📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

THƯ TỪ NƠI XA - đăng sơn.fr

267 trả lời, 56.363 lượt xem — Trang 7 / 9
.







CÓ THỂ LÀ KinhTìnhYêu






Có gì vui không ,em ? ( vào những ngày đón xuân,đón tết - em kể là em đón tết linh đình,cúng kiến giao thừa,dọn dẹp đủ thứ hầm bà lằng để ăn tết ...)


Nghe em kể như thế,chỉ nghe không mà anh phát mệt rồi ? Đừng hỏi anh đón tết như thế nào ? Đừng hỏi anh có đi lễ nhà thờ để đón tết không á,em - em ?

Hãy để anh nói phịa,nói phét,nói xạo vơí em ( ........... )

Anh nói là anh không đón tết.Không có cành mai trong phòng khách,không có bánh mứt như ngày ấy bên nhà.Em không muốn tin thì cũng chẳng sao.Em có lần nói anh bị mất gốc thì anh cũng chẳng mất ký lô nào.

Ở mấy cái xứ này,lễ lạc rườm rà lắm - Và hình như có một lúc nào đó,lòng anh bị nguội - Có lẽ theo thời tiết lạnh lẽo của muà đông mưa gió,mưa bão,mưa đá,mưa lung tung.... Ở đây,ở đó,có vài nhóm người tổ chức ăn mừng tân niên.Họ hùn nhau nhào vào cái nhà hàng kiểu ăn bỏ bụng của tàu,xúm xít nhau ngồi xuống sau khi cầm chén,bát,muỗng nĩa sắp hàng đến quầy đồ ăn....Ăn xong thì vặn nhạc hát karaoké ở mấy cái đĩa và thể nào cũng rên rên mấy bản nhạc buồn..... Anh biết mà : Tình yêu phải cần những bản nhạc ướt chẹp nhẹp như thế cho ra vẻ ra rít ,mùi mẫn....


Tối hôm kia,ở nhà người bạn ăn " Tết " .Giữa nhóm người đang nghe nhạc xuân.Thằng nhỏ chủ nhà quay sang anh,nó nói :

- Anh à ! Nghe thấy ớn luôn.Nhạc xuân gì mà cứ 10 bài,có đến 6 bài rầu rĩ than khóc.

Anh cười,cười - Ừ thì người mình hay thích nhạc mùi,nhạc buồn mà...

Bà con sợ xui,sợ buồn bảo nhau thay đĩa.Nhạc rock,nhạc pop,Madison nhảy đùng đùng nhưng nghe kỹ lại các ca từ thì như thế này :

Khi em lìa anh,trời đất đổ mưa
Mưa trong lòng,mưa lên tiếng hạt lệ rơi.......


Úi trời ! Lại lệ mưa.


Mà thật là như thế.Mưa buồn quá là buồn.Anh từ giã mọi người về sớm hơn mọi lần.Lái xe lên đầu một con dốc,chợt dưng thấy nhớ em.Nhớ chút đỉnh để làm của.Nhớ lại lời em nói là sẽ rất bận rộn trong mấy ngày lễ xuân,nào việc nhà thờ,việc chùa chiền rồi ăn chay,rồi tĩnh tâm,rồi....


Rồi ... Ah ! Ah ! Anh hiểu ra rồi.Em đang muốn đi tu và từ từ xa lánh chuyện trần gian.

Được lắm - em.Muốn tu thì cứ tu.Bỏ lại chuyện đời.Khi nào em đi,anh sẽ kết lại những bức thư tình đã viết cho em,đóng thành tập,gói giấy màu hồng gửi em qua đường bưu điện.

Như thế,có khi giữa hai câu kinh,biết đâu em có điều gì tiếc nuối,em tức tưởi không tu nữa mà cởi cái áo dòng chạy đi tìm anh.


Như thế đi,em ! Anh đủ sức dạy em những câu kinh của tình yêu.Dễ thuộc lắm !




đăng sơn.fr



CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-22 09:15:56dang son>
..





NGHĨ GÌ để VIẾT.


___________________________________




Mỗi lần bé ghé thăm,chú đều nghĩ là mình sẽ có điều để viết.Viết về những niềm vui của tình người và sự ấm áp giữa người cho người.


Những buổi sáng trời mùa đông vẫn còn lạnh lẽo.Mùa xuân đang bẻn lẽn đến chậm rãi khi chú thấy buổi chiều còn sáng sủa lúc gần 7 giờ tối.Buổi sáng thì nắng lên sớm hơn.Sớm như ly cà phê thứ hai trong ngày của chú.Chưa uống xong ngụm cà phê của ly thứ hai như thế thì chú thấy bé đến thăm ở ngưỡng cửa.Tóc mềm,dài thả vai.Đôi mắt mở to như người ta mở toang khung cửa sổ đón gió.

Chú buồn cười và nói điều mình nghĩ vơí bé,chú khều thêm câu thòng thòng : Lâu quá rồi,hẳn đến 10 năm đã không thấy mặt bé há !

Bé vui vẻ,cười hiền lành : Thì bé đến thăm chú nè.Chú khoẻ không ?


Không lẽ chú kể về công việc ngập đầu,ngập cổ của chú.Bé biết để làm gì ? Nói về bé thì có lẽ hay hơn.Bé nói bé đến để gửi lời cám ơn của mẹ bé vì chú đã mời gia đình bé đi dự buổi Thé Dansant có nhạc sống tuần kia.Cả nhà bé đã vui lắm.Ừ,ừ.Người khác vui thì mình vui lây.Đơn giản như thế thôi.

Rời bàn giấy,giấy tờ lỉnh kỉnh,hai chú cháu thả bộ ở khoảng vườn đang ngập nắng,những đợt gió thoảng nhẹ đang run run trên cành nắng trên những ngọn cây bắt đầu ra lá.Bé rủ rỉ kể cho chú nghe về cái thú sưu tầm sách và viết sau khi đọc của bé.Bé nói về những chồng bản thảo viết tay mà bé đã giữ lại,xếp đầy trên kệ sách.

Chú ngừng bước chân để nói về bài viết về Cha Mẹ của bé.Chú đã dịch bài viết ấy và tải ở các diễn đàn mà chú tham gia.Chú nói chú thích đoạn bé viết :

.... " Maman a vu une réaction, j'ai mal au ventre, une boule dans la gorge et les larmes aux yeux. Pourquoi elle dit çà ? Elle ment ! Mon papa, c'est mon papa ! Je me mets à pleurer, sans retenu. ...

..... Sans réfléchir je cours me réfugier dans les bras de papa qui se met à pleurer en silence suivit de maman. Papa me serre contre lui puis relâche la pression et dit tout bas :
-Tu devrais plutôt aller faire un câlin à maman, elle en a besoin.



*
( Và mẹ thấy rõ phản ứng của tôi .Bụng tôi quặn lên,cổ họng khô cứng và mắt nhoè lệ.Tại sao mẹ lại nói như thế ? Mẹ đang nói dối . Cha tôi là của tôi.Tôi oà khóc khi mẹ im lặng.Không suy nghĩ gì,tôi ào vào lòng cha đang khóc trong nỗi im lìm.Cha xiết tôi vào lòng và nói nhỏ :

- Con gái hãy an ủi mẹ con đi.
Quay sang nhìn mẹ ,thấy mẹ khóc,tôi chậm rãi lại sát mẹ,ôm lấy mẹ để chan hoà nước mắt..... )



Chú ngừng nói,nhìn đôi mắt bé đỏ hoe ,chú biết bé đang muốn khóc như một con mèo ướt.Bé dễ xúc động quá ! Bé làm cách nào để kìm giữ tạm thời được những cảm xúc và giữ tự chủ khi viết ? Tốc độ gõ chữ chạy từ ý nghĩ của bé ra sao ? Giữa hai câu chữ,khi nào thì bé nên ngừng lại để đọc và điều chỉnh lại tốc độ viết của mình ?

Chú biết rõ là chú hơi " ác " mỗi lần thấy bé rướm lệ.Những hạt lệ nhỏ tròn vừa kịp ướt mi.Chú nhìn rất sâu vào đáy mắt bé,tìm một vài câu trả lời và bắt bé đừng suy nghĩ quá lâu khi hỏi :

- Laureen à ! Thế nào là một người cha ?

- Là người cho đi tình yêu và sự lo lắng dịu dàng...

- Chưa đủ ,đâu bé con.

- Là ... là....


- Phải có thêm một quyền lực để giáo dục con mình nữa,bé.


Bé gật đầu,lại muốn khóc,lại muốn mếu máo nữa kia chứ.Thôi mà,bé.Khi đến vơí chú thì hãy vui.Vui vì chú sẵn sàng giữ đúng lời hứa viết bài chung vơí bé bằng hai ngôn ngữ pháp-việt.Chú bắt bé thử làm một bài tập ngắn gọn như sau khi chúng mình trở lại bàn giấy của chú :

- Đề tài như sau :

Chú viết một câu đối thoại ngắn : Je voudrais te dire que...... ( Tôi ( em ) muốn nói vơí em ( anh ) rằng...... )

Cốt chuyện như sau :

" Hai người gặp lại nhau.Chàng ta có đầy ấp những chuyện buồn phiền :

1. Thất nghiệp
2. Thất tình ( vợ bỏ đi )
3. Tuyệt vọng,chán chường
4. Ý định tìm cái chết

5. - (.............. )



Chú đóng cái khung ở dươí câu số 5 ấy .Im lặng một chốc và quay tờ giấy lại trước mặt bé vơí cây bút.Chú bảo bé hãy viết vào cái khung có chỗ trống để tìm đoạn kết thúc cho bài truyện ngắn.Và chú chờ bé viết ( chú cho bé 7 phút mà thôi )

Và bé vén lọn tóc loà xoà trên vầng trán .Bé viết :
" Je voulais te dire depuis longtemps que je t'aime.Alors,voilà..... Je T'aime. "



Chú đoán không sai khi bé biết cách trả lời cho một câu chuyện.Khi viết ,sau những điều mất mát,phiền muộn,ta nên cho vào câu viết của mình một đoạn nắng ấm,một ngọn lửa của hy vọng.Bé đã hiểu là như thế.Và vì thế,ta sẽ có thể cùng viết chung một vài truyện ngắn.Bé viết theo cách của bé.Còn chú,chú viết bằng một ngôn ngữ khác của trái tim mình.


Như vậy đi.







đăng sơn.fr

( Viết để làm gì ? )


.
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
....





ĐỂ BẮT ĐẦU
cho một Ngày Mơí Tinh.



______________________________________




Bé !


Vơí một vài trải nghiệm nhỏ,chú thử viết.Viết để có một ngày phải chăng và đẹp ở cuối đông.Và biết đâu chừng,những đoạn viết của chú sẽ mang lại cho người đọc một cảm giác an lành và ấm áp và họ cũng có hứng để viết.

Đố bé đoán chú sẽ viết gì ? Làm gì sau khi viết vơí quãng thời gian của ngày nghỉ ?




1. Cũ .


Hình như ,có người nói chú là kẻ gàn gàn,lẩm cẩm như một cụ già.Có lẽ họ có nhiều bằng chứng khi nói như thế ( và chú không xem đó là một lời kết án - tội tình )

Cũ là như thế nào ?

Giữa cái Cũ và cái Mơí là một quãng sống của thời gian.Ngày ấy,chú cũ kỹ lắm,chú yêu bạn bè cũ từ lối đến trường.Những thằng bạn cũ kỹ hẹn nhau ngồi quán phì phà ngó nhau : ... " hơ hơ,tao vơí mày cũ quá chừng chừng..Ngày ấy,học lớp một,lớp hai,chúng mình đã đánh nhau u trán,vỡ đầu rồi lại làm hoà...... " Hơ hơ,bây giờ thân thiết như anh em ".

Cũ lắm khi thằng bạn trả giá khi chỉ tay về hướng cái cô nhỏ tóc dài trên lưng áo trắng :
- Này.Để con nhỏ í cho tao cua.Mày chớ đụng....Tội tao...


Lại ơ hơ. Thấy thằng bạn đẹp trai quá cỡ.Dại gì mà tao đụng vào đĩa mứt gừng của mày ? Tao có vài điều cũ kỹ để vui.Mày cứ vác xe mà chạy theo con nhỏ ấy.Có bị u đầu sứt trán vì các gã khác thì ráng chịu.Tao ngồi lại,lôi trong cái cặp ra mấy cuốn tạp chí,tao đọc lại những bài thơ tình cũ của Hoàng Anh Tuấn ,của Nguỵ Xưa...... Và tao có cái để mơ.Vậy thôi....



Bé biết chứ ? Có một đoạn truyện về chú cháu : Ông chú lớn rồi,đi lính.Cô bé còn bé tí tẹo.Mỗi lần về phép,ông chú ấy lại chơi vơí anh cô bé.Cô bé thuơng thầm nhớ trộm ông chú hờ ấy,cô đòi chú đi bát phố ,ăn kem,xem ciné,cô nhõng nhẽo và hư lắm để được chiều chuộng.
Ông chú ấy đọc được những ý nghĩ của cô bé.ông không dám nhúc nhích vì đời lính,nay đây mai đó.

Ông nhận thư,viết thư trả lời và cố giữ khoảng cách.....Cô nhỏ mơ cứ mơ để viết thư,nhận thư...


Bé biết không ? Cái thằng cha nhà văn đã kết thúc quyển truyện đẹp như thế bằng cái chết của ông chú hờ nhút nhát ấy.Tử trận ! Để cô bé ấy đau buồn chất ngất.

Người ta viết tiểu thuyết để làm gì ? Để lấy nước mắt của người đọc ư ?


Nếu là một nhà văn thì chú sẽ viết khác.Chú mang sự bình dị,tử tế đến cho tất cả mọi người.Chú mang tất cả những kẻ ác ra pháp trường,bắt chúng quỳ gối và không bịt mặt chúng để xử bắn.Những viên đạn bay thẳng đến giữa trán chúng.Dứt điểm.Dứt phim.....


Trời ạ.Kẻ hiền lành như chú mà khi nổi chứng khùng lên thì lại ác hơn kẻ ác.Trơì ! Đang viết về những cái cũ kỹ mà chú lại muốn lên cơn
( khùng ) để húc rồi há bé ?

Để hạ hoả,chú viết qua chương khác nhé .Để xem sao ?





2. MƠÍ.


Thấy buồn cười.Cười vì câu " Gậy ông đập lưng ông ".


Chuyện như thế này ( cũng vì cái tật cũ mèm mèm ) :


Chú có tật hay đặt tên tàm tạm cho những người quen mà mình thích.Và trong cái tật ấy là tên : Nhỏ,Bé,Nhóc...... Gần đây chú lại khều thêm chữ BB cho vài người như một dịu dàng ,ân cần. ( BB theo cách phát âm là Bê Bê ,bébé baby,Bé... )


Hôm nọ,trời lạnh,tản bộ rời bàn giấy,chú tạt vào quán nước quen.Cái cô nhỏ bán quán soạn ly tách,gầm gầm nho nhỏ vơí chú.

Cô nói :

_ Ông nè.Đừng gọi tui là bb nữa nha.Bữa nọ,thằng kép tui nghe ông gọi tui là Bb,nó giận,nó đòi đục ông ....


Hết hồn,hết vía. Nghĩ thấy ớn ! Cái miệng làm hại cái thân.BB là một ngôn từ rất hiền lành,không xâm lược.Đứa trẻ nhỏ Bb có hai con mắt tròn vo,mặt phúng phính.Trông nó mủm mĩm đẹp. Gọi tạm ai là Bb thì thấy ngồ ngộ.Có những cậu nhỏ chừng 24,25,chú thấy có cảm tình,chú cũng hay gọi họ là Bb.Họ thích thú và vui lắm sau một vài ngạc nhiên.


Vậy thì thôi.Nghe cái con nhỏ bán quán nói vậy thì chú rút lại chữ Bb nguy hiểm ấy.Ngụm cà phê thấy đắng hơn mọi ngày ( Thôi mà,giận hờn tôi làm chi.Cô cứ chạy về nhà và bảo cái thằng tình nhân ấy rằng : " Bb nè ! Em đã hù doạ thằng cha cà chớn xìtrum ấy rồi.Bb yên tâm )



Bé thấy chưa.Chữ nghĩa như cây gậy.Ngôn ngữ như cây gậy đập ngược lại mình.Mơí cái kiểu gì ? Thà cứ cũ cũng là hơn.

Thấy ngộ,thấy thân thuộc vơí ai đó thì cứ gọi họ bằng Cô,bằng Thím,bằng Dì,bằng Em .Mắc chi mà gọi là Bb ?


Cứ cũ kỹ,cổ điển mà chắc ăn.Mơí để làm gì ? Mơí rồi cũng Cũ mà thôi .Bb





đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
...












CHIẾC XE CŨ.


-------------------------------------------------
* đăng sơn.fr







Chào bạn !

