Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

TRUYỆN NGẮN - @nguyênhạ - đăng sơn.fr

152 trả lời, 30.751 lượt xem — Trang 2 / 6
.





CUỐI ĐÊM rồi Sáng -



_______________________________________________

--- đăng sơn.fr





" Cuối đêm rồi sáng " không phải là một cái tựa của một cuốn truyện tình cảm.Nếu người viết truyện lấy cái tựa như thế để in sách thì nghe nhà quê,nhà mùa lắm vì lòng thòng và vô nghĩa.Ai chả biết là hết đêm rồi thì vào sáng ? Rõ là....



Cuối đêm là khoảng hiện tại ở trong cái góc bếp của anh sau một ngày dài mệt nhọc.Khi bóng đêm ngập ngụa đầy bãi cỏ của sân vườn trước là khoảng khắc yên tĩnh của anh.Anh dùng thì giờ để đọc.

Có những quyển sách mua rồi,đọc vài chương,để đó vì thấy chưa có gì hấp dẫn.Để đó rồi quên trên kệ sách của chữ.Lắm khi đi ngang tủ sách,nhìn thấy nó mình lại dửng dưng ,hờ hững.Lòng có khi dặn lòng : " Khi nào ông nghỉ hè,rãnh rỗi thì ông sẽ đọc mày ".

Có những quyển sách mà người viết có lối viết lôi cuốn.Đọc trang đầu vào truyện lại muốn thức đêm đọc đến trang cuối.Có khi rơi chữ,cạn chữ,mình đọc cả cái titre ghi ngày in truyện ....



Đêm .

Đêm của anh đang yên tĩnh.Thắp ngọn đèn cầy để tạo một khung cảnh quen thuộc,ấm áp.Vặn rất khẽ tiếng nhạc ở đài radio,anh mở trang sách của David Foenkinos.Truyện mang tên Délicatesse - Sự Tế Nhị.Ngón tay anh mở đến đoạn : " Anh chàng chủ hãng,đã có vợ và tình yêu vơí vợ đã là điều mờ nhạt vì chai mòn.Anh ta mời cô nhân viên goá phụ đi ăn tối và rụt rè,bối rối thử tỏ tình.

Trái tim con người có những cánh cửa rất dễ và khó mở.Cửa trái tim nàng goá phụ đã đóng chặt vơí biết bao kỷ niệm cho người cũ.Sau bữa ăn trở về nhà.Cô và anh chàng ấy giữ yên lặng.Cái cảm giác hụt hẫng của anh chàng thất vọng khi anh đứng nhìn hình dáng cô ấy từ từ nhỏ dần như một cái chấm đằng trước mặt, khi cô quay lưng về nhà.

Rồi,bỗng chốc.Cái chấm ấy hiện ra,rõ ràng hơn,lớn hơn khi cô quay lại chỗ anh đang đứng khựng người,ngẩn ngơ.

Cô nói và đặt bàn tay lên vai anh :

- Trái tim tôi chưa sẵn sàng.Khi nào sẵn sàng thì tôi cũng không chọn lựa anh.


Cô cười nhẹ và quay đi.Bóng đêm tràn đầy,dàn dụa trên khuôn mặt của đàn ông.Anh ta trở về bãi đậu xe ,nhìn màn đêm hiu quạnh.




Đó là một trong những đoạn truyện mà anh nhẩn nha đọc trong quyển sách để dành.Và anh nghĩ là anh sẽ có điều để viết về tình yêu.

Em biết không ? - Hôm nọ,ghé tiệm sách,mắt anh đã chạm vào cái bìa đĩa dvd thấy cuốn phim vừa ra đời bày bán .Phim lấy từ tựa sách Délicatesse của Foenkinos cũng do anh ta đạo diễn.Xoay qua ,xoay lại cái bìa đĩa để đọc tên những diễn viên ,anh lưỡng lự rồi quay đi ,không mua film về xem vì sợ thất vọng.Thường thì khi đọc truyện,truyện hay ở chỗ là diễn tả được những ý nghĩ , đầy dủ tất cả những nỗi nhạy cảm của tâm hồn.Khi dựng lại phim từ truyện sách,người ta nếu không khéo - có thể làm hỏng cả cái đẹp của loại văn viết.



Đóng những trang sách lại.Anh nghĩ đến những lần đã tỏ tình của mình ( Rất hiếm khi - nhưng vẫn có ) Anh sợ nhất là phải tỏ tình vơí ai.Người ta từ chối thì mình bực dọc và ê mặt lắm.Nghĩ đến cái anh chàng bị từ khước trong đoạn truyện,anh thấy tội cho thứ tình yêu vô vọng của anh ta.


Tình yêu là những điều tuyệt cùng của sự bí hiểm.Người ta lao đầu vào để tìm sự sung sướng và khổ đau.

Sung sướng là hình ảnh của màu nắng - Khổ đau có màu xậm tối của bóng đêm sâu thẫm. Đêm của anh đang xuống.Đêm rơi đậm.

Ở cuối cái bóng đêm ấy,anh lật trang sau cùng có một khoảng trống và anh ghi vài chữ : " Cuối Đêm Rồi Sáng "





CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-11 10:10:08dang son>
.





ĐỢI -
____________________________________
@nguyênhạ








Cô thấy nhoi nhói ở tim.Không phải vì cô đã thiếu ngủ từ những đêm qua.Không phải vì hai ly cà phê quá đậm ở văn phòng.Những người khách đã lần lượt rời cái văn phòng của hãng địa ốc,những tiếng reo ở điện thoại đã ngừng bặt.

Sự yên lặng của phòng làm việc có thể cho cô nghe thấy tiếng tích tắc của thời gian từ cái đồng hồ treo tường.Cô vươn vai rời bàn giấy sau khi ấn con chuột cho cái màn ảnh máy pc tắt ngúm.Pha ly cà phê,cô nhẹ nhàng mang vào văn phòng ông chủ bên cạnh ( Đây đâu phải là công việc của cô thư ký,ông ấy không bao giờ đòi hỏi cô phải pha cà phê,phải phục dịch ngoài mớ giấy tờ hồ sơ và sự đúng giờ nghiêm túc ) Chính cái sự nhoi nhói ở tim bắt cô làm việc này.Cà phê đậm !


Cô nhẹ tiếng chân,gõ cửa văn phòng.Ông ngồi sau cái bàn giấy to tướng,mái tóc ông bị cái màn ảnh vi tính che khuất.Cô thấy ông ngẩng đầu,mắt rời màn ảnh và chồng giấy tờ.Mắt ông có sẵn vài dấu hỏi,ông nghĩ là cô cần những chữ ký của ông như mọi ngày cho mấy bản hợp đồng thương mại.

Ly cà phê đáp xuống mặt bàn như câu trả lời.Ông nói,giọng trầm :

- Cám ơn cô. Sao lại phiền ?

- Không có chi,ông.Em nghĩ là ông đã mất ngủ và cần tỉnh táo ....

- Lúc nào mà tôi không tỉnh như sáo sậu,cô ?


Cô quay đi về phía hành lang cuối hãng,vơí tay khép cánh cửa phòng,cô biết ông đã nói dối khi nãy.Vơí tình hìhn nguy kịch của nền kinh tế,hãng này đã mất đi hai văn phòng giao dịch và chủ nhà băng đang đòi nợ cùng lãi xuất.Đã làm việc vơí ông từ 5 năm nay,cô biết rõ về ông hơn là ông hiểu cô.Ông có tài đứng trước những tình huống bất ngờ và ông cứ tưởng mình là một super man siêu nhân.Khi nhận được tin báo vợ ông đã thiệt mạng ở chuyến xe car du lịch bên Maroc,ông đã sững người thảng thốt đến câm lặng.Ông gục đầu xuống bàn giấy.Mắt đỏ hoe.Nhân viên gõ cửa vào chia buồn vơí ông.Ông không khóc.Ông sợ nhân viên biết điểm yếu của ông.Và sau đó,ông vắng mặt vài ngày để lo thủ tục ma chay .Chỉ cười buồn khi nói " Đời sống có sẵn sự chết ! " .

45 tuổi của ông buồn quá.Con trai lớn chết ở A Phú Hãn khi đóng quân,nay thì vợ chết.Ông âm thầm lấy việc làm để quên. 30 tuổi của cô,cô đã từng chứng kiến những khuôn mặt,những vóc dáng người buồn thảm.Làm như thân phận của con người là luôn phải chứng kiến những thảm kịch từ thời tiết,thảm hoạ địa chấn,chiến tranh,ngục tù....



Mãi suy nghĩ,cô giật mình nghe tiếng chuông điện thoại,mở máy trả lời.Mở pc tiếp tục làm việc.Như thế,một ngày trôi qua rất nhanh.

Chiều xuống ngoài cửa sổ từ bàn giấy.Cô thu dọn giấy tờ,khoác áo choàng ra cửa.Thấy cánh cửa văn phòng của ông vẫn còn sáng đèn,cô bước ngang,gõ nhè nhẹ vào cánh cửa,ra dấu cử chỉ bằng bàn tay từ giã.Ông ngẩng lên,gật đầu rồi lại cắm đôi mắt vào mớ giấy tờ.Vầng trán ông nhăn nhăn.


Trên đường về,cô tạt vào thương xá gần hãng,dạo quanh mấy cái cửa tiệm thời trang quần áo,bóp ví.Cái thú của đàn bà là lạng chợ búa.Có khi không mua gì cũng vẫn thích lạng.Cặp giò đẹp của cô tung tăng dưới ánh đèn bảng hiệu quảng cáo.Cô móc cái bloc notes có ghi những thứ đồ ăn cần thiết phải mua để làm bếp cho những ngày sắp tơí.

Bay nhảy theo những cửa hàng đông nghịt người ngày cuối chiều thứ sáu,cô thấy nhẹ nhõm như cánh chim thả mình theo gió.Ở ngoài cửa kính cửa hàng,cô thoáng thấy đám mây đen nghịt kéo đến.Mùa này mưa hay đến vào buổi chiều tối.Cô bỗng thấy thèm một cái gì âm ấm.Hình như bụng cô thấy đói.Cả hơn một tiếng đồng hồ đi lạng rồi còn gì ...


Đi ngang cái tiệm Pizza trong góc thương xá,cô tạt vào.Cô ngạc nhiên khi thấy cái lưng quen quen.Cô bước đến cái bàn có tấm lưng áo veste màu xám nhạt thì cô nhận ra ông.Ông ngồi một mình vơí chai Rosé còn đầy nguyên

- Ông ở đây lâu chưa ? Ông ăn một mình ha ?


Ông gật đầu nhìn cô.Cô hơi đỏ mặt khi nhận ra mình vừa hỏi một câu quá thừa và vô duyên.Người chung quanh hay bảo là cô duyên dáng,cô đẹp ,bây giờ,cô đang thấy mình xấu xí,vô duyên từ lời nói.

Đặt mấy gói bao giấy xuống đất,coôkéo ghế ngồi trước mặt ông và thử nói một cách tự nhiên hơn :

- Ông cứ tự nhiên ăn uống,em cũng đang đói bụng,em gọi cái gì để ăn chung vơí ông .Có gì phiền cho ông không ? Hay là ông hẹn vơí cô nào khác hả ông ?


Ông cười :

- Ai mà thèm hẹn vơí tôi.Ngồi đi,tôi có thể đãi cô tối nay.Cô ăn món gì ?


Ông ngoắc người hầu bàn ,gọi cho cô ly rượu khai vị và bảo cô hãy chọn món ăn.Cô nhìn ông,trong đầu sắp xếp những mẫu chuyện nhỏ,thoải mái.Cô không phải là bạn ông,lắm khi sau những câu chào hỏi thường thức,cô chẳng biết nói thêm điều gì ?


