📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TẠI SAO CHÚNG MÌNH LÀM THƠ ?

112 trả lời, 22.469 lượt xem — Trang 1 / 4




TẠI SAO CHÚNG MÌNH LÀM THƠ ?


______________________________





1. Tại Sao ? Và Tại Sao ?



Có nhiều người nói : " Thơ thẩn, văn chương không thực tế và chỉ dành cho những kẻ viễn vông mơ mộng... Thơ hoặc văn chương không nuôi sống nổi con người và chỉ có cơm gạo, ổ bánh mì, quần áo, nhà cửa, điện nước là thực tế mà thôi !"

Ok. Đồng ý và không đồng ý cùng một lúc.

Xin mời Chúng Mình đọc và phân tích sự ích lợi của Thơ Văn qua một bài viết của FLAVIA SALVI dưới tựa đề: " Mettez de la Poésie dans votre vie - ( Hãy Để Thơ Vào Đời Bạn ) được tạm chuyển sang Việt ngữ như sau :

" Thi phú được xem là một phương thức và là một công cụ để giúp chúng ta biến đổi, tìm hiểu bề sâu trong tâm hồn mình. " Đó là một đoạn viết của một ông giáo triết người Pháp mang tên Jacques de Coulon.


Ông giáo khẳng định : Thơ, từ cung điệu đến sự chuyển động hài hòa giữa màu sắc, hình ảnh, âm thanh được dùng để diễn đạt " tình trạng " riêng của căn nhà mang tên Tâm Hồn .

Con người được xây dựng và tái tạo qua thơ bằng những câu chữ, từ vần điệu chọn lọc trong tiềm thức. Thơ còn có khả năng chữa trị được những đớn đau của tâm hồn ( Hồn Thơ - Tâm Trạng ).

Cũng theo nhà giáo Tây này : Chữ Poésie ( thơ ) của Pháp ngữ đến từ chữ Poiêsis của người Hy Lạp - Grec = Poiêsis = Création ( sáng tạo ). Như vậy Người làm thơ đồng nghĩa với sáng tạo.

Khi Thi Sĩ trở thành Người Sáng Tạo, thơ sẽ được nối liền với mạch sống của tâm hồn và biến đổi từng cái nhìn ( nhận thức ) của chúng ta với đời sống thực tế !

Nếu thơ - Poésie - không được xem là một tấm màn nhung để = che giấu đi cái xấu xa của nhân loại, ít ra thơ có thể cứu rỗi và làm chúng ta nhận thức được sự nhạy cảm riêng của tâm hồn mình và lương tâm...

Bài viết của Salvi trong Nguyệt san Tâm Lý đã phân tích và diễn đạt Sự ích lợi của thơ theo 4 điểm như sau :

1. Tập trung vào Điểm Chính
2. Để thoát ra khỏi Cái Tôi và những con đường lồi lõm của mình
3. Để vượt ra khỏi nỗi khó khăn của Đời Sống Thường Nhât
4. Thơ làm nên sự giàu có của Tâm Hồn Mình và Đời Sống.




2 .CON NGƯỜI THƠ VÀ CHỮ NGHĨA :



Với vấn đề rộng lớn này,chúng mình hãy thử đọc lại vài bài thơ dưới đây của Các Bậc Tiền Bối trong Văn Học Lịch Sử :


• Phỗng Sành


Ở phố Hàng Nâu có phỗng sành
Mắt thời thao láo, mặt thời xanh
Vuốt râu nịnh vợ, con bu nó
Quắc mắt khinh đời, cái bộ anh
Bài bạc kiệu cờ cao nhất xứ
Rượu chè trai gái đủ tam khoanh
Thế mà cứ nghĩ rằng ta giỏi,
Cứ việc ăn chơi chẳng học hành

* Tú Xương (Trần Tế Xương )

.....

Chinh Phụ Ngâm

Thuở trời đất nổi cơn gió bụi,
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên,
Xanh kia thăm thẳm từng trên,
Vì ai gây dựng cho nên nỗi nầy?

…Thiếp xin muôn kiếp duyên này,
Như chim liền cánh, như cây liền cành.
Đành muôn kiếp chữ tình thì vậy,
Theo kiếp nầy hơn thấy kiếp sau,
Thiếp xin chàng chớ bạcđầu,
Thiếp thì giữ mãi lấy màu trẻtrung.
Xin làm bóng theo cùng chàng vậy,
Chàng đi đâu cũng thấy thiếp bên….

*** Bản Tiếng Nôm: Đoàn Thị Điểm ( Chinh phụ ngâm )

.....

Bài Thơ Hạ Châu


Ven bờ lầu phố chập chùng
Hoa xinh nở dưới bóng tùng rợp cao
Mở tung cổng sắt xe vào
Hầu nguời da trắng toàn nào da đen

** Cao Bá Quát
(Kỷ Tỵ 1809-Giáp Dần 1854)


................


( Xin được để một Khoảng Trống để người Yêu Thơ và Hiểu Thơ lưu niệm ! )


................





Trong Bài Phỏng Vấn về Thi Ca và Văn Chương của nhà văn, thi sĩ Phan nhiên Hạo,nhà thơ Tô Thùy Yên đã nói :

- Thi sĩ là kẻ nhuốm bệnh thời khí trước tiên và khỏi bệnh sau cùng !

Để Định nghĩa về Thi sĩ theo TÔ Thùy Yên, thì Ông trả lời một cách kỳ lạ :

- Thi sĩ,ngươi là ai ? Bất thần bị hỏi căn cước,thi sĩ chắc phải lúng túng thôi.Hắn không có căn cước nhất định,căn cước đích thực của Thi Sĩ là Bài thơ hắn đã làm ra.Vì vậy ,hắn có nhiều căn cước khác nhau.MỖI BÀI THƠ LÀ MỖI CĂN CƯớC CỦA HẮN,CHO DÙ ĐÃ QUÁ HẠN ! ).

Ông nói tiếp : - " Thi sĩ đã mãn phần sau khi làm xong Bài thơ của hắn ! Và nếu muốn,tự hắn sẽ thoát đi,hóa thân thành 1 thi sĩ khác ở bài thơ sau..... "

Khi được hỏi về vấn đề Làm Mới Thơ ca,ông trả lời và " giả vờ " lúng túng :

- Sự vô định của Thơ là Bản chất Phiêu Bạt của Hồn Thơ.Khi hồn Thơ không bị chặn đứng và hủy diệt,tự Thi sĩ phải biết những gì cần Làm,những gì cần Tránh trong những Bài Thơ sắp tới.
Mỗi thi sĩ trong mỗi bài thơ đang làm của mình,theo dẫn dắt của hồn thơ phiêu bạt,hắn sẽ tự chọn lấy một đặc thù và sự nhất thời.....Như vậy là thực sự Làm Mới - Hãy làm Thơ theo như mình cảm nghĩ......"




Bài viết về cảm nghĩ của Tô Thùy Yên khi định nghĩa về thơ và phong cách phiêu du của Thi Ca đã làm tôi nhức óc vì suy nghĩ....


Thấy suy nghĩ nhiều sẽ có hại cho " chất xám " ,tôi rời bài Phỏng Vấn để tìm đọc những bài thơ kiểu mới,rất ư " Tân Thời " theo kiểu của Đinh Linh,một nhà thơ trẻ đã làm thơ bằng Ann ngữ.

Khi có dịp viết bằng Việt ngữ ,anh chàng đã làm một bài thơ như sau dưới tựa đề :


NÓ .


Níu người xa lại gần
Đẩy người gần đi xa
Nó xóa không gian và thời gian
Thậm chí nó còn xóa cái phòng
Nơi bạn đang ngồi để cởi nó

Vào nó,tôi luôn bồn chồn ngứa ngáy
Chẳng yên thân,tôi nhấp nhỏm liên hồi
Thỉnh thoảng tôi còn phải tụt quần ,nhăn mặt
Nhíu mày, rồi lại phải kéo quần lên,chỉ vì Nó


Nó là 1 dạng vượt biên đùa
Nó là 1 dạng hồi hương đùa
( Tôi xuýt viết, " Nó còn là một dạng đụ đùa "
Nhưng thấy tục quá nên không viết.)
Nó biến tất cả thành nhà văn
Kể cả những kẻ gần như mù chữ
Và các hội viên Hội Nhà Văn......


Bài thơ " NÓ " của Đinh Linh ở Usa còn 7 đoạn dài nữa....Trong đó có những câu ẩn dụ giữa sự làm tình cửa hai người như : " Nhưng nay,nhờ nó hai người này có thể đùa với nhau cả ngày....."



Chúa Mẹ tôi ơi !

Kẻ dốt đặt cán mai như tôi lại điên đầu,nhức óc về Thể Cách mới của bài thơ quái ác này.

" NÓ " ?! Theo ý nghĩ riêng của Bạn, " Nó " là Ai ?

- Một cục thịt có gân,bầy nhầy,lủng lẳng hay là một ÁM NGỮ của sự dẫn dụ khi tác giả nhắc đi ,nhắc lại liên hồi về Nó qua những câu :
"...Tôi nhấp nhỏm liên hồi....
... Tôi còn phải tụt quần,nhăn mặt "

hoặc : - ( Tôi xuýt viết, " Nó còn là một dạng đụ đùa " ) ?????????? !!!!!!!!!



Tôi ngu lắm,nhưng tôi không ngu ngơ đến nỗi không hiểu được sự phóng khoáng ( làm Cách Mạng ) của người làm thơ. Chẳng có biên thùy,ranh giới nào cấm được người làm chữ nghĩ phải ngừng lại.Vì tư tưởng là điểm phát xuất của sự Tư Duy và Hành Động.

Nếu gọi Văn Chương,Thơ Ca là Nghệ Thuật Chơi với Chữ Nghĩa,người chơi phải thoáng,phải thoát ra một vài khuôn mẫu hạn định chứ không phải lúc nào cũng rập khuôn phép điệu vần từ cấu trúc ,từ cách chọn lọc đặt câu theo kiểu bút pháp thời Hán Nôm của các Bậc Tiền Bối hoặc Đàn Anh,Đàn chị đã mở đường.

Cái đẹp ( theo một nghĩa nào đó ) của Tú Xương,Đoàn Thị Điểm,Cao Bá Quát..Bà Huyện Thanh Quan là cái sâu sắc của thời phong kiến sợ phạm húy khi thi cử...Lề lối của Kẻ Sĩ là : Lắng Nghe nhưng KHÔNG CHẤP NHẬN ( Kháng Cự ).

Thời ấy,để kháng cự lại những lề luật và sự bất công,kẻ Sĩ viết và dùng chữ đẩy Thơ thay lời Nói.

Thời nay ?
Thời của văn minh Internet,Facebook,Coworking,Dedipix,Sexting..... Người ta đã Nghĩ gì ? Viết gì khi sáng tạo ? Sáng tạo là suy nghĩ để chế biến và cải cách ?

Sáng tạo theo kiểu gì để Khác những điều người khác đã " sáng tạo " ?

Sáng tạo theo kiểu làm Thơ dịch từ Anh Ngữ,Pháp Ngữ trong tư tưởng để làm ra những bài thơ Kiểu " NÓ " đã làm kẻ viết bài này dựng tóc ,kinh hãi .

Đọc một bài Văn xuôi,một Bài Thơ Cảm thấy Hay hoặc Dở là do sự cảm xúc và mức độ nhạy cảm và trình độ thưởng thức riêng của từng người.
Nhưng nếu muốn Lý Luận một cách chững chạc sau khi đã đi và sống với kinh nghiệm từ thực tế của đời sống và Văn Chương ,Thi Ca ( Nghệ Thuật của Cầm, Kỳ,Thi, Họa )ta phải và nên lý luận như thế nào để Đánh Giá cái hay,cái dở - Không Nên Có -của một số nhà mang tên Văn Sĩ,Thi Sĩ ?.

Có phải chăng viết đại một bài Viết,bài Thơ là ta nghiễm nhiên thành Văn,Thi sĩ ? Văn ,Thi, Họa ..Giới Y Học theo ngôn ngữ Việt hay có chữ Sĩ đi kèm !
Viết hoặc suy nghĩ " bá láp " cũng đươc chữ SĨ đi kèm = Lòi Sĩ,chẳng hạn
( sic ! )


< Xin tạm ngừng máy viết ở đây.Vì phải đến giờ rời văn phòng.Chuyện đời đang chờ.
Sẽ có dịp hầu bạn đọc ở phần tiếp nối.....
Hy vọng sẽ còn những Cái " SĨ " khác để chúng mình cùng bàn luận.





đăng sơn.fr




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-09 09:06:43dang son>
..


Thơ và Ngẫu Hứng


__________________________________




Đọc xong Bài thơ " NÓ " của anh chàng thơ sĩ làm thơ theo kiểu Anh Ngữ,tôi cũng bật ra cái hứng mần đại làm bài thơ con cóc bằng tiếng mẹ đẻ như sau ( Xem có chết thằng Mỹ,thằng Tây nào không ? ) :


TRẦN TRUồNG GIỮA EM VÀ THƠ


Giống như em và anh
Thơ ở trần như nhộng
Thơ biến thể ở đùi mình
Thơ níu kéo ( nỗi ) lặng thinh
Trong căn phòng khép chặt cửa

Chỉ còn đôi mình
Trần truồng lúc làm tình

Giữa cơn cuồng phong vũ bão
Thơ ùa đến gây xúc cảm
Anh vẫn có thể ngừng lại
Quay mặt đi - để khỏi thấy thân thể em
Vì vần thơ đang ám ảnh
THƠ nói với anh một điều :
..." Bỏ người Yêu,rời người Tình
" Để làm tình với Thơ đến sáng "

Thơ nói Thơ Thèm Khát !
Như lúc muốn cảm khoái một mình ( Masturbation ! )
Thơ muốn hoan lạc với một phần của trí tuệ
( Vừa mù quáng,vừa thông minh không phải Dễ ! )


Anh phải làm như thế nào ?
Để không mang tiếng phụ bạc nhau ?

Bỏ rơi Thơ đang ( nhảy múa ) thèm khát gục đầu ?!
Bỏ Em bơ vơ với mảnh khăn quàng ngang ngực ?!


Anh phải làm sao ? Qu'est ce que je dois faire ?!
Khi Thơ đang ở truồng chờ đợi
Thân này ví sẻ làm hai
Giữa Em và Thơ,lõa thể,vời vợi.....

Anh cũng đang ngờ vực lấy chính mình
Làm cách nào để chọn ?
Khi mình đoán : " Có một ngày nào đó...
Cuộc tình mình chấm dứt và Em bỏ anh "

Sẽ chỉ còn Thơ chung thủy - Ở lại
Thơ sống gọn trong từng hơi thở
Thơ đã từng ấn tiếng đập ở tim mình
( Giữa chúng mình,Em,Anh và Thơ )

Anh biết Mình chọn chính Mình ,và Em đã hiểu rõ
Điều mà anh đang và sẽ chọn
Khi tình yêu tỉnh dậy,mặc quần áo
Tình vẫy tay từ biệt
Thơ nán lại,Thơ trần truồng tinh khiết
Thơ mở rộng hồn cho anh có thể
Viết Tên EM để đỡ nhớ giữa vần Thơ.........

[size=1]đăng sơn.fr

°°°°


* Và khi muốn gửi bài thơ nầy cho tờ báo " khỉ gió " của Tây,hắn biết hắn sẽ phải khổ sở với sự chuyển ngữ.

Làm thế nào để dịch bài thơ tồi tệ này sang tiếng Pháp ?
Dịch sát nghĩa hay chỉ là Phỏng Dịch,đại khái gọi là....
( Dịch thơ ,có phải là " Chết " trong lòng một tí như có người đã nói ? )

Cái khó nhất là đọc thơ,làm ( tình )với Thơ thì phải Hiểu và Nắm Bắt được cái mạch chính và sự chuyển động hài hoà của Nàng.Nàng rên rỉ bằng thứ âm thanh thầm kín gợi cảm,nàng run lên bần bật khi đối tượng của Nàng nhắm mắt,sảng khoái đê mê.

Đê mê nhưng vẫn còn đủ ý trí để biết Làm Chủ lấy ngòi bút ( hoặc phím chữ ) của riêng mình.


Chuyển Ngữ ư ?.Thử xem sao ?


" TRẦN TRUỒNG GIỮA EM VÀ THƠ


Giống như em và anh
Thơ ở trần như nhộng
Thơ biến thể ở đùi mình
Thơ níu kéo ( nỗi ) lặng thinh
Trong căn phòng khép chặt cửa

Chỉ còn đôi mình
Trần truồng lúc làm tình.....


&gt; NUE ENTRE TOI ET MOI.

Comme Toi et moi
la poésie se met toute nue
Elle se transforme entre nos deux cuisses
Elle détient ( le ) silence
Dans cette chambre bien fermée

Il ne reste que nous deux
Toute nue,quand l'on fait l'amour *
Dans la tempête- bien violente
La poème arrive

Pourque je puisse tout s'arrêter
cacher le regarde et ne plus voir ta nudité
Elle - La poésie - me possède

Elle me dit :
" Laisse tomber ton amour
pour faire l'amour avec elle - jusquà l'aube
( elle voulais me dire : ''
" Tại Sao Chúng Mình Làm Thơ ? " )

____________________


Nđs.
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Đăng Sơn kính mến !
 
Thảo Lam không ngờ một người theo Tây học như anh lại có sự thấu hiểu khái quát về văn chương Việt mình như vậy.Vấn đề này thì TL em hoàn toàn mù tịt.Nhưng em rất thích bài viết trên của anh.Tuy nhiên có một vài từ TL nghĩ anh nên tránh né.Bạn đọc không phải ai cũng cởi mở như em và anh.Em hiểu anh chắc có lý do chính đáng để phơi bày.Đây là trang thơ không phải trang bình luận.Vì anh hỏi cảm nghĩ của riêng em nên em mới thẳng thắn đưa ra lập trường của mình ,có thể lập trường của em đại diện cho phái yếu.Với cảm nhận của riêng em ,thơ thì phải đẹp.
        Trên đây anh có đặt vấn đề "nó"-TL lại cho rằng vấn đề nằm ở nhận thức của người dịch. Theo suy đoán của em ,người viết không phải có ý đồ dẫn giải về nhục dục. Có vẻ nghiêng về bản năng hơn,cũng có thể là tính tự ngã,hay khát vọng.
        Kiến thức em rất hạn chế ,không có cơ hội để tham khảo nhiều như anh.Em rất thích làm thơ với anh.Anh có một phong cách rất phóng khoáng.Nếu anh không chê em vụng về ,không câu nệ kiến thức hạn hẹp của em ,cho em được sát cánh cùng anh -chỉ trong thơ thôi nhé !
Em chẳng biết gì hơn thế đâu.chúc anh vui -khoẻ-sáng tác mạnh ! TL
Cầu vòng sắc thắm long lanh
Lòng em xanh thẫm cỏ lành ngọt thơm
Đăng nhập để trả lời
0





..............



&lt; Vài hàng để trả lời Thảo Lam.


* Cám ơn Thảo Lam đã ghé đọc bài và ghi lời cảm nhận.

Hiểu em là người quý chữ nghĩa - anh chỉ viết vắn tắt như sau :

Cái đẹp cũng có nghĩa là trừu tượng và nằm ở nghĩa " tương đối ". Đẹp hay xấu là do sự nhận thức và trình độ thẩm định riêng của từng người.Nhưng trong lãnh vực thơ văn,anh đã có nhiều dịp đọc được những bài viết thơ văn kiểu Tả Chân và đầy hàm ý... ( Đôi khi tả thực quá thì cái Đẹp lại biến thành cái xấu ! )

Với cách suy luận của riêng anh : &lt; Anh chống lại bài thơ NÓ của cái anh chàng Mỹ gốc Việt đó &lt; Trong quá khứ,anh đã đọc được những bài văn xuôi của tác giả ấy - ( Và chúng đã không tục tằn như bài thơ đó ! )

..Vài lời chia sẻ cùng Thảo Lam.
Anh chúc em vui.


nđs.
Đăng nhập để trả lời
0
...





a - Thơ và Phong Cách riêng.



Mỗi người làm thơ ( theo nhịp độ sâu hoặc nông cạn của tâm hồn ) nên có một phong cách riêng biệt.

Ta hãy thử đọc lại bài thơ Phổng Sành của cụ Tú Xương :


• Phỗng Sành


Ở phố Hàng Nâu có phỗng sành
Mắt thời thao láo, mặt thời xanh
Vuốt râu nịnh vợ, con bu nó
Quắc mắt khinh đời, cái bộ anh
Bài bạc kiệu cờ cao nhất xứ
Rượu chè trai gái đủ tam khoanh
Thế mà cứ nghĩ rằng ta giỏi,
Cứ việc ăn chơi chẳng học hành

* Tú Xương (Trần Tế Xương )


Danh từ ‘’ Phổng Sành ‘’ có nghĩa hơi khó hiểu ( Phổng = hống hách,tự đại,kiêu căng,lừa phỉnh ? ) / Sành = Sự giả tạo chăng ?! )


Tự định nghĩa mình là kẻ thất chí, ở lì nhà để vợ tảo tần bán buôn.Còn Ông ? Ông làm gì ? Ông có sự cao ngạo và khá hài hước khi gọi Vợ nhà là Con Bu Nó ! Và ông khoái trò ninh vợ như một cách nhớ ơn – Ơn vợ đã ‘’ chịu khó’’ chịu đựng những thói hư tật xấu của mình.
Ông đã tự bêu rêu với những tật xấu ăn chơi của mình ( loại Thích đủ Thứ ! )

Rồi thì :

…Thế mà cứ nghĩ rằng ta giỏi,
Cứ việc ăn chơi chẳng học hành…

Ai dám nói Ông dở,chẳng học chẳng hành ? Chỉ tại…bởi ở cái thời thế phải thế, ông thất chí chán đời mà thôi.

