📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.190 lượt xem — Trang 22 / 38
Chuyện Bông Hồng

Vườn Hồng sáng ấy sao ngát quá
Bông nở lá chen nụ đầy cảnh
Dăm cánh trắng, cánh hồng cánh thắm
Ngát hương tình níu cả bước chân...

Ta thương lắm cánh hồng ta yêu lắm
Cánh hồng non trong trắng đến kiêu kỳ
Ta yêu lắm từng cành đau buốt máu
Vì cuộc đời nên đã sớm chia ly…

Những bông hồng hôm nay người cắt bán
Cho người nào, biết ai có nâng niu…?
Những cánh hồng mới tinh nguyên buổi sáng
Vào tay ai, biết có thỏa lòng yêu…?

Rồi một chiều thấy bông hồng xám ngắt
Ai mang ra vứt trả cạnh lề đường..
Ai đã hết niềm thương yêu. Bội bạc…
Vứt xác hồng không một chút vấn vương…?

Nguyễn Hoàng
0
Gấu Bông

Gấu không làm ta đau
Khe khẽ ru giấc ngủ
Mỗi đêm ta tự nhủ
Thà là như Gấu Bông

Bộ lông mượt bập bồng
Ấm nồng hơn tình ái
Mùi thơm dù ngái ngái
Là mùi nhớ từng đêm

Ngày lễ Thánh - bình yên
Gấu đã vào mộng mị
Gấu trở thành tri kỷ
Hơn tất cả lời tình

Không bao giờ lặng thinh
Dù chưa hề biết nói
Không bao giờ quên đợi
Dù chưa ngõ lời thề

Những ước muốn đam mê
Ta nhủ thầm với Gấu
Những buồn - vui chôn dấu
Gửi vào hồn Gấu Bông
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-04 04:49:53Huyền Băng>

Thanh thản đi


Một hôm ta chẳng có tình
Những đam mê đã thình lình bỏ đi
Những lời người nói sân si
Ta quên cho hết được gì hôm qua

Hôm nay nắng đẹp chan hoà
Có con chim hót không là ái ân
Cỏ cây chẳng chút phân vân
Cứ vui như đã bao lần nở hoa

Mỉm cười như trẻ oa ...oa
Thấy lòng lặng hết hải hà cuồng phong
Kệ cho ngoài đó mưa giông
Kệ cho bỏng rát tình nồng của ai

Một đêm chẳng chút liêu trai
Một ngày chẳng biết có ai nhớ mình
Ở sâu tận đáy tâm linh
Chỉ ta mới biết lòng mình cần chi


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-09 16:20:37diên vỹ>
Mong

Hôm nay nắng đẹp chan hòa
Ta mong Lòng hãy nở hoa cho Lòng
Cho xanh cho thắm cho hồng
Cho vàng hết cả mênh mông nỗi buồn…

Cớ gì trời đổ mưa tuôn
Cớ gì nắng rát gió hờn cỏ cây
Cớ gì lắm kẻ mơ ngày
Cớ gì đau khổ lắt lay giấc nồng..

Người ơi! Lúc có lúc không
Tình như giớ thoảng mơ hồng đó nghe
Lắng nghe Lòng gọi tiếng Về
Bàng hoàng tan cả giấc mê ái tình…

Nguyễn Hoàng



r
0
Ta là Ta

Lạy đất cho ta quên ta
Quên ta ỡ giữa ngàn hoa màu vàng
Cho ta quên lối sang ngang
Con đường thẳng tắp thênh thang thế mà

Lạy trời cho ta quên ta
Quên ta ỡ giữa hằng hà là sao
Sao trời giăng kín trên cao
Còn sao biển sáng thuở nào tay anh

Lạy thơ - quên sạch sành sanh
Nhũng lời thú tội - ngọt lành ngày nao
Những lời có cánh bay cao
Những lời chỉ có hư hao cõi lòng

Lạy cho ta mãi mùa đông
Cho ai không thấy cành Hồng mùa Xuân
Lạy cho tình xa hay gần
Chẳng làm ta nhớ - một lần là ta

- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

Ta là Ta

Lạy đất cho ta quên ta
Quên ta ỡ giữa ngàn hoa màu vàng
Cho ta quên lối sang ngang
Con đường thẳng tắp thênh thang thế mà