_ Ông nè.Sao ông im lặng nặng nề như thế ?

Ông cười,thoải mái :

- Cô muốn tôi nói gì ? Chẳng lẽ lại nói về việc làm của mình.Bây giờ thì đã tan việc.

- Thì có gì nặng nề trong đầu ,ông nói.Em có thể nghe dùm ông.Em đang rảnh rỗi.TV tối nay dở lắm.Em có thể thức khuya.Mai là ngày nghỉ.

- Ờ há.Tôi quên mất.Ngày nghỉ của cô nhưng là ngày đi làm của tôi.

- Bộ ông bị ám ảnh về việc làm há ông ?

- Khi nào làm chủ thì cô sẽ thấy.


Im lặng một chốc rồi ông kể về nỗi phiền muộn khi ông buột lòng phải đóng hai văn phòng dịch vụ và sa thải 8 cô nhân viên.Mắt ông xậm bóng tối.Ngọn đèn treo lủng lẳng trên đầu bàn không đủ soi nụ cười buồn của ông.Cô ngồi yên lặng ngó ông.Đàn ông khi có điều gì buồn bã,họ say sưa uống.

Ông thong thả vừa ăn vừa uống ly này sang ly khác.Cô hỏi chuyện thì ông trả lời.Chuyện đời ông như một quyển truyện đầy bất trắc và nghịch cảnh.



( đang viết ... )
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-17 09:49:11dang son>
.






KHÔNG PHẢI LÀ CHUYỆNtình

___________________________
- @nguyênhạ & đăng sơn.fr







Xế trưa - Buổi chiều,nắng đẹp,xanh ở trời xanh,xanh ở lá lũng lĩnh trên cành cây.Nàng sắp xếp dao nĩa,nàng mỉm cười,nhẹ nhàng và thoải mái để sung sướng.

Nàng đã dọn nhà mơí,căn nhà nhỏ màu trắng, cửa xanh.Khu vườn có nhiều bóng cây để làm chỗ mát,Từ cửa bếp nhìn ra,nàng reo vui khi có chàng đến thăm.Nàng hay cười vơí chàng bằng màu mắt xanh như trời biển.Khi trời xấu,người ta vẫn thấy màu xanh trong mắt nàng.

Nàng đòi giữ chàng ở lại để ăn trưa,chàng ra khỏi chỗ làm khá trễ và nàng nhịn đói chờ.

Hai người ngồi cạnh nhau .Chàng,đầu bàn,nàng sát bên cạnh ở tay phải chàng,góc bàn. Nàng thích ngắm cái kiểu cầm ly của chàng,nghiêng nghiêng ánh mắt nhìn qua màu ly.

- Ngon không,anh ?

- Cái gì ngon ? Rượu khai vị ngon hay em ngon ?

Nàng lúc lắc mái tóc,chỉ biết tủm tỉm cười khi chàng hay trêu gọi như thế từ xưa.


Từ xưa,chàng hay cứu nàng mỗi khi gặp hoạn nạn.Chàng nhăn nhó thảm thiết khi nàng chán đời để vực nàng dậy.Nàng nói " Em đã hai ba lần muốn chết .Em chán tình,chán người,chán đời "

Có nhiều lần,chàng im lặng ,rồi xói ánh mắt sâu vào cặp mắt ướt nhem của nàng,chàng la lối :

- Anh mà nghe em tự tử chết,anh không đưa đám em

Nàng im.Nàng sợ.Chết là sao ? Là cái gì ? Người ta bay lên trời hay xuống địa ngục ? Ở trần gian này cũng là cái địa ngục.Hố thẫm đen nghịt đã nằm ở trong lòng người.Người ta hãm hại,lợi dụng nhau.


Chàng dọa như thế.Nàng im im và sống tiếp tục.Cuộc đời như giòng sông chảy miết.Nàng biết rõ mình yêu chàng.Yêu rất nhiều.Yêu chàng bằng những hàng lệ mỗi tối nào thấy mình trên vách tường.Màu đèn tường không biết nói.Bóng đêm ở trong lòng biết nói.Chúng nói thầm thầm...Anh.... anh ơi ..... !



Chàng ngừng ăn,chỉ cho nàng thấy bầu trời lẽ kẽ lốm đốm xanh qua đám lá trên đầu :

- Thấy chưa ? Đẹp không ? Trời xanh ngắt,bữa ăn ngon,em xinh,rươu ngon,chim hót vang..Anh đang sung sướng...


Cái tật hay tự biết mình sung sướng không thể bỏ ấy làm nàng phì cười.Nàng nhỏ giọng :

- Sung sướng hơn nữa là anh chở em ra biển đi dạo,đi uống nước,nắm tay em và....

- Hôn em,phải không ? Em.... Em....

Chàng ngừng lại ,lưng chừng câu nói.Nàng nhìn chàng yên lặng. Đã bao lần quàng cổ chàng,ghé môi ,chìa môi cho chàng hôn.Bàn tay chàng đi dạo.Nín thinh,thinh....

Rồi chàng đi về.Chàng có một phần đời nặng gánh của chàng.Mỗi lần rời nhau,nàng gục mũi vào cổ chàng,ngửi mùi thịt da.Thổn thức :

- Phải chi,em gặp anh sớm hơn ...


Phải chi để làm gì ?


Nghe sự im lặng lâu của nàng,chàng lên tiếng :

- Anh có cảm tưởng mình,hai đứa, đang đóng một đoạn phim

- Phim tình buồn ,há anh ? Chẳng bao giờ em có được anh ...

Chàng buông nĩa,nắm nhẹ bàn tay mềm .Anh vui khi có em


Bữa ăn nhẹ nhàng qua đi,chàng phụ nàng thu bát đĩa,ly tách vào bếp.Ánh nắng nhẹ,lọt vào khung cửa sổ ,chỗ nàng đang pha cà phê.Chàng đến bên nàng,sau lưng,ôm trọn thân thể nàng.Hai người hôn nhau.Đắm đuối.

Bờ vai run từ chân tóc.Nhịp tim đập mạnh.Nàng muốn nhũn người.Nàng yếu đuối đẩy chàng khi chàng hôn trên bờ ngực .

- Anh ! Anh ! Đừng anh.Hắn sắp về tơí...Anh... Nhìn em đủ rồi.



Chàng hôn lên lòng bàn tay nàng.Ừ- em

Đời sống mới của em đang có một người.Thôi anh về,em









_______________
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
"KHÔNG PHẢI LÀ CHUYỆN TÌNH" đã được mang vào thư viện (dưới tên tác giả Đăng Sơn)

Nếu cần sửa đổi xin PM cho Ct.Ly

Cám ơn anh Đăng Sơn nhé.
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: dang son

.






KHÔNG PHẢI LÀ CHUYỆNtình

___________________________
- @nguyênhạ & đăng sơn.fr


....
_______________


Xin chào anh Đăng Sơn, câu chuyện thật đẹp.

H. nghĩ đây là một 'tình yêu trưởng thành', những thứ' lưng chừng' như thế này thật tuyệt, ví von vậy cho vui.

Cảm ơn anh đã chia xẻ trong mục văn này.

M.H.
Đăng nhập để trả lời
0
.






Xin cám ơn anh Nguỵ Xưa và M.H. Nguyên đã ghé thăm

Thân ái .


nđs.
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.






KHUNG CỬA MÀU XANH.




______________________________________




Cô nhỏ thấy buồn ngủ sau bữa ăn trưa rất nhẹ.Bao tử phải làm việc thì chuyện buồn ngủ là điều dĩ nhiên ( ai chẳng biết ). Vậy mà chồng giấy tờ nằm trước mặt không biết,chúng nhìn cô như khiêu khích .
Chúng nói thầm thầm :

-- Cô mà không ngó ngàng đến,chúng tôi làm cô bị stress.


Trời ơi ! Đàn bà,con gái mà càng bị stress thì càng dễ bị lên cân.Tháng này,cô lên cân,ngó cái bàn cân thấy ớn.

Cô nhìn vào màn ảnh,cố gắng làm thêm ít việc.Cô cảm thấy thù ông trưởng văn phòng đã giao việc quá nhiều.Rồi đến một lúc,cô cảm thấy đôi mắt đẹp của mình sắp mờ đi về chết đuối,cô nhận được dòng chữ từ mail ...

" Nhỏ ! Đang làm gì ? Mở ô cửa đi.Anh thăm em chút xíu. "


Thế là cô mở ô cửa.

Bên kia nói :

- Ăn chưa ? Ăn cái chi ?

- Tò mò hén ? Hỏi chi vậy há ?

- Để chúc nhỏ mau mập,mau thành bé bự


Cô bật cười,quên cả cơn buồn ngủ.Vui khi gặp anh,cô gõ chữ như chạy đua :

- Anh ác ! Anh kỳ cục.

- Hơ hơ...

- Hơ hơ là cái gì há anh ?

- Là giọng cười để trêu em


Cô nhăn cái mặt,cô uống ngụm nước để hạ hỏa,cô thấy ghét anh.Im lặng một chốc,cô gõ ngón tay trên phím chữ :

- Anh xong việc chưa ?

Bên kia màn ảnh,anh lại hơ hơ để cười.Anh biết cô đang ngập mắt dưới chồng giấy tờ,anh giả vờ khen cô để cô tỉnh ngủ.Tính anh thế,anh pha cà phê cho cô bằng chữ :

- Ráng ngoan đi nhỏ.Mai mốt boss và anh thưởng công ...

- Em đang ngộp ngạt vì văn phòng thiếu cánh cửa sổ để nhìn ra ngoài. Họ ác thật,nhốt em trong căn phòng kín bưng....

- Nhỏ nè ! Sao em không chụp một tấm ảnh có khung cửa sổ nhìn ra vườn hoa và bầu trời xanh.Nhỏ phóng to tấm ảnh,dán lên cái tường trước mặt,thỉnh thoảng nhìn vào,nhỏ sẽ có một khoảng không khí mát và xanh,xanh ?

- Ừ há,em không nghĩ ra

- Ừ há .Anh biết là nhỏ rất khờ khi nào nhỏ muốn...


Cô lại chau mặt ,hơi nhăn mày rồi cô đành phì cười.Anh là người lớn,anh hay tỏ ra là cái gì anh cũng biết,cũng có lý và anh thích bắt nạt người khác.Anh nói ,anh cười như đời này chỉ là một con số không to lắm.


Anh ngừng máy để làm việc.Cô đứng lên rời văn phòng,đi dọc theo hành lang ra ngoài.Ở bên ngoài là khoảng vườn vẫn còn màu nắng xanh trững giỡn trên từng hàng cây ngợp lá.Cô ngẩng đôi mắt to,ngó lên bầu trời.Ở đó,chỗ trên cao,cô thấy một ô cửa sổ màu xanh mà anh hay tả.Ở đó,cô biết mình đang có anh.....







đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
Tặng chú Sơn một Bébe của Mpn nha, và khoảng trời xanh xanh để chú mơ mộng tiếp nè...





photos by muaphonui


Đăng nhập để trả lời
0
...





Cám ơn MPN đã ghé vơí ảnh hoa và một bébé tí hon.



" Có những khoảng trời xanh mà mình có thể nhìn thấy,lặng yên để chiêm ngưỡng từ tâm hồn mình - Người ta gọi đó là nỗi nhạy cảm.

Để có thể viết,người viết cần nhìn thấy những khoảng trời xanh ở tận cùng hồn mình.Như thế..... "









đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.






MỘT NGÀY BÊN NHAU







... Buổi sáng.


Trời đang mưa.Xám ngắt,xám xịt.Gió lạnh lá rơi lá.Những chiếc xe vùn vụt chạy ngang vơí những cửa kính kín mít.Mưa hay không mưa thì có hề gì đâu khi em đang đi bên cạnh anh.Em co ro,nhỏ xíu xiu như con mèo con.Em đang sợ ướt mái tóc mới gội.