Chào người dưng !

Tôi không biết bạn là ai khi bạn lầm lũi đi ngang mặt tôi dươí mưa.Mấy hôm nay,làm như trời buồn,trời đổ mưa.Thấy bạn cúi gầm mặt mày ủ rũ đi ngang,tôi cũng cảm thấy buồn buồn cái gì đó,cho dù chúng ta chẳng ai quen biết nhau.Tôi tò mò ngó theo bước chân bạn qua phía bên kia đường,bạn lúi húi mở cửa xe.Chiếc xe cũ mèm ho gục gặc vài câu rồi xịt khói xanh lè đầy phía sau,cái quạt chùi kiếng cà xịch cà tang quẹt quẹt mấy cái rồi rơi xuống vũng nước,bạn mở cửa xe,cắm cúi nhặt nó lên,cài lại lên cái móc rồi chậm rãi rời chỗ đậu.

Thấy chủ tớ vơí nhau như thế dươí mưa lũ,tôi cảm thấy thương cảm.Thật thà mà nói,thân tôi cũng chả khá gì hơn bạn và chiếc xe cũ đã phai màu bạc má ánh sơn ấy.Nghĩ lại thân phận mình,bỗng chợt tôi rùng mình muốn khóc thật to.

Tôi được sinh ra từ một dòng dộc quý phái,ngày tôi chào đời,đã có lắm kẻ xi xồ trầm trồ khen ngợi,và tôi đọc được sự thèm thuồng trong những đôi mắt của họ.

Có lẽ bạn sẽ tự đặt cái câu hỏi là : Tại sao người ta lại nhỏ dãi thèm thuồng một đứa bé vừa chào đời ? Bộ nó là thịt là cá hay sao mà phải chảy nước miếng để thèm khát ? !


Để hiểu thì xin bạn đọc tiếp những hàng dươí đây :

Tôi tên là Peugeot .Là một chiếc xe bốn bánh màu xám nhạt,có 4 chỗ ngồi.Tôi không phải là một đứa bé.Bạn thấy tôi ra sao chưa ? Tôi đã rất kháu khỉnh xinh đẹp và tôi đã bền bĩ phục vụ qua 4 đời chủ ,qua những ngày mưa gió,tuyết lạnh hoặc giông bão tơi bời,...Tôi đã leo đến tận biết bao nhiêu quãng đường gập ghềnh,qua biết bao phong cảnh khắp nơi.Sức khoẻ của tôi được xếp vào hạng dẻo dai cừ khôi.

Tất cả 4 đời chủ trải qua trót lọt nhưng chuyện tình của tôi thật sự bắt đầu qua đời thứ năm vơí một cô chủ xinh đẹp.Vậy mới là chướng đời cơ chứ !

Theo tôi được biết là cô chủ mơí này thuộc hạng con nhà nghèo lam lũ nhưng được cái là cô rất ham học,hết bậc trung học thì bố mẹ cô chắt chiu dành dụm mua tôi về cho cô làm chân cẳng đến trường.....Cái gì ở đời khi mơí thì người ta nâng niu lắm,cô chủ cũng không ở ngoài sự ngoại lệ đó ,cô tắm rửa kỳ cọ tôi một tuần hai lần,tắm xong thì lấy khăn lau chùi khô ráo cẩn thận,trong lòng xe lúc nào cũng sạch sẽ ngăn nắp,cưng đến nỗi là khi đóng cửa xe thì cũng nhẹ nhàng êm ái. Mùa đông lạnh lẽo,cô rời xe mỗi chiều thì lấy tấm chắn bao chùm tôi lại như sợ mưa gió băng giá làm tôi cảm cúm nhức đầu.

Cô lái xe kỹ lưỡng,chẳng khi nào bắt thân tôi leo lề huỳnh huỵch.Trên xe,cô hay nghe nhạc nhẹ loại tình cảm da diết,mỗi lần nghe bản nào vui vui thì cô vui vẻ huýt sáo trông dễ thương nhí nhảnh lắm.Vì thế,tôi rất tận tụy khi có tình cảm vơí cô,những lúc có chuyện gì buồn ở trường học,cô hay chui vào lòng tôi,đóng kín mít các cửa kính chắn gió và thút thít khóc ri ri một mình. Trông cô nhỏ bé lẻ loi như câu chuyện con bé mồ côi đi lạc trong rừng.


Qua năm thứ hai đại học thì cô có thằng bạn trai,tướng nó dữ dằn như thằng cao bồi vườn,râu ria rậm rạp,tôi biết nó học chung trường vơí cô,mỗi lần hắn chui vào xe là mở ngay loại nhạc rock ầm ĩ,tay chân hắn táy máy lung tung.Tôi thấy bực dọc mà chẳng làm gì được - Nếu tôi mà biết nói năng như người phàm thì tôi sẽ la lên để khuyến cáo cô chủ nhỏ như sau :

- Bé nà ! Coi chừng cái thằng có bộ mặt sở khanh này.Đừng,đừng..bé ,bé


Tôi không nói như thế được đành câm lặng nghe thằng râu ria nói,nó dụ cô chở nó đi bar rượu chè chén vào một buổi chiều cuối tuần mùa hạ,tôi yên lặng lo lắng đợi cô cả buổi tối.Chuyện gì đến thì phải đến,tôi chứng kiến cảnh nó vặn ngả cái nệm trước của tôi và ngả người lên thân thể không còn mảnh vải của cô chủ tôi trong bóng tối ở bìa rừng.

Sau đó,chỉ vài tháng sau là thằng râu ria truất ngựa truy phong.Nó mua được chiếc xe mạnh lắm,cỡ Ford Mustang 10 mã lực.Cô chủ nhỏ tội nghiệp của tôi đã khóc hết nước mắt,có lúc cô bỏ học,bắt tôi vòng vòng đi tìm thằng khốn nạn.Tội nghiệp cho cô và cho cả tôi,tôi ốm yếu lụ khụ như vầy,làm sao tôi đuổi theo được chiếc xe có đến 10 con ngựa chứng của nó ? Tôi ngậm ngùi nghe cô vừa lái tôi vừa khóc rưng rức.Và cô thất tình,cô bắt tôi nghe toàn những bản nhạc sầu não ,đại khái như Thà Đừng Quen Nhau,Xin đừng bỏ em một mình hoặc Yêu người chung vách..... Tôi đâm ra sợ nghe nhạc rêm mình,rêm mẩy như thế.....


Kể ra cũng may khi có câu : Thời gian là một liều thuốc để lãng quên,tôi biết là cô chủ be bé đang nguôi ngoai khi cô lái xe ,cô chuyển từ nhạc bèo nhèo rên rỉ qua nhạc blues hoặc rock kiểu Elvis Presley.Mô Phật ! Lạy Chúa tôi ! phải vậy chứ há cô ? Chẳng lẽ cứ thảm thê vơí mối tình hờ như thế ? Đời còn dài mà,cô cứ vừa đi học vừa đi làm thêm để kiếm tiền sách vở và phụ giúp cha mẹ,tôi đèo cô đi,tôi ngoan ngoãn chờ cô từng buổi,cô cứ tin tưởng vào tôi đi mà,nhỏ ơi ! Tôi thương ,tôi chiều cô mà.Miễn là cô quên hẳn cái thằng khốn nạn ấy đi.Đừng rước hắn vào lòng xe nữa....


Thế là tôi tạm yên lòng dong duỗi vơí cô chủ be bé .



Cho đến một ngày đẹp trời kia ......


2.

Ở bãi đậu đông nghịt,tôi nhìn cặp mắt tròn xoe của cô chủ là tôi hiểu chuyện : Cô đang bị một tiếng sét ái tình ! Tiếng sét này làm tôi ù tai và xanh máu mặt khi thấy cô đang trầm trồ ngắm nghía một chiếc xe hiệu Mini xinh xắn màu đen thùi lùi đậu sát bên cạnh tôi.Mắt cô đổ hào quang,cô lạng vài vòng quanh con nhỏ có cái tướng sexy ấy,bàn tay cô vuốt ve nhẹ nhàng trên mui Mini da đen.Ngắm bằng mắt chưa đã thèm,cô còn móc sac tay lấy cái điện thoại di động chụp vài tấm cho đối thủ của tôi.


Trên xe,tôi nghe cô nói vơí con nhỏ bạn thân :


- Chừng vài tháng nữa,tao sẽ đổi xe,tao đang mê chiếc mini màu đen ấy.Chiếc này cũ quá rồi.Không biết nó đổ bệnh chừng nào ...

Trời ! Trời ! Nghe coi được không hả trời ? Tôi nghe mà muốn sôi ruột gan ! Ai đèo mày đi học,ai chở bạn bè mày đi biển,đi núi há con khốn ? Mày đúng là loại nữ nhi phụ bạc.Tao đang muốn sôi gan xì lửa nóng cho lủng cái váy mày đang mặc nếu tao có phép thần.


Tôi ho vài câu rồi nín thinh nghe con khốn phàn nàn về tốc lực ìạch của tôi,nó lèo nhèo lôi bao cái kém cỏi của tôi ra mà kể cho con bạn nghe.Nó chê là tôi không có máy lạnh mùa hè,tôi không đủ ấm thân nó vào mùa đông...Chê đủ thứ.( Trời ! Cỡ nó chừng vài chục năm nữa cũng bèo nhèo như tôi màthôi. Đừng tưởng bở con ơi ! )

Nằm một chỗ dươí tàng cây mỗi chiều,nằm ở bãi đậu mỗi tối chờ nó rời khỏi chỗ làm tạm,tôi ưng ức,lo lắng nghĩ đến cái tương lai bọt bèo của mình.Đời tôi sẽ hẩm hiu ở một cái bãi nghĩa địa xe hơi sắp tơí.Ôi ! Ôi ! Lòng dạ con người trần.Biết vậy,tao cho mày và tao lao xuống hố !


3.

- Nè cô ! Xe cô bị gì ? Bình điện không chạy há cô ?

Tôi run rẫy nằm ì ra trên parking nghe con nhỏ chủ trả lời vơí cái mặt nhăn xấu hơn khỉ đột :

- Phải rồi.Mất điện,cái xe mắc dịch dở chứng.

Giọng cái anh thanh niên sốt sắng :

- Đừng lo.Trời lạnh quá thi thế.Cô chờ chút,xe tôi có dây cáp câu điện.Xe tôi ở đằng kia.


Tôi lặng lẽ ì ra cho đến lúc chàng trai lái cái xe cũ mèm kia chạy đến sát đầu tôi.Nhìn kỹ lại,té ra là người quen mà tôi đã có lần chào hỏi dươí cơn mưa ngày kia : Anh chàng có cái xe hay xịt khói xanh và cây quạt nước lặt lè quặt quại hay đậu gần tôi.Thế là tôi ngoan ngoãn đề máy ro ro.Con nhỏ cà chớn của tôi cám ơn rối rít và trả ơn anh chàng bằng ly cà phê trong cái quán ấm áp ở đầu phố kia.


Tôi thức dậy thì nghe hai kẻ nói vơí nhau.Giọng anh thanh niên kỳ kèo trả giá :


- Tôi thích chiếc xe này lắm,nhưng vì là sinh viên giống cô nên.....Cô có thể bớt giá tí xíu không ?


Im lặng một chốc !


Ah ! Ah ! Thì ra thế. Mày đang muốn giải tao đi hả con khốn ? Tôi nuốt giận thấy con nhỏ gật đầu hẹn làm giấy tờ gả tôi cho anh chàng con nhà nghèo ấy....Tôi nín bưng trong một niềm hy vọng.Trong đầu tôi nghĩ là mình sẽ gặp người tử tế.


Đời sẽ ra sao.Ai mà biết được.Đến đâu hay đến đó. Tôi hy vọng mình sẽ nguôi cơn giận,tôi đang muốn tu.Khi tu hành thì ta nên nghĩ đến những điều tốt đẹp.Biết đâu tôi sẽ còn chuyện ở tập 2 và sẽ kể cho bạn nghe.....


( Bạn thích những câu chuyện có hậu đẹp hay xấu hả bạn người dưng ? )




.






















..
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
Thì ra đúng là chuyện cái xe. "Xe" tôi cũng cũ, đã gia nhập NATO (No Action Talk Only). [8D][:D]

"Chiếc xe cũ" đã được mang vào thư viện.

Xin cám ơn anh Sơn.
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
..






...


Cám ơn anh Nguỵ Xưa đã có lòng kéo " ChiếcXeCũ " vào thư viện.

Chúc anh và bạn đọc luôn vui,mạnh




nđs.



......
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..










CHIẾC XE MỚI

_______________________
@nguyênhạ





Bạn là ai ? Bạn có bao nhiêu cái bằng cấp ? Bạn đang làm nghề gì và sống ra sao ?



Ở trên kia là những câu hỏi của những thằng làm nghề Psy hoặc loại hiền triết tưng tưng .Bạn khỏi cần trả lời làm gì cho mất thì giờ của bạn ( Thì giờ là tiền bạc ! Đó là cách nói của ông chủ hãng Apple trước khi bị hãng Samsung cắn mẻ trái táo ) Tôi thì muốn hỏi bạn những điều khác.Bạn có sẵn lòng trả lời tôi không ? Để ta bắt đầu một trò chơi mơí.


Và đây là những câu hỏi của tôi :


- Bạn thích gì ?

- Bạn có à la mode lắm không ?

- Bạn sống và chạy được khoảng bao nhiêu cây số giờ ?

- Bạn nghĩ gì về bạn ? ( Hình ảnh và âm thanh ? )



Tôi nghĩ là bạn không cần trả lời những câu hỏi trên trong một khoảng thời gian quá ngắn.Bạn hãy rót cho mình một ly whisky và đi theo tôi vơí cái tốc độ 180 km/ giờ

3.2.1. Go ......




" Khi bạn gặp tôi,tôi chắc chắn là hai con mắt bạn sẽ mở to lắm ! Mũi bạn sẽ ngửi thấy mùi của tôi : Thơm,ngọt,choáng váng.Tôi thuộc loại nữ phái gơị cảm và là dân chơi ! Chủ tôi đặt tên tôi là Mini ( Nhỏ xíu xiu - Tí Cô Nương ! )


Nói thẳng ra tôi là một chiếc xe hơi loại mơí.Thiên hạ thấy tôi nhỏng nhãnh lạng tơí lạng lui ở những khu phố sang trọng là lé mấy cặp mắt.Thiên hạ mua báo,mở đài TV là thấy tôi vơí nhịp tim đập mạnh vì hình ảnh quảng cáo.Dân marketing ở xứ tây nói : " Người đến tuổi 50 mà trên cườm tay không có đeo cái đồng hồ Rolex là kẻ không thành công ( sic ! ) - Bây giờ ,thời của Apple,Ipod,Iphone ,người mà không trèo lên chiếc Mini của hãng BMW là kẻ hũ lậu ! Ah ! Ah ! Vậy thì bạn hãy đi theo tôi xem vài màn biễu diễn.Vui nhộn lắm.


Trước khi đi chơi,tôi muốn biết bạn có bao nhiêu tiền ?


- Ơ..... ơ.... hơ hơ ....



- ........................................... -



- Khỏi ư ư ơ hơ như thế.Mất công.Hãy chạy vào nhà băng ,chỗ nào tiền lời rẻ,bạn mượn chừng 29000 euros hoặc nghèo mà muốn chơi bảnh thì bạn tụt xuống chừng 19.000 hoặc hạng chót là 15000 euros cũng được.Đó là trị giá của những người đẹp mang tên Mini ( Tí cô nương thời mơí )


Ngồi vào lòng tôi,bạn có thể sờ soạng tôi trong khi chăm bẳm ngắm nghía sắc đẹp nghiêng thành đổ nước của tôi.Bạn cứ tưởng tượng mà xem : Chiều cuối tuần,ăn mặc bảnh bao,lạng ào ào trên khu phố sang trọng của Paris,Lyon,Bordeaux,Marseille...thiên hạ lé con mắt thì phải biết.Bạn đừng đi một mình,bạn phải có lứa đôi . 1+1 =...

Nếu là nữ phái,bạn hãy mặc cái quần jean bó thật sát mông và đùi để làm nổi bật đường cong hấp dẫn,bạn xách cái ví hiệu Longchamp,Hermes và mặc áo hở ngực.Nếu là nam phái thì bạn đeo đồng hồ Rado,đeo kính hiệu Ds hoặc của Alain Delon.....Đừng quên cái áo pull của Lacoste hoặc YSL ... Sau cuộc dạo chơi ,bạn hãy đậu xe ở parking của Casino de Paris hoặc khách sạn Hilton.... Nhớ sức nước hoa cho thơm ngát chỗ mình đi ngang.



