Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.125 lượt xem — Trang 2 / 38
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-22 17:19:34MM_Ngoc>
Giấc mơ

Rũ mềm tóc gió hong khô
Rũ tình ướt mộng - bao giờ nguôi ngoai...?
Xa xôi cách núi sông dài
Vẫn nghe ấm ức - liêu trai - tiếng cười
Hồn buồn thả tít mù khơi
Để con sóng dội ngậm ngùi Hải Âu
Thế rồi thuyền sẽ về đâu..?
Trăng treo trên mảnh buồm nâu u hòai
Kia kìa con Nhạn lạc lòai
Tiếng kêu ai oán - chẳng ai ngóng chờ
Còn thơ cứ mãi vu vơ
Còn người ngủ mãi lơ mơ giữa thuyền
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Câu hò trên sông

Hãy hát đi một lời nào chưa nói
Để cho buồn lạc lối chẳng vào thơ
Hãy quên đi dù chỉ là nhung nhớ
Để hồn không chất chứa những nghi ngờ

Này gió hỡi cứ bay xa đi nhé
Để cho lòng thanh thản lúc chiều buông
Này đàn hỡi đừng ngân lời ai oán
Để lòng ta quên hết những u buồn

Trong nước mắt có giọt buồn - vui đó
Trong cuộc đời có lúc được - lúc không
Chỉ có sông mới hiểu thuyền hơn cả
Chỉ lòng mình mới hiểu thấu mình hơn
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-25 12:05:04MM_Ngoc>
Hà Nội Buồn


Cái lạnh không phải se se
Mà sao gía buốt - tái tê cả hồn
Trời buồn chi mà mưa tuôn..?
Để lòng vô cảm - phải buồn theo mưa

Ta về - đêm - chẳng sao thưa
Mịt mù sương gía - lạnh thừa bước chân
Run run gió cuốn sa gần
Bàn tay chẳng ấm - ta cần ai đây ..?

Con đường dài mãi... Vai gầy
Đời người mấy nèo - đến ngày nào quên...?
Bước hoang chốn lạ không tên
Lừng khừng đứng đợi....
Ai bên ?
Gió tràn !
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-24 13:46:18MM_Ngoc>
Một điều không có thật


Ta sợ sự hư ào của trời chiều lúc nhá nhem
Ta sợ không gian oi nồng trước cơn mưa mùa Hạ
Ta sợ câu hát nửa vời vì giòng sông hóa đá
Ta sợ lúc giao thời chẳng rõ ngày hay đêm ?

Ta sợ nắng mới lên - Bỏng rát cả cánh chim?
Ta sợ mưa đầu mùa - ướt nhịp chèo đưa đẩy?
Ta sợ trăng đêm rằm - chẳng còn ai nhìn thấy?
Sợ những điều chưa thấy - làm đau trái tim ta

Tình rất gần nhưng cũng lại rất xa
Những hư ảo quanh mình là có thực
Có bao giờ tình chỉ trong ý thức
Còn thực tại chẳng hiện diện đâu đây?

Có thể nào tin được - tình rồi sẽ đắm say
Ngay cả khi không nhìn ra nhau nhỉ?
Trái tim yêu - không phải bằng ý chí
Ta không thể yêu một hư ảo trong mơ
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Sao gió chẳng để ta yên

Sao mưa cứ chuốc ưu phiền quanh ta

Sao trăng lại cứ nhạt nhòa

Sao đời lắm nèo? bài ca biết buồn?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
.


Ngõ về lá rụng thuôn thuôn
Ai làm mưa trắng xóa nguồn tâm tư
Tiễn người gió lộng thờ ơ
Thổi tung mây dạt bến bờ không trăng.








0
Chiều Đông cuối tuần

Chiều nay cuối tuần rồi đấy
Mà sao u ám trời mây
Ngõ lạ chỉ mình ta lạ
Nên Đông lạnh tím bàn tay

Thu qua chiếc lá còn đây?
Gió lên uốn mình run rẩy
Gắng gượng mấy chiều đông đấy?
Cuối tuần buồn - chiếc lá bay...

Trước hiên vai mẹ hao gầy
Bày bán vài món hàng nhỏ
Thương người chắt chiu khốn khó
Ghé vô mua một món quà

Phố cổ chiều nay heo may
Rêu phong cả con đường nhỏ
Buồn về hắt hiu làn gió
Trong lòng chợt nhớ quắt quay...