Lạy trời cho ta quên ta
Quên ta ỡ giữa hằng hà là sao
Sao trời giăng kín trên cao
Còn sao biển sáng thuở nào tay anh

Lạy thơ - quên sạch sành sanh
Nhũng lời thú tội - ngọt lành ngày nao
Những lời có cánh bay cao
Những lời chỉ có hư hao cõi lòng

Lạy cho ta mãi mùa đông
Cho ai không thấy cành Hồng mùa Xuân
Lạy cho tình xa hay gần
Chẳng làm ta nhớ - một lần là ta



Xin


Xin Trời để Tôi quyên Tôi
Cho quên đi hết chơi vơi… hão huyền
Xin Tình cho Tình quên Tình
Quên đi ảo mộng mong manh nỗi chờ…

Xin mơ cho qua cơn mơ
Quên đi ước nguyện, vần thơ lời thề
Xin Tình chớ có si mê
Quên đi day dứt não nề bơ vơ…

Xin Thơ đừng mơ mộng Thơ
Đừng yêu, đừng nhớ, đừng chờ, đừng mong
Đừng hoan hỉ, đừng vui mừng
Ta em hai kẻ người dưng ấy mà…

Xin lời chớ có xa hoa
Đừng ngon đừng ngọt để mà nhớ thương
Tình ơi! Hãy như hư không
Ôm Em trọn vẹn mà không đợi gì….

Nguyễn Hoàng
0

Tìm lại mình


Ta cười khoả dấu niềm đau
Để cho nức nở chui sâu vào lòng
Ta ca hát khúc giao đồng
Tiếng thơ vất vưởng đèo bòng chữ yêu
Nhởn nhơ đây đó cô liêu
Vẫn làm ra vẻ buổi chiều đắm say
Đi qua chốn cũ mai này
Thả cho nỗi nhớ đong đầy mắt môi
Này đây ngọn gió mồ côi
Gội cho sạch nhé hồn tôi cuối chiều
Vắt cho cạn hết bọt bèo
Trơ ra mới thấy rõ điểu oái oăm
Mùa hè - tim rét căm căm
Đâu rồi chiếc gối - tình nằm co ro
Ai làm trăng cứ thập thò
Nửa khuya sáng trộm - mối lo phập phồng
Giữa bàn giấy ngả mầu đồng
Mực khô - nghiên gãy - tình không chịu về
Ta cười ngọn gió nhà quê
Đừng đi theo mãi cầu thề chiều hoang
Giữa đồng cứ hát oang oang
Còn tìm lại được mênh mang tiếng lòng


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 06:17:26MM_Ngoc>
Bến Tình



Ta về gói ghém mây mưa
Để cho mùa gặt có thừa thời gian
Mùa về nắng đẹp trời quang
Giấc trưa kĩu kịt lúa vàng ngập thôn

Ta về rủ khéo Trăng non
Thả tình lên lưới mà gom cá về
Đê mê Trăng cũng cặp kê
Vài ngôi sao lạ - chưa về hả Trăng

Ta về thắp ngọn hoa đăng
Đèn lồng ai đó giăng giăng ngập trời
Cô em gánh nước giếng khơi
Làm sao ghánh hết lả lơi chuyện tình

Ta về cây trúc vừa xinh
Sao em cứ đứng một mình thở than
Cột đình chén dọc - chén ngang
Để cho cây Trúc hoang mang khóc thầm

Ta về buồn vợi trong lòng
Nghe chiều đổi gió - áo hồng thả rơi
Bến tình nào cũng lắm lời
Thôi để con tạo gọi mời đích danh
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

Bến Tình



Ta về gói ghém mây mưa
Để cho mùa gặt có thừa thời gian
Mùa về nắng đẹp trời quang
Giấc trưa kĩu kịt lúa vàng ngập thôn

Ta về rủ khéo Trăng non
Thả tình lên lưới mà gom cá về
Đê mê Trăng cũng cặp kê
Vài ngôi sao lạ - chưa về hả Trăng

Ta về thắp ngọn hoa đăng
Đèn lồng ai đó giăng giăng ngập trời
Cô em gánh nước giếng khơi
Làm sao ghánh hết lả lơi chuyện tình

Ta về cây trúc vừa xinh
Sao em cứ đứng một mình thở than
Cột đình chén dọc - chén ngang
Để cho cây Trúc hoang mang khóc thầm

