📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.189 lượt xem — Trang 20 / 38

Trích đoạn: MM_Ngoc

Chia xẻ

Có phải chăng
Khi nhắm mắt - sông không về dĩ vãng
Cứ trôi qua bất tận chẳng luyến lưu...?





vì dĩ vãng khờ như những con cừu
sông là sóng là sống đời trôi nổi
nước có bao giờ được quyền ngừng lại?

thì hãy trôi theo tim đất về nguồn
mắt mở to trong đêm tối mông lung
cũng chẳng thấy được điều thôi thúc sóng

đi đi đi … thả cho đời tuôn chảy
suối tình yêu giữa hoa nước bao la
nớ hoa thơm và trái ngọt thật thà
nhắm mắt lại lắng hương lòng thơm ngát

dĩ vãng sống giữa lòng sông trôi nổi
ngày sinh ra - ngày chết – cũng như nhau
cũng cười khóc yêu thương và đau đớn
hãy cắn sâu vào trái đời bất tận

ngập chân răng,
ứa nước mắt.
cuộc đời.





mừng ngày sinh của Thanh Thanh Ngọc,
chúc vui

[:)]

sóng trăng
0
Gió và Ta



Gió hôn vào tóc em tôi
Tóc vương - và gió bồi hồi...kết nơ
Thôi thì làm bộ thờ ơ
Để cho mình gió ...thả thơ tặng nàng
Ơ kìa có chiếc lá vàng
Chở thu rơi xuống lòng nàng dùm ta
Khẽ cười - nàng ngó trời xa
Mà sao cả gió - cả ta mất hồn...?
Hôm qua lòng cứ bồn chồn
Thấy em qua ngõ - Gió luồn lời thơ
Bây giờ chằng dám thờ ơ
Bây giờ chẳng muốn vẩn vơ đứng ngoài
Tóc ơi đừng có liêu trai
Đừng cho gió vuốt - rối hoài đó em
Gửi chùm Bồ kết đầu thềm
Và nhành bông Bưởi...tóc em mượt mà
Chiều buông dưới gốc Si già
Anh chờ em nhé...
....Gió sà vào thơ
Ơn trời.... ta chẳng ngu ngơ
Ơn trời ta chẳng dại khờ nữa đâu





- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-11 09:54:46MM_Ngoc>
Mùa Thu Chết



Em không gửi những nụ hôn Thu nữa
Khi chiếc lá cuối cùng cũng đã bỏ xa cây
Em không nhờ gió qua đồng hoang tưởng
Vì màu mây đã nhuộm trắng hồn rồi
Em không nhìn sông để ngỡ lòng sẽ cạn
Khi Lục Bình cứ thả tím nhởn nhơ
Em không hỏi trời đêm khi trăng ngủ
Rằng tình yêu có vỗ gối ỡm ờ
Em không gửi những vần thơ nhớ quá
Vì con đường đã xa tít mù khơi
Em không gửi những nụ hôn Thu nữa
Vì mùa Thu đã gục chết mất rồi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Bến sông buồn



Ta lại ngồi bên sông chiều thứ bẩy
Con nước ròng mệt mỏi thả về xuôi
Đám Lục Bình ngác ngơ tìm nhau mãi
Ngày bỏ đi - lặng xuống - đêm rất dài

Trăng hôm nay buồn chi còn một nửa
Một nửa tình hờ hững giữa trời cao
Chiếc thuyền nan mái chèo nào đưa đẩy
Chênh vênh giữa giòng - trăng vỡ hư hao

Không biết gió có còn là lời hát
Khi qua đồi cát lở xuống niềm đau
Không biết sao có còn cài lên tóc
Khi nụ Hồng đã héo úa từ lâu

Trên trời cao giòng sông Ngân ngăn trở
Chức Nữ - Ngưu Lang than thở tìm nhau
Bến sông buồn lặng lẽ chiều thứ bảy
Xuôi theo giòng - tìm hoài chẳng gặp nhau







- Thanh Thanh Ngọc -
0
Em Thiệt là...



Em thiệt là ...
Ghẹo anh hoài em nhé
Để cho anh
luýnh quýnh mắc dây leo
Em thiệt là ..
Chiều ni đừng ghẹo nhé
Để anh về
Coi lại mấy buồng cau
Em thiệt là...
Rứa nói gì đi chứ
Sao lặng thinh
Chỉ ngước mắt nhìn đâu
Em thiệt là ...
Bữa ni anh hỏi nhỏ
Một lời thôi
Chiều ni có ...
Tìm nhau ... ?





