Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.128 lượt xem — Trang 7 / 38
Hoa Đồng Cỏ Nội

Em chẳng phải Hoa Hồng hay Lan Huệ
Chẳng ngát hương - và cũng chẳng diễm kiều
Không đâm bông trong chậu tía - đất màu
Mộc mạc lắm bởi sắc hương đồng nội
Em lớn lên giữa gío ngàn phới phới
Dẫu dập vùi trong nắng táp mưa sa
Chẳng hề đâu một tiếng nấc xót xa
Chỉ một chút vương buồn trên cánh mỏng
Đây cánh nhỏ cuốn mình bay với gío
Gửi cho đời mùì hương cỏ quê hương
Để xa rồi ai cũng sẽ vấn vương....
Một chút ấy..hương Hoa đồng Cỏ nội
Để nhớ mải nơi này là nguồn cội
Bước chân trần trên thảm cỏ mênh mang
Xin tặng đời chút hương sắc dịu dàng
Là em đó thuần khiết và trong trắng
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Hoa Trinh Nữ

Dù cho mọc ở ven đường
Dù cho gai góc không ngừng bao quanh
Dù cho mưa táp - nắng hanh
Dù đời vùi dập dứơi chân địa đàng
Dù cho tình dẫu muộn màng
Dù nhân gian chẳng bàng hoàng vì em
Dù ai đổi trắng thay đen
Dù đau trong dạ - chẳng hoen ố màu
Dù từng vùi dập bể dâu
Sắc hồng Trinh Nữ - ngàn sau vẫn còn
- Thanh Thanh Ngọc -
0
CUNG ĐÀN TRONG ĐÊM

Sâu trong đêm - một cung trầm
Buồn như tiếng vọng của người tình xưa
Fím tơ như vệt sao thưa
Rớt trong đêm vắng - hay chưa hỡi người
Tiếng ân tình bỗng bồi hồi
Ngày nào tựa gối bên người tình chung
Này cung hoan lạc đêm Đông
Này cung ai oán ngóng trông mỏi mòn
Này cung hẹn biển - thề non
Mà sao ngân khúc chia Loan Phụng rồi
Hãy về với tiếng nhạc vui
Cung đàn mấy nhịp - cho đời ngân nga
Dẫu rằng trãi mấy phong ba
Dẫu rằng tình ấy đã xa sôi rồi
Fím tơ đồng chẳng chia phôi
Dấu chân lối cũ vẫn còn đâu đây
Đêm nay gẩy khúc nhạc say
Tình trong thơ vẫn ngất ngây bên người
Tiếng yêu thánh thót ngân lời
Tiếng tha thiết - tiếng gọi mời đêm trăng
Hãy về với một cung thăng
Để đêm chất chứa mênh mang- tiếng lòng
- Thanh Thanh Ngọc -
0
TIẾNG TƠ LÒNG
( Xin tặng Người lòng biết ơn của đời )

Ai nói tôi gìa nua ?
Tâm hồn tôi trẻ lắm
Sôi nổi và đằm thắm
Gửi hồn vào fím tơ

Tình là những vần thơ
Đời ngân lên nốt nhặc
Một đời yêu lai láng
Fím tơ đồng hân hoan

Đời chẳng bao giờ tàn
Tình thiên thu đẹp mãi
Không gian còn đọng lại
Tiếng đàn mãi ru ai

Tôi chẳng cần men cay
Lòng vẫn say muôn thủa
Ngân tiếng đàn tha thiết
Từng fím tình chơi vơi

Cung hòa với biển khơi
Gío ồn ào khúc hát
Cung tình buồn tím nhạt
Se lạnh cả không gian

Cung tha thiết bàng hoàng
Tình si vừa chớm nở
Cung nhắc người luôn nhớ
Cội nguồn chẳng riêng ai

Tiếng đàn mãi ngân dài
Khúc ân tình tha thiết
Khúc bi ai da diết
Là nỗi lòng của tôi

Gửi gío bốn phương trời
Fím tơ đồng lai láng
Cho đời tràn tiếng nhạc
Giàu hơn cả nhân gian
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Con đường hạnh phúc


"Em cũng vậy chẳng biết đường nào nữa
Khi cuộc tình cứ đứng tựa ngã ba ...
Bỏ đường nào - tim cũng thấy xót xa ...
Tình lai láng biển bờ nào sánh nổi
Ôi niềm vui - sao chỉ vui một nửa
Mà khi buồn đau đớn lại gấp ba ?
Phải chăng vì tình cứ mãi mãi xa ... ?
Nên lận đận - ngã ba tình buồn thế ..."