Hai đứa mình nhìn nhau,anh kéo tay em vào cái bar vừa mở cửa.Em biết mà,anh luôn yêu thích thứ không gian yên tĩnh của một cái quán vừa mở cửa sớm.

Sớm để chúng mình có một cái bàn,một chỗ ngồi yên bình và ngửi được mùi cà phê thơm phức.Ngồi nhâm nhi ly cà phê nóng,rủng rĩnh đọc tờ báo là một cái thú cho những người dậy sớm.Ở mặt báo,người ta có thể chọn để đọc những điều mình thích...


Sáng nay,anh đang có em.Anh không thích đọc báo nữa,để thì giờ ngồi ngó em,vui hơn.Phải vậy không ?
Chẳng lẽ anh chúi mũi vào tờ báo và để em ngồi im lìm,ngơ ngẩn ngó ra cửa quán vơí cảnh mưa gió ngập trời ? Lá rơi thì buồn lắm.Lá rơi như những cảnh chia lià.Chúng mình đã nhìn thấy biết bao cảnh người xa người...

Người ta có nhiều lý do để xa nhau.Có khi vui vẻ và lắm khi buồn bã mà lìa nhau.Tất cả những bài hát của Việt Nam đều có những cuộc tình đầy uẩn khúc.Tất cả những ca sĩ đều hát những bản tình ca đầy muộn phiền kể về xa cách...Và những người nghe,họ làm gì,nghĩ gì ?

Em thấy anh ngồi im.Em hỏi anh,ánh mắt em màu nâu :

- Sao anh im ru há ?

- Bé muốn anh nói cái chi ?

- Ai biết nè ?


Anh phì cười vì nghe chữ " Nè " như thế.Rất muốn cám ơn người nào đó đã sáng chế ra chữ " Nè " dễ thương như thế.

Anh chưa kịp nghĩ ra lời cám ơn thì nghe em nói :

- Anh nè.Nói cái gì đi cho em vui ?

Ừ.Nói gì cho em vui ? Hình như đời có nhiều chuyện buồn .Hình như người ta đi xem phim và chọn những cuốn phim có cốt truyện vui để quên mình đang buồn chán và có bao điều thất vọng.Có lắm lúc,anh thấy mình buồn cười ,anh nhớ một đoạn phim của ông hề Charlot có cái cảnh ông nhận đứa con rơi mang về nuôi, hai cha con thủ thỉ vơí nhau.Thằng con lớn lên,thương ông đứt ruột - ( Người trong cảnh khốn khó biết thương nhau hơn kẻ nhà cao cửa rộng )

Rồi phim kể đến đoạn buồn.Nhạc phim thay thế cho ngôn ngữ vì là phim câm.Có đoạn rất buồn làm anh nghĩ lại khi rời rạp hát.



Anh nắm bàn tay mềm mại của em,những ngón tay không thích điểm trang sơn xanh,sơn đỏ,những bàn tay biết im lìm thưởng thức tiếng động từ hơi ấm của bàn tay anh.Những ngón tay gõ chữ mòn phím luôn luôn biêt nói chuyện vơí em.Chúng nói chuyện khi nhặt một sợi tóc dài vướng trên đầu mũi thon như con mèo của em.


Ngón tay của anh biết nói khi anh ngồi trước mặt em,anh nói trên cái đầu mũi xinh xinh,anh nói : anh đã nhớ em đêm qua.Nhớ màu rừng xậm nơi tóc em xỏa vai,nhớ cái nheo mắt tinh nghịch rất trẻ nít nơi em.Nhớ một hơi thở nhắc nhở khi nói lúc rời nhau " Ngủ ngon ,anh "


Ở quán vắng thinh.Anh muốn làm em cười toe toét như lúc em đi xem một vở kịch hài.Anh muốn làm ngừng lại tất cả những khoảng khắc của thời gian để chúng không còn là một điều bận tâm. Anh nói vơí khoảng sâu nhất trong tâm hồn em.

Nói như thế này :

- Bé cười đi,sau ngụm cà phê.Anh đang là ngụm cà phê trong miệng em.Đừng nuốt vội,em - Giữ anh lại để nếm vị đăng đắng,ngòn ngọt

Em cười,híp mắt :

- Bé thấy anh xạo hơn bình thường ...Anh giả vờ lãng mạn .


Em nói gì cứ nói.Xạo hay không,anh không biết.Chỉ biết rằng anh đang có em.....





( đang viết )
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..




MỘT NGÀY BÊN NHAU
đăng sơn.fr





2. CŨNG MAY...





Trời đã quang đang trở lại khi em ra khỏi sở.Sáu giờ chiều,nắng hiu hiu rọi ấm trên dãy phố đông người. Em không thích đi lạng cửa hàng như bình thường vì em có hẹn vơí anh.Anh nói 6 giờ chiều ra sở làm,gặp nhau.Anh hẹn ở hành lang quán nước : chỗ có hàng cây cao và bàn ghế đẹp.

Em gọi tách chocolat nóng,ngồi chờ.6 giờ 30,chưa thấy anh,rồi điện thoại vang :


- Nhỏ ! Anh đến muộn.Trục trặc giấy tờ.Chờ há

Đã bao lần em xụ mặt,đã lắm lần em ngoe nguẩy vơí chữ ghét to tướng,toày hoày.Sao anh cứ muốn bắt người ta phải chờ anh mà anh không bao giờ chờ người ta ?

Mãi gần 7 giờ thấy anh.Gió làm tóc anh bay tứ tán như cái tổ chim rụng rơm.Anh nheo con mắt xin lỗi.Cứ xin như thế thì đến chừng nào anh mối hết lỗi há anh ? Em giận,em đóng kịch diễn vai lầm lì,anh dúi vào túi xách của em cái gói nhỏ màu xanh cột nơ hồng,em đoán là một quyển sách.

Em xuôi lòng.Tim đập chình chịch :
- Tui ghét ông lắm !

- Tui biết rồi,nhỏ ! Tui bị ba mớ giấy tờ nó vật tui muốn khùng hôm nay...

Hai cái " tui " ngó nhau,chả đứa nào biết cười.Em đọc thấy trong đôi mắt anh đầy nỗi lo lắng muộn phiền.Tội nghiệp anh,em làm hòa ở bàn tay đàn ông.

- Nói em nghe đi .Kể đi ? Anh có gì bận tâm ?


Thấy anh im re,em húc hông anh ( lúc này thấy anh gầy đi,gió mạnh có thể thổi anh bay )

Em nhì nhèo :

- Em muốn nghe anh nói nè,nè

Anh thích chữ Nè nên anh ghé tai em :

- Chuyện tranh chấp cái ghế ngồi của nhau ở hãng.Họ,vài kẻ đang muốn hại bạn anh...


Ô ! Ô ! Anh vắn tắt,em nghe.Ô ! Ô ! Chuyện của thế giới đàn ông đầy chỗ đứng,chỗ ngồi... Với ngụm bia chua chua ngọt ngọt,anh lãng chuyện khác,anh khen mái tóc em dài,đẹp.Anh nịnh nọt lấy lòng,anh nói bữa nay em diện.Trời xuống lành lạnh ở vai,em co rúm người vơí chiếc áo hơi hở ngực.Cũng may anh là kẻ khéo nói làm em ấm.May mà em là kẻ không thích kiếm chuyện để có cớ ghét anh hơn ( Khi ghét nhau,nguời ta lạnh hơn ).

- Bé lạnh chưa ? Mình lạng vài vòng,anh đưa bé đi ăn tối.Bé khỏi làm cơm chiều nay.Nha,nha...

Chữ " nha,nha" của anh kéo dài như đoạn nhạc làm người ta mũi lòng,người ta run.Ai là be bé của anh ? Lớn rồi,còn nhỏ nhít gi cho cam mà cứ gọi là bé ? ( Bé cái bà cụ non á ! ) Anh trả tiền nước,khoác sac tay lên vai em,nắm bàn tay .Em thả lỏng em giữa bàn tay anh rộng có ngón dài của một nhạc sĩ chơi dương cầm.Bàn tay biết làm em nhũn trái tim ở ngày nào.Cũng may là em có bàn tay biết dắt em qua ngã đường đầy xe.Bàn tay đã ủ ấm em cả những ngày dài đông giá.

Bây giờ,trời vào thu man mát sáng sớm, lành lạnh cuối chiều.Em thò tay vào tuí sac,tìm món quà cột nơ đẹp,em len lén nhìn khuôn mặt có cáí cầm vuông vuông của anh ,và em đoán : khi mở bao giấy gói quà,thế nào cũng có tờ giấy và những dòng chữ từ anh.

Cũng may...Cũng may ....


CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
Lớn rồi,còn nhỏ nhít gi cho cam mà cứ gọi là bé ? ( Bé cái bà cụ non á ! )

Ha ha ... [:D] [:D] [:D]
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
.






...MỘT NGÀY BÊN NHAU
đăng sơn.fr























3.



SẼ có đêm tối trời.



_______________________________










Trong muôn vạn những tiệm ăn ở thành phố này,anh biết rõ là chúng mình sẽ có hai chỗ ngồi yên tĩnh nhất.Cái tiệm ở góc đường kia có khung cảnh đẹp : những bàn ghế được sắp xếp chạy dọc theo dọc cửa kính ngó ra bờ sông.Ngồi thong thả nghe nhạc tình nho nhỏ,thử đếm những đốm đèn trong mắt người yêu là điều thú vị.



Anh chẳng bao giờ có đủ cái thi vị của một nhà thơ để ba xạo,để ví von mắt người là một dòng sông đầy ánh sao và xí xọn tả về một buổi tối trong ánh mắt người.Đàn bà,con gái thích đọc thơ tình thì cứ đọc,anh chẳng bao giờ thuộc bất cứ một bài thơ ca tụng tình ái nào từ lúc rời ghế nhà trường. Trường đời dạy anh trăm thứ bon chen và bất trắc... Anh cảm thấy mệt mỏi lắm khi....



Khi đã mệt nhoài như thế,anh rất cần em.Em hơn tất cả những bài thơ tình mà em hay đọc.



Em có bờ môi chúm chím của một con chim sẻ,rụt rè :



- Anh ăn gì,em ăn nấy.Đừng hỏi em....



Anh hì hì ,cười để trêu em :



- Anh sẽ ăn hơn 1 ký thịt bò tối nay.Và em sẽ ú na,ú nần theo anh ,há nhỏ ?




Nhỏ của anh chu cái mỏ,rụt cổ :



- Anh kỳ ! Ác ! Biết người ta sợ mà.....




Lại cười. Anh gọi các món ăn,bắt em uống nước ( anh thích cách uống nước kiểu con cá đớp mồi của em ) anh khều ngón tay lên đôi má em.



- Bỏ tất cả những cái cân của nhà em vào thùng rác nha nhỏ.Đừng bị ám ảnh như thế.Em mê anh thì em sẽ xuống ký.Đừng lo.





Anh nhìn em,ngừng câu nói để em đoán.Đoán gì cứ việc .Em có thể chiếm cứ cả một buổi tối đẹp như thế này để đoán mò.Đoán đúng hay sai thì anh vẫn biết cách thưởng em như thường.





Chuyện đương nhiên.Khi đưa em về nhà đêm tối trời,anh biết mình sẽ làm gì em.Anh rất rõ câu trả lời ở tận cùng đáy mắt em.Nhỏ ơi !







CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.





