📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Biển Khát

375 trả lời, 68.168 lượt xem — Trang 12 / 13
ÁO TÍM BAO MÙA TRI KỶ

Trĩu nặng mùa hoang phố thị,
bước chân sa mạc ngập ngừng
nước mắt bao mùa tri kỷ
bàn tay in dấu vô thường

Cánh vạc chao nghiêng ải bắc
bóng cò bạt gió phương nam
áo tím phơi chiều hiu hắt
mắt khuya trăng dõi lạnh lùng

Người bảo một lần này nữa
coi như con nước xa nguồn
mây trắng trôi ngoài khung cửa
về đâu chiếc lá cuối đường?

Ta biết hồn người trắng lắm
chiều thu nàng gửi vào mơ
người níu giọt buồn nhỏ xuống
ngàn sau ta đứng dại khờ
02/01/16








 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.02.2016 12:43:46 bởi Kiều Giang>
  BÓNG ĐÊM TẬT NGUYỀN CỦA THẾ KỶ HƯ VÔ        

hãy trở về nơi đã bắt đầu
hỡi bóng đêm
dù đó chỉ là điều bắt buộc,
những ánh đuốc tắt ngấm trong bầu trời
trong lòng chú chim họa mi
vẫn thường hót nửa đêm,
tiếng sáo diều từ dòng sông
chôn sâu vào ký ức,
loài sâu nửa đêm vẫn thức
chờ ánh sao,

trên đồi cao
thi nhân tìm về hố thẳm
đôi mắt cạn khô sa mạc nhìn vào hư vô
đi tìm mật ngôn
của ngàn năm lặng im và cuồng nộ
sóng sánh cô đơn
bàn tay hiu quạnh níu đám mây vô tư bay qua trần gian
chứa đầy trắc ẩn

những vũ điệu điên cuồng
của vinh quang dối gian quyền lực
tạo nên mùa hỏa ngục
trên bàn tay thượng đế ngủ quên
và những lặng câm dưới mặt trời.

Mơ ngày hồi sinh,
lương tri không chịu ngủ
trong bóng đêm tật nguyền
của thế kỷ hư vô.








 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Chiếc Mặt Nạ
Khi những cơn mưa mùa đông
nổi lên từ phương bắc
đổ xuống trần gian,
đổ xuống biên cương
những cột mốc bỗng dưng bật khóc
đáng lẽ chúng phải đứng nơi tổ tiên đã định
của Nam Qốc Sơn Hà
mà sao bọn quỉ ma
đã dịch chúng về phía Nam hàng chục ki-lô-mét.

Thác Bản Giốc
đòi chảy ngược
chẳng chịu chia đôi, chẳng chịu đứt lìa
chẳng chịu tung bọt trắng xóa reo vui cùng thời đại vinh quang ?
Tôi thấy những kẻ có bộ óc vĩ đại độn vàng thẻ, kim cương,
trái tim cầy sấy,

những sự vững chãi chứa đầy ảo giác,
những bình minh mà sân sau chỉ toàn xác chết và nghĩa địa
tư tưởng là những thùng rác không có nắp đậy

Tôi thấy những kẻ tự xiềng mình vào những quyển sách đã mối mọt,
ôm những thây ma ngồi khóc,
đập đầu vào bức tường đã sụp đổ, thề thốt trung thành,

Đêm đêm tôi nghe tiếng khóc Liễu Thăng
tiếng kêu gào của Thoát Hoan, Tôn Sĩ Nghị,
những dấu chấm hỏi to tướng cứ nhảy múa trên ruộng đồng,
trên phố phường,
trên thân xác của những “thần tượng”
trên bánh xe lịch sử đã bị bẻ cong,
để chở sự dối trá.

vì sao những cơn mưa mùa đông lại làm cho chân anh run,
miệng anh méo xệch,
không đánh vần nổi tiếng nói của dân tộc ,
đầu óc anh kiệt quệ ,
ngày ngày anh ôm chiếc loa,
tha thẩn trên sân ga,
không biết phải đi về đâu,
muốn tự biến mình thành huyền thoại,

Ai biến anh trở thành kẻ nói dối,
rơi vào tình trạng loạn tâm,
ẩn trong chiếc đầu hói, khoác lên bộ tóc giả.
Chiếc mặt nạ dân tộc
rơi xuống dưới chân trẻ con.
18/01/2016

 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.05.2016 05:00:30 bởi Kiều Giang>
Người Đã Đến Và Người Đã Về

Bên bờ đá thiên thu
dòng sông nằm kể chuyện trăm năm
trôi đi mùa nguyệt tận,
em một thời
lận đận trăng non

Ta ôm màu trăng
trên bến bờ nhật nguyệt
người đã đến và người đã thề
rằng sẽ cùng ta ngồi hát
trong mắt mặt trời
muôn đời còn lại với đam mê

Trong màu mắt sơn khê
người đã nói và người đã cười,
đã cùng ta rong chơi
trên đôi cánh thời gian
chưa bao giờ mỏi mệt

Người ru ta trong bao tầng ký ức
qua bao mùa rạo rực
và ta đã chết…
trên sóng ngầm cuồn cuộn đam mê.

Từng sợi tóc
người về hát mừng
bay trong vô cùng... huyền thoại tình ta
cho hoang vu trần thế…lùi xa

Người đã đến và người đã về
bến trần gian hoang vu
nhớ em từng khoảnh khắc
trên đôi môi nhật nguyệt
ta còn mãi u mê…
21/01/2016



 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Chút Tình Gửi Lại Ngàn Sau
Đường trần ta đi – chiều nay giăng mưa Ngâu
từng ngày em xa – màu trăng gieo thương đau,
lệ nhòa ai hay, mây qua gục đầu

Sáo diều vi vu - ru ai trong đêm sâu
người về phương nao, tình ta, em mang theo
một lần rồi xa, xa mãi muôn trùng?

Nấm mồ tình ta, chôn sâu trong tim anh
từng giờ ta đau, tình ơi, sao mong manh,
người ơi… người quên… sao đành?

Một lần yêu em, tim ta đau trăm năm
giọt lệ đầy vơi, gửi về nơi xa xăm
hơi người còn vương nơi chăn chiếu ta nằm,

Phương này người ơi, chiều nay mây bâng khuâng,
lời thề hôm nao, ta mang theo muôn niên
chút tình từ nay, xin gửi lại muôn trùng…

Người ơi…người quên…sao đành ?
KG 17/10/2015

 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Khao Khát
Bầy thú cũng thích nô đùa trong khu rừng không ai vẽ đường biên,
chúng nhìn ánh trăng hiền lành
phủ lên đầu của những tàn cây hân hoan giữa bầu trời,
làm tri kỷ của những làn gió phiêu du,
không thích những ánh sao rụng giữa mùa thu tù ngục
leng keng xiềng xích


chúng thích bốn mùa hoa nở trong tiếng chim
không thích sự lặng im chứa đầy gươm giáo
trong bốn bức tường cơm-áo-ban-xin
Chúng muốn chạm môi vào thời gian
làm tuôn chảy dòng suối uyên nguyên sắc hương lồ lộ


Bầy cá lội trong dòng thơ của đám rong rêu
hàng triệu năm vẫn nằm mơ ánh sáng,
tung tăng với niềm vui của cuộc ngàn năm lãng đãng sắc không,
có ai hiểu được trong lòng biển sâu vẫn ngọc bích lung linh,
khao khát mùa trăng không chịu nhốt giữa lạnh băng tường đá


