu mòn
chìm nơi đáy thẳm linh hồn ngàn năm
cánh hoa vương chút u trầm
theo người tìm mộng âm thầm cõi mơ
tóc bay say mấy vần thơ
tình say gõ nhịp lượn lờ con tim
tay gầy vẽ bóng im lìm
biết là duyên phận sẽ tìm thấy duyên

hoa rơi rơi dáng dịu huyền
tình rơi vẽ lại trăm miền sắc hương
nhân sinh mấy độ phong sương
mà sao khói sóng như dường lòng ai
thiên thu chưa thể mờ phai…
Mây Trắng


Bến thu xưa
 
Bến cũ hôm xưa ta trở lại
đôi bờ vàng võ chẳng cố nhân
chân sóng ngày buồn không cá quẩy
mặt sông đêm quạnh vắng thuyền qua

bến mờ xa bến mờ xa
ánh ngày nhàn nhạt tiếng ca buồn buồn
bâng khuâng một mảnh thuyền hồn
tìm trong u tịch cánh buồm đã xa

này mây ngày cũ bay qua
này hương mùa cũ biết là về đâu
này này bãi biển nương dâu
chút lòng hoài cổ tìm đâu bây giờ

đời người dang dở giấc mơ
bàn tay sấp ngữa bài thơ chưa thành
cao xanh chẳng khéo đành hanh
tìm đâu u mặc ta dành cho nhau

ngàn xưa áo tím về đâu
chiều nay hiu hắt một màu thu rơi
bến mờ xa ở bên trời
bến mờ xa giữa cõi đời mờ xa

cho dù ta chẳng gặp ta
gửi lời lưu luyến trăng tà ngâm chơi
bến mờ xa nhớ chơi vơi
u hoài trên bến một nguời với thu

buồm xưa đã khuất mấy mù…

lnp





Bóng thu xưa
 
nắng thu vàng đâu bóng người xưa
trên bến đợi bâng khuâng dáng liễu
câu hẹn hò còn đó đầy vơi
tóc mây nào buông gió tịch liêu

về xưa tìm vết chân kiều
nguyệt cầm thổn thức trăm chiều đa đoan
tay người nhặt lá thu sang
ngỡ như ai bước hoang mang bên mình

dấu điêu linh dấu điêu linh
ngàn thu áo tím vọng hình bóng xưa
mấy mùa qua những nắng mưa
còn chăng nhòa nhạt song thưa tiếng buồn

thơ ai rơi lạc về nguồn
ngẩn ngơ ai nhặt mảnh hồn cố nhân
biết người còn đó bâng khuâng
cánh buồm u uẩn bên trời nhạt phai
đây làn gió thổi ai hoàiđây vầng mây của ngàn ngày thu quađây hồn tri kỷ mặn màdẫu phong trần đã xót xa bao lần bến xưa người có ngại ngầntrăm năm một bóng phù vân lững lờđành là muôn kiếp xa mờtiếng xưa ai đã chạm bờ tri giao bóng thu xưa mãi xôn xao ... Mây Trắng 


Thu ở đây
 
Thu ở nơi này thu ở đây
hàng cây rủ lá dưới thu gầy
tình thu lai láng trong làn nắng
mắt thu xanh biếc ý thu đầy
 
bến thu làn gió đêm nay
dùng dằng lữ khách gối say trăng ngà
người ơi nhặt lá về qua
bến thu xin rãi giùm ta lá vàng
 
bến thu sang bến thu sang
một màu u mặc nhuộm vàng tháng năm
vấn vương kìa khúc nguyệt cầm
chìm vào khói sóng nghìn năm khách sầu
 
người tìm thu tận nơi đâu
bến thu đã nhuốm một màu quan san
cánh buồm thu đã nhuộm vàng
bến thu hiu hắt mơ màng trăng thu
 
ơi làn mây trắng lãng du
bóng thu xưa có bao giờ qua đây
để cho sông nước nơi này
u hoài với những tháng ngày đã qua
 
bóng thu ngày cũ dù xa
buồn rơi trên bến vẫn tà huy xưa
trăng thu vằng vặc đôi bờ
rì rào sóng vỗ vẫn như ngày nào
 
để lòng ta mãi xôn xao…
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0
xóa
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0

 
Dạt dào
 
về ngọn triền âm xưa
chợt rêm đau lòng đá
nghe một ngày một đời
dâng sóng trời thiết tha
 
lóe ngang vào tro bụi
tan một thời phong ba
mặt trời buông sắt son
êm kiếp người phôi pha
 
giọt sương hồng thắm thiết
động trùng khơi xót xa
bao linh hồn tắm gội
chợt vỡ ngời sương sa
  
đêm mịt mùng vượt thoát
dạt dào buốt tim ta
vội vàng thêm yêu người
dạt dào tình ngân nga
 
ôm giấc đời thăng hoa ...
Mây Trắng
 

...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
XIN CHÀO ANH

Chào anh người lính tình nguyện
Bước chân tây tiến năm nào
Vượt dãy Trường Sơn tìm địch
Trăng rừng một mảnh nao nao

Xăm bai Thạ hản Việt Nam
Ải ma Mường Lào tiểu Phỉ...*
Ôi những ngày xưa như thế
Nhẹ nhàng cánh võng rừng khuya

Chúng ta tự hào là lính
Xa quê gìn giữ cõi bờ
Giặc xưa bây giờ sạch bóng...
Giặc giờ là bạn ngày xưa...**
......
* Xin chào bộ đội Việt Nam
Anh đến nước Lào tiểu Phỉ
** Trung Quốc
Đăng nhập để trả lời
0
HÃY…

Hãy viết câu thơ nồng cháy
Thay người nằm xuống ngày qua
Hãy hát thay lời nồng cháy
Tình yêu đất nước chan hòa

Hãy như một tượng đài sống
Tháng năm hát mãi chiến công
Hãy tự lòng mình suy ngẫm
Về người gìn giữ núi sông...

Hãy đến tượng đài bất tử
Thắp hương tưởng nhớ anh hùng
Ba mặt ba miền đất nước
Nỗi đau mất mát vô cùng*

Hãy nhìn về phía biễn đông
Biển đông bây giờ có giặc
Và nghe những bàn chân bước
Ngày nào rộn rã Trường Sơn
………………….
*Đài tưởng niệm bằng đá trắng cao vút uy nghiêm, rỗng ruột và khuyết ba mặt, thể hiện nỗi mất mát vô cùng tại trung tâm NTLS Quốc gia Trường Sơn.
- Tháng bảy (AL) này nhớ về các Anh, Chị… chúng ta hãy là những tượng đài sống: Ghi, Nhớ, Kể, Hát mãi về chiến công và hy sinh của các anh hùng bất tử đã hy sinh gìn giữ núi sông này…
Đăng nhập để trả lời
0