📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Biển Khát

375 trả lời, 68.168 lượt xem — Trang 11 / 13
HOÀNG HÔN GIỤC ĐÒ
Tiếng lòng trăng lạnh trao nhau
Đàn ai như tự ngàn sau vọng về
Em tôi chưa lỗi lời thề
Mà sao ngăn cách càng tê tái buồn

Tình anh mấy lớp sóng cồn
Nổi chìm lại nở vô thường tóc tơ
Mai sau dù có bao giờ…
Cũng đưa nhau tận bến bờ sắc không

Chống sào đợi cuối dòng sông
Đừng như chim sáo sổ lồng bay xa
Cõi đời trăng nước phù hoa
lênh đênh trầm mặc áo tà huy phai

Ơn đời mặn ngọt hôm nay
Chẳng như cồn cát trơ bày đáy sông
Trăm năm hương lửa tình nồng
Còn đây trăng nước hoàng hôn giục đò…
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0

TRONG TIẾNG DƯƠNG CẦM CỦA EM

Em ơi, có phải em đang thả những giọt piano vào đêm
mang theo cô đơn
và hoài niệm
trong bàn tay số phận ngọt ngào

Hoàng hôn đang chìm xuống ở phía chân trời
mang theo tình anh, tan vào bóng đêm
tan vào tiếng đàn piano của em thánh thót.

Anh lo lắng cho những phút giây qua đi mà ta quên sống cho nhau,
tình yêu có bao giờ tan biến và những hy vọng rồi cũng phôi pha?

Mỗi phút giây đi qua
là mặt trăng chết trên dòng sông định mệnh,
chúng mình hãy cố sống với nụ cười chảy trong dòng suy tưởng
về nhau.

Tình em như cánh đồng xanh bao la
cho cánh diều của hồn anh bay lượn
Trái tim em là biển xanh đức hạnh
là ánh trăng vàng chiếu rọi đêm đen

Nỗi nhớ của em như những giọt mật ngọt ngào
nhỏ vào tim anh làm cho niềm hạnh phúc long lanh
như giọt sương mai dưới ánh mặt trời.

Anh thả con thuyền tình ra khơi
để tìm em nơi chân trời hoài vọng,
ở đó anh sẽ thấu thị trái tim dịu dàng và nhân hậu của em,
là nơi ở lại của con tim anh, một thuở lạc loài,

Thượng Đế chỉ cho anh một thân xác và một nấm mồ
nhưng Người lại cho anh nhiều nơi trong hồn em để anh chết.
Anh chết trong tiếng dương cầm đang thánh thót của em.
30/5/2014

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2014 03:31:35 bởi Huyền Băng>
Nguyệt Rằm Cho Em  
Thân ta, “ở trọ dòng sông”
lỡ  thương ai, vết son hồng ngủ quên
cũng đành duyên nghiệp nổi nênh
trăm năm chút nợ, hẹn đền cho nhau

Cõi đời bão tố – qua mau

con tim nay, chẳng bạc màu thời gian
còn đây nửa gánh địa đàng
môi người thăm thẳm màu son, ta chờ…

Nửa đời lệ úa hồn thơ

biết đâu trăng lạc bây giờ là đây
mây hồng còn chút thơ ngây
tình em,con nước dâng đầy bến sông

Yêu nhau xin giữ tấc lòng

gửi người đợi ánh nguyệt rằm đêm nay.
 
r
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.07.2014 14:35:34 bởi Kiều Giang>
NGÀN LỜI YÊU EM

I.Một ngày yêu em - màu nắng reo vui
làn gió thương anh - đứng đợi ngậm ngùi

Anh chờ đâu đó - ngày dài trống không
vô tình cơn gió - hương em mặn nồng

Con chim vẫn hót - trên cành chiêm bao
và em vẫn hát - trong anh ngọt ngào

Từng giọt đa đoan - se thắt tim tôi
Một giọt sương câm - rơi xuống môi người

II.Từng lời em cho - dịu mát tim tôi
môt lần em qua - thơm ngát môi cười

Em về đâu đó - màu son có phai
một linh hồn trọ - trong ta đời đời

Ta đi cùng gió - mơ vầng trăng cao
em ơi còn giấu - vầng trăng nơi nào

Một ngày em xa - buốt giá tim tôi
Một lần em qua - ta mãi yêu người

Từng lời yêu em  - câm nín trên môi
Ngàn lời yêu em ... sông hé môi cười...




Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2015 07:03:52 bởi Nguyệt Hạ>
TÔI CÓ CHẾT CŨNG NHƯ TÔI CÒN SỐNG

Tôi có chết, vẫn vui như còn sống
Xin trời cao biển rộng hát cùng ta
Vẫn ngây ngất giữa bao tầng gió lộng
Và tình yêu ngồi hát với phong ba

Xin hãy đốt dùm tôi ngàn ngọn nến
Để cho tôi cầu nguyện với cuộc đời
Cho cành hồng hãy mãi mãi còn tươi
Em bé nghèo, có bánh mì buổi sáng

Cho tôi nói cùng trái tim thoi thóp
Đừng lau khô giọt nước mắt của tôi
Để tôi khóc trước giờ tôi giã biệt
Những đau thương giết chóc – cuộc đời này

Tôi đã chết mà vẫn vui như còn sống
Vẫn yêu thương và vẫn hé môi cười
Cho tôi tặng những cánh hồng buổi sáng
Vào trong tay run rẩy của cụ già

Hãy cho tôi hành hương về đất thánh
Để cầu cho nhân loại biết yêu thương
Không còn kẻ giết người, để tìm đất sống
Nước mắt tràn, làm mặn cả đại dương

Hãy cho tôi về những thảo nguyên xanh
Xem loài người biến rừng hoang thành ruộng lúa
Xin Thượng Đế cho tôi, cuối cùng phần ân huệ :
Hoa nở vàng trên khói lửa chiến tranh

Đừng liệm tôi bằng chiếc khăn tang trắng
Hãy cho tôi màu thanh khiết Oải Hương
Để tôi cắm trên dọc đường mây trắng
Hoa sẽ nồng nàng ngát mãi yêu thương

Bạn đừng cho tôi tiếng khóc cầu hồn
Vì tôi chỉ tạm biệt người để về vĩnh cửu
Tôi về nơi xưa , về nơi có Mẹ
Có tình thương yêu và có cả Thiên Đường.
  KG 30/6/2014
 
 
 
R
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
RẤT CÓ THỂ

rất có thể, em đã bỏ đi khỏi cuộc đời hoang mạc của ta. Cuộc đời lang thang cầu mong sự cứu rỗi của ái tình,

rất có thể, ta đã lấy những mảnh vỡ của trái tim mình để gói những cuộc tình xám bạc, tai nghe những bài hát từ những cơn bão mùa xuân,

nàng là người cho ta bình minh và bóng tối, ta đã tự đốt cháy trước bình minh và nghẹn ngào cùng đêm đen, đôi khi ta thấy mình có tội với nàng vì bàn tay đa mang bất chợt,

nàng coi ta như một gã vô gia cư lang thang trong công viên chìa tay xin mảnh tình thừa của thượng đế, hắt ra từ tiếng nhạc của người bán kem dạo ngủ quên trên ghế đá, còn ta thì giấu nụ cười của nàng như một phép lạ rụng từ tầng mây cao,

rất có thể, ta đã mang vào trái tim thứ triết lý khù khờ nhân thế, nên quỷ cũng chẳng buộc vào người ta tội ác, chân ta đi lạc giữa trần gian, dù có yêu nàng, thì chiếc lá khô rụng giữa công viên cũng chẳng thèm để ý.

rất có thể nàng đã nhặt một tiếng ca từ quán bar bên vệ đường để ném vào vũ trụ mà nàng cho rằng mênh mông và trống rỗng của hồn ta, còn ta thì mang tiếng ca ấy đi về phía thiên thu, để ta hiểu thế nào là nỗi đau vô định,

rất có thể bài tình ca ta viết cho nàng đã ôm chặt lấy nàng, còn nàng thì bận rộn lẩn vào cuộc nhân sinh đầy bóng tối.

Rất có thể, tội lỗi đã không đi từ phía chúng ta.
KG 6-8-2014

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.08.2014 10:39:45 bởi Kiều Giang>
RẤT CÓ THỂ 2

Rất có thể người chẳng còn tin
cánh chim có lần bị tên, ta đâu biết
câu chuyện trăm năm có bao phần sự thật
những dở dang kia, nên khóc hay cười

Rất có thể ta đã yêu người
ta đã từng muốn nâng em lên thần tượng
ta vẫn biết trần gian luôn dậy sóng
nhưng ta muốn giữa đời ta bình lặng, có em

Rất có thể nhiều đêm
buồng tim ta se thắt
máu tim ta loạn nhịp
nhưng ở phương trời người cười nói, như không

Rất có thể giữa những ngày đông
ta thấy cô đơn tuyệt đối
 ngày đi qua đời ta rất vội
không biết người còn nhớ đến ta không

Rất có thể ta chẳng còn nước mắt
làm mưa xuống trần gian
thương em giữa dòng đời bon chen xuôi ngược
ta ước ao được cùng em đếm bước
trần gian ơi, sao mưa lại muốn khóc thay người

Rất có thể người chẳng còn đôi mươi
cũng như ta, mái đầu điểm bạc
nhưng ta vẫn còn khao khát
khao khát yêu em, chút chữ nghĩa giữa đời.





Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.08.2014 14:14:00 bởi Kiều Giang>
ÁO ẤY BÂY GIỜ THƯƠNG TÓC ANH

Mùa thu năm nay, sao nhiều mưa,
Trời thêm nước mắt, để cho vừa?
Ngàn xa, em có sầu ly biệt
Mưa xám khung trời trên lối xưa

Em về, anh đón muộn Văn Khoa
Mấy bóng cây nghiêng lặng Tháp - Rùa
Em dỗi vì anh qua Trường Luật
Anh buồn :" cũng chỉ tại cơn mưa "

Chiều nay anh qua Phạm Ngọc Thạch
Ngày ấy em cười mát Duy Tân
Áo em trắng cả hồn trinh bạch
Áo ấy bây giờ thương tóc anh...
KG 25-8-2014
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.09.2014 13:27:24 bởi Kiều Giang>
THƯỢNG ĐẾ VÀ TRÁI TIM THIẾU PHỤ
                   Thơ KIỀU GIANG

Thượng Đế ơi, sao Người lại nặn ra nòi giống của con bằng chiếc xương sườn thứ bảy của Adam. Có phải người cho rằng con là thứ phẩm của Người, là tôi tớ của phái mạnh, là đứa con lạc loài mà người đã rủ lòng thương khi Người thấy lòng mình trống vắng giữa đêm khuya thức giấc hay buổi chiều tà tím ngát những màu hoa?

Không đâu, hỡi đứa con dịu dàng mật ngọt của ta, con là sinh linh được ta sinh ra đầu tiên trong thế gian này. Những điều con nói chỉ là truyền thuyết của những kẻ muốn áp đặt quyền lực lên tấm thân thanh tú và trái tim nhân hậu của con.

Nhưng, hỡi Đấng Toàn Năng, sao người nỡ đuổi con ra khỏi vườn Địa Đàng của Người, nơi đó con không bị ai hành hạ, bắt nạt, khinh nhờn, con muốn được tự do, thảnh thơi bên Người, bên Adam vô ngã, con không muốn sống trong những luật lệ của trần gian rối rắm khổ đau, sao Người lại cho con rắn tri thức kia làm cho con phải vướng tội tổ tông ?

Ôi, hỡi đứa con lạc loài và yêu quí của ta, con không thấy rằng con là sự ủy thác quyền năng sáng tạo của ta hay sao, qua con, ta đã tạo ra sự hiện hữu của muôn loài. Con là trời cao, con là biển sâu, con là đêm hoan lạc cho loài người được ngủ, là ánh mặt trời cho chim hót gọi bình minh, là nụ cười trước sự tồn sinh của hài nhi, là nước mắt nhỏ xuống những dối gian độc ác.

Nhưng hỡi Đấng thiêng liêng, những đau khổ của trần gian mãi đè nặng lên trái tim yếu ớt và nhạy cảm của con. Con là mục tiêu của bạo quyền và dối gian. Người đã bỏ rơi đứa con có tấm thân yếu đuối và tâm hồn trong trắng của Người.


Không đâu con, trái tim con là sự mầu nhiệm của đất trời, là quyền năng của vĩnh cửu. Trái tim chỉ biết cho đi chứ không đòi hỏi phải nhận về. Trái tim là nơi đưa đi dòng máu đỏ cho người và nhận lại dòng máu đen cho mình.Trái tim là sự bao dung không bờ bến, là nơi ngước nhìn của đôi mắt trẻ thơ, là nơi trở về của ánh chiều tà, là nỗi khao khát của cái đẹp và tình yêu. Trái tim con cũng chỉ ngừng đập khi cùng con trở về trong vòng tay ta, trở về với cát bụi, từ nơi ấy con đã sinh ra.

Hỡi Đấng Thiêng Liêng, xin Người hãy giúp con bảo vệ trái tim bé bỏng của loài người, hạt bụi mà Người sẽ nhận về.
               KIỀU GIANG


 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ

Người về bóng lẻ bên song
Hồn ai thêm nặng Cửu Long nước đầy
Cánh cò lả cuối đường mây
Mà ta cứ ngỡ nét mày em cong

Lửa tim - đồi nhớ - bập bùng
Câu kinh còn vọng cuối dòng phù sa
Tơ đồng ngà ngọc nở hoa
Tiếng lòng em buốt nửa tà huy anh

Nửa đêm thay áo ngập ngừng
Da người lại nở thơm lừng búp non?
Môi nào dành dụm nét son
Tiếng cười hoang dại để còn tặng nhau

Anh chờ khép cửa canh thâu
Cung đàn em, cuối thiên thu vọng về…

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.10.2014 13:09:20 bởi Kiều Giang>

EM VỀ GIỮA MÙA THU


Đêm qua ta mộng thấy em về
Hương tình em trổi nhạc đam mê
Mắt em đắm đuối màu hoan lạc
Tay rót ân tình thể phách xưa

Nắng sớm thu vàng vương tóc em
giọt mơ trở giấc đọng môi mềm
ta nghe trong gió tràn hương sắc
gió hát ngàn xưa ru giấc đêm.

