📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.146 lượt xem — Trang 4 / 38
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:10:44MM_Ngoc>
Giọt tình của anh
( thơ MM_Ngoc & ManLy

Giọt tình - giot đắng giọt cay
Vậy nà anh vẫn thấy say trong lòng
Giot thi muối mặn - gừng nồng
Vậy mà anh vẫn chờ trông em về
Giợt Như Thu - đẹp đê mê
Vậy mà anh vẫn não nề ... đợi em
Giợt vui là mắt - sao đêm
Vậy mà em để suốt đêm - anh buồn
Giọt tình - anh nhớ - anh thương
Vậy mả em chẳng vấn vuơng trong lòng
Giọt tình buồn như mùa Đông
Vậy mà em vẫn bóng hồng thướt tha ..
Giọt long lanh - giọt kiêu sa ...
Anh đây chỉ muốn em là của anh
[/color]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-10 14:17:32MM_Ngoc>
( Chăn hồng còn đâu nữa ...
Gối buồn mãi mùa đông ... )

Đêm se se lạnh


Nửa đêm trời trở gío
Nghe chim kêu ngoài song
Chợt thấy lòng se lạnh
Có ai buồn ... đêm đông ?
[/color]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:12:34MM_Ngoc>
Xin hãy mở cửa


Ô cửa xanh bên này
Bên kia ô cửa nhỏ
Có rủ nhau không đó ... ?
Mà cùng mở tung ra.

Bên khung cửa hai nhà ..
Trao cái nhìn hai phía
Chỉ một tầm tay với
Sao khoảng cách còn xa ?

Cửa nhỏ không mở ra
Cửa xanh buồn trông mãi
Chỉ một cửa khép lại
Cửa còn mở sẽ buồn .

Anh lặng lẽ đứng nhìn
Cửa lòng em khép kín
Em ơi em có biết
Cửa lòng anh đớn đau.

Lời yêu thương muốn trao
Xin cửa em mở nhé
Xin một lần có thể
Cho anh được ước ao ...

Ô cửa mỗi buổi nao ...
Xin mở ra đón nhận
Lời yêu thưong chân thật
Từ ô cửa lòng anh
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:13:10MM_Ngoc>
Tự do

Bỗng buồn rồi lại bỗng vui … ?
Tự do - nên mãi xa rời tình yêu
Còn yêu vui biết bao nhiêu
Chia ly mới thấy bao điều buồn tênh
Cuộc tình nào cũng lênh đênh …
Hãy gìn giữ - hãy mười phân vẹn mười
Ai mà sống suốt cuộc đời
Với tình yêu , sẽ là người dối gian …
Tình yêu năm tháng phai tàn
Chỉ mong giữ nghĩa cho nàng – cho ta …
Không giữ được - tình xót xa …
Chia đi để - tự do - là niềm vui
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:13:41MM_Ngoc>
Trái tim phai màu


Nàng đứng đó từ bao giờ nhỉ ?
Giọt lệ tình chảy dọc nhân gian
Những ân ái tưởng đâu gìn giữ
Mà thời gian xóa trắng phai tàn

Nàng đứng đó xót xa nhân thế
Xót xa tình – và xót xa tôi…
Tim rỉ máu - buồn trông muôn thủa
Có ai ngờ tình bạc như vôi

Nàng lặng mãi mắt nhòa lệ đá
Trông trời xa – cơn gió tràn về
Những tê tái nguộI dần trong dạ
Dưới chân nàng hoa đá sinh ra

Nàng đứng giữa tình yêu năm tháng
Đứng giữa hồn thơ mãi ngân vang …
Hỡi nhân thế - Tình nào vĩnh cửu …?
Rót mật vào lệ đá tiêu tan

Nàng vẫn đứng chờ tình vĩnh cửu
Trái tim kia – đá đã phai màu …
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:14:12MM_Ngoc>
Giọt đắng tình yêu


Em lặng lẽ bên đời im lặng
Khi anh vừa lặng lẽ ra đi
Mình lặng lẽ xa nhau từ đó
Nên bây giờ chẳng nói năng chi

Sao ta sống kề bên lâu thế ?
Mà chẳng cùng chia sẻ điều gì ?
Sao ta lại để tìm đau đớn ?
Tình yêu đầu – sao nỡ phân ly ?

