📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Cuộc sống thật và giả

120 trả lời, 16.628 lượt xem — Trang 1 / 5

Cuộc sống thật và giả


Con người, lúc sinh ra, hoàn toàn trần truồng. Lúc lớn lên, họ tập che đậy. Nhưng khi tình cảm trai gái lên cao độ, họ lại trở về trạng thái ban sơ khi mới chào đời. Lúc mất đi, do ý muốn của thân nhân, người mất được tận liệm quần áo đàng hoàng. Do đó, cuộc sống giả và thật chỉ là tương đối, dù hiểu theo nghĩa cụ thể hay theo cách lý luận đạo đức.

Ngày xưa, trên báo thường có mục ”Tìm bạn bốn phương”. Một cảnh bát nháo ...và cũng vui vui. Bởi, họ lên mục này để tìm bạn (thật sự thế ...) ...nhưng bạn kiểu nào ..thì đủ kiểu, đủ hạng người. Nhưng, vui nhất là có những anh đực rựa lại giả gái ...và ngược lại.

Ngày nay, thời buổi điện tử, có trang facebook, qua đó, người ta cũng có thể tìm bạn. Có những vụ đã tiến đến hôn nhân (ở với nhau có lâu không thì chưa biết) ...nhưng cũng có đôi vụ, sau khi tìm đến nhau ...kết quả là cái xác của người con gái được tìm thấy ở đâu đó.

Ông bà có câu nói rất đúng: ”Dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người”!...Tóm lại, cái ”duyên” trai gái gặp nhau thật là không nói sao cho hết được. Bởi, có người có tình yêu một chiều (trong thơ văn cũng như ngoài thực tế). Có khi họ gặp nhau trực tiếp, tìm hiểu nhau khá lâu ...rồi cũng chẳng đi đến đâu. Nhưng, đôi khi do ”Tiếng sét ái tình” ..họ chỉ quen nhau một thời gian ngắn, rồi lập gia đình ...và ở với nhau đến tóc bạc răng long. Rồi người giàu yêu kẻ nghèo ..người đẹp trai, đẹp gái ..yêu kẻ có tật bẩm sinh ....

Nói chuyện gần đây nhất là trường hợp ông Fridtjof Nansens, người Na Uy.
(Bạn đọc vào Google.com, thử xem có bài viết về ông này không)

Người đàn bà ông yêu là người Mỹ. Bà ta nhỏ hơn ông ấy 30 tuổi. Tuy thể chất không bị bệnh ...nhưng cuộc sống tình ái của bà có lẽ hơi khác thường. Bà ấy có ba người chồng ...và cả hàng trăm người tình. Thế mà ông ấy phải lòng !...

Không biết ông ấy có bệnh gì hay không ...hay vì trái tim quá nóng bỏng mà gửi thư kèm theo hình (trần truồng) của ông đến bà ta. Eric Utne, một người Mỹ gốc Na Uy, tác giả cuốn sách mới được phát hành (có thư và cả hình), là cháu nội của bà Brenda Ueland, người tình của Nansen.

Ở Mỹ, người ta chỉ lấy phần khỏa thân bên trên, cắt bỏ phần bên dưới. Nhưng, tại Na Uy, họ để nguyên. Ông Nansen chết năm 1930, thọ 79 tuổi. Bà Brenda chết năm 1985, thọ 94 tuổi. Ông được xem là một danh nhân của Na Uy (có bài viết gọi là ”anh hùng”). Nhưng câu chuyện tình cảm đó xảy ra đã hơn 70 năm rồi, kể từ ngày ông ấy chết. Có lẽ người Na Uy có óc thực tế (?) khi họ muốn trả lại sự thật cho quá khứ ... dù là quá khứ tốt hay không của môt người có danh tiếng.

Còn đảng CS ở Việt Nam, để làm lợi cho chế độ, họ đã cho ông Hồ một cuộc sống giả tạo!!....



Đặng Quang Chính
Đăng nhập để trả lời
0


Hòn đá


Mặt nước yên phẳng của dòng sông khiến tôi nhớ lại mặt ao hồ khá rộng trên đường từ trường về nhà, của thời còn niên thiếu. Nhớ lại mặt ao hồ đồng thời khiến tôi nhớ lại thú phá phách hồi còn nhỏ. Hễ mỗi lần có dịp đi ngang hồ, các bạn và tôi hay chơi trò ném đá trên mặt nước ao. Nhưng, ý nghĩ thoáng qua đó bị khựng lại vì xe không chạy thẳng mà quẹo phải, vào thị trấn nhỏ; thị trấn Long An.

Tôi chợt nhớ đến dự định của anh bạn già đôi ba hôm trước đay. Anh ay nói rằng, trong chuyến về quê của anh ấy lần này, khi trở lại thành phố, cả toán sẽ ghé đến nhà của một nhạc sĩ...và anh ta sẽ là người trực tiếp vào thăm gia đình người nhạc sĩ tài ba –và can đảm–. Chúng tôi ngồi trong xe, chờ anh ta thực hiện việc làm đó.

– "Tụi mày đứng yên...để tao cho nó một cục đá". Anh bạn to con nhất trong đám hùng dũng la lớn.
Anh chàng vừa tìm một cục đá to nhất và cười cười khá to tiếng như để dằn nỗi lo sợ của đám bạn. Bên kia bờ hồ, một vật gì khá lớn, nổi trên mặt nước, có hình dạng như cái đầu của một con rắn. Cục đá rớt quá giữa hồ, tạo nên tiếng "ùm" và hình thù như cái đầu rắn biến mất. Đám bạn la ó vang trời...phần như tán thưởng cách giải quyết vấn đề của anh bạn to con, phần như muốn xóa tan nỗi sợ còn vương vấn trong lòng.
– "Tụi công an này gớm lắm!...Lần trước, chúng thả Việt Khang về...nhưng canh chừng quanh nhà 8 (10) tên". Người tài xế ngồi phía trước nói.
– Công an được trả lương để chỉ làm một việc như vầy thôi mà!....
– "Không chừng anh chàng xe ôm phía trước đang theo dõi xe chúng ta. Lát nữa, nếu nó đi theo phía sau xe thì đích thực là nó rồi....". Người khác thêm vào.
– Mấy anh chàng đang ngồi nhâm nha cà phê ở quán bên hông xe hình như có vẻ ngó chừng theo chúng ta đấy.
– Màng lưới công an của chúng xem như dầy đặc, có mặt khắp mọi nơi.
– Ngân sách dành cho Bộ Công an của chúng không thua gì ngân sách dành cho quốc phòng. Công an là cánh tay mặt của nhà nước mà !...
– Ở xứ người ta, ngân sách dành cho giáo dục cao hơn an ninh, quốc phòng. Trừ khi có dấu hiệu sắp có chiến tranh, ngân sách bộ này mới được ưu tiên.

Mấy ông uống cà phê, nếu có để mắt theo dõi cũng là chuyện đương nhiên. Đoạn đường Nguyễn Văn Nguyễn này cắt ngang đường chính, con đường chạy dọc theo bờ sông, không đông người qua lại, dù là ngày Chủ nhật. Hơn nữa, anh "to con" kia, người bạn trong nhóm chúng tôi, không biết hẻm nào dẫn vào nhà Việt Khang, nên cứ đảo đi đảo lại hai ngõ hẻm bên kia đường.

Nhớ lại lần anh bạn "to con" khi trước, quăng cục đá to tướng, tôi không khỏi phì cười. Anh ấy có nhiệt tình, nhưng sức người có hạn. Do đó, hòn đá chỉ vượt quá phân nữa cái hồ đó rồi rơi xuống. Tuy nhiên, thấy đầu con rắn biến mất, anh ấy tưởng việc mình làm đã thành công như mong muốn.

Anh em ngồi trong xe hơi sốt ruột. Có người cho rằng, chắc anh ta đã gặp được gia đình Việt Khang và đang thăm hỏi gì đó. Một anh khác, giòng giõi hoàng gia triều Nguyễn cuối cùng, hăng hái nhờ người tài xế đặt cái dĩa Asia trở lại trong hộp máy. Hôm qua, anh ta đã nhờ thử, nhưng đĩa chỉ chạy trong chốc lát rồi ngưng. Giọng anh ta sôi nổi khi nói về nội dung của cái đĩa này làm mọi người bị lây nhiễm, dù rằng, chưa nghe được cái đĩa ấy một cách chi tiết. Không có "đồng chí" đi cùng, nên cảm hứng anh ta chưa được vặn lên hết cỡ!...Anh "đồng chí" muốn nói ở đây là một người bạn khác trong nhóm, một buổi tối ở nhà, khi mở băng nhạc của Asia, tựa đề "Anh là ai" và "Triệu con tim, triệu tiếng nói", anh ấy đã bật khóc.

Sau này, khi nhắc lại câu chuyện ném đá đuổi rắn, ai nấy đều cười...nhưng cũng cho đó là một kinh nghiệm hay. Anh chàng "to con" có vẻ đắc chí, nhưng không lâu sau, cái đầu ấy nổi lên trở lại....và dường như tiến đến gần hơn, về phía chúng tôi. Không ai bảo ai, mọi người đều kiếm ra một viên gạch. Nhưng, có tiếng góp y, cho rằng, nên kiếm những miếng đá có bề mặt phẳng lớn, để có thể ném xa hơn, hướng về phía cái đầu rắn đó. Lần này, không phải chỉ là những tiếng động đánh "ùm" xuống lòng nước của ao, mà còn là những phi đạn bay veo véo...bao xung quanh cái đầu đó. Cái đầu biến mất rất lâu trước khi chúng tôi không báo trước, cùng nhau hè ù chạy khỏi nơi đấy.

Không phải anh chàng "to con" ngày xưa, anh chàng "to con" trong nhóm lần này, đã rời khỏi đầu ngõ, tiến về phía xe chúng tôi. Cái áo sơ mi màu bên trong bị chìm hẳn bởi cái áo khoác ngoài, có hình vẽ rằn ri, như áo những biệt kích của quân lực VNCH khi xưa. Cái nón cũng rằn ri không kém. Trước năm 1975, anh ta cũng đội kiểu nón ấy, nhưng màu nón toàn màu vàng; như nón của những anh lính đi theo đoàn viễn chinh, tạo thành thuộc địa của nước Bỉ, tại các quốc gia ở Phi Châu. Cái màu vàng rực rỡ của ngôi sao trên nền lá cờ đỏ, của thời nằm trong Ban trí Vận thuộc Thành đoàn trước năm 1975, đã tạo nên dáng dấp một giáo sư Vật ly ngang tàng; một ông trí thức có trái tim, vì đã yêu chủ nghĩa CS ở tuổi 30(40). Nhưng cái màu vàng đó đã bị anh ta ném đi sau năm 75, khi lý trí đã được đặt ở trên đầu.

