📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

THƯ TỪ NƠI XA - đăng sơn.fr

267 trả lời, 56.358 lượt xem — Trang 4 / 9


Viết cho Những Người Thân Yêu.

...






3. Thằng Con út.



Con đã là một trong những ‘’ vấn đề ‘’ lớn của cha. Đáng lẽ cha mẹ đã ngừng sinh đẻ trong chiến thuật Kinh Tế Mới ( hạn chế để tránh nạn nhân mãn cho hậu sinh ! )
Thế mà mẹ có bầu. Mẹ hỏi cha :
- Lần này anh khoái có con trai hay con gái ?
- Con nào cũng được,Hay lần này đẻ thêm đứa con gái đi !

Nói gì thì nói ,làm sao mà chọn được gái hay trai ? Ngày xưa thời phong kiến,họ thích có con
Trai để nối dõi tông đường ,và có cáccthái độ nam trọng nữ khinh..Thời bây giờ thì dễ rồi.Miễn đẻ con ra thì phải có bổn phận nuôi nấng,dạy dỗ. ( Con dại cái mang ! )

Vậy mà con ra đời theo kiểu chớp nhoáng. Cha vừa dắt anh Toàn của con về nhà để cho ăn uống,trở lại bệnh viện thì cha đã thấy con với cái đầu rất ít tóc ngủ li bì trong nôi.
Cha lại gần để ngắm con.Bàn tay dài,bàn chân đủ 10 ngón cũng dài thoòng.. .Và màu da thì dĩ nhiên là…màu vàng giống cha.< Hihihi….Lỡ mà con có màu da đen thui như dầu hắc và mái tóc quăn tít thì mẹ mày chết với tao.Tao mà nổi cơn điên lên thì 10 cái nhà thương hộ sinh cũng cháy ! <

Cha thích nhất khi thằng anh của con lại gần và tò mò ngắm nghía con.Nó biết rất rõ con tên
là Duy,và con sẽ là đối thủ lợi hại của nó để chia mối lợi !

Vậy là con lớn nhanh theo những bước chạy nhẩy của thằng anh trai.Hai thằng giặc nghịch ngợm,thằng này bảo thằng kia lôi nồi niêu soong chảo,chén bát bày ra đất và dùng đôi đũa đánh trống.
Có lần cha đi làm về thì thấy cái hồ cá đổi màu kỳ lạ ! Mực của mấy cây viết màu làm đục nước,cá thì ngáp ngáp,cuốn kinh thánh lời chúa dạy cũng bị các con dìm xuống nước. Đó là chưa kể những cuốn băng nhạc bị các con phanh thây sẻ xác,cái máy hát cũng bị thằng út bẻ cong quẹo….

Cha mẹ chỉ la rầy và sau đó lắc đầu thở dài.
Luật lệ trong nhà đã có sự sắp đặt,thế mà các con cũng trả neo,trả giá cho bằng được khiến đã bao lần Chị Cả phải can thiệp :
- Hai em phải nghe lời,nếu không chị Bé đánh chết.

Cha buồn cười nhất là đêm nào cũng như đêm nào,con sợ bị bỏ vào nôi ngủ một mình trong
phòng.Vừa đặt lưng nằm xuống là cha nghe tiếng chân con leo khỏi nôi và chạy ùa vào phòng cha mẹ.Cha lại sừng sộ,sách cổ con bỏ vào nôi…Vậy mà thằng bébé lại leo phóc ra đứng thút thít ngoài cửa.Cha lại nhăn nhó nhỏm dậy trị tội con….

Khi con khoảng 5.6 tuổi thì con đã có lần muốn đảo chánh để lật đổ cái ngai vàng của cha.
Con ngon lành,bảnh tỏn lắm khi con an ủi mẹ sau lần ba mẹ cãi nhau :
- Mẹ ơi ! Ba dữ quá ! Mẹ cho ba ra đường đi,con sẽ lấy mẹ.

Cha đi làm về nghe Mẹ kể lại,cha thấy tức cười và thầm phục sự gan dạ anh hùng của con.
Chờ một vài ngày sau ;cha bế con vào lòng để tâm sự :
- Nè. Ở nhà này có thằng nào muốn lấy vợ của ba vậy ?

Con chồm người xuống đất và nhìn thẳng vào mắt cha vớí ngón tay chỉ vào ngực :
- Con chứ ai. Mẹ của con thì con lấy.

Cha sung sướng,phì cười cố gắng dùng thứ ngôn ngữ dễ hiểu nhất dể nói cho con hiểu ai là ai .Và cha dư sức hiểu : ‘’ Người yêu đầu đời của một thằng con trai là Mẹ nó’’.


Đối thủ yêu quý của cha !

Cha biết mà, và cha sẽ làm cho con hiểu thế nào là một người chồng ,người cha.

Người chồng giống như con chim đi kiếm mồi.
Người vợ giống như một căn nhà ấm cúng để bảo bọc con cái….

Thông thường và đơn giản như thế để tạm gọi là hạnh phúc và tình thương.

Trong cái hạnh phúc bình thường như thế,cha đã thấy con đi học về,mặt phụng phịu và nước mắt.Mẹ mách là thằng nhỏ bị cô giáo mắng và bị chép phạt. Thế ư ?

Cha gọi cậu sinh viên năm thứ nhất Mẫu Giáo vào văn phòng và hỏi nhỏ :
- Kể đầu đuôi cho ba nghe ?
-
Vừa khóc nức nở,con vừa kể :
- Thằng bạn trong lớp hay bắt nạt và ăn cắp viết chì màu của con,con mách cô giáo,nó
chối ,cô không tin con,nên con trả thù lấy lại đồ của nó.

- Con lấy cái gì ? Đưa cho ba xem.

Thằng bé móc trong cặp ra nguyên cái túi đựng đầy bút của bạn và cuốn tập viết phạt 20 lần : ‘’ Tôi không được ăn cắp ! ‘’

Cha xoa đầu,an ủi con và bắt con thề là nói sự thật. Cha bảo con viết thêm 20 lần nữa câu cô giáo đã bắt viết.Và cha viết vài chữ ngắn ngủi cho cô giáo để lấy cái hẹn gặp.
Thế là xong.Con thấy không ?
Mọi chuyện có thể giải quyết được khi con đã nghe lời cha quay vào lớp,gọi thằng bạn ra trước mặt cô giáo và nói rất chậm rõ ràng :
- Lần này thì tao trả cho mày nguyên vẹn.Lần sau tao sẽ làm mạnh hơn.

Khi con đến gần tuổi trưởng thành thì cha lại có vấn đề khác với con.
Lợi dụng lúc cha mẹ đi vắng buổi tối ,con chạy theo đám bạn trẻ đi vẽ hình màu trên tường của thành phố,thế là con và đám bạn bị bắt vào bót.cảnh sát gọi làm anh con phải đại diện thay cha mẹ đón con về nhà bằng xe đạp và mách với cha mẹ qua điện thoại.

Chưa kể có lần con bị xúi dại, cả gan theo đám bạn leo vào một chung cư đang được xây cất để kiếm chác mấy đồ vật dụng đem bán.Cảnh sát bắt,con nếm mùi ngủ tạm giam một đêm.
Rồi con bị Chủ hãng thầu đưa ra tòa với đám bạn xấu.

Mẹ con để tội con cho cha xử lý.Xử thì Xử.Cha cũng nghịch ngợm như con từ bé nên cha cũng quen luật giang hồ tí đỉnh.Cha bảo con gọi thằng xếp ‘’ đầu đàn ‘’ đến và làm cho nó một trận trước mặt con.

Còn con ? Cha xử con như thế nào ? Theo cách của con hay cách thức riêng của một người cha có trách nhiệm ?
Ra tòa thì ra. Cha bắt con sắp xếp đủ các giấy tờ cần thiết,kể cả các phiếu điểm chứng nhận hạnh kiểm …để gặp Bà Luật Sư.Con lẽo đẽo theo cha giữa trời đông lạnh và phải nghe lời la mắng,khuyên răn của cha dưới cơn gió lạnh.Càng lạnh,con càng thấm cái ấm áp của lò sưởi trong văn phòng luật sư.

Mọi chuyện cũng phải xong,phải không con trai ? Ít ra, ở ngưỡng cửa trưởng thành,con cũng đã học được vài điều cần thiết để có hành trang vào đời.

Lại có vấn đề khác với con nữa ở tuổi 18 của con.lấy xong cái mảnh tú tài khiêm nhượng,con tỏ ý không muốn vào Đại học như chị và anh của con.Con muốn gì ?

Cha đã nói chuyện xong với mẹ và cha im lặng thay vì nổi cọc lên và la hét với bản tính rất ‘’ hot ‘’.
Đúng giờ hẹn,hai cha con gặp nhau,mặt đối mặt trong văn phòng yên tĩnh.Con ngần ngừ tìm cách vận diễn và thuyết phục cha…..Cha hết lời phân tích cái hay ,cái dở cho con hiểu.
Và để kết luận,cha nói :

- Con lớn rồi,ba tin tưởng nơi con và để cho con tự quyết định tương lai của mình.Hãy chứng tỏ mình là người biết suy nghĩ.

Vậy thôi.Và con tự chạy chọt,làm bản lý lịch đi kiếm việc làm.Con học formation,con ký contrat làm hết chỗ này đến chỗ kia.Cái nghề tìm khách,thuyết phục để bán đường dây điện thoại và internet không phải dễ đâu con.Bằng chứng là con đã bị Thằng Tây xếp trong cửa hàng chơi qua mặt mấy lần.Thằng nhỏ ấy đã ra đời trước con,Cha biết nó sẵn sàng đạp đổ tất cả cơm áo của người khác để trục lợi cho riêng mình.
Chuyện đời và chén cơm manh áo là như thế.Cha đã im lặng nghe con thở than,bất bình trong bữa cơm tối.Mẹ con nhỏ nhẹ khuyên lơn và cố vấn.

Còn cha ? Cha làm gì ? Cha để yên con một chỗ dưới trần nhà. Ở trần đời,sẽ còn nhiều chuyện che mưa đội nắng.Con còn trẻ,nên thấm thía tí nữa về những bài học đời.Cha đi trước con một chặng đường để có những điều đã mong ước.Có một gia đình dưới một mái nhà và có các con thương yêu.

Một ngày nào đó.Con cũng sẽ học được nhiều điều bằng mọi giá và con sẽ hiểu.

Cha tạm ngừng nơi đây vì sắp đến giờ đi dậy tối.
Mình sẽ còn nhiều dịp nói với nhau.

Cha của con.


nđs.
Đăng nhập để trả lời
0



..


VỪA VỪA - PHẢI PHẢI.





____________________________________




" Đời sống hay có những điều lớn,nhỏ kỳ lạ ! "

Chú đã nghĩ như thế trên đoạn đường xa lộ đầy sương mù.Sương trắng đã đẩy chú rời khu vườn ẩm mát buổi sớm bắt đầu thu.Mùa thu đến nhẹ nhàng sau những buổi chiều còn ngập nắng ấm.Nắng của một loại mùa hạ rất hồng !

Những ngày hạ hồng qua đi trong những công việc đầy ấp,lắm khi chú thấy cái đồng hồ chạy quá nhanh.

Tiếng nói từ radio nhả ra những bản tin lắm khi nghe thấy muốn nổi da gà.Tin tức kể chuyện về những chiếc valises đầy ấp tiền được chuyền tay giữa nhà nước và các quan lớn,chuyện kể về những thủ đoạn,những cung cách chuyển ngân trái phép để ủng hộ các đảng phái chính trị khi họ ra tranh cử...Thế là báo chí và các toà án có thêm việc làm....

Càng nghe thì càng bực mình.Bực mình nhưng vẫn giảm thiểu tốc độ để tránh những người lái xe chạy ẩu,họ phóng vù vù dù đường xá đầy đặc sương mờ.Cái bực bội đã theo chú đến chỗ làm.Lại càng bực thêm khi gặp cái tên trẻ tuổi đồng nghiệp.Hắn có cái lối nói ởm ờ của một buổi sáng bị táo bón,kiểu nói không đầu không đuôi,cứ suông đuột.

Ngẩm nghĩ một chốc rồi chú nổi khùng ,nổi cáu để lên giọng mắng hắn .Chú đã rất hung hãn vơí câu nói : " Tao mà là chủ của mày thì tao đuổi mày cái rụp.Làm việc mà không biết mình làm cái gì và phải nói gì...Không có một tí tự tin thì làm cái gì được ? "

Thằng nhỏ im thin thít,mặt không đổi sắc.Nó lầm lì ,cúi đầu chăm chú vào việc đang làm.
Cái im lặng chịu đựng của thằng trẻ làm chú nguội cơn nóng và cảm thấy ân hận vì nặng lời.Chú quay sang giả lả,xin lỗi vơí người thân chủ đang đứng gần đó.Loay hoay vơí công việc,chú ngẫm nghĩ và thầm phục cái điềm tĩnh của thằng nhỏ,hành động của nó giống như một người biết chèo lái chiếc thuyền trong cơn gió bão táp.