Ta về buồn vợi trong lòng
Nghe chiều đổi gió - áo hồng thả rơi
Bến tình nào cũng lắm lời
Thôi để con tạo gọi mời đích danh



Ta về



Ta về giam hãm vầng trăng
Để tình ta giống trăng rằm mà thôi
Ta về ngăn gió mưa rơi
Để mây em mãi trên trời của ta…

Ta về quây hết của nhà
Cho gió em khỏi đi ra tìm người
Ta về ngăn cả nụ cười
Để đôi môi ấy chỉ tươi với mình…

Ta về tát cạn biển xanh
Để thuyền em khỏi lênh đênh bến người
Ta múc hết nước giếng khơi
Không cho em xõa tóc soi bên đường…

Ta về cấm hết phố phường
Để em khỏi ngó ra đường nhìn ai
Ta về giấu hết ban mai
Để hoa em khỏi sớm phai sắc hồng…

Ta đem thả hết đèn lồng
Để em ngắm cảnh hoa đăng thôi mà
Ta ngồi ước em với ta
Như đinh đóng cột như xà buộc dây….

Nguyễn Hoàng
0
Nhìn chi em ?

Nhìn chi ngoài mặt biển xa xăm ?
Đường Chân Trời của em là cát
Khi cát bạc bờ , sóng gào giận dữ ngoài kia ....

Nhìn chi trong suốt cốc pha lê ???
Trái tim của em là nhựa
Là mủ cây đục một màu trắng sữa
Không phải là pha lê long lanh

Nhìn chi về phía của ai kia ???
Tình của em là chua chát
Cúi mặt về đây , giọt nuớc nào mặn đắng
Trên bờ môi em ?

Nhìn chi về phía của anh ?
Nhìn chi em để biết mình đau buốt
Từ đây sẽ chỉ mình em xót nhức
Về những gì đã qua
......
Những rung động đã không thể hai lần !
0

Phai màu

Có lẽ anh đã quên
Con đường Trăng nhạt nhòa từng bước
Cơn gió xac xào khẽ lay
Chiếc lá nhạt màu hôm trước
Lá bay ..
Anh có nhớ chăng - mình đã đắm say
Giữa thiên nhiên khắc sâu từng kỷ niệm
Anh nắm tay em
Đêm chẳng nhìn ra nhau nữa
Chỉ mắt môi mình
Là không nhạt đâu
Anh nói rằng
Chúng mình hôm nay và mai sau
Không bao giò xa nhau
Cho dù đời có bể dâu - Núi có cản ngăn - sông có sâu hơn nữa
Và chỉ bao giờ biển nhạt
Anh mới quên được em
Anh ơi
Anh thử nhìn lại mà xem
Biển vẫn mặn mòi - sông vẫn bình yên - nuí vẫn thản nhiên như trước lời anh nói
Còn tình yêu của anh thì đã vội
Đã vội phai màu
Hôm qua


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-09 15:57:44diên vỹ>


Phai màu

Có lẽ anh đã quên
Con đường Trăng nhạt nhòa từng bước
Cơn gió xac xào khẽ lay
Chiếc lá nhạt màu hôm trước
Lá bay ..



Có khi nào


Có khi nào
Bước chân về con đường thuở trước
Em có nghe
Tim nhắc nhở ngày…
… Lời yêu đương hẹn thề vàng cả đất
Tím cả trời
Cũng ở con đường này thôi…

Có bao giờ em nghe tiêng mưa rơi
Từng giọt cút côi
Rả rích buông lời tạ từ trên mái ngói
Thấy chơi vơi nhức nhối mối tình đầu…

Những ngày ta tưởng đã cho nhau
Những lời nói tưởng dời non lấp bể
Những phút tưởng xa nhau thôi, không thể
Tưởng tình yêu mãi mãi đến bạc đầu…

Đừng trách chi em tim ai chẳng đau
Và lòng anh cũng chẳng là gỗ đá
Niềm đau thương từng đêm vật vã
Khi đôi mình cách xa….

Đừng trách chi em nếu tình có nhạt nhòa
Ta hãy nhớ về nhau những gì tốt nhất
Và quên đi những gì vỡ nát
Và lại mong như ta đã từng mong…

Mặt trời vẫn hồng, trăng vẫn sáng, suối vẫn trong
Biển vẫn còn chát mặn
Nếu cảm thấy có khi lòng trống vắng
Là tình ta-cơn địa chấn chực tuôn trào….

