.
CÓ THỂ LÀ KinhTìnhYêu
Có gì vui không ,em ? ( vào những ngày đón xuân,đón tết - em kể là em đón tết linh đình,cúng kiến giao thừa,dọn dẹp đủ thứ hầm bà lằng để ăn tết ...)
Nghe em kể như thế,chỉ nghe không mà anh phát mệt rồi ? Đừng hỏi anh đón tết như thế nào ? Đừng hỏi anh có đi lễ nhà thờ để đón tết không á,em - em ?
Hãy để anh nói phịa,nói phét,nói xạo vơí em ( ........... )
Anh nói là anh không đón tết.Không có cành mai trong phòng khách,không có bánh mứt như ngày ấy bên nhà.Em không muốn tin thì cũng chẳng sao.Em có lần nói anh bị mất gốc thì anh cũng chẳng mất ký lô nào.
Ở mấy cái xứ này,lễ lạc rườm rà lắm - Và hình như có một lúc nào đó,lòng anh bị nguội - Có lẽ theo thời tiết lạnh lẽo của muà đông mưa gió,mưa bão,mưa đá,mưa lung tung.... Ở đây,ở đó,có vài nhóm người tổ chức ăn mừng tân niên.Họ hùn nhau nhào vào cái nhà hàng kiểu ăn bỏ bụng của tàu,xúm xít nhau ngồi xuống sau khi cầm chén,bát,muỗng nĩa sắp hàng đến quầy đồ ăn....Ăn xong thì vặn nhạc hát karaoké ở mấy cái đĩa và thể nào cũng rên rên mấy bản nhạc buồn..... Anh biết mà : Tình yêu phải cần những bản nhạc ướt chẹp nhẹp như thế cho ra vẻ ra rít ,mùi mẫn....
Tối hôm kia,ở nhà người bạn ăn " Tết " .Giữa nhóm người đang nghe nhạc xuân.Thằng nhỏ chủ nhà quay sang anh,nó nói :
- Anh à ! Nghe thấy ớn luôn.Nhạc xuân gì mà cứ 10 bài,có đến 6 bài rầu rĩ than khóc.
Anh cười,cười - Ừ thì người mình hay thích nhạc mùi,nhạc buồn mà...
Bà con sợ xui,sợ buồn bảo nhau thay đĩa.Nhạc rock,nhạc pop,Madison nhảy đùng đùng nhưng nghe kỹ lại các ca từ thì như thế này :
Khi em lìa anh,trời đất đổ mưa
Mưa trong lòng,mưa lên tiếng hạt lệ rơi.......
Úi trời ! Lại lệ mưa.
Mà thật là như thế.Mưa buồn quá là buồn.Anh từ giã mọi người về sớm hơn mọi lần.Lái xe lên đầu một con dốc,chợt dưng thấy nhớ em.Nhớ chút đỉnh để làm của.Nhớ lại lời em nói là sẽ rất bận rộn trong mấy ngày lễ xuân,nào việc nhà thờ,việc chùa chiền rồi ăn chay,rồi tĩnh tâm,rồi....
Rồi ... Ah ! Ah ! Anh hiểu ra rồi.Em đang muốn đi tu và từ từ xa lánh chuyện trần gian.
Được lắm - em.Muốn tu thì cứ tu.Bỏ lại chuyện đời.Khi nào em đi,anh sẽ kết lại những bức thư tình đã viết cho em,đóng thành tập,gói giấy màu hồng gửi em qua đường bưu điện.
Như thế,có khi giữa hai câu kinh,biết đâu em có điều gì tiếc nuối,em tức tưởi không tu nữa mà cởi cái áo dòng chạy đi tìm anh.
Như thế đi,em ! Anh đủ sức dạy em những câu kinh của tình yêu.Dễ thuộc lắm !
đăng sơn.fr
CÓ THỂ LÀ KinhTìnhYêu
Có gì vui không ,em ? ( vào những ngày đón xuân,đón tết - em kể là em đón tết linh đình,cúng kiến giao thừa,dọn dẹp đủ thứ hầm bà lằng để ăn tết ...)
Nghe em kể như thế,chỉ nghe không mà anh phát mệt rồi ? Đừng hỏi anh đón tết như thế nào ? Đừng hỏi anh có đi lễ nhà thờ để đón tết không á,em - em ?
Hãy để anh nói phịa,nói phét,nói xạo vơí em ( ........... )
Anh nói là anh không đón tết.Không có cành mai trong phòng khách,không có bánh mứt như ngày ấy bên nhà.Em không muốn tin thì cũng chẳng sao.Em có lần nói anh bị mất gốc thì anh cũng chẳng mất ký lô nào.
Ở mấy cái xứ này,lễ lạc rườm rà lắm - Và hình như có một lúc nào đó,lòng anh bị nguội - Có lẽ theo thời tiết lạnh lẽo của muà đông mưa gió,mưa bão,mưa đá,mưa lung tung.... Ở đây,ở đó,có vài nhóm người tổ chức ăn mừng tân niên.Họ hùn nhau nhào vào cái nhà hàng kiểu ăn bỏ bụng của tàu,xúm xít nhau ngồi xuống sau khi cầm chén,bát,muỗng nĩa sắp hàng đến quầy đồ ăn....Ăn xong thì vặn nhạc hát karaoké ở mấy cái đĩa và thể nào cũng rên rên mấy bản nhạc buồn..... Anh biết mà : Tình yêu phải cần những bản nhạc ướt chẹp nhẹp như thế cho ra vẻ ra rít ,mùi mẫn....
Tối hôm kia,ở nhà người bạn ăn " Tết " .Giữa nhóm người đang nghe nhạc xuân.Thằng nhỏ chủ nhà quay sang anh,nó nói :
- Anh à ! Nghe thấy ớn luôn.Nhạc xuân gì mà cứ 10 bài,có đến 6 bài rầu rĩ than khóc.
Anh cười,cười - Ừ thì người mình hay thích nhạc mùi,nhạc buồn mà...
Bà con sợ xui,sợ buồn bảo nhau thay đĩa.Nhạc rock,nhạc pop,Madison nhảy đùng đùng nhưng nghe kỹ lại các ca từ thì như thế này :
Khi em lìa anh,trời đất đổ mưa
Mưa trong lòng,mưa lên tiếng hạt lệ rơi.......
Úi trời ! Lại lệ mưa.
Mà thật là như thế.Mưa buồn quá là buồn.Anh từ giã mọi người về sớm hơn mọi lần.Lái xe lên đầu một con dốc,chợt dưng thấy nhớ em.Nhớ chút đỉnh để làm của.Nhớ lại lời em nói là sẽ rất bận rộn trong mấy ngày lễ xuân,nào việc nhà thờ,việc chùa chiền rồi ăn chay,rồi tĩnh tâm,rồi....
Rồi ... Ah ! Ah ! Anh hiểu ra rồi.Em đang muốn đi tu và từ từ xa lánh chuyện trần gian.
Được lắm - em.Muốn tu thì cứ tu.Bỏ lại chuyện đời.Khi nào em đi,anh sẽ kết lại những bức thư tình đã viết cho em,đóng thành tập,gói giấy màu hồng gửi em qua đường bưu điện.
Như thế,có khi giữa hai câu kinh,biết đâu em có điều gì tiếc nuối,em tức tưởi không tu nữa mà cởi cái áo dòng chạy đi tìm anh.
Như thế đi,em ! Anh đủ sức dạy em những câu kinh của tình yêu.Dễ thuộc lắm !
đăng sơn.fr
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)



" ... 