Như vậy Phong cách Thơ và thái độ sống ,nhìn đời của Tú Xương thế nào ?


Còn Nữ Sĩ Bà Huyện Thanh Quan trong một tuyệt tác của bà mang tên :

‘’ QUA ĐÈO NGANG “

Bước tới đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen lá đá chen hoa
Lom khom dưới nuí tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ mâý nhà

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
Dừng chân đứng lại: trời non nước
Một mảnh tình riêng ta với ta


&lt; Câu’’ Bóng xế tà’’ mang lại cho ta một nghĩa từ mộc mạc, nghiêng về hình ảnh của một người chụp ảnh có tâm hồn.Chụp ảnh là một cách vẽ hình với ánh sáng !

4 câu trên diễn tả như bức họa tuyệt tác của một danh họa và có đủ chiều sâu để dẫn dắt cái nhìn của người thưởng ngoạn đi vào tâm khảm.

Tâm khảm nằm ở chỗ những câu thơ dưới ; Từ chữ Nhớ đến chữ Thương,từ chỗ Dừng chân ‘ (action ) đến nỗi cảm giác của mảnh tình riêng ta với ta giữa trời đất.Cái hay,chỗ tuyệt của Nữ Sĩ là đã tả được cái cảm giác của mình trước vật cảnh và nỗi cô đơn thấm thía của riêng mình.

Đó là Nỗi cô quạnh có chất nhạc thơ làm nền - Chữ Thi Ca đến từ đâu ?

Thời áo trắng mài đũng quần ở lớp 9,lớp 10 ,ta có bao giờ thự hỏi mình đã cảm được cái đẹp cuả bài thơ ấy như thế nào để có dịp cảm tác ,ta cũng bầy trò làm thơ ?

Bậc Hậu sinh đọc một hai bài tuyệt tác như thế có còn đủ sức tự mình làm thơ ?


Làm thơ theo kiểu nào để 10 năm sau đọc lại, tự thấy cái yếu điểm của Thơ mình ?
- Bố cục không đủ vững như một đoạn truyện ?
- Luật cân đối chưa được điều hoà cuốn quyện vì để những cảm xúc ngoại vi lấn át và làm thơ rất vội vàng ?
- Chất nhạc trong thơ chưa đủ chuẩn như một hình thức hoà âm ( Lấy một ví dụ : Bài thơ Áo Lụa Hà Đông của Nguyên Sa đã được NS Ngô Thụy Miên soạn nhạc theo hình thức,tempo chậm, slow rã ruợi với tiếng vĩ cầm dặt dìu.Nếu bài Áo Lụa này được biểu diễn bằng một cách hòa âm mới Disco hoặc RnB,liệu chất thơ có còn đủ thấm và bản nhạc có còn giữ được nguyên vẹn hồn thơ ? )


- b / Tạo Phong cách theo hình thức mới – Thơ Tự Do –



Có thể nói Du tử Lê và Thanh tâm Tuyền là những nhà thơ đi tiên phong cho phong trào Thơ theo thể loại Tự Do .

Thế nào là Thơ Tự Do ? Tự do là không cần khuôn phép hay vần điệu bó buột ? Ok cả hai tay hai chân,nhưng nếu không đủ ý tưởng và chiều sâu của tâm hồn để vượt ra khỏi cái giới hạn thường tình của ngôn ngữ hàng ngày thì chất thi ca sẽ đi đến đâu ? Lấy tiêu chuẩn nào để có thể khẳng định là trong hồn thơ có chất nhạc ?

Dưới đây là bài Thơ của một trong những người đã mở đường,mở ngõ cho Thơ Tự
Do .Tác giả Du tử Lê có nhiều bài thơ được chuyển ngữ sang tiếng Anh và trưng bày trong các dịp đại hội văn hóa Á Đông ở các viện Đại Học Usa :

. Phúc âm nàng

…..Vâng chúng tôi thường gặp nhau vào mỗi chiều thứ sáu
ngày chúa bị đóng đinh
ngày giáo dân không được phép ăn thịt
(để tưởng nhớ đến ngài)
tôi là kẻ đã tự đặt mình ra ngoài vòng tín ngưỡng
nhưng đôi khi cũng bàng hoàng
chợt nhận ra dù mình vô thần nhưng cuối cùng đã mặc nhiên tôn thờ một chúa

(chúa của tôi, ôi chúa của tôi
vô cùng yếu đuối)
nàng buồn như trái chín
mắt gầy đêm mưa xanh
hồn căng trên thập tự
đầu cúi xuống dương gian
chớp hoài đôi mắt ướt

tôi thích được quì dưới chân nàng
để xin những điều vớ vẩn

vốn là kẻ đa nghi
tôi không tin thượng đế
nhưng lại chắc một điều
hạnh phúc nào cũng thật
như trong tình yêu tôi
vốn cả trăm điều gian dối

đời sống ta như một ô chữ cũ
có sắp hoài cũng chẳng khác hơn
ngoài những giòng vô nghĩa……

Du tử Lê - 1969 -



…. tôi không tin thượng đế
nhưng lại chắc một điều
hạnh phúc nào cũng thật
như trong tình yêu tôi

----


&lt; Có thật như thế không ?



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0






..



** Trích Đoạn Một Lời Góp Ý :


Thân gửi anh dang son.fr !
Như đã hứa với anh, hôm nay tôi xin có đôi lời "luận bàn" cùng anh về thơ !
Trước hết phải nói rằng anh đã đưa ra một chủ đề không mỡi nhưng chưa bao giờ cũ, nó cũng giống như thơ vậy, đã trăm năm, đã nghìn năm rồi đã và sẽ mãi còn tồn tại !

Tại sao chúng mình làm thơ ư ?
Một câu hỏi thật sự giản đơn nhưng không dễ có được câu trả lời thỏa đáng !
Có thể mỗi người có những cơ duyên khác nhau để đến với thơ, để làm thơ và để được dâng hiến cho thơ !

Thế thì trước hết chúng ta phải thống nhất với nhau, phải định nghĩa rõ:
- "Thơ là gì ? "
- Thơ là người !
Nói thế thì chung chung quá;
- Thơ là sự phản ánh chân thật nhất về một trạng thái tâm hồn của con người bằng ngôn ngữ nhưng được chuyển tải bằng giai điệu; Giai điệu của âm nhạc, của lời ru, của sự trình tấu bằng những sân khấu truyền thống hay hiện đại...
- Thơ là nỗi lòng được phô diễn bằng ngôn ngữ có vần điệu hoặc khúc thức...

Định nghĩa này nghe có vẻ ổn hơn, nhưng có vẻ vẫn chưa đủ... Mà thật ra sẽ chẳng có định nghĩa nào có thể diễn đạt ngắn gọn về thơ cả.

Thực ra tôi là một người làm công tác khoa học, từ hồi còn đi học phổ thông tôi cũng mê toán hơn văn (dân chuyên toán mà lại!) và như đã nói, có một cơ duyên đã dẫn tôi đến với thơ, đó là cuộc chiến. Những năm ở chiến trường, ngoài những lúc quên mình vì bom, súng... Lúc yên tĩnh nhất (trước một trận đánh, hay sau một trận bom...) đó là lúc con người ta mềm yếu nhất và chính lúc đó ta rất cần một cái gì đó để "vịn" vào...
Mẹ thì ở xa, người yêu thì chưa có, khái niệm em thật trìu tượng cứ chợt ùa về và bỗng dưng ta thật khát khao, thật ham sống... Cứ thế bất chợt thơ chợt đến trong một câu hát ru cho chính lòng mình để vững dạ vượt qua bão tố...
Thế đấy, thơ và tôi, cơ duyên cũng chỉ giản đơn như vậy...

Vì một người làm công tác khoa học là chính nên câu cú, chữ nghĩa tôi đâu có nhiều; Vì vậy tôi chỉ dám nói những điều mình biết và mình đã làm, đã sống vì thơ...

Có 2 lý do tôi làm thơ:
1. Để nói những điều mình muốn nói mà văn xuôi không nói được (mà nếu có nói được thì nó cũng quá tốn kém về thời gian bởi sự mô tả phải chia ra từng lang, từng lớp...) Thơ không như vậy, nhiều khi chỉ đôi câu thôi đã đủ giúp tôi xóa tan đi tất cả những khát khao, thèm muốn rồi...
Ví như:
Tháng bảy anh ôm vào lòng một khoảng trời xanh
Hạnh phúc như một vầng mây ấm
Nhưng tháng bảy này anh lại ôm vào lòng ngọn lửa
Đang bùng lên trên mặt chiến hào

Ngày cưới em ơi, đành hẹn mùa sau !"
(NGÀY HẸN CƯỚI)

Hoặc:
Phố nhà em từ đó em ơi
Cứ xẻ thẳng vào tim anh rạo rực..
(QUA PHỐ NHÀ EM)

....

2. Để mềm đi, để thư thái hơn sau những tư duy về hóa học, toán học vô cùng khô cứng...

Nói các bạn đừng cười nhé, có thể làm thơ để dễ bề "tán gái", lấy vợ nữa đấy ! Nhưng thực ra thì điều này đã là một sai lầm ghê gớm nhất trong đời tôi bởi vì chính thơ đã quay ngược lại 180 độ để hại tôi; Hóa ra, tất cả phụ nữ VN đều yêu thơ nhưng hễ nói đến việc phải yêu các thi sĩ thì tất cả "bọn họ" đều phải xách dép mà chạy bởi vì từ lâu lắm rồi các thi sĩ đều bị chung một tiếng xấu là tâm hồn luôn "treo ngược cành cây".. Ấy vậy thì làm sao mà chung thủy được, làm sao mà đáng tin cây được !!!

Và nói như ai đó "Cơm áo không đùa với khách thơ" thì quả chỉ còn bước đi ăn mày nuôi chồng là thi sĩ nữa thôi. Ngày này, có một phần về chuyện cơm áo là rất đúng với các nhà thơ...
Buồn thay !
Chẳng ai bán thơ để tự nuôi sống bản thân mình cả, nếu...

Thôi thì cũng tạm có đôi lời đàm đạo thế đã nha; Có thể đúng, có thể không đúng, nhưng sai thì chắc là không rồi; Mọi người cứ việc tha hồ mà bàn luận bởi thơ suy cho cùng cũng chỉ là một cuộc chơi, nhưng là cuộc chơi rất cần có văn hóa !

Xin chân thành cảm ơn !
Kiều Anh Hương ( NCD.com )
Đăng nhập để trả lời
0



..



b / Tạo phong cách theo hình thức mới –Thơ Tự do ( phần tiếp )




Dưới đây là vài bài thơ ngắn của nhà thơ Thanh Tâm Tuyền,giống như nhà thơ Du tử lê, ông là người thơ rất có duyên với âm nhạc và các nhạc sĩ.


. Bài ngợi ca tình yêu

Em gối đầu sương xuống
Chuyện trò bằng bóng hình
Tôi đẹp như hình tôi
Như cuộc đời
Như mọi người
(...)
Em là lá biếc ,là mây cao, là tiếng hát
Sớm mai khua thức nhiều nhớ thương
Em là cánh hoa là khói sóng
Ðêm màu hồng
…………………….


Lệ đá xanh

… Tôi biết những người khóc lẻ loi
không nguôi một phút
những người khóc lệ không rơi ngoài tim mình
em biết không
lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi

đôi khi anh muốn tin
ngoài đời chỉ có trời sao là đáng kể
mà bên những vì sao lấp lánh đôi mắt em
đến ngày cuối
đôi khi anh muốn tin
ngoài đời thơm phức những trái cây của Thượng Ðế
mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em
nguồn sữa mật khởi đầu
đôi khi anh muốn tin
ngoài đời đầy cỏ hoa tinh khiết
mà bên cỏ hoa quyến rũ cánh tay em
vòng ân ái
đôi khi anh muốn tin
ôi những người khóc lẻ loi một mình
đau đớn lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi
……………………………

(...)
Ðiếu thuốc bỗng trở niềm hắt hủi
Khói tím buồn
Vì chiều theo chân em sang bên kia đồi
Nụ cười mang theo

thơ Thanh tâm Tuyền.


Để thưởng thức tài nghệ ân ái với chữ nghĩa và hình ảnh của ngôn từ,xin mời bạn đọc ghé thăm web « Chính Nghĩa – Thơ TtT ‘’
Nói về thơ và những cảm xúc được gói ghém ở thơ,người thơ đã có khi sống trong một trạng thái xuất hồn – Nói theo nghĩa « Đồng bóng « , trạng thái xuất hồn có nghĩa là hồn cõi âm muợn tạm một thân thể và dùng giọng nói của thân thể này để thốt lên bằng lời lẽ.

Nếu có một chút dịu dàng trong tâm hồn, khi nhìn một cơn mưa ngắn ngủi trên dưới bầu trời xám,hẳn bạn có lúc cũng rưng rưng buồn để nhớ lại một kỷ niệm nào đó.Bạn có vài cách thức để ngắm mưa : Hồi tưởng , tiếc nuối – Nhăn nhó,phiền muộn,làu nhàu…

Hoặc hay hơn nữa,với một cây bút và tờ giấy trắng,bạn có thể xuất hứng diễn tả nỗi lòng của mình qua màn mưa.Bạn ngồi nhìn một góc phố mù hơi nước,cái quán nước vắng và cửa kính mờ cho bạn thấy những cây dù đủ màu sắc và những bóngngười đang vội vã dưới những hàng hiên phố, xa xa một cặp tình nhân đang ríu rít dưới cây dù nghiêng nước….Bạn nghĩ gì với những điều thầm kín nhất ở tâm hồn ?

Bạn thấy gì qua cách nhìn riêng của bạn,cách nhìn mà chỉ có sự nhạy cảm riêng tư mới diễn đạt được ?
Hãy làm thử bài Thơ ‘’ Mưa ‘’ dưới mưa,sau màn mưa hoặc ở cạnh cơn mưa thử xem. (Không ai đọc thì tự mình đọc ) Đọc lại để biết mình còn chút nhớ nhung, để đanh thức dậy thưở nào rung động bên nhau….

... Mưa có chút buổi chiều
Mưa dính ướt hình ảnh em
Anh ngồi một mình trong quán
Im lặng mà tưởng mình ngủ quên
Mưa,mưa và mưa cứ mưa
Nỗi nhớ nơi anh đã vẫn thừa
Biết xa nhau mà sao vẫn thiếu
Thiếu những ngày nào mình có nhau….*


Đó là viết theo vần điệu cho ra vẻ trật tự ,lớp lang.
Có ai dí súng vào đầu mình bắt buột mình viết theo điệu, theo vần.Thơ mà lị.
Cảm xúc đang dâng trào thì cứ thế mà thẳng tay đấu vơí mình và với
nàng ( thơ ) .

&lt; Thử cách khác xem sao :

… » Trời ơi, mưa !
Trời ơi là trời ơi !
Mưa làm tôi nhớ em
Nhớ em giữa trời mưa
Để trời mưa cũng nhớ em…..**

(Đúng là lãng nhách,lãng xẹt thay vì lãng mạn !)



Mà kệ .Lãng gì thì lãng,lãng đãng theo kẻ lãng tử đứng dưới mưa để nhớ nàng thì cũng chẳng chết con ma nào.
Mưa có cái hay của mưa.Mưa làm mình rưng rức buồn. Ít có ai ngắm mưa mà bật cười ha hả ( trừ mấy nhà cầy cấy chờ mưa sau cơn hạn hán )
Như vậy , để làm thơ,ta chẳng cần có nhiều thứ của vật chất chằng chịt vây quanh.Ta chỉ nhìn ngắm vài điều nhỏ ở chung quanh,ta lục lọi trong tâm hồn mình ,nỗi rung động,xúc cảm cứ tuần tự,tự động đẩy ngón tay ta và ta viết.

Viết rồi đọc lại, ưng ý thì giữ,không ưng ý hoặc cảm thấy bị bó buột,xấu hổ với bài thơ tồi tệ của mình thì mình xóa.Nhưng ít ra,thơ và chữ viết cũng mang lại cho ta vài an ủi cần thiết cho cuộc đời dịu lại.
Sáng nay,tôi gặp một người đàn ông vui vẻ và qua những mẫu chuyện nho nhỏ,tôi hỏi ông về Nghệ Thuật sống có ý nghĩa và được hạnh phúc.

Ông nói :
‘’ C’est très simple,Soyez poète dans votre vie et regardez la vie d’une façon poétique.Il y a trop de cons sur cette pauvre terre.’’
• (Dễ lắm.Hãy thành nhà thơ và nhìn cuộc đời theo cách thơ. Vì Đã có quá nhiều kẻ ngu dần trên quả đất tội nghiệp này…. )


Vậy thì tôi xin được viết và làm thơ để thử cám ơn cuộc đời theo một cách riêng của mình !






đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-27 21:07:13HonDuTu>
Dạ kính chào Đăng Sơn ạ .
Những bài viết của chú Đăng Sơn hay lắm sao lại ngưng ngang vậy ?
Trong 24 chữ cái của Việt Nam, mới có a, b cái ngưng ngang làm Khờ tế ghế cái ầm hahahaha [:D]
Xin chân thành cảm tạ chú Đăng Sơn đã đăng những lời thật từ đáy lòng mình qua quá trình nghiên cứu về thơ nói cái sự thật của của lời thơ .Khờ đang chờ nghe tiếp sau chữ b sẽ còn nhiều đề tài định nghĩa và triết lý về thơ đó chú Đăng sơn .
---- Ví dỏm vài câu cho vui nha chú Đăng Sơn đưng giận hi? -----

Cứ nghĩ thơ là, khúc bánh mì
Thêm bơ với sữa cũng lâm ly
Khát lòng uống tạm cùng lời tự
Đói dạ nhai nhờ với chữ ghi ...?
1:28pm 09/27/2011
Một Gã Khờ
Thế gian con người là xảo trá
Đạo học chỉ chắp vá biện ngôn
Ta là vật thể vô hồn
Trong vòng vũ trụ vùi chôn thói đời !
HDT 9:20am 05/11/2006
Thời gian trôi mãi tháng năm
Còn đây tiềm thức thăng trầm khắc ghi!
HồnDuTử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-28 00:43:18HonDuTu>
2 .CON NGƯỜI THƠ VÀ CHỮ NGHĨA :



Với vấn đề rộng lớn này,chúng mình hãy thử đọc lại vài bài thơ dưới đây của Các Bậc Tiền Bối trong Văn Học Lịch Sử :


• Phỗng Sành


Ở phố Hàng Nâu có phỗng sành
Mắt thời thao láo, mặt thời xanh
Vuốt râu nịnh vợ, con bu nó
Quắc mắt khinh đời, cái bộ anh
Bài bạc kiệu cờ cao nhất xứ
Rượu chè trai gái đủ tam khoanh
Thế mà cứ nghĩ rằng ta giỏi,
Cứ việc ăn chơi chẳng học hành

* Tú Xương (Trần Tế Xương )

Thật ra đôi khi cũng có nhiều sai lầm về nhận định của ý thơ , Thơ mang nét Trào Lộng tự giễu, và có khi nó cũng là thứ vũ khí âm thầm mà không ai biết. Nên khờ có nói mấy câu sau đây :

Thơ là lưỡi kiếm,bén Không hình
Giết cả thân mình với chúng sinh
Ngỏ Phật chào thua câu tịnh độ
Đường Trần bỏ chạy,chữ Vô tình ...?(*)
MGK
Khờ cũng cám ơn chú Đăng Sơn đã post bài Thơ Phỗng Sành của Tú Xương, Khờ cũng mới vừa hoạ lại xong 1 bài thơ với Tú Xương nhưng không tiện post ra đây, vì lời chỉ đùa vui nhưng nó liên quan mật thiết tới 1 Nhân Vật và liên quan tới 1 sự kiện lớn của nước VN, vì đây là trang web của ViệtNam nên thôi .Chúc chú Đăng Sơn vui vẻ vạn an và thơ nhiều chút nha.
(*) đáng lý ra gọi là Vô Hình và Vô Tình, Nhưng vì Đưởng Thi Luật cấm kỵ lập từ,lập vận Nên Khờ phải dùng chữ Không, Chữ Vô và không cũng đồng nghĩa, nhưng khi chỉnh âm thì lời thơ kém đi sự nhạy bén và hùng mạnh của nó, Nên nói Thơ làm càn làm ngang xương thì đọc lúc cũng cảm thấy là hay , nhưng về chiều sâu của nó thì hong có. 4 câu thơ trên cũng mang sắc niệm nhà Phật , Sắc tức thị không, không tức thị sắc, sắc sắc không không ....vânvân và vân ..... Vì vậy đã có 1 số người lạm dụng vào Văn Thơ để chửi xuyên xéo người Khác . Không biết chú Đăng Sơn còn nhớ cái chuyện 1 câu Đối : Nhất Thần Đại Điểm . Không ? Đó cũng là cách chửi người khéo léo bằng ngòi bút .
Thế gian con người là xảo trá
Đạo học chỉ chắp vá biện ngôn
Ta là vật thể vô hồn
Trong vòng vũ trụ vùi chôn thói đời !
HDT 9:20am 05/11/2006
Thời gian trôi mãi tháng năm
Còn đây tiềm thức thăng trầm khắc ghi!
HồnDuTử
Đăng nhập để trả lời
0




-----------




@ - Rất vui khi có chữ của HồnDuTử ghé thăm -

.... Thế gian con người là xảo trá
Đạo học chỉ chắp vá biện ngôn
Ta là vật thể vô hồn
Trong vòng vũ trụ vùi chôn thói đời !



