📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Biển Khát

375 trả lời, 68.162 lượt xem — Trang 7 / 13
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-11 14:05:57Kiều Giang>
DÒNG SÔNG THỨC ĐƠN CÔI


 

Anh cũng thức 
khẽ khàng như chiếc lá
Bàn tay em 
huyễn hóa nỗi riêng chung
Anh lặng lẽ 
hôn thầm lên nỗi nhớ
Vũ trụ nhìn 
thổn thức nhịp tim run
 
Một giọt sầu em nhỏ
cũng thành sông
Cho cổ tích 
sẽ phải mềm tượng đá
Anh quằn quại 
một cơn say rất lạ
Sao bên trời 
từng phiến vỡ rưng rưng
 
Đêm khuya lắm 
anh trộm làm ánh trăng
Khe cửa nhỏ 
trăng nhìn em đắm đuối
Cửa em đóng 
tay anh sờ chẳng tới
Anh trở về
tiếc nuối chảy trên môi
 
Gió lặng bên trời 
mây cũng ngừng trôi
Đêm trầm xuống 
em dịu dàng đến thế
Dòng suy tưởng mang hương thầm của bể
Cho mặn mà 
dòng sông thức đơn côi.
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
***Tặng Anh nè



📎 doncoikg


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-15 11:19:16Kiều Giang>
Cảm ơn Mưa Phố Núi đã đến thăm và tặng anh cả một DÒNG SÔNG HOÀI NIỆM. Lúc này bút lực của em sung mãn lắm. Chúc mừng em
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.05.2014 17:05:06 bởi Kiều Giang>
 YÊU NGƯỜI TRONG MỘNG
                             


Anh vẫn biết chỉ yêu em trong mộng
Bỡi em xa giữa đời rộng muôn trùng
Anh một mình đắng chát bờ môi hoang
Như đỉnh núi chờ hôn vầng trăng bạc

Anh ngồi đây võng yêu thương mà hát
Như gã điên khao khát chút đời thường
Anh cúi xuống tự nhìn sâu trong mắt
Thấy em về - hoang sắc tím chiều buông

Ở nơi ấy có bao giờ em khóc
Giọt lệ rơi trên thành quách xa xưa?
Bóng liễu rũ nơi bờ môi khoé mắt
Anh sẽ hâm ly rượu đắng cho vừa

Anh xin em một chút ít hương đời
Giọt mưa ấy sẽ trôi về biển khát
Bể ân ái tiếc chi từng sợi tóc?
Em đã dâng cả biển sắc cho người!

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-18 16:31:29Kiều Giang>
          DẤU CHÂN VÔ TÌNH

           Em không là chung rượu
          Mà sao làm anh say
          Em không là heo may
          Sao làm anh buốt giá

Em không làm nhung nhớ
Mà sao anh đơn côi
Mắt nào làm sóng vỗ
Tóc nào làm mây trôi

         Hơi thở nào thành gió
         Nhớ nhung nào mưa rơi
         Buồn nào hồn hoa cỏ
         Dấu chân nào riêng tôi

Em không là trời cao
Sao anh không với tới
Em không là mây khói
Sao lẩn khuất trong anh

        Em phải là biển xanh?
        Sóng dạt dào xô vội
       Anh sầu - nghiêng vách núi
       Chờ chút tình mong manh

Anh cố tìm lãng quên
Trong biển đời hiu hắt
Câu thơ sao dằng dặc
Gửi qua nghìn sao đêm
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-22 14:40:35diên vỹ>
             ANH SỢ
 
Anh sợ
phải làm một tinh cầu lẻ

Để đêm về
lấp lánh nỗi cô đơn

Cho đến bây giờ anh mới có em
Anh đã thức
suốt chiều dài thế kỷ

 
Anh sẽ đợi một ngày em nói nhỏ:
“Hai ta đâu phải mãi tinh cầu”
Anh chẳng hiểu
vì sao xa cách mãi

Suốt hành trình mơ-thực
chẳng vì đâu!

 
Rồi có những ngày
gọi mãi tên nhau

Hôn lên cánh chút tình sầu em gửi
Lỡ mai đây
cửa bình minh khép vội

Những đêm dài - hoàng hôn ở phía sau!
 
Em có hiểu
niềm khắc khoải trong nhau?

Cơn gió thoảng
cũng làm đau chiếc lá !

