.
TÌM CHẤT LÕI CỦA THƠ
qua những câu viết .
_____________________________________ đăng sơn.fr
.
..
Đi tìm thì ta sẽ gặp .
Biết là như thế , nên tôi đi tìm , để rơi vào trang chữ của Nghi Bình .
Cô viết lời dẫn ở đầu trang Tùy Bút và Thơ như sau :
" ....
cho những ngày mây xám
... tôi thích thơ chỉ vì may mắn đã gặp được những tâm-hồn-thơ. Tôi dùng văn cho đôi mắt và dùng thơ cho tâm hồn cho nên tôi nghĩ căn nhà tôi đang xây dù có chút "nghịch phương hướng" nhưng sẽ vẫn còn trên mảnh đất tôi đã chọn.
Hãy thử mở cánh cửa tìm hồn chữ của cô :
tụng ca
tung cánh diều bay lên cao, cao mãi
làm sao giấu người trong lòng gió hở anh
mùa đông còn dài, tôi nhớ mảnh trời xanh
đôi con mắt mỏi mong màu nắng nhạt
ngọn khói nhà ai vờn bay lên ngơ ngác
có gặp cánh diều để ủ ấm hay không
diều đã có lần rơi xuống vực mênh mông
nên đôi cánh vẫn chưa liền dấu cắt
làm sao để che đi đôi con mắt
(trăm, nghìn lời …, người ấy sẽ đọc ra …)
một mảnh cuộc đời cứ ngỡ đã rất xa
nhưng ngoảnh lại vẫn ngay trong tầm mắt …
bay lên cao giữa trời đông hà khắc
(như đêm phá rào hò hẹn với trăng khuya
khi bình minh rơi trên khung cửa ngày xưa
đôi chân đã rong chơi về, mệt rũ …)
hãy cùng tôi tìm phút giây đã cũ
lòng giấy vô tình, thơ chợt rối người ơi
trái tim tôi giờ đã biết nghỉ ngơi
chỉ khoảnh khắc, (khoảnh khắc thôi), loạn nhịp
bay lên cao, sợ mắt người đuổi kịp
đôi cánh sắc màu không thể giấu giữa mây
tôi ở bên người cạn chén đắng mà say
nên cứ thế, một góc đời loay hoay mãi
ngày huyễn hoặc, nhặt nhánh tình sót lại
ngắm hàng cây, cây không lá mùa đông …
Nghi Bình – 2/8/12
Khi Nghi Bình viết : ....
làm sao để che đi đôi con mắt
(trăm, nghìn lời …, người ấy sẽ đọc ra …)
một mảnh cuộc đời cứ ngỡ đã rất xa
nhưng ngoảnh lại vẫn ngay trong tầm mắt …
< Đôi mắt tôi vẫn tìm để đọc ra :
chung đắng
nhân sinh như mộng, trầm luân và oan nghiệt
chuyến du hành này rồi sẽ về đâu
cuộc đời hỡi, vần xoay rồi cũng khép
bụi phù du vùi kẻ trước, người sau
tôi đã lâu đập chén sầu, ngại uống
sao người về lại chuốc để tôi say
nơi thềm đêm, rượu xoay vòng, luống cuống
tôi không buồn nhưng mắt cứ nhòa, cay
để tôi quên vài cơn mưa nỗi nhớ
vì tâm tôi đã sũng ướt mảnh tâm
ngày hôm qua tôi gọi tên "một thuở"
mỉm môi cười, thương quá góc hồn thâm
trăng bao năm vẫn đi, về bên cửa
(đừng nhìn tôi, ngượng quá mảnh trăng ơi …)
linh hồn tôi đã mòn đi quá nửa
chân dung đời mài miệt vẽ, chưa ngơi
tay bưng mặt, tay vuốt sầu như tóc
(sợi ngắn, dài sầu có thể bạc không ???)
con thú hoang ngang trời tru tiếng khóc
vang núi rừng, rơi tuyệt vọng giữa thinh không
chén này thôi, chén này thôi người nhé
rượu vô tình, môi đã ướt mềm môi
đêm mông lung, nghe tiếng lòng khe khẽ
tôi trốn đời hay rượu nhốt hồn tôi
nhân sinh như mộng, tôi khóc, cười vỡ lỡ
mai cuộc cờ tàn, hồn phách lạc về đâu
mai cuộc cờ tàn, người nhìn nhau bỡ ngỡ
(đã có lần cùng hành hạ đời nhau …)
Nghi Bình – 2/17/12
Bài thơ Chung Đắng ở trên chiếu cho tôi cảnh lặng lẽ âm thầm - đêm mông lung, nghe tiếng lòng khe khẽ
tôi trốn đời hay rượu nhốt hồn tôi ...