Người tù nhân lương tâm hát bài tình ca khao khát
qua khe sáng nhà giam ngu ngốc lạnh lùng,
hắn thấy quê hương hắn không có đèn và sao
chỉ có tên lính canh bước ra từ đống rác tanh tao cháy dở
chữ nghĩa khóc than trên cánh hoa mù u mới nở
triêu dương tắt lịm phía chân trời


Ánh lửa bập bùng cùng xác ma trơi
gã mặt to quỳ trên chồng sách mọt mối râm ran cầu nguyện
ngoài kia thét gào sóng biển
kẻ ươn hèn run, hiển hiện nguyên hình


Hắn vẫn cố giữ lòng nguyện ước nguyên trinh
với bầy thú di cư từ cánh rừng hoang nham nhở
bỏ quên người mẹ già và đứa con ngàn đời ôm khát vọng tự do,
và nỗi khát khao
như ánh mặt trời
sáng nay hiện thực











 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI CỦA DÒNG SÔNG

 
1.
Một tiếng chim kêu bên dòng nhật nguyệt
một chút rong rêu bên bờ vô sắc,
sao chỉ là “bóng nguyệt dòng sông”
trên bến phù vân,
mà hồn ta mãi còn yêu cuộc phù sinh đến thế,
áo vô thường đau dằng dặc đến thiên thu
 

“ Tứ phương thượng hạ vị chi vũ
Vãng cổ lai kim vị chi trụ”
trong cuộc càn khôn,
cười cùng ai.
khóc cùng ai,
thương tiếng Big Bang đã mười mấy tỉ năm,
trớ trêu sao con tạo, thượng đế oái oăm
sinh ra chi loài sinh linh đứng thẳng, 
suốt cuộc miên trường đau quặn đến trăng sao
ai hát trên tầng cao
ai hát nơi ngàn sau
giai điệu bí ẩn của cuộc tồn sinh thăm thẳm. 


2.
Ai nói nghĩa nhân
ai khóc nghĩa nhân
ai cười nghĩa nhân
cuộc trầm luân khắc khoải lời kinh siêu độ
triền phược lấp cả màu trăng uyên nguyên 
cuộc tìm kiếm biết bao lâu mới chạm suối đầu nguồn


Người cứ đi,
ta cứ đi,
mặt đất chân mây
bánh xe nhị nguyên có bao giờ dừng lại,
người cứ lao, ta cứ lao,
vào cái khoảng không mà ta ngỡ là luôn hằng có,
hỡi những tên đồ tể của quyền lực
đã đánh cắp Volonté de Puissance, làm siêu nhân giả hiệu,
một ngày kia, ngươi sẽ dẫm nát thế gian này.


3.
Man man đất trời
những giọt nước mắt
nhỏ trên những cánh hoa mai
ở đâu đó trên những cánh đồng chết
trên những thành phố chết
trẻ em ở Madaya chỉ là những “bộ xương động đậy”
làm mồi cho lũ ruồi và những miệng hố không cần áo quan,
bốn mươi hai ngàn người đang khóc than, 
bị Bashar Al- Assad vây hãm
những chiếc phản lực Sukhoi đang quần thảo 
trên bầu trời
để tìm diệt tự do, 
để mặc cả
để tìm cột mốc mới của quyền lực Putin,
cho đế quốc Nga,


Hàng triệu người dân Bắc Phi, Trung Đông
không sợ làm mồi cho cá trên Địa Trung Hải,
quyết đi tìm tự do và cơm áo
thật kỳ lạ, 
họ không chịu đến nước Nga,
không chịu đến Max-cơ-va
quê hương ánh sáng của Lê-Nin “vĩ đại”
mà "người anh em" của tôi
ca ngợi hết lời.


Họ tìm đến châu Âu,
con “sư tử già” của Marx
nhiều nước mới hôm qua
còn ở trong vòng vây của rào sắt Max-cơ-va
trường hận dâng lên ở Warzsava, 
và Ryszard Siwiec làm cây đuốc sống,
thiêu rụi các chiến xa Sô Viết
khao khát tự do dìm chết cường quyền,
làm nên mùa xuân Praha


Phương Đông
mùa xuân 
không chịu đến với Bắc Kinh
Tập Cận Bình
bị vùi trong bão tuyết, trong bão tiền
trong rác bẩn của bạo quyền,
bao nhiêu lương dân bị bắt,
bị mất tích.
Tập Cận Bình 
bị điểm huyệt
cả loài người tẩy chay Tập,
cả loài người tẩy chay Trung Hoa,
cả loài người tẩy chay sự man trá
không còn bao lâu nữa
kẻ cướp sẽ dẫy chết
trước Bình Minh. 


4.
Trên đỉnh mùa xuân
có những cánh chim còn phải bay trong chiều đông giông bão
những tiếng thở dài của mẹ, của em...
những đồng tiền ban ơn
những chén cơm cứu trợ,
bên cạnh những kẻ mua quan bán tước hàng triệu đô
và chúng đang nhìn sâu vào từng chiếc túi dân
nhìn vào cái ngân khố từng ngày trống rỗng
trùng khơi biển động,
trùng khơi thét gào,
chúng là những con đà điểu

của mùa xuân…

Chiều cuối năm Ất Mùi 2015

 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng Giêng
Kiều Giang


Tháng giêng
cành mai không chịu tắt lửa
trong dỗi hờn tháng năm,
trên cánh tay mùa xuân,
con én vẫn cố nhả máu của tình son vào tổ mới,
bóng mây xa lung linh đưa tay níu vội mặt trời.

Tháng giêng,
dòng sông ngước nhìn trăng,
như con thơ ngó lên bầu sữa mẹ
đêm hoang vu
lời khe khẽ
em có bao giờ lệ nhỏ xuống dòng sông.

Tháng giêng,
một gã điên
trong thành phố
bỗng làm thơ nhớ mẹ,
nhớ Hoàng Sa – Trường Sa
hắt ánh trăng vàng lặng lẽ xuống dòng kênh,

Tháng giêng
thương em,
nhớ người tình
ra đi biết bao giờ về nữa
những đợt sóng xô giữa lòng biển cả
chôn sâu nỗi buồn thế kỷ lặng câm.

Tháng giêng,
mẹ già mặc áo sô đi tìm con
trên Trường Sơn
đã bao năm không còn gặp
nén nhang tàn trên tay hiu hắt
mẹ ngơ ngác nhìn những đợt gió bấc thổi buốt nỗi hờn câm

Tháng giêng,
cột mốc biên cương trở mình
làm chứng nhân một thời đuổi giặc
sương xuống lạnh đầu non khuya khoắt
thương giọt đàn Nguyễn Trãi từ biệt cha

Tháng giêng
từng đợt sóng xa
mãi miết ru Trường Sa ngồi khóc
thương ai trong tay không tấc sắt
để chống lại quân thù

Tháng giêng,
con tuấn mã chồm lên trang sử,
chồm lên đầu một lũ vong nô,
tuốt thanh gươm giấu tận đáy hồ,
cụ rùa nổ bụng chết,
vì chưa tìm ra trang anh hùng vung gươm giữ nước,
mấy ngàn năm.

