📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.169 lượt xem — Trang 11 / 38
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-04 19:38:33Believe>
Trích đoạn: MM_Ngoc

Tìm nhau

Người ta đi chợ Đông Ba
Còn em đi chợ chiều tà đó anh
Chẳng mua chỉ ngó loanh quanh
Tìm coi trong đó có anh không nè
Chợ chiều cái nón lá mê
Đậy trên thúng mủng có hề gì đâu
Chợ chiều tìm chẳng được nhau
Nhìn trời nhìn đất nhìn lâu thấy buồn
Thì ra anh ở đầu nguồn
Em ở xa tít cuối nguồn anh ơi
Làm sao trầu têm sẵn vôi
Chợ chiều - chợ sáng có tôi có mình
Anh ơi cây đa đầu đình
Mảnh trăng đã tỏ một mình em trông
Ngày mai chợ phiên sẽ đông
Mình ra đó nhé - trầu không chín vàng



Tìm Nhau

Tìm nhau
Giữa phố người đông
Tìm nhau giữa chốn
Phiêu bồng
Ưu tư
Tìm nhau giữa thực và hư
Nhớ thương chín dại
Mười khờ
Nhớ
Thương

Tơ vò
Một mối vấn vương
Buôn trông đôi mắt
Về phương có người
Xa rồi
Mười tám đôi mươi
Xa rồi
Dĩ vãng một thời yêu nhau

Tìm trong đôi mắt phai màu
Bóng em mờ nhạt
Nát nhàu
Bóng em

Tìm sao trời lạc đêm đen
Cửa tình yêu khép
Chiếc then
Hững hờ

Tìm nhau
Lạc vào vần thơ
Gieo ngọt nhạt
Gieo ơ thờ
Phôi pha


3/11/2005
Đỗ Ngọc

MM_Ngoc ơi ! Thơ dễ thương quá [;)] , Ngọc cũng mạo muội họa bài thơ này vào vườn thơ Mm_Ngoc nhé ^_* Chúc vui vẻ [sm=4.gif][sm=4.gif][sm=4.gif]
0
CHÚ CUỘI ĐÊM TRĂNG

Trăng ơi nhìn chú Cuội kìa
Ngẩn ngơ ,ngơ ngẩn muốn về trần gian
Dưới trần hoa cỏ mênh mang
Dưới trần nàng ấy miệng đang mỉm cười
Nằm trên thảm cỏ xanh tươi
Dịu dàng lơi lả cô nàng ngắm trăng
Cận kề con suối âm vang
Thả thơ dìu dặt nhặt khoan tiếng tình
Cuội ơi đừng ngó một mình
Sao không thả chiếc lá tình theo mây
Thả thơ vào mộng vơi đầy
Thả trăng xuống với đoạ đầy trần gian
Để con suối nhỏ hân hoan
Đón nàng tiên nữ địa đàng thả xiêm
Cuội ơi ở trốn duyên tiên
Mà sao vẫn muốn tìm quên trong tình
Trăng ơi ngàn giấc mơ xinh
Tặng cho Cuội nhé tự tình với trăng


- Thanh Thanh Ngọc -
0
Phôi Pha

Tìm nhau
Giữa phố người đông
Tìm nhau giữa chốn
Phiêu bồng
Ưu tư
Tìm nhau giữa thực và hư
Nhớ thương chín dại
Mười khờ
Nhớ
Thương

Tơ vò
Một mối vấn vương
Buôn trông đôi mắt
Về phương có người
Xa rồi
Mười tám đôi mươi
Xa rồi
Dĩ vãng một thời yêu nhau

Tìm trong đôi mắt phai màu
Bóng em mờ nhạt
Nát nhàu
Bóng em

Tìm sao trời lạc đêm đen
Cửa tình yêu khép
Chiếc then
Hững hờ

Tìm nhau
Lạc vào vần thơ
Gieo ngọt nhạt
Gieo ơ thờ
Phôi pha

3/11/2005
Đỗ Ngọc


Tuyệt vời. thơ hay qúa đi ,mình thích lắm đó bạn ạh ,cám ơn bạn nhé
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Thật là một bài thơ hay???nhưng vần hơi wen wá..???
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-04 11:14:01MM_Ngoc>
Thức dậy

