Viết cho Những Người Thân Yêu.
...
3. Thằng Con út.
Con đã là một trong những ‘’ vấn đề ‘’ lớn của cha. Đáng lẽ cha mẹ đã ngừng sinh đẻ trong chiến thuật Kinh Tế Mới ( hạn chế để tránh nạn nhân mãn cho hậu sinh ! )
Thế mà mẹ có bầu. Mẹ hỏi cha :
- Lần này anh khoái có con trai hay con gái ?
- Con nào cũng được,Hay lần này đẻ thêm đứa con gái đi !
Nói gì thì nói ,làm sao mà chọn được gái hay trai ? Ngày xưa thời phong kiến,họ thích có con
Trai để nối dõi tông đường ,và có cáccthái độ nam trọng nữ khinh..Thời bây giờ thì dễ rồi.Miễn đẻ con ra thì phải có bổn phận nuôi nấng,dạy dỗ. ( Con dại cái mang ! )
Vậy mà con ra đời theo kiểu chớp nhoáng. Cha vừa dắt anh Toàn của con về nhà để cho ăn uống,trở lại bệnh viện thì cha đã thấy con với cái đầu rất ít tóc ngủ li bì trong nôi.
Cha lại gần để ngắm con.Bàn tay dài,bàn chân đủ 10 ngón cũng dài thoòng.. .Và màu da thì dĩ nhiên là…màu vàng giống cha.< Hihihi….Lỡ mà con có màu da đen thui như dầu hắc và mái tóc quăn tít thì mẹ mày chết với tao.Tao mà nổi cơn điên lên thì 10 cái nhà thương hộ sinh cũng cháy ! <
Cha thích nhất khi thằng anh của con lại gần và tò mò ngắm nghía con.Nó biết rất rõ con tên
là Duy,và con sẽ là đối thủ lợi hại của nó để chia mối lợi !
Vậy là con lớn nhanh theo những bước chạy nhẩy của thằng anh trai.Hai thằng giặc nghịch ngợm,thằng này bảo thằng kia lôi nồi niêu soong chảo,chén bát bày ra đất và dùng đôi đũa đánh trống.
Có lần cha đi làm về thì thấy cái hồ cá đổi màu kỳ lạ ! Mực của mấy cây viết màu làm đục nước,cá thì ngáp ngáp,cuốn kinh thánh lời chúa dạy cũng bị các con dìm xuống nước. Đó là chưa kể những cuốn băng nhạc bị các con phanh thây sẻ xác,cái máy hát cũng bị thằng út bẻ cong quẹo….
Cha mẹ chỉ la rầy và sau đó lắc đầu thở dài.
Luật lệ trong nhà đã có sự sắp đặt,thế mà các con cũng trả neo,trả giá cho bằng được khiến đã bao lần Chị Cả phải can thiệp :
- Hai em phải nghe lời,nếu không chị Bé đánh chết.
Cha buồn cười nhất là đêm nào cũng như đêm nào,con sợ bị bỏ vào nôi ngủ một mình trong
phòng.Vừa đặt lưng nằm xuống là cha nghe tiếng chân con leo khỏi nôi và chạy ùa vào phòng cha mẹ.Cha lại sừng sộ,sách cổ con bỏ vào nôi…Vậy mà thằng bébé lại leo phóc ra đứng thút thít ngoài cửa.Cha lại nhăn nhó nhỏm dậy trị tội con….
Khi con khoảng 5.6 tuổi thì con đã có lần muốn đảo chánh để lật đổ cái ngai vàng của cha.
Con ngon lành,bảnh tỏn lắm khi con an ủi mẹ sau lần ba mẹ cãi nhau :
- Mẹ ơi ! Ba dữ quá ! Mẹ cho ba ra đường đi,con sẽ lấy mẹ.
Cha đi làm về nghe Mẹ kể lại,cha thấy tức cười và thầm phục sự gan dạ anh hùng của con.
Chờ một vài ngày sau ;cha bế con vào lòng để tâm sự :
- Nè. Ở nhà này có thằng nào muốn lấy vợ của ba vậy ?
Con chồm người xuống đất và nhìn thẳng vào mắt cha vớí ngón tay chỉ vào ngực :
- Con chứ ai. Mẹ của con thì con lấy.
Cha sung sướng,phì cười cố gắng dùng thứ ngôn ngữ dễ hiểu nhất dể nói cho con hiểu ai là ai .Và cha dư sức hiểu : ‘’ Người yêu đầu đời của một thằng con trai là Mẹ nó’’.
Đối thủ yêu quý của cha !
Cha biết mà, và cha sẽ làm cho con hiểu thế nào là một người chồng ,người cha.
Người chồng giống như con chim đi kiếm mồi.
Người vợ giống như một căn nhà ấm cúng để bảo bọc con cái….
Thông thường và đơn giản như thế để tạm gọi là hạnh phúc và tình thương.
Trong cái hạnh phúc bình thường như thế,cha đã thấy con đi học về,mặt phụng phịu và nước mắt.Mẹ mách là thằng nhỏ bị cô giáo mắng và bị chép phạt. Thế ư ?
Cha gọi cậu sinh viên năm thứ nhất Mẫu Giáo vào văn phòng và hỏi nhỏ :
- Kể đầu đuôi cho ba nghe ?
