📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TẠI SAO CHÚNG MÌNH LÀM THƠ ?

112 trả lời, 22.461 lượt xem — Trang 2 / 4


..



CÕI MỜ ẢO CỦA NHÂN GIAN.



________________________________





Có những điều mà ta không tài nào hiểu nổi ! Nhất là khi nói về cái thế giới rất huyền ảo và mông lung của thế giới chữ nghĩa.


Khi thích văn chương thì ta tìm đọc những bài viết hay ở cõi chữ nghĩa.Tuy rằng là một người không mặn mà lắm với thế giới Thi Ca của một Nguyên Sa,Nguyễn Tất Nhiên hoặc các tác giả khác nhưng tôi đã có dịp đọc thơ và tìm hiểu về thơ và những kỷ thuật làm thơ qua những sáng tác.

Gần đây,ở thế giói Internet,qua một vài diễn đàn,tôi chú ý đến một vài chủ đề chuyên đăng thơ của một nhà thơ rất nặng tình với Huế và miền đất đỏ.

Người đăng chủ đề này có nhiều cái nick ở các diễn đàn khác nhau ( và chỉ là một người ).Người lấy nhiều cái tên ở một diễn đàn hoặc các diễn đàn khác nhau là cái quyền của họ. Tôi không có gì để thắc mắc và phản đối.Vì nghĩ rằng ai cũng có những lý do riêng về cái bút hiệu hoặc cái tên chọn của họ.


Nhưng có điều là người lấy nhiều cái tên và đã đăng tải những chủ đề về nhà thơ yêu Huế đó là một người quen khá thân với tôi.

Khi tôi thắc mắc hỏi :

- Nhà thơ đó là cái gì của bạn ?

Người bạn viết ấy chỉ cho biết nhà thơ ấy là một người bạn khá thân và người bạn rất ái mộ tài thơ ấy. Ngoài ra,nhà thơ ấy là người vẫn liên lạc thường với người bạn viết.


Ngày hôm nay,nhân việc tìm đọc vài bài viết ở trang chính một diễn đàn,tình cờ tôi đọc được một bài viết rất hay và cảm động về nhà thơ ấy và thấy có ghi năm sinh và ngày mất của người thơ.Tôi thấy bàng hoàng và ngỡ ngàng.


Tôi tự đặt câu hỏi :

- Tại sao người bạn viết thân tình ấy lại không nói rõ cho tôi biết là người thơ ấy đã mất khi tôi hỏi về mối giao tình giữa họ ?



Có điều gì bí mật ? Có điều gì không ổn ?

Lại thêm một huyền thoại bao quanh một câu chuyện như có vể trang điểm cho văn học sử chăng ?


Biết thế nào là thế nào ? Thế giới của chữ nghĩa và thế giới ảo có điều gì khác nhau ?






đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0





....


THẾ GIỚI CHỮ VÀ THƠ.



____________________________________




Xin Giữ Giùm Một Tiếng Chuông Ngân
Thơ: Trần Kiêu Bạc



Chào Sàigòn, chào cơn gió mùa Đông
Hỏi thăm những hàm răng run lập cập
Những làn môi xám màu trong gió bấc
Tưởng lạnh nhiều,chừng mười mấy độ C

Lề đường vỡ bung dưới bước chân đi
Guốc cao gót rung từng viên gạch vỡ
Đêm gần khuya chờ nhau đi Thánh Lễ
Áo đủ màu trộn vào tiếng chuông xa

Đêm của chúng mình, không của người ta
Đêm của em, đêm xuýt xoa bờ vai lạnh
Đêm của anh, đêm ngọt ngào bàn tay ấm
Đêm đầy trời sao, “Đêm Thánh Vô Cùng”

Bềnh bồng trong nhau giữa tiếng chuông ngân
Dập dềnh ngoài nhau bụi đường mệt mỏi
Nghĩ đêm dài mà đêm qua rất vội
Còn lại trong nhau nỗi nhớ bềnh bồng

Xin em giữ giùm một tiếng chuông ngân
Rúc vào chăn êm còn vang chuông đổ
Cất cho anh chút chuông lùa qua khe cửa
Chuông của Nhà Thờ, chuông của tim anh!



TRẦN KIÊU BẠC





______________________






Dẫu suốt đời mình vất vả tìm nhau *
( TrầnKiêuBạc )






DẪU MỘT ĐỜI
_________________________________
đăng sơn.fr & Trần K.Sơn





Người phương ấy - ta bên này lưu lạc
Khung trời nắng vẫn là mối tình chung
Biển vẫn xanh nay là tình biển khát
Cũ ta rồi,cứ một thuở lưu vong

Em Sài Gòn,ai một đời nhung nhớ ?
Những con đường còn ghi lại bước chân vui ?
Góc quán ấy,ai còn dành giữ chỗ ?
Tóc vẫn còn nhắc nhở đến một thời ?

Ta vẫn thế,vòng tay ôm tình nhớ
Dẫu một đời,vẫn vất vả tìm nhau - - -







VỀ MỘT THỜI HUẾ XƯA. ___________________________________
Trần K.Sơn



Trả người về với bài thơ rất Huế
Huế một thời gió bụi ở riêng ta
Áo trắng ấy,con đường ghi vết cũ
Vẫn một đời tô điểm dấu sót sa

Trả người về ngôi trường mềm đất đỏ
Từng cơn mưa vẫn gợi nhớ xôn xao
Ngày tháng ấy xa rồi những rạo rực
Đành lìa rồi cho cũ mối tình nhau

Đăng nhập để trả lời
0




* ĐI DẠO Ở VƯỜN THƠ


_______________________________________________




Thơ VƯƠNG TRẦN TUẤN





MÙA ĐÔNG ĐÀ LẠT

Cơn lạnh se da
Tách café hững hờ nhỏ giọt
Khu vườn có những tán lá màu ngọc bích
Dãy hành lang rêu phong
Thoang thoảng mùi Ngọc lan

Hoa Mimosa rực vàng
Ô cửa kính lóng lánh vài hạt sương ban sớm
Bên voan cửa màu hồng
Có đôi mắt mùa đông
Vô tình chạm vào đáy cốc

Mùa đông Đà lạt
Sương giăng kín khu vườn cổ tích
Vòm cổng chạm trổ cầu kỳ
Có bầy chim di trú lặng lẽ ẩn thân

Phố núi cựa mình khe khẻ
Người lử khách
Ra đi từ sáng tinh mơ
Ngang qua khu vườn cổ tích
Nghe mùi hương nhè nhẹ bay theo.





VƯỜN NHÀ EM

Tôi đi
bằng đôi chân trần
Vườn nhà em đang mùa trỉu trái
Em lẫn giữa
màu xanh mềm mại
Tôi hát bâng quơ
theo lời gió thầm thì.



NGÀY VỀ PHỐ BIỂN

Tôi về Vũng tàu
Mùa mưa bắt đầu nặng hạt
Đường về nhà em khan khác
Bầy chim bắt sâu râm ran gọi nhau

Loanh quanh Bãi Sau
Dãy cafe xưa vẫn còn ngắm biển
Nơi mà mỗi sáng em vẫn loay hoay
Bỏ chút xíu mặn mòi vào vị đắng
Ví như mai mốt xa nhau
Anh về cao nguyên chập chùng đồi núi
Có chăng"chớp bể mưa nguồn"

Bãi Trước
Buổi chiều mịt mờ khói sóng
Bầy chim quen ríu rít gọi đàn
Tuổi thơ em gắn liền với biển
Em sợ về xứ xa
Có ai vỗ về như sóng
Nên tình yêu lao đao

Biển đêm ngái ngủ
Bàn tay khe khẽ chạm vào
Òa vỡ bao điều tha thiết
Mai về cao nguyên gió lạnh sương mù
Hạt mưa thành muối trên tay ran rát.





* THƠ THY NGUYÊN 81


ĐỘC THOẠI

Quá nửa đời
người
vẫn là người khách trọ
nửa tầm xuân
nửa lại đo phần.

Người xây những cây cầu ken dày màu xạm
ngược xuôi hỉ nộ đong đầy
người hành bộ vá đời mình trên cỏ
gột rửa bụi phiền
người độc thoại với gương...




CHỢ XUÂN

Xuân bện những bụi mưa còn đợi
Em dùng dằng chắt giọt bán mua
Chiều phẳng lặng như tờ giấy
Lời anh cong
Em ở đợ bước chân.

Thấm thoắt đã mười năm
Nụ cười anh chưa cũ
Giấc ngủ chập chờn những dại khôn không đủ
Người cầm cả hạt mưa không giấu nổi ngón hoa.

Thôi thì rét đã tận cùng đáy cốc
Mấy mùa thương đã mòn vẹt bến thơ
Yêu đến hết nghĩa là còn mong một cánh cửa
Xôí xả bật mở để nguội đến bây giờ...

Ngoài kia gió xuân lan man neo đậu
Người khản giọng rã rời
Sau một hồi trút hội thoại đa mang
Phía bên kia vừa vặn gửi lại loạt âm thanh tun tút
Thì mưa xuân cứ cùng em xuống chợ
Cứ bện những bụi người cho hối hả gọi tên.





CẦM MƯA


Cầm cho được những niềm vui
Cầm cho cạn cả nỗi buồn đã vướng
Đêm cô đặc
Đêm như thoát xác cỏ cây.

Giờ. Em cầm mưa tự mình tan chảy
Cái ngoảnh mặt phủ dầy
Lẫn vào đêm mộng mị
mỏng như cánh chuồn bay thấp.

Ai biết đêm nói với ngày những gì
Ai biết gió lẻn trăng cười với giấc mơ không thật
Cánh cổng bé li ti xạt xào phía ngực
Ước một lần đến chợ tình Khâu Vai.

Em. Lâu rồi không vẽ người trong mưa
Trong giăng giăng của của bốn bề mắt ướt
Gió liu riu ru nỗi niềm bay ngược
Thèm giọt rượu tận đáy cốc trái mùa.




* THƠ BIỂN HỒNG



BIỂN YÊU.


Lắng nghe biển thở trong lòng
Thì thầm câu hát trên cồn cát cao
Làm sao để biết còn nhau ?
Làm sao để giữ nguyên màu tình yêu ?

Biển nằm đợi cánh hải âu
Tình anh như sóng ân cần hỏi thăm
Em là bãi cát lặng thầm
Chờ anh phủ sóng ôm chầm lấy em.





Lắng Đọng


Cô đơn mình em nơi khung cửa
Ở giửa ngày mưa rả rít sầu
Tiếng hát lần tìm qua nổi nhớ
Tan loãng vào tim nửa giấc mơ


Ta chạy vòng quanh ở cuộc đời
Như mây bay mãi đến chơi vơi
Bóng anh tìm bóng em ngày tháng
Biết đến bao giờ thôi lẻ đôi . .


***



Hẹn anh cuối ngõ đường xưa
Hương mùi dạ lý đong đưa tình nào
Long lanh ánh mắt trời sao
Nụ hôn tình ái anh trao ngọt ngào
Tìm câu ngôn ngữ dạt dào
Theo con sóng dỗ cho vừa lòng em
...Hẹn nhìn ánh mắt đêm sâu
Hẹn nhau để mãi một câu ân tình..






* Thơ @nguyênhạ



VẾT HẠ.


vết mùa hạ chúm chím nơi cửa sổ
xoã tóc dài từ nỗi nhớ xa xăm
anh ở đâu làm hồn em nhung nhớ ?
tình em đây,vẫn còn chỗ cho nhau

Vẫn trời hạ,biển dài theo con sóng
Bãi cát nằm thoai thoải dưới trời mây
Đỏ bờ môi nghe dấu đời níu động
Tím mắt rồi khi chờ một vòng tay






LẶNGTHẦM
Ở CƠN BÃO CHIỀU



Cơn bão nhỏ bay về thành phố
Chập chùng cơn gió buốt lạnh tôi
Những hàng hiên phố vắng bỏ ngõ
Phố mưa,phố vắng cả tiếng cười

Cửa kính mờ ,ngôi quán buồn lên tiếng
Mời tôi vào một góc lặng trầm ngâm
Ly cà phê lười biếng không mở miệng
Ngó tôi buồn - hai đứa ngồi lặng câm





__________________________________________
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-16 09:15:08mưa phố núi>
Vằng Vặc Muôn Thu
 
                        ---Thơ Thâm Tâm ---
 
Tên thật là Nguyễn Tấn Trình ,sinh ngày 12 tháng 5 năm 1917 , Hải Dương ,Bắc Việt. Ông làm thơ rất nhiều thường đăng trên các tạp chí như Tiểu thuyết thứ bảy ,Tiểu thuyết thứ năm ,Ngày Nay nhưng không xuất bản thành sách.Thi nghiệp của ông có một giai thoại mà khách yêu thơ không thể không biết : đó là mối tình nửa hư nửa thực của ông và nữ thi sĩ T.T.KH , tác giả bài thơ Hai sắc hoa ti-gôn. Cho đến nay sau gần một thế kỷ ,vẫn không ai biết gì thêm về mối tình bí ẩn này.
 
        Khi chiến tranh Pháp Việt bùng nổ ,cũng như nhiều thanh niên Việt Nam yêu nước khác.Nhà thơ Thâm Tâm tham gia cuộc kháng chiến dành độc lập cho quê hương. Khi đất nước chia đôi không ai nghe tin tức gì về nhà thơ này. Năm 1968 , trong bộ sách biên khảo Việt Nam thi nhân tiền chiến ,trong phần tiểu sử ,ông Nguyễn Tấn Long ghi rằng : có tin thi sĩ Thâm Tâm đã chết bên bờ sông Đuống. Thi ca Việt Nam đã mất đi một tiếng thơ nồng nàn cả về tình yêu lẫn tình non nước.


TỐNG BIỆT HÀNH

Đưa người ta không đưa sang sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong
Đưa người ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình một dửng dưng
Ly khách ! Ly khách ! Con đường nhỏ 
Chí lớn chưa về bàn tay không ,
Thì không bao giờ nói trở lại  !
Ba năm mẹ già cũng đừng mong.

Ta biết người buồn chiều hôm trước
Bây giờ mùa hạ sen nở nốt
Một chị hai chị cũng như sen
Khuyên nốt em trai dòng lệ xót
Ta biết người buồn sáng hôm nay
Trời chưa mùa thu tươi lắm thay
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt ướt
Vo tròn thương tiếc chiếc khăn tay...

Người đi  ! Ừ nhỉ ! Người đi thực !
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Chị thà coi như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu cay.

Mây thu đầu núi gió lên trăng
Cơn lạnh chiều nao đổ bóng thầm
Ly khách ven trời nghe muốn khóc ,
Tiếng Đời xô động tiếng hờn căm.
 
 
NGẬM NGÙI CỐ SỰ
 
Lảo đảo năm năm lệ mấy hàng
Ngậm ngùi cố sự , bóng lưu quang
Cuối thu mưa nát lòng dâu bể
Ngày muộn chuông đau chuyện đá vàng.

Chán ngán nhân tình sầu ngất ngất
Già teo nhân thế , hận mang mang...
Hẹn cùng trời đất mòn xuôi ngược
Chí lớn không đầy nửa tấc gang.

trích tuần báo Sài Gòn Nhỏ - của chị Hoàng Dược Thảo
Little Sai Gon New of California

 




Đăng nhập để trả lời
0


**

@ - Cám ơn Mưa đã ghé với trang chữ.

