📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

THƯ TỪ NƠI XA - đăng sơn.fr

267 trả lời, 56.358 lượt xem — Trang 3 / 9




MÙA THU CHƯA ĐẾN VỘI NƠI NÀY



______________________________________________



1.


Bé !


Có những điều làm người ta rất vội vàng.Vội ngay từ buổi sáng.Vội với bữa quà sáng để kịp giờ chạy ra đường đi làm,đi học.Những người không di xe riêng thì chạy rượt theo những chiếc bus vừa trờ đến.
Trên đường phố cũng có những chiếc xe chạy vội,có khi vượt cả đèn đỏ để gây tai nạn.Thế là inh ỏi,thế là mất thêm những vòng quay của thời gian.Chú đã thấy những cái vội như thế ở khắp nơi.Người ta vội sống ,vội yêu và vội già.Sau đó, người ta thấy tiếc.

Mỗi ngày mình có chỉ 24 tiếng đồng hồ.Vỏn vẹn như thế thôi.Phải không Bé ? Và ta làm gì,làm sao để được ổn thoả với mình trong cái khoảng 24 giờ ấy ?

Chú không tìm được câu trả lời ổn thoả khi nghe một ông bác sĩ rên với chú :

- Tôi làm việc nhiều quá . Riết rồi không thấy con mình lớn tự hồi nào !

Vừa nói,ông ta vừa xem đồng hồ tay và ông chạy.Một thời gian sau gặp lại thì chú nghe ông ta đã ly dị vì đời sống nghề nghiệp đã giết đi đời sống gia đình,vợ chồng.Nhìn ông ta ỉu xìu,chú chẳng biết nói gì.

Cái việc của chú đang làm đã cho chú chứng kiến được nhiều cái về stress.Một căn bệnh của thời đại mới.Chú hiểu chứ,đời sống càng tân tiến,văn minh thì con người càng phải chạy rất nhanh để nghĩ mình có thể theo kịp nó.Nhưng tiếc thay,cái chạy đua ấy đã làm chúng ta bỏ qua những cái quý giá khác của đời sống gia đình và tinh thần.


Nói thế thôi,chú không biết chạy nhanh.Chỉ đi vừa vừa thôi với những sắp xếp cho công việc.Đơn giản vì một diều : Cứ chậm rãi chắc chắn mà bước,dùng thì giờ mà đi,thế nào cũng tới đích. Thời gian cũng vừa là sự hiện thực và cũng là một điều ảo tưởng nằm sẵn ở tâm trí !

Bé không tin ư ? Cứ thử đọc những bài viết nói về sự slow - life thì Bé sẽ hiểu.Để trốn khỏi sự ồn ào và tốc dộ quay cuồng của vòng sống,đã có nhiều người tìm cách rời nhà về các vùng thôn dã để sống chậm lại với cái thú gần thiên nhiên. Chú đang là một trong những người có cái may mắn ấy khi ở nơi phố núi.

Phố núi của chú yên tĩnh để chú được tĩnh lặng mỗi ngày.Đi làm về nhìn cây cối,nghe chim hót,ngắm bướm,ngắm ong và thử sống với một vòng quay nhẹ,chậm.

Mùa hạ vẫn còn đang chạy nhảy vơí từng vùng nắng rực rỡ.Vẫn có những buổi mưa chen vào xen kẻ.Người ta đang sợ nạn hạn hán thì mưa rơi xuống.Có kẻ nhăn nhó vì mưa cản trở đường ra biển,vì mưa làm hàng quán buôn bán khó khăn.

Trời làm sao chiều được hết thẩy lòng người ? Chú nghĩ như thế nên đâm ra tử tế với chuyện thời tiết. Mưa thì cứ mưa.Nếu mưa dầm dã trong vài ngày thì chú kiếm cái quán cà phê,ngồi sát cửa kính nhìn ra đường,ngắm nhìn hàng cây sũng nước và tự " kiếm chuyện lãng mạn " để làm vài bài thơ ươn ướt như ngày nào mới lớn.

Nè Bé ! Bé có biết người ta làm thơ để làm gì không Bé ? Mấy cái ông thi sĩ thì lắm chuyện lắm ! Họ mượn mây, mượn trăng, gió để bóng gió tả nỗi lòng của họ.Và có lắm khi họ nói xạo.

Đôi khi,có điều gì đó ngơ ngẩn rủ rỉ trong lòng,chú cũng bắt chước họ làm thơ.Mỗi người có một cách để diễn đạt tâm hồn và sự nhạy cảm riêng của mình.Ai làm thơ như thế nào thì kệ họ,chú thích nói và đặt câu để viết theo kiểu của chú.

Dễ thôi ! Ở một buổi chiều mưa,trong lòng thấy hơi buồn bã thì chú lôi một hình ảnh của một người yêu nhỏ,chú nghĩ đến lọn tóc loà xoà của nàng,chú ngắm những ngón tay xinh xinh của nàng và thử nói chuyện với những ngón tay của nàng.

Chú viết " ..................................................................

.................................................................. "


Vậy đó,trong những hàng chữ như thế,chú có một đoạn nhạc,một nhịp run và kể về những nhịp đập của trái tim cho dù chú chưa bao giờ nghe trái tim mình lên một tiếng nói nào cho dễ nghe và phải chăng cả.Mà thôi kệ.Trái tim muốn rên rỉ khóc lóc,nó muốn mè nheo rủ rỉ gì cứ kệ nó.Mình có hứng viết về một cái gì đó thì cứ thế mà viết.

Còn Bé,Bé viết gì ở những ngày nắng đẹp nơi Bé ?





2. Mùa Thu ( mưa ) Chưa Đến Vội .


Đoạn viết này để trả lời một cô nhỏ tên Mưa đang nhìn thu rơi .


Chú không tin là bên Bé đang có mùa thu.Trời đang xấu và đang xập xùi ? Lạ quá phải không ?
Bên chú thì mùa hè vẫn đang đùa giỡn tíu tít đến 23 tháng chín.Muà thu chỉ ló mắt tỉnh dậy rời khỏi giường chiếu từ giữa tháng mười mà thôi.Gió sẽ gió,mưa sẽ rơi mưa.Những con đường ngắn dài sẽ thật sự buồn hiu và ướt đẫm kể từ những ngày cuối tháng 10.Những bóng tối sẽ ngầy ngật ngã đè lên nhau và đêm sẽ dài thêm chút nữa...

Bé có gấp gáp quá không để bắt đầu lạnh và " mưa " cho những ngày bé đang sống. ? Bé có muốn thử thấy màu xanh lơ của buổi sáng nơi chú ở không ?

Chú có những buổi sáng trong ngày nghỉ nhẹ nhàng lắm.Nhẹ từ hơi sương ẩm từ bãi cỏ êm. Êm từ mùi không khí sáng sớm thức dậy ,mở cửa ra vườn.Sắp xếp mọi thứ việc nhà xong xuôi,chú ngồi vào bàn giấy để đọc và viết.Những bản nhạc dịu êm nhả ra từ máy hát cho chú cả 4 mùa của trời đất. ( Bên này khác với bên quê mình chỉ có 2 mùa mưa nắng,nên các ông văn,thi sĩ phải " phịa " thêm 2 mùa nữa cho ra vẻ xuân hạ thu đông ! ) - Với 4 mùa rõ rệt như thế,chú nhìn lại cái bloc note trên bàn để triển khai những điều sẽ viết.Mỗi ngày cái sổ tay ấy của chú lại thêm chi chít những con chữ và những con số.

Mỗi sáng ngày nghỉ trong tuần,chú ngồi ở bàn giấy để gõ chữ,chơi với chữ đến khoảng 10 giờ 30 thì rời nhà ra đường sửa soạn chợ búa với bà nhà - Người đã có cái trách nhiệm nặng nề khi đã lỡ tay quản lý đời chú.

Ra đến phố.Mạnh nàng,nàng đi.Mạnh chú ,chú dông.Chú hư lắm ! Hình như từ lúc lấy vợ rồi,chú đâm ra sợ cái việc lẽo đẽo theo nàng đi shoping - Chú mất cái kiên nhẫn chầu chực rồi - Và hầu hết các gã đàn ông đều sợ cái vấn nạn theo các bà đi ngắm quần áo,giầy dép.... Và rõ ràng là như thế,chú hồ hỡi tìm lại được cái cảm giác sung sưóng nhẹ nhõm để ngồi quán đọc sách và ngắm thiên hạ dập dìu.Muà nóng thì ngồi ngoài đường.Muà lạnh thì ngồi sau khung cửa kính nhìn ra đường phố đổ lá thu rơi.


Cứ thế.Cứ thế.


Muà thu nơi chú chưa đến.Hãy giữ mùa thu vội như thế của Bé ở lại bên cạnh Bé.Hãy vui vẻ với bát cháo nóng khi bé bị đau ốm hoặc uể oải mình mẩy.Theo chú thì khi húp cháo được nhẹ bụng thì sẽ làm thơ hay thêm một tí nữa. Bụng nặng thì chữ nghĩa cũng sẽ lười,sẽ chạy trốn Bé.


Vài hàng tâm tình từ góc nhỏ nơi chú.Và Bé hãy biết lắng nghe lời hỏi thăm tử tế của mùa hạ hồng gửi đến nơi có mùa thu rất vội của Bé.

Đừng vội mà.Tội lắm,Bé ơi !






đăng sơn.fr






Đăng nhập để trả lời
0
Bên này khác với bên quê mình chỉ có 2 mùa mưa nắng,nên các ông văn,thi sĩ phải " phịa " thêm 2 mùa nữa cho ra vẻ xuân hạ thu đông !

Chắc là anh Sơn chưa bao giờ ra Bắc Việt, nơi có đủ bốn mùa. Hà nội có mưa xuân với những hạt mưa li ti không làm ướt áo, và có "giọt mưa thu thánh thót rơi, trời lắng u buồn..." như cố nhạc sĩ Đặng Thế Phong đã viết. Khi xa Hà Nội NX mới chỉ 11 tuổi, nhưng NX vẫn còn nhớ mùa lá bàng rơi, và mùa cốm ủ lá sen xanh như ngọc, không tìm đâu thấy ở khắp bốn phương trời.
 
Có lẽ năm nay Cali vào thu sớm, buổi sáng nơi NX cư ngụ có sương mù, và lá những cây phong đã vàng. 72 độ F (22 độ C) chưa đủ lạnh cho mình mặc áo ấm nhưng những lúc gió lên cũng cảm thấy se bờ môi. Mùa thu Cali không có những rừng cây vàng ối, đẹp tới não nùng, như vùng New England của miền Đông Hoa Kỳ, mà chỉ đủ cho tâm hồn dịu dàng hơn.
 
Từ Cali nghĩ về Hà Nội, đôi khi NX cứ băn khoăn không biết là mình đi hay về ... và nơi đó có còn gì hay chỉ là một chút nhớ thương thôi.
 
Thân chúc anh Sơn, Mưa và các bạn những ngày vui.
 
Tình thân,
 
NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-14 21:06:52Vách Cũ>
Nếu 11 năm ở Hà Nội đã để lại trong lòng anh NgụyXưa những hình ảnh không phai, thì những gì nơi anh sống - của hơn nửa đời tha hương, VC nghĩ, cũng sẽ in sâu không kém . Sao anh không thử nửa năm ở nơi này, nửa năm ở nơi kia - cho quen dần ý định chọn nơi sống ?

Chỉ là một vài suy nghĩ chia sẻ với nỗi lòng .

Mến chúc anh vui !
Đăng nhập để trả lời
0
Sao anh thử nửa năm ở nơi này, nửa năm ở nơi kia

Hi Vách Cũ,
 
Sau hơn nửa đời lưu lạc, năm 2004 NX trở về thăm VN, tìm lại chút hương xưa, và thú thật là NX quả có xúc động bồi hồi. Lúc đó NX nghĩ là khi hồi hưu mỗi năm sẽ về VN sáu tháng, dậy học hoặc làm một việc gì có ích cho lớp trẻ mai sau. Tiếc là, vì vài lý do riêng, dự tính đó không thành.
 
NX vẫn có vài người bạn trẻ ở VN, quen biết nhau qua văn chương nhưng chưa hề gặp mặt, và có người ở Hà Nội mong NX về vào mùa hoa sữa để cùng nhau đi trên con đường Tràng Thi của thời thơ ấu. Vách Cũ chắc cũng là người Hà Nội nên hiểu thế nào là tình cảm gắn bó với thành phố này, mặc dù Hà Nội bây giờ đã có nhiều đổi thay.
 
Cám ơn Vách Cũ, thân chúc những ngày vui, và mong được chuyện trò thường xuyên trong phòng Văn của vnthuquan.
 
Tình thân,
 
NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-24 17:41:33Vách Cũ>
Chào anh NgụyXưa,

VC không phải là người Hà Nội, cũng không biết gì về Bắc cả . VC sanh trong Nam . Người chị lớn nhất của VC sanh ngoài Bắc - ngay cái năm ba mẹ VC di cư, 1954 . VC là người thuộc miền thượng du, nhưng cũng có 1/4 Hà Nội từ bà ngoại, để đôi lúc .. thử nghĩ về .

VC yêu miền Nam - qua ký ức lớn lên là những ngày di chuyển theo đơn vị sư đoàn đóng quân, và là những ngày cực khổ nơi rừng sâu kinh tế mới . VC có nói rồi đó . VC là con nhà lính . VC yêu lính lắm . Xin được mượn dịp để triệu triệu lần nói lời cám ơn anh - " Ngụy Xưa " !