- Thanh Thanh Ngọc -
0
Lời ước hẹn



Anh thương em mà chi
Khi Huế chưa là nỗi nhớ
Anh nhớ em mà chi
Khi sông Hương chưa nặng nợ duyên đầu
Anh chờ em mà chi
Khi trong em khúc tình buồn đầy ắp
Chẳng thể nào xua nổi vết tình đau
Em đã đến Huế rồi
Chưa nhiều để tìm nhau
Chùa Thiên Mụ tiếng chuông buồn viễn xứ
Hàng thông kia chắn đường người lữ thứ
Lê thê dài là chiều của lòng ta
Ngoảnh mặt rồi để khỏi phải xót xa
Gió ngơ ngác thổi bay luôn nỗi nhớ
Đêm rớt xuống giòng sông còn chi nữa
Chìm sâu dần vào khoảng vắng mênh mông
Có ai không - còn lại giữa đêm đông ?
Ta chờ đợi điều gì nơi xứ mộng ?
Tình ở Huế là bến bờ rất rộng
Nên tìm hoài vẫn chẳng thấy lòng nhau
Có lẽ rồi mình gặp ở kiếp sau
Em hứa sẽ trao anh lời ước hẹn


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-14 06:34:02MM_Ngoc>
Tháng ba


Tháng ba
Mẹ cho em nhìn ánh mặt trời
Cha cho em con châu chấu bằng cọng dừa nước
Anh cho em chùm hoa hái bên rào trước
Em thich qúa ôm hết vào lòng qùa của tháng ba
Tháng ba
Trời rét đậm đà ( Bà già chết cóng )
Mẹ cột sợi dây dù quanh bụng
Cho gió không luồn qua áo - Mẹ ra đồng gieo mạ - Trời rét cắt da
Cha cầm bùi nhùi đi sau con trâu già
Đôi vai chai sần vất vả - Những bước lặng thinh - Rồi cánh đồng của Cha - Lúa sẽ chín mượt mà
Anh ngồi học chữ - em cũng ê a...
Tháng ba
Má em đỏ hồng cái hôn của mẹ
Em tung tăng ngồi trên vai - Cha dạo bước quanh nhà - Mắt Cha triều mến Anh chạy theo sau lưng đùa giỡn - con chó vàng cũn cỡn nhảy quanh anh
Bên bếp lửa hồng - Củ khoai nướng vàng hanh - Mùi cơm mới thơm lừng - Cả nhà quây quần bên Mẹ.
Tháng ba
Em lớn nhanh như lúa trổ đòng đòng
Đôi mắt long lanh - tóc mềm óng ả
Các anh trai làng ngẩn ngơ - dạo qua trước ngõ
Mẹ Cha mỉm cười - con gái của Mẹ xinh qúa
Tháng ba
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-13 18:58:23Huyền Băng>
Khoảng vắng


Có một khoảng trời riêng
Bên bến tình nhớ mãi
Mùa gọi mùa kết trái
Ngọt ngào như giấc mơ

Có điệp khúc hai bờ
Con sông quê xanh mát
Cơn mưa rào ca hát
Bắt nguồn từ giọt sương

Có những chiều tơ vương
Thả hồn xuôi dĩ vãng
Con đường dài năm tháng
Khắc vệt nhớ vào lòng

Có bao điều ước mong
Lúc thành và lúc bại
Chẳng làm ta sợ hãi
Dẫu đường đời lênh đênh

Có một khoảng vắng tênh
Trong hồn thơ ta đó
Tình yêu còn bỏ ngõ
Lời thơ còn mông mênh


R
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-17 16:22:42Huyền Băng>
Trăng Ngọc Thanh Thanh

Đêm nay trăng ngọc thanh thanh
Chiếu vào cửa sổ lay mành gọi ai
Đêm nay Sinh Nhật trang đài
Vui cùng bè bạn, viết bài thơ xanh

Đêm nay trăng ngọc xinh xinh
Niềm vui hạnh phúc thơ tình thả tuôn
Ung dung tự tại chẳng buồn
Trăng treo cao vút đầu tuần sẻ san