Tháng giêng
Hồng Hà đưa tay ới Cửu Long
vì có kẻ còn muốn cắt lìa chia đôi núm ruột
bắc-nam
hãy nối trăm năm
hãy nối ngàn năm
đừng chia cắt
hãy giữ lấy giống nòi
vì nước mắt tháng giêng
( Hạ Huyền tháng giêng Bính Thân)

 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.10.2016 12:01:31 bởi Kiều Giang>
ẢO ẢNH

Mười mấy tỉ năm
BigBang đã lấp đầy bàn tay Chúa,
trần gian lênh đênh trong bão lửa,
đi tìm điểm tựa cho niềm tin.
hành trang của khai nguyên
bắt đầu từ con chữ,
rực rỡ thiên đường linh giới Plato.

Người ta rao bán Phật, rao bán Chúa, rao bán Marx, rao bán Heidegger...

ta cũng rao bán những nơ-ron xám của "cây sậy" mà loài người cho ta,
chỉ để mua cho được lòng tốt Eva của Chúa
trong đôi mắt tình khao khát,
quét qua bão táp phù sinh.
Loài người đã mất thiên lương
vào cát bụi,
Eva gục đầu rên rỉ,
trở về siết cổ đêm đen,
siết cổ mùa xuân,
thả mình trôi theo dòng sông Tương cuồn cuộn chảy.

Thù hận bụi mù thế kỷ,

giáo gươm chất tận trăng sao,
Người ta nở nụ cười tuyệt mỹ trên trên thương đau đồng loại,
Người ta ăn. Ngủ .Làm tình. Phóng uế. Lừa bịp.
Và chết trên những bài diễn văn các nguyên thủ,
trên những đống sách cũ cao nghệu,
vô tri,

Ta bước đi giữa bóng đêm bão giông chớp giật,

đi tìm thiên lương,
đi tìm em,
trong vườn Địa Đàng không có Chúa
đi tìm Eva giấu mặt,
tay cầm con rắn mỉm cười mời mọc ta.
Cơn lũ quét qua
những trang sách bềnh bồng trên dòng sông xa hoa trần thế,
những bản trầm ca dâu bể,
cứ ngỡ là nhạc trời trong bùng vỡ khai nguyên.
Ta trở về Bình Minh
không có Chúa ,
không có Phật ,
chỉ còn lại tiếng nổ của Big Bang,
với nhị nguyên và ảo ảnh
trong lòng ta,
trong lòng em,
cùng nỗi sầu thiên cổ... mênh mông…
SG 24/4/2016









   












     




 
 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.10.2016 17:26:58 bởi Kiều Giang>
         CHẠM
     Thơ Kiều Giang

Mai này,
đất sẽ chạm trời,
Môi em
sẽ chạm những lời vô ngôn,
Ngàn sau,
về chạm suối nguồn,
Thong dong
trong cõi vô thường
cuộc chơi.

Sắc Không
sẽ chạm Luân Hồi
Sân-si-hỉ-xả
rối bời chạm nhau,
Chúa- nàng
chạm mặt
Phật- tôi,
Allah 
chạm với Hindu,
phì cười,

Quỷ ma
chạm đến tim người,
Dối gian
chạm nửa
vành nôi địa đàng
Đoạn trường
chạm mảnh hồng nhan
Cô đơn
chạm đến môi nàng nửa khuya

Tài tình
chạm dói dang kia
Oan khiên
chạm lối đi về trần ai,
Cao xanh chạm dấu hình hài
Sắc-Không .
Tiếng khóc.
An bài.
Phù sinh.

Nửa đêm
tay chạm bóng mình,
Cõi phàm
chạm đến vô hình, thế thôi,
Bóng trăng
chạm mặt hoa trôi,
Dặm dài
tay chạm bồi hồi giấc mê.

Môi hôn
chạm lối đi về,
Nụ cười
chạm xuống
cơn mê hồng trần,
Đò khuya
chạm bến sông Ngân,
Sóng cồn,
hoa nở
trắng ngần
chạm nhau.

Hồng hoang
chạm đến mai sau
Cuối trời,
mây trắng gục đầu
tương tư.
Thiền Tâm
về chạm Chân Như
Ta bà
chạm với
thực hư
loạn cuồng.

Bóng em
chạm cuối hoàng hôn,
Suối khe
chạm tới nỗi buồn biển xanh,
Mắt buồn
chạm cuối hồn anh
 Người đi,
tình ấy,
sao đành,
mai sau.

Trăng non
chạm bóng em ngồi,
Sắt son chạm đến
vành môi em hồng
Yêu đào
chạm bóng huyền không,
Tuyết băng
chạm tới
hương nồng tinh khôi.

Gác chuông
trở giấc bồi hồi,
Môi xinh
chạm tới
dáng ngồi thiền sư,
Ngàn xưa
chạm những ngàn sau,
Kiếp thơ
còn chạm
nỗi đau
ngàn đời…
     8/6/2016

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
 Phía Sau Giấc Mơ
Thơ Kiều Giang
Người ta cố lôi cổ tôi vào một giấc mơ,
tôi thấy những bộ xương khô đói và lém lỉnh
đeo theo những cánh sao màu vàng,
bọn họ kéo tôi bay theo,
mắt tôi mờ đi,
họ nhồi vào bao tử tôi những quyển sách màu đỏ và bảo rằng trong đó chỉ lối về thiên đường,
tôi cố đi tìm Beatrice của Dante, nhưng chỉ thấy bao tầng Luyện ngục.


Rồi bỗng một ngày, lưỡi kiếm được nung đỏ,
tên đồ tể nói rằng tôi không thích hợp với nghề giết lợn của hắn, vì bọn chúng toàn làm nghề giết lợn,
hắn chém vào linh hồn tôi,
đường đi của lưỡi kiếm rất ngọt,
điều đó chứng tỏ hắn thật điêu luyện giết người,
và chiêu thức khá hoàn hảo,

Nhưng máu tôi không đổ,
nhưng tôi ôm ngực cúi xuống và cười lên cái trò đùa của những con giòi đang ngoi ngóp trong một thân xác đang rữa,
chúng gõ nhịp vào chiếc phèn la và chiếc loa vang lên đều đều,
không có ai dám phản đối cái âm thanh chói tai và phản trắc.
mọi người tìm mọi cách cố trốn đi.

Bầy chó lim dim ngủ
thỉnh thoảng lại hau háu trừng mắt nhìn,
miệng sủa vu vơ, hàm răng trắng hếu,
chủ của chúng đang bày một canh bạc bịp,
không ai còn muốn bước vào ngôi nhà trống không, tội lỗi.
  SG 10/6/2016


 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.01.2017 15:25:08 bởi Kiều Giang>
 Bức Tường Và Bóng Đêm
thơ Kiều Giang

Bộ mặt của màn đêm méo xệch
hắt những ánh mắt đã bị bẻ cong bởi tính bạo dâm của nắm đấm,
vào bức tường trắng lặng câm,
loang lỗ những vết bầm ký ức,
những vệt sáng tri thức lóe lên rồi tắt ngấm
như tia chớp trong bầu trời đêm.



Đêm hoang vu,
bước chân du mục,
khập khiễng rung lên từng tiếng hờn câm,
rơi xuống dòng thời gian cùng tiếng thét,
sự dối trá xào xạc dưới chân hoang dã,
bước đi,
bức tường vỡ tim đỏ thẫm,
con chữ tan theo khói sương
lẩn vào mây đen
loang lỗ.


Siêu tượng của giấc mơ nằm chết sõng soài,
tư duy run rẩy
sự kiêu hãnh co dúm trên khuôn mặt chảy sệ của kẻ cường điệu,
triết nhân thẩn thờ,
xin trả lại sự thư thái cho bức tường,
vô ngôn lấp đầy cơn đói.


