📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.223 lượt xem — Trang 21 / 38
ĐÊM

Đêm sâu lắng
Phố im lìm
Một mình tôi đứng lặng nhìn dòng sông
Ngỡ như sông ngủ giấc nồng
Ngờ đâu nước vẫn chuyển vòng xuống lên
Ngỡ như phố đã nằm yên
Ngờ đâu xe cộ leng keng ra vào
Vút cao
là tiếng còi tàu
Chìm sâu
là tiếng chuông đầu chùa xưa
Ngày
Đêm
không có ranh bờ
Giờ kết thúc cũng là giờ đầu tiên
Không bao giờ đời đứng yên


Mượn lời thơ anh Phương xích lô gửi lại đây!
"Đêm sâu lắng
Phố im lìm
Một mình tôi đứng lặng nhìn dòng sông"

Vui lên nhé! "không bao giờ đời đứng yên!"
TT
"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"

(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

Tình của biển

Anh đến với em trầm tĩnh
Như thuyền trên biển mênh mang
Chỉ có em ơi nhận lấy
Trái tim như sóng xô ngang

Trước biển tình thật nhỏ bé
Xa mù con sóng dâng cao
Gió vẫn ồn ào như thế
Còn em ..chợt muốn tựa vào

Nếu như em còn hờ hững
Ví như thuyền - biển tìm nhau
Ngày và đêm là vậy đó
Chân trời xa lắc một màu

Anh đi tìm em trên sóng
Con thuyền khi thấp khi cao
Mắt em như là Sao biển
Ôm vào lòng - chợt hư hao

Em ngỡ anh tìm chẳng thấy
Loài chim biển cánh nghiêng chao
Kia kìa anh - xa khơi nắng
Vừa tan đêm tối thuở nào

Này biển có nghe em hát
Cho đêm quên hết gió gào
Cho ngày thôi không nắng gắt
Cho mình một phút bên nhau

Anh đã tìm em từ lâu
Tìm em từ trong xa lắc
Ta tìm nhau trong câu hát
Mênh mông biển cạn vì đâu ...?




Biển vẫn nghe em hát


Phải, biển nghe em hát
Bài tình ca bát ngát
Gió chẳng nỡ vô tình
Dù mây tím lặng thinh

Em có nghe dội lại
Tiếng một người vãng lai
Đi qua biển hôm nào
Khiến bão giồng chao đảo

Ta đêm nay tỉnh mộng
Vội chạy về phương Đông
Để lại một cành hồng
Ngay lối vào bỏ ngỏ

Sớm mai này tỉnh dậy
Em thấy đời tươi vui
Có nhìn hướng con tàu
Hẳn biết là ai đấy???

***Mà thôi ta nói nhé
Trái đất này tròn xoe
Có đuổi bắt vòng vèo
Cũng rơi vào tay cướp??

*haha !!! ghét quá , phá em hoài, bắt đền bây chừ!!!!!
HTMT

0
Ừ !

Ừ thôi ! em nhé.. Ừ thôi vậy !
Tàu lỡ..sân ga mãi đứng chờ
Lặng lẽ tàu đi vàng bến mộng
Âm thầm ga đợi nhạt trời mơ
Người đi nhớ lại hồn thơ vỡ
Ta đứng nhìn theo bóng nguyệt mờ
Ai oán đàn ru hồn mặc khách
Tơ chùng phím nhặt khúc duyên thơ



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
HÓNG GIÓ

Sợi gió hiu hiu lạnh cả trời
Con thuyền không bến lững lờ trôi
Trên sông hơi nước bay mù mịt
Dưới bến lục bình dạt mấy đôi
Gió lộng sương chiều pha nỗi nhớ
Lệ nhòa mắt ngọc nhạt tình phôi
Hai năm ân ái duyên nồng thắm
Tình nghĩa đôi mình há thế thôi??



