📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.842 lượt xem — Trang 9 / 55
Mẹ hiền ơi


Ngày vào lính con chỉ muời tám tuổi
Đêm rừng già thảng thốt gọi mẹ ơi…
Rừng xanh thẳm phiên gác đầy sợ hãi
Chỉ vầng trăng như mắt mẹ lưng trời

Ngày vào lính chúng con mười tám tuổi
Sợ rừng già đêm gác phải cù nhau
Một câu hát nhớ nhà lên đầy mắt
Khói chiều lan day dứt vạn cơn sầu

Mười tám tuổi chiến trường bao người bạn
Lặng lẽ dâng trọn vẹn cả cuộc đời
Ôi Tổ Quốc bình yên trời thống nhất
Có một thời mười tám máu xương rơi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-14 10:09:28lenamphong626>
Lăm vông đi


Vâng ạ, chính là đồng đội
Năm tháng xa rồi...
Rừng xanh còn xao xuyến...

Anh còn nhớ khi ta mười tám tuổi
Bập bùng tiếng nhạc Lăm vông...
Những cô gái Lào trong điệu múa cong cong
Đêm huyền diệu có lửa hồng trong mắt…

Ôi những năm ta mười tám tuổi
Đứng gác đêm nào cũng nghe nhạc Lăm vông
Trăng lành lạnh...
nghe trái tim phập phồng trong ngực…
…và hồn day dứt chực đi hoang…

Năm tháng xa rồi…
Còn đây nỗi nhớ…
Rằng xưa một thủa…
Bập bùng tiếng nhạc Lăm vông…
…ơi em gái Lào và điệu múa cong cong
…và đêm lạnh đã hồng lên theo nhịp bước…
Có cánh rừng thao thức…bước chân em…

Lũ mười tám…
…chúng tôi thao thức…
Những người lính già say giấc…
môi mĩm cười lũ nhóc nhà binh…
…chỉ vầng trăng thương lính dõi nhìn…
… Ừ chúng chỉ mới mười tám tuổi…!
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi La Viện

Cứ đặt tên là tàu Điếu Ngư*
Lén xông ra biển kiếm cá ngừ
Nếu tàu Mỹ đến cong đuôi chạy
Nó cho một phát hoá Điếu Nhừ...!


lnp
........
* La Viện kẻ hung hăng hiếu chiến muốn đặt tên tàu sân bay của TQ là Đảo Điếu Ngư
Đăng nhập để trả lời
0
CHỦ NGHĨA DÂN TỘC TRUNG HOA

Cái rác rưởi mà loài người chôn lâu lắm
Lại trở về rực rỡ đất Trung Hoa
Một viễn cảnh trung hoa là đệ nhất
Nhan nhãn báo đài và những cái mồm loa

Chúng hò hét chúng đòi tranh cướp hết
Chúng cậy đông chúng biết biển ta giàu
Xua dân cướp biển tranh dành cá
Đâm tàu hù doạ giữa đêm thâu

Đã bạn xưa rày ai đong đếm
Nghĩa tình san sẻ gửi trao nhau
Giết người đoạt của quân ăn cướp
Miệng mồm ngang ngược mẹo thâm sâu

Hãy đứng dậy xin đừng mơ mộng nữa
Của nhà ta ta giữ sợ chi Tàu
Biển đông rộng lắm xin đừng ngại
Một nhúm quân tàu cướp được đâu...!

lnp

Đăng nhập để trả lời
0
BÊN SONG

Việc chẳng êm cho cứ rối bời
Ngoài hiên xào xạc lá thu rơi
Ta buồn trời cũng vui đâu nhỉ
Mà lũ đầu xanh vẫn cứ cười...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
MÙA THU NGỒI NHỚ MÙA THU

Em dấu mùa thu trong đôi mắt
Thăm thẳm ánh nhìn
... xào xác ý mùa thu...
Tháng năm ấy bây giờ xa tít tắp
Ta bên nhau rồi...
...đôi mắt nhớ mùa xưa...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TẶNG EM

Bài thơ này anh viết tặng cho em
Người yêu dấu đã cùng anh dấn bước
Em trong anh đã trở thành máu thịt
Thơ lẽ nào ta viết tặng ta không...?