Dấu chân của trăm năm bỗng cựa mình,
rên rỉ
hạt mưa kêu gào dưới hiên nhà,
lụi tàn mắt phố,
con chim sơn ca giãy giụa
trước thềm hoang,
trả lại cái nhìn mất hút vào bóng đêm,
nghiệt ngã.


Nỗi bơ vơ in dấu tay lên bức tường,
che mất lời thề,
chiếc đinh đóng vào lời sơn khê rỉ máu,
lòng trắc ẩn cúi xuống liếm những giọt máu khô,
tiếng chim sơn ca hót vào vô định…

SG 13/6/2016



 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.02.2017 05:13:29 bởi Kiều Giang>
Bóng Em Trên Dòng SôngKiều Giang 
Tiềm thức hân hoan mở cửa
Nỗi nhớ trườn qua bóng đêm,
bánh sắt nghiến chiều trong gió
khát khao thoát xác say mềm.


Bản năng mỉm cười huyền thoại,
dan tay ôm chặt bóng mình,
bão tố bao tầng ký ức
dặm dài bóng tối lặng thinh


Người trả cho thời gian rỗng
chiếu chăn thổn thức dỗi hờn
xiêm áo tương tư đẫm mộng
bước tiên về giữa hồng trần


Ta khắc dáng người lên đá,
mắt khuya thắp sáng trong hồn,
người cho một lần này nữa
cảo thơm về với muôn trùng


Hoa tím reo mừng ngày cũ
tay em xô ngã buổi chiều
trôi trên dòng sông lờ lững,
dáng em che khuất giáo đường.

SG 26-7-2016




 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0

VÔ ĐỀ

Kiều Giang
Trăm năm hương lửa bay theo gió,
Còn chút lòng son gửi thế gian.
Ngoảnh lại, đầu xanh rày đã bạc,
Đường ra biên ải kiếm cung tàn…
Sài Gòn tháng 4-2017


Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Bức Phù Điêu Lãng Mạn

thơ Kiều Giang

nham thạch tuôn trào
đổ xuống đồng xanh
con chim trào huyết gọi bình minh
vắt vẻo ngợi ca thân phận

Eva trở về trần gian
lật ngửa bóng đêm
dao chém vào khoảng không
những tia chớp siết cổ Adam
màu đêm nhầy nhụa
 thách thức tồn sinh

những chiếc đinh đóng vào ký ức
tương lai rỉ máu từng ngày
mắt khuya chưa chịu chết
gió cười trên phiến lá xanh

động hoa chảy tràn bi kịch
nến quỳ loang lổ đêm
qua suốt mùa giai nhân
kim cương thành than trả về dĩ vãng

Ai siết gông cùm chữ nghĩa
chảy máu văn chương để trả nợ mấy đồng xu
trên lưng mùa thu
thi nhân bao lần gục ngã
dưới chân bức phù điêu
còn lãng mạn đến bao giờ.


 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.08.2017 04:20:07 bởi Kiều Giang>
Tôi Có Chết Cũng NhưTôi Còn Sống

Thơ KG
Tôi có chết, vẫn vui như còn sống
Xin trời cao biển rộng hát cùng ta
Vẫn ngây ngất giữa bao tầng gió lộng
Và tình yêu ngồi hát với phong ba

Xin hãy đốt dùm tôi ngàn ngọn nến
Để cho tôi cầu nguyện với cuộc đời
Cho cành hồng hãy mãi mãi còn tươi
Em bé nghèo, có bánh mì buổi sáng

Cho tôi nói cùng trái tim thoi thóp
Đừng lau khô giọt nước mắt của tôi
Để tôi khóc trước giờ tôi giã biệt
Những đau thương giết chóc – cuộc đời này

Tôi đã chết mà vẫn vui như còn sống
Vẫn yêu thương và vẫn hé môi cười
Cho tôi tặng những cánh hồng buổi sáng
Vào trong tay run rẩy của cụ già

Hãy cho tôi hành hương về đất thánh
Để cầu cho nhân loại biết yêu thương
Không còn kẻ giết người, để tìm đất sống
Nước mắt tràn, làm mặn cả đại dương

Hãy cho tôi về những thảo nguyên xanh
Xem loài người biến rừng hoang thành ruộng lúa
Xin Thượng Đế cho tôi, cuối cùng phần ân huệ :
Hoa nở vàng trên khói lửa chiến tranh

Đừng liệm tôi cùng chiếc khăn tang trắng
Hãy cho tôi màu thanh khiết Oải Hương
Để tôi cắm trên dọc đường mây trắng
Hoa sẽ nồng nàng ngát mãi yêu thương

Bạn đừng cho tôi tiếng khóc cầu hồn
Vì tôi chỉ tạm biệt người để về vĩnh cửu
Tôi về nơi xưa , về nơi có Mẹ
Có tình thương yêu và có cả Thiên Đường.

Tranh của Klimt








 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
MẶT TRỜI CÒN VỘI VÃ.
Kiều Giang
Ta đang sống trong thời đại sự thật bị giết,
sự thật đang chết trên quê hương tôi, đang chết trên thế giới, dối trá ở khắp nơi, dối trá bằng đủ mọi phương tiện.
Tôi thèm khát những đôi mắt hiền lành, những đôi môi hiền lành, những bàn tay hiền lành.

Mỗi buổi sáng thức dậy, 
tôi lại nghe đâu đây cái chết của những người hiền lành, 
bị giết bởi những tên điên, những tên bất cần đời, 
vì nó phải sống trong xã hội được lãnh đạo bởi sự lừa dối và áp bức, 
hoặc bị giết bởi những tên muốn thể hiện quyền lực, 
bằng cách nhân danh.

Không còn ai dám đứng về phía cuối chiều gió, 
vì những kẻ giết người là cả một tập đoàn dối trá.
Tất cả bọn chúng nó đều thèm khát, 
chúng thèm khát đồng tiền, thèm khát quyền lực, thèm khát được hưởng thụ, thèm khát được nổi tiếng, thèm khát trở thành kẻ ban ơn, trở thành kẻ cứu rỗi.
Những kẻ đem trộn lẫn hoài niệm vào thức ăn hàng ngày,
đem hoài niệm để tẩy rửa những đồng tiền bẩn.

Bọn chúng muốn đánh thuốc mê tổ quốc tôi bằng những câu kinh buồn lạc điệu.
Thế giới tôi đang sống, con người không còn muốn mang mặt người, 
họ muốn khoát lên người bộ mặt kỹ thật số. 
Khi con người lao nhanh vào kỹ thật thì họ mau quên họ là một con người.
Họ không còn biết mình là ai, từ đâu mà ra, phải làm gì và sẽ đi về đâu.
Nhân tính không chạy theo kịp những tham vọng hưởng thụ và dối lừa.
Ngôn ngữ phải oằn mình trên sự gian xảo, 
ngôn ngữ gục chết dưới sự điêu ngoa.
Loài người bơ vơ lạc lõng.

Nhưng đêm nay, tôi thấy vũ trụ là hoàn hảo, tạo tác là hoàn hảo.
Tiếng sóng biển muôn đời vẫn miệt mài ru ghềnh đá,
dù hôm nay là mùa đông lạnh giá hay mùa hạ cháy khô.
Ánh trăng khuya âm thầm hôn lên những ngọn cỏ nở hoa, 
hôn lên những bờ tre mộc mạc muôn đời hát trong gió bão,
Chiếc lá khô âm thầm rơi trong đêm, không cần ai bảo,
Mặt trời vẫn vội vã đem ánh bình minh tái tạo những mầm xanh.
Phải chăng, Thượng đế còn giữ lại trong tim loài người lòng trắc ẩn và niềm tự hào.

