.
* Gái Quê - @nguyênhạ & đăng sơn.fr
4.
Chiều nhà quê, chiều ngày nào cũng mưa, nghe lách tách rỉ rả nước trên bè lá chuối ngoài hiên thấy buồn buồn sao đó. Ruột gan , lá lách cứ lâng lâng rầu rầu, tự nhiên Hớ thấy nhớ đám bạn trên phố . Chẳng biết tụi nó có nhớ đến mình không ?
Mưa rỉ rột rìa rào nặng hạt . May ở ở gian nhà trên cô còn nghe tiếng tía má lục đục hăm he nhau như con nít mới quen nhau, chơi đã rồi vùng vằng giận hờn nhau vì ba cái lãng nhách .
Nghe giọng tía nói như hầm hừ má :
- Tui mà biết bà dữ dậy, sao hồi đó tui nhắm mắt lấy bà chi ?
Má ghè lại chẳng tha :
- Tui nhớ tại hồi đó , ông cứ tò tò theo tui, ngày nào cũng ghé . Thấy cái mặt là thấy chán nhách .... Ai dè ...
- Hơ hơ . Dị mà tui ngó cái mặt bà là tui biết bà đã chịu đèn . Phải dậy hăm , bà kia ?
Má tủm tỉm, cười cười . Cô thò đầu len lén ngó hai ông bà rồi cũng bật cười mình ên . Tự dưng, cô nghĩ đến thằng cha " gà mái " kia . Lâu quá, không thấy gã kể từ bữa chiều mưa đầu chợ . Nghe hắn nói hắn đi mấy hôm để tính toán giấy tờ làm ăn . Cô ờ ờ rồi quên lững .
Cô chợt thấy mình quá vô diuên khi nói với tía một cách tự nhiên :
- Tía nè . Con thấy lâu rồi, tía không kêu chú Tám qua nhậu nữa ? Bộ tía có chuyện gì hục hặc với chú ấy há tía ?
- Sao bữa nay mày đổ chứng một cách ngang xương dị hả , con gái . Mày nói mày ghét thấy đàn ông nhậu nhẹ mà ?
- Thì ... thì đàn ông có chút rượu thấy vui vui mà tía ?
Tía má ngó nhau rồi quay qua ngó cô . Má cười cười :
- Á ! Á ! Tao hiểu rồi ....
Tía của má là một người đàn ông rất thông minh . Ông đưa tay khều khều vai má . Má on ẻn như hồi còn con gái . Họ không nói ra , trong bụng họ có bài hát tên là " Phải lòng con gái bến Tre " .
Nhìn thấy hai nụ cười đồng lõa của tía má, cô quê lắm . Hây hẩy bỏ đi một mách . Mở cái máy phát thanh, tự nhiên họ phát ra bài Tiếng hát chim đa đa của tay ca sĩ nào hát, nghe buồn não ruột . Càng nao nao, càngthèm một tiếng chuyện trò .
Mưa làm sao biết nói . Mưa chỉ muôn đời làm ướt người ta .
* Gái Quê - @nguyênhạ & đăng sơn.fr
4.
Chiều nhà quê, chiều ngày nào cũng mưa, nghe lách tách rỉ rả nước trên bè lá chuối ngoài hiên thấy buồn buồn sao đó. Ruột gan , lá lách cứ lâng lâng rầu rầu, tự nhiên Hớ thấy nhớ đám bạn trên phố . Chẳng biết tụi nó có nhớ đến mình không ?
Mưa rỉ rột rìa rào nặng hạt . May ở ở gian nhà trên cô còn nghe tiếng tía má lục đục hăm he nhau như con nít mới quen nhau, chơi đã rồi vùng vằng giận hờn nhau vì ba cái lãng nhách .
Nghe giọng tía nói như hầm hừ má :
- Tui mà biết bà dữ dậy, sao hồi đó tui nhắm mắt lấy bà chi ?
Má ghè lại chẳng tha :
- Tui nhớ tại hồi đó , ông cứ tò tò theo tui, ngày nào cũng ghé . Thấy cái mặt là thấy chán nhách .... Ai dè ...
- Hơ hơ . Dị mà tui ngó cái mặt bà là tui biết bà đã chịu đèn . Phải dậy hăm , bà kia ?
Má tủm tỉm, cười cười . Cô thò đầu len lén ngó hai ông bà rồi cũng bật cười mình ên . Tự dưng, cô nghĩ đến thằng cha " gà mái " kia . Lâu quá, không thấy gã kể từ bữa chiều mưa đầu chợ . Nghe hắn nói hắn đi mấy hôm để tính toán giấy tờ làm ăn . Cô ờ ờ rồi quên lững .
Cô chợt thấy mình quá vô diuên khi nói với tía một cách tự nhiên :
- Tía nè . Con thấy lâu rồi, tía không kêu chú Tám qua nhậu nữa ? Bộ tía có chuyện gì hục hặc với chú ấy há tía ?
- Sao bữa nay mày đổ chứng một cách ngang xương dị hả , con gái . Mày nói mày ghét thấy đàn ông nhậu nhẹ mà ?
- Thì ... thì đàn ông có chút rượu thấy vui vui mà tía ?
Tía má ngó nhau rồi quay qua ngó cô . Má cười cười :
- Á ! Á ! Tao hiểu rồi ....
Tía của má là một người đàn ông rất thông minh . Ông đưa tay khều khều vai má . Má on ẻn như hồi còn con gái . Họ không nói ra , trong bụng họ có bài hát tên là " Phải lòng con gái bến Tre " .
Nhìn thấy hai nụ cười đồng lõa của tía má, cô quê lắm . Hây hẩy bỏ đi một mách . Mở cái máy phát thanh, tự nhiên họ phát ra bài Tiếng hát chim đa đa của tay ca sĩ nào hát, nghe buồn não ruột . Càng nao nao, càngthèm một tiếng chuyện trò .
Mưa làm sao biết nói . Mưa chỉ muôn đời làm ướt người ta .






![[:D]](/images/smiley/s2.gif)