Nguyễn Hoàng

r
0
Có khi nào


Có khi nào
Bước chân về con đường thuở trước
Em có nghe
Tim nhắc nhở ngày…
… Lời yêu đương hẹn thề vàng cả đất
Tím cả trời
Cũng ở con đường này thôi…



Có bao giờ em nghe tiêng mưa rơi
Từng giọt cút côi
Rả rích buông lời tạ từ trên mái ngói
Thấy chơi vơi nhức nhối mối tình đầu…

Những ngày ta tưởng đã cho nhau
Những lời nói tưởng dời non lấp bể
Những phút tưởng xa nhau thôi, không thể
Tưởng tình yêu mãi mãi đến bạc đầu…

Đừng trách chi em tim ai chẳng đau
Và lòng anh cũng chẳng là gỗ đá
Niềm đau thương từng đêm vật vã
Khi đôi mình cách xa….

Đừng trách chi em nếu tình có nhạt nhòa
Ta hãy nhớ về nhau những gì tốt nhất
Và quên đi những gì vỡ nát
Và lại mong như ta đã từng mong…

Mặt trời vẫn hồng, trăng vẫn sáng, suối vẫn trong
Biển vẫn còn chát mặn
Nếu cảm thấy có khi thấy lòng trống vắng
Là tình ta-cơn địa chấn chực tuôn trào….

Nguyễn Hoàng


Cám ơn anh - một bài thơ rất hay và rất đúng nữa đó - cám ơn nhiều
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Đứng dậy


Vấp một lần rồi đứng dây một lần
Xoa chỗ đau và bắt đầu bước tiếp
Trên đường đời nhiều chông chênh khuất lấp
Sẽ có khi lại vấp ngã lần hai

Đứng dậy tiếp chẳng cần nhìn có ai
Tự đứng dậy để lần sau nhớ đó
Trên lối mòn có một viên đá nhỏ
Đường thênh thang chắn lối một cây ngang

Ta vẫn đi vẫn vấp vẫn hoang đàng
Không ngoái lại đường còn dài lắm đó
Nên vấp ngã cứ việc nhìn cho rõ
Để lại đi đừng đứng đó nhìn quanh



- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

Đứng dậy


Vấp một lần rồi đứng dây một lần
Xoa chỗ đau và bắt đầu bước tiếp
Trên đường đời nhiều chông chênh khuất lấp
Sẽ có khi lại vấp ngã lần hai

Đứng dậy tiếp chẳng cần nhìn có ai
Tự đứng dậy để lần sau nhớ đó
Trên lối mòn có một viên đá nhỏ
Đường thênh thang chắn lối một cây ngang

Ta vẫn đi vẫn vấp vẫn hoang đàng
Không ngoái lại đường còn dài lắm đó
Nên vấp ngã cứ việc nhìn cho rõ
Để lại đi đừng đứng đó nhìn quanh



Vấp ngã?!

Đời vẫn thế, biết đi là phải vấp
Vấp một lần cho ta lớn khôn lên
Vết thương đau đôi khi hóa dịu mềm
Khi mai mốt ta hiểu đời dâu-bể

Cứ bước đi, chớ bận tâm kể lể
Làm chi em, chữ nghĩa lắm vu vơ
Hót chi nghe thêm mỏi mệt bơ phờ
Người cũng chán, mà lòng em thêm khổ

Phía trước em là con đường rộng mở
Hãy vô tư đi về phía chân mây
Thoảng xa xa vẫn có gió chất đầy
Người tình mến của riêng em còn đợi

Hạnh phúc, đôi khi, gần lắm, kế em thôi???