&lt; Rất thích chữ " Biện Ngôn " từ câu viết của bạn.
Hy vọng sẽ có dịp được bàn luận về chữ " biện ngôn " và cách thức biện luận của thói đời.


Mến chúc Hondutu luôn vui.


thân ái !

nđs.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: dang son

-----------




@ - Rất vui khi có chữ của HồnDuTử ghé thăm -

.... Thế gian con người là xảo trá
Đạo học chỉ chắp vá biện ngôn
Ta là vật thể vô hồn
Trong vòng vũ trụ vùi chôn thói đời !



&lt; Rất thích chữ " Biện Ngôn " từ câu viết của bạn.
Hy vọng sẽ có dịp được bàn luận về chữ " biện ngôn " và cách thức biện luận của thói đời.


Mến chúc Hondutu luôn vui.


thân ái !

nđs.

Dạ chú Đăng Sơn nói quá Rồi, Khờ chỉ là 1 gã khờ trong nhân gian thôi hong dám nói bàn và luận với chú đâu . à mà chắc chú Đăng Sơn còn nhớ câu người xưa nói hi? : mãnh hổ tầm sư .
ai da da chú lại ngạo Khờ mất rồi, hết chuyện ai đi bàn luận với 1 người khờ nè, và cháu Khờ thì cũng hong dám phạm thượng với chú đâu , dạ chú cho Khờ xin lỗi việc đó nha . Kính chúc chú và gia quyến luôn vui vẻ .
Kính bút
MGK
Thế gian con người là xảo trá
Đạo học chỉ chắp vá biện ngôn
Ta là vật thể vô hồn
Trong vòng vũ trụ vùi chôn thói đời !
HDT 9:20am 05/11/2006
Thời gian trôi mãi tháng năm
Còn đây tiềm thức thăng trầm khắc ghi!
HồnDuTử
Đăng nhập để trả lời
0




....



TẠI SAO CHÚNG MÌNH LÀM THƠ ?




* ( Phần 3 ).

THƠ GIỮA NGƯỜI VÀ TA , CÙNG NHỮNG HỆ LỤY



____________________________________________




Có lắm lúc người làm thơ tìm cách thức “ảo thuật “ để biến mình thành một người khác.

Ở những lần đầu,hắn làm thơ để bộc lộ và diễn đạt cảm súc riêng tư ( vui,buồn,giận,ghét …).
Nhưng trong lãnh vực làm thơ Tình,không hẳn lúc nào hắn cũng yêu đương đầy đặn.Tình yêu và cảm súc là một thứ tâm trạng thuộc loại thủy triều lên xuống.Khi yêu,hắn ( người làm thơ ) thấy cuộc đời toàn màu hồng hưng phấn,hắn tung tăng bay nhảy sung sướng như đứa trẻ nhận được quà,hắn vung vít tả về những cuộc hẹn hò,những nụ hôn nồng cháy,những nhớ nhung khao khát từ cái nắm tay,từ ánh mắt nhìn nhau trìu mến.Thơ của hắn ướt, ướt đẫm mùi tình ái.


Giả dụ như :

‘’ Anh thèm hôn bóng đêm
Trong tận cùng đáy mắt em
Anh chưa xa em mà đã nhớ
Từ cọng môi ướt …….’’

( Đến đoạn này hắn bị ‘’ bí chữ ‘’ vì quá yêu ,quá say đắm,tim hắn đập thình thịch ,tay chân hắn bủn rủn và dĩ nhiên,với một trạng thái bị thần ái tình mang cái tên Em vật vã như thế - Hắn bị bí vần,bí chữ để hoàn thành cái đoạn cuối là chuyện dễ hiểu,chuyện thường tình ). Chẳng lẽ hắn đang bị bí vần thơ rồi nhảy đại qua viết văn xuôi.Loại thơ tự do không phải cứ viết thành văn rồi cứ cắt đoạn cụt, đoạn ngắn mà thành thơ.

Yêu đã đời,yêu say mê rồi cũng đến lúc xảy ra chuyện ‘’ Đoạn cuối của tình
yêu ‘’. Hắn,cái nhà thơ khi thất tình sẽ viết được điều gì ?

Giả dụ như :

…. Bây giờ - năm tháng trôi vùn vụt
Những ngày mưa, ngày nắng vô cớ
Chuyện tình của nhiều người cũng không còn lý do gì để tồn tại
Như chuyện em và tôi.
Mưa nhòa nhạt,nhạt nhòa
Mưa làm đôi mình biết khóc

Em đẩy chiếc ghế sát vào bàn và quay đi
Tôi ngồi nán lại
Nghe cho hết bài nhạc đã một thời kỷ niệm
Và khi quay lại
Thì em đã ra đi
Không còn một cái vẫy tay
Không còn một tiếng cười
Tôi ngồi nghe mưa rơi
Nghe hồn mình buồn sũng
Và bản nhạc chiều mưa cũng vừa dứt
Để lại một khoảng trống.
Chơi vơi – chơi vơi…..



&lt; Mặt khác, trong cái tâm trạng hiện thời Không Yêu quá Yêu,không thất tình quá đổi,hắn,người thơ, tìm trò ảo thuật để kể về chuyện đời,chuyện người.Hắn thử biến thể để tự đặt mình vào tâm trạng của người khác để kể một vài câu chuyện tình… Nhân vật trong thơ mang tên EM hoặc ANH sẽ không phải là chuyện của hắn nữa.Hắn vẽ vời rên rỉ than vãn với một nỗi buồn biệt ly nào đó….Hắn say sưa với thơ từ câu chữ, và nếu may mắn thay lời thơ của hắn được người đọc cảm nhận thì nhịp cầu cảm thông sẽ đẹp biết mấy.

Thơ được đón nhận từ một góc độ rung cảm và thơ ( trên diễn đàn net ) được đáp trả bằng những dòng thơ họa lại theo âm điệu và lắm lúc chuyện hệ lụy giữa người làm thơ và người đọc thơ bắt đầu.Chuyện phiền thoái hệ lụy ra sao? Người viết xin để độc giả mường tượng và tự có câu trả lời riêng cho mình. ( Trong giới văn chương thơ phú hay có câu ‘’Viết Lách’’.
Viết như thế nào và lách khỏi vòng hệ lụy như thế nào ? - Chuyện không phải dễ ! )



đăng sơn.fr
( Vừa viết vừa lách ở một chiều mưa )




________________




&lt; Hondutu mến !

Đã đọc và thấy trái tim được ấm.
Xin chia sẻ vơí bạn bài viết như trên.


nđs.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-30 09:13:58mưa phố núi>
Kính chào ông chú thân mến !
 
hihihi...
Trước tiên Mưa phố núi xin gởi lời chúc mừng chú khai trương gian hàng này nhé ! chú giỏi thiệt nha ,hình như có người muốn tranh chức của chú Nguyễn Ngọc Ngạn phải hôn...Trời ơi có ai muốn làm Kỳ duyên hông nè.
 
       Cháu đọc từ đầu đến cuối thấy bài nào cũng hay hết trơn.Chú ơi ,bữa nay cháu thấy chú phong độ ,hách xì xằng lắm á.Người đi trước phải cất bước cho người đi sau chứ.Bữa giờ chú cứ làm thơ tình không hà ,ích kỷ quá chừng luôn.Bữa nay mới thấy ra tay anh hùng hảo hớn hén.Mà nè ông chú phúc hậu ơi làm ơn tránh né dùm mấy vấn đề tế nhị chút xíu hén,hồi nãy thiệt tình là cháu muốn tránh...cái bài thơ dở hơi kỳ cục quá.Cháu đồng quan điểm với chị Thảo Lam nêu trên.Thơ ,đặc biệt là thơ tình thì phải đẹp ,bởi nó chính là phần hồn.Người ta hay nói hồn thơ hay hồn thi sỹ ,ít khi nghe hồn văn hay hồn nhà văn.Cháu rất mê những áng thơ đẹp ,chỉ đẹp thôi đã đủ sức chinh phục rồi ,nếu hay và đúng cú pháp nữa thì người đọc sẽ ngẩn tò te.Có người chỉ làm vài bài thơ thì đã nổi tiếng như cồn rồi.Có người làm cả một đời vẫn không ai hay biết.

    Gởi anh Kiều Anh Hương !

Anh là thi sỹ đừng lo đàn bà con gái không mê anh.Chỉ những người không cảm thơ thì mới chê thi sĩ là tâm hồn treo ngược trên cành cây thôi.Mpn mê thơ từ nhỏ nên trong mắt em chỉ cần anh chàng nào biết làm thơ là đã đẹp trai tự nhiên rồi. Đây là vẻ đẹp của tâm hồn anh ạ ! sẽ không phai nhạt theo thời gian. MPN thà được nói chuyện với một anh thi sĩ nghèo mạt rệp còn hơn là hầu chuyện với một ông đại gia chỉ biết đến tiền.
 
Cháu post bài thơ của nữ sĩ Trần Mộng Tú vào đây tặng chú và bạn đọc ,đồng thời bày tỏ lập trường của cháu.Ai cũng có cách để kiếm ra tiền nhưng không phải ai cũng có thi hứng đâu nhé ! và làm thơ hay đâu phải dễ.MPN làm khoảng 100 bài thơ rồi có thấy bài nào ra hồn đâu ,chỉ là thơ thẩn cho vui thôi. Ôi thơ ơi là thơ ! ta yêu em biết mấy.
 
Kiếp sau
 
Hôm qua em nằm mơ
Mẹ đem em gã chồng
Cho một chàng thi sĩ
Số chàng rất long đong
 
             Hai vợ chồng làm thơ
             Trong một gian nhà nhỏ
              Mái dột mái cứ dột
              Làm thơ vẫn làm thơ.
 
Thơ chàng treo trên vách
Thơ em che trời mưa
Một đàn con tám đứa
Lớn lên chỉ yêu thơ.
 
                Ngoài vườn hoa đua nở
                Trong hồn ngập mộng mơ
                 Cửa nhà thường không khép
                 Nên xuân đến bốn mùa.
 
Em cầu cùng thượng đế
Kiếp sau có lấy chồng
Xin lấy chàng thi sĩ
Dẫu biết chàng tay không.
 
        TRẦN MỘNG TÚ


Đăng nhập để trả lời
0






____________________________





&lt; Cám ơn Mưa đã ghé với chữ + chữ và bài thơ của Trần Mộng Tú.

Có dịp,chú sẽ viết một bài về không khí Thơ của nữ sĩ Trần Mộng Tú.Trong khi chờ đợi,trang viết này xin được giới thiệu một bài thơ song ngữ của nữ sĩ :



Just Picture Me



Just picture me in
a strange new house
alone in my language
alone in my skin
alone in my eyes’ color
alone in my tears

Just picture me in
my accidental destination
forlorn as a White-eye bird
crying in my red cage

Just picture me in
a new and different city
I’m sad as river water
mourning at a forked stream

Just picture me in
a new and foreign land
I’m like a flower in winter
longing for an absent spring

Just picture me as
a ruptured levee
a depleted heart
a soul full of fragments
I’m no longer myself
Please do not love me.







Hãy tưởng tượng ra em


Hãy tưởng tượng ra em
ở một căn nhà lạ
mình em một ngôn ngữ
mình em một mầu da
mình em một mầu mắt
mình em một lệ nhòa

Hãy tưởng tượng ra em
ở nơi không định tới
em tủi như chim khuyên
khóc trong lồng son mới

Hãy tưởng tượng ra em
ở một vùng đất mới
em như hoa sầu đông
khóc mùa xuân không tới

Hãy tưởng tượng ra em
ở một thành phố khác
em buồn như nước sông
khóc chia dòng tan tác

Hãy tưởng tượng ra em
một đời sông cát lở
một cuộc tình hư hao
một hồn đầy mảnh vỡ
Em không còn là em
xin chàng đừng yêu nữa.



Trần Mộng Tú

♦ Chuyển ngữ: Đinh Từ Bích Thúy


( by Tạp Chí Da Màu. )


------------------



&lt; Chúc các bạn mãi yêu thơ.
Đăng nhập để trả lời
0
Thưa anh,

Vì chưa biết tuổi nên tôi xin phép dùng chữ anh để gởi lời chào đến tác giả của những bài thơ, bài văn trẻ trung. Tối nay tôi đọc thấy chủ đề khá bắt mắt nên ghé thăm và để lại đôi lời về thơ. Có lẽ thơ nghiêng nhiều về cảm xúc nên không có định nghĩa chính xác. Đôi khi ta làm thơ để trải lòng hay trốn khỏi cuộc sống bận rộn dăm phút. Cứ để thơ là chuỗi câu mơ hồ để thỉnh thoảng ta tìm lại những cảm xúc rất thật chợt dấy lên khi ta viết ra.

Chúc anh dồi dào cảm hứng trong văn thơ.

Thân chào,
Khù Khờ


Tại sao tôi lại làm thơ?
 
Trước, với tôi, thơ là khung trời xa lạ
chẳng hiểu gì, dăm chữ ghép thành câu
dấu ngắt câu tự ý bỏ giữa dòng
chữ đảo lộn rối vò như tóc dúm.
Tôi từng nghĩ … thơ, bài thuộc lòng dễ nhớ
như câu hò lục bát thấm vào tim
bài thơ hay … chắc ở … nhịp trắc/bằng
hay điển tích từ bên Tàu khó hiểu.
Tôi thử học, học rồi, quăng bỏ xó
quy luật này …
cách thức nọ …
nhớ, rồi quên
lời thơ chưa viết xuống đã muốn cười
nghe non nớt … ê, a câu trẻ nhỏ.
Có lẽ vậy, thơ và tôi: hai cõi
thơ - khung trời, tôi - mảnh đất, chẳng gần nhau
thơ mộng mơ, tôi cằn cỗi, chẳng lại gần
chẳng lại gần, tôi và thơ, xa lạ!
.
Tôi thoáng nghe có người đọc thơ như ca hát
lúc thăng trầm … ngừng … nghĩ … giữa lưng câu
có lúc vui, tiếng lục lạc lắc không ngừng
có đoạn buồn … làm mưa rơi … lách chách.
Tôi đọc thơ, thở theo những gì họ viết
chỗ này ngừng. Chỗ kia lướt
chỗ … (đăm chiêu)
tay bịt tai vì con dấu / quá thình lình
làm tim loạn … ngập ngừng, xong đọc tiếp.
 
Tôi làm thơ … ờ, thơ nay gần gũi
đến với tôi, thơ không khoác áo cầu kỳ
khi tôi buồn, thơ lẩn quẩn cạnh bên
khi tôi vui, thơ tung tăng như pháo.
Tôi làm thơ … vì còn mê cổ tích
tin cuộc đời đầy thánh thiện như xưa
thơ ngây ngô vì tôi chưa muốn lớn với đời
chất phiền muộn làm già đi cuộc sống.
Tôi làm thơ … chỉ viết nhăng, viết cuội
chẳng có đầu, thiếu đoạn, mất đuôi
thơ của tôi “gài” câu hỏi ỡm ờ
giấc mộng mị … còn có tôi đứng đón?
Tôi làm thơ vì chợt nghe tim nói
tiếng thì thầm …
    đừng dại
         viết vào thơ.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0


_____________________________________


..



@ - Đôi dòng để trả lời một bạn thơ. ( anh Khù Khờ )
____________________________________________




Thưa anh,khi anh viết :


" Tôi thoáng nghe có người đọc thơ như ca hát
lúc thăng trầm … ngừng … nghĩ … giữa lưng câu
có lúc vui, tiếng lục lạc lắc không ngừng
có đoạn buồn … làm mưa rơi … lách chách.
Tôi đọc thơ, thở theo những gì họ viết
chỗ này ngừng. Chỗ kia lướt
chỗ … (đăm chiêu)
tay bịt tai vì con dấu / quá thình lình
làm tim loạn … ngập ngừng, xong đọc tiếp.

Tôi làm thơ … ờ, thơ nay gần gũi
đến với tôi, thơ không khoác áo cầu kỳ
khi tôi buồn, thơ lẩn quẩn cạnh bên
khi tôi vui, thơ tung tăng như pháo.
Tôi làm thơ … vì còn mê cổ tích
tin cuộc đời đầy thánh thiện như xưa
thơ ngây ngô vì tôi chưa muốn lớn với đời
chất phiền muộn làm già đi cuộc sống.



&lt; Tôi rất yêu thích cách hành văn của anh.Nếu hung hăng,tàn bạo và hơi có chút xấc xượt để thẳng tay gạt bỏ đi các lề lối định luật của loại thơ cổ,tôi có thể nghĩ rằng trong văn của anh đã có chất thơ.

Thơ rất dịu,nhẹ từ câu :
Tôi làm thơ … vì còn mê cổ tích
tin cuộc đời đầy thánh thiện như xưa
thơ ngây ngô vì tôi chưa muốn lớn với đời
chất phiền muộn làm già đi cuộc sống.



Đẹp lắm với cách suy nghĩ như thế.


Còn tôi ?

Tôi đã qua cái thời mê truyện cổ tích.
Đã không tin rằng cuộc đời còn đầy " thánh thiện như xưa "

Khi đụng chạm với thực tế phủ phàng,tôi bắt kịp lại câu nói của anh : " Chất phiền muộn làm già đi cuộc sống ! "

..Vâng ! Thưa anh !

Vì thế,tôi chỉ có một cách duy nhất khả dỉ có thể làm ngừng tạm lại vòng quay của thời gian.Và tôi thử đọc thơ và làm thơ.( Cho dù xưa kia,môn thơ không phải là một môn học dễ nuốt của tôi vào thời trung học- Thưở ấy,cho đến bây giờ,tôi không khi nào có đủ trí nhớ để thuộc đến 10 bài thơ... ) và tôi chỉ còn cách viết văn xuôi .

Thời gian trôi.Tôi cũng trôi theo ở dòng sông đời.Bây giờ,tôi tìm thơ để đọc.Đọc để quên mình ,để thử hoá thân vào tận sâu tâm hồn của người khác.Mỗi thế giới tâm hồn là một vẻ đẹp riêng - Rất riêng....và khi đọc thơ,ta có thể yên lặng để nghe tiếng thơ thở đến tận cùng trái tim...


Vài hàng tâm tình để cám ơn anh và những bạn đọc có lòng ghé thăm nơi này.

Xin chúc vui và bình an.



nđs.
Đăng nhập để trả lời
0

TẠI SAO CHÚNG MÌNH LÀM THƠ ?



..

VIẾT CHO NHAU.

______________________________________________




Sơn huynh !

" Thơ được đo bằng độ dài trải từ một xứ sở xa xăm tới khu vực những cư dân rải rác ở nơi cùng trời cuối đất. Thơ nhập vào dòng chảy mới, khoảng khoát, cùng chuyển động bất kể những phân cách không thời gian. Thơ có thể là sống sượng và ngùn ngụt lửa, có thể sạn sỏi hay vàng ròng nhưng dứt khoát, ở ngoài những cánh cửa đã khép. Và vậy, thơ không còn là tiếng than đơn lẻ mà là bản đồng ca, không còn sự chết mà là sự sống: Như ngọn lao ném ra chẻ dọc những con đường. Thơ có mặt như một ngạc nhiên và mãi mãi như một ngạc nhiên, bởi một điều chung quanh chúng ta vẫn còn đầy bứt phá nơi những tâm hồn ăm ắp chất thơ và đời thơ. " (lời mở đầu cho tạp chí Thơ mùa Xuân 1996, nhóm Tân Hình Thức)


Câu hỏi " tại sao chúng mình làm ?" là một cánh cửa bước vào một thế giới khác. Một thế giới mà sự trật tự ngăn nắp rõ ràng chỉ là những hóa thân ngụy trang cho linh hồn của u uyên thần Hỗn Độn.

Nó găm trong tim của những người thơ. Sống như làm thơ. Thơ như là sống.

Nó rút mạch tất cả những gì nhạy cảm, sâu xa và dễ bốc. Nó thưa thốt những cách khác nhau trong mỗi con người và cũng vậy nó gột rửa những chiếc giường thực tại bằng những giấc ngủ thoảng bơ vơ, thoảng ngây ngu, thoảng tiếc nuối, thoảng những khoảng hóa thân v.v và v.v.

Tôi không thích sự đàn áp. Bất kể !!! Sự đè của cái mới lên cái cũ. Sự đè của cái cũ lên cái mới. Sự miệt thị của cái hay với cái dở (hay ngược lại). Trong mọi thể dạng của đàn áp ta dễ dàng nhận ra những cột mốc của con đường dẫn đến bãi hành quyết tinh thần tự do khám phá, tự do thơ, tự do sống. Có điều, tôi muốn được xấu hổ một cách tự do khi tôi làm lại tinh thần của một kẻ khác.

Tôi nghĩ, tất cả mọi áp đặt của bất kể cá nhân nào lên thơ cũng chỉ có ích lợi duy nhất đối với cá nhân đó. Cốt lõi của nó là nhịp điệu (O. Paz), tức ý bao hàm cả thi tính và nhạc tính. Kỳ thị quá chăng ? Không đâu. Tuy nhiên, không nên có một sự hy vọng, tham muốn nào đè lên thi hứng. Tức là, khi làm thơ tôi không hy vọng nó sẽ được phổ nhạc. À, mà nếu nó được thì tôi càng vui. À, mà nếu có ai làm thơ với hy vọng là thơ mình sẽ được phổ nhạc thì tôi cũng vui chung với sự sáng tạo của người ấy. Miễn là, tôi xin phép được nhận ra niềm xấu hổ tự do khi tôi lỡ làm lại tinh thần của một kẻ khác.