Xin hãy nắm lấy và bước đi.
Vâng, tôi lại muốn nói với anh,
Mặt trời còn vội vã.
SG 11-5-2017

 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
RỒI HẮN PHẢI MÃI MÃI RA ĐI
Thơ Kiều Giang

Hắn vẫn áp tai vào khe trời 
để lắng nghe hơi thở của tri âm, 
Nhưng hình như tri âm ơi, người vẫn xa diệu vợi, 
có khi còn xa hơn cả điểm cuối của cuộc đời.

Hắn trở về với bóng tối cuộc tồn sinh, 
tình yêu như một sự đánh lừa huyễn hoặc, 
cứ tan chảy trong dòng đời khao khát và khổ đau, 
trong dòng suối nước mắt khởi nguồn từ uyên nguyên,
và không có ai đợi ngày kết thúc, 
hắn còn cất giữ trong trái tim thanh khiết và tật nguyền.

Tri âm đã từ chối hắn 
Và rồi hắn sẽ mãi mãi ra đi ... 
SG 27-8-2017

 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Thiên Thu cho Người

Kiều Giang

Kể từ người bỏ cuộc vui, 
Ta về thắp lửa trên đồi Dạ Kinh,
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình,
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này,

Nhớ xưa 
em chuốc mộng say,
Bây giờ anh chuốc những ngày cuồng ca
Sóng cồn biển nhớ tìm hoa
Vì người thức suốt canh tà mai sau.

Kinh này 
niệm một dòng thôi,
Áo này đã nhuộm mấy màu cuồng si
Em từ lỡ bước ra đi
Cành hoa tím chạm bờ mi sững sờ.

Tiếng lòng nhỏ giọt 
vào thơ,
Gọi người trở giấc bên bờ thực hư,
Phiêu du. Nào! Cứ phiêu du
Tim nay hoá đá thiên thu cho người.

















 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.10.2017 05:26:35 bởi Kiều Giang>

NHẬT KÝ ANH VIẾT CHO EM 
Thơ Kiều Giang
Nhật ký anh viết cho Em ở bên kia bờ tháng năm, 
khi tồn tại đặt những bước chân nặng nề lên màu tóc suy tư,
khi nhà khoa học làm thơ và nhà thơ bay vào những thiên hà,
khi dòng sông quay đầu chảy về buổi khai nguyên,
khi loài người quên đi ngày và đêm,
quên cả mặt trời và mặt trăng
khốn khó.
Nhật ký anh viết cho Em 
khi anh muốn Siddhartha Gautama quay lại làm người,
và chúa Jesus vội vã trở về trần gian bằng bước đi của ánh sáng,
khi con cháu của Allah quên dùng súng đạn,
khi loài người chỉ còn biết hai tiếng yêu thương.
Nhật ký anh viết cho Em khi những vần thơ anh là hóa thân của nụ cười và nước mắt, 
khi kiêu căng, 
chiếm đoạt, 
tham vọng, 
dối lừa, 
bị phơi dưới những tầng ánh sáng uyên minh
Nhật ký anh viết cho Em 
là những vần thơ anh mang đầy máu và nuớc mắt 
của những con người đang khao khát tự do, 
đang tìm đường đi cho tồn tại mù lòa, 
tránh xa những gã thợ săn quyền uy tàn bạo, 
đang say mồi trước nỗi khổ đau quằn quại của sinh linh,
Nhật ký anh viết cho Em, 
là nỗi cô đơn , 
khi con rắn dụ dỗ Adam và Eva từ bỏ địa đàng, 
mặc quần áo đi theo lưỡi gươm nhị nguyên,
thọc sâu vào những khao khát của dòng suối uyên nguyên,
chỉ còn những giọt máu khô rơi xuống lòng đất lạnh.
Nhật ký anh viết cho Em không có ghi tháng năm, 
bên kia mặt trời và mặt trăng,
bây giờ thì anh muốn viết ở bên kia dòng sông tất mệnh .

















 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Áo Ấy Có Còn Thương Tóc Anh

Kiều Giang

Mùa thu năm nay, sao nhiều mưa,
Trời thêm nước mắt, để cho vừa?
Ngàn xa, em có sầu ly biệt
Mưa xám khung trời trên lối xưa.


Xưa em về, anh đón muộn Văn Khoa,
Mấy bóng cây nghiêng - lặng Tháp Rùa
Em dỗi vì anh qua Trường Luật,
Anh buồn :" cũng chỉ tại cơn mưa "

Chiều nay anh qua Phạm Ngọc Thạch,
Ngày ấy em cười vỡ nắng Duy Tân,
Áo em trắng cả hồn trinh bạch,
Áo ấy có còn thương tóc anh...?























 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.02.2018 04:14:54 bởi Kiều Giang>
VALENTINE NÀY CHO EM
Kiều Giang
Anh hái những ánh sao lung linh trên bầu trời
đặt vào tay em
anh nói đó là những đóa hồng nhung em thích,
những đóa hồng đỏ rực 
nở giữa tim anh
Em mỉm cười cùng những giọt nước mắt long lanh,
vì đã khóc khi chúng mình xa cách.
Hỡi thánh Valentine hãy chận đứng bàn tay của Claudius,
để cành hồng tôi được nở giữa tim nàng,
Đêm nay, tiếng chuông giáo đường 
ngân vang trên thành Rome,
nơi một góc trời, anh gửi cho em lời của Thánh,
cùng cành hồng rực thắm yêu thương.
“From your Valentine”, tay Thánh đã say mềm,
trong ngục tối, vẫn ngát mùi hương em gửi,
dù có chết, tay anh vẫn cầm cành hồng đỏ
để cho em, hương ngát tận chân trời…
“From your Valentine” 2018











 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0

TRĂNG PHƠI HỒN ĐÁ

Kiều Giang

Nửa bước phong trần mấy kiếp đau,
Tuổi xuân em đấy - lửa ngàn sau, 
Yêu em - chết nửa đời phiêu bạt,
Tim sãi trường kinh có nhiệm mầu?

Ta đốt hương trầm - Em lãng quên !
Đêm nay phong nguyệt lạnh hồ cầm,
Bước hoang du mục rung đồi núi,
Em dáng tinh vân lạc đáy hồn.

Mai đời hết rượu, ta vẫn say,
Hồn ta phiêu đãng bước lưu đày,
Trăng cười dưới mộ phơi hồn đá,
Em có sầu chung được kiếp này?

Căng buồm biển cạn kiếm tìm em,
Kim cổ gương soi mặt cố nhân,
Em đã về chưa, người muôn dặm?
Ta gói hương đời trong áo em.

Huyền Diệu trăng xưa em cất đâu,
Trăng nay ta chất bao nhiêu sầu,
Bóng em huyền hoặc ngàn sao lạ,
Sương lạnh trăng gầy ta mất nhau!








Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.07.2018 07:55:23 bởi Nguyệt Hạ>
MẸ VÀ BIỂN
Kiều Giang
 
Mẹ ơi,
đã mấy năm rồi
mà những viên sỏi vẫn trắng ngời trên mộ mẹ,
mỗi ngày mặt trời đi qua, lặng lẽ,
hôn lên từng viên đá cuội, thay con.
 