Sài Gòn ơi ai có hay
Chiều Đông - cuối tuần - xa lạ
Nhặt lên tay một chiếc lá
Cuối tuần làm bạn cùng ta


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-25 16:22:39MM_Ngoc>
Ngõ về lá rụng thuôn thuôn
Ai làm mưa trắng xóa nguồn tâm tư
Tiễn người gió lộng thờ ơ
Thổi tung mây dạt bến bờ không trăng.

Thổn thức

Đêm Đông trăng chẳng có chồng
Nên trăng buồn quá ra đồng tìm sao
Ngân Hà thấy vậy nao nao
Khóc ròng khóc rã ngập sao mất rồi
Trăng ơi đâu đó đôi nơi
Cũng đôi ba kẻ buồn lơi - lơi buồn
Dẫu rằng nước mắt tuôn tuôn
Đêm Đông tàn tạ - mây buông trăng mờ
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-28 01:09:41nguyens>
THẾ RỒI

Thế rồi sài gòn thiếu bóng em
Chiều mưa lất phất lướt bên thềm
Giọt rơi se sắt buồn lên mắt
Lá vàng từng chiếc gợi sầu thêm

Thế rồi chiều nao đón đưa ai
Sầu lên môi mắt ngấn lệ dài
Chơi vơi một cõi lòng tê tái
Nghe buồn vời vợi tay nhớ tay

Thế rồi đường tình vắng bóng em
Mưa trên biển nhớ ướt vai mềm
Lung linh hoa sóng vàng nhung nhớ
Sương rơi nhòa nhạt phố lên đèn

Thế rồi đường về hun hút sâu
Ngây ngô lên mắt chút phai mầu
Chơ vơ chân bước hồn hoang phế
Ánh đèn vàng vọt bóng đêm thâu













Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0

Cô hàng hoa


Hà Nội trời còn lạnh lắm
Xúyt xoa sương giá quanh mình
Gánh hoa vẫn tươi roi rói
Đẹp như gương mặt em tôi

Có ai mua hoa Cúc không?
Này hoa Hồng nhung tươi lắm
Tiếng em vui trong sương sớm
Anh thương đôi gánh hàng hoa

Hay là em gánh qua nhà?
Để anh dùm em đôi nhánh
Cô em đôi mắt sóng sánh
Cài lên môi một nụ duyên

Em đi rồi - anh chẳng quên
Nhớ hoài gánh hoa - giọng nói
Bụng bảo dạ...anh sẽ hỏi
Tìm cho được...gánh hoa tươi





- Thanh Thanh Ngọc -
0
Buồn

Trong lòng sao chẳng thấy vui
Buồn đeo đuổi mãi - mồ côi tiếng cười
Một mình chẳng muốn nhìn đời
Vì trăng đã có sao trời vây quanh
Có lẽ kiếp trước đành hanh
Kiếp này mới phải nhìn quanh...một mình
Ai ơi có chữ chung tình..?
Mà sao tôi chỉ thấy mình bóng tôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-03 15:44:11MM_Ngoc>
Nơi của riêng ta

Hãy ngủ đi thơ ơi ngủ đi nhé
Để tình yêu khe khẽ ngủ kề bên
Để cho ta quên hết những ưu phiền
Để đau đớn đừng theo ta rong ruổi

Trên đường đời có sóng cồn gío thổi
Có biết bao hiểm họa với tai ương
Nhưng gió ơi ta chỉ có tình thương
Ta chỉ có trái tim thôi...bé nhỏ

Có nghe chăng...thì gió ơi hãy lặng
Và hiền hoà đừng sóng dây biển khơi
Để tình yêu một giấc ngủ thảnh thơi
Để từ đó lặng yên không thổn thức

Ta sẽ đến nơi đó - lòng chân thực
Để hồn buồn nhẹ nhàng phút nghỉ ngơi
Chẳng cần đâu - lời hứa gió buông rơi
Nơi ta đến chỉ riêng mình ta đến
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Lạc Nhau



Lạc nhau từ độ Đông sang
Nên tình lay lắt mênh mang nỗi niềm
Lạc nhau giữa cánh đông đêm
Nên Trăng có tỏ cũng tìm không ra
Lạc nhau ở giữa thơ ca
Nên thơ ngơ ngác ngã ba tìm đường...?
Lạc nhau bên bờ đại đương
Nền thuyền cứ mãi muôn phương không về
Lạc nhau trong cả lời thề
Nên môi mắt chĩ ủ ê giọt buồn
Lạc nhau chiều Hạ mưa tuôn
Nên mây đen đã che luôn nhau rồi
Lạc nhau hết cả cuộc đời
Nên không còn nữa những lời thương yêu