– Tội nghiệp quá !...Vợ Việt Khang đã đưa đứa con bị bệnh về ở với ngoại của nó. Mẹ Việt Khang nói thêm, cũng may là bà ngoại của Việt Khang đã bị bệnh lãng trí; nếu không, chắc bà ta không chịu nổi sự đau khổ như thế này. Anh bạn "Trí vận" của chúng tôi thuật ngay điều này khi xe vừa rời địa điểm.
– Có biết Việt Khang đang bị giam ở đâu không?
– Đang bị giam ở Bố Lá. Sau tết sẽ bị đưa về Hàm Tân
– Bà mẹ Việt Khang có hỏi anh gì không?
– Bà ấy có hỏi tôi từ đâu đến
– Tội nghiệp quá !...Vợ Việt Khang đã đưa đứa con bị bệnh về ở với ngoại của nó. Mẹ Việt Khang nói thêm, cũng may là bà ngoại của Việt Khang đã bị bệnh lãng trí; nếu không, chắc bà ta không chịu nổi sự đau khổ như thế này. Anh bạn "Trí vận" của chúng tôi thuật ngay điều này khi xe vừa rời địa điểm.
– Có biết Việt Khang đang bị giam ở đâu không?
– Đang bị giam ở Bố Lá. Sau tết sẽ bị đưa về Hàm Tân
– Bà mẹ Việt Khang có hỏi anh gì không?
– Bà ấy có hỏi tôi từ đâu đến...Tôi có nói là tôi từ thành phố Sài Gòn xuống với một số anh em.
– Trước khi ra về, anh có nói gì thêm không...?
– Có gửi một số tiền vì thấy gia đình anh ta nghèo túng quá!...

Sau lần ném đá đuổi rắn ấy, chúng tôi nghiệm ra rằng, để đánh đuổi con vật dữ, cũng như đánh đuổi kẻ thù hung hãn nào đó, phải đánh cả bằng điểm và diện. Không chỉ tạo nên một tiếng vang rồi tắt ngụm mà phải bằng mọi cách, cứ theo khả năng riêng, mỗi người mỗi nhóm...tìm yếu điểm của địch mà nhắm tới, như các miếng đá phẳng mặt được phóng veo veo vào đầu con rắn. Trước đây, chúng ta có "Tiếng bom Sa điện" nhằm thanh toán tên Toàn quyền Pháp hung dữ...nhưng, sau đó, còn có thêm những cuộc nổi loạn khác như của Đội Cấn, của Nguyễn Thái Học..v..v...nên mới tạo được thắng lợi cuối cùng.

– "Mình không khả năng làm được như anh ấy, nhưng tôi sẵn sàng ủng hộ những người làm những việc vì sự công bằng và lẽ phải".

Cái ông giáo sư ngang tàng ngày nào vẫn còn tiếp tục nghiêm chỉnh đi theo con đường ly tưởng của mình, đã được vạch ra từ ngày mới bước chân vào ngưỡng cửa Trung học. Điều này không là sự thổi phồng quá đáng. Mỗi tháng, ít ra là một lần, anh ta về lại quê nhà, phát tiền cho mấy đứa trẻ con nghèo khổ, cho tiền người già, kẻ đau yếu. Ngoài ra, anh còn bỏ tiền xây một số cầu, để bà con có đường đi lại thuận tiện, ngang qua những kinh rạch trong làng, nơi quê của anh ta.

Xe rẽ ra đầu cầu, nhắm hướng Sài Gòn trực chỉ. Trên đường về, giòng người và xe vẫn bình thản trôi nhanh. Duy trên Xe, mọi người vẫn còn băn khoăn về trường hợp của Việt Khang. Bản nhạc, dĩ nhiên, do anh ta làm lấy. Nhưng, mục đích, như mẹ của anh ta kể lại là, anh ấy nói, nếu không đưa lên mạng thì làm ra để làm gì. Nhưng mọi người vẫn thắc mắc về cái điểm tựa để "mặt phẳng" bản nhạc của anh có sức đẩy tới. Nếu bản nhạc chỉ như hòn đá to, gây một tiếng "đùng" to lớn, làm sóng lan tỏa chốc lát rồi lụi tàn...điều đó cũng nên, nhưng không hoàn toàn tạo nên chiến thắng tối hậu, quyết định. Riêng tôi, mong rằng, các bạn trong nhóm, sau chuyến đi thăm một người vì tương lai đất nước, sẽ bằng mọi cách phổ biến tấm gương này đến nhiều người khác.


Đặng Quang Chính
Sài Gòn 30.01.2013
21:00
Đăng nhập để trả lời
0
 
Nữa nạc, nữa mỡ
 
 
Bài này được viết qua lăng kính văn nghệ về thái độ chính trị của một số người, trong đó có ông Alan Phan. Nhưng người viết, qua bài này, nhớ lại ông ấy, lúc sinh thời, đã có một số "khẩu vị" văn nghệ giống như người viết. Do đó, bài có tính gợi nhớ hơn là mang tính công kích. (Vả lại, ông ta đâu có còn hiện diện nơi đây để chúng ta phê bình, khen hay hoặc dở (!)...và sau đó, được nghe những phản hồi -"phản biện"- của ông ta).
 
"Nữa nạc, nữa mở" là cách diễn đạt bình dân, chỉ những miếng thịt bao gồm cả mỡ và nạc. Trong chính trị, đó là thái độ "ba phải"!... sao cũng đúng. Thường, người ta thích thịt "ba rọi" (có nạc và mỡ) trong việc ăn, uống. Nhưng, trong chính trị, thái độ đó, trong một giai đoạn tạm thời, tạo được sự an ổn cho riêng cá nhân. Thái độ đó, cũng trong một thời gian ngắn nào đấy, tạo được một số lợi điểm cho một tổ chức, đảng phái chính trị. Nhưng, thái độ chính trị như vậy, trong trường kỳ, chưa chắc đem lại lợi ích lớn.
 
Một anh Tiến sĩ, có cha là một sĩ quan cấp tá, trước năm 75, tại miền Nam. Khi được hỏi về nguyên nhân gia đình của anh ấy đã phải vượt biên, rời bỏ quê hương năm 1975, đến một đất nước xa lạ, anh ta trả lời một cách mông lung, không rõ ràng. Anh ta nói rằng, như một khu rừng bị cháy, mọi thú phải tìm cách rời bỏ khu rừng, vì nơi đó không còn an toàn.
 
Anh ấy thuộc thế hệ một rưỡi. Do đó, không thể cho là anh ta không thể diễn đạt tiếng Việt thông suốt. Tránh áp bức, bất công là một sự kiện mà người nào, bất cứ chủng tộc của một đất nước nào, cũng sử dụng để tránh thiệt thòi quyền lợi cá nhân. Điều này, chẳng cần gì né tránh. Mà dù có bị một sự việc gì có thể gây đến thương tật, mất mạng, nạn nhân cũng có cách diễn đạt riêng. Đâu cần gì đem ví gia đình mình như là những con thú. Đã là nạn nhân của CS mà bây giờ còn muốn mang vào mình hình dạng của một con thú. Cách trả lời nghe sao không ổn!.
 
Không phải anh ấy không biết cách diễn đạt. Anh ấy trông chờ chức vụ là một giảng sư tại một Đại học nào đó, ở Việt Nam. Đó là một trong những tính cách của một người có học vấn cao. Để rắp tâm làm một điều đã dự tính, họ cân nhắc và chỉ xử sự làm sao để tránh thiệt hại đến quyền lợi mình. Dù rằng, có khi vì thế mà thiệt hại đến quyền lợi chung. Ông Alan Phan là một nhà kinh tế. Đối với ông ta, những con số về lợi nhuận có sức nặng hơn là những điều gì khác. Theo cách nhìn của một số nhà kinh tế (Việt Nam), chỉ có kinh tế mới giải quyết các bài toán chính trị. Chính ông Alan Phan cũng đã cho rằng: "Money doesn't talk, it shouts".
 
Phải nói rõ nơi đây là: dù bởi lý do gì, sau khi tốt nghiệp ở Mỹ, trước năm 75, ông đã về nước. Đó là chỉ dấu cho biết, dù chỉ phần nào, tâm tư ông ấy còn vấn vương...còn, "khóc cười theo mệnh nước nổi trôi…".
 
Tốt nghiệp, tính ở lại, không về nước. Nhưng sau đó "Tháng sau, tôi rời bỏ công việc mới, người tình mới, căn nhà thuê mới…khăn gói về lại Việt Nam. Tôi hoàn toàn không có ảo tưởng hay tham vọng gì về tiền bạc hay quyền lực hay sự nghiệp. Tôi cũng chắc chắn là mình sẽ không thay đổi được điều gì, tốt hay xấu, cho đất nước. Tôi chỉ có cảm giác là mình “thuộc về đây”, mình về để chia sẻ với bạn bè, gia đình, các người trẻ khác những khó khăn, đắng cay, tủi nhục và đau thương của những người đã “sinh nhầm thế hệ ( Alan Phan ).


Đoạn văn trên được ông Phan viết khi mới về nước (trước năm 75) hay mới viết sau này, khi về nước (khoảng năm 96 hay 1997 ?). Nếu được viết sau này, tình cảm đó còn dạt dào, mạnh mẽ lắm!. Vì dạt dào, mạnh mẽ nên đôi khi có chút phóng đại (nếu không nói là tưởng tượng).
 
Chẳng hạn, "Một ký ức khác từ Mẹ là cho đến năm tôi lên 3 tuổi, Mẹ đi bán rong mỗi ngày. Quầy hàng nặng ở một đầu gánh và tôi vui cười ở đầu gánh khác để Mẹ đươc cân bằng. "(1). Rồi cũng ông ấy viết: Gia đình tôi dọn về Saigon khoảng 1950 (ông Phan mới được 5 tuổi -người viết ghi nhận-). Ở cạnh vườn Tao Đàn bây giờ, tôi có chút khung xanh để đuổi hoa bắt bướm, để nghe tiếng ve sầu mỗi hè, để nhìn lá me bay khắp phố mỗi mùa mưa. Cái tuổi thơ đó chắc cũng không khác gì những tuổi thơ của triệu triệu đứa bé khác trên trái đất, nô đùa và vui cười hay khóc nhè mà không cần biết đến những nổi trôi của đất nước. Thế giới của chúng tôi quay nhẹ qua những trận đá dế, ném bi…những lần trốn học bị đòn nát đít, những lần được cha mẹ cho đi ngoại ô dã ngoại (ngoại ô đây là công viên ở sân bay Tân Sân Nhất hay ven sông Nhà Bè…). Mẹ gánh rong khi ông Phan được 3 tuổi, đến năm lên 5, được vui chơi một mình trong vườn Tao đàn. Cũng tạm được đi, khi nói như thế. Nhưng, gia đình nghèo mà còn có vụ đi dã ngoại nữa ...điều này, thật là số "dzách" (số một) rồi!.
 