Cơn bão trong lòng chú đã dịu lại và chú nghĩ đến những lời nói quá thẳng tính của mình.Lương tâm ư ? Lương tâm
làm gì có hàm răng để cắn rứt mình ? Sự tự chủ luôn luôn là một cái phanh để thắng đà của mình lại.Và chú biết mình đã ngừng đúng ở chỗ phải ngừng.

Xếp gọn lại mớ giấy tờ,sổ sách,chú pha hai ly cà phê ngon.Đẩy cửa văn phòng của thằng nhỏ cộng sự viên,chú cười nhẹ vơí nó và đẩy ly cà phê cùng cái bánh croissant đến trước mặt nó.Chú vỗ vai nó khi thấy sự ướt át trong đôi mắt nó,chú quay đi.


Một buổi sáng nhẹ nhàng qua di.Chú lấy lại sự thoải mái để làm xong những công việc phải làm của mình.




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-19 04:32:36mưa phố núi>
MỘT BÔNG HỒNG CHO ANH



Kính tặng hương hồn Anh STEVE JOBS
              1955-2011



Rụng xuống rồi ,một cánh hồng màu trắng !
Thả rơi trên mộ Anh khi tuổi hãy còn xanh
Gương mặt Anh phảng phất vẻ hiền lành
Từ bi thông thái như một nhà hiền triết .

Yên nghỉ đi nhé Anh ,cuộc đời tròn mộng mị .
Mộng vẫn đong đầy trong đôi mắt sâu trong
Bóng cây lớn ngã rồi nhường bóng nhỏ
Cuộc đời mà sao tránh khỏi biển dâu...

Trước cái chết mọi người đều bình đẳng
Tiền tài danh vọng nào có nghĩa chi đâu !

Bóng dáng anh phủ trùm theo ký ức
Thuở thiếu niên cơ cực bần hàn
Giờ đã có cho mình một vương quốc
Lại bàng hoàng chống chọi ung thư gan ...

Chưa bạc đầu hồn lại bỏ đi mau
Về thôi nhé buông lơi bờ ảo vọng
Cát bụi nào rồi hoá kiếp thân anh
Yên giấc nhé ! ôi ngàn thu vĩnh biệt

Tiễn hồn anh về cõi vĩnh hằng
Một đoá hồng trinh trắng -kính tặng vong linh Anh







Được tin ông vua của Apple- Steve Jobs sinh năm 1955 vừa từ trần vì bịnh ung thư gan
một cái chết đã được báo trước . Anh đã sắp đặt công việc trơn tru và nói lời từ giã với nhân loại ,bằng một thái độ thanh thản chấp nhận . Trước đó còn kịp đọc một bài diễn văn quan trọng tại đại học Stanford có tựa đề : How to live before you die ( sống thế nào trước khi nhắm mắt ) Một bài diễn thuyết trãi dài những tư tưởng ,nhân sinh quan giữa sự sống và cái chết ,một đề tài chẳng có liên quan gì đến khoa học kỹ thuật.

* Một con người kỳ quái nhất !
* Một ông chủ khó chịu nhất !
* Một tỷ phú bình dị nhất !
* Một cây sậy đầy tư tưởng nhất !

Anh như một nhà hiền triết phương đông. Nhìn gương mặt Anh đâu có nét gì của đại gia ,giống một ông Đạo hơn.Buồn buồn ,nghiêm trang ,u uẩn ,đôi mắt sâu hoăm hoẳm như chứa đựng biết bao điều mà Anh còn đầy những đam mê khao khát. Không kịp nữa rồi Steve Jobs , kiếp sau Anh nhé ! Hãy làm lại con người của chính Anh hôm nay ,để tiếp tục khao khát ,đam mê ,nghiên cứu ra những thứ mới mẻ cho nhân loại mai sau. Anh đã theo Đạo Phật , Anh tin vào thuyết luân hồi ,phải không Anh ?

Nội cái tên không cũng thấy được số phận của Anh rồi ! Một cuộc đời gắn liền với công việc ,tận tụy với công việc cho đến hơi thở cuối cùng

VĨNH BIỆT ANH !

Tôi vẫn chưa bao giờ có cái Laptop nào hiệu Apple cả ,vì giá thành rất cao trên hai ngàn đô la.Sáu tháng trước ,tôi cứ đi tới đi lui cửa tiệm Apple ở gần nhà để chầu chực mua cho được cái Ipad mới ra lò khoảng 700 đô la. Lần nào tới cũng nghe nhân viên bán hàng bảo hết hàng rồi. Ngày mai trở lại sớm sắp hàng đi ,oder qua mạng còn tốn kém hơn và phải đợi 3-4 tuần. Sao giống thời bao cấp vậy ta ? Tính tôi chúa ghét sự chờ đợi sắp hàng ,còn phải dậy sớm nữa hả ,miễn đi ! Tôi là công chúa ngủ nướng mà , giờ thì đại trà.Đi đâu cũng gặp , con nít cũng xài.

Chú Đăng Sơn à ,có phải chú đang xài Laptop hiệu APPLE không ? vậy thì chú xịn hơn Mưa rồi đấy nhé !
📎 thumbnailCA2GD31G|thumbnailCAGFKLK6


Đăng nhập để trả lời
0









..



..





MẬT NGỮ
( PW )


______________________________






Tất cả những bài thơ tôi viết
Từ một buổi sáng mưa trên thành phố núi
Từ một cõi bóng tối riêng
Đều có tên em
Một thứ mật ngữ mà chỉ riêng mình em hiểu
Một vị hương riêng biệt từ bàn viết
Mùi quế trầm đến từ góc bàn
Và những ý nghĩ miên man
Đến trên bàm phím
Được chuyển đi nhanh như ý nghĩ
Từ tôi dến em
Từ em đến tôi

Tôi có thể cho em cái mật ngữ đơn giản đó : " A.Y.E. "

Và tôi biết
Với sự thông minh của riêng em
Em có thể đoán
Như khi em lụi cụi ngồi giải một phương trình trong ngày thi của em

Trong trái tim và trí tuệ của tôi
Không hề có những phần đĩa mềm của Microsoft
Không hề có những phần cấu tạo từ sự tìm kiếm của người đẻ ra Apple

( Tôi thấy không cần thiết phải có cái Ipad để viết bài thơ tình
Tôi cũng không cần cái màn ảnh của Iphone vơí cái nhích ngón tay mờ cửa
Vì chữ đến từ nhịp tim tôi đang đập
Steve Jobs có thể ra đi thanh thản )


Khi tôi trao cho em cái mật ngữ A.Y.E của tôi
Cũng có nghĩa là chìa khoá trái tim tôi - em đã giữ
Tim em hoà nhịp trái tim tôi
Để thành một tình khúc có thể cạnh tranh ráo riết với Love Story

Bản tình khúc lạ kỳ của chúng ta
Có thể làm Lionel Richie điên đầu
Chẳng có chữ " Hello " nào để bị kiện vì chuyện bản quyền
Richie có thể ngủ ngon
Với những lời ca từ của anh ta.

Tôi có khả năng viết nhạc và tự viết ca từ của riêng tôi
Bằng cái mật ngữ tôi đã trao em...Người yêu !






đăng sơn.fr

&lt; A.Y.E.

( Viết tặng Steve Jobs để tưởng nhớ )




_____________________________________________________________________
Đăng nhập để trả lời
0


..





THẦN TƯỢNG
... và Fan...




______________________________




Mọi người đang vui vẻ vơí những mẫu chuyện khi gặp nhau.

Màu đèn ấm đến từ những góc tường hồng nhạt.Trời còn dịu nên có thể ra vườn hóng mát,ngó cây cảnh ,tâm tình.

Đang nhâm nhi vơí ly rượu khai vị thì cậu trẻ ( dân hát hò ở ca đoàn từ Paris xuống chơi ) kéo chú vào phòng khách,ấn chú ngồi xuống và gõ ngón tay như điên lên phím tìm you tube.

- Anh ! Có biết nhỏ Uyên Linh mới thắng giải Vietnam Idol không ? Hát tuyệt lắm.Anh nghe thử nha .


Và màn hình hiện lên với một vóc dáng trình diễn đẹp mắt chuyên nghiệp.Giọng khoẻ,luyến láy như nhà nghề,phong cách trình diễn y như các ả đào hát của tây phương.

Cậu trẻ hỏi.Giọng đầy mê hoặc,hào hứng :

- Anh thấy sao ? Ăn đứt Mỹ Tâm chưa ? Nè ! Nghe thêm bản khác nữa xem sao ?

Cô ca sĩ trẻ hát : "Take me to the River"

- Sao anh ?


Chú cười,lắc đầu :

- Trình diễn tốt.Nhưng lại quá sur joué - Quá điệu bộ và chất giọng luyến láy bị ảnh hưởng quá nhiều bởi Mỹ Linh.Nhất là khi hát nhạc việt.Cô bắt chước quá nhiều ca sĩ ngoại quốc.


Cậu trẻ ỉu xìu ra điều thất vọng.Cậu nói cậu quá chán giọng hát của Mỹ Tâm,một thời đã là thần tượng của mình.Cậu chán luôn Quang Dũng và ...


Chú chỉ biết cười khi mọi người kéo nhau vào bàn ăn.

Sau bữa ăn tối no say,cậu trẻ lại khều chú lần nữa :

- Anh nè ! Vào đây nghe lại bài khác của nhỏ Uyển Linh.Có nhiều triển vọng lắm đấy.Cho cô ấy thêm cái cơ hội để chinh phục anh đi mà...


Chú chiều lòng theo cậu Fan ấy đến bàn máy,ngồi yên nghe thêm lần nữa tiếng hát nức nở ấy.

- Sao anh ? Được không ?


Thắc mắc,kỳ kèo thì trả lời một lần cho xong :

- Anh không phải là một vị giám khảo để cho cô ấy đậu hay rớt.Mỗi người có một vài cách riêng để thưởng thức và nhận định.Anh không thích hàng giả,hàng nhái. Khi hát mà chịu quá nhiều ảnh hưởng từ cách lấy hơi,luyến láy và gào thét thì anh không khoái.Mình phải là mình....


Chú biết đã làm cho cậu Fan thất vọng.
Chú chấp nhận điều mình thích hoặc không thích.Đã có quá nhiều ca sĩ gào thét ầm ĩ và có cách hát giống y hệt nhau.Nghe xong một bản nhạc da diết tình tứ mà phải chịu đựng thì không nghe nữa.

Rất tiếc !






đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.03.2016 19:43:17 bởi m@anh>
.
Đăng nhập để trả lời
0


..





@ . CHẲNG BIẾT LÀ HOA GÌ ? MÙA GÌ ?




_________________________________




.. Cô học trò của tôi !


Tôi thấy mình được vui khi thấy chữ của cô lần đầu tiên ở chủ đề này.Và nhờ em,tôi biết hoa Hoàng Anh là cái gì ?

Hình như cả đời,tôi chỉ rành nhất là món hoa hồng- Tôi nghe người yêu hoa nói có cả thảy hơn 50 giống cây hồng.Và tôi ít khi mua hồng để tặng ai.Vì nhiều lẽ.Em học trò có biết tại sao không ?

Tôi có vài lý do để giải thích :

1. Hoa thì dễ tàn phai ( tôi ghét sự phai tàn,héo úa )

2. Hồng thì có nhiều gai ( tôi sợ lúc tặng hoa ,gai đâm vào tay người chảy máu - và tim tôi cũng bị chảy máu )

3. Tôi hà tiện tiền bạc khi mua hoa và khi mua xong,tôi không biết làm thế nào để tặng hoa vơí sự vụng về của mình.


Tôi nghĩ ra một phương cách để tặng hoa,nhất là tặng hoa hồng nhung.

Nếu người ấy là người đã làm trái tim và đầu óc tôi say khướt,tôi tìm một chỗ yên tĩnh để ngồi viết và tôi có thể viết như sau :

... " Nè Nhỏ !

Để tiết kiệm thì giờ và tiền bạc.Để chứng tỏ tình anh cho em,anh tặng em những gì đẹp nhất,tình nhất đến từ anh "


-------------


Tôi biết rõ : Người ấy sẽ không bằng lòng vơí cái cách thức kỳ cục của tôi.Nhưng theo tôi,nụ hồng đẹp nhất là khi tôi nắm lấy bàn tay nàng,nhìn vào mắt nàng thật lâu,thật êm.Và tôi cúi xuống hôn nàng. Nụ môi của nàng biến thành một nụ hồng không có gai.