Có phải chăng em đầy ích kỷ ?
Nên giận hờn chẳng nhịn nhường anh ?
Có phải trong anh đầy ham muốn
Khi đủ đầy - quên lúc hàn vi

Lâu lắm đó chẳng cùng chung lối
Khuya đi về mù tối mình em
Anh không nhớ từ khi nào nữa
Đã không cùng sánh bước có đôi ...

Có những điều để buồn trong dạ
Có những khó khăn chẳng nói ra
Có những khi cần ... không chia xẻ
Có biết bao nhiêu chuyện hôm qua ..

Ta lặng im - nên tim hóa đá …
Ta không chia nên tự xót xa …
Ta nuôi mãi những điều như thế
Nên tình mình giờ đã đi qua ..

Hỡi những ai còn yêu tha thiết
Hãy chan hòa chia xẻ - hai ta
Đừng giữ mãi nỗI buồn trong dạ
Tình yêu kia sẽ mãi không gìa

Đừng biến tình yêu thành giọt đắng
Để muôn đời tình mãi xót xa...
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:14:45MM_Ngoc>
Huyền

Tóc huyền óng ả dịu dàng
Mắt huyền lúng liếng … mơ màng châu sa
Áo Huyền vai trắng ngọc ngà
Dép huyền chân mới nõn nà gót sen
Con đường “ Huyền ‘đã nên quen
Còn anh “ Huyền “… tại anh đen đó mà
Xin em tâm tánh thật thà
Đừng làm cuộc sống " Huyền " là anh thương
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:15:16MM_Ngoc>
Gửi tình vào gío


Áo huyền nên trắng bờ vai

Làm cho ta phải thở dài .... vì em

Gío buồn nên muốn làm quen

Nụ hôn ta đó - Gío đem gửi nàng
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:15:58MM_Ngoc>
Đừng khổ vì yêu


Suốt ngày chạy dọc ,chạy ngang

Còn đâu giờ để mơ màng cung mây

Người ơi tỉnh giấc cơn say

Làm thơ đâu phải lưu đày .... nhân gian

Làm thơ ...khốn khổ vì nàng

Thì làm chi phải ... gông mang vô người
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:16:44MM_Ngoc>
Bất chợt


Bất chợt cùng đi về cuối phố
Em làm ngơ ... Anh thẫn thờ ...ngơ
Bất chợt gặp ngã tư đèn đỏ
Anh vội lên mở lối em dừng
Bất chợt nhặt dùm em cuốn sách
Sao vô tình rơi dưới chân anh
Bất chợt .. hái cánh Bằng Lăng tím
Gửi tình anh vào gỉo xe này
Anh bất chợt muốn cùng em bước
Trên đường đời sau trước có nhau
Em bất chợt hiểu ..vì anh đó
Đã làm em chẳng chút u sầu
Ta bất chợt yêu nhau từ đó
Hai đứa mình bất chợt ....vì nhau .
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:18:27MM_Ngoc>
Hoa Lục Bình


Dù chẳng chút hương nồng
Vẫn dịu dàng ngan ngát
Bến sông buồn khúc hát
Lục Bình tím thuỷ chung

Nước lớn rồi nước ròng
Tình buồn ...về đôi ngả
Cồn cào anh nhớ qúa
Lục Bình thủa ấu thơ ...

Em ngoan áo màu mơ
Tóc bồng bềnh theo gío
Mong manh dưới trăng mờ
Như Lục Bình hé nở

Thủa ấy ... mình yêu nhau
Thủa ấy ....tình như thơ
Thủa ấy ...em bình dị
Thủa ấy ... vào nỗi nhớ

Lục Bình thì trăn trở
Nước ròng lại ngu ngơ
Đêm hẹn hò trăng khuyết
Tím Lục Bình trong thơ ...

Thế rồi nước vẫn xuôi ...
Lục Bình trôi trôi mãi
Có bao giờ trở lại
Bến sông xưa đợi chờ ?