Ta đã đi qua
Con đường ghập ghềnh trắc trở
***
Đã đi qua... mãi còn bỡ ngỡ
Một triền sông
Để nhìn hoài mặt nước mênh mông
Trong xanh kỳ lạ
Có con thuyền ba lá
Mái chèo nhẹ đẩy đưa
Gịot tình trắng xóa
Mây lờ lững buông trôi
Cuộc tình ai trong gío thổi tràn hơi
Vào thanh vắng...bồi hồi...
Huyền hoặc
Vết chân trần trên bờ cát trắng
Loang gịot tình cứa nát
Một niềm đau
Đã qua rồi
Thật lâu...
Thật lâu
Không trở lại đâu
Nên sóng cuốn xô cồn cào hoang dại
Gào thét lên nỗi u tình mãi mãi
Lùi lại sau lưng
Xa mạc muộn phiền
Để niềm riêng
Trốn chạy
***
Ta lại về từ rừng hoang cỏ dại
Cho nảy mầm non xanh
Trái cấm chín trên cành
Đêm tạ từ những buồn bã mong manh
Ngày thức dậy
Trái tim côi thức dậy
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-04 21:25:04MM_Ngoc>
XIN TRỜI HÃY CHO TÔI

Trời chẳng muốn thương tôi
Nên làm tim đau nhói
Biết bao lần tự hỏi
Tôi có lỗi gì đây...?

Tình ai đến ngất ngây
Trái tim buồn sợ hãi
Đời sao mà oan trái
Lòng ngậm ngùi xót xa

Sao chẳng giống người ta
Mỏi mòn vì năm tháng
Sao chẳng là thuốc đắng
Cho tôi thật là tôi..?

Để mỗi khi bồi hồi
Nhốt chặt tim chẳng dám
Sơn tình thành màu xám
Cho tim khỏi rung lên

Tôi chẳng dám kêu tên
Của loài hoa tình ái
Đứng xa và nhìn lại
Lưu luyến chẳng tới gần

Tình đâu đó ân cần
Nhưng tim không muốn ngỏ
Lửa trong tim cháy đỏ
Băng gía lại chắn che

Hỡi Trời ở trên kia
Đừng làm đau tôi nhé
Tại sao tôi không thể
Được mở cửa trái tim...?

Có lỗi nào không tên
Có tình nào oan trái
Có khi nào thức dậy
Cho tôi lại được yêu

Nếu phải trả bao nhiêu
Chết nửa đời còn lại
Mà tim không tê tái
Xin Trời hãy cho tôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
VẪN THẾ

Trời nào đâu làm tội
Tình chưa tới mà thôi
Người ơi chớ bồi hồi
Đêm sẽ tàn trời sáng
Sao người lại than oán
Khóc chi mối tình côi
Có biết ai bồi hồi
Ai mang lòng sao xuyến??
Đêm cũng nặng niềm riêng
Ôm nỗi đau triền kiếp
Đêm từng đêm nối tiếp
Mơ cánh thiệp ngày mai
Đêm cứ mãi thêm dài
Mà ngày mai cứ thế
Tơ lòng như nhỏ lệ
Ôm một nỗi chán chê
Ai và ta vẫn thế
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
Xin vui lòng ghé trang "Thơ Đường Xướng+Hoạ "

TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI

Trân trọng kính mời xướng họa thơ.
Ngâm nga ngẫu hứng mấy vần thơ.
Mời người tri kỷ nâng ly rượu.
Kính bạn văn nhân trải tứ thơ.
Dệt ý, gieo vần câu đối khó.
Nâng tay, phóng bút kết duyên thơ
Bốn phương mặc khách và thi hữu.
Ngạo nghễ chung vui xướng họa thơ.