Hôm trước, theo mách bảo vô tình của bạn Mầu Hoa Khế về trang dactrung.net - VC có tìm qua và thấy bài anh viết rất nhiều . Sao anh không hoạt động mạnh bên này nhỉ ? Để có cớ cho mọi người vào những chủ đề như đã vào " kiếm chuyện " với anh Đăng Sơn đó mà .

Mến anh lắm . Đọc những bài viết nhẹ nhàng của anh mà tự nhiên mắc cỡ . Đàn bà con gái gì mà " hùng dũng " quá !

Dạo không biết có những trang hải ngoại, VC toàn sinh hoạt ở những trang trong nước . Dù mến các bạn, nhưng VC cứ thấy tưng tức trong ngực .

Bây giờ thì hiểu rồi . Sống ở nơi mà chủ trương tiếng nói chỉ một chiều thì bực lắm . Thôi thì - ta về ta tắm ao ta vậy !

VC cũng mong được dịp trò chuyện thường xuyên trong phòng văn . Xin cám ơn anh, và chúc những ngày vui .


___

Anh Đăng Sơn ơi,

VC mượn tạm NƠI XA của anh để THỪ TỪ đó nhé . Mong anh không phiền .

Chúc anh vạn sự tốt lành . [;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Dạo không biết có những trang hải ngoại, VC toàn sinh hoạt ở những trang trong nước . Dù mến các bạn, nhưng VC cứ thấy tưng tức trong ngực .

Bây giờ thì hiểu rồi . Sống ở nơi mà chủ trương tiếng nói chỉ một chiều thì bực lắm . Thôi thì - ta về ta tắm ao ta vậy !
vnthuquan chấp nhận những quan điểm khác biệt, và hoan hô đối thoại trong niềm tương kính.
 
Rất mong Vách Cũ tìm được những phút giây thoải mái trong phòng Văn.
 
Tình thân,
 
NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0




ĐỂ CÒN VÀI ĐIỀU MÀ VUI.




___________________________________________




Bé !


Chẳng biết Bé có biết bản Tuổi Biết Buồn và bản khác tên là Buồn không ?

Và Bé có biết tại sao chú lại hỏi Bé cái câu có vẻ kỳ cục cho một buổi sáng như thế này ? Trời bên chú đang gầm gừ và từ từ nhả những giọt mưa từ sớm. Chú thức dậy và chợt bắt gặp mình đang có một tâm trạng lưng lửng,dửng dưng.Chú không để nhạc nhẹ trong khi tập thể dục như mỗi sáng nữa.Chú chẳng nghe một tiếng động nào ngoài tiếng rơi tí tách của từng giọt cà phê.

Nhìn ra bộ bàn ghế ngoài vườn dưới mái hiên,chú thèm ngồi xuống đó,nhìn bóng đêm còn đậm đặc và uống cà phê,nhưng nghĩ lại,ngồi một mình trong bóng đêm thì buồn quá.Vườn chú chẳng bao giờ có ma,có quỷ.Trong góc vườn ,ở bụi cây rậm rạp chỉ có một gia đình của Nhím. Có những buổi đêm,Nhím mẹ hay dắt ba đứa con đi chơi,chúng bò chậm,rất chậm từ cuối vườn đến gần hồ nước,chả con nào nói chuyện vơí con nào.Chú thích ngồi yên không cục cựa để ngắm chúng.

Sáng nay,ngoài vườn,không có một tiếng chim hót vì đàn chim đã rủ nhau đi ăn chơi,nghỉ hè từ một lúc nào.Muà thu trở lại thì chúng lại trở về để lại ríu rít....

Bé biết không ? Ngày hôm qua chú mệt lắm.Chú giả vờ cười nói để dấu đi cái cạu cọ trong lòng.Có nhiều người làm chú nổi cạu.Có nhiều việc đã làm chú không bằng lòng.Từ những cử chỉ sỗ sàng,từ những câu nói thiếu thiện cảm.Cái nghề của chú cứ y như là đóng kịch.Chú dấu nhẹm những ý nghĩ của mình.Đôi khi chú phải làm mặt lạnh để giữ một khoảng cách vừa phải giữa những người đến tư vấn và vơí chú. Những năm dài học hỏi đã bắt buột chú phải như thế : Ngươi phải tự chế những điều xúc cảm.Ngươi tập trung ,lắng nghe và ghi nhận.Ngươi phải hạn chế đến mức tối đa khi đưa ra những nhận định chủ quan thiên về tình.( Lối luận theo tình cảm là lối luận chủ quan 100 % ) Và..ngươi..ngươi phải .....

Lắm lúc chú cảm thấy bực vơí những ý nghĩ trong đầu khi nghe những lời oán than than thở về thân phận con người.Hình như con người đã rất bi quan khi mất đi một niềm tin. Lắm khi....


Tối qua,chú bỏ bữa ăn tối ,nằm đọc sách và nghe bà nhà chú báo cáo tình hình sau cú diện thoại với cô em gái :

" Anh biết không.Cặp vợ chồng ông T vừa ly dị.Mọi người đoán không sai mà.Cứ về VN khoảng vài lần rồi ì ra ở miết là thế nào cũng dính vợ bé ! ... "

Chú ầm ừ vì chẳng có gì để mà ngạc nhiên.Khi người ta đã nhẵn lì nhau sau bao nhiêu năm chung sống,người ta chán nhau,bỏ nhau là chuyện không thể tránh khỏi.Chỉ có điều là xa nhau trong âm thầm lặng lẽ hay ầm ĩ là khác mà thôi.

Cả hai tháng nay,chú nghe nhiều người rời xa và bỏ nhau nhiều lắm.Mỗi người có một chuyện tình.Mỗi người đều có một quãng đời không giống nhau.Viết đến những hàng này thì chú lại nhớ đến những tình bạn,những tình yêu đã cao xa bay chạy để bỏ rơi chú. Chú biết chứ,trái tim nào cũng có những khoảng trống để cái buồn rơi vào.Khoảng trống vắng ấy phải được lấp bằng một tình bạn hoặc một tình yêu.

Tình bạn có những điều giống như tình yêu.Người ta đến vơí nhau từ sụ han hỏi nhau.Chơi với nhau khi thấy có thể họp tính tình.Và sau dó,vì một lý do này hay lý do khác,người ta lìa nhau - Những cuộc chia lià cũng có khi có những cái đẹp riêng.....


Hình như trời đã ngừng mưa bên ngoài khung cửa sổ.
Hình như có một tiếng chim hót rất lẻ loi giữa bài hát mang tên Buồn của chú khi những ngón tay chú chạy nhảy trên phím chữ.Chú tạm ngừng viết lá thư này để chuẩn bị sang một chủ dề khác cho sụ suy nghĩ về : cái Viết và cách Viết - Viết thêm điều gì ? - Chú đang có một ý tưỏng để viết về thằng con nrai lớn của chú.Nó đang dọn nhà để đi xây tổ ấm.Nó có điều làm cho chú cảm động.Mẹ nó thì hơi buồn khi thằng Bébé yêu dấu ấy rời nách mình.Chú thì khác;Chú là đàn ông.Mà đã là đàn ông thì nên nhìn sự chia ly ( tạm thời ) bằng một cách khác.


Chú gửi đến bé một dòng sống bằng chữ nghĩa của một góc sáng nơi chú.Chúc Bé vui khi nghe lại bài Tuổi Biết Buồn.Chú đã qua tuổi ấy rồi.Bé ơi !






đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-19 09:27:29mưa phố núi>
Mưa xin kính chào chú !
 
ui chao ! sao bữa ni chú có nhiều tâm sự rứa hè?
 
buồn ơi ta xin chào mi ,khi tình yêu vỗ cánh bay đi...

Chú ơi ! chú là tâm lý gia ,mà cũng thất tình sao? hihihi...buồn cười chết đi được.Cũng giống như chuyện ông nha sỹ đau răng vậy...hihihi cháu không nhịn cười được hahaha...
 
Răng tự đày đọa thân mình rứa chú hè.
Chú đã có thím ,còn chưa thấy đủ hay sao. Hay chú nghĩ chú là ông vua
nên cần thêm cung tần mỹ nữ.Thôi !mà chuyện người lớn ,nhức đầu lắm
Mưa không quan tâm đâu !
 
tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay. tuổi nào ngơ ngác mây bay lưng trời? xin yêu thương bay qua vùng tuổi này
 
...bản nào mà cháu không biết,miễn chú đừng hỏi những bản quá xưa.
 
chú ơi ! sao tự nhiên Mưa thấy thương Mẹ con nhà nhím quá. Không có nhím bố sao? vậy là nó mồ côi cha rồi. Hãy hứa với mưa chăm sóc tụi nó đàng hoàng được không chú.

trên đời này có những thứ rất đẹp ,rất quan trọng.Như là mối quan hệ giữa chú với mưa vậy đó,sẽ không thay đổi theo thời gian...cho tới khi chú chết.
 
chú đừng hiểu lầm ,không phải Mưa trù chú đâu. Người ta ai cũng phải chết một lần.Sự quen biết giữa chú với mưa đâu phải như tình bạn bình thường.Gọi là thâm giao ,đúng không chú?
 
Mưa rất hạnh phúc khi vào vntq tham gia diễn đàn rồi quen biết rất nhiều người phúc hậu và tri thức như chú đây. hãy là một mặt trời trong tim mưa ,chú nhé.giờ vui lên đi nào mưa hát cho chú nghe :
 
có chú chim non nho nhỏ
cất tiếng líu lo như muốn ngõ
buổi sáng quanh ta đang xao động
như bầu trời xanh ươm ước mơ...


này chú chim ơi cho nhắn gởi
lời hát yêu thương trong trái tim mọi người
cuộc sống hôm nay đang nhắc nhở
ơi cuộc đời !sao ta mến thương

bài hát ơi cuộc sống mến thương -nhạc Thanh Tùng
 
chúc chú luôn vui vẻ
 



📎 ShinSeKyung_2


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-19 17:10:14Vách Cũ>
Khi mất đi niềm tin, tình hình bi quan thật chứ !

Đọc thư xa của anh Đăng Sơn gởi cho bé Mưa Phố Núi, VC cũng bị lây oải .

Thấy nhắc tên bản nhạc ở trên nên VC lặn lội tìm về tặng .

Nghe cho VUI ! [:D]


http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=_p9R_UjpOk


Chúc cuối tuần bình yên .
Đăng nhập để trả lời
0






VIẾT ĐỂ NHỚ ĐẾN CHA.



________________________________________



* Cha Thân Yêu.

Hôm nay là ngày giỗ của cha. Cha còn nhớ không ? Ở một ngày tháng cũ,con đã viết cho cha :



" Ngày một,tháng mười một là ngày lễ Các Thánh ở Pháp.Ngày đi tảo mộ để nhớ đến ngưòi thân yêu đã khuất bóng.Hoa được bày bán khắp ngả đường và ngoài cửa các nghĩa địa….

Cha ơi ! Nơi chôn cất cha ở bên quê nhà.Con không đến nghĩa trang để thăm cha. Đường về quá xa.Cha hiểu không ?
Những vòng hoa cho cha con vẫn để trong trí nhớ đó chứ.

Đã bao nhiêu năm rồi.Làm sao con quên được người thầy đầu đời của mình ?
Hãy để con nhớ đến cha và biết cách nói chuyện với cha ở một khoảng đời con đang sống.


1.

Nghĩ đến cha là con nghĩ đến khuôn mặt chữ điền và ánh nhìn nghiêm khắc. Mà cha nghiêm nghị với riêng con cũng phải thôi..Vì con đã làm nhiều điều mà cha không đồng ý lúc con còn bé dại.

Con còn nhớ những tháng năm mặc quần ngắn ở tiểu học . Con khoảng 7,8 tuổi gì đó,con đã đứng khóc ngoài cửa trường vì bị lũ bạn bắt nạt,chúng đã xúm vào tụt quần con .
Cha đến đón thấy vậy đã mắng con một trận khi vừa về đến cửa nhà :
- Con trai hư ! Cấm hèn như thế.Cấm khóc.Phải tìm mọi cách để chống lại chúng.

Thế là cha xách cổ con vào trường học võ để biết cách chống lại cái hèn bé tí tẹo.

Con còn nhớ cái lần con xém chết khi tinh nghịch leo lên nệm trước của chiếc xe hơi đầu tiên của cha,loay hoay thế nào để chiếc xe tụt dốc lao xuống bờ sông trước mặt ,may mà xe đâm vào gốc cây để con dưọc nghe cha mắng một trận nên thân.


Vậy mà đi đâu,cha vẫn dắt con đi theo như cái bóng. Đi nhổ răng,con đã vùng vằng đóng kịch khóc ầm ĩ,cha đã phải dụ khị mua súng nước,mua xe hơi bằng nhựa và cha dỗ dành….

Con biết rõ cha là ngưòi kiên nhẫn và muốn toàn thiện
( perfecsionniste ) khi cha một mình tập kịch trong bóng đêm.Ngày đó ngoài nghề chơi nhạc ở các đài phát thanh,Tv ,thâu băng đĩa ,cha còn nghề diễn kịch trên sân khấu.
Lúc ấy,còn bé tí,con chẳng biết cha diễn vai gì nhưng cứ mỗi đêm cha cầm bản kịch đi tới đi lui trên sân vườn .Con đã rời phòng đứng sau cách cửa hé,rình nhìn cha lẩm bẩm.