Đêm trừ tịch 
những phiến tình rời rã

Anh nhặt về từng mảnh vỡ tim đau
 
Anh sợ mất em - anh lại mất đời
Anh sợ mất những gì anh chưa có
Anh sợ mất một vì sao anh biết rõ
Anh giấu tình em trong nửa vành nôi…


Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-24 10:34:21Kiều Giang>
          TÌNH  CỜ
 
 
Tình cờ đời cho gặp em
Câu thơ anh - bỗng ngả nghiêng rối bời
Tóc mây che nửa miệng cười
Ước mơ che nửa nắng trời Bình Dương
Em về ngõ vắng chênh vênh
Hương dạ lan tím còn vương áo người
    
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0

        KINH  CẦU
 
Gửi thân vào chốn bụi hồng
Lỡ tay ngắt ngọn sầu đông tặng người
Người về tiếc gió ngàn khơi
Ta về sám hối bên đồi tâm kinh
Lấy mây mà buộc chữ tình
Trăng xưa mài mực viết kinh đem về
Bao giờ ra khỏi bến mê
Tình em ta thả bay về thiên thu…

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-27 11:25:31mưa phố núi>
thích gì được đó nha - cho vừa lòng anh !

📎 doihon


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.05.2014 17:14:37 bởi Kiều Giang>
                  MƯA ĐÊM

Mưa nghe thánh thót giọt khuya!
Mưa về biển rộng mưa qua sông dài
Tay ta vụng nắn gót hài
Xin mưa đừng ướt đôi mày em cong
Dù mai người có theo chồng
Cho ta che suốt nghìn trùng mưa ơi!

Mưa ơi, bàn tay em "múp" quá , ai mà chịu nổi? Thế là anh hết "tủi hờn ngu ngơ" rồi !

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.06.2014 04:03:09 bởi Kiều Giang>
            ANH LẠI SỢ
   
 
 
Anh lại sợ - nắng thôi vàng tuổi nhớ
Và những đêm - môi em nở giữa hồn
Trăng dài dại - thương thầm hoa mắc cỡ
Sợ đêm dài - quên khép nỗi cô đơn
 
Anh sợ bên trời - không khói hoàng hôn
Nắng cuối ngày - quên hôn lên chiếc lá
Vườn cổ tích - đã rong rêu tượng đá
Và cuộc đời - quên rượu tối tân hôn.
 
Anh sợ mây qua - chẳng để lại chút buồn
Chiều lắng xuống - đêm trần truồng vô thức
Chong đêm thẳm - chẳng còn hồn trong mắt
Ly rượu tràn - quên mất nỗi ưu tư
 
Anh sợ biển đời - lắm chỗ nông sâu
Trên sắc áo - nụ cười nào cũng thật?
Vườn thúy ái - mắt môi nào lỡ mất
Mờ lũng sâu - hư thực - bóng cuộc đời…
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-01 11:29:14Kiều Giang>
          TRĂNG PHƠI HỒN ĐÁ


Galerìa Todo por el Arte  


Nửa bước phong trần mấy kiếp đau

Tuổi xuân em đấy - lửa ngàn sau
Yêu em - chết nửa đời phiêu bạt
Tim sãi trường kinh có nhiệm mầu?

Ta đốt hương trầm - Em lãng quên !
Đêm nay phong nguyệt lạnh hồ cầm
Bước hoang du mục rung đồi núi
Em dáng tinh vân lạc đáy hồn
 
Mai đời hết rượu, ta vẫn say
Hồn ta phiêu đãng bước lưu đày
Trăng cười dưới mộ phơi hồn đá
Em có sầu chung được phút này?
 
Căng buồm biển cạn kiếm tìm em
Kim cổ gương soi mặt cố nhân
Em đã về chưa, người muôn dặm?
Ta gói hương đời trong áo em.
 
Huyền Diệu trăng xưa em cất đâu
Trăng nay ta chất bao nhiêu sầu
Bóng em huyền hoặc ngàn sao lạ
Sương lạnh trăng gầy ta mất nhau!
 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-03 06:40:52Kiều Giang>
   THUỞ EM ĐI RỒI

    

Tình ngỡ nhỏ nhoi
Trĩu nặng tháng ngày
Một cõi đơn côi
Gửi trọn cho ngưởi

      Thuở em đi rồi
      Nắng vàng không đến
      Thuyền không có bến
      Mênh mông mây trời

Em về xứ lạ
Nơi ấy ở đâu
Bờ non lá mạ
Ngan ngát hương đời
      
       Em qua phố núi
       Trăng vàng nghiêng soi
       Cỏ non nằm đợi
       Chân em bước về

