📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Biển Khát

375 trả lời, 68.164 lượt xem — Trang 9 / 13
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-29 02:13:26Kiều Giang>
NỢ EM


Ta về - mắc nợ trần gian
Đời cho một chút đá vàng - nợ em
Nợ đêm thẳm - nợ trăng lên
Nợ cơn gió chướng ở miền nắng xa
Nợ màu mắt - nợ làn da
Nợ dăm ba giọt mưa sa - giữa trời
Nợ không trả hết - một đời
Nên trang thơ gửi kiếp người phù hoa
Đem thiên thu - đổi quê nhà
Cõng em tìm nẻo đi qua phận mình
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0


ÁO LỤA BỘN BỀ



Thương em áo lụa bộn bề
Hư vô - anh đổi lối về trần gian
Thương em áo lụa ngổn ngang
Sao anh thương mãi trần gian bộn bề?

Bâng khuâng áo lụa đi - về...
Một mình làm cả bộn bề trần gian
Em ơi áo lụa muộn màng
Cho anh chia bớt trần gian bộn bề !
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
NÍU DẤU CHIM DI


Sao em chưa về cố quận
Đèn vàng giăng phố Gia Long
Nhớ em mắt buồn xa vắng
Mây qua lối cũ ngập ngừng

Sao em chưa về cố quận
Phố gầy bỏ lại sau lưng
Nhớ em một thời hoa phượng
Vây quanh mực tím sân trường

Sao em chưa về cố quận
Ai vin bờ nắng gọi anh?
Tiếng em chìm vào đêm trắng
Mơ màng tiếng guốc thân quen

Mai em nhớ về cố quận
Sương mờ giăng mắt CALI
Thương ai một đời lận đận
Chiều vàng níu dấu chim di
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-04 01:21:05Kiều Giang>
MÙA XUÂN VÀ EM HUYỀN THOẠI




Em từ huyền thoại bước ra
Mùa xuân trên đỉnh hoàng hoa bềnh bồng
Người may áo lụa sen hồng
Ta nghiêng bầu rót xuân nồng uống say
Mắt huyền hoa nở trên tay
Gót hài gõ nguyệt - mây cài gấm thêu
Áo em lặng gió hôn chiều
Môi hồng còn đọng lưng trời ráng pha
Chân em trăng rải ngọc ngà
Ta ôm đánh giấc quan hà ngủ say
Em treo nậm ngọc hiên tây
Về đâu gác tía bèo mây hỡi người ?
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-18 09:36:13Kiều Giang>
KHÓC CƯỜI CÙNG EM



Bây giờ chẳng hẹn trăm năm
Làm sao trả nợ sắc - không hỡi người
Phải đâu câu chữ tìm vui
Ai xô giông bão vào đời bão giông

Biết là bóng nguyệt dòng sông
Vô thường lại nắn tơ đồng tìm nhau
Tuổi đời cuồn cuộn về đâu
Sắt cầm nỡ để bên cầu nước xuôi ?

Rằng nay còn chút ngậm ngùi
Gửi nhau tìm lại mùa vui cũ càng
Duyên thiên góp nhặt đá vàng
Cất vào vô lượng mây ngàn nhẹ tênh

Dù cho bể dội sóng duềnh
Nguyện ôm cầm sắt lênh đênh cùng người
Mai sau sợi tóc nối lời
Trăng sao vằng vặc khóc cười cùng em
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-26 13:23:51Huyền Băng>
CHIỀU CUỐI NĂM NHỚ MẸ



MẸ ơi, xuân đã về trong màu nắng quê hương
Và tiếng sóng vẫn rì rào trong lòng biển
Ngoài kia, giữa trời xanh, chao cánh én
Con cứ ngỡ MẸ đang về cùng con

Trước ngõ,cánh mai vàng nhuộm sắc xuân
Con buồn lắm, hình như, chỉ một mình con không có MẸ
MẸ ở đâu, con tìm trong từng cơn gió nhẹ
Sao đôi mắt con, dòng lệ cứ tuôn trào

Nhớ ngày nào MẸ bỏ con ra đi
Con về không kịp để nghe lời cuối cùng MẸ dặn
Nhưng MẸ thương con, chỉ mỉm cười, không giận
Biết đến bao giờ, hết ân hận - lòng con …