Ngày diễn trên sân khấu, đi với mẹ,ngồi ở hàng dưới thấy cha bị người đàn ông cầm ghế phang vào đầu,con đã hét lên và khóc nức nở .


Mẹ đã ôm lấy để trấn an ;
- Con ! Bố đóng kịch mà.Không sao đâu.Nín !
Thế ư ? Làm sao con biết được trong bộ óc non nớt ?

Có lần cha bị người ta chen lấn đè lên người khi dắt con đi xem một trận đá banh,cha đã vòng tay che chở con và con biết cha đau và sợ lắm.Cả đêm ấy,con đã khó ngủ vì cảnh tượng họ dẫm lên ngưòi cha.

Con nhớ cha nhiều lắm,nhất là những lần đứng thẩn thờ chờ cha đến đón ngày cuối tuần ở trường nội trú ( Ngày đó,con hay phá phách,ngỗ nghịch và cha đã gửi vào trường dòng các Sœurs để thuần tính ! )

Mỗi lần cha đến là con run lên vì biết sắp được về với gia đình.Và mỗi lần như thế là con hứa sẽ ngoan.Ngoan như những hòn bi trong túi quần.Cha biết không ? Những hòn bi ấy là ngồn an ủi mỗi khi đứng chờ cha rất lâu .Chỉ sợ cha quên không đến đón con….

Cha ơi ! Mỗi lần như thế,con sung sướng ngồi đằng sau xe để áp má lên bờ lưng rộng của cha và hít ngửi mùi cha thương yêu.

Mỗi ngày con mỗi lớn để đi theo cha đến các phòng thâu nhạc.Con ngồi yên ngắm cha bận rộn bên các bạn nhạc sĩ,ngắm hình tượng kiên nhẫn tập đi tập lại một bản nhạc.Và cha làm con mê nhạc và cái thế giới dìu dặt đó .
Từ sân quay của đài truyền hình đến các sàn nhảy của các phòng trà mà cha chơi nhạc.Con bắt chước cha mê say âm nhạc nhưng con đã không chịu nổi tiếng kèn saxo của cha mỗi khi cha tập những bản jazz mới …
Con đã bỏ ra vườn bắn bi,bán ná và chơi những trò chơi khác của trẻ con. …

Thế giới nghệ thuật của cha đã có nhiều cái lạ để thu hút thằng bé.Nó như một chú chó nhỏ tò mò theo sát chủ.Nó đã bắt chước cha nằm bò ra đất để ngắm nghía những tấm ảnh đen trắng mà cha thực hiện cho các nghệ sĩ thời ấy ..Nó vẫn còn nhớ những tấm chân dung của Thanh Lan ,Ngọc Minh,Giao Linh,Thẩm Thúy Hằng…mà cha nó đã chụp với tất cả góc cạnh của đam mê.

Thế giới riêng của cha đã có tiếng hát của những bạn bè ca nhạc sĩ..Mỗi lần thâu xong một băng đĩa cho Nhật Trường,Phạm Duy ,Duy Khánh,Khánh Ly …là cha lại vác về ngồi yên thưởng thức hàng giờ ,con cũng yên lặng ngồi yên nghe và nhìn ngắm cha.Con cũng từ từ hiểu được thế nào là cách hòa âm để cứu vớt một giọng hát còn non nớt.

Con đã rình nghe cha bàn thảo cung cách hòa âm với chú Văn Phụng ( người mà cha cho rằng có trình độ hòa âm và viết nhạc rất tây phương thời ấy ) Con chiêm ngưỡng cha lúc cha say sưa chơi nhạc với một Nguyễn Ánh 9 ( ngưòi mà cha nói là tay pianist tuyệt hảo,thần tượng và cũng là Xếp ban nhạc của cha ở phòng trà )

Cha nói với con :
- Lớn lên ,cấm con làm nhạc sĩ !
- Thế Ba muốn con làm gì ?
- Con sẽ là Linh Mục

Con đã nhăn như bị và đã phản đối kịch liệt.
Con quên cả cái sợ ông thầy đầu tiên khi nói :
- Con thích làm ca nhạc giống cha,hoặc làm phim ảnh…..con thích văn nghệ giống ba !

Cha phì cười,giả giọng nghiêm nghị :
- Thế giới của nghệ sĩ hư hỏng lắm.Ba sợ….

Con không hiểu cha sợ cái gì ? Cha đã không hư hỏng rượu chè,nghiện ngập giống bao người lỡ bộ khác. Cha không uống rượu,nợ nần ,chỉ có cái tật xấu là hút thuốc….

Những lần sau đó,cha dắt con đi dự những buổi thâu băng dĩa và nghe nhạc ở các phòng nhà dancing thường hơn.16,17 tuổi của con,cha vẫn nghiêm nghị,cứng rắn để uốn nắn con.Cứng rắn đến độ cho con một cái bợp tai nên thân khi con bị ông Sư Huynh quở mắng ngổ nghịch ở bậc trung học.

Cha tát con truớc mặt Sư huynh Lasan và dọa :
- Miễn theo cha vào phòng trà cuối tuần….

Ấy chết ! Điệu này thi đời buồn quá !
Con vẫn nghĩ cách làm cha xuôi lòng để quên điều cha hăm dọa.Con rửa xe,con thay dầu nhớt xe,con đấm bóp cho cha mỗi lần cha mệt mỏi người . (Luồn cúi cha để đạt điều mình thích đâu có gì là xấu ! )

Theo sư phụ đã lâu ,con học được cách nói thẳng những điều mình nghĩ và cách luồn lách để làm điều mình muốn thực hiện.Học thêm cách đứng thẳng người khi đối dầu với nghịch cảnh,với trách nhiệm.



Cha ơi ! Thầy ơi !

Con chỉ tiếc một điều là cha mất quá sớm để con có thể rình mò học thêm nhiều điều ở cha.
Cha làm việc quá nhiều, lo lắng quá nhiều với chứng bệnh hyper tention và giấc ngủ đã lấy mất cha đi.

Con đã đứng ở cuối giường nhà thương để mân mê bàn chân cha khi bác sĩ lắc đầu chịu thua. Con khóc và thấy nóng bừng mặt mũi trước một thế giới sụp đổ.Cha đã chưa nói lời sau cùng với con .Và con chưa học hết bài bản của cha mà.

Làm sao con có thể vững trãi và làm người lớn với năm con 18 tuổi ?

18 tuổi để mỗi ngày ra mộ cha ngồi yên.
Mỗi lần như thế,con đã viết cho cha . Viết như nói một mình.Viết xong rồi con bật lửa đốt trụi lá thư với những dòng nước mắt.

Viết mà không thấy phản ứng vui buồn của cha như ngày nào cha bật cười khi đọc bài thơ,bài văn đăng báo lần thứ nhất của con.
Viết mà không có sự hồi âm góp ý của cha.

Nhưng con biết.Cha vẫn sống,vẫn hiện diện trong con đấy chứ.Mỗi ngày,khi con nghe nhạc.Khi con đọc sách và mỗi khi con nghĩ đến cha như thế này. "


đăng sơn.fr

…à toi,père.Mon héro.Mon Idole.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-25 07:52:44mưa phố núi>
Chú ơi ! thì ra đứng trước cha ,ai cũng thấy mình nhỏ bé.Vậy mà bây giờ còn bày đặt ăn hiếp bébe của chú ha.Chú thiệt là hư quá sá rồi ,Mưa không bao giờ ăn hiếp con cái của mình đâu.Ai lại ăn hiếp kẻ thân cô thế cô hơn mình chứ.Nếu Mưa mà ngon lành thì ăn hiếp người yêu,hay là chồng tương lai á ,ăn hiếp kẻ nào bự hơn mình ,mới bảnh chư !

Mưa rất vui khi tìm ra một anh con trai có hiếu thuở xa xưa
Mong cụ của chú vui mừng nơi chín suối.

Mưa không thể nào tưởng tượng nổi chú Đăng sơn làm linh mục...hahaha
ở đâu ra trí tưởng tượng phong phú vậy chú ơi ! a -mưa nhớ ra rồi !cái này trong văn học gọi là hiện thực châm biếm đây mà ,cũng na ná như CHÍ PHÈO của NAM CAO vậy đó...hihihi.

Chú Sơn mà là CHÍ PHÈO cháu xin vai Thị Nở
Còn như chú mà làm linh mục thì phải để dành vai Thị Mầu cho Mưa đó !
Mưa mà đeo yếm thắm bỏ bùa cho linh mục thì chắc khán giả phải cười đến bể rạp mất thôi...thử vai nhé.

ớ...ớ này là linh mục hỡi...linh mục ơi...ới...ơi !
anh như táo rụng sân đình...ấy là...đình...làng
Em như gái dở...ấy á....a à...đi rình của chua...
có gặp...thì em xin thưa...thương anh từ thuở...a là cái thuở...ây à...
tang tình...còn nằm nôi...

📎 yem_dao12


Đăng nhập để trả lời
0







THỬ VIẾT BẰNG MỘT CÁCH KHÁC
( để trả lời )





______________________________





Bé !


Đáng lẽ thì vào giờ này chú đang làm việc.Vậy mà giờ này chú đang tà tà lạng ở đây.

Bé có biết tại sao không ?

Hôm nay chú cho phép chú " nghỉ hè " một bữa để sẽ lái xe đi thăm Bébé con trai của chú. Cách đây 130 cây số là cái tổ ấm mới tinh của nó. Chú đang tò mò xem nó bày biện ra sao và xem nó có u đầu và sứt trán vì vị cô người yêu nó đánh chưa ? Cô bé ấy cũng cao ngang ngửa bằng nó.


Tối hôm qua chú đã đi ngủ rất sớm vì hết xíu quách sau một ngày ngoan ngoãn làm việc.Nói là ngoan thì cũng không hẳn là thế.Có nhiều lần chú " xém hư " .Dễ hiểu mà thôi.Chú là đàn ông,mà hễ là đàn ông thì phải mê phụ nữ vì họ đẹp và duyên dáng. ( Giữa cái ĐẸP và SỰ DUYÊN DÁNG - chú chọn duyên dáng - Charme ! )

Chú xém hư đã nhiều lần vì một ánh mắt dịu,êm,sóng như trời biển.Hư vì một góc môi cười,một cử chỉ,một lời nói nhẹ nhàng,dễ thương.Và cái nghề của chú thì cũng dễ hư và dễ vào tù ngồi đếm lịch nếu thiếu tự chủ......

Bé cứ tưởng tượng một tí rồi sẽ thấy : Văn phòng bật đèn mờ chỉ đủ sáng ở bàn giấy.Nhạc nhả nhè nhẹ một tấu khúc từ những chiếc loa nhỏ ở đầu hai góc tường trắng,người đẹp ngồi trước mặt đang tỉ tê.Hình như đàn bà,con gái càng xinh đẹp hơn khi họ có tâm sự để buồn bã tỉ tê....


May mà chú biết đọc kinh,hãm mình và tu ....Nên...Cho nên....

Ngược lại đó,cũng có nhiều cái ca hóc búa khó ăn lắm.Chú rất sợ gặp những Cậu Ấm hoang đàng lắm.Hình như càng rảnh rỗi và càng có tiền của dư thừa thì chúng càng đổ chứng.Đêm đêm chúng la cà ở mấy cái tiệm nhẩy,hò hét cho đến sáng sớm.Chúng lấy ngày làm đêm,đêm làm ngày. Chúng uống rượu kinh hoàng lắm.Và có khi chúng than thở là không biết tình yêu là cái gì ? Chú lả người khi ngồi nghe chúng..

Mà thôi.Công việc là công việc.Ra khỏi cửa là chú phải quên đi để có thể sống với mình.Riêng mình.


... Viết ! Viết cũng là một cách để quên và nhớ lại những điều.Có những gì cần giữ lại thì mình nhớ.

Bé thấy đó.Chú đã viết về cha chú,viết về thằng Bébé của mình... Khi viết như thế là cách mình đối thoại với mình và sống. Buồn vui mà sống.

Có nhiều lúc,chú đọc lại những gì Bé đã viết.Chú buồn cười vì Bé. Ngây ngô không phải ngây ngô.Nhưng lém lỉnh.Và chú phải chịu thua.Lắc dầu không thể trả lời được.

Có một đoạn viết,Bé đã nhắc đến chữ " Linh Mục ".

Bé có biết bài hát mang tên : " Vì tôi là Linh Mục " không ? - Những gì chú cần nói thì bài hát đó đã nói hộ dùm chú.

Chú nghĩ rằng Bé hiểu.


Vui nhé Bé.Khi nào muốn mưa thì cứ mưa.Tự nhiên mà mưa.........







đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
Anh dangson,

Thỉnh thoảng Quế cũng chạy vào mục viết truyện để đọc những truyện ngắn của anh. Bình thường Quế chỉ lẩn quẩn ở mấy trang thơ thôi chứ không có đi lang lang dạo net dù Quế đã ở đây làm thơ cũng khá lâu. Có những lúc cạn nguồn viết thì mới bắt đầu tìm đọc lung tung, nhưng thật ra càng đọc thì càng rối, cũng như có một người bạn thân hay nói với Quế nếu mình đọc nhiều quá thì làm bộ óc sẽ loãng ra mà mất đi cái nguồn cảm xúc đầu tiên của mình khi bắt đầu khơi lên nguồn viết cho một ngày.