Điều khác còn "hay" hơn nữa!. Ông ấy quen một cô bạn gái năm 1960 (mới được 15 tuổi) -năm 1963, ông ấy được 18 tuổi và đã đi du học-. Năm 1963, với nhà thơ Nguyên Sa, ông này ở VN mới được 7 năm (trước đó, Nguyên Sa du học ở Pháp). Năm 1956-1960, trong thời gian này, một học sinh nghèo, học "trối chết" (mới có được học bổng nhà nước) đã thấm được những bài thơ tình cảm của thi sĩ Nguyên Sa chưa (?) (thi sĩ chỉ có 4 năm để tạo cho mình một tiếng vang trên văn đàn tại VN)?... Và Trịnh Công Sơn, nhạc sĩ được một số đông biết đến sau năm 1965, trong khi ông Phan du học từ năm 1963. Nhưng, khi viết lại những việc cũ, đã nói là dùng đến ký ức mà, cho nên chúng ta không thể đòi hỏi sự chính xác cao. Gọi ký ức trở lại ...nên đôi khi có một sự nối kết phi thời gian, nghĩa là không hợp lý lắm!.


Tình cảm mà!. Có gì hợp lý trong khu vườn này ? (2). Những người có tình cảm "lãng mạn" như ông Phan, mới đọc qua văn ông ấy, sẽ đồng cảm ngay. Chẳng hạn, cá nhân người viết bài này. Ông Phan đến 15 tuổi mới dám cầm tay người bạn gái. Người viết bài, năm 12 tuổi (?) -lúc đó mới học thêm để thi vào lớp Đệ thất, trường kỹ thuật Cao Thắng- ngồi trong lớp, có lẽ học thì ít mà nhìn cô giáo nhiều hơn. Khi đã về nhà, nhớ những gì cô giáo dặn dò thì ít mà nhớ những điệu bộ của cô giáo trong lớp nhiều hơn!
 
Là người nhậy cảm, nên chắc cũng thế, người ta cũng dễ thích ứng?.Con người tôi thich ứng khá nhanh. Từ một cậu học trò nhút nhát ham học, tôi thành một sinh viên tự tin, nhưng ham chơi và lười biếng. Tôi sống như người Mỹ, học như người Mỹ và chơi như người Mỹ. Là người Việt duy nhất trong số 42,000 sinh viên của trường, tôi cũng không có nhiều lựa chọn. Hòa nhập vào cộng đồng mới với một tư duy mới và nhiều cuộc tình ngắn ngủi nhưng cháy bỏng, tôi quên đi các tà áo dài trắng e ấp ngày nào bên sân trường Duy Tân. Viêt Nam thật xa và ký ức mờ nhạt».
 
Năm 1996 (1997) ông Phan trở lại Việt Nam. Chắc chắn ông ta không trở lại để tìm "các tà áo dài trắng e ấp ngày nào". Ông ấy đã có gia đình và con cũng đã lớn. Tuổi đời cũng khá cao (56 tuổi). Hơn nữa, một người làm kinh tế, chắc chỉ chú trọng đến những con số nhiều hơn. Nhưng, chất lãng mạn vẫn còn, nên ngoài thời gian làm việc, ông vẫn còn viết văn. Ông viết văn, nhưng không dám đả kích mạnh (tôi dám quyết đoán thế. Cứ xem những bài viết lúc ông ta còn ở trong nước thì biết). Ông lấy chuyện cá nhân, lồng vào khung cảnh kinh tế ...và cuối bài, thêm chút trào lộng. Một chút trào lộng để nói về xã hội, về cơ chế ...và đường lối chính trị của nhà nước đương thời. Thế thôi!...Một chút "nạt", một chút mỡ"!.
 
Có nữa nạt nữa mỡ như Tô Hải, hình như cũng chẳng đến đâu. Có nhiều mỡ hơn, hay nhiều nạt hơn như ông Trần Đỉnh, cũng chẳng làm bọn cầm quyền đương thời lo sợ!. Nói chi, chút nạt, chút mỡ như ông Phan.
 
Do đó, ông Tường (Phạm Bằng) (3) có một mường tượng hơi quá, khi thuật lại sự qua đời của ông Phan. Ông ấy viết: «Ông qua đời tại  Fountain Valley- California  ngày 19-10-2015, hưởng thọ 70 tuổi. Báo chí hải ngoại đều đưa tin này, nhưng lạ một điều là  báo chí  VC trong nước ( như các tờ Lao Động, Thanh Niên, Một Thế giới .. ) cũng đưa tin này,  mặc dù ông  nổi tiếng là một người ăn nói bộc trực, thẳng thắn  với những lời chỉ trích chế độ cầm quyền CSVN và nhất là đụng chạm đến " thần tượng HCM ".
 
Không biết ông Phan chỉ trích chế độ cầm quyền CSVN lúc ông Phan còn ở trong nước hay đã trở về Mỹ; điều này, tôi không rõ. Nhưng, nếu căn cứ vào lời phát biểu của ông Phan, trong buổi nói chuyện khi ông Phan ra mắt sách, tại San Jose ngày 23.08.2015, để cho rằng ông Phan có thái độ chính trị triệt để; điều này cũng chưa chính xác lắm!. Ông Phan nói rằng: "Hồi đó, tôi nghe David Dương, tôi thích lắm. Ông về xử lý đống rác Ba Đình thì quá tuyệt. Nhưng mà không xử lý rác Ba Đình mà lại đi xử rác ở Đa Phước. Thành ra tôi nói: cái này lộn rồi. Nhưng với tài năng và sự nghiệp của David thì David có thể làm đủ mọi chuyện. Tôi hy vọng ngày nào đó ông cho cái đống rác Ba Đình vào trong đống rác của ông».
 
Theo thiển ý, "nói như ông Phan" cũng chưa bằng "nói như ông Trần Đĩnh". Thế mà bọn CS có rục rịch, sợ hãi gì!. Bọn cầm quyền chẳng cần đụng  đến những người như ông Tô Hải, Trần Đĩnh. Các ông này như trái cây chín đã khá rục rồi. Một cơn gió thổi, đưa họ chầu trời không sớm thì muộn. Đối với người CS, họ sợ tiếng nói phần nào, họ sợ sự chống đối thực tế (lực lượng có tổ chức). Nói rõ hơn, nếu có lý thuyết (phát triển qua các hệ thống truyền thông như báo chí, TV...) và có hệ thống đảng viên cùng khắp; đấy mới là điều khiến chúng lo lắng.
 
Vậy, nói làm gì đến kẻ "nữa nạt, nữa mỡ" và trông mong những người này sẽ tạo nên một chuyển biến gì. Những dạng liên hiệp thời 1940-1950 cũng chỉ là một dạng "nữa nạt, nữa mỡ". Vừa tin đối phương ...và cũng có thể vì muốn có thời gian để củng cố lực lượng, nên các đoàn thể, đảng phái quốc gia, đã đi vào con đường tự sát, sau khi đã cùng "liên hiệp" với đảng CS. Phong trào Quốc gia của Giáo sư Nguyễn Văn Bông đã làm bọn CS trước 75, trong miền Nam lo sợ. Chúng thấy trước sự lớn mạnh của Phong trào này. Phong trào có lý thuyết, nhất là đủ tự tin, có thể  đối đầu với CS, nên đã chấp nhận đối thoại với MTGPMN (Mặt trận Giải phóng Miền Nam) ...và có mạng lưới đảng viên (những người tốt nghiệp trường Quốc gia hành chánh) sẽ rải ra khắp nơi, nên chúng đã cho người ám sát ông Bông.
 
Bài học tuy cũ, nhưng không lâu lắm. Lẽ ra, những bài học này phải được mọi người nhìn thấy. Những tổ chức, đảng phái của người Việt ở hải ngoại hiện nay, dù nhiều tiền lắm của, nhưng nếu không hội đủ hai điều kiện nói trên, đừng mong nói chuyện đại sự. Một tổ chức, gọi là đảng, nhằm cướp chính quyền của kẻ độc tài chuyên chế, lại nói đến chiêu "Bất bạo động"; đó chỉ là cách nói để làm vui lòng bọn đang cầm quyền mà thôi. Nói chi những cá nhân, dù là nhà giàu, vừa làm kinh tế vừa nói chuyện thời sự!.
 
Nhưng cái khoái của nhà kinh tế Alan Phan là, vừa nói chuyện kinh tế, vừa nói chuyện thời sự chính trị...thêm chút mắm muối chuyện riêng tư, là khẩu vị của riêng ông ấy. Ai cấm được cái khẩu vị riêng của mỗi người. Cái khẩu vị vừa thích nạt vừa thích mỡ. Dù sao, chúng ta cũng cảm nhận được tấm lòng của ông, cũng như của bất cứ ai, những người đã thẩm thấu được tình cảm "Tiếng nước tôi ...thoát ngàn năm thành tiếng lòng tôi".
 


 
Đặng Quang Chính
08.12.2015
08:40
 
 
 
(1) https://sg-mg61.mail.yahoo.com/neo/b/message?sMid=206&fid=Sent&sort=date&order=down&startMid=200&filterBy=&.rand=167913293&midIndex=6&mid=2_0_0_2_175656_ACHFCmoAAAMxVilUeA15OLEGvv8&fromId=
(2) Khu vườn Alan với trang mạng www.gocnhinalan.com).
(3) https://sg-mg61.mail.yaho...A15OLEGvv8&fromId=
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Tabu

Hồi chúng tôi còn nhỏ, nhiều người không rõ nghĩa chữ này. Nói đúng hơn, có nhiều điều cấm kỵ, tuy không được người lớn nói rõ ..nhưng chính vì thế mà những điều đó trở thành một điều gì mông lung ...và cũng chính vì điều này lại làm cho những điều không được nói đến đó có tính cấm đoán gắt gao hơn.

Bây giờ, mọi việc đổi khác. Đám trẻ ngày nay tiến bộ hơn các thế hệ trước nhiều. Phần vì kiến thức con người được tích lũy mỗi lúc mỗi tăng, phần vì lớp lớn tuổi đương thời muốn chúng thích nghi được với môi trường xã hội mới.

Việc hướng dẫn về giới tính được truyền đạt ngay từ cấp 1. Rồi thêm các phương tiện truyền thông góp phần, khiến chúng ở mức độ nào đó trưởng thành rất sớm trong vấn đề tính dục. Tuổi sinh sản kéo xuống rất thấp. Nữ giới có thể sinh con vào tuổi 13(14). Cái tabu (cấm đoán) về vấn đề trai gái gần như không còn là vấn đề lớn.

Nhưng mấy hôm gần đây, tự nhiên có ông (bà) nào đó, làm như không còn sợ tabu trong vấn đề tình dục, đưa lên mạng một bài gây kích thích sự phô diễn ý kiến của những người khác. Nội dung bài, tóm ý lại, chỉ là việc kêu gọi mọi người kêu đúng tên bộ phận sinh thực của con người. Người đó "kêu gọi" đừng nói tránh né, bộ phận sinh dục của con trai cứ gọi nguyên từ của nó là "c.." và của con gái cứ gọi là "l..."