Chiều nay, trong khí thiêng của trời đất cuối năm
Cho con thắp nén hương lòng dâng MẸ
Hình như, mùa xuân, trời lung linh rất nhẹ
Và con thấy MẸ cười - tận cõi xa xăm…

r
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-09 13:57:11Kiều Giang>

KIỀU GIANG CHÚC TẾT:
KIỀU GIANG XIN KÍNH CHÚC CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM THƯ QUÁN CỦA CHÚNG TA MỘT NĂM QUÍ TỴ AN KHANG - THỊNH VƯỢNG - HẠNH PHÚC
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-16 02:25:40Kiều Giang>
NỤ HỒNG VALENTINE CHO EM


Dù ta có bị kéo lê cho đến chết
Trước khi bị giết,
ta vẫn gọi tên em.
Hỡi Thánh Valentine
Xin gửi cánh hồng này lại cho em .

Hỡi tên bạo chúa Claudius
Ngọn sóng tình yêu sẽ giội trên đầu ngươi
Ngươi phải chết để loài người được sống
Để cho tình yêu trên thế gian chín mọng
Nở trên cành hồng lung linh sáng nay

Hỡi người em gái xa xăm
Xin ngàn năm em nằm trong vòng tay của thánh VALETINE
Như hôm nay
Em nằm trong hồn anh.

Bây giờ anh run rẩy hôn lên cành hồng
Như hôn lên vầng trán thông minh của em
Em ở đâu, em có nghe tình yêu ấy?
Ôi trái tim này, xin gửi lại cho em.

_____________________________
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-19 04:45:26Kiều Giang>
HUYẾT SỬ CA




Cười đi em - cho tình say chất ngất
Cười đi em - cho sáng rực thiên cung
Vòng tay em - trời đất sẽ vô cùng
Cho tinh tú cháy bùng nơi hố thẳm.

Ta nâng em lên - cho đắm say màu nắng
Bài thơ em - sẽ xanh thẳm ngàn mây
Cả sao trời lùa vào tóc em bay
Em nhốt hết tinh cầu vào trong mắt

Một ngày kia trên đường trần anh gặp
Nữ hoàng anh đùa bỡn với thiên thần
Anh sẽ quỳ - mời xiêm áo bay lên
Anh choáng ngợp - hàng my xanh lụa mới

Anh tiếc nuối - ôm mây chiều đứng đợi
Hẹn đêm nay - trời đất sẽ quay cuồng
Cõi vô cùng - rừng thẳm rộn chim muông
Em mở hội cho muôn loài đến dự

Giở trang thơ - anh ghi vào huyết sử
Một mình em - trên đỉnh ngự hồn anh...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-05 07:03:43Kiều Giang>
EM ĐÂU CHỈ LÀ KÝ ỨC CỦA ANH !



Anh đâu muốn em chỉ là ký ức của anh
Anh muốn yêu em đến tận cùng xương thịt
Yêu tiếng cười và yêu nước mắt
Yêu vầng trán ưu tư và cả nét my hiền

Anh muốn em là của riêng
Đêm đêm anh đưa tay tắt đèn cho em ngủ
Sẽ dán môi lên nhau, để em không nói nữa
Mỗi lần em giận anh.

Anh muốn mình là con chiên
luôn nép đầu trong lòng "chúa"
Anh muốn, anh là dải lụa
suốt đời giữ ấm thân em

Hay anh xin làm một ngọn nến, cũng nên !
Để soi theo bước chân em trên đường tối
Và những khi lòng em đang bối rối
nghĩ về khoảnh khắc không anh.

Bao giờ, anh cũng mơ những giây phút bên em
Những giây phút ấy ! Ôi trần gian diệu vợi
Những giây phút ta hôn nhau, không nói
cả không gian như sụp đổ dưới chân mình.