Paris- 10h30- 09/06/06
Hoàng Thy Mai Thảo

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-10 10:49:01MM_Ngoc>
Dặn lòng

Cơn say rồi cũng qua mà
Gió tràn đồng trống - thật thà rong chơi
Giữa biển thuyền vẫn khơi khơi
Mưa giông có lúc - mặt trời lại lên

Chỉ là khúc nhạc không tên
Chỉ là trăng sáng trăm miền đâu riêng
Rằng tình thì gió triền miên
Không tình gió thoảng qua hiên - thế mà

Đường xưa quên phắt - nên xa
Trầu héo - cau rụng - vôi đà chưa tôi
Đừng vì bím tóc chia đôi
Quấn quanh chưa hết - mồ côi tiếng cười

Dẫu buồn chuyện kể một đời
Vẫn còn đâu đó - duyên trời Trúc Mai
Sông sâu lưới thả làng Chài
Cô em xóm Chợ miệt mài về phiên

Ta về ta tắm ao tiên
Rửa cho sạch hết muộn phiền trong nhau
Ngả mình giữa đám cỏ lau
Bên bông Bàch Hợp - từ lâu ngủ vuì
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trở về



Có khi ngồi im nhìn quanh
Đọc thơ và nghĩ chẳng đành rêu phong
Mùa hạ nên mưa ngập lòng
Ra sông đổ hết - ra đồng dạo chơi

Ruộng dưa leo cứ phơi phơi
Nhìn quanh ..hái trộm một thời nhóc con
Y như thuở ấy trăng non
Chưa hề ngơ ngẩn - lối mòn phù du

Hát vang trời đất mịt mù
Nhông nhông một lũ - chạy ù trong mưa
Khi xưa cánh võng đòng đưa
Lá dừa rủ bóng giấc trưa vỗ về

Nghĩ thương lũ nhóc nhà quê
Trò chơi chỉ có ghép bè - lội sông
Đen thui như cá ngoài đồng
Miệng cười ngoác cả tấm lòng trẻ con

Bây giờ ngày ấy đâu còn
Bây giờ áo nón môi son diụ dàng
Nhìn mưa con mắt mơ màng
Lên xe xuống ngưa nhẹ nhàng như ru

Ừ thì Trăng vẫn lù lù
Ừ thì mưa vẫn sa mù như xưa
Ước gì chẳng có tiễn đưa
Ta về ngày ấy - chạy mưa giữa đồng


- Thanh Thanh Ngọc -
0
Một thời oanh liệt



Dừng chân bên gốc Tùng gìa
Thương cho cội rễ mù loà thời gian
Vi vu gió - với mây ngàn
Xác thân đã ruỗng - hoang mang cuối đời
Đừng buồn nhé cội Tùng ơi
Ngã lưng nằm nghỉ một nơi yên lành
Một thời nào rất liệt oanh
Hiên ngang - giông bão - vẫn xanh giữa trời
Qua rồi - ngủ giấc gọi mời
Cây non đã nhú - Tùng ơi chớ buồn


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-15 02:58:12diên vỹ>

Biển cạn


Một lần
Nâng khúc lương duyên
Quay nhìn
Ngơ ngẩn du thuyền
Còn xa
Một lần
Ảo vọng vỡ òa
Biết tìm đâu nữa
Mù loà
Tình câm
Ai xui ai
Hẹn đêm rằm
Để Trăng niú kéo
Nợ bầm ruột gan
Một lần
Trải nắng đa đoan
Vàng tơ
Vương vấn
Lại mang tội tình
Một lần
Chỉ có lòng mình
Mới hay
Biển đã thình lình
Cạn khô



r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 02:07:53diên vỹ>
Trăng già


Nhìn trăng già
Ngỡ trăng non
Cánh liềm mắc võng
Dáng còn thơ ngây…

Trăng xa
Hao khuyết trăng gầy
Để thương để nhớ
Cho mây vật vờ…

Tình câm
Vẫn đẹp như mơ
Sao trăng sáng thế
Chẳng mờ đâu trăng…

Trăng đừng tưởng
Biển là vàng
Đấy là ánh của
Trăng mang xuống mà…

Bãi san hô
Ánh trăng sa
Tưởng là biển cạn
Nên nhòa lệ đau…

Nông sâu
Biển biết mình sâu
Thương yêu nhớ nhé
Đừng rầu
Hỡi trăng…

Nguyễn Hoàng


r
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-15 01:36:28MM_Ngoc>
Đôi Khi