Tuổi nào cơn mê
Bộn bề hương tóc
Gió ơi có gặp
Em ở nơi nào
       
        Tình hỡi chiêm bao
        Lao xao phố vắng
        Em về theo nắng
        Thương lắm trời cao

Nắng hạ nơi nào
Tàn đông buốt giá
Còn làm thương nhớ
Giữa mùa trăng cao
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-06 16:03:59Kiều Giang>
          QUA ĐỈNH PHÙ VÂN
 
   


Rượu nào em rót tặng anh

Rượu nào em dặn để dành hư vô
Biển tình bao lớp sóng xô
Chở mây về lấp nửa bờ sông ngân
Hẹn nhau qua đỉnh phù vân
Tỉnh say chìm giữa mấy tầng cô liêu
Nói gì khẽ quá em yêu
Nghiêng lòng uống cạn nắng chiều trong em

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0

           RU MUỘN

    

Chân dung người về lung linh
Dáng em chiều dâng biển sóng
Mùa thu vàng thơm chín mọng
Sắc hương nghiêng ngả một đời

Ta vớt từng con sóng nhỏ
Cho em mênh mông biển khơi
Ta gom từng tia nắng vỡ
Chói chang em sáng mặt trời

Gió hát ru trăng ngủ muộn
Ngập ngừng nửa điệu ca dao
Ta mở vòng tay chẳng trọn
Ngàn đời thơ vẫn xanh xao?

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-21 12:59:06Kiều Giang>
       THÌ THẦM

  

Khi tim anh còn đập
Xin đời vẫn có em
Mỗi ngày ta không gặp
Thế giới như lặng câm

      Giờ em xa xăm quá
      Hương vẫn còn đâu đây
      Có gì như phép lạ
   Mặt đất giữa thiên đường

Gió thoảng sau lưng em
Là khi anh goá bụa
Màu mắt em nhung lụa
Chân mây khép vội vàng
     
      Đâu biết mùa xuân sang
      Hoa mai vàng nỗi nhớ
      Lung linh làn mưa nhẹ
      Em ơi có ướt lòng?

Em là xuân của đất
Em là xuân của trời
Mùa xuân anh đã gặp
Gió hát trong tầng mây

      Ngoài vườn mai nẩy lộc
      Quanh quất hương rượu cay
      Vẫn khung trời mơ ước
    Anh nhớ em - bàn tay

Xuân thì thầm trong nắng
Gió thì thầm trong cây
Anh thì thầm - nỗi nhớ
Xin em đến nơi này...


       
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-24 13:02:06Kiều Giang>
           MÙA BIỂN CẠN
      



Qui Nhơn muôn trùng sóng
Thì thầm giữa đời anh
Môi em bờ gió lộng
Thơm miền ký ức xanh
 
Đã bao mùa nắng gió
Hoang liêu những bến đời
Vẫn yêu từng hơi thở
Biển thầm Qui Nhơn ơi !
 
Chờ mai anh về nhé
Hà Thanh nước sang mùa
Nhớ bên bồi bên lở
Thị Nại buồn giăng mưa
 
Chim - hoang chiều lẻ bạn
Sóng vặn mình bơ vơ
Gió thương mùa biển cạn
Người sang bờ hay chưa?
 
 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0

MÔI NÀO MỌNG GIỮA GIẤC ANH


Picasso - Nu Couché VI


Tay em che cả nắng trời
Tình em mọng cả những lời nguyên sơ
Tóc em chảy giữa đôi bờ...
Áo em trắng cả giấc mơ bẽ bàng
Mai kia hạc nội mây ngàn
Em đi để lại sầu hoang bến chiều
Tay nào làm cả tịch liêu
Môi nào chín giữa mỹ miều giấc anh
Tóc nào thơm ngát đồi xanh
Áo nào em mặc lên cành sương mơ
Dáng nào nhuộm tím vần thơ
Tình nào - anh nặng cả bờ thuỵ miên...?
Mắt em thoáng gợn ưu phiền
Hồn anh chín giữa đôi miền tơ xanh


Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-02 13:24:32Kiều Giang>
                                  LỜI KÊU GỌI                                                                                                                           