Bây giờ thì nói về cô chủ mơí của tôi .Khi có tôi,cô biết là
cô mang nợ nhiều lắm vì cô muốn đổi đời,cô sắm thêm giày dép,bóp ví ,quần áo hở rốn,hở bụng,cô trang điểm màu mè và cảm thấy mình tự tin, thoải mái trước những cặp mắt người đời.
Cô cày ngày,cày đêm và lơ là chuyện học hành ( Học cho lắm ,tắm cũng ở truồng ) Cô học thêm cách mở cửa xe,cách co đùi ngồi vào lòng xe theo kiểu ca sĩ,siêu sao và cô ngậm điếu thuốc ngất ngưỡng kiểu Paris Hilton...

Cô chơi bời vơí tôi như thế chừng hơn 1 năm thì tôi đổ bệnh.Không bệnh sao được khi mỗi lần cỡi tôi,tôi chưa kịp nóng máy thì cô đã phóng như ngựa tế,cô leo lề lạng vèo vèo ình ịch,cô cắm cổ chạy đua vơí mấy đứa có xe mạnh hơn cô trên xa lộ....

Thế là tôi nằm garage,khi đến rước tôi về là lúc đến phiên cô bị lên máu muốn ngã ngửa : Nhìn mấy con số 000000 chạy đàng sau những con số trước như thế trên tờ hóa đơn ai mà không chóng mặt đứng tim ? ! Hơn nửa tháng lương của con bé sinh viên đi cày đêm ! Cô nhăn nhó và xấu xí hơn thường lệ.Ngồi vơí tôi,cô lèo nhèo bằng tiếng Hoà Lan,tiếng Đức,tiếng Miên rất khó nghe.


Một hôm ....


Mang cái mặt ỉu xìu như cái bánh bao,cô ghé cái quán gần nhà,tình cờ gặp lại cậu sinh viên chủ nhân của chiếc xe cũ xì xì mà cô đã bán cho.Cậu ta hỏi cô " Sao thấy mặt cô buồn ? "

Cô phụng phịu,né câu trả lời bằng câu hỏi khác :

- Xe anh chạy tốt không ?


Anh ta gật đầu,vuốt bàn tay lên đầu mui chiếc xe mèm mèm - Ừ,ừ.Nó trung thành vơí tôi lắm ! Tôi gặp hên.Mưa gió lạnh lẽo cỡ nào nó cũng chạy o o.Còn xe cô thi sao ?


Cô bí xị,lắc đầu muốn mếu.Cô quay sang nhìn lại chiếc xe cũ kỹ đang đậu bên cạnh chiếc Mini ba trợn hào nhoáng rồi cô sụt sùi :

- Tôi đang muốn bán xe,anh mua không ?

Anh chàng la lên,thảng thốt :

- Úi trời ! Để làm gì,cô ? Tui con nhà nghèo, đang đi học không dám chơi bảnh á cô !

Cô nhỏ gừ gừ :

- Bảnh cái con khỉ khô ! Nó tên là Ảo.Nó chỉ là một khoảng khắc đời mà thôi ....




Ơi ơi ! Trời !

Tôi không tên là Ảo,tôi là thật.Tôi tên là Mini từ hai mẫu tự viết tắt : M - N ( Mộng và Nợ ) Mộng ở chỗ hào nhoáng phía ngoài.Nợ là điều vỡ lẽ ở trong lòng : " Những điều ta nhìn thấy chỉ có thật khoảng 45 % )


Khi tâm sự đến đây,tôi đang chán đời,tôi quay sang nhìn thằng đồng loại cũ xì,chợt dưng tôi thèm có sự dịu dàng trìu mến của chủ nó đang cho nó.......





........
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.03.2013 09:55:54 bởi dang son>
 
Thư cho Bạn


dangson.fr

 
 
    Thăm bạn.
 
    Vui khi có chữ của bạn sau bao năm tháng lạc nhau...   Tôi thấy mình không đi lạc,tôi vẫn ở lại đó chứ,lênh đênh đâu đó trên những trang chữ khi có điều để viết và cũng có khi mòn nhẵn,chán chường vơí những gì mình đã viết.Viết về điều gì? Có gì để mà viết? Cuộc đời này,quay đi quay lại,quẩn quanh ( đôi lúc thi vị,lắm lúc nhạt nhẽo sau bao cái cay và cái đắng ).
 
    Bạn đọc nhiều ( và hẳn đã đi nhiều ,để khi viết,bạn lưng lững ,lủng lĩnh vơí nhứng thể cách bám trụ vơí chữ nghĩa ).Bạn đã đọc những điều mà người khác nghĩ là khó đọc khi họ không muốn nhức đầu và nhức óc,tôi nghĩ là bạn đọc chữ,đọc những điều muốn đọc từ một thứ ánh sáng của tâm linh linh - Riêng biệt.
 
  Khi bạn ghé thăm và viết cho tôi :
 
 &quot;  



.... &quot; Viết gì ?


viết gì, khi buổi trưa nhắc mình về thời gian và cảm giác.

viết gì, khi buổi chiều thắc mắc về những đồng nghĩa của hoàng hôn, của thế nào gọi là &quot; biết &quot; ? chẳng hạn, &quot;biết sống&quot;, &quot;biết yêu&quot;, &quot;biết làm thơ&quot;, &quot;biết viết&quot;, &quot;biết thì sống&quot;, và &quot;biết mình không biết&quot; v.v...


hàng cây trên con đường nhỏ nép mình vào trong khái niệm của lòng tôi và từ đó hiện ra những lỗi lầm của quá khứ, những ước lượng dị biệt của cỏ trời và cỏ em


cái gọi là giai điệu và ngọt dịu âm thanh, cái hòa hợp với lỗ tai ??? cái mà nietzsche đã chế nhạo - đừng nói &quot;hãy sống theo tự nhiên&quot;, bởi lẽ có cái gì trong cuộc sống là không tự nhiên ? tự nhiên bình thường vượt lên và ở ngoài ngữ ngôn sòng phẳng là bởi lẽ đó. Không có áp đặt, không có mù quáng, không có sáng suốt, không có cái gọi là hợp tai, hợp nhãn, hòa hợp v..v... bởi cái tự nhiên thì không nằm trong chữ tự nhiên


hàng cây trên con đường nhỏ, và một vòng tay hờ khoác lên xanh biếc những ảo tưởng về cái gọi là hy vọng, và tương lai với những đối chọi của vui buồn, của màu sắc ~ em ơi, now or never, hôn hay buồn nôn ? Cũng sẽ chết, sẽ chết

sẽ c.hết ... sẽ chấm hết ...


có thật không ? những chiều mưa, những quãng lặng im, những điều không nói làm nên nhịp điệu của lòng, những điều đất trời chưa tỏ làm nên dáng hùng của núi non, và bàn tay anh làm dáng em thêm ngon trong chiều tàn nắng giữa

viết để làm gì ? tự ngã chơi đùa cùng ngôn ngữ và trí óc chúng ta sẽ chìm đắm trong nhà tù nhồi sọ của khái niệm và ngữ ngôn lọt lòng cho nên tất cả những câu hỏi đều không bao giờ thoát ra khỏi chúng mà cho chúng ta được một phút nguyên trinh mới mẻ nào cả ...



( Sơn, tôi thích chiều. Và tính chất &quot; tàn dần &quot; của tôi trong tất cả ngu xuẩn và thi vị của nó, cho tôi một chút mặn mòi khi nắng luyến tiếc phai dần trong chiều nay ...)

Khải Ý ( dactrung.net )
 
 
   _______________
 
 
 
    Đọc xong,bạn có biết là tôi đã than trời như bọng vì một vài lẽ : tôi thấy mình mù mờ ngu xuẩn vơí cái định nghĩa từ câu nói :  &quot;biết mình không biết&quot;.Phải rồi - Bạn tôi ! Đã có bao thứ mình đã không biết mà cứ tưởng mình đã biết.Sự vật,vũ trụ miên man rộng lớn quá.Những hạt bụi tượng hình của bạn,của tôi chỉ là những hạt  lấm tấm rồi tan mất khi ngọn gió tử thần mang tên gọi của cái Chết tìm đến.
 
  Bạn và tôi.Bi quan để làm gì ? Lạc quan  đi mà chờ ngày để chết - Nhưng.Tôi biết,trước khi chết và tan vào  bụi ,chúng ta vẫn còn viết
 
    Bạn à !
 
   Trước khi thành bụi,tôi muốn chúc chúng mình được vui -
 
 
  thân ái
 
   đăng sơn.fr
 
 
  Ps :   Tôi đã mang bài viết của bạn từ Những Buổi Chiều Còn Mưa vào chủ đề  &quot; VIẾT ĐỂ LÀM GÌ  &quot; - Nếu cần,bạn có thể làm tôi nhức đầu ở chủ đề ấy như một thân tình giao bút...
 
 
 
 
.
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0


..






VIẾT CHO MỘT NGƯỜI EM RẤT THÂN
và rất xa....



_____________________





Em thân mến !




Thời gian trôi nhanh.Đã từ lâu,anh chẳng còn thấy bóng dáng và chữ viết của em trên các diễn đàn ở đây đó.

Thời gian vô tình như nước trôi dưới chân cầu nhưng trong anh,thời gian không hề có hiệu lực để làm mất đi trí nhớ và kỷ niệm khi em đến vơí anh qua những bài viết ,nhất là những lời góp ý chân thành của em.

Và từ đó,anh em mình hoá ra thân thiết vơí nhau.Ở em,anh có sự trân trọng.Vì có những điều thật tình đến từ em.
Từ những lá thư riêng em đã viết cho anh từ một nơí xa,nơi anh đã bùi ngùi bước chân đi để có một chủ đề mang tên : Chợt Nhiên Nhớ Nắng Saigon. Nắng Saigon gay gắt từ một sân trường thưở nhỏ,nắng Saigon đã làm anh say sẩm.

Trong những bài viết về xã hội,về tâm tình của em,anh nhận thức được giá trị của sự suy nghĩ và một niềm chân thành.Em đã không lợi dụng câu chữ hoa mỹ,em đã không ảo tính hoá cách viết của em theo một cái nghĩa nào đó của văn chương hoa dạng.

Chúng ta đã rất yêu thích những điều bình thường và rất bình dị.Câu viết của em đã nhắc anh đến những dòng sông,những đám lục bình trôi ở những buổi trưa hè ngày xưa.Qua những lời viết tâm sự,anh cảm thấy em rất sâu sắc khi kể về tình cha con,tình con cái vơí trách nhiệm và bổn phận.

Anh đã đọc rất kỹ và cảm nhận được nỗi băn khoăn của em trong khi chờ đợi cái tờ giấy xuất cảnh để sẽ sống ở xứ người như anh .Em đã hỏi anh về phong thổ ,về văn hoá và cách thức hội nhập vơí xứ người.Và có lúc em đã tâm tình vơí anh về những mối tình ảo ,về những kẻ không đủ tấm lòng chân thật để lợi dụng,vẽ vời hư ảo.


Ngày qua ngày,vì những bận rộn quá thể của đời sống riêng,chúng ta đã mất liên lạc vơí nhau.Cái địa chỉ email của em cũng đã bị thiêu huỷ sau bao lần anh bị trục trặc vì vi trùng tấn công máy để mất toàn bộ hồ sơ.Anh đã sơ hở không giữ lại địa chỉ của em và từ đó,mỗi người một phương.


Chiều hôm nay,ngồi mở lại những bài viết cũ,anh chạm mắt vào những bài viết,những lời góp ý của em trong những chủ đề cũ.Lòng bồi hồi và đã tự trách móc mình.


Em gái thân !

Anh nghĩ và hy vọng có một ngày rảnh rỗi,em lại trở về chỗ cũ,chỗ có những bài viết của chúng ta và bạn hữu ( những người bạn không ảo dạng,ảo hình để còn xứng đáng có cái tên gọi là Bạn ) ,em sẽ đọc những dòng chữ này và vào viết cho anh vài chữ. ( Chữ nghĩa chân thật có thể làm ấm lòng ) .


Ở cái thế giới Net này,anh đã có nhiều điều thất vọng đối vơí những người đã tự hào là mình biết viết,biết đọc và biết cảm nhận.Nhưng ôi thôi ! Anh có cái cảm giác về những điều họ viết là không thật.Viết để viết,để thử làm đẹp câu viết.Ôi !


Từ bao lâu nay,anh vẫn thầm phục cái thật - không Ảo - của em qua cái tên rất thuỷ chung mà em đã giữ dù viết trên bất cứ diễn đàn nào.Điều này chứng tỏ em có đủ bản lãnh để giữ em được là em và em hãnh diện vơí cái bút hiệu đã chọn.

Em gái !


Anh ngừng ở những dòng cuối.Vì nghĩ viết đến đây đã đủ.

Chúc em an mạnh trên bước đường đời và đường viết.Và chúc em mãi mãi là em.




đăng sơn.fr
( to Songngan )
Đăng nhập để trả lời
0


..




VIẾT SAU CƠN BÃO CUỐI NĂM


_________________________________________






Em nhỏ.


Sáng nay,muà đông lạnh cóng đã thực sỰ trở về sau vài ngày giông bão.Lần này cơn bão đã không được đặt cho một cái tên của đàn bà như bao lần ( Người ta hay ví đàn bà giống như một cơn bão,cho dù là có những cái tên rất đẹp như Delphine,Lydie ,M@anh.... ) Cơn bão kỳ này mang một cái tên rất là Đàn ông,con trai : Joachim ! ( Chữ Chim như thế thì hẳn nhiên là giống đực rồi - ta khỏi cần phải bàn cãi )

Joachim đã quất một chiếc tàu chở dầu tạt vào bãi và gây ra nạn ô nhiễm.Joachim đã làm ngã rạp cây cối và làm cúp điện cho khoảng hơn 200.000 gia đình và nó hung hăng càn quét một dọc chợ bày hàng noel trước khi phụ tay vơí cơn bão đồng minh kéo đến phía nam Phi Líp Pin để gây thiệt hại nặng nề.Nghe đâu nó đang kéo bạn bè sang bên Đức để ăn mừng những ngày cuối năm.Chẳng biết sau cơn thịnh nộ ấy,nó có hiền lành và biến mất không ?


Em nhỏ.

Nói vê sự giận dữ và ưu phiền thì anh có đôi điều để kể,để nói.

Hẳn là em biết rằng anh là một kẻ rất yêu chữ nghĩa như yêu một người tình,nên anh thích dùng chử KỂ thay vì chữ NÓI .
Để kể một câu chuyện,người ta hay khơi lại một phần nào đó trong ký ức và điềm đạm khi trầm giọng kể chuyện.Để nói và diễn đạt ,đôi khi ta khó lòng mà tự chủ khi nói về nhũng điều làm mình phiền lòng.Tốc độ nói có khi sẽ rất nhanh và có thể gây sự hiểu lầm giữa sự nghe và nhận.Vì thế,anh chọn cách viết để kể chuyện.Khi viết,những dòng chữ được dùng thì giờ để thong thả trôi theo ý nghĩ.

Vậy thì anh kể chuyện :

- Chuyện hôm nọ,em hỏi anh về tình hình của các diễn đàn Net và về những người quen biết.Đại khái là chuyện đọc và viết.

Chúng ta đọc được gì ?

Anh đã mầy mò đọc được một chủ đề đăng lại một bức thư của một cô gái được sinh trưởngt ại Việt Nam và cô ta tỏ bày sự chống đối các ông chồng Việt Nam vì họ không đủ lịch sự và galant cũng như sụ tử tế như những ông chồng da trắng ở nước ngoài.Trong thư,cái cô ấy viện ra những điều khá đau lòng của cảnh chồng chúa vợ tôi và để kết thúc lá thư,cô hô hào cổ vũ cho việc cô sẽ không bao giờ lấy chồng người Việt !

Đọc xong,anh ngẫm nghĩ và viết một đoạn góp ý ở chủ đề ấy như sau :

... " Cô nào đó viết :
Gửi các anh đàn ông!

Lâu lâu lại đọc được đề nghị nên có ngày tôn vinh đấng mày râu trên trang báo mạng, tôi thấy thú vị quá. Thú vị hơn nữa là lại thấy một số đàn ông so sánh rằng, đàn ông Tây còn có ngày của bố, còn đàn ông Ta thì chẳng có ngày gì để được tôn vinh. Uh, cũng đúng thôi, vì đàn ông Tây họ đàn ông ra đàn ông, còn đàn ông ta thì ông chả ra ông, mà bà chẳng ra bà thì tôn vinh cái gì? Giá như các anh đề nghị chúng tôi tôn vinh cái cỡ “xăng pha nhớt” thì Ok ngay, còn tôn vinh đàn ông thì hơi khó, vì các anh có phải đàn ông đâu mà tôn vinh. Các anh cũng làm sao mà so bì với đàn ông Tây được ?



và :


... "Chẳng nói ra chả sao. Nói ra đâm thêm coi thường đàn ông Việt Nam, chưa làm được gì đã muốn được tôn vinh. Mà tôn vinh cái gì, tôi rất thích comment của một độc giả nào đó nói, chẳng lẽ tôn vinh cái sự: Hôm nay 8.3, tôi giặt cho bà cái áo của tôi à? Không nên có ngày tôn vinh cho đàn ông Việt Nam vì các anh không xứng đáng được tôn vinh. "



----------



Thưa cô.