Bến cũ vẫn làm thơ
Lục Bình là em đó
Anh muôn đời vẫn nhớ
Hoa Lục Bình đơn sơ .
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:18:59MM_Ngoc>
Nhớ ai


Nhớ ai mòn cả đường đi
Nhớ ai ghế đá gốc Si bạc màu
Nhớ cho trăng khuyết đêm thâu
Nhớ cho mái đầu củng ngả muối tiêu
Nhớ nhau tình không về chiều
Nhớ nhau - nhớ nhiều - nhớ mãi không nguôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:19:31MM_Ngoc>
Hờn giận


Khi nàng cười - Anh quăng viết ...quăng thước ...
Anh giận hờn mà chẳng biết giận ai ... ?
Khi nàng cười - Anh đứng lên ... ngồi xuống ...
Chẳng biết tại sao ... thấy chân mình dài .. ?
Khi nàng cười anh ra vào ... ngơ ngẩn ....
Ở nơi nào nàng chẳng biết có anh ... ?
Khi nàng cười web cam toàn virus ...
Nên bên anh ...lỗi tràn ngập tơi bời
Khi nàng cười - Anh dằn lòng tự nhủ
Chẳng thèm nhìn - Anh quay mặt làm ngơ ...
Rồi bỗng sơ ... Khi quay nhìn nơi khác
Nụ cười hồn nhiên - tan biến tự bao giờ
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:20:04MM_Ngoc>
Khi nàng cười


Nụ cười sao ...khéo vô duyên
Để cho tôi cứ muộn phiền khôn nguôi ... ?
Đừng cười chúm chím ... Người ơi
Làm cho tôi phải thừ người tôi ra
Cứ cười theo kiều ... người ta
Để tôi quên cả phong ba ngoài đời
Xin nàng cười ...in ít thôi
Để tôi còn nhớ việc tôi cần làm
Cười thôi - đừng có mơ màng...
Để tôi còn biết là nàng đơn côi
Cười đừng mở rộng vành môi ...
Để tôi cứ phải ...bồi hồi ngẩn ngơ ...
Cười như chín đợi mười chờ
Để tôi .... hững hờ theo kiểu ... đàn ông
Đừng cười như chim sổ lồng
Để tôi lo lắng ... sợ lòng đổi thay ... ?
Cười gì ... nhìn mãi ... càng say ....
Tôi mà còn thấy .... Từ nay không thèm ...
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:20:40MM_Ngoc>
Điều kỳ lạ

Ta đến với nhau
Tình đầu không phải
Trái tim tê tái
Man mac niềm riêng

Nắng hạ soi nghiêng
Vàng trên cánh lá
Nắng cô đơn qúa
Nên lá vỗ về

Chẳng hẹn chẳng thề
Nâng ly rưụ cạn
Sâu trong lòng bạn
Chút tình của tôi

Trái tim đơn côi
Bỗng hòa nhịp đập
Ngất ngây phút chôc
Vẫn thấy ngọt ngào

Như sông ước ao
Hòa vào biển rộng
Như gío lặng đọng
Trong vịnh yêu đương

Dù chẳng ngát hương
Vẫn mênh mông qúa
Trái tim hóa đá
Lệ bỗng nhạt nhòa

Tình trong thật thà
Không điều dối trá
Và điều kỳ lạ
Ta chợt hiểu ra
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:21:42MM_Ngoc>
RÊU PHONG
( Ta tự hỏi ta muốn điều gì...? )

Khi buồn ta bỗng rẽ ngang
Lang thang để chẳng biết đang là mình
Ta đi vào chỗ vô tình
Tìm coi trong đó có mình hay không
Mà sao chỉ thấy mênh mông
Cười cười để chẳng buồn trông lại đời
Ai ơi tim vẫn đơn côi
Tình ơi vẫn chẳng cho tôi hết buồn
Mỏi mòn môi hết mẩu son
Đôi má héo hắt - đêm còn trên mi
Ngậm cười đâu nhỉ tình si
Chẳng ai dâng hiến điều gì với ai
Ta tìm về chốn Thiên Thai
Mới hay nơi đó gío bay hoang tàn
Lòng ta còn chút đa mang
Về nơi chốn cũ vệt loang đường tình
Chỉ còn âm ấm lòng mình
Chỉ còn lại đá vô tình rêu phong
[/color]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:22:30MM_Ngoc>
TỰ TÌNH

