375 trả lời, 68.163 lượt xem —
Trang 8 / 13
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#211 —
27.08.2012 09:48
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-10 13:56:06Kiều Giang>
ĐÊM
Đêm
Trời mang mang trong làn mưa,
tình sơ hoang trên đường xưa
có những cuộc đời
chìm mãi hư vô.
Đêm
có cọng cỏ khô
hát điệu tình ca
trong đáy trăng mơ
Em đi . Áo mộng . Hững hờ
Đêm
Nỗi ngất ngây vui
trong hồn say
ta cười trên phiến nhớ...
lưu đày
Đêm
ai thắp bình minh
trên đồi xanh
Sao nhân gian chết cóng...
cội tình?
Đêm
Em cứ yêu đi...cho ngày say
em cứ mơ đi ...thơm bàn tay
bao điều em chưa ngỏ
trong thế gian này?
Đêm
Ta tìm say trên bờ mây
Em cứ vờ quên
có bao ngày qua nữa
trên bến mơ đầy
Đêm
Có cuộc đời rơi...trên Đồi Lam
Có cuộc tình rơi...trong hồng hoang
Ôi tình tang...
Xa thẳm...
Muộn màng...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#212 —
31.08.2012 13:17
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-02 02:43:24Kiều Giang>
VU LAN NHỚ MẸ
Kính dâng thân mẫu
Mẹ tôi từ buổi tang chồng
Chắt chiu từng giọt tuổi hồng nuôi con
Cành mềm - giữ tấm lòng son
Hẩm hiu thân mẹ - héo hon phận cò
Chợ xa cách mấy lần đò
Đá chai chân mẹ - mắt mờ sương đêm
An Lương, chợ Đỗ, chợ Gồm
Sao mai chưa mọc - sao hôm chưa tàn
Nắng mưa dầu dãi dặm trường
Đời hằn quang gánh sắc xuân mẹ hiền
Thế gian ơi - nỗi muộn phiền!
Ngày tuôn mắt lệ - đêm nghiền lòng đau
Tuổi xanh ngày tháng úa màu
Tuế vơi vóc hạc - nguyệt nhàu bóng gương
Lặng thầm tóc mẹ pha sương
Khơi dòng mơ ước - dõi đường tương lai
Trăng vàng sắp ngậm non tây
Thương con lỗi vận - mẹ gầy vóc mai
Trời cao - mẹ đúc hình hài
Gập ghềnh chí cả - một mai ước nguyền
Cù lao chín chữ chưa đền!
Đắng cay dưỡng dục - quặn cơn sinh thành
Vu Lan trong cõi linh huyền
Con nương cửa Phật xin làm tiếng chuông
Ngày xưa mẹ thức ru con
Ngày nay chuông nguyện nghìn phương ru hời...
Muộn phiền - ngon giấc mẹ ơi
Cõi thiêng vang vọng ngàn đời tiếng ru...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#213 —
06.09.2012 17:48
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-22 14:24:33diên vỹ>
DẤU CHÂN VÔ TÌNH
Em không là chung rượu
mà sao làm anh say?
Em không là heo may
sao làm anh buốt giá?
Em không là nhung nhớ
mà sao anh đơn côi?
Mắt nào làm sóng vỗ,
tóc nào làm mây trôi?
Ai thở dài thành gió,
nhớ nhung nào mưa rơi?
Buồn nào - hồn hoa cỏ,
dấu chân nào riêng tôi?
Em không là trời cao,
sao anh không với tới?
Em không là mây khói
sao lẩn khuất trong anh?
Em phải là biển xanh?
sóng dạt dào xô vội
Anh sầu, nghiêng vách núi
Chờ chút tình mong manh
Anh cố tìm lãng quên
Trong biển đời hiu hắt
Câu thơ, sao dằng dặc
Gửi trong nghìn sao đêm...

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#214 —
10.09.2012 13:29
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-10 17:09:43Kiều Giang>
CUỐI CÙNG...
Cuối cùng
em đã ra đi
Như chim cuối nẻo,
như mây cuối trời
Như sông
về tận biển khơi
Như câu thơ cũ
một đời yêu thương
Cuối cùng
em chỉ...dỗi hờn
Chẳng đem chua chát
mà đền chát chua
Cuối cùng
mây cũng làm mưa
Em làm ly biệt
chia xa giữa đời !