Mưa đã có một bài viết tên Hương Sả ( Xả )- Hay lắm ! ( Nhẹ nhàng )

Chúc Mưa hay mưa.


nđs. -----------
Đăng nhập để trả lời
0

----





- Cám ơn MưaPN đã có công đưa bài sưu tầm về các hình thức " lạm dụng " chữ nghĩa vào trang nhà.

Đây là một trong những điều đáng để ta phải suy nghĩ khi đọc và viết.

- Chúc Mưa hay mưa và có lắm điều vui,an lành.




nđs.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-12 10:27:46Ct.Ly>
XIN MƯA DỪNG BƯỚC


chiều ni em gặp mây ngoài phố
em hỏi chiều qua anh ở đâu
mây trả lời em nhìn mưa giỏ
trong tách trà sen sẽ thấy nhau

viên đường lẽ ngọt sao nghe đắng
hay lỗi em buồn khi vắng anh
dường như môi thấm mùi biển mặn
nên mắt màu em chớm khói lam

rồi mưa quay quắt trên từng ngõ
xuôi xuống miền sông , trôi lang thang
tiếng khóc hải âu vang đâu đó
lồng tiếng lòng em chất ngổn ngang

rồi mây nhón bước ngang thềm gió
ngồi quán nhìn theo chân cơn mưa
nội nhớ về anh , mưa tim đổ
ngay chiều rất trẻ , nắng còn trưa

em buồn nên níu mây than thở
mây bảo dừng mưa cho nắng về
đem em đi gặp trời thương nhớ
mỗi cuối tuần em mắt đỏ hoe

đh

Sơn thân mến
 Tím vừa ngủ dậy , vào ĐT , thấy mình đang nằm trong phòng mổ , mà vị bác sĩ mỗ xẽ mình không ngoài ai hơn là Sơn , người em và bạn thân của o Tím. Sơn mỗ xẽ Tím nhớ phải tìm người " chụp thuốc mê " giỏi và may bằng những sợi tơ của " một người rất có duyên với Huế " nghe.
Bài viết của Sơn rất hay và dễ thương , và độc đáo; ngoài người Tím vừa kể trên , Sơn là người đã hiểu những cơn mưa bất chợt của Tím , cho nên vừa mới  "xin mưa dừng bước " ghé nhà thăm Sơn nì !
Không ngờ Sơn đã hiểu tâm tình Tím qua những khúc ruột của mình bằng những giọt mưa tim.
Cám ơn Sơn rất nhiều chi lạ
Chị
o Tím


R
Đăng nhập để trả lời
0


-














----------------------



* Cám ơn OTím đã đọc bài.

tình thân


nđs.
--

Đăng nhập để trả lời
0




VƯỜN CHỮ -

_______________




Có lắm lúc tôi muốn cám ơn chữ nghĩa.

Cám ơn rất thật tình vơí với biết bao sự thiện cảm.Vì những lẽ.... :

Trí tuệ là một kho tàng vô giá.Từ trí tuệ là biết bao nhiêu điều được thu nhận,học hỏi.Khi đã quy nạp được điều mình đã bỏ công học thì mình làm gì để lưu giữ và có thể truyền bá ?

Khi đi ngang và dừng lại ở một vài chỗ,tôi đã thấy những hàng chữ viết và vẽ trên thành tường hoặc có khi cả trên mặt đường... Người ta đã dùng chữ nghĩa ra sao,như thế nào để viết ? - Có những dòng chữ,khẩu hiệu đã được gửi lại để tranh đấu,đòi hỏi.Có những dòng chữ đã để lại như những tì vết của sự phá phách và gây bẩn thỉu,ô nhục ...


Chữ nghĩa không bao giờ có tội.Chữ nghĩa là một phương tiện truyền tải ý nghĩ.Và con người ,tuỳ theo sự suy nghĩ,định thế của mình mà dùng chữ trong mục đích ra sao ? Điều này là là còn tuỳ.




đăng sơn.fr
( Viết Để Làm Gì ? )



____________



* Công tử Lỳ :

Chừng nào Công tử sẽ làm thơ ?

---


* Mưa nhỏ của phố :

Mưa đừng lo.Chú không biết cách năn nỉ đàn bà.Chú chỉ biết viết.Viết một cách dịu dàng mà thôi.Và nàng Công Tử ấy sẽ vui.Khi vui thì nàng sẽ biết làm vài bài thơ cho vườn thơ.Ở đây ...
nđs.
Đăng nhập để trả lời
0
..










( ngày gió bão )









những ngày cứ ướt,cứ mưa như thế

vòn või trời đất chảy mềm
buồn mà sao buồn quá đổi
( những ngày mưa không em )

em trốn em ở đâu - em ?
trốn đầu mùa xuân
chảy nhựa ngón tay dỗ dành em
dấu cọng môi vào bãi nắng trong tưởng tượng... ?

anh
vơí những ngày mưa ngập trời ngập đất
những buổi sáng thức dậy trong yên lặng
thử mở màn hình của máy
thử thù oán nỗi lặngthinh nào đó
thử gọi em ,thầm thầm
ở một chủ đề chưa định sẵn
giữa một bài hát Rap của tên ca sĩ trái muà
thử thấy mình du côn thêm chút nữa
thử thấy mình biến dạng ở cuối ly cà phê dở nhất thế giơí
tất cả....
những tiếng nói của lặng thinh
không còn trở thành điều cần thiết
khi em trốn mất

Em biến thành không khí trong mùi mưa ẩm mặt đất
Em biến thành một bờ sông đầy ngập gió
Và anh .......


Anh sẽ viết thêm điều gì - em ?




đăng sơn.fr

( ngày gió bão )
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
...



CHƯỚNGGIÓ







Đừng làm thơ nữa - em
Thơ buồn quá
Thơ lăn ra đất
Đời này có gì là vẹn nguyên

Đừng làm thơ nữa,em
Hát đi em
Hát nỗi buồn của em
Tình khúc do chính trái tim em viết ở góc phố anh
Thành phố núi có những tháng ngày toàn mưa
Mưa như ngày nào đó tên NgàyXưa

Đừng viết những bài thơ nửa muà chướng gió nữa em
Khi ta đã xa.Rất xa.....




@nguyênsơn





..
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..





VIẾT ĐỂ KHỎI LÀM THƠ







Càng về khuya thì các chương trình ở radio càng hay. Đài RMC đang nói về Sex và sự phụ tình.Sợ chuyện tình phụ,tôi đổi đài nghe qua France Bleu,nghe ký giả phỏng vấn một ông bầu ca nhạc cho cái concert sắp tơí mang chủ đề " Buồn Bã " vơí sự tham dự của các ca sĩ thời 80.

Ký giả hỏi :

- Tại sao lại có đêm ca nhạc mang tên là Buồn Bã - Déprimant ?

Ông bầu cười tươi :

- Lâu lâu mình buồn chút thì thấy vui.Ông ơi !



Lạ thật ! Ngày nắng cần ngày mưa để chuyển đề.Con người mình giống như thời tiết.Vui quá thì cũng cần có vài cái buồn buồn.Để có những điều buồn và vui,tôi như kẻ tản bộ thả bước chân,nắm bắt những quang cảnh của đời sống,chỉ cần ra chợ búa,tôi ngừng lại ở những cảnh trí khá đẹp : Thay vì bày hàng hoá ở một quày hàng như người ta thì người đàn ông kia dựng cái dù màu vàng rực trên chiếc xe đạp ba bánh có thiết cụ bày hàng,ông bán tranh ảnh,bán những chiếc vòng kiểu thủ công nghệ rất dễ thương.Cách bày hàng rất trang nhã.


Tôi chụp vài tấm ảnh từ phía sau lưng quày hàng của ông.Tắt máy ảnh,bước lại chào ông :

- Ông là nhà thơ hả ông ?

Bàn tay bắt tay rất chặt.Cái đuôi tóc cột bím ra phía sau.Bộ râu quai nón biết nở nụ cười :

- Sao ông gọi tôi là nhà thơ ? Tôi không biết làm thơ đâu ông....

Tôi ngắm những bức tranh có chữ ký tên Joel của ông,bắt chước ông để cười vui :

- Có cần là nhà thơ để làm thơ không ông ?


Cái ông không biết làm thơ cười dòn :

- Ông nói lạ ! Nhà thơ là sao há ?

- Là kẻ làm dịu đi đời sống của mình.Ông nghĩ sao ?


Hai kẻ đàn ông chia sẻ vơí nhau những cảm nghĩ về đời sống : Chỉ cần một lúc đi dạo,ngừng chân ngắm nhìn một cậu bé đang chiêm ngưỡng một cảnh đẹp,thằng bé cong hai cánh tay ra dáng đang chụp ảnh bằng những ngón tay ghép lại đóng khung ngang tầm mắt,thằng bé nhoẻn miệng cười khi biết nó không cần đến một cái máy ảnh để chụp cảnh thiên nhiên.Như thế là cậu bé đang làm thơ theo một cách rất riêng.Thiên nhiên của mình là một cánh đồng ngập hoa hướng dương có chất thơ dịu,thơ ngọt


.... " Em cứ làm tình nắng
Trên mặt hoa hướng dương
Tôi pha chút màu vàng
Thả nổi nhớ ngang đường.... "



Buổi sáng như thế có tiếng nói ,tiếng cười vơí người lạ mặt,thích nghe ông kể về những lúc dong duỗi đây đó của ông vơí người phối ngẫu thấy tình,thấy vui....




Bây giờ.Trời khuya,tôi ngồi viết trong lúc cái radio đang rù rì rù rì ,thấy mình ấm áp,tôi đang thèm viết về những điều mình thích viết.
Đài đang tạm ngừng nhạc để thả bản tin khí tượng.Đài nói : " Ngày mai trời lạnh lắm ! Sẽ đóng băng đá và sau đó sẽ là một ngày hây hây đẹp.Có nắng...; "

Đó là chuyện của ngày mai - Bây giờ dươí ánh đèn ấm,giữa giọng nhạc êm của Lionel Richie đang hát Hello tình tứ,ở bài hát này,tôi đã có một ánh mắt êm,một nụ cười dịu dàng.Vì thế,tôi thử viết văn xuôi để không bao giờ xem mình là một kẻ làm thơ.....





đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..









DẠO MỘT VƯỜN THƠ.



____________________________












* NGÕ NHÀ EM


Ngõ nhà em
Giản dị mà khó quên
Phố rộng, ngõ cũng rộng
Căn nhà nhỏ mà xinh
Khiến lòng người ấm áp
Mỗi lần được ghé thăm !

Ngõ nhà em
Đã một lần đi qua thật khó quên
Nên chẳng cần nhớ tên, nhớ phố
Chỉ cần nhớ những điều bất thường ta hay gặp
Giữa những con người !

Ngõ nhà em
Tôi lại thẩn thơ ngồi viết thâu đêm
Thấy rõ môi cười mắt ngọc
Thấy rõ trăng đêm đang vỡ
Lao xao trắng cả đầu xanh...


HP, ngày 19.7.2011
Kiều Anh Hương ( Ncd )




-----------





TIM TÍM 1



Tim tím màu móng tay

Tim tím màu hoa rừng

Tím hoàng hôn phố biển

Tím tình anh ngày xưa .



Tim tím lục bình trôi

Tim tím dòng Hương giang

Tím áo ai Đồng Khánh

Tím mây trời Nam Giao .



Mưa qua cây sầu đông

Tim tím sắc cầu vồng

Vành nón lá chao nghiêng

Tím hồng mắt môi em .



Tình mơ như mực tím

Dáng nhỏ ơi thẹn thùng !

Nấp sau giậu hiên thưa

Tim tím bông cát đằng .

...

Em đi theo tình em

Xanh xanh màu đại dương

Quên thời gian tim tím

Một góc trời quê hương .



DuLan - 04/08/2011








BÂY GIỜ MÙA HẠ

Bây giờ đang là mùa hạ ở đây
Nơi em ở phượng cháy lòng ngõ vắng
Cái xôn xao lũ học trò sâu thẳm
Còn thảng thốt giật mình - thuở em mười lăm.

Bây giờ đang là mùa hạ ở đây
Em gói ghém những mảng màu đã cũ
Vơ vội bùa yêu cho một ngày ngái ngủ
Bãng lãng - dịu êm - loang loang.

Bây giờ đang là mùa hạ ở đây
Nắng trốn mây khua bầu trời xanh thẳm
Ý nghĩ của em không lên tiếng
Thế là rơi khe khẽ xuống thềm.

Bây giờ tất thảy mọi vị mặn cho hơi thở
Đóng chốt lại mọi âm hưởng nhớ quên
Cái khoảnh khắc đón một ngày mới đến
Ngã tư này nhoà đi một cái tên…

Bây giờ từng trang cũ phát âm
Có bộ nhớ nào nhìn xuyên tín hiệu nơi anh phản chiếu
Bàn tay co ro làm sao em biết gồng lên để nhẹ bớt
Một phần tư góc ngồi này, một phần năm cõi mắt này
Như mới chỉ hôm qua…

08/06/2012




SO SÁNH

Trên sân khấu
một khuôn mặt tựa hề loang lổ
anh giả làm người câm.

Dưới khán đài
một tâm trạng như bức tường trắng
em giả làm người say.

Giữa làn đường
cuộc người từng đoàn xuôi ngược ngược
người chẳng nhận ra nhau.

Với chén rượu
nhấp môi khà khụm đeo viễn vọng
khuya như mặt người cay.




Thy Nguyên 81.





BAO GIỜ







bao giờ nắng bỏng mùa thu


em đi về nhặt sương mù làm thơ

mùa này trời hay gánh mơ

em thì - em chỉ vòng vo đi tìm

@

bao giờ con nhện khóc tằm

em mua cái kén đang bâng khuâng đời

chừ vừa chạm những chao ơi

tiếng con dế gáy nhớ người tình chung

@

bao giờ đàn bướm cánh nhung

mua hoa về ướp men hương tửu tình

sớm vừa mới dậy chùng chình

dỗi đêm trăn trở nín thinh câm lời

@

bao giờ mây ứ, không trôi

hóa mưa xuống thị trấn ngồi bến trăng

dòng sông con sóng muộn màng

thương em ngắt cỏ bờ khan giọng chờ

@

bao giờ anh nhớ đường xưa

tìm em chiếc bóng hay mưa cuối tuần

đánh rơi màu tuổi thơ hồng

anh tìm giùm nhé , em bầng quân môi



đoáhồngtím - Đông Hương





Xin Giữ Giùm Một Tiếng Chuông Ngân
Thơ: Trần Kiêu Bạc



Chào Sàigòn, chào cơn gió mùa Đông
Hỏi thăm những hàm răng run lập cập
Những làn môi xám màu trong gió bấc
Tưởng lạnh nhiều,chừng mười mấy độ C

Lề đường vỡ bung dưới bước chân đi
Guốc cao gót rung từng viên gạch vỡ
Đêm gần khuya chờ nhau đi Thánh Lễ
Áo đủ màu trộn vào tiếng chuông xa

Đêm của chúng mình, không của người ta
Đêm của em, đêm xuýt xoa bờ vai lạnh
Đêm của anh, đêm ngọt ngào bàn tay ấm
Đêm đầy trời sao, “Đêm Thánh Vô Cùng”

Bềnh bồng trong nhau giữa tiếng chuông ngân
Dập dềnh ngoài nhau bụi đường mệt mỏi
Nghĩ đêm dài mà đêm qua rất vội
Còn lại trong nhau nỗi nhớ bềnh bồng

Xin em giữ giùm một tiếng chuông ngân
Rúc vào chăn êm còn vang chuông đổ
Cất cho anh chút chuông lùa qua khe cửa
Chuông của Nhà Thờ, chuông của tim anh!