Làm thơ, trong ý của riêng tôi, không nên trọng thị luật tắc mà để cho cái thi hứng về thi tính ban đầu trong ta bị méo mó. Khi nào may mắn, ta làm được một bài khớp luật mà thơ thật thơ thì cũng vui. Quan trọng hơn cả, bất cứ khi nào thi hứng về với ta, thi tính rộng lượng vén lên cho ta thấy một vài khu mê hồn quyến rũ - nếu ta được viết lại ngay thì còn gì bằng. Nóng hổi, vừa thổi vừa ghi. Nó chân thực hơn cả. Bây giờ là thời đại thông tin thừa mứa, chỉ có sự chân thật là thiếu vắng. Tôi cũng không thể chân thật nếu cứ ép mình vào những khuôn khổ tự thán, thất tình, thương nhớ người yêu hoặc quê nhà một cách lôm côm. Nói vậy, chứ khi nào tôi tự thán, thất tình, thương nhớ lôm côm thì tôi cũng làm thơ theo thể điệu ấy rất mực mê mềm.

Phải đọc nhiều. Phải học. Đọc trên một nghìn cuốn khảo luận về thơ. Rồi hãy về đùa chơi với bông cỏ may. Táy máy với dòng khe. Có điều, nếu khi ấy cái thi hứng không về thì tôi cũng phải đành ngậm - im cho đến chết.

Tôi nghĩ tôi chỉ viết đôi dòng cùng huynh cho vui topic. Không ngờ cái cánh cửa lòng thòng dài-dai-dở trong tôi lại bắt đầu rục rịch mở ra. Tốt hơn hết là tóm lại. Tóm lại huynh hãy nhận ở tôi một sự chân thành mong " chúng mình hãy làm thơ " . Như thế vậy.



Thân, Khải Ý.

( dactrung.net )
Đăng nhập để trả lời
0





DẠO MỘT VƯỜN THƠ.



____________________________







* NGÕ NHÀ EM


Ngõ nhà em
Giản dị mà khó quên
Phố rộng, ngõ cũng rộng
Căn nhà nhỏ mà xinh
Khiến lòng người ấm áp
Mỗi lần được ghé thăm !

Ngõ nhà em
Đã một lần đi qua thật khó quên
Nên chẳng cần nhớ tên, nhớ phố
Chỉ cần nhớ những điều bất thường ta hay gặp
Giữa những con người !

Ngõ nhà em
Tôi lại thẩn thơ ngồi viết thâu đêm
Thấy rõ môi cười mắt ngọc
Thấy rõ trăng đêm đang vỡ
Lao xao trắng cả đầu xanh...


HP, ngày 19.7.2011Kiều Anh Hương ( Ncd )




-----------





TIM TÍM 1



Tim tím màu móng tay

Tim tím màu hoa rừng

Tím hoàng hôn phố biển

Tím tình anh ngày xưa .



Tim tím lục bình trôi

Tim tím dòng Hương giang

Tím áo ai Đồng Khánh

Tím mây trời Nam Giao .



Mưa qua cây sầu đông

Tim tím sắc cầu vồng

Vành nón lá chao nghiêng

Tím hồng mắt môi em .



Tình mơ như mực tím

Dáng nhỏ ơi thẹn thùng !

Nấp sau giậu hiên thưa

Tim tím bông cát đằng .

...

Em đi theo tình em

Xanh xanh màu đại dương

Quên thời gian tim tím

Một góc trời quê hương .



DuLan 04/08/2011



----------------


SỢI TÓC

*
Em gởi cho anh sợi tóc thề
Dù không ước hẹn chuyện sơn khê
Dù không thề hứa lời dâu bể
Sợi tóc thay em hẹn lối về.

Em gởi tặng anh sợi tóc dài
Cùng lời thương nhớ viết đêm nay
Dù không hứa hẹn lời tơ tóc
Sợi tóc này anh nhớ giữ hoài!

Em gởi cho anh sợi tóc em
Là thương. Là nhớ của nhiều đêm
Là tim em đó anh yêu dấu
Sợi tóc này mang cả nỗi niềm.

**
Em gởi cho anh sợi tóc mây
Với lòng yêu mến vẫn không phai
Gởi anh một chút mùi hương tóc
Là cả ân tình anh có hay?


&lt; Bien Hong ( ncd )





------------






* Khoảnh khắc...


Ở một tháng ngày...

Cô đơn chừng như trôi xa
vỡ òa ly café giọt đắng

Chút yêu thương ngọt ngào
men say chếnh choáng
chông chênh

Lầm lụi dắt díu nhau
dấp dúi vượt rào

Ngập ngụa khát khao
xua cô đơn trôi về nơi xa lắm

Em một đời ướt đẫm
sương đêm

Nghe bờ môi rũ mềm
nghễnh ngãng

Sợi nhớ sợi thương
lơ đãng
bên thềm...

***

Ốc Sen - NAN- ncd.





________



* THU MUỘN


Thu muộn em cho câu thơ vơi
Khúc niệm đông chẳng thể nói lời
Ngày mai có người sang qua bến
Anh gửi theo về mắt lá say...


&lt; Thy Nguyên 81 - Ncd.







______________




nđs.

Đăng nhập để trả lời
0


..



MƯA THÁNG MẤY ?

Trang thơ mở cho lòng ai cũng mở ...
Đôi lời thương đâu tự nói được nào !!
Bến bờ yêu có phủ lấp trăng sao ??
Cầu ô thước có còn người đón đợi ??

Hè chưa qua mà đã thấy mưa ngâu !!
Sông ngân đó ,chảy dài theo nỗi nhớ ..
Dải ngân hà ta tìm ánh sao sa ...
Để Ngưu Chức thắp lửa lòng đón đợi !!

Hỏi trời cao ,mây giăng phủ về đâu ??
Mưa cứ mãi rơi trên từng lá đổ ..
Giòng sông trôi lặng lẽ chảy bên đời ...
Còn hay mất ...sông cũng về biển cả ..

HÀ LƯU THUỶ ( Ncd )





HƯƠNG XƯA

Trăng nghiêng dáng liễu nhả đường tơ
Vàng óng dòng sông ,ướt lời thơ !!
Đơn côi một cõi nào ai biết !
Trăng khóc phận mình ,sông chơ vơ !!!

Sông đời lặng lẽ vẫn cứ trôi ..
Bể dâu ,dâu bể chỉ thế thôi
Đời người sướng khổ được mấy lúc
Vui buồn duyên phận hỏi ý trời !!

Hạ về cháy đỏ cả lời thơ ..
Ve sầu rả rích gió đưa mơ !!
Lòng ta ai thấu ,tình ai tỏ
Một chút hương xưa vẫn cứ chờ !!!

HÀ LƯU THUỶ ( Ncd )





THU KHÚC MỘT


Và mùa hạ đã ra đi
Và em cũng ra đi
Chiếc lá rụng đầu mùa gầy rộc
Hạt mưa chớm thu khô khốc
Rơi vào xa xăm
Tiếng guốc khua xoay xoáy trong hồn

Ngồi ngó ra từ sáng tinh mơ
Đến chạng vạng
Thời gian âm ẩm lạnh
Thèm mùi tóc khê nồng
Âm ẩm mùi rơm rạ
Bàn tay thơm mùi nước vo gạo
Thẹn thùa dấu vào áo len đan

Chim Dồng dộc bắt đầu làm tổ
Chiếc võng đong đưa trên ngọn tre già
Chẳng lẽ em lại không về
Ai đốt lá mùa thu cho em sưởi ấm

Ổ chim Dồng dộc không hề yên ổn
Chứng tích là chiếc lồng đan bằng gốc tre già
Từ sáng sớm đến chiều hôm
Nhìn về mây trời xa thẳm
Nó cũng như tôi
Chờ đợi một điều gì không hiểu

Và mùa thu sẽ ra đi
Và tôi cũng sẽ ra đi
Mờ mịt đường xa
Nghe xốn xang bao điều nghịch lý.


VươngTrầnTuấn ( Ncd )




GIAO MÙA BUỒN

Có một ngày
Nhẹ như mây
Tháng ba sóng sánh
Kỷ niệm không vàng như nắng
Tìm chi tóc ai xa lắc cuối trời
Còn đâu sợi vắn sợi dài
Từng đêm mộng mị

Người con gái ra đi từ sáng tinh mơ
Dấu ánh mắt không còn nống ấm
Lời từ giã bâng quơ
Khúc giao mùa buồn bã

Có một ngày
Nắng vàng dậy muộn
Đường quen không còn ong bướm
Bấy chim bắt sâu gọi bạn râm ran.



VươngTrầnTuấn ( Ncd )

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
RE: TẠI SAO CHÚNG MÌNH LÀM THƠ ? 07.10.2011 20:56:23 (permalink)
trang 2

 
dang son:



DẠO MỘT VƯỜN THƠ.



____________________________


----------------


SỢI TÓC

*
Em gởi cho anh sợi tóc thề
Dù không ước hẹn chuyện sơn khê
Dù không thề hứa lời dâu bể
Sợi tóc thay em hẹn lối về.

Em gởi tặng anh sợi tóc dài
Cùng lời thương nhớ viết đêm nay
Dù không hứa hẹn lời tơ tóc
Sợi tóc này anh nhớ giữ hoài!

Em gởi cho anh sợi tóc em
Là thương. Là nhớ của nhiều đêm
Là tim em đó anh yêu dấu
Sợi tóc này mang cả nỗi niềm.

**
Em gởi cho anh sợi tóc mây
Với lòng yêu mến vẫn không phai
Gởi anh một chút mùi hương tóc
Là cả ân tình anh có hay?


&lt; Bien Hong ( ncd )





------------


______________




nđs.

 
 
Anh đăng sơn.fr thân mến,
 
Thật tình cờ, hôm nay khi đi tìm trang thơ của mình, Nguyệt Hạ click nhầm vào trang 2 của chủ đề này, TẠI SAO CHÚNG MÌNH LÀM THƠ.

Tò mò, đọc từ trên xuống dưới thì thấy có bài thơ Sợi tóc, một bài thơ NH rất yêu thích của thi sỹ Sương Mai.


Vì rất thích nên NH nhớ từng câu từng chữ của bài thơ này, và có giữ lại bookmark để đọc lại nhiều lần.

Một điều rất lạ, nơi trang thơ của anh đăng sơn.fr, bài thơ Sợi Tóc này lại ký tên tác giả là biển hồng, và bài thơ thiếu đi một khổ chính giữa, khổ thơ thứ 3:
Em gửi cho anh sợi tóc buồn
Là lời trao gửi mối tơ vương
Dù em không nói câu thề ước
Sợi tóc. Và anh: chung bước đường

Đây là bài thơ chị Sương Mai sáng tác từ tháng 5-2009, đăng tải trên các diễn đàn và trong trang thơ của Sương Mai ở ĐẶC TRƯNG, Phố rùm 2. Bài thơ rất nổi tiếng và được nhiều người hoạ lại cũng như phổ nhạc.


Người đầu tiên là nhạc sỹ Anh Bằng phổ nhạc từ năm 2009, có đăng ở Youtube và các web nhạc từ mấy năm nay. Mới gần đây trong tháng tư 2013 này, chị Như Ngọc Hoa cũng đã phổ nhạc bài ấy.

Nguyệt Hạ nghĩ rằng có sự nhầm lẫn khi sao chép lại bài thơ và tên tác giả đã bị thay đổi. NH rất chú trọng đến vấn đề COPYRIGHT nên khi thấy sự việc là phải lên tiếng. Không có chủ ý gì khác ngoài mục đích làm sạch trang thơ chung. 
 
 
Mong rằng anh đăng sơn.fr sẽ lưu ý hơn về vấn đề này.
 
 
Đây là bài thơ chính gốc từ trang thơ SƯƠNG MAI:

 
Trích từ Đặc Trưng phố rùm 2,
trang thơ Mùa Xuân Trở Giấc - tác giả SƯƠNG MAI
 
trang 54:
RE: Sợi Tóc - 5/21/2009 8:43:29 PM    Sương Mai
Biệt Thự


 

Bài: 457



Sợi Tóc

Em gửi cho anh sợi tóc thề
Dù không ước hẹn chuyện sơn khê
Dù không thề hứa lời dâu bể
Sợi tóc thay em hẹn lối về

Em gửi tặng anh sợi tóc dài
Cùng lới thương nhớ viết đêm nay
Dù không hứa hẹn lời tơ tóc
Sợi tóc. Này anh nhớ giữ hoài

Em gửi cho anh sợi tóc buồn
Là lời trao gửi mối tơ vương
Dù em không nói câu thề ước
Sợi tóc. Và anh: chung bước đường

Em gửi cho anh sợi tóc em
Là thương. Là nhớ của từng đêm
Là tim em đó anh yêu dấu
Sợi tóc này mang cả nỗi niềm

Em gửi cho anh sợi tóc mây
Với lòng yêu mến mãi không phai
Gửi anh một chút mùi hương tóc
Là cả ân tình anh có hay ?

Sương Mai
(tặng một người yêu dấu)

(trả lời: Sương Mai)
Bài số: 532  
--------------------------
trang 60:
RE: Nhặt Hộ Em - 9/3/2009 9:50:47 PM    Sương Mai
Biệt Thự


 

Bài: 457
Cảm ơn Man Ho bài cảm tác hay quá. Mời MH ghé thăm nhà SM và nghe nhạc
nha:




Bài thơ Sợi Tóc của SM được phổ nhạc bởi nhạc sĩ Anh Bằng ca sĩ Thanh Trúc hát.
Xin mời các bạn nghe chia sẻ :




[color="gainsboro"]&lt; Sửa đổi: Sương Mai -- 9/4/2009 9:02:29 AM &gt;[/color]

(trả lời: Man Ho)
Bài số: 596  
 
 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.04.2013 06:06:10 bởi dang son>
_______________________________________________________________
 
( c )     COPYRIGHT
_________________________________
 
 
 
 
 
Thư của nguời bạn tôi đến vào buổi sáng về vấn đề " COPYRIGHT " làm tôi giật mình ngỡ ngàng ! Và cùng lúc thấy tức giận -
 
    Khi nổi doá với sự cuồng phong,tôi có đôi điều để viết - để tái lập Sự Thật.Sự thật hay sự ảo lừa của những kẻ đạo văn ,đạo thơ theo kiểu " cầm nhầm "?
 
    Đáng lẽ ra,đây là một chủ đề của văn ,của thơ để nói với nhau về những điều tử tế,chân tình.Thế nhưng ( bức thư của bạn đã cho tôi thấy thêm sự thật và tôi sẽ cám ơn bạn mình sau khi viết xong bài này - và  tôi hy vọng sẽ hạ hoả )
 
      Nói về sự bất lương thì  ở đâu cũng có - con người bất lương khi trở thành kẻ ăn trộm,đạo chích ,ăn cuớp. Lấy của  nguời khác để thành của mình là việc bất lương không công bằng. Ở đời này,ta đã chứng kiến được biết bao sự ăn cắp từ các phần tử có học và vô học : Từ những kẻ ăn trên ngồi chốc cho đến kẻ hạ tầng.

     Trên lãnh vực văn hoá,sáng tác,ta vẫn thấy những kẻ cắp ẩn hiện khi lấy sáng tác của nguời để nhận là của mình hoặc là thay tên đổi họ bài vở của  nguời sáng tác. Tôi không muốn dùng chữ
" cầm nhầm "  ( vì chữ này có vẻ hiền lành ) Tôi gọi thẳng là hành động tráo trở ăn cắp.

   Đã có bao nhiêu kẻ ăn cắp khi ngang nhiên đổi tên bài thơ,văn,nhạc sáng tác và nhận là của mình.Hắn ' kẻ vô đạo " đã xấu hổ  " hay rất hãnh diện vì hành động vô lương này?

     Là một nguời sáng tác,tôi cực lực phản đối các hành động bỉ ổi này.Tôi nhớ có lần vì sự nổi giận,tôi đã viết ở chủ đề mang tên " Viết Để Làm Gì " như sau :

  
  ".. Bây giờ   tôi có điều để HÚC.

Khi cần húc thì tôi không cần giữ vẻ tao nhã.Tôi kỵ nhất là người khác lấy bài vở của mình và đổi tên,đổi họ tác giả.
Điều này ,trong quá khứ khi gửi bài cho một tờ nguyệt san nọ ở Mỹ nhân một bài viết về ca sĩ Ngọc Lan khi cô lià đời,ban biên tập đã tự ý đổi tên bài viết của tôi theo ý họ mà không hỏi ý để có sự thuận tình cho dù là tôi đã có nhiều lần cộng tác với họ.Dĩ nhiên là tôi phản ứng rất mạnh và từ đó,tôi chấm dứt hẳn mọi công việc bài vở vơí họ.



Gần đây,có một bài thơ của tôi bị đổi tên tác giả bởi một người viết cùng diễn đàn.Tôi đã nhẹ nhàng lên tiếng. Và tôi biết tôi chờ đợi để chuẩn bị một cuộc chiến.

Cuộc chiến của tôi mang tên : Luật Bản Quyền - Vì đó là sự tôn trọng giữa người viết với người viết.

Khi cần viết và cần húc,tôi luôn biết cách tự chủ để động bút.Tôi húc vì nghĩ đến chuyện sòng phẳng và lương tâm khi ta biết cầm bút.

Người ta có thể xiết nhà ,xiết xe của tôi khi tôi bị nợ nần,phá sản.Nhưng về vấn đề tài sản tinh thần đến từ tim óc,tôi biết mình phải làm gì.

Với niềm kiên nhẫn,tôi biết hạ bút để chờ.  "






đăng sơn.fr
( C ) - France
 
______________________________________________________________________________
 
 
 
 
   &lt; Nhắn Nguyệt Hạ :
 
    Cám ơn Nguyệt Hạ đã có lòng viết thông báo  ở đây về sự " bất lương ấy.Tôi  thấy không vui và sẽ tìm tác giả SƯƠNG MAI  đỂ  cáo lỗi vì đã   không biết sự thật nên tải bài duới tên của kẻ Vô Đạo !...
 
 
  *** 
  
  

CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0



..



GÓC EM

Cuối tháng
quay trái
nghiêng phải
ngó trước
nhìn sau
em chỉ thấy thiếu anh là lớn nhất.

Đọc trên facebbook
biết anh có thêm một người đàn bà
biết anh có thêm một đứa trẻ
biết anh cộng hạnh phúc bằng mắt
biết anh nâng hạnh phúc bằng tay
em vui như chính em là người đàn bà đó…

Ông Trời vá tháng mười như thế
Ông Trời vá em như thế
thu êm trôi
thu rơi
ngang qua vai em một chiều thứ bảy
nhà bên CD Trịnh vô tình
lùa cho mùa đông chạm góc
em.


thynguyen81


..



Đông nay lạnh sớm

phố em qua

hạt mưa ở đợ

mặt đất gồng lên gánh giá.



Phố phố phố

người người người

hối hả bán

ngập ngừng mua

ngược xuôi gió luồn cơm áo

người nghèo

lạnh cong da bởi bão

vấp hạt mưa ngái ngủ thời gian.



Chiều ngậm ngời ý nghĩ vòng quanh

kí tự đan xen lồng vào đôi mắt

chợ không chọn sự im lặng

Cho em khuây khoả một giây.



Trộm nhớ một khung cửa sổ

Trộm nhớ một bậc thềm quen

Biết mùa đông nay lạnh sớm

Phố ơi! khoan vội lên đèn...


thynguyen81



..





KHOẢNG RIÊNG

khoảng riêng em,em biết mà thôi
khoảng chấp nối tiếng cười
giữa trời mây xám đục
buổi sáng muộn ,biếng lười

khoảng riêng em từ buổi chiều quạnh quẽ
tiếng ai hát vang vọng nỗi tịch liêu
có một chút vui buồn trong câu nhớ
để đời này còn một khoảng cần nhau





CHUYỆN THƯỜNG TÌNH,THẾ THÔI




Người ta yêu nhau vào những ngày đẹp nắng
tình yêu khoác vào người những tà áo trắng
tay trong tay với từng nụ cười
để thấy đời mình tươi

Người ta xa nhau vào những ngày mưa gió
buồn tìm đến khi bàn tay vẫy bàn tay
rồi thời gian chỉ còn là những hạt bụi
lẻ loi tan loãng giữa trời mây

Chuyện thường tình,thế thôi
Chỉ là những bình thường - Thế thôi...

Nguyễntrườngan
( France )




..




HỒN THU ...



Em tóc xõa

Vướng mây sầu giăng thấp

Kín hồn hoang

Ta giấc ngủ mơ màng

Xa dịu vợi

Mộng tràn cơn hư ảo

Đam mê đời

Lạc kiếp chốn phù du

...

Vàng buông rơi

Góc rừng xưa đan lối

Bước ai về

Chầm chậm ngõ chiều thu

Ơi đắm đuối!

Phím tơ chùng mê mãi

Trong một thoáng

Cổng thần tiên vừa khép ...

Dulan




-----
Đăng nhập để trả lời
0

..





TÂM TÌNH QUA CÁCH VIẾT.



_________________________________




Con chữ có một độ ấm riêng.
Những hàng viết bằng một trái tim có cách thức làm người đọc thấy vui và ấm lòng. Ở một trang tâm tình của người bạn viết,tôi đọc được như sau :




* TRÍCH TỪ CHỦ ĐỀ :
Những Mảnh Vụn Học trò - TG : Khù Khờ.


