.
- Một cô Psy ở NewYork . .
.
....
Trời thương nên vừa hết tuyết .
Cô đứng ở tầng lầu cao nhìn xuống đường . Cái nhà chọc trời cao quá nên cô thấy ở dưới các ngã phố như những con kiến đang bò chậm chạp
Cà phê của USA quá dở, nhạt tèo tèo nên cô bỗng chợt thèm mùi cà phê của Paris cho dù cô không biết uống cà phê .
Đang nghĩ ngợi lung tung thì cô thấy có cái tin nhắn ở mail :
" Chào Táo !
Cô Psy Táo khỏe không ? ...
Cô đã cắn ai chết chưa , cô ?
Tôi nói với cô rồi, cái nghề này dễ làm mình nổi cơn lắm " ...
Hạ hoả nha , cô ! "
Cô đọc xong lắc đầu . Tóc rung rinh trên bờ vai .
Từ lúc quen với anh, cô phát hiện ra là chưa có ai kỳ lạ như anh .
May là sau bao nhiêu năm, đi học ra, hành nghề nên cô chịu khó hiểu được anh .
Cô đã thử làm những bảng phân tích về con người của anh . Kiêu căng giả vờ . Kiêu ngạo nửa vời với nụ cười khinh bạc .
Cô ghét nhất là đôi mắt nhìn đời có vẻ đấm đá của anh .
Nếu anh mà cởi cà vạt, cởi veston để choàng cái áo jean , quần jean bạc thếch để lạng phố phường , anh mà vào khu xóm du đãng , có lẽ anh sẽ mềm người vì nhìn bản mặt là thấy muốn đục rồi .
Người ta có hai bộ mặt . Vậy mà anh có nhiều bộ mặt .
Anh diễn tuồng như tài tử phim tàu .
Anh đùa giỡn như đang nói thật . Chẳng biết lúc nào thì anh buồn thật sự ( kể cả lúc anh bị đào đá )
Ngày kia ở phố Paris nhiều cứt chó , ngồi quán nước, tò mò , hỏi anh :
- Có khi nào anh buồn không ,anh ơi ?
Anh nhìn sâu vào mắt , lèo nhèo :
-Nè em ! Gặp anh thì cất hộ anh cái tật hay hỏi thăm kiểu Psy của em đi . Anh không phải là con bệnh của em .
Anh uống cạn tách cà phê :
- Nếu em cứ lì , lì mà hỏi nữa thì anh sẽ giận em ...
Thế là cô không hỏi gì nữa để ngồi nghe anh kể chuyện . Anh kể lúc anh nổi khùng móc trong hộc bàn ra cây súng lục để rượt thằng bạn đồng nghiệp chạy quanh văn phòng .
Cô tròn mắt, nói anh khùng .
Anh cười . Lại thấy anh đang hiền , hiền .
Vậy mà thấy vui vui khi có anh .
Cô biết là cô cần anh để vui và cô nhủ thầm trong bụng là không bao giờ cô yêu anh .
...
Đáng lẽ cô đã lờ đi lời nhắn ở mail . Nghĩ lại, thấy tội nghiệp anh, cô nhảy ngón tay trên phím chữ :
" Chưa thấy ai kỳ như anh . Làm Psy không phải để cắn ai . Coi chừng em sẽ cắn anh như đang ngoạm một trái táo ở N.Y "
Đúng là khùng .
đăng sơn.fr
...
Một Ngày ở phố Trái Táo .
Cô đẩy xấp giấy tờ sang một bên khi thấy đã mỏi mắt . Căn phòng làm việc nhìn từ cửa kính rộng có nỗi thinh lặng đến lạ lùng . Bình thường cô không sợ hãi sự lặng thinh vì là người nội tâm . Cô biết tránh những chỗ quá náo nhiệt đến độ ồn ào . Giữa khoảng yên ả của một bờ suối, một rừng cây và những khu phố thưong mại , cô chọn chỗ thoáng mát để thả chân đi dạo và nghe tiếng chim hót .
Uống một ngụm nước , đứng ở khung kính ngó xuống đoàn xe đang chạy ở lòng Lower Mannhattan, cô nghĩ đến anh nên mở điện thoại gọi .
- Anh đang làm gì ? Có cái gì vui không ?