        HỠI CÁC BẠN BLOGGERS VIỆT NAM TRÊN TOÀN THẾ GIỚI KÍNH MẾN,


Qua việc nhà cầm quyền Bắc Kinh quyết định thành lập cái gọi là thành phố TAM SA trên biển Đông mà chúng không hề có một tất đât, chúng muốn ám chỉ quần đảo TRƯỜNG SA của Việt Nam, đi đôi với việc Tổng công ty dầu khí hải dương TQ (CNOOC) công bố mở thầu quốc tế thăm dò khai thác 9 lô dầu khí trên thềm lục địa Viêt Nam,một lần nữa đã lột trần mặt nạ là quân xâm lược, là quân cướp biển của chúng. Chúng ta không còn mơ hồ gì nữa.
      TÔI THA THIẾT KÊU GỌI CỘNG ĐỒNG BLOGGERS TRÊN TOÀN QUỐC VÀ Ở NƯỚC NGOÀI LẤY NGÀY MAI 2-7-2012 LÀ NGÀY "CỘNG ĐỒNG BLOGGERS VIỆT NAM YÊU NƯỚC". ĐÒI NHÀ CẦM QUYỀN BẮC KINH PHẢI CHẤM DỨT NGAY CÁC HÀNH ĐỘNG SAI TRÁI NGANG NGƯỢC NÓI TRÊN.
                XIN TRÂN TRỌNG CẢM ƠN VÀ KÍNH CHÀO CÁC BẠN. XIN CÁC BẠN HÃY ĐỒNG LOẠT LÊN TIẾNG

           LÒNG YÊU NƯỚC CỦA CON DÂN VIỆT NAM BẤT DIỆT
                    TỔ QUỐC VIỆT NAM MUÔN NĂM

                                   Blogger Kiều Giang
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-07 16:21:38Huyền Băng>
LỜI KINH NGUYỆN 


Quê em
       tím nụ bằng lăng
Anh về
       tím cả chiếu chăn anh nằm
Nợ em
       một mảnh trăng rằm
Nợ em
      một tiếng gọi thầm "MẸ ơi"
Đường về quê mẹ
      mù khơi
Nghe trong tiếng sóng
      có lời của em
Nâng niu
      từng giọt môi mềm

Tay thơm cổ tích
      gửi miền tóc xanh
Ta về
      ủ mộng mùa trăng
Giữ lời kinh nguyện
      dỗ dành mai sau...

         
KIỀU GIANG

r
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-07 11:14:39Kiều Giang>
    PLEIKU VÀ EM
          
 


Anh về phố núi Pleiku
Mưa tuôn nước ngập mắt mù dáng em
Hạt mơ nhỏ xuống tay mềm
Em đi ngày ấy đầy thêm dòng nhoà
Ngày vui sót lại câu thề
Chênh vênh anh gánh đi-về chiêm bao
Bây giờ nắng vẫn xôn xao
Áo xưa nhuộm thắm sắc màu thời gian
Biển Hồ lạnh giữa chiều sương
Pleime tím cả hôn hoàng nhớ em
Đời anh áo lấm bụi đường
Sợ mai đời lỡ làm vương áo người !
        
          Kiều Giang
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-21 02:45:30Kiều Giang>
NHỮNG VẦN THƠ CHO QUỈ


Ta lấy máu của tim ta

để viết những vần thơ cho quỉ

Những vần thơ từ bao thế kỷ

nay rồi…

Những vần thơ trên quê hương tôi

Những vần thơ tan vào núi – sông - cỏ - cây để yêu từng tất đất




Hai Bà Trưng phải trầm mình trên dòng Sông Hát

Ba năm độc lập

Quý biết nhường nào!

Tổ quốc muôn đời vẫn ở trên cao

Cả ngàn năm không ngày nào dân ta không đánh giặc



Những con quỉ đi lên từ phương Bắc

Từ Hán Ngô…Đường Tống đến Nguyên Thanh

Máu của dân ta hồng, nên trang sử vẫn xanh

Rồi giặc phương Bắc phải cúi đầu nhận tội.



Và lịch sử biết rằng có khi phải đứng đợi

Những anh hùng tiếp nối đất trời Nam

Hỡi Ngô Quyền - Sông Bạch Đằng đã hát mấy ngàn năm

Người anh hùng nước Nam làm kinh thiên Hán quốc



Ngàn năm Bắc thuộc,

Bao nhiêu máu xương của loài xâm lược

Cũng không lấy được một tất đất của dân Nam.