Đáng lẽ tôi giữ im lặng.

Đã đọc lại lần nữa lá thư kiểu " sỉ vả " nặng nề của cô,tôi ức lắm.

Tôi biết có những thằng đàn ông rất khốn nạn . Nhưng thưa cô,không phải thằng nào cũng khốn nạn giống thằng nào.

Tôi cực lực phản đối chuyện vơ đũa cả nắm. Không phải ai cũng giống nhau.

ký tên :

Một gã đàn ông


-----------------------------------


Vậy đó. Anh thấy ta không nên vơ đũa cả nắm.Ai ở đâu cũng có cái này,người này người kia.Mọi sự lý luận kiểu nguỵ biện không thể nào đứng vững nếu chịu khó mở mắt,mở trí mà suy xét.

Ở Net,còn có những điều lạ lùng và quái dị để khi đọc,ta không khỏi nhăn mặt và chóng mặt.Có những bài viết,những chủ đề chẳng ăn nhập đâu vào đâu như những câu chuyện tán gẫu cho qua ngày đoạn tháng.


Mà thôi. Cơn bão đã qua đi. Chẳng lẽ anh lại gây bão tố thêm trên những dòng viết như thế này.

Cả một ngày dài vừa qua đi trong cơn lạnh lẽo.Bây giờ thì anh thấy oải lắm rồi.Đôi mắt bắt đầu ríu lại.Nếu lì lợm ngồi viết thêm vài hàng nữa,anh e rằng anh sẽ hứng thêm một " trận bão chữ " do người đọc khác mang lại sau khi đọc được những đoạn viết rất thẳng thừng của anh.

Người xưa nói : Lời nói không mất tiền mua.Liệu lời mà nói cho vừa lòng nhau.


Em nhỏ !

Anh thích tử tế để làm vừa lòng người khác.Để chứng tỏ sự tử tế này,anh ngừng viết ở dòng này để chúc em ngoan hiền và đừng bao giờ giống như một cơn bão ( dù vơí một cái tên rất đẹp )







đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.03.2016 19:46:04 bởi m@anh>
 
.
Đăng nhập để trả lời
0




.



NGÀY MỚI




___________________________________





Cứ thử tưởng tượng bạn đang có một ngày rất đẹp.Đẹp từ buổi sáng khi đứng nhìn vạt nắng rạng rỡ bừng bừng ngoài khung cửa sổ.Lòng bạn đang thênh thang từ một bản nhạc vui và bạn đang nhâm nhi ly cà phê đầu tiên.Cảm thấy ngon,cảm thấy vui vẻ và cảm thấy có điều thoải mái khi mở máy,lục lạo để đọc những dòng chữ này.

Tôi, người viết những dòng này,chẳng biết bạn là ai,bạn đang ở chỗ nào trên mặt đất này.Chỉ biết là bạn đang ngồi,đứng ( và sống ở một buổi sáng ) để bắt đầu cho một ngày mới.

Nói đến buổi sáng là nói đến sự bắt đầu từ lúc thức dậy.Bạn làm gì ? Nghĩ gì ?

Buổi sớm của tôi,thường lệ,bắt đầu từ 5 giờ sáng.Tôi luôn luôn cẩn thận để chuông báo thức nhưng cái đồng hồ vô hình trong đầu mình luôn dựng tôi thức dậy đúng 4 giờ 55 phút.Sáng nào cũng thế,tôi tìm lại được mùi cà phê háo hức của tiếng nhỏ giọt óng ánh trong căn bếp yên tĩnh.Khẽ ấn ngón tay vào nút play bật máy,nhạc nhẹ nhàng trỗi lên trong khi tôi làm những dộng tác tập thể dục.Gân cốt dãn nở,hơi thở điều hoà mang lại cho mình sự tỉnh táo để ngồi vào bàn ăn,nhâm nhi ly cà phê sữa,đọc vài mẫu tin tức từ tờ báo hay tờ tạp chí hoặc nghe tin tức lặt vặt từ cái radio.


Sau bữa quà sáng,tôi thong thả mở cánh cửa văn phòng sau khi bước lên từng bậc thang gỗ . Thế giới riêng mở cho tôi cánh cửa của nó đúng 6 giờ sáng.Màn ảnh Pc tìm thấy tôi sau vài chữ PW mật mã.Trong tiếng nhạc hoà tấu,tôi thả mắt lướt trên màn hình tìm những trang web muốn đọc,tôi đọc chữ của bạn,đọc điều bạn đã viết và tìm lại những dòng chữ của mình.Bạn đã viết gì ? Tôi đã viết gì ?

Thời gian ngồi trước màn ảnh không cho phép tôi trì kéo.Ngừng mắt,rời trang web,tôi tìm tên một người bạn,một người thân để viết một vài dòng thư ngắn và gửi đi.

Vơí từng bước chân trở xuống nhà dưới,tôi xách chiếc cặp hồ sơ mở cửa ra vườn,chỗ đậu xe và đi làm,tôi hay thầm nghĩ lại và cám ơn sự tân tiến của thời đại mới.Ngày xưa đâu có được như thế.Thời chưa có điện thoại,chưa có email,đã bao lần đạp xe lè lưỡi đến tìm bạn bè,lắm khi đạp thè lưỡi trở về tay không.Gửi một bức thư đi xa,có khí phải chờ đến một hai tuần....

Bây giờ,cái gì cũng nhanh chóng.Lắm khi nhanh quá cũng thấy choáng váng mặt mày.Đã bao lần,tôi được chứng kiến cảnh người vừa lái xe vừa bấm số điện thoại,vừa lái vừa trang điểm,ăn uống hoặc vừa bấm chữ trên phone để gửi texte message,biết bao cái tai nạn lưu thông đã xảy ra vì bất cẩn... Đã bao lần,tôi thấy người ta bị stress quá độ khi dành dật nhau từ những khoảng cách dài ngắn trên đường phố,trên những bãi đậu xe vì họ nghĩ mình không có thì giờ để làm xong từng thứ,từng việc tuần tự nhau....

Để tránh điều đó khi lái xe,tôi luôn có một tờ báo,tờ tạp chí,có những bản nhạc mà mình yêu thích từ những cái đĩa cd và nhất là có sẵn một cuốn bloc note để bên cạnh chỗ ngồi lái.Nghe được vài bản tin có điều ngộ nghĩnh,lạ kỳ thì tôi chỉ chờ khi ngừng xe ở ngã đèn đỏ để ghi lên vài mẫu tự để đánh dấu cho những điều mình sẽ viết .

Tôi đã nghĩ đến câu chuyện nhỏ như thế này trong lúc lái xe để kể :

" Đài radio Sud FM đang phát một chương trình đối thoại nói về cách xem TV và sự nhận định của dân chúng về các chương trình chiếu trên đài trong những ngày gần cuối năm.Có một câu nói của ông ký giả dẫn đài làm tôi phải phì cười.
Ông ta nói :

- Phải rồi.Chúng mình ( dân pháp ) luôn là vô địch trong sự phàn nàn.Chả bao giờ ta hài lòng cả !

Tôi bật cười vì thấy diều nhận xét này khá trung thực.Người Pháp thích phàn nàn,lèo nhèo rên rỉ trong khi họ có tất cả biết bao điều để sống sung sướng từ nền văn minh cho đến vật chất thừa thãi.Vậy mà....


Tôi - cái thằng Mít đặc - tôi không phải là người Pháp,tôi sống ở xứ họ,học ngôn ngữ của họ để giao dịch,để sống hội nhập.Tôi đang viết bằng tiếng mẹ đẻ để không bao giờ quên nguồn cội và tôi đang bắt đầu một ngày mơí của mình bằng một ý nghĩ thoải mái.

Còn bạn thì sao khi đang đọc những dòng chữ cho một ngày rất mới của bạn ?





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày mới của MPN !
 
Đối với cháu ,một ngày mới là một hy vọng mới , một niềm tin mới ,một bài thơ mới ,một ý tưởng mới. Đôi khi chỉ đơn giản là một chiếc áo mới...một món ăn mới.
 
Chử MỚI của Mưa không có nghĩa là NEW , là mới toanh ,Không đâu thưa chú ! Mọi thứ với Mưa được coi như mới nếu mới giặt ,mới ủi ,mới vá lại ,mới tân trang lại...
 
            Mới - nghĩa là chưa cũ.
            Mới - khi ta vẫn còn thích.
            Mới - khi mình vẫn đang say.
       và Mới - khi mọi thứ vẫn là bí ẩn.
 
hehehe...triết lý của cháu có phải lý sự cùn hay không ? Thưa ông chú Bác sĩ đa tài ? ( CHỮ TÀI LIỀN VỚI CHỮ TAI MỘT VẦN...)
 
           Mỗi ngày , được đọc những bài viết mới của chú là tâm trạng của Mưa lại mới hơn.Chú ơi ,nói thật hổng phải nịnh đâu nghe ! Lúc gần đây cháu thấy chú viết hay lắm.Cả thơ của chú cũng tình hơn ,người hơn ,nhân bản hơn.
 
           Lúc trước ,đã có lúc cháu thấy ghét và giận chú lắm. Bởi thấy chú vô duyên ,đa tình ,lãng mạn. Có khi còn muốn cài số de...nghỉ chơi với chú luôn cho rồi ! hihihi...
 
            Chú ơi !
Hãy cứ mãi mãi mới mẻ trong mắt Mưa được không? Cho tới ngày chú hơi tàn sức kiệt đó. hahaha...
 
         Xì !...Chú chẳng chiều Mưa thế đâu.Những thứ phàm phu tục tử chẳng bao giờ vừa mắt Mưa cả. Mưa không thích nhìn chú Đăng Sơn như một anh gà trống khoe mã.
        Chú phải là Thái Sơn như cái tên của chú ấy. Và Mưa tin chắc là chú phải được ,chẳng biết chú có muốn làm hay không? Có rất nhiều thi sĩ ráp vần và văn sĩ bồi bút. Chú cháu ta ứ thèm , phải không chú yêu.
 
TRƯỚC THỀM NĂM MỚI KÍNH CHÚC MỌI NHÀ HẠNH PHÚC -SỨC KHOẺ -BÌNH AN.
Đặc biệt chúc riêng các thi sĩ  (không ráp vần ) nồng thi hứng.
Đại đặc biệt chúc các văn sĩ ( không phải bồi bút ) có nhiều sáng tác mạnh mẽ -thực dụng - bổ ích.
 
 
 


📎 HappyNew..500x303


Đăng nhập để trả lời
0

______



THƯ
trả lời ở ngày cuối năm





" Lúc trước ,đã có lúc cháu thấy ghét và giận chú lắm. Bởi thấy chú vô duyên ,đa tình ,lãng mạn... "
* by : Mưa Phố Núi.


Trong một bức thư chúc lễ mà viết như thế thì người viết sẽ mắc tội.Vì cớ lẽ :

1. Vô Duyên :

Vô duyên thì tuỳ lúc,tuỳ khi,thường thì người viết hay có lắm cái cớ để làm người đối thoại vui khi hắn muốn khôi hài.
Trong những buổi tiệc đã tổ chức tại nhà,khi nào thoải mái trong lòng ,hắn đã nhù nhì làm vài người ngã té ghế.Kết quả vô cùng thiệt hại :
- Hai cái ghế nhựa ngoài vườn bị gẫy chân
- Vài người đẹp vì lỡ cười nên làm đổ chén bát lên bàn và có vài cái ly tách bị vỡ...
- Vài người bạn bị tức bụng và đau bụng khi toét miệng cười.

- Vài vở kịch đóng tuồng trên sân khấu ngày lễ đã khá có ít nhiều sự ủng hộ vì khán giả thấy thoải mái.


2. Đa Tình :

Cái này thì không và " Không " hề có.Hắn có bản tính rất lì và rất chung thủy,trung thành khi yêu ai.Và hắn rất sợ bị " hớ " nên không dám yêu quá nhiều. ( Vì yêu nhiều quá thì hay bị đứng tim và có hại cho sức khoẻ.Bác sĩ gia đình cấm !.


3. Lãng Mạn :

Điều này thì có thể có khoảng 79 %.Vì khi viết về một chuyện tình hoặc để có thể làm thơ tình,người ta cần phải quên đi một phần nào thực tế phũ phàng ở đời.

Lấy một thí dụ cụ thể :


Hai người yêu hẹn hò đi chơi vơí nhau.Chàng nôn nóng chờ nàng ở một góc nơi thành phố biển.Nàng đến muộn như chuyện thường kể trong những câu chuyện tình.Chàng quên cái nhăn nhó ,quên hờn giận để nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng và hôn lên đó.

Hai người yêu nắm tay nhau đi dọc theo bãi biển.Trời đất bỗng nhiên có đủ màu sắc trong đôi mắt họ.Giữa trời xanh,biển xanh đội cát vàng,hai người đủ mỏi chân để tìm một quán nước.

Khi nồng nàn,tình tứ nhìn nhau,chàng không thể nào nói những chuyện việc làm lục đục,đánh nhau,cắn nhau vơí nàng.Không lẽ chàng kể chuyện hầm hừ trục trặc vơí sở thuế vơí bạn đồng nghiệp cho nàng nghe ? ( Thế thì vô duyên quá )

Chàng vuốt cái đầu mũi nho nhỏ của nàng để khen nàng xinh lắm.Chàng chìm giọng để nói dối là chàng đang chìm lĩm mình trong dòng mắt sâu của nàng và chàng có thể chết đuối vì không biết bơi ( ! )

Vưà nhân nhi ngụm bia hoặc ngụm cà phê ngon,không lẽ cứ ba xạo tán hót nàng mãi,chàng thủ thỉ kể chuyện đời xưa cho nàng nghe.

Chàng ngồi xích lại,hôn lên tóc nàng,ngửi mùi hương tóc để kể :

" Il était une fois....

Ngày xưa nơi chốn cũ,anh đã có một thành phố rất nóng.Vì sợ cơn nóng nên anh hay chọn thời khắc của buổi chiều để phóng xe rất nhanh trên đường phố.Đằng sau lưng là một vòng ôm của một người đàn bà.Phải gọi người ấy là đàn bà vì cô đã có chồng và chồng đi học tập cải tạo mút chỉ cà sa.

Cô ấy hay mặc áo đầm màu hồng hoặc màu trắng.Cô có đôi mắt của một đứa trẻ con mà người pháp hay gọi là femme - enfant ( cô đàn bà - trẻ con ).Cô ấy tưởng tượng thằng con trai đang phóng xe vùn vụt là người yêu của mình khi hắn đảo xe khắp thành phố.

Thành phố ấy của họ có những quán nước rất đẹp và hai người chọn một cái quán tình nhất,yên nhất để có thể ngồi trước mặt nhau và lắng nghe những bản nhạc tình của thời Art Sullivan *,Lobo hoặc Carpenter's.

Hai người đã nói chuyện vơí nhau,bâng quơ bâng quơ.Ai ở ngoài nhìn họ thì cứ tưởng họ là hai người yêu nhau.

Chỉ vậy thôi.

Lãng mạn mà không phải là lãng mạn.Một tiếng nhạc mềm.Một nụ cười trong ánh mắt rồi thôi. Ngày tháng cứ trôi.Rồi chẳng ai còn gặp lại ai .


...


Nghe xong câu chuyện sơ sơ như thế,nàng người yêu nói :

- Thật là một câu chuyện vô duyên và nhạt nhẽo .

Chàng lại lợi dụng,nắm lấy bàn tay nàng :

- Vì anh đã để dành một chỗ lớn trong trái tim mình cho em khi gặp em.


Nàng người yêu tròn xoe con mắt tỏ vẻ kinh ngạc :

- Anh vừa xạo,vừa vô duyên ! Sao anh biết anh sẽ gặp em để yêu ?


Chàng vẽ lên lòng bàn tay nàng,ở chỗ có đường chỉ tay tình duyên :

- Anh biết là như thế,vì em đã đợi anh.


Để làm say ngất nàng,chàng định kéo vai nàng để rù rì bên tai một màn sáu câu vọng cổ,nhưng chàng chợt nhớ lại là mình chẳng thuộc được câu tân cổ giao duyên nào ( ngày xưa,chàng chỉ yêu nhạc ngoại quốc ) .Đành thế.