TRẦN KIÊU BẠC





______________________








DẪU MỘT ĐỜI
_________________________________
đăng sơn.fr & Trần K.Sơn





Người phương ấy - ta bên này lưu lạc
Khung trời nắng vẫn là mối tình chung
Biển vẫn xanh nay là tình biển khát
Cũ ta rồi,cứ một thuở lưu vong

Em Sài Gòn,ai một đời nhung nhớ ?
Những con đường còn ghi lại bước chân vui ?
Góc quán ấy,ai còn dành giữ chỗ ?
Tóc vẫn còn nhắc nhở đến một thời ?

Ta vẫn thế,vòng tay ôm tình nhớ
Dẫu một đời,vẫn vất vả tìm nhau - - -

_______________________________________

* Dẫu suốt đời mình vất vả tìm nhau *
( TrầnKiêuBạc )



VỀ MỘT THỜI HUẾ XƯA.
___________________________________
Trần K.Sơn



Trả người về với bài thơ rất Huế
Huế một thời gió bụi ở riêng ta
Áo trắng ấy,con đường ghi vết cũ
Vẫn một đời tô điểm dấu sót sa

Trả người về ngôi trường mềm đất đỏ
Từng cơn mưa vẫn gợi nhớ xôn xao
Ngày tháng ấy xa rồi những rạo rực
Đành lìa rồi cho cũ mối tình nhau

Đăng nhập để trả lời
0



..





NÀNG và Sự HỆ LỤY VỚI NÀNG THƠ.



____________________________________



* Phân đoạn 1.



..Toc toc…Toc toc ...

- Vào đi.


Người gõ cửa là Nàng.Nàng nói,giọng khẩn khoản :
- Anh có viết văn xuôi thì cứ viết. Đừng làm thơ tình ướt át nghe.Thơ tình yêu có thể gây nguy hại và sẽ có thể phá vỡ hạnh phúc gia đình…..

Đoạn chữ và dàn phím chữ đang gõ ngừng bặt.Tôi nhăn nhó :
- Hại chỗ nào ? Văn xuôi và thơ tình có gì khác nhau ?!

Nàng đứng không yên.Làm như có cả ngàn con kiến đang bò ở hai bàn chân của mình.
- Là người rất nhạy cảm,anh sẽ bị các đối tượng họa thơ lại và anh sẽ quỵ ngã vì sự ướt át.Em hiểu anh hơn ai hết.

Tôi nhăn nhó, rời mắt khỏi màn ảnh vi tính :
- Còn văn xuôi thì sao ? Em đã đọc những gì anh viết ?
- Em không sợ loại văn nói về xã hội hoặc về tâm lý lý luận gì gì đó của anh.Chỉ có những bài thơ ướt át giữa anh và các cô nhà thơ làm em không yên lòng.

Tôi ừ hử cho nàng vui lòng rời gót ngọc khỏi văn phòng làm việc.Ngồi thừ người một lúc lâu trước bài viết đang dở dang,tôi biết mình mất đi cái cảm hứng và sự yên tĩnh cần thiết để tiếp tục viết.

Thưở xưa,lúc còn mài đũng quần ở nhà trường,khi viết,tôi biết mình sẽ được gì và sẽ mất đi điều gì ! Những bài thơ 16,17 tuổi mới lớn không quan trọng vì đó là những rung cảm nhất thời như cây non cần sự phân bón để chờ nở hoa trái.

Thời 20,25 tuổi.Lạ thay ! Những bài thơ của tôi,của người đã không còn làm tôi rung động,tôi đã thờ ơ lãnh đạm với thơ,tôi quay sang viết truyện ngắn để gửi đăng ở các tạp chí.Bạn bè và người ta nói văn của tôi khô cứng,không đủ chất lãng mạn vì nghiêng nặng về hình thức tâm lý và lý luận ( văn tôi thuộc loại đánh đấm hoặc nghiêng về style quan
điểm ,lập trường chính trị ! )

Thời 30 tuổi trở lên,tôi vẫn còn ‘’ xa lạ ‘’ với những bài thơ mang nặng tính cách ủy mị và tôi đâm ra ghét người làm thơ.Danh từ Thi Sĩ nghe kỳ kỳ khó chịu ! ( Theo tôi,người ta có thể gọi Văn Sĩ là một cái nghề,còn Thi Sĩ thì không )
Là kẻ đam mê văn chương,tôi hay đọc truyện loại mềm mại,mất mát của Mai Thảo,Từ Kế Tường,Nguyễn Xuân Hoàng…,đọc về tuổi trẻ và truyện du đãng của Duyên Anh hoặc để thấm thía hơn,tôi chọn Nguyễn Thụy Long,Hoàng Anh Tuấn v….v…

Cứ thế cho đến một ngày kia,tôi nghe nhạc và khám phá ra chất nhạc trong thơ phổ nhạc của Nguyễn Tất Nhiên ( Em hiền như ma soeur –Hai năm tình lận đận…) hoặc Khúc Thụy Du của Du Tử Lê ,Kỷ Niệm của Thanh tâm Tuyền…..Tôi thấy cuộc đời khô đắng bất đầu có chất thơ ! Và thế là tôi trở lại chuyện tập tành làm thơ tình và yêu thơ như ngày nào thấy bài thơ đầu tiên thời 16 của mình nằm trên mặt báo.

Trong thơ,tôi vẽ cho mình một chữ M ( em ) nho nhỏ,em không mập,không ốm nhách.M của tôi không có hình dạng nhất định như : tóc dài,tóc ngắn,mũi dọc dừa,mắt bồ câu,khuôn mặt trái xoan,môi mộng đỏ …
Chủ từ ‘’ Tôi’’ của tôi cũng chẳng khi nào có một nhân dáng nhất định.
Sao cũng được.Miễn là làm thơ để có một bài thơ ,để nói về một cái gì đó.


Đọc khá nhiều những bài văn xuôi,tùy bút,tôi đâm ra thích cách làm thơ và cách
‘’ nói thơ ‘’ rất tự nhiên của một Đạm Thạch,một Luân Hoán ( Họ hay có bài đang ở Văn Magazine - Usa ).

Nàng ngoài đời thật của tôi đã có một thời gian làm thơ thời thiếu nữ.Nàng đã đọc khá nhiều sách báo và những bức thư tình mà tôi đã viết cho nàng ở ngày ấy….Nhưng đó không phải là niềm đam mê của nàng.Dường như cái niềm đam mê lớn nhất của nàng ngoài âm nhạc,ca hát là việc theo sát và canh chừng tôi.
Nghĩ cho cùng cũng thấy tội cho cái chức vụ ‘’ Cán bộ quản lý ‘’ đời chàng của nàng.Nàng hay nhắc nhở ( warning ) :
- Thơ văn không nuôi được con người. Điều Cần thiết là phải Thực Tế với cơm áo với đời sống kinh tế của gia đình.

- Ô hay ! Anh là người thực tế đấy chứ.Sáng nào cũng vác ô đi,chiều vác ô về.Hãy để cho anh diễn đạt và cố gắng làm dịu đời sống bằng thế giới của chữ nghĩa.Anh xin em,anh van em…..

Mặc kệ sự kêu nài,van lơn rất rẻ tiền của tôi,nàng phản kháng bằng cách không thèm đọc và góp ý với bất cứ một bài thơ hoặc bài văn xuôi nào của tôi ở các tờ nguyệt san hoặc ở mạng Net .
Tôi tủi thân,kêu rêu và tự hỏi mình biết bao lần : Viết Để Làm Gì và Viết cho ai ?

Nàng cũng tủi thân,tủi phận kêu lên :
- Cái đó thì chỉ anh biết,anh có cả chục,cả trăm Em của anh.Các nàng thơ của anh coi bộ nặng ký hơn thân em !


Tôi lặng người với chữ Em và ‘’ Em ‘’. Đã nói rồi mà,Em của tôi chỉ là một nhân vật hết sức trừu tượng ( vô hình ),tôi đi nhặt từng mãnh vụn của một vài kỷ niệm của tôi,của người rồi ghép và vá víu lại thành thơ.
Tỷ như :
…. Anh thương em ngày em chưa kịp lớn
Em lớn rồi,em theo gót người dưng…




Thấy chưa ? Em nào đó của tôi trong thơ không có thật ( dù là trong dĩ vãng ). Tôi nào có tương tư và quá đau lòng khi em theo người sang sông ;Tôi giả vờ,giả vịt trong thơ để chơi nghịch với chữ của mình.

Nàng của tôi thì không giả vờ khi nghiêm nét mặt :
- Giả như anh cảm thấy em không đủ tình tứ,lãng mạn, ướt át thì ta chia tay.Tùy anh.

Nói nghe lạ tai ! Cô đã quản lý đời tôi và tôi chấp nhận.Em không mê đắm với văn thơ chữ nghĩa thì đành thế. Còn tôi ? Hệ lụy xảy ra về cái viết của mình ra sao và thế nào ?

Khi đặt bút viết hoặc ngồi gõ thẳng chữ trên phím,tôi biết mình nghĩ gì và sẽ viết gì.Theo sự hiểu biết nhỏ nhoi của tôi : Người làm thơ ( xuất hồn ) không cần đắn đo sắp đặt theo kiểu máy móc về cách đặt chữ và sắp xếp quá chau chuốt cầu kỳ cho những bài thơ của mình.Cảm hứng tìm đến bất chợt ở một ngày mưa trong ngày nắng,chỉ cần nhìn ngắm ½ tia nắng yếu ớt đang xuyên qua một góc chiều ngoài phố,nếu cảm hứng thức dậy thì cứ tự tiện ‘’ xuất hồn ‘’ và ‘’ lên đồng ‘’ ;chữ cứ tự động chạy nối lấy nhau trong trí tưởng và được thành hình trên trang giấy hoặc trên màn ảnh vi tính….

Viết một bài văn xuôi thì lại khác,nếu là người thận trọng,ta cần ghi note theo từng điểm
và sau đó dựa vào plan để triển khai một cách có lớp lang,thứ tự để dẫn người đọc đến điểm cần yếu mà mình đã sắp xếp với ý định ( Chủ đề, đại ý….)


Trở lại vấn đề làm Thơ Tình và sự ‘’ Giữ Mình,Bảo Trọng ‘’ .Nàng thật ngoài đời của tôi có lý do để ngăn chận tôi nếu tôi chạm đến hoặc có ý định ‘ hãm hiếp ‘ Nàng Thơ trong thơ ! Nàng thơ ấy hiện diện trên những dòng chữ ngắn,dài.Nàng thơ đã ẩn hình trong sự súc cảm của đối tượng đọc thơ.

Thiết nghĩ,tôi nên nghe lời Nàng cán bộ Quản Lý đời mình và mặt khác,tôi cũng nên nghe tiếng gọi của Nàng Thơ khi nàng xuất hiện để khiêu dụ ngón tay mình chạy chữ.

Viết ư ? Phải viết và sẽ viết như thế nào để giữ cân bằng cho tâm tưởng và đời sống riêng cửa mình ?




đăng sơn.fr
* cuối đêm *
( Ngồi với Viết Để Làm Gì )

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-30 10:01:05mưa phố núi>
KHÙ KHỜ ƠI HỠI KHÙ KHỜ ƠI !

Ai bảo là anh khờ ?
Sao tự nhận ngu ngơ
Đã bảo từ lâu lắc
Rằng anh như giấc mơ
Bài viết anh rất lạ
Dù văn vẫn xuôi vần
Thơ văn mà như hát
Mưa phục lăn tài anh
Hay đổi tên đi nhé !
Em lựa giùm tên cho
Nếu anh như ngọn gió
Em gọi là ĐẠI PHONG !
Nhé .


Đăng nhập để trả lời
0



...



TẠI SAO CHÚNG MÌNH LÀM THƠ ?



____________________________




Chương 4 .



___ THƠ và NGƯỜI THƠ :



1. ĐỌC THƠ và ĐI VÀO THẾ GIỚI CỦA NGƯỜI THƠ :




* Thế Giới Thơ của Vuongtrantuan.


BÀI '' SERENATA '' CHỨNG TÍCH

Em bên tôi
Vào một chiều đông xa lắc
Dưới mái hiên rong rêu
Tôi lom khom đốt thuốc
Đóm lửa nhỏ nhoi đu soi mắt em buồn bã u hoài
Có lẻ chiều ấy em về
Lục tung kỹ niệm
Rồi quên nhanh những chứng tích ngọt bùi
Đêm ấy một mình trong quán vắng
Tách cafe hững hờ nhỏ giọt
khói thuốc cuộn tròn những vòng ăn năn
Bai"serenata"ray rức
Mùa đông_buổi chiêu_mái hiên
Bầy chim khản giọng giữa cơn mưa tầm tả
Tôi về chốn cũ
Mùa mưa cũng đã qua
Tình cờ
Ngang mái hiên chứng tích
Bài"serenata"ngũ yên
Bầy chim xưa hót lời ca mới.

--------------


BÀI CHO EM ĐÊM BA MƯƠI


Ta vẽ mùa xuân rắc rơi giữa hư không
Em không về
Cành mai chưa trổ hết bông
Nắng vàng bạc thếch
Em không về
Ai nép vào anh đêm 30 tối đen như mực
Em không về
Sáng mùng một anh biết cùng ai hái lộc cầu DUYÊN

Có lẻ giờ nầy nơi em phố xá sáng choang
Em có đợi tiếng chuột kêu may mắn
Có thể tiếng "túc túc"vọng từ hư không
Xa muôn ngàn dặm
Em cứ lắng nghe và cầu nguyện
Một điều mơ ước trong tim

Có thể đêm nay nơi em mù sương
Em có thắp ngọn nến vàng
Để tưởng nhớ mùa xuân cố thổ
Để tưởng nhớ một điều không rỏ
Len lõi trong tim.

------------


GIAO MÙA BUỒN


Có một ngày
Nhẹ như mây
Tháng ba sóng sánh
Kỷ niệm không vàng như nắng
Tìm chi tóc ai xa lắc cuối trời
Còn đâu sợi vắn sợi dài
Từng đêm mộng mị

Người con gái ra đi từ sáng tinh mơ
Dấu ánh mắt không còn nống ấm
Lời từ giã bâng quơ
Khúc giao mùa buồn bã

Có một ngày
Nắng vàng dậy muộn
Đường quen không còn ong bướm
Bấy chim bắt sâu gọi bạn râm ran


By VươngtrầnTuấn


_ _ _



** Thế Giới Thơ của Ngota ( Cao Thọ Sơn )


NGÀY ẤY.

Ta cùng nhau trao môi thời áo trắng
những lần mưa ướt gót mộng chung lòng
Chiếc ô nâu che nhau tình rất vội
Hai đứa vui - đời đẹp đã trao rồi

*ngotay

--------


BIỀN BIỆT.