Thế mà bây giờ anh vẫn phải xa em
Để nghe con tim se thắt
Để nghe thời gian dài dằng dặc
Trên đời anh và trên đời em...!
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.03.2013 12:26:48 bởi Kiều Giang>
NGẬM NGÙI


Em thì vẫn một trời thu mắt biếc
Tình vẫn xanh, nhựa sống ngực căng đầy
Ta muốn níu thời gian, nào có được
Mùa cũ em qua, năm tháng hao gầy

Trời tháng tám, mây xa, thu bước vội
Cúc vàng xưa, em dấu cõi mơ hồng
Ta chờ em, cây đời, thân mấy cội
Trăng âm thầm, chết vội bến bờ xa

Em ở đó, nụ cười xanh phố núi
Tình ngỡ xa, sao linh huyễn mê hồn
Từng đêm dài, sầu chất ngất môi hôn
Trong đắm đuối, lại thấy tình huyền ảo

Không có em, ta ngông cuồng hung bạo
Ghì chết trăm năm - vô vọng cuộc tình
Ta chờ em, lòng không nguôi gió bão
Thân lạc loài, lê bước kiếp phù sinh.

Em bắt ta, từng sớm lại từng đêm
Từng nhịp thở, cũng say mềm nhung nhớ
Để hồn ta phải muôn đời mắc nợ
Quỳ dưới dung nhan nài nỉ van xin

Em làm ta mất hết cả niềm tin
Dẫu ta nhốt cả một trời kiêu hãnh
Chỉ có em mới làm ta bất hạnh
Trong âm thầm rên xiết đợi môi hôn

Có phải vì em, ta dâng cả linh hồn?
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2013 09:29:04 bởi Kiều Giang>
  MUÔN TRÙNG
 


 
Mây muôn trùng mệnh bạc
Bay qua đời hợp tan
Thương muôn trùng gió cát
 Còn theo hoài chân em
 
Trăng muôn trùng ngủ quên
Trên môi người thơm ngát
Ta muôn trùng "biển khát"
Sóng nhớ bờ gọi tên
 
Gió muôn trùng đi mãi
Chẳng vơi mùa nhớ thương
Sầu muôn trùng ở lại
Lộng sắc màu nhân gian

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0

 
BỞI SỢI LÔNG MÀY
Vì đâu
anh hóa dại khờ
Tình yêu
nào có bến bờ hỡi em
Bây giờ
ngày nhớ sang đêm
Hương thạch thảo
đã say mềm nắng thu
Ngửa lòng
hứng giọt mưa ngâu
Xin cho xa cách
đừng đau tóc nàng
Vắng em
hoa cũng úa tàn
Anh ngồi
ru ánh trăng ngàn
đêm nay
Gió say
ngọn bấc cũng say
Anh say
vì sợi lông mày
của em
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.04.2013 07:48:06 bởi Kiều Giang>
VAI GẦY THI CA

 

Em đi ngọn gió sầu đưa
Áo xưa em mặc có vừa thiên thu?
Anh như một kiếm khách mù
Lưỡi gươm định mệnh tự ru phận mình
Đêm về lạc lõng trường kinh
Sông sâu biển thẳm, chút tình cho ai
Ngỡ đâu đời đã an bài
Sao còn mắc nợ trần ai đá vàng?
Người mang chút nghĩa cũ càng
Trăm năm ngồi giữa thiên đàng mộng du
Tóc em dài quá mùa thu
Ôm anh vào cõi sương mù giá băng !
Anh về đánh th[size="4"]ức v[size="4"]ầng tr[size="4"]ăng[/size][/size][/size]
[size="4"][size="4"][size="4"][size="4"]Mon[size="4"]g cho đ[size="4"]ừng khuy[size="4"]ết g[size="4"]ư[size="4"]ơng r[size="4"]ằm em soi[/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size]
[size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"]Ng[size="4"]ư[size="4"]ời bu[size="4"]ồn [size="4"]đ[size="4"]ó, ta s[size="4"]ầu [size="4"]đ[size="4"]ây[/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size]
[size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"]Y[size="4"]êu[size="4"] em còn [size="4"][size="4"]n[size="4"]ợ vai gầy thi ca[/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size]
[size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"][size="4"]      [size="4"]KG 31-3-2013 [/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size]
 
 
 

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
TA VẪN MƠ...
 