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#215 —
17.09.2012 16:50
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-17 16:53:56Kiều Giang>
HOA HỒNG TRÊN ĐÁ
Em đã biết anh trồng hoa trên đá
Để tặng em mùa thu nữa lại về
Trăng diễm ảo - cánh hoa quằn nỗi nhớ
Đêm nhiệm mầu - tê buốt nỗi đam mê
Cả đời anh - muôn dặm hành hương
Biết bao giờ mới về nơi Thánh địa
Thiên đường ấy - môi em còn khất nợ
Thánh ca chiều rạn vỡ giữa hư không
Thời gian qua đi - tay níu gió lưng trời
Anh cố giữ đóa hồng tươi trên đá
Đường xa thẳm - thu cũng vàng tuổi nhớ
Biết em cần đóa hồng cũ nữa không ?
Xin cất giữ mùa trăng ấy trong nhau
Cánh hồng thắm chẳng bạc màu trên đá
Cuộc hành hương vẫn hướng về thánh địa
Hoa vẫn trồng trên đá những mùa sau...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#216 —
24.09.2012 13:36
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-21 17:27:27Ct.Ly>
TRÁI TIM MÙA THU
Phải tự ngàn xưa, em đến đây?
Duyên thiên buộc chặt mộng tình say
Câu thơ đẫm nguyệt - hồn muôn thuở
Em lẩn vào thu - lộng nét mày.
Em nhốt hồn anh mấy mùa trăng?
Tình ta sáng tựa ánh sao băng
Thơ anh đã mấy tầng run rẩy:
Em rắc thu vàng lên cỏ xanh.
Nay bóng thu về - em ở xa
Tình thu xưa - màu vẫn kiêu sa
Trăng thu huyền ảo chia hai nửa
Người hỡi , hương thu có mặn mà?
Ta thắp nguyên minh tẩy lục trần
Áo nay giũ sạch mộng phù vân
Lửa tâm vẫn sáng trên đầu bút
Nặng mấy phong trần, em biết không !
R
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
NgUyỆt MuÔn RằM
Anh muốn biển có một ngày nên lụa
Dệt cho em tấm áo mặc mùa trăng
Anh thương biển, một ngày thơm như mạ
Dập dờn xanh mắt biếc chỗ anh nằm
Biển thăm thẳm như hồn em thăm thẳm
Ngọn sóng xô vào vô thức tình anh
Biển sẽ đỡ thuyền anh xa muôn dặm
Bến bờ kia em thắp nguyệt muôn rằm.
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
THUỞ EM ĐI RỒI
Tình ngỡ nhỏ nhoi,
trĩu nặng tháng ngày,
một cõi đơn côi,
gửi trọn cho người.
Thuở em đi rồi,
nắng vàng không đến,
thuyền không có bến,
mênh mông mây trời.
Em về xứ lạ
nơi ấy ở đâu
bờ non lá mạ,
ngan ngát hương đời?
Em qua phố núi,
trăng vàng nghiêng soi
Cỏ non nằm đợi,
chân em bước về
Tuổi nào cơn mê?
Bộn bề hương tóc.
Gió ơi có gặp
em ở nơi nào?
Tình hỡi! Chiêm bao
Xôn xao phố vắng
Em về theo nắng
Thương lắm trời cao!
Nắng hạ nơi nào?
Tàn đông buốt giá
Còn làm thương nhớ
giữa mùa trăng cao!
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#219 —
14.10.2012 07:36
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-19 17:26:41Kiều Giang>
CA DAO CHO NGƯỜI
Hàng cây chết lặng chiều mưa
Hồn anh chết lặng chiều đưa em về
Đường xa mưa gió não nề
Quê người - em có còn về thăm nhau?
Đong đưa - gió dạt cành cau
Vòng tay em - đã xanh xao thuở nào!
Thương ai một tấm lụa đào
Đường đời mưa gió - đã vào tay ai,
Bây giờ nắng xế, mưa mai,
Mưa ơi, mưa hỡi, trách ai, bây giờ!