Đêm nay
Trăng ngọc mênh mang
Thả hồn phiêu lãng
Lang thang khắp trời
Thơ tình
Điệu hát chơi vơi
Hồn thơ ngọc
Thả một đời thủy chung

Đêm nay
Trăng ngọc vô cùng
Mừng sinh nhật Ngọc nguyệt hồng đêm thơ
Gởi người bạn quí áng thơ
Muôn sao ngà ngọc mộng mơ đầy trời



Nguyên Đỗ



Chúc Mừng Sinh Nhật M_M Ngọc, Ngọc Thanh Thanh!

r
0
Chị ơi! Chúc mừng sinh nhật chị! Hôm nào ra HNội nhớ nhắn cho em, rồi “truy lĩnh” quà nhé…hihi…
Ah, mà chị còn đang nợ em đấy, có nhớ gì không? Em vẫn nhớ đòi đây này…Thôi, tặng chị bài thơ, vậy là nhận 2, trả lại 1…chị vẫn có lãi nhé….

Tháng Ba

Tháng Ba
Nũng nịu
Nắng mưa
Tháng Ba Lục Bát
Như vừa biết yêu
Cơn mưa bụi
Lúc trời chiều
Vương vương lên áo
Đong nhiều nhớ nhung…

Tháng Ba
Thơ tặng người dưng
Viết bằng hoa tím
Trải từng lối đi…

Tháng Ba
Chị có ước gì
Bên trăng mơ mộng
Muôn vì sao xanh…

Từ đây
Hạnh phúc, an lành
Như mùa xuân thắm
Kết thành Tháng Ba…

Tháng Ba
Viết tặng dáng hoa
Đôi dòng Lục Bát
Để mà
Nhớ nhau…

HoaTiNa


Ta ôm tình nặng trĩu...nghe quanh đời mưa bão...ôi những ngày yêu dấu..bọt bèo...



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-20 06:31:22Huyền Băng>

Ra đời

Hôm nay 14 tháng 3
Ngày mai Mẹ tớ sinh ra tớ nè
Ngó trời - ngó đất thích ghê
Xin thề không khóc - Chỉ mê văn vần
Người ta nói tớ cù lần
Tớ cười chỉ biết góp vần thơ chung
Người ta coi trời bằng vung
Còn thơ của tớ coi vung bằng trời
Ở trong vung thơ ra đời
Ở trong đời có một người thích thơ


R
- Thanh Thanh Ngọc -
0


Trích đoạn: MM_Ngoc


Ra đời

Hôm nay 14 tháng 3
Ngày mai Mẹ tớ sinh ra tớ nè
Ngó trời - ngó đất thích ghê
Xin thề không khóc - Chỉ mê văn vần
Người ta nói tớ cù lần
Tớ cười chỉ biết góp vần thơ chung
Người ta coi trời bằng vung
Còn thơ của tớ coi vung bằng trời
Ở trong vung thơ ra đời
Ở trong đời có một người thích thơ


R

Lời Chúc Muộn màng
Biết ngày sinh nhật ghé chơi
Thì ra có kẻ khi trời bằng thơ
Ngỡ đâu trời ỗng dại khờ
Đọc thơ ai đó ngu ngơ chợt cười
Chúc ai sinh nhật vui tươi
Dẫu rằng đến trễ xin cười chớ khi
Thật lòng thơ nhả happy
Chúc M_M ngọc phát phì ngày mai
Niềm vui cứ đến dài dài
Ai gặp cũng phải khen ai đẹp hiền
Lúc nào túi lủng củng tiền
Tơ duyên trời định luân phiên chờ kìa
Thật lòng chúc cho ai kia
Lời hay ý đẹp luôn dìa với em
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-26 07:56:58Huyền Băng>
Khoảnh khắc



Có một khoảnh khắc vô hình
Chạm vào ta đó - giật mình rụt tay
Đừng làm tia chớp trong mây
Bừng lên rồi để mất ngay đó mà
Điếu thuốc thì rất thật thà
Thả làn khói bạc - loang ra - mất rồi
Bình minh vừa mới đây thôi
Giọt sương sớm đã rã rời tan ngay
Con đường nào chẳng hao gầy
Bước chân để lại - bụi bay hoang tàn
Tình nào sống mãi Địa Đàng...?
Gối ngày sẽ bạc - đêm càng cô liêu
Tự tình là chuyện phiêu diêu
Chỉ là khoảnh khắc tự thiêu lòng mình