Khi vầng Trăng ấy mong manh
Những vì sao vẫn long lanh điểm buồn
Dòng sông lặng chảy về nguồn
Lục Bình hờ hững tím...luôn cả tình
Bên sông Em chỉ một mình
Bên đình Trúc đứng tự tình riêng ai
Đâu nào có chốn Bồng Lai
Đâu nào có được tim ai trao nàng
Điệu đàn tiếng nhặt tiếng khoan
Nỗi buồn trầm bỗng hoà tan trong lòng
Thinh không cao vút mênh mông
Hững hờ gío lượn bên dòng thơ ta
Tiếng tình mãi chỉ xót xa
Tiếng yêu chỉ có biển là hiểu thôi
Bởi ta như chiếc thuyền trôi
Bởi tình vẫn cứ dập dồn trào dâng
Ai cho ta chút bâng khuâng...
Ai cho lặng lẽ bỗng lâng lâng tình
[/color]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:31:21MM_Ngoc>
TỰ TÌNH ĐÊM TRĂNG

Bỗng dưng đêm chợt bàng hoàng
Thấy trong thinh lặng mơ màng...trăng treo
Nghiêng nghiêng như một cánh diều
Ngất ngây lòng giữa muôn điều yêu đương
Gió mang dìu dặt vấn vương
Tiếng tình thổn thức - tiếng thương đậm đà
Ngôi sao nào thế la đà
Cùng trăng kể chuyện - nhẩn nha tự tình
Trăng ơi chớ đứng một mình
Để gío vô tình chết lặng vì ai
Xiên qua kẽ lá trôi dài
Bóng ai trùm với bóng ai cận kề
Ô kìa nụ hôn đê mê
Đêm trao trăng để khuya về nhớ ai
Gío ơi sao lại thở dài
Cho ai thao thức - cho ai chợt buồn
Đêm nay lòng bỗng tơ vương
Ngẩn ngơ tình - giữa đêm trường trăng khuya
[/color]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:32:18MM_Ngoc>
ĐÊM TÌNH SI

Đêm nay ta chỉ một mình
Trăng sao vẫn cứ tự tình với nhau
Có ai buồn - Tim nhói đau
Có ai thờ thẫn - vì đâu thở dài
Còn ta lẳng lặng...bóng ai...?
Dưới trăng ấy - vẫn soi hoài bóng ta
Gió buồn ngơ ngẩn vào ra
Ồ ai thế nhỉ - vì ta mà buồn
Hỏi rằng này dạ vấn vương...?
Hỏi rằng có biết đoạn trường là chi..?
Trên trời trăng mãi tình si
Dưới trời ai đó cũng si si tình
[/color]
- Thanh Thanh Ngọc -
0

TRĂNG TÌNH

Nửa đêm vắng lặng một mình
Lẻ loi ngắm bóng trăng tình trong đêm
Mây xanh ,trôi nhẹ êm đềm
Hay là nỗi nhớ càng thêm trong lòng
Nỗi thương nỗi nhớ ,nỗi mong
Để trăng bóng dạ nguyệt lòng tơ vương
Sợi tình ,xen sợi yêu đương
Tim đang thổn thức nụ hương men tình
Ngút ngàn bốn phía lặng thinh
Mà tim nhộn nhịp tơ tình bóng trăng
Nào đâu mơ bóng chị hằng
Đâu mơ bóng nguyệt cung trăng bao giờ
Mà sao trong dạ ngẩn ngơ
Máu sôi sùng sục ,tim giờ nhói đau
Nào đâu dám ước mơ nào
Mà sao tình vẫn dâng trào trong tim
Phải chăng mắc nợ duyên tình
Nên hồn ôm bóng trăng tình vào yêu

Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0

CHIẾC BÓNG

Giọt sương lóng lánh trăng vàng
Hay trăng lơ đãng trăng quàng vào sương
Ngỡ như hai kẻ yêu đương
Tự tình gối chiếc đêm trường cô liêu
Bóng đêm sương phủ tịch liêu
Tâm hồn ta đã mang nhiều nhớ nhung
Thả hồn mơ mộng trùng phùng
Để ôm khát vọng phù du héo tàn
Tưởng đâu ôm bóng trăng vàng
Ngờ đâu chiếc bóng, sương tan lạnh lùng
Bóng đi hồn mãi nhớ nhung
Để ta ôm mộng dệt cùng ước mơ
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-11 17:36:47MM_Ngoc>
CHUYỆN KỂ VỀ SÔNG