" Này em ơi - Cả đời - tình có thể
Chỉ giành cho ai đó một đôi lần ...
Nếu yêu nhiều - thì tình mãi phân vân....
Con tim sẽ lụi tàn theo năm tháng
Thì em nhé - Ngã ba tình em hãy
Chọn cho mình con đường đến trái tim
Này tình yêu chân thật của ...người thưong
Là anh đó - suốt đời vì em đó
Cũng có thể con đường nhiều gian khó
Nhưng chúng mình cùng sánh buớc bên nhau
Sẻ chia vui buồn - mãi đến mai sau
Ta sẽ sống trong vuờn Hồng hạnh phúc "
- Thanh Thanh Ngọc -
0
CẢM NHẬN

Những vần thơ dặt dìu nhớ thương

Những vần thơ nồng nàn hơi thở

Những vần thơ tình lên thổn thức

Những vần thơ ai oán cung ngân

Những vần thơ mây gío xa gần

Những vần thơ buồn đêm dạ nguyệt

Nhửng vần thơ hôn lên mắt biếc

Những vần thơ sao xuyến lòng ai

Những vần thơ như tiếng thở dài

Những vần thơ ngóng người đi mãi

Những vần thơ tình lên oan trái

Những vần thơ rơi rớt lạc loài

Những vần thơ vượt đỉnh non đoài

Những vần thơ sẻ chia gánh nặng

Những vần thơ trôi dài năm tháng

Những vần thơ vui cả không gian

Những vần thơ yêu đến ngút ngàn

Những vần thơ.... để lòng hối tiếc

Những vần thơ... thôi hết tương tư

Những vần thơ ... làm ta sững sờ ...

Làm ta muốn yêu - làm ta lặng lẽ

Làm ta dỗi hờn - làm ta không thể....

Làm lòng ta đau... nỗi buồn nhân thế

Làm lớn hơn nhiều - suy nghĩ - khi yêu

Nhưng bỗng chợt buồn....vẫn muốn cô liêu


( đọc thơ NK )
- Thanh Thanh Ngọc -
0
NGẮM SAO

Sao ơi em đừng rơi trên biển

Để sóng sô đi ngút chân trời

Để anh muốn đỡ - thuyền không gío

Đau lòng buông lưới - động biển khơi

Sao ơi xin em đừng lả lơi

Đừng đi theo gió đến gọi mời

Để đêm không thấy buồn cô quạnh

Lũ khách ngập ngừng bước không nơi

Sao ơi sao ơi..này sao ơi

Một trời ánh bạc đến xa sôi

Muốn ôm vào dạ tình không nói

Chỉ biết em xa tận chân trời
- Thanh Thanh Ngọc -
0
VÌ EM

Đâu phải vì em chẳng ngỏ lời

Chỉ buồn tình ấy tựa trò chơi

Trò chơi vui vẻ khi tình mới

Tình sẽ quay lưng hạ màn rồi

Cứ đến - cứ đi tình vẫn vậy

Để buồn - để giận - để tương tư

Lệ hoen mắt biếc - bờ môi khép

Si mê lặng chết - hồn xanh xao

Chẳng đâu còn nữa lời xưa đó

Mưa buồn trôi hết cuộc tình đau

Lời đó Anh trao - em quên lãng

Còn gì đâu nữa - mộng ngày sau

Gìo đây tất cả tan mây khói

Tiếng yêu buồn tựa tiếng còi tàu
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trái tim phai màu

Nàng đứng đó từ bao giờ nhỉ ?
Giọt lệ tình chảy dọc nhân gian
Những ân ái tưởng đâu gìn giữ
Mà thời gian xóa trắng phai tàn

Nàng đứng đó xót xa nhân thế
Xót xa tình – và xót xa tôi…
Tim rỉ máu - buồn trông muôn thủa
Có ai ngờ tình bạc như vôi

Nàng lặng mãi mắt nhòa lệ đá
Trông trời xa – cơn gió tràn về
Những tê tái nguộI dần trong dạ
Dưới chân nàng hoa đá sinh ra

Nàng đứng giữa tình yêu năm tháng
Đứng giữa hồn thơ mãi ngân vang …
Hỡi nhân thế - Tình nào vĩnh cửu …?
Rót mật vào lệ đá tiêu tan

Nàng vẫn đứng chờ tình vĩnh cửu
Trái tim kia – đá đã phai màu …
- Thanh Thanh Ngọc -
0
CÂU TÌNH ÁI