...MỘT NGÀY BÊN NHAU
đăng sơn.fr






4. CHỈ MÌNH CHÚNG TA HIỂU






______________________________




Ra khỏi nhà hàng,thấy Nhỏ ngơ ngẩn đứng nhìn cơn mưa rào bỗng đổ ập xuống.Chẳng đứa nào mang theo dù,Nhỏ sợ ướt,đứng sát vào anh né mưa,né gió.Trông nhỏ nhoi,tội nghiệp.Người ta bảo là đàn bà giống như những con mèo,mèo thì hay ngại nước.


Con mèo nhìn anh.Cặp mắt nâu ,nâu :

- Trời kỳ há ,anh ? Khi không mắc mưa .. Lạ á !


Anh hôn ở chỗ hay làm em nhồn nhột.Anh cũng đang muốn ướt như bản nhạc xưa mà Đức Huy viết : " Đường xa ướt mưa ". ... Sao em không ở lại đây đêm nay,vì.... "

Ai viết nhạc dụ dỗ ai thì anh không biết.Em chẳng phải là con nít để bị anh dụ dỗ từ một ngày nào ấy ấy.Ở trong một người đàn bà hay có một đứa bé con lấp ló đâu đó.Anh chỉ cần nghiêng đầu suy nghĩ một chốc lát,anh có thể đưa tay để đón bàn tay đứa bé ấy.


( Thật ra hơi khó và cũng dễ,dễ : - Đừng tán tỉnh nhiều lời làm đứa bé sợ ,bé sẽ trốn chạy.
- Đừng lớn tiếng ra vẻ săn đón - Mặt phải ra dáng tỉnh bơ,thử lửa
- Đừng ngó con nhỏ lâu quá,Nhỏ bị ngượng....


Cả chục cái " Đừng,đừng như thế để thử lửa.Lửa riu riu bằng một ánh nhìn nhẹ nhàng,lửa phùng phừng khi giả vờ ghé tai,xích lại,xích lại để vai chạm vai mà nói : Nè ! Nè... Có tin vui cho em... / Nói xong rồi nín bặt,đón lấy dấu hỏi trong đôi mắt đẹp như hai hòn bi màu hồng đựng trong chiếc ly thủy tinh trong vắt....

Thử vài lần như thế để biến con nhỏ thành người lớn.Nịnh nọt một chút,khen ngợi vài ba câu gọi là .... Tỷ như : " Uí Uí Chời ! Bữa nay thấy nhỏ ngộ ghê nơi ... " Ui Ui ! Tóc chải đẹp,cái áo mặc hợp ghê ta ơi ! "

Khen nhỏ nhẹ như thế ,rồi đoán cái ép phê.Chưa đủ phê phê thì tặng thêm vài câu để nàng thành đàn bà,cho dù đàn bà kiểu trẻ con háo thắng :

Thử xem sao :

- Cô nhỏ nè . Tôi nghĩ hôm nay có thể có vài cái tai nạn lưu thông ?

- Sao vậy há anh ? Anh làm thầy bói mù há ?

- Không,em ! Cái áo hở cổ như thế,trông chết người....

- Quỷ nè ! Ai biểu dòm chi ?


Ai mà biết.Chỉ biết là cứ tòn teng như thế rồi con cá dính. Con cá bơi lội trông rất dễ thương,dễ nựng trong ánh mắt chàng.Chàng thấy mình dịu đi.Chàng không còn biết nhăn nhó khi đứng núp mưa bên nàng.Mưa càng dai,chàng càng mừng trong bụng.Cái bài Đường Xa Ưót..Nhẹp như thế,chàng đã thuộc làu.

Chàng nắm bàn tay,dụ ngọt :

- Bé nà. Anh đang thèm dắt em đi dươí mưa

- Uí trời ! Lãng xẹt á ! Bịnh hết đi làm ..


Anh nói bé đứng chờ dươí hàng hiên,cởi áo ngoài,choàng cho bé và dặn :

- Anh đi lấy xe,đón bé.Lỡ có thằng khùng nào bắt cóc bé,bé gào to lên há..Về ngay .Ngoan !



Khi anh trở lại thì Nhỏ còn đứng yên,Nhỏ nhào lên xe,rối rít - Tóc em ướt hết rồi nè,anh


Anh vặn nhạc tình trong xe,anh mở máy ấm và mở máy nói :

- Chuyện nhỏ mà thôi.Về nhà anh hơ bé.


Nhỏ im re ,re.Anh quay sang,ngó rất nhanh trên sóng muĩ nhỏ.Thèm ngừng xe,cắn cho vài phát cho bõ cái công dở trò bày chuyện tốn tiền đãi Nhỏ ăn nhà hàng. ( Biết vậy,ở nhà,ngồi vào bàn ăn,thủ thỉ vơí Nhỏ trước hai cây đèn cầy,vừa ăn ,vừa nói chuyện ,lại đỡ mắc mưa.... )



Đêm nhả đêm sau cái quạt kính rụt rịt đều đều.Anh nhìn sang thấy Nhỏ đang hiu hiu ngủ.Nghĩ đến cảnh đưa lưng cõng Nhỏ chạy vào cửa nhà,anh thấy vui vui và ấm áp.Hình như trong tình yêu của anh - Em chỉ là một đứa con nít.

Anh biết cách dạy em yêu anh.....




đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..





MỘT NGÀY BÊN NHAU
đăng sơn.fr









5. KHI NGƯỜI TA ( biết ) YÊU NHAU






Thời tiết nói hôm nay trời đẹp.


Ừ thì thế.Chúng mình đã có một ngày quá đẹp.Đẹp từ sáng sớm đến chiều tối.

Bây giờ là buổi tối.
Hai đứa tắt ngúm cái Tv bên góc tường để đừng có tiếng nói,tiếng động xâm nhập vào nhà.Bên ngoài trời hiu hiu gió.Lá cây xào xạc đong đưa dươí ánh trăng.Em đã bếp núc thì anh rửa chén bát sau khi ăn.Nhạc trong phòng ăn nhả nhạc,toàn là những bài chúng mình yêu thích...

Thi hành bổn phận công dân gương mẫu xong,quay qua quay lại,không thấy em,anh ngồi xuống sofa đọc nốt trang sách của Régine Deforges - người đàn bà viết truyện gợi cảm érotique rất tới - Có câu chuyện kể về cảnh vũ trường khiêu vũ,hai người ôm nhau,hôn nhau.Nóng và nóng !

Nghe tiếng động nhỏ ở ngoài hành lang sân vườn,anh đoán là em đang im lìm ,yên ả ngắm trăng ( khu vườn này chưa bao giờ từng có ma ) Buông quyển sách xuống mặt bàn dươí màu đèn ấm,anh nhẹ nhàng đẩy cửa nhà tìm em.Giữa mùi sân vườn,mùi cây cỏ ngây ngây,anh mơ hồ ngửi thấy mùi hương tóc em.Anh gọi em khe khẽ như sợ sẽ phá đi một thời khắc yên tĩnh nhất của em.

Anh theo mùi tóc em,tìm em và bàn tay em nắm lấy tay anh giữa khoảng sáng nhất của ánh trăng đêm từ chỗ em đứng.Chẳng ai nói gì vơí ai.Hình như chúng mình đang là hai người câm đang nói vơí nhau bằng thứ ngôn ngữ im lặng .

Một ngón tay nói trên gò má em
( Em sao rồi ? Sao em im ru như thế ? )

Ngón tay kia sờ vào cái đầu mũi anh
( Anh sợ em bị ai bắt đi mất tiêu há ? Sao kiếm em chi ? )

Đôi mắt anh tìm một khoảng trăng tròn trong mắt em
( Nhỏ ơi ! Anh cũng biết lặng yên bên em khi em im ru )


Bờ vai này đi tìm bờ vai kia và chìa 4 con mắt dựa nhau như bờ sóng vỗ vào biển tối om om,anh lắng nghe tiếng tim em,chẳng nghe tim em rộn rã như lúc anh hôn em ở chiều hôm qua,hôm kia khi anh nổi khùng,háu đói vồ em trên một đoạn đường vắng xe.Chúng mình đang ở một quãng đầu mùa thu,lá bắt đầu vàng,lá rung rinh theo gió chờ rụng.Cái áo hở vai của em cũng đang rụng từ những ngón tay anh chậm rãi.Em như một con sóc,bộ lông mịn run run từ mái tóc ủ hương.Tiếng dương cầm trong nhà vọng ra dìu dặt ( hình như ban nhạc đang hòa tấu bản Hương Ngọc Lan - Hình như thế...)

- Anh.... anh...

Giọng em thầm thì,rưng rức.Nhẹ và dịu lắm .Em không còn đóng vai người câm nữa.Em biết nói :

- Anh nè ! Ngày xưa,anh có đã yêu ai bằng em ?


Anh giật mình.Đàn bà có lẽ là một sinh vật lạ lùng nhất thế giới từ thời ông bà tổ tiên còn ở truồng .Đàn bà hễ mà dở chứng khẩu cung thì khó mà trả lời.Anh quanh co như một kẻ phạm tội mà cứ kêu gào là mình vô tội.

Anh nói :

- Em kỳ ! Làm gì có tình yêu nào giống như tình nào.

Em giương đôi mắt :

- Vậy là không muốn khai.Dấu diếm ,phải không nè ?



Em quay bật lại,choàng vòng tay qua cổ anh,áp sát ngực :

- Quên hết đi nghe.Tui cấm ông nhớ đến người khác.Tui đi guốc trong bụng ông mỗi ngày...

Em trừng trừng,kên kên :

- Hứa nha ? Quên.... Quên ..Nếu không thì ...

- Đừng làm anh sợ.Tội anh.Em ! Em !


Em biến thành bà la sát,gằn giọng : Tui muốn ông là của tui,Riêng ! Riêng !


Nữa ! Nữa ! ( Đang tình,đang ấm mà muốn kiếm chuyện há Nhỏ ? Nhỏ nè.Anh không muốn nhớ lại một đoạn đường mưa có hai kẻ xa nhau.Đã tội tình mà xa.Những màu xám,những màu lá úa đã một thời xa.Xa ! Thế mà xa ! Lắm khi,ta nên làm mất đi một phần nào trí nhớ của mình )...

Anh chống đỡ :

- Bây giờ..anh có em...Em đừng trả giá cái kiểu kỳ cục như thế.Chả ai dành ai giật.Hiền lành đi em .Ở đời này chả có gã đàn ông nào yêu được con mụ nào hung dữ như cọp cái.


Anh nâng trọn khuôn mặt em.Cụng trán cồm cộp vào cái đầu cứng ngắt của em :

- Đau không ? Đau chưa ?


Em nhăn mặt ừ ừ ,ư ử khi đau điếng,em bám chặt lấy cổ anh.Vòng tay xiết như gọng kìm.Gỡ nhẹ vòng tay,anh nhéo lấy cái đầu mũi của con nhỏ đang trở chứng khùng khùng ,tưng tưng.


( Có thể - là khi quá yêu,ta có thể bị khùng..... )


CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
Thật ra hơi khó và cũng dễ,dễ :
- Đừng tán tỉnh nhiều lời làm đứa bé sợ ,bé sẽ trốn chạy.
- Đừng lớn tiếng ra vẻ săn đón - Mặt phải ra dáng tỉnh bơ,thử lửa
- Đừng ngó con nhỏ lâu quá,Nhỏ bị ngượng....


Viết thế này thì nhiều "bé" sẽ dễ chết lắm. [8D][:D]

Cái cô bạn tre trẻ tôi quen lại rất ghét bị gọi bằng "bé", "nhỏ" hay "nhóc".

Đàn bà khó hiểu thật. [:)]
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
.



" Viết thế này thì nhiều "bé" sẽ dễ chết lắm.

Cái cô bạn tre trẻ tôi quen lại rất ghét bị gọi bằng "bé", "nhỏ" hay "nhóc".

Đàn bà khó hiểu thật. ! "


& & &

Anh Nguỵ Xưa !