Tuổi chớm thu




" ... Vào mùa thu, vạn vật dường như chậm lại. Khả năng phân tích của tôi bắt đầu giậm chân tại chỗ. Tôi không quá bận tâm lo toan cho tương lai sắp đến. Thấy những thứ mất, còn chung quanh, tôi hướng đến quan niệm mới về cuộc sống. Ở khoảng ngắn, trống rỗng của suy nghĩ, tôi chợt nghe, chợt thấy những điều mà cuộc sống vội vã đã cuốn trôi ... từ nhiều năm. Ngồi làm việc quá nửa đêm, tôi ngủ quên trong dĩ vãng. Hiện về hình ảnh của tôi khi còn bé, hồn nhiên như hai chị em trong đoản truyện “Nhặt Lá Bàng”, gọi gió lên để đuổi theo mơ ước. Hồi còn bé, thỉnh thoảng tôi thoáng nghĩ mai mốt cuộc đời sẽ ra sao. Giờ tôi đã đến nơi đó, nhìn lại bóng hình cũ của mình. Chiều bước ra khỏi chỗ làm, tôi nán lại đôi phút nhìn những chiếc lá vừa thay màu áo. Cùng một góc nhìn, có hôm tôi thấy ngày rực rỡ hẳn. Tôi nhìn mà lòng rộn rã như đi chợ tết. Tôi ngỡ những chiếc lá vàng, đỏ trên cành là những cánh mai, cánh đào đang khoe sắc thắm. Nhớ lại những chiếc áo dài ngày tết, tôi can đảm nhìn kỹ hơn chỗ lá uốn cong, một chút bóng loáng nhô lên. Hình ảnh tết đi liền với chốn cũ. Tôi nhớ Sài Gòn, khi đi tôi không nghĩ đến ngày trở lại. Giờ đây, đâu có gì ngăn cản chuyến trở về của tôi. Chắc chỉ tại lòng! Tôi mới chợt nhận một điều thú vị: tĩnh vật có linh hồn, có lúc vui, biết buồn ... theo tôi. Chỉ mấy năm trước, tôi rất ngạc nhiên khi thấy những người nghệ sĩ nam dễ rướm nước mắt khi nhắc đến kỷ niệm tạo cảm xúc cho họ. Tôi nghĩ họ không thật, hay quá yếu đuối. Tôi từng ngồi nhìn bố tôi rơi nước mắt như vậy. Tôi từng nhìn vài người ngồi khóc ngon ơ như đứa trẻ khi nhắc về tuổi thơ của họ. Họ kể cho tôi vài lần, rồi về bên kia thế giới. Cái vỏ nam nhi cứng rắn của tôi mỏng dần. Tôi mới khám phá ra rằng dám khóc là sự can đảm, chứ không phải yếu hèn. Tôi trôi theo những suy nghĩ mông lung đó trên bàn phím, đôi khi ngay giữa buổi họp, lúc cuộc tranh cãi đến hồi quyết liệt. Ở những góc xa kia, có vài tên, mặt đăm chiêu lắm. Có lẽ họ đang đọc giá cổ phiếu lên xuống trong ngày hay bài bình luận về trận banh sắp diễn ra vào buổi tối. Có ai hỏi ý kiến, tôi ba phải, pha những câu đùa, ngơ ngác như bài thơ tôi vừa làm. Đâu phải lúc nào mình cũng cần phải nghiêm chỉnh, cứ hằn học lẫn nhau, vạch muộn phiền ngang vầng trán. Có những cái không đáng, tôi ráng vất bỏ bên ngoài. Cuộc đời có quá nhiều thay đổi, có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Có ai biết được, chắc được ngày mai của mình.

Đừng bịt tai vì thơ đâu biết nói
đừng lắc đầu dồn máu đỏ mặt thêm
đừng bậm môi, vai rung rõ tiếng cười
đừng nhắm mắt nhìn ra đằng sau gáy.

Có cho vàng, chỉ vài năm trước, tôi khó tưởng tượng được mình viết được những câu như vậy. Không phải vì đó là những câu thơ hay. Những lời đó, rất khác với lối tôi nói, nghiêm túc lắm. Ít người quen nghĩ rằng tôi lại bông đùa như thế. Thỉnh thoảng tôi cũng ngờ vực thơ tôi làm. Có phải nó thoát từ trong tôi, hay chỉ là âm điệu tôi vô tình nghe được, rồi vội chép xuống? Khởi đầu từ bài thơ đầu tay “Cơn Gió Thoảng” đến với tôi khi đứng chờ mưa tạnh. Đọc lại, tôi vẫn thấy lâng lâng, trẻ lại với chút ngại ngùng của tuổi mới lớn. Trong bao bài thơ của tôi, tôi ưng ý nhất cảm hứng đầu tay đó. Tôi bất chợt tìm thấy nguồn cảm hứng từ hình ảnh của “tóc chấm vai” trong nhiều bài thơ học trò. Nhân vật đó có thể là thật, mà tình tiết đều hư cấu. Tôi giữ nét ngớ ngẩn trong thơ, vì thỉnh thoảng đọc lại, tôi thấy mình trẻ lại. Tôi đi lạc và đâm mê thơ, lúc nào không biết. Trước đây tôi không thích thơ tự do vì vần điệu khó theo và ý khó nắm. Bây giờ tôi tặc lưỡi thưởng thức cái đẹp mà thơ mang đến cho tôi. Thơ tự do không bị đóng khung nên âm điệu ít nhàm chán và ý hay dễ thoát hơn. Tôi dạo qua những trang thơ, thấy ý tưởng lạ, đôi khi phải trở lại một bài thơ nhiều lần mới cảm nhận được nhiệt độ và sức cuốn đẩy của nó. Đọc hết những bài thơ của một tác giả hay nghe lại những sáng tác của một nhạc sĩ, tôi thường tìm thấy vài từ và vài hình ảnh được dùng đi, dùng lại. Tôi nghĩ không phải vì họ thiếu từ ngữ hay thiếu cảm xúc. Tôi đoán rằng họ chưa hài lòng với cách bày tỏ cảm xúc qua hình tượng mới khám phá. Tôi cảm thấy như vậy, vì tôi cũng lặp lại, vài thứ đã viết.

Khi làm thơ, tôi ít chú trọng đến vần điệu, tự cảm xúc dẫn dòng thơ lên thấp cao. Tôi ít quan tâm đến từ dùng. Tôi không ngồi cắn bút, ráng lựa chữ hay, gieo đúng luật bằng trắc, để tạo âm vang và giúp cho bài thơ dễ nhớ. Với tôi, làm thơ không phải là xếp chữ. Đôi khi cái bóng nhoáng của từ ngữ làm lu mờ ý thơ, thậm chí còn làm bài thơ rỗng tuếch. Tôi không biết vẽ, nên tôi làm thơ. Bắt đầu từ hình ảnh lờ mờ, tôi vẩy mực quanh, điểm thêm vài chấm chấm. Tôi có thói quen bỏ vài khoảng trống để người đọc tự diễn giải. Có lẽ, thơ khác nhạc và văn xuôi ở chỗ đó. Lạ lắm, tôi chưa hiểu tại sao, khi đọc lại những bài thơ cũ của mình, tôi vẫn sống lại cùng cảm xúc ở những khoảng trống đó. Đôi khi vì vội, làm rồi không đọc lại, hay không muốn đọc lại để sửa tới, sửa lui làm mất ý thơ ... tôi phạm những lỗi chính tả quá sơ đẳng vì thói phang thơ, vì nhìn không ra dấu chữ đánh sai, viết sai những từ lâu không dùng, hay bỏ sót dấu nối. Trong bài thơ làm gần đây, tôi viết:

đất nứt, chồi quả nắng hồng
soi tấm áo mỏng, thẹn thùng sương tan ...

Có người nhắc tôi sửa lại chính tả, trồi thay vì chồi. Tôi nhận ra sơ sót:

đất nứt, chồi / quả nắng hồng
soi tấm áo mỏng, thẹn thùng sương tan ...

Hiện tượng mặt trời mọc, tôi kéo dài ra ba hình ảnh tiếp nối nhau. Người làm thơ được mặc sức tưởng tượng, nên tôi vẽ vời mặt trời từ lòng đất chui lên. Đất nứt ra chồi cây và từ đó kết trái mặt trời. Viết như vậy, tôi cố níu kéo thời gian để lớp sương mai đừng vội tan. Tôi thích thú với khám phá mới “quả nắng hồng”, như một lần đã mường tượng mặt trời chiều là quả cam, muốn ngắt về bỏ túi. Về sau, đọc thơ của Luân Hoán, tôi mới biết ông có viết một câu na ná như vậy về mặt trời chiều. Tôi đâm ngỡ ngàng, sao hai người lại cùng suy nghĩ, cách nhau hơn chục năm. Dăm bài thơ, tôi cố viết mông lung, thả những câu không kết nối. Rồi tôi dùng chỉ một chữ hay một hình ảnh làm trọng tâm, diễn tả cảm xúc của tôi trong bài thơ đó. Vậy mà có người, đôi người nhìn ra. Tôi ngạc nhiên, lịm người vì sung sướng.

Chỉ vài bài thơ, tôi được nghe khen. Tôi chắc, có nhiều bài thơ bị coi là lãng xẹt. Người làm thơ không muốn giải thích những bài thơ của mình. Tôi cũng thế. Tôi thoáng nghe ... dạo này, thơ tôi ... hơi trăng hoa. Tôi ngập ngừng, gõ bút. Sau khi đọc đi, đọc lại những bài thơ tôi đã viết, tôi an tâm. Vì vậy, trong những bài thơ gần đây, tôi phớt thêm nụ hôn. Thơ không phải là tự sự. Nếu chỉ là tự sự, thì đó chỉ là của riêng của người làm thơ, chứ nó không thể chở cảm xúc của độc giả. Họ đọc thơ, để được thông cảm. Trong thơ, tôi muốn hài hoà màu sắc của dĩ vãng và hiện tại. Thả bước trở về dĩ vãng để thấy mình trẻ lại, nhận rõ cảm giác muốn yêu và được yêu. Quay bước về hiện tại, xác định những gì nên làm, để còn yêu và được yêu. Nụ hôn trong thơ tôi, đơn thuần chỉ là sự ân cần, sự rung động ở bất cứ tuổi nào cũng có.

Buổi chớm thu, em ngồi thương chiếc lá
đủ sắc màu, ngày tàn héo bao xa?
tay chậm sương, tôi phớt nhẹ môi hồng
bảo còn đấy, nụ cười ... tôi điêu đứng.

( Khù Khờ )





_________________




* * THẾ GIỚI THƠ CỦA KHÙ KHỜ .




Con đường bâng quơ

Con đường … nào bâng quơ
như dòng thơ lạc lối …
tôi đi tìm bóng mình
trên bầu trời không sao.
Thế là hết buổi chiều,
mất cả ngày đi quanh
chân mòn trên hè phố
đánh thức … lại tháng ngày.
Chưa gặp … đã mở lời
nở nụ cười xa xôi
thôi … để lại cuối đường
mai tìm lại … làm quen.





Lang Thang


Chiều đi hoang dọc ngang trang giấy
không bóng người, vắng cả thời gian
bút nhịp chân đứng giữa đất trời
dòng tư tưởng lùi xa hun hút.

Ngày chưa qua …
qua chưa bàn chân hoang
chút ngập ngừng …
tìm, rồi trốn thời gian.

Chiều qua chưa …
chưa qua đời lang thang
tránh lại gặp
ờ … mấy hạt mưa nghiêng.




Khù Khờ





____________________________



Xin cám ơn tác giả Khù Khơ và thế giơí chữ



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



..



* DẠO Ở VƯỜN THƠ.



______________________





HOÀ TAN.

Em về học cách hoà tan
Em về học cách hoà cuộc sống vào lòng rộng mở
Thương cái nắng làm tóc em hong rối
Thương giá lạnh mấy mùa luồn trong kẽ tay...


Thy Nguyên 81

...






NÂNG NIU

Xin hãy nâng niu kỷ niệm
Bóng dáng hạnh phúc đã qua
Hồi tưởng có khi lệ nhòa
Nổi trôi theo miền ký ức

Bước Chân nhẹ vui khe khẽ
Khi còn tình ái trong tim
Bước chân nặng nề u ám
Khi đam mê đã rời xa

Chiếc lá nào của hôm qua
Bay bay trong chiều ngược gió
Mùa thu nào của riêng ta
Thay màu hàng phong tàn úa

Gởi lại nụ hôn nho nhỏ
Nhạt nhòa theo bóng thời gian
Đốm nắng lung linh trên cỏ
Nâng niu hương sắc muộn màng

*Mưa phố núi.





MƯA BÓNG MÂY

Trời tháng chín vẫn còn mưa lất phất
Cơn mưa phùn còn sót lại cuối thu
Gió heo may thổi rách áng mây mù
Anh làm rách... trái tim em... ngưng thở.

Trời Sài Gòn bây giờ nhiều mưa đổ
Mưa Paris có đủ ướt áo ai ?
Sao nghe như những nổi nhớ thật dài
Chợt thấy thèm hương cà phê phố cũ.

Những sợi nắng tàn chưa hay ủ rũ ?
Vương trên môi trên má trên mắt ai
Những con nắng đuổi dài theo ngọn gió
Em thẫn thờ một chiều mưa bóng mây.

* Thảo Lam




BIỂN




Biển thì cũ, nhưng không biết già
Như em vậy, mãi luôn tươi trẻ
Đứng trước biển, anh luôn như thế
Cứ ngây ngô, nhìn con sóng đuổi nhau...

Biển thì già, nhưng sóng luôn trẻ trung
Như em vậy, chỉ thích lời của gió
Đứng trước em, anh luôn như thể
Chưa bao giờ đi qua tuổi hai mươi !

Biển, biển ơi tôi đang gọi tên em
Ồn ã quá, đất trời sao ngột ngạt ?
Ta lạc vào em, em lạc vào biển biếc
Tóc đã bạc đầu vẫn mải miết tìm nhau !



* HP, ngày 30.6.2010
Kiều Anh Hương




Đăng nhập để trả lời
0






..



..




... CHỮ CỦA NHỮNG TRANG CHỮ VÀ TAI NẠN KHI vừa VIẾT XONG BÀI....

____________________________________________________________



Lạ thật ! Tôi đã dùng rất nhiều thì giờ để viết một bài về Thế Giới Chữ Nghĩa của bạn tôi : Nhà thơ,người Viết tên Khải Ý ( Rysky - Life ở phương trời Úc Đại Lợi )...Viết ngon ,viết lành,lúc sửa soạn tải bài đăng thì ngón tay của mình lại làm biến mất chữ.



Giận và buồn !

Thôi thì sẽ dùng thì giờ để ngồi viết lại.

Trong khi chờ đợi cái can đảm ngồi gõ chữ,tôi đọc lại bức email mà anh vừa gửi và đọc vài bài thơ của Khải Ý.Như một cách ủi an mình :



.... Sơn,

Cám ơn bạn đã có nhã ý muốn giới thiệu thơ của tôi. Tôi hiểu đó là một công việc đòi hỏi nhiều tìm tòi, đọc, suy nghĩ, suy tưởng, kết hợp, gợi / gọi hứng và viết. Dùng một hồn thơ để đi vào một hồn thơ. Thế mới thú vị. Xin cám ơn bạn trước.

Nhân tiện bạn nói khi bạn đọc thơ tôi, có đôi chỗ khó hiểu và phải động não. Thường thường, tôi đợi thơ về. Thơ nhập thì tôi viết lại cách đắm đuối trong tất cả cái khéo vụng của mình. Vậy nên, bạn đừng mong hiểu gì cả. Cũng như tôi, tôi chẳng hiểu hết tại sao lại thơ là thơ như thế vậy. Bạn đọc thơ tôi ... " xin người chỉ nhận vui buồn, khi đi đâu đó trong lời thơ tôi ".

Cái đập vào mặt, cái thổi ngang tai, cái vuốt rợn da - cái ấn tượng đầu tiên ấy chính là cái mà chúng ta nên chia xẻ và hỏi han nhau. Nhờ cái cảm tượng ( tưởng ?) đầu tiên ấy mà tôi có một mong ước bạo dạn. Tôi mong người đọc thơ tôi chia xẻ và nhờ cái cơn cớ nhỏ nhoi ban đầu ấy mà cái thi tính trong hồn người đọc sẽ vùng dậy tràn trề để thi hóa mọi sự. Nhờ vậy mà tâm hồn được sung mãn và thế gian sẽ chan hòa thi ca. Và đó là sự sáng suốt sáng láng vô cùng giữa thực tại này.

Lại nữa, thơ về giữa phận con người. Về trên tất cả những dâm đãng, thánh thiện, thực tế, hão huyền, gần/xa v.v. và v.v.. Đại khái là mọi sự đều có trong thơ, nhưng mọi tiêu chuẩn, xét đoán, thành kiến, luật lệ và cũng là mọi sự thực ra thì cũng chẳng liên quan gì đến Thi Tính, và do đó, Thi Ca. Chúng ta chia cho nhau tiếng khóc. Tiếng khóc sẽ nhờ đó mà lớn hơn vì đã ẩn một niềm hân hoan tình tự loài người.

Khổ nỗi, đó lại chính là cái bản phận "ăn mày" của chúng ta, hay chí ít là của tôi. Chúng ta tồn tại nhờ mâu thuẫn giằng xé. Tôi ăn mày tứ đại. Tôi ăn mày ước mơ. Tôi ăn mày thân xác, linh hồn và tinh thần. Tôi ăn mày đồng loại. Và tôi ăn mày ở trong chính sự sống ăn mày của tôi. Một cách vô cớ, vô ơn, vô minh và vô hạn định.

Sở dĩ nói như vậy là bởi vì có cái gọi là Cô Đơn. Cô Đơn là trùng khơi của Sáng Tạo. Cô Đơn là em gái nọ trần truồng mơn mởn mời gọi tôi nhập cuộc dã thú. Tôi làm tình với em nọ mà lại nghĩ đến Cô Đơn. Anh Sơn có hiểu ý tôi ở đây ? Cái bản phận ăn mày của chúng ta, vì nó đã là bản phận nên mâu thuẫn tự sinh, xoay vòng, tự phát triển, tự giới hạn. Nói một cách khác thì chúng ta không thể dùng bản phận mình mà vượt lên sự ăn mày cuộc sống. Chính ở đây, Satre đã nôn mửa. Jesus đã tuyên bố " Thiên Chúa Là Con Đường. Ngài là Tình Yêu. " Rồi còn Bồ Tát Long Thọ, trí giả Krishnamurti, trí giả Phạm Công Thiện, thi sĩ Bùi Giáng, Henry Miller, Rainer Maria Rilke, Ezra Pound, những hệ thống mỹ học, những lịch sử dân tộc v.v và v.v..

Tình Yêu là tuyệt vọng rực rỡ của Cô Đơn khi nó trùm khắp trùng khơi Sáng Tạo hừng hực. Chúng ta nhìn vào mắt nhau. Nhìn sâu và trao nhau một sự hiểu. Cái hình thức của " nhìn " và " trao " không mấy quan trọng. Ngẫu nhĩ hạnh ngộ thì duyên tựu nhân thành và bát ngát Ý về ở bên triền Thi Ca.

Mượn lời Krishnamurti, qua lời dịch của TS Nguyễn Tường Bách, tôi muốn gọi mảnh đất Thi Ca ấy là một mảnh đất không có đường vào, tức là pathless land hay phi đạo lộ. Và đây là nguyên uỷ của câu tôi muốn nhắn với bạn ... " xin người chỉ nhận vui buồn, khi đi đâu đó trong lời thơ tôi "

Tôi hy vọng tôi đã trao cho bạn chút ít hình thức của hồn thơ tôi đặng bạn có thể bắt đầu Sáng Tạo từ đây một cơn cuồng quẫy giữa bản phận mình.

Kính bút và chúc bình an,
&lt; Khải Ý (Sydney)





_____________________



&lt; THẾ GIỚI CHỮ CỦA KHẢI Ý - ( Rysky - Life )






Tâm-sự .


Em người về từ những hàng dây.
Tôi bước lầm
lũi qua bóng vắt. Con chim điện mổ xẹt bay rơi chiều tối.
Đã làm xong phận sự nô lệ ủi an một ngày cho đời và cho sự đói.

Tôi vác ghế bằng con tim bốn ngạch tám nơi mười hai mối tình
bắc cho mẹ ngồi quạt hõm bấy nhiêu năm tóc bạc.

Thòm thèm đêm em mở ra nhè nhẹ
tiếng mẹ ho, tiếng bước đi, tiếng người ngoài phố nói vu vơ

~ những bông hồng lướt qua chậm chậm ~ cửa đưa

nôi ~ ướt tả và em mở ~ những cơn mưa ~
vỗ lưng ru ~ bàng bạc ~ ngủ đi ~ em mà sáng trời ~ sẽ ~
mẹ nói gì khe khẽ ~ bao giờ anh chết hãy tương tư ~
...




Buốt.



Nước ngập mất ly rượu.
Uống! Uống nước mắt.
Mát lòng lắm ~
Mát mặt lắm.



Muốn khóc lên từ cội
cho vui lại ngày sau.
Cũng chỉ còn hy vọng
mới cứu được mắt người

đang rơi
rơi
như lá.

Ôi! Ánh ấy áng mây.
Thiên thu khi trôi mãi.



Vì ta giao diện ảo
ảnh hóa đào hoa qua
chia pha điện chập.



Những con thuyền lênh đênh
cho phận người máu mới.



Cho những bận lưu đày
đạp đất trời chuyển thức

./.






Đêm.



~ êm ~

Hiên hòa gió quên
trăng vần.g
vằng vặc

~


Người nhặt tất cả mai này,
có nghĩ tới
tối sâu vào
tôi tội lắm ?

~ êm ~


Đêm ơi ...




..

Những con đường không lối.


tôi đốt thuốc. Lên những con đường


và những hàng cây rụng trái
và những bông hoa trao lời

Tôi thối lại sự xấu hổ
một vài ngày lẻ. Bạc mình rung rinh
đầy quá khứ. Cả cuối đời
ngợi ca đêm qua
nửa hai thân mình

đã lạc khuôn, bong bước, long hồn
sự liền lạc dường như mối nối
mỏng như tơ, thở như thường,
nỗi nhớ như lông mi bàn tay tuổi

gửi vào sự xấu hổ
những tầng im
những cửa đóng
những ngôi nhà biệt tịch thâm tâm

Lầm lì.
Lỡ lạc.
Ù cạc
mái mưa ngang.