Người dắt thu về trong sáng nay
mắt em thăm thẳm mộng tình say
thu nghiêng se lạnh sầu thương nhớ
người hứa yêu nhau trọn kiếp này

Em cắt cho ta nửa vầng trăng
ta về ru mãi - tận trăm năm
mắt em nếu có sầu chia cách
nhớ rắc thu vàng lên cỏ xanh
KG 01-9-2014




Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0


CŨNG CHỉ TẠI MÙA THU

Cũng chỉ tại mùa thu
chiếc lá vàng rơi vào ký ức
môi em hồng, rạo rực những đam mê

lá xạc xào trên những giấc mơ
tay ta hái giữa lòng em bông cúc trắng
mà sao tận đáy hồn ta có sóng
ngọn sóng dâng trào, gọi hoang vắng mùa thu.

Hôm qua áo lụa em cười trong nắng
tóc em bay thầm lặng giữa đời ta
giấc mơ đi qua mùa thu trinh trắng
chiếc lá vàng hồn còn nặng tương tư.

Cũng chỉ tại mùa thu, màu mắt em trong
ta cứ ngỡ vầng trăng đêm qua còn thức
trời vẫn xanh, da em thơm ngà ngọc
Chiếc lá run mềm từng khoảnh khắc yêu em.
  KG6-9-2014




Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.11.2014 09:35:18 bởi Kiều Giang>
NGƯỜI CHO TA NỬA MÙA THU


Em rơi mấy giọt tình cờ
khắc chi nỗi nhớ vào bờ hoang vu
người cho ai nửa mùa thu
dành ta một nửa – đắp bù tử sinh


Tròng trành giọt nhớ giọt quên
giọt người trở giấc, giọt mình thiên thu
sông nào sóng dạt bờ Ngâu
đêm đêm thắp lửa kinh cầu về xuôi


Tay em cầm chút bùi ngùi
nở vành thiên cổ trên đồi nguyệt hoa
người cho nửa nụ mù sa
đem về ướp với dòng nhòa sưởi đông


Ngày xưa em vội theo chồng
nào hay còn mảnh chăn hồng bỏ quên
ta đem về ủ nỗi niềm
hơi người còn ấm tận miền hoang sơ….

KG 9-9-2014




 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 01:51:04 bởi Kiều Giang>
TA NÓI VỚI EM NGÔN NGỮ LOÀI CHIM



Thuở sơ khai, loài chim chưa biết hót
còn ta chưa có em
nên có ai hiểu được ngôn ngữ của loài chim,
nhưng ta bây giờ muốn tìm thứ ngôn ngữ cho em, 
ngàn năm sau không cũ




Em nói rằng, trái tim mách bảo cùng em
về những thao thức trần gian
ai biết chắc ngôn ngữ yêu thương là có thực
hay chỉ là hoài vọng 
những phút đi hoang



Ta muốn quên đi tiếng nói của loài người
vì ta sợ chứa điều chi gian dối
khi ta chết, ta không muốn mình có tội 
với dòng sông và với em.



Nay ta một mình đi qua bình minh 
để học cho được ngôn ngữ của loài chim
để ta hát về rừng xanh
để ta nói với em
về thứ tình yêu thanh khiết,
bất tuyệt giữa trần gian

KG 14-9-2014

 

 

 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY EM ĐẾN


Ngày em đến,
dòng sông chảy về hướng mặt trời
ta khuyên đại dương câm tiếng sóng
để ta nghe tiếng nhạc của rừng xanh

Ngày em đến
thần thánh ngủ quên trên thân xác em
chờ đầu thai kiếp khác
tiếng dương cầm sa mạc
vọng về cuối hoang vu

Ngày em đến
ta viết sử thi lên vầng trăng, tan hết u sầu
những cơn gió mồ côi 
reo vui có mẹ

Ngày em đến
phế tích đi hoang
để em rắc yêu thương vào vĩnh cửu
bóng tối cúi đầu sợ hãi
cỏ cây thức dậy linh hồn

Ngày em đến
tay ta níu hoàng hôn
không cho bóng đêm về nơi trần thế
tát cạn ngàn năm dâu bể
vần thơ xanh cứu rỗi những linh hồn.
KIỀU GIANG 8/ 2014



 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0

EM ĐÃ CHO TA NHỮNG GIỌT MẬT THI CA.