Sông buồn lắm lắng nghe lòng đổ lệ
Nỗi sầu đau rạn vỡ cả một triền
Bao nhọc nhằn oàn năm tháng triền miên
Trăn trở ngản đời...nước ròng nước lớn
Bờ đứng đó dõi nhìn chờ sông cạn
Để phơi mình tắm mát gỉai phù sa..
Có biết đâu sông nặng nợ bôn ba
Bờ vắt kiệt cả mỡ màu sông đó
Chỉ có gío mới biết sông khốn khó
Sông lao lung - bao trắc trở bên đời
Và nỗi buồn giữ kín một mình thôi...
Đem đất hứa về cho bờ ca hát
Cho cây trái nảy mầm xanh bát ngát
Cho bến thuyền dìu dặt tiếng hò ơ...
Sông lặng im khi trăng sáng như thơ
Tiếng thủ thỉ của sao trời ngơ ngác
Soi đáy nước - một trời sao bàng bạc
Sông nhẹ nhàng thả trôi những thuyền mơ
Thả tình yêu cho đôi kẻ ngu ngơ...
Và thầm lặng dấu nỗi buồn u uất
Bên triền lở có ai còn ai mất....?
Có ai hay sông gánh chịu bão giông
Ơi con sông như đời mẹ bao dung
Vòng tay nhỏ ôm vào lòng tất cả
Mẹ đứng đó trước bão giông - sắt đá
Chở che con khi sóng cả - cuộc đời
Để cho con đươc bình lặng yên vui
Con yêu sông và yêu Mẹ...Mẹ ơi....
Sông vẫn mãi chảy dài cùng năm tháng
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-19 06:38:55MM_Ngoc>
CON ĐƯỜNG DÒNG SÔNG

Ta nhẹ bước vào miền yên ả
Con đường vắng hay dòng sông thơ..?
Sông chảy trong ta - chảy vào nỗi nhớ
Tháng năm..và ước mơ..
Con đường xưa cánh Phượng hè rực lửa
Dòng sông xưa tắm mát cả bầu trời
Vạt nắng vàng phủ sáng áo dài ơi.
Hàng dừa thủ thỉ..hay là ai thủ thỉ....?
Con đường nay.. xa lắm rồi nơi đó
Uốn mình như áo lụa...của em tôi
Như dòng sông xưa bên lở bên bồi
Nước lớn...nước ròng... kẻ xuôi..người ngược
Còn ta là khách lữ hành ....
Đường là nỗi nhớ một dòng sông xanh
Những muốn xuôi về đôi ngả
Nơi con sông chảy trong ta...
Mát lạ một đời người...
Dẫu xa lắm rồi...ta vẫn nhớ sông ơi....
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-19 06:39:24MM_Ngoc>
LỜI CA CỦA GÍO

Trải trên thảm lúa mượt mà
Thì thào gío hát ...la đà ầu ơ
Em ơi lúa chín vàng mơ
Cùng anh gá nghĩa - trăng tơ ngọt ngào

Gió vờn con sóng lao xao
Sóng là anh đó - thuyền nào là em ?
Chở tình về bến thuyền quen
Chở em về tận cội nguồn lòng anh

Đêm trăng ngọn gío trong lành
Câu ca tình tự - để giành riêng em
Có ngôi sao lạ trong đêm
Tìm hoài mắt để trao em nụ tình

Em ơi nhớ đứng một mình
Để gió đem tới bóng hình cùa anh
Em là cây Trúc mong manh
Còn anh là góc sân đình chờ em

Xin trời cho gío dịu êm
Để anh khe khẽ hôn lên mắt nàng
Ru em - từ độ Xuân sang
Ôm trong lòng mãi đời nàng - là anh

Gío hoà vào ánh trăng xanh
Bài tình ca mãi trong lành gío ơi




- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-19 06:39:54MM_Ngoc>
( Chăn hồng còn đâu nữa ...
Gối buồn mãi mùa đông ... )