Và cả ngày hôm ấy,tôi dắt nàng đi chơi,đi ngang những cửa hàng bán hoa để nàng được nhìn ngắm bao nhiêu hoa là hoa.Khi nàng nhìn thấy tất cả những màu hoa trong mắt tôi,có nghĩa là nàng đã thấy khu vườn tình yêu của tôi có tên của nàng.Như thế,tôi khỏi phải tốn tiền mua hoa cho nàng.


Tôi cũng có cách khác để tặng hoa cho những cô bạn gái khác.Tôi nói vơí họ :

- Bạn dễ thương,dễ yêu lắm ! Tôi định tặng cho bạn một đoá hoa.Nhưng,tôi lại sợ bạn mủi lòng.Tội nghiệp bạn.


Và tôi mời bạn ấy một ly nước.Khi ngồi vơí nhau,tôi biết làm sao để bạn mình được vui.....


....


Còn vơí em ? Cô học trò nhỏ của tôi !

Tôi có thể làm gì để em cười vui ?







đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dang son

..


  Cô học trò nhỏ của tôi !

Tôi có thể làm gì để em cười vui ?







đăng sơn.fr




Để trả lời câu hỏi của anh:

Xin anh đừng gán cho M cái nhãn hiệu "học trò của tôi".

Để làm thầy một người nào đó khó khăn lắm chứ không dễ và để làm học trò ai đó cũng không phải đơn giản.


Tiếng Việt mình có câu "Danh chánh ngôn thuận", M mong anh hiểu cho.


Như vậy là anh đã làm cho M cười vui rồi.


Cám ơn anh.



m@anh


Đăng nhập để trả lời
0


..





_______________________________________________



&lt; Thưa Cô m@anh.


Tôi xin lỗi đã dùng câu " cô học trò " với cô.

Còn điều khác là tôi không thích câu " danh chính ngôn thuận "

Có dịp,tôi sẽ xin giải thích tại sao câu " Danh Chính Ngôn thuận " có thể làm người nhận không vui.



nđs.



____________________________________________________________________________________


Đăng nhập để trả lời
0



Chào anh,


Vì anh không thích câu "Danh chánh ngôn thuận" nên M xin lấy lại.
Và thay bằng câu "Sự thật mất lòng".


Nếu đã làm mất lòng anh, thì cho M thành thật xin lỗi, nhưng sự thật là vậy.


Chúc anh luôn vui khỏe,


m@anh


Đăng nhập để trả lời
0


_______________________________________________________________
Đăng nhập để trả lời
0






KHI CHƯA ĐẾN ĐƯỢC CỬA THIÊN ĐÀNG


______________________________





Trời bắt đầu lạnh.

Ẩm ướt từ sáng tinh sương - Được cái là có vài ngày nắng để thấy vài điều vui khi nhìn ngắm cảnh vật.Vui như tiếng người quen chào nói khi gặp nhau ngoài chợ búa.

Đi làm về,chú nhận được thêm cái tin vui ngoài tờ thuế nhà ,đọc con số để thanh toán vơí nhà nước là thấy say sẩm chóng mặt.Đành nghe cái tin vui để hạ hoả và ăn cơm thấy ngon. Tin vui đến từ một thành phố xa ráp biên giới Thuỵ Sĩ.Tin nói chiều thứ sáu này có ông bạn cũ bò về quê cũ của mình để thăm bạn bè và dự buổi sinh nhật " dính chùm " của một lượt của4 người.Thế nào cũng có màn nhảy đầm,dánh đàn,đập trống hò hét như ngày xưa thời làm văn nghệ.

Anh chàng này có dây dưa rể má vơí cậu bé Trịnh Lam,người đã đoạt giải nhất trong kỳ thi ca hát của Paris by night,cái ông này có nhiều máu khôi hài và yêu thích hát hò ,đánh đàn,có bao nhiêu tiền cũng bỏ ra sắm sửa home studio để chơi nhạc và ghi âm.

Đó là một trong những tin vui ngoài tờ giấy báo của nhà nước đã tỏ lòng thương hại báo là sẽ trả lại một điểm cho cái bằng lái của chú sau khi nở lòng phạt chú về cái tội lái xe quá tốc độ vào 6 tháng trước ( Chú chạy ẩu ở 55 cây số thay vì phải chạy 50/ km / giờ - Có lẽ lúc ấy chú đang ngơ ngơ thơ thẩn làm thơ tình trong đầu dươí mưa ! Đáng đời ! )


Dạo này thấy và nghe toàn những cái tin tức chả có gì sáng sủa và vui. Báo chí,đài phát thanh ,truyền hình nhắc đi nhắc lại chuyện ứng cử ,chuyện tài chính các nước đang dãy dụa ngáp ngáp ,chuyện dân chúng kêu gào xuống đường biểu tình đòi tăng lương,đòi quyền SƯỚNG trong khi đất nước đang gặp nhiều khó khăn...

Đi ngang cửa hàng bán báo thì thấy cái bìa của Paris Match trưng đầy những tấm ảnh và những cái tít lớn nói về ông quan lớn FMI và những vụ kiện vì cái tật trăng hoa của ông.Có cả tấm chân dung của cô nàng da đen bồi phòng của Newyork,nơi ông hú hí. Cạnh cái hình của cô da đen là một cô khác,cô này ốm nhách ,da trắng và là một nhà văn cỡ nhỏ xíu xiu,cô cũng đang cố hết sức để kéo dư luận nghiêng về phía cô trong vụ kiện cái Ngài quan lớn trăng hoa ấy.

Paris Match có vẻ hứng chí để nói về quyển sách tạo xì căng đan mà cái cô nhà văn này vừa tung ra để triệt hạ quan to..Nghe thiên hạ báo chí nói là cô bé nhà văn đang cần câu cơm và quảng cáo tên tuổi của mình sau bao lần thất bại khi viết và tốn tiền ra sách.

Chú đang phì cười vói hình ảnh cái cô bé phải gió ấy thì đụng đầu một cô bé khác. Cô này xinh đẹp,hiền hậu mà chẳng may cho cô.Lần nào tình yêu cũng bỏ cô ra đi.Cô hay gặp chú để mếu máo tâm sự.Thỉnh thoảng cô cũng hay khen đại là chú dễ thương vì đã biết yên lặng nghe cô trút bầu tâm sự.

Chú thì hay mủi lòng vơí đàn bà,con gái - Hễ họ ngọt ngào,dịu dàng vơí mình thì mình cũng phải tử tế chút đỉnh.Người ta gọi là làm phước.Ông bà hay doạ và hù rằng : - Hễ tu thân ,chịu làm phước thì khi chết sẽ được lên thiên đàng .

Nghe chữ thiên đàng,chú thích lắm.Theo lời quảng cáo thì ở trên ấy,không phải trả thuế má,không còn nợ nần,không có chiến tranh bệnh tật và có đầy đủ các người hiền lành và đầy tiên nữ. Chỉ có điều kẹt là ở trên ấy cũng không có tình yêu nam nữ ( Vì tình yêu là xác thịt và là nguồn gốc của biết bao sự đau khổ trần gian ).... Điều này làm cho chú ái ngại là không biết mình có nên lên thiên đàng hay không nếu có cái ticket ( ? )


Thôi ! Mà thôi ! Chuyện đó tính sau.


Bây giờ thì chú nên ngừng gõ máy.Mỏi tay rồi.

Có thể lần sau,chú chỉ chọn toàn những điều nhẹ nhàng và vui hơn để kể chuyện.





đăng sơn.fr





______________





..





@ - Nhắn m@anh :


.. anh đã gửi email xin Chúa tha cái tội em chọc quê anh rồi.

Amen !





______________________________________
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-22 09:20:36mưa phố núi>
       TA ĐÃ CÓ MÙA  THU 
 
    
À ,thì ra ta đã có mùa thu
Chìm trong nổi nhớ sương mịt mù
Giăng giăng khắp phố -sương thu ấy 
Thêm chiếc lá vàng nữa là thu 
                
(mưa phố núi )


 
 
           Ai cũng biết mùa thu rất đẹp , nhưng sự cảm nhận của mỗi người đối với mùa thu khác nhau. Không phải ở nơi nào trên thế giới đều có bốn mùa. Và không phải mùa thu ở đâu cũng  giống nhau.
 
        Thu Cali đến bằng cái gió se se lạnh
        Thỉnh thoảng vài cơn gió chướng từ đâu đó ùa về đây, làm cho đất trời Cali cứ chao đảo ngả nghiêng. Mưa phùn gió bấc , đó chính là mùa thu Cali , rất giống với thời tiết ở cao nguyên Việt Nam.Vào khoảng từ tháng tám đến tháng mười một. Những cơn mưa dầm dề nơi phố núi cứ làm mọi thứ nhão nhoẹt , ướt mèm.
 
         Mưa thu ! Hay nước mắt mùa thu khóc ai trong chiều. Hàng cây trút lá nghĩa trang đìu hiu. Từng chiếc , từng chiếc...lệ khô vàng héo...
 
           
         Khi người đàn bà qua khỏi lứa tuổi bốn mươi được ví như giai đoạn vào thu của cuộc đời. Sao mà chạnh lòng thế nhỉ vì sự ví von này.Vậy thì phe mày râu bao giờ mới vào thu ? Trên năm mươi phải không ? Theo chỗ Mưa biết thì ở trong nước hiện giờ các chị bị bắt buộc phải nghỉ hưu khi 55 tuổi. Tội nghiệp ghê  ! Ở  Mỹ là 65 tuổi lận đó.
 
        Một người phụ nữ phải rời khỏi nhiệm sở khi mới 55 tuổi các chị sẽ làm gỉ ? Chăm sóc nhà cửa con cái , giữ cháu ,hay nuôi heo gà cho vui cửa nhà ?
 
         Nếu các chị mà có rủng rỉnh tiền thỉ khỏi lo rồi , đi du lịch cho thỏa ước mong nếu còn đầy sinh lực. Còn nếu các chị có mắc bịnh túi lủng thì chỉ còn cách ở nhà mà hầu hạ cơm nước cho đức lang quân thôi chị ạ.
 
         Ôí giời ơi ! chồng mình còn cho mình hầu là hạnh phúc lắm rồi.Nhỡ mà các anh ấy đỗ đốn ra , chẳng buồn ở nhà cho vợ hầu , lại cứ thích ra đường ăn phở . Vừa tốn tiền lại chẳng hợp vệ sinh tẹo nào thì mới khổ chứ lị  !
 
            Thu đến thu đi thu đợi chờ
            Hương gây mùa nhớ dệt vần thơ
            Thu tím trời buồn mộng mơ cũ
            Nhuộm ánh trăng thề say hương mơ.
 
                            ( mưa phố núi
 
      Dù ta đợi mong hay không mùa thu vẫn cứ tự đến rồi tự đi , chẳng cần phải tiếc nuối làm chi. Mùa thu có lẽ đẹp nhất trong lòng những kẻ đang yêu và những kẻ tha hương. Nó đẹp ở sự hoài niệm lưu luyến. Nó đẹp ở sự nhớ mong ngẩn ngơ , Cũng có khi nó đẹp ở sự thiêu thiếu không toàn vẹn.
 
           Riêng với tôi mùa thu đẹp do thời trang. Đàn bà con gái ai lại không điệu. Đó cũng là một nét đẹp của nữ tính phải không các anh ? Mùa này mà lượn lờ ở các shopping Mall thì thích lắm !
 
          Thời trang năm nay lấy gram màu xanh dương làm nền chủ đạo cho thu đông đấy.Mới hồi đầu năm rất thịnh màu tím mà. Thời trang xứ này thay đổi nhanh quá , tiền đâu mà Mưa theo cho nổi đây. Sau giáng sinh năm ngoái nhân dịp big sale Mưa đã hốt trọn lô màu tím rồi. Bây giờ hơi bị de mode , thôi kệ cứ mặc vậy , nghèo phải ráng chịu chứ sao !
 
         Mùa thu mà được ra ngoài với  thiên nhiên  thích biết mấy. Không sợ bỏng rát nám da , không cần dậm thêm kem chống nắng. Không sợ mồ hôi nhiễu nhão trôi makeup xấu nhem khuôn mặt. Rất lý tưởng cho những cuộc dã ngoại picnic với gia đình.
 