Những chiếc lá vàng còn thổn thức trong đêm 
Nuối tiếc màu xanh một thời đời ta hoang vắng 
Chiếc lá rưng rưng 
thầm lặng trên cành


Mùa thu vẫn ôm chặt lấy cơ thể em 
Như ta vẫn ôm trái tim bí ẩn cuộc đời 
Có lúc ta muốn hôn lên làn da em, thao thức bồi hồi 
như hôn lên hơi thở nguyên sơ của đất


Ta xin làm loài ong đi vào rừng xanh gom từng giọt mật 
chỉ dành cho em, môi muôn đời thơm ngát thi ca 
Ta xin đưa em về biển xanh bao la và hát : 
em đã gieo hạt giống diệu kỳ xuống màu đất thơ ta


Em ơi, hãy vứt đi những ruỗng mục của trần gian
Chỉ giữ lại những thanh âm huyền diệu 
Ta hãy cho nhau một thời cuồng dại 
và âm thầm chảy mãi trong từng khoảnh khắc thi ca 
KG  26 -9-2014







 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.01.2015 14:36:43 bởi Kiều Giang>
 BIỂN CŨNG TRĂN TRỞ VÌ EM

Dòng sông đang trôi,
chợt đứng lại bỡ ngỡ nhìn em
hàng dương xanh yêu em, hát lời của gió
Thôi,em cứ làm bão tố
thổi qua hồn anh...



Rồi một ngày em về với biển,  
biển quặn mình trên lớp sóng suy tư ,
chẳng biết thực hư
nhưng dưới lớp áo em,
biển xanh đang trăn trở
như có tiếng thở dài từ nỗi nhớ riêng anh.


Em ơi, đừng vén áo lên
biển sẽ rùng mình và trăng sẽ mù 
còn anh, biết bao giờ mới gặp
một chút buồn, vì hương sắc dấu trong mơ

 








 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.01.2015 14:51:27 bởi Kiều Giang>


     
  • ĐÊM NAY EM KHÔNG VỀ NỮA

    Ký ức vắt vẻo trên những sợi nắng cuối thu
     
    tiễn em đi qua vùng khao khát
    ta ôm giữ cô đơn sa mạc 
    đốt cháy linh hồn
Em chưa bao giờ cho ta hiểu sự thánh thiện của nụ hôn
chỉ thấy chiếc lá vàng lại rơi trên đôi mắt buồn mùa thu
mà ta ngỡ là mắt ai chất đầy nỗi đau
nhìn về dĩ vãng


Ta vẫn cất giữ đôi mắt em vào năm tháng
từng đêm em thả chiếc lá thu xanh lãng mạn,
vào sự đợi chờ
ta đâu có ngờ thao thiết những vần thơ 
lại chờ tay em mở cửa


Nhưng rồi một ngày em đi không về nữa
trăng cuối thu ướt sũng ngỡ ngàng
bên kia sông có chiếc đò ngang đứng đợi...
ta trở về
khoảng tối 
một mình ta.

KG18/10/2014.


 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.02.2015 11:17:03 bởi Kiều Giang>

LỬA VÀ NƯỚC MẮT
Thơ Kiều Giang

Hôm qua ta thấy em ngồi khóc trên đỉnh Núi U Buồn,
em nhìn bầu trời đầy sao, ở tận những thiên hà xa tít
và nhìn về những lâu đài đổ nát dưới chân em.



Nước mắt em chảy tràn sông Euphrate
biến thành phù sa để xây thành Babylone tráng lệ,
là ánh bình minh của nhân loại sơ khai


Nhưng qua mấy ngàn năm, Cyrus đã đem lửa 
để biến văn minh thành phế tích
những dòng kênh xanh, những cung điện đền đài của Babylone
không chịu trôi theo dòng nước mắt thời gian
mà ở lại để làm chứng nhân của sinh diệt


Nước mắt em cũng chảy vào sông Nil
đắp bồi cho văn minh Ai Cập
mấy ngàn năm Kim Tự Tháp
nơi đây, lửa không thiêu được những tầng đá siêu nhiên


Hỡi những Pharaon
Người nằm đó 
chín lần Thập Tự Chinh
máu đã đổ nhưng những ngọn tháp kia không đổ
hai trăm năm, lửa thiêu rụi mấy triệu con người


Gần sáu thế kỷ - Đế chế Ottoman
nhân danh thánh Allah, họ đem theo bàn tay lửa
trả thù hai trăm năm Tòa Thánh khóc mộ Jesus,
một trời lửa lại phủ trên châu Âu, phủ lên đầu con Chúa.

Bắt đầu từ sự rực rỡ Babylone
loài biết khóc ôm tang thương đi qua mấy ngàn năm trên đầu có lửa
nhưng lửa của mặt trời không soi sáng nổi con tim
ngọn lửa tham sân lại muốn đưa trần gian vào bóng đêm hủy diệt


Hỡi Thales và Heraclitus
hai chàng Hiệp Sĩ của thời Khai nguyên 
các Người đã bao giờ lật đôi bàn tay Thượng Đế
để biết tay nào nào Người cầm lửa
và tay nào người cầm nước mắt hay không ?