Thấy anh mang bài viết cho Quế về trang "Thư Từ Nơi Xa" của anh nên Quế nghỉ là anh muốn Quế trả lời ở đó, nên dù đã đăng bên trang thơ Quế cũng đã mang về đó cho anh. Chỉ mong mỗi khi anh vào đó viết sẽ phảng phất được cái mùi trầm thơm của quế mà không quên em bao giờ, để biết anh có thêm một độc giã rất trung thành.

Và biết anh cũng rất vui vì có cô nhỏ ở phố núi, uống nước mưa đổ về suối cả cuộc đời nhưng không có lấy nick Phố Núi. Nhỏ đó cũng nhỏ lắm nhưng thích gọi anh dangson bằng anh thay vì cái tiếng chú cho anh già hơn một chút, cho em còn được nhí nhảnh mà lẻo đẻo chạy theo sau lưng chú nắm áo đòi "kẹo mưa".

Mưa vẫn về mỗi chiều đấy chứ anh, mưa xen kẻ buổi sáng nắng và buổi chiều mưa nên mùa hạ bây giờ thật mát, cây cỏ và rừng lá rất xanh, hoa vẫn tươi và nồng nàn những mùi hương choáng ngập sân nhà. Mỗi một làn gió là mỗi một hạnh phúc kéo nhau về tỏa vào không gian đầy ấp. Những cơn mưa có đôi khi lướt qua rất nhanh nhưng cũng đủ làm mát dịu cái hừng hực của nắng hạ.

Hình như em có chút xíu khác anh dangson, có lẽ vì là người sống ở vùng đồi núi nên Quế rất thèm nắng và cũng rất khao khát mưa. Hai hiện tượng của đất trời không thể nào thiếu được.

Có những buổi chiều mưa thật buồn anh ạ! sương mù thật thấp, cái màu u u làm cho người ta có thể khóc được nếu là một người xa nhà, xa quê, xa thân thiết họ hàng... Nhất là những người sống một mình như Quế chẳng hạn. Nhưng mưa lại rất cần cho đời sống của núi, những dòng suối khao khát hứng mưa cho ta sự sống. Nên dù ngoại cảnh có buồn sao đi nữa Quế cũng cần mưa như cần hơi thở cho trái tim mình. Mà nếu mưa như những bài thơ của anh thì dù cho mưa bao nhiêu đi nữa Quế cũng xin tạ ơn trời, mà nhất là tạ ơn anh dangson với những hạt mưa biết kể chuyện hai bàn tay được tâm sự với nhau bằng những ngón tay đang thì thầm. Cái hạnh phúc là mình được nhớ và có những điều để nhớ.

Như thế đó...nên mỗi khi Quế chờ một cơn mưa là mỗi lần nhớ về anh với những hạt mưa của anh. Và cũng như thế đó Quế ước gì có một lần anh có dịp đến tận cái xứ núi này, một lần thôi cũng đủ anh ạ! một lần được nhìn thấy ngày nắng nơi phố núi có một sức hút hấp dẫn kỳ diệu đến dường nào. Và nếu anh đến nơi đây vào những ngày đầu xuân, có lẽ anh sẽ muốn cho thời gian ngưng đọng để được hít vào buồng phổi anh những luồng không khí thật mới từ những mùi thơm của vô số những loài hoa. Anh sẽ chạy bộ trên con đường mòn dưới những hàng thông buổi sáng và buổi chiều, anh sẽ ngừng lại bên một vách núi để uống nước của dòng suối ngọt mang về từ mưa. Lúc ấy Quế tình nguyện làm con bé Ngọt châm cà phê buổi sáng cho anh khi anh ngồi xuống bàn để viết những điều cần viết. Lúc ấy anh sẽ khăng khăng giải thích cho bé hiểu "vì sao ta phải cần viết" ?

Cám ơn anh dangson đến thăm Quế với cơn mưa chiều thật đầm ấm.
Đăng nhập để trả lời
0
Tình cờ được biết Quế qua bài thơ hay " BA HẠT DẺ THẦN KỲ " gửi vào trang thơ của KIỀU GIANG, có lẽ bạn cảm tác bài TRONG GÓC TỐI THIÊN ĐƯỜNG.Xin cảm ơn và được cùng bạn dạo quanh cõi thi ca.Chúc bạn đạt được những ước mơ nghệ thuật.
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0






NGẮN !



______________________________




Ngắn - Rất Ngắn là cái tựa truyện ngắn có nhiều tập như một cuốn film bộ của Hàn Quốc mà chú đã và đang viết.

Tập truyện này có những mẫu đối thoại nho nhỏ giữa hai người yêu nhau,ghét nhau và muốn bỏ nhau đã nhiều lần.

Người đọc lưng chừng thì không bao giờ biết tại sao họ muốn bỏ nhau khi đang rấm rứt yêu nhau.Tình yêu có những điều rất dị kỳ và phức tạp. Người ta làm quen nhau ở một chốn rất tình cờ và đến gần nhau để yêu nhau.Đắm đuối để yêu.Nhắm mắt và hi hí mắt để yêu.

Yêu cho đã rồi cắn nhau,có khi đấm đá nhau huỳnh huỵch.

Kỳ lạ !


Vừa rồi,có cái bà nọ đến gặp chú để tư vấn ( Tư Vấn chứ không phải là Tự Vận ! ) Bà phàn nàn :

- Tụi tui cứ cãi nhau hoài.Ngày nào cũng cãi.Có khi còn cào cấu nhau.Thảm lắm !

- Càng cắn càng thương nhau.Có gì mà thảm ?!

- Càng ngày hắn càng đổ lì, ông ạ !

Tôi ghét cái lì của hắn.Nhìn mặt là thấy ghét.


- Thế bà có muốn bỏ hắn không ?

- Hơ..hơ..Ông hỏi kỳ cục !

- Cứ bỏ hắn thử xem sao ?

- Bỏ rồi mà lại thấy nhớ.Càng xa càng nhớ...


Bé thấy không ? Kỳ cục như thế.Nói một hồi,rên một hồi lại huề vốn.Chú không phải là nhà cố vấn ái tình.Chuyện ái tình muôn đời là chuyện lẩm cẩm.Vì thế, chú đang nghĩ cách viết làm sao cho hai người tình trong truyện của chú bỏ nhau.

Đáng đời ! ( Bé có nghĩ là chú đang ác không ? )


Ngừng ở chỗ này nhé - Vì cái tựa có chữ : NGẮN !





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
người gì ác ! như con chim dòng dọc
cho ế vợ suốt đời !
còn ngôi chùa trên núi
chờ người đó người ơi !...ơi
 
chú bảo ngắn-nên mưa phải vâng lời.


📎 thumbnailCAVA2FN4


Đăng nhập để trả lời
0


hơ hơ hơ....


_________
Đăng nhập để trả lời
0





TRỞ LẠI.



________________________




Người ta có khi nói :

- Ra đi để trở về.


Lúc đầu,nghe thấy lạ tai lắm ! Tại sao ra đi để trở về ?


Ở những ngày chú đã sống,chú ít khi thấy sự ra đi để có sự trở về.Có thể tại chú đã có lắm điều thất vọng trong cuộc sống rồi chăng ?

Ngày nào ấy - Chú đã thấy những người bạn bỏ ra đi biền biệt... Đã thấy những người dễ quên nhau khi bỏ nhau...Nhiều - Nhiều lắm.

Ngày nào ấy - Chú tìm được vài cái Web để viết bài,để tâm tình bằng chữ,có những người bạn viết đã dạo phố
( forum ),đã ghé thăm như một sự làm quen..Thấy vui,thấy đỡ hiu quạnh,thấy.... Và chỉ một thời gian ngắn sau,chẳng thấy gì cả.Tất cả biến mất như đường bay của một loài chim trời....

Bầu trời vẫn xanh có khi và vẫn xám đục lắm khi.Giữa những khoảng trống như thế,chú vẫn ở lại và vẫn có thể viết một mình mỗi ngày.Chú có thể ngồi ở một cái quán vắng,nhìn ra đường ngắm thiên hạ để viết.Chú có thể đứng chờ một chuyến tàu điện bên lề đường để viết.

Viết để mà viết - Như một cách nói chuyện với mình.
Và như để nói :

- Ấy ơi ! Đừng buồn mà.Đừng nhạy cảm như thế !

Có một bài hát của Pháp mang tên : On est seul au monde - Người ta vẫn một mình.

Bài hát đã rất buồn để kể về một người không còn ai giữa đời.

Và chú đã nghe đi,nghe lại bài hát nhiều lần :

... Khi em bỏ đi
Cả thế giới này trơ trọi
Khi em ra đi -
Tôi mãi là tôi - Một mình,em ơi....




....


Sáng hôm kia,có cô bạn khá thân lại thăm chú.Cô cười tươi như nắng :
- Anh.Em giới thiệu cho anh, anh bạn mới của em.

Anh bạn ấy niềm nở bắt tay chú. Hai người trai gái ấy nhìn nhau đắm đuối.Và chú hiểu.Một chuyện tình khác được bắt đầu.

Cô bạn chú có lối chào và hôn má lạ lắm.Cô quàng cổ,chạm má vơí nụ môi rất ngọt.Làm lần nào chú cũng thấy điếng hồn.

Và đã có lần chú nói đùa :
- Người ta thấy em hôn như vậy sẽ tưởng em là bồ của anh !
- Không phải vậy sao ? Kệ họ.Đã nói rồi.Anh mà không có gia đình ,em sẽ lấy anh...

Hết hồn :

- Đừng nói như vậy chứ.Tội anh !

Cô bạn nhìn chú.Cặp mắt thấy tình.Đầy - Dễ yêu !

Rồi thôi.Cô có cuộc đời của cô. Chú có những ngày bận rộn của riêng mình.Đời sống trôi...

Cô bạn đã vắng mặt như một cuộc đi xa.Bây giờ cô trở lại với một tình yêu mới.Cô hỏi :

- Anh có chúc mừng cho em không ?

- Ơ..ơ...

- Anh xấu ! Em đâu có quên anh đâu nè.Em vẫn lại thăm anh.Thấy không ?


Thấy.Thấy nhiều lắm. Ra đi để cũng sẽ trở về.





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0

________________







....&lt; Nhắn Bé Mưa ....

Khi nào Mưa trở lại đây - Để viết ?


Nđs.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-03 08:31:14mưa phố núi>
KÍNH CHÚ !

chú đang giảng moran hả chú? Mưa chẳng hiểu gì cả. Anyway ,tình bạn là điều tốt đẹp -và bền nhất ,bền hơn cả tình yêu. Is it right?

sao mưa thấy dạo này dường như chú có nhiều tâm sự ,có phải chú đang yêu không? tội quá chú ơi ! cháu sợ chú lẩm cẩm mất thôi ,già kén kẹn hom.Chú cứ ở nhà với thím và bébe ,chăm sóc đàn nhím nếu rãnh rỗi hoặc là vào đây thư từ nơi xa với Mưa cùng các bạn. sao hồi này nhà chú vắng thiệt ha ,chẳng ai thèm ghé nữa ,chính mưa đây cũng thấy chán nữa là.
Hãy kiếm những đề tài mới mẻ chút ,được không chú.Chú cứ lo làm thư tình không hà ,muốn dẹp tiệm sao.ÔNG GIÀ HƯ HỎNG.

Cháu bắt đầu trở lại trường rồi ,sắp tới sẽ rất bận.chú đừng trách nếu thấy vắng bóng cháu.Vào đại học không còn đơn giản như hồi còn high school đậu.Trường cháu học cách nhà 30 phút lái xe. ah ,cháu quên khoe với chú đã lấy được bằng lái xe. Bữa nào cao hứng dám lái luôn qua Pháp thăm chú lắm,cho bất ngờ hén...người ta còn chưa chế ra xe bay chú ơi !
như có cháu dám lắm đó.

Mưa học ngành sư phạm ,sẽ làm cô giáo -gõ đầu trẻ...hihihi
ở bên này mà gõ đầu tụi nhóc,ở tù liền a. Cháu ước chi mai mốt túm được anh nào chịu cho cháu gõ đầu để trút cơn giận ,vui hê.

Ngày đầu tiên đi học ,chú còn nhớ cảm giác đó phải không? lòng cứ bỡ ngỡ ,lâng lâng như con diều gặp cơn gió cả vậy.
nhân ngày đầu năm học hát tặng chú và các bạn có cùng tâm trạng.

đây là bản HƯƠNG RỪNG của vùng cao,mưa quên mất của ai.

Hôm qua em đến trường -mẹ dắt tay từng bước...ơ !
Hôm nay mẹ lên nương -một mình em đến lớp.

Trường của em be bé ,nằm lặng giữa hàng cây...ây..i
Cô giáo em tre trẻ ,dạy em hát rất hay...ay

Chim đùa vui trong lá ,cá dưới khe thì thầm
cọ xoè ô che nắng-râm mát đường em đi.

Hương rừng thơm đồi văngvangăngắng...nước suối trong rì rào.
Nhạc rừng vang theo giogioó...em đến trường vui sao

cháu đoán là chú chưa từng nghe bài này đâu.Vui khoẻ luôn chú hỉ !