Nhưng chưa bao giờ chúng từ bỏ lòng tham

Lại thêm một ngàn năm chúng phải ôm đầu máu



Hỡi Rùa Thiêng đã trao Người gươm báu

Mười năm, Liễu Thăng, Lý Khánh cùng đám tướng Minh phải rơi đầu

Có ai ngờ đội viễn chinh cày nát nửa châu Âu

Thành Cát Tư Hãn và bọn cháu con phải cúi đầu trước Trần Quốc Tuấn

Bọn giặc Nguyên Mông đến ba lần ôm hận

Mà khi ngửa mặt lên chúng vẫn chưa thấy Mặt Trời

Để muôn đời làm lũ ma trơi

Hồn vất vưởng nơi trời Nam anh kiệt



Bốn ngàn năm hỡi Hồn Thiêng Đất Việt

Chưa bao giờ Người phản bội cháu con

Cho đến bây giờ một dải non sông

Vẫn sừng sững giáo gươm đề phòng quân bành trướng

Mười sáu chữ vàng chỉ là danh chúng mượn

Để che mắt thế gian



Chúng bay nhân danh văn minh

để làm điều man rợ

Chúng bay muốn tồn tại

Sao lại muốn đi hủy diệt con người

Thế giới đã qua thế kỷ hai mươi

Chứ không còn thời ăn lông ở lỗ

của bọn Hán Tống Minh Thanh

Chúng bay vẫn luôn mồm là “xã hội chủ nghĩa anh em”

Mà sao lại muốn cướp cơm của bạn

Lại muốn làm đại Hán

Thè lưỡi bò toan liếm hết Biển Đông

Rõ ràng Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam

Rành rành đất ta đang ở

Biển ta đang sống

Lũ chúng bay ngang ngược muốn cướp trắng được sao

Chắc chắn cả loài người văn minh

Không bao giờ cho lũ chúng bay làm điều phi nghĨa

Lũ chúng bay hãy về lật từng trang sử

Đừng làm loài quỉ

dật dờ, vất vưởng đất trời Nam.

KIỀU GIANG
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-25 11:31:39Kiều Giang>
HẸN EM

Sao em hững hờ chi mãi
Anh thành tượng đá lặng câm
Ngàn năm anh còn đứng đợi
Đêm đêm đá vẫn gọi thầm

Hay anh biến thành dòng sông?
Chở phù sa em về biển
Ta tan vào nhau vĩnh viễn
Cho đành một kiếp đa mang

Hay ta trở về hồng hoang ?
Khắc thập giá đời lên trán
Ta mãi yêu người biển cạn
Địa đàng theo dấu Adam
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0

TA UỐNG CẠN TRĂNG SAO

Đêm chùng xuống - bờ môi người còn đợi
Ta ngàn năm - con sóng mãi dâng trào
Đèn chong lạnh - bóng em xa vời vợi
Rượu vơi rồi - ta uống cạn trăng sao.
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-12 08:03:33Kiều Giang>
TA ĐI TÌM EM



Rồi một ngày ta đi tìm em
Và một đời ta đi tìm em

Ta đi tìm em - quanh chiều rơi
Ta mơ tình em – xanh rừng sâu
Em ơi chờ nhau – mưa vòm cao
Em đi về đâu – hoang mùa ngâu
Ta đi tìm em – nơi nguồn suối giang đầu

Tôi đi tìm em trong đời tôi
Tìm mãi vào cuối đêm sâu
Tìm mãi đến tận mai sau

Em là mưa thì thầm rơi ngoài hiên
Em là hoa ngại ngần nơi rừng khuya
Em là trăng dịu dàng trên đường xưa
Em là bầu trời sau những cơn mưa

Em là mắt triều dâng trong chiều nay,
Em là khúc chiều hoang trong vòng tay,
Em là nắng chiều loang trên bờ vai,
Em là mắt là môi đang chờ ai,
Em là bóng hình tôi trong đêm dài ?

Em hỡi, ta tìm em nơi đâu
Trên cõi đời này?!

KIỀU GIANG
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-12 07:57:04Kiều Giang>
NẺO NÀO CÓ EM



Anh ngồi
nhẩm tính ngày qua
Tầm xuân hé nụ
em xa mất rồi
Con tim
chưa hết bồi hồi
Quẩn quanh
sợi tóc
buộc lời sắc son
Tuồi buồn
anh gửi lên non
Mắt đêm
bờ vắng
mỏi mòn sao khuya
Chút tình
trăng lạc bến mê
Để cho cổ tích
đi về chiêm bao
Lần tay
mở lối động đào
Sắc Không nghìn nẻo...
nẻo nào có em?!
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-12 07:44:35Kiều Giang>
LỜI ƯỚC NGUYỆN



Chuông thánh đường ngân trong hồn trinh nữ
Giọt sương mai mời gọi búp tay ngà
Em có biết hồn thu đi qua ngõ,
Hay vẫn còn nồng thắm giấc mơ hoa?