Phải rồi, đó cũng có lúc là chúng ta ở tận cùng bóng tối .
Thử rời bóng tối ấy để bước sang một vùng sáng - Để thấy sau những săn tìm, chạy trốn với những buồn vui , nhung nhớ, mình bất chợt " hiền lành " để làm thơ :
thoáng động
mưa chẳng ngoan cứ đổ về hiên trước
nắng không hiền, nắng cứ mãi đi hoang
chừng như xuân đang mở từng khuy ngực
cỏ non lên, ngấm phải giọt nước buồn
tìm mặt trời phía sau lưng đỉnh núi
(trò trốn tìm ngày ấy vẫn chưa quên …)
mặt trời ngủ quên nơi cánh rừng trăm tuổi
kẻ đi tìm ươm hạt nhớ mông mênh
thung lũng chiều nay lá xanh đang về tới
lũ cây mừng reo lời hát giữa mưa
nơi phía Nam có đàn chim bay mỏi
chờ nắng về nối lại mối tình xưa
hãy thôi mưa, hãy thôi đi mưa nhé
phố hôm nay đã sũng ướt nỗi buồn
(trời sinh mưa trao cuộc đời nhạt tẻ
nên suốt đời mưa chẳng thể vui hơn …)
sẽ đi đến căn nhà người nơi ấy
bên hông rào lặng ngắm nụ cười xưa
chim Vô Ưu vẫn ân cần bay nhảy
người bây giờ già dặn đã đủ chưa ???
yên một thoáng giữa hoàng hôn rất mộng
dẫu mưa về trên lá, cỏ mỏng xanh
nhẹ chân bước khi cõi lòng đang động
người đâu hay tôi bất chợt hiền lành …
Nghi Bình – 3/27/12
.
Bây giờ, thử xem Nghi Bình mang tâm hồn dính nét Thơ vào Truyện Ngắn xem sao ? :
...
thêm mùa thu nữa
thành phố đã sắp vào thu. Có những cụm lá vàng thưa thớt trên vài cây to. Mùi không khí gay gay lạnh quen thuộc khiến Hạo bâng khuâng. Để xe ở sân nhà thờ, Hạo chầm chậm bước tới ngôi trường gần đó. Từ xa Hạo đã thấy nhóm đông người đứng tụ trước cửa trường. "Có lẽ vẫn thế, họ không cho học sinh vào trong sớm quá. Vẫn giống hồi … xưa".
ngày ấy, bắt đầu từ năm Hạo 16 tuổi, chiều Chúa Nhật Hạo chẳng thích đi đâu khác ngoài ngôi trường này dù có hôm bài vở không xong, Hạo vẫn không nỡ bở giờ phụ dạy với các thầy, cô giáo khác. Đơn giản chỉ vì Hạo thích những ánh nhìn trong veo, những cử chỉ lúc uể oải vì phải bỏ trưa Chúa Nhật vui để đến lớp hay những lúc thật năng động khi các em giơ tay trả lời câu hỏi hoặc hát khúc hát nào đó. Có hôm Hạo về nhà mang theo những câu nói ngây thơ trong đầu và cứ thế mỉm cười khi nhớ lại.