Nơi phía tây,
đồi núi Cù Mông,
rừng bạch đàn âm thầm phủ bóng râm lên mộ mẹ,
gió hát lời ca dao khe khẽ…
“con cò lặn lội bờ sông”
như tiếng mẹ ru con
bên khung cửi ngày nào.
 
Mẹ ơi,
bây giờ con không dám khóc đâu,
vì ngày xưa mẹ dặn,
làm con trai không được khóc,
nhớ mẹ,
nước mắt con bây giờ chảy ngược
vào tim,
 
Đêm nay, con ngồi với biển Qui Nhơn,
biển cũng bao la và sóng cũng dạt dào như lòng mẹ,
lặng lẽ xô vào hồn con.

Nhìn lên trời cao,
con không biết ngôi sao nào là đôi mắt mẹ,
con gọi thầm khe khẽ,
Mẹ ơi !
Mẹ ở đâu
trong cõi vô cùng…!
 Qui Nhơn, Ngày giỗ mẹ 2017.

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.09.2018 17:30:08 bởi Kiều Giang>

Kiều Giang






CUỘC TRÒ CHUYỆN 
GIỮA TRÁI TIM VÀ BẠO CHÚA
Thơ Kiều Giang
-Hỡi BẠO CHÚA, ngài sinh ra từ đâu vậy?
-Ta sinh ra từ nụ cười và nước mắt của trần gian,
-Ôi vinh quang thay cho ngài, trái tim ta, mỗi phút giây, cũng đã từng rung lên vì nụ cười và nước mắt.
-Ta sinh ra từ những ngày không có mặt trời, từ những đêm không có mặt trăng, từ những mùa đông giá buốt, ta chỉ có một mảnh vải rách che thân, từ những ngày măt trời đổ lửa, ta không có một mái nhà, từ những cơn đói lã, ta không có chén cơm, trước mặt ta là mảnh đất cằn khô, trơ trụi, không có lấy một cọng cỏ, cành hoa,trên khuôn mặt gầy gò của ta chỉ toàn nước mắt, 
Và từ cái đêm ta mơ thấy ta là hoàng tử trong các cung điện nguy nga lộng lẫy, đầy ắp sơn hào hải vị, chung quanh ta là những mỹ nữ cung phi xinh đẹp tuyệt trần,vuốt ve và tung hô ta, ta đắm chìm trong hoan lạc tận cùng. Tỉnh ra, ta mới biết đó chỉ là giấc mơ. Nhưng trần gian, lại cũng có những người thực sự đã sống như trong giấc mơ ta,
Ta đã sống giữa hai thái cực của cuộc tồn sinh, khi mặt trời vừa lên, ta phải trở về với thực tại áo cơm, mồ hôi ta đổ cùng với căm hờn vì bị đánh đập, bóc lột, và trong những đêm khuya trong manh chiếu rách, cuộn ở đầu hè, ta vẫn cố mơ về lầu hoa điện ngọc,và ta đã căm thù loài người, vì loài người đã cho ta quá nhiều đau khổ, kể cả khi ta nhớ lại những giấc mơ !
- Đâu phải chỉ một mình ngài là phải quằn quại dưới sự khốn khổ của thân phận làm người, còn những người khác cũng phải làm lụng vất vả và đau khổ như ngài, họ có căm hận số phận, họ có căm thù ngài không?
- Ta không rõ, nhưng có lẽ là không, vì có một người đã an ủi và giúp đỡ ta và nhiều khi anh ta hát một câu gì đó, dù ta rất thích, nhưng ta không thể bắt chước được. Nhưng đó là việc của họ, còn ta, ta phải làm theo ý của ta. Những ngày của địa ngục và những giấc mơ của thiên đàng, luôn sôi sục trong ta.
- Nhưng rồi, làm thế nào mà ngài trở thành bạo chúa?
- Từ những khổ đau mà trần gian đổ xuống đầu ta, những đam mê quyền lực cứ thôi thúc ta, ta đã quyết làm mọi cách để làm người “ cỡi đầu thiên hạ” hoàn hảo nhất.Từ đó ta đã đem quỷ về nhốt vào linh hồn ta, mà ta cho là các vỹ nhân. Đó là bóng ma của Hitler, Stalin, Mao Trạch Đông... Ta trở thành kẻ nói dối đại tài. Ta đã lừa cha mẹ, anh em bè bạn, cả người đàn bà ta yêu…,miễn sao ta có được hai thứ, đó là sự giàu sang và quyền lực. Ta đã biến mồ hôi của mọi người thành cung vàng điện ngọc của ta, nước mắt của kẻ khác thành nụ cười của ta. Ta phải tự lau khô nước mắt mình, và dập tắt tất cả những nụ cười của bất kỳ ai dám chống đối lại ta. Tất cả những vườn hoa và của cải trên thế gian này phải là của ta, thế gian chỉ là cuộc chơi của kẻ chiến thắng. Mặt trời sẽ là tay chân của ta, mặt trăng là người tình của ta, mưa gió bão giông của đất trời sinh ra là để ta sai khiến. Sự chiến thắng mãi là khát vọng trong ta.Ta không phải là người khách trọ của trần gian, mà ta phải vĩnh viễn chiếm hữu cả thế gian này. Hận thù đẻ ra hận thù, quyền lực đẻ ra quyền lực, cứ như thế, hận thù và quyền lực sinh sôi mãi trong ta, không thể nào kiểm soát được nữa !
- Hitler đã giết hơn 30 triệu người, Stalin giết quá 40 triệu người, còn Mao thì giỏi hơn, nên đã giết trên 70 mươi triệu người. Còn ngài, thì ngài đã giết bao nhiêu triệu người? Và vì sao ngài đã giết họ?
- Trái tim ơi, nàng cứ đi hỏi Hitler, Stalin và Mao, ta không biết chuyện các ông ấy. Ta giết bao nhiêu người, ta không thống kê và cũng không nhớ nổi. Nhưng với ta thì những ai không thích ta, đe dọa đến quyền lực và quyền lợi của ta, thì ta phải giết họ, vì theo ta, những quyền lực khác nhau, không thể tồn tại chung với nhau được.
- Ngài đã từng nói rằng, ngài căm thù những ai cướp đi của ngài một giọt mồ hôi, còn đây ngài đã nhẫn tâm cướp đi hàng chục triệu sinh mạng của những người chỉ vì họ không thích cái chính sách sai lầm của ngài, ngài muốn cướp đi quê hương yêu dấu của họ, thử hỏi, ngọn lửa căm thù kia sẽ bốc cao đến đâu và còn kéo dài đến bao giờ? Toàn thể loài người có còn ai yêu thương ngài, hàng triệu nhát dao vô hình sẽ đâm vào trái tim ngài, người đàn ông đã từng giúp ngài trong cơn nguy khó, hát cho ngài nghe điệu hát của yêu thương sẽ nói với ngài rằng, ngài sẽ chết trong cô độc, sau khi ngài phải nghe những lời nguyền rủa, như những đợt sóng biển kia, mãi mãi, muôn đời.
Trái tim ta cũng không hiểu vì sao, nước mắt và nụ cười của thế gian này, vừa sinh ra Thích Ca, Jesus, Mahatma Gandhi, Nelson Mandela, Martin Luther King, Mother Teressa, cũng đồng thời lại sinh ra những bạo chúa như ngài. Mồm ngài bao giờ cũng nhân danh con người để giết hại những sinh linh mang trái tim người. 
Nhân loại ơi, Thượng Đế ơi, xin cho những cánh hoa vẫn cứ nở trên mộ của những con người lương thiện và khốn khổ, dưới bao tầng sấm sét của bạo tàn.
Tranh st trên mạng