Đã đau lên chín tầng mây
Rồi về than thở nơi đây với người
Buồn ơi xin hãy nguôi ngoai
Quên đi chốn ấy - người hai mặt lòng
Bạn ơi hãy sống thong dong
Để câu tình ái về trong gío ngàn
Để tình sẽ lật sang trang
Và " ngôi cao nhất " là nàng bên ta
Tình yêu rồi sẽ thăng hoa....
- Thanh Thanh Ngọc -
0
TRĂN TRỞ

Đêm trở mình mới biết
Gối đơn côi nhường bao
Trời trở mình mới biết
Trăng đã đi đường nào
Sông trở mình mới biết
Thuyền xa bến từ lâu
Gío trở mình mới biết
Diều dứt tình trên cao
Đường trở mình mới biết
Dấu chân rẽ về đâu
Hoa trở mình mới biết
Sắc hương đã phai màu
Đời trở mình mới biết
Tháng ngày sẽ qua mau
Em trở mình mới biết
Đêm dài chẳng còn nhau
Anh trở mình mới biết
Tình đã chết từ lâu
Thơ trở mình mới biết
Tình nào cũng phai màu
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Vẫn Mãi Đi Tìm


Vẫn chôn chặt trong lòng lời muốn nói
Vẫn làm lơ ,để quay mặt bồi hồi
Và nụ cười giử mãi ở trên môi
Mà rơi rụng từng lá sầu ...rơi...rụng
Ta cúi nhặt chất đầy vào xa vắng
Chất đầy hồn chan chứa một trời thơ
Người yêu ta ,còn ta cứ ...vu vơ ...
Tạ chẳng biết điều gì chưa muốn nói
Hay có lẽ nỗi đau xưa nhức nhối
Làm lòng ta se sắt trói con tim
Tình yêu ơi sao mãi cứ đi tìm....
- Thanh Thanh Ngọc -
0
SONG THƠ - CUỘC TÌNH


Gặp anh chiều ấy mùa mưa
Mỉm cười xa lạ ta vừa quen nhau
Hỏi chi em....? chẳng nói đâu
Thì ..thì....anh cũng có đâu nói nhiều
Mưa ơi rơi nữa....bao nhiêu...
Để anh được đứng bấy nhiêu bên nàng
Rồi từ dạo đó mộng vàng
Thơ anh rót mật vào lòng của em
Thơ anh như cánh diều êm
Ru say dáng ngọc yêu kiều thướt tha
Ru cho tóc gío mượt mà
Ru cho môi thắm đậm đà trao anh
Ru say tình đẹp như tranh
Ru lay tà áo như mây bồng bềnh
Ru buồn cho mắt mông mênh
Thuyền tình anh mãi lêng đênh dòng đời
Dù cho mình ở đôi nơi
Thì em ơi nhé suốt đời vẫn yêu
Dù cho nắng sớm mưa chiều
Dù cho cách biệt vẫn xiêu xiêu lòng
Em ơi tình có còn không....?
Bến xưa vời vợi ngóng trông thuyền về
Vẳng nghe trong gío câu thề
Dẫu trăng xa lắm vẫn về khi đêm
Dẫu tình buồn vẫn chờ em
Chờ cho nắng sớm hồng lên gót nàng
Chờ em mấy độ hoa vàng
Chờ em dừng buớc thênh thang bên đời
Xin vòng tay chớ buông lơi
Và đôi môi chẳng cần lời đổi trao
Tình mình đẹp tựa ngàn sao
Dòng sông Ngân đó chở bao la tình
Anh mơ một nụ cườI xinh
Lúng la lúng liếng - nụ tình như say
Mong cùng em khắp đó đây
Anh và em sẽ đời này tung tăng
Nâng bàn tay nhỏ búp măng
Trao em Nhẫn cỏ.....Vầng trăng.....NgườI tình
- Thanh Thanh Ngọc -
0
GIẤC MỘNG ĐÊM TRĂNG

Có lẽ trăng buồn nhiều lắm
Nên trăng khuyết - ngẹn đôi lời
Mây che dật dờ gối lệ
Ướt tình một chút đơn côi
Nửa khuya trời buồn khao khát
Đợi trăng lên đỉnh thiên thai
Mênh mông gío về ca hát
Sao Trăng chẳng ngỏ đôi lời
Ta buồn tình ta thế đó
Lãng quên cả hẹn ước rồi
Trăng buồn cùng ta chia sẻ
Cuộc tình như gío heo may
Đêm nào buồn như đêm nay...?
Gối hồng giọt tình tím ngắt
Chỉ còn mình trăng xa lắc
Thôi rồi giấc mộng ngàn mây
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Hỏi Trăng