📎 Tet_Meo5


Đăng nhập để trả lời
0







VẬY MÀ KHÔNG PHẢI VẬY ĐÂU...



___________________________________________








Bé !


Sáng thứ năm vừa rồi,chú tưởng là mình sẽ có một ngày nghỉ phụ trội.Tất cả đã sắp xếp theo dự định.Định như thế để đi thăm thằng con trai Bébé của chú ở thành phố thung lũng .

Thứ năm và mưa đầy ngập sáng thứ năm.Mưa cuối hạ như thế vẫn quyến rũ chú khi chú nghĩ đến ngày hôm sau được trở lại cái quán cà phê mở sớm,ngồi sau khung của kính,đọc báo,nghe nhạc và hí hoáy viết vài điều ở cái bloc note.Sẽ thú vị lắm với vài thứ yên ả như thế.

Vậy mà không phải vậy.


Tối thứ tư - Trời đã muộn.Điện thoại báo tin khẩn cấp : Cái gã bệnh nhân chuyên gia thất tình,chán đời triền miên của chú đã đâm đầu vào xe Tram điện để mong tìm cái chết.Và hiện gã đang được cấp cứu nằm phòng hồi sinh.Nhà thương nói là sáng thứ năm cần chú có mặt.

Chán mớ đời.
Chú đâm ra bực bội không ít.Không bực vì mất một ngày nghỉ nhưng vì cái tật khoái tìm cái chết của gã đàn ông ấy.Hắn còn trẻ quá.Lại đẹp trai.Chỉ có tội là yêu ai cũng bị người yêu bỏ rơi và sinh ra chán đời bỏ cả công ăn việc làm... Hắn đã tìm đủ mọi cách để quậy phá và được rủ mục.... ( ! - ! - ! )



Sáng thứ năm - Chú để gia đình lái xe đi xa một mình. Chú chạy đến thăm Gã chán đời.Đúng là sống chết có số mạng.
Gã khùng đã tỉnh,chỉ bị thương ở vai và cánh tay mà thôi - Chiếc xe kềnh càng loại của Germany cứng cáp như một chiếc xe tăng đã cứu mạng hắn.

Gã chán đời méo mó,thều thào :

- Biết vậy ,tôi dùng cái xe nhỏ hơn.

Chú làm mặt sưng.Chú giận sau khi đọc bản tường trình bệnh lý của gã thêm một lần nữa.Và nghĩ trong đầu là sẽ gửi Gã nằm ở viện tâm thần ít nhất là 3 tháng.

Trường hợp của cái Gã này giống y như một cuốn phim của Lino Ventura và Jacques Brel đóng.Phim tên là L ' Emmerdeur- - Kẻ gây phiền toái -
Cuốn phim thuộc loại Comdie - Dramatique này kể chuyện một anh chàng rất yêu vợ ,đang xây nhà cửa thì bị vợ chán ,vợ bỏ.Anh mướn cái phòng hotel để treo cổ tự tử một cách ồn ào thì cạnh phòng có gã giết mướn đang chuẩn bị một cuộc ám sát.Để có thể yên ổn thi hành phận sự,tên giết mướn phải tìm đủ mọi cách cứu anh chàng thất chí ấy.....



&&&




Rồi từng ấy công việc cũng phải qua đi.Gần giờ ăn trưa,chú ghé cái hãng sửa xe để lấy cái bánh xe bị xẹp lốp bỏ sửa từ mấy ngày trước.Chú đứng chờ thật lâu trước cửa cái Atelier thì thấy mấy người thợ.Họ nhẩn nha đứng tán chuyện với nhau chẳng ai ngó ngàng đến khách.

Không thích phải chờ chực như thế,chú cáu lắm vào phòng tiếp tân,phàn nàn vài câu với người quản lý.Ông ta chạy ngay sang xưởng.Chỉ một thoáng sau,ông ta cáo lỗi vì cái bánh xe đã chưa có sẵn.Và đùng một cái,có một anh thợ mặt mày dữ dằn. - Người Châu Phi Ả Rập - nhảy bổ ra trước mặt chú.

Giọng anh ta gầm gừ,lớn tiếng như muốn ăn thịt khách :

- Này ! Ông đã nói gì vơí Chef của tôi để ông ấy mắng la tôi ? Tôi bảo cho ông biết.Nhìn kỹ cái mặt này.Không phải là dễ bắt nạt đâu nha ...

- Này ! Ông hãy ăn nói cẩn thận vơí khách hàng.Hãy dổi lại cái giọng diệu của ông.

Gã thợ du đãng xấn đến như muốn đánh nhau.

Ông Chef dằn giọng ,đuổi gã đi và thử làm nguội khách đang sững sốt :

- Ông nè .Hãy tha lỗi cho hắn.Có lẽ hắn đang bị hành vì kinh nguyệt không đều.


Chú cáu,giận và nói nếu là chú,chú sẽ đuổi người nhân viên như thế ngay lập tức.Sau khi chờ xong cái bánh xe thì ông Chef cười xã giao và không lấy tiền vá bánh như để chuộc lỗi.Ông đích thân mang bánh xe ra và bỏ vào cái cốp xe của chú.

Đã hả cơn,hạ hoả,chú bắt tay ông và nói có dịp sẽ trở lại. Chú thích người biết điều.


&&&



Chiều muộn.Về nhà.Chú vào văn phòng mở máy.Máy vi tính hỏi :

- Ông có một cái thư từ diễn đàn ( ..... )- Có muốn đọc không ?

- Muốn.


Và chú đọc. Cái thư của một người độc giả tên con gái.Cô ta viết :

" Hình như Anh bị bồ đá ! ...hahaha...ai biểu ham vui chi? Phục anh luôn - Sao mà đa tình dữ ác. "


......


Biết trả lời gì ? Nghĩ gì ?

Bình thường ,chú ít khi dùng chữ ĐÁ . ( Bị bồ đá ) - Và thật ra mà nói,từ ngày làm thanh niên và đàn ông đến nay chẳng ai đá chú cả.Và khi yêu ai,chú cũng chưa từng ..đá ai.

Nói về cái chữ Đá quái ác này thì chú nghĩ đến sự bầm dập của cuộc đời.Ừ.Cuộc đời không đá chú.Chỉ làm chú bị bầm dập mà thôi.


Nhưng sau khi bị tả tơi hoa lá cành,chú vẫn đứng bật dậy.

Và chú nói nhỏ vơí cuộc đời rằng : " Nè ! Thấy vậy mà không phải vậy đâu. "








đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0







MƯA .







]________________________




Có thể buổi sáng đi chơi của mình có bị huỷ. Tôi nghĩ thế,vì một lý do đơn giản : Trời đang mưa phùn.Từ đêm qua,khi tôi ngồi với bạn bè ở ngoài vườn,mưa đã rì rào mưa.Ồ ạt một lúc như làm điệu,như vỗ về cây cỏ....

Sáng sớm nay.Đã lất phất những tia,những hạt. Đã có cái hẹn rủ nhau lái xe ra biển.Mùa hạ vẫn còn ở đây.Những con đường xa lộ vẫn ngập đầy xe cộ đi nghỉ hè.

Thế nào bạn bè cũng phone cho nhau :

- Nè ! Nè ! Đi hông nè ? Mưa đó nha !

Tôi thì dễ dãi.Đi cũng được.Không cũng chẳng sao.Đi thì tôi sẽ mang theo cái máy ảnh và mình sẽ có những tấm ảnh chụp về một thành phố biển.Phố biển có cái tình riêng dưới mưa.Nếu lạnh vì ướt thì cùng nhau ngồi sau khung cửa kính của quán cà phê ngắm mưa,ngắm những cây dù của những cặp tình nhân.Những người yêu nhau thì rất đẹp.Đẹp vì biết yêu nhau.

Trời nắng hay trời mưa thì cũng thế.Cũng rứa.
Tôi đang làm mưa và nắng trên nhuũng dòng chữ của mình.Nhẹ nhàng.........



Khi tôi cho con chuột chạy lên đầu trang viết thì tôi lại thấy Mưa ! ( Mưa ở đây là cái tên của một cô nhỏ bạn viết.Cô gọi tôi là Chú vì có lẽ cô thấy và hình dung tôi đang là một người già nua,cổ kính )

Tôi vừa gõ máy và vừa mỉm cười trong một đoạn nhạc đang phát ra từ máy.Bản nhạc cũng tên là Mưa.Lời lẽ kể về một chuyện tình trong mùa mưa.

Chuyện kể : " Nàng ngồi nhìn chàng trong quán nước,mái tóc chàng loà xoà trên trán vì vừa mắc cơn mưa.Trong những giọt nước mưa còn dính lại trên khuôn mặt của chàng,nàng nhận ra hình bóng của nàng - Một người yêu.Nhỏ . Nhỏ xíu xiu ! "


Tôi bằng lòng lắm vì có điều để viết. Đã viết về những cái oái oăm của cuộc đời.Đã viết nhiều,nhiều lắm.Có khi thấy mình đã viết rất buồn.Buồn và lạng lẽ như bài viết về những câu thơ cho một cô bé học trò người dưng...Đọc lại,thấy không vui !


Bây giờ thì sẽ quên những điều đã viết ấy đi.Chuyện nhớ và quên đã là chuyện thường tình.

Bây giờ tôi đang nghe nhạc Mưa và cánh cửa sổ đang mở hé cho tôi thấy một vùng mưa buổi sáng.Mưa trên phố núi.Nhẹ ! Đẹp ! Êm !

Có lẽ đôi mắt của cái cô bé tên Mưa ấy cũng đang đọc những dòng chữ kiểu live show này.Cũng được chứ sao. Nếu Bé tên Mưa muốn viết,muốn đọc thêm diều gì thì cứ tự nhiên.Tự nhiên như những giọt mưa đang rơi nơi tôi ở.

Và tôi sẽ rất vui khi tải lại những hàng chữ này như một lá thư ở chủ đề mang tên Thư Từ Nơi Xa.

Vậy đi.




đăng sơn.fr










______________

Xin chào tất cả các bạn đã ghé với niềm vui.

Thân ái.


Nđs.
Đăng nhập để trả lời
0



LOVE STORY.



____________________________________________







Hôm nay là ngày sinh nhật của chú.Không hẳn là một ngày đặc biệt gì cả vì chú chẳng bao giờ tổ chức sinh nhật ( Và chú " sợ " thời gian ! )

Có nhiều điều vui để kể cho Bé nghe - Chuyện buồn thì cũng đã có nhiều lắm nhưng chú đã gói ghém để nhét vào một cái hộp nhỏ và dấu kín -



______________



Ngày hôm nay - thứ bảy - cũng là ngày chính thức dọn nhà đi xây tổ ấm của cậu Bébé 23 tuổi rưỡi ,con trai của chú .
Chú ngồi rất lâu ở bàn giấy để suy nghĩ đến thằng con trai và muốn viết cho nó một Chuyện Tình :



... " Con trai yêu !


Cha đang nghĩ đến con.Hãy để cha bắt đầu kể chuyện từ buổi khởi đầu của con.

Ngày con chào đời,cha đã mừng rỡ lắm ! Tiếng khóc oe oe của con từ cái miệng nhỏ xíu xinh xắn đã làm cha cuống quýt run rẫy.Cha đã thấy nóng ở mặt với những dòng lệ nóng.Cha đã có cảm tưởng mình đứng không vững khi bế gọn con vào lòng.

Để Mẹ và con trai ngủ ngon,cha đã tìm một cái quán vắng,ngồi quay mặt ra ngoài để viết những dòng chữ đầu tiên ngày con ra đời. Cha viết với khuôn mặt ướt đẫm.Con ơi !

Có một bài hát mang tên : Mon fils ,ma bataille - Con và Trận Chiến của cha - Bài này kể chuyện tình cảm của một người cha cho con trai khi hai vợ chồng chia lià nhau. Cha cảm động lắm và từ đó,mỗi đứa con ra đời là mỗi một trận chiến của cha.

Ở cái đất tây,xứ người này,trận chiến của cha được bắt đầu từ thứ ngôn ngữ văn hoá.Và cha mẹ con đã chiến đấu không ngừng để các con có thể đọc và nói được tiếng mẹ đẻ.Khi các con càng ngày càng lớn thì các mặt trận lại đổi khác.Cái ăn,cái học của các con bắt buộc cha mẹ phải đáp ứng theo từng thời điểm.Những biến chuyển tâm lý của trẻ con đang thành người lớn cũng phải theo sát....


Ngày con 20 tuổi.Con đã nghĩ gì khi trừng mắt nhìn thẳng mặt cha và thử đối chọi,trả lời lại câu nói của cha ? Cha nổi giận đuổi con ra khỏi nhà.Con hung hăng,vùng vằng khoác cái ba lô hành lý lên vai và nói : " Con sẽ không bao giờ trở lại ! "

Mẹ con ngồi thừ người,rấm rức khóc và nói với cha :

- Anh thật quá đáng ! Con cái không phải là đối thủ của mình.Thằng nhỏ mà có chuyện gì thì em bỏ anh !

Cha không nói năng gì,tìm một góc vườn ngồi xuống và suy nghĩ....

Con ơi ! Cha còn nhớ ngày xưa,bố của cha cũng đã nóng giận như thế.Và cha cũng đã đi hoang vài ngày dể suy nghĩ và trở về.Còn con ? Khi nào con sẽ trở về mái ấm ?