Giọng bên kia lèo nhèo :
- Vừa tiếp xong một mụ đã làm anh muốn nổi khùng ?
- Trời ơi ! Sao lại gọi thân chủ của mình là mụ vậy ,anh ? !
- Tại anh thấy anh kỳ khôi mà . Nhỏ đừng phá anh , anh đang làm giấy tờ để gửi đi . Mai mốt nói chuyện sau nhé ...
Chưa kịp ừ hử thì bên kia cúp máy . Cô thở dài biết là lửa đang cháy ở đít hắn . Cô còn nhớ có ngày kia hắn đã viết về những mụ khùng nạn nhân của hắn :
" * PHẢI LÀM SAO ?
Người đàn bà hỏi có vẻ nóng lòng :
- Ông thấy sao ? Bệnh tình của tôi có nặng lắm không ?
- Theo bà, thế nào là nặng và thế nào là không ?
- Làm cách nào thoát được cái mâu thuẩn vừa muốn bỏ việc làm, vừa không muốn nghèo đói của mình ?
- Theo Bà, thế nào là nghèo đói ?
- Ông có bao giờ bị nghèo đói chưa ?
- Có. Thời quá khứ, lúc tôi còn đi học, chưa ra trường.
Người đàn bà có thân hình hấp dẫn nhăn mặt :
- Tôi nghĩ cái đói khổ thời ấy của ông khác cái của tôi.
- Này bà. Tôi nghĩ bà đang đổi cái vai trò giữa tôi và bà. Bà đến đây để nghe những câu hỏi của tôi chứ không phải để tra khảo tôi.
- Tôi ghét những người khó chịu như Ông.
- Bỏ cái chuyện ghét hay thương đó đi. Ghét hay thương, bà cũng phải trả tiền khám của tôi như thường.
Tò mò hiện trong cặp mắt đẹp :
- Ông cũng là một người bị ám ảnh vì tiền ?
- Nghề nghiệp của chúng ta khác nhau - Và người đàn bà đẹp rơi nước mắt...
- Ông khinh cái nghề của tôi ? Nghề của tôi tuy không vốn nhưng có thể giúp bọn đàn ông đỡ phải hiếp dâm, làm bậy.
- Không có bà, họ vẫn làm bậy được như thường.
- Nè ông, những câu đối đáp của ông làm tôi nhức đầu, nhức óc.
- Sắc đẹp và sự thông minh của bà cũng làm tôi đau đầu.
Nước mắt ngừng, để cảm động ùa đến trên gương mặt người đẹp :
- Điều ông vừa nói là thật ư ? Ông thấy tôi đẹp và thông minh ư ?
- Bà có hai điều ấy để lũ đàn ông điên đảo và họ khổ vì bà.
Người đẹp trở lại cơn cứng đầu, cãi :
- Họ bỏ tiền để mua vui và giải quyết trong một chốc lát, ông nói sai rồi. Họ không khổ vì họ chẳng bao giờ yêu một người đàn bà phong sương mãi. Tôi muốn thoát ra khỏi cái nghề này. Phải làm sao hở ông ? Tôi xài tiền lớn quen rồi. Thoát ra tôi sẽ rơi vào tình trạng túng hụt.
- Bà có tin rằng người ta luôn luôn có một vài giải pháp không ? Trời sinh voi, trời sinh cỏ.
- Tôi không phải là một con voi ông ơi !
- Bà muốn làm con gì ?
- Tôi đã và đang làm một con điếm. Khi trời về sáng, tôi cảm thấy cô đơn đến tột cùng. Tôi phải làm sao ?
Tôi phải làm sao ? Tôi sẽ làm gì ? Tôi phải tìm được cách nào để tự giải thoát khỏi cái Tôi của mình ?
Đó là những câu hỏi khó khăn nhất cho cái nghĩa to be or not to be. Bao nhiêu quyển sách triết đã đặt câu hỏi và có bao nhiêu người đã tìm thấy câu trả lời cho riêng mình ?
Buổi chiều chìm xuống ngoài cửa sổ .
Người đàn bà đứng dậy sửa soạn rời phòng khám. Bà nói : "Tối nay tôi sẽ không đi làm. Tôi muốn nghỉ ngơi một bữa để suy nghĩ. Nghĩ về con đường đã đi qua với bao khó nhọc, nghĩ về con đường đang còn dài trước mặt".