Thế là "ý kiến" đóng góp ào ào!...Họ quên đi trường hợp Hoàng Kiều Linh bị tụi gian đánh đập ngay ngoài phố. Ngay tại bên Ý. Nếu cộng lại những bài viết về hai nội dung trên, chắc những bài góp ý về cái "tabu" muôn thuở của con người có phần nhiều hơn.

"Tabu" trong chuyện tình dục được nói đến thoải mái, còn trong chính trị, có hai chữ trong thời gian gần đây được đóng khung trong trong khái niệm của chữ "tabu". Đó là chữ "Khủng bố". Hai chữ này hình như càng ngày càng bị "điều kiện hóa". Nhiều người, đoàn thể sợ hai chữ: "Khủng bố". Thật ra, nguồn gốc của hai chữ này đã có từ lâu, từ hồi con người sống thành bộ lạc. Để gây sự sợ hãi của đối phương, người bên phe này chặt đầu kẻ địch, treo tòng teng nơi bên kia có thể thấy được. Nói đâu xa, hồi còn MTGPMN, trước 75, ở miền Nam, dân quê bị chặt đầu, mổ bụng vì bọn Việt Cộng là chuyện xảy ra khắp nơi. 

Do Thái lập quốc do những hành động có tính khủng bố. Palestin còn hăng hơn thế nữa, trong cuộc tranh đấu với Do Thái, giành lại lãnh thổ cho sắc dân mình. Taliban đang trên thế đòi chính phủ Afghanistan phải đối thoại với mình, cũng dùng đường lối khủng bố. Về khủng bố của bọn Hồi Giáo cực đoan IS, thế giới phương Tây kêu gọi nhau đoàn kết vì sợ cái họa bị thế lực đen này bành trướng!.

Nói hai chữ "khủng bố" đã bị điều kiện hóa, là vì tuyên bố của TT Mỹ, sau vụ bị đánh sập toàn nhà đôi năm 2011. Ông Bush đồng hóa những quốc gia không cùng chiến tuyến với Mỹ trong việc chống khủng bố là những quốc gia cùng chiến tuyến với bọn khủng bố. Từ năm đó đến ngày hôm nay, nhiều cá nhân, đoàn thể tránh đề cập đến hai chữ đó. Nói rõ là, dù chống lại kẻ địch, họ vẫn bị hai chữ đó ám ảnh, không dám nói, dám dùng đến những phương cách có tính quyết liệt, mạnh bạo. Hai chữ "khủng bố" trở thành một "tabu" mới!.

Người viết, qua nhiều bài trước đây khá lâu, không tán thành một loại "tabu" kiểu đó. Vì đã có chiến tranh (đấu tranh) giữa hai bên, ai bắn chậm thì chết. Nhóm IS không thể kêu ca là Mỹ dùng máy bay "Drone" khủng bố họ, dùng phi cơ oanh tạc vị trí đóng quân của họ. Ngược lại, các nước Tây Phương nói rằng bọn IS tàn ác quá!...vì chặt đầu, hành hình đưa lên mạng là "khủng bố". Hai bên đều lên tiếng. Nhưng, dù bên nào lên tiếng, bên kia vẫn cứ củng cố luận điệu của mình, bảo vệ mạng sống của mình. Cách giải quyết trên mặt trận chính trị có khác, nhưng kể cả trong lãnh vực này, quân sự cũng xen vào không ít.

Nhất là tình hình Tàu đang tiệm tiến nuốt dần VN như hiện nay. Phải diệt tay sai trước. Diệt không chỉ hiểu qua các phương cách thuần túy chính trị. Chữ "khủng bố" ở đây nhằm đánh thẳng vào những cán bộ, những tay Công an gian ác. Chữ khủng bố ở đây không được sử dụng bừa bãi, nhắm vào dân lành vô tội. Nếu đoàn thể, tổ chức, đảng phái nào làm được điều này, đó là bước đầu tạo được lòng tin nơi người dân trong nước.

Người dân, trong và ngoài nước, đã nghe nhiều về Hiệp ước Thành đô mà bọn Cộng quyền đã ký kết với nhà nước Tàu cộng, từ những năm đầu của năm 1990. Đến nay, Cộng đồng ngoài nước chưa có một bước tiến nào trong việc làm cho người dân trong nước thấy được tầm nguy hiểm của Hiệp ước đó. Đã thế, lại có những đảng phái lấy "hòa hợp, hòa giải" làm chủ trương lớn, nhưng qua lối diễn giải "hợp tác cùng Việt cộng để đánh Tàu". Có đảng lấy phương châm "đối đầu bất bạo động". Có đảng lấy phương châm "Lấy lại đất tổ không làm khổ dân" ..v..v.. Nhiều người, nhiều bài viết, đoàn thể cho rằng những cách diễn giải đường lối của những đảng lấy phương châm như thế là cố ý hay vô tình làm chậm tiến trình đối kháng (nói rõ hơn là chiến đấu) chống lại sự xâm lăng tiệm tiến của bọn giặc thù phương Bắc. Bởi ngày nào còn dung dưỡng bọn Thái thú tân thời, ngày đó tiến trình chống lại bọn Tàu còn bị đình trễ, tắt nghẽn.

Gần đây, trên sinh hoạt chính trị của Cộng đồng hải ngoại, đã có một số thay đổi đáng kể. Nhóm "Diễn Đàn Quốc Tế Của Các Phong Trào Dân Chủ VN" phát động phong trào "Diệt Cù Thị". Nhóm chính phủ Đào Minh Quân đưa danh sách các tên cán bộ ác ôn của Cộng quyền lên trang mạng các Diễn Đàn. Các việc làm này sẽ làm tăng dần uy thế của các đoàn thể đó. Nhưng, đó mới là lý thuyết. Phải làm sao các lý thuyết đó trở thành thực tế. Cũng có nghĩa là đừng sợ phải nói đến hai chữ "khủng bố" (đúng nghĩa theo cách người viết đã đề nghị ở trên). Các đoàn thể, đảng phái người Việt ở các nước phải tuân thủ luật lệ tại các nước bản xứ. Nhưng họ cộng tác với các chính phủ đó theo cách tích cực. Nghĩa là không phải các quốc gia đó đặt ra một "tabu" nào đó là chúng ta cứ nhất nhất tuân theo. Chính họ kêu ta (?) tranh đấu tại VN nên theo lối "bất tuân dân sự" ...nhưng chính họ, khi giải quyết khủng bố, họ có áp dụng theo kiểu cách đó đâu. Họ giải quyết không theo cách "đối đầu bất bạo động"!...Họ chơi bằng bom, đạn đàng hoàng. Do đó, chúng ta phải có cách làm uyển chuyển của chúng ta. 

Trường hợp Hoàng Kiều Linh là một bằng chứng cụ thể. Bọn "nằm vùng" và tay sai của Cộng quyền đã hành hung một người chống Cộng ngay tại một quốc gia Tây phương, giữa ban ngày. Chúng đã phóng tay ra đến nước ngoài, làm một việc có tính "khủng bố" tinh thần người chống Cộng. Nếu ở nước ngoài, ta cứ theo kiểu "bất tuân dân sự" (đối đầu bất bạo động) để bọn côn đồ hành hung người chống Cộng, chẳng bao lâu lòng tin vào các tổ chức, đoàn thể sẽ giảm dần ..mà chính cá nhân các người chống Cộng cũng bớt dần nhuệ khí. Ở trong nước, theo lối "bất tuân dân sự" kiểu thụ động, sự việc người biểu tình bị bắt, bị đạp vào mặt ...và nhận được bài học "Tự do cái con c..." sẽ được tái hiện nhiều hơn trong tương lai.

Câu hỏi được đặt ở đây là: Đợi đến ngày nào chúng ta có thể hỗ trợ cho đồng bào chúng ta trong nước, làm được việc tương tự, nhắm thẳng đến những bọn cán bộ ác ôn của Cộng quyền?!...


Đặng Quang Chính
Đăng nhập để trả lời
0
 
Cuộc triển lãm của      
Munch & Vincent Van Gogh
 
 
Hôm nay, Thứ bảy 09.05.2015, buổi lễ khai mạc cuộc triển lãm tranh của Munch và Van Gogh, danh họa Na Uy và Hoà Lan, được thực hiện.

Đại sảnh, nơi có vài tranh của Munch, mỗi tranh lớn gần bằng vách tường, đã chật ních người. Những người khác, biết đến cuộc triển lãm, nhưng vì lý do này khác chưa nhận được thiệp mời, ngồi nơi phòng cafeteria. Họ xem các hoạt động trong đại sảnh qua một khung truyền hình lớn, đặt trong phòng này. Thị trưởng Oslo và Giám đốc Munch có đôi lời minh thị về sự trục trặc kỹ thuật đó, trước giờ làm lễ bắt đầu.

Trong buổi lễ, hai ông Giám đốc hai Viện bảo tàng, Na Uy và Hòa Lan, phát biểu với thời lượng vừa đủ, đến quan khách. Giám đốc Viện bảo tàng Amsterdan (Hòa Lan), với quan tâm đúng mức, nhắc đến tin của ngày hôm trước. Theo đó, năm quan chức, trong đó có Đại sứ Na Uy, đã tử nạn trực thăng bên Pakirstan. Dĩ nhiên, quan khác danh dự là Hoàng hậu Na Uy, nhận được hoa và món quà lưu niệm, như đôi lần đến thăm Viện bảo tàng Munch trước đây.

Điều thú vị và quan trọng đối với người đến xem tranh là việc dẫn giải sự tương đồng và khác nhau giữa hai danh họa, của viên phụ trách bảo tàng Munch, Magne Bruteig, và dịch giả, đồng thời là tác giả cuốn "Å skrive livet", Eve Marie Lund. Người sau này cũng  đồng thời là tác giả cuốn "Å skrive livet". Chính cô đã dịch tiếng Hòa Lan trong cuốn danh mục triển lãm gây ấn tượng đặc biệt, được viết ra cho cuộc triển lãm này.

Hơn trăm năm qua, giới nghệ thuật đã nói nhiều về những điều đó nhưng do hợp tác của hai Viện bảo tàng qua sáu năm rồi mới đem đến thành quả là cuộc triển lãm ngày hôm nay. Cuộc triển lãm sẽ được tiếp tục tại Hòa Lan vào mùa thu năm này.

Hai danh họa đã cật lực làm việc suốt cuộc đời và thể hiện nó qua những bức tranh sơn dầu. Đây là lần đầu có sự thâu góp rộng tranh của Van Gogh và Edward Munch. Gần cả 100 tranh của hai danh họa, thêm những tranh của danh họa Claude Monet và Paul Gaug - nhằm giải thích một số điểm khác có liên quan- đã làm cho phòng tranh có giá trị đặc biệt riêng.