Chả hát hò,chẳng cần có chất giọng quyến rũ của Michael Bublé hoặc của Barry Gib,chàng biết rõ là nàng vẫn mê chàng như điếu đổ.
( Vì những lý do rất dễ hiểu : Khi tán tỉnh nàng,hãy nói thật rõ,thật chậm rãi.Hãy biết cách nói cho nàng hiểu là nàng rất duyên dáng ,xinh đẹp và mềm dịu trong mắt mình.Hãy biết lúc nào cần nói chữ " Không " để không chiều chuộng nàng một cách quá đáng, vì đàn bà giống như một đứa trẻ dễ hư.Đàn bà thích loại đàn ông có đầy đủ nam tính.Nếu mà hiền lành quá,họ sẽ rất chán mình khi đã leo được lên đến vai mình để nắm quyền sinh sát -


Vô duyên hay có duyên không còn là điều đáng lo ngại khi cần viết.Miễn là mình có đủ một chút dịu dàng,một góc thảnh thơi của tâm hồn và một niềm hy vọng vào sự đẹp đẽ nhất còn sót lại từ tình người và tình yêu.

Thiết tưởng,dần rồi người ta sẽ bớt đi được phần nào cái ý nghĩ xấu về
sự " lãng mạn ".



Vài hàng để viết như bản tường trình thống kê cuối năm.


Hy vọng,chúng ta, người viết có một chút vô duyên + thêm một tí duyên dáng và có khoảng 60 % sự lãng mạn để viết,để mong làm dịu lại phần nào năm tháng đang trôi qua.





đăng sơn.fr


Đăng nhập để trả lời
0
Vô duyên hay có duyên không còn là điều đáng lo ngại khi cần viết.Miễn là mình có đủ một chút dịu dàng,một góc thảnh thơi của tâm hồn và một niềm hy vọng vào sự đẹp đẽ nhất còn sót lại từ tình người và tình yêu.

Thiết tưởng,dần rồi người ta sẽ bớt đi được phần nào cái ý nghĩ xấu về
sự " lãng mạn ".

Vài hàng để viết như bản tường trình thống kê cuối năm.

Hy vọng,chúng ta, người viết có một chút vô duyên + thêm một tí duyên dáng và có khoảng 60 % sự lãng mạn để viết,để mong làm dịu lại phần nào năm tháng đang trôi qua.

đăng sơn.fr

 
Kính chào Anh Đăng Sơn !
 
Anh đúng thiệt là dzô dziên đó nha , nhưng mà là thứ đặc biệt dễ thương , anh làm ML buồn cười quá nè. Trời ơi ! tán gái ở ngoài đời mà như anh là bể ngay. Vì giống phong cách Hoài Linh quá trời.
    
Mưa à , em thiệt gan cùng mình , dám chê người ta xối xả , lỡ nhằm lúc người ta nổi quạu ,quật lại em thì sao. Phục em luôn.
 
Xin giới thiệu với Anh ĐS , thời đi học cô Mưa này nghịch ngợm nhất trường đó nha. Giờ lớn rồi có đằm thắm hơn chút xíu...may mà...
 
Năm mới chúc cả nhà vui vẻ nghen - VẠN SỰ NHƯ Ý
 
@ Mưa mà còn nghịch phá " chú " nữa , ta khai tuốt đó ,bởi vậy coi chừng
 
Mộng Liên  


📎 card
ước ta được như hoa sen trắng
từ bùn mà chẳng nhuốm tanh hôi
Đăng nhập để trả lời
0



.


THƯ
trả lời ở những ngày đầu năm .


__________________________



... " Anh đúng thiệt là dzô dziên đó nha , nhưng mà là thứ đặc biệt dễ thương , anh làm ML buồn cười quá nè. Trời ơi ! Tán gái ở ngoài đời mà như anh là bể ngay. Vì giống phong cách Hoài Linh quá trời. "

* by Mộng Liên - Cô nhà thơ.



------------------



Tán tỉnh ai đó là một việc rất đáng ngại vì phải cần đến sự can đảm ( & dũng cảm ).Trời sinh ra cho mỗi người một cách thức nói chuyện rất khác nhau.
Người ta có thể luyện thanh,luyện giọng,luyện cách thức đứng trước mặt công chúng để diễn giải,trình thuyết nhưng lại chẳng có quyển sách nào ra đời để chỉ dẫn cách tán tỉnh.
Trong sự tán tỉnh có một ý nghĩa ngầm là chinh phục,thuyết phục ( séduction ) .Làm cách nào để người ta biết là mình thích người ta và dụ khị để rinh được trái tim của người ?

Điều này không phải là dễ.

Tôi còn nhớ có lần ngồi trong một quán nước khá đông.Nhạc hay,cà phê ngon,khung cảnh tình tứ trang nhã.Các bạn tôi ngồi quay quần bên nhau vừa nam,vừa nữ.Bỗng từ ngoài cửa quán có một chàng trai bước vào.Anh chàng có vầng trán khôi ngô, hình dáng cao dong dỏng,chàng mặc chemise trắng,quần đen.Đặc biệt là chàng có nụ cười rất đẹp vơí ánh mắt ngạo nghễ tự tin,chàng đưa mắt nhìn cả quán với nụ cười quyến rũ quá đẹp.Thế là chợt nhiên cả cái quán nhạc im bặt...

Tất cả những cặp mắt nam nữ đều đổ dồn về phía chàng đứng.Làm như có điện giật.Làm như đang có một cơn chấn động nhỏ.Các cô bạn của tôi ngơ ngẩn trong vòng vài giây ,trừng mắt ngó.Riêng tôi,tôi cũng bị điện giật và hơi ức vì cái sắc đẹp bồng bềnh của anh chàng ấy. ( Người đâu mà trang nhã và đẹp như thế.Hỡi ơi ! )

Thời ấy,tôi có cái tật xấu,tính rất xấu vì cứ tưởng bở mình là một trong những gã kiểng trai nhất nhì của thành phố.Thời ấy,cô giáo tôi,bạn bè của tôi đã nâng bi,đã nhiều lần ví tôi vơí một Alain Delon của Việt Nam. Ông bà,cha mẹ tôi ơi ! Tôi cứ tưởng bở với những lời khen ngọt mật chết ruồi như thế.

Cả buổi tối hôm ấy,tôi thừ người im thin thít khi nghe mấy cô bạn huyên thuyên ca tụng cái nhan sắc của anh chàng ấy.Tôi bỗng thấy mình thừa thãi và vô duyên một cách kỳ lạ.Và sự tự ti mặc cảm đã kéo đến làm xoá đi sự háo thắng vô bổ của tôi.

Tôi đã thấy rõ cái yếu kém của mình khi lỡ yêu ai và đã không biết làm cách nào để tỏ tình.Bình thường không có tình ý gì thì tôi đã ngon lành,bảnh tỏn và " hung hăng con bọ xít " lắm.Tôi quàng vai các cô bạn gái,tôi chọc cười họ và biết chiều họ để làm họ vui.Dĩ nhiên là họ rất vui khi nói chuyện với một kẻ thích khôi hài,dí dỏm.Còn yêu thì chưa chắc.

Càng ngày thì tôi càng thấy mình bị " thiệt thòi " trước những tên bạn của mình.Chúng xấu xí hơn tôi,thấp hơn tôi nhưng được cái rất galant và mạnh miệng khi cần tán tỉnh các cô. Và khi thấy chúng thành công,hí hửng cặp bồ dạo phố thì tôi tức vô cùng.
Lúc ấy mấy ông nhạc sĩ chưa sáng tác được bài " Người yêu cô đơn " - ( Đời tôi vô duyên nên yêu ai cũng ..vô duyên ! )

Có một lần kia,tôi ngồi tán gẫu khi tụ tập với mấy đứa bạn học.Chúng muốn thử gan,trêu ghẹo tôi nên cá vơí nhau là sẽ cử một tên bạn đến cửa hàng của cô bạn tôi để rủ nàng đi chơi riêng.Vì sự tự tin hơi quá độ,tôi đã vênh váo chấp nhận lời cá cuộc.

Thằng bạn thân của tôi gật đầu, nhảy phóc lên chiếc xe đạp kiểu đàn ông thành ngang không có ghế ngồi ở phía sau.Nửa giờ sau,chúng tôi thấy nó đèo cô bạn tóc dài,răng khểnh xinh đẹp của tôi trở lại quán.Cô ấy ngồi gọn lõn ở cái thành ngang xe đạp.Hai đứa cười nói với nhau rất tươi,rất tình trước đôi mắt tròn xoe của tôi.

Ôi ! Trời Saigon dưới hàng me quán nước đang nóng mà tôi thấy tôi lạnh run.Tôi đau bụng.Đau vì thua cuộc và phải trả tất cả tiền uống nước cá độ.Vì tính xấu và cọc,vì ức và xấu hổ khi thua cuộc ,tôi đâm ra lầm lì giận thằng bạn và giận cả " đĩa mứt gừng " có giọng nói bắc kỳ.

Cả buổi chiều hôm ấy,tôi lang thang,lủi thủi và bắt đầu thử làm thơ tình sau khi bỏ bữa ăn tối.

Thằng bạn trời đánh của tôi phóng xe máy đến nhà.Nhăn nhở cười trừ và rủ tôi ra quán.Hắn khều tay tôi :

- Ê ! Đừng trẻ con như thế.Tớ cho cái hẹn với con nhỏ tối nay để thử lòng nó.Tớ chọn cậu và cho con bé leo cây rồi.Giữa tình bạn của mình và con gái,tớ chọn cậu.

Tôi tỏn tè,tôi cảm động và tôi thấy thằng bạn của mình đẹp hơn bình thường.Hắn đã dạy cho tôi bài học vỡ lòng về sự tán tỉnh.

- Mày ơi ! Không phải cô nào cũng thích cái âm thầm,lãng mạn thơ phú cả đâu.Tuỳ.Cái nắm tay,giọng nói mùi mẫn còn hay hơn tất cả mớ chữ thư tình lẩm cẩm không giống ai của mày.Tỉnh dậy đi mày ơi.Cái đẹp trai mà ởm ờ,lúng túng thì bán đi mà ăn .Con ơi !

Bài học của bạn bè tặng là bài học để đó mà suy ngẫm.Còn sự thực tập để áp dụng cho đến lúc thành công hay không lại là chuyện khác. Tôi vẫn hằng biết,với cái bản tính e dè nhút nhát của mình thì chẳng bao giờ tôi tán tỉnh được ai. Xem vậy mà được yên thân.

Tôi nghĩ : Cái ông Hoài Linh xem không được đẹp trai cho lắm như thế mà lại biết đâu chừng rất đắt đào.

Và để tạm dứt lá thư kiểu xưng tội này,tôi xin ngả nón để chào những anh chàng biết cách tán tỉnh và biết làm đẹp lòng quý vị phái nữ.

Tôi chỉ xin cho mình được hai chữ " bình an ".Nàng nhà của tôi cũng sẽ được an bình vì sự nhút nhát và hãm mình của tôi.Và nàng có thể yên chí ngủ ngon.

Amen.



đăng sơn.fr







___________________




@ - Xin cám ơn sự ghé thăm và carte chúc xuân của Mộng Liên.
Khi nào rảnh rỗi thì xin cứ tự nhiên ghé vào đây để nghe chuyện " Xưng Tội " nhé.

Chúc các bạn đọc luôn vui và an lành.


thân ái.
nđs.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 07:26:26mưa phố núi>
ỦA...ỦA...sao kỳ vậy ? Gà nhà đá nhau...a trời !
 
Nàng ơi , lâu thiệt lâu mới thấy nàng xuất hiện ,tưởng vô thăm ủng hộ giùm con nhỏ một câu. Trời ơi ,còn binh ông chú nữa trời...(ổng xấu trai lắm a...giỏi mồm mép thôi.) Trời ơi ,đầu năm đầu tháng làm người ta buồn ghê nơi. Chị Mộng Liên à ,chị nói cái gì
 
"...giờ lớn rồi...may mà..."
là ý gì đó?
"...may mà...có em đời còn dễ thương..." phải hông người đẹp ?
Ông chú hào hoa đừng vội tưởng bở nha ,tại chị ấy khéo ăn nói quá đó thôi ,chưa chắc là khen chú đâu hà.
Hoài Linh xấu trai thấy mồ luôn há...hahaha
 
Nàng ơi ,nàng nhớ dùm em câu này với :
 
Bầu ơi thương lấy bí cùng,
Tuy rằng khác giống ,ta chung một trường.
 
Hổng nhớ ra là ngày xưa có làm gì đắc tội với nàng hông ha ? Chắc hổng có đâu ,em chỉ hơi lí lắc nghịch ngợm ví mấy thầy giáo tre trẻ thôi...Cùng lắm là dành chỗ đậu xe với chị...Mà thôi chuyện xưa xửa xừa rồi ,tha cho em nha.Chúc chị một mùa xuân mĩ mãn.Chị đừng tin lời ông chú nha ,ổng xưng tội hôm nay ,mai double hà , thiệt đó , Tin Mưa chắc cú nè.
 
---mpn---


Đăng nhập để trả lời
0

..





* NHỚ LẠI BỨC THƯ TÌNH ĐẦU TIÊN THỜI ẤY


________________________________________________________



Mười bảy tuổi rưỡi ngày đó.
Tôi tưởng là tôi đã thành người lớn.Người lớn để từ giã những tờ tạp chí dành cho thiếu nhi.Từ giã tờ nguyệt san Tuổi Hoa thời Duyên Anh ,Từ Kế Tường.Tôi bắt đầu đọc truyện du đãng của Nguyễn Thuỵ Long,đọc Z 28 loại điệp vụ,đọc Quỳnh giao... và tôi bắt đầu ăn diện theo thời trang,tóc dài chạm cổ áo, xe cộ chùi bóng loáng...

Tôi để ý cái cô nhỏ trường Trưng Vương hàng xóm.Cô có màu da bánh mật,khi cô cười thì thấy có hai đốm duyên ở má.Chữ viết của cô rất đẹp,tròn,no đầy.Cô có mái tóc loà xoà xoã vai tròn.Mỗi lần cô mặc áo dài đến trường thì tôi thấy tê tái và nhịp tim mình đập rộn rã.

Cô ở cạnh sát nhà tôi.Hai đứa chơi chung với nhau từ bé.Chơi nhảy lò cò,nhảy dây,chơi banh đũa,chơi ú tìm nhắm mắt tìm nhau ,chơi đủ thứ trò con gái mà tôi học hỏi để có thể làm bạn vơí cô.

Hai đứa thân lắm,cứ mày tao chi tớ như con trai.Và hai đứa cùng đuổi nhau để lớn lên theo năm tháng.Cho đến ngày hai đứa vào trung học.Cô hay nhờ tôi kèm bài vở,nhất là môn sinh ngữ và môn văn hoặc môn sử địa.Tôi rất chiều cô bạn hàng xóm khi cô hay nhờ tôi vẽ bản đồ vì cô vẽ rất xấu. Mỗi lần như thế,cô trả công tôi bằng một món chè buổi tối.

Có một ngày kia,tôi biết mình có triệu chứng yếu tim. Yếu khi thấy cô càng lúc càng lớn, càng có duyên,nhất là khi cô cười và mè nheo với tôi bằng ánh mắt và sự cào cấu trên vai khi tôi trở chứng trêu ghẹo cô.

Yếu tim là cái bịnh của con trai khi để ý con gái.Càng ngày thì càng nặng.Bệnh suy tim vì ngây ngất rất khó chữa.Chỉ còn một cách duy nhất là thú tội để thấy mình được thanh thãn cõi lòng.

Sau vài đêm trằn trọc,tôi đánh bạo viết một bức thư tình thứ nhất trong việc tập tành vớ vẩn yêu đương.Tôi nắn nót viết và hẹn cô đứng ở bờ hành lang trên lầu để trao thơ tình.

Tôi run như con cầy sấy,tưởng mình sắp ngất xỉu.Run như thế,tôi đã hít một hơi dài và đưa mẩu giấy thơ tình nhỏ xíu cho cô.

Cô bé mở ngay ra để đọc và mắt cô chạm phải ba chữ ngắn cụt ngủn của tôi : " Anh yêu em "

Cô chạy vào nhà và cứ thế cô giữ sự im lặng trong vòng vài ngày.Tôi sốt ruột lắm vì hồi hộp.Vài ngày sau nữa,chạm mặt nhau,cô bẻn lẽ đưa cho tôi một mẩu giấy trắng có vài chữ cụt ngủn : " Chỉ xem như là bạn " .Rồi cô biến mất bỏ mặc tôi méo xệch,tối tăm mặt mũi vì quá thất vọng.

Tôi nổi cơn tự ái,tôi cáu kỉnh và làm mặt quạu đeo .Tôi tỏ vẻ đau khổ,thất tình để làm thơ thất tình gửi báo.Bài thơ đầu tiên lúc 16 tuổi là một bài thơ về thời niên thiếu đăng ở nguyệt san Thiếu Nhi,còn mấy bài thơ từ khi bị cự tuyệt là những bài thơ dấm dớ thất tình kêu rêu.