TMH Kính Mời
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-06 00:18:49MM_Ngoc>
Riêng Ta

Vẫn biết không thể nào
Mà sao ta buồn thế
Mỉm cười như vui vẻ
Mà lòng buồn nao nao
Ta đã hằng ước ao
Những ngọt ngào thổn thức
Sao trong lòng day dứt
Đâu hạnh phúc nồng say...?
Tim này mãi hao gầy
Không bao giờ trọn vẹn
Phút giây vừa lưu luyến
Hoa nào vội tàn ngay
Nhuỵ hoa tạo men say
Nhưng bướm ong hút hết
Hoa héo dần rồi chết
Ta câm lặng như hoa
Đời nhiều lắm phong ba
Tình nào không bão tố
Thuyền ta chưa bến đỗ
Trăng nửa mảnh xót xa
Biết còn có thăng hoa
Cho lòng ta xao động
Thuyền tình ra khơi lộng
Biển bồng bềnh tiếng ru
Tan hết cả sương mù
Ánh dương dù le lói
Tình mong manh làn khói
Vẫn làm lòng ngất ngây
Ta sẽ giữ từng giây
Những niềm vui nho nhỏ
Chắt chiu tình trong đó
Từng giọt mật của hoa
Chỉ còn lại mình ta
Giữa thinh không lặng gío
Ôi cuộc tình khốn khó
Đời dành tặng riêng ta
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Xóa đi mặc cảm âu lo
Ôm chi một mối tơ vò người ơi
Đời là bể khổ ai ơi
Trót sinh phải tử nghiệt đời đa mang
Lòng ta ôi thật ngỡ ngàng
Nào hay biết được đò sang ngang rùi
Gió qua đồng trống gió vui
Có người thương nhớ không thôi đây nè
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-06 02:26:10maiyeuem>
ĐÊM NHỚ

Giờ này em đã ngủ say
Nhưng anh thương nhớ, từng giây đợi chờ
Em say giấc ngủ mộng mơ
Anh đang trao tặng bài thơ ân tình
Em cười duyên dáng thật xinh
Ðôi môi mọng đỏ, dáng hình thon thon
Ôm em anh tặng nụ hôn
Hỡi người đã chiếm tâm hồn của anh
Trăm năm duyên nợ anh dành
Muôn thương ngàn mến của anh tặng nàng
Tình em hơn ngọc hơn vàng
Anh đang say đắm mênh mang trong lòng
Yêu em tha thiết mặn nồng
Ngàn năm anh vẫn một lòng thủy chung
Em ơi anh đợi tương phùng
Dẫu cho cách núi ngăn sông vẫn chờ
Yêu em anh viết thành thơ
Em là thi hứng, mộng mơ suốt đời
Yêu em nhiều lắm em ơi,
Làm sao tả hết bằng lời cho em
Yêu ngày không đủ, yêu đêm
Kiếp trước chưa đã, yêu thêm kiếp này
Em làm ngây ngất mê say
Hôm nay anh đợi, ngày mai anh chờ
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-08 06:52:04nguyens>
NGỌC

NGỌC TÂM NGỰ GIỮA TRÁI TIM HỒNG
GIỮ TRỌN TẤM LÒNG CHẲNG NHỚ MONG
ÔM CHỮ SẮT SON KHÔNG LUYẾN TIẾC
CHỮ TÂM CHỮ TRÍ VẸN ĐÔI ĐƯỜNG



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-06 19:03:33MM_Ngoc>
NGẢ BA TÌNH

Có lẽ
Không bao giờ nữa
Em lại thấy anh hiện diện nơi đây
Những lời đắm say..những lời ưu ái
Những lời ngẩn ngơ..làm thức dậy
Trong lòng
Có lẽ
Những điều bất ngờ
Không nên kể anh nghe
Nhưng anh biết đấy
Em phải là em
Dù chẳng nói thành tên
Em phải là em đó
Có lẽ
Đường nhiều lối rẽ
Giữa ngã ba tình ta sẽ thấy nhau
Mỗi người đều có một niềm đau
Hay một niềm vui riêng rẽ
Ta không cùng san sẽ
Không cùng chia ngọt đắng trên đời
Ngã ba tình là lối rẽ người ơi
Em hy vọng
Anh ngoái đầu nhìn lại
Có thấy không anh
Dù cho trái tim em tê tái
Nụ cười rạng rỡ vẫn trên môi
Lời dịu dàng theo gió đến muôn nơi
Mà lối rẽ đưa người đi xa mãi
Thời gian không bao giờ ngừng lại
Chỉ có em
Ngừng lại ở nơi đây
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Biết là tâm sáng như gương
Biết là giữ vẹn tình thương trọn đời
Nhưng lòng ai cũng chơi vơi
Đôi lời thỏ thẻ cho đời thêm vui

Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0

BƯỚC CHÂN TÌNH

Tôi không biết vì sao
mà bước chân lạc bước
tâm hồn nào biết được
Chân cứ bước vào đây
Ngoài trời gió heo mây
Cơn gía lạnh tràn đầy
Cứ từng cơn buốt giá
Sao lòng thấy khác lạ
Đâu hơi ấm thổi qua
Cõi lòng sao ấm quá
và bước chân cứ qua
Nhưng nào ai biết được
Còn đường đi phía trước
Một ngã rẽ không mong
Sao vẫn ấm trong lòng
Hồn vẫn xua giá lạnh
Đêm tàn đêm canh cánh
Bước chân tình mong manh
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
Mai Em Ra Hà Nội


Mai em ra Hà Nội
Thăm giùm anh Hồ Gươm
Ngửi những chùm hoa sữa
Trên đường ngan ngát thơm

Mai em ra Hà Nội
Băm mươi sáu phố phường
Trăm vạn điều muốn hỏi
Phố xưa còn dễ thương

Mai em ra Hà Nội
Hãy nhìn cho kỹ nha
Hãy về ghi tỉ mỉ
Cho dù rất xót xa

Nguyên Đỗ
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-15 19:23:35MM_Ngoc>

Tôi đến Hà Nội

Người ta nói ngày mai trời lạnh đấy
Có đem không áo ấm để phòng khi
Nhưng tôi thì chẳng thấy một chút gì
Của cái lạnh nếu mai trời trở gío
Bởi Hà Nội nắng vàng như nghệ đỏ
Đường và xe mang khói bụi ngập tràn
Nên ra đường cái nóng cứ râm ran
Ồn ào quá - không thơ như mình nghĩ
Không biết đêm có khác gì không nhỉ..?
Chứ ban ngày hơi nóng bủa vây tôi
Những con đường vẫn chỉ hẹp quá thôi
Muốn đi bộ phải xuống lòng đường đó
Hai bên đường cây trầm tư buồn rõ
Đã cỗi gìa vì cả thế kỷ qua
Chẳng có gì đổi khác với đâu xa
Vẫn cằn cỗi rũ buồn từng cội rễ
Nhìn đây đó biết bao điều như thế
Từ xa xưa nay vẫn chẳng đổi dời
Để ngậm ngùi ôm dĩ vãng xa xôi
Vào thời đại đang chuyển mình vươn dậy
Nhưng nếu đến những nơi vừa mới đấy
Mà khang trang cao vút những tòa nhà
Những con đường rộng rãi và đầy hoa
Là nơi để đầu tư vào địa ốc
Theo lời kể những ai mua chốn đó
Là những người tiền của chất đầy kho
Họ mua rồi để bán lại tiếp cho
Người khác đến...mua và lại bỏ đó
Đường chật hẹp nên kẹt xe quá thể
Chạy lòng vòng để đến chỗ làm đây
Hai giờ liền đến Chúa cũng giận lây
Vì không thể chui vào ra được đó
Chẳng ai chịu tuân thủ vào luật lệ
Nên chen nhau như thể trốn chợ phiên
Còn tôi thì nóng đến mức phát điên
Chán hết chỗ nói lên điều gì được
Nhưng cũng có những nơi thật sang trọng
Tài tử Giai nhân dìu dặt kẹp kè
Quanh Hồ Gươm cảnh yên ả nên thơ
Tôi đến đó thở dài vì... dễ chịu
Chẳng biết có ai giống như tôi nhỉ...?
Về Thủ Đô mà như kẻ mộng du
Chẳng biết đường nào đành phải lên taxi
Phải chịu đói để đi tìm tiệm net
Bây giờ ngồi với cái bụng lép kẹp
Nếu phải chi chịu đấm để ăn xôi
Thì còn chi bằng tôi ráng chịu ngay thôi
Nhưng chẳng có hột xôi...đành nhịn đói
Chắc là phải ngồi chúc rồi cuốn gói
Đi tìm cho " bao tử " một tình thương
Để hôm nay còn chút dạ vấn vương
Với thơ chứ... Nam Mô A Di..Phật
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Gió qua đồng trống, gió vui
Em qua đồng trống, mắt môi xám xì
Áo ấm không mặc khi đi
Qua đồng, gió thổi, hì hì áo bay
Về nhà mẹ hỏi, em khai :
Thương nhau cỡi áo cho trai làm quà
Có ai nhìn thấy.... khà khà....