Tiếng mưa - sao vẫn hững hờ,
Nhớ ai? Ai biết? Bây giờ nhớ ai?
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
XiN Em Cứ lÀ nGọN gIó
Thơ KIỀU GIANG
Ta muốn gió, người sinh ra từ biển
Vòng tay em ẩn hiện cõi nhân gian
Có ai hiểu bờ môi người mơn mởn
Thổi về đâu, nụ hôn ấy hiền lành ?
Cứ thổi đi em, đừng xin lỗi anh
Em cứ đến trong vườn anh mộng mỵ
Gió cứ xem hàng cây trong vườn là tri kỷ
Còn anh rong rêu đứng đợi đã lâu rồi...
Anh không bị cảm lạnh đâu em
Vì trong gió có hương thơm hơi thở
Và trong vườn anh, đã chất đầy rơm rạ
Sẽ ủ ấm tình mình, lỡ gió phải đi xa.
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#222 —
19.10.2012 16:52
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-19 17:31:02Kiều Giang>
SÔNG CHẲNG THỂ XA NGƯỜI
Em hờ hững - cho phai tàn hương sắc,
Bờ đá kia - sóng vỗ mấy ngàn năm?
Đôi môi ấy - thương cuối trời hiu hắt
Chăn chiếu ơi - sao lạnh chỗ em nằm?
Thì cứ níu vào anh - vì cây đời còn chắc
Để ngàn năm - hương sắc ấy còn vui
Em là Biển - chẳng bao giờ cạn kiệt...
Biển yêu ơi - Sông chẳng thể xa người!
SA ơi, cảm ơn SA sang thăm KG còn mang theo một món quà tuyệt diệu!
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
Trích đoạn: SuongAnh
Trích đoạn: Kiều Giang
CA DAO CHO NGƯỜI
Hàng cây chết lặng chiều mưa
Hồn anh chết lặng chiều đưa em về
Đường xa mưa gió não nề
Quê người - em có còn về thăm nhau?
Đong đưa - gió dạt cành cau
Vòng tay em - đã xanh xao thuở nào!
Thương ai một tấm lụa đào
Đường đời mưa gió - đã vào tay ai,
Bây giờ nắng xế, mưa mai,
Mưa ơi, mưa hỡi, trách ai, bây giờ!
Tiếng mưa - sao vẫn hững hờ,
Nhớ ai? Ai biết? Bây giờ nhớ ai?
LỤC BÁT CHO AI HỮNG HỜ
Vì ai cho dẫu trời mưa
Cũng hoài đứng đợi người đưa ta về
Mưa rơi bão táp nặng nề
Sao người chưa đến để về cùng nhau
Hạt mưa trĩu nặng cành cau
Hồn em cũng thế xanh xao nghẹn ngào
Bâng khuâng tưạ gốc cây đào
Ngóng chờ tin nhạn lệ trào vì ai
Hôm nay đợi ngóng ngày mai
Vẫn chưa thấy bóng... biết ai hỏi giờ?
Mưa ơi sao quá hững hờ
Vô tình rơi mãi... bao giờ mới ngưng?
Sương Anh
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#224 —
26.10.2012 15:49
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-27 16:18:31Kiều Giang>
TẠ TỪ
Chiều dâng - buồn vút lên cao
Lũng sâu ngày tháng - thân vào lãng du
Hôn em - môi trắng tạ từ
Ngàn năm - sông cuốn mây trôi trùng trùng
Em đi dẫm nát trăng rằm
Nghiêng nghiêng vách núi - lạnh căm da trời
Ta về xây mộng mù khơi
Để trăng chết đuối chơi vơi giữa dòng
Mai sau về cõi vô cùng
Màu sương ảo ảnh - biết còn thấy nhau
Giết mình - không chết nỗi đau,
Bàn chân in dấu mấy màu thời gian !
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
HOANG LIÊU PHẬN MÌNH
Giọt khuya
có ướt áo người ?