Với sự thất vọng não lòng như thế,tôi thề sẽ khép cửa trái tim.Tôi trở thành lạnh lùng với bất cứ cô gái bạn học khác.Và chỉ cần một thời gian ngắn sau,tôi lại để ý đến một cô bé khác.Cô bé này có khuôn mặt và hình dáng hơi giống ca sĩ Thanh Lan của bản nhạc Con đường tình tôi đi.Buổi chiều tan học,tôi lẽo đẽo theo chân tà áo dài của cô từ bên kia đường.Ngày nào tôi cũng thấy mình nhung nhớ cô để tập cách trồng cây si đến mỏi cả chân.

Thấy việc trồng cây si như thế chả có ích lợi gì,một hôm,tôi ghé ngang nhà cô lúc cô vừa mở cổng,tôi đánh bạo làm quen vơí những lời lẽ rất ngượng ngùng ấp úng thì cô bé nhỏ nhẹ trả lời : - Không được đâu,mẹ em khó lắm !

Tôi nghe chữ " Mẹ em khó lắm ! " đành hải hùng gài số de và tập cách lãng quên. Từ đó về sau,tôi không viết thư tình,không tán tỉnh ai nữa.

Và chuyện gì đến phải đến.

Tôi xin tạm ngừng câu chuyện nơi đây như một cách viết phim bộ kiểu phim Hongkong,Hàn quốc.

Nghĩ lại thời ấy,thấy vui vui .





đăng sơn.fr



_______________




@ - Mưa nè !


Mưa viết :

"...( ổng xấu trai lắm a...giỏi mồm mép thôi.) "

...


Ai nói với Mưa là tôi xấu trai ? Cấm Mưa trêu ghẹo tôi.




nđs.


__________________
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc truyện về cuộc đời một chiếc xe mà cứ cười thầm miết thôi! Cám ơn Đăng Sơn!
Đăng nhập để trả lời
0
...
 
 
 
 
 
  VIẾT THÊM VÀI ĐIỀU...

 ___________________________________



     Lắm khi lụ khụ,lẩm cẩm,tôi tự hỏi mình như một tra vấn ( kiểu xưng tội,xét mình ) : Viết gì mà ngày nào cũng còng lưng ghi ghi chép chép? Có ích lợi gì không? Sao không để cái đầu được thanh thản - nghỉ ngơi - ? Cái gì quá độ cũng không tốt : Thí dụ như ăn nhiều,uống nhiều,làm việc nhiều ,suy nghĩ ,lo lắng bậy bạ nhiều đều có hại ,kể cả YÊU nhiều quá cũng có hại....

      Biết là như thế - Nhưng....

     Sau chữ  " Nhưng " có ba cái chấm lủng lẳng như thế là lại có chuyên.Không là kẻ nhiều chuyện kiểu rảnh hơi,không biết làm gì ,tôi hay mở mắt quan sát cảnh đời,cảnh nguời nhộn nhịp chung quanh ( không bằng một cặp mắt tò mò kiểu nhìn lén người ta qua cái lỗ khe cửa ) Khi nhìn ngắm các sự việc và quang cảnh xảy ra,có khi tôi bật cười và cũng có khi ngậm ngùi...

     Còn nhớ ở ngày xưa áo trắng,khi tập tành viết văn sau khi tỏ tình với văn chương,đọc được một đoạn viết về cách thức tìm đề tài để viết.Ông nhà văn kia viết như thế này khi định nghĩa về Écrivain - Nhà văn - : Đó là một nguời kể chuyên.Thế thôi.
    Để có chuyện mà kể thì mình phải đi nhiều và có một ít nhiều sự từng trải ( kinh nghiệm sống ) - Kinh nghiệm sống ư?  Ngày 16,20 tuổi,ta có gì để kể ngoài những rung động của thời mới lớn?  Những buồn vui đến bất chợt,ngu ngơ như cơn mưa nhỏ nhìn qua cửa sổ....

    Vào đời,nếm thêm những điều mằn mặn,chan chát pha chút ngòn ngọt,nuốt ực những hợp chất của vị đời,đưa tay sờ trán,sờ đầu thì thấy những vết bầm tím,có khi cũng có những vết sẹo vừa kịp lành lặn thì đã đụng phải vết sẹo khác - mới hơn,đau hơn !  Cứ như thế,ta ngồi xuống,cố gắng dùng trí nhớ để ghi lại. Có khi phiên phiến đi để nói dối mình là đừng khai hết, đừng khai thật,khai trọn vẹn. Có khi bực bội,có lúc sung suớng với điều đã viết.

    Viết đã đời ,cho đến một lúc bị bí. Bí đề tài hoặc không còn hứng chí để viết. Khi muốn gỡ thế bí thì mình ghé thư viện hoặc vào tiệm sách để lục lọi ,hy vọng tìm được đề tài ( giống như một gã thợ săn vác súng vào rừng ) Giữa những rừng sách báo,thấy có nhiều điều có ích lợi cho kiến thức và cũng có lắm điều vô bổ....

     Thích nhất là khi đụng phải một đề tài gợi hứng cho mình viết....  Viết ra sao? Viết theo kiểu nào? Kiểu mới hay kiểu cũ mèm mèm? Và viết như thế nào để khỏi trùng hợp vì đã lập đi lập lại những điều đã viết ?.....

     Thiết nghĩ, nguời viết cũng giống như một chiếc xe cũ,tận tụy,trung thành.



     đăng sơn.fr


 

  ___________________________________________

     *  Xin cám ơn sự mỉm cười của ThanhKhe khi  đã đọc truyện CHIẾC XE CŨ và Xe Mới.

        Chúc bạn vui khi đến với Diễn Đàn.






..
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
           ThămNhauỞBuổiTrờiMưa    
 
 
 
                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                               "  ...  





  '' Dự báo thời tiết bảo chiều nay mưa từ Paris sẽ ghé qua nơi NA, có thể ở lại chơi cho đến gần cuối tuần. Những ngày biết thương mưa - thuở mới lớn - hình như qua đã lâu. Mưa hay làm lòng bâng khuâng khi thả bước chân trải dài trên đường phố. Mưa thường gợi nhớ những hoài niệm không vui khi thảnh thơi ngồi trong nhà hay quán café ngắm những sợi mưa giăng qua cửa sổ. Mưa đôi khi cũng làm mình nhớ quay quắt về một người đã một thời đến rồi đi và để lại nỗi bồi hồi căng đầy lồng ngực trái. Vậy mưa có đáng ghét không anh Sơn ?  "   Nắng Ấm viết   .                                                                           -                                                                                                                                                           
                 
                       
                                                        
dangson.fr                                   
    
 
 
                                      ------         Trả lời Nắng :
 
 
"  Nhớ có lần Nắng viết ở một chủ đề khi ghé thăm anh bên topic : '' Thêm Một Lần Nữa  " là Nắng không là nhà văn hoặc là nhà thơ mà chỉ là người ngồi xuống để ghi lại những cảm súc hoặc cảm nhận của mình .  Thật vậy sao ?     ....................................................................  
 
 
 
  Anh còn nhớ ngày xưa,thời còn áo trắng ngu ngơ,anh đã ghét lắm những kẻ tự nhận mình là nhà văn ,nhà thơ. Vì theo anh,họ ( dường như ) chỉ là những kẻ bán buôn chữ nghĩa....     Sau một thoáng ác ôn nghịch ngợm của một thời trẻ tuổi ngang tàng,làm phách như thế thì anh bắt buột mình bình tâm suy nghĩ trở lại sau những cú húc của đời,của người về sau này. .........    Và anh chợt hiểu rằng : " Con người có lắm lúc đeo mặt nạ khi đến với nhau "   ...  Người ta có lúc mưa,lúc nắng bất thường và hay làm đau lòng nhau ".
 
     Mà thôi - Thôi mà.Không lẽ mình cứ nhăn mặt buồn bã với những cái " người ta,nguời ta " như thế ,đành quay lại với chính mình khi thấy có điều để viết. Từ ngày săn tay áo đánh đấm với cuộc đời quá mênh mông này,anh - cái thằng viết - chưa thấy  cái chứng chỉ bằng cấp nào có con mộc ghi chữ nghề nghiệp : Nhà văn ,nhà thơ ( hơ hơ !  ).
 
Thỉnh thoảng có một vài kẻ tinh nghịch hỏi anh :
    - Làm cách nào để thành một nhà thơ ? Làm thơ ra sao?
 
    Sau một khoảng khắc ú ớ chả ra làm sao,anh đành trả lời đại theo cái kiểu nói quàng cho qua việc : - Để thành một nhà thơ,bạn phải biết thất tình.Khi thất tình thì tự động biết làm thơ ( cho dù là thơ con cóc )
 
   Kẻ kia không buông tha :
-  Lỡ không thất tình thì sao?
 
Lại hỏi cái kiểu làm khó nhau nữa rồi. Cáu rồi đó ha ! Làm sao trong tình yêu lại không có kẻ thất tình ( vì tình phụ,tình khăn gói quả muớp ra đi không hẹn ngày trở lại? ) Muốn thấy một kẻ thất tình thì dễ lắm,ta chỉ việc ghé một hàng hiên quán cà phê chiều thứ bảy,ngồi một chập sẽ thấy người nào ngồi một mình,mặt mày ủ dột ném cái nhìn bâng quơ nhìn phố xá thì đích thị là kẻ T.T. Nếu hắn hý hoáy ghi chép cái chi đó bên tách cà phê và ngắm mưa lộp độp rơi thì là hắn đang vẽ vời những nỗi buồn nào đó trong hồn hắn để có thể viết...
 
                   ...  CHIỀU
                        ngang phố núi.
 
                                   
Chiều lang thang trên phố
Qua giảng đường buồn tênh
Lối cũ vướng mưa êm
Ta lạc lỏng giữa góc gió

Chiều mưa qua phố núi
Nhớ sợi tóc ai bay
Vai áo thơm cả buổi
Bàn tay chạm bàn tay

Mưa vùi lên giữa lối
Chập chùng bóng thời gian
Ta xấp ngửa giữa đời
Nhớ người - người nào hay

                   Chẳng biết hắn,kẻ làm thơ như thế có thật sự buồn bã  đến thế không? Đừng hỏi gì hắn.Kệ hắn đi,đừng dính vào mà có ngày mình bị lây cái bệnh thất tình khó chữa ấy ( Kẻ làm thơ đang tự chữa trị căn bệnh tình ái bằng chữ  - Lâu rồi thì thế nào cũng khỏi bệnh để có ngày sẽ vướng vào một cõi tình khác - sung sướng,ngọt ngào pha lẫn thuơng đau !  - )
 
 
 * - Vậy mưa có đáng ghét không ?  
 
     Mưa có đáng ghét hay không thì còn tùy. Tùy cảnh,tùy nguời.
    Khi đến chỗ hẹn để cùng đi với nhau dưới chiếc dù cười khúc khích với nhau,ngửi đuợc mùi tóc  uớt của nhau thì dễ thương,nhất là chọn được một chỗ ngồi để rủ rỉ kể chuyện thì tuyệt và rất dễ nựng.
   Còn nếu nhỡ tay làm lạc nhau đi mất biệt và cà lê thất thểu để làm thơ tình kiểu " mình ên " thì là đáng giận và đáng ghét.   Từ cái đáng nực,đáng ghét ấy người ta đâm ra thành thi sĩ bất đắc dĩ  và có khi thành nhạc sĩ hoặc làm nhà văn một cách bất ngờ....
 
     " Lạc em,tôi viết nhạc buồn
       Thả theo rảnh nước để quên tình sầu
       Chiều mưa làm ngập tình nhau
      Ngỡ ra thì đã sót đau trong hồn....
      ( LạcNhau )
 
     Ôi  ! Cứ rỉ rả than vãn như thế thì chừng nào tình yêu mới có điều để vui?
 
    Để trả lời câu hỏi ở trên thì chỉ còn một cách mà thôi :  Đừng làm thơ tình uớt mưa nữa.Những buổi chiều cứ việc rơi mưa ,hãy tìm cho mình một chỗ khô ráo và ngồi viết văn xuôi,cố gắng để đừng để chữ uớt vì mưa rơi.
 
 
 
 
 
    đăng sơn.fr
 
   (  Tại sao Chúng Mình Làm Thơ? )
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
_____________________________________________________________________________
 


* photo by nguyễnNamPhi - France
 

 
 
     Thêm một lần NGỒI VỚI NHAU
 
 
 
    Xế chiều,anh đến thăm em như đã hứa.Em biết mà : anh ít khi thích hứa hẹn gì với ai ngoài những công việc quan trọng và phải đúng giờ.
 
    Lắm  lúc ,em đã chế nhạo anh : - Anh cứ như gió,như mưa... - Anh chỉ biết cười xoà - Như gió,như mưa là sao? Có bao giờ mưa hẹn mà mưa đúng giờ,đúng giấc,và,kể cả từng cụm gió cũng thế. Anh không là mưa hay là gió,cũng không là một tia nắng ,anh chỉ là anh,đơn giản thế thôi.

   Anh ghé,ngồi xuống cái ghế ngoài vườn đang ngập nắng,nghe tiếng lũ gà lục cục o o bên vuờn nhà bên cạnh,lúc chờ em pha cho ly cà phê loại loãng toèn toẹt dở nhất đất  Pháp thì anh ngắm cây,ngắm hoa và hạ hoả sau những bận rộn và đã gặp những kẻ khó ưa. Tất cả cảnh trí đang êm đềm trong khu vuờn nhà em,anh thấy chỉ còn thiếu một cuốn tạp chí hoặc một vài trang sách nào đó để đọc.

    Mà thôi ! Anh ghé không phải để ngồi im lìm trong một góc nhà hoặc dưới bóng cây để đọc sách. Nếu làm như thế thì bất lịch sự quá với em. Bỏ em cho ai? Anh biết em thích rù rì,tán chuyện với anh như đứa con nít chạy theo chân mẹ,bàn tay nắm chặt tay mẹ vì sợ đi lạc.

    Nhâm nhi ly cà phê loãng,anh ngó em,anh cười khi nghĩ lại chuyện đi lạc của em.

     Đặt tách cà phê xuống mặt bàn,anh nói :

     - May mà bây giờ,em đã yên thân,không còn lang bang đi lạc nữa...

    Em hiểu ý và em tặng anh nụ cười tuơi tắn : - Em hay nhắc anh với hắn.Em doạ : " Nếu ông không tử tế đàng hoàng với tui,tui mách anh tui.... " và hắn teo....

   - Trời  !   Nhỏ làm như anh là ngáo ộp,doạ con nít? Anh hiền mà !

   - Hihihi.Lúc đầu,thấy em hay nhắc về anh,hắn có vẻ ghen và không chịu đi gặp anh khi em  muốn giới thiệu hai người với nhau...

  - Em làm cái gì mà hắn ghen?

    Em im lặng để anh hiểu trong  ánh mắt của em.Từ những ngày em bơ vơ đi lạc không nơi nương tựa sau khi  có đầy sóng gió trong  đời,em gặp anh.Rồi đâu cũng vào đấy.Hắn là kẻ cho em dựa vào để bây giờ có một chỗ yên ấm.Em đừng đi lạc nữa.Khổ lắm nhé em ! Đừng đi kiếm những điều hoàn hảo giữa cái thế giới có nhiều nghịch cảnh này cho dù tâm hồn và trái tim của em đã quá hiền lành,nhân hậu.

     Đang rù rì,rù rì tâm tình thì hắn mở cổng bước vào.Hắn cười cười   trêu em :

    - Tôi mới đi vắng chút mà đã rước trai về nhà há ,em?

   Anh cũng hỉ hả : Nếu tao nghe câu này lúc tao 20 tuổi thì tao treo mày lên trần nhà....

  Ừ - Ừ,em.Mà phải rồi,cái thời cao bồi ham đánh đấm của anh  đã qua rồi. Nếu thời ấy mà ta gặp nhau thì hắn là sao mà chen  được vào chỗ của em  và anh.Nói như thế đi cho hắn khỏi ghen,hại tim !

   Trời hiu hiu nắng và  gió nhẹ nhàng,anh ngồi ngắm hắn và em,lòng thấy vui.Hạnh phúc lắm khi là điều đơn giản mà thôi.....




   đăng sơn.fr


    




 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
___________________________________________________
 
 
 
 
 
  CÓ THỂ và KHÔNG THỂ
 
 
 
  Bé !
 
 ... Chú chỉ còn chừng 10 phút để viết,để kể chuyện.Chú có vài  ba thứ chuyện để kể. Chuyện viết lách,chuyện vui, chuyện buồn,chuyện yêu đời và cả chuyện chán đời nữa ( Khi chán  đời thì chú muốn biến mất và ngừng viết... )
 
   Có khi nào bé  biết chán đời không?  Chán ngán đời là sao hở bé?  Cái gì làm nguời ta chán đời -  -  và chán nguời hay là chán đời?
 
  Mà thôi - Chú là nguời lớn,tại sao chú lại viết những chuyện ngán ngẩm trần gian để làm bé không vui ?  Bé còn nhỏ tí mà..Bé cần một nghị lực , một niềm tin để sống .
 