Rồi hoa tím đã ra đi biền biệt
Góc sân trường đã biết cảnh chia ly
Còn đâu hoa phượng nở trên mi
vết mực đen tim anh đành thấm mãi

*Ngotay

------------

XA VẮNG.

Em ở đâu ? Cho tim anh tắt nắng
Những buổi chiều quán vắng buồn thênh thang
Góc đường cũ vẫn rộn rã xốn xang
Nhưng em hỡi tình ta giờ xa vắng

*Ngotay

_ _ _ _



** Thế Giới Thơ của Thynguyen81 ( Phạm Thuý Nga )



LẠNH

Sáng nay trời tự nhiên lạnh
Chẳng muốn chạm vào đâu
chẳng muốn nghĩ đến đâu
để nguyên mọi quẩn quanh trọn vẹn...

Em có lạnh?
đừng lạnh tâm hồn
đừng cho đi tiếc nuối
đừng giãi bầy với chữ
đừng viết thơ bằng lòng thù hận
chưa khô.

Quá khứ hai đầu đu đưa
đeo bám cả khi em ngủ
đeo bám cả vòng xe xuống phố
tội cho em gió lạnh trở mùa...

( Đêm trắng 12/2010)

--------


MÙA ĐÔNG TRONG ANH

Khi em đến
chị ấy vừa đi ra nơi cửa
nắng mòn, vầng trăng cũ
đổ ngọt vị tình yêu.

Anh khắc khoải thâm sâu
vụng về lời thú tội
và thế là em biết
anh gột rửa trái tim.

Em mải miết đi tìm
mải miết ngồi khâu vá
mải miết nhặt mùa hạ
cho mùa đông của anh

-----------


THẾ GIỚI NHỎ CỦA ANH


Thế giới nhỏ của em và anh
là những bài thơ
là những suy tư
là triệu triệu những dự cảm của anh về một tương lai gần.

Ở đó anh dựng lên số phận
em bé nhỏ như chưa từng bé nhỏ
ngọt câu thơ
ngọt cả tấm hình còn tràn đầy sự cho đi dâng tặng
cuốn em vào những lô xô dại khờ.

Anh
hoá cả vết chân đọng lại mùa xuân
sau một ngày đã hoá những cỏ non mềm mại
em vội ôm tiếc nuối
chạy vào thế giới nhỏ của anh!



By Thynguyen81




..........





1. Trường hợp của Vương trần Tuấn.



Không biết họ Vương là ai ? Làm nghề gì ở đời thật và là người như thế nào ? Mà cần gì phải tò mò để biết, chỉ biết rằng thơ và không khí thơ của anh làm người yêu thơ dễ bị say. Cái say không hung bạo dễ làm nổi đóa, thơ và cách dùng chữ của họ Vương chỉ làm ta ngầy ngật, lừ đừ, lênh đênh…

Thứ ngây ngất buồn như khi vừa cạn giọt cuối của cà phê dưới cơn mưa chiều, ẩm …

… Dưới mái hiên rong rêu
Tôi lom khom đốt thuốc
Đóm lửa nhỏ nhoi đu soi mắt em buồn bã u hoài
Có lẽ chiều ấy em về
Lục tung kỷ niệm
Rồi quên nhanh những chứng tích ngọt bùi
Đêm ấy một mình trong quán vắng
Tách cafe hững hờ nhỏ giọt
khói thuốc cuộn tròn những vòng ăn năn…

Rồi hình như ở câu :

… Bài " serenata " ngủ yên
Bầy chim xưa hót lời ca mới

Lời ca mới lưng chừng của bầy chim vẫn làm như chưa đủ say sưa người đọc, anh đón thêm chữ cho :


BÀI CHO EM ĐÊM BA MƯƠI

…Ta vẽ mùa xuân rắc rơi giữa hư không
Em không về
Cành mai chưa trổ hết bông
Nắng vàng bạc thếch
Em không về
Ai nép vào anh đêm 30 tối đen như mực ?


Tuấn hỏi như vậy để qua một khúc :


GIAO MÙA BUỒN

Có một ngày
Nhẹ như mây
Tháng ba sóng sánh
Kỷ niệm không vàng như nắng
Tìm chi tóc ai xa lắc cuối trời
Còn đâu sợi vắn sợi dài
Từng đêm mộng mị

Người con gái ra đi từ sáng tinh mơ
Dấu ánh mắt không còn nống ấm
Lời từ giã bâng quơ
Khúc giao mùa buồn bã

Có một ngày
Nắng vàng dậy muộn
Đường quen không còn ong bướm
Bấy chim bắt sâu gọi bạn râm ran.


Đọc thơ của Vương để thấy một Trần Tuấn buồn bã cô đơn. Người họa sĩ thiết kế đã đưa mình vào một bức tranh ẩm ướt đầy gamme màu trắng đục và xám của những đồi dốc nặng trĩu mây. Mây tháng ba sóng sánh làm kỷ niệm vàng vọt đã không còn đậm màu nắng.

Khúc giao mùa của anh có nhiều nỗi lặng im khó nói, khó diễn tả như bài Sérénata. Không khí của thơ VTT đã nhẹ nhàng như hình ảnh :

… Dưới mái hiên rong rêu
Tôi lom khom đốt thuốc
Đóm lửa nhỏ nhoi đu soi mắt em buồn bã u hoài
Có lẽ chiều ấy em về
Lục tung kỷ niệm
Rồi quên nhanh những chứng tích ngọt bùi


Cách vẽ của Vương trần Tuấn là thế. Đẹp ! Buồn vừa vặn khít khao.

Cách bơi lội bằng chiều vực lẻ loi, vời vợi của thơ trong Tuấn đã làm tôi ngỡ mình là một tay pianist đang say, rất say. Say trên phím đàn để dạo chơi với tempo bossa nova khi sống ở cuối chiều.

Bản nhạc Blue Bossa đã làm tôi cầu khẩn lấy hồn thơ và chữ thơ của anh để biết chạy những ngón tay rất khiêu dụ và trần truồng ve vuốt nàng thơ như khi âu yếm để hẹn hò tình tứ với chữ. Chữ và hồn của chữ đã làm cuộc đời khô cằn này dịu đi. Dịu đi nhé những đắng cay dù là lẻ đôi khi xa nhau.

Không đợi ngón tay tôi dứt trên note cuối của phím đàn, tôi nghiêng vai muốn nói lời cám ơn Tuấn. Hay nói đúng hơn là cám ơn và đã say, đã quá khướt say với hồn chàng thơ……..



* ( Viết trong khi Blue Bossa của Kenny Dorham ngập ùa )

Đăng nhập để trả lời
0

..


2. Trường Hợp Ngotay Cao Thọ Sơn



Ở một ngày tháng cũ, Ngotay Cao thọ Sơn đã viết :

… " Cái trực giác khác thường

Cuối cùng rồi thì cái gì đến nó đã đến. Cái trực giác mà tôi luôn tin tưởng trong suốt đời lính quả là chính xác lắm. Chị ấy đã khuyên :

- Chuyến này chú đi tui cảm thấy không yên lòng, tui cảm thấy có gì không ổn.

Tôi là 1 người lính thì có gì mà ngại đâu chứ? Cười hì hì chào chị rồi vào camp, rồi lên đường như những đồng đội khác ...

Thời gian ngụp lặn trong máu lửa, thắm thoắt trôi đi 2 tháng oversea.
Bình minh lên và cái nắng hừng hực của miền sa mạc, gió cát mù mịt ... Cái trực giác lại báo cho tôi biết có điều gì không ổn ..."

Chiếc trực thăng ngập trong lửa bùng bùng cháy. Họ đều bị thương rất nặng, viên phi công đã tắt thở. Và tôi ...

Dưới làn áo giáp lõng bõng máu, tôi không cảm thấy đau, tôi cũng không cảm thấy mệt, cái chân trái hình như có cảm giác không phải là của tôi. Thọc tay vào lần áo, tôi thấy máu phun ra ào ào, nóng hổi. Mắt tôi mờ dần và tôi chỉ thoáng nghe tiếng trực thăng hạ cánh và những tiếng la hét của tiểu đội cứu viện. Tôi black out.

...

Hôm nay tôi trở về sau bao nhiêu những phẫu thuật và trị liệu, tôi ngồi ngay trong căn nhà của chị đây. Gõ chữ và nghĩ về cái trực giác của mình. Tôi nhớ 2 đứa con tôi đang ở xa cách đây 7 tiếng đồng hồ đường bay. Tôi nhìn 2 đứa con của chị, tôi nhớ cha của chúng, một người bạn quá cố ... và tôi ... đã tàn phế

Nhưng cái trực giác của tôi đi đâu mất? Tôi muốn biết có điều gì sẽ sảy ra nữa ???


( 16.02.2009 )

+ + +

Trước khi viết vài hàng cho hương hồn người bạn thơ, tôi ngồi đọc lại những bài thơ trên diễn đàn của Sơn :


Ngại ngùng


Có những điều trong anh chưa hiểu hết
Là thời gian, là mộng ước nửa đời
Anh vẫn biết, lá già rơi về cội
và sởi đá muôn kiếp vẫn âm thầm.

Tựa mầm non giữa mùa đông cằn cội
Như đêm sầu, lặng lẽ ánh trăng rơi
buồn lặng lẽ nhẹ len vào mộng tưởng
Xin thời gian gội xoá dĩ vãng buồn.

Có những điều trong anh còn chưa nguội
còn sục sôi và âm ỉ não nề
Thôi nhé em - Xin xoá vội lời thề
Để tiếp nối tháng ngày vui còn lại ...


* Cao Thọ Sơn


Từ Tạ


Nước mắt chiều nay rơi
bồi hồi trên phố vắng
một người buồn chơi vơi
nhìn người đi phút cuối

Câu tạ từ nghẹn lại
dấu tình vẫn còn ngại
xin nuốt đắng cay dài
ta cúi mặt đưa ai

Chiều nay nước mắt rơi
đừng buồn nữa người ơi
hãy quay lưng từ tạ
dẫu lòng xót lên khơi

...

* Cao Thọ Sơn
( 26 tháng 3.2007 )

----------


Anh chàng sĩ quan có cái vui vẻ, dễ mến khi góp ý hoặc kể chuyện vui cho mọi người nghe mỗi lần được về phép. Tính tình vui vẻ thế mà khi làm thơ, lại thích làm thơ buồn.

Họ Cao nhắc lại cho tôi cái ý nghĩ : " Sau cái mặt nạ hề đùa nghịch làm cho thiên hạ vui, mình lại trở về với chính mình, với những nỗi buồn, nỗi ưu tư…. " Ý nghĩ này càng ngày càng lớn dần trong tôi, mỗi lần tôi rời sân khấu, mỗi lần tấm màn nhung hạ xuống sau những trận cười đã mang lại cho người xem đôi phút thoải mái của một vở kịch mình viết và đồng diễn…. Tôi đã trở về với chính mình, vớí những ưu tư của đời sống thường nhật.

Tôi hiểu được Cao thọ Sơn qua những bài viết khi về phép, Sơn đã tạm quên khói lửa để trăn trở với những bài thơ tình. Ngotay Cao Thọ Sơn làm thơ ở đâu ? Ở những đêm trằn trọc đối diện với tử thần hay làm thơ để giải khuây khi được rảnh rỗi trong những ngày phép ?

Không biết. Chỉ biết rằng khi on line gửi đi một vài bài thơ, thấy Sơn trả lời và họa thơ ngay lập tức.

Khi tôi viết :

NGÀY ẤY

Môi em đỏ trên vai anh áo trắng
những lần mưa vàng vọt trên lối xưa
Chiếc dù nâu che nhau chờ giọt nắng
Hai đứa vui - hò hẹn mấy cho vừa...

Ngồi trước màn ảnh, với một tích tắc họ Cao trả lời ngay bằng :

...NGÀY ẤY

Ta cùng nhau trao môi thời áo trắng
những lần mưa ướt gót mộng chung lòng
Chiếc ô nâu che nhau tình rất vội
Hai đứa vui - đời đẹp đã trao rồi

*ngotay

Tôi thấy ơn ớn, thử một bài khác với một vận tốc bão tố :


XA VẮNG.

Em ở đâu ? Để tim anh vắng chỗ
Những buổi chiều quán xá ngồi buồn tênh
Đèn xanh đỏ những đầu đường thành phố
Áo hở vai, dấu nhẹm một chuyện tình...

Sơn đã không chịu thua, gửi cấp tốc vào chủ đề của tôi bài thơ đối :


...XA VẮNG

Em ở đâu ? Cho tim anh tắt nắng
Những buổi chiều quán vắng buồn thênh thang
Góc đường cũ vẫn rộn rã xốn xang
Nhưng em hỡi tình ta giờ xa vắng

*Ngotay


Tôi thử thêm lần nữa để xem tài làm thơ như bắn súng của chàng lính :

BIỀN BIỆT

Rồi hoa tím đã ra đi biền biệt
Góc sân trường để lại lá thư xanh
Còn đâu hoa phượng nở màu mắt biếc
Sách vở buồn tô đen nét mực anh...

Cao thọ Sơn bắn tiếp trong vòng ba phút :

...BIỀN BIỆT

Rồi hoa tím đã ra đi biền biệt
Góc sân trường đã biết cảnh chia ly
Còn đâu hoa phượng nở trên mi
vết mực đen tim anh đành thấm mãi

*Ngotay

° ° °

Tôi ngả nón chào bạn thơ. Và tiếp tục đọc những gì Sơn đã viết cho đến ngày nhà thơ Bùi Vĩnh Thúy (Ladieubongg ) báo tin buồn : Sơn đã nằm xuống.

Mắt tôi cay.

Và hôm nay, tôi viết những dòng này để nhớ đến Sơn.
Ngủ ngon nhé em. Người bạn thơ có một tâm hồn mà tôi hằng yêu quý.








3. THẾ GIỚI THƠ VÀ CHỮ CỦA THY NGUYÊN .




EM RU EM

Đêm
em thủ thỉ
quấn vào em chiếc khăn sót lại.

Đêm như em
đêm như anh
ngược mái tóc về sau
cây cọ khua ngang vần dọc.

Em bớt cái nhìn ảm đạm
vẽ tranh trong trí nhớ ngọt lành
một ngôi nhà màu xanh
một ngôi nhà em anh
đứa trẻ ngồi đợi mẹ tan ca về sớm.

Lô nhô gió cuốn cửa
giả định vô tình
đêm
cây cọ ru mình...


...


THẾ GIỚI NHỎ CỦA ANH


Thế giới nhỏ của em và anh
là những bài thơ
là những suy tư
là triệu triệu những dự cảm của anh về một tương lai gần.

Ở đó anh dựng lên số phận
em bé nhỏ như chưa từng bé nhỏ
ngọt câu thơ
ngọt cả tấm hình còn tràn đầy sự cho đi dâng tặng
cuốn em vào những lô xô dại khờ.

Anh
hoá cả vết chân đọng lại mùa xuân
sau một ngày đã hoá những cỏ non mềm mại
em vội ôm tiếc nuối
chạy vào thế giới nhỏ của anh!


* ( Học trò người dưng tặng Thầy và chị Biển Hồng)
...



LẠNH

Sáng nay trời tự nhiên lạnh
Chẳng muốn chạm vào đâu
chẳng muốn nghĩ đến đâu
để nguyên mọi quẩn quanh trọn vẹn...