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-26 07:58:44Huyền Băng>
Điều chưa nghĩ tới



Đêm trôi qua giữa giấc nồng
Điều chưa nghĩ tới - gối hồng tơ duyên
Lãng du như gió khắp miền
Ngắm xem đây đó lương duyên đất trời
Giống như con Nhạn xa vời
Sải dài đôi cánh giữa đời thênh thang
Bên kia một ánh trăng vàng
Soi mình trên sóng - dịu dàng hơn thơ
Thuyền ơi đừng có ngu ngơ
Để câu ví dặm tràn bờ bay xa
Bay qua thảm lúa mượt mà
Xem gàu tát hết câu ca của tình
Trúc xinh vì Trúc một mình
Dưới đầm Sen cũng làm thinh thôi mà
Đừng ai níu kéo lua là
Chỉ mình chiếc gối - thật thà phẳng phiu
Giữa đêm giấc ngủ phiêu diêu
Điều chưa nghĩ tới - là điều mộng mơ

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
GIÓ TỰ DO


Gió qua đồng trống
Lúa đã mẩy bông
Mênh mang biển nắng
Mùa thu ngập đồng

Gío về sông rộng
Thuyền xuôi giữa ghềnh
Đêm bỗng thênh thênh
Lưới tung cá bạc

Gió qua làng mạc
Cau chín khay trầu
Nếp thơm bếp lửa
Nghe hương Sầu Đâu

Gió gọi biển sâu
Bạc đầu con sóng
Thuyền ra khơi lộng
Vẫn nhớ bến bờ

Gió bỗng ngẩn ngơ
Giữa Hè cháy nắng
Gọi dùm mây trắng
Tụ về làm mưa

Gió đến hay chưa
Trên đồi hoang vắng
Sáo ai sâu lắng
Gọi tình lên cao

Ta mãi ước ao
Được làm ngọn gió
Dọc ngang đây đó
Một trời tự do









- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-26 08:04:58Huyền Băng>
Ta còn gì


Hình như ta chẳng còn gì để mất
Khi tình yêu như bão cuốn qua đầu
Chút ấm lòng cũng trôi dạt nơi đâu
Và trần trụi là nỗi buồn đọng lại

Gió tê tái thét gào ngoài hoang bãi
Cỏ trên đồi vàng cháy nắng xác xơ
Trên đỉnh cao một cây đứng chơ vơ
Cành khẳng khiu rụng rơi từng mảnh lá

Có lẽ nào làm ta đau đến lạ
Chỉ một lần đã đủ để tan hoang
Chút tình thôi nào có nghĩa đá vàng
Sao để lại vết lòng bầm quằn qoại

Gió hỡi gió ta làm gì sai trái
Mà đem tình hủy hoại giữa chồi non
Để tim ta nay bỗng chỉ mỏi mòn
Tìm chi nữa giữa bến bờ sạt lở

Ai đến đó xin có lời nhắc nhở
Rằng tình yêu là mảnh vỡ của đời
Xin hãy nhìn - và hãy lặng thinh thôi
Xin đừng chết một lần...rồi mãi mãi

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Ngưỡng mộ thơ MM_Ngọc từ lâu... nhưng bận quá chưa có dịp ghé thăm vườn thơ của Sis.... mấy hôm nay sắp được cái Spring Break.. ... nên mới có giờ lang thang trong Thư Quán. Bài "Cười với Gió" của MM_Ngọc viết hay quá.... TNP viết theo....



Diều và Gìó


Gió qua đồng hỏi ...diều đâu?
Diều bay lơ lửng trên cao .. vui đùa

Diều nào có dám hơn thua
Mà sao gió lại … cù cưa trách diều

Gió thổi qua .. tốc mái lều
Gió mà căng quá… chắc diều đứt dây

Diều cần gió để diều bay
Tình diều với gió, suốt ngày … như thơ

Gió ơi … chớ có ngủ mơ .....