Anh vẫn mơ... dù biết chỉ là mơ *
ta đang sống giữa đôi bờ hư thực
Từ thiên cổ, dòng sông buồn vẫn thức
Nhớ biển xanh, con nước phải xuôi dòng
 
Anh bây giờ phiêu bạt giữa hư không
và yêu em trong vòng quay con tạo
Như ôm lấy những ngày bé dại
Trong bão giông, vẫn đứng đợi em về
 
Có phải em bây giờ muốn giấu nụ hôn
Vào trong áo của dỗi hờn vạn kỷ ?
chưa kịp cho nhau những gì sót lại
vàng đá kia phải trả nợ địa đàng
 
Thì đành thôi chiếc bách cuối dòng
Ta chìm giữa thiên đàng ảo vọng
Em xa - ta như sông mùa nước cạn
Cả sao trời đang khóc giữa hư vô...
 
  * ý thơ diên vỹ
                KIỀU GIANG 19-4-2013
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.08.2013 12:47:17 bởi Kiều Giang>


 NHỮNG LỜI ĐIÊN CỦA GÃ HÁT RONG
 
Ta đã mang linh hồn quằn quại ngàn năm vì ai kia đã dám bắt nạt vô thường.Ta đi trong sương mù giá lạnh trăm năm để tìm cho ra giọt nắng diệu thường cuối lối.
    
Ta ruổi rong trên vạn nẻo đường để tìm khuôn mặt của quê hương mà ai đã giấu trong vô vàn gian dối, xin cho đêm thẳm bừng sáng trong ta để ta đọc xong lời kinh nguyện. Ánh trăng kia làm ta sợ hãi khi nó rọi xuống những con phố xám xịt cô liêu,hồn người trống vắng. Ta lại phải ôm những cánh gió mùa đông giá buốt đi qua sa mạc mênh mông.
     
Có phải ta đã chịu đựng những phút giây im lặng triền miên trong nỗi cô đơn, để tìm cho ra ánh vàng chân lý đang còn giấu ở phía mặt trời.
    
Những âm thanh cuồng nộ từ cõi xa khơi đánh thức linh hồn quằn quại của gã hát rong đi tìm chân lý trong trái tim đồng loại.
    
Nhưng hỡi ôi, giờ đây ta lại phải leo lên những ngọn núi cao vời vợi, mang theo cõi lòng khát vọng vô biên. Trên đỉnh của ngọn thiên sơn, ta đưa mắt nhìn về quê hương, nhưng quê hương ơi, phải chăng, người đang bị cướp trắng cả linh hồn?
   
Nếu bọn chúng cỡi trên lưng trần gian, dư thừa cơm ăn, mà chẳng phải rớt một giọt mồ hôi thì quả là điều bất hạnh khôn cùng cho quê hương đã bao lần khóc than sầu muộn. Những con sói đồng hoang tưởng đã đi xa, nay lại trở về .
   
Đừng có kẻ nào muốn biến đồng bào tôi thành những con lừa, kẻ ấy sẽ đối mặt với những tâm hồn lửa. Kẻ nào muốn nuôi thú dữ trong tim mình bằng những thứ chủ nghĩa hoang vu, kẻ ấy không bao giờ tìm thấy  bình minh mà chỉ tìm thấy bóng đêm  địa ngục. Ai dám xem nhân dân như một đàn bò, chẳng lẽ họ lại muốn tự biến mình thành lũ chăn bò thế kỷ . Xin trả lại đôi cánh khát khao tự do tuyệt mỹ của thiên thần.
 
Có những kẻ đã ném Chúa - Phật vào lò hỏa thiêu, nhưng bây giờ lại tranh nhau  vào cõi Niết Bàn , đội mâm xôi mỡ gà đi khắp thế gian để lo lót mà tìm vinh hoa phú quý .  

   Hồn ta đau đằm thế kỷ, khóc trăm năm vì không ngăn được dối lừa.
   Hỡi quê hương, Người bừng thức hay chưa ?!
 

    
 

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.05.2013 11:50:24 bởi Kiều Giang>
NỢ NẦN MUÔN NIÊN
Hỡi người muôn dặm - chén quỳnh
trăm năm xin giữ chút tình trăm năm
Đàn ta lỗi khúc lặng câm
Đàn xưa Kiều những khóc thầm Kim lang
Còn nợ duyên - để mơ màng
Dẫu rằng thuyền cũng lỡ sang bến nào
Người cho một chút chiêm bao
Chôn thầm đáy nguyệt, cất vào thiên thu
Mai sau cầm sắt cho dù...
Khóc người thiên cổ, hẹn bù lai sinh
Em về se chỉ luồn kim ...
Ta đành mệnh bạc nổi chìm thế thôi
Đàn ta khúc điệp lẻ loi
Nỉ non dạo mấy giọt rời còn ngân
Đêm đêm mài nguyệt gieo vần
Gửi người muôn dặm nợ nần muôn niên
    KG 3/5/2013
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2013 12:04:15 bởi Kiều Giang>
  NHỎ XUỐNG THIÊN THU
 