Đôi mắt đẹp mở to ngạc nhiên khi thấy tờ Note honoraire đề hai con số 0 sau bốn lần đến tư vấn. Đôi mắt hỏi :
- Tại sao ông không lấy tiền ? Ở đời này có gì là miễn phí đâu. Đừng làm như thế, tôi bị chạm tự ái và mang nợ. Này… ông…. Hay là để tôi trả công cho ông theo cái kiểu của tôi ? Tự dưng tôi đâm ra thích cái mặt giả vờ đóng kịch lạnh như tiền của ông và tôi muốn hậu tạ sòng phẳng.
- Nè bà cố nội ! - Tôi lầm rầm và nói to - Bà muốn tôi ra toà vì cái tội…
- Nếu tôi không nói. Ông cũng không nói. Ai biết ?
Câu trả lời là Không !
Không ai nói, không ai tiết lộ nhưng cái lương tâm nghề nghiệp vẫn có tiếng nói riêng của nó. Giàu hay nghèo cũng nên cần có lương tri. "
Lần ấy, đọc xong câu chuyện như thế, cô phang anh, cô nói là anh xạo ke vì có mấy đời mèo mà chê mỡ dâng đến tận miệng mèo .
Anh sưng mặt như con gái đang ế chồng :
- Anh không phải là con mèo . Anh có sao kể vậy . Ngành việc của em khác hẳn anh .
Cô chống chế :
- Em thấy cách nói chuyện với thân chủ của anh cộc lốc khô khan lắm . Cách của anh xưa rồi . Thời bây giờ , người ta thay đổi phương pháp để gần gũi với bệnh nhân hơn . Họ đến tìm mình với những tâm trạng , mình nên tìm hiểu những thứ Vì Sao và Tại Sao một cách nhẹ nhàng . Phải vậy không ?
Anh gật đầu một cách ngoan ngoãn và đổi đề tài khi nói :
- Mang anh về nhà, làm bếp, làm cái gì ngon ngon cho anh ăn đi . Khi anh đói bụng, anh không muốn em là kẻ đối thủ của anh . Việc ai nấy làm nhe em .
Vì mệt mỏi, không muốn làm bếp nên cô đãi anh ở một cái bàn trải khăn màu vàng sát nhà hàng ăn nhìn qua cửa kính thấy dòng sông Seine của anh . Trong lúc ăn uống, cô dụ khị anh kể về những chuyện tình và anh đã tránh nói về những chuyện tình đã phải nghe trong nghề nghiệp .
Ánh đèn trên những cây cầu chia Paris ra làm hai phía lung linh và ấm như ngụm vang để đúng độ ở thứ không khí có bài hát cổ điển La Vie en Rose . Anh đã gọi người bán hoa dạo mua tặng cô hai đóa hoa hồng màu trắng .
Ánh mắt như con mèo của cô đã nhìn anh chầm chập, thắc mắc :
- Sao lại là hoa hồng màu trắng ha ?
- Vì em không phải là người yêu của anh để có màu hoa hồng nhung . Màu trắng tượng trưng cho sự thanh khiết của tâm hồn em .
Cô giữ im lặng khi chẳng biết nói năng gì trước gã đàn ông có lẽ đã sinh nhầm thế kỷ .
2.
Hôm nay đã là một tuần cô kẹt lại ở Newyork . Công việc đè cô đến tức ngực, cô chán ghét đến tận cùng những buổi họp với thứ ngôn ngữ nghe đến lạnh người , những chỉ số , những chỉ tiêu, những thống kê về tội phạm không bao giờ làm cuộc đời này đẹp hơn . Cô tránh phàn nàn khi điện thoại về thăm cha mẹ .
Lúc còn bé , mỗi lần thấy bố đi làm về , vẻ mặt có vẻ buồn bực, cô hay xà vào lòng bố, bám lấy cổ ông thủ thỉ , thế là bố lấy lại sự dịu dàng của tiếng cười và những cái chụt chụt trên gò má con gái . Cô biến thành niềm vui của cha mình . Bây giờ , mỗi lần gặp bố , cô tránh kể những gì làm bố mình buồn .