TNP


Ngoc cảm ơn bạn nha bạn - chúc bạn vui vẻ nha - thơ của bạn cũng hay lắ, mà
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-26 19:33:04Huyền Băng>
Trích đoạn: MM_Ngoc

Ta còn gì


Hình như ta chẳng còn gì để mất
Khi tình yêu như bão cuốn qua đầu
Chút ấm lòng cũng trôi dạt nơi đâu
Và trần trụi là nỗi buồn đọng lại

Gió tê tái thét gào ngoài hoang bãi
Cỏ trên đồi vàng cháy nắng xác xơ
Trên đỉnh cao một cây đứng chơ vơ
Cành khẳng khiu rụng rơi từng mảnh lá

Có lẽ nào làm ta đau đến lạ
Chỉ một lần đã đủ để tan hoang
Chút tình thôi nào có nghĩa đá vàng
Sao để lại vết lòng bầm quằn qoại

Gió hỡi gió ta làm gì sai trái
Mà đem tình hủy hoại giữa chồi non
Để tim ta nay bỗng chỉ mỏi mòn
Tìm chi nữa giữa bến bờ sạt lở

Ai đến đó xin có lời nhắc nhở
Rằng tình yêu là mảnh vỡ của đời
Xin hãy nhìn - và hãy lặng thinh thôi
Xin đừng chết một lần...rồi mãi mãi



Tạ Ơn Đời

Ta trượt ngã trên đường tình nhiều bận
Vẫn đứng lên dù tim đã bập dầm
Dù cho tình tặng lòng mấy vết thâm
Ta vẫn tạ ơn đời cho ta biết

Tình đâu chỉ toàn là tình cay nghiệt
Nửa của ta còn đang ở thiên đàng
Còn đang chờ đến lúc Xuân đời sang
Sẽ hiện hữu ném ta vào hạnh phúc

Ta vẫn biết dòng đời hay uốn khúc
Thì trách chi khi tình đã bay xa
Cứ để buồn gậm nhấm tâm hồn ta
Nhưng không trách đời bày nhiều oan trái

Ta vẫn muốn ôm tình , không sợ hãi
Nào phải đâu yêu sẽ chết trong lòng
Ta vẫn tìm một nửa - ta đợi mong
Nểu trượt ngã chẳng qua vì chưa phải

Bởi thời gian có bao giờ quay lại
Và tình đâu là mảnh vỡ của đời
Xót xa nào cũng một thuở , rồi thôi
Nên ta vẫn tạ ơn đời , mãi mãi !

r
0
Tạ Ơn Đời

Ta trượt ngã trên đường tình nhiều bận
Vẫn đứng lên dù tim đã bập dầm
Dù cho tình tặng lòng mấy vết thâm
Ta vẫn tạ ơn đời cho ta biết

Tình đâu chỉ toàn là tình cay nghiệt
Nửa của ta còn đang ở thiên đàng
Còn đang chờ đến lúc Xuân đời sang
Sẽ hiện hữu ném ta vào hạnh phúc

Ta vẫn biết dòng đời hay uốn khúc
Thì trách chi khi tình đã bay xa
Cứ để buồn gậm nhấm tâm hồn ta
Nhưng không trách đời bày nhiều oan trái

Ta vẫn muốn ôm tình , không sợ hãi
Nào phải đâu yêu sẽ chết trong lòng
Ta vẫn tìm một nửa - ta đợi mong
Nểu trượt ngã chẳng qua vì chưa phải

Bởi thời gian có bao giờ quay lại
Và tình đâu phải mảnh vỡ của đời
Xót xa nào cũng một thuở , rồi thôi
Nên ta vẫn tạ ơn đời , mãi mãi !

_____________________________

Lần đầu tiên hò hẹn
Nhỏ nỡ cho leo cây
Đợi hoài không thấy nhỏ
Bầu trời chợt xám mây !



Cám ơn bạn
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trầm ngâm

Điếu thuốc xắp tàn đến ngón tay
Hình như không hề lên miệng
Khói viền quanh cả quãng đường em đến
Anh chờ đợi điều gì nơi góc quán năm xưa

Đã đợi chờ từ mùa lá đổ giữa chiều mưa
Nghe gió xát vào lòng từng cơn gai lạnh
Phải ! ta qúa dư thừa thời gian bất hạnh
Nên mất rồi chút êm ả lòng anh

Điếu thuốc sắp tàn - tình cũng mong manh
Xa xăm lắm không ai còn nhớ nữa
Giọt caffe đắng môi ...lần lữa
Em có về lại nơi quán vắng mùa mưa ..?