        Tối nay Mưa phải lục lọi tủ quần áo của mình rồi. Những đôi giày boot cao tới bắp vế. Những chiếc áo măng tô buông lững ngang đùi. Khăn choàng cổ tơ lụa mỏng manh đủ mà sắc...vv
 
          Thời trang mùa thu là thích hợp nhất với chị em phụ nữ Á Đông mình đấy nhé ! Vì thân hình chúng ta thanh mãnh , nhỏ nhắn. Vì phong cách của chúng ta là kín đáo e ấp. Giống như những sợi nắng mùa thu chảy dài len qua khe cửa.
 
           Ôi mùa thu của sắc đẹp ! Thời trang và những cuộc rong chơi bất tận. Chần chờ gì mà không tận hưởng cho hết hương vị của mùa thu , các chị em yêu quý !
 
           Chú Đ.Sơn à , sorry là bài này không có phần cho chú đâu ! Nhưng thôi kệ cứ cho chú đọc ké. Biết đâu chú lại chẳng nảy ra ý tưởng mới mẻ nào đó cho các bài viết về mùa thu , mà chú vẫn còn thiếu.
 
          Mùa thu nước Pháp , đẹp lắm phải không chú? Madame Paris diện nhất hành tinh đó thôi. Ở Mỹ chỉ có dân giàu có mới kham nổi những nhãn hiệu made in France.
 
         Bên này có một thứ nước hoa vừa mới tung ra thị trường năm nay có màu xanh tim tím được chiết xuất từ hương hoa Lavenda ( hoa oải hương ). Tên của nó là Romantic fall , tạm dịch Thu quyến rũ. Do một cô tài tử nào đó của Hollywood sản xuất và giá thành thì ngất ngưỡng. Chà ! Phải chi có anh chàng đẹp trai Galant nào đó mua tặng mình. Ước...ước...và mơ.



 


📎 beautifulautumn02|women-fall..-320x320|BCBG-fall-..-fashion


Đăng nhập để trả lời
0





_____________________________________________________________________


LỜI NGUYỆN Ở MÙA THU

______________________________________________________________________






@ From : nđs.

To : Ông Trời &lt; gmail.com




---



Thưa ông.


Lâu lắm rồi em không hỏi thăm ông.Có lẽ ông giận lắm ?
Nhưng vơí sự thông minh sẵn có của một đấng tối cao,ông hiểu tại sao mà.

Thú thật vơí ông,em hư lắm ! Em là một con người phàm tục và dĩ nhiên là em giống như bao kẻ trần gian khác :

- Ham chơi
- Ham sống ,ham yêu
- Mê ăn,mê ngủ
- Mê đàn đúm,mê sắc dục
- Dễ nổi giận khi gặp việc không vừa ý
- Tham lam,kèn cựa.....

Người ta có bao nhiêu cái xấu thì em cũng kèn cựa để không chịu thua kém.


Ông Trời biết không ? Dạo này em có vẻ hăng tiết vịt lắm,ngày nào em cũng lạng lên Net.Em đọc lung tung khi thấy có nhiều cái để đọc,muốn đọc cái gì thì cứ việc phang con chuột click vào cái đó.Em thấy ở Google - Gù Gờ - thì tiện vô cùng. Thí dụ như khi em click vào chữ Créateur de L'univers - đấng tạo hoá - thì Gù Gờ cho chạy ra một dọc chữ và các mối dây liên hệ chằng chịt để nói về ông.

Có bài viết nói ông là một người rất im lặng ( vì ông không biết nói ) .Có kẻ bảo là ông không có thật,có đứa nói ông có tài tàng hình... Còn em thì em tin là có sự hiện diện của ông nên em ngoáy cho ông vài chữ.


Ông nè ! Có lúc em cũng bất mãn vì sự thiếu công bằng của ông.
Tỉ dụ như :

Ông tạo ra làm chi nhân loại hả ông ? Trong nhân loại có nhiều kẻ xấu xí lắm,sau cái màn đánh đấm nhau hầm bà lằng để dành đất đai và chia biên giới,có đứa khùng điên chế ra bom đạn,súng ống để dễ dàng bắn giết nhau..

Sự bất công của ông nằm rõ ràng trên những mảnh đất cằn khô nứt nẻ hoặc bị ngập ứ lụt lội,có nước thì túng quá,nghèo quá,có nước giàu có thì quá phung phí ...

Mà ông nè ! Nói qua chuyện khác để thay đổi không khí nha ông . Hỏi ông câu này : Ông có biết tình yêu là cái gì không ? Và ông có biết rằng tình yêu đã đẻ ra bao thứ kỳ quái không ?

Con người gặp nhau,mết nhau rồi cũng lìa nhau như cơm bữa,ông ơi ! Vưà đây thôi nè : sau một vài bài viết của em trên mạng ảo,có một con nhỏ lạ lắm.Nó gửi cho em một cái thư.Trời ơi ! Đọc xong,em chỉ muốn bỏ nhà cửa,bỏ công ăn việc làm mà khăn gói quả mướp đi theo nó,dù chưa biết mặt mũi nó ra sao và vì thư nó viết ngọt hơn đường phèn.Trời mẹ ơi ! Em là đàn ông,em giống như loài ong bướm thích hoa thích mật dù em đã thuộc cái câu : " Ngọt Mật Chết Ruồi " ( Em không phải là con ruồi - em là đàn ông ) .Con nhỏ trong thư đã quậy mật khi nói là em mần thơ da diết lắm,rồi nó phang thêm một câu nghe muốn nổi da gà : " Anh nè ! Yêu ai cũng vậy,yêu đại em cho rồi "


Chúa phật ơi ! Trời đất ơi !

Em hãi lắm ! Em phải đọc kinh cầu nguyện để được tỉnh táo và giữ được lòng thanh tịnh khi viết.

Đọc xong thư này,ông Trời có nghĩ được cách gì để giúp em không ?

Thiện tai ! Thiện tai !


Chúc ông luôn vui khoẻ và ngoan !





đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-29 09:55:58mưa phố núi>
TRÊN ĐỈNH MÙA ĐÔNG



Hahaha... Chú đang kể chuyện ngàn lẻ một đêm phải không ? Hay ông chú đang mơ giữa ban ngày vậy nhỉ ? Cô bé nào ngốc thật , cháu nghi chuyện này do chú phịa ra thôi . Thời buổi này cô bé mà yêu ông chú đã không còn hợp thời . Đây là thời điểm mà các cậu bé yêu mấy bà chị thì có . Hehehe...dẫu sao vẫn thấy vui vui bằng mẫu chuyện khôi hài của chú . Điều đó chứng tỏ Chú Đ.Sơn chưa già trước tuổi đâu ...híhihi...

Đã lâu không về nơi này , sợ ông chú cô đơn lại than trách . Chú ơi , chú vẫn khoẻ luôn đấy chứ ? Mưa thấy chú viết nhiều quá - sung mãn cứ như trai 18 bẻ gẫy sừng bò ấy .

Lại một năm nữa sắp hết chú nhỉ ?
Thời gian cứ trôi vùn vụt ta đã kịp làm gì đâu nào ? Những chiếc lá cứ xoay xoay theo gió để mùa thu đi vào lãng quên . Mùa đông năm nay Cali lạnh kinh khủng , đêm nào mà không vặn heat cháu không sao ngủ được .Mùa thu sao ngắn ngủi quá chừng , chẳng đủ cho người ta ăn diện điệu đàng chút chút ...Ghét gì đâu hà !

Hỡi những kẻ yêu nhau trong mùa thu ! Đừng vì mùa đông đến mà vội vả chia tay nhé , nếu không mùa đông sẽ ảm đạm buồn thiu , thê lương biết mấy .

Cũng may mà mùa đông ở Mỹ được bù đắp cho những ngày lễ lớn . Thanksgiving qua rồi nè ,kế là Christmas rồi Newyear . Những ngày lễ náo nhiệt đã sưởi ấm mùa đông trên xứ người . Nếu không những kẻ tha hương tha hồ mà khóc than trong mưa gió bảo bùng . Cháu thấy người Mỹ sao khôn ghê ta , cứ bày ra đủ thứ lễ hội để moi tiền thiên hạ - để lấp đầy khoảng lặng của mùa đông





Khi những cành cây gầy khẳng khiu trụi lá , các lãng tử lại hồi đầu ,mau rảo bước về nhà với gia đình vợ con. Ai còn ham vui chết giá ngoài đường ráng chịu. Những người vì công việc hay hoàn cảnh mà phải sống xa thân nhân gia đình , nhân mùa lễ nghỉ đông lại trở về đoàn tụ. Để những bài thánh ca vang lên rộn rã nóc giáo đường.

Mùa đông còn là mùa cưới hỏi thành hôn !




Như đàn chim về tổ ,
người ta lại se đôi.
Để bốn mùa cuộc đời
luôn tràn đầy ý nghĩa.

Mùa đông dù lặng lẽ
Vẫn chộn rộn lòng tôi
Mùa đông sẽ rất dài
Khi hồn còn quạnh quẽ

Mùa đông bước khe khẽ
Để gió reo chơi vơi
Lay lắt cùng đất trời
Hạt mưa đông thành tuyết

Mùa đông không có tuyết
Chẳng trọn vẹn nghĩa đông
Một trái tim không mộng
Chẳng thể dệt tình nồng

Thi sỹ buồn lặng lẽ
Vá chiếc áo mùa đông
Bông tuyết rơi nhè nhẹ
Trắng xóa trời như bông.

Se lòng trong cơn lạnh
Chàng thi sỹ chùn chân
Chẳng biết về đâu nhỉ ?
Để mùa đông ngập ngừng...

Tuyết ơi bay đi nhé !
Lang thang qua từng vùng
Để nơi nơi được ngắm
Hoa tuyết rơi chập chùng

Trên đỉnh mùa đông tới
Hẹn chàng của riêng tôi
Dẫu mùa thu lạc lối
Đông về lại gặp thôi


---muaphonui---
📎 WinterScen..atainen5


Đăng nhập để trả lời
0


_______


@ - Cám ơn MPN đã ghé thăm.

nđs.
Đăng nhập để trả lời
0



.





@ - Viết
Ở MỘT BUỔI TỐI ĐẶC SƯƠNG LẠNH.
___________________________________




Em biết đó.Anh thích đọc và mê say với những điều mình đã đọc.Đọc vì cần thâu thập và biết mình sẽ có điều để viết. Và đôi khi,anh cũng chẳng có điều gì để viết sau một ngày dài rời chỗ làm việc, khi trở về nhà,loay hoay ngó cái vườn lơ thơ cây lá giữa trời đông.

Ăn uống để nhét vào bụng một chút gì đó,anh mở máy đọc vài hàng chữ ở đây đó.Có khi nhận được một vài cái điện thư của bạn bè của chỗ này,chỗ kia .Đọc xong thì trả lời.Khi cần trả lời một lá thư thì anh luôn chọn một cách viết rất nhẹ và dịu vì tình thân. Và anh luôn trả lời thư một cách nhanh chóng cho dù bận bịu cách mấy.Đặt mình vào chỗ đứng của người khác thì mình có thể hiểu được niềm vui hoặc nỗi thất vọng khi chờ thư trả lời.

Chữ nghĩa luôn được mang một trọng trách là diễn đạt và chữ nghĩa tạo tình thân để kéo con người lại gần với nhau.
Và lắm khi,anh cũng thấy người dùng chữ nghĩa để viết lên những điều không hơp tình,hợp cảnh qua phong cách diễn đạt rất ấm ớ hội tề.Dĩ nhiên là ta hiểu rằng : không phải ai cũng biết cách ăn nói và viết lách theo kiểu cách khéo léo để không chạm lòng và làm mích lòng người khác.

Khi viết và đọc,lúc nào ta cũng cần sự nhẹ nhàng,tỉnh táo để phân định được điều mình đọc và viết.Vậy mà,mấy ngày nay,anh nhận được một vài bức thư mail của một người viết.Người này xem anh ( hoặc có thể ) là một người thân trong lãnh vực viết- và lắm lúc cách viết thư của đương sự có lắm sự mơ hồ lủng củng trong cách thức trình bày tư tưởng.Có vài lần ,người bạn viết này cũng vào viết góp ý trong các chủ đề thơ văn của anh,lời lẽ của cô ta làm anh phải nhăn mặt và phiền lòng.

Ở ngoài đời thì anh ít khi dịu dàng khi gặp chuyện không vừa ý,anh suy nghĩ rất nhanh để lên đạn và " húc ".Nói về nghệ thuật nổi doá để Húc thì mình có nhiều phương pháp.Còn ở trên mặt chữ viết thì anh chọn giải pháp hiền lành hơn.Anh tỏ ý không hài lòng bằng câu viết.Đủ nhẹ nhàng.Đủ thấm.
Sự phản ứng thì người chủ nhân của lá thư ấy là không bằng lòng và thông báo sẽ chấm dứt " mối tình thân của chữ nghĩa " sau khi gửi lời chào goodbye.