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-17 02:51:36MM_Ngoc>
Nói với tình yêu


Ngày em lên xe hoa
Chuyện tình cũ em phủ tang hoa trắng
Những lời yêu nồng nàn như nắng
Em cài lên một đoá Hồng vàng

Ngày em phải sang ngang
Con đò chở Lục bình tím ngắt
Chở theo cả hoàng hôn anh tặng
Và dãi Ngân Hà thầm lặng tình anh

Ngày pháo hồng nổ vang
Kiệu vàng chết trong áo cưới
Cánh Hồng rải như giọt tình rơi vãi
Ai vặn nát tim hai kẻ bạc tình

Ngày em bước theo chồng
Bàn chân không còn vệt son anh nhớ
Đường xưa êm đềm bây giờ trăn trở
Bụi phủ - trắng mờ đêm vắng bình yên

***

Anh ơi đêm trăng lời rất linh liêng
Là lời trái tim không hề ngần ngại
Những lo âu này xin đừng nhắc lại
Nụ hôn trao rồi thơm ngát mùa trăng
[/size]
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-06 14:05:33MM_Ngoc>
[size=2]Buồn


Nhà tôi nhiều chuyện buồn lắm
Nhưng thôi chẳng khóc nữa đâu
Nước mắt làm sao ngăn được
Đau lòng những cuộc bể dâu

Chị tôi làm lụng vất vả
Suốt đời vẫn cứ nghèo xơ
Người đời chẳng thương chi cả
Còn xô té xuống bất ngờ

Chỉ thương trẻ con ngơ ngác
Chẳng hiểu người lớn làm sao
Cơm không ai buồn ăn cả
Đêm về úp mặt u sầu

Ngày Ba tôi còn vui sống
Cả nhà ít có buồn đau
Niềm vui chưa kịp trọn vẹn
Ba đi - mẹ bạc mái đầu

Căn nhà xưa kia được cấp
Nay thì sắp thuộc về đâu..?
Vài bữa biết đi đâu ở
Mẹ gìa mắt đã trũng sâu
[size]
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

[size=2]Buồn


Nhà tôi nhiều chuyện buồn lắm
Nhưng thôi chẳng khóc nữa đâu
Nước mắt làm sao ngăn được
Đau lòng những cuộc bể dâu

Chị tôi làm lụng vất vả
Suốt đời vẫn cứ nghèo xơ
Người đời chẳng thương chi cả
Còn xô té xuống bất ngờ

Chỉ thương trẻ con ngơ ngác
Chẳng hiểu người lớn làm sao
Cơm không ai buồn ăn cả
Đêm về úp mặt u sầu

Ngày Ba tôi còn vui sống
Cả nhà ít có buồn đau
Niềm vui chưa kịp trọn vẹn
Ba đi - mẹ bạc mái đầu

Căn nhà xưa kia được cấp
Nay thì sắp thuộc về đâu..?
Vài bữa biết đi đâu ở
Mẹ gìa mắt đã trũng sâu
[size]



Mẹ ơi, đừng khóc nữa.

Mẹ ơi, lau khô đi dòng nước mắt
Mẹ khóc hoài,
đau lòng con, Mẹ ơi
Ngày mai xa Mẹ
lưu lạc xứ người
Con nhớ Mẹ những khi trời trở gió

Con thương Mẹ,
đời Mẹ nhiều khốn khó
Nắng mưa dãi dầu
Mẹ quản chi đâu
Lo cho chúng con, sớm bạc mái đầu
Bát cơm trắng chan hòa bao nước mắt

Các em ơi,
sáng mai đây thức dậy
Không còn có anh,
xin hảy đừng buồn
Chăm sóc Mẹ già
dầm dãi gió sương
Đừng hỏi Mẹ, anh đâu rồi Mẹ nhỉ

Anh ra đi
thương các em nhiều lắm
Nhưng cũng đành vì hai chữ tương lai
Anh ra đi,
chưa biết sao, ngày mai
Gạt nước mắt, anh mưu cầu sự sống

Anh ra đi
mang theo niềm cay đắng
Cỏi lòng anh
tan nát nổi đoạn trường
Anh ra đi tìm kiếm một thiên đường
Các em ở lại, sống đời bóng tối