Treo trên cành trúc la đà
Mảnh tình ai đó...hay là mảnh trăng
Nửa hồn ngơ ngẩn bâng khuâng
Tìm xem trong mộng ái ân chăng là
Nửa hồn với gío mượt mà
Dạo chơi cùng khắp Ngân Hà mênh mang
Hỏi rằng nửa mảnh lang thang
Có tìm ai đó tình tang cùng mình
Còn kia nữa mảnh chung tình
Ấp e cành trúc lặng thinh đợi chờ
Trăng ơi sao cứ ỡm ờ...
Nữa tình tang - nữa dại khờ hỡi Trăng
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-18 00:33:45MM_Ngoc>
Nguyệt và Tôi

Cũng bởi em là Nguyệt
Nên tôi đành lặng thinh
Ngẩn ngơ buồn trong dạ
Ai lúng liếng...gợi tình..?

Cũng bởi Nguyệt là nàng
Cứ rạng rỡ nhân gian
Đêm soi tình bên gối
Làm tôi bỗng bàng hoàng

Nguyệt là em là em
Tự lúc nào ngàn đêm
Tôi hỏi mình sao thế
Cứ buồn nhìn Trăng lên

Cũng bởi em là Nguyệt
Cho buồn đôi mắt biếc
Cho dịu ngọt môi nào
Cho tình cứ lao đao

Vì sao em là Nguyệt
Vì sao tôi tan biến
Vì sao đầy ước muốn
Đêm dạ Nguyệt riêng tôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Bỏ sầu ta lại là ta
Mây giăng lối đó - ta qua lối này
Ai ơi phiêu lãng...men say
Đường tơ vương chẳng đọa đày làm chi
Ấy mà chỉ chút tình si
Rãi lên lối nọ...có đi không người...?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Một thời

Trăng đã từng mênh mang
Người đã...tình đa đoan
Đời đã tan rồi hợp
Gối đã quen lạnh - nóng

Buồn chi cố nhân ơi
Vương vấn lụy sầu rơi
Mỉm cười trăng lại sáng
Tình phỉ chí tang bồng

Ai cũng qua thế đó
Có ai buồn hơn ai
Ngàn ngày nhìn trở lại
Trăng vẫn sáng vậy hòai

Một thời nào say khướt
Tình nào đẽn thiên thai
Gối mộng nào tha thiết
Nhớ lại vào sáng mai


- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-15 18:26:27MM_Ngoc>
HỎI EM..?

Gío lùa vào tóc mây bay
Chải suông từng sợi - đắm say dịu dàng
Tóc thề đừng có vội vàng
Đừng che mắt nhé để nàng nhìn anh
Em đi đường dẫu vòng qoanh
Hút con đường vẫn có anh đợi chờ
Sao tóc thề cứ hững hờ....?
Để con đường phải thẩn thờ...bước quen
Anh về nhờ gío hỏi xem
Rằng ai đã vuốt tóc em chưa nè...?
Hỏi đường ơi cố lắng nghe
Rằng cô em đã hẹn thề với ai...?
Hỏi trăng sao - hỏi lòng ai...
Đã từng nghe tiếng thở dài...của tôi...?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Sao mà hỏi nhiều thế ,biết gì đâu mà trả lời...[:D]

Gió buồn gió thổi mây bay
Vì sao ai cứ hỏi hoài ánh trăng
Trăng nghe trăng trả lời chăng
Hay mây bay lại thổi bằng trời xanh
Đang yêu thì chớ chối quanh
Hỏi người không hỏi sao đành hỏi trăng


📎 dung
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-16 02:43:52Tran Manh hung>
Trích đoạn: maiyeuem

Sao mà hỏi nhiều thế ,biết gì đâu mà trả lời...[:D]

Gió buồn gió thổi mây bay
Vì sao ai cứ hỏi hoài ánh trăng
Trăng nghe trăng trả lời chăng
Hay mây bay lại thổi bằng trời xanh
Đang yêu thì chớ chối quanh
Hỏi người không hỏi sao đành hỏi trăng


Gío buồn gío thổi mây bay.
Em buồn trong mắt ngất ngây vì tình.
Tôi buồn chỉ có lặng thinh
Tìm quên trong rượu biết mình bơ vơ.
Mây buồn giăng mắc lững lờ.
Trăng buồn muôn kiếp thẩn thơ soi đường
.