Tác phẩm thư viện :
Truện http://vnthuquan.net/truyen/tacpham.aspx?tacgiaid=2171
Thơ http://vnthuquan.net/tho/tacpham.aspx?thisi=Phan%20Cửu%20Long
0
Gió qua đồng trống, gió vui
Em qua đồng trống, mắt môi xám xì
Áo ấm không mặc khi đi
Qua đồng, gió thổi, hì hì áo bay
Về nhà mẹ hỏi, em khai :
Thương nhau cỡi áo cho trai làm quà
Có ai nhìn thấy.... khà khà....


Ai mà chán thế hơ...hơ
Áo người ta rớt lại quơ vào lòng
Cầm đi khắp chốn lòng vòng
Làm như hoàng tử đi tìm Lọ Lem
Ai tặng mà dám nói thêm
Trả đi...gió lớn lại thêm chạnh lòng
Qua đồng thấy gío vui không...?
Tim côi nửa mảnh lạnh lòng ai thương
Về nhà thương vấn thương vương
Mẹ nói ra đường cấm tặng áo ai
Ai ơi chiếc áo sớm mai
Mắc trên đầu gió - nè ai trả dùm







- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-13 21:47:03MM_Ngoc>
Bạn Bè

Đến với bạn không khi nào tự hỏi
Vì sao ta quý bạn thế bạn ơi
Đã bỏ qua cả nguyên tắc trong đời
Không gặp gỡ những người nào trên mạng
Ta chợt nghĩ bạn nào thì cũng thế
Đến với nhau vui vẻ...chỉ vậy thôi
Nên bỏ đi nguyên tắc chẳng đôi hồi
Lòng bỗng thấy nhẹ nhàng và thỏai mái
Ngồi uống nước hai đứa buồn cười mãi
Ồ té ra sư tỉ là chị đây
Còn em là sư đệ chị biết ngay
Chi em mình gặp nhau vui quá nhỉ
Kể từ đó sư tỉ ta nghĩ lại
Gặp nhau mà cũng chẳng có làm sao
Uống với nhau chén trà nóng đi nào
Kể nhau nghe những vui buồn riêng lẻ
Ta có thể sẻ chia vài chuyện nhé
Hỏi thăm nhau công việc có thuận buồm
Cười với nhau dăm chuyện..vui gì hơn
Những phiền muộn bớt đi dù chút ít
Chia tay nhé không hẹn ngày kế tiếp
Vào dịp sau nếu có thể gặp nhau
Thì mình cùng ngồi uống một chút thôi
Và niềm vui chia nhau người một nửa
Không ai hứa một điều gì hơn nữa
Nhưng niềm vui tự hứa ở trong lòng
Bạn bè ta yêu mến họ - rất mong
Rằng mãi mãi ai cũng đều vui vẻ
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-14 23:21:06MM_Ngoc>
Trái Tim Mùa Thu