Mẹ ơi,
Con xin Mẹ đừng khóc nữa
Lau nước mắt,
Mẹ hảy tiễn con đi
Lời Mẹ dạy con luôn mãi khắc ghi
Về nơi ấy con đi tìm hạnh phúc

(Bài thơ viết cho Mẹ, đêm không ngũ trong căn nhà trọ ở Cà Mau, năm tôi mười tám tuổi)

0
Góc xưa

Có một khoảng thời gian
Đã chìm vào tĩnh lặng
Mờ loang như khói trắng
Đắng giọt caffe đen

Góc quán cũ lên đèn
Tiếng Tắc Kè hờ hững
Dội vào lòng lơ lửng
Nghe một tiếng cô đơn

Chiều nao - xưa dỗi hờn
Ly chè vẫn ngọt lịm
Môi mềm lên mầu tím
Tóc tơ luồn trong tay

Tình xưa đã hao gầy
Quán đêm buồn chi lạ
Nỗi nhớ càng... nghiệt ngã
Cháy trong lòng mồ côi

Chỉ còn lại mình tôi
Góc quán xưa ...chuyện cũ
Cơm mưa rào vần vũ
Xóa sạch rồi ...hoang vu
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Có cơn gió mùa thu
Nhẹ nhàng và khe khẽ
Cuốn chiếc lá mỏng manh...
Bay trong chiều nhạt nắng
chỉ còn cây chơ vơ
Khi mùa lạnh kề bên

Gió quyện lá bay cao
tưởng như là mãi mãi...
bất chợt chiếc lá rơi
Oh, gió theo mây bay
Để chiếc lá xoáy xoay
Lá rơi nhẹ...nhẹ đau
mask_nguyen@yahoo.com
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-11 14:19:08nguyens>
Ai dám nói thi nhân không lãng mạn
Trái tim nào chẳng có bốn năm ngăn
Lời yêu tuôn như bọt bóng xà phòng
Đem nỗi lòng trải dài trên trang web





Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 04:42:37Huyền Băng>
Bông Hồng héo



Không hiểu sao mỗi lần đau lại khóc
Có lẽ nào nước mắt lại tự rơi
Ở trong lòng buồn lắm đó ai ơi
Bỗng trống vắng như đồng không cây cỏ

Đau nhức hết cả cõi lòng thế đó
Đau cả khi chẳng thấy rõ vì đâu
Ở trên đời ai cũng trải u sầu
Cả khi thức cả khi chìm giấc ngủ

Ta thật muốn có được người ấp ủ
Cho cơn đau dịu mát cả trong lòng
Như mưa về làm hoa cỏ nở bông
Như ruộng hạn bỗng khép lòng nứt nẻ

Đau là chi...chẳng có gì mới mẻ
Mà sao mi cứ doạ nạt người ta
Để một mình nước mắt lại chan hòa
Không hiểu nổi phút yếu lòng chi lạ

Nỗi u uẩn bỗng bừng bừng - sa ngã
Và tâm can nặng trĩu một gánh buồn
Chi muốn nhìn ai đó - nước mắt tuôn
Để quên hết - những ngập tràn trống vắng

Ngày quên nắng - còn đêm qua trăng lặn
Chỉ còn ta như trái đắng của đời
Người ơi người - giọt nước mắt vừa rơi
Xoè tay nhé hứng vào lòng nỗi nhớ

Xa lắm đó chắc gì ai cắc cớ
Một bông Hồng héo úa trước bình minh


r
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Bông Cúc Trắng


Sáng nay một bông Cúc trắng
Rung rinh tring gió nhẹ nhàng
Trên môi giọt sương mủa Hạ
Cánh mềm nở giữa đồi hoang

Buổi kia gặp gió lang thang
Lướt qua đồi xanh cỏ nằng
Ngỡ ngàng nhìn bông Cúc trắng
Dịu dàng ở giữa mênh mang

Ngọn gió vốn dĩ hoang đàng
Thách thừc không gian rộng lớn
Chưa từng ngại ngần bối rối
Xiay vần giông bão bấy nay

