.
Đ ờ i Đ á V à n g
______________________________
DấuLặng thân mến _
... Anh không hiểu tại sao DấuLặng thích bài Đời Đá Vàng ( Khánh Hà hát ! )
Hay là bởi ,tại câu :
Xuống tận cùng dưới đáy
Mới thấy mênh mông rộng cõi trời
Hãy mở lòng chúng ta
Đón nhận biển tình yêu....
- Ngày xưa,mỗi lần anh nghe những Ca Khúc mang chủ đề :Bài Không tên số.... của VũThànhAn_ Lúc ấy,anh còn quá trẻ ở đất Saigòn.Tuổi trẻ của anh quanh quẩn trong cái thành phố chật chội và khói bụi.Anh thấy anh một mình,ít bạn bè..Bạn của anh đã là sách báo và âm nhạc.
Như thế.Rồi thời gian trôi trên sông.Dòng sông tuổi nhỏ lúc nào cũng êm đềm như bóng lá dươí nắng...như tiếng hò mẹ ru con trên võng buổi trưa hè.....
Lang thang như thế,có nhiều lần anh đã mất niềm tin ở người cho người.Những mặt báo thời ấy đen nghẹt mùi khói súng,bom đạn,biểu tình bạo động.Cha anh bảo anh : Con đừng theo môn văn khoa.Vô bổ ! Ký giả,nhà văn ở cái xứ này chỉ ốm đói.... "
Mẹ anh thở dài sau những bài đăng báo của anh ,bà nói :
- Con ơi ! Chữ nghĩa như thế đểlàm gì ? Chữ nghĩa không thể nuôi cái bao tử của con
Rồi có một buổi chiều ( không mưa - không bạn bè bên cạnh ) anh vào quán vắng,ngồi im nghe nhạc Vũ Thành An .Khánh Ly hát bài Không Tên Cuối Cùng.....
Anh thấy buồn,cho dù cô bạn gái của mình lúc ấy chưa bỏ anh đi lấy chồng ....
Rồi một lúc,anh thấy Vũ Thành An càng cô đơn hơn với những bài Không Tên.... Rồi sau này,ông ấy không viết nhạc tình nữa mà viết nhạc thiền ca mà bài " Đời Đá Vàng " là một hiện thể.
Em !
... Có một lần mất mát
Mới thương người đơn độc
Có oằn mình đớn đau
Mới hiểu được tình yêu....
Em ôm đàn,thử tắt hết đèn để hát lại 4 câu ấy....Hát một mình.Hát cho riêng mình.... ( thử xem sao .... )
Anh không theo thuyết hiện sinh như các bạn trẻ khác.
Anh chưa hề ôm cuốn La Nausée ( Ói Mửa - Buồn Nôn ) của Jean Paul Sartre ra viả hè của một quán cóc thời áo trắng như một số sinh viên thời ấy để ra vẻ là mình trí thức. Trí thức ( có nghĩa là bắt chước nhau yêu nhạc Trịnh, đọc Philo ,thích màu tím... ) và đồng hóa nhau hay chăng ?
Anh chỉ học nhạc và tìm hiểu ca từ nhạc theo một khía cạnh ngh ệ thuật.Người viết ca từ thì tùy theo mức độ nhạy cảm riêng mà viết.Người viết nhạc ( compositeur ) thì có thể viết và hơi ( có thể ) bị ảnh hưởng hóa từ một mélodie nào đó- Người auteur viết ca từ và người viết nhạc rất khác nhau.
Ở chủ đề " Những Câu Chuyện Nhỏ " của anh,em có lần xúi anh cứ viết nhạc.Một bản nhạc cho cha mình.
Anh thảng thốt quá lẽ .Không lẽ ,anh bắt chước VTA để viết :
BàiKhôngTêncho Cha
Chiều đang xuống lặng lẽ
Dòng sông đang trôi về
Dõi bước mình lê thê
Con nhớ đến cha
Ở cuối muà đông
Ở những ngày cũ yêu thương
Lá rơi,rụng trên đường
Con một mình vội bước
Mà trong lòng vấn vương
Con muốn viết về cha
Như một kẻ xa nhà
Rã rời trong niềm nhớ
Lặng mỏi từng xót xa
Bài không tên lần nữa
Con viết cho cha
Bằng những giọt lệ
Trên phím đàn lià xa
----
đăng sơn.fr
_
Dấu lặng,anh viết bài này tặng em
nđs.