Bài thơ này anh viết tặng cho em
Như những ngày yêu anh thường vẫn vậy
Em bẻn lẻn rạng ngời sau trang giấy
Chan chứa đầy yêu dấu giữa đôi tay

Người yêu dấu đã cùng anh dấn bước
Em chớ cười nếu viết chẳng cho em
Cuộc sống đẹp nhưng đời đầy vất vã
Chút cảm thông vất vả hoá êm đềm

Em trong anh đã trở thành máu thịt
Có lẻ nào anh muốn xẻ thân anh
Nụ cười đôi lúc ngây ngô thật
Mà trái tim yêu nguyên vẹn vẫn riêng dành

Thơ lẽ nào ta viết tặng ta không...?
Ồ có đấy em người yêu dấu ạ
Em cứ hãy để lòng anh yên ả
Ngợi ca em bằng cả tấm chân tình...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỌC THƠ

Thơ đã tải gì lên trang giấy
Một thời tải đạo máu và hoa
Đạn bom chưa lạt màu chinh chiến
Đã nhạt nàng thơ ý nhạt nhoà...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
QUA CẦU SÔNG HIẾU

Trưa nay qua lại cầu sông Hiếu
Lưa thưa nước chảy dưới chân cầu
Đạn bom ngày ấy xa rồi nhỉ
Yên nằm dĩ vãng đáy sông sâu...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
DƯ ÂM BẠCH ĐẰNG TRÊN SÔNG HIẾU

Đây bến đò xưa thủa hào hùng
Quân ta giăng cọc kín dòng sông
Một trận kinh hồn quân cướp nước
Muôn đời còn đó với chiến công
Đáy sông tre gỗ chờ im tiếng
Trên dòng tàu Mỹ lửa rực hồng
Dập dờn nghe sóng vang câu hát
Đất này chẳng thẹn với cha ông.

lnp
..................
Trận này đoàn tàu địch bị dìm trong biển lửa, chiếc bốc cháy, chiếc bị chìm, chiếc bị chính đạn trên tàu nổ xé tan làm nhiều mảnh. Trong trận này, quân và dân Cam Giang, Gio Hà, bộ đội địa phương Cam Lộ (Quảng Trị) đã phối hợp, hiệp đồng chặt chẽ với sự yểm trợ của bội đội chủ lực đã bắn cháy, đánh chìm, làm hỏng hoàn toàn 7 tàu địch, tuyến tiếp viện hậu cần bằng đường thủy từ Cửa Việt – Đông Hà của địch bị tắc nghẽn trong nhiều ngày. Chiến thắng này là kết tinh truyền thống đánh giặc của ông cha; tinh thần sáng tạo, mưu trí, của đặc công Hải quân và sức mạnh tổng hợp của chiến tranh nhân dân để giành thắng lợi vẻ vang.
Đăng nhập để trả lời
0
Hoạ MỚI CHỈ BIA THÔI

Nghe tin buồn suốt mấy ngày thu
Chiều tàn mây thấp vẽ âm u
Đã quen "gu" nó từ lâu lắm
Bảo nhau "Ken Huế" ấy thằng "Hu"
Trăm năm “bia đá” buồn chưa trót
Nữa đường đứt gánh mới đánh đu
Cứ dính chú tàu ai cũng khiếp
Nó lừa cả nó phải mình ru...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc “TIẾNG GỌI ĐÒ ĐÊM 30”
(Truyện ngắn của anh Trúc Sơn)

Chiến chinh đã dứt mấy mươi thu
Ôi những hồn oan tiếng gọi đò
Chìm nỗi ba đào tìm cố quận
Đêm tàn năm cũ khóc bơ vơ
Tưởng chỉ còn đâu trong huyền sử
Ai ngờ Gia Độ bến đò xưa
Đò đêm chở nặng hồn oan khuất
Lòng thuyền đôi cá phải đâu mơ*...!

lnp
* Theo chuyện của anh Trúc Sơn Ông lão chèo đò bến Gia Độ - Triệu Phong -Quảng Trị, đêm ba mươi, chuyến đò cuối cùng là giành chở những linh hồn oan khuất qua sông, năm nào cũng vậy đêm 30 giá lạnh thoảng trong mưa gió nghe như tiếng gọi đò. Thuyền không mà nặng, vất vã qua sông xong, ngó lại lòng thuyền bỗng dưng có đôi cá Buôi ăn tết như sự trả công ông lão.
Đăng nhập để trả lời
0
MẸ

Sinh con mẹ chịu nhiều vất vã
Những ngày đất nước phải chia hai
Đội bom một nách bầy con dại
Ốm đau vất vã vượt dặm dài