Tay anh vớt câu thề trong lòng biển
Về núi cao, nhật nguyệt chứng dùm anh
Anh khắc giữ trong tim lời ước nguyện
Gửi về em - trăng tháng tám hoàng hoa

Ngủ đi em - cho trăng non tròn giấc
Lỡ mai đây - đời phải thức mình anh
Anh sẽ nhắp men tình khô đáy cốc
Bóng em về - say khướt lúc tàn canh
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-10 12:33:20Kiều Giang>
HUYỀN THOẠI



Ngày xưa huyền thoại em cầm
Bây giờ huyền thoại thơm thầm môi đêm
Vần thơ duyên nghiệp lỡ quên
vào trong mắt cỏ. Ai đền cho nhau?
Thôi đành thắp lửa mùa sau
Ôm vầng trăng bạc vẽ màu thời gian
Thu về chim cõng mùa sang
Đêm mơ " Hoàng Hậu" - đồi hoang Mộng Cầm
Hàn Mặc Tử bỗng lặng câm
Trong ai giọt nhớ - hôn thầm - khẽ rơi
Qui Nhơn khói sóng mù khơi
Mắt đêm huyền thoại gọi người trăm năm...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-14 10:00:31Kiều Giang>
ÁO TÍM BÃO BÙNG

Con đường cây lạnh
heo may
Lệ rơi
em dắt theo ngày tàn đông
Ngày vui
em vội theo chồng
Để anh
ngắt ngọn cải ngồng
muối dưa
Bây giờ
cải vẫn chưa chua
Đành thôi!
bến cũ đò trưa mất rồi
Nghiêng nghiêng
sông vắng bóng người
Bỗng đâu
chim sáo
ngang trời tiếng kêu
Nào ngờ em chửa quên tôi
(Mà quên sao được những lời gió mưa)
Bao mùa
cải cũng ra hoa
Đò ngang
em đã hóa ra nghìn trùng
Thương em
áo tím bão bùng
Sang sông
chim sáo tìm không lối về !
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-31 11:35:33Kiều Giang>
Loài Người Ơi!

Loài người ơi !Có phải ta như loài lạc đà gánh trên lưng thời gian băng qua sa mạc mênh mông,
cháy bỏng, ôm nỗi cô đơn
đi tìm yêu thương trong đọa đày- thù hận?

Ta gảy lên tiếng đàn trời để chúc phúc cho ánh lửa giữa đêm đen
đang vây quanh những kẻ mông muội cuồng ngông giữa lòng nhân loại.

Ta ôm đau thương băng qua Vạn Lý Trường Thành
đang ngả nghiêng giữa hoàng hôn của một thứ tự hào mục rữa hôi tanh.

Tần Thủy Hoàng, một gã con hoang
đã để lại một thứ di sản đầy máu xương và nước mắt,
chảy vào Tử Cấm Thành, đọng lại trong Mao tuyển sau mấy ngàn năm

Lưỡi hái của tử thần rình rập liếm sạch máu ở Thiên An Môn
và bây giờ lại muốn nhẩn nha trên đầu nhân loại.

Khen cho lũ ma trơi lại biết pha những dòng máu lạ,
máu của vô thần duy vật vào máu của phong kiến duy tâm

Chúng lại dùng tàu ngầm, đại bác, xe tăng
để chở xác của Khổng Tử đi rao giảng đạo đức của loài quỷ ma,
pha máu của Mao Trạch Đông- Stalin cuồng sát,
một thứ tổng hợp chà đạp lên khát vọng sống của loài người.

Ta đứng trên “ vọng ngư đài”
nhìn những con thuồng luồng hoa đang ngoe ngoảy trong lòng biển đen Mao tuyển tanh hôi,
chúng đang tung hô lũ ma trơi bành trướng.

Loài người ơi! Hãy tiến về phía mặt trời, sao kim sao hỏa, rực rỡ hoa vàng,
bỏ lại sau lưng loài máu đen ma quỷ
để chúng trở về thời ăn lông ở lỗ,
chỉ toàn là những chú chệc tham lam.

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»