Em đi ngày ấy
sông trôi võ vàng
Liêu xiêu
bóng lẻ gập ghềnh
Rừng mơ
đá nhuộm mấy tầng xanh rêu
Bờ hoang
mở - khép mộng chiều
Mà nghe giục giã
ngàn hiu hắt buồn
Sầu lên
cát bụi se hồng
Trời non xa khép
lưng chừng nẻo mây
Đông giăng sợi nhớ hao gầy
Tóc phơi vó ngựa
dặm dài nắng pha
Trăng non xa - vọng non xa
Ta về gối mộng lên tà gió xiêu
Chẳng cho được giấc mơ chiều
Thì thôi
đành để
hoang liêu phận mình...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
LỜI DÃ TRÀNG
Dã Tràng ơi hỡi Dã Tràng
Một mình se cát, đắp đàng đợi ai?
( Ca dao)
Tay nào anh se cát
Tay nào anh ngăn sông
Biển ngàn năm vẫn hát
Sóng ngàn năm tội tình
Mắt mòn mỏi biển Đông
Nhớ em dòng lệ úa
Ngọc xưa không còn nữa
Biển vẫn dài mênh mông!
Em ngục tù Long cung
Anh miệt mài trần thế
Tình dâng trào sóng bể
Mây gục đầu rưng rưng
Em bây giờ tiếc nuối
Nước mắt tràn biển khơi
Đêm ngày anh lấp mãi
Em vẫn xa muôn trùng
Em mắc lừa Long vương
Anh se cát vô thường
Con đường xa lận đận
Sợi tóc gầy... còn thương
[size=4]
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#227 —
16.11.2012 12:15
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-16 16:41:40Kiều Giang>
HÁT RONG
( Họa thơ T.T)
[size=4] Sài Gòn
Sài Gòn nhớ . Sài Gòn say
Tương tư chén cạn, ngất ngây vì người
Ngả nghiêng
nửa miệng em cười
Tóc sông Bến Nghé thẩm sầu Bình Dương
Mỹ Sơn
Ai làm cho tượng cụt đầu
Mắt em đau đáu
bạc màu thời gian
Vũ điệu thần
phế tích hoang
SHIVA ngàn kiếp - lệ hoen phận người
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#228 —
23.11.2012 10:40
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-24 00:35:36diên vỹ>
MẸ ƠI, CHO CON MẮC NỢ !
Tuổi thơ ấy - con gửi đời trong trang sách
Câu ca dao ru màu đất. Con về...
Dòng sông hát - trái đầu mùa thêm ngọt
Cánh diều nào chôn chặt dưới chân đê
Trời buốt giá, con ra bờ sông ngóng Mẹ
Chợ thì xa - Mẹ qua mấy lần đò
Hoàng hôn thấp - Mẹ về sao muộn quá
Sông nước đầy - thăm thẳm nỗi con lo
Rồi con ra đi - mùa xuân nữa - Mẹ chờ...
Trang sử lệch - mộng đời con đành lỡ
Tay con vụng - chẳng nồng thêm bếp lửa
Mặt trời hồng - trong mắt mẹ trôi xa...
Dòng đời mênh mông - sào ngắn - chẳng thể dò
Thương mẹ chiều đông - con đò - tan buổi chợ
Lời hứa năm xưa, Mẹ ơi, con mắc nợ !
Đến ngàn đời - còn trăn trở giữa chiêm bao...

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#229 —
26.11.2012 09:59
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-15 16:26:24diên vỹ>
ĐỘC ẨM
Khi chiếc lá xa cành
Có còn chiếc nào xanh?
Anh bây giờ xa em
Tóc sợi nào cũng bạc!
Xưa em cầm câu hát
Thả trong chiều anh say
Thương môi em mật ngọt
Bàn tay thơm gió đầy
Thơ anh - giờ từng cánh
Gửi hồn theo gió bay
Em bây giờ - xa lắm
Tím hoàng hôn - mắt gầy.
Em đi về nơi ấy
Tuổi buồn như lá bay
Em đi về nơi ấy
Anh còn say với ai !
r
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#230 —
01.12.2012 12:19
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-01 12:24:47Kiều Giang>
NỖI NHỚ RIÊNG ANH
Anh và em chưa một lần gặp gỡ
Thế mà ông trời đeo nỗi nhớ riêng anh
Đêm nay trước đại dương xa thẳm
Những đợt sóng xô từ biển em nghe rất hiền lành
Có phải em là Thiên Sứ của tình yêu
Xin cho anh một chút để ru tình anh vạn kỷ
Có phải em là loài hoa Diên Vỹ
Tím ngát trong anh, tím cả trời chiều!