  Bây giờ,chú tạm ngừng gõ chữ - Thời gian của đời sống đang rượt đuổi chú quay mòng mòng... Biết đâu, sau một ngày  bận rộn,chú sẽ vui dù cho sẽ mệt nhoài và chú còn chuyện để kể cho bé nghe -
 
 Và chú sẽ kể gì há bé?
 
 
 
 
 
 
 
 đăng sơn. fr
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.05.2013 09:41:08 bởi dang son>
 
 
.
 
 
 _________________________________________________________
  CÓ THỂ và KHÔNG THỂ.... 1 + 2......
 
 
 
2. 
 
    Bây giờ thì chú rảnh,chú có thì giờ yên tĩnh để viết vì đang bắt đầu buổi sáng ngày nghỉ. Bé hẳn biết là chú có  thói quen là đọc lại những điều mình đã viết ở những lần trước vì  Viết thì cũng như Nói. Ta viết gì, nói gì? Nói dở,nói dai,nói lèm bèm thì có hại.
 
  Bé biết không? Đã có những lần chú thấy cần giữ sự im lặng cần thiết khi đứng giữa một đám đông,giữa  thân hữu trong những lần họp mặt,chú đụng phải những kẻ lèm bèm,nói quá nhiều,nói điều không ra đâu vào đâu ( có lẽ tại họ bí nói hoặc quá cần nói ,dù cho là rất lảm nhảm như kẻ say ?  ).  Trong nghệ thuật nói chuyện của sự giao tế,điều lắng nghe là điều tối cần thiết.Khi nói xong một câu chuyện thì ta cần giữ khoảng yên lặng để chăm chú nghe người kia nói và hiểu xem họ đang nói gì ?  .........   Thế nhưng,nếu kẻ ấy lèo nhèo ,nói không ra đâu vào đâu thì chú " khoá máy " ngôn ngữ của mình lại và lẻn đi chỗ khác. Chú để sức,dùng thì giờ nghe tiếng hát của thiên nhiên,loài chim muông lúc nào cũng hát hay hơn người trần, ánh nắng mềm rọi trên vài cánh hoa lúc nào cũng thật hơn ánh mắt trần gian...
 
     Nói như thế cũng không có nghĩa là chú oán ghét loài người , có lúc cần phải tránh thì mình né phiên phiến đi mà thôi. Không né sao được khi có một mẩu đối thoại như sau :
 
    - Chào ông ! Ông là người việt há?
 
   - Vâng. Chào bà.
 
  - Quê hương của ông đẹp lắm ! Chả bù như bên này,đất tây toàn tụi tham nhũng thủ đoạn chính trị. Họ đưa chúng mình xuống tử huyệt ....
 
   Rồi người đàn bà huyên thuyên ta thán toàn những chuyện thảm hại theo một màu đen tối ( cho dù là trời đang có nắng xanh,dịu ở một sáng mùa xuân ) Họ. Hình như họ thích đeo những cặp mắt kính đen thui để nhìn đời và nhìn thiên nhiên theo ý nghĩ toàn điều thảm hại ( négatif ) của họ.
 
   Trời đang tươi nắng.Sao không hưởng cái ấm áp mà lại nói thêm cái câu quái gỡ : " - Mai rồi trời sẽ mưa ! Giông gió - đài khí tuợng tiên báo... "
 
   Mưa thì đã sao ? Ta là gì ,so bì mình như thế nào với thiên nhiên?
 
 
    Chú quay đi,giữ cho mình nỗi lặng thinh ,chú dùng thì giờ đi tìm những khuôn mặt vui vẻ,dễ mến và biết cách đùa vui. Chú lắng nghe họ - Vậy thôi. 
 
 
    * *
 
 
   Bé nè !

   Có những ngày,ngồi ngó mưa ở hàng hiên quán nước- chẳng biết có cái gì nhập chú,chú trở chứng ,chú viết :


    

Hề hấn gì đâu nhỏ !
Ở những bài thơ vừa mới kịp cũ
Cũ mèm như tình yêu con trai tặng con gái
Cũ như giọt lệ của đêm ai nhung nhớ
Gối lụa thầm thì
Ở góc chia ly
Ngày đó vừa tan học
Ly chè chưa đủ ngọt như giọt tình nơi khoé mắt bên tay trái


Nhầm nhò gì,há nhỏ, ba cái lẻ tẻ
Bên tay phải của khúc sông kia
Đã gió vờn mây như con mèo đang đùa nghịch
Mà con chuột nhỏ đã là anh

Anh - một thời áo trắng muốt và lười học
Ngày thi cắm cổ học bài kiểu nước rút
Ngày cuối tuần bỏ nhà đi rong
Lết hết quán này qua quán khác
Giả vờ thất tình hai ba bốn bữa
Giả bộ yêu ai,yêu ghê gớm lắm
Làm như cả thảy thế giới này chưa ai biết yêu bằng mình ( ! )

Yêu làm sao - ai mà biết
Yêu vệt kem dính trên môi ai màu trắng
Cành cây hanh nắng
Vền vệt từng bụm nơi cái áo hở chút ngực
Làm thằng học trò mặt mày hôi sữa tê điếng
Con mắt có dính hình thằng ăn trộm

Thằng đạo chích thưở ấy nhút nhát
Thèm một lá thư tình màu mực tim tím
Thèm một cơn mưa nào đó dính chặt vào cánh áo phất phơ màu trắng
Thèm cái ngón tay út ấy làm của riêng.

Thèm thì lè lưỡi để thèm cho có cái nói - vậy thôi.

Thời đó chưa có email,chưa có bộ chữ bỏ dấu
Cái thời thè lươĩ như con chó đói đạp xe vượt ba bốn con dốc
Đạp xe đến nhà nàng nho nhỏ


Nhỏ ơi ! Nhỏ bỏ nhà,bỏ vườn đi đâu mất
Anh tò te,đứng trước nhà của nhỏ
Bụng anh rồn rột kêu trời ,kêu đất
Cơn mưa quái ác trở chứng,trở mùa
Làm anh nép người dươí bụi cây trứng cá chờ nhỏ

Bụng anh nguyền rủa nhỏ ác lắm
Thời đó làm gì có cái điện thoại di động
Người ta viết thư tình,viết messages bằng tất cả sự rụt rè
Người ta hoảng hốt khi đụng ánh mắt nhau
Người ta chưa có cách đi dạo bằng chữ ở Net và những trò chơi quái ác của thời hiện đại

Samsung và Apple chưa mích lòng nhau
Cả cái ông Gù Gờ lắm chuyện cũng chưa ra đời ở những ô cửa sổ

Và vì thế,những chuyện tình đuổi bắt nhau rất đẹp
Đẹp kiểu nửa muà lương thiện
Đẹp kiểu ken lén nhìn trộm người qua bờ vai khi ngồi cuối lớp


Nhiều chuyện đẹp lắm ở quyển tập lưu bút
Lòng thẹn thầm khi lãnh hai con số không vì lỡ nhớ ai đó
Chễnh mãng chuyện bài vở
Chễnh mãng cả chuyện đi chùa,đi nhà thờ,đi lễ

Chúa Phật hay nghiêm khắc doạ nạt
Con nhỏ hay quên cái giờ hẹn,bắt chờ.


Bây giờ thì....

Những con nhỏ thành đàn bà ,đổi tên và có khi đổi cả họ ở một đất nước mơí
Có khi những con nhỏ đã trở thành bà mẹ hay là bà ngoại

Anh mỗi ngày soi gương,tìm lại vài hình bóng con nhỏ và buổi chiều mưa rơi
Thèm gọi tiếng xưa : Nhỏ ơi ! Nhỏ ơi... như thế
Ở bài nhạc rock đang hát của Tina Tuner : Ai có thể làm mưa rơi.Ai ?

Kệ thây giọng hát khàn giọng như thế
Ở một góc sáng chưa kịp mưa
Khi ngón tay háu đói đang chạy trên phím chữ
Chữ viết thành câu " Nhỏ Ơi ! Nhỏ xưa xưa yêu dấu "
Nhỏ có còn những cơn mưa như ngày nào ở cửa mắt biết làm duyên nũng nịu ?
Nhỏ có còn là Nhỏ ở ngày áo trắng tội nghiệp của nhau ?

Bây giờ thì ngừng gõ chữ để khỏi thấy cay cay ở mắt
Có thể rồi,lòng mình còn sũng ướt hơn một buổi sáng chưa mưa
(   NHỮNG BÀI THƠ Mưa chưa đủ mơí - )




 Viết xong,đọc lại thấy kỳ kỳ.

  Đâu phải là thơ tình .Đâu có ai làm thơ kỳ cục như thế ( cái kiểu du đãng nữa mùa bệnh hoạn như thế thì đâu phải là thơ )

  Ngày xưa kia, họ nói làm thơ Đường mới là thơ ,thơ thì phải có vần điệu và niêm luật của bằng trắc ,thơ của Nguyễn Công Trứ,Đoàn thị Điểm,Cao Bá Quát thì mới là thơ. Phải rồi ,thơ thì phải trang trọng,giữ gìn chữ nghĩa.

   Chú của bé không biết làm thơ tình. Thơ tình là cái gì há bé con?

   Có phải là sẽ phải rất ủy mị,nhũn như mặt nước và phải lăn đùng ra mặt đất để than khóc sụt sùi?

   Bill Gate và Steve Jobs có biết làm thơ không ,bé?

  Họ đã làm gì,viết gì ở những lập trình toán học của họ để áp đảo với nền kỷ thuật của họ ? Quyển sách nói về Apple ( trái táo mẻ ) in bằng pháp ngữ đã chả có dòng chữ nào nói về thơ tình của Steve -

 Nói thật ra - Chú ghét cay đắng những gã đàn ông làm thơ tình ủy mị. Nguyễn tất Nhiên đã làm thơ tình rất hay và kết quả  đã như thế nào ?   Và vì thế,nếu phải chọn giữa thơ và văn ,thì chú chọn văn xuôi.  
 Có lần,buổi tối nọ,ông bạn  người Hoa có thời đã làm ký giả bên Saigon,nói :
  " Thi ca thì cao hơn văn nhiều bậc "

  Chú ầm ừ ,không cãi lại - chú hay tránh việc tranh cãi chẳng đi đến đâu và hay mích lòng.


   Chú còn nhớ có lần Bé khều chú :

  - Nói thiệt nha.Chú đừng buồn nha.Đọc chú,bé thấy chú rất ủy mị. Đàn ông gì mà.....


    Chú quê lắm !  Hơ hơ ơ hơ....

   Sao bé biết chú ủy mị để phán như thế chứ?  Bé thích chọc  giận chú lắm hay sao?


   Bao nhiêu kẻ đã làm thơ rất buồn bã,thảm hại?


   Tìm dùm chú câu nào chú đã ủy mị từ những câu viết sau đây,bé?  :


 ....  
Chỉ là Mưa Thôi -

Chỉ là giọt mưa thôi
Mưa nho nhỏ đủ ướt
Giữa ngày vắng tiếng cười
Đầu một hôm gió nóng

Chỉ muốn là mưa thôi
Ở góc phố mùa hạ
Trời chuyển gió đổi trời
Ta trở chứng giận ai

Ai buồn,ai không nói
Ta quay mặt giận hờn
Ai ngoắc ngoái chẳng hỏi
Mưa tím ngập ướt môi

Chỉ là từng hạt nhỏ
Ẩm ướt bờ vai nhỏ
Chỉ là hạt mưa thôi
Chỉ là hạt mưa thôi....


 Ủy mị hay rười ruợi uớt thì kệ chú - chẳng mắc mớ cho đến bé. Ơ hơ,ở cái thời người ta ngoảnh mặt quay lưng với chú thì bé còn nằm trong nôi,chí choé khóc đòi bình sữa. Thời ấy,mưa mềm trên lối về và người ta đã mất trí nên hờ hững bỏ quên chú ( chú giận ! )


Năm tháng trôi qua - Chú sạn sỏi chai lì. Có những lần,mở vidéo nghe  cô ca sĩ kia ỏng ẹo hoa tay múa chân hò hát..... " Mất anh rồi,em vui với ai?..... "   - Trời ! Nhìn cái mặt cô,ngực giả độn cao,son phấn đỏ choét,thân thể lắc lư như lên đồng,chú hãi lắm,ấn ngón tay vào cái máy,quay bài.....

   Họ xạo đó,bé ơi ! Họ thần tượng hoá tình  yêu theo cái kiểu thêu dệt.


 - Chú ! Sao chú hay đả kích tình yêu há chú?

- Xời ! Ai nói với bé ?!

 Bé ngó chú bằng  đôi mắt tròn như hai hòn bi.Thế nào là đả kích ha?  Tình yêu làm gì có tội?

Bé không buông tha,bé hỏi dồn như công an mật vụ :

- Chú nè ! Chú đã yêu bao lần rồi ? Chú xưng tội cho bé nghe đi ?

 Chú ơn ớn ,đành  đáp đại :

- Cỡ 101 lần gì đó - Chú quên rồi....

- Chời ui ! Bé ghét cái kiểu cà rỡn của chú lắm !



   Cám ơn bé -


   Có ai vạch  cái xấu của mình cho kẻ khác xem lưng?

   Chú im ru -  Để có cái mà viết - Bé ơi !


 
 
 
 
 đăng sơn.fr

 
 

 
 
 đang viết....




CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.06.2013 11:09:29 bởi dang son>
....
 
 
 
 
   THƯ
  cho một nguời trẻ tuổi
 
 ____________________________________________ 
  


     Ngày hôm kia,nhận được thêm một lần nữa lá thư ngắn của cháu,chú đọc và dùng thì giờ để suy nghĩ về lời vui vẻ đề nghị của cháu cho cái công việc viết ( và lách ).

    Biết mình là một kẻ khá chậm chạp cũng như khá thận trọng nên chú chưa trả lời cháu ngay lập tức.Khi cần suy nghĩ về một điều gì khá tốt,khá quan trọng thì ta nên dùng chữ thời gian.

   Thời gian là cái gì thế,cậu nhỏ ơi !

   Nếu chú đoán không sai thì theo cách viết thư,hành văn của cháu thì cháu còn trẻ lắm,còn phơi phới với đầy  đủ vài thứ tự tin ( kể cả nhóm bạn của cháu - những người tuổi trẻ có nhiều nhiệt huyết và đang tìm một hướng đi  ) -....

   Cháu và nhóm bạn của cháu muốn đi đâu ? và muốn đi như thế nào ở danh từ khá to lớn mang tên gọi là Văn Học ?
   Chú hay nghe nhắc đến chuyện văn học trên thị truờng chữ nghĩa.Để làm văn học và định hướng rất rõ ràng chữ văn hoá ,văn học,ta phải làm gì? Phải suy định,phải gay go qua một chặng đường cam go lồi lõm như thế nào ?

   Có một đoạn trong thư của cháu làm chú để ý kỹ và đọc lại đôi  ba lần , cháu viết : Cháu và vài người anh em trẻ muốn thành lập  một trang web không những chỉ vì đam mê sáng tác mà còn muốn làm một điều gì đó cho Truyện Việt Nam ( và theo chiều hướng bây giờ thì " truyện của Trung Quốc đang lấn áp truyện VN - và bọn trẻ ( như bọn cháu ) đều cắm đầu đọc truyện của Tàu !.... )

    Thế ư ?


   Là người sống xa xứ đã lâu nên chú không biết chiều hướng ấy của thanh thiếu niên khi tìm đọc sách truyện bên quê nhà. Nói như thế là sau tiểu thuyết kiếm hiệp,sau phim bộ của Tàu,của Hàn Quốc là ta lại có phong trào đọc truyện dịch và viết truyện  theo kiểu thầy Trung Quốc  ( Loại trào lưu văn hoá biến thể ? )

    Chú đã tò mò ,ghé đọc trang web mới thành lập của nhóm trẻ mà một trong những người khởi xướng là cháu. Chú thấy gì ? Đọc gì ?  (................... )   Những buớc chân khởi đầu gian nan ,gập ghềnh lắm phải không ?

     - Làm thế nào để quy tụ đựợc những cây bút đã có kinh nghiệm viết ?
     - Làm cách nào để lôi kéo độc giả và họ đọc xong thì sẽ có ý định trở lại với những độc giả mới khác từ những nơi chốn khác ?


      Chú biết là điều gi ở đời này cũng phải cần đến nghị lực và một ý chí bền bỉ và thời gian sẽ đào luyện chúng ta qua nhiều thử thách.Biết như thế,nên chú đã đảo qua một vòng các chủ đề,các tiết mục để hiểu rõ hơn về tình hình hoạt động và sự hợp tác,liên kết từ những nguời có lòng ở bước khởi đầu.Mắt chú  đã ngừng lại ở một chủ đề liên quan đến việc đọc,vào trang đọc và dự định Thu Phí ?