Đêm se se lạnh


Nửa đêm trời trở gío
Nghe chim kêu ngoài song
Chợt thấy lòng se lạnh
Có ai buồn ... đêm đông ?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-19 06:40:37MM_Ngoc>
5 ngón tay ngoan


Một ngón xoa lưng cho mẹ
Xoa diu - vất vả nhọc nhằn
Một ngón giở từng trang sách
Đêm về nhắc nhở bé yêu
Một ngón bộn bề công việc
Đói no - vui vẻ cũng nhiều
Một ngón bẻ đôi chia xẻ...
Bạn bè - sau trước có nhau
Còn ngón nhỏ nhất ? không đâu ...
Trước sau ngón nào cũng vậy
Ta thương nhau từ ngày ấy
Ngón này giành để cho nhau
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-19 06:41:22MM_Ngoc>
Khích lệ

Đừng tự đứng một mình ai oán
Mà chia đi một nữa niềm đau
Dẫu vẫn biết chẳng gì hơn thế
Nhưng ở đời được mất - hư hao
Ta sống với bạn bè thân thiết
Và cỏ cây - hoa lá muôn màu
Nỗi đau đó đừng giam trong đá
Hãy tưới vào giọt mật của hoa
Hãy ngạo nghễ giưã đời - đắng chát ...
Tự thưởng mình bằng một bài ca
Đừng tự đứng một mình ai oán
Niềm đau kia chia sẻ đi mà ...
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-28 13:12:15MM_Ngoc>
GIAO CẢM KHÔNG GIỜ


Ừ nhỉ đã không giờ rùi a...?
Vươn vai vẫn tỉnh như Sáo trảy hội
Nãy giờ nge người sám hối
Lời thì thầm ngọt như trái chín giữa mùa

Ngó mông lung quanh ta chỉ có thời gian đón lõng giao thừa
Và khe khẽ tiếng lắc đuôi chú thằn lẵn nhắc nhở
Khoảnh khắc mắt môi gieo mình mùa trăng chưa từng ươm mật
Giấc ngủ mỉm cười dụi vào chiếc gối online

A ha giấc mơ sẽ liêu trai
Người ngôi bên kia vẫn thì thầm sám hối
Này nhịp tim có còn khoan thai hay đang đập vội
Bong bóng nhiều mầu thả ngợp cả trời thơ

Anh là chàng trai gõ phím đàn không giây
Lời ca gửi đến em chỉ là thanh câm giao cảm
Giấc ngủ bồng bềnh màn đêm thỏa hiệp
Tại không giờ còn lại chút gì từa tựa ...bơ vơ
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 18:23:43MM_Ngoc>
TRỞ LẠI

Ta lại về chốn xưa cũ...ơ hờ

Đêm lẻ bóng tiếng nhạn buồn viễn khách

Lối mòn đã ủ rêu phong vắng lặng

Sợi tơ nào se sắt mịt mù giăng

Ta lại về với ngấn lệ ai mang...?

Hồn lãng tử phiêu du mờ bụi phủ

Cành Hồng đó lặng buồn chìm giấc ngủ

Còn đâu đây da diết vệt môi hôn

Có còn không đêm vọng Nguyệt bên thềm...?
[/color]
- Thanh Thanh Ngọc -
0

MỘNG PHÙ DU
Canh dài như cứ dài thêm
Trăng vàng ngã bóng dạ thêm thẫn thờ
vÌ đâu suy nghĩ vu vơ
Vì sao ôm mối tình thơ vào lòng
Hình như ta đã nhớ mong
Hay là mơ mộng trong lòng mà thôi
Màn đêm lẻ bóng đơn côi
Hay đời ta vẫn mồ côi một mình
Hỡi vì sao sáng lung linh
Xin cho ta hái sợi tình của sao
Chắc là ta đã ước ao
Đang mơ đang mộng vì sao trên trời
Ước gì một ánh sao rơi
Để ta đón cả vùng trời yêu thương
Biết là mơ mộng tầm thường
Màn đêm chợt biến, sao thương mịt mù
Biết mình ôm mộng phù du
Như vì sao sáng mịt mù trong đêm
Phù du giấc mộng êm đềm
Để ta mơ hái nhiều thêm cuộc tình
M_M ngọc cho MYE phụ họa thêm nha ,thơ hay không bằng hay làm thơ mà ,thân



Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»