Anh đi tìm một phím tơ đồng khi gió chuyển mùa
Hay tìm lại tiếng tơ lòng trong quán buồn ...mưa ...tối
Dẫu gì cuộc tình đã buông dây hấp hối
Gió ơi sao thở dài não nuột

Điếu thuốc tàn lụi đêm nay


- Thanh Thanh Ngọc -
0

Đá và Hoa

Lỗi của hoa không chịu nghe ý chí
Nên làm cho đá buồn mãi - tình đau
Bờ vực thẳm chỉ còn một gang nữa
Ngó xuống rồi - đừng để luỵ về sau

Trên đồi cát chông chênh một tảng đá
Gió xoay vòng cuốn cát trượt phía sau
Có mạnh mẽ bao đời cũng nứt rạn
Một nhành hoa theo gió đến tựa vào

Khi cát lún đá tìm đâu chỗ dựa
Bản thân mình vết xước đã từ lâu
Ai bảo hoa tựa đầu vào chi nữa
Chỉ vậy thôi làm đá rớt càng mau

Đời cho đá một chỗ nằm trên cát
Sao gió kia chẳng ưu ái cùng đời
Mà cuốn hết dấu tình còn vương lại
Nhành hoa rừng gió cuốn mất còn đâu
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Không muốn


Đêm rồi chết giữa bình minh
Ngày rồi tàn lụi cuộc tình - hoàng hôn
Trăng rồi một nửa dại khôn
Sông rồi bờ lở đau hơn - nước ròng
Gió rồi chẳng chỗ đêm đông
Gối rồi đơn độc nằm không một mình
Tim rồi đau giữa cuộc tình
Ta rồi lặng lẽ khi tình chia đôi
Tình nào cũng vậy mà thôi
Khi yêu hoa nở - khi phôi phai buồn
Nên lòng chỉ muốn lặng luôn
Đừng yêu ai để khỏi buồn với thơ
Một lần là đủ dại khờ
Trái tim quằn quại - ai ngờ vì yêu...?


- Thanh Thanh Ngọc -
0
Thuở ấy


Ta chỉ muốn lòng ta yên lặng lại
Quên hết đi những lo lắng đầy vơi
Và quanh ta chỉ thơ với sao trời
Chỉ có gió và mượt mà biển lúa

Ta vẫn biết trái tim mình chất chứa
Những ngu ngơ ,những thổn thức buồn vui
Những niềm đau cứa nát cả một thời
Làm nặng lắm - tim nhỏ nhoi nặng lắm

Ta vẫn biết hoa Hồng nào cũng thắm
Cũng thơm lừng hương sắc của tình yêu
Nhìn mà xem hoa nở thật mỹ miều
Nhưng ngày xuống đêm về buồn đơn độc

Những cánh mỏng rơi quanh đời - gió lốc
Làm đau cành - gai góc - với đắng cay
Chẳng còn gì hương sắc với men say
Chỉ còn lại một bến bờ dang dở

Tình là gì...rồi khi nào ai nhớ
Mỗi quay lưng làm đau đến thiên thai
Còn trong lòng đâu phải mộng Trúc Mai
Gió lùa hết qua ngọn đồi trơ trụi

Lầm lũi bước bàn chân đầy vết bụi
Sỏi đá nào đau rát cả thịt da
Nên trong tim tình yêu chẳng có hoa
Đau đớn lắm một lần là chiến bại

Thôi chào nhé để gió về hoang bãi
Trăng trên trời lại vui vẻ cùng sao
Để sông đêm lại ca hát rì rào
Để yên lặng trong lòng như thuở ấy

- Thanh Thanh Ngọc -
0
Xuôi - Ngược


Trái tim chỉ có một thôi
Mà sao cứ phải tìm tòi những đâu
Niềm vui ai vắt trên cầu
Để cho gió cuốn rồi sầu bi ai
Một người thì mộng Trúc - Mai
Còn người kia lại liêu trai thế à...?
Có những điều đến thật thà
Nói ra thành kẻ mù loà tình yêu
Chiều ra đồi thả sáo diều
Sáng mai bay mất - đành liều đu dây
Có cô em má hây hây
Thì ra màu của phấn này làm duyên
Cây bưởi đứng ở bên hiên
Đang cười cây chuối - trái liền với hoa
Ta về hỏi mẹ cùng cha
Làm sao để có một nhà trẻ con
Bầu ơi tim bậu còn son
Đừng tìm mối lái - để còn sướng thân


- Thanh Thanh Ngọc -
0
Tôn Nữ Thảo My kính chào qúy vị
Bạn bè thân thương mới cũ tình đầy
Căn nhà My mới tậu hôm nay
Nâng chén chung vui ngày hạnh ngộ