Qua đồi gió bỗng heo may
Lặng thinh vì bông Cúc trắng
Giữa đồi hoang xơ ngập nắng
Thản nhiên bông Cúc vươn cao

Thế rồi gió hát lao xao
Vuốt ve trên từng cánh mỏng
Hôn lên thân mềm môi mọng
Gửi tình bông Cúc khát khao

Cúc trắng ngày nào ước ao
Tình yêu nồng nàn với gió
Quấn quýt trái tim bõ ngõ
Trao tình trao cả niềm tin

Hôm qua trời đất vô tình
Rủ rê gió đi xa mãi
Ngọn gió vui chơi bờ bãi
Bỏ quên câu chuyện tình yêu

Đau lòng bông Cúc liêu xiêu
Cánh mềm ngác ngơ rời cuống
Tùng cánh - từng cánh rốt xuống
Chờ cho gió cuốn theo luôn

Nhưng gió vui - gió chẳng buồn
Lại đang qua đồi xanh khác
Dừng chân gió lại ca hát
Bên nhành hoa lạ đêm qua










- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

Bông Hồng héo



Không hiểu sao mỗi lần đau lại khóc
Có lẽ nào nước mắt lại tự rơi
Ở trong lòng buồn lắm đó ai ơi
Bỗng trống vắng như đồng không cây cỏ

Đau nhức hết cả cõi lòng thế đó
Đau cả khi chẳng thấy rõ vì đâu
Ở trên đời ai cũng trải u sầu
Cả khi thức cả khi chìm giấc ngủ

Ta thật muốn có được người ấp ủ
Cho cơn đau dịu mát cả trong lòng
Như mưa về làm hoa cỏ nở bông
Như ruộng hạn bỗng khép lòng nứt nẻ

Đau là chi...chẳng có gì mới mẻ
Mà sao mi cứ doạ nạt người ta
Để một mình nước mắt lại chan hòa
Không hiểu nổi phút yếu lòng chi lạ

Nỗi u uẩn bỗng bừng bừng - sa ngã
Và tâm can nặng trĩu một gánh buồn
Chi muốn nhìn ai đó - nước mắt tuôn
Để quên hết - những ngập tràn trống vắng

Ngày quên nắng - còn đêm qua trăng lặn
Chỉ còn ta như trái đắng của đời
Người ơi người - giọt nước mắt vừa rơi
Xoè tay nhé hứng vào lòng nỗi nhớ

Xa lắm đó chắc gì ai cắc cớ
Một bông Hồng héo úa trước bình minh


r


Cơn đau nào đã làm rơi nước mắt
Nỗi buồn nào lạnh buốt giá con tim
Chiều rơi nhanh theo vạt nắng im lìm
Không tiếng vọng báo tin ngày đã hết

Ở trong vườn có một bông hồng héo
Mưa chưa về cho cây cỏ xanh tươi
Anh ra đi mang theo cả nụ cười
Em ở lại ôm trong lòng nỗi nhớ

Niềm u uẩn nói sao cho anh hiểu
Nửa vầng trăng soi bóng khi đêm về
Chăn gối lạnh thẻm bàn tay ấp ủ
Tiếng chim buồn réo gọi giữa cơn mê

Tình yêu nào không mang theo vị đắng
Nụ hôn nào chẳng ngọt lịm bờ môi
Mất anh rồi đời chỉ còn trống vắng
Mưa nắng đi về một mình em thôi
0

Ta tìm ta


Trăng buồn che không kín
Con dường đêm lang thang

Mành tình buồn không níu
Từ tiền kiếp hoang mang

Trời hỏi sao đất thấp
Đất hỏi trời sao cao

Ta hỏi ai giờ nhỉ
Chỉ còn sóng ba đào

Hỏi trăm năm huyền hoặc
Trời đất vẫn thấp cao

Đời này hay đời nữa
Thế giới đầy hư hao

Ta tìm ta trong đó
Ta tìm tình trong ta

Tìm hoài trong bão gió
Còn chút hồn thơ ca


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 02:35:51sgecstasy>
Trích đoạn: MM_Ngoc