Hôm nay ta thấy em về với những dòng sông và biển
em ngước mắt nhìn mặt trời, cầu nguyện
hỡi Đấng Sinh Diệt
nhìn về nhân loại 
xin dập lửa trong đầu và thắp lửa trong tim.
KG 22-10-2014








 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
NGỒI Ở NƠI NÀY HOANG MẠC ĐỢI CHỜ EM
Trên cánh võng thời gian
ta ru tiếng cười em loang vào ký ức
nhưng mùa thu không có thực
cánh Mai vàng chỉ còn nở trong thao thức mênh mông.


Ta bước lên mùa đông
cõng trên lưng Dòng Sông băng giá
đi qua những tinh cầu bão tố
bầu trời xanh lỗ chỗ mưa ngâu

Ta gom từng đoản khúc đêm sâu
rơi xuống thung lũng thời gian
ngân lên giai điệu tình em bất diệt
bình minh em để lại cho ta loài chim hót trên tay

Đêm nay
ta uống cho say
uống cho quay cuồng nhân thế
uống cho cạn cùng dâu bể
những giọt cam lồ từ tay em nhỏ xuống khổ đau.

Em vẫn gửi cho ta những giọt thu
để ta ru dài tháng năm xa cách
trong mênh mông ta ôm khúc hát
ngồi giữa nơi này hoang mạc đợi chờ em

KG 26/10/2014


 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2015 08:07:59 bởi Kiều Giang>

MÃI MÃI TÌNH EM
Thơ KG

Khi con chim gọi bầy cuối mùa thu
thì tiếng cười em đọng lại trên phím thời gian, 
làm cánh hoa run rẩy nở trong ký ức anh
lung linh ngọn gió thu nghiêng mình xuống tháng năm mòn mỏi đợi chờ

Ta phong kín nỗi buồn trong bầu trời đêm thăm thẳm
vành môi em chín mọng đỡ ánh trăng bay qua ngậm ngùi ta

ngọn nến trần gian, ta thắp trong hồn, 
chờ em đêm tân hôn không bao giờ đến, 
ta chỉ nghe thấy tiếng nhạc trời rơi xuống biển xanh.
hãy ngủ đi em mộng mị thơ ta

Ta yêu em như con sóng bình minh rộn ràng phơi mình trên bờ đá, 
cố quên đi tháng năm quay cuồng trong nỗi tiếc thương lỡ mất cuộc tình trinh nguyên kiều diễm

Ta cố giấu bầu trời trong đôi bàn tay ấp ủ tình em
để em bay lên trong màu áo trắng trinh nguyên rợp bóng sân trường,
vần thơ anh viết cho em nhỏ xuống mùa đông bất tận
mất hút ở cuối chân trời

Xin người đừng bỏ ta, đi vào gió bụi, đóa quỳnh tinh khiết vẫn tỏa hương khuya này, trong vườn ước mơ anh, em là tia nắng mùa xuân, 
là cánh chim mang tình anh bay về vĩnh cửu

Tiếng chim vành khuyên e ấp trong cành đào nở sớm
mùa đông, vĩnh viễn đi vào tâm thức anh,
em đâu biết những nụ xuân đất trời vẫn khắc khoải đợi chờ mãi mãi tình em.
 16-11-2014





 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.05.2015 15:19:31 bởi Kiều Giang>
MỎI MÒN CON SÓNG THỜI GIAN

Hôm nay anh về giữa gió bụi trần gian 
tìm hôn lên tóc em ngàn năm sầu mộng
dẫu anh phải đi qua trời cao biển rộng
có tình yêu nào không thử thách gian nan


Anh trở về trong niềm khao khát của đêm 
mang theo khoảng trời văn chương thanh khiết 
cho một thời yêu em xa biền biệt 
lặng lẽ đá vàng


Anh như con nai nhớ rừng 
dẫm nát hồn thu
trở về trong khắc khoải ưu tư
bên vườn địa đàng hương thịt da em trinh khiết
em ơi, bao giờ anh có được
một chút hương sắc cõi vô biên.


Tiếng chân chim còn khua động suối ngàn
trong khi anh vẫn còn đeo đuổi cuộc phù vân 
bên bờ trăng em - hoài vọng
Mỏi mòn con sóng thời gian


KG 6-11-2014

 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.06.2015 15:03:36 bởi Kiều Giang>
RU EM CHO TRÒN NHẬT NGUYỆT
Trên cánh võng thời gian
ta ru em vào sắc hương nhật nguyệt
em có nghe, đời thơ ta tròn khuyết những lời ru


trái tim mùa thu lăn qua chiều tím
mùa đông ẩn hiện cuối trời
Hãy thắp hồng ngọn lửa em ơi,
cho ta hơi ấm trong đêm dài thế kỷ
ta vẫn ôm hoài câu kinh thơ tuyệt mỹ
ngồi ru năm tháng cho người

Ta cúi hôn lên vành môi em cổ tích

hát bài thánh ca vang vọng giáo đường
hương đêm trừ tịch
ta khẽ đưa tay đẩy cánh võng thời gian