Đường ra đất bắc xa vời vợi
Cầu nào lắt lẻo dắt con qua
Phà Gianh Bến Thuỷ ngày thơ dại
Bom dựng từng cây nước trắng loà

Ngày đi quê Mẹ nắng ươm tơ
Đến đất Thăng Long gió trở mùa
Heo may hun hút nguời xa xứ
Đêm nghe xào xạc lá bàng khô

Mùa đông đất bắc trời u ám
Co ro mình mẹ chở che con
Nhớ về thơ ấu ngày xa ấy
Thiếu mẹ chúng con chắc chẳng còn

Tám mươi hai tuổi mẹ hao gầy
Hoa hồng tặng mẹ nở đầy cây
Vu Lan báo hiếu mai rồi mẹ
Con viết bài thơ kể những ngày...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ TỨ*

Có con mẹ nặng thêm vai gánh
Vất vã lo toan đến tận già
Nước mắt chảy xuôi mình cũng vậy
Nặng phần con cái nhẹ Mẹ, Cha...!

lnp
............
*Tự tứ là một thuật ngữ của Phật giáo. Tiếng Phạn là Pravaranà (Bát Thích Bà) cách dịch cũ là Tự tứ, cách dịch mới là Tùy ý. Buổi lễ nầy được diễn ra vào ngày cuối cùng của 3 tháng an cư kiết hạ, theo luật tiền an cư là ngày 16 tháng 7, hậu an cư là ngày 16 tháng 8, ngày đó mọi người tự nêu ra các tội lỗi mà mình đã phạm phải trước mặt các vị Tỳ kheo khác, và tự sám hối, nên gọi là Tự tứ. Còn gọi là Tùy ý, vì là tùy theo ý của người khác mà nêu ra các lỗi mình phạm phải, nên gọi là Tùy ý. ( Từ Điển Phật Học Hán Việt trang 1447 )

Đăng nhập để trả lời
0
HÂM

Tâm với tầm chi khéo xếp vần
Thiếu đâu thứ đó chỉ thiếu ngân
Làm quan cốt dễ tìm no ấm
Chú xem vậy có hẩm hầm hâm...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VIỆN DẪN

Viện dẫn linh tinh xếp chả thèm
- Chuyện anh nhờ đó chú đã xem
Liệu mà thu xếp cho em nó
Được chỗ phong lưu lại có tiền...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-10 04:25:04lenamphong626>
NHẮM MẮT

Lẫn lộn buồn vui lẫn lộn vần
Bao lần lẫn lộn bấy phân vân
Lục tung kim cổ tìm đâu thấy
Khép lại thông tư ngại mấy lần
Nghe câu “tớ bảo” đau lòng lính
Mấy chữ “ơn đền” khổ sức dân
Thôi đành nhắm mắt đưa chân vậy
Sai đúng đời này khó cân phân...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
DẠY

Sai nữa sai thêm có ngại gì
Sai lâu thành đúng có hề chi
Mốc meo kinh điển nào ai học
Làm giàu siêu tốc khối kẻ ghi
Đời như tơ rối tung lên cả
Có lợi thì làm kệ thị phi
Xem này anh phán linh tinh nhé
Họ khiếp tìm anh gửi phong bì...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
HÀNG TÀU

Mến khách nên người vẫn lại qua
Núi cao biển đẹp cát trắng loà
Nụ cười thân thiện như khoai sắn
Trung hậu muôn đời Việt Nam ta
Biết xấu mà nào khinh miệt nó
Vẫn nâng niu trẻ kính yêu già
Duy có hàng tàu nên cẩn thận
Tàn độc muôn đời đúng Trung Hoa...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
HÀNG TÀU

Thái bình kiếm chuyện nỗi can qua
Sử thơm còn đó vẫn chưa loà
Lắm bận chú tàu khoe nước lớn
Động binh muốn cướp Việt Nam ta
Nên dựng ống đồng* cho chúng nhớ
Bảo nhau cẩn thận trẻ lẫn già
Hàng hoá giao thương thôi châm chước
Cũng vì sinh kế tỷ dân Hoa...!

lnp
..........
* Thoát Hoan chui ống đồng chạy trốn.
Đăng nhập để trả lời
0
XANH, ĐỎ, VÀNG...