Đôi khi
Sông không bến đỗ
Nước ròng
Trơ khấc
Lở lói bờ đau
Một cánh chim trời
Tìm nhau
Mùa lạ
Đôi khi
Tình yêu hóa đá
Giọt nào trôi về biển cả
Mặn chát ...thật lâu
Đôi khi
Chẳng còn nhớ đâu
Đường xưa
Trăng xưa
Biển xưa
Tình đã phai mầu
Lạc loài nỗi nhớ
Quên cả giọng nhau
Câu hát
Nửa vời nghẹn tắc
Rơi vào
Khoảng lặng
Mênh mông ...mênh mông
Đôi khi
Ta tự nhủ lòng
Buông neo đáy nước
Khuya về
Sao trời vằng vặc
Thả rơi
Từng cánh thiên thần
Quên hết đường trần
Hư vô huyễn hoặc
Ngọt ngào
Đắng chát
Trôi vào
Đôi khi
- Thanh Thanh Ngọc -
0



Trưa hoang
Tre ngã bên cầu
Đàm gà
Bới những hạt mầu
Xót rơi
Lạch im
Bóng nắng xiên đời
Chụm đầu
Cọc ngủ
Khơi khơi
Giấc hè
Ngoài đồng
Lúa chín vàng hoe
Cô em lựng đỏ
Nón che
Mắt cười
Cần câu ai quất ngang trời
Lia thia trốn chạy
Cò lời bữa ăn
Xanh đồi cỏ
Thả trâu ăn
Vút lên
Tiếng sáo
Lanh chanh
Tôi cười
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 02:00:21diên vỹ>
Trưa hè…

Cây im
Gió ngủ trưa rồi
Cút côi gà mẹ
Tìm mồi siêng năng…

Con gà trống
Chạy lăng xăng
Kiếm vài hạt thóc
Cưa nàng gà tơ…

Bóng cây
Giọt nắng giăng tơ
Lưa thưa dâm bụt
Đỏ bờ dậu tươi…

Cá thèm bong bóng
Đớp hơi
Cô em gánh nước
Giếng khơi
Buông gàu

Ngoài vườn
Xanh thắm lá trầu
Sân sau rụng trắng
Hoa cau đầu mùa…

Nguyễn Hoàng


r
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 02:04:38diên vỹ>
Sông Khuya




Con sông chở nặng hẹn hò
Chở Trăng đến tận bến đò nửa khuya
Trên sông thuyền chẳng muốn về
Vẳng nghe đâu đó đê mê lời tình

Coi kìa tím thẫm Lục Bình
Lời yêu ai thả - tang tình ngập sông
Lụa là làn gió hư không
Cuốn theo ân ái mặn nồng lương duyên

Đầu nguồn lưới thả - neo thuyền
Cuói nguồn chờ đợi chính chuyên con sào
Bủa vây chớ để hư hao
Sông ơi đừng có ba đào nghe sông

Trên trời một đám sao ngông
Rắc lên mặt nước nỗi lòng lưới tơ
Sông ơi đừng vội ngu ngơ
Trăng tình chín nẫu - ai chờ đợi ai


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Gặp lại ánh trăng xưa


Anh gặp lại rồi ánh trăng nhà em
Không phải mọc từ đồi trước cửa
Ánh trăng hôm nay vẫn đầy nhung nhớ
Xao động lòng anh gợi phút u buồn…

Trăng lên rồi xé nát hoàng hôn
Lơ lửng một vùng nhẹ nhàng hỏi nhỏ
Ở nơi xa rằng anh có nhớ
Mảnh trăng ngày nào hai đứa bên nhau…

Có gì đẹp hơn mối tình đầu
Lúc nửa lúc đầy như vầng trăng hao khuyết
Trăng thuở ấy giá mà anh giữ được
Mảnh trăng rằm tinh khiết tuổi thần tiên..

Anh đã qua rồi, xa những đêm
Nhà em trăng mọc từ trước mặt
Quầng đỏ bên đồi…
Em bảo trăng buồn nên trăng hay khóc
Thương nhớ trọn đêm mới lặn xuống sau nhà…

Vầng trăng hôm nay còn nhớ người xa
Nên đứng thức mà suốt đêm không ngủ…!?
Hay trăng nhớ những miền quê muôn ngả
Những lứa đôi hẹn hò những giọt nước mắt chia ly…


Nguyễn Hoàng
0
Guitar


Trầm ngâm ngẫm một tiếng đời
Thả rơi tiếng nấc thay lời thở than
Khúc tình nào tiếng đa đoan
Mà đêm chất chứa hoang đàng phím tơ
Giọt buồn rớt thẳng bất ngờ
Rung lên nhè nhẹ lặng lờ run run
Sâu trong đêm phím tơ buông
Trào dâng trỗi dậy vô thường âm thanh
Dặt dìu như gío vờn quanh
Vút lên ngơ ngác - hồn anh - nhớ nàng