Gía trị đó được hoàn thành do Mange Bruteig, chuyên gia và là nhà lịch sử nghệ thuật của Munch, cùng với Maite van Dijk, Viện bảo tàng Van Gogh, đảm nhiệm vai trò điều hành chung. 

Cuốn danh mục triển lãm, đep và minh họa đầy đủ, dày gần 200 trang, đã là một hướng dẫn, làm cho người đọc hiểu thêm về mối liên hệ giữa hai danh họa.

Cả hai trưởng thành trong một gia đình trung lưu, có truyền thống Tin lành và đã đặt vấn đề thế giới quan với cha mẹ của họ.

Người xem, khi mới bước vào phòng tranh đầu tiên, đã thấy ngay hai bức hình bán thân của hai danh họa. Van Gogh bên trái, đứng trước giá vẽ, cùng bút và hộp sơn màu. Munch trước giá vẽ với khung cảnh đồng quê ở sau lưng. Khuôn mặt hai người có nét từa tựa. Không chỉ vẻ mặt bên ngoài, nhưng những điểm tiếp xúc quan trọng nhất giữa hai danh họa là cách giải quyết những liên hệ giữa "những điều kiện sống đơn giản" và "những cuộc sống đời thường".

Eva Marie Lund cho biết, người ta có thể nghĩ rằng, danh họa Munch, qua những nét đơn giản nơi những bức tranh của Gogh đã trải nghiệm rằng, họ cùng nhìn thấy một mặt trời. Munch đã đưa một phần nào đó bộ áo khoác ngoài của Gogh tiến tới trường phái nghệ thuật hiện đại -modernism-. Và rồi điều quan trọng là hiện nay công chúng Na Uy đã thấy ai là người mà Munch đã để vào đó những cảm xúc và cảm hứng. Đó là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến Munch trở thành chính con người của Munch.

Nhà lịch sử nghệ thuật Magne Bruteig viết về những chi tiết của quang phổ cảm giác mà cả hai danh họa đã rọi lên. Ông ta cho rằng, niềm đam mê của họ trong nghệ thuật lớn hơn chứng rối loạn của họ. Ông ta nói thêm, họ có cuộc sống gây phiền hà đến người khác, đặc biệt là Van Gogh. Người ta quan tâm rất nhiều đến những tài liệu về cuộc sống của họ và họ làm thế nào để biểu hiện cuộc sống đó vào nghệ thuật. Nhưng tôi tin rằng, sự rối loạn tâm thần là sự cản trở nghệ thuật hơn là một sự giúp đỡ. Họ sống với những cảm giác mạnh và đôi khi đến gần với sự điên rồ và đó chính là những bệnh tật, cái chết, sự lo lắng trong những bức tranh của họ.

Điều vừa nói trên của Magnus củng cố lại điều tôi đã suy nghĩ trước đây, khi xem một phim tường thuật về cuộc đời của Van Gogh. Theo phim, Van Gogh có cuộc sống rất mãnh liệt, như luôn chống đối với mọi người. Phim làm người xem có cảm tưởng Van Gogh như muốn mọi sự thật ở cuộc đời thường sẽ được những đường nét, những cấu tạo màu trên những bức tranh vẽ của ông, trở nên một hiện thực; dù rằng sự thật đó người đời có khi không chấp nhận. Qua phim, tôi cũng hơi nghi ngờ, không biết rằng, liệu một người có một thần kinh không ổn định, có thể nào sẽ tạo nên những tác phẩm nghệ thuật (những công trình đặc biệt, theo suy nghĩ thông thường) xuất sắc hay không. Van Gogh được người đương thời biết đến khá trễ và trong cuộc đời của ông ta, rất ít triển lãm tranh và sống với tranh bán của ông ấy.

Có dịp tìm hiểu về hai danh họa này, người ta có thể đi đến những câu hỏi đặc biệt khác. Có phải Paris đã một thời xứng đáng là kinh thành văn hóa của Âu Châu?!. Nơi đó là nơi cả Munch và Van Gogh đã từng cư ngụ, là điểm xoay chuyển hướng đi nghệ thuật của hai người. Họ đã từng thường tới lui cùng một môi trường, cùng quen biết với một số người ...nhưng họ chưa bao giờ gặp nhau. Đó là nơi mà không có một nguồn tài liệu nào chứng tỏ họ đã làm việc đó. Nhưng, họ đã cùng nhìn thấy một mặt trời! ... Có phải đấy cũng là một điều ngộ nghĩnh?!...


Đặng Quang Chính
Oslo 10.05.2015
15:49 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Kịch bản dài hơi (2)
Nước cờ chuyển động

Có một số đông người có thú đam mê là chơi cờ tướng. Lý do có thể là, mọi suy nghĩ, động thủ của cả hai bên đều ít nhiều dùng đến trí xét đoán; ít khi có chuyện ăn may. Một trong các bạn già của tôi ở Việt Nam rất mê loại giải trí này. Nên khi mới trao đổi vài câu qua điện thoại, ông ấy hỏi về người đoạt giải quốc tế về cờ vua (còn gọi là cờ quốc tế) tại Na Uy, khiến tôi hơi ngạc nhiên. Tuy vậy, tôi vẫn đáp ứng bằng những câu trả lời có liên quan đến câu hỏi.
- Phải rồi, anh ta là, Magnus Carlsen
- Chơi cờ mà còn được gọi là Thần đồng à...?
- Phải, vì đoạt danh hiệu đại kiện tướng vào lúc mới 13 tuổi; tức là thắng các đối thủ không kể tuổi tác, bao gồm luôn những người lớn tuổi.
- Chắc giải thưởng có giá trị cao?
- Hưởng được 60% số tiền trên hai triệu đô la.
- Hình như có đấu giao hữu trong một lần phỏng vấn nào đó mà Carlsen và Bill Gate được mời tham gia.
- Đúng. Nhưng, sao hôm nay lại đặc biệt chú ý đến một môn chơi mà trước kia anh và tôi đều chê?

Anh ta nói là, cuộc cờ trên bàn không khác mấy cuộc cờ chính trị ngoài cuộc đời. Chẳng hạn, năm 1968, giả dụ Việt cộng không thông đồng với Mỹ, để chúng làm cuộc nổi dậy của quần chúng; thì chính Mỹ cũng để mặc xem khả năng của Quân đội VNCH đến mức nào. Cuộc nổi dậy qua vai trò bù nhìn đối với VC của Mặt Trận Giải phóng miền Nam không thành công. Chúng mở cuộc tấn công vận động chiến mùa hè đỏ lửa năm 1972, bằng cách điều động nhiều sư đoàn, phối hợp thiết giáp xa, đánh trực chiến với ta. Đầu năm 1972, Liên Xô gởi qua các chiến xa T-54, T-55, PT-76, đại bác 130 ly, 150 ly, đại bác phòng không 57 ly, hỏa tiễn chống chiến xa AT-3 Sagger, hỏa tiễn địa không SA-7 Strela. Tức là chúng đã xử dụng đến con xe, con pháo như trên bàn cờ tướng rồi (1)

Chúng ta không quên là, trước đó, năm 190-1971, quân đội VNCH đã xử dụng xe, pháo vào chiến trường Kampuchia và Hạ Lào, để dành lại ưu thế quân sự.
Năm 1972, Việt cộng mở cuộc tổng tấn công chiến lược, vì cuộc họp giữa Kissinger và Chu Ân Lai đã diễn ra vào tháng 7-1971. Ngoài ra, CSVN còn được biết thêm tin, chắc chắn người Mỹ sẽ rút quân, bỏ rơi VNCH. Hơn nữa, chúng dùng quân sự nhằm tăng cường uy thế của phía CSVN trong hòa hội đang tiếp diễn tại Paris.

Lúc đó, cờ tướng trở thành cờ quốc tế; trong đó có bàn tay lông lá của Trung Quốc và Mỹ nhúng vào. Như thế, dù loại cờ nào, cũng có sự suy nghĩ, động thủ của hai đối thủ (trực tiếp) và những thế lực ảnh hưởng xung quanh (như Mỹ, Nga, Trung Quốc...) cùng các nước chầu rìa năm châu bốn bể.
- “Còn bây giờ, anh thấy bàn cờ tướng của mình ở hiện trạng ra sao”. Sau khi nói một hồi, anh ấy hỏi.
- Bàn cờ bắt đầu có dấu hiệu chuyển động. - Trước giờ thì không...? - Dĩ nhiên, có. Nhưng các chuyển động chỉ có tính dàn quân. Bây giờ, sắp có những cuộc tấn công cụ thể.
- Cụ thể đi...

Tôi nói một hơi. Giống như lúc nãy anh bạn tấn công xe, pháo; bây giờ, đến tôi trả miếng. Trước hết, nói về hải ngoại. Trước giờ, có đảng Việt Tân, dù vô tình cố ý, đã đưa ra đường hướng "Đối đầu bất bạo động để tháo gỡ độc tài", ăn khớp với mong muốn của Cộng đảng. Nói là ăn khớp, vì đối với Cộng đảng hay chế độ độc tài, việc tranh đấu không phải là việc "xin, cho", với kiến nghị, tâm thư..v..v... Có lẽ thấy ảnh hưởng của đảng này không còn đủ mạnh như xưa, chúng xài anh "Cách mạng trắng" Hoàng Duy Hùng. Cái bùa "CMT" cũng không mấy ăn khách... nên chúng đẩy một con xe qua sông. Ai dám nói là VC "thả" Cù Huy Hà Vũ, để chỉ ngồi xem Cộng đồng hải ngoại nhốn nháo vu vơ ?... Để tăng tác dụng của con xe, góp phần vào lực đó là sự chỉ điểm của các cá nhân, các nhóm được gọi là "nằm vùng" hay thân Cộng. Có ai không thấy, một ngày gần đây, tổ chức gì đó, trong có một thành viên tên Nguyễn Ngọc Bích, sẽ không là thành phần cơ bản, như bình xăng, để đẩy lực con xe CHHV đi xa..?