 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Những BUỔI SÁNG trên đất nước tôi.
BUỔI SÁNG .1
Kiều Giang
Buổi sáng, tôi vẫn nghe chim hót ở hiên nhà, 
hót theo chiều dài khắc khoải của tháng năm, 
và mặt trời vẫn lên dưới làn sương sớm,
cơn mưa chiều qua, đổ muộn, 
phố chìm trong làn nước mênh mông,
cụ già rét căm căm, 
đẩy chiếc bình bơm hơi vá xăm lốp ra lề đường,
cô sinh viên nhai thêm chút văn chương 
trên xe buýt đang bơi trong dòng - sông - phố,
Buổi sáng tôi vẫn nghe 
trên TV bài diễn văn hùng hồn của thủ tướng, 
hội trường Ba Đình vỗ tay rần rật,
về chống tham ô, nhũng lạm, lãng phí, đói nghèo,
bảo vệ rừng cây đang bị tàn phá quá nửa trên non,
thủ tướng ra lệnh XỬ LÝ NGHIÊM,
nhưng tuyệt nhiên không có ai bị bắt,
trời thương, từ anh kiểm lâm tới ông chóp bu tỉnh ủy vẫn bình yên.
Buổi sáng, tôi vẫn nghe đồng bào tôi ở các tỉnh vùng cao phía Bắc,
Bị lũ quét, 
bùn đất chôn vùi, 
cuốn trôi,
bao nhiêu năm rồi vẫn chỉ thế thôi,
những mạng người, nước mắt với mồ hôi,
cũng chỉ nhận đôi ba triệu đồng để chôn cất,
còn rừng thì vẫn tiếp tục bị lâm tặc cùng quan trên tàn phá,
ông thiên nhiên cuồng nộ, phải rồi….!
chỉ còn cách: XỬ LÝ NGHIÊM ... "ông trời" !
Ôi, những buổi sáng buồn trên quê hương tôi…
SG 7-8-2016
BUỔI SÁNG 2
Kiều Giang
Buổi sáng, con chim vẫn vô tình hót gọi bình minh,
vì nó có biết đâu, dưới vòm cây, là những rập rình cái chết,
Buổi sáng, bác xích lô đẩy xe ra đường rất sớm,
vì biết đứa con, hôm qua, bụng đói đến trường,
chị bán báo, chưa biết thèm chữ nghĩa, văn chương,
nhưng cũng mừng, khi nghe Philippine kiện Trung Quốc.
Buổi sáng, anh công nhân ngồi đọc báo, thở than, 
vì dọc theo cả chiều dài đất nước
chỗ nào cũng có hàng ngàn người Trung Quốc 
chiếm giữ đất đai, chiếm giữ công trường,
Formosa gây biết bao nhiêu tai ương,
lại được nhà nước hoàn hơn mười ngàn tỉ đồng tiền thuế.
than ôi, chuyện đời, bể dâu – dâu bể,
tiền cắc bồi thường cho dân, bây giờ tiền tỉ trả lại cho thù !
Buổi sáng, Đà Nẵng, hai ngàn tỉ tiền thuế của dân,
xây cao ốc rất sang cho quan làm việc,
nay làm sao, nào dân có biết,
lại bỏ tiền ra, xây khu khác, di dời…?
Buổi sáng nước mắt lại nhỏ xuống nụ cười,
khi có anh nông dân chế tạo được máy cày máy gặt,
còn lòng tôi lại đau như cắt,
vì biết có ông quan to đòi ăn đút lót,
mới chịu cấp phép cho anh sinh viên khởi nghiệp, giúp đời
Buổi sáng, tôi nghe rụng rời,
quan ngân hàng tham ô chín ngàn tỉ,
hai năm trời, kiểm toán nhà nước đã kiểm tra kỹ.
nhưng không thấy dấu hiệu bất thường(!)
rác đã ngập tới đầu,
lãnh đạo cấp cao có biết giữ kỷ cương phép nước ?
Buổi sáng, đoàn xe thủ tướng nối dài đi vào phố cổ,
trẻ con Hội An tấm tắc trầm trồ,
ông Tây mỉm cười ủng hộ
vị đứng đầu của một đất nước “văn minh”?
Buổi sáng, tiếng võng vẫn buông lời cót két trong hồn tôi,
nhưng tôi vẫn mơ những vệ tinh đang bay trên trời,
và những chiếc tên lửa hành trình đi mấy ngàn cây số,
vì tôi biết, thế kỷ hai mốt, 
mà vẫn còn có anh bạn thân thành kẻ cướp,
đang rình rập bên bờ rào của quê hương tôi.
Buổi sáng, tôi còn mơ một gói xôi, 
mẹ cho ngày xưa, khi lòng tôi đói,
nửa thế kỷ rồi, tôi chẳng còn muốn nói,
về những bất công, nhũng lạm, đói nghèo !!
SG - CN14-8-2016
BUỔỈ SÁNG .3
Buổi sáng thật yên tĩnh,
chỉ có con bướm lững lờ trên những cánh mai nở trái mùa,
chỉ có tiếng gà gáy trong xóm dân nghèo,
không tách cà-phê cho người tim yếu,
Buổi sáng chỉ có tiếng kêu cứu 
của con mèo động cỡn
và bản tin về sự phá hoại của bọn tin tặc Tàu,
Tập Cận Bình chuẫn bị chiếm đảo Trường Sa Lớn,
và hàng chục tấn thịt lợn thối được chở từ Bắc xuống Nam,
Buổi sáng, 
tin nhanh và nóng về đám nghị ăn hai ba thứ lương,
bị thói kiêu căng và mặc cảm hèn nhát cắn rứt,
đành đăng đàn múa may một hồi,
làm cho anh Tổng nhếch mép mỉm cười, "cả một lũ ngu",
Buổi sáng tin nhanh,
chủ tịch xã lẹo với chủ tịch hội phụ nữ trong chòi tranh trên rẫy,
pháp luật không thể xử,
phải chờ xin ý kiến đảng ủy cấp trên.
Buổi sáng, 
sự thật về đau thương của quê hương giấu như bưng,
bao nhiêu ngư dân 
bị giết,
gần Hoàng Sa và Trường Sa bỡi những con “tàu lạ”
mà tất cả đều im lặng,
nhưng rất may, những chiếc xe sang trọng chở các vị lãnh đạo,
chạy trên đường phố thủ đô vẫn không hề hấn gì,
Buổi sáng, 
hàng tấn ma túy bị bắt ở từ Lào Cai,
trên đường vào miền Nam tiêu thụ,
nhưng có lãnh đạo nói rằng
từng ấy mà chia cho 90 triệu dân thì đâu có nghĩa lý gì !
Buổi sáng, 
sự thật được đóng đóng kín,
nhưng trái tim héo và cái dạ dày rỗng của dân,
thì được độn đầy những thứ rác rưởi, 
từ nguồn tin chính thống của các vị quan, 
của đất nước mình…
SG 25/6/2016
 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.10.2018 09:38:52 bởi Kiều Giang>
Đóa Hồng Và Mũi Tên
        Kiều Giang
 
Em cầm đóa hồng đen,
trao anh chiều giã biệt,
hoa làm anh bạc tóc,
tháng năm dài cô miên.