Anh đã viết như thế ở đoạn trên... Đs xin tạm trả lời anh ở bài viết phía dươí đây ( để xem có Bé nào lăn quay ra không ,nhé ? ) :


Thân ái
_____________









Có TÊN ĐỂ " GỌI "




---


1.


Ngươi ta,ai cũng có một cái tên để gọi.Tên đẹp hay xấu xí là tuỳ thuộc vào lòng " hảo tâm " và sự sáng tác của cha mẹ.

Cha mẹ hiền lành và đơn giản ( không muốn nhức đầu ,mất thì giờ ) thì khi trẻ ra đời,họ chỉ cần đặt cái tên cho bé con là thằng Ba,con Tư hoặc là Út Mười ( 10 bis ! ) - Cứ như thế,chỉ cần nghe cái tên gọi thì biết ngay là người này thứ mấy trong gia đình.Đơn giản,tiện lợi...

Thế nhưng... Có bậc cha mẹ lại chọn cho con mình một cái tên thượng hạng ( cao cấp ) : Nó tên là Anh.

Gặp ai,ai cũng phải gọi là Anh.Nghe oai đáo để." Anh " con trai hay con gái cũng là Anh.


Kẹt một cái,nếu cô con gái,khi lớn lên gặp người yêu thì....


Ngôn ngữ Việt Nam mình thì chàng hay xưng là " anh " . Anh nhìn em,nói vơí em khi gọi tên nàng :

- Anh nè.Anh rất yêu Anh ( ! )


Hai cái " Anh " đụng hàng như thế thì .... Đó là chưa kể đến những trường hợp khác có vẻ trầm trọng hơn.




2. Tên của EM _



Anh không viết về truyện " Phiếm " .Anh không phải làm hề để em cười.Anh muốn nói vơí em một chuyện đứng đắn.Hãy ngồi yên,bó gối nghe anh kể một câu chuyện tình :


" Khi ta gặp nhau ,anh đã biết em tên là gì rồi.Biết thế mà vẫn không gọi em bằng cái tên cúng cơm hàng ngày của em.Ai cũng gọi em như thế,anh nghe nhàm tai lắm.

Anh ngó em,nói vơí em :

- Nhỏ nè. Anh cho phép bé mời anh một ly nước ở góc đằng kia kìa


Em chăm bẩm nhìn anh,em kên ( Và hình như trong đầu em đang nghĩ : " Thằng cha này lối và láo quá ! )

Và em phản pháo kiểu cấp kỳ :

- Ai cho ông kêu tui là bé ,là Nhỏ ? Tui có tên của Tui....


Anh nhớ lại,thời ấy áo trắng.Làm quen mấy cô nhỏ tóc dài,áo dài khó lắm.Đứng ở đầu ngả đường đón cô.Hỏi cô tên gì,cô không nói.Con gái thời ấy không phải là con gái của thời Net,của FaceBook thời cận đại.Con gái không cho biết tên nên đành gọi đại là Nhỏ nè,Nhỏ ơi....


Nhiều Nhỏ ngoe nguẩy bỏ đi.Nhiều Nhỏ nói thầm thầm : " Đừng theo tui há ! Ba má tui khó lắm ! "


Cứ vậy,cứ vậy. Hồn ai nấy giữ.


Anh thì chán lắm vơí những cái tên bị trùng hợp.Con gái tên Bông,tên Hoa ... Kệ con gái.

Lớn lên,mỗi lần anh có cô bạn gái nào hiền hiền,nếu nàng thích đọc thư và thích viết thư thì anh gọi trong thư là Bé ,là Nhỏ...

Anh viết :

" Nhỏ xíu nè !

Bữa nay,trời xìu.Đang chán đời,chán người,anh nhớ Nhỏ .Nhỏ đang làm gì ? ........... "


Đại khái là như thế.Thường thì Nhỏ viết thư lại để trả lời.Cái tật của anh là khoái con gái viết chữ đẹp- Càng đẹp càng tốt. Ngồi ở cái quán đẹp để nhạc tình,ngậm ngụm cà phê rủng rỉnh đọc thư con gái thì tình lắm. Có khi anh cũng bị tổ trác và trời hại : Có cô nhỏ răng khểnh bắc kỳ thời lá me Saigon,để ý anh,thương anh. Hai đứa thư từ qua lại.Kẹt cái là chữ của Nhỏ lá me Saigon viết xấu lắm.Đôi mắt ấy trong,đẹp như ô cửa sổ trời nắng xanh mà chữ thì như gà bơí. Và anh bị nguội .Anh chạy trốn.





" - Ai cho ông kêu tui là bé ,là Nhỏ ? Tui có tên của Tui.... "



Bây giờ. Anh đang thèm một ly cà phê.Trời đang muốn lành lạnh gặp cái con nhỏ từ chối chữ Nhỏ,chữ Bé vơí cái mặt kên kên.Vậy là Chảnh.Con gái hơi chảnh chút thì đẹp,có duyên -Chảnh nhiều thì......


Vậy mà anh cũng quen em. Anh biết làm em vui,em cười và khi em phát giác ra là cái tên thật của em đã bị anh quên khuấy thì chuyện đã rồi .Vơí anh : em chỉ là Bé .Ừ - Rất bé,rất nhỏ.


Hãy chấp nhận như thế đi.Vui vẻ mà nhận ( Cho dù đến một ngày nào đó,em chống gậy,chống nạng nhưng trong anh : Em chỉ Nhỏ như thế mà thôi )




đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
tt chào hai chú ĐS và NX [sm=40.gif]
dạ có "bé" bo tt chui đầu dzô ... trảm [sm=laughing.gif] hồi lúc ông chủ đi cua tt hay gọi tt là "cô bé", tt ghét ổng lắm nhưng ... ghét của nào trời cho của đó [sm=so_funny.gif] bây giờ lên chơi trên mạng ảo thì tt thấy nhiều "bé" trên ảo lại là bà cụ" hồi xuân" trong đời thường ah [sm=so_funny.gif]

ngày vui các chú ah [sm=40.gif][sm=40.gif]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NgụyXưa


Cái cô bạn tre trẻ tôi quen lại rất ghét bị gọi bằng "bé", "nhỏ" hay "nhóc".

Đàn bà khó hiểu thật. [:)]




Chào hai anh Nguỵ,

Hình như đàn bà không có khó hiểu gì mấy, chỉ có ... đàn ông hơi ... chậm tiêu một tí tẹo thôi.

Bằng cớ là cô bạn của anh Nguỵ Xưa cho anh biết là ghét bị gọi bằng "bé", "nhỏ" hay "nhóc", rõ ràng đấy, có gì mà khó hiểu đâu ...[8D]


Chúc cả nhà một tuần mới vui vẻ, mời hai anh lỳ một lam nha [sm=beerchug.gif]..., (cà phê thì lại sợ mất ngủ, lại suy nghĩ thêm sự đời rắc rối )



Thân mến,
NH





Đăng nhập để trả lời
0
Hình như đàn bà không có khó hiểu gì mấy, chỉ có ... đàn ông hơi ... chậm tiêu một tí tẹo thôi.

Bằng cớ là cô bạn của anh Nguỵ Xưa cho anh biết là ghét bị gọi bằng "bé", "nhỏ" hay "nhóc", rõ ràng đấy, có gì mà khó hiểu đâu ...

Thế nhưng mà cô ấy lại mới chỉ biết uống sữa thôi. [:D]
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NgụyXưa

Hình như đàn bà không có khó hiểu gì mấy, chỉ có ... đàn ông hơi ... chậm tiêu một tí tẹo thôi.

Bằng cớ là cô bạn của anh Nguỵ Xưa cho anh biết là ghét bị gọi bằng "bé", "nhỏ" hay "nhóc", rõ ràng đấy, có gì mà khó hiểu đâu ...

Thế nhưng mà cô ấy lại mới chỉ biết uống sữa thôi. [:D]




[sm=so_funny.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
...




MỘT VÀI ĐIỀU RẮC RỐI


___________________________________
( Notice )




Vơí mọi người,ngôn ngữ đẹp nhất là tiếng mẹ đẻ.

Ngôn ngữ của người Việt mình quá đẹp.Quá tình ! Chẳng hạn : Nàng to lớn,vạm vỡ ( kiểu cao hơn chàng chừng một cái đầu ) Khi đi phố,hai người ra rít nắm tay nhau đứng trước một cửa hàng đầy màu sắc.

Chàng lấy hết sức,nhón chân ,ngẩng cổ bám lấy vai nàng ,thầm thì :

- Cưng nè.Muốn cái áo này không,anh mua cho bé cưng há ?

Nàng cuí xuống,rưng rưng : Em thích lắm..Á á á ! Anh...Anh..



Hình như hai người muốn hôn nhau,chẳng có cái ghế nào hoặc một lề đường nào khá cao gần đó để chàng có thể đứng hôn lên môi nàng...Ui ! UI !

Đó là một trong những chuyện đã thành người yêu.


Chuyện rắc rối không nằm ở điểm đã nắm được tay nhau,đã nói lời yêu.Chuyện nằm ở chỗ khác - ( Điểm khởi đầu ) :


1. Thấy cô đứng một mình giữa đám đông,anh chàng tắp lại,lân la :

- Chào cô,hinh như cô đang bị mất cái gì ?

Cái cô nho nhỏ lắc đầu :

- Dạ không,thưa bác...Ý .. quên... Thưa Chú.

Anh chàng giật bắn mình mẩy,thấy tội tình,thấy tội nghiệp mình.Thời gian ác liệt quá ! Mơí ngày nào mình còn tí xíu,bây giờ tóc đã hai màu nắng mưa.Chàng đành gỡ gạc :

- Nhỏ vui không trong bữa dạ hội này ?

- Mắc chi tơí chú mà chú théc méc ha ?

Vậy là nguội đi một chút.Bé ơi ! Ngôn ngữ tiếng mình có tiếng Ông,Chú,Bác,Anh .... Sao bé không chọn tiếng Anh coi có vẻ nhẹ nhàng gần gũi trẻ trung ? Sao cũng một tiếng xưng hô mà Bé lại ác miệng.

Ừ ! À à ! Tôi hiểu rồi.Bé và tôi chỉ là hai kẻ người dưng. ( Và những người khác thì sao khi đã hết là người dưng ? Họ gọi nhau bằng gì ? )



đăng sơn.fr





___________________________



Xin cám ơn anh Nguỵ Xưa,ThiênThanh và bé NguyệtHạ đã ghé để bàn tán xôn xao về chữ Nhỏ,Bé.......


Tình thân.


NgụyHúc






....
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.





TÌNH CŨ

________________________
. nguyễnthịLoanPhiên & @nguyênhạ









'' Người ta,đã có lúc tự tìm đến vơí nhau chỉ bởi một lẽ : Sự gần gũi có thể giết nỗi cô đơn.Thế giơí của con người bao la quá.Những tỷ tỷ người sẽ có một vài người đồng điệu để gặp nhau.Có nhau và giữ được nhau hay không là một chuyện khác.

Tình yêu có khi là một thực thể và cũng là một thứ ảo giác mơ hồ.Có đó rồi mất đó.Những cánh chim bay trên bầu trời kia cũng là một biểu tượng để trở thành lời của bài hát mang tên Tình Đã Vụt Bay.
Sự chia ly lúc nào cũng bắt đầu từ nụ cười buồn và thêm những giọt nước mắt.... ''


Những ý nghĩ miên man như thế đã dẫn Loan ra biển.Mùa này bãi biển vắng lặng.Buổi chiều đang có những đám mây xám xịt.Trời chưa mưa nhưng sẽ mưa.Loan định bụng nếu trời mưa,nàng sẽ tạt vào một quán nước,gọi ly cà phê sữa ngồi nhìn mưa qua dãy kính.Mưa lúc nào cũng làm nàng chùng lòng.

