Anh ơi
Em muốn gọi anh ơi !
Mà sao em không dám
Nhũng lời nào muốn nói
Cứ lặng câm trong lòng
Nỗi buồn nhớ mênh mông
Khi rã rời yếu đuối
Buồn loang như làn khói
Chao đảo và mong manh
Em muốn gọi tên anh
Khi cơn đau hối hả
Mơ màng và bật ngã
Vẫn cố gọi "anh ơi !"
Ở nơi nào xa vời
Chen ùa vào nỗi nhớ
Bùng lên như ngọn lửa
Anh dã kéo em về
Bước ra khỏi cơn mê
Biết có anh bên cạnh
Trong lòng không còn lạnh
Nỗi buồn không còn đau
Ước mong mãi mai sau
Anh ơi - Em sẽ gọi
Dù không nghe anh nói
Dù chẳng thấy anh đâu
Dù không gặp được nhau
Anh ơi ... Em vẫn gọi
Em muốn gọi anh ơi !
Mà sao em không dám
Nhũng lời nào muốn nói
Cứ lặng câm trong lòng
Nỗi buồn nhớ mênh mông
Khi rã rời yếu đuối
Buồn loang như làn khói
Chao đảo và mong manh
Em muốn gọi tên anh
Khi cơn đau hối hả
Mơ màng và bật ngã
Vẫn cố gọi "anh ơi !"
Ở nơi nào xa vời
Chen ùa vào nỗi nhớ
Bùng lên như ngọn lửa
Anh dã kéo em về
Bước ra khỏi cơn mê
Biết có anh bên cạnh
Trong lòng không còn lạnh
Nỗi buồn không còn đau
Ước mong mãi mai sau
Anh ơi - Em sẽ gọi
Dù không nghe anh nói
Dù chẳng thấy anh đâu
Dù không gặp được nhau
Anh ơi ... Em vẫn gọi
- Thanh Thanh Ngọc -