cô bé học trò Hạo thích nhất cũng lớn dần. Từ câu trả lời ngây thơ cho câu hỏi đại loại như "nếu khi sống ta phạm nhiều tội quá, khi chết ta sẽ đi đâu?". Con bé mắt xoe tròn xinh xắn mau mắn giơ cao tay "sẽ xuống đất nằm ạ". Ba năm sau đôi mắt vẫn xoe tròn xinh xắn, con bé đã trả lời mạch lạc hơn cho câu hỏi "lớn lên con sẽ làm gì?". "Thưa, con sẽ đi tu giống soeur CC". Khi ấy, Hạo, đứa–con –trai–18–tuổi đã nhìn vào gương mặt cô bé thật lâu, nghĩ thầm "tiếc nhỉ …"
Hạo rời nhà, xa phố, xa ngôi giáo đường, xa ngôi trường và xa những ánh mắt trong veo để tập tễnh "vào đời", tập tễnh thực hiện giấc mơ "tự lập" và "làm người lớn" như bao nhiêu sinh viên Đại Học khác. Ai đó đã nói con người như cánh chim, khi đã bay đi, khó lòng bay trở về. Hạo cũng thế, như cánh chim theo gió bay mãi …, như cánh buồm nương sóng giữa khơi … Hạo ra trường, có việc làm như ý muốn. Tuổi trẻ hăng say, mọi sự như ý, mơ ước thăng hoa. Không ưa thích sao được vì chân cứ bước dần lên từng nấc thang sự nghiệp, trong túi thêm nhiều những tờ giấy bạc màu xanh. Hạo quên dần ngôi trường nhỏ và những ánh mắt trong veo. Hay đúng hơn, ngày xưa ấy giờ như ánh kim loại lấp lánh nằm yên ở góc nào đó trong tâm tưởng, bé nhỏ quá so với những kế hoạch với thành tựu lớn lao. Hạo như con thiêu thân nhắm mãi ánh đèn sáng. Bây giờ không còn nghe những câu trả lời ngây ngô, ngộ nghĩnh nữa. Bây giờ là những lý luận tinh vi chuẩn xác giữa người và người với những đôi mắt tinh ranh và Hạo cũng cũng thế, trở nên ma mảnh, gian ngoa. Bây giờ không còn những điều Hạo muốn nói với người nghe mà là những điều người nghe muốn Hạo nói, chính xác hơn là Hạo chỉ nói những điều người đối diện muốn nghe. Cái tâm ngọt ngào, êm dịu đã khăn gói rời xa Hạo từ bao giờ cho tới khi Thuyên, người con gái Hạo yêu thương qua đời. Hạo chưa từng có ý định cưới Thuyên dù họ đã đính hôn nhiều năm. Thuyên có được đời sống sung túc, có cả tình yêu của Hạo nhưng cô mãi mãi vẫn chỉ là"vị hôn thê". Hạo không hiểu tại sao Hạo không quan tâm đến hôn nhân, gia đình và con cái. Hạo không hiểu tại sao dự tính cho chuyện cưới xin lại dường như mất quá nhiều thời giờ quý báu của Hạo. Và Hạo không hiểu sao đàn bà lại cần phải chính thức được gọi là "vợ".
con người chỉ cảm nhận được sự thiếu thốn của mình khi đã thật sự mất mát. Hai mươi năm trôi qua cho mọi bằng cấp, mọi nấc thang sự nghiệp, mọi liên hệ công việc dù đơn giản hay phức tạp. Nhưng, hai mươi năm trôi qua không còn những chiều Chúa Nhật thanh thản, không còn những giây phút lãng mạn bên người con gái thương yêu. Tiền bạc có thể phủ gấm vóc lên người. Tiền bạc có thể giúp khỏa lấp khoảng trống nào đó của thời gian nhưng tiền bạc không thể thay thế tình yêu. Người ngoài có thể cho rằng Thuyên đến với Hạo vì tiền nhưng Hạo chưa bao giờ nghĩ đến lúc đi về trong căn nhà quạnh vắng, buổi tối không còn ai để sẵn mâm cơm, đi xa không còn ai sắp xếp áo quần vào xách tay, nhất là khi buồn bực không còn ai tin tưởng để lắng nghe Hạo than phiền … Có nhiều điều người đàn bà bé nhỏ ấy đã âm thầm vì Hạo chịu đựng để bây giờ Hạo nhận ra tiền bạc không mang trả lại cho Hạo một người hệt như vậy, tiền bạc không cứu sống được Thuyên và cái danh vọng Hạo có không bù đắp được những gì Hạo đã mất.
Hạo tìm về ngôi giáo đường cũ, hy vọng có thể rũ sạch được bụi đường trong bể tịnh yên. Hy vọng hồi chuông ngân nga có thể rung lại tấm tình cũ …
- Ông có phải là thầy giáo mới không? Sao ông lại hút thuốc ở đây?
Hạo bừng tỉnh, loay hoay dập tắt điếu thuốc trên tay và ngượng nghịu cúi xuống cười với một đôi mắt trong veo. Ngước lên, Hạo lại bắt gặp đôi mắt trong veo khác trong bộ áo tu sĩ. Đôi mắt ấy không quay đi và Hạo nghe tiếng reo vui:
- A … thầy Hạo
Hạo lúng túng:
- Chào … soeur …
không ngờ cô bé liếng thoáng ngày xưa lại có thể thực hiện được ước mơ của thuở lên mười và không ngờ Hạo đã quay người đi một vòng xa xăm đến thế … Có phải tại gió đã góp phần đẩy cánh chim bay xa hơn hay tại sóng đã đánh dạt chiếc tàu căng buồm … Hay tại vì ai ???
mùa thu sắp về dìu dịu buồn tênh …
Nghi Bình – 9/30/13
( * nguồn : dactrung.net )