 
Trăng khuya mắc võng ru ngàn kiếp
Muôn giọt thơ sầu ta nhớ ai
Phương xa áo tím ngời trong mắt
Hay mấy sợi buồn vương tóc mai?
 
Người xua hương sắc vào trong gió
Rơi tiếng hồ cầm xao ánh trăng
Ta cách muôn ngàn, say nỗi nhớ
Thả hồn muôn kiếp nguyệt tơ giăng
 
Người đi thuở ấy chưa từ giả
Chưa biết cười duyên gửi đất trời
Người bắt hồn ta sầu trăm ngả
Thả ngàn tay mộng hứng sao rơi
 
Đêm nay trăng lạnh thấm vào hồn
Mà ngỡ nghìn xa in dấu hôn
Lên vầng trán ấy em như nguyệt
Nhỏ xuống thiên thu một chút hờn...
 
 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
TìNh MìNh ĐâU QuÁ ChẬT VớI ThIêN ThU.
 
Đêm qua những bão táp của hồn em
thổi thốc vào ký ức anh
làm trốc gốc những cây đại thụ
cắm sâu vào tâm thức .
 
Em bảo rằng tình yêu không có thực,
chỉ vu vơ những ngôn từ mà thượng đế đã đánh lừa
khi bảo anh đưa chiếc xương sườn số bảy.
 
Chúng ta đã không nhận ra nhau
nếu không có con rắn của nỗi đau tri thức ,
và vườn địa đàng mới thật  là cõi lạc phúc yêu thương.
 
Bây giờ những cơn sóng trần ai phủ lên đầu anh và em
cùng tiếng thét của cõi ta-bà không bao giờ ngưng nghỉ.
Tiếng thời gian thầm thỉ suốt mùa trăng.
Em gói trọn cô đơn nhốt vào sầu muộn, trăm năm một cõi tủi hờn.
 
Anh bây giờ còn tiếng hát rong bay theo tiếng gió,
mà trời cao bỏ ngõ thiên đường,
gửi về em một chút văn chương
của thời ly loạn, nhọc nhằn áo cơm khốn khó.
 
Thương cho con chim ở trong lồng son ký ức,
đang ngước mắt nhìn sáng rực cõi trời xanh.

 
Em ơi, anh sẽ làm những ánh sao trời, đêm đêm đi nhặt hết những âm thanh
từ thuở hồng hoang
để gửi cho em chỉ một lần thoáng hiện trong đời anh
mà để lại mối sầu vạn kỷ,
trong khi những cánh hoa sẽ hát lời tuyệt mỹ của tình em.
 
Ta sẽ đưa em về cõi vô thức xa xăm,
nơi ấy tình yêu sẽ âm thầm lặng lẽ,
chỉ có tiếng hót của loài chim vô ưu, hát bên dòng sữa mẹ
chảy giữa trời xanh.
 
Thôi nhé em, hãy cho anh chút âm thanh
của mùa vui trái đất,
tình của chúng mình đâu quá chật với thiên thu...
 
 
 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.06.2013 10:24:27 bởi Kiều Giang>
LẶNG LẼ SUỐI NGÀN
             Viết cho DV


 
Ta làm một gã hát rong
lang thang trong tầng ảo giác
đi tìm em mờ cõi thiên thu
 Chênh vênh một kiếm khách mù
nghe hơi thở em qua lời của gió...
thiên đường bỏ ngõ mênh mông
 
Ta đi tìm em bên bờ  trăng
Trong nỗi bâng khuâng của đêm ba mươi u tịch
ta yêu khu rừng em như yêu vầng trán thiên thần
Ta ôm chặt tháng năm bềnh bồng khao khát
Em mở dần sa mạc giữa hồn ta
 