Ta trở về trong hương sắc của đêm

nơi ấy chỉ có em cùng tinh anh nguyệt quế
có lần người rơi lệ
trong ngăn cách mênh mông…
Biết người có giữ nổi lời mùa thu
băng qua vô thường ảo diệu
sỏi đá như vẫn ngàn năm đứng đợi
trĩu nặng đất trời từng bước lãng du…
KG 25/11/2014








 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.06.2015 15:41:06 bởi Kiều Giang>
MÙA CỔ TÍCH TÓC EM

Ta cúi hôn lên những giọt sương 

vừa nhỏ xuống sáng nay vì thương nhớ
Ta ngước lên mỉm cười với gió 
thổi qua mùa cổ tích tóc em,

ta úp mặt vào thời gian rạn nứt
giữa hiện hữu vô biên
ta lặng thầm hôn ký ức xanh 
khi màn đêm chia đôi bờ trần gian sáng tối
đóa vô ưu nở vội trong ngần
lũ lá khô xào xạt dưới chân thời gian
ta đi tìm đôi môi chỉ cho ta mộng mị
ngàn năm tuyệt mỹ
giữa hồn ta

Bàn tay em thay tạo tác nở hoa

trên tháng năm ta đầy thương tích
ta bắt đầu từ những bước chân cô tịch 
dâng đầy từng khoảnh khắc yêu em

 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM EM TRÀN HƯƠNG SẮC

Rồi một thuở yêu người như cổ tích

Ngày đi qua, ta tím mắt hoàng hôn
Đêm đắm đuối - hương tình em trinh bạch
Mùa kiêu sa - ta dấu giữa linh hồn

Ta thường chết đêm em tràn hương sắc
Người cho ta mòn mỏi giấc mơ hoang
Trăng thiên cổ soi mình trong đáy mắt
Ta thoát hồn theo từng dấu tay thơm

Em ở đó, chênh vênh mùa trở bấc
Ta ở đây, ngồi vẽ nét thu phai
Màu áo ấy, như ngàn đời quen thuộc
người cho ta ôm nức nở hình hài

Thân xác ấy, muôn đời ta khao khát
linh hồn kia, ngàn kiếp biết tôn thờ,
Ta quỳ xuống dưới đầu mày chân tóc
Sưởi tim mình, ta đốt vạn lời thơ

Người như thể bước ra từ nhật nguyệt
linh hồn ta u uẩn suốt trăm năm
Ta chìm dưới dòng sông đời băng tuyết
Suốt muôn trùng, còn lại nỗi yêu em
        2/1/2014









 
 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.10.2015 13:30:46 bởi Kiều Giang>
Dạ Khúc RuEm 


I. 
Đau trăm năm ru ta một đời
ôm hư vô, ta đi tìm người
đêm về ru chiếc bóng người ơi,

Tay long đong, không vơi ngày dài
mây lang thang bay qua chiều buồn
bên trời, gom chút nắng hoàng hôn

Dâng cho em, em xa từng ngày
trăng cô đơn, quê hương lạc loài
bây giờ, say để nhớ ngàn khơi

Xin mai đây, quê hương tìm về,
ta đi quanh hương say tình người
môi thầm, hoàng hôn biếc, tình ơi

II. 
Gom trăm năm, ru em một ngày
tay gian nan trôi theo ngày buồn
em về như chiếc bóng chiều phai

Tay em xinh, ta mơ tình dài
đêm hoang vu, trăng qua ngại ngần
bao lần trăng chết đuối Dòng Sông

Chim bay đi quên quay về rừng
em đi qua hương trinh ngọt ngào
bên trời em có nhớ tình tôi

Xin mai đây, em quay về nguồn
ta ru em như ru nụ hồng
bềnh bồng trong mắt biếc chiều xuân

 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI BUỒN CHO NGƯỜI TẠC TƯỢNG
       Thơ Kiều Giang.
những cơn gió từ mùa thu
âm u vệt đen thế kỷ , 
thổi qua cuộc người chỉ còn thấp thoáng những vì sao.

nhưng người tạc tượng lại hí hửng bảo rằng
đã gom tất cả những cục đất thiêng,  ngàn năm để lại, và dấu tích cổ xưa trên lưng rùa vàng - trống đồng - văn miếu,
và lấy nước của những dòng sông nhuộm máu của những gã săn người, quăng cả giáo gươm chui vào lòng đất, những dòng sông chồm lên đoàn quân bất bại trên yên ngựa thảo nguyên, cuốn phăng những bước chân vạn dặm dẫm nát những thành quách đền đài phía Tây bầu trời,
đem chôn vào thời gian muốn mãi mãi được tôn thờ,
để tạc nên những pho tượng siêu phàm .