Ta tìm ta


Trăng buồn che không kín
Con dường đêm lang thang

Mành tình buồn không níu
Từ tiền kiếp hoang mang

Trời hỏi sao đất thấp
Đất hỏi trời sao cao

Ta hỏi ai giờ nhỉ
Chỉ còn sóng ba đào

Hỏi trăm năm huyền hoặc
Trời đất vẫn thấp cao

Đời này hay đời nữa
Thế giới đầy hư hao

Ta tìm ta trong đó
Ta tìm tình trong ta

Tìm hoài trong bão gió
Còn chút hồn thơ ca




Mưa ướt đẩm ngọn cỏ
Đi qua ngõ nhà ai

Nghe tiếng em thở dài
Trái sầu tôi chín đỏ

Em khóc bên bờ sông
Đâu là bến đục, trong

Nước mắt tuôn thành dòng
Ai tìm ai trong mộng

Trời cao, mặt đất thấp
Em hỏi đất hỏi trời

Tìm nhau giữa chợ đời
Phố đông lòng người hẹp

Đi trong cõi thơ buồn
Tôi tìm tôi ở đó
0

Buồn


Nhỏ xuống lòng tay giọt buồn
Ngỡ như mảnh lòng vỡ vụn
Chiều qua cánh Hồng rời cuống
Trời buồn suì sụt mưa tuôn
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Giọt Mưa Mùa Trước


Em sẽ nghe lời anh
Không một lời nhắn nữa
Để Trăng vàng úa rữa
Chú Cuội rời đa xưa

Em sẽ quên chiều mưa
Lần đầu tiên ngơ ngẩn
Dưới mái hiên lẩn thẩn
Đếm từng hạt mưa tuôn

Em sẽ chẳng đau buồn
Khi anh qua đường khác
Con đường quen ngơ ngác
Con đường lạ ngác ngơ

Em rồi sẽ thờ ơ
Mỗi lần nhìn chiều xuống
Trăng bây giờ luống cuống
Ở nơi chẳng có em

Chỉ nỗi buồn không tên
Là em không quên được
Những giọt mưa mùa trước
Đến mùa này còn vương


- Thanh Thanh Ngọc -
0
Đã tắt

Thơ ơi lặng tắt trong lòng
Còn đâu nữa những bềnh bồng gió trăng
Lời tình buồn chết dấu thăng
Chỉ còn dấu lặng - mù giăng xám chiều
- Thanh Thanh Ngọc -
0
TIẾNG LÒNG
(TT -HH)

Thơ nói tiếng gì hỡi đời?
Tiếng của loài người yêu ghét
Biển nói tiếng gì hỡi trời
Tiếng của ngàn khơi mài miệt

Em nói tiếng gì, anh biết?
Tiếng lòng khắc nghiệt: cô đơn
Anh nói tiếng gì liên miên
Tiếng tương tư và im lặng

Có gì dường như xa vắng...
Có gì dường như chơi vơi
Em qua hồn tôi một đời
Trầm Thi im lặng, sầu rơi!

tháng 5/06
cho một nỗi buồn giăng chơi vơi
"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"

(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)
0

Biển

Có ai yêu biển như thuyền
Có ai với biển - tình duyên ỡm ờ
Có ai vì biển ngẩn ngơ
Có ai giết biển bằng thơ với tình


- Thanh Thanh Ngọc -
0

Ai Say Hơn Ta ?