- Chuyện anh thấy bên ngoài, hiện tại, cứ như là sự suy đoán. Dù sao, mọi việc trên đời, điều gì cũng có thể xảy ra. Tất cả thường là vì hai chữ lợi danh chi phối. Nhưng, nước cờ bên ngoài tạm cho là thế, còn bên trong..?
- Còn bên trong...có lẽ anh thấy rõ hơn tôi. Những chuyển dịch trước đây, đã có nhưng chưa đủ. Chẳng hạn, dân oan khiếu kiện, những hoạt động chống đối của các nhà được gọi là Bất đồng chính kiện - sẵn đây, cắt ngang-. Một số vì chịu không nổi sức ép của Cộng đảng nên đã chạy ra nước ngoài). Một số nhà đối kháng bị xử tù, bị giam..v..v.. Bây giờ, việc tấn công bắt đầu. Cộng quyền thả một số tù bị giam lâu ngày (chẳng hạn Nguyễn Hữu Cầu..) để dân oan khiếu kiện biểu tình ngay trước tòa Lãnh sự Mỹ (vấn đề là thời gian sự việc diễn ra là bao lâu. Khoảng nữa tiếng hay hơn...mới là việc đáng kể, vì cảnh sát cơ động của chúng, trong trung tâm Sài Gòn, không dỡ đến nỗi, không kịp phản ứng nhanh!)(2). Chúng còn tổ chức đưa người Việt hải ngoại ra thăm Hoàng Sa...và làm ầm ỉ việc này.
- Nhưng đó là thế cờ của Cộng quyền. Chúng gây cảm tưởng, chính quyền có dấu hiệu "hòa hợp hòa giải" ở trong nước. Bên ngoài, cái tổ chức cùng làm việc với con xe "CHHV", sẽ khuyến tán sự hòa hợp hòa giải lên mức độ cao hơn. Nhưng, thế cờ của phe ta bên trong nước ...ra sao?
- Phần này, có thể anh thấy rõ hơn tôi...
- Theo tôi, phe đối kháng nhà nước đã có những động thủ khác trước. Hội Nghĩa tình Hoàng Sa, cứ cho là được sự cho phép của nhà nước CS; hay nói cách khác là, được sự gợi ý, đạo diễn của chính quyền. Nhưng, phe ta dại gì mà không tương kế để gây sôi động. Tôi nói giả dụ thôi, giả sử bức thư của 200 thanh niên, sinh viên ngoài Bắc, gửi cho bà góa phụ Ngụy Văn Thà, là một gợi ý của chính quyền ngoài đó. Nhưng, những nhóm thanh niên, sinh viên khác ở trong Nam, làm công việc đến thăm thân nhân các chiến sĩ của cuộc hải chiến 1972 không nằm sự suy đoán trên; vì dù sao, họ còn thân nhân, biết ít nhiều về cuộc chiến Hoàng Sa năm 1972, của hải quân QLVNCH (3). Việc tham dự đám tang ông Đinh Đăng Định, việc tổ chức truy niệm tướng Nguyễn Khoa Nam, việc tổ chức giúp đỡ thương phế binh tại Giáo xứ Đức mẹ Hằng cứu giúp (nhà thờ dòng Chúa cứu thế Kỳ Đồng) với cả hàng trăm phế binh tham dự...tất cả, ai lại cho là công an phường, thành phố không biết...??! (4). Chúng ta phải nhớ là một cái lệnh gì đó của Cộng quyền vẫn còn có hiệu lực. Không được tụ tập quá 3 người nơi công cộng!
- Nhưng việc đó cũng nằm vào thế bị tương kế của Cộng quyền.
- Dĩ nhiên, cũng như việc kêu gọi phát triển các nhóm Bất tuân dân sự của nhà báo Phạm Chí Dũng ... được cả hai bên đều lợi dụng việc đó tới mức có thể. Chẳng hạn, Cộng quyền muốn dùng nó để tạo nên một bản hòa tấu, phù hợp với lời kêu gọi của nhóm CHHV sau này...chẳng hạn.
- Từ điều này, với cái nhìn rộng, xa hơn, chúng ta cũng không thể nói sự Bất bạo động là một việc hoàn toàn có tác dụng xấu. Nhưng...lại nhưng, nhưng cái NHƯNG này rất cần là, đến một lúc nào đó, cái lực tổng hợp của người dân -qua một tổ chức nào đó- biết xử dụng nhịp nhàng và sắc bén hai lực "mền" và "cứng" một cách hữu hiệu!. "Cứng" được nói ở đây, không phải là hành động theo lối "xin, cho", qua kiến nghị, tâm thư...v..v.. mà phải có biện pháp thích hợp. Biện pháp đó không phải là thành lập những sư đoàn, được trang bị vũ khí như một binh đoàn đúng nghĩa. Những "Bất tuân dân sự" có quy mô lớn, có tổ chức hẳn hoi, sẽ tự nó hình thành một thái độ tự vệ đúng mức. Thái độ đó có thể là "có dao dùng dao, có búa dùng búa"... và rồi, dùng cái gì nữa, bấy giờ, "cái lực nội phản" mới có thể hình thành và trả lời. Đừng trông mong bọn CS sẽ tự động thanh toán nhau. Cũng như trước đây, có nhiều người mong rằng, con cháu bọn Cộng đảng, được du học về, sẽ làm cho đất nước tiến bộ hơn!.
- Chơi cờ trên bàn gỗ còn khó...nói chi là trên thực tế. Bởi hai bên trong cuộc tranh hùng đều luôn tìm cách thích ứng chiến lược và phương tiện quân sự của mình theo tình hình biến chuyển của đối phương. Ngoài ra, còn chịu ảnh hưởng bởi lực can thiệp của các cường quốc nữa!. Nhưng người Việt hải ngoại cứ dẫm chân tại chổ..?
- Gần đây nhất, một "con mã" đã được gửi về nước (5).
- Con mã nào..?
- Chiến sĩ Nguyễn Thị Ngọc Hạnh
- Ai gửi..?
- NTN.Hạnh mới gửi thư đến ông Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, người đã vận động cho CHH. Vũ sang Mỹ. Thư có đoạn viết: "Xin hãy cùng nhau ngăn chặn hiện tượng chảy máu của phong trào Dân Chụ Xin hãy hổ trợ nguyện vọng của những Chiến Sĩ tự nguyện trở về chiến đấu trên Quê Hương mình. Xin hãy góp phần nâng cao Hào Khí các Chiến Sĩ trong Quốc nội”. Và lời kêu gọi chân thành đó được diễn đạt như sau: "Chúng tôi thiết tha kêu gọi Ts Nguyễn Đình Thắng góp bàn tay giúp vận động để chúng tôi,Nguyễn Thị Ngọc Hạnh,được chính thức trở về tranh đấu ngay trong lòng Đất Nước". - Như thế, mới chỉ là sự vận động...? - Phải...nhưng, có đi rồi mới có đến chứ. Trước đây, làm sao biết có bao nhiêu người có ý tưởng quay về để chiến đấu. Đừng nói "chiến đấu" (hay tranh đấu). Tôi sẽ gửi cho anh một bài viết của tôi, lâu đã hơn bốn năm, năm nay (6). Ý trong bài nói là, mỗi năm, vào ngày có kỷ niệm lớn (chẳng hạn 30.04) một sự tập trung làm lễ sẽ được người trong và ngoài nước cùng làm và tham dự. - Tôi chờ anh gửi. Nhưng, tại sao anh lại ví là "con mã"..? - Vì, bà Hạnh đã tự cam kết rằng: "Chúng tôi cam kết sẽ tự đặt mình dưới quyền điều động của Phong Trào Dân Chủ trong Quốc Nôi. Tôn trọng và tuân thủ phương thức đấu tranh bất bạo động do Quốc Nội đề ra". Anh CHH.Vũ, trước khi được ra nước ngoài, có cam kết với ai, cam kết ra sao...không ai biết. Còn bà Hạnh, cam kết trước là đặt dưới quyền của Phong trào Dân chủ (nhưng đó là Phong trào, chứ phải là một Đảng!). Còn việc tuân thủ "Bất bạo động", có lẽ do bà ấy mới thay đổi gần đây. Trước kia, định tẩm xăng, lao vào Nguyễn Tấn Dũng; đó cũng là thái độ bạo động rồi!. ..Tôi ví như con mã, vì như anh đã biết, nước đi của nó không trực tiếp mà theo lối zic zac (nhảy trái phải, tùy ứng biến). Còn ví là con mã, cũng bởi, tôi không tán thành lắm cái chữ được bà Hạnh dùng: "do Quốc nội" đề ra. Quốc nội nào...?. Chưa rõ rệt lắm! - Còn anh, bao giờ sẽ trở thành con mã..? - Cũng dễ trả lời. Khi tôi còn tranh đấu bằng ngòi bút, tôi ở vị trí nào cũng được. Nhưng, khi đặt mình dưới quyền điều động của một tổ chức (nói rõ hơn, một đảng phái Quốc gia), tôi sẽ thực hiện chức năng do tổ chức đó giao phó.

Hai người cùng cười. Cái cười, không chỉ là dấu hiệu một sự trao đổi đã được hai bên cùng hiểu, mà còn là cái cười buồn tình, khi thấy vào ngày 30.04 năm nay là đã 39 năm rồi, mà vận nước chưa được khai thông. Tuy thế, nếu còn được sự tích cực đúng mức, chúng ta vẫn còn mang trong người một lạc quan tối thiểu. Bởi, các dấu hiệu của một sự chuyển dịch nước cờ đang phát triển.


Đặng Quang Chính
Oslo 02.05.2014
13:53
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ông lão đợi chờ ...(*)
 
 
Nhiều bạn hỏi tôi sao ít đưa bài lên Diễn đàn trong thời gian qua. Nhất là khi mọi người sôi sục về vụ bầu cử bên Mỹ. Có người nói rằng, họ bị "ngộp" khi theo dõi tin tức trên mạng. Tin quá nhiều. Tin đối chọi chan chát. Rồi hỏi họ rằng, tôi có bị rơi vào tình trạng đó không ...?
 
Tôi cười, trả lời rằng, hãy nghe câu chuyện "Ông già chờ đợi" hay "Ông già bắt rắn" .... rồi nghe câu trả lời của riêng tôi.
 
Lâu rồi, ở làng tôi, có một ông già chuyên môn bắt rắn. Thật ra đó không phải là nghề. Ông đúng ra là người có cửa hàng buôn bán trong làng. Nếu tọa lạc ở phố lớn, đó có thể là một siêu thị; bởi gần như ông bán không thiếu một vật dụng gì. Nhưng, ông có nuôi một đàn công và bị hao hụt bởi những con rắn "loa kèn". Ông lại gặp may được một thày bắt rằng truyền nghề.
 
Khi chỉ còn một con công, ông quyết chí cùng vài ba người giúp việc, quyết diệt con rắn chúa.
 
Có một cây cổ thụ rất to, có một hang rất lớn, cách nhà ông không xa. Người giúp việc đầu tiên, dùng một khúc tre dài, ngoáy loạn xạ vào hang. Một con rắn bò ra. Người khác, dùng nước đổ vào hang. Một con rắn khác xuất hiện. Người nữa, hun khói. Con này lớn hơn hai con kia. Cả ba người giúp việc tỏ ra hân hoan vì việc làm của họ. Họ cho rằng, họ đã hoàn thành nhiệm vụ.
 
Ông lão chỉ cười. Sau khi vứt bỏ điếu thuốc đã ngậm phì phà từ lúc cuộc bắt rắn bắt đầu, ông ta lấy một ống sáo ra thổi. Nhóm người giúp việc ngẩn tò te. Không biết ông ta khoái chí điều gì mà ra điều thoải mái quá đổi. Chính ông ta đã nói với họ rằng, do miệng hang và kinh nghiệm của ông, con rắn chúa còn ẩn, chưa chịu bò ra khỏi ổ.
 