- Thanh Thanh Ngọc -
0
Lạc đường thơ




Ta buồn bỏ ngỏ trời đêm
Để trăng trên đó chỉ thêm thẫn thờ
Ta buồn ngày nằng ngu ngơ
Để hoa muốn nở phải chờ thơ lên

Ta buồn sông chẳng ngủ yên
Để cho thuyền ấy về bên bến tình
Ta buồn gió chẳng thôi miên
Để con diều giấy ưu phiền rớt rơi

Ta buồn đời mãi chơi vơi
Để đường gai góc tơi bời dưới chân
Ta buồn thơ cứ phân vân
Để tình lạc mất nẻo gần nẻo xa

Ta buồn giấc ngủ nhạt nhòa
Để nguồn cảm hứng thi ca lặng dần
Ta ơi ở chốn đường trần
Phải chăng lạc lối những vần thơ ta...?





- Thanh Thanh Ngọc -
0



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
NGOC CẢM ĐỘNG QÚA - NGỌC CẢM ĐỘNG QÚA - NHẬN HẾT MỌI LỜI CHÚC DỄ THƯƠNG CỦA MỌI NGƯỜI NÈ - CHÚC LẠI TẤT CẢ BÀ CON - DÒNG HỌ THƠ VĂN VUI VẺ NHA - VĂN THƠ LAI LÁNG NHA
- Thanh Thanh Ngọc -
0
YÊU

Làm sao ngăn được bóng tình yêu
Bất chợt trong tim một buổi chiều
Một chút thương thương chìm tĩnh lặng
Thêm nhiều nhớ nhớ gợi cô liêu
Hoàng hôn buông xuống lòng xao xuyến
Đêm tối dâng về nỗi quạnh hiu
Vài giọt lệ -lăn dài khoé mắt
Thế là ta đã -biết mình yêu



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
Kính Chúc Thanh Thanh Ngọc và Gia Đình
Mùa Lễ Giáng Sinh Vui Vẻ
Một Năm Mới Hạnh Phúc

Nguyên Đỗ


MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEW YEAR



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-22 02:37:57MM_Ngoc>
NÚI VÀ BIỂN


Núi xa lắm vời vợi trông về biển
Gió cứ thẫn thờ hư hao
Phiến đá ủ mình khoác màu hoa nắng
Giấc mơ hoang dã cồn cào

Núi ngưỡng mộ biển nhu mỳ đến vậy
Vai ngoan một dải khăn xanh
E ấp mãi khuôn ngực thơm con gái
Hồn nhiên lời sóng rì rào

Núi chợt muốn choàng ôm nàng ngư nữ
Bình yên ơi ngủ cho ngoan
Thả lên ngực chùm nụ hôn chín đỏ
Hiến thân mặt trời nồng nàn

Đừng giận nhé đừng lẫy lừng con sóng
Xô cho đau đớn thuyền nan
Ngôi sao biển suốt cuộc đời lưu lạc
Nặng lòng gió núi miên man

Ngày nào biển cạn con sóng gục chết
Núi đau rệu rã cúi đầu
Nặng lòng suối nguồn thả hồn về biển
Lưu đày tình vẫn đa mang
- Thanh Thanh Ngọc -
0
       NÍU LẠI HỒN THƠ
 
Thế mà bảo không làm thơ nữa
Chán mộng mơ như thuở xưa rồi
Tại cuộc sống vẫn còn quá đỗi
Lo toan nhiều đâu được thảnh thơi
 
Thế mà bảo tâm hồn đã nhạt
Chẳng cảm thơ như tuổi trăng tròn
Hồn thơ ấy vẫn còn trên ngọn
Vẫn ươm nồng như thuở sắc son
 
Chị hãy cứ làm thơ như thế
Cứ đê mê để trải rộng đời
Để tạo phước không màng danh lợi
Vương đạo đời cho tuổi đôi mươi
 
Đừng chị ạ, đừng quay lưng lại
Quên vần thơ quên những hững hờ
Ngày xưa ấy cũng nhờ dang dở
Nên bây giờ, chị...giống trong mơ
 
                         HuongTuyet274
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.09.2013 06:13:41 bởi Huyền Băng>
Chào Thanh Thanh Ngọc,
 