Thả bước chân dẫm trên bãi cát mềm,từ hơi cát lành lạnh dươí chân,Loan thả mắt nhìn những cánh chim biển đang lờ lững bám theo chiếc tàu đánh cá.Lắc khẽ đầu ,nàng có cảm giác nhận được sự mềm mại của tóc xoã trên vai và nàng nghĩ đến một hơi ấm của ngày nào...


Ngày ấy,đã lang thang dạo biển vơí nhau.Bàn tay nằm ấm áp lòng bàn tay.Chàng có những điều để nói và không nói .

- Sao anh im lặng ?

- Để nghe em nói.


Nàng biết nói gì ? Nàng sẽ nói gì ? Có nhiều khi chỉ cần sự yên lặng để biết mình đang có nhau.


Bây giờ thì đã xa nhau.Chàng có lắm điều phiền muộn và giận dỗi nơi nàng và chàng quay lưng.Không một lời giải thích.Ngôn ngữ và thế giơí của tâm hồn đàn ông bao giờ cũng là điều đáng ngờ vực.Thôi đành cứ lẳng lặng rời xa nhau.

Chiều rơi xuống nhanh trong hơi gió mặn môi .Kéo cao cổ áo,Loan đi ngang dãy quán đã có hình ảnh của ngày xưa.Nàng cúi mặt bước nhanh qua dãy bàn ghế nằm bên khung kính.Chỗ ấy chắc gì còn lại dấu vết của những ngày yêu nhau ?






---
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.






MỖI KHI BUỒN
_____________________________
* Trần K.Sơn





Mỗi khi buồn ,ta làm gì ?


Đó thật sự là một câu hỏi hết sức vô duyên và vô tích sự. Hắn nghĩ như thế mỗi khi hắn tâm ngẩm,tầm ngầm tự hỏi hắn.

Buồn cái gì ? Và tại sao buồn ? Đã từng lặn lội,lê lết khắp chốn,hắn đã chứng kiến được nhiều cái buồn : Buồn thật sự và buồn vô cớ.Người ta,ở đời,có đầy đủ những lý do riêng để buồn.Thất tình,thất nghiệp,tranh chấp,bực dọc là những điều buồn.Nên buồn trong một ngày,một vài ngày hoặc cùng lắm là một tháng,thấy rồi sẽ nguôi. Để nguôi những chuyện buồn,người ta có nhiều cách khác nhau.Có nguời chui vào rạp chiếu bóng để xem cuốn phim đánh đấm tóe lửa,có người xách xe đi mua sắm.... Còn hắn.Khi buồn,hắn làm gì ? Không lẽ hắn sẽ chui đầu vào cái xó bếp,rúc mình vào cái radio cassette nghe nhạc ? Lỡ
nghe nhầm thêm vài bản nhạc buồn thì hỏng chuyện.

Không lẽ lôi chai rượu mạnh ,mở nút chai tu tỉ rù rì một mình ? Hắn ghét rưọu,ghét say.Hắn đang buồn,buồn rưng rức ở ( cuối ) đêm.Có ai giúp được hắn không ?


Hắn lắc đầu,mở cái Pc,mở hộp thư ,tìm cái tên của một người và bấm vào cái nút xóa.






____________________________

CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.










KHUYA


______________________
*
@nguyênhạ & đăng sơn.fr







Khuya rồi,cô định rửa mặt sửa soạn đi ngủ nhưng lại chưa thấy buồn ngủ.Một ngày của cô đã quá dài vơí biết bao điều mệt mỏi.Hôm nay là một ngày kỳ lạ.Đi đến đâu cũng thấy người ta nhăn nhó làu nhàu.Gã chủ sự của văn phòng cũng lau láu càu nhàu báo cái tin buồn là hãng sẽ nghĩ đến việc sa thải người.

Cô đã nổi cơn ,khều gã :
- Bộ hãng có tầm cỡ như Trái Táo cũng muốn rung rinh sao,ông ?

Nghe cô bạn đồng nghiệp láu táu xen vào - kiểu móc lò :
- Hỏi ngộ á ! Bộ ngươi không thấy hình thương hiệu Apple là trái táo bị cắn khoét lủng một góc hay sao ? Táo của Ipad,Iphone bị thằng Sam Sún ( Samsung ) cắn mẻ đó.

Gã chủ sự ngao ngán lắc đầu để nghe con nhỏ xí xọn đó phang thêm câu cuối.Câu này rùng rợn quái ác :
- Nè mấy người nè.Còn hai bữa nữa là đến ngày tận thế rồi.Lo mà ăn xài đi.Ở bên Tàu,họ đang nhao nhao cưới nhau đó.Điệu này tha hồ chết chung....


Cô nhăn mặt,bịt hai tai để thấy mình chợt ghét con nhỏ đồng sự.Thân nó ú na,ú nần mà đi làm thì trang điểm như ả đào hát bội,tay chân đeo vòng vàng leng keng giống như cái tiệm kim hoàn lưu động.Cô ngó nó và hiểu tại sao nó hay than ế chồng và muốn xa đời đi tu.Chẳng biết cái chùa nào có thể chứa nó ?

Những ý nghĩ lẩm cẩm ấy đưa cô trở lại bàn giấy,chẳng biết luýnh quýnh thế nào cô lại làm đổ ly nước đầy lên tập hồ sơ trên bàn,cô quýnh quáng kéo xấp giấy tránh nước thì lại kéo ngã cái hộp cao lều khều đựng bút viết rơi lả chả xuống mặt đất.Vậy là cô đang mệt,đang cạu cọ lại càng có cớ phụ để nhăn hơn.

Quay lại,vừa kịp thấy con nhỏ ú nần xí xọn thò đầu vào thành cửa,cô hét ầm lên :

- Xời ạ . Tui đang bực đó nghen.Biến dùm đi chỗ khác mau.


Vậy rồi việc gì cũng phải qua,cô cố gắng tập trung vào việc làm.Lúc đôi mắt đã rã rời,cô ghé mắt vào ô cửa thấy có cái mail bay đến.Cô đọc hàng chữ :

" Đang làm gì ? Có mời anh đi ăn tối nay không ? ( Sắp tận thế rồi ! ) "


Rõ là vô duyên ! Bộ người ta không còn chuyện gì vui vẻ hơn để nói hay sao ? Tại sao báo chí,đài tv,radio cứ ong ỏng nhắc về lời tiên đoán xấu xí như thế chứ ? Bao nhiêu chai champagne sẽ được bán ra nếu cái ngày bị hù hịt quái gỡ đó không xảy ra ?

Sẵn cơ cáu gắt ,cô gõ chữ : " Để yên cho tôi làm việc nghe không ? Chiều nay tôi mệt lắm rồi .Tôi ngủ sớm ! Bye ! "


Cô tắt ngúm ô cửa nhận thư và ngồi thừ người nhìn ra bầu trời xám xịt đang chực rơi mưa.Thấy buồn buồn.



---


Bây giờ,nhìn hai cây kim đồng hồ thấy đã khuya,cơn mệt mỏi tự dưng biến đâu mất.Cô thấy mình quá đáng vơí dòng chữ cạu cọ lúc chiều khi trả lời người yêu.Cô thấy tội nghiệp anh ấy.Và biết thế nào anh cũng kiếm chuyện nại cớ để giận hờn cô.Choàng áo ngủ lên vai,cô ghé mắt nhìn ra bầu trời đêm đang lả tả mưa gió.Trời đổ lạnh sâu hoẵm ướt át,cô thở dài định bụng sẽ gọi cho anh vào sớm mai và nhẹ giọng xin lỗi anh.

( Hình như cô cũng đang ngờ ngợ với cái ý nghĩ : " Lỡ có gì thì hết gặp nhau.Ở bên nhau trong hai ngày cuối,dẫu có chuyện gì chết chung,tay trong tay cũng đỡ hơn là một mình " - Cô hay sợ trời khuya và vì đã sợ cô đơn nên cô yêu anh ..... )


__





CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-25 12:31:34dang son>
..









MỘT MÌNH
( Ta vơí trời bơ vơ )

__________________________________
đăng sơn.fr







Chán chường hết cỡ,hắn nhìn đâu cũng thấy một màu xám xịt.Đầu năm không vui,cuối năm cũng chẳng có gì vui.Hắn đang đợi đến cái ngày phải đến như lời tiên đoán : Trái đất xập - tận thế ngày 21 này.


Theo hắn thì những ngày tận mạt đã đến đã từ lâu : Kể từ cái ngày vợ hắn đòi ly dị sau những lần khăn gói về thăm quê.Quê đâu không thấy,chỉ thấy là vợ hắn đã gặp lại người tình cũ.Người này bèo nhèo hơn hắn nhưng vợ hắn chịu vì có bằng cấp và đã một thời có địa vị.Hai đứa bán nhà,dẹp cửa hàng chia tay.Nàng dông gấp đi theo tiếng gọi cũ của con tim.Nàng ta sau này thấy thấm vơí gã nhân tình chỉ khoái bí tỉ và ăn chơi hưởng thụ.Nàng bị gạt thêm vài vố trắng tay trong những cuộc hồn hạp làm ăn. Ở bên đây nàng ta được xếp vào loại cáo chỉ huy chồng nhưng ở bên kia thì chỉ là con cừu bị vặt lông.


Đó là tóm lượt chuyện của và vợ cũ.
Chuyện của hắn đơn giản hơn.Hắn một thân,một mình sau những lần về thăm quê và hú hí vơí những em trẻ măng.Các em thấy hắn mang áo gấm về làng thì thích.Chuyện đơn giản thôi mà,có gì đâu mà lôi thôi.Ở đời muôn sự của chung !



Trở lại cái chuyện chán chường của hắn,hắn lãnh tiền gần hưu ít xỉn,được trợ giúp cho ở nhà kiểu rẻ.Nhà nước bên này thương dân nghèo nghèo nên cứ hễ gần dịp lễ giáng sinh thì hay trợ cấp tặng thêm một khoảng tiền nhỏ gọi là giúp ăn quà.Hắn thấy có ít tiền về trong băng,thấy hồ hỡi chun chút rồi lại bèo nhèo buồn bã vì những cái lý do đã kể trên : Một mình lẻ bóng,lại sắp sập trời sập đất rồi.

Theo dự đoán của mọi người là chỉ chừng giỏi lắm là sẽ tận hủy tất cả vào ngày mai.Hắn nhìn đồng hồ tay khi thức dậy.Trời u u không nóng không lạnh.Hắn thì nóng vì hồi hộp.Pha đại miếng cà phê chua lòm,rót vài giọt sữa tươi từ cái hộp còn sót lại trong tủ lạnh,hắn nốc xong ly,mặc quần áo ra đường.

Vào cái mùa thiên hạ mua sắm,hắn lại càng cô đơn hơn.Hắn thọt tay vào túi quần đi lên ,đi xuống những con phố tấp nập.Người người kéo nhau ra đường ngồi đầy ở các vỉa hè hàng quán đớp hít nhậu nhẹt.Hắn không thích rượu chè,không hút thuốc phì phèo tốn tiền lại hại sức khỏe.Hắn biết thứ hắn thích nhất trên cõi đời ô trọc này ( Khi ta thích,ta muốn thì mắt ta sáng,ta thấy rõ ....)


Con mắt hắn mở lớn khi thấy nàng da trắng,tóc dài,eo khá thon mặc áo trễ bờ ngực đứng ở góc đường như chờ đợi ai.Đi qua đi lại hai ba lần trước mặt nàng.Cô gái và hắn nhìn nhau.Theo kinh nghiệm chiến trường,hắn đoán.


Hỏi nhẹ nhàng :

- Cô dạo phố vui không ?