Cha đã gọi cho con ba bốn lần ở máy điện thoại di động.Cha nghe tiếng con im lặng.Mẹ con cũng im lìm giận cha trong ba ngày.Đêm nào mẹ cũng khóc và có khi bỏ ăn.


Ngày thứ 5,cha đi làm về thấy khuôn mặt rạng rỡ của mẹ con.Bức thư con viết cho cha mẹ nằm trên bàn giấy.Con đã viết thư xin lỗi và đã viết bằng pháp ngữ để dễ dàng diễn đạt.Cha hiểu.Trong thư,con nặng nhẹ " kết án " cha đã quá khuôn khổ,cứng rắn và lúc nào cha cũng nghĩ là mình có lý.Cha đọc thư con đến 3 lần và đã không trả lời con.Mẹ con vui vẻ trở lại là được rồi.Khi con trở về,con đã ôm chầm lấy cha mẹ.


Con trai !

Cha biết con đã ở trọ nhà ai trong vòng 4 ngày bụi đời.Khi tung cánh thử đi hoang,ta sẽ thấy cuộc đời mênh mông lắm và sẽ biết ai sẽ thật sự là bạn tốt của mình...


& & &



Cái gì đến sẽ đến.
Và ngày ấy đã đến vào khoảng 12 giờ đêm.Cha nằm xem Tv ,đang thiu thiu ngủ thi con đi về.
Con hỏi mẹ :
- Ba còn thức không mẹ ? Con muốn nói chuyện với cả nhà .

Cha mở bừng mắt và đoán thử xem con sẽ nói gì.

Con nhỏ nhẹ,ấp úng :

- Ba mẹ ơi ! Cho con nói cái này.Ba mẹ hẳn biết là con đã lớn và con xin cho con ra riêng để tự lập.Không phải là con không thương gia đình nhưng con muốn sống thử thách để tập làm đàn ông.Con và cô người yêu đã dành dụm và lo toan được.

Cha liếc thấy mẹ con đổi sắc mặt.Bà chơm chớp mắt để khóc.Giọng nghẹn đi :
- Con đã suy nghĩ kỹ chưa ?

Cha thì im lặng nghe con nói về phương cách tổ chức đời sống mới tinh của con.Khả năng thuyết phục của con khá lắm nên cha rút ngắn bài diễn văn của bậc làm cha mẹ lại.
- Ừ . Hãy cố gắng thành người dàn ông tốt và có trách nhiệm.

Và cha mẹ cùng nhau song ca :
- Này ! Đừng có con vội nhé.Để cho vững vàng cái đã.

Con nói con hiểu.Rõ !


Khuya rồi.Cha đi ngủ trong khi con gõ cửa phòng mẹ,con ôm lấy mẹ,nằm cạnh và rù rì để an lòng mẹ.

Được rồi.Con hãy ra đi.


& & &


Buổi chiều.

Cha đang đứng trong căn phòng trống rỗng của con.
Từ lầu cao,phóng cái nhìn ra ngoài cửa sổ có hình bóng của cây cối rậm mát của mùa hạ. Cha lại nghĩ đến con.
Hình ảnh con vẫn còn đầy ấp trong căn phòng cha đang đứng.Thinh không.Im lặng !
Những ngày cũ của con vẫn còn ở lại đây.Những ngày mới của con đang bắt đầu.Can đảm con nhé.Hãy làm đàn ông và làm người.

Cha của con.






đăng sơn.fr





__________________________________





Vui khi đọc thư của Bé Mưa và bạn Vách Cũ.

Tình thân.

Nđs.
Đăng nhập để trả lời
0






...Viết trả lời cho một Dòng Suối Ngọt.





_____________________________________



Chưa bao giờ tôi uống nước suối nên không biết suối có ngọt hay không ? ( Nhưng tôi đoán chắc là ngọt vì không phải là nước biển )

Tôi thích ngửi mùi hương.Bất kể là mùi hương gì.Miễn là một mùi hương - Hương của hoa chanh,hoa bưởi,hương ngọc lan thoang thoảng,hương trầm,hương quế....


Trong văn phòng , khi tôi ngồi viết,tôi thích thắp một cọng hương thơm,tôi hay đốt một ngọn nến hồng toả mùi thơm.Từ những thứ đó,tôi nghe nhạc nhẹ và tôi có vài điều để viết.


... Sáng nay - thức dậy - Trời nhẹ lắm - Gió hiu hiu như đang chờ đợi mưa giông sau những ngày nóng bức.Những ngày hạ của tôi vẫn còn dài.

Sáng nay - Mở chủ đề &lt; Những Buổi Chiều Còn Mưa &lt;,tôi bắt gặp dòng chữ.Nhỏ nhắn - Vui tươi.Chữ nghịch ngợm lắm !

Chữ đã viết :

" Chú dangson nè ! Tại chú quên đó thôi, có bài tùy bút viết cho chú lâu lắm rồi. ở đó gọi bằng chú. Nhưng khi làm thơ thì kêu chú hong được nên phải kêu anh cho nó mùi mùi...hihi...thơ chú mưa quá trời mưa nên sợ chú lạnh, kêu bằng anh cho gần gủi hơn. Giả lại thấy chú viết toàn cho cháu, nên HQ cũng thích làm cháu của chú để cứ tưởng mình là nhân vật trong truyện đó chứ! mà từ chú chuyển sang anh đâu có lâu phải không anh? hi`.

Cám ơn những bài thơ mưa của anh làm người đọc phải ghiền!
/ Hương Quế "............




Lạ quá ha !

Ở những bài thơ mưa trong chủ đề của tôi.Có chắc gì mưa làm lạnh ? Có chắc gì chữ " Chú " hoặc chữ " Anh " làm cho người ta xa hoặc gần nhau hơn ?

Nếu phải dùng chủ từ Chú,tôi có thể viết :


Chú vẫn có những ngày gần gũi như thế
Vẫn những ngày nắng ngày mưa
Vẫn những điều cũ xưa
Để có thể viết cho Bé

Bé nghiêng nghiêng tập vở
Má hồng như ô mai
Áo vẫn bay theo gió
Trên đường về mỗi ngày

Những con mưa ở đây của chú bất chợt
Những điều vui buồn nơi chú bất chợt
Và Bé cũng bất chợt
Cũng có thể làm vui chú - Bé ơi !



...




Vậy đó.Khi nào Bé thích thì Bé cứ việc đổi chủ từ Chú sang CT có tiếng " Anh ". Hiền lành ! Giản dị !

Và cô nhỏ tên Hương Quế đã nghịch ngợm đổi thế chủ từ.

Thế cũng là một điều vui.
Tôi cám ơn em dã làm tôi trẻ lại.Và có thể tôi sẽ có thêm một bài thơ mang tên " Dòng Suối Ngọt " khi đứng đón những buổi chiều mưa.




đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-24 07:34:37mưa phố núi>
Oh ! my god ,sinh nhựt của chú hỉ ,vậy mà mưa đâu biết.Trời ơi tội chú chưa ,thôi cho mưa đền...trễ chút nhen.happy birthday to you !happy birthday to you ,happy birthday to my old friend.HAPPY BIRTHDAY TO CHÚ SƠN...CHA CHA CHA

Bữa trước mưa hứa sẽ hát và múa cho chú xem nhân ngày sinh nhật chú,
chú biết bài Que sera sera chứ.nhưng cháu chỉ biết lời Mỹ và lời việt thôi chú nhé !

when I was just a little girl ,I asked my mother ,what will I be?
will I be pretty,will I be rich? here what she said to me. Que sera sera
whatever  will be will be.the future isn't our to see -what will be will be...

ngày em còn thơ thường hay mộng mơ
thường hay hỏi má em má ơi ! ngày sau.
con sẽ thắm tơ duyên và vui sướng thêm
khi ấy má em bảo rằng :biết ra sao ngày sau ,đời cũng như bức tranh đủ màu.và sắc duyên là sông bể dâu ,nào ai biết ngày sau...

chú hãy tưởng tượng mưa đang mặc chiếc áo đầm màu hồng,mini skirt,đôi giày trắng cao gót.Mưa đang xoay tròn ,xoay tròn theo điệu vasle chập chùng...xoay nè xoay nè...xoay nữa nè...ah ! chóng mặt quá hà.Lâu quá không múa theo điệu vasle ,có chút hơi đuối.Hy vọng chú hài lòng
HAPPY BIRTHDAY  chú yêu !

Về chuyện anh chàng bébe của chú ,mưa thấy cũng đâu có gì nghiêm trọng mà chú phải ầm ỉ.Mưa thấy anh ta có suy nghĩ rất chính chắn đấy chứ.Đối với con gái thì cháu không hoan nghinh đâu.Làm thân con gái phải gìn vàng giữ ngọc.Con trai? mất gì của bọ? sợ nhất là khi anh chàng đi theo...con trai...băng đảng.Cháu nghĩ chú nên mở một bữa tiệc nho nhỏ
rồi mời cô bạn gái của bébe về mà chúc mừng.vậy là con trai chú đã man 100% rồi  .Bọn con gái tụi cháu sợ nhất là mấy anh chàng bám váy mẹ đó.
Tưởng chú Tây lắm ,hóa ra tây đui...hahaha.

don't judge the book by its cover !  hihihi

VUI LÊN ĐI CHÚ NHÉ !

CÒN NỮA ,Mưa uống nước suối nhiều rồi nên biết ,ngọt ơi là ngọt !


📎 1272674124..anhvan1


Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: dang son



...Viết trả lời cho một Dòng Suối Ngọt.





_____________________________________



Chưa bao giờ tôi uống nước suối nên không biết suối có ngọt hay không ? ( Nhưng tôi đoán chắc là ngọt vì không phải là nước biển )

Tôi thích ngửi mùi hương.Bất kể là mùi hương gì.Miễn là một mùi hương - Hương của hoa chanh,hoa bưởi,hương ngọc lan thoang thoảng,hương trầm,hương quế....


Trong văn phòng , khi tôi ngồi viết,tôi thích thắp một cọng hương thơm,tôi hay đốt một ngọn nến hồng toả mùi thơm.Từ những thứ đó,tôi nghe nhạc nhẹ và tôi có vài điều để viết.


... Sáng nay - thức dậy - Trời nhẹ lắm - Gió hiu hiu như đang chờ đợi mưa giông sau những ngày nóng bức.Những ngày hạ của tôi vẫn còn dài.

Sáng nay - Mở chủ đề &lt; Những Buổi Chiều Còn Mưa &lt;,tôi bắt gặp dòng chữ.Nhỏ nhắn - Vui tươi.Chữ nghịch ngợm lắm !

Chữ đã viết :

" Chú dangson nè ! Tại chú quên đó thôi, có bài tùy bút viết cho chú lâu lắm rồi. ở đó gọi bằng chú. Nhưng khi làm thơ thì kêu chú hong được nên phải kêu anh cho nó mùi mùi...hihi...thơ chú mưa quá trời mưa nên sợ chú lạnh, kêu bằng anh cho gần gủi hơn. Giả lại thấy chú viết toàn cho cháu, nên HQ cũng thích làm cháu của chú để cứ tưởng mình là nhân vật trong truyện đó chứ! mà từ chú chuyển sang anh đâu có lâu phải không anh? hi`.

Cám ơn những bài thơ mưa của anh làm người đọc phải ghiền!
/ Hương Quế "............




Lạ quá ha !

Ở những bài thơ mưa trong chủ đề của tôi.Có chắc gì mưa làm lạnh ? Có chắc gì chữ " Chú " hoặc chữ " Anh " làm cho người ta xa hoặc gần nhau hơn ?

Nếu phải dùng chủ từ Chú,tôi có thể viết :


Chú vẫn có những ngày gần gũi như thế
Vẫn những ngày nắng ngày mưa
Vẫn những điều cũ xưa
Để có thể viết cho Bé

Bé nghiêng nghiêng tập vở
Má hồng như ô mai
Áo vẫn bay theo gió
Trên đường về mỗi ngày

Những con mưa ở đây của chú bất chợt
Những điều vui buồn nơi chú bất chợt
Và Bé cũng bất chợt
Cũng có thể làm vui chú - Bé ơi !



...




Vậy đó.Khi nào Bé thích thì Bé cứ việc đổi chủ từ Chú sang CT có tiếng " Anh ". Hiền lành ! Giản dị !

Và cô nhỏ tên Hương Quế đã nghịch ngợm đổi thế chủ từ.

Thế cũng là một điều vui.
Tôi cám ơn em dã làm tôi trẻ lại.Và có thể tôi sẽ có thêm một bài thơ mang tên " Dòng Suối Ngọt " khi đứng đón những buổi chiều mưa.




đăng sơn.fr

Câu truyện ngắn nối kết rất mạch lạc và duyên dáng của anh dangson viết... HQ đã đọc biết bao nhiêu lần. Nếu anh có thể nào ngờ được em uống nước suối hết 3/4 cuộc đời mình và sống trên phố núi đến hết cuộc đời này. Có lẽ vì vậy mà trong thơ HQ ít khi viết về cái mặn của biển hay cái náo nhiệt của thành phố. Màu xanh của rừng với những mảnh đất cao thấp, những con dốc sửng và những con đường mòn khúc khuỷu luôn có một mảnh lực huyền bí thu hút tâm hồn HQ một cách kỳ hoặc.