Em có lạnh?
đừng lạnh tâm hồn
đừng cho đi tiếc nuối
đừng giãi bầy với chữ
đừng viết thơ bằng lòng thù hận
chưa khô.

Quá khứ hai đầu đu đưa
đeo bám cả khi em ngủ
đeo bám cả vòng xe xuống phố
tội cho em gió lạnh trở mùa...


THY NGUYÊN .

( Đêm trắng 12/2010)


***

Thy Nguyên - Phạm Thúy Nga đã viết cho tôi dưới những bài thơ ở một
ngày cũ :



Thầy đừng cáu nhé! Em sợ lắm.Cuộc sống không giản đơn như câu chữ mà em và Thầy thường viết.Cuộc sống có màu sắc của cả đắng cay . Những chuyện trong công việc mong Thầy sớm bình tâm trở lại.
Ai tạo ra đứa con cũng muốn có hồn.Nhưng chuyện gì đến đã đến,có những lúc ta phải cảm ơn mất mát để thêm quý trọng những thứ đang còn hiện hữu quanh ta.


'' Thầy kính mến!

...Tất cả mọi nỗi nhọc nhằn nơi Thầy em đã chỉ biết đọc để chia sẻ với Thầy.Em vừa trở về nhà sau một ngày cày mệt. Cho con ngủ rồi mọi việc,ngồi vào máy đã 23h30.Em qua nhà cũ mỗi ngày,bất ngờ hôm nay có chữ Thầy gửi lại.

Học trò kính chúc Thầy mạnh khoẻ và cầu mong mọi nỗi nhọc nơi Thầy sớm sắp xếp ổn thoả.


Thầy đã viết:

- Đang nghỉ quẩn quanh thì ánh mắt chạm phải tập thơ ‘’ Sân Người ‘’ của cô nhỏ học trò dựng ở kệ sách.Vặn nhạc blue rất khẽ, lật trang đầu nhìn lại tấm ảnh chụp ngồi của cô nhà thơ bắc kỳ, đọc lại vài đoạn thơ rất buồn hiu,buồn hắt...-


"Hạnh Phúc" là bài thơ em viết năm 2007.Hạnh phúc mà em có năm 2006 đáng ra là của người khác.Số phận trớ trêu buộc em vào người như có sự sắp đặt.Hơn một năm sau em đã phải trả giá cho những hạnh phúc gầy guộc đến với em vội vàng ấy.

Vì thế em mới viết:

Em hai bẩy
một ngày...
hạnh phúc ló mặt gầy guộc chạm đến
khoảng không xạm ngắt
cười đùa...


Thầy viết:

" Tôi không thích Thơ và cách làm thơ của em cho lắm ! Vì theo tôi,thơ và cách viết của em là những đoạn văn xuôi được sắp thành chữ cho đẹp mắt khi chữ nhảy hàng,chạy lên chạy xuống."


Đúng ra Thầy ko thích thơ em mà chỉ thương con chữ của em.Thầy lại tiếp:

- " Buổi tối lạnh lẽo như thế này,ngồi một mình dưới ánh đèn của bàn giấy,tôi thấy buồn bực và sẵn cái buồn tôi đâm ra thích tâm sự với thơ của em với những điều tôi nghĩ về em.

Tôi đang hình dung ra câu hỏi ngạc nhiên theo cách nói và viết của em :
- Trời ạ !Bữa nay sao thầy thẳng tay và ác đến như thế ?! Thầy ‘’ xấu xí ‘’ quá đi thôi !

Có nhiều lý do để tôi thẳng tay với cô học trò bất đắc dĩ là em….Vì tôi đang có nhiều chuyện buồn và đáng cáu.


...
Thầy ơi! Trò sợ mất như hôm trước và phải gửi đi ngay,giờ lại tiếp tục nha!

" Học trò xa !

Lâu lắm rồi,tôi không nhận được tin tức của em ngoài vài chủ đề nào đó ký tên Thy Nguyên….Muốn có tin tức của em thì dễ thôi,tôi chỉ việc bấm số và phone cho em theo những con số em đã gửi..."


Đọc đến đây em cười té ghế lun.Hiiii! 101 lý do thầy đưa ra đều đúng hết và em tôn trọng.

Với bài " Khoảng trống " lỗi là do em đấy Thầy ạ. Em "trút" vào ngăn chứ không phải là "thêm chút".



" Tôi không phủ nhận cái tài lèo lái và biến dạng hình thức đặt câu của em.Như có lần tôi đã viết ở ‘’ Tại Sao Chúng Mình Làm Thơ ? : ‘’ Thơ là sự sáng tạo từ con chữ để chơi một trò chơi chữ nghĩa. Sự sáng tạo cũng có nghĩa là làm cách mạng để đổi mới chữ nghĩa.Nhưng có đôi khi,con chữ chạy nhanh quá để vượt ra ngoài phạm vi kiểm soát của người đẻ ra nó . Tốc độ nhanh và cường điệu vũ bão có thể làm người đẻ ra chữ bị cuốn theo cơn bão không định hướng…."


Có lẽ 2 ngày tới em xin phép Thầy cho rinh ngay bài viết của Thầy sang blog của em.

Thầy ơi!Những dòng này của Thầy khiến em rơi nước mắt:

...." Nhỏ Thy Nguyên đã bay lơ lững trong cơn bão lòng,Thy nguyên đã viết theo một chiều hướng buông thả xuất hồn.Tôi hiểu đó cũng là một phong cách viết theo kiểu riêng. Tại sao ta phải viết giống người và người viết phải giống ta ?
Nhưng dù sao đi nữa,những bài thơ ngắn dài của em cũng giúp cho tôi có được một vài khái niệm và ý tưởng để tiếp tục cho loạt bài trong chủ đề về thơ văn sau này.
Trong một góc thời gian ngắn của buổi tối nay,tôi thấy tạm đủ để bình luận về thể loại thơ trừu tượng của em."



Em cảm ơn Thầy thật nhiều.
Trong thi tập Sân người em rất thích bài CÂU VÍ TÌM NHAU:

...Em không khóc
em không đau
ly rượu chạm môi oà vỡ
...
câu ví ru em vắt kiệt phút giây...



Thầy ơi! Nguời ta say rượu chết.Có người say tình mà chết. Em say rượu không chết.Em say tình không chết.Em sống để đổ mọi nỗi vào thơ.Sống để say một thứ những lúc cuối ngày ( sau khi các con và Mẹ đã sâu giấc).Đó chính là say thơ.

Thầy cho phép được không ạ? Dù cơm áo không đùa với khách thơ.Em biết phải làm gì.Phải yêu thơ ra sao. Yêu không đắm chìm.Yêu để đi về phía trước.

* Học trò: Thynguyen



° ° ° °


Tôi ngồi đọc lại những dòng chữ của Cô học trò người dưng và định viết vài hàng cho cô...Nhưng buổi sớm như hôm nay của tôi ngắn ngủi và chật hẹp quá.Tôi không thích mọi sự vội vàng hấp tấp.

Khi làm thơ,người ta không vội vã ( chỉ có những con chữ nhập thần mới được quyền vội vã chạy trên phím chữ hoặc tuôn ngòi qua kẽ tay phóng ra bút mực.

Khi viết văn,người ta cần có sự trầm tĩnh,suy ngẫm...


Không vội,tôi sắp xếp cho mình một góc thời gian vừa đủ dể viết.Viết bằng tâm và suy nghĩ bằng đạo. Thơ - Nếu nói theo một nghĩa khác phải được đến bằng tâm thức.Thơ thênh thang và thơ phải được giải bày bằng tâm hồn.


Hồn thơ của Thy Nguyên ra sao ? Tôi đi tìm và thử giải ngữ bằng chính những dòng chữ của cô :



CẠN YÊU



Người tạc nụ hôn giông bão
trên môi em
người hớt tay trên lọn tóc em
người cười với mùa thu của em.

Có cái nhìn thẳm sâu
có cái nhìn của con mọt cửa
em co ro như một chú mèo bếp
giông bão tận đáy buổi chiều.

Không phải em trong hình hài pho tượng
chẳng phải người lạc giữa đường
chẳng phải vị đắng từ nụ hôn giông bão
mà bởi vì em đã cạn yêu.




KHOẢNG EM



Người ơi
em đã đi về phía không người
mưa
gột trôi
cựa mình
gửi về em dấu hỏi
sa mạc của người
em hâm nóng trong men vị tầm xuân khó nhọc
con dế hát lời.

Khoảng của em
trái chiều
câm lặng
đóng băng
mắt em ngấn những giọt lung linh
bến nghiêng suốt thì con gái.

Người ơi
em đang đi về phía không người.



...............

( còn tiếp )

Đăng nhập để trả lời
0


...



GÓC THƠ CỦA NGUYỄN TRƯỜNG AN



____________________________________________________






THƠ và trường hợp Nguyễn Trường An.

( Viết với sự chấp thuận của tác giả N.T.A )





Tôi gặp Nguyễn Trường An trong một hoàn cảnh bắt buột và tình cờ,anh ngồi yên trên ghế xe lăn, hai chân bị cưa mất trong một tai nạn trên đường chạy của tramway ( Anh tự tử hụt sau khi hay tin người yêu bị tai nạn lưu thông… )

Tôi được biết chuyện này khá trễ khi đọc bài thơ ngắn của anh ghi ở cái bloc note nhỏ :


ĐI XA.


‘’ Em đã ra đi,
Không lời từ ly
Làm gì để nói kịp,em ?

Làm gì để còn lại tình yêu ?
Em về nơi xa
Xa bóng đôi ta
Và anh,anh ở lại
Đếm trên ngón tay vừa què,vừa cụt của mình
Anh đã nói thầm thầm với mình :

Chỉ còn anh sống sót dù không có lý do gì để sống


Em ra đi ( Vĩnh viễn )
Rồi một ngày nào đó - không xa lắm
Anh cũng sẽ ra đi
Anh tìm em ở nơi ấy
Em.Em !

( N.t.a )



Tôi lấy làm lạ,có nhiều thứ ở An làm tôi ngạc nhiên ngỡ ngàng : Trong cái chán đời tuyệt vọng của anh,anh viết rất nhiều thay cho lời nói,anh ta có thể ngậm miệng trong vòng hai,ba ngày,anh nói với người lạ bằng nét bút màu xanh trên những tờ bloc note màu trắng,những trang giấy của anh đã đầy ngập chữ.Chỉ có chữ và chữ.


An còn trẻ lắm,mới 25 tuổi,khuôn mặt có vầng trán rộng và đôi mắt của một đứa bé,trong sáng với nụ cười lúc nào cũng buồn như mưa ( An thích đẩy chiếc xe lăn ra con ngõ đầu bệnh viện để ‘’ tắm mưa’’ và làm thơ về bụi mưa ).



BỤI


Anh ngỡ em là hạt bụi
Nhỏ xiú xiu,bụi đã tìm đưòng vướng con mắt phải của anh
Con mắt kia còn lại thấy mình buồn
Nó càu nhàu,nhăn nhó :
‘’Thả bụi về phía tôi
Cho tôi nói một lời
Tôi yêu bụi,dù bụi làm cay lòng mắt
Tôi thích bụi mưa
Mưa làm tôi nghĩ đến người yêu
Nàng đã bỏ tôi
Khi chưa kịp nói một lời
Trăn trối cũng không kịp

Ngày nàng bỏ đi
Cũng có cơn mưa bụi như thế này
Tôi một mình vàng võ
Lăn xe dưới bụi mưa…. ‘’

( N.t.a )


Cách làm thơ kiểu tự do của An làm tôi hoảng hốt và cái tên của anh cũng làm tôi sợ hãi.Nguyễn trường An là cái bút hiệu thời trẻ,thời áo trắng của tôi khi tôi gửi đăng bài ở các nguyệt san,báo chí ở Saigon !

Thơ của An có những dấu phẩy và những chữ EM ngắt ngang ở cuối câu.

Tôi hỏi :
- Tại sao cháu Không lấy một cái bút hiệu để gửi bài cho báo ?

- Cháu không thích đọc thơ của mình trên báo !

- Tại sao cháu làm thơ ? Để làm gì ?



An cười,buồn,mặt cúi xuống và im lặng,một chốc sau An nhìn tôi bằng ánh mắt mưa,mưa :

- Tại cháu nhớ đến nàng và muốn đi tìm nàng càng sớm càng tốt.
- An ! Đừng nói gỡ,chú không muốn nghe điều này.


An giận dỗi,quay ngoắt đi,hai cách tay lướt bánh xe lăn chạy thật nhanh dưới hàng hiên mưa.

Tôi cũng quay về văn phòng bệnh viện để làm những thứ giấy tờ cho An xuất viện.Nhưng ý nghĩ về thằng bé ngồi xe lăn vẫn dầy vò tôi ngày đêm.

Tôi còn nhớ cú điện thoại của bạn đồng nghiệp tên Alain :

- Nè.Chuyện khẩn.Có một thằng nhỏ người việt nam vừa tự tử,nó là khách của tao và nó vừa nhảy xuống đường hầm Tram Metro ở Paris.Nhà thương vừa báo cho tao khi nó tỉnh dậy,khóc gào ầm ĩ.Tao chuyển cái ca này cho mày để cứu nó.


Tôi lật đật bỏ hai cái consultation ,phóng xe đến nhà thương.Thằng bé nằm im lìm ngủ say như chết,Hai chân đã bị
cưa .

Đọc bản báo cáo tình trạng của An,tôi buồn bã vô cùng,nhà thương đưa cho tôi đọc quyển nhật ký của An ,tôi đọc ở trang cuối cùng :

’’ … Paris,ngày..tháng…năm ..

Hãy chờ anh đi theo em.Anh không muốn sống nữa.Đời vắng em thì anh còn gì để hiện diện trên quả đất khốn nạn này…..’’



Chữ của An nhỏ,chi chít và có nét chữ mềm mại của một thiếu nữ.An viết bài thơ Vĩnh Biệt bằng Pháp ngữ mà tôi xin tạm dịch như sau :



ADIEU

Adieu,Vĩnh biệt ngày tháng đã đẹp
Adieu;Từ giã luôn những ngày thiếu vắng nhau
Tôi sống để làm gì ?
Còn lại gì cho nhau ?
Ngoài vành tang bằng vải trắng
Tôi chỉ là cặn bã
Của một mối tình không còn giá trị
Tôi muốn đi theo em
Tan vào em - Em ơi ….



Adieu !


( N.t.a )
Đăng nhập để trả lời
0


..




2. GÓC THƠ CỦA NGUYỄN TRƯỜNG AN


1. NHỮNG SÁNG TÁC MỚI.



TRẮNG !


Chiều bệnh viện trắng
Buồn hiu hắt và tuyệt vọng
Buồn ngồi trên xe lăn trượt tuyết
Tuyết khóc lời vĩnh biệt
Tuyết ngậm ngùi nói với xe lăn
Đừng khóc,đừng buồn nữa
Để tôi buồn dùm cho

Người đã đi về miền đất lạnh
Người để lại một bóng hình ngày cũ
Người ơi ! Người nào hay nào biết :
Có những mùa đông trắng như hôm nay
Tôi đang chậm rãi tự hủy mình

....




ĐEN.