Mientaongo.net
Đ ờ i Đ á V à n g
______________________________
DấuLặng thân mến _
... Anh không hiểu tại sao DấuLặng thích bài Đời Đá Vàng ( Khánh Hà hát ! )
Hay là bởi ,tại câu :
Xuống tận cùng dưới đáy
Mới thấy mênh mông rộng cõi trời
Hãy mở lòng chúng ta
Đón nhận biển tình yêu....
- Ngày xưa,mỗi lần anh nghe những Ca Khúc mang chủ đề :Bài Không tên số.... của VũThànhAn_ Lúc ấy,anh còn quá trẻ ở đất Saigòn.Tuổi trẻ của anh quanh quẩn trong cái thành phố chật chội và khói bụi.Anh thấy anh một mình,ít bạn bè..Bạn của anh đã là sách báo và âm nhạc.
Như thế.Rồi thời gian trôi trên sông.Dòng sông tuổi nhỏ lúc nào cũng êm đềm như bóng lá dươí nắng...như tiếng hò mẹ ru con trên võng buổi trưa hè.....
Lang thang như thế,có nhiều lần anh đã mất niềm tin ở người cho người.Những mặt báo thời ấy đen nghẹt mùi khói súng,bom đạn,biểu tình bạo động.Cha anh bảo anh : Con đừng theo môn văn khoa.Vô bổ ! Ký giả,nhà văn ở cái xứ này chỉ ốm đói.... "
Mẹ anh thở dài sau những bài đăng báo của anh ,bà nói :
- Con ơi ! Chữ nghĩa như thế đểlàm gì ? Chữ nghĩa không thể nuôi cái bao tử của con
Rồi có một buổi chiều ( không mưa - không bạn bè bên cạnh ) anh vào quán vắng,ngồi im nghe nhạc Vũ Thành An .Khánh Ly hát bài Không Tên Cuối Cùng.....
Anh thấy buồn,cho dù cô bạn gái của mình lúc ấy chưa bỏ anh đi lấy chồng ....
Rồi một lúc,anh thấy Vũ Thành An càng cô đơn hơn với những bài Không Tên.... Rồi sau này,ông ấy không viết nhạc tình nữa mà viết nhạc thiền ca mà bài " Đời Đá Vàng " là một hiện thể.
Em !
... Có một lần mất mát
Mới thương người đơn độc
Có oằn mình đớn đau
Mới hiểu được tình yêu....
Em ôm đàn,thử tắt hết đèn để hát lại 4 câu ấy....Hát một mình.Hát cho riêng mình.... ( thử xem sao .... )
Anh không theo thuyết hiện sinh như các bạn trẻ khác.
Anh chưa hề ôm cuốn La Nausée ( Ói Mửa - Buồn Nôn ) của Jean Paul Sartre ra viả hè của một quán cóc thời áo trắng như một số sinh viên thời ấy để ra vẻ là mình trí thức. Trí thức ( có nghĩa là bắt chước nhau yêu nhạc Trịnh, đọc Philo ,thích màu tím... ) và đồng hóa nhau hay chăng ?
Anh chỉ học nhạc và tìm hiểu ca từ nhạc theo một khía cạnh ngh ệ thuật.Người viết ca từ thì tùy theo mức độ nhạy cảm riêng mà viết.Người viết nhạc ( compositeur ) thì có thể viết và hơi ( có thể ) bị ảnh hưởng hóa từ một mélodie nào đó- Người auteur viết ca từ và người viết nhạc rất khác nhau.
Ở chủ đề " Những Câu Chuyện Nhỏ " của anh,em có lần xúi anh cứ viết nhạc.Một bản nhạc cho cha mình.
Anh thảng thốt quá lẽ .Không lẽ ,anh bắt chước VTA để viết :
BàiKhôngTêncho Cha
Chiều đang xuống lặng lẽ
Dòng sông đang trôi về
Dõi bước mình lê thê
Con nhớ đến cha
Ở cuối muà đông
Ở những ngày cũ yêu thương
Lá rơi,rụng trên đường
Con một mình vội bước
Mà trong lòng vấn vương
Con muốn viết về cha
Như một kẻ xa nhà
Rã rời trong niềm nhớ
Lặng mỏi từng xót xa
Bài không tên lần nữa
Con viết cho cha
Bằng những giọt lệ
Trên phím đàn lià xa
----
đăng sơn.fr
_
Dấu lặng,anh viết bài này tặng em
nđs.
Mientaongo.net


![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