- Vậy đó - Cũng đủ cho một vài điều vui buồn khi viết và sinh hoạt ở diễn đàn.Khi viết,ta có thể có bạn hoặc không có bạn.Và danh từ " bạn viết " là một điều cần đặt ra như một sụ kết nạp, hoà đồng hoặc tách rời để giữ mình nguyên vẹn.


Thế giới của chữ viết là một đầy ấp tiếng động âm thầm và rạo rực đến từ tim óc.
Người đi vào thế giới chữ cần gì để không làm kinh động sự hài hoà của nếp suy nghĩ cần chuẩn mực ? Đó chỉ là một trong những điều cần thiết trước khi đặt mình ngồi trước trang giấy hoặc màn hình để có thể viết.Viết trong sự tự chủ và tự trọng. Đó là điều anh mong mỏi khi may mắn tìm được một người viết để cùng chia sẻ và diễn đạt.


Em nhỏ !

Anh nghĩ là em có thể nhức đầu,nhức mình nhức mẩy vơí những hàng tâm tình như trên của anh.Và cũng có thể em nghĩ là anh bị hơi " méo mó nghề nghiệp " ( ! ) - . . . - Anh để một khoảng trống cách hàng như thế để em có thể bắt kịp cái ý nghĩ của em &lt; Ngừng lại - Khi đọc.


Vừa rồi thì em nhắc anh như một lời đòi nợ.Những câu hỏi của em từ phone,từ thư mail làm anh phì cười và có thể không muốn trả lời.Nghe và thấy dễ mà không phải dễ :

- Sao lâu quá ,không thấy anh trở lại viết ở chủ đề này,chủ đề kia ?

- Sao anh không trả lời cái thiệp chúc tết từ Paris của em ?

- Sao ? Sao ?....


Anh có cảm tưởng mình đang bị hỏi cung và phải trả nợ về những điều đã viết và chưa tiện viết.Lẩm cẩm mà nghĩ ngợi thì cái gì có nhiều quá ở đời này cũng sẽ trở thành thừa thãi.Từ sự văn minh vật chất đến sự dễ dãi chấp nhận không thể gạn lọc được điều cần giữ lại trong tâm trí cũng là điều thừa.Những viên sỏi đầy trên đường không thể nào hiếm quý bằng những hạt kim cương .

Anh cũng vừa nói như thế về sự hiếm và quý với một người bạn.Anh ta than phiền là không tìm được người hợp tính để yêu sau khi đã có vài mối tình tan vỡ.Ở anh ấy,anh bắt gặp những mùa đông rất băng đá đang ngự trị.Cái tảng băng ở trong tâm hồn ấy chỉ chờ một hơi ấm của mùa xuân để chảy tan đi.Hơi ấm mùa xuân ấy sẽ đến từ một người mà anh mong đợi.Anh hy vọng cho anh bạn ấy như thế khi ngồi nghe anh rủ rỉ thở than.

Những câu chuyện tình yêu thì lúc nào cũng đẹp.Đẹp vì có những cái vấn vương và gút mắt.Khi người ta không gỡ được những cái gút mắt thì tình rời gót và vẫy tay ra đi.Đó cũng là một đề tài cho các người viết văn.

Anh không phải là một nhà văn để viết về tình yêu và những điều không đơn giản của nó.Anh cảm thấy thừa thãi và lúng túng khi viết về một câu chuyện tình.
Đã có một lúc,anh nổi điên,nổi hứng viết thử một truyện ngắn mang tên : " Trong vòng tay người dưng ".Truyện kể về một cuộc tình khá ngang trái của người đàn ông và người đàn bà.Cô ấy đã có gia đình và gặp chàng để yêu chàng,chàng cảm thấy ray rức trước tình cảnh bỏ thì thương mà vương thì tội.

Thế nào là vương và thế nào là tội ? Anh thấy viết đến một chương đoạn có thể rất gây cấn thì lòi ra cái " bí " của mình.Bí không có nghĩa là bí tắt vì khi đã dùng thì giờ để viết và dựng truyện thì người viết phải có một cách thức giải phương trình ( ? ) .

Em cũng là một độc giả " thử nghiệm " của anh và nhớ có lần em nói như một sự yêu cầu,mặc cả :

- Anh nè.Anh đừng ác độc để cho hai người trong vai chính chết hoặc biến mất nha anh ?


Anh lấy làm lạ.Chẳng lẽ anh phải viết theo cái đơn " đặt hàng " của em ? Anh thấy buồn cười vì cái tính có vẻ " nhân hậu " của em. ( Chúng nó đã có gan góc để yêu nhau thì có dính dáng gì đến mình khi đọc ? Chuyện tình nào rồi cũng phải có cái kết cuộc của nó.Nụ cười hay nước mắt là những điều cần thiết khi người ta có tâm hồn tình cảm )

Chẳng biết cái bà Quỳnh Giao hay La Lan của Trung Quốc có bị ai đặt hàng và chuyển hoá câu chuyện tình khi họ dựng truyện để viết hay không ? Và họ làm thế nào để có thể kiên trì mà viết ?

Hỏi để mà hỏi vậy mà thôi.Anh không phải là họ,là nhà văn.Và vì thế,anh biết mình sẽ chẳng bao giờ thành công trong việc viết cho xong một truyện dài về tình yêu.Một đề tài muôn thưở của loài người.

Anh tìm cách an ủi mình.Viết đôi điều lẩm cẩm như thế này,chắc cũng đủ làm mình vui.Vui một thoáng,một chốc.

Cũng mong em cũng có chút gì đó vui vui khi đọc những hàng này.Và ở đây,đến đoạn sắp hết của chương trình tạp lục linh tinh này,em hãy đừng tìm một lời chúc xuân nào đến từ anh.Anh không biết chúc và không có cái thói quen chúc tụng .

Để thay thế những lời chúc đã cũ mòn,anh gửi đến em một tiếng nhạc nhẹ,những tiếng gõ phím như mưa từ bàn viết và một ánh đèn ấm từ góc viết muộn để chấm dứt một buổi tối rất lạnh nơi anh.


Hãy thấy mình ấm và vui.Em !







đăng sơn.fr

( Chợt Nhiên - Thư Từ Nơi Xa )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.03.2016 19:48:52 bởi m@anh>
.



Đăng nhập để trả lời
0

.

( Thêm lần Giao Thừa )
..




THƯ MỚI TỪ NHỮNG NGÀY ĐẦU XUÂN.




__________________________________________________





Thật là hú hồn.Tưởng bộ chữ VPSKeys chạy trốn mất.Tưởng một góc của buổi sáng ngày nghỉ tiêu đường nhà ma rồi !

Phải tắt máy pc đi và mở lại.Viết chữ mẹ đẻ mà không có dấu thì cũng như ăn một món ăn không hành tỏi,tiêu muối.Chán lắm !


Vps chạy lại ngon lành rồi thì bây giờ viết.Viết để kể chuyện vì có nhiều thứ để kể.Kể một câu chuyện thì nên có đầu có đuôi cho ra trò.


1. Lễ Hội Mừng Xuân.


Nghe chữ Xuân,chữ Tết thì ai cũng náo nức.Tụi nhỏ trong chi hội sinh viên mượn được một cái hội trường ngon lành bảnh tỏn lắm.Khuôn viên rộng,đèn đuốc sáng trưng để tiếp đón hơn 500 người đến mừng xuân và ăn uống vui chơi văn nghệ.Màn múa lân dưới mưa lất phất coi được lắm.Máy ảnh,máy quay phim nhấp nháy trong tiếng pháo đì đùng.

Dãy bàn dài có đầy đủ các món ăn được bà con vừa Việt vừa Tây tấn công một cách hùng dũng.Bánh chưng,bánh tét,cơm chiên,chả giò,đồ xào đầy đủ dù không được tuyệt hảo lắm ( Học trò xúm nhau nấu nướng làm bếp mà - Tội ! )

Xong cái màn ẩm thực thì đến màn văn nghệ kiểu tài tử,cây nhà lá vườn.Ông bạn ghé tai anh để nhăn nhó :

- Ông nè.ngó kìa.Ngứa mắt thật! Tụi trẻ bây giờ bạo gan và quậy như Tây.Đứng giữa đường ôm xà nẹo để hôn hít nhau.Kỳ cục !

Anh chẳng nói gì .Tụi nhỏ yêu nhau thì kệ chúng.Chúng hôn nhau bao nhiêu thì cũng chả sao.Cái ấm,cái nóng bỏng của tuổi trẻ có bao nhiêu đó,thời gian chạy nhanh hơn ngựa chạy.Không lẽ chờ đến nửa đời như mình để nắm tay nàng và nhắm mắt ngưởng cổ hôn nàng ư ? Muộn rồi bạn ơi.Thông cảm đi mà.


Anh chàng MC hướng dẫn chương trình rất dẻo mồm,dẻo miệng,anh ta có dáng điệu bộ rất thục nữ nheo nhéo nhưng có duyên vơí cách giới thiệu và làm trò cười.Anh thấy cậu bé ấy có duyên vơí những mẫu chuyện kể khôi hài , hay hơn cái thời anh cầm micro dẫn chương trình văn nghệ thời ấy.

Thời ấy,anh không bao giờ biết cách kể chuyện cười.Có lần gã tây lo phần âm thanh léo nhéo nói là anh đang viết văn khi giới thiệu chương trình.

Thời ấy qua rồi.Bây giờ thì anh được hưởng thụ để nghe hát hò,xem trình diễn những màn múa vũ tha thướt của các em nhỏ.Chúng vô tư trong sự nhiệt tình.Chúng ngượng nghịu trong những câu hát không được tròn trịa,chúng không biết đứng đâu,đi đâu khi ban nhạc dạo khúc mở đầu hoặc chơi khúc giữa cho bản nhạc.

Có hề gì đâu,tụi nhỏ lên sân khấy không phải để trở thành dân đóng kịch hoặc dân ca sĩ chuyên nghiệp và sẽ " Chảnh " kiểu Sao người mẫu,tài tử.Cái đẹp của chúng là nhiệt thành và cố gắng trong những tiết mục có ít nhiều sáng tạo.

Những tràng pháo tay,những tiếng cười là những điều khích lệ.Sau màn rút thăm sổ số là 10 phút nghỉ giải lao.Thiên hạ lục tục kéo nhau ra bàn nước,bắt chân,bắt tay chào hỏi và chúc tết.

Đang quay phim và bắt mấy tấm ảnh thì gặp cô em dâu.Hỏi em :

- Chú ấy đâu,em ?

Nhìn theo ngón tay thì thấy cậu em.Cậu ngồi trên dãy ghế cao sát lưng hội trường.Thằng anh phóng mấy bậc thang leo lên chào thằng em.Thằng em mặt thản nhiên,ngồi yên tại chỗ,không lộ sắc vui mừng.

Ngồi xuống cạnh thằng em.Chẳng ai biết nói gì hơn ngoài nhưng câu hỏi thừa thãi :

- Em đến lúc nào ? Ăn gì chưa ?

Thằng em trả lời qua loa và nói vài câu về chương trình nhạc xuân vừa xem.Hình như những người đàn ông ít khi biết diễn đạt điều uẩn khúc giữ trong lòng.Hình như đàn ông không biết cách nhìn nhau và nói với nhau điều gì khác hơn là chuyện hỏi thăm thường thức ,chuyện thời tiết mưa gió....

Thằng anh bước trở lại những bậc thang trải thảm dầy để trở về chỗ ngồI.Trong lòng thằng anh đang nghĩ đến một mùa đông sẽ còn rất dài trong lòng thằng em.Cuộc đời này còn dài hay ngắn là điều không cần phải nghĩ đến.Chuyện quan trọng là chúng ta sẽ dùng thời gian ra sao để có thể hiểu nhau và đến gần với nhau qua bao điều đã xảy ra ?


Đang ngồi rủ rỉ ngắm thiên hạ với nàng nhà thì nghe tiếng gọi có vẻ hồ hởi từ đằng sau lưng.Đó là bạn đàn ông người Pháp đã từng đến nhà tâm tình nhiều lần và cũng đã im lặng để biến mất.Anh ta bắt tay,hôn hít và chúc tết.

Nàng nhà của anh cũng chúc tết lại và đọc bài diễn văn kiểu " lên đạn " :

- Này cậu ! Cậu biến mất nhanh chóng quá ! Khi vượt qua được cái ngã quành khó khăn của tình cảm rồi thì cậu biến.Không một lời chào,một cú điện thoại.Bạn kiểu gì vậy ?