Ta say khướt mảnh tình buồn
Nên trời và đất dại cuồng với nhau

Ta say cho đến ngàn sau
Nên núi với biển bạc đầu rong rêu

Ta say sáng - tối - trưa - chiều
Nên sao vội vã đánh liều gặp Trăng

Ta say đến độ hoang đàng
Nên câu vọng cổ bỏ làng theo đi

Ta say nhất dạ thiên thi
Nên vần lục bát có gì nồng hơn

Ta say điên đảo lạc hồn
Nên thuyền rời bến - bồn chồn ta đau

Ta say vôi - thuốc - hạt cau
Nên trầu chín mọng từ lâu với tình


- Thanh Thanh Ngọc -
0
Về với ta


Ta về với chính lòng mình
Để cho con tạo xoay tình người ta
Ta về rũ bõ phong ba
Để cho nguồn cội thật thà chữ yêu
Ta về xoá vết cô liêu
Để cho hoang mạc một chiều biếc xanh
Ta vể nhìn mộng qua mành
Để cho mây trăng vờn quanh mặt hồ
Ta về trong treỏ giấc mơ
Chỉ còn lưu dấu bến bờ mình ta


- Thanh Thanh Ngọc -
0

Sẽ Điên

Ngày tháng thì rất dài
Cuộc đời không vô hạn
Sống với lòng thanh thãn
Sao khó quá người ơi

Lòng chỉ muốn vui cười
Tình chỉ cần chia xẻ
Đời trôi không mới mẻ
Hạnh phúc lại so dây

Cứ mỗi ngày mỗi ngày
Ngập tràn vào công việc
Niềm vui nào có đến
Tình yêu nào có say

Chẳng ai biết ai hay
Chằng bạn bầu chia xẻ
Mệt nhoài ..rồi có lẽ
Có lẽ rồi sẽ điên


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-30 02:53:59Viet duong nhan>

Hiểu nhau


Gió lặng rồi không còn vi vu nữa
Mưa chiều rơi chẳng một thoáng ưu tư
Chuyện tình yêu bây giờ đã dư thừa
Sông lơ đãng - thuyền về đâu chẳng vội

Bờ cát lở - cũng chẳng buồn bờ nổi
Khi lãng quên con đò nhỏ giữa giòng
Quên hết rồi tình tím ngát mặt sông
Lục Bình nở - rồi trôi dài không nhớ

Khoảng trống vắng dội vào lòng nặng nợ
Khúc ca nào lặng tắt ở trên cao
Một cung trầm đâu đó đã xen vào
Nên lỗi nhịp - để cung tình giáng xuống

Sau đêm nay ta hỏi lòng còn muốn
Thì hãy khoan hát điệp khúc - dư âm
Nghĩa trăm năm chỉ còn tiếng thì thầm
Bờ mật ngọt gửi lại cho trần thế

R
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-30 23:42:12sgecstasy>
Niềm Đau Chôn Dấu

Có chút buồn trong cái nhìn hiu quạnh
Nỗi cô đơn theo giọt nước mắt rơi
Khi âm thanh không thể nói thay lời
Thơ lắng đọng một niềm đau chôn dấu

Thế gian nầy có điều chi vĩnh cửu
Mặt trời lên rọi sáng mỗi đầu ngày
Nửa cuộc đời sao vẫn còn tự hỏi
Tìm kiếm gì trong những hạt mưa bay

Giọt sương mai tan theo ngày nắng vội
Mộng tàn phai nước mắt rơi trong chiều
Người xa khuất, bước chân còn vọng lại
Cuối chân trời lạc lỏng tiếng chim kêu

Không thể cùng nhau tròn lời hẹn ước
Sóng biển muôn đời vỗ mãi niềm đau
Không thể gặp nhau trên cầu ô thước
Vầng trăng tròn rồi khuyết mãi ngàn sau

(repost)

R
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-01 08:58:07MM_Ngoc>

Trái tim lơ lửng


Gío buồn vì gió mong manh
Ta buồn vì trái tim anh không mầu
Có yêu thì bắc nhịp cầu
Không yêu giết chết buổi đầu gặp nhau

- Thanh Thanh Ngọc -
0
MƯA

Mưa buồn vì gió chẳng qua đây
Mưa có hiểu đâu gió chốn này
Mưa giận chẳng thèm.. mong gió nữa
Mưa ngờ nên nghĩ.. nhớ mưa thay
Mưa rơi se sắt làn mây lặng
Mưa khỏa ưu sầu sợi tóc bay
Mưa ướt tình xa -chiều phố thị
Mưa tràn nỗi nhớ - gió như say