ĐÊM xuống đậm
ngoài cửa sổ
Tôi xuống chậm
Lần mò về đứng ở ngưỡng cửa
Em có chùm chìa khóa tử huyệt
Em nắm trong tay vận mạng tôi

Chờ đi,tôi lăn bánh xe đời
Chờ tôi - em - tôi sẽ đến điểm hẹn
Mở cửa cho tôi nhé - em
Mở cửa cho tôi đẩy xe vào
Ta gặp nhau - ngỡ ngàng mừng rỡ

ĐỂ EM NGỒI GỌN LÕN VÀ HÔN TÔI TRÊN CHIẾC XE LĂN

TÔI ĐÃ QUÊN LÀ MÌNH QUÈ CỤT
SAU CÁI NGÀY TỪ LY ẤY

MÀ CÓ XÁ GÌ ĐÔI CHÂN CŨ
ĐÔI CHÂN ĐÓ ĐÃ DẠO CHƠI CÙNG NHAU NƠI GÓC PHỐ

Từng chiều,từng chiều
Ta đã có hai cặp chân
Ta và em nay chỉ còn lại một cặp chân
Em chấp cánh cho tôi bay
Về một cõi vĩnh hằng và đầy hạnh phúc


Đêm về,tôi mặc kệ đêm*
Tôi thắp sáng ngọn đèn cày để viết
Tôi nhớ em - em ơi !






TUYỆT

Quand j'ai dit :
C'est bon ton baiser
C'est Good . Đó là tuyệt !

Tuyệt ở chỗ nụ hôn ngọt
Em đã quấn lấy tôi đắm đuối từ những lúc quyện lấy nhau
Ở giữa chiếc cầu Pierre lộng gió
Gió nói với chúng mình gió thèm muốn
Gió muốn ùa vào nhịp tim em
Gió muốn hát lờ nỉ non tình tự
Cho một ngày có nắng đẹp
Dù hơi lạnh ở cuối ngày

Tuyệt ! Tuyệt lắm, em ơi ......



.............


NGÀY GÌ - THÁNG MẤY ?



Tôi làm gì có thời gian nữa
tôi đã mang danh xưng của thời gian và sự chết
Người ta chỉ sống có một lần thôi
Tôi biết thế dù tôi muốn chết theo em
Khi em chết
Đúng vào ngày lễ của tình yêu


Ôi ! Tôi thù ghét cái ngày mà tình yêu trở mặt
Ngày 14 tháng 2 là ngày em ra đi !


Người ta đã hôn nhau để thay lời tình tự
Tôi âm thầm cúi xuống nhìn đôi chân không còn nữa của mình


Tôi đã tặng em khoảng đùi dài của một thằng cao ráo điển trai ngày cũ
Tôi tặng em thay cho lời chúc ngày tình nhân...




nguyễn trường An.
( 14.02...... )
Đăng nhập để trả lời
0


..





COURT !


Court comme l'amour
Court comme toi et moi
Comme un jour de fête
Comme mes jambes


Court comme un petit mot
Court et longue,très longue
Comme ton regard posé sur moi
comme je t'ai dit je t'aime


Court un un jour sans soleil
Comme une nuit sans lune
Court comme ta vie
Court quand je vis sans toi,et je souffre...


( C) by nguyentrươngan.
14.02.2000.



Ngắn !

Ngắn như tình yêu
Ngắn như em và anh
Như một ngày lễ hội
Như bàn chân cụt


Court comme un petit mot
Court et longue,très longue
Comme ton regard posé sur moi
comme je t'ai dit je t'aime


Ngắn như một câu nói
Ngắn và dài cùng lúc
Như ánh mắt em
Như khi anh nói yêu em

Court un un jour sans soleil
Comme une nuit sans lune
Court comme ta vie
Court quand je vis sans toi,et je souffre...


Ngắn như một ngày thiếu nắng
Như một đêm không trăng
Ngắn ngủi như đời em
Ngắn ngủi khi anh sống thiếu em
( và anh đau ! )





&lt; by Nguyễntrườngan và đăng sơn.fr
( c ) 2011.France
Đăng nhập để trả lời
0





..



THẾ GIỚI CHỮ CỦA NtA và BẠN HỮU


_____________________________________________




* NUIT.



Nuit bleue, Oh oui ! C’est bien bleu comme….*
Comme le silence entre nous
Nous : C’est bien toi et moi
Toi qui me quittes,tu es déjà loin,loin de moi
Moi qui….

Qui suis-je - et toi,mon amour perdu ?
Toi qui étais ma chanson quand je veux
Toi,toi et toi
Qu’est-ce que c’est : Toi ?
: Une femme toute nue et tu as tout fait pourque je sois à toi,bien à toi
( Avec toi,j’ai oublié qui je suis ! )

Nuit.La nuit est tombé
Je suis tombé
Dans le silence bien bleu
Je me vois et…




NguyentruongAn
( c ) 2011 - France.
...


** BẾN ÂM DƯƠNG


Hoàng hôn buông hơi thở gấp
Em neo về với cát
Em neo với chân mây
mắc lại đời tôi vây bủa gạn chìm trong đục.

Người cầu xin cho tôi ngôi sao
Đủ cho tôi giọt bồ hòn mắc cạn
Đêm nay dòng sông xuống tóc


Ngấn mắt của sông ai đợi được ngày về.

Chiều dẫn em vào bóng núi
Môi em chạm đáy tình tôi
Bến âm dương vun vút lô xô nhuộm mầu tím của hoàng hôn tan chảy
Em vò tôi
Phím nhạc lỗi tôi
Em bây giờ thanh thản xa xôi...

* thynguyên
(Tặng An !)






" ( Thầy gửi cho An bài thơ đêm qua em viết nhé ! Cuộc sống cần lắm những con đường màu xanh. Cô ấy của An đã chọn cho mình một con đuờng màu xanh riêng biệt. Trần đời lắm nỗi trái ngang vì thế hãy nguyện cầu cho cô ấy thanh thản. Và An phải sống thay cho cô ấy để cảm nhận cuộc đời thay cô ấy ).


Chúc Thầy và An sức khoẻ ! "

Thynguyen.
( HTND )



...


*** KHÓC.



Sớm !

Thằng làm thơ ngồi khóc



Sớm !

Bài thơ của nó làm nó chảy nước mắt.

Bài thơ nặng dấu ngấn của nỗi ngậm ngùi,phân ly

Bài thơ làm nặng lòng đêm

Nuit ! Đêm dài và cũng ngắn như tiếng nấc

Nuit ! Đêm xanh thẵm từ tận cùng bộ óc



Trí tuệ đã là điều phiền phức

Trong khối óc mà những thằng Psy không tài nào hiểu nổi



Con người là một thế giới bí hiểm

Con người có những cái mặt nạ khủng khiếp

Vừa hiền lương vừa thô bỉ đến tận cùng



Con người sống giữa ánh sáng và bóng tối - Thẫm !



...



Sớm !



Thằng làm thơ không chuyên nghiệp ngồi đọc lại trang chữ của mình và của người khác.



Chữ làm nó rơi lệ

Nước mắt lỡ tay rơi xuống tách cà phê nguội của nó

Nước mắt hòa tan thành cục muối trong ly cà phê mặn chát !

Và nó,thằng làm thơ nhận ra mình ủy mị với thơ để biết khóc. *


nguyễntrườngan and đăng sơn.fr
(C) 2011.France.

...



Tình yêu
(thân tặng Nguyễn Trường An)


Anh tặng em đôi chân
Thay những lời cầu chúc
Vào một ngày tình nhân
Của lứa đôi hạnh phúc

Anh đợi chờ thời khắc
Đón em về bên nhau
Trao nụ hôn nồng ấm
Mãi mãi đến ngày sau

Vết thương không còn nữa
Trái tim sống lại rồi
Vì tình yêu chan chứa
Cuộc đời đã sinh sôi


by Thuytruc 1976



...




Vanhai20460




LỜI THƯƠNG YÊU VỚI AN

Nếu có số phận như người đời thường nói
Thì chắc là trách "Đấng" nông nỗi bày ra...
Từng từng chữ là một khối xót xa
Không phải chỉ riêng An mà là bao người đọc.

Không phải có một mình An lặng khóc
Rất nhiều tâm hồn như chuổi ngọc yêu thương
Liên kết cùng An chia nỗi đau khôn lường
Bao trái tim cũng dường như tan chảy.

Một giây trôi qua An tuyệt vọng cùng đáy
An nghĩ chẳng còn gì-mãi mãi muốn rời xa
An có biết bao tấm lòng thiết tha
Chiến đấu từng giây để mà giữ An bên bờ vực!

Xin An ngoảnh lại, dù một phút
Nhìn vào mắt người túc trực bên An
An sẽ thấy quanh An yêu ngập tràn
Xin An đừng nhắm mắt, xin An đừng tự hủy.

&lt; by Vanhai.




.......................




Nđs.

Đăng nhập để trả lời
0



..

6. LÀM TÌNH VỚI THƠ !


____________________________________



Dưới bài thơ dài bất tận và ướt chèm nhẹp mang tên :

EM LÀM GÌ
GIỮA CHIỀU MƯA RƠI ?


Một người bạn tôi đã viết như một cách trả lời :

'' .... " Muà mưa ở đây chỉ là những khởi đầu "
Cho một cuối mùa đông lạnh lẽo và âm ỉ ....


Bất thình lình tôi muốn ngủ một giấc dài. Những kẻ yêu nhau đợi nhau đến lúc những mùa lá rụng thoát thân thành lửa hy vọng ngùn ngụt trên những cánh rừng. Tôi muốn nằm dài ở cuối câu một và nằm yên và nghe ngóng mọi sự mở ra của tất cả bất cứ một cái ban đầu nào. Thí dụ như là một bọt nước:



' Mùa mưa ở đây chỉ là những khởi đầu '






Nhiều khi chúng ta phải tạm tách một hạt cát ra khỏi chỗ toàn cát. Xem soi, xét nét, nghe ngóng, đo lường các đặc trưng, tác dụng, tác hại của nó lên những chỗ dễ chảy máu trong tâm hồn của chúng ta. Y như rằng, tôi đã đang nghe tiếng đùa chơi của những đứa con của cô ấy khi mời cô ấy đứng riêng ra như vậy.

Những đứa con từ ngày khác, khoảng khác, những mặt cắt cát khác đồng thị minh nhiên yêu thương sân hận nhau. Khoảng trắng bất thình lình chứa đầy khí lực của một tay thái cực gia thượng thừa run rẩy. Sự mở ra của cái ban đầu ! Cái băng trinh thanh khiết của lịch sử, cái khoảng trắng của thời gian. Hãy im đi sự dò xét vĩ đại trong giấc ngủ gói vén của những chủ thể đại ngã bao ngàn. om mo om mo om mo om mo om mo ecco homo ecco homo ecco homo. Để cho lỗ tai thần diệu của tâm hồn con người được thuận thảo tột cùng mở ra với chính hắn với tất cả viễn tượng phù du với tất cả những khởi đầu của mọi biên giới chênh vênh cắt nát mấy bờ thực tại


Sơn ạ, tôi nghe từ câu trên tiếng thác đổ của ngút ngàn nguyên ủy ...

Thân, Khải Ý.

''


______________



Tôi không hiểu rõ cho lắm ý của bạn mình muốn nhắn nhủ điều gì vì bạn tôi viết dài và mông lung quá.Hình như anh đã đi vào một bià rừng cuả chữ ơi là chữ của một thứ mê hồn trận ?!

Bạn viết ấy của tôi thì lúc nào cũng thế.Bạn cảm khái và thích viết theo kiểu của bạn / Tôi đọc và hiểu lờ mờ theo cái cách đọc của mình.

Thế nào cũng xong.Sao cũng được.Miễn là có tiếng mưa ở đầu một ngọn bút.Bút mưa để những ngưòi tình còn thấy nhau để đời này còn chỗ đáng yêu,đáng nhớ.

Đang nghe nhạc nhẹ và nghe mưa tí tách để viết.

Tôi ngừng gõ phím chữ để suy nghĩ xem mình sẽ viết gì và tại sao viết ?






* Mùa mưa ở đây chỉ là sự Khởi Đầu !



" Mùa mưa ở đây chỉ là những khởi đầu
Cho một cuối mùa đông lạnh lẽo và âm ỉ ..."


Anh biết rõ như vậy mà,em
Từng chiều,từng chiều âm thầm
Âm thầm bóng thời gian đẩy nhau
Anh,với những bản nhạc cũ,âm thầm

Anh khe khẽ nắn nót,gọi tên em
Khi lòng mình trùng xuống
Khi không còn ai bên cạnh để nói
Khi bóng chiều ngã ập xuống vũng đen của cô đơn

Anh thấy mình lạc lõng và cô quạnh quá đỗi
Anh thấy mình cần nói dối
Cần đàn áp mình bằng vũ lực để khỏi thấy mình đang buồn bã
Anh muốn cưỡng hiếp một cách hung bạo những nỗi buồn
Như thằng già dịch đang chảy nước miếng nhìn gái đẹp và quá thèm thuồng

Anh muốn túm tóc con buồn và bế nó vào phòng riêng
Anh nhẩn nha và cùng một lúc hùng hục cởi bỏ áo quần mình.
Anh trơ trụi,trần truồng...
Để có thể yên lòng và ve vuốt nỗi buồn.
Buồn rướn người,rên ư ư trong cổ họng

Anh ghé môi hôn và ngoạm lấy nỗi buồn bằng cặp môi quá đỗi tham lam
Anh dục vọng,tầm thường khi dụ dỗ nỗi buồn bằng câu nói hổn hển :

-'' Em ! Hãy ngoan,hãy nằm yên và thụ huởng
Hãy đưa đầu ngực cho anh cắn ,anh ngoạm
Hãy chìa chiếc bụng trắng phau hơi hới
Và làm tình với anh cho qua đến nửa đêm

- '' Em,hãy ngoan,hãy rỉ rên như chưa bao giờ biết tự mình cảm khoái
- '' Em,hãy quên đi em là ai.Hãy nhắm dôi mắt lại - Em ''

Người tình tên Buồn của anh đã rất dịu,rất ngoan
Cô ấy rướn người với cặp môi mở hé
Cô ghịt lấy đầu anh và tham lam tận hưởng !

Chao ơi ! Chao Ơi ! Anh không thể nào sung sướng được hơn thế nữa


Buồn và anh ,cả hai thân thể đã nhập một
Hai đã không còn là hai mà chỉ là một
Nhất thể,duy nhất mà thôi .Em !


Em , Hãy là nỗi buồn như thế...................................






đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-07 10:34:39mưa phố núi>
                 THƠ CA DAO



                      Công cha như núi Thái Sơn
              Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
                      Một lòng thờ mẹ kính cha
                Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con

     Có người Việt Nam nào trong chúng ta lại không biết đến những câu ca dao này không? Bài học vỡ lòng mà , chỉ bốn câu lục bát ngắn gọn thế thôi là một bài học luân lý ở đời rồi. Bài học này cứ bám sát gót chân ta theo suốt một đời , làm sao mà quên được. Nếu đổi lại là một đoạn văn ngắn chắc không làm chúng ta nhớ dai đến vậy. Từ nhỏ thì tôi đã nhận ra sức mạnh của ca dao , tục ngữ,vè , đồng dao...vv
Đó là những thứ văn thơ đơn giản mộc mạc ,gần gũi với tâm hồn mọi người ,mọi nơi ,mọi lúc ,rất dễ nhớ vì có vần có điệu

                    Bầu ơi thương lấy bí cùng
            Tuy là khác giống nhưng chung một giàn

      Khi còn nhỏ đi học ,thể nào cũng gặp những chuyện trò này ăn hiếp trò kia , đánh lộn hoặc chưởi bới nhau ỏm tỏi. Thầy bắt phạt chép 100 lần câu ca dao trên , vậy là nhớ đến muôn đời.Nhờ đó mà biết yêu quý mọi người chung quanh ,không sanh sự ỷ lớn hiếp bé ,không cậy thế nhà giàu ăn hiếp kẻ nghèo.