Thấy Nàng nổi khùng mở hoả lực,thằng bạn cười ,cười giả lả phân bua.Anh giữ sự yên lặng,ra hiệu bằng mắt cho nàng nhà thu hồi lực lượng lại vì có nhiều người chung quanh đang nghe.Thằng bạn người Tây hiểu như thế,Hắn bóp vai anh và cúi lưng biến.


- Bébé nè.Tối nay là ngày tết.Đừng nóng ...

- Em không nóng nhưng phải nói cho hắn biết là mình không hài lòng cái kiểu chơi vơí bạn của hắn....Anh không nói thì em nói...


Nói gì hơn ? Tình đời có tình bạn.Trong tình bạn có tình đời và những cái gút mắc riêng.

Mà thôi.Đêm văn nghệ lại được tiếp tục.





2. Đêm Giao Thừa.


Sau đêm văn nghệ tết kéo dài đến hơn 1 giờ sáng thì là giấc ngủ muộn và quá ngon.Ngon đến nỗi anh đã không nghe tiếng đồng hồ báo thức để dậy đi làm.Bừng con mắt dậy thì thấy hai cây kim đồng hồ quay quay.

Muộn thì khỏi và miễn tập phần thể dục như bao buổi sớm.Miễn cho màn lục tục ăn sáng.Nhưng ly cà phê sữa thì không miễn được.Chụp cái điện thoại báo là sẽ di làm trễ.Ực ly cà phê sữa dở ẹt vì pha dở,xách cặp nhảy lên xe.

Thế là đi làm.Trời mưa vẫn mưa lất phất.Đường xá vắng teo.
Zen ! Zen là điều cần thiết để lái xe và dùng thì giờ để cẩn thận,để khỏi lủi xe xuống hố.Chuyện đâu còn đó.Làm việc là làm việc,cứ thư thả mà sắp xếp rồi thế nào cũng xong.

Sáng nay,anh không mở radio để nghe tin tức nữa.Những bản tin xấu dồn dập về kinh tế,về nhà băng,hãng xưởng đuổi người mỗi ngày vẫn như thế.Nghe thêm sẽ mệt tai và bận rộn trí não.Anh nhét cái cd vào máy nghe Sadé hát blue và jazz êm êm.Con đường dài trước mặt được thu ngắn bằng những vòng bánh xe quay.Quay....




Thế là cũng hết một ngày làm việc.Về nhà nghỉ ngơi,ăn uống nói chuyện với con cái.Sau đó bò vào văn phòng viết lách một vài điều.

Nàng nhà gõ cửa phòng nói là có bạn thân rủ đến đón giao thừa.Đi thì đi,trước khi đi thì viết vài hàng ngắn cho thằng bạn làm linh mục và vì tối tay hắn làm lễ mừng xuân ở nhà thờ.Nghĩ trong bụng là thằng bạn linh mục sẽ hiểu những gì trong tim của một thằng bạn cần nói.Nói để hiểu nhau.


Đến nhà bạn.Bóng tối ngập đầy khu vườn ẩm mưa.Chỉ có cặp vợ chồng bạn cộng với vợ chồng khách là 4 mạng.Vắng teo.Hai nàng bám vào nhau hồ hởi kể chuyện tết nhất,chuyện món ăn bếp núc và tâm tình về một chuyện tình vừa nghe kể....

Hai thằng đàn ông ngồi nhâm nhi ly rượu vang. Đủ nồng và đậm và nói vơí nhau về tình bạn. Đàn ông nói với nhau chỉ tí xíu là hết chuyện nói.Mỗi người chúi vào một góc đọc sách hoặc đọc đôi điều ở net.

Ở thế giới net có những điều quái dị,anh vừa đọc được một bài nói về chuyện phỏng vấn và kiểu cách làm " Chảnh " của một ả ca sĩ đang về chiều.Ả tự hào là mình còn đẹp,còn ăn khách và ả khó tính khi nhận lời trình diễn đứng chung trên sân khấu với nghệ sĩ khác.Nhìn cái ảnh chụp khuôn mặt diêm dúa sửa sang tân trang và bộ ngực hở áo vĩ đại của ả ca sĩ ấy,anh thấy ơn ớn,nổi gai ốc.


Khi sợ thì tắt máy,không đọc nữa.Anh ra ngoài sân vườn điện thoại chúc tết thằng bạn linh mục.Lời nói của hắn ấm ở máy nhắn .
Không gặp,anh nói trong máy : Nè ! Cố nhân đây.Bonne année cậu.Gặp lại sau hoặc gọi lại cho tôi nhé.


----------



Đêm qua nhanh.Đêm đang về sáng.Tự nhiên thấy nhớ cái không khí đón giao thừa bên mình ngày ấy.Ngày ấy đã ngây ngất,thảng thốt khi nghe bài hát mang tên : Em đến thăm anh đêm ba mươi.


Ôi chao ! Ngày ấy ơi.Đêm nay là giao thừa.Thêm một giao thừa nơi xứ người.







đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0



..


THƯ CHO NGỌT thị LỊM .




________________________




@ - Lịm và Ngọt nè...

Cái tên mới mà anh đặt cho em rất lạ.

Lạ ở chỗ rất ngọt ngào và lịm ngay....

Ngọt từ giọng nói nhỏ nhẹ và du dương như một câu hò trên sông có đám lục bình.
Và lịm như một chén chè bắp có nước dừa.


Là một người đàn ông,anh thích cà phê ít đường buổi sáng - Sáng
tinh mơ,nếu ngồi ở một cái quán có cửa kính nhìn ra ngoài đường đầy
sương mù,ngồi đọc lai rai tờ báo có những cái gì đó để đọc và có lúc
ngước lên nhìn cái màn ảnh TV đang nhả bảng dự báo thời tiết,thấy ghi
nhiệt độ hàn thử biểu tuột xuống những con số - 5 / - 7 ° C....

Trời chưa đổ tuyết mặc dù có lúc rưng rưng.Lạnh như thế để sẽ qua
một mùa đông khá dài.Ở vài ngả đường của một khu phố làng mạc,người ta
vẫn còn thấy lấp lánh những dây đèn đủ màu của mùa giáng sinh còn để
lại.

Ngọt biết không ? Anh vẫn cứ yêu thích cái gây gây lạnh của buổi
sáng trời đông.Đi nhanh giữa vài cơn gió gắt hơi mù lạnh ẩm,kéo cao cổ
áo,anh đếm bước chân và nghĩ đến một điều gì đó.Có khi rõ rệt và có
khi mơ lung trong đầu.

Nghĩ đến những câu nói ngọt mật - kiểu ngọt quá chết ruồi.Anh chẳng
bao giờ là một con ruồi để chết vì mật.Có những ngày,anh đã nghe nhiều
người nói ngọt lắm.Họ lìm lịm tâng bốc nhau và sau câu nói ngọt là
những toan tính không thể lường.

Những người tình thì lúc đầu hay ngọt lìm lịm vơí nhau - chỉ một
thời gian sau thì họ đắng nghét vơí nhau và họ bắt đầu rên rỉ ,than
khóc khi lấy được nhau.

Còn em thì sao ? Em như thế nào khi yêu ai ?
Em ngọt ngào đến cỡ nào,em ?

Và khi cần cạu cọ,than trách một điều gì đó,em ra sao,em ? Em nhăn nhó
ghê lắm phải không ? Em có biết đăng đắng chút đỉnh không ?


Vài hàng chữ ngắn - Vài ý nghĩ ngắn để hỏi thăm em.

Và anh nghĩ,em sẽ lìm lịm ngòn ngọt khi đọc những hàng chữ này.

Chúc em ngọt,dịu và ngoan.Đừng uống ngọt và ăn đường nhiều quá.

anh ở xa.





đăng sơn.fr
( ChợtNhiên )
Đăng nhập để trả lời
0



--




Ở Một Góc Phố Mưa.




_______________________________________________



Em !

Có lẽ là ta sẽ có nhiều chuyện để kể cho nhau nghe.Ngồi trước mặt nhau ở quán nước nơi góc phố,giữ chút yên lặng để lòng trùng xuống , ngắm cơn mưa vừa ùa xuống thành phố.
Chẳng hiểu vì sao anh lại yêu những cơn mưa ,nhất là mưa trên những khu phố cổ. - ( Chẳng phải vì một câu hát trong nhạc của họ Trịnh với bài Diễm Xưa - Ca từ đó buồn bã quá ! )
.. mưa vẫn mưa bay qua thành phố nhỏ...


Anh đã đi qua những thành phố,đã nhìn ngắm chúng qua từng góc cạnh và thu nhập những hình ảnh vào ống kính : những quán cà phê đìu hiu của quán café lộ thiên của một Toulouse được mang cái tên gọi là thành phố Hồng,những hàng cây đầm đìa nước trước dãy cầu thang gỗ dẫn lên con dốc để nhìn xuống khu phố biển Arcachon với cái tên Thành phố muà đông ( Ville d'hiver ) hoặc có khi anh có dịp vào cái quán nước trước sân ga St Jean của một Marseille lừng lững gió.
Ngồi một mình nhìn người qua kẻ lại cũng là một cái thú.Ngắm những chiếc dù đủ màu sắc.Có khi dưới một chiếc dù đẫm nước là bàn tay nắm lấy bàn tay, là một vòng ôm choàng lấy một vòng ôm thắm thiết của một cặp tình nhân làm anh nghĩ đến một vài điều.

Nếu ngồi trước mặt em,ngắm em sì sụp nhăn nhăn đầu mũi trước ly trà Lypton hoặc ly cà phê đang bốc khói,anh nghĩ là sẽ kể thêm cho em nghe một vài điều.

Khi kể xong,anh sẽ biết giữ im lặng nghe em nói.
Em nói gì ? Kể gì ?

Kể chuyện tóc dài thời đi học.Kể chuyện bài thơ đầu tiên của thưở vụng dại thơ ngây.Kể lời tỏ tình đầu tiên đã làm em đứng tim vì sửng sốt ?
Thời ấy - Lời tỏ tình đầu tiên rất khó nói.Thời ấy ,người ta chưa có internet để viết thư tình bằng email và từ những ngón tay gõ chữ nhanh như tên bắn.Nếu vì ngượng ngập không dám nói,chàng thử nắn nót viết lá thư tình bằng tay và tìm cách kẹp lá thư ấy vào một quyển sách để giả vờ cho nàng mượn.
Nàng có vài cách để nhận lấy hoặc từ chối.Sự ưng thuận của nàng được trả lại bằng một cách na ná như thế.Lá thư trả lời sẽ nằm gọn trong quyển sách gửi trả lại chàng.
Nếu lắc đầu từ chối thì nàng có thể viện cớ là không thấy lá thư nhút nhát kẹp trong sách.Còn một cách khác nữa là nàng viết vài chữ ngắn gọn với một vài chữ : Không. Không 1 - Không 2 - và Không ......

Thế đó em - Ta có nhiều chuyện để kể cho nhau nghe.Chuyện tình,chuyện đời,chuyện về nhuũng cơn mưa của những người yêu nhau được gần nhau và xa nhau......

Mưa đang rơi.Rơi trên thành phố.
Chữ của anh đang viết cũng đang rơi - Em ![/color]






đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0

.






- Ngày TÌNH NHÂN cũ và mới .



______________________________________________




Thằng nhóc bébé đi làm về,tay cầm một bó hoa rất đẹp va hỏi mẹ nó :

- Mẹ à,cái bình cắm hoa mẹ để đâu ?

Người yêu đầu đời của nó tủm tỉm ,hỏi :

- À ,mua hoa cho bạn gái . Còn hoa cho mẹ đâu con ?


Thằng nhóc nhìn về phía bố nó :

- Cái này thì ba phải tặng mẹ chứ.Mẹ đâu phải là bồ của con.


Thế là tôi lại mắc tội.

Trong cuộc đời làm đàn ông và làm nhân tình của mình,tôi chỉ lờ mờ nhớ là rất khi tôi mua hoa tặng người đẹp. ( Và hình như tôi húp nước mắm hơi nhiều nên tôi cứ tà tà phớt lờ ngày lễ của Tình Nhân )


Tôi có một vài bằng chứng ở lá thư như sau :



... " @ - Em bạn nhỏ !


Hôm qua ( 14.02 ),em hỏi anh :

- Anh có làm nghĩa vụ với nàng chưa ?


Anh thấy xấu hổ quá.

Đã không có một món quà,không một cành hoa dù là hoa héo.

Anh giống như một gã " đại hà tiện - keo kiệt " với một câu nói :

- Chúc mừng ngày lễ tình nhân.


Nàng bébé đã liếc ngang,liếc dọc :

- Chúc thế còn quà đâu ?