người tạc tượng ngồi mơ mộng, thổi hồn vào cuộc tồn sinh trăm năm kiêu hãnh của những pho tượng vô hồn, đã làm cho bao sinh linh chuốc lấy đọa đày, và mùi ẩm mốc bốc lên từ những trang sách nhặt được từ đống rác, một đời chăm chút nâng niu.

cơn gió mùa thu tưởng đã ăn cắp được ngàn năm để phủ lên bầu trời đầy ánh sao, đem gắn vào đôi mắt của những pho tượng đã đánh mất linh hồn, nhưng đã bị trái tim mùa thu từ chối,

người tạc tượng đăm đăm nhìn theo những hình nhân mang theo địa ngục, mang trên mình đầy giáo gươm, con tim đã bị nhuộm đen bằng tro than của thế kỷ u buồn cùng lòng thù hận,
bỏ quên lòng trắc ẩn của kiếp nhân sinh.

Những pho tượng được thả rông vẫn còn đi về phía trước, chưa biết về đâu,chỉ biết rằng họ bỏ lại sau lưng, vẫn là cuộc trần thế đỏ đen càng thêm oan khốc, và tiếng khóc của những dòng sông.



 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2016 15:00:56 bởi Huyền Băng>
NÁT HỒN DU MỤC

Từ độ yêu người, đêm mắt sâu
vầng trăng cổ tích vọng kinh cầu
bóng ai khua động lung linh nguyệt
đau tiếng quyên xa, mộng gối đầu

Rồi những mùa thu mây trắng bay
ngàn khơi áo tím, nhớ cau mày
xuân xanh khép mở, trơ cành liễu
sóng cuộn triều dâng, núi ngực say

Em vẫn ngàn sau, em của anh
tiếng thu còn đọng giữa trời xanh
không gian trở giấc đau ngàn dặm
nửa bước xuân thì, hương tóc em

Người vẫn chờ ta nơi ấy chăng,
tay gom ngàn kiếp dấu thề trăng,
và ngàn năm nữa ta ngồi đợi
đôi mắt thiên hà tan giá băng

Nửa đời phiêu bạt, nửa đời đau
thương ai tủi ngọc, phấn hương nhàu
đêm nay rượu nát hồn du mục
đợi đến bao giờ ta có nhau...
18/12/2015

r







ThíchBình luận Chia sẻ






 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2016 14:59:24 bởi Huyền Băng>
Còn Khao Khát Đến Thiên Thu
buốt giá đông về
ai níu mùa thu nức nở
sóng thời gian vụn vỡ
cánh chim xa còn mắc nợ trời xanh

em một mình…xa xăm
quặn thắt nỗi đau
thao thức rũ nhàu trên đồi gió
đời có còn cho em lần nữa
để tay thơm mở cửa địa đàng

em bàng hoàng ngóng trông
qua làn sương ướt áo
làn mi cong mắt bão
trăng lặng lờ, khuya dằng dặc sáo thiên thai

ta đi giữa trần ai
xa xăm trơ trọi
mưa ngập mày
mong vời vợi - dỗi hờn câm

em một lần lỡ chân
ta trăm năm mệnh bạc
đầu sông nhớ cuối sông
nhìn trăng, chia nhau khúc hát
nghe một lần, rồi khao khát đến thiên thu
KG 7/10/2015


r





 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.03.2016 11:06:49 bởi Huyền Băng>
CÒN MÃI RA ĐI

hơi thở hồng hoang
thổi qua miền vô sắc
thổi qua vùng thâm u
nghe đâu đây tiếng sáo diều dằng dặc
buổi sơ nguyên

ta mang trần ai trên lưng
đi tìm Em
trong đám mây
trong tiếng chim
trong đêm hoang
hành trang chỉ toàn là con chữ
mòn chân thế kỷ

Em chưa trả lời ta, những mộng mị khai nguyên
Bàn tay cháy sạm hồn nhiên con chữ
ta hôn lên màu trinh nữ của đêm
gió hồng hoang vẫn thổi từng cơn
thánh thiện
ta ôm trời đất trống không bước đi giữa vòng xoáy của thời gian

ta chưa có Em, chưa có mặt trời
chỉ nghe tiếng ma trơi khóc cười trong gió
nghe từng cơn nắng Ngọ thiêu đốt suy tư
Ta vẫn bước đi cùng những dòng sông
lạc loài giữa đôi bờ tất mệnh
máu Nhị Nguyên chảy qua Bình Minh
chảy qua Hoàng Hôn
chảy vào màu đêm thân phận
tư duy còn đầy vệt máu quanh người
ta không muốn nhìn thấy máu,

ta đi tìm Em, hỡi vô thỉ vô chung
vô thanh vô hình
vô sắc
ta mãi đi tìm Em
nhưng than ôi, Em đã lừa dối ta,
vì ta biết không có chân trời,
và cũng không ai trả lời
bao giờ có điểm cuối của thời gian…
KG 29/12/15

r







ThíchBình luậnChia






 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0