Anh chưa bao giờ được chạm tới tình yêu
Của loài hoa Thiên Sứ
Em chưa bao giờ cho anh một con chữ
Trong những vần thơ anh yêu nhất cõi đời
Biết có bao giờ không em ơi
Loài hoa ấy nở trong vườn anh mộng mỵ
Loài hoa ấy thành loài hoa tri kỷ
Anh đang đi tìm một nửa ấy trong anh
Mỗi ngày anh sẽ nhốt những vần thơ em
Trong trái tim khờ dại
Mỗi ngày anh đều van em ở lại
Trong trái tim người tím ngát một mùi hương
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#231 —
04.12.2012 15:56
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-06 03:04:27Kiều Giang>
NHỮNG CÂU CHỮ CỦA ANH
Ta dâng tặng người
câu chữ của riêng ta
Câu chữ ấy
chỉ dành cho loài hoa Thiên Sứ
Một ngày kia,
ta ghi tên em vào huyết sử
Ai biết câu chữ nào là Thiên Sứ của tình yêu?
Ta lại trở về định nghĩa trái tim
Trái tim yêu - bắt đầu từ đâu nhỉ ?
Có phải người ta yêu nhau
bắt đầu từ con chữ
Những con chữ dại khờ,
những con chữ vu vơ?
Và ta cũng bắt đầu
định nghĩa lại câu thơ
Có phải là thứ chỉ toàn là con chữ
Không biết đời
có còn yêu thơ nữa
Hay người ta coi em
thừa thãi thế gian này !
Có thể
ta chẳng làm được gì cho em
Những thứ
trần gian đòi phải có
Nhưng ta yêu em
bắt đầu từ hơi thở
Hơi thở nào
lại chẳng phải của trần gian
Ta cũng hiểu
đời người là quá gian nan
Nên có khi
tình yêu
bắt đầu từ hạt gạo
Nhưng trái tim ta là trái tim khờ khạo
Nên không biết thế giới này
bắt đầu từ gạo hay thơ
Em yêu này !
Cuộc đời cũng chỉ là giấc mơ
Đừng ủ rũ, đừng chau mày đau khổ
Và trần gian biết bao điều lầm lỡ
Nước mắt nào
lại nhỏ giữa hoang liêu
Xin em đừng
ngắm mãi những áng mây trôi
Đang lãng đãng
về nơi em cho là không có thật
Em hãy ngủ thật ngon,
đừng bao giờ trở giấc
Trong rừng khuya,
anh sẽ làm gió hát ru em.
Em ơi, hãy ngủ thật bình yên
Đừng để tình ai
làm em muộn phiền, em nhỉ!
Đêm nay
vầng trăng sẽ vào cùng em thầm thĩ
Anh sẽ đứng ngoài vườn, canh giữ giấc cho em
Nếu ngày mai
đời không thể dịu êm
Anh sẽ ngăn gió đừng xô vào biển sóng
Anh sẽ hoá thân thành chiếc bóng
Để được gần em
cùng khắp thế gian này
Hay anh sẽ làm một gã say
Nhả vào thế gian những lời mộc mạc
Nhập vào rừng khuya
để làm câu hát
Hát mãi muôn đời
một điệp khúc yêu em...
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
THU HOÀI
Trời tàn thu - úa vàng vương lối cỏ
Trong đê mê - lá đỏ gọi sang mùa
Đêm tạ từ - sao vỡ cánh đu đưa
Lòng da diết - ai mới vừa lỗi hẹn?
Vòng tay mở - đa mang tình uất nghẹn
Thoáng mơ hồ - cõi băng tuyết mênh mông
Khẽ gọi em - nỗi nhớ - bến bờ không
Thu tàn tạ - nửa trời hồng sắc áo
Mùa thu đến - hẹn đời ngưng gió bão
Con chim lòng thả vào cõi hư không
Mây huyền hoặc đưa thu vào mộng ảo
Trăng dại khờ - chết cạn giữa dòng sông
Người ỡm ờ - biết về nữa hay không
Ta góp nhặt - đem tình hong nắng úa
Mùa thu ơi, sao em còn trải lụa ?