Thơ, phú, ca xang...khổ... không màu
Yêu yêu ghét ghét nói cho đau
Thực ra xám xịt...như nhau cả
Khác tý tình người cảm hộ nhau
Lếu láo hợp thời nghe cũng phải
Nhu mì thất thế có ra câu
Già rồi kiếm chỗ mô thanh vắng
Lẫy mấy câu Kiều vuốt vuốt râu..!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ỚT CHỈ THIÊN

Rực đỏ kiêu hùng dám chỉ thiên
Ấy chàng ớt đỏ dáng quen quen
Chút cay đưa vị trần gian khổ
Xuýt xoa bất giác phải nhìn lên
............
Tham công tiếc việc chẳng nhìn lên
Khép mình lâu quá hoá ra quen
Kiếp sau xin được làm thân ớt
Bé nhỏ nhưng mà chỉ chỉ thiên...!

lnp.
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ HỎI

Lắm lúc bên đời ta chẳng biết
Mùa thu ừ nhỉ...đến từ đâu
Chợt thấy đường quen vàng lá rụng
Lương vương nỗi nhớ...khách như sầu...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Đôi dòng muốn viết tặng mùa thu
Ngẫm chẳng ra câu đến tận chừ
Xạc xào lá rụng miên man nhớ
Chim buồn ngơ ngác lá vàng khô..!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
[/image]LẶNG LẼ THU VÀNG

Mùa thu thật đẹp...
...huy hoàng như cảnh chốn bồng lai
Dòng nước lăn tăn vài gợn sóng
rừng cây rực rỡ nắng thu vàng
có người lặng lẽ bên dòng nước
...với mùa thu sang

Lặng lẽ mùa thu...lặng lẽ vàng...
Thực hay tranh của Levitan
Bạch dương đã dát vàng lên lá
Choáng ngợp hồn Nga sắc địa đàng

Tôi yêu vẽ đẹp bình yên ấy
Khi cả rừng Nga lá ngã vàng
Lá đã chờ rơi đời vẫn đẹp
Lòng người trắc ẩn ý mang mang

Nắng như hổ phách trời xanh ngọc
hiu hiu dòng nước tựa ngừng trôi
khu rừng vàng rực mùa thu chín
...hồn Nga trắc ẩn khó nên lời...

Rừng Thiền vốn đượm màu u tịch
Cõi tâm giao cảm với đất trời
Ta nghe trong sắc thu vàng ấy...
...nhạc Trời rơi rơi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Ôi Thu bổng khiến lòng trắc ẩn
Hoàng hôn rải thắm tận chân trời
Đôi bờ thực mộng nào phân được
Một mình với cảnh hoá chơi vơi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VẬY THÔI...

Thực thực hư hư giữa cõi người
Bao điều thật giả tựa trò chơi
Hai mặt đồng xu đời cũng thế
Khổ một dân đen biết mấy đời
Càng cao càng thạo trò hai mặt
Càng giàu càng ác mặt càng tươi
Ôi mấy ngàn năm nay vẫn thế
Dân quyết dân bàn cũng “vậy thôi”...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
BIẾT...

Biết nắng mênh mông tận cuối trời
Biết thu vàng rực khắp nơi nơi
Biết tơ trời thả chiều lưu luyến
Biết lá yêu cây chửa muốn rời
Biết miền cổ tích chiều nay vắng
Biết cánh cò như đợi một người
Biết khách nhớ nhà chiều sương khói
Biết mình say đắm ngắm vàng rơi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM

Cảm chút tình thu với đất trời
Cảm vàng lưu luyến khắp nơi nơi
Cảm cành thưa lá trời như rộng
Cảm buồn ngơ ngác giọt sương rơi
Cảm vào giấc mộng đêm thu lạnh
Cảm nhỏ nhoi thay một kiếp người
Cảm khách phong trần chiều nay có
Cảm thấy bâng khuâng chẳng muốn rời...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
QUEN

Quen cánh cô đơn sãi giữa trời
Quen hồn phiêu lãng đến muôn nơi
Quen đêm lác đác sương thu lạnh
Quen ngày xào xạc lá vàng rơi
Quen hơi nhè nhẹ thu rồi đấy
Quen ý mơ mơ đến cõi người
Quen với chữ “sầu”* mùa thu hỡi...
Quen đến là quen chẳng nỡ rời...!

lnp
* chữ “sầu” gồm bộ thu ở trên và bộ tâm ở dưới. Mùa thu mà có cái tâm gắn vào thì tạo ra cảm giác u sầu buồn bã.
Đăng nhập để trả lời
0