Mưa ở trên núi là những hạt mưa rất buồn và rất lạnh cho tất cả các mùa. Thậm chỉ là những ngày hè ấm áp, nhưng khi có một trận mưa kéo về khí hậu trở lạnh thật nhanh gần như là sự bất ngờ, cái lạnh đưa về từ những làn gió và những đám mây rơi trên những ngọn đồi thấp, có lẽ do nơi sự tiếp xúc rất gần với mây và cái thoáng của bầu trời trên vùng cao nguyên nên lúc nào trời cũng mát, từ mát cho đến lành lạnh, Cũng vì vậy mà mùa hè rất ngắn. Hay có lẽ cũng vì vậy mà những bài thơ mưa của anh em thường nghe và tìm được tâm trạng của chính mình.

Mưa ngoài việc tác dụng tưới xanh đồng cỏ cây trái mùa màng. Mưa đối với người sống ở vùng núi rất quan trọng vì họ xài nước do những mạch nước nguồn của suối cung cấp. Mưa bất kể là mùa nào chứ không như hai mùa mưa nắng của miền nam Việt Nam mình. Mưa rất cần như những bài thơ của anh cần được thở, cần được kể lể, cần được gần gủi với người và với chính mình. Khi trời mưa là dịp để mình đóng cửa nhà lại để được ngồi bên nhau tâm sự. Mưa là lúc làm cho tình người xích lại gần nhau hơn trong những cái bình thường. Em mong những hạt mưa như thế sẽ không bao giờ dứt trong thơ anh, trong lòng anh, trong tình anh....và cả trong em nữa...

Cám ơn những cơn mưa huyền dịu ngọt ngào của anh dangson!



Đăng nhập để trả lời
0


..... Cám ơn Hương Quế ghé thăm và đã để lại chữ.

Và " Chú " đã trả lời cho HQ ở chủ đề thơ của HQ rồi đó.

Chúc Quế vui.


....

&lt; Bé Mưa Núi.

Sẽ trả lời sau nhé.Đố Bé Mưa ở đâu ?


Nđs.


_______________








__________________________
Đăng nhập để trả lời
0






Viết cho Những Người Thân Yêu.




..



VIẾT CHO CON TRAI ÚT.

______________________




Con yêu !


Cha đã dùng thì giờ để hiểu con trong những cái " khó hiểu ".


Hãy để cha bắt đầu bằng câu chuyện mà cha đã nghe được trong nhà xe :

" Vào một buổi chiều hiu hiu nắng đẹp . Cha đang sắp xếp vật dụng và dọn lại nhà kho trong chỗ garage thì nghe tiếng ầm ĩ,lớn tiếng :

- Cút ngay đi ! Tôi không muốn thấy mặt cô nữa.Đừng để tôi nổi giận !


Và cha nghe rất rõ tiếng khóc nức nở.Cha điếng người,đứng yên nghe tiếng chân của con bỏ vào nhà.Ngoài vườn,có tiếng nho nhỏ dịu dàng của mẹ con đang an ủi người khóc.


Một lát sau,mẹ con vào tìm cha ở nhà xe.Bà nói :

- Chuyện thằng út.Nó nổi nóng xua đuổi con bạn gái của nó.Sợ con bé làm liều,em dỗ dành và đưa nó ra cổng.


Cha thấy không vui.Ngồi ở ngoài vườn,nói chuyện với mẹ con một lúc lâu.Ý mẹ con là không muốn cha can thiệp vào chuyện tình của con.

Muốn hay không muốn là chuyện suy nghĩ của mẹ con.Cha gõ cửa phòng con.Tiếng piano buồn bã vọng ra,con đang gõ phím đàn.Đầu cúi xuống.Cha biết con đã lấy lại được sự trầm tĩnh.

Cha gọi con :

- Duy ! Ba muốn nói chuyện với con trong vòng 5 phút.Chuyện gì ?

- Con nhỏ cứ muốn bám rịt lấy con làm con bực mình.Con đã muốn chia tay với nó.

Cha dịu giọng :

- Con trai ! Ba không xen vào chuyện riêng của con.Nhưng ta có nhiều cách thức để chia tay.Đừng nên dùng lời lẽ nặng tay như thế.Hàng xóm nghe được không hay.....

Giọng con gầm gừ :

- Con đã gửi mail cho nó để nói lý do chia tay.Nó cứ bám riết.Ngày nào cũng gửi lời nhắn và đi tìm...Với nó,con không còn một chút tự do nào.


Cha lẳng lặng rời cửa phòng con.

Khu vườn buổi chiều vẫn đầy tiếng chim hót nhưng cha chẳng nghe thấy gì ngoài sự suy nghĩ về cái thất vọng và câu khóc nức nở của bạn con.Cha mẹ con đang sợ con bé buồn quá và làm liều.


Con trai !

Tình yêu là cái gì,con ?


Cha nghĩ rằng : " Thời gian là một liều thuốc.Và theo thời gian,con sẽ trầm tĩnh hơn.Đã vài lần ,khi yêu đương say đắm,con đã ngỏ lời xin cha mẹ ra ở riêng với cô bạn gái.Cha mẹ đã nhẹ nhàng phân tích và khuyên con.Cũng may là con đã bình tâm và ở lại ".

Con biết không ? Dưới mái nhà này,mọi sự đều phải có cách thức suy nghĩ.Ta đã suy nghĩ như thế nào để nói và hành động ?

Cha để đủ thời gian cho con và con sẽ trả lời câu hỏi của cha.






đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



....



Viết cho Những Người Thân Yêu..



_______________________________________________





1. Con gái cưng .



Ba có nhiều điều muốn nói với con.
Hàng tuần,con vẫn phone về thăm ba mẹ.Là đàn ông,ba không thể tâm tình nhiều qua điện thoại được.Ba thích nhìn vào đôi mắt người đối diện khi nói chuyện.Không thấy được đôi mắt đẹp của con gái thì ba viết cho con.

Con yêu.

Ba vẫn còn nhớ lần đầu khi con phone về lúc 5 giờ sáng :
- Ba mẹ cho con về Pháp đi.Học Đh bên Pháp cũng được.Con quá nhớ nhà và cô đơn.
- Con khỉ gió. ! Ba đã chiều con để con ở lại Usa để học.Chương trình bên ấy dễ hơn.Cấm con nhúc nhích.Học xong rồi về cũng được….

Con không dám cãi lời,dù sau lưng ba,con vẫn ‘’ khiếu nại và dụ dỗ ‘’ mẹ con !
Con thông minh lắm để biết đánh đúng chỗ yếu của cha mẹ.Nhưng ba cũng biết cách
‘’ Trị ‘’ con cho đến ngày con ra trường.

Cứ 2 năm,con lại vác hành lý về thăm gia đình.Hình như con hơi giống tính của ba ( thích cậy quyền để bắt nạt người khác ! )
Lấy một thí dụ : Hôm đi chơi hè ở Marseille,con ỷ là chị Cả,mắng sang sảng vào mặt thằng em kế khi nó đổ chướng xưng mặt ,ngồi ỳ trong xe không xuống đường đi dạo.

Ba nhìn thấy thằng nhỏ khóc,vội kéo con ra góc đường và bảo :
- Khanh à ! Hãy tế nhị một tí.Con mới ở xa về, đừng mắng em vội,nó sẽ xa lánh con.

Chỉ chừng vài phút sau,con chạy lại,dỗ dành hôn em và làm nó vui vẻ. Bingo !

Con gái yêu thương !

Chắc con còn nhớ tấm carte Father’s day - Lễ của các người Cha - mà con đã gửi cho ba từ Usa, năm trước – Bìa carte chúc là tấm ảnh bàn tay người cha đang cột lại dây giầy cho đứa con gái nhỏ bé.
Con viết cho ba bằng 3 thứ tiếng :
&lt; Tiếng việt của mình / Thứ tiếng mà ba đã bỏ công dạy con đọc và viết từ lúc con mới 5 tuổi : Con thương yêu ba.Chúc Ba vui,mạnh.
&lt; Tiếng Pháp - Con viết : “ Papa,il faut que tu saches une chose que je n’ai pas encore te dit : Je t’ai aimé ,Je t’aime,je t’aimerai ( Con đã thương cha,con thương và cũng sẽ thương cha ) ‘’
Ba hiểu. Đó là tựa một bản nhạc Pháp của ca nhạc sĩ và nhà thơ Françis Cabrel,người mà con và mẹ con không hề thích khi ông ta hát.
Ba không cầm được nước mắt trước mặt mẹ con. Đàn ông như ba có cái tật màu mè hay giả vờ là kẻ cứng rắn ! ( Làm trụ cột gia đình mà mít ướt, ủy mỵ quá sẽ hỏng việc ! )

Ah ! Té ra ba cũng biết khóc như ai đó trong một bài truyện ngắn mang tên : Đàn ông cũng biết khóc. Và con gái biết không ? Cả buổi chiều hôm đó,ba nghe đi nghe lại bài Je t’aime,je……của Cabrel .

‘’ Bánh Ít đi thì bánh Quy lại ‘’.
Có lần ba mẹ và các em sang bên ấy thăm con gái.Lúc ấy con còn độc thân. Job khá tốt, đi ăn, đi chơi nhưng con gái cũng không quên trách nhiệm và công việc,lúc lùi xe ra khỏi parking,con cắm ống nghe vào tai và hét tướng lên trong cellphone,giọng cứng,hung hãn – Ba mẹ hiểu là con đang la mắng ,rầy rà nhân viên dưới quyền.

Ba kiên nhẫn chờ con dịu lại trước khi vào nhà hàng ăn và nhỏ nhẹ :
- Bé con ! Ba hiểu con đang có nhiều việc phải lo lắng .Nhưng hãy dịu giọng trong thuật ăn nói và cách thức chỉ huy.Nếu không sẽ mất lòng, có hại về sau.Con hiểu chứ ?

Ba thích sự quyết định ngắn,gọn của con gái và ngừng nói đúng chỗ, đúng mức để không dùng quyền hạn riêng tư chen lấn vào công việc điều hành cơ sở của con mình.

Trưởng thành, đến tuổi thì nghĩ dến chuyện lập gia đình. Ít lâu sau,con điện về kể câu chuyện lạ đời như chuyện phim bộ cải lương :

- Ba mẹ ơi ! Có một thằng Khùng muốn lấy con !
- Mít ? Mỹ đen ? Mỹ trắng hay người Mể hả con ?
- Ba mẹ kỳ.Kỳ thị quá !Hắn là Mít giống mình.Hắn ở Cali – Los.Con thì ở tận Seatles.Xa quá là xa.Con thấy hơi khó khi phải đổi chỗ làm.Anh ấy sẵn sàng rời việc làm bay qua bên con….Ba mẹ nghĩ sao ?
- Chẳng nghĩ gì cả.Đó là love story của tụi con.

Con bé say sưa kể chuyện thằng ‘’ Khùng ‘’ cầu hôn.
Chàng là FBI ,xe chở nàng đang bon bon trên xa lộ,chàng bay vào line chỗ đậu , để warning,mở cửa xe,nắm lấy tay nàng và tự quỳ xuống,run run ấp úng :
-Em có muốn lấy anh không ?

Con bé ngỡ ngàng ùa lên khóc nức nở.Chuyện kỳ ! Nguy hiểm và có thể xẩy ra tai nạn ở xa lộ.

Ba nghe xong vừa cảm động vừa muốn lăn ra cười. Ở cái thời đại máy móc quá hại điện này mà vẫn còn một thằng khùng muốn chui vào rọ.
Chưa kịp mừng và cười kiểu đau lòng cho một thằng ngu muốn mất tự do thì con bé nói :
- Ba ơi ! Anh ấy ở bên cạnh con đây và muốn nói chuyện với ba. Ba ơi ! Anh ấy qua đây lúc mới 2 tuổi nên nói tiếng việt không khéo lắm .Ba đừng giảng bài với ngôn ngữ của Ba nghe ,sợ anh ấy không hiểu.!
-
- - Ừ.Đưa nó cho ba xử.

Thằng nhỏ ấp úng thấy rõ :
- Dạ..dạ,Chào Bác..chào chú,cháu là Trực.
- Chào cháu.Cháu muốn gì ?
- Cháu…Cháu ..muốn xin Bác cho em Khanh dọn về Los với cháu.Ba mẹ cháu sẽ phone cho hai Bác chiều nay để xin…..
- Liệu cháu đã suy nghĩ kỹ càng chưa ?
- Dạ…dạ .Kỹ lắm ! Cháu đã suy nghĩ đến mấy đêm.
- Con gái Bác dữ dội lắm,coi chừng nó bắt nạt mày.Sợ không ?
- Dạ sợ.Nhưng cháu cũng biết võ thuật và cháu có…..súng !

Chúa mẹ ơi ! Nó là cảnh sát…..Điệu này…………

Con gái biết không ? Mẹ mày teo lắm.Nghề nghiệp nó là cái nghề nguy hiểm.Lạng quạng,mày thành ‘’ Góa phụ ngây thơ’’ như chơi…..

Ba tin ở con gái và bản lãnh tạo hạnh phúc để sinh con đẻ cái của con.Vì ba đã truyền
‘’ Võ nghệ ‘’ và các Bí quyết giữ hạnh phúc vợ chồng ngay từ lúc con mới 16 tuổi – Sau những buổi sáng chủ nhật tan lễ - Và con gái có trí nhớ rất tốt.