- Thanh Thanh Ngọc -
0

Cỏ lạ không tên


Một nhành cỏ dại không tên
Thoát thai từ thủia một bên có trời
Giữa vùng hoang vắng tuyệt vời
Nhú lên chiếc lá mồ côi ngỡ ngàng

Nhìn quanh giữa những hoang đàng
Một sa mạc trắng thênh thang lối tìm
Trên thân còn giọt sương đêm
Chiều qua gió gửi môi mềm khơi khơi

Ở trong trời đất hai nơi
Cỏ tìm được những xót rơi cho mình
Đi tìm đi cỏ chuyện tình
Tắm cho thỏa thích bình minh của đời

Một nhành cỏ lạ xa vời
Không tên nên chẳng có nơi đi về
Ai tìm cho cỏ chiều quê
Giửa hoang mạc trắng cỏ thề biếc xanh

Đất trời này chẳng mong manh
Đâu đây giọt mật trong lành cỏ ơi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 03:58:23Huyền Băng>

Nao Lòng

Bỗng nhiên nhớ đến nao lòng
Bàn tay úp mặt - che vùng nhớ đi
Rõ ràng đâu có còn gì
Mà sao không thể quên đi lòng Người

Thả ra giọt đắng ngang đời
Ngậm vào giọt mặn bờ môi vỡ oà
Kềm lòng chẳng nhớ Người ta
Làm đau để khỏi nhận ra chính mình

Ai xui chút ấy nên tình
Để cho héo hắt duyên mình - duyên ta
Ở trong chỉ có thật thà
Che ngoài những tiếng ba hoa chích choè

Gió ơi làm diụ trưa Hè
Vòng tay khao khát - vỗ về rừng hoang
Dưới kia con suối dịu dàng
Ghi trong khoảnh khắc Địa Đàng một giây

Thôi đi rừng đã ngủ ngày
Thôi đi chốn ấy lá bay kín đường
Thôi đi tình đã đoạn trường
Thôi đi để khòi tơ vương giữa đời


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Đều nào cho ta




Một vườn cỏ hoang tàn ngây dại
Rạp đưới vết chân dẫm đạp lên nhau
Ở giữa những vết nứt sâu
Le lói con mắt in đậm mầu mệt mỏi
Đến nơi nào đây - không lời mời gọi
Tìm một chút nhỏ nhoi cho mình
Biết là trái tim rất thật tình
Nhưng không ai nhường chỗ
Bầu trời đang từng giờ xé bỏ
Cái vỏ bao che giả dối cuả thiên nhiên
Và trút cơn giận cuồng điên
Vào vô biên của đất
Hối hận làm chi
Sẽ không còn là gì cả
Khi người với người không có chỗ trong nhau
Chỉ toàn những niềm đau
Và những điều dối trá
Ta không muốn mình sa ngã
Để rơi vào khoảng không
Chẳng muốn là ngọn cỏ
Giữa chốn mênh mông chết gục
Xin cho những giọt nào được gọi là hạnh phúc
Xoá đi vết buồn quẩn quanh
Cỏ ơi hãy lớn thật nhanh
Tìm về miền hoang dã

- Thanh Thanh Ngọc -
0

Tự nhủ

Lấp cho đầy mệt mỏi
Bằng nỗi nhớ như điên
Quên cho nhanh một phút
Bằng thơ rất hồn nhiên

Oái oăm

Xóa sạch tàn dư lửa
Đêm phủ kín hồn thừa
Tối đen như hũ nút
Mong phút dứt cơn mưa

Về

Về thôi bỏ động hoa vàng
Về thôi tình đã dở dang quá nhiều
Về thôi quên lửng ráng chiều
Về thôi hãy nhớ một điều quên đi

Cuối

Cuối đường chẳng còn bóng
Cuối chiều nhạt mầu nắng
Cuối gió câu ca nặng
Cuối tình hồn loãng tan

Buồn

Nhớ chi nữa nỗi đau tình
Thương chi nữa khi thình lình bỏ rơi
Xa rồi tít tắp mù khơi
Rồi đây còn lại chơi vơi bóng mình
- Thanh Thanh Ngọc -
0