                  Một cây làm chẳng nên non
              Ba cây chụm lại nên hòn núi cao

      Dễ thương hông? Đó là tình đoàn kết,chỉ cần đoàn kết hiệp lực đồng tâm thì bất cứ chuyện gì chúng ta làm cũng phải có kết quả

                  Trai khôn tìm vợ chợ đông
             Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân

      Mưa Phố Núi đặc biệt thích những anh chàng bậm trợn mày râu ,đáng mặc nam nhi.Cho dẫu có xấu trai chút xíu hổng sao cả ,nam tính là thế mạnh ,đàn ông cho ra đàn ông.

                      Làm trai cho đáng nên trai 
              Xuống Đông ,Đông tĩnh lên Đoài ,Đoài yên

       Ui chao ! nếu bậm trợn mà biết làm thơ nữa thì hỏi ai không mê đứt đuôi con nòng nọc. Nếu anh chàng nào mà lỡ sanh ra mang tiếng con nhà nghèo ,lại bị trời bắt xấu thì cứ nghe lời nhỏ Mưa này một lần. Anh cứ việc tập làm thơ cho thiệt hay thì thể nào cũng toại nguyện

       Mưa có một chị bạn ,khi còn trẻ rất đẹp gái ,con nhà giàu. Trước 1975 gia đình ở Sài Gòn mở tiệm vàng lớn ,lấy tên chị tiệm vàng Kim Tiên. Chị nay đã trên 60 ,góa chồng từ khi 40 tuổi. Nhìn chị đẹp mặn mà , Mưa lấy làm tiếc cho chị. Mưa cứ hay tìm cách gán ghép người này người nọ cho chị mà không xong.Mưa và chị hay nói chuyện văn thơ sách báo với nhau ,thương quý chị như mẹ ở nhà vậy. Một bữa Mưa thỏ thẻ hỏi chị
       - Coi chị còn mướt quá hà , ở góa hơn hai mươi năm chị không thấy buồn sao?
       -Buồn chứ cưng ,buồn thê thảm luôn đó chứ ! Nhưng mình không gặp được ý trung nhân thì thôi chứ biết sao. 
       -Vậy như thế nào mới là ý trung nhân của chị ?
       - Phải là nam mỹ tử ,ăn nói nhỏ nhẹ ,ăn vận gọn gàng sạch sẽ ,đầu óc phải văn chương thi phú ,còn phải biết hát Karaoke.
       - Ui cha trời đất ơi ! Kiếm đâu ra cho chị đây hở trời. Thôi để em làm tấm bảng
" Tiết hạnh khả phong " tặng chị luôn cho rồi.

      Tìm vợ chợ đông thì mới biết cô nào nhanh nhẹn vén khéo để sau này hầu hạ chồng cho đúng phép tắc chứ ! Chẳng lẽ đi tìm mấy cô thi sĩ trên thi đàn này sao? Con gái mà mơ mộng trăng thơ kiểu Mưa Phố Núi thì có mà ế chổng gọng nồi niêu. Anh nào ngoan cố cãi cha cãi mẹ rước về thì cứ việc từ từ mà hầu cô nàng cho đến khi sói trán.

                       Lỗ mũi thì tám gánh lông
              Chồng yêu chồng bảo tơ hồng trời cho
                       Đêm nằm thì ngáy o o...
              Chồng yêu chồng bảo ngáy cho vui nhà
                       Đi chợ thì hay ăn quà
              Chồng yêu chồng bảo về nhà đỡ cơm
                       Trên đầu những rác cùng rơm
               Chồng yêu chồng bảo hoa thơm rắc đầu

       Ai dám bảo con gái xấu là ế ? Có nhiều khi xấu trong mắt người này lại đẹp trong mắt người khác.Cũng có nhiều khi quá nhiều cái xấu gộp lại tự nhiên sanh ra cái duyên. Hay là theo cách suy diễn đơn giản của Mưa , mấy cô gái tự biết mình kém cõi dung nhan thường ra sức trau dồi đức hạnh, cho nên thường ngoan hiền hơn mấy cô đẹp.Nhờ vậy mà vẫn được yêu và thường hưởng hạnh phúc ,cuộc đời ít sóng gió , mà phải vậy thật hông ta ?

      Vậy đó ,thơ chính là linh hồn của ngôn ngữ !
Với thời gian ,thơ được truyền miệng trong dân gian lâu đời, dần dà trở thành ca dao hay đồng dao.

      Thơ là nhịp cầu nối những con tim yêu đương khao khát đến với nhau gọi là thơ tình - thơ lãng mạn.

       Thơ là sự giải thoát thanh tao của những tâm hồn muốn thoát khỏi hệ lụy thường ngày ràng buộc để trở thành thi đàn -bằng hữu tri giao.

        Ngoại lệ có những vần thơ lơ tơ mơ thì gọi là thơ con cóc -thơ lãng xẹt.

       Hiện tại có một số thơ rất hào hùng kêu gọi tình yêu nước và đoàn kết dân tộc ngay trên thi đàn mình đây thì gọi là chiêu hồn thơ -thơ ca

       Muôn hình vạn trạng ,ôi nàng thơ !

            Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm
            Có những ngày trốn học bị đòn roi
            Nay yêu quê hương vì trên từng núm đất
            Có một phần xương thịt của em tôi
                                         (Tế Hanh )






Đăng nhập để trả lời
0





.





TỪ NHỮNG NGÀY MƯA
đến với thơ của Đông Hương.

__________________________________






KHI MƯA CHẠM VÀO CÁT




Nắng mắc quá anh, mua không nỗi
em cần bán bớt mây trời xưa
có tiền chuộc lại vài con suối
đủ mướn dòng sông đang ngủ trưa

em là đồi cát trong sa mạc
một lần cạn sợt nước chờ mong
anh cơn mưa lẻ ngày đang hạn
rơi xuống mùa khô chút xíu thương

rồi mai em cát bay thành thị
và anh mưa lữ thứ đêm nào
buồn treo lên vách , hoài tri kỷ
tình cảm khòm vai gánh nhớ cao

hương một chiều mưa thơm gió cát
sa mạc trường niên - nhớ với trông
mai đây sương khói miền tao ngộ
anh xối mưa vào tim chạm em

Xưa em là cát trong sa mạc
gặp mưa em trổ đoá kim sa .


* Đông Hương -ĐóaHồngTím - France.




________________




... Nắng mắc quá anh, mua không nỗi
em cần bán bớt mây trời xưa
có tiền chuộc lại vài con suối
đủ mướn dòng sông đang ngủ trưa



Thật vậy không khi Đông Hương viết như thế ?

Thú thật người đọc là tôi đã bàng hoàng,có một chút lặng người khi đọc từ một buổi chiều mưa. Với tiếng nhạc làm tình khúc rơi trên mái nhà,tôi lắng nghe mưa. Phải vặn nhạc nhỏ lại để ngắm một bức tranh ,người vẽ tranh không cầm cây cọ,không vẽ bằng màu sắc của chuyện thường tình.

Đông Hương đã vẽ bằng một ý tưởng của hành động lạ thường :

" Nắng mắc quá anh, mua không nỗi "


Lạ lùng quá đỗi ! Nắng thì là nắng từ một ánh trời xanh xanh.Có ai bán được nắng ? Và bán với giá bao nhiêu để mà biết đắt hay rẻ ? Vậy mà người thơ đã ngơ ngẫn đứng tần ngần ra vẻ tiếc và thấy mình không đủ tiền.

Khi biết túi không đủ thì phải làm sao ? Tôi thấy ngay câu trả lời ở đoạn dưới.Nàng đã chọn cho mình cái quyết định :

... em cần bán bớt mây trời xưa
có tiền chuộc lại vài con suối
đủ mướn dòng sông đang ngủ trưa...


Ôi chao ! Gan dạ và liều mạng quá rồi .Để đạt cho được mục tiêu,nàng thơ đã cầm lòng bán cả khoảng mây trời.

Thơ như thế ! Chữ như thế mộc mạc hiền lành quá ! Trong sự hiền hoà đã có những hành động có thể nói là táo bạo và liều mạng.

Thượng đế tạo ra vũ trụ.Vậy mà có nguời vẫn đủ cái gan dạ muốn mua cả nắng,người thơ đã lợi dụng ý tưởng để nắm lấy cái hành động bán cả đám mây bềnh bồng,rồi lại muốn chuộc vài con suối để thực hiện điều mình đang muốn mướn cả một dòng sông...

Cả gan như thế để làm gì ?

Thấy có vài lý do cho câu hỏi " Để " như thế khi nàng biện minh như phân trần cho hành động táo bạo ấy ,và người đọc thơ đã phải tìm kiếm ở đoạn chữ từ câu thứ 5 :

" em là đồi cát trong sa mạc
một lần cạn sợt nước chờ mong
anh cơn mưa lẻ ngày đang hạn
rơi xuống mùa khô chút xíu thương
...



Tội lắm ! Hiểu rồi mà.
Hiểu lắm ! Cứ như thế ,người ta biết tại sao thế giới của chữ có thể gây
" choc " vì đụng chạm vào cảm xúc.Điều không thể làm được,người thơ vẫn làm vì nỗi rung động riêng của mình.

Có thể ở một ngày thiếu nắng,nhiều mưa,chữ đã lơ lững trong đầu óc và chữ cần phải rơi xuống những ngón tay của người viết.Chữ biến dạng gió nắng trên sa mạc,chữ muốn rời một nỗi buồn treo trên vách để trở thành một thứ hương thơm của kỷ niệm và bao điều vương vấn...

Chỉ vì một lẽ :

" anh xối mưa vào tim chạm em "




Ôi ! Thật như thế sao ? Chữ " anh " ấy đã hiền hay đã rất ác khi xối mưa chạm vào tim nàng ?


Là người đọc,tôi không thể nào biết được. Theo một sự tò mò thôi thúc,tôi thử đi tìm những cơn mưa đâu đó,kiểu khác trong thơ của Đông Hương :




... dấu gót chân nho nhỏ
buồn tình lội trong mưa
mùa mưa chưa mọc cỏ
chỉ đám lá tàn thừa...


... dấu chân em còn đó
bong bóng nước còn đây
chờ cánh chim bằng đổ
thăm em tháng chín này

ừ ! chân em biếng mỏi
khi dấu chân anh lồng...


* ( DẤU CHÂN ANH )



hoặc là :



... " 9 giờ tối em về , trăng 3/4
và mây nhìn em với mắt không vui
trong tiếng gió nhẹ hạt mưa lấm tấm
trên tóc em lóng lánh chuỗi sương trời

9 giờ tối ni trăng chưa định tuổi
nên mưa thầm thì sau gót chân em
dấu bóng trăng ướt dưới mưa dọi lại
trong khắc giây , em ngỡ bóng chân mình...


* ( MƯA VÀ TRĂNG )




Đã vẫn yêu những dòng nước của mưa,tôi thấy ướt khi đọc chữ của Đông Hương.Đọc xong,để có thể thả trôi mình trong dòng cảm xúc,tôi nghĩ là mình nên quay về với những trang thơ ướt chữ của mình ở " Những buổi chiều còn mưa ".
Ở đó,tôi đã mang bài thơ tên " KHI MƯA CHẠM VÀO CÁT " để có thể ghép với những bài thơ khác về mưa.


Mưa từ góc phố núi của tôi,có lẽ cũng chẳng bao giờ có thể ướt hơn thơ nơi thành phố hồng của một O Tím có một thời nặng nợ để mãi có duyên vơí Huế.






đăng sơn.fr




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-20 18:49:21dang son>
.






[color=#003399]
TỪ NHỮNG NGÀY MƯA
và có thể không mưa....
__________________
đăng sơn.fr






KHÚC HÁT CHIỀU MƯA


Biết em thích ngày mưa
Mỗi chiều ngang khung cửa
He hé gió trở mùa
Mỗi độ lá vàng thu

Biết em thích đọc thư
Thư tình mềm hơn lụa
Có chậm lắm ,vẫn chờ
Chữ còn nhiều hơn lá

Lá ở đâu rơi xuống ?
Đi lạc vào tình tôi
Để tình nhau luống cuống
Đắm đuối cả khoảng đời.






Về Nơi Chốn Cũ.


Về ngang con đường cũ
Ghé thăm ngôi quán nhỏ
ngồi nghe khúc nhạc xưa
thấy lòng mình đổ mưa

Ghé thăm khúc sông ấy
Nghe lòng nhớ biết mấy
Hình ảnh cũ đâu rồi ?
Ngày mà lòng mình rơi

Về bên kia,bên này
Về nơi lòng nhung nhớ
Hỏi bến cũ có hay ?
Mình thấy mình nhớ ai…







SƯƠNG ĐÊM



nụ mắt đêm đào sâu thương nhớ
ướt giọt sương khuya ở môi mềm
nhớ tìm chỗ trọ trong hơi thở
thương về khuấy động khẽ nhắc tên

bờ vai ấy cúi nhẹ đón rừng tóc
ủ mùi son phấn thành hương yêu
ta loãng tan biến hình thành lời chúc
mỗi khi thao thức ở lưng đêm









DẤU TÌNH.

Thả em vào giữa thành câu viết
Nhét thêm dấu phẩy ở giữa dòng
Chấm dấu hỏi để tỏ điều hơn thiệt
Gắn gạch nối làm nhịp cầu bắc ngang


Dấu ngoặc kép khi muốn giữ người lại
Có dấu huyền ở môt đoạn rất trầm
Viết tên em,nắn nót đầu chữ cái
Thêm dấu sắc đậm vết nhớ ở tim nhau

Em muốn đi,chữ giữ em ở lại
Em ở lại,tôi vòng khung trói buộc em
Ở hồn tôi,vườn tình nở hoa trái
Trong tim em chữ tôi vẫn lục tìm






PHỐ NÚI GIỮA ĐÊM.



Hồng hồng ngọn gió trên đầu mũi
Nâng cao cổ áo đi vào đêm
Nghe đâu hơi lạnh lẫn kẻ núi
Sương trắng lơ lửng ngả bên thềm

Chùm chăn cho ấm giấc ngủ ngon
Góc phố cũng ngáp dài buồn ngủ
Đèn đường heo hút góc đường trơn
Mùa thu đến, rồi em biết không ?

Con dốc cao ,con dốc ở trong tim
Mắt bồng bềnh ,mắt tìm vui trong mắt
Cả thế giới này hình như chỉ có em
Chỉ cần đưa tay đụng đến , khỏi đi tìm

xxxx

….Con phố núi thấy mình tôi còn thức
Nói một mình,chưa ngủ, nói với mình
Giữa nỗi nhớ ngà ngà nửa cốc rượu
Nghĩ đến ngày đó chuyện chúng mình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-22 19:05:46dang son>
.