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
Nhủ lòng




Có ích chi khi mình buồn anh nhỉ
Chỉ đau thêm - chiếc lá úa trên cành
Ngước nhìn trời cả một mầu biếc xanh
Sao ta phải buồn cho trời xám ngắt

Khóc làm gì cho trái tim đau quặn
Từng giọt buồn làm hoa ngại trổ bông
Hãy nhìn xem nụ Hồng ngác ngơ mong
Giọt sương sớm cười vui trên cánh mỏng

Không buồn nữa dẫu cuộc tình là mộng
Vẫn còn hơn khi ta chẳng có tình
Nở nụ cười như mặt trời tái sinh
Trong ánh mắt - trên làn môi rạng rỡ

Đừng biếng nhác chỉ nói lời cắc cớ
Mà hát vang điệp khúc của trái tim
Hoà giọng trầm ấp áp đến vô biên
Của anh đó - hai đứa mình cộng hưởng

Ta tự kiếm cho ta niềm vui sướng
Trong cõi lòng thanh thản với thơ ca
Để rồi đây dưới ánh nắng chan hoà
Nhìn lại nhé khúc tình ca bất tận

Sẽ có lúc ta thấy đời lận đận
Chẳng hề gì đất vẫn ấm bàn chân
Anh với em dẫu có phải xa dần
Trời và đất ôm chúng mình làm một
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Nguyễn Hoàng xin đáp lễ gia chủ!

Câu hò ví dặm


Rằng yêu nên mới vui buồn
Rằng yêu nên lại yêu luôn hẹn hò
Rằng yêu nên bến đợi đò
Hát câu ví dặm… điệu hò… đưa duyên…

Hò…. ơ…
Ta là mây giữa ngàn phương
Vì em làm núi chắn đường ta qua
Em là hoa của ngàn hoa
Ta làm ong bướm ta làm ban mai…

Nguyện làm nắng gọi hoa cười
Nguyện làm gió mát đùa chơi vườn hồng
Nguyện làm bình ngọc lọ vàng
Để hoa khoe sắc phố phường sơn khê…

Hò…. ơ….
Yêu hoa ta vỗ ta về
Ta làm mây trắng về che vườn tình…

Nguyễn Hoàng

Repost
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-03 11:36:55MM_Ngoc>
Chuyện tình





Sáng sớm ấy dạo bước qua vườn Hồng
Anh đứng lại hít nồng hương buổi sáng
Một cánh Hồng thả tơ lòng dưới nắng
Vào bàn tay đang nhè nhẹ nâng niu

Này Hồng ơi cứ mỗi sớm mỗi chiều
Anh muốn thấy Hồng toả hương thoang thoảng
Anh đón nhận vào đam mê man mác
Trong lòng anh Hồng ngư trị dương gian

Trong lòng anh này dẫu biển mênh mang
Cũng không xứng với cánh Hồng xao xuyến
Ơi Hồng nhé muôn đơì tình bất diệt
Anh dành em cho suốt cả cuộc đời

Bông Hồng cười rời cuống vẫn reo vui
Hồng ngỡ là anh trao tình mãi mãi
Nên đem rắc từng cánh tình ngây dại
Vào lòng anh quên hết tháng hết ngày

Thế rồi Hồng rời cuống đã lắt lay
Cánh rũ xuống lợt màu hoa hạnh phúc
Giọt sương sớm rắc lên cành đã gục
Nhưng đâu làm Hồng tươi lại như xưa

Tình yêu nào gió thổi - táp cơn mưa
Bay từng cánh rớt khỏi lòng mộng mị
Dấu chân cũ không qua - tìm đâu nữa
Và bông Hồng gục xuống với... men xưa

Câu chuyện tình ngày ấy đã lâu chưa
Mà huyền thoại như đã xa xôi lắm
Ta đứng ngắm bông Hồng tươi trong nắng
Kìa tay ai đang chợt ngắt... cành Hồng
- Thanh Thanh Ngọc -
0