HB được biết trước đây qua mạng vnthuquan.net, Thanh Ngọc đã quen với Nguyên Đỗ, và nhận từ Nguyên Đỗ một số tiền (theo lời của Nguyên Đỗ và xác nhận của Thanh Thanh Ngọc) Nguyên Đỗ đã nhờ HB in sách, và nhờ Thanh Thanh Ngọc trả tiền, nhưng Thanh Thanh Ngọc ban đầu thì nhận trả, sau đó lại thoái thác) HB nghĩ ở đây có một sự lường gạt chăng? HB và một người bạn đã phải ứng trả số tiền đó và nghĩ là Nguyên Đỗ bị lầm người, nhưng hôm nay thấy Nguyên Đỗ vẫn vào đây giao lưu bình thường cùng Thanh  Thanh Ngọc, như vậy là HB cùng người bạn đã bị nhầm cả hai người ?
Trên cương vị BQT, HB đưa thông tin này lên, để mọi thành viên cẩn thận trong việc giao lưu có liên quan đến tài chính cùng Thanh Thanh Ngọc, hai bạn, Nguyên Đỗ và Thanh Thanh Ngọc có gì đính chính thì xin vào chủ đề thắc mắc, ý kiến ở trên. Do diễn đàn mới không thể khóa được topic, nên đề nghị mọi người không vào đây đăng tiếp.
 
Trân trọng thông báo,
Huyền Băng.
Dưới đây là pm HB gởi cho Nguyên Đỗ về việc TThanh Ngọc không thanh toán giùm tiền, mặc dù đã nhận lời.

E: Hỏi thăm, Gởi số liệu 19.01.2011 21:39:50 Từ Huyền Băng To Nguyên Đỗ
Hi Nguyên Đỗ,
 
Được biết Nguyên Đỗ khỏe nhiều, chị mừng.
 
Chị có phone cho Thanh ngọc, cách đây mấy hôm, TTN có hứa là sẽ chuyển tiền cho chị ngày mai, nhưng mới vừa rồi, cô ấy lại nhắn tin, hẹn lại là tuần sau với lý do là không liên lạc được với Nguyên Đỗ!
 
Theo chị, cô này có vấn đề...! Vì như chị đã nói, tiền ở VN, chuyển đi chỉ mất nửa tiếng, mà cô ấy bảo là một ngày (không đúng).
 
Chị sợ không vào được thư quán, nên có email cho NĐ, nhưng giờ gặp ở đây thì chị gõ lại mấy chữ.
 
Chị thì đang chăm sóc cho ông xã bị tai nạn sau Nguyên Đỗ đây, cũng mệt lắm.
 
Bình an của Chúa đến cùng NĐ năm mới nhé!
 
Thân mến,
Chị HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-27 10:40:08MM_Ngoc>
ĐÊM BUỒN

Đêm buồn tình cũng buông lơi
Câu ca buồn đã xa rời nhân gian
Trăng buồn che phủ mây ngàn
Gío buồn than thở... võ vàng hư hao
Sông sâu buồn chẳng cắm sào
Con thuyền buồn dạt trôi vào đêm đen
Đoá Quỳnh buồn khóc sương đêm
Ấm trà buồn - đắng môi thêm - thở dài...
Ta buồn biết ngỏ cùng ai....?
Sâu vào thổn thức...chia ai....nỗi buồn
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-27 10:40:49MM_Ngoc>
CÂU TÌNH ÁI

Đã đau lên chín tầng mây
Rồi về than thở nơi đây Đắc Tài
Buồn ơi xin hãy nguôi ngoai
Quên đi chốn ấy - người hai mặt lòng
Bạn ơi hãy sống thong dong
Để câu tình ái về trong gío ngàn
Để tình sẽ lật sang trang
Và " ngôi cao nhất " là nàng bên ta
Tình yêu rồi sẽ thăng hoa....
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-27 10:41:28MM_Ngoc>
SI TÌNH

Lòng tôi tình đã ngất ngây
Sao ai chẳng hiểu chẳng hay vậy nè ?
Dù rằng chẳng một lời thề
Nhưng nhìn người ấy - đêm về lao đao...
Người ơi chớ hỏi tại sao
Vì Người tôi đã...hư hao... cả hồn
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-27 10:42:05MM_Ngoc>
TÌNH CHÚNG MÌNH

Đã nghe chuyện của trăng
Đã nghe tình của gío
Đã nghe mưa nói nhỏ
Đã nghe sông thì thầm
Biết bao nỗi thăng trầm
Của người đời em nhỉ...
Em mỉm cười hoan hỉ
Chuyện của mình......anh yêu
Cứ mỗi sáng mỗi chiều
Bộn bề đời vất vả
Ta sẻ chia tất cả
Nên tình chẳng phôi pha
Dẫu trải mấy phong ba
Vai anh là điểm tựa
Lòng anh là đất hứa
Còn em là nụ hoa
Trong ngàn tiếng giao hòa
Của đất trời lộng gío
Tình mình...anh nói nhỏ
Đẹp hơn mọi bài ca
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-27 10:42:39MM_Ngoc>
EM VẪN YÊU ANH