Khi trái tim chất chứa
Nỗi muộn phiền mênh mông
****
Nếu công việc không còn một chỗ trống
Cho thời gian của tôi
Thì trái tim mồ côi
Lại hoàn toàn trống vắng
Có lẽ tôi không cho mình
Một lần thôi...im lặng
Nên trái tim cứ mãi mãi cô đơn
Để sau một ngày mệt nhọc chợt thấy chán chường
Thả hồn vào khoảng lặng
Có lẽ vì tôi quá tiện tặn
Đã quá ích kỷ với bản thân mình
Nên chẳng có chút bình minh
Cho tim mình ngập vào ánh sáng
Tôi cũng chẳng hay ca thán
Khi nỗi buồn trào dâng
Chỉ thấy đôi lúc bâng khuâng
Với ai đó nói lời từ tạ
Hay là tim buồn nên hóa đá...?
Như nàng Vọng Phu...trông ngóng trời xa
Mùa thu...
Lá vàng rải xót xa...vào chiều hanh nắng
Bộn bề rồi cũng lắng đọng
Bỗng thấy tim côi hụt hẫng lối về
Chẳng cuộc tình và chẳng si mê
Nụ cười nở trên môi héo hắt
Tôi đã khóa trái tim bằng lời thơ thầm lặng
Mọi nẻo về
Chiếc lá cuối cùng còn lơ đãng...tái tê
Chỉ một cơn gío nhẹ thôi cũng rơi vào hoang vắng
Mùa Thu ơi đừng chết lặng....trong lòng
***
Khi trái tim chất chứa
Nỗi muộn phiền mênh mông
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-15 01:32:40MM_Ngoc>
DÀNH CHO THƠ

Có nhiều điều không thể nói ra
Trong lòng biết và trong tim hối tiếc
Có những điều... nói ra là ly biệt
Nên ta đành câm lặng một mình thôi
Tim mồ côi chất chứa đủ buồn rồi
Không thể đễ nỗi lòng tràn ngập nữa
Nên ta đã tự lòng mình - xin hứa
Rằng tim ta không phải của ai đâu
Rằng nỗi đau đừng có phải hai màu
Đen tang tóc và trắng không gì cả
Có lẽ vậy nên tim côi hóa đá
Hòn Vọng Phu ta chẳng ngóng chờ ai
Chỉ tự mình nhìn vào đáy thiên thai
Để thấy hết điều cần và không thể
Tim chất chứa và thơ thì muôn thủa
Trái tim này ta dành chỉ cho thơ
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

Có nhiều điền không thể nói ra
Trong lòng biết và trong tim hối tiếc
Có những điều....( phai di roi )

Có nhiều điều không thể nói ra
Cứ ôm trong bụng người ta cười kìa
Điều gì mà khó nói thế kia
Coi chừng trứơng bụng đầy kìa Ngọc ôi.....!
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
YÊU LÀ VẬY

Khi yêu thơ sẽ ngọt ngào
Môi sẽ chín mọng trái đào non tơ
Khi yêu thơ sẽ ngẩn ngơ
Sáng thì thơ thẩn - chiều mơ trăng buồn
Khi yêu lòng dạ bồn chồn
Dõi theo từng bước để hồn bâng khuâng
Khi yêu tim chẳng phân vân
Dù rằng tình ấy chẳng cần đến ta
Khi yêu sâu nặng đậm đà
Giữ trong tim hết dù là nhỏ nhoi
Khi yêu đưa đẩy con thoi
Dệt cho tơ vấn vương ôi chữ tình
Khi yêu nhất dạ đinh ninh
Chỉ dành hết chữ chung tình cho ai
Khi yêu dẫu tận non đòai
Chín sông cũng lội mười đèo trèo qua
Khi yêu dù phải xót sa
Vẫn yêu như thể người ta của mình


- Thanh Thanh Ngọc -
0
Có Những Điều !

Có những điều không thể nói ra
Sợ gió sợ mây thỏang qua bay mất
Nên tiếng yêu em đành gom cất
Vào góc con tim ru ấm tình khờ

Có những điều không thể viết thành thơ
Nỗi nhớ cồn cào
Xao hàng mi mắt
Mọi thứ như mở ra sau một cái vuốt mặt
Gịot mồ hôi biếng nhác từ trần

Có những điều khiến em phải bâng khuâng
Anh - mặt trăng in đáy nước
Thật đong đầy bỗng vỡ vụn
Chuếnh chóang em

Có những điều không thể
Em phù phép để biến thành có thể
Cái siết tay bằng hai chiếc lá
Nụ hôn nồng vẽ một lối đi chung
Ánh mắt trầm xóa hết mọi lạnh lùng
Đã bao ngày ôm em - anh mà ngủ

Có những điều ....anh biết không anh hở ?
Em không nói
Em không víêt
Nhưng anh vẫn biết
Đó là lời
Tình tự từ trái tim ngông !