-
Vừa khóc nức nở,con vừa kể :
- Thằng bạn trong lớp hay bắt nạt và ăn cắp viết chì màu của con,con mách cô giáo,nó
chối ,cô không tin con,nên con trả thù lấy lại đồ của nó.
- Con lấy cái gì ? Đưa cho ba xem.
Thằng bé móc trong cặp ra nguyên cái túi đựng đầy bút của bạn và cuốn tập viết phạt 20 lần : ‘’ Tôi không được ăn cắp ! ‘’
Cha xoa đầu,an ủi con và bắt con thề là nói sự thật. Cha bảo con viết thêm 20 lần nữa câu cô giáo đã bắt viết.Và cha viết vài chữ ngắn ngủi cho cô giáo để lấy cái hẹn gặp.
Thế là xong.Con thấy không ?
Mọi chuyện có thể giải quyết được khi con đã nghe lời cha quay vào lớp,gọi thằng bạn ra trước mặt cô giáo và nói rất chậm rõ ràng :
- Lần này thì tao trả cho mày nguyên vẹn.Lần sau tao sẽ làm mạnh hơn.
Khi con đến gần tuổi trưởng thành thì cha lại có vấn đề khác với con.
Lợi dụng lúc cha mẹ đi vắng buổi tối ,con chạy theo đám bạn trẻ đi vẽ hình màu trên tường của thành phố,thế là con và đám bạn bị bắt vào bót.cảnh sát gọi làm anh con phải đại diện thay cha mẹ đón con về nhà bằng xe đạp và mách với cha mẹ qua điện thoại.
Chưa kể có lần con bị xúi dại, cả gan theo đám bạn leo vào một chung cư đang được xây cất để kiếm chác mấy đồ vật dụng đem bán.Cảnh sát bắt,con nếm mùi ngủ tạm giam một đêm.
Rồi con bị Chủ hãng thầu đưa ra tòa với đám bạn xấu.
Mẹ con để tội con cho cha xử lý.Xử thì Xử.Cha cũng nghịch ngợm như con từ bé nên cha cũng quen luật giang hồ tí đỉnh.Cha bảo con gọi thằng xếp ‘’ đầu đàn ‘’ đến và làm cho nó một trận trước mặt con.
Còn con ? Cha xử con như thế nào ? Theo cách của con hay cách thức riêng của một người cha có trách nhiệm ?
Ra tòa thì ra. Cha bắt con sắp xếp đủ các giấy tờ cần thiết,kể cả các phiếu điểm chứng nhận hạnh kiểm …để gặp Bà Luật Sư.Con lẽo đẽo theo cha giữa trời đông lạnh và phải nghe lời la mắng,khuyên răn của cha dưới cơn gió lạnh.Càng lạnh,con càng thấm cái ấm áp của lò sưởi trong văn phòng luật sư.
Mọi chuyện cũng phải xong,phải không con trai ? Ít ra, ở ngưỡng cửa trưởng thành,con cũng đã học được vài điều cần thiết để có hành trang vào đời.
Lại có vấn đề khác với con nữa ở tuổi 18 của con.lấy xong cái mảnh tú tài khiêm nhượng,con tỏ ý không muốn vào Đại học như chị và anh của con.Con muốn gì ?
Cha đã nói chuyện xong với mẹ và cha im lặng thay vì nổi cọc lên và la hét với bản tính rất ‘’ hot ‘’.
Đúng giờ hẹn,hai cha con gặp nhau,mặt đối mặt trong văn phòng yên tĩnh.Con ngần ngừ tìm cách vận diễn và thuyết phục cha…..Cha hết lời phân tích cái hay ,cái dở cho con hiểu.
Và để kết luận,cha nói :
- Con lớn rồi,ba tin tưởng nơi con và để cho con tự quyết định tương lai của mình.Hãy chứng tỏ mình là người biết suy nghĩ.
Vậy thôi.Và con tự chạy chọt,làm bản lý lịch đi kiếm việc làm.Con học formation,con ký contrat làm hết chỗ này đến chỗ kia.Cái nghề tìm khách,thuyết phục để bán đường dây điện thoại và internet không phải dễ đâu con.Bằng chứng là con đã bị Thằng Tây xếp trong cửa hàng chơi qua mặt mấy lần.Thằng nhỏ ấy đã ra đời trước con,Cha biết nó sẵn sàng đạp đổ tất cả cơm áo của người khác để trục lợi cho riêng mình.
Chuyện đời và chén cơm manh áo là như thế.Cha đã im lặng nghe con thở than,bất bình trong bữa cơm tối.Mẹ con nhỏ nhẹ khuyên lơn và cố vấn.
Còn cha ? Cha làm gì ? Cha để yên con một chỗ dưới trần nhà. Ở trần đời,sẽ còn nhiều chuyện che mưa đội nắng.Con còn trẻ,nên thấm thía tí nữa về những bài học đời.Cha đi trước con một chặng đường để có những điều đã mong ước.Có một gia đình dưới một mái nhà và có các con thương yêu.
Một ngày nào đó.Con cũng sẽ học được nhiều điều bằng mọi giá và con sẽ hiểu.
Cha tạm ngừng nơi đây vì sắp đến giờ đi dậy tối.
Mình sẽ còn nhiều dịp nói với nhau.
Cha của con.
nđs.





![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