    Thu Phí có nghĩa là business ( để tài trợ,nuôi dưỡng lòng đam mê sáng tác theo câu : Có Thực Mới Vực Được Đạo !   )

     Qua những tham luận góp ý,chú thấy có người thận trọng khuyên rằng : Cần phải có một nền tảng và thực lực  vững chắc cũng như các chủ đề có nội dung phong phú thì mới hy vọng nói đến chuyện tiền bạc.


    Chú muốn tâm sự với cháu một điều nhỏ mà thôi : Chú không bao giờ tin vào cái nghề viết lách,làm nghệ thuật có thể nuôi sống được cái bao tử nguời làm nghệ thuật. .. (  Bao nhiêu phần trăm nguời có thể sinh  nhai ở đuờng nghệ thuật trừ một số ít đã cam go qua bao thăng trầm và thử thách? )


    Chú có thực tế lắm chăng? Thực  tế như mắm và gạo? Thực tế như đêm qua,chú gọi cho một người viết để hy vọng bàn thảo về những kỳ vọng và bước đầu thành lập web của nhóm bạn cháu ( Ngày hôm kia,chú đã đọc đuợc bài lên tiếng của nguời viết này : Thẳng lắm ! Mãnh liệt lắm vì lá thư có ít sự trôi chảy và nhiều thiếu sót trong cách kêu gọi mời mọc của nguời bạn trẻ viết thư )

    Chú nói ở cái alô :

   - Tôi nghĩ bạn là nguời cao ngạo và kiêu ngạo khi viết như thế...

Nguời bạn viết ấy nổi giận :

- Có phải anh là người đứng sau họ và là nguời đã viết lá thư mời chẳng ra làm sao ấy ? Và họ lấy tư cách gì để mở cuộc thi và đánh giá các tác  phẩm?

    Chú im lặng,suy nghĩ trên quãng đường đi dạo đêm.Chú nghĩ lại lời mời của cháu khi mời chú vào ban thẩm định văn của web vừa thành lập....  Chú chỉ biết lắc đầu mà thôi. Chữ nghĩa của chú chỉ đủ làm chú vui mà thôi.



    Người bạn trẻ ơi.

    Nếu chú không giúp được gì hơn cho nhóm trẻ ,chú im lặng.Và không đả phá.Chính thời gian và cung cách tổ chức,rèn luyện ,cung cách suy nghĩ,hành động là những căn bản có thể giúp mình thành công trên con đường mình muốn đi....

     Với vài bài viết từ tâm tình riêng của mình,chú nghĩ là mình có thể góp một chút hương sắc khiêm nhường trong một khu vuờn nhỏ.  Cây trái trong khu vuờn có nở rộ,có kết quả hay không là do những bàn tay biết vun sới.

    Vài hàng thăm cháu - nguời trẻ tuổi -


    Chú mong là cháu vững vàng hơn với thời gian trên bước đường còn rất dài của cháu. 






  
     đăng sơn. fr
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
Công Tử Lỳ gửi tâm thư này từ một nơi rất xa mà cùng môt mãnh đất
 
Chúc dangson.fr 1 ngày của Cha thật hạnh phúc, an lành bên người thân yêu nhen
 
Bonne Fête
 





Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 Úí Chời.
 
 Bữa nay về nhà,mở máy - thấy bóng dáng nàng hiệp sĩ Công Tử Lì ( Lỳ )
 
 
 Úi chời...
 
 
 Cả chục thế kỷ nay,nàng ta lặng mất tiêu. Úi chời - Tưởng nàng đang chu du khắp chốn - Ai dè...
 
 
 Chúc Nàng ngoan - Hiền - Vui..và còn nhiều điều để viết như một cách chia sẻ.
 
 tình thân nhé
 
 
 
 
đăng sơn. fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.06.2013 20:11:12 bởi dang son>
.
 
 
 
 Thư Gần Rất Gần.
 
 
 ___________________________________
 
 
 Con trai yêu.
 
 
   Cha  mẹ mừng khi con lấy quyết định dọn nhà về ở gần cha mẹ.
 
   Là người lớn rồi - Cha biết  là con biết tính toán,con biết tìm về gần cái tổ ấm đã nuôi duỡng con. Ừ. Phải rồi con trai. Về gần cha mẹ.
  Về để ngồi ở một góc dưới nắng ấm. Về,yên ả ngồi ngó cái bờ hồ có tiếng chim hót vang. Nghe tiếng chim hót như thế,con có hiểu chúng nói gì với nhau không?
 
 Chúng ( những chú chim nhỏ có cái mỏ màu vàng ) Chúng đang ríu rít kể chuyện cũ.Kể  về câu chuyện mà ngày ấy con giận hờn cha,con quày quả khoác cái ba lô bỏ nhà đi bụi. Mẹ con  đã hằn học  cay đắng chút đỉnh với cha. Bà nói :
 
 - Sao anh đuổi thằng con tui ra đuờng.Trái tim của nguời cha để đâu - anh?
 
- Hơ hơ... Ai nói  cô là tôi đuổi nó ? Biết đâu nó biết suy nghĩ hơn.....
 
 
 
  Nước mắt mẹ con rơi.Cha đã thừ người , đã ngồi im lặng rất lâu ở một góc vườn đầy nắng chiều.Vậy hả con trai ?  Con đi đâu ở những ngày vừa tròn 20 tuổi như thế ,con? Con bực dọc ,tức tối như thế sao? Mà nhằm nhò gì há con.  Ngày cha 21 tuổi,cha còn nhớ ,cha cũng khăn gói đi bụi cả một tuần lễ như thế rồi đó. Cha bỏ đi,đến một nơi khỉ ho gà gáy nơi thằng bạn vừa lấy vợ.Tỉ tê ,bức  rứt,hằn học ,tối tối nằm vắt tay lên trán lại thấy nhớ nhà khi nghe tiếng ểnh uơng kêu buồn bã.Trời những đêm đó tối như mực.... Đi tới đi lui ở khoảng đồng trống rồi thấy mình nhớ nhà  muốn  phát khóc.
 
 Con có biết cái nhớ nhà,nhớ mẹ,nhớ các em  mình ra sao không? Nhớ nhà là cái gì hở con ? Nhớ  là nhớ cái xó bếp có cái bàn mà gia đình quay quần ăn uống rủ rỉ nhỏ to tâm sự,nhớ cái chỗ bàn học,nhớ cái hàng hiên chiều chiều ra đứng hóng mưa,nhớ món ăn mẹ mình biết mình thích khi làm cơm ,nhớ đủ thứ - Khi đã nhớ như thế thì thằng bụi đời ngổ ngáo lại bò về,cầm bàn tay mẹ thủ thỉ lời xin lỗi.
 
Nói với mẹ : Mẹ ơi ! Con về nè.Mẹ ơi.Ra đuờng vài ba ngày,con đã học  được thêm  vài thứ ,mẹ ơi.
 
 Mẹ rưng rưng khoé mắt :  Ừ Ừ..Con về mẹ mừng.Đừng đi như thế nữa nhé con.
 
 Và như thế, cha của con đã ở lại để phụ giúp gia đình cho đến ngày lập gia đình. Bao nhiêu khó khăn,bao nhiêu gập ghềnh,rồi cũng trải qua.
 
 
   Con trai.
 
   Rồi cũng như cha ngày ấy,con cũng trở về với một lá thư bỏ vào thùng thư.Cha đọc nét chữ của con và cha hiểu là con đã trưởng thành để cha phải thay đổi cách nhìn về con .  Làm đàn ông có khó lắm không con?  Ta cần gì sau khi mở mắt nhìn đời để học ?
 
   Thời gian trôi.
 
Bây giờ thì cha yên chí hơn về đời sống của con - 25 tuổi để bước những bước vững trãi. Bây giờ, cha nhìn con  ở một thế đứng giữa đàn ông và đàn ông. Cha lắng nghe con,có lúc cha mỉm cuời vui khi thấy con biết lập luận,biết tính toán trước sau.
 
 
   Vài ngày nữa,con sẽ về hẳn với căn hộ mới của con.Bên cạnh con có cô bạn hiền lành,dịu dàng chung sống.Bên cạnh con vẫn có gia đình mình - Cha và Mẹ.
 
 
 Ok.Con.   Hãy tiếp tục con đường đàn ông của con. Cha mừng cho con.
 
 
 
  Thương yêu.
 
 
 
 đăng sơn.fr
 
 ( ViếtỞNgàyLễcủaCha )
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2013 08:44:34 bởi dang son>
---
 
 
 
     VIẾT ĐỂ
    ( trở lại tuổi 20... ) _______________________________   đăng sơn.fr 
   
   
  


Ở duới một bài viết của tôi trong chủ đề VIẾT ĐỂ LÀM GÌ ( ? ) ,nhận được lời chào hỏi của một cậu trẻ ,cậu viết ngắn gọn ,cách hành văn trôi chảy - như suối róc rách -

Cậu nhỏ viết :

..... " Chào Chú , con rất vui khi biết diễn đàn có một thành viên tuổi già ,tâm không già như chú ...
Chú rất giống một người thân của con ,trẻ trong tâm hồn,trẻ trong phong cách.Con chúc chú khoảng 20 năm nữa vẫn có thể
" trẻ " như bây giờ.... "



***


Đọc xong,ngẫm nghĩ một chút rồi vỡ lẽ : Ồ ! Ồ ! Té ra ta đã già rồi sao ? Ơ hơ.Ơ ơ và hơ hơ.

Mới ngày nào phơi phới 20 ,tuổi của sôi nổi,phanh áo ngực trần bay xe dưới mưa ,mới thưở nào ra vẻ nghênh ngang với bạn bè,môi ngậm lủng lẳng điếu thuốc khệnh khạng bước vào cái quán ì ầm nhạc kích động loại hard rock,mắt ngó bọn nam nữ choai choai nghiêng ngả ở bàn ghế đầy khói thuốc bia rượu - Rồi cũng bắt chước một cảnh trong phim cao bồi gác chân lên ghế..... Rồi lạng xe ào ào một đám,rồi tụ tập nhau ,tán nhau.... Như thế là thằng trẻ có hai bộ mặt : Ở nhà thì ngoan hiền trước mặt cha mẹ , ra đường thì là quỷ con ,nghịch phá .


Nghĩ lại thấy cũng nên thông cảm cho nó ( Nó đang sung sức,cần quậy phá chút đỉnh )


Bây giờ , trở lại chuyện bây giờ để trả lời hàng chữ của cậu trẻ :



.... Thư đến ở một chỗ có thời gian trôi rất nhanh .

" Cháu .


Cháu gây cho chú 2 điều nhỏ như bọt nước lăn tăn trên mặt hồ . Bên chú bây giờ là buổi sáng ẩm ướt mưa mưa từ đêm qua .

Mỗi đêm ngày đi qua làm chú thấy mình rời xa tuổi hai mươi tươi đẹp .Chữ của cháu nhắc rõ cho chú biết là mình đã và đang GIÀ !

Phải rồi,chú đã đi qua một chặng dài,đi qua những cảnh tượng phải chấp nhận như một kinh nghiệm sống . Khi người ta già đi thì hình như người ta sẽ ngoan hơn ( ! )


Chú để ý thấy mình ngoan hơn xưa rất nhiều khi tránh thức khuya,tránh việc quá tải ,quá sức .Đi chơi đâu cũng tránh nơi quá náo động,tránh nghe những bản nhạc theo thể loại kiểu Hard Rock , kiểu Metal Heavy ( cỡ chú thì chỉ đủ sức nghe rock nhẹ,nghe pop music hoặc cùng lắm là Soul music hay nhạc R'n'B,Disco mà thôi )


Danh từ Già và Trẻ mà cháu đã viết cũng nhắc cho chú thấy mình có hai điều rất mâu thuẩn mà trong bộ môn nhiếp ảnh gọi là độ tương phản - Contraste -

Như thế này : Thời 20, 25 ,bạn bè đã ngán ngẩm ngổ ngáo chê chú là đã già trước tuổi khi chú lắc đầu từ chối những cuộc đi cua đào của chúng, khi chúng lạng xe ,
kéo nhau đến trường trung học tò te theo mấy em học trò thì chú ngồi yên ở một cái góc quán .Chú thích ngồi một mình .


Bây giờ,lắm lúc chú cũng ăn gian kiểu quên mình đã qua thời 20 . Chú sợ thấy mình mất tươi trước những điều oái oăm cần phải suy nghĩ lâu la kẽo kẹt . Suy nghĩ tầm bậy quá thì mình sẽ già nhanh hơn chút nữa .Khi già lụm khụm như thế thì làm sao còn làm đựợc vài bài thơ kiểu điệu bộ làm dáng ?Không lẽ chú viết : " Em nè ! Em thật là dễ thương .Cụ thấy em nhỏ xíu như thế,cụ đâm ra thương em "

Không lẽ chú sẽ chống gậy run lập cập,ngồi trên ghế đá công viên ,ngắm nàng và thì thào kiểu hết hơi :

- Nàng nè .Tôi đang thèm hôn nàng .Úi trời !



Cậu nhỏ !


Cậu đừng làm chú sợ nữa .Quên là chú đang chập chững để già đi . Trong trái tim ngây thơ của chú,mỗi ngày chú cố gắng quên là tuổi 20 đã đi qua .

Vì thế,chú viết - Viết để .....


Còn cháu ? Cậu nhỏ ? Những ngày 20 và hơn 20 của cháu ra sao ? Lúc chừng,chừng 50 tuổi của mùa thu lá rơi,cháu sẽ viết gì ? Viết ra sao ?


Chú cám ơn cháu đã thổi một hơi gió 20 đến nơi chú .

Bây giờ,trời buổi sáng đang mưa .Và chú say sưa viết như ngày nào còn tươi " .

...........


CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.07.2013 19:56:27 bởi dang son>
.
 
 
Thư ở Những NƠI RẤT GẦN .




   ...............................................





Bạn bè đông đủ lắm .Vậy mà không thấy vui như mọi khi .


  Gặp riêng bạn  Hỏi bạn vài ba câu vì thấy bạn không vui  cười như mọi khi - Và người bạn đời của bạn  thì vắng mặt bữa nay . ( ? ! )




----------------------




   Bạn lắc đầu thở dài .


-  Bạn ơi  ! Chuyện gì ?




   - Tớ vừa đập đồ đạc trong nhà ?



  _  Uí chu choa  ! Chuyện gì mà ầm ĩ ?


   - Chuyện ngắn đơn giản . Có lẽ chúng tôi sẽ chia tay


   - ? !




   ---




Tôi viết cho các con như sau : Đọc đi rồi cho ý kiến .


..


Ừ - Thì đọc .






   *   ..



'' ... Các con thân yêu .



Cha đang buồn bực . Trời đang nóng đến gần 40 độ C . Cha đi làm về ,lã đừ như con chó dại .Cha nằm dài trên sofa và thiếp đi .


Ngủ dậy ( có lẽ chừng 20 phút ) - Mẹ  hỏi cha :

- Anh mua cái tablette bao  nhiêu tiền ?


  Cha  trả lời về giá cả ( thứ đồ hạng bét * made in china ) .Mẹ không hài lòng khi lục cặp hồ sơ của cha lúc cha ngủ thiếp đi ).

  Cha đứng dậy . Lời qua tiếng lại ,cha đằn cái chai trên bàn  kính làm vỡ mặt bàn . Cha ném cái đèn  trên bàn bay xuống đất . Mẹ đòi ly dị .


OK . Ly thì cứ Ly . Cha cho luôn tấm ảnh hình chân dung của mẹ bay xuống sàn gạch . Vỡ tan .



Mẹ cầm điện thoại,điện cho hai con bảo về nhà gấp . Cha nói :

   - Hãy để con cái đứng ngoài lề chuyện của mình .Em !





Chuyện của mình là sao ?



Chừng 15 phút sau , thằng lớn mở cửa vào nhà . Thằng con im thin thít nhìn những mãnh vỡ . Im thì cũng phải rồi thôi, con trai .


Cha dằn cơn,dọn  dẹp những mảnh vỡ . Khênh cái bàn ăn ra ngoài vườn ,quét dọn . Mình đập đồ cho đã nư thì mình tự dẹp . Ra  thùng rác,cha gặp thằng  Út bò về tự lúc nào . Mẹ ngồi ở góc vườn  ,mặt hậm hực .


Cha nhìn hai thằng  trẻ  im lìm .Cha nói :


   - Đừng bao giờ lấy vợ nghe hai con . Khi nào cha mẹ bỏ nhau,cha sẽ gọi  các con để kể chuyện đời .






   ..





Đọc xong lá thư ngắn như thế . Tôi cười nhẹ với bạn :

- Hạ hoả  nha nha .  Thời gian sẽ làm mình nguội .





   ----


Tôi có nói dối ,nói xạo với bạn mình không ?


  Tôi cũng vậy đó chứ . Tôi đã bao lần nổi giận dể làm hỏa diệm sơn ?








đăng sơn .fr
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»