Em rất muốn là người để anh yêu
Em cần anh từng đêm buồn gía lạnh
Em nhớ anh từng giọt tình xao xuyến
Và em buồn khi anh đã quên em
Em yêu anh - và tình chẳng hao mòn
Đêm buồn tênh...hững hờ ,trăng ngơ ngác
Biển xóa nhòa dấu tình buồn trên cát
Anh đã đi rồi - từ đó mưa tuôn
Em vẫn yêu - cuộc tình vẫn cô liêu
Gío đã cuốn con thuyền rời xa bến
Tận chân mây - cuối trời anh có biết
Em vẫn yêu - dù năm tháng phôi pha
Dù bầu trời muôn vạn ánh sao xa
Vẫn có một ngôi sao tình ngóng đợi
Anh có nghe gío hát câu vời vợi
Câu yêu đương - câu chờ đợi người về
Câu tự tình bước ra khỏi cơn mê
Em vẫn đợi - vẫn chờ anh mãi mãi
Em biết sẽ có ngày anh trở lại
Về bên em cho ánh trăng ngọt ngào
Về bên em như muôn ngàn vì sao
Trong lòng em - anh là sao sáng nhất
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-27 10:43:37MM_Ngoc>
NGÔI SAO LÒNG ANH

Em là ánh sáng lung linh
Làm cho anh ngỡ sao xinh - đỉnh trời
Em là ngọn lửa rạng ngời
Anh đâu cần hái sao trời tặng em
Em là giọt mật dụi êm
Cho anh tưởng ánh sao đêm bồi hồi
Em là vì sao ngang trời
Cho anh đón nhận cuộc đời em trao
Em là vũ khúc dâng trào
Cho anh những tường ngàn sao Ngân Hà
Em là sao Hôm khơi xa
Để thuyền về bến - bến là lòng anh
Em là một ngôi sao xanh
Để Thơ mãi mãi trong lành tình ta
Sao trời như một rừng hoa
Còn em như một bài ca tuyệt vời
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-28 05:48:43MM_Ngoc>
BÂNG KHUÂNG

Ta tưởng chỉ có mình ta
Buồn rơi buồn rụng - sao sa ngang trời
Hỡi ôi còn có một người
Trong lòng len lén ngó trời bâng khuâng
Buồn trông cánh Nhạn sa gần
Những mong con tạo xoay vần yêu đương
Ta buồn - còn Người vấn vương
Chia đôi thổn thức - chia thương thơ tình
Bây giờ chỉ đứng một mình
Cầu mong mai đó...ta - mình gặp...Ai...?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-28 05:49:52MM_Ngoc>
Vẫn Mãi Đi Tìm


Vẫn chôn chặt trong lòng lời muốn nói
Vẫn làm lơ ,để quay mặt bồi hồi
Và nụ cười giử mãi ở trên môi
Mà rơi rụng từng lá sầu ...rơi...rụng
Ta cúi nhặt chất đầy vào xa vắng
Chất đầy hồn chan chứa một trời thơ
Người yêu ta ,còn ta cứ ...vu vơ ...
Tạ chẳng biết điều gì chưa muốn nói
Hay có lẽ nỗi đau xưa nhức nhối
Làm lòng ta se sắt trói con tim
Tình yêu ơi sao mãi cứ đi tìm....
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-28 05:50:53MM_Ngoc>
NỖI ĐAU NGỌT NGÀO


Trong lòng ta niềm đau lên chất ngất
Và tim ta vỡ nát những hẹn thề
Ai cho ta những đau đớn tái tê...
Ai nỡ đem tình trong ta huỷ diệt
Ta hóa đá - lặng câm người đâu biết
Người tặng ta lời nói thật làm sao...
Đã quên ngay lời hẹn ước hôm nào
Người cứa nát những gì ta đã có
Ta đã có những gì người tặng đó
Là tình yêu - hẹn ước - nụ hôn trao
Là nụ Hồng tưỡng sẽ chẳng phai màu
Nhưng ta biết Hồng nào không phai chứ
Thôi người nhé ta sẽ quên qúa khứ
Quên hôm nay và quên cả mai sau..
Quên những gì chúng ta đã trao nhau
Sẽ giũ lại một niềm đau - VĨNH BIỆT
- Thanh Thanh Ngọc -
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»