Tôi thành những con đường đốt cháy.
Gửi trìu mến cho giả tạo.
Gửi em cho quỷ dữ.
Gửi tôi cho cái gì đặt để và xiết chết cả cô đơn

bơ vơ trên lối cổ nhân về
...



Đi tìm


Nghe những sợi tóc nức nở.
Như em gọi vói từ thác đổ thời gian.
Như em ngồi im trên ấy nhìn xuống
và anh mót tiếng em thở ở việc download những ký tự biệt truyền

không có trong trình đơn ở giữa trán
những sự thật cô đơn kinh hãi
và kinh khủng quá sự cô đơn dại liệt này

anh nằm đâu đó gưới gốc chữ Y
cố gắng bươi móc như con chó xục vào đống rác

mùi em lạnh quá xác
~ anh bật sưởi ~
thật trang trọng ngồi giữa những xác này, nhà thương đêm, phòng trắng toát

rịn ra từ trán
xác nọ
một cành hoa rực rỡ mùi trên ót

nức nở ý nghĩa của chiều sâu
của bờ môi thâm sắc.

Lạy mày. Thời gian hỡi !!!

./.




Sờ soạng.
Cắt nửa quả táo đêm
đến anh trong bóng của

Những khoanh ngồi ngủ vẫn
chực chờ chưa nhắm ~ đợi ~

Gợi lại khoang buồng hoang
lỗ loang mảng ức vùi
vì nhau mà lên ngôi,
vì nhau tim óc ... Ôi !!!

Vì lời câm cần ẩn
ngẩn vân tay cuống táo
những ngỗ ngáo mặt tình
và mặt anh triều rưng

sừng sỏ gì đêm tội
rụng một ngắc ngoải ngoài.
Em ơi, em biếc thật.

Đêm vui anh cùng im
~ ~ ~






Điều gì ?


Nhắm mắt. Nhắm
thật sâu. Thật
không thấy trở về im ắng.

Hòa vào ngữ.
Hóa vào nghĩa.
Bay hết các chân trời ký tự.
Vẫn không ra khỏi năm ngón tay
tưởng tượng loài người.
Nói chi đến truy vấn tại sao mình hiểu. Như vầy hay như kia.
Tầm cỡ Tình-Yêu không chiều sâu.

Ta tư tưởng điều chi
ngoài miếng ăn và những điều căn bản.
Điều chi suy tưởng về điều gì ?

Sống cho đến lúc chết, hay chết cho đến lúc chết ?
Tứ Cú âm thầm.
Trong lúc sống chết trùng nhị bội.
Xin được nghe bùi ngùi suối reo.

Một lần thân phận hoàng hôn
muôn đời lấn cấn bình minh nghĩa người




* Risky - Life - Khải Ý
( dactrung.net )





__________________________________






Đăng nhập để trả lời
0




...





VIẾT VĂN HAY LÀM THƠ ?
_____________________




Đọc được ở Đặc Trưng.net có một bài phỏng vấn nhà thơ Hoàng xuân Sơn rất hay.Khi được nhà văn nữ Lê Quỳnh Mai hỏi về việc viết văn hay làm thơ,ông trả lời một cách rất đơn giản .


Làm thơ ,với ông,coi bộ dễ dàng hơn vì viết văn thì vất vả lắm ! Phải nặng đầu,nặng óc vì theo ông thì phải có một sức sống mãnh liệt và có tài năng sáng tạo phi thường và ông chọn thơ vì đó như là
tiếng nói của kẻ lười biếng,một cánh cửa của một phần đời... "


Sau đó,ông mở lời tâm sự về quan niệm làm thơ và sự sáng tạo.Ông cho rằng ông không có cái biệt tài để viết văn và " nghề Thơ " chỉ có cái vẻ hào nhoáng bề ngoài.Thơ ,vói ông chỉ là một phương tiện tâm sự và không rao truyền một thứ ngôn ngữ nào to tát.


Rồi nhà thơ tiếp lời với câu hỏi :
" Chung tình,trong đời sống lứa đôi là một đức tính tốt,nhưng trong sáng tạo văn chương,chung tình có phải là một trở lực không ? "


Đọc xong bài phỏng vấn để hiểu rõ cách ăn nói và quan niệm về sáng tạo cũng như cách bày tỏ tình thân với bạn bè và những người cùng viết lách,tôi cảm thấy có sự gần gũi và cảm phục ông về đức tính khiêm nhường.

Vậy mới biết,có tài,có danh mà vẫn không làm mình mất đi mình từ những điều đã viết.

Nhìn quanh ,nhìn lại thì thấy đã có biết bao ê chề đến từ những kẻ mệnh danh là Văn Thi Sĩ,rất văn hoa,tao nhã và bóng bẩy khi viết,nhưng một khi trở về vói con người thật của mình thì lại khác hoàn toàn.

Ngẫm nghĩ thì thấy và hiểu rằng : Văn chương có một trọng trách.Thật đó và Ảo cũng đó.Văn có tải được đạo hay không thì chỉ có người viết vơí lòng thành tâm mới hiểu được.




đăng sơn.fr


( Viết sau khi đọc bài : Phỏng vấn nhà Thơ Hoàng Xuân Sơn của Lê Quỳnh Mai &lt; dactrung.net &lt; )

--------------------------------------------------------------------------------
Đăng nhập để trả lời
0



..




LÂU RỒI ĐỜI MÌNH CŨNG QUEN






Mấy hôm nay,trời trái mùa,trời ngược ngạo.Nắng đang vào hạ hừng hực hốc người rồi tự dưng đổ chứng đẩy mùa thu kéo gió heo mây về .Mưa.Mưa.
Thấy trời rưng rưng buồn,mình cũng buồn tình kiếm cái vỉa hè quán cà phê ngồi tư lự.
Con người hay bị ảnh hưởng theo thời tiết.Mưa khiến lòng người ta dịu lại,buồn buồn cái gì đó không rõ,thử nếm thêm cái buồn tình,mình lôi tập thơ của con nhỏ học trò mới gửi qua, đọc lại một vài đoạn .

Con nhỏ viết Bài : Mùa Đông Trong Anh*

… Em mải miết đi tìm
Mải miết ngồi khâu vá
Mải miết nhặt mùa hạ
Cho mùa đông của anh …

Chẳng biết con nhỏ lấy tâm trạng từ đâu mà kể mấy cái câu buồn thảm bơ vơ quá ! Để coi ? Ngậm chất đăng đắng của ngụm cà phê ít sữa, đọc tiếp bài khác :


… Phố cũ rồi
Niềm tin cũng cũ
Khi khung cửa nhà ai để ngỏ
Em thấy tình yêu
Trong mái ấm của anh
Bên ánh đèn hồng
Bên chị,bên con
Anh là người đàn ông duy nhất….*

Vậy đó.Tập thơ có 45 bài mà không thấy bài nào con nhỏ vui ! Nhớ có lần mình đã viết cho con nhỏ khi vừa nhận được tập bản thảo trước khi hắn in thành thi tập :
‘’ Thơ của em buồn bã quá ! Cứ như thế,chừng nào đời mới vui ?! ‘’

Mà kể cũng lạ ! Mắc cái chúng gì mà con nhỏ kêu mình là Thầy ngon lành và tự nhận là Học Trò ngang xương ? Hắn ở cái xứ mà mình đã bỏ đi từ lâu và xa,xa lắm…Hồi đó,mình ở Saigon.Chiến tranh,bom đạn khiến mình chỉ biết quanh quẩn ở mấy cái xó xỉnh của Saigon.Tuổi trẻ của mình kẹt ở mấy thước vuông của giảng đường áo trắng,tóc ngắn,tóc dài….Cứ vậy,sáng nắng,chiều mưa,có khi ngồi hiu hắt bên mấy thằng bạn mặt mày méo mó vì đang chán người,chán cảnh,chán tình,chán đời,chán đủ thứ…

Có thằng bạn buông cây đàn sau khi lải nhải vài bản nhạc pháp,nó loạng quạng nói :
- Tao chỉ muốn đi qua Tây.Qua đó,ngồi ăn mày ở lề đường cũng thấy sssssướng !

Thằng Saigon bạo mồm,bạo miệng quá đáng ! Làm gì có chuyện Mít qua đây để đi ăn mày ? Ăn mày để đổi lấy sự tự do theo ý nó ư ? ( Chẳng biết giờ này nó đang lê la ở cái chỗ nào trên trái đất ? ! )

Ấy là chuyện xưa của thời tuổi trẻ của nắng mưa Saigon.


Bây giờ.Mình đang ngồi ở đây.Thêm lưng chừng những năm tháng nữa trên xứ người.bao nhiêu chục năm đã đi qua ? Bao nhiêu ngày mưa cộng với bao nhiêu ngày nắng ? Đếm riết rồi cũng chẳng còn đếm nữa.

Gấp tập thơ của cô nhỏ đã tự nhận ẩu là ‘’ học trò ‘’ của mình lại.Thơ của Hắn cũng nhắc và cũng có những cơn mưa đáo để rầu rĩ như bài Mưa Ướt Em :


…………….Với người
chẳng biết vì đâu
Người bỏ quên người
Mưa ướt phố
Ướt áo em tôi……*


Trời ạ ! Mưa như thế thì khi nào mà chả ướt ! Ướt cho ngập lụt thêm những trận cuồng phong,gian nan giữa cuộc đời./


Viết đến đoạn này thì bầu trời xám ngắt đang chuẩn bị nhả thêm một trận mưa rào xuống hàng hiên quán .Bụng cồn cào đang nhả mưa báo hiệu với cái bao tử.Cái đồng hồ cũ mèm mèm từ một ngàn chín trăm ..lâu lắm đang nhắc nhở đến giờ phải rời quán đi công chuyện.Mọi việc cứ tuần tự nhắc nhau.

Thôi.Tạm ngưng viết.Sẽ còn dịp để viết.Viết dưới cơn mưa cũng là một cái thú như khi muốn nói chuyện một mình.Lâu rồi đời mình cũng ……..



đăng sơn.fr

*Thơ Thy Nguyên 81 - Phạm Thúy Nga – Sân Người / 2010



...




GÓC EM

Cuối tháng
quay trái
nghiêng phải
ngó trước
nhìn sau
em chỉ thấy thiếu anh là lớn nhất.

Đọc trên facebbook
biết anh có thêm một người đàn bà
biết anh có thêm một đứa trẻ
biết anh cộng hạnh phúc bằng mắt
biết anh nâng hạnh phúc bằng tay
em vui như chính em là người đàn bà đó…

Ông Trời vá tháng mười như thế
Ông Trời vá em như thế
thu êm trôi
thu rơi
ngang qua vai em một chiều thứ bảy
nhà bên CD Trịnh vô tình
lùa cho mùa đông chạm góc
em.


* Thy Nguyên 81.


---




NỤ TẦM XUÂN

Em qua mùa thu mặc áo
ủ ấm cho giấc mơ người tặng lời cầu hôn
đêm qua.

Em độc hành
với mùa xuân đợi
chờ anh ở phía bên kia những giằng xé
đời thường.

Có gì đâu
gia tài em chật ních những nụ cười
hàng tá sách văn chất chồng năm mười bẩy
con còng no sóng vần vũ vùi sâu dưới cát
mà em thì chật hớ những vần thơ.

Có gì đâu
cái bóng đổ xiên
chạm đáy mọi ưu tư thuần khiết
em nông nổi
em thờ ơ
em đánh mất
dòng tin nằm gọn mấy từ.

Có gì đâu
em dấu ước mơ gần
kiệm cả cái nhìn anh sâu thẳm
lá tầm xuân
ngọt mưa xuân
nở bung một khoảng trời mới
nơi ấy
em tắm gội tuổi ba mươi.

-----------

BÔNG TẦM GAI

Em
giấc mơ không nơi cư trú đời anh
gọi chiều xuống tắm
hoàng hôn đời người vắt vẻo
hạnh phúc dậm chân
ngay ngưỡng cửa cuối năm.

Em vắt cạn tháng
người dốc cạn năm
em hốt trọn thăm thẳm mở chốt giấc mơ còn nhảy nhót
người mơ hồ chùng chình
ngân ngấn
bấm nút hoa thị bằng đốt tay
tốc tốc cài lên mái hiên cuối dốc.

Em ken nắng
người đổ mưa
làm lại giấc mơ định sẵn
heo may giả vờ tĩnh lặng
để buổi chiều thất thiệt
phẳng phiu trực diện cho đi.

Anh không nói
anh không học cách hi sinh
không học cách để tìm lối
cho con tim ngự trị
thoai thoải nghi ngại cạn mức
em tân trang sao được
em đánh bóng sao được
cây hoa giấy đời anh
giấc mơ không nơi cư trú đời anh.

Em một góc mân mê
tự nhiên,mặc nhiên mãn nguyện
lối xưa
bông tầm gai gọi về...

-----------

PHỐ THỊ CÒN ANH

Nghe mưa gõ vào hạt ươm xuân
lời hư hao em cố tình buông neo
dấu đỉnh nhớ anh
trong hốc sâu của tri âm đối bóng.

Một ngày chân em quen bước
khúc trầm duyên nợ ta mắc nhau
em lạ lùng ru giấc
bóng chạm đáy hoài mong
em ru nỗi buồn đỏng đảnh
em ngấu nghiến tiếng xuân để anh vấp góc anh.

Em thương cả dấu chân cũ
nhớ quên phố thị còn anh
hoảng hốt gió vấn mưa đằm đầu năm dạ khúc
xuân không nhạt
em không nhạt
mà anh xoắn nỗi nhớ xếp chữ khơi dòng...


* Thy Nguyên 81.




______________________________________






Đăng nhập để trả lời
0




..



NÀNG THƠ
CHÀNG THƠ

ĐỜI THẬT.

_____________________






* THÊM MỘT LẦN THẬT TÌNH.



_____________________________________________




Bạn tôi cựa quậy với câu hỏi :

- Nè ông ! Thất tình là cái gì hả ông ? Ông có bao giờ bị tình yêu nó vật chưa ? Và nó vật ra sao ?


Thật tình mà nói : tôi không làm sao định nghĩa được chữ THẤT TÌNH .Thất tình cũng có thể là một danh từ hay một động từ.Và bạn tôi đang hỏi một điều khó.Chẳng lẽ tôi lại ngồi rên rỉ khóc lóc và bắt chước mấy anh ca sĩ lè nhè kể chuyện thất tình ?

Mỗi người có một trí nhớ riêng biệt.Bạn tôi biết rõ là như thế khi ánh mắt vời vợi của hắn đang nhận chìm tôi xuống một khoảng trầm nhất ở bản Je pense à toi của Jean François Michel đang hát :
.... Il fait si tard,je pense à toi
Je ne suis pas très drôle ce soir,je pense à toi
Je ne sais plus où tu es,ni ce que tu deviens.....

( Trời muộn lắm rồi,anh nghĩ về em
Anh không được vui lắm ở tối nay,anh nhớ em
Anh không biết em ở đâu
Em như thế nào... )




Mắt bạn tôi chìm xuống như bóng đêm ngoài cửa kính phòng khách,tôi ngồi yên ,không đi tìm cái định nghĩa cho tình yêu và những điều buồn bã vây quanh nó nữa.Lời bản nhạc đang nói,đang kể cho tôi nghe chuyện nhung nhớ của một người yêu dành cho một người yêu.Bạn tôi nhâm nhi ly rượu vang ,chất men đậm đến từ vườn nho của miền trung nam đất Pháp.Ở đó,bạn tôi đã gặp và yêu người ấy.

Người ấy có ánh mắt của một dòng sông lờ lững,có nụ cười biết cười cả bằng môi,bằng mắt.Người ấy thích được nắm tay nhau khi đi dạo trên bờ biển.Màu biển dưới ánh mặt trời thì lúc nào cũng xanh ngát.Cả nụ hôn hẹn hò ngoài quán nước để nhạc tình lúc nào cũng ngát xanh.Người ấy viết văn,làm thơ tình hay lắm ! Nàng biết cách pha trộn giữa sự cổ kính của ngôn ngữ nơi thành nội Huế đến nỗi lãng mạn của một miền đất đỏ đã ôm gọn những con dốc và những buổi chiều mưa bay...

Bạn tôi yêu người ấy lắm ! Yêu nhiều.


Tôi ngồi lắng nghe bạn.nghe cho xong bản nhạc tình khác mà chàng J.F.Michel vừa hát : " Tình yêu ! Tình không là gì cả.Tình yêu không có thật và chỉ là ảo giác mà thôi... "
Và tôi hỏi :
- Chuyện của bạn đẹp như thế thì thất tình chỗ nào ?

Hình như bạn thở dài :

- Nàng của tôi rất mơ mộng.Nàng hay làm thơ tình trên Net và nàng có một người tình thơ ở những bài thơ..

Tôi phì cười nhìn bạn :

- Kệ cô ấy.Cô có quyền làm thơ và mơ mộng cho cuộc đời này bớt khô cằn chứ ?

Bạn lại thở dài não nùng :

- Tôi nghĩ là nàng có một hình bóng thần tượng trong thơ vì nàng đặc biệt có những trang thơ của hắn và nàng rất nâng niu....

- Ông đang ghen hả ?

Bạn tôi vừa lắc đầu vừa gật đầu.Mắt buồn hơn trong giọng nói :

- Tôi không biết làm thơ và viết văn như nàng.Tôi phải làm sao ?


Ơ hay ! Tôi không phải là hắn thì tôi biết phải làm sao ? Tôi cũng không phải là cái người thơ kia để được tôn làm thần tượng.Không lẽ tôi an ủi bạn bằng những câu nói nghe có vẻ thừa thãi như sau : - " Bạn yên tâm.Trong thơ có nàng thơ và chàng thơ.Hãy để cho tâm hồn người ta bay bổng.Thơ và đời là hai chỗ khác nhau "

Chẳng biết khi nói lời ủi an như thế,bạn có hiểu cho tôi không ?
Chỉ biết bạn tôi đang ngẩn ngơ,đang sợ sệt và đang bi thảm hoá cuộc tình của mình.




Bóng đêm xuống sâu và có lẽ lạnh hơn vơí màn sương mù bên ngoài.Ở đây,mùa đông đang chầm chậm đến.Bạn tôi giữ im lặng.Tôi biết bạn đang nghĩ về nàng.Trong nỗi lặng thinh đó,tôi ấn ngón tay vào máy hát để nghe lại bài hát Je pense à toi.


--- La nuit s'achève,je pense à toi
Même si l 'on me téléphone,je parle mais je pense à toi...




Và bỗng chốc,tôi hiểu : Tại sao người ta thất tình.








đăng sơn.fr

( Trích từ chủ đề : Thêm Một Lần Nữa )
Đăng nhập để trả lời
0





..


BÀI SƯU TẦM :



_________________________






THỬ TÌM HIỂU
THẾ NÀO LÀ

MỘT BÀI THƠ HAY


* G.S.Xuân Vũ TRẦN ÐÌNH NGỌC







Người ta đã bàn luận nhiều về đề tài:”Thế nào là một bài Thơ hay ?”. Người thích bài này, kẻ ưa bài kia, thật khó mà định nghĩa thế nào là một bài Thơ hay, nhưng hầu như tất cả mọi người đều đồng ý Thơ là tuyệt đỉnh của Văn chương, Thơ ít chữ nhưng nói nhiều hơn văn xuôi và vì vậy không phải ai cũng làm được một bài thơ hay, dù có nhiều kẻ suốt đời nặng lòng với Thơ.

Người viết bài này hoan nghênh tất cả các bài Thơ do nhiều tác giả khổ công sáng tác, chỉ không hoan nghênh những bài Thơ dùng từ rất kêu nhưng xét giá trị từng câu, toàn bài thấy vô nghĩa.

Vâng, nó vô nghĩa! Có nghĩa là người đọc không hiểu tác giả bài Thơ muốn nói lên cái gì, ám chỉ cái gì, hoặc gởi gấm cái gì trong những hàng chữ kia. Có thể những ông, bà tác giả đó nguỵ biện rằng người đọc không đủ trình độ hiểu Thơ của họ. Nói như thế với một em bé trình độ tiểu học thì có thể chứ với những người đã có trình độ Ðại học VN hoặc đã có làm Thơ thì đúng là nguỵ biện và quá cao ngạo, kiêu căng.

Ðể tôi kể bạn nghe một giai thoại về Thơ. Có một ông nhà thơ, làm được một số bài thơ và được bè bạn cũng có, tự ông ta cũng có, dùng ống đu đủ thổi lên như hàng Thi vương, Thi bá, độc nhất vô nhị.. Có một người quen ông ta, một hôm lấy 4 câu thơ của ông ta ở mấy chỗ khác nhau, cho một cái tựa và đặt liền vào nhau như một bài thơ. Người này, nhân lúc trà dư tửu hậu đem ra, nói là thơ mới làm, nhờ ông ta nhuận sắc dùm. Ông ta đọc xong bài thơ, hét toáng lên rằng:”Thơ gì vô nghĩa thế này ? Tao không biết mày định nói cái gì ? Vứt thùng rác cho rồi !” Người bạn lúc đó mới ôn tồn nói:”Thưa thi hào, chính là thơ của đại gia đấy ! ”Nhà thơ vẫn không tin và người bạn phải lấy cuốn Thơ ra chỉ vào những câu ông đã trích. “Ðại thi hào” ngồi ngẩn tò te ra . Vậy mà lâu nay có ai nói cho ông ta biết đâu hoặc có nói, ông ta cũng không chịu nhìn nhận một sự thực.

