.
THƯ TỪ XA đến MỘT NGƯỜI BẠN VIẾT -
_____________________________________________
Thưa cô !
Có lẽ khi đọc thư này,cô sẽ có 60 % sự ngạc nhiên vì nhiều lẽ.
Chữ ngôi thứ " Cô " mà tôi dùng có lẽ rất xa lạ và đáng ngại.Vì tôi có một cách thức giữ khoảng cách an toàn theo kiểu riêng - rất riêng của tôi.
Ít khi tôi dùng chữ EM một cách hồ đồ và hồ hỡi nếu không thân mật và người viết ấy không xưng Em với tôi.
Đã cùng là những người viết cùng trên một diễn đàn ở đây đó,cô và tôi đều là độc giả của nhau từ một khoảng cách.
Có lần Cô đã viết vài hàng góp ý vào chủ đề mang tên : Thư Từ Nơi Xa của tôi .Và cô đã tự tiện gọi tôi là Chú và xưng là " Cháu " một cách ngọt lìm lịm,ngọt xớt dù cô chẳng biết tôi là ai,tôi bao nhiêu tuổi.Tôi đã lấy làm ngạc nhiên khi có người cả gan gọi mình bằng " Chú " như thế - ( Tôi cảm thấy mình bị già đi với câu gọi bằng Chú - Lẽ ra,chẳng ai thích bị gọi bằng chú dù cho thời gian có trôi rất nhanh và đã có những sợi tóc bạc trên mái tóc - Ôi ! )
Và từ đó,thỉnh thoảng tôi thấy chữ của cô vào góp ý ở những chủ đề khác của tôi.Có lúc cô gọi tôi bằng Anh và có lúc bằng Chú.Cô đã làm tôi chóng mặt với cách xưng hô như thế.Tôi thử hình dung đến một cô gái lóc chóc,tinh nghịch hay đùa giỡn và dĩ nhiên tôi làm nghiêm.Nghiêm để cái cô lóc chóc ấy không giỡn mặt vơí tôi.
Tôi rõ ràng để biết mình là ai.Muốn gì,hiểu gì khi viết từ lúc còn trẻ dại,tôi đã viết từ lúc tôi mới 15,16 tuổi.Và đã rất biết mình viết gì để diễn đạt theo một phong cách riêng.
Từ đó,tôi đọc những bài thơ,những bài văn của Cô.Có lúc,tôi bật cười vui vẻ vì sự ngô nghê,ngộ nghĩnh ở câu chữ của cô.Có lúc tôi trầm mình để suy nghĩ và thấy cô,hiểu cô rõ hơn trong một vài bài tuỳ bút hay đoản văn.
Cứ thế,có vài lần cô đã làm tôi nổi cáu,giận dữ vì cách diễn đạt không được nghiêm túc lắm sau những bài viết của tôi ( ở những câu thơ,ở những bài văn và sự góp ý của cô )
Gần đây,cô đã cả gan đổi tên tác giả một bài thơ của tôi và dĩ nhiên là tôi nổi trận cuồng phong để viết một bài phản kháng để tỏ thái độ.Khi tôi cáu,thì trời đất này chỉ là những trận thuỷ triều và tôi sẵn sàng lên đạn,đặt bom để khai pháo.Hoả lực của tôi có thừa để sửa soạn một cuộc chiến tranh cho dù là bút chiến.
May thay,cô đã đọc bài để hiểu thế nào là một trận chiến về " Luật Bản Quyền " và thế đứng của một người viết có lương tâm.Cô đã gửi cho tôi một cái mail ngắn để tỏ ý xin lỗi và hối tiếc.Cô đã trách cứ tôi về cái tội nóng như hoả diệm sơn.
Tôi im lặng không trả lời cô và để ý thấy cô đã nhanh nhẹn thu hồi lại bài thơ cũ của tôi ở chủ đề như một thiện chí của sự hiểu biết.
Gần đây,tôi đọc được một bài viết mơí của cô tên là Hè Muộn.Ở bài viết này,cô viết về tình cảm cô đã đặt để cho người bạn đời của cô. Lời lẽ rất cảm động và mộc mạc như một lời an ủi ,vỗ về.