Chắc người không về...Mà trời sắp sang đông ![size=4]
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#233 —
14.12.2012 10:21
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-14 11:49:50Kiều Giang>
Lặng Lẽ Bước ACHILLE
Anh lỡ giấu thời gian vào sợi tóc
Bỡi em xa - nét bút ngả nghiêng rồi
Anh đâu ngỡ mắt môi làm ngăn cách
Tự dối lừa :" Hạnh phúc cũng đơn côi"
Thơ anh viết cho em giờ chẳng đủ
Ánh sao trời mơ ngủ giữa đêm xanh
Nên đã biến tình yêu thành ẩn dụ
Ru tuổi buồn từng khoảnh khắc mong manh
Thôi em nhé! Rừng thiêng xin hãy khép
Trên lối khuya còn đọng bóng trăng nghiêng
Anh tự biết chẳng lấp đầy khoảng cách
Cho nghìn trùng, lặng lẽ bước Achille
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#234 —
17.12.2012 17:17
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-06 03:10:54Kiều Giang>
KHI NGƯỜI YÊU TÔI ỐM
Khi người yêu tôi ốm,
tôi sẽ cài then cửa lại,
Để gió bấc về,
không lạnh góc giường em
Xin trong phòng
đừng có những bóng đen
Để em đỡ giật mình,
nửa đêm trong phòng vắng
Khi người yêu tôi ốm,
tôi sẽ âm thầm lẳng lặng
Tắt đèn khuya
khi em đã ngủ quên rồi
Sẽ khẽ khàng
đặt lọ hoa lên bàn
cho em đỡ đơn côi
Và buổi sáng,
tôi sẽ ngồi chờ em thức giấc
Khi người yêu tôi ốm,
đêm này tôi sẽ thức
Canh cho nàng ngon giấc bình yên
Và xin người hãy cứ ngủ quên
Đừng mơ thấy tôi về
nhẹ hôn lên vầng trán
Vì như thế,
có khi nàng sẽ mắng :
“Ôi tình yêu, nào phải những chiếc hôn!”
Dẫu người tôi
chỉ còn nửa linh hồn
Và một nửa, nàng đã mang đi mất
Khi người yêu tôi ốm,
vầng trăng buồn
sẽ khóc
Sẽ lặng im
và giấu lệ vào mây
Xin mặt trời
mau thức dậy sớm mai
Và tôi sẽ cất thơ người
vào huyền thoại…
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
BIỂN KHÁT
Xin em
một sợi lông mày
Để anh buộc chặt
kiếp này vào nhau
Em đừng
hẹn lại kiếp sau
Lênh đênh biển khát
bạc màu tóc anh
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#236 —
29.12.2012 04:22
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.06.2014 04:41:41 bởi Kiều Giang>
PHẬN ĐỜI LÊNH ĐÊNH
Đợi người đã mấy mùa trăng
Trời tha phương - ngại tuyết băng - chạnh lòng
Sầu ai rụng tiếng tơ đồng
Khúc rêu não ruột, thềm đông trăng mờ
Túi đời nặng mấy vần thơ
Trăm năm vàng đá đong đưa phận mình
"Lắng vào lời lệ câu kinh"
Để nghe trong gió chút tình còn vương
Tay còn bếp lửa nhen đông
Tim yêu người cạn – dòng sông lở bồi
Người cho ta nửa nụ cười
Để dành ru cuối phận đời lênh đênh
Mắt khuya có kẻ chợt buồn
Ai người ngồi bến sông Tương tiếc thầm…?
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#237 —
05.01.2013 10:57
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.06.2014 04:49:53 bởi Kiều Giang>
TA LẠI BẮT ĐẦU
Ta lại bắt đầu từ em, bắt đầu từ đời,
bắt đầu từ những lời của Chúa
bắt đầu từ khoảng trời ta chọn lựa
Em còn bắt đầu từ trái tim nữa hay không ?
Dòng đời thì mênh mông,
nhưng ta phải chen qua khung cửa hẹp
Có khi trong tim ta khổ đau, nhưng đời vẫn đẹp
Ai hiểu được rằng, hoa vẫn nở giữa chiều đông ?