Về định nghĩa thế nào là một bài thơ hay. Nếu trả lời cho đầy đủ kèm theo những dẫn chứng thì có thể phải cả cuốn sách mới đủ. Nhưng tôi chỉ sơ lược mấy điểm chính để các bạn chưa từng làm Thơ hoặc có ý định sẽ vào làng Thơ, nắm được thế nào là một bài thơ hoặc câu thơ hay.


1- LỜI HAY, Ý ÐẸP, TRUYỀN CẢM


Lời thơ trong sáng, tự nhiên, không cố ý gọt dũa, hoặc có gọt dũa, nhưng người đọc không thấy, ta gọi tắt là lời hay.

Ý thơ hàm súc, dồi dào, gọi tắt là ý đẹp.

Ðọc lên thấy xúc động, nao nao, xao xuyến trong tâm hồn, tức là thơ có sức truyền cảm.

Ðó là thơ tả tình. Thí dụ: (trích truyện Kiều)



Một mình nàng, ngọn đèn khuya

Áo dầm giọt lệ, tóc se mái sầu



Hoặc
Cũng liều nhắm mắt đưa chân

Thử xem con tạo xoay vần đến đâu!

Ðến như thơ tả cảnh thì đọc câu thơ lên thấy như vẽ trước mắt ta phong cảnh tác giả muốn phô diễn. Thí dụ:


Chim hôm thoi thót về rừng

Ðoá trà mi đã ngậm trăng nửa vành



Hoặc:

Cỏ non xanh tận chân trời

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa



Chỉ có một ngọn đèn khuya , chiếc áo nàng đang mặc đẫm nước mắt và mái tóc bù rối của nàng mà người đọc tưởng tượng ra được một thiếu phụ đang trải qua những đau thương , cay đắng của cuộc đời. Chỉ có 14 chữ mà nói lên được cái tâm sự dằng dặc cả mấy trang nếu phải viết bằng văn xuôi.

Hai câu sau tả cảnh cũng thế. Một buổi chiều hiu hắt, u buồn, chim lặng lẽ về tổ, đoá trà mi cô đơn dưới ánh trăng thượng tuần. Vẫn có hoa và trăng nhưng hoa và trăng nhuốm vẻ tiêu điều như lòng người. Cái buồn của nhân vật như lây sang ta, đó chính là truyền cảm.

Hai câu chót là bức tranh của Claude Monet hoặc của Vincent van Gogh đưa tầm mắt ta ra xa đến tận chân trời, toàn mầu xanh tươi, chỉ điểm vài cánh lê trắng muốt.

Thật tài tình. Và thật thơ.

Không chỉ trong những đọan tả cảnh, tả tình mà còn là những đoạn Mượn Cảnh Tả Tình, có nghĩa người đọc chỉ cần chú ý vào không gian, thời gian, sự vật xung quanh nhân vật mà thấy rõ được tâm sự nhân vật, cái rất khó tả cho đúng. Chúng ta hãy đọc lại đoạn “Kiều ở lầu Ngưng Bích” sau đây sẽ nhận ra điều đó:


Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân

Vẻ non xa, tấm trăng gần ở chung

Bốn bề bát ngát xa trông

Cát vàng cồn nọ, bụi hồng dặm kia

Bẽ bàng mây sớm, đèn khuya

Nửa tình nửa cảnh như chia tấm lòng!

Tưởng người dưới nguyệt chén đồng

Tin sương luống những rày mong mai chờ

Bên trời góc bể bơ vơ

Tấm son gột rửa bao giờ cho phai?

Nhớ người tựa cửa hôm mai

Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ

Sân Lai cách mấy nắng mưa

Có khi gốc tử đã vừa người ôm

Buồn trông cửa bể chiều hôm

Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa

Buồn trông ngọn nước mới sa

Hoa trôi man mác biết là về đâu

Buồn trông ngọn cỏ rầu rầu

Chân mây mặt nước một mầu xanh xanh

Buồn trông gió cuốn mặt duềnh

Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi.



Bình giải sơ lược, sáu câu đầu tác giả tả nàng Kiều trong hoàn cảnh tồi tệ nhất là ở “thanh lâu” (thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần), Kiều bẽ bàng cho thân phận ngay cả khi ngắm áng mây buổi sớm, nhìn ngọn đèn leo lét ban tối. Cảnh ấy, tình này làm cho lòng nàng đòi đoạn, đứt ruột (như chia tấm lòng).

Bốn câu kế, Kiều nhớ đến Kim Trọng, người yêu đầu đời và trọn đời. Nhớ đến đêm trăng sáng năm xưa cùng chàng thề thốt, nay biệt vô âm tín mà tấm thân nhơ nhuốc này biết bao giờ gột rửa để trở nên trong sạch, xứng đáng với chàng?

Bốn câu kế:”Nhớ người tựa cửa...” Kiều nhớ cha mẹ. Không biết giờ này lấy ai thay mình phụng dưỡng song thân? Như ông Lão Lai ngày xưa, thấy cha mẹ buồn liền ra sân múa hát, làm trò hề cho cha mẹ vui cười lên mà khuây khoả tuổi già. Quay đi quay lại, ấy vậy mà cha mẹ trăm tuổi lúc nào không hay (có khi gốc tử đã vừa người ôm).

Tám câu sau cùng tả cảnh nhưng là cảnh có tâm hồn người hàm chứa trong đó: cửa bể, con thuyền, ngọn nước, hoa trôi, bèo dạt... trong khi tạo vật vẫn vô tình với nỗi buồn của con người:” Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi”

Hoặc như trong “Cung Oán Ngâm khúc”:


Cầu Thệ thủy ngồi trơ cổ độ

Quán Thu phong đứng rũ tà huy

Phong trần đến cả sơn khê

Tang thương đến cả hoa kia, cỏ này!

Tuồng huyễn hoá đã bày ra đấy

Kiếp phù sinh trông thấy mà đau

Trăm năm còn có gì đâu

Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì!



Nơi bến đò xưa, cây cầu bắc trên dòng nước chảy không ngừng vẫn “trơ mặt với phong sương”, cũng như cạnh đó, quán trống, trong nắng chiều yếu ớt, gió thu lạnh lẽo hun hút thổi làm cảnh trí càng thêm tiêu sơ. Nàng cung nữ, vì nhớ đến thân phận hẩm hiu của mình, nhìn hoa cỏ, núi sông đều thấy một mầu tang thương. Tất cả do “Tạo hóa đành hanh quá ngán” bày ra và rốt cuộc kiếp người trôi nổi chỉ còn lại một nấm cỏ khâu xanh rì!


2- ÂM ĐIỆU, TIẾT TẤU


Nhiều nhà ngôn ngữ học quốc tế sau khi nghiên cứu về tiếng Việt đã cho rằng tiếng Việt khi nói có âm điệu nhát (singing language).

Sở dĩ có được kết luận đó vì tiếng Việt có các thanh bằng, trắc khác nhau nên khi nói, các từ ngữ lên xuống theo các thanh cho âm điệu và tiết tấu.

Thi sĩ tiếng Việt khi làm thơ lại càng cần phải để ý đến các thanh bằng trắc này để cho bài thơ có âm điệu tiết tấu hay, dễ đọc và quyến rũ. Chính bởi thế thơ có niêm luật, niêm là dính, luật là những chữ phải bằng hay phải trắc hay phải hợp vận.Thí dụ hai câu lục bát:

Bằng bằng trắc trắc bằng bằng (vần)

Bằng bằng trắc trắc bằng bằng (vần) trắc bằng


Thành Tây có cảnh Bích câu

Cỏ hoa họp lại một bầu xinh sao

Đua chen thu cúc, xuân đào

Lựu phun lửa hạ, mai chào gió đông!

Những chữ 1,3,5 (nhất, tam, ngũ) bất luận, luật là bằng nhưng có thể trắc, và ngược lại.(Vì bài này không chủ trương dạy cách làm thơ, quí bạn đọc muốn nghiên cứu tường tận hơn về niêm, luật bằng trắc, vận có thể đọc trong sách Việt Nam Văn học sử yếu của GS Dương quảng Hàm hoặc các sách Văn học sử khác.).

Người làm thơ cần đặc biệt chú ý đến vần vì nếu thơ không có vần, sẽ không được gọi là thơ. Có người đã ví một cách ngộ nghĩnh là thơ không vần như mặc quần không áo, nó thiếu phần quan trọng để thành những câu thơ như tác giả của nó mong muốn. Hơn nữa, vần dùng tài tình cho người đọc thơ thấy tài của tác giả mà không phải ai cũng có thể làm được. Những bài thơ nổi tiếng thường là những bài thơ vần được sử dụng chặt chẽ, khít khao và tài tình.

Thí dụ: Bản dịch “Lầu Hòang Hạc” của Tản Đà tiên sinh từ nguyên tác Hòang Hạc lâu của Thôi Hiệu:


Hạc vàng ai cỡi đi đâu

Mà nay Hòang Hạc riêng lầu còn trơ

Hạc vàng đi mất từ xưa

Ngàn năm mây trắng bây giờ còn bay

Hán Dương sông tạnh, cây bày

Bãi xa Anh Vũ xanh dày cỏ non

Quê hương khuất bóng hòang hôn

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai!



Thơ tự do không bắt buộc phải có vần nhưng cũng cần vần khi có thể để cho câu thơ nổi nang hơn, có chất thơ hơn. Còn thơ mới, vần chữ cuối câu hay cước vận, bắt buộc phải có vận, hợp vận

Thí dụ:


Nào còn đâu những đêm vàng bên bờ suối

Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan

Đâu những chiều mưa chuyển động bốn phương ngàn

Ta lặng ngắm cảnh giang sơn ta đổi mới.

Đâu những bình minh cây xanh nắng gội

Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng

Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng...

(Hổ nhớ rừng - Thế Lữ)


Hoặc một đọan đầu trong bài “Nắng Quê Hương” của tác giả bài này:


Em sang đây mang giùm anh chút nắng

Nắng Sàigòn - Hànội – Nắng Quê Hương

Nắng ngày xưa em nhặt ở sân trường

Đem hong gió Thu vàng hay ép sách.


TÓM TẮT


Một bài Thơ hay phải hội đủ ba yếu tố: Lời hay, Ý đẹp, và Truyền cảm. Có cả ba yếu tố thiết yếu này, người ta gọi tắt là một bài thơ hay, một bài thơ có hồn. Khi thi sĩ cảm hứng, tứ thơ tuôn tràn, hồn thơ lai láng. Chính kẻ viết bài này, có nhiều lần bút không kịp ghi tứ thơ trên giấy, phải dùng những chữ viết tắt mà chính tác giả mới đọc được, ghi vội ra vì nếu để giây phút đó qua đi, sẽ không thể hoặc khó có thể làm được bài đã định. Sau giây phút “xuất thần” đó, bây giờ mới thong thả coi lại bài thơ từ đầu tới cuối và chỉnh những từ không vừa ý. Thường chỉ chỉnh sơ sài, dăm ba từ bị thay thế cho thích hợp, nhưng cái cốt lõi đầu tiên, cái khung, cái hồn của bài thơ thì không bao giờ thay đổi, bởi nó đã hay hoặc vừa ý (với chính nhà thơ.)

Thi sĩ phải có hứng sáng tác, thơ mới hay. Hứng là cái sáo diều hoặc sợi dây đàn treo trong không gian, một làn gió nhẹ thổi qua đủ làm nó phát ra thanh âm. Tâm hồn thi sĩ cũng ví như cái sáo hoặc sợi dây đàn đó, một ý tưởng mới, một cảm nghĩ mới, một sự việc mới xảy ra trước mắt khiến nhà thơ muốn dùng bút ghi lại sự việc hoặc những cảm nghỉ của mình trong khi người không có tâm hồn thi sĩ, không để ý tới sự việc xảy ra, cũng không có những cảm nghĩ mà nhà thơ có. Ðó chính là “Cái sáo hoặc sợi dây đàn” của thi sĩ. Nó vô cùng bén nhạy nên thi sĩ mới có hứng thơ. Với nhà văn, hứng viết văn cũng tương tự thế. Do đó, chúng ta phân biệt hai loại, nếu ghi thường: văn xuôi; nếu ghi có vần điệu tiết tấu: Thơ. Cả hai đều là văn chương, tuy co những nét đặc thù khác hẳn nhau.

Ðể làm rõ nét cái hứng của thi nhân, chúng tôi xin đưa ra trường hợp Thi sĩ Ôn như hầu Nguyễn gia Thiều.

Tất cả chúng ta nhìn các cung nữ thời xưa, lúc son trẻ được nhà vua vời vào cung làm cung phi đều là chuyện bình thường bởi vua có quyền sinh sát toàn dân. Vua muốn là Trời muốn vì vua là Thiên tử, con Trời. Riêng tác giả “Cung oán ngâm khúc” lại có cái nhìn khác. Thi nhân nghĩ chỉ vì phải phục vụ cho những sắc dục tham lam, bất chính của nhà vua mà các cung nữ này bị giam trong cung cấm, uổng phí cả một đời thanh xuân khi nhà vua chỉ dùng các nàng cho một đêm vui rồi không bao giờ đoái hoài tới nữa làm nhiều cung phi chết già trong cung cấm. Nhà vua, sau khi thoả mãn, ân ái một đêm, lại đi tìm những bông hoa hương sắc khác để tủi hổ, bẽ bàng, đau khổ cho hàng trăm, hàng ngàn cung phi mà họ không biết kêu cứu vào đâu được.(Ngán thay cái én ba nghìn). Từ đó thi nhân viết cuốn “Cung oán ngâm khúc” để thay cho các cung phi nói lên nỗi lòng đòi đoạn nơi cung cấm, may ra tiếng nói có thấu đến cửu trùng, các nàng được giải thoát khỏi cuộc sống tối tăm, chết dần, chết mòn, được trở về nơi thôn dã sống với gia đình và biết đâu lại có được một tấm chồng để nương tựa suốt cuộc đời còn lại.

Vì đặt mình vào hoàn cảnh các cung phi bị thất sủng, thi nhân đã cực tả được những đau xót của các cung phi:

Trải vách quế gió vàng hiu hắt

Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng

Oán chi những khách tiêu phòng

Mà xui phận bạc nằm trong má đào...



Trở lại ý hướng mượn cảnh tả tình của thi nhân, chúng ta hãy đọc lại hai bài thơ (Đường luật) sau đây, của Bà huyện Thanh Quan và Cụ Nguyễn Khuyến:



CHIỀU HÔM NHỚ NHÀ

Trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn

Tiếng ốc xa đưa lẫn trống dồn

Gác mái ngư ông về viễn phố

Gõ sừng mục tử lại cô thôn

Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi

Dặm liễu sương sa khách bước dồn

Kẻ chốn chương đài, người lữ thứ

Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn !



THU ÐIẾU

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo

Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo

Sóng biếc theo làn hơi gợn tí

Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo
Từng mây lơ lửng trời xanh ngắt

Ngõ trúc quanh co khách vắng teo

Tựa gối ôm cần lâu chẳng được

Cá đâu đớp động dưới chân bèo.



Hai bài thơ này cùng làm theo thể Ðường luật, thơ bảy chữ tám câu, rất phổ thông từ đầu thế kỷ thứ XIX. Nữ sĩ Hồ xuân Hương cũng là một trong những nhà thơ sử dụng thể thơ này nhiều nhất.

Bài “Chiều hôm nhớ nhà” có dăm tiếng Hán -Việt như: hoàng hôn, ngư ông, viễn phố, mục tử, chương đài, lữ thứ nhưng không phải là những chữ quá khó. Sáu câu đầu tả cảnh để làm nền cho hai câu cuối tả tình. Bạn để ý cặp câu:”Gác mái... và Gõ sừng...”; cặp “Ngàn mai... và Dặm liễu...”, (động tự đối với động tự, danh tự đối với danh tự) làm theo thể biền ngẫu nghĩa là mỗi chữ đối nhau, nét đặc thù của thơ Ðường luật. Ðọc xong bài thơ ta thấy tâm hồn ta cũng chìm lắng vào nỗi buồn của “kẻ chốn chương đài, người lữ thứ” một nỗi buồn nhẹ nhàng nhưng thấm thía của hai tâm hồn xa nhau.

Như bài Thu Ðiếu, hay Mùa Thu câu cá, cặp câu “thực” và “luận”: “Sóng biếc...” đối với “Lá vàng...” và “Từng mây...” đối với “Ngõ trúc...”.Toàn bài không có một chữ Hán, một điển cố, vẽ ra bức tranh thu êm đềm, tịch mịch trong đó chỉ có một động vật duy nhất là nhà thơ đang thả hồn vào thiên nhiên với lá vàng rơi rụng, với từng mây xanh ngắt, với ngõ trúc quanh co. Tất cả đã toát ra mùi vị Thiền và bức tranh:” Vạn vật đồng nhất thể” vô cùng sâu sắc.



Hai bài thơ trên, cùng một số bài thơ khác của hai tác giả này và nhiều tác giả khác như Nguyễn công Trứ, Cao bá Quát, Hồ xuân Hương v.v…đã được đa số chúng ta học thuộc lòng từ hồi còn ngồi lớp 8, lớp 9 trong phần Cổ văn.

Tuy nhiên, vì thơ Đường luật phải tuân theo niêm, luật, vần và biền ngẫu như thế nên từ thế hệ 1932, các nhà thơ đã than là thể thơ này quá khó so với những thể thơ lục bát, song thất lục bát, nhất là thơ mới và thơ tự do ra đời trong khỏang thời gian đó. Các cụ nói:” Khó cho thiên hạ đến bao giờ...” để nói về thể thơ Đường luật này. Hơn nữa, khi phải diễn tả một tình cảm phức tạp, dài dòng thơ Đường không đáp ứng nổi như song thất lục bát và lục bát.Và cũng kể từ đó, các thể thơ tự do, thơ mới 8, 9 chữ hay thơ 7 chữ, mỗi đọan bốn câu, gồm nhiều đọan, vần cuối ở các câu 1, 2, và 4 rất được thịnh hành. Thể thơ Đường chỉ còn thấy thưa thớt nơi các cụ đồ nặng lòng với thơ cổ khi xưa và những tác giả không thích thơ mới. Cũng nên lưu ý, thơ mới có âm điệu, tiết tấu và cách diễn tả hùng mạnh mà thơ Đường không thể. Thơ tự do cho người làm thơ diễn đạt ý tưởng không giới hạn nhưng cũng không phải dễ để sáng tác một bài thơ tự do hay.

Để có một cái nhìn xuyên suốt về Thơ, nguyên tắc chung cho hầu hết các môn khoa học là: hợp lý = dễ hiểu = dễ nhớ, dù là toán học hay nhân văn. Từ những bài thơ cổ này, chúng ta cũng suy ra, để hiểu thơ cũng như để sáng tác thơ, chúng ta cần một ít chữ Hán-Việt, hiểu nghĩa và cách sử dụng chúng mới dễ quay trở khi làm thơ.



A--THƠ HAY RẤT DỄ THUỘC DỄ NHỚ



Từ đó ta thấy, thơ hay là thơ có thể học thuộc lòng một cách dễ dàng. Một học sinh có trí nhớ trung bình chỉ cần ngâm nga hai bài thơ của cụ Nguyễn Khuyến và bà huyện Thanh Quan nói ở trên vài lần là thuộc lòng. Thơ đọc trúc trắc, khó hiểu, vô nghĩa, không dễ dàng học thuộc, chắc chắn không phải thơ hay. Cũng nên lưu ý, thơ đọc trúc trắc chính vì tác giả của nó không am tường luật bằng trắc hoặc không sử dụng đúng qui luật bằng, trắc và vần.

Ðể kiểm chứng điều này, quí bạn đọc thử nhớ tên một nhà thơ, ông A, bà B v.v…cố nhớ lấy một bài thơ hay vài câu thơ của họ mà quí vị đã đọc, xem có thuộc được bài nào không, câu nào không. Không có, ấy là thơ ra sao quí vị đã biết. Nhưng có nhiều tác giả thời nay lại nghĩ cứ làm thơ khó hiểu, tối nghĩa hay vô nghĩa, cao kỳ, dùng những từ cho kêu là được quần chúng ái mộ. Sự thực không phải thế. Thơ kêu nhưng rỗng thì không khác một cái thùng phuy, càng rỗng càng kêu to.

Trước đây, rất nhiều người, ngay cả ở nông thôn Việt nam, đã học thuộc lòng Truyện Kiều, Chinh phụ ngâm, Lục Vân Tiên, Nhị Ðộ Mai, Cung oán ngâm khúc, Tì bà hành, Trinh thử, Trê cóc, Ngư tiều vấn đáp, Lục súc tranh công, Bích câu kỳ ngô v.v…lúc rảnh rang, đọc vanh vách cho nhau nghe dù có nhiều người không có sách hoặc không biết chữ, chỉ học lóm bạn bè. Sở dĩ họ thích, họ say mê vì lời Thơ gần gũi với họ, tả cái tâm lý chung của họ hay người xung quanh họ như Jacques Prévert, một Thi sĩ Pháp có viết:” Ðọc Thơ lại thấy có mình ở trong” cũng là ý nghĩa đó. Người nông dân học thuộc lòng dễ dàng như vậy vì những câu Thơ này giản dị, dễ hiểu, hợp lý, vần vò. Chính bởi thế, nguời ta còn gọi Thơ là văn vần để phân biệt với văn xuôi.