Ta đi tìm lại quê hương em giấu trong tim
em đứng giữa thiên thanh phẩm hạnh trắng ngần
ta mân mê nếp áo thanh tân trong hồn em trinh bạch
đâu có ai hay nỗi cô đơn lại lớn mãi trong hồn
 
Vầng trăng sầu muộn chết cuối hoàng hôn
Thây trôi đi tìm em nơi biển thẳm
Tình ta muôn dặm
 lặng lẽ suối ngàn
 
Ta ngồi đếm chiều hoang
gió thổi bay đi những ước mơ chưa kịp tượng hình
em chỉ cho ta một sợi nắng bình minh
ta giấu ở bên kia bờ viễn vọng
mai này ướt sũng những mùa trăng…
             KG 8/6/2013
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Ngọn gió phía Bên Anh
 
 nhớ nhiều ngọn gió phía bên anh
Nhè nhẹ hôn  lên tóc em, mùi hương rất lạ
Trắng trong miền hoa lá
Chút thầm thì… “em có thích mùa thu?.”..
 
Nhớ rất nhiều ngọn gió phía bên anh
Vỗ  chiều say nghe  mộng rót hiền lành
Đôi mắt ấy như giấu điều muốn nói
Bao lâu rồi trong góc tủ thời gian?...
 
Gió ơi! Em vẫn về với miên man!...
Ôm dấu cũ của ngày hôm qua đó!
Cánh môi trần thấm nụ hôn nho nhỏ.
….Vào lúc này em đã  cách xa anh
 
Vòng tay tiếc nuối kéo mùa thu dần hết
Nhặt lá vàng hong nắng ghép trang thơ
Chiều vô tận heo may tình rong đuỗi
Gọi tên người… mình vẫn nhớ về nhau.
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.06.2013 09:26:25 bởi Kiều Giang>

            GIÓ SẼ Ở MÃI BÊN EM
 

Đêm này anh làm ngọn gió ở bên em
Hôn lên tóc, thoảng hương trầm rất nhẹ
Gió hát ru người khe khẽ
Cho tóc em dài, đừng sầu tiếc mùa thu
 
Lặng lẽ một đời gió  ở bên em
Ngây ngất từng đêm hôn lên đôi má
Thân kiều diễm nói với anh bao điều rất lạ
 Tiếng em cười đã nhốt cả hồn anh
 
Ta xa nhau chỉ mới hôm qua
Anh đã thấy dài như là thế kỷ
Đôi môi ướt ngàn năm  mộng mỵ
Anh nguyện cầu - mình chẳng phải chia xa
 
Đến bao giờ mới trở lại hỡi em
Vầng trăng muộn đêm nay đã mềm nhung nhớ
Căn nhà ấy, sao bây giờ mênh mông quá
Giữa đất trời anh đứng đợi chờ em

 

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.06.2013 09:44:05 bởi Kiều Giang>
NÓI VỚI EM…


 
Nếu chiếc lá xanh trên cành chiều nay không vàng úa
thì lấy đâu màu mắt lụa đang lung linh trên gương mặt
yêu thương của em để anh đắm đuối lặng nhìn.
 
Nếu mặt trời không tắt hoàng hôn thì làm gì có ánh bình minh
trên tay em cho anh nâng niu buổi sáng
và anh được hôn lên chút tình lãng mạn của đêm
 
Phố bây giờ chẳng cần mùa xuân vì tóc mùa thu của em
là tác phẩm tuyệt vời của tạo hóa. Anh đi trong thương nhớ ngàn đời
vì tóc ấy mùa thu.
 
Không biết em có nghe được tiếng thở dài của anh
khi anh thấy những nếp nhăn trên vầng trán em, nhớ mong nuối tiếc.
Em đẹp như  ánh sao băng đang nghĩ mình thua thiệt, giữa trời xanh.
Vâng , tất cả đều mong manh.
 Mong manh như tình yêu của anh đang hòa trong hơi thở của đất trời
từng giây phút kiếm tìm em.
 