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-16 05:29:03MM_Ngoc>

CHIA SẺ

Trời buồn thì đã có trăng
Anh buồn đã có cô nàng thơ ca
Rựu buồn ly sẽ mở ra
Đời buồn thì có ta là bạn nhau
- Thanh Thanh Ngọc -
0

YÊU LẶNG LẼ
Yêu lặng lẽ là yêu không dám nói
Là âm thầm lòng ta tự yêu thương
Là đêm khuya trằn trọc suốt bên giường
Mắt ứa lệ cõi lòng nức nở
Mỗi ánh mắt là hàm bao thương nhớ
Anh đâu biết tình yêu lặng lẽ đó
Đã làm anh thức suốt canh thâu
Để yêu ,để nhớ để sầu trong đêm...???

Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0

Tình câm lặng là tình bền chặt nhất
Đêm không trăng ơi đêm buồn vô tận
Bến không đò tình lỡ bước sang ngang
Tình không yêu hồn một bãi hoang tàn
Yêu không đạt là muôn ngàn đau khổ
Cả hồn mình như chìm trong đáy mộ
Đem chôn vào đất lạnh của thiên thu
Để hồn ta khỏi nói tiếng tạ từ
Để dư hương tình yêu không còn nữa???
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0

Đường tình yêu có muôn chiều chọn lựa
Bến bờ nào đò cũng đổ bến yêu
Đường tình mơ mộng muôn chiều
Để đêm vắng lặng tịch liêu hoang tàn
Mailamuathu
Em khóc cho thói đời đen bạc
Lừa gạt tình và lừa lọc người mình yêu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-16 18:34:17MM_Ngoc>
Tóc nàng

Gío buồn chở nắng đi chơi
Để cho làn tóc buông lơi giữa chiều
Giọt mưa muốn nói bao điều
Mà sao làn tóc ra chiều lững lơ
Ô kìa trăng đã ngẩn ngơ
Soi lên tóc ánh trăng mơ mơ tình
Tóc ơi sao tóc lặng thinh...?
Để cho chiếc lá vô tình vương lên
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Đọc thơ NĐ

Thơ người hay qúa là hay
Càng đọc càng thấy say ngây cả người
Lúc lên cao vút tận trời
Lúc trầm lặng cả đất trời lặng thinh
Lúc tình tứ - lúc bồng bềnh
Ai trôi vào đó - hoá thành giấc mơ
Đọc xong cứ mãi ngóng chờ...
Chờ xem người ấy làm thơ để còn....
- Thanh Thanh Ngọc -
0
KỲ LẠ

Đọc tới đọc lui vẫn thấy hay
Đọc rồi đọc lại vẫn cứ say
Ngẫm trong thơ ấy mình cũng đã...
Cũng từng buồn vui với tháng ngày

Tại sao mình cứ đọc lại hoài...?
Bởi muốn tìm mình trong thơ ai
Bởi sao giống thế...đời chi lạ
Cứ yêu thơ hoài - cứ ngất ngây

( đọc lại thơ NĐ )
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Chều Buồn

Chiều buồn nên gío đìu hiu
Người buồn nên tiếng nhạc chiều chơi vơi
Sông buồn nứơc thẫn thờ trôi
Con dế buồn khóc lên lời nỉ non
Hoa buồn vì nắng đâu còn
Giọt sương bùôn rớt trên bờ cỏ xanh
Ráng chiều buồn ngả trên cành
Đêm rơi xuống.... gót chân thành liêu trai
Vì rằng chẳng phải Trúc Mai
Nên ta đâu dám trách ai phụ mình
Cuộc đời đã lắm điêu Linh
Với ta chỉ có duyên tình phôi phai
Mỉm cười gịot ngắn giọt dài
Mình ta là chiếc lá hoài không rơi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
PHÔI PHA

Giữa dòng đời mênh mông
Bước quên về lối cũ
Mòn từng phiến rêu phong
Ngập hồn buồn tự nhủ

Đâu đây chút ân tình
Của người xưa còn đó
Con đò tình bỏ ngõ
Mái chèo buồn xót xa ...

Tiếng vọng mãi ngân nga
Dội vào từng nỗi nhớ
Cuốn vào đời hoang phế
Trăn trở nỗi lòng ta

Rồi đây sẽ xóa nhòa
Cho lãng quên muôn thủa
Câu thơ buồn chia nửa
Cuộc tình ... rồi phôi pha
- Thanh Thanh Ngọc -
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»