Giọng cô gái nói tiếng pháp lơ lớ cho hắn biết cô là người dân ngoại.Ngoại hay nội thì chả hề chi.Miễn là cô đẹp,cao,trắng,da thịt điện nước khá.Sờ tay vào túi quần,hắn đụng vào ba tờ giấy 50 .Hắn hỏi cô lấy bao nhiêu khi ngỏ ý mời cô về nhà để chia sẻ cái ngày cuối sắp dẹp tiệm cuộc đời.

Cô ngó hắn,đòi 100.Hắn dòm hàng hóa,gật gật ,chịu gíá.



Nhà hắn ở cách phố không xa.Cô gái nhìn căn phòng trơ trọi của hắn đòi uống chai bia.Hắn nói hắn không bia,không rượu,chỉ có ly coca tặng cô.Cô uống xong thì hắn rủ cô lên đồng lâm trận.


Kể ra thì cô giang hồ người Nga Sô cũng khá tử tế.Lúc cô ra về,hắn nói cô chờ chút để ghi mấy chữ chúc mừng giáng sinh vào tấm thiệp chúc tặng cô như một kỷ niệm trước khi tận thế.Cô da trắng chơm choớp hàng mi cong vút có vẻ ngạc nhiên và cảm động,cô định thọt tay vào ví thối lại cho hắn 20 đồng như sự bớt giá .Nghĩ đi,nghĩ lại cô thấy thời kinh tế đang nguy kịch khó khăn quá.Cô tặng hắn một nụ hôn phớt trên má phải rồi cô biến mất.



Hắn mặc nguyên quần áo,ngả xuống giường mệt mỏi ngủ vùi đến sáng hôm sau ( Trong giấc mơ hắn thấy hắn có vợ mơí ,ngon lành !Bảnh ! )



----




Sáng ngày 21 của ngày tận thế.Hắn mở choàng mắt thấy mình còn nguyên vẹn.Ngó lên đầu giường thấy còn ly nước lạnh và vỉ thuốc ngủ cực mạnh.

Tia nắng mơí nguyên tràn vào cửa sổ cho hắn thấy mình vẫn cũ kỹ vơí cái ý định tầm phào đã rất hao tốn : " Nếu là đúng ngày tận thế rục rịch vào giữa đêm qua,hắn sẽ nốc cạn vĩ thuốc ".



Ta chỉ là ta vơí trời bơ vơ mà thôi.


____________
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-04 09:55:11dang son>
VÀ HỌ GẶP LẠI NHAU


____________________________________
* nguyễnthịChữNghĩa & đăng sơn.fr






Thời gian lướt đi theo những cuốn lịch.Đùng một cái,họ gặp lại nhau ( Vì sự bất ngờ và không bất ngờ )


---




Cô chỉ thích cảnh êm đềm vì từ bé đến lớn sống ở đồng quê.Mỗi lần có dịp ghé các thành phố lớn,cô thấy ngộp ngạt,ù tai vì những tiếng động xe cộ.

Chàng là dân tỉnh thành,suốt đời chưa đụng tơí được cái bụng,cái lưng của một con trâu,con bò,chàng thuộc týp người thư sinh trói gà không chặt,lại là con một nên đâm hư.Cái hư của những gã thanh niên đi học về,thích đàn đúm bạn bè,la cà tiệm nhẩy và quán cà phê đèn mờ để nhạc.

Vậy mà họ gặp nhau,quen nhau.


Chuyện sẽ ra sao ?







1.



Cô xem mình là con nhà nghèo .Gia đình dọn về ở cái làng nhỏ xíu,leo teo độ 4000 dân.Nhà cô mở cái quán nước đầu tỉnh,ngày thường vắng khách,cuối tuần thứ bảy ,chủ nhật thì đỡ đỡ.Quán chỉ tấp nập lúc vào hè có khách du lịch.Nhà có hai chị em,thằng nhỏ em ham chơi ít phụ việc nhà.Cô quanh quẩn phụ giúp cha mẹ bán quán khi đi học về.


Ở cái làng quê thì cô ví những ngày tháng của mình như con sông nhỏ chui dươí cầu.Sáng dậy,phụ bày bàn ghế,quét dọn,xách cặp đến trường,chiều về phụ việc nhà,ôn bài vở,ăn cơm rồi bán quán đến tối mịt.Vậy mà ngày qua ngày.



Vào một chiều xẫm tối,cô bưng cà phê cho khách,thấy gã thanh niên mặc áo ca rô sọc xám ngồi ở góc bàn sát tường,mắt hắn ngơ ngẩn ngó ra đuờng,ngó gió lùa đùa tơi tả trời sắp mưa.Liếc thấy xấp tập vở giấy trắng để trên bàn vơí cây viết,cô tình cờ liếc vào thấy chữ của hắn đẹp lạ kỳ.Chữ viết của cô cũng đẹp nên cô thích người có chữ đẹp.Vậy thôi.


Cô quay đi làm những công việc cần làm,mẹ cô lục đục trong nhà bếp,bà đang nấu cơm chiều,mùi xào nấu đồ ăn bay ra làm cô thấy đói bụng.Sáng tơí giờ loay hoay bài vở ở trường rồi về nhà lăn ngay vào làm lụng,cô cảm thấy mệt mỏi,con mắt muốn díu lại lờ mờ.Nghe cái đài phát thanh đang nhả ra toàn những bản tin trời đánh trong góc quầy,cô bực dọc tắt ngúm cái đài,miệng làu nhàu " bữa nào cũng từng đó chuyện.Chán ! "



- Nè cô ! Tin tức đang nghe sao cô tắt vậy cô ?


Cô liếc về phía tiếng nói,giọng cô trả lời xẳng lè :


- Bộ nhà ông không có radio sao ? Ông về nhà mà nghe đi,tui sắp tắt đèn,đóng cửa.Ông trả tiền cà phê đi rồi về nhà nghe tin tức...



Gã thanh niên nín thinh,vơí tay xếp lại mớ giấy tờ,gã đẩy ghế trả tiền,chẳng thèm lấy lại tiền thối lại rồi lẳng lặng ra cửa.Cái dáng ốm nhom lừng khừng che tay mồi điếu thuốc.Cách ngậm điếu thuốc của gã làm cô chợt nhớ đến một người,rồi hai người...



2.





Ông thầy bói đã nói cô là người cao số.Mẹ cô thích đi xem bói toán,cô thì ghét lắm.Mẹ cô thấy cô có ai thương lại xẩy người đó nên e dè sợ cho cô bị ế chồng.


Thỉnh thoảng,tình cờ nghĩ lại lời cha thầy bói thời đó,cô ngần ngừ sờ sợ.Ngày học lớp 10 ,có anh học trò dễ thương mơí lớn thương cô,mơí nắm chân nắm tay vài cái thì nghe tin anh bị tai nạn lưu thông qua đời.Cô khóc hết nước mắt,Thời gian sau vừa nguôi ngoai,quen cái chàng kia,chàng đi lính rồi lăn quay chết trận.


Má cô an ủi cô,nói :


- Để má dắt con đi coi bói.Nghe nói cái ông kia đoán đâu trúng đó.


Cô ngoe nguẩy,cô không tin,cô chỉ tin là ăn ở hiền lành thì có phước.Vả lại lấy chồng làm gì,nhìn mấy con bạn thì biết,đứa nào dính chồng con cũng sấc bấc lang bang.



Bữa nay về học,đang nặng đầu cho kỳ thi cử của năm thứ 3 sắp tơí thì cô thấy gã thanh niên.Bữa nay gã để ria mép trông cái mặt khinh khỉnh đểu đểu.Nếu nhìn phía sau gáy tóc gã thì lại thấy giống anh chàng bồ cũ chết trận.Cô thở dài,lại vơí tay tắt cái radio đang tin tức ri rỉ.Bữa nay,gã chả nói gì theo kiểu phàn nàn kháng cự như chiều nào kia.


Lúc gã gọi thêm ly bia,cô tò mò hỏi :


- Ông là nhà văn ngồi đây viết bài hả ông ?


Gã lắc đầu :


- Tôi viết báo,cô.


Cô trề môi,ứ dài :


- Tui ghét mấy cha nhà báo.Nói bịa ,nói xạo bá láp tốn giấy mực.


Gã chống chế :


- Đâu phải thằng báo nào cũng giống nhau,cô .



Cô thấy cái mặt hắn lộ vẻ không bằng lòng,cô mặc kệ hắn lui cui vơí ba cái mớ giấy,cô quay đi sau khi liếc vào trang chữ.Dòng chữ nhỏ,tròn đẹp.Cỡ này mà lấy chữ đó để viết truyện tình cảm thì đỡ biết mấy.Viết làm chi ba cái phóng sự oái oăm ?



Cô nghĩ như thế khi nghểnh cổ nghe đàn chim ríu rít bên kia đường,loáng thoáng thấy bờ nước sông hiu hiu gió thấy buồn buồn cái gì không rõ.








3.


Gặp mặt hoài thì quen mặt.Cô quen nên đỡ thấy ghét cái bản mặt có vẻ khinh khỉnh đời của hắn,nhất là có bữa thấy hắn ghé quán vơí cái mặt đã cạo bộ ria mép đểu.Có bữa,cô thấy hắn ngồi vơí một đám đàn ông,tên nào tên nấy có vẻ bậm trợn hàm hồ,ăn to nói lớn nhất là nói mấy cái chuyện về đàn bà con gái,hắn chỉ thỉnh thoảng góp chuyện.Cô ghét loại đàn ông huynh hoang nói quá trớn,cô thấy hắn coi được được.

Bữa nào không thấy bóng hắn,cô đâm ra thấy mình như thiếu cái gì.Mắc chi mà thiếu vậy trời.Chẳng có ai trả lời cô,cô có hỏi gì đâu mà ai đó trả lời dùm.Cô chỉ biết thiếu là thiếu vậy thôi.Thiếu cái dáng ngồi còng lưng hí hoáy trên cái bàn,lúc nào cũng một chỗ ngồi quen.

Dần rồi,lâu lắm hắn mơí ghé lại.Mỗi lần hắn đi,cô lại thấy mình thiếu.Cô đâm ra cáu kỉnh bực vơí chính mình.Cái gì đâu mà.....


---


Đang ghé cửa hàng chợ búa ngoài tỉnh,quay lại,cô thấy hắn.Mặt mày nhẵn nhụi,quần áo láng coóng.Hai người ngó nhau,vừa lạ vừa quen.Hắn gật đầu rồi hỏi cô cái quầy bán đồ chạp phô.Hắn nói muốn mua vài món đồ tặng cha mẹ hắn.Hắn nói muốn trả ơn cô đã có lòng giúp hắn ,rồi mời cô uống miếng nước bên kia quán bên đường.

Chẳng biết sao,cô lại gật đầu,lâu lắm rồi,chẳng có tên khỉ gió nào mời cô đi hàng quán cà khịa ngó thiên hạ.Nghe đàn ông con trai chích chòe tán nhăng tán cuội cũng thấy vui tai cho dù lòng mình đã như đóng cửa.Yêu nhiều thì mệt nhiều.

Nắng trưa đậu lại ngoài cửa quán,kể ra thì cô thấy hắn cũng khá có duyên khi biết hỏi chuyện trong cách biết lắng nghe.Có lúc cô cười dòn tan khi nghe hắn pha trò.Hắn khen cô cười có duyên.

Vậy thôi.Ai về nhà nấy.Hắn biết cô ở đâu,học gì,làm gì.Ngược lại,cô chỉ biết hắn có vẻ con nhà giàu thành thị,có vẻ dân chơi theo kiểu con nhà làm báo nói láo ăn tiền thiên hạ..

Vậy thôi.

Vậy mà khi về nhà,cô lại thấy mình thiêu thiếu.