Cô có một cái hồ nước để có khi trút nỗi buồn, những điều khó xử vào đó : Là anh .
Chỉ cần anh im lặng nghe ngóng và có khi không tìm cho cô cái giải pháp nào đáng kể . Trong khoa tâm lý học có điều đã phân định sự khác biệt giữa hai giới tính như sau :
- Đàn bà thích kể lể , tâm sự , thích sự được lắng nghe , cảm thông .
- Đàn ông vụng về ở lời nói và hay tìm giải pháp tức thì để giải quyết vấn đề .
Sau một tuần ngộp ngạt giữa đường phố lúc nhúc với hình ảnh những chiếc taxi màu vàng với những tài xế đen thui thui, cô thèm thấy màu vàng khác nên ghé khu phố tàu ăn mì, ăn điểm xấm và nghe tiếng xì xào ồn ào của họ .
Cô dạo phố kiểu sốp ping , thấy những cặp loa nghe nhạc made in France được nhập cảng ở những cửa hàng hifi HD , cô nghĩ đến anh với những bản Jazz Blues mà anh hay nghe và ngẩn ngơ .
Thay vì mua tấm poster card của NY gửi anh, cô tìm ở net những tấm ảnh của phố Trái Táo và ấn ngón tay vào phone gửi đi .
Anh trả lời :
- Cám ơn nhiều nhưng anh đã chán nhìn cái hình tượng thần tự do ấy rồi , em . Ở NY, anh chỉ thích những galerie tranh vẽ và đi nghe nhạc ở mấy quán chơi nhạc da đen .
Hãy chụp ảnh mấy bờ biển gửi cho anh ...."
Grrrr . Grưưưưưư . Cái gã này kỳ ! Trời đang lạnh . Lỡ tôi ra chỗ lạnh, tôi trúng gió .
Giọng anh ấm như lúc Paris đang là 5 độ C . Cô nghe tiếng gió từ bên kia máy . Cô đoán là anh đang đi bộ ở bờ sông nên trêu anh :
- Ông nè . Coi chừng bị mấy cô tóc vàng bắt cóc .
- Xời ! Ai mà thèm khênh anh chi cho mệt .
Cô choàng thêm cái áo lạnh , kéo khăn che kín vùng cổ , nhìn bóng mình qua gương kính một cửa hàng rồi nghịch ngợm :
- Rảnh hăm ? Có muốn bay qua đây một tuần dưỡng sức hăm ?
- Rồi anh sẽ ở đâu, ngủ đâu ? Chèo queo ở khách sạn buồn lắm . Về chỗ em thì anh không dám đâu . Đêm hôm khuya khoắt , lỡ có gì .....
Cô thấy tức cười khi hình dung vẻ mặt đang đóng cải lương ấy , nín cười, cô lại trêu gan :
- Hay là em thử làm người yêu trong vòng chỉ một tuần với anh ? Xem sao ?
- Trời mẹ ơi ! Không dám đâu . Lỡ em yêu anh thật thì lại khổ thân em . Anh để em lành lặn để đi tu .
Rồi anh im ru . Chẳng biết anh đang và sẽ nghĩ gì . Cô đoán thầm thầm là ở mỗi chỗ anh đã đi ngang, có vài chỗ anh đã để lại một góc tim . Tim đi lạc hoang đàng ở Toronto, ở Los , ở Vancouver cổ kính, ở những nhà sách khu phố Bolsa mà anh đã ghét thậm tệ vào một mùa hè .....
Buổi tối bên kia Central Park đang xuống lừng lững , cô vẫy chiếc taxi, chui vào lòng xe, ông lái xe đang để bài " Để Quên Con tim " bằng anh ngữ , cô khều vai ông , nằn nì :
- Tìm cho tôi nghe bài So romantic được không ?
Đêm nay về nhà , cô sẽ thức khuya để nghe nhạc và hình dung đến những bước chân đi dạo trên vỉa hè Paris với anh . Chẳng cần anh nói gì , kể gì cả . Ở những khu phố khác lạ với Newyork , âu châu vẫn muôn đời là âu châu, cổ kính và có pha chất dịu dàng như anh ......
đăng sơn.fr
( Viết chung với @nguyênhạ )

dangson.fr
...