Đọc đi,đọc lại - Tôi cảm thấy thích thú.Và tôi ước gì cũng có một ngày đẹp trời nào đó,bà nhà tôi cũng viết cho tôi na ná như thế ( Nàng nhà tôi viết chữ rất đẹp.Nàng viết văn rất hay và tình cảm,ngắn gọn như ngôn ngữ hàng ngày của nàng.Nhưng kể từ khi chiếm đoạt được cuộc đời đàn ông quý giá của tôi,nàng không hề viết thư tình cho tôi như ngày xưa nữa.Nàng viện cớ là quá bận rộn vơí việc nội trợ,vườn tược và... )
Tôi hiểu như thế.Và tôi cũng không còn viết thư tình cho nàng như ngày nào nữa.Thỉnh thoảng để ra vẻ màu mè lãng mạn,tôi ghi vào một mẩu giấy nhỏ xíu ba chữ : " anh yêu em " . Ký tên Papa - và để lại cho nàng trên bàn bếp.Chẳng biết nàng có hiểu để cảm động hay không ? Chẳng nghe nàng nói gì cả .Ôi ! Ôi !
Tôi biết tôi có nhiều tự ái,có thêm cái tội rất cao ngạo trong tình yêu.Ngày xưa,tôi chả bao giờ quỵ luỵ con gái,đàn bà vì tôi nghĩ tôi là một trong những thằng đẹp trai ,có nhan sắc nhất xứ Việt Nam. Ôi ! Loạng quạng làm mất lòng tôi là tôi sưng mặt,ngoe nguẩy bỏ đi và tôi làm mọi cách để không bao giờ quay lại.
Nhiều nữ nhi,đàn bà nói là tôi là một kẻ đáng ghét nhất xứ.Một kẻ không biết điều và không biết mù quáng khi yêu.Họ nói tôi yêu bằng lý trí và quá khuôn khổ.
Đành thế. Ai cũng có một cách yêu riêng của mình.Còn tôi ? Tôi chỉ là tôi,quê mùa chất phát .Khi cần lãng mạn thì tôi lãng mạn.Nếu quá quắc thì tôi trở mặt ngay lập tức.Tôi hằn học đưa móng vuốt và sẵn sàng dội bom như Mỹ oanh tạc bọn Irak.Như Do Thái sẵn sàng trả đũa khi bị khủng bố.Cái bản tính khốc liệt này đã làm hư bột ,hư đường biết bao nhiêu mối tình thời trẻ của tôi.
Bây giờ thì sao ? Tôi già đi,chững chạc hơn ( nhất là khi mỏi lưng ngồi viết ) .Nhưng tôi biết rõ rằng : trong kho đạn dược của tôi vẫn còn dự trữ đầy đủ đạn dược để có thể Húc.Húc như một con trâu 10 tuổi trước những điều bất công.Húc như một con voi đến giọt máu cuối cùng trước những sự khiêu khích và thiếu công bằng.Vì những cái húc như thế,đã có lần tôi đã mất cái nền nhà đang xây dở dang khi đã nổi cơn khùng tố cáo bọn ăn cắp,ăn trộm từ cấp trên ở một cái hãng đang làm việc.Thời ấy,tôi không học kịp chữ Nhẫn và cách khòm lưng để an phận thủ thường;tôi đã không biết nịnh nọt để được thăng tiến và làm đẹp lòng chủ nhân.
Bây giờ nghĩ lại .Thấy bao nhiêu điều đáng lẽ phải ngậm miệng ,phải nhịn nhục vì một lẽ đời.Tôi đã biết lùi lại để nhịn,để giữ việc làm.Tôi đã dằn biết bao nhiêu sự nóng giận để khỏi đốt xe,đốt nhà...và đánh đấm
Vài hàng tâm tình cùng cô - Người bạn viết - từ một nơi xa xăm.
Tiện đây để trả lời và rất sòng phẳng với một câu thắc mắc của cô khi cô hỏi trong một cái mail : " - Chú là ai ? Cháu chưa biết mặt chú ? Có thể nào ..... "
Tôi buồn cười lắm ! Cô bạn người viết muốn biết mặt tôi để làm gì ? Có ích lợi gì cho Cô ?
Tôi rất xấu trai ở trong hình nhưng tôi rất đẹp ở ngoài đời.Nụ cười của tôi có đôi điều vui vẻ và quyến rũ.Ánh mắt của tôi nhìn rất thẳng.Vậy đó.
( Nếu cô bạn viết không nhịn được sự tò mò thì cứ vào một chủ đề mang tên" Hình ảnh và ánh sáng của Âm Thanh " ở phố cũ 3 hay phố cũ 2 bên Đt.Net thì có thể nhìn thấy tôi vơí những hình ảnh tôi lưu lại từ những chuyến đi xa )
Vài hàng để chào hỏi và tâm tình.
Tôi xin chúc Cô vui và khoẻ viết.Nhất là dịu dàng hơn khi viết.
đăng sơn.fr