- Món quà lớn nhất tặng em là đời anh dưới sự quản lý của em...


Thế là mặt nàng nhà xưng lên rất khó coi.Nàng bắt đầu ca vọng cổ và dai dẳng .Nào là anh không biết cách galant,nào là lấy phải một kẻ không biết điều.

Anh ít khi để cho ai bắt nạt nên chống chế :

- Trong vòng hơn 20 năm chiếm đoạt em,anh có mua MỘT lần hoa để tặng em trong ngày lễ tình nhân đấy chứ



----

Đấy Em xem : Anh đã không phải là một người tình nhân tuyệt hảo.Anh đã không biết cách tỏ tình,anh là một kẻ tình nhân,một gã chồng tệ nhất thế giới.

Em có nghĩ là cái tội của anh nên đáng tha thứ không ?

( Nói thật ra,anh không ưa ngày của tình nhân ! ) Hic hic !


Vài hàng tỉ tê để xưng tội -

Anh chúc em và gia đình vui,mạnh. "






đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-19 18:06:36Ct.Ly>
- Trong vòng hơn 20 năm chiếm đoạt em,anh có mua MỘT lần hoa để tặng em trong ngày lễ tình nhân đấy chứ


Hihi, vậy đó là ngày " anh rước em về dinh " phải không dangson [:D]

Ngày tình Yêu,ngày của thánh Saint Valentin này đa số cứ lầm tưởng là ngày dành cho tình nhân, vợ chồng.

Nhưng khg ai hiểu rõ chữ Saint Valentin là ngày Tình Yêu dành cho tất cả, đó là những tình yêu cho Cha mẹ, ông bà, anh em, bạn bè và những tình yêu, mà trái tim mình rộng mở dành trọn cho ngày này

Còn đối với Vợ Chồng thì xin đức lang quân 365 ngày là ngày nào cũng là ngày Saint Valentin cho bà Phu Nhân của mình, người đàn bà khi nhận đầy đủ hạnh phúc của gia đình, thì hình như khg đòi hỏi gì hơn, ngoài cái nhìn trìu mến, một lời chúc tụng và một nụ hôn đầm ấm cho ngày Tình Yêu này , thì họ cảm thấy quá đầy đủ và tràn đầy hạnh phúc lắm rồi.
Đăng nhập để trả lời
0




--



-2 -

TẶNG GÌ Ở NGÀY TÌNH NHÂN ?




_____________________________________________



Nàng Công Tử lỳ rất có lý khi viết :

" Còn đối với Vợ Chồng thì xin đức lang quân 365 ngày là ngày nào cũng là ngày Saint Valentin cho bà Phu Nhân của mình, người đàn bà khi nhận đầy đủ hạnh phúc của gia đình, thì hình như không đòi hỏi gì hơn, ngoài cái nhìn trìu mến, một lời chúc tụng và một nụ hôn đầm ấm cho ngày Tình Yêu này , thì họ cảm thấy quá đầy đủ và tràn đầy hạnh phúc lắm rồi " .



--------------------


Phải nói đây là một đề tài ổn và " không Ổn " cho lắm.


Có nhiều người nói khi nghĩ rằng Tình Yêu giống một món đồ được chưng bày trong tủ kính có rọi đèn rất đẹp và trang trọng. Khi đi ngang một cửa tiệm,đứng ngắm nhìn thì người ta thích thú và thèm thuồng lắm !

Sự chiếm hữu là một tâm trạng chung của con người.Khi chiếm được ,mang về nhà làm của riêng thì sẽ có nhiều việc xảy ra... ( mức độ nặng hay nhẹ thì còn tùy trường hợp )


Người ta đã làm gì,nghĩ gì để giữ gìn tình yêu của mình ? Tình yêu nhạt nhẻo dần hoặc sẽ mặn nồng theo năm tháng là cả một quá trình và là một công trình hợp tác giữa hai người yêu.

Lắm lúc rất lẩm cẩm,ta thử nhìn quanh thì thấy có những cặp rất yêu nhau qua một thời gian dài,lúc lấy được nhau rồi thì lại dở chứng để bỏ nhau.Ngoài ra,có những người yêu đã không bao giờ lấy được nhau và cứ vẫn rất yêu nhau.

Phải chăng Tình Yêu là một sự mâu thuẩn trong bao điều nghịch lý ?


Ngày lễ tình nhân đã đi qua.

Xin chúc những người yêu vẫn hoài là những người yêu.




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




-




Thư từ
Buổi sáng lạnh cóng.



____________________________________




* @nguyênhạ !

Nhận được mấy chữ ngăn ngắn của em,thấy vui và ấm !
Ấm áp sau một ngày ở ngoài trời cong cóng với hơi lạnh đầy đặc của
trời đông,và nhất là khi tìm lại được hơi ấm từ máy sưởi.Ngồi ở góc
bếp,anh thích ném cái nhìn ra ngoài vườn nhìn ngắm hàng cây lơ thơ lá.

Trời lạnh lúc nào cũng có một cái gì đó riêng biệt.Riêng của một sự
trầm mặc.Riêng của những ý nghĩ rời.

Mùa đông của chúng mình còn dài theo những cơn gió buốt gây gây ở buổi sáng.

Pha một ly cà phê ấm,thơm,đọc vài hàng chữ ở đây đó,tìm những điều
vui mà đọc sau những bản tin không lấy gì là sáng sủa,anh thử tạm quên
loạt phóng sự nói về những thảm cảnh của người vô gia cư đã xem tối
qua.Thử tạm quên con số của những vụ tàn sát biến động ở một xứ sở có
nhiều điều bất an khi con người muốn trổi dậy đòi quyền sống trong sự
dân chủ.

Ở đời này đã có những điều không được vui lắm,và tinh thần của mình
cũng có khi chỉ như những sợi tơ mỏng manh của con nhện giăng ở góc
tường.Trên đường tơ dệt như thế,có điều gì vướng vào ? Điều gì cần giữ
lại và điều gì cần tháo bỏ ?

Đọc lại những dòng chữ thăm hỏi ngắn gọn của em,anh tìm lại được
một hơi ấm.Ấm như bài thơ của em mà anh vừa chuyển đi .Ở cái tên của
em,để phân biệt với những cái tên có thể trùng hợp ở đâu đó trên thế
giới của tỷ tỷ rừng chữ - anh đã thêm một chữ @ - ( A là mẫu tự đầu
tiên của bảng chữ,và có lẽ người ta sợ nó bị lẻ loi giữa trời đông
lạnh giá,họ thêm vào cái vòng tròn a còng để giữ ấm ! )



LỜIBIỂNRU




Hãy để em là biển
Hát ru sóng trong anh
Khi kể chuyện chúng mình


Hãy để em làm gió
Khi nghe giọng nói êm
Ở những ngày biết yêu
Ở bàn tay em mềm


Hãy để em ru anh
Hãy để em trong anh
Từ giọng nói anh ấm
Từ mặt trời nơi cửa mắt


Biển vẫn hoài ru tiếng
Từ lời hẹn ở chốn cũ
Từ bức thư tình dấu trong túi chưa kịp gửi
Từ nụ hôn êm nhung lẫn vào gió cuốn

Biển êm ,biển xanh trong giấc ngủ
Muôn đời là như thế
Em làm biển trong anh...

@nguyênhạ



------------------------------------------


Anh tạm ngừng thư để chúc em lúc nào cũng dịu hiền và ngoan như bài
thơ của em.




đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.03.2016 19:51:10 bởi m@anh>
.


Đăng nhập để trả lời
0




Thư từ Một Buổi Sáng Hơi Lành Lạnh



_____________________________________





Chào cô Em.


Em biết rành một câu " vọng cổ " kiểu xưa chứ há ?

Câu ấy đã được chuyển qua lời việt kiểu nhạc trẻ như sau : " Hợp quần gây sức mạnh " Hoặc là câu khác na ná như : " Đoàn Kết thì sống mà chia rẽ thì....

Nhắc lại câu của người xưa như thế làm anh nhớ lại cái thời lủi thủi của anh ở những năm đại học " học đại " thời 7.8 tuổi đến 10 tuổi.Lúc ấy,anh là một thằng bé rất nhút nhát.Anh đã ít có bạn,giờ chơi hay lủi thủi một mình với những hòn bi còn sót lại trong túi ( vì anh chơi cái gì cũng thua sút đám bạn,bị chúng ăn hết ,nên ức quá đành chơi một mình ).Sau lúc trổ mã nhẩy giò thì cũng không thích có nhiều bạn cho lắm ( Có lẽ vì sợ chúng đẹp hơn,hoặc nói chuyện có duyên hơn để cua hết những cô bạn cùng lớp,cùng trường ) ( ! ! ! )

Cái một mình ên như thế riết cũng làm mình quen dần và chả thấy gì là lẻ loi hoặc khổ sở .Kể cả lúc dở chứng lên khi đi qua ,đi lại nhà nàng tóc dài để trồng cây si.

Người ta bảo cái thời mộng mơ đẹp lắm.Nhất là khi tập tành viết thư tình,làm thơ tình và trồng cây si.Trồng cây như thế được vài lần thì anh nản chí phải bỏ cuộc .Sau đó thì lại thui thủi mình ên khi la cà ở những quán nước...


Mỗi người đều có một cách thức để nếm nỗi vui và từng nỗi buồn nào đó của mình.

Bây giờ thì anh nói về chuyện viết và có cái cơ may tìm được những người bạn viết kiểu đồng cảm để viết chung.Trong quá khứ,khi sinh hoạt ở một vài diễn đàn,anh đã có vài cơ may khi có thêm vài người bạn để tâm tình và có cùng tần số để viết chung cho một vài chủ đề.Sau đó,những người bạn đó biến mất vì những lý do nào đó mà chỉ có trời mới hiểu được.

Thế là lại thui thủi viết một mình sau khi đã lẩm cẩm đặt ra cho mình cái câu hỏi khá kỳ cục : Viết Để Làm Gì ( ? )


Hôm nay là ngày nghỉ,anh ngồi nghe nhạc nhẹ.Tiếng dương cầm solo đang nhỏ những giọt tí tách.Êm êm.Dịu dịu.Và anh nghĩ anh có vài điều để viết.

Viết để làm bạn với mình và để có những niềm vui khi viết - Viết để giữ lại thời gian -





đăng sơn.fr






_________________________________________________



* Chào m@anh .

Cô @nguyênhạ sẽ có Truyện Ngắn ở chủ đề Chợt Nhiên của anh - Em đọc nhé.

________________________
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.03.2016 19:52:25 bởi m@anh>
.


Đăng nhập để trả lời
0

.







. CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ.



_______________________________________________________________________







Ghé trang chữ của em - Một người viết .Đọc và đọc.


Anh biết tính tình của em : Đã nổi tiếng là nghịch ngầm và quậy ngầm lúc áo trắng thời ấy.

Chuyện kể rằng : "...Ngày xưa có một con nhỏ tóc dài,thích ăn me,thích ăn vụng trong lớp học.Trong hộc bàn lúc nào cũng có xí muội và ô mai.Lúc ấy,con nhỏ chưa biết làm thơ ,chỉ biết mộng mơ chút đỉnh mà thôi.

Để có thể làm thơ,nguời ta không đọc truyện chưởng kiếm hiệp của Kim Dung,cũng không đọc Quỳnh giao hoặc truyện của La Lan hoặc của nđs.

Khi đọc truyện của Từ Kế Tường thời đó,người ta sẽ biết yêu những đồi dốc đầy hoa quỳ của Đà Lạt.Những trang giấy học trò của Tuổi Hoa,của báo Thiếu Nhi sẽ làm tuổi mới lớn biết mình như thứ trái cây mới ,còn xanh,còn ngọt và còn nhiều thời gian ở trước mặt.


Anh còn nhớ thời ấy .Thời dễ thương ! Thời chưa có email của internet nhanh như sấm chớp.Thời ấy,người ta chưa có những cái điện thoại di động để gửi Sms hoặc Mms.Muốn đến thăm nhau,rủ nhau đi uống cà phê,ngồi quán,lắm khi phải vượt từng con dốc lè cả lưỡi đến nhà bạn.Bạn không có nhà,lại đạp xe về mà lòng thấy rưng rưng.

Có lẽ Em còn nhớ vài bức thư tỏ tình của tuổi học trò ? Những lá thư ngượng ngập viết bằng mực tím,mực xanh .Chữ rất nắn nót ! Tác giả của những bức thư tình học trò ấy đã vất vả lắm để nặn ra chữ....Có khi bị bí chữ,tác giả mặt còn hôi sữa đã phải truy cứu và nhại lại lời văn của những trang văn chương hoặc chớp đại ca từ của một bản nhạc nào đó đang thịnh hành.