Anh cố tìm lãng quên,
trong biển đời hiu hắt,
đôi mắt khuya dằng dặc,
con sóng về mênh mông,

Ta ru mù con tim,
đau cõi hồn thương tích,
người nửa đường quay mặt,
đóa hồng thành mũi tên.

Ta góp nhặt đêm đen,
cho một lần thần thoại,
bước chân trần chưa mỏi,
hoang mạc còn vong thân.

Xin người cứ lãng quên,
tình ta giờ cổ tích,
câu thơ thành hoang mạc,
tháng năm về hư không.
SG 5 - 7 - 2018






 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.08.2020 11:22:44 bởi Ct.Ly>
HOA TÍM TRÊN HỒ THIÊN NGA 
                    Thơ Kiều Giang
Ta về tím một chiều say
Em về tím cả đôi mày ước mơ
Mưa nghiêng trút lạnh đôi bờ
Thu ươm nhung nhớ nắng chưa kịp vàng

Em đi tím mộng đò ngang
Em về tím cả đôi hàng lệ xanh
Tím vần thơ biết yêu anh
Mùa vui em gửi lên cành sương mơ

Em từ hoa tím ngày xưa
Bây giờ nhuộm tím hạt mưa... tần ngần
Thiên nga đậu xuống hồng trần
Sông yêu hoa tím - giữa lòng thiên nga

Bên trời ngan ngát hương hoa
Gió lay mày liễu la đà nét thu
Ta từ rũ áo hoang vu
Theo em hái trái mù u dặm dài

Em còn giấu nửa nụ cười
Bao giờ dâng cả cho người em yêu...?


R
 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.12.2018 15:20:39 bởi Kiều Giang>
Tháng Giêng
Kiều Giang

Tháng giêng,
cành mai không chịu tắt lửa 
trong dỗi hờn tháng năm,
trên cánh tay mùa xuân,
con én vẫn cố nhả máu của tình son vào tổ mới,
bóng mây xa lung linh đưa tay níu vội mặt trời.

Tháng giêng,
dòng Như Nguyệt ngước nhìn trăng,
như con thơ ngó lên bầu sữa mẹ,
đêm hoang vu
hát lời khe khẽ
em có bao giờ lệ nhỏ xuống Hà Giang ?

Tháng giêng,
có một gã điên
trong thành phố
bỗng làm thơ nhớ mẹ,
như nhớ những câu thơ trong anh hùng ca Odyssêy,
tìm về quê hương,
nhìn trăng lặng lẽ một mình ngồi khóc giữa đồi non ,

Tháng giêng
thương chị công nhân,
nhớ người tình vừa ra đi,
biết không bao giờ về nữa,
những đợt sóng xô giữa lòng biển cả,
chôn sâu nỗi buồn thế kỷ lặng câm.

Tháng giêng,
mẹ già như người điên,
mặc áo sô đi tìm con,
nơi biên cương,
mỏi mòn, không gặp
nén nhang tàn trên tay,
mẹ ngơ ngác nhìn những đợt gió bấc
thổi buốt nỗi hờn căm.

Tháng giêng,
cột mốc biên cương trở mình
đòi chứng nhân của lịch sử,
sương xuống lạnh đầu non khuya khoắt,
hình như bên kia tràn bóng giặc,
thương giọt đàn Nguyễn Trãi từ biệt cha

Tháng giêng
từng đợt sóng xa
mãi miết ru Trường Sa ngồi khóc
thương ai trong tay không được cầm tấc sắt,
chịu chết dưới đạn thù

Tháng giêng,
con tuấn mã chồm lên trang sử,
chồm lên đầu một lũ vong nô,
tuốt thanh gươm giấu tận đáy hồ,
cụ rùa đau nổ bụng,
vì chưa tìm ra đấng anh hùng,
để trao lại gươm thiêng…






 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.03.2019 11:20:07 bởi Kiều Giang>
Trái Tim Trò Chuyện Với Thi Nhân
Thơ Kiều Giang
- Hỡi thi nhân,
ngoài kia bầu trời vẫn ngời ánh bình minh
vầng trăng đêm qua vẫn tỏa bóng dịu hiền, mơ màng thăm thẳm xuống trần gian,
bao loài hoa vẫn âm thầm ngát hương bên đường em đi qua,
và em nghe thấy như có tiếng ai hát theo tiếng đàn vọng ra từ cõi nhân sinh, chàng có thấy những tòa nhà chọc trời đang mọc lên khắp nơi trên trái đất này,
mà sao mắt chàng không vui, mái tóc chàng sớm ngả màu xám bạc ?
- Trái tim ơi, nàng chẳng thấy sao, sau ánh bình minh kia, trong đêm tối, còn biết bao nhiêu ngôi nhà không có ánh đèn, bên vệ đường, loài hoa vô tình nở bên bàn tay của bao kẻ ăn mày đang chìa ra, bên tiếng đàn hát từ những dinh thự của vua quan, là tiếng thút thít của người mẹ nghèo không có sữa cho con vì cả ngày qua nàng không có một củ khoai vào bụng, bên những tòa nhà vươn lên trời xanh, là những mái tranh tồi tàn không che nổi nắng mưa.
- Hỡi thi nhân, em thấy rồi, nhưng liệu những vần thơ thao thiết của chàng có ích gì cho những trẻ thơ, cụ già lang thang ăn mày giữa phố, cho thiếu phụ hết nước mắt nhìn đứa con mình đói lả chết trên tay, cho những mái tranh xiêu vẹo lung lay trước gió, cho những tham lam của những kẻ bạo ngược ngông cuồng, đang đẩy loài người đến những bất công, chiến tranh chết chóc ?
- Hỡi trái tim dịu dàng nhân hậu của ta,
ta vẫn rất buồn vì những vần thơ ta không có tiền để cho cụ già ăn xin giữa phố, không có sữa để cho đứa bé chết dần trong tay mẹ đêm qua,
không xây được ngôi nhà để che gió mưa cho người nông dân nghèo lận đận, không ngăn được mưa bom bão đạn của kẻ bạo ngược tham tàn,
nhưng những vần thơ ta nguyện làm ánh sáng để xua đi bóng đêm cho những kẻ lầm đường, trở về đi tìm lẽ phải,
làm ánh trăng soi vào ngõ tối đời người,
cho người mẹ nghèo ngước nhìn để tìm hy vọng cho con,
sẽ làm cành hoa tỏa hương, làm bạn với xác chết tức tưởi bên đường, làm tiếng đàn đêm khuya tĩnh mịch thức tỉnh những kẻ gieo rắc chiến tranh, làm dịu đi những cái đầu tham lam dối trá hại người.
Thơ ta sẽ gieo vào hồn người những ước ao cháy bỏng làm thanh khiết cõi nhân sinh,
làm ngọn gió lành ru ngủ biển xanh, đừng mang theo bão tố,
thơ ta biết quằn quại đớn đau trước những người cùng khổ,
biết đi tìm đuốc tuệ soi sáng vô minh,
những vần thơ về tình thương yêu mà thượng đế dành cho ta, sẽ không trở thành vô ích dưới ánh mặt trời.
Hỡi trái tim, nàng đã ban nhiều ân huệ cho ta,
ta phải trả xong món nợ cho đời, thì dù mái tóc ta xám bạc thì cũng đã sao ?
Ai sinh ra mà không phải chết, vì có chết thì mới có sinh ra. Ta xin làm một cánh hoa úa tàn đêm nay để sáng mai có trăm ngàn bông hoa rực rỡ.
Hãy biến cuộc đời đau khổ thành bài tình ca bất tử giữa trời xanh.



















 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0