VƯỜN THƠ HƯƠNG QUẾ.


________________________________






Em Còn Nhớ

Em còn nhớ ngày ấy những cơn mưa
Kề vai ấm chia chiếc dù đen nhỏ
Anh ướt vai nhường em sợ gió
Nép vào nhau mình ướt giọt môi mềm

Em còn nhớ ngày tháng trôi rất êm
Mưa hay nắng hẹn hoài từng góc phố
Những lần xa biết cùng ai thố lộ
Con đường nào cũng in rõ tình nhau

Anh nơi đó mùa đông đã xanh xao?
Em nơi đây buồn rơi màu hoa tuyết
Giờ mình xa thì làm sao anh biết
Giọt nắng nào da diết nhớ người ơi!



Chỉ Là Kỷ Niệm

Kỷ niệm chỉ là kỷ niệm thôi
Ấu thơ ngày ấy đã xa rồi
Chỉ là hình ảnh trong tâm tưởng
Tất cả như là cánh bèo trôi

Xa rồi cái thuở ấy vô tư
Chân dẩm dò đi trên lá thu
Những mùa thu nữa vô tình đã
Mang gió bấc về theo khúc ru

Những chiều ra đứng bên bờ sông
Nghe trong thầm lặng những tiếng lòng
Phải chăng tan vỡ theo dòng nước
Kỷ niệm trôi dài lạc mênh mông

Nỗi nhớ còn đây chỉ nhớ thôi
Đôi khi nhớ quá nước mắt rơi
Làm sao níu được thời gian lại
Để quên chua xót cát bụi đời.






Về Nơi Đó


Về nơi đó
em hong thơm màu nắng
Những góc xưa nằm bỡ ngỡ dưới tàng cây
Đêm mơ thấy dòng sông vàng
trăng chìm đáy nước
Trăng im ru
nằm ngủ quên đời

Là lúc em nghe máu tim đã cạn
Cố hát lên màu tím
những giấc mơ
Cố hát lên màu hồng
tia lửa cháy
Gọi tên người níu tàn tích bài thơ

Về nơi đó thơ nuôi tình em sống
Vượt phong ba
vượt bão tố muôn trùng
Em còn đây kí ức
chưa quên
Mà vẫn sợ mông lung
đêm ngủ vội






Tâm Sự Cùng Thơ

Thơ ngồi bên tôi chữ lặng im
Moi dòng kí ức đã im lìm
Chữ cười chữ khóc vừa xếp lại
Lạnh lùng giọt máu chảy trong tim

Tôi ngồi bên thơ chữ cạn lời
Hỏi lòng cũng cạn tiếng im hơi
Có thể nào không... thơ đã hết!
Hay vì chan chán cái nghĩa đời

Hỏi thơ chữ tình viết làm sao?
Thơ ngồi cúi mặt chỉ nghẹn ngào
Sáng thương chiều ghét đêm thờ thẫn
Thơ chỉ là thơ của trăng sao

Giả cười giả khóc giả thương yêu
Giả thương giả nhớ giả nâng niu
Thơ ơi chua chát tình hư thật
Thật hư có lẽ cũng buồn hiu!

Thôi thì thơ cứ vui chơi nhé
Tình hờ cõi mộng khát đam mê
Đêm nay ngồi xuống mà tâm sự
Thơ và tôi lủi thủi đi về




Nhớ


Buồn về ở lại với em
Trăng quên lối cũ người quên người rồi
Lang thang lau nước mắt rơi
Nhớ đi tìm nhớ ngập trời nhớ thương

Một mình lủi thủi bên đường
Đèn khuya hiu hắt phố phường lặng thinh
Tìm trong câu nhớ chữ tình
Còn ghi đậm nét cho mình nhớ thêm!

Hỏi người người có lẽ quên
Sóng lùa đi hết bồng bềnh mộng mơ
Bão giông cuốn mất hồn thơ
Đêm ơi sao cứ dại khờ nhớ ai

Cho em nối sợi nhớ dài
Gửi qua bên ấy vị cay men nồng
Nhớ đừng về bến hư không
Nhớ ơi! ghé lại bên dòng suối em



* Hương Quế - ( Dòng Suối Ngọt )






---




Viết Cho người Mình Yêu

Mưa dẫn lối em về thăm phố thị
Biết anh còn ngồi quán nhỏ nghe mưa
Đan tay lạnh còn nghe thơm mùi mực
Em đọc hoài truyện anh viết xa xưa

"Viết để làm gì?" anh hỏi em từ lâu lắm
Ngẫm nghĩ nhiều em viết không bao nhiêu
Có lẽ vậy người yêu em chán ngắt
Đâu như anh cô Nhật, cô Pháp đón mỗi chiều

Tội cho em không phải là thi sĩ
Tội không anh mòn mỏi kiếm không ra
Vần như anh mưa rơi trên cây viết
Mưa mãi mưa hoài không thấy nắng chiều tà

Ơi giọt mưa trữ tình giữ chân nhau ở lại
Ngồi cạnh bên anh mưa đừng tạnh mưa ơi
Em học viết học làm thơ như cô ấy
Cho người yêu yêu em mãi muôn đời


*Hương Quế

" ...Ngọt đọc mỗi ngày câu anh Sơn viết "Viết để làm gì?" Gửi cho anh vài câu vui vừa thoáng lên trong ý nghĩ. Mong anh đã mưa và còn mưa mãi để biết tại sao chúng mình phải làm thơ. Mà nhất là em đó anh ạ! Chúc anh vui với mưa hihi...!!
"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-22 22:22:45DongSuoiNgot>
Mấy bài thơ của HQ mà anh Sơn biên soạn và mang ra đây Ngọt chỉ nhớ có 2 bài, đó là bài "Em còn đó" và "Về nơi đó" vì cả hai bài này được anh Mây Lang Thang phổ nhạc. Còn mấy kia Ngọt mới đọc lại có thể là lần thứ hai sau khi viết tới giờ.

Mà anh Sơn nè! mấy bài thơ của ngọt được nằm đây tự nhiên đọc thấy hay hơn nằm bên trang thơ của HQ hihi... Chắc được lây cái mùi mưa của anh hay sao đó. Hy vọng ở trang thơ này Ngọt sẽ tìm ra vô số những hạt mưa để hiểu được thế nào là những hạt mưa tắm ướt đam mê bằng thơ. Để hiều vì sao chúng mình phải làm thơ.

Hương Quế
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-29 06:35:51dang son>
________________








______________________




Những bài thơ cũ


* Tuấn Nguyễn - Đặc Trưng.net






Tôi thích những bài thơ cũ. Nó gợi nhắc cho tôi một thời đời sống với những trằn trọc tra vấn của cái tôi đầy xáo động, bấp bênh. Như con nước vỡ bờ, như đợt sóng gào thét, những người lớn tuổi hơn tôi, bằng tôi, đồng hành vào đời. Sống, hiện hữu đối diện với bối cảnh đất nước chiến tranh. Sự sống và chết như một lằn ranh vô hình dễ bị phá vỡ. Mỗi bài thơ là một sinh mệnh. Tôi nghe, tôi đọc như nói với chính mình. Đó là ngôn ngữ thơ – Tuổi trẻ tội nghiệp, cô đơn – Một thời để yêu, một thời để chết.
Chiến tranh đi qua. Tôi mất tất cả. Tôi còn lại gì? Tình yêu? Sự nghiệp? Những người thân yêu?
Tôi mất tất cả, kể cả những bài thơ.

Những bài thơ cũ với tôi mãi mãi là một hoài niệm, đó là một phần đời mà tôi đã bị đánh mất.
Đó là những bài thơ trước 1975, những bài thơ tình hồn nhiên, tội nghiệp, ngụp lặn trong chiến tranh.
Các thi sĩ một thời tôi say mê như điếu đổ: Thanh Tâm Tuyền, Duy Thanh, Thanh Nam, Thạch Chương, Vương Tân, Dương Kiền, Cao Thoại Châu, Hoài Tuyết Trang, Nguyễn Tôn Nhan, Nguyễn Miên Thảo, Tần Hoài Dạ Vũ, Cao Thị Vạn Giã, Bùi Giáng, Chu Vương Miện, Mường Mán, …Rất nhiều, rất nhiều.

Đó cũng là giai đoạn mà các tạp chí văn nghệ như trăm hoa đua nở làm phong phú hóa sinh hoạt văn học nghệ thuật miền Nam.: Tạp chí Sáng tạo, thế kỷ hai mươi, Hiện đại, Nghệ Thuật, Mai, Văn, Văn học, …

Tìm lại được một bài thơ, đọc được một bài thơ cũ, tôi hạnh phúc vô cùng. Nếu trong âm nhạc, ngôn ngữ được chuyển vận theo giai điệu. Nó là một loại ngôn ngữ kép của nhạc điệu. Bài hát khi đã được chuyển vận và hát cho người nghe. Nó không còn cô đơn. Nó được đi vào lòng khán giả và được ái mộ. Ngôn ngữ thơ, bản chất nó cô đơn, mặc dù nó có âm thanh của nó nhưng đó là hơi thở của tận cùng sâu thẳm trái tim. Nó nói chuyện với từng cá thể. Thơ tìm sự hiệp thông trong nỗi cô đơn tận cùng.

Tạp chí Sáng tạo bằng những cuộc Hội thảo, đối thoại giữa những nhà thơ, nhà văn đã khẳng định như một tuyên ngôn: Ngôn ngữ thơ là một vận động, phá bỏ quy ước rào cản. Nó hoàn toàn tự do. Nhóm Sáng Tạo quay lưng với thơ mới. Người làm thơ là người chơi với con chữ. Sắp xếp, cấu trúc ngôn ngữ để khám phá những chân trời mới. Người làm thơ là người không đi theo lối mòn cũ. Y khám phá những con đường mới.

Tôi nhớ ngày đó trong một tản văn của Bùi Giáng ở tạp chí Mai, có hai câu thơ trích dẫn đầu truyện của Cao Thị Vạn Giã: “Mù sương phi cảng não nề. Thôi anh ở lại buồn về em mang”. Lời thơ làm tôi thảng thốt như mình vừa mất một tình yêu, chuốc lấy một nỗi buồn. Ngôn ngữ thơ không mới, nhưng hình ảnh quá ư sống động, bàng bạc một nỗi lạnh lẻo: hình ảnh sân bay đầy sương mù được gán cho một tỉnh từ “não nề” làm nổi bật tâm trạng của người ra đi. Từ “thôi” như một dấu ngắt diễn tả sự quay quắt trước cảnh biệt ly. Từ “buồn về” thể hiện cụ thể tâm trạng của tác giả: “Buồn về em mang”.

Chỉ cần hai câu thơ, vậy mà tôi nhớ mãi, không sao quên được, đã 40 năm rồi còn gì. Cái độc đáo ở đây là Cao Thị Vạn Giã thể hiện bằng thơ lục bát, và các từ không có gì mới, nhưng sự sắp xếp các từ, vị trí, cơ cấu của từ đã làm bài thơ trở nên độc đáo, mới.
Bằng hai câu thơ lục bát không cần gọi tên, nhưng tôi đã hình dung được Phi trường Liên Khương Đà Lạt?
Một điều rất thú vị mà xin được gọi tên là hạnh phúc, hôm kia tình cờ lang thang trên mạng, tôi đã tìm đọc được toàn bài thơ này, mời các bạn:



Khúc Ly Ðình





Tiễn chân anh tận phi trường
Lỗi đi. Lỗi ở.
Mười phương lỗi về.
Mù sương phi cảng não nề
Thôi anh ở lại buồn về em mang
Tiễn anh một chén rượu tàn
Một bàn tay nắm
Một hàng lệ mau
Cuộc cờ thế sự binh đao
Phút giây tái ngộ ngàn sau biết còn!
Môi em trong cảnh hao mòn
Một anh đất khách nhớ tròn tháng năm
Trời Tây rẽ bước âm thầm
Ngàn năm mỏi cánh chim bằng tha hương.





________________



Đăng nhập để trả lời
0




..




KHI KHÔNG CÒN NHỮNG GIẤC MƠ.




----------------------------------------------------------



Một ngày kia,em đã nói :

" Em không có giấc mơ "

- - -

Làm sao tôi có thể tin
Ở một câu nói đơn giản mà có chứa bao điều thất vọng và buồn bã.

Tôi đã đi qua rất nhiều con đường
Đã gặp biết bao người dưng- rất dưng
Đã chạm đến biết bao nhiêu nỗi buồn không kể hết
Và chưa bao giờ tôi gặp được một kẻ không bao giờ mơ mộng
Để sững sờ và ngạc nhiên quá đỗi

Những ước mơ của một con người
Là một khoảng xanh của bầu trời xanh ngát
Là một khu vườn có đủ màu sắc
Là một hơi ấm cho những mùa đông lạnh giá
Là tất cả những điều mà sự hiện thực khó cho phép


Tôi đã có những giấc mơ,những ao ước mà kể ra thì thật phi lý
Tôi mơ sự hoà bình trên ghế giơí
Mơ những con người chỉ hiền lành nhìn nhau và học cách yêu thương nhau
Mơ những điều được kể trong kinh thánh là sự thật
Mơ những nhà hiền triết hãy tỉnh táo hơn một chút
Ngoài những quyển sách viết toàn điều thừa thãi

Chiến tranh,mùi tử khí của bom đạn
Đã giết dần mòn những ước mơ của tôi
Những tâm hồn ghẻ lở và những ánh mắt hận thù
Đã thành lời ai oán
Trong một lời kinh đêm


Tôi đã nhận thức và hiểu rất rõ
Thế nào là tình đời ?
Thế nào là tình người
Ở một góc địa ngục

Tôi đã nhìn thấy những giọt nước mắt
Của những đứa trẻ mồ côi
Của kẻ tử tội trước giờ lên ghế điện

Tôi đã sợ hãi
Khi nhìn và lắng nghe lời kết tội của những quan toà áo đỏ
Khi bắt gặp những tia nhìn hồ hởi của những kẻ chuyên nghề kết tội

Tôi đã gập người để không còn tìm được lời lẽ nào
Để chạm mắt vào những dòng chữ in đậm trên báo chí
Báo in đậm những câu chuyện rất " lá cải " và lấp liếm
Để kể về chuyện trăng hoa,ăn cắp,thâm lạm của những gã mặc đồ đẹp làm quan lớn
Chuyện lăng nhăng ở căn phòng khách sạn
Chuyện con đàn bà mở to cặp mắt mơ thấy tên tuổi mình rủng rỉnh hám hơi tiền


Những giấc mơ,những từng ấy ước ao
đã trở thành nỗi ám ảnh của một thân phận con người

Tôi muốn biến mình thành đá sỏi
Muốn mất đi từng cảm giác đói ,lạnh,khát khô
Muốn đừng có trí tuệ và trái tim nhạy cảm
Để không còn đau khổ,chua cay,thất vọng

Và có lẽ khi trở thành đá sỏi của sự tận cùng thất vọng như thế
Có lẽ tôi sẽ hiểu câu nói của em

Em và tôi ơi !
Chẳng lẽ ta hoài thất vọng ?
Chẳng lẽ những lần tôi ngậm ngùi ngồi gõ chữ
Là toàn thảy những đắng cay ,những tiếng gào thét vọng lại từ thinh không?





đăng sơn.fr

CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-28 17:53:11dang son>
..

_______________________________________
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»