Hôm nay là ngày My ghi nhớ
Mỗi bước chân bỡ ngỡ thương yêu
Mà đã nghe nồng ấm thật nhiều
Cùng ai đó trên nhịp cầu mới nối.
Thảo My
0
Khóc và cười

Một nửa trong ta khóc
Một nửa nhe răng cười
Nửa khóc khi vui sướng
Nửa cười vì vết thương
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-02 13:28:26Huyền Băng>
Dáng xưa


Nhớ em áo lụa màu Nho
Chiếc nón lỡ đò - em vẫy làm duyên..?
Bữa ni bến vắng không thuyền
Hay răng em nhé - gửi duyên bên này
Ráng chiều má ửng hây hây
Lòa xoài tóc nhẹ - heo may se lòng
Tần ngần sương xuống mặt sông
Anh thả chiếc lá đầu giòng quắt quay
Rày mai nỗi nhớ hao gầy
Xuôi theo con nước tìm mây cuối trời
Em ơi chuyện cũ xa vời
Dáng xưa - bến nớ một thời tương tư


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

Dáng xưa


Nhớ em áo lụa màu Nho
Chiếc nón lỡ đò - em vẫy làm duyên..?
Bữa ni bến vắng không thuyền
Hay răng em nhé - gửi duyên bên này
Ráng chiều má ửng hây hây
Lòa xoài tóc nhẹ - heo may se lòng
Tần ngần sương xuống mặt sông
Anh thả chiếc lá đầu giòng quắt quay
Rày mai nỗi nhớ hao gầy
Xuôi theo con nước tìm mây cuối trời
Em ơi chuyện cũ xa vời
Dáng xưa - bến nớ một thời tương tư




Thuyền sang bến, hoa trôi theo dòng nước
Trôi hết tình anh, em hết dáng xưa
Bình thường mà... sao mắt nóng, mũi cay cay
Không đau, nhưng nhói, không say nhưng nồng


Sống trên đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không em...!!!
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-02 13:30:15Huyền Băng>
Tìm Chi


Ngẩn ngơ chi để chiều vương
Mây giăng mờ mịt quãng đường còn xa
Trên giòng có chiếc lá đa
Buồn trôi từ độ thu ba về kìa

Ai vì ai ghé bến kia
Họa thơ lên lá - xuôi về sông Tương
Gói tình vào lá mà thương
Gửi lòng vào gió - đoạn trường vương bay

Tình nào rồi cũng hao gầy
Mưa nào rồi cũng tan ngay giữa chừng
Tiếng chuông chùa - chẳng đặng đừng
Gióng lên không chỉ vô thường - thế gian

Cuộc đời dâu bể đa đoan
Biết đâu mà giữ nỗi nàng - nỗi ta
Xưa kia Ngưu Chưc thật thà
Bắc cầu vồng để qua nhà thăm nhau

Ngân Hà xa thẳm vó câu
Ngàn sao mà chẳng có đâu cuộc tình
Cây Trúc đứng mãi một mình
Rêu phong vẫn cứ - chuyện tình trăm năm


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Tình của biển

Anh đến với em trầm tĩnh
Như thuyền trên biển mênh mang
Chỉ có em ơi nhận lấy
Trái tim như sóng xô ngang

Trước biển tình thật nhỏ bé
Xa mù con sóng dâng cao
Gió vẫn ồn ào như thế
Còn em ..chợt muốn tựa vào

Nếu như em còn hờ hững
Ví như thuyền - biển tìm nhau
Ngày và đêm là vậy đó
Chân trời xa lắc một màu

Anh đi tìm em trên sóng
Con thuyền khi thấp khi cao
Mắt em như là Sao biển
Ôm vào lòng - chợt hư hao

Em ngỡ anh tìm chẳng thấy
Loài chim biển cánh nghiêng chao
Kia kìa anh - xa khơi nắng
Vừa tan đêm tối thuở nào

Này biển có nghe em hát
Cho đêm quên hết gió gào
Cho ngày thôi không nắng gắt
Cho mình một phút bên nhau

Anh đã tìm em từ lâu
Tìm em từ trong xa lắc
Ta tìm nhau trong câu hát
Mênh mông biển cạn vì đâu ...?
- Thanh Thanh Ngọc -
0