Quả như ông lão nói, con rắn chúa bò ra. Nó quá lớn đến nỗi họ nghĩ rằng, nếu nó bò ra và họ dùng cách nào đó để bắt, có khi chẳng được mà còn bị tấn công trở lại.
 
Lạ thật, nó ra khỏi hang như bị mê thuốc. Nó lắc lư theo tiếng sáo ... và cuối cùng, bị họ dùng lưới bắt dễ dàng ...!
 
Ông lão đó là một dạng người như ông TT Trump hiện nay. Cứ nhẩn nhơ chờ đến khi cần hành động. Có người gọi thái độ ung dung của ông là "Anh chàng tửng tửng" (*)
 
Mấy người bạn cười, cho rằng, nếu nó không bị say theo tiếng nhạc mà vừa ra khỏi hang, đã tấn công ông lão. Ông đang ngồi thổi sáo, không ở thế phòng bị. Lúc ấy sẽ ra sao ...?
 
Câu trả lời không khó. Thiện ác không thể sống chung. Hai bên đối đầu nhau. Bên nào thắng, bên đó là kẻ thắng trận. Sự kiện đó cứ mãi xảy ra, dù trong lãnh vực nào. Nhưng, chắc chắn một điều, nếu cái ác hiện diện mãi trong thời gian quá dài, lịch sử loài người đã chấm dứt từ lâu rồi. Ông Trump đã biết bọn tà dở thói gian lận bầu cử mà không có biện pháp đối phó, ông ấy phải thua. Thế thôi...! Còn ông ta trị được bọn gian như ông lão bắt rắn, ố rắn nơi đó bị tiêu diệt. Lúc khác, có thể sẽ có ổ rắn khác. Lúc đó, con cháu ông ta không bắt được sẽ bị bọn gian (những con rắn ác độc) cắn chết. Có gì mà lạ với điều đơn giản đó. Có gì mà chộn rộn với những tin tức đối chọi nhau ... đến nỗi ta phải "bị ngộp". Hãy suy nghĩ tích cực ... và làm điều tích cực trong khả năng có thể.
 
 
 
 
Đặng Quang Chính
06.01.2021
07:54
 
 
 
 
* Một bài khác được viết trước đây, có tựa "Anh chàng tưng tửng" ... để nói về tích cách của ông TT Trump
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ông lão đợi chờ ...(*)
 
 
Nhiều bạn hỏi tôi sao ít đưa bài lên Diễn đàn trong thời gian qua. Nhất là khi mọi người sôi sục về vụ bầu cử bên Mỹ. Có người nói rằng, họ bị "ngộp" khi theo dõi tin tức trên mạng. Tin quá nhiều. Tin đối chọi chan chát. Rồi hỏi họ rằng, tôi có bị rơi vào tình trạng đó không ...?
 
Tôi cười, trả lời rằng, hãy nghe câu chuyện "Ông già chờ đợi" hay "Ông già bắt rắn" .... rồi nghe câu trả lời của riêng tôi.
 
Lâu rồi, ở làng tôi, có một ông già chuyên môn bắt rắn. Thật ra đó không phải là nghề. Ông đúng ra là người có cửa hàng buôn bán trong làng. Nếu tọa lạc ở phố lớn, đó có thể là một siêu thị; bởi gần như ông bán không thiếu một vật dụng gì. Nhưng, ông có nuôi một đàn công và bị hao hụt bởi những con rắn "loa kèn". Ông lại gặp may được một thày bắt rằng truyền nghề.
 
Khi chỉ còn một con công, ông quyết chí cùng vài ba người giúp việc, quyết diệt con rắn chúa.
 
Có một cây cổ thụ rất to, có một hang rất lớn, cách nhà ông không xa. Người giúp việc đầu tiên, dùng một khúc tre dài, ngoáy loạn xạ vào hang. Một con rắn bò ra. Người khác, dùng nước đổ vào hang. Một con rắn khác xuất hiện. Người nữa, hun khói. Con này lớn hơn hai con kia. Cả ba người giúp việc tỏ ra hân hoan vì việc làm của họ. Họ cho rằng, họ đã hoàn thành nhiệm vụ.
 
Ông lão chỉ cười. Sau khi vứt bỏ điếu thuốc đã ngậm phì phà từ lúc cuộc bắt rắn bắt đầu, ông ta lấy một ống sáo ra thổi. Nhóm người giúp việc ngẩn tò te. Không biết ông ta khoái chí điều gì mà ra điều thoải mái quá đổi. Chính ông ta đã nói với họ rằng, do miệng hang và kinh nghiệm của ông, con rắn chúa còn ẩn, chưa chịu bò ra khỏi ổ.
 
Quả như ông lão nói, con rắn chúa bò ra. Nó quá lớn đến nỗi họ nghĩ rằng, nếu nó bò ra và họ dùng cách nào đó để bắt, có khi chẳng được mà còn bị tấn công trở lại.
 
Lạ thật, nó ra khỏi hang như bị mê thuốc. Nó lắc lư theo tiếng sáo ... và cuối cùng, bị họ dùng lưới bắt dễ dàng ...!
 
Ông lão đó là một dạng người như ông TT Trump hiện nay. Cứ nhẩn nhơ chờ đến khi cần hành động. Có người gọi thái độ ung dung của ông là "Anh chàng tửng tửng" (*)
 
Mấy người bạn cười, cho rằng, nếu nó không bị say theo tiếng nhạc mà vừa ra khỏi hang, đã tấn công ông lão. Ông đang ngồi thổi sáo, không ở thế phòng bị. Lúc ấy sẽ ra sao ...?
 
Câu trả lời không khó. Thiện ác không thể sống chung. Hai bên đối đầu nhau. Bên nào thắng, bên đó là kẻ thắng trận. Sự kiện đó cứ mãi xảy ra, dù trong lãnh vực nào. Nhưng, chắc chắn một điều, nếu cái ác hiện diện mãi trong thời gian quá dài, lịch sử loài người đã chấm dứt từ lâu rồi. Ông Trump đã biết bọn tà dở thói gian lận bầu cử mà không có biện pháp đối phó, ông ấy phải thua. Thế thôi...! Còn ông ta trị được bọn gian như ông lão bắt rắn, ố rắn nơi đó bị tiêu diệt. Lúc khác, có thể sẽ có ổ rắn khác. Lúc đó, con cháu ông ta không bắt được sẽ bị bọn gian (những con rắn ác độc) cắn chết. Có gì mà lạ với điều đơn giản đó. Có gì mà chộn rộn với những tin tức đối chọi nhau ... đến nỗi ta phải "bị ngộp". Hãy suy nghĩ tích cực ... và làm điều tích cực trong khả năng có thể.
 
 
 
 
Đặng Quang Chính
06.01.2021
07:54
 
 
 
 
* Một bài khác được viết trước đây, có tựa "Anh chàng tưng tửng" ... để nói về tích cách của ông TT Trump
 
Đăng nhập để trả lời
0
Kenedy - Trump
(thuyết âm mưu)



Nhiều người không biết đến thuyết âm mưu. Có người biết đã lâu, có người mới biết gần đây. Cá nhân người viết, vì không theo dõi các Youtube vớ vẫn -tiêu đề khác nội dung- và những bài đưa lên Diễn đàn đầy tính cách chủ quan cá nhân, phe nhóm... nên có lúc đã không biết.

Những người nêu ra những thuyết này, thường tự bị tách ra làm hai nhóm. Nhóm được xem như "nói nhảm". Nhóm được xem như "có thể tin cậy". Nhóm sau này, nếu được gán thêm các chức danh nào đó, càng được mọi người tin cậy. Chẳng hạn, cái "mác" tiến sĩ, bác sĩ, nhà nghiên cứu...v..v..

Cách đây vài ngày, tin trên TV cho biết, Iran nhờ Interpol tìm bắt Donal Trump.

Có 1001 phản ứng về tin này. Các phản ứng được đưa lên mạng truyền thông. Facebook là nơi để người ta tuôn ra những nhậy cảm của họ rõ rệt nhất.

Tôi không nhậy cảm, nhưng ghi ngắn như sau: "Thuyết âm mưu: "Nội bộ" trong chính giới Mỹ mà hiện nay họ coi Trump là "địch thủ" -còn hơn nữa, xem như là kẻ thù- sẽ tìm cách làm TRump "biến" mất!...

Iran nhờ Interpol tìm bắt. Iran không nói theo lối, treo giải thưởng cho ai "lấy mạng" vì đó chỉ là cách nói của nhà nước "văn minh"!...

Nhưng đó không là lý do duy nhất. Họ đánh tiếng để mở đường cho "huơu" chạy. Huơu đây là "nội thù" của nước Mỹ, là kẻ thù của Trump.

Iran quảng bá việc đó, có thể được "nội thù" trong nước Mỹ hưởng ứng không?

Có. Nói rõ hơn, có thể "nội thù" của Trump đã làm việc đó. Obama đã từng đưa tiền hàng triệu cho Iran, để chuộc binh sĩ Mỹ. "Nội thù" Mỹ, do đó, có thể có "lại quả" gấp 10 (100) lần số tiền đó để Iran làm chuyện "vẽ đường cho hươu" chạy.

"Nội thù" có thể làm chuyện đốn mạt như thế không? Có. Trước đây, đã có một nhà báo Mỹ (một diễn viên?) đã đưa hình ông Trump bị cắt đầu lên báo (lên sân khấu) rồi. Gần đây, họ có thể quì gối, tôn vinh Floyd nên họ có thể làm những điều tồi tệ hơn thế. Còn hơn tồi tệ. Ác độc!...(mất nhân tính).

Thuyết âm mưu này có thể thành sự thật không? Chuyện gì cũng có thể xảy ra trên cõi đời ô trọc này!

Tổng Thống Kenedy, trước đây, có "nội thù" lộ ra rõ rễt như Tổng thống Trump lần này không? Năm 1963, chuyện đó đã xảy ra. Ai cấm chuyện này, sau hơn nữa thế kỷ (1963-2020) lại không thể xảy ra ...?!



Đặng Quang Chính
30.06.2020
07:43
Đăng nhập để trả lời
0
Đường dài (2)
(tiếp theo)
 

Đúng như tôi đoán. Người lên tiếng là Ngọc.

- Thời buổi này, tốt gỗ nhưng cũng phải tốt sơn nữa. Gái thiếu, trai thừa. Nhưng thời buổi "marketing" mà ...! Chọn chồng phải bắt liền tay!
- Rồi bỏ nhau cái rụp. Châu nói liền ... và nói thêm, hay là làm rồi ... rồi bỏ. Thời buổi này, chùa và nhà thờ chỉ làm việc thiện nguyện là nuôi trẻ bỏ rơi ... là đã đủ công đức rồi
- Bọn đàn ông có sức bỏ người tình để kiếm thêm những người khác ... thì đàn bà cũng làm tốt việc đó nữa chứ.
- Nói theo kiểu xả láng như cô ... chắc cô muốn so sánh với ông nhạc sĩ bị "lính chê" (Chế Linh) .... phải không?. Lệ góp ý.
- Hắn có 4 vợ. Ngọc nói ngay.