Có những điều êm ả lắm phải không anh ?


5/4/05
Đỗ Ngọc

Thơ
gõ tròn cho đời vuông
0
Trái tim buồn

Mình đã chẳng có nhau từ lâu
Khi trái Lựu xẻ ra...rơi từng hột
Dẫu rằng vị ngọt tê đầu lưỡi
Vẫn rời rạc như lời chào hôm nay
Ta chẳng nhìn nhau bằng niềm đắm say
Của thổn thức thơ của ngỡ ngàng nhạc
Ta chẳng còn run lên khi nghe gío hát
Lời tình yêu mê muội của con tim
Đâu rồi...đã thất thoát niềm riêng
Máu vẫn về tim nhưng sao hờ hững...?
Vì trái tim không còn run lên nữa
Khi ta gặp nhau ở cuối mùa tình
Bây giờ thơ ca buồn chán u linh
Ủ rũ ngác ngơ giữa lòng đêm chếnh choáng
Ta không muốn đi tìm lối thoát
Nên tim ta không biết lạc nơi nào
Giữa cuộc đời buồn - tình đã hư hao
Còn hay mất một trời thơ ảo mộng
Ngậm giọt đắng ở trong lòng biển rộng
Nên mặn môi là lẽ chẳng bất ngờ
Chỉ buồn vì con sóng đã thơ ơ
Chiếc thuyền thơ nay chở đầy thổn thức
Thuyền rời bến nên trăng tình lưu lạc
Vỡ mất rồi niềm hoan lạc hôm qua
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-16 07:48:24MM_Ngoc>
Sẻ chia

Sông đêm chia sẻ cùng trăng
Làm trăng thổn thức...buồn mang...vỡ òa
Trăng ơi sông rất thật thà
Soi cho trăng thấy đâu là vành khuyên
Có phải trăng dấu niềm riêng
Vào trong trời đất chuân chuyên hay là
Sông tình đêm rất bao la
Có ngàn tinh tú muốn sà vào trăng
Trăng ơi đừng có khăng khăng
Dấu đi nữa mảnh hồn hoang vào trời
Hỡi trăng đừng đứng xa vời
Xuống đây chia sẻ đôi lời với sông
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-16 08:12:14MM_Ngoc>
Chẳng biết

Chẳng biết có còn thương nhớ không?
Mà sao ngần ấy tháng biệt tăm
Để cho thơ vắng tình buồn lặng
Để mãi băn khoăn mãi chạnh lòng
Chẳng biết vướng vấn và chờ mong
Trong lòng ai đó có còn không..?
Để trăng buồn chết trong thơ đó
Để hồn buồn đêm tối mênh mông
Chẳng biết người giờ ở nơi nao
Chẳng biết gió mưa có làm sao
Chẳng biết chẳng biết bao giờ nữa
Thơ tình ta gửi gío đem trao
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-19 12:15:00MM_Ngoc>
Về đâu

Chẳng còn điều gì để hồn say
Gió qua đồng trống đã lâu ngày
Nữa câu ân ái chìm đêm tối
Mảnh tình côi bỏ trốn từ lâu
Ta với trăng sao chuyện đêm thâu
Với mưa ngâu nhiều lúc cũng sầu
Ơ hờ lối rẽ đường nhiều ngả
Hỏi thấu lòng chẳng biết về đâu
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-19 12:51:41MM_Ngoc>
Vô Tình
Hôm nay biển nặng đau buồn
Ai đang tay khuấy - lệ tuôn tím bầm
Giận gì trời đất gió giông
Buồn gì bến đó thuyền không chở về
Con sóng nặng nợ lời thề
Dẫu cho tan hết vẫn về bờ xa
Còn ta trước biển hải hà
Con thuyền độc mộc vượt qua sóng cồn
Sóng xô con thuyền dập dốn
Ngả nghiêng tơi tả ngập hồn gió hoang
Ta về với chút đa mang
Nên thuyền với biển nợ mang đầy mình
Trước biển ta mãi lặng thinh
Trước ta biển vẫn vô tình thế thôi
- Thanh Thanh Ngọc -
0