4 -


Thời gian lại trôi trôi.

Đã một thoáng,cô không thấy hắn trở lại quán ngồi viết bài.Cô mua mấy tờ báo mà hắn cộng tác,thấy hắn vẫn viết phóng sự.Mà sao không thấy hắn trở lại.

Thêm một chút thời gian trôi.Cô trở lại cái quán nước chỗ hắn đã mời cô ngày nào,ngồi một chốc để đếm sự trống vắng trong đầu óc,cô trả tiền rời quán.Lúc băng ngang con đường nhộn nhịp xe,cô thấy hắn,hắn thấy cô.Hai tia mắt kỳ kỳ,ngô ngố,ngỡ ngàng.

Cô định quay đi mà có cái gì như kéo hụt nhiu nhíu ở góc tim.Cô không muốn là tảng băng lạnh như mọi ngày nữa.Cô tìm thử một nụ cười có duyên nhất từ lúc cha sinh mẹ đẻ,cô cười thêm bằng ánh mắt.

Cô nghe cô nói vơí hắn,giọng trong veo như mây trời.Nhẹ lắm người ơi .

Cô nói :

- Anh nè.Trở lại uống cà phê rồi ngồi nghe tin tức viết bài ,Lần này,tui sẽ không tắt cái radio nữa,nha anh.



Làm như bị ánh mắt cô thôi miên,cái gã thanh niên người dưng chìa tay nắm lấy bàn tay của cô.Hắn gật đầu.Đùng một cái mà gật đầu.


____________









_

CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.




( 5 ( ........










...
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.....







THƯƠNG(hại )

----------------------------------
@nguyênhạ & đăng sơn.fr







Thương hại cũng là một cách để xét chữ và chơi vơí chữ .

Anh kia nói vơí cô này :

- Nếu thương thì thật tình,chứ đừng thương hại thì hại tôi lắm.


Cô đàn bà khều anh,bám nhẹ lấy cánh tay anh giữa đám bạn đang đứng xúm nhau trên sàn nhảy.Đêm cuối tuần nên mình phải vui,chỉ vài ly whisky pha chút coca thì vừa ca vừa hát để nhún nhẩy trên điệu nhạc.Khi hơi men ngấm vào huyết quản thì mình thấy mình yêu đời,mình khả ái ,mình bạo dạn.

Cô không phải là kẻ nhút nhát.Chỉ có anh chàng tóc ngắn này là thỏ đế mà thôi.Cô và anh làm ở văn phòng của hãng Samsung,chuyên về đề mục quảng cáo thương mại.Hai người ngồi hai văn phòng khác nhau nhưng cạnh nhau.Anh vào làm sau cô chừng sáu tháng nên thỉnh thoảng anh ta lúng túng nhờ cô chỉ dẫn vài thứ cần thiết.

Cô biết tỏng tòng tong là anh ta hay nhìn lén cô.Cô không đẹp,chỉ tầm cỡ vừa vừa,tóc ngắn như con trai kiểu dân thể thao,cô học đánh boxe từ nhiều năm nay nên dáng cô hơi cứng.

Đàn bà con gái khi biết ai dòm dòm nghía nghía mình thì chắc cũng khoái.Cô thì khác.Chả thà dòm thẳng,khen thẳng cho tiện việc,đỡ mất thì giờ.Ra biển,thấy núi,thấy biển đẹp thì cứ thẳng miệng mà chặc lươĩ rồi khen. Mắc gì mà im lìm ?

Có lần,đứng ở quầy máy bán cà phê giờ giải lao .Cô bắt quả tang hai con mắt anh ta nhìn mình .

Cô hỏi anh ,kiểu bậm trợn :

- Anh đang ngắm núi ?

- Núi ở đâu cô ?! Tôi...tôi chẳng thấy gì ?

Cô nhìn xuống cái áo hơi hở ngực của mình rồi nhìn lại anh ta. Anh hoảng hồn đỏ mặt quay đi chỗ khác rồi bỏ đi te te.Vài lần khác,mỗi lần họp hành,tán tụng về các hồ sơ làm chung,ánh mắt anh ta lờ lờ ngó chỗ khác mặc dù núi đồi vẫn thong dong thênh thang.Anh ta là người cổ điển.Nhìn cách ăn mặc thì biết,lúc nào cũng chemise dài tay,bỏ vào quần thẳng thắn,ăn nói nhỏ nhẻ đến độ rụt rè.

Mấy người bạn chung sở hay nhạo sau lưng mà cô nghe được :

- Tên này may mà chui rúc vào cái văn phòng này.Mững này cho chân bán hàng,chào hàng thì mình chỉ có vỡ nợ,đóng hãng.


Có lần,thử anh,cô châm chọc anh :

- Nè ông bạn ! Chắc ông chưa có ai yêu ông hết ha ông ? Tại ông nhút nhát hay tại má ông khó tính,ông ?

- Má tôi dễ thương lắm cô .Bà lại làm bếp rất ngon .

- Anh này lạ ! Tôi hỏi về ông chứ không bắt ông khai cái tốt và lý lịch của má ông.Trời !


Anh ta nhìn thoáng cô đồng nghiệp.Đôi mắt lém lĩnh có viền vẽ mắt khá sắc sảo của cô làm anh lẫn tránh.Anh thấy mình không được tự nhiên và anh lãng chuyện.Anh bâng quơ nói chuyện tình hình kinh tế,nói về hãng Trái Táo đang bị hãng Samsung cắn ráo riết.Chuyện của anh cũ mèm như lời lập đi lập lại của mấy tờ báo thị trường ăn tiền của Đại Hàn.Vậy mà cô lại thích hỏi thăm bắt chuyện vơí anh vì thấy anh tử tế hiền lành chứ không như những gã bạn trai đã đi qua vòng tay tình ái của cô.

Cô thuộc típ người thích phiêu lưu ,thích vui.Khoái lạng phố ngắm hàng,khoái ăn,khoái chưng diện nhảy nhót . ( Đời có là bao,không chơi,già ngoắc hết chơi ! )




Sàn nhảy càng lúc càng đông.Điệu nhạc đùng đùng uốn éo càng lúc càng khiêu gợi mê say.Con nhỏ bạn thân thấy cô đứng gần anh ta,ngứa mắt chạy lại,chen lấn kéo cô ra góc piste,nó uốn éo như con khỉ bị giật kinh phong rồi bỗng chợt tung cái váy đầm đang mặc của cô,nó sờ soạng đùi cô rồi ôm lấy cô,riết môi lên môi cô.Cô liếc về phía anh ta,anh ta thấy rõ hết dươí ánh đèn đang quét thẳng vào hai thân xác phụ nữ.Anh ta cầm ly rượu ,rời sân nhảy đi về phía quày bar.Dáng lẻ loi như thằng nhóc lạc mẹ.


Lúc hết bản nhạc,cô đi tìm anh .Thấy trong ánh đèn mờ mờ,ánh mắt có vẻ buồn hiu trách móc của anh.Cô thấy tội nghiệp anh.

Cô im ỉm nghe anh nói giữa bản nhạc chậm :

- Tôi đâu dè em là lesbienne há !!!


Cô nổi quạu.Tự ái muốn bợp cho anh ta một cái ngã lăn như bao lần cô đã hạ KO các đối thủ trên võ đài thi đấu.

Cô quàng cánh tay anh ta.Cô nhón gót lên vì hắn cao hơn cô một cái đầu.Cô nghe anh ta nói :


- Nếu thương thì thật tình,chứ đừng thương hại thì hại tôi lắm.



Ới trời! Ai nói vơí anh là tôi thương anh ? Mèn ! Cỡ anh mà là tình nhân và là chồng tôi,tôi đợp anh ngày hai ba cái.Tôi đang thương hại anh đó ! Hùng dũng lên chút,anh.Xìu xìu thì biết đâu có ngày ế quá phải quơ đại một thằng đồng bóng.Lúc này cùng thuyền,cùng hội thương nhau đầy đường - Tụi nó đang đòi làm đám cưới kià anh.

Cô nói vơí anh điều này.Anh ta nổi quạu bất thường,anh quơ tay,ôm quấn cô vào người.Môi anh dính chặt cô.Nụ hôn bất ngờ .Vũ bão,quấn chặt như keo dính thượng hạn.

Cô bần bật run run.Cô ư ư và cô quên hết tất cả những thằng người tình dỏm khác đã rời cô.



Không biết thương hay là hại nhau sau này.Chỉ biết là thương thử trước rồi tính sau.





________



CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..








DỄ NỰC _




- Dễ nực chưa kià !



Ngộ há ! Con nhỏ đó chìa môi phán câu ngon lành,giọng người nam nghe chất phát thật thà quá cỡ.Mà cái gì dễ thương đến dễ sợ vậy cà ?

Không lẽ cổ nói mình dễ thương ? Mà mắc cái gì để đến nỗi dễ sợ cơ chứ ? Ngoảnh đi,ngoảnh lại . À thì ra thế,cô đang nựng nịu một thằng bé con người dưng đang toe toét nhe hai cái răng cửa trắng bóc.Mắt thằng bé tròn vo ,bé có nụ cười đẹp,bé cười cả bằng mắt tròn như hai hòn bi.


Đứng sắp hàng ở quầy trả tiền,anh chàng sững sờ ngó thằng nhỏ rồi chợt thèm giống thằng nhỏ để được nựng mấy câu ( Lâu lắm rồi,chẳng ai nựng mình ) Cô nhỏ rời mắt khỏi thằng nhóc ngồi trên chiếc xe đẩy,đụng phải ánh mắt anh chàng.Chàng cười thấy ghét rồi hỏi tỉnh bơ :

- Mà dễ thương dễ sợ là sao cô ? Tôi không hiểu .


Cô nhỏ cũng mắc cười :

- Tui.... Tui cũng không hiểu là sao á .


Anh chàng thích câu dứt bằng chữ " á " như thế,bèn hỏi thêm :


- Bộ cô cũng thích con nít lắm há cô ?

Cô cười hiền lành,cặp mắt cô thấy hieên .Mái tóc đen tuyền của khuôn mặt cũng thấy hiền như vị tu hành - Em hiền như ...... )

Cô nói.Giọng nhỏ :

- Con nít ai mà không thích ha ông ?

- Ý trời ! Tôi nhớ lại hồi nhỏ,tôi cũng dễ thương như vậy á .


Rõ là vô duyên ! Tự khen,tự khoe mình ên.Đàn ông con trai mà bắt chữ á á ở cuối câu nói nghe giống mấy anh đồng bóng !

Anh chàng lỡ trớn bụm miệng không kịp.Lỡ đà làm luôn câu sau :

- Chèm ! Hồi nhỏ tui hay được nựng lắm á .

Lại cái a sắc á kỳ khôi.Cô nàng nho nhỏ ấy không để ý.Cô cười mím chi thấy dễ thương dễ sợ.Phần ai nấy trả tiền,cô cười như cái chào từ giã rồi quay đi.Anh chàng luýnh quýnh quên lấy lại tiền thối lại ở quầy thâu ngân, đi theo bước chân cô,theo cô ra tới bãi đậu xe.Thấy cô lui cui chất đồ hàng hóa,túi đựng vào cốp xe.Trên xe có người đàn ông và ba bốn đứa nhỏ kêu réo " Má ơi ! Má ơi ! Maman maman.... "

Anh chàng xịu mặt.Quê một cục. Tưởng là dễ thương ,tưởng là còn nhỏ nhít gì cho cam.Té ra là cái câu xưa xưa : Ra đường thiếp hãy còn son.Về nhà thiếp đã năm con cùng chàng " đúng ngay chóc.


Dễ ghét dễ sợ ta ơi !


Buồn cho một đống.Trời chiều mùa đông lạnh hơn.Thấy mà nực !





đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»