Thế là Ba mẹ và hai em trai lại khăn gói bay sang dự lễ cưới và hủy bỏ chuyến bay về Việt Nam thăm quê.Sang bên ấy, trong buổi tiệc cưới ,mẹ mày tha hồ mà hát rock với ban nhạc tại chỗ.Bố mày chỉ cần lang thang ra khu Phúc Lộc Thọ,Tiểu Saigon mua sách báo,băng đĩa và gặp lại một số bạn văn nghệ là xong. Điều ba cần nhất là truy cho bằng được hai ông bạn T.NamSơn và ngài Đức Huy .Ba hỏi Trần Quốc Bảo là ra ngay.

Con gái yêu ! Viết cho con vài hàng gọi là nhớ thương.
Và để cám ơn tình yêu của con đã trao cho ba.Có thừa lắm không với lời cám ơn của cha dành cho con gái thương quý ?

Tại sao cha phải cám ơn con nhỉ ? Dễ hiểu thôi mà.

Ngày ấy,gặp mẹ con.Cha còn nhớ lần đi dạo của ba người ở công viên mùa xuân.Con đang tung tăng ca hát.Cha đã chạy theo để nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con và nhìn dịu dàng vào mắt con để xin xỏ một điều . Con còn nhớ không ,Thiên thần nhỏ xíu ?


Cha đã xin,nài nỉ con :
- Kể từ ngày hôm nay,con hãy gọi Chú là Ba nhé.Papa của con.

Thiên thần nhỏ ôm chầm lấy cha,vòng tay gọn quanh cổ người đã là người dưng,bá vơ :
- Dạ,thưa chú……ư…..ư….. Con là con gái của Ba. Ba ơi !

Và từ đó….Thiên thần nhỏ ơi ! Cha biết thế nào để có thể ứa nước mắt khi được gọi là Ba.


….Cha tạm ngừng viết cho con ở đây để viết cho em trai con.





nđs.
Đăng nhập để trả lời
0


...


Viết cho Những Người Thân Yêu.



___________________________





2. Con Trai và Những Điều Cần Kể.


….Ngày con chào đời là ngày Cha sợ hãi nhất !
Con biết tại sao không ?
Trước đó mấy ngày,tình cờ cha nghe được một bài hát mang tên ‘’ Un enfant de toi ‘’.
Giọng người nam Ca sĩ rất hay,chuyện kể :’’ Người chồng là ca sĩ đang thâu một đĩa nhạc thì được báo tin là vợ anh đang ở nhà bảo sanh,anh bỏ phòng thâu âm chạy vội đến ,nhìn thái độ khẩn trương của bác sĩ và y tá,anh chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.Người y tá đưa vào vòng tay anh đứa trẻ sơ sinh – con gái – Đó là điều còn lại duy nhất từ vợ anh,nàng đã chết khi hạ
sinh !
Chàng ca sĩ nuôi con lớn lên với sự buồn đau.Mỗi lần nhìn con gái giống y đúc như mẹ nó,anh lại buồn và tự an ủi mình ‘’ Em đã sống trong con gái của chúng mình “ – Đó là hình hài em trong anh ! –


Toàn ơi ! Cha không phải là ca sĩ như anh ta nhưng cha vẫn sợ,sợ muốn run người và cha âm thầm cầu nguyện để đừng bị ám ảnh bởi lời của bản nhạc.Cha nghe tiếng khóc oe oe và khi con nằm ngoan trên ngực mẹ,cha đã khóc,khóc đến nóng ran đôi má.Cha bắt đầu đếm từng ngón tay,ngón chân của con…1.2.3.4……Cha sờ làn da còn nhăn nhúm và cái đầu có nhiều tóc của con.Chân tay cha còn run nên cha chưa dám bế con,hôn con vội. Ôi ! Làm như con là một đồ vật mong manh ,dễ vỡ !

Cha đã cười tươi để cám ơn tất cả mọi người,cám ơn mẹ con ,cám ơn con,cám ơn cả cha nữa. Khi Thằng cu Tý và mẹ cu Tý ngủ ngon,cha lái xe chạy một vòng phố;rồi lủi vào một quán nước vắng,ngồi quay mặt ra ngoài để đừng ai thấy cha đang khóc.
Ly cà phê sữa ngon hơn lúc nào hết,cả bầu trời rọi nắng xanh cũng đẹp hơn mọi lúc.Cu Tý biết cha sẽ làm gì với những giọt lệ chảy dài không hử ?

Cha mở cuốn Thánh Kinh.Viết những lời đầu tiên để đón mừng con và cảm tạ ơn trên với lời hứa đi cạo mái tóc cứng như rể tre của cha…Và cha nghĩ đến khi con lập gia đình,cha sẽ cho con cuốn Thánh Kinh và câu viết từ nỗi vui mừng của mình…..

Với thời gian, để sửa soạn học lớp vỡ lòng,ngày nào cha mẹ cũng dắt con đi ngang trường mẫu giáo để chuẩn bị cho sự chia lìa đầu tiên giữa mẹ và con.Cha thấy vững bụng khi thấy con “ có vẻ can đảm ‘’ với cái cặp đeo trên vai;cặp đựng vài thứ đồ chơi và quyển tập có hình cho ra vẻ / Để con đừng giống như cha,rất yếu hèn ,khóc như mưa ở ngày đầu đi học,nghe kể cha của con đã diễn tuồng ghê gớm lắm ! /

Người ta nói ‘’ Con hơn cha là nhà có phúc ‘’ .Phúc đâu không thấy,chỉ nghe bà giáo,bà Hiệu trưởng gọi mẹ con đến trường đón con về gấp.Cu Tý lăn ra đất ăn vạ và luôn miệng gọi Mẹ ơi ! Mẹ ơi ! - Về đến nhà,cha giận con lắm.Tưởng sao ,mầy cũng chẳng khá hơn tao thời ấy.

Rồi cũng xong.Một ngày kia,con mở đôi mắt tròn xoe hỏi cha :
- Ba ơi ! Tại sao con không giống mấy đứa bạn của con,Tụi nó mắt xanh,mũi cao,tóc nâu,tóc vàng.Chúng nói gì mà con chẳng hiểu gì cả….
Cha ôm con vào lòng,dắt con soi hình cha con mình trong gương để giải thích cho con biết cái gì là cái gì.

Hết con hỏi chuyện lại đến lượt bà cố vấn tâm lý trẻ con gọi cha dến trường :
- Ở nhà, Ông bà chớ nên nói tiếng việt với cu Tý.Nó sẽ không hiểu tiếng Pháp và không theo kịp chúng bạn.
Cha ức lắm, định húc cho bà ta vài cái.Sợ ở tù vì tội Húc phụ nữ,cha đành đánh cá với bà ta :
- Bà cứ yên chí. Độ chừng một thời gian ngắn là con tôi sẽ nói ào ào thứ tiếng của bà.Chúng tôi yêu tiếng mẹ đẻ,cần gìn giữ để không mất gốc bà ạ.

Mà thật,5,6 tuổi,con đã biết cầm đũa.Con đếm bằng tiếng việt,con chơi thêm tiếng Phú lang sa không thua thằng nhóc Tây nào.Cả năm sau, để biểu diễn tài ngoại ngữ,con nói cả tiếng tây với cha mẹ…
- Ba mẹ ơi ! Con gà nó tomber par terre.( Rớt xuống đất ! )

Mỗi lần như thế,cha mẹ lại sửa đổi,dạy con nói cho trọn vẹn tiếng nhà mình.
Lớn thêm tí nữa,cha đè con ra nhét dần tiếng việt vào cái đầu nhỏ xíu của con bằng cách dạy con đọc và viết tiếng Việt.
Con hỏi :
- Ba ơi.Học tiếng việt làm gì ? Ở bên này tây có nói tiếng mình đâu ,ba ?!
- - Bố tiên sư mày. Đọc theo tao : Cá không ăn muối cá ươn
Con cãi cha mẹ,trăm đường con hư.
Mỗi ngày một tí,thế mà cuốn tập viết và đọc tiếng việt của con đầy ấp với số điểm rất cao mà ba mẹ đã cho một cách ‘’ Gian Lận ‘’ !

Con lớn nhanh như thổi,tú tài xong , ở ngưỡng cửa đại học là cha thấy hơi mệt với con rồi đó Cu Tý.Con không đua đòi theo bè bạn,con trở thành ít nói trong cái thế giới trẻ….con vận lý với cha trước những ngã đường phải chọn cho ngành học chuyên môn. Ở thời đại mới, với đầu óc khá cầu tiến,cha mẹ để con tự chọn theo khả năng của các con.
Để nuôi con khôn lớn và cố gắng dìu dắt con nên người,cha mẹ cũng học để biết thế nào là sự tự do bè bạn,thế nào là tâm lý trẻ em và tâm lý ở ngưỡng cửa thanh niên vào đời.

Mẹ các con hay trách và lằn nhằn cha nghiêm khắc , hay nhăn nhó với các con và làm các con khó gần gũi.Bà luôn nhắc chừng cha là cái thời khổ sở thiếu thốn của cha bên nhà và những trách nhiệm của đứa con đầu đàn,cha mất sớm, khác xa với hoàn cảnh ấm no bên này.Quan niệm giáo dục cũng thế.Tại sao lại quá khuôn khổ với con mình ?!

Nhớ có một hôm,con hỗn xược với cha mẹ điều gì đó với thái độ bực dọc,cha nổi nóng,đuổi con ra đường, con đùng đùng vác cái ba lô xập cửa biến mất.Cả đêm đó,mẹ con không ngủ để than trách cha ;than vì tính nóng của cha,trách vì sợ thằng nhóc ra đường làm bậy chuyện gì ? – Nó mà có chuyện gì,tui bỏ Ông ! hu huh u hừ hừ…….

Sau hai ngày,cha gọi phone vào máy Đt của con.Không một tiếng trả lời ? Mẹ con quýnh quáng đủ điều : Oh ! Mon bébé,mon chouchou ! Giời ơi !
Ngồi yên ở một góc vườn,suy nghĩ về mình,về con cái ,về phương hướng giáo dục hòa hoãn ,tự dưng cha nhớ lại ngày xưa,cũng ngần tuổi ấy,cha cũng như con mà thôi.Muốn độc lập,tự do,muốn phản kháng lại điều lệ,kỷ luật và xác định vị thế ,căn cước của chính mình….Cha cũng giận dỗi khăn gói quả mướp bụi đời lang thang vài hôm rồi đói quá lại bò về nhà……Đi một ngày học một sàng khôn, ở nhà với mẹ ( hay với ….Vợ ) biết ngày nào khôn ?

Và cha biết con đã khôn hơn một tí.Cha biết con đang ở nhà thằng bạn thân nhất của con.
Cha biết con cần thì giờ,cha cũng đủ kiên nhẫn dùng thời gian vắng mặt con để suy gẫm và chỉnh lý !

Ngày thứ 3.Cha đi làm về,thấy mặt mẹ con tươi tỉnh và cha thấy bức thư và chữ viết của con trên bàn giấy.Con viết cho ba mẹ bằng tiếng tây.Con gan thật ! Tiếng người Mình để quên ở chỗ nào / Ấy lại trách ! /
Đại khái là con đi hoang, giữ im lặng để suy nghĩ.Sau khi ‘’ Nịnh ‘’ cha vài phát,con trách cứ cha cứng rắn với con cái,luôn luôn tự cho mình có lý và độc tài…Và cái kỳ dị nhất là con nói cha quá tự hào về bản thân trong lối suy nghĩ ! Thật thế ư ? Điệu này,nhất định cha phải chịu khó xem lại vấn đề….

Ừ.Cha không phải là người cha thập toàn.
Ừ .Cha nghiêm nghị làm con khó gần.
Còn gì nữa hở con trai ?
Cha sẽ cố gắng như bao lần phải cố gắng bằng mọi hình thức để hiểu con cái và học thêm cách làm cha…..Nhưng sẽ có một ngày,con lập gia đình và làm cha mẹ,những đứa con của con sẽ chỉ dẫn con cách làm cha và tạo khó khăn cho con.

Con người chỉ chứng tỏ được bản lĩnh của mình khi phải đối đầu liên tục với những khó khăn vây hãm. Làm cách nào để tìm được giải pháp một cách thỏa đáng ? Làm sao để đứng vững trong những trường hợp giữa Tình và Lý ?
Cu Tý ơi ! Hãy kiên nhẫn để tự rèn luyện.Còn Cha hoặc không còn cha nữa,cha biết con sẽ làm mọi cách để đứng. Đứng vững trước bão táp phong ba.Và con sung sướng nắm lấy tay người bạn đời của con,nhìn thật sâu vào mắt nàng để có thể nói « Stand by me – Hãy tựa vào anh và tin tưởng nơi anh vì em và con cái là điểm tựa và là sức mạnh của anh ‘’.

Giờ này.gần 2 giờ sáng.Mắt cha đã mỏi.Các con cứ ngủ ngon….
Trận chiến với cuộc đời của cha ngày hôm nay khá đủ cho cha để tiếp tục cách học làm Người.
Ngày mai,trời đẹp hay trời xấu ?
Trời dịu êm hay sẽ lại rơi tuyết trên con đường cha đi làm ?
Cha sẽ làm gì để giúp con ? Giúp con trở thành một người đàn ông với đầy đủ ý nghĩa của tên gọi ?
Cha biết rõ cha mẹ phải làm gì cho các con.
Ngủ ngon nhé .

Thương yêu.



nđs.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»