Ôi, em ơi, tình yêu là gì, có ai cắt nghĩa được không
Ta có còn yêu nữa chăng, làm sao anh biết ?
Trong cái phi lý diệu kỳ, con tim dại ngóng trông.
Sao em lại hỏi kiếp người sẽ về đâu
Ta không bắt đầu, thì làm sao kết thúc
Dẫu đường ta đi, có khi đầy nước mắt.
Nhưng bên vệ đường, lại rực rỡ những màu hoa
Hãy gác lại những gì làm ta khổ hôm qua
và cũng chẳng ai có thể hứa gì cho ngày mai em ạ !
Có điều anh vẫn phải yêu cuộc đời này, và đợi
Đợi tình em, sao xa mãi muôn trùng?
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#238 —
09.01.2013 16:05
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-15 16:28:21diên vỹ>
NGHỊCH LÝ
Không phải là mùa thu
sao lại vàng hoa cúc
Không phải là mùa hè
sao lửa lựu đơm bông?
Không phải là tình yêu
sao có sóng giữa hồn
Mắt ai ở phương trời
sao bồn chồn nỗi nhớ?
Em không phải là đá
sao bảo đá chẳng buồn
Em không phải là chim
sao biết chim không mỏi ?
Anh bây giờ trơ trọi
Bóng em về...Mênh mông...

Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#239 —
12.01.2013 10:34
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.06.2014 04:57:34 bởi Kiều Giang>
CÒN MÃI CHO EM
Anh úp mặt vào thời gian giá buốt
Để nghe em thổn thức dấu tay buồn
Đêm thăm thẳm, dòng sông anh vẫn thức
Và âm thầm ngửa mặt uống trăng suông
Ở ngoài kia, màu con sóng vẫn xanh
Vẫn mãnh liệt xô anh vào nhung nhớ
Những con sóng chẳng làm mòn vách đá
Vách đá yêu em, sừng sững đợi chờ
Em có hiểu, con sóng nào cũng bơ vơ
Đêm đêm vẫn cứ nhớ bờ - gào thét
Em hỡi, một ngày kia con sóng chết
Lòng biển nào chôn chặt mối tình câm?
Em có còn hỏi gì anh nữa không
Anh vẫn thầm gọi tên em , loài hoa thiên sứ !
Ôi loài hoa bất tử
Đêm diệu huyền nhỏ từng giọt môi em…
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 566
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#240 —
19.01.2013 03:30
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2013 17:07:36 bởi Kiều Giang>
BÀI CA BẤT TỬ GIỮA TRỜI XANH
Đêm nay, những vì sao tựa lên bầu trời
như em tựa lên giấc mơ anh
Anh muốn làm cánh chim bay qua vùng băng tuyết
Anh nhớ em như nguyệt nhớ rằm
Em ơi, để anh xua đi những đám mây hoang trong ký ức em
và những vết nhăn trên làn my diễm tuyệt
Hãy cho phép anh làm một giọt dương cầm nhỏ vào tim em thao thức
Để em tin rằng tình yêu của đôi ta là có thực
Trên thế gian này
Anh không muốn làm “ viên ngọc sáng “ đâu em
Vì có bao giờ em muốn đeo lên cổ mình viên ngọc sáng
Anh chỉ muốn làm ánh trăng ưu tư cháy bỏng
Hôn lên trán em, những giây phút xao lòng.
Từ bây giờ cho đến ngày xong cõi trăm năm
Anh chỉ muốn được làm ngọn gió
bay khắp trời, để không ai có thể làm ngăn trở
Khi em của anh còn xa mãi muôn trùng.
Anh muốn làm một tiếng chuông
trên nóc giáo đường đêm nay để ru em ngủ
Tình em yêu anh trở thành ẩn ngữ,
Quá khứ chạy lùi dần trong giấc em mơ
Và thượng đế sẽ đặt vào tim em những vần thơ
Để sáng mai đây em gửi cho anh những lời dịu ngọt
Rồi ánh bình minh sẽ hót
bản tình ca bất tử
giữa trời xanh
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
★
★
★
★
★
0