Anh muốn là mây lang thang trong bầu trời đêm
để hiểu hết nỗi cô đơn của những ngày không em
giữa trần gian trơ trọi
 
 Cánh buồm anh nghiêng chao trong biển  em màu mắt biếc
Cát bụi nào tha thiết giữa trần gian
Và  những chiều, những sáng không em, thì ai hiểu được con tim anh
lúc nào ngã gục,
nhớ thương nặng cả đất trời…
 
Thuyền tình anh lênh đênh giữa biển khơi
đêm nay khi ánh sao trời cuối cùng vụt tắt
anh vẫn nhủ thầm có những bóng hình xa lắc
đợi chờ nhau.
     KG 15/6/2013
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
 EM CƯỜI GIỮA TIẾNG THU RƠI




Anh nhớ em…trời đất cũng nhớ em
rượu không uống, sao say mềm cơn gió
trăng bên này và trăng bên đó
Ở bên nào mắt mờ lệ hỡi em ?
 
Anh nhớ em, ngày tháng sẽ lãng quên...
ai làm chứng, ân tình ta nguyện ước ?
trăng trước mặt, ngỡ em từ kiếp trước
thoảng bên tai, gió cũng hát ân tình
 
Anh chờ em – đời khẽ hé môi xinh
thu nhả nắng vàng thơm, cây trút lá
rừng không khép – mắt thu vàng tuổi nhớ
Anh thì thầm… thương chiếc lá chiều phai
 
Anh yêu em theo biển rộng sông dài
Và yêu cả tay nhọc nhằn năm tháng
Em ở đâu, tiếng cười nghe lãng đãng...
giữa hồn anh và giữa tiếng  thu rơi.
    KG 23/6/2013

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.06.2013 08:02:11 bởi Lê Hoàng Trúc>

 
Thơ nửa đêm
Gọi hồn ư!
Em đến với nhân danh một nữ chúa
Uống trăng thanh trong đáy rượu hồng đào
chân men gió  đường mây tìm hạ gót
khoát trên mình không áo chỉ hương hoa



 
Thét lên đi!
Loài người dốc điêu ngao
mùi vàng bạc khói hương tràn hung ác
ôm xác ngươi, ta làm nên tuyệt tác
Chút ồn ào cho vạn vật hờn ghen



Người chốc môi ta trắng  những hơi men
Tình ác thú ngập bờ trăng bóng trúc
Dòng huyết tươi loan trên tàn lá mục
Mùa thu vàng e thẹn trốn vào mây


    Ôi! Trong hương phấn  hồng trần 
…ngây ngất cùng… chạm đỉnh bồng lai 
Thân uốn khúc lượn vòng –  hồn hóa suối 
Chảy vào tim anh quên nhục tủi 
…tan thành cát bụi… uất chìm sâu

Trong lòng đất lạnh thổn thức kề nhau
Muôn năm tới nguyện chung bờ sinh tử
Lửa liêu trai  nung vàng  vùng huyệt ngự
Kết chặt tình – đỏ thắm dưới ngàn thu.
 
Nửa bài thơ Trúc Lê đã viết tiếp tai sân bay nhật ngày 21 – 06 – 2013
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
THÌ THẦM
 
Khi nào tim còn đập
anh vẫn cần có em
mỗi ngày ta không gặp
thế giới như lặng câm.
 
Giờ em xa xăm quá
hương vẫn còn đâu đây
có gì như phép lạ
mặt đất giữa thiên đường
 
Gió thoảng sau lưng em
là khi anh góa bụa
màu mắt em nhung lụa
chân mây khép vội vàng.
 
Đâu biết mùa thu sang
hoa cúc vàng nỗi nhớ
lung linh làn mưa nhẹ
Em ơi có ướt lòng?
 
Em mùa thu của đất
em mùa thu của trời
mùa thu anh đã gặp
gió chết trên vành môi
 
Ngoài vườn cây nẩy lộc
quanh quất men rượu cay
Vẫn khung trời mơ ước
anh nhớ em bàn tay
 
Thu thì thầm trong nắng
gió thì thầm trong cây
anh thì thầm nỗi nhớ
xin em đến nơi này...

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.07.2013 10:22:34 bởi Lê Hoàng Trúc>
Giấc Mơ Sài Gòn Mới

Trúc Le ngày 29/ 06/ 2013 tại Hawaii - USA
Trời sài Gòn còn mưa hay nắng?
Dòng người đi về con phố đông vui
Giấc ngủ qua đêm trôi vào bất tận
Hay khóc nỗi đời gặm nhấm chưa nguôi?.