Trước 4-1975, ở miền Nam Việt Nam, có một số tác giả làm Thơ đăng trên các báo, tạp chí, nguyệt san, cả những nguyệt san được coi là thời thượng, nổi tiếng lúc đó mà nguời viết không tiện hài tên, bạn bè những tác giả này cũng ca tụng họ hết mình như hàng thi bá (một nhược điểm của giới làm Văn học Nghệ thuật cận và hiện đại, hay dở gì khen bừa); nhưng bây giờ hỏi còn ai nhớ được một bài Thơ của họ hoặc ít nhất là tinh thần những bài thơ đó không ? Chúng nói lên cái gì? Chúng ca tụng hay đả phá cái gì? Ðủ biết Thơ phải gần gũi với dân gian mới có thể tồn tại với thời gian. Thơ xa rời thực tế là chỉ để trang điểm nhất thời, dù Thơ bác học (Hán văn), cao xa đi nữa.



B-PHẢI GÂY ÐƯỢC SỰ XÚC ÐỘNG



Thơ là văn xuôi đã gạn lọc, cô đọng lấy phần tinh tuý sâu sắc của văn chương nên Thơ phải súc tích và truyền cảm nghĩa là gây được sự xúc động, xao xuyến từ tác giả sang người đọc.

Người đọc phải có được sự rung động của tác giả , dù cường độ kém hơn, mới được gọi là thơ hay. Thơ đọc lên trơ trơ trích trích, không chuyển động được một “thớ thịt đường gân” nào của người đọc, đó là Thơ kém giá trị. Ngưòi ta đọc Chinh phụ ngâm mà tưởng rằng mình là người chinh phụ, có chồng sắp ra ngoài quan ải đánh giặc, giữ nước. Người ta đọc Cung Oán mà cứ ngỡ mình là người cung phi bị thất sủng, nhà vua không đoái hoài tới.

Ðó là sự thành công của tác giả.



C-THƠ PHẢI NÓI LÊN MỌI KHÍA CẠNH CỦA ÐỜI SỐNG



Ðành rằng Thơ tình ái là loại Thơ nhiều người làm, nhiều người đọc nhất và cũng dễ làm hơn nhiều loại khác, nhưng một tác giả cả đời chỉ viết được những bài thơ tình ái hoặc ca tụng đàn bà như nhà thơ Ðinh Hùng là một (Ðường vào Tình sử, chính ông thú nhận), thì chưa thể gọi được là đã quán xuyến về Thơ.

Hầu hết những bài Thơ hay của những tác giả như Nguyễn bỉnh Khiêm, Nguyễn công Trứ, Trần tế Xương, Cao bá Quát, Bà huyện Thanh Quan, Nguyễn Khuyến, Nguyễn Du, Tản Ðà, Nguyễn Trãi v.v…đều là Thơ về Thiền, Thơ yếm thế, luận bàn thế sự, nhân tình thế thái, Thơ đạo lý, triết lý cuộc đời, thơ nhàn v.v… mà rất ít hoặc không có Thơ tình.

Nguyễn Du tả Kiều trong thanh lâu, Kiều tiếp khách, Kiều tắm… vì Kim Vân Kiều là một cuốn tiểu thuyết Nguyễn Du phỏng theo cốt truyện của một tác giả Trung hoa (Thanh Tâm tài nhân) trước tác ra và đặt tên là Ðoạn trường Tân Thanh. Là tiểu thuyết, vả lại trung thành với nguyên tác, Ðoạn trường Tân Thanh cần phải có đủ tình tiết, hỉ, nộ, ai, lạc, ái, ố, dục, người đọc mới thấy hết được những khiá cạnh của nhân vật chính trong truyện. Chứ không phải ông có ý tả chân để khiêu dâm như một số người đã gán cho ông (Huỳnh thúc Kháng, Ngô đức Kế: ai, dâm, sầu oán, đạo, dục, tăng, bi) hay như Nguyễn công Trứ: “Bán mình trong mấy mươi năm, Ðố đem chữ hiếu mà lầm được ai.”)

Quan niệm coi Kim Vân Kiều là một cuốn tiểu thuyết dâm ô đã quá lỗi thời. Trái lại người ta có thể tìm trong đó những vần thơ bất hủ được lưu truyền mãi mãi. Chúng ta chỉ nên coi Kiều là một tác phẩm văn chương mà thôi. Càng không nên đưa Kiều ra làm mẫu mực về đạo đức, luân lý mặc dù nhân vật Kiều rất nhân bản, chứa đựng đầy đủ tâm lý của con người bình thường.

Theo thiển ý, chỉ có một điều tiếc: Nguyễn Du không sáng tác mà nhờ vào một cốt truyện Tàu, dĩ nhiên thuộc thời đại vua Tàu, nhân vật Tàu, phong tục, văn hóa Tàu..., tuy cũng tương cận với chúng ta nhưng không thể bằng tất cả đều là Việt Nam.



D-CUỘC ÐỜI: ÐỀ TÀI VÔ TẬN CHO THI NHÂN



Cõi nhân sinh này còn rất nhiều điều cần đến nhà thơ, nhà văn ghé mắt đến. Nào là tôn giáo, gia đình, xã hội, đất nước, quê hương, dân tộc, tự do, dân chủ, bình đẳng, nào là công bằng, bác ái, vị tha, hi sinh cứu giúp kẻ khốn cùng… Ngay như thiên nhiên, cây cỏ, thú vật, chim muông, gia cầm, gia súc cũng là những đề tài vô tận.

Học giả Phạm Quỳnh trong báo Nam Phong xuất bản năm 1921 có viết:”...Làm một bộ tiểu thuyết, cốt là đặt cho hay, viết cho khéo, cho người đọc có hứng thú, ...có lẽ ở những nước văn minh có thể nghĩ như thế được; nhưng ở những dân còn bán khai như dân ta thời văn chương rất là quan hệ cho đời lắm, nhà làm văn có cái trách nhiệm duy trì cho xã hội, dìu dắt cho quốc dân, nếu làm sai trách nhiệm ấy thời dẫu văn chương hay đến đâu cũng có tội với quốc gia, với danh giáo vậy. Các nhà tiểu thuyết ta há không nên cẩn thận lắm ru?” (Hết trích)

Tác giả Tô Hoài thời tiền chiến chỉ tả mấy con dế mèn phiêu lưu mà cũng được học sinh đua nhau đọc, nổi tiếng một thời. Vậy không phải chỉ Thơ tình ái mới ăn khách. Yêu đương, nhớ nhung, dang dở, chia phôi …chỉ bấy nhiêu, không phải lúc nào độc giả cũng “tiêu hoá “được. Viết lắm sẽ nhàm. Cứ một loại Thơ đó chỉ chứng tỏ tác giả không thể viết và nghĩ đa dạng mà thôi. Có nghĩa là tác giả không đủ tài. Mà cuộc đời hiện đại lại quá đa dạng, đa phương. Sự biến hoá của cuộc đời làm ta chóng mặt. Một vị Tổng Thống Mỹ, ông Franklin Roosevelt bảo với mọi người, trước khi ông đọc diễn văn trước quốc dân:” Vỗ tay nhiều không có nghĩa là diễn văn hay” Ta cũng có thể lấy câu đó áp dụng cho một số tác giả thơ, văn ngày nay được bè bạn dùng ống đu đủ thổi phồng và vỗ tay quá lố. Và đó cũng là lý do làm mất niềm tin của đa số độc giả có trình độ.



Đ-LÀM THƠ PHẢI TUÂN THEO NIÊM LUẬT, BẰNG TRẮC



Ngoại trừ Thơ tự do, không cần vần, không niêm luật bằng trắc, không giới hạn số câu, số chữ trong câu (Xin đọc bài Thương tiếc Columbia), còn các thể thơ khác như lục bát, song thất lục bát, ngũ ngôn, thất ngôn (Ðường luật), Thơ Mới … đều phải theo luật Thơ (vần, bằng trắc) Thơ mới hay. Vần dùng gượng ép, mất hay một phần. Chữ đúng ra phải vần mà không vần, không hay.

Ngoài ra, cũng để nhắc lại, cách dùng chữ, gieo vần thật quan trọng. Có nhiều từ kép, cụm từ có thể dùng xuôi ngược sao cũng cùng nghĩa. TD: đớn đau hay đau đớn, trôi nổi hay nổi trôi, phiền muộn hay muộn phiền, nghĩa đều như nhau. Nhưng không thể viết xa xót thay vì xót xa, loài lạc thay vì lạc loài, nhiên tự thay vì tự nhiên. Những chữ bị đảo ngược như vậy hoặc có nghĩa khác hoặc vô nghĩa. Cần nhất là tránh làm Thơ vô nghĩa hoặc tối nghĩa dù đọc lên đầy hán tự có vẻ bác học.



E-Ý QUAN TRỌNG HƠN LỜI



Ðiều chót, dù còn nhiều điều chưa nói do giới hạn của bài này. Nếu ta không thể thoả mãn được cả hai phương diện hiệp vận (vần) và ý thì nên dùng chữ nào cho rõ ý còn hơn là dùng chữ hiệp được vần mà ý sai lạc hoặc vô nghĩa. TD: Bốn câu của cụ Yên Ðổ.


Cũng có lúc chơi nơi dặm khách

Tiếng suối nghe róc rách lưng đèo

Có khi từng gác cheo leo

Thú vui con hát lựa chiều cầm xoang


Tất cả đều hiệp vận ngoại trừ “leo” và “chiều”. Tuy nhiên, “chiều” mới đúng nghĩa. Nếu dùng “chèo” thì hiệp vận nhưng sai nghĩa.

Thí dụ khác: Bốn câu Thơ dịch của người viết bài này:

Xuân sang ngoạn cảnh xem hoa

Hè về hóng mát tà tà ao sen

Vào Thu rượu cúc êm êm

Ðông coi tuyết phủ, nối vần Nàng Thơ(TÐN)


Tất cả đều hiệp vận, ngoại trừ “êm” và “vần” , nhưng đúng ý nghĩa. Giả sử thay hai chữ “nối vần” bằng hai chữ “êm đềm” cho vần với câu trên thì trước nhất bị điệp ngữ êm, thứ hai “êm đềm Nàng Thơ” lại có nghĩa khác, không nói được cái thú ngâm Thơ, sáng tác Thơ của tác giả. (Ðông ngâm bạch tuyết thi). Bài thơ trên dịch từ bài thơ chữ Hán:

Xuân du phương thảo địa

Hạ thưởng lục hà trì

Thu ẩm hoàng hoa tửu

Ðông ngâm bạch tuyết thi

Ý nghĩa của một câu Thơ, một bài Thơ là quan trọng như vậy.

Một bài Thơ hay, một câu Thơ hay rất dễ nhìn ra y như một bông hoa đẹp. Ðâu cần phải phân tích cánh hoa làm sao, đài hoa, sắc hoa thế nào, ta mới biết là bông hoa đẹp.

Tiền nhân xưa sáng tác Thơ, vào hội Thơ, ngâm Thơ như một cái thú của đời người, nhất là khi về già. Không gì bằng có bạn Thơ, có giấy bút, có rượu, dù chỉ thanh đạm, cùng làm Thơ, cùng bàn luận về văn chương, về những hào khí của người xưa. Tổ tiên ta dùng Thơ để nói về mình, về người, dạy đời, mỉa mai những thói rởm của đời, tôn vinh những thú vui thanh quí, cao nhã “an bần lạc đạo” mà Thơ chính là một dụng cụ sắc bén và đắc dụng nhất cho các mục tiêu đó. Ta thử đọc lại một bài thơ của cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm:


THƠ NHÀN


Một mai, một cuốc, một cần câu

Thơ thẩn dù ai vui thú nào

Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ

Người khôn, người đến chốn lao xao

Thu ăn măng trúc, đông ăn giá

Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao

Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhắp

Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao!



Bài sau đây của thi hào Tản Ðà Nguyẽn khắc Hiếu, làm cho vở chèo Thiên thai. Ðây là cảnh hai tiên nữ tiễn Lưu Thần, Nguyễn Triệu về trần:

TỐNG BIỆT
Lá đào rơi rắc lối Thiên thai
Suối tiễn, oanh đưa những ngậm ngùi!

Nửa năm tiên cảnh
Một bước trần ai

Ước cũ, duyên thừa có thế thôi!

Ðá mòn, rêu nhạt
Nước chảy, huê trôi,

Cái hạc bay lên vút tận trời

Trời đất từ đây xa cách mãi

Cửa động,

Ðầu non,

Ðường lối cũ,

Ngàn năm thơ thẩn bóng trăng chơi!



Dù là một huyền thoại, người đọc Thơ không khỏi bùi ngùi cho cuộc chia tay giữa người tiên, kẻ tục sau một thời gian ngắn chung sống. Chữ dùng rất thanh thoát thích hợp với cảnh tiên: lá đào, Thiên thai, đá mòn, rêu nhạt... cái hạc, cửa động, đầu non ... và kết thúc bằng ánh trăng mơ hồ huyền ảo muôn đời soi bóng. Một bài Thơ tuyệt đẹp. Từ đó chúng ta suy ra Thơ là thơ thẩn, là mơ hồ, đôi khi xa rời thực tế. Như nhà thơ Xuân Diệu đã viết:


Là thi sĩ nghĩa là ru với gió

Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây...


Thơ là kết tụ của tình yêu, tình yêu nam nữ, vợ chồng, tình yêu thiên nhiên, tình yêu con người. Thơ là tự do, phóng khoáng, là sắc sắc không không của nhà Phật, là Vô vi, Thiền quán như Lão tử thực hành và đôi khi cũng cần phải yếm thế, chán cái đời sống đầy tục lụy này như Cao bá Quát, hay châm biếm những thói rởm, tật xấu của người đời như Trần tế Xương... Thơ thực quá, thô sơ quá, thơ không hay, không thoát. Nhiều bài không thể gọi được là Thơ mà chỉ là những bài vè dân quê truyền tụng ở nông thôn. Thơ lục bát tuy vậy rất khó làm, dễ trở thành bài vè ít giá trị. Làm được Thơ lục bát như truyện Kiều là một tuyệt tác.

Có nhiều bạn đọc viết thư cho người viết hỏi họ có thể sáng tác Thơ, có thể thành nhà thơ được không? Tiện đây, xin trả lời chung như thế này:

Ai cũng có thể sáng tác và trở thành thi sĩ, nếu:

a- Yêu thơ, đọc nhiều thơ, học thuộc thơ kiểu mẫu, thơ hay, chất Thơ ngấm vào trí óc giống như chất bổ ngấm vào thân thể, chúng giúp cho nhà thơ rất nhiều. Tuy vậy xưa kia đã có những người thuộc lòng cả cuốn truyện Kiều, cả cuốn Nhị độ Mai hay Bích câu kỳ ngộ nhưng vẫn không thể sáng tác Thơ.

b- Có thiên khiếu về Thơ. Có sự rung cảm, xúc động sâu xa như sợi dây đàn hoặc cái sáo trong không gian như đã nói ở trên.

c- Có vốn liếng nhiều về từ ngữ để sử dụng khi cần diễn dịch một ý tưởng thành lời nói, chữ viết, nhất là thành Thơ. Thơ tiếng Việt rất cần danh từ Hán - Việt.

d- Nắm vững các niêm, luật (bằng, trắc, vần) và các thể Thơ. Dùng chúng như những cái chìa khóa dẫn đường vào việc sáng tác Thơ.

e- Tuân theo các niêm, luật đó ngoại trừ Thơ tự do. Tuy nhiên, dù là Thơ tự do, nó vẫn không phải văn xuôi, vẫn cần một sự sắp xếp ý, lời và vẫn cần vần khi có thể cho câu thơ nhịp nhàng, cân đối.


Ðể bạn đọc hiểu thêm, xin nói như thế này. Có những nhà văn viết văn khá hay, nổi tiếng nhưng chính những nhà văn đó nói họ không thể sáng tác Thơ mặc dù chữ nghĩa đầy đầu.

Ngược lại, có những thi sĩ không thể viết truyện, viết bình luận, nghĩa là văn xuôi.

Bởi như đã nói, tuy cùng là văn chương nhưng chúng hoàn toàn khác biệt về phương diện sáng tác. Lại cũng khác biệt về phương diện thưởng thức. Cũng cần nói thêm, khi đã không có trình độ thưởng thức thì bài nào cũng như bài nào, vàng thau lẫn lộn, bị đánh giá như nhau. Trình độ thưởng thức chính là những kiến thức thu thập được trong lãnh vực Thơ, nó chính là những bước căn bản đầu tiên đưa đến sự sáng tác Thơ nếu có hứng sáng tác.

Luận bàn về Thơ, chục pho sách cũng không đủ nói hết. Ðể kết thúc bài mạn đàm thiếu sót về Thơ này, xin mời quí bạn đọc một bài Thơ lục bát của tác giả bài này, bài “Chiều Ba Mươi”, thơ vui Tết và bài “Nói với Bút” cả hai đã đăng trên nhiều báo từ năm 1978 và 1992. Bài sau tác giả mượn cây bút để nói lên nỗi lòng của mình.



CHIỀU BA MƯƠI



Vòng tay nhật nguyệt luân hồi

Cho Xuân trở lại nét môi diễm kiều

Lược gương từ giã cô liêu

Nâng niu mái tóc đây chiều ba mươi
Trẻ thơ tươi tắn nụ cười

Ðầu xanh, đầu bạc người người vui lây

Gió ngoài song, lạnh hiên tây

Chiều Xuân thi hứng lúc đầy, lúc vơi

Trong bình đào thắm, mai tươi

Nhìn em muốn hỏi Xuân cười lúc nao?

Giang tay bồng nhẹ Xuân vào

Môi son má phấn: Mai, Ðào hay em?







NÓI VỚI BÚT



Bút ơi ! Yêu bút thiết tha

Bút theo ta chạy ta bà khắp nơi

Mùa Xuân rừng núi rong chơi

Miền quê, thành thị khắp nơi ra vào

Hạ về bút lắm xôn xao

Biển giông bão nổi ào ào chớm Thu

Mùa Ðông bút có sương mù

Có đôi chim gáy gật gù sớm mai

Ðường đời lắm nẻo chông gai

Bút cùng ta luận một vài điều hay

Cường quyền bút chẳng run tay

Bút mong Dân tộc những ngày sáng tươi

Chán đời vẫn hé môi cười

Ta cùng với bút một đời bên nhau

Vì ta bút trải tình sâu

Vì ta nên bút giãi dầu nắng mưa

Lòng ta bút hiểu hay chưa ?

-------------------------------------------------

* Little Saigon, CA 6-4-2002
G.S. Xuân Vũ TRẦN ÐÌNH NGỌC

Đăng nhập để trả lời
0

.






THƠ - Ý của THƠ
và Nàng Thơ.





__________________________________




Để làm thơ,thường thì người ta biết rõ tại sao mình làm thơ.Thơ là một cảm xúc đến có thể rất bất chợt. Một ngày mưa dầm dề,một góc sáng trống trải hay vào một buổi đêm lang thang ở đầu góc phố,những câu chữ,những ý tưởng có thể đến bất chợt.Người làm thơ nắm bắt ý tưởng và ghi lại vài câu chữ trong đầu óc hoặc tìm tờ giấy cây bút để thành hình,dàn dựng cho một hình ảnh.Có thể rất thực thể,có thể rất trừu tượng.

Người có thói quen và không có cái thói quen nhìn ngắm một tác phẩm kiểu trừu tượng của Picasso có những ý nghĩ rất khác nhau.
Tại sao Picasso không vẽ thẳng hình dáng của một người đàn bà xinh đẹp mà lại vẽ kiểu rối rắm nguệch ngoạc ?
( Ý nghĩ của người không thích và không hiểu tranh thể loại này )

Khi nhìn một bức tranh lập thể của chiều hướng này,người yêu thích lại có cái nhìn qua những cách hài hoà của màu sắc và đường nét diễn đạt khác nhau và người thưởng thức có thể tưởng tượng theo cái cảm quan của mình...

Đó là tạm thô thiển để nói về hình ảnh ,màu sắc trong sự sáng tạo và cung cách cảm nhận khác nhau.

Trở lại vấn đề của thơ và cảm hứng của thơ.Người làm thơ có nhiều tâm trạng khác nhau trong các thời kỳ.Đang yêu đương,người thơ cũng có thể nghĩ đến những trường hợp chia lià sau sự kích thích hưng phấn,hắn cũng có thể buồn rầu,bi quan tưởng tượng đến một sự chia ly " có thể ".Và điều Có Thể này không nhất thiết là có thể xảy ra.

Khi nắm bắt trong một khoảng chốc ý tưởng để thành hình cho bài thơ,không hẳn là người viết phải rất " thành thật " kể lể hết tâm sự của mình như kiểu " vạch áo cho người xem lưng " ,để người đọc đoán được và khẳng định được
rằng : " À,cái người này dang buồn đau,thất tình ".

Không . Người làm thơ có sẵn một bối cảnh,một trí nhớ,một kinh nghiệm sống mà chỉ hắn mới biết rõ được là tại sao hắn viết,tại sao hắn làm một bài thơ như thế.Và khi nói về một câu chuyện tình yêu,người thơ phải lấy ra một hình bóng nào đó như một mẫu tượng có tên là Nàng Thơ ( đối tượng ) để viết .Đối tượng này không nhất thiết là một người thật ngoài đời.


Vưà qua,tôi gặp bạn bè,có vài người đọc hỏi :

- Chữ Em và chũ Nàng trong những bài thơ của ông là ai ?

- Ông đang yêu và có phải ông đang thất tình ?


Tôi ngậm câm không trả lời.Biết trả lời ra sao ? Cải chính hay không là cái quyền riêng của người viết.Hắn biết tại sao hắn đọc thơ và làm thơ.Hắn có cái chủ quyền tối ưu rất độc lập của mình.Vì hắn biết : Hắn viết cho hắn.Viết như một cách làm dịu lại đời sống.

Tình yêu là một điều kỳ bí.Trong thơ văn,tình yêu cũng là một thứ không khí để chữ nghĩa có đất để sống.






đăng sơn.fr







Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»