... Trời mưa nho nhỏ,anh theo Ngọ về...


Lúc ấy,thằng bé chả hiểu cái tên Ngọ trong bản nhạc Ngày Xưa Hoàng Thị đó là ai,cứ chép bừa...

Con nhỏ nhận thư .Không biết có cảm động rưng lệ không mà thấy im ru,không cục cựa.Thế là thằng nhỏ hát bài thất tình và mặt nó đực ra theo kiểu hận tình, hận đời.Nó nản chí,bỏ học vài hôm và la cà ra cái quán,gọi cà phê,lõm bõm học hút thuốc lá sau khi ho xù xụ.

Khói xanh bay lơ lửng ở màn mưa làm thằng nhỏ nổi hứng làm dăm câu thơ tình theo kiểu thảm thê.Thế mới nghiệm thấy có câu nói của ai đó mà đúng : Phải biết buồn bã thì thơ mới thấm và có hồn.

Thằng nhỏ áo trắng làm gì có cái biệt tài của một Nguyên Sa với Áo Lụa Hà Đông.Nó muốn ăn cắp ý thơ của Nguyễn Bính,Huy Cận hoặc của Vũ Hoàng Chương,Hoàng Anh Tuấn mà không dám vì sợ bị bắt quả tang.

Áo trắng tuổi nhỏ đọc thơ tình phổ nhạc của Nguyễn Tất Nhiên thì thèm nhỏ dãi...

Chao ôi : --- " Đưa em về dưới mưa
Nói chi cũng bằng thừa

Hoặc là : Phố núi cao,phố núi đầy sương
Em Pleiku má đỏ môi hồng....May mà có em,đời còn dễ thương...

Ôi ! Thấm quá khi nghe như thế lúc trời rưng rưng mưa ,ngồi lẻ loi ở quán nước vắng và đang bị bí chữ.Thằng nhỏ biết rõ là chẳng bao giờ mình làm được những câu thơ tuyệt tác như thế.

Bao ngày qua,con nhỏ tóc dài vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.Thằng nhỏ thầm trách là con nhỏ đó đã rất " vô học ".Vô học có nghĩa là không biết đọc và không biết viết ( Người ta gửi thư tình mà không đọc,không thèm trả lời ! ) Con gái có nhiều lúc rất " chảnh ".Con gái hay làm khổ những trái tim mềm nhũn của bọn con trai.


Sau một thời gian ấm ức,thằng nhỏ bắt buột ngừng cái màn nhăn nhó đau khổ hãm tài ấy lại.Những hàng cây trải bóng mát của lá me vẫn dịu và đẹp trên lối đến trường,những cổng trường vẫn đầy ấp tiếng cười nói của bao tà áo dài khác.Thế là lại đeo đuổi ,lại đón đưa.

Con gái xưa viết thư hay lắm,chữ con gái đẹp như cửa mắt tròn xoe dưới nắng xanh và môi con gái rất đỏ màu chè đậu đỏ bánh lọt. Thư tình của cô học trò có thể làm thằng bé điếng hồn,ngơ ngẩn năm sáu ngày và thấy điểm trên học bạ của mình tụt dốc như xe đạp không phanh.....


Đời sống có những điểm khắc tên là thời gian.Dòng sông của tuổi trẻ không bao giờ ngừng chảy để những áo trắng,những áo dài rời ghế nhà trường vào đời với những thứ hành trang cần thiết.Những đứa trẻ trở thành người lớn để đấm đá với đời.


Đôi khi,thả bước chân đi dạo bên một bờ sông lờ lững gió,ném mắt nhìn xuống một phía bờ nước,lắng nghe tiếng tâm hồn mình lên tiếng.Lòng nhớ lại ngày thơ ấu,trí nhớ quay lại ở một ngày hè có tiếng võng ru con và tiếng mẹ hay chị hò ru trẻ,thằng nhỏ ngày xưa trong cái vỏ người lớn biết rõ là mình đã đi quá xa trên đoạn đường dài của một đời người....

Và bỗng chốc,hình như có bụi làm cay cay ở lòng mắt -



---------------------



Em nhỏ !

Viết đến đây,anh đã mỏi tay trên phím chữ.

Anh chẳng còn chữ để có thể chúc Em.Chúc gì cho em khi anh đã chẳng biết chúc gì cho chính anh ?

Thôi kệ ! Vài câu viết như một đóng góp vào trang chữ của em.Cứ thế mà vui buồn trong những điều anh vừa kể về thời áo trắng của chúng mình - Những đứa trẻ đã trở thành người lớn quá nhanh.




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-10 09:45:38mưa phố núi>
NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI


mpn 14 tuổi


Thưa chú Đăng Sơn !

Chú ở bên đó có bao giờ nghe đến tên của Giáo sư Lê Xuân Tùng không ạ ? G/S LXT có họ hàng với Giáo sư Lê Bá Kông -là người làm bộ từ điển Việt -Anh được nhiều người biết đến trước 1975 .

Khi mới chân ướt chân ráo vào Sài Gòn ,gia đình cháu sống ở đường Nguyễn Cư Trinh ,Q 1 , trong một con hẽm ngoằn nghèo nhỏ hẹp thường lầy lội khi trời mưa .Xóm toàn là dân lao động nghèo khổ lại là nơi chất chứa bao nhiêu tệ đoan của xã hội .Mẹ đã mua lại một ngôi nhà khang trang nhất xóm ,vẫn rất tệ so với nhà cháu ở Pleiku . Trong xóm ,cháu chỉ chơi với một cô bạn duy nhất đồng tuổi ,học trên cháu một lớp ở trường Hưng Đạo ( Cống Quỳnh ). Kim H. xinh đẹp ,hiền ,học giỏi và điều đặc biệt là cả nhà cô ấy đều mến cháu . Họ gốc Trung Hoa nên là gia đình duy nhất không cười chê cái giọng vùng cao ,đặc sệt quê mùa của cháu .Cả mấy chị em nhà ấy đều đã từng là học trò của G/S LXT . Theo chân cô bạn này cháu cũng học với Giáo sư ,lớp anh văn buổi tối ở đường Cao Bá Nhạ chỉ cách nhà cháu 10 phút đi bộ .

* Từ " giáo sư " là một từ mới lạ đối với cháu , ở ngoài Trung người ta chỉ gọi là giáo viên ,hoặc là thầy cô giáo .
* Sau đó Kim H. giải thích rằng : Giáo sư là tiếng dùng để gọi những người có học vị cao học =master degree trở lên hoặc du học nước ngoài . Còn những người có bằng Đại học trở xuống trong nước thì gọi là giáo viên , nếu họ được dạy đại học thì gọi là giảng viên .
Tới bây giờ cháu vẫn còn mù mờ về cách gọi này ?

* Cũng nhờ cô bạn giỏi dắn này ( Kim H. và anh cô ta đều là học sinh giỏi toán cấp thành phố . )mà cô bé mpn học dở ẹt ở ngoài Trung biến thành học sinh xuất sắc tại trường Hưng Đạo hai năm liền (lóp 8 & 9 ) Học thầy không tày học bạn là vậy .

Có lẻ cháu có nét gì đó liên hệ tới những kỷ niệm xưa của giáo sư LXT , nên G/S rất ưu ái cháu . G/S cũng gọi cháu là Bé như chú gọi bây giờ .G/S người gốc Bắc di cư , vào thời điểm đó mpn 14 tuổi (1982-1983 ) G/S đã ngoài 40 chưa bao giờ có vợ . Người đã có quốc tịch Pháp , chỉ nấn ná ở lại Việt Nam vì người mẹ già đã hơn 80 tuổi .

G/S không thuộc loại đẹp trai trong mắt cháu , người hơi thấp ,mập .Người ăn nói bặt thiệp duyên dáng ,dạy cả tiếng Anh lẫn Pháp .
Một chị lớn tuổi trong lớp hỏi thầy sao không chịu lấy vợ ,nghe thầy trả lời :

- Chưa gặp người vừa ý đành phải chịu thôi ,chẳng lẻ lấy bừa à ?
chị ấy lại hỏi :
- Thầy có nghĩ là mình kén quá không ?
- Kén à ? có thể lắm . Một khi đã nhét chữ đầy đầu rồi lại thấy mình hổng giống ai .

Breaktime , mấy anh chị lớn thường ra ngoài phố ăn chè uống nước ...Cháu và Kim H. không có tiền nên vẫn ngồi trong lớp tán gẫu thôi ,nếu thấy G/S rãnh thì lại đeo theo bắt thầy kể chuyện bên Tây ,bên Mỹ thời thầy du học .

Trong lớp , Mưa và nhỏ Kim H. là nhỏ nhất , kế đến là anh T. 17 tuổi là bạn học cùng lớp với anh trai của Kim H. Anh T. rất đẹp trai con nhà giàu ,học giỏi nhưng mắc bệnh hách ...chịu không nổi . Trong mắt anh ta ,hai đứa cháu chỉ là cái thứ Bébé , ồn ào ,ngốc nghếch đáng ghét . Ngược lại ,cả hai đứa tụi cháu đều rất thích anh ta ... Mỗi đứa thích theo mỗi kiểu .

* Kim H. thích anh T. vì bản tính nam nhi mạnh mẽ , cũng vì anh T.hay đến nhà Kim H. phụ giúp nhiều việc ,ba má Kim H. thương quý anh T. như con cháu trong nhà .

* Còn cháu ,thích anh ấy ...vì cái mặt kên kên thấy ghét ...Hoặc là vì xí xọn ...vậy thôi . Cháu rất lễ phép với anh ấy ,còn anh ấy thì cứ khinh khỉnh , coi trời bằng vung .

Tụi cháu bảo nhau làm sao để T. thích một trong hai đứa tụi cháu ,và hứa với nhau là không ghen cho dù anh ấy thích ai cũng được .

Những học sinh khác trong lớp đều lớn hơn ,họ học tiếng anh để chờ đi xuất cảnh hoặc vượt biên . Vì bận rộn với công việc hằng ngày nên họ đến lớp không tập trung lắm . Họ thường bị điểm thấp hơn tụi cháu khi làm bài .Chỉ có 3 đứa tụi cháu là ham học ,làm bài điểm cao và hay đưa tay phát biểu trong giờ học .

Một hôm thầy giảng về đời sống ở Mỹ , Bộ sách mà tụi cháu học thời đó là : English for today .Cháu đưa tay phát biểu ý kiến :

- Thưa thầy người Mỹ nói tiếng gì ạ ?
Cả lớp cười vang ,thầy điềm nhiên đáp :
- Bé Ngọc Sương vừa hỏi một câu rất hay , sao các anh chị lại cười ? Rồi thầy giải thích sơ về lịch sử thành lập nước Mỹ .Người Mỹ hồi xưa là dân tứ xứ ,đa sắc dân ,đa ngôn ngữ . Người Anh muốn đồng hóa nên tiếng Anh mới trở thành quốc ngữ .

Sau buổi học G/S nói chuyện riêng với cháu .

- Thầy rất thích những câu hỏi của NS ,cứ mạnh dạn hỏi nhé ! Về bất cứ điều gì ,nếu thầy biết thầy sẽ trả lởi . Nếu thấy ngại không hỏi trong lớp cứ viết vào giấy và thầy trả lời cũng bằng cách đó .Cuộc đời của thầy cũng bắt đầu bằng tính cách khám phá như thế . Thầy dạy English đã lâu sao không ai hỏi như thế nhỉ ?

Người Việt nói tiếng Việt
Người Tàu nói tiếng Tàu
Người Mỹ nói tiếng Mỹ ,nghĩa là tiếng Anh ,ENGLISH .
Nhưng tiếng Anh ở Anh quốc và Mỹ quốc lại khác nhau nhiều .
Rồi thầy viết vào vỡ cháu câu ngạn ngữ :

" Cứ đi sẽ đến , cứ gõ cửa ta sẽ mở cho ! "

Nếu giáo sư Lê Xuân Tùng vẫn còn mạnh khoẻ ,năm nay đã ngoài 70 .Không biết đời sống của thầy sau khi rời Sài Gòn ra sao ?
Thầy có được hạnh phúc êm ấm như những người đàn ông khác hay không ?
Thầy có lấy được vợ và sanh con đẻ cái hay không ?

mpn theo học với giáo sư LXT gần 2 năm trời ,có rất nhiều ký ức đẹp đẽ về giáo sư , một bậc thầy khả kính !

Từ từ rồi mpn sẽ kể thành nhiều tập chú nhé !

Giáo sư mà đọc được điều này chắc chắn sẽ nhớ lại con bé năm xưa .

9-3-2012 muaphonui
📎 nu7sinhmpn


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»