Đêm Sài Gòn còn lại bao nỗi nhớ
Từng bánh xe lãng tử chạy ngược xuôi
Đôi mắt anh nhưng vì sao cạn lửa
Hết niềm tin trên tiếng nói nhân quyền

Anh còn chi?
 Để ngày về em ước!...
Anh còn gì?
 Trên mười ngón tay ngoan...
Hỡi loài người!
 Xin một lần nhìn lại!
Lời thiêng thần nhỏ máu mộng yêu thương.
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.07.2013 11:43:35 bởi Kiều Giang>
ANH CÒN NỢ MÙA THU
 
Em như cô bé Lọ Lem trong vườn cổ tích
Còn anh như mây lạc giữa mùa trăng
Em chỉ cho anh nụ cười, rồi đi mất
Anh kiếm tìm hoài, cho bạc tóc nhân gian

 
Xưa Hoàng tử nhặt của Lọ Lem chiếc giày
Bây giờ anh nhặt của em một chút hương say
Chút hương ấy anh giấu tận cuối hồn sâu thẳm
Vì anh sợ hương thầm theo cánh gió thu bay !

 
Sài Gòn - em về - tháng bảy mưa Ngâu,
Mùa thu nhớ ai mà mùa thu khóc?
Còn anh nhớ em, tiếng cười, anh chôn chặt
giữa linh hồn này , em phút chốc chia xa?

 
Nay anh về gõ cửa mùa thu
Để tìm em trong nụ cúc vàng mới nở
Xin em cười cho tình mình bùng vỡ
Nụ hôn nào, Anh còn nợ mùa thu?

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Ngược Thời Gian
 
Gió thổi người đi xa, ta đứng nhìn theo mây trắng
Không ngăn nỗi bóng tà, đau lòng miệng dâng tràn khóe đắng
 Thơ thẩn nhạt hồn, Vằng vặc bóng trăng treo
 
Những ngọn cỏ đầu đông bần bật run theo
Tựa khí trời muôn nơi sanh… hòa dòng cách cảm
Chúng mình nhớ nhau, bên anh mưa- mùa ảm đạm
 Câu nói chưa cùng, nay cách biển ngăn sông
 
Tiếng cười thương quen len lỏi vào bão giông
Em lắng nghe - trí  thầm ghi từng âm điệu
Vẽ lại hình hài qua ngọn lửa đêm đông
 
 
Một bóng sao bay chớp nháy giữa mênh mông
Lời thành khấn; phía bên anh bình yên hạnh phúc
Nếu một ngày cùng nhận  ra  qua tấm ván mục
Anh có còn e thẹn bén duyên em???
 
**Từ khi ấy... đêm không còn bình yên nữa....
Ta luôn đợi chờ những ảo mộng từ xa
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.07.2013 10:44:27 bởi Kiều Giang>

MÀU TRĂNG CÒN KHẮC KHOẢI ĐẾN BAO GIỜ
 
Đêm nay những cánh gió mùa thu thổi qua hồn anh,
 mà anh cứ ngỡ hơi thở của em từ đại dương xanh thẳm.
 Em xa muôn dặm, lặng lẽ lá vàng.  
Ai biết thu sang , hồng tươi chỉ thắm,
sao ta chỉ nhặt được  màu cúc vàng lận đận đa mang?
 
Xin cho mùi nguyệt quế trên da thịt em dâng lên trong hồn anh ,
để anh chết chìm dưới những đợt sóng ngầm trên biển thẳm Hawaii,
Thượng đế chỉ cho anh mảnh  hình hài thất thểu giữa nhân gian…
 
 Anh xin hôn lên Đồi Kim Cương trên đảo Wahu
 như hôn lên ngực em,
ngàn năm trào dâng tình ái,
đôi tay em ân cần khơi dậy những mùa trăng.
 
Xin cho anh níu ngàn năm vào đêm thẳm,
để anh hiểu thế nào là muôn dặm cách xa.
Tay em cuối trời khơi dậy phong ba,
nhưng trên tầng cao kia, anh vẫn thấy những ngọc ngà mà anh mơ ước.
 
Trần gian triền phược
Mây nước phù hoa.
Anh vẫn đi giữa tình em,
 anh vẫn đi giữa mùa trăng.
 Không có em,
màu trăng còn khắc khoải đến bao giờ ?
KG 20/7/2013
 

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0