Lệ hỏi, "có phải không Linh". Linh là người ngồi cạnh tôi. Cô này có vẻ cùng nhóm với Châu và Lệ. Nhưng, nói chung, Linh là người ít góp chuyện nhất.

- Mỗi người mỗi hoàn cảnh. Đâu thể lấy người này so sánh với người khác. Linh trả lời.

Cái xe chết tiệt hình như có trục trặc gì đó, nên tôi phải tấp vào len phải. May là có khúc đường rẻ phải ... và đường hơi vắng. Tôi cho xe chạy rà rà và hơi lo, không biết gần đây có chổ sửa xe nào không. Hỏi người chủ quán nước gần đó, ông ta nhiệt tình, nói là sẽ đi kêu thợ máy đến giúp chúng tôi.

Vào quán, cô Ngọc có vẻ thoải mái nhất. Cô tìm võng, nằm đong đưa như chỉ cần làm một giấc ngủ; kệ ai làm gì thì làm. Châu và Lệ, ngồi trên ghế một bàn gần cửa ra vào. Linh, như chịu nóng không nổi, ra mé hông nhà, hóng gió.

- Cô Ngọc có quen với cô không. Tôi hỏi Linh
- Không. Chắc là quen với Hà (cô chủ quản chuyến đi chơi)
- Chắc cô ở gần nhà cô Hà.

Trông Linh không còn trẻ, nhưng cũng không quá già. Hơi khó đoán tuổi tác, nhưng tôi tránh điều tối kỵ là hỏi tuổi phụ nữ. Ở trời Tây đã lâu nên tự nhiên tôi có sự cẩn thận này.

- Anh về đây chắc đã được hai tuần?
- Đúng rồi. Chắc Linh và Hà là bạn thân lâu rồi ...?
- Vâng ...

Chợi nghe tiếng Ngọc gọi, hỏi là Linh có biết nơi nào đi vệ sinh không. Tôi chợt nhận ngay cách hỏi sai người. Lẽ ra Ngọc phải hỏi cô phục vụ chứ. Đi ngang qua chúng tôi, hình như Ngọc nháy mắt cười ...

Tôi chợt buồn cười vì nghĩ "có gì đâu ... mà tính làm kỳ đà cản mũi".

Mà cũng chẳng cười được nữa, vì khi cô ấy quay lại, cô hỏi ngang
- Hồi nãy lỡ kêu anh rồi ... bây giờ cũng kêu thế nhé. Xưng anh em cho vẻ thân mật. Hơn nữa, anh cũng đâu già gì ...
- Ban ngày gọi chú, bác gì cũng được. Nhưng, ban đêm gọi là anh cũng chẳng sao. Tôi đáp lại một cách hơi thô ... vì hơi bực mình.
- Có mấy ông quen với ông chú ở nhà, từ nước ngoài về chơi, ông nào cũng gọi em bằng em ngọt sớt.

Chưa biết nói sao, nghe tiếng mấy cô ở trước quán, kêu là thơ máy đến rồi.

(còn tiếp)

Người "Bắt gió"
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện kỳ lạ
 
Chuyện kỳ lạ, xảy ra bất cứ với ai, đất nước nào, không lúc này thì lúc khác. Chuyện kỳ lạ lần này cũng từ việc binh, chống TT Trump mà ra.
 
* Một ông TT thời VNCH, cổ võ việc làm của ông Trump.
  Những người chống TT Trump, có những liên hệ xa gần với đảng Việt Tân là được ông này xem như "cảm tình viên" -tùy theo mức độ- và được ông xếp vào hạng "châm tiến". Nặng hơn, đó những người nối giáo cho giặc Cộng ... v ... v...
 
* Ông khác từng là Đốc (Phó đốc sự) thời VNCH, thường có những bài viết kêu gọi-khích lệ-cổ võ việc đấu tranh xóa bỏ tà quyền VC.
  Ông này không có liên hệ gì với VT. Ông nói " ... Tôi không tự cho là mình giỏi, nhưng tôi cố gắng làm nhiệm vụ của mình trong những ngày tháng còn minh mẩn, viết lách được, để giúp đở quê hương bản quán và trả ơn phần nào nước Mỹ bao dung"
 
  Tóm lại, hai ông đều yêu nước, theo cách của mình. Điểm chung nhất là, ông nào cũng đã (gần) 80 tuổi rồi. Hai ông còn nặng nợ với đất nước.
 
Thường tình, ai cũng hiểu, sức khỏe và độ minh mẫn của mọi người, đều theo thời gian xuống dốc. Người nhanh kẻ chậm ...!
 
Người viết cũng không tránh được qui luật đó. Nhưng, dù còn nhỏ hay đã lớn tuổi, khi xét một việc có tính thời sự chính trị, thường khi ta bị rơi vào tính chủ quan, cục bộ.
 
Chẳng hạn, so sánh chế độ trong Nam và ngoài Bắc, tạm bỏ qua các khía cạnh khác, chỉ nói về cách tổ chức chính quyền (Học thuyết, chủ nghĩa, chính sách...) trước năm 1975, miền Bắc hơn miền Nam. Lý do: khi trong tình trạng chiến tranh, không thể vận hành đất nước theo một cấu trúc có tính văn hóa, nhân bản để đối đầu với địch. Có ai đã là chiến sĩ, súng trong tay, mà khi đối diện với địch, cứ băn khoăn rằng, trong hàng ngũ địch, biết đâu có cha (mẹ) anh em, họ hàng chúng ta. Trên chiến trường, bắn chậm thì chết. Khi chiến tranh, cách quản lý xã hội theo đường lối dân chủ RẤT KHÓ chống lại sự tấn công của địch (Churchil ở Anh, vào thế chiến thứ hai, đã có những hành động, có thể bị chống đối nếu nước Anh không rơi vào tình trạng chiến tranh).
 
Chính thể dân chủ được điều hòa, phát triển tốt đẹp khi đất nước không còn chiến tranh.
 
Từ đó, nếu chỉ xét chủ quan và chỉ riêng tình hình trong Nam, ai cho rằng ông Diệm ĐỘC TÀI; lối xét đoán có tính phiến diện. Nếu ông Diệm ĐỘC TÀI, chính thể ông ta không thể đối đầu với miền Bắc, theo chế độ ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ.
 
Thí dụ nhỏ. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có thể trốn lính, chứ một văn nghệ sĩ miền Bắc, nếu không vào quân đội, cũng phải trong tổ chức, đoàn thể này khác của chính quyền miền Bắc.
 
Tóm lại, với việc hai ông có chiều hướng khác nhau đối với cách điều hành guồng máy chính quyền tại nước Mỹ hiện nay, chúng ta có thể đưa ra cái nhìn khác như sau: Tàu cộng và Mỹ đang đối đầu ráo riết, dù lúc bắt đầu chỉ thực hiện qua kinh tế. Tuy thế, tình hình đã diễn tiến khác đi so với lúc đầu. Nhất là sau trận Trân Châu Cảng "đại dịch". Bây giờ, những yếu tố đối đầu đã xen kẻ, nối kết, tác động lẫn nhau đến mức, không thể chỉ ngưng áp dụng một điều nào đó là có thể khiến các yếu tố kia ngừng lại. Tàu cộng đã lũng đoạn xã hội Mỹ quá lớn. Nào là mua (ảnh hưởng) một số đơn vị truyền thông của Mỹ, lập Viện Khổng tử -hệ thống tuyên truyền- tại nhiều nơi trên đất Mỹ, mua chuộc các chính khách và các nhà khoa học kỹ thuật của Mỹ. Ăn cắp "chất xám" trong mọi ngành nghề ... v ... v ... Lũng đoạn đến nỗi, chính quyền Mỹ không những đuổi cổ sinh viên Tàu mà còn cấm nhập cư (?) nhất là các viên chức cao cấp của Tàu; đặc biệt với những người có chức quyền, liên quan đến chính sách cai trị tại Tân Cương và luật an ninh tại Hồng Kông.
 
Chính quyền Mỹ dự trù ... hay sẽ ráo riết thực hiện cho được những điều nói trên?
 
Chỉ một việc đem lực lượng quân sự liên bang đến Porland (Oregon) để vãn hồi an ninh, trật tự mà lực lượng đó còn bị phản đối; còn bị xua đuổi.
 
Chính quyền Tàu cộng dự trù kiểm soát người dân bằng thực hiện việc "công nghệ di truyền". Phần ông Trump, còn lâu ông Trump mới làm được việc đó!... Nếu TT Mỹ là một người ĐỘC TÀI, vẫn không bằng cái thế của Tàu là, một Tập Cẩm Bình ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ.
 
Tóm lại, khi hai người, bất kể ai, đưa ý kiến về một vấn đề lớn, NẾU người này chú trọng khía cạnh này, người kia nhấn mạnh đến khía cạnh khác và NẾU cả hai không có cái nhìn tổng quát về vấn đề mà họ thảo luận; điều đó sẽ đưa đến việc tranh cãi không có hồi kết.
 
Sẵn nói thêm ở đây. Dù TT Trump (hay TT nào đó) có đường lối, tuyên bố, cách thực hiện ... (hoặc kể cả đối đầu với Tàu) mà mức độ không mạnh lắm; việc ấy vẫn có tác dụng nào đó, trong toàn cảnh. Chẳng hạn, VN quá lệ thuộc vào Tàu, nay, thấy tình hình khác đi, sẽ phải tự mình điều chỉnh vị trí của mình.
 
Mức độ như đã rơi vào TT Obama, đã cho ta thấy ảnh hưởng ra sao. VN tiếp tục trò "đu dây" một cách mị dân và dối trá!...
 
Quay lại vị trí và cách điều khiển đất nước như TT Trump hiện nay, nếu ông ta ĐỘC TÀI, vẫn không có lợi thế như Tập cẩm Bình, theo đuổi cách ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ.
 
Trong một cuộc chiến, người dùng súng bắn từng viên đạn một sẽ thua người dùng súng bắn hàng loạt -liên thanh-
 
 
 
Đặng Quang Chính
21.07.2020
22:36
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu đi hết biển (2)
 
Một kinh nghiệm du lịch, có lẽ ai cũng biết, sau khi đã nhận thức những lợi, hại ra sao của việc này. Đó là khi phải ra phi trường vào những giờ cao điểm, chúng ta nên chọn lúc đi phù hợp, thay vì chờ đúng giờ theo sự tính toán bình thường. Hôm về lại Na Uy, lẽ ra tôi rời nhà từ lúc 14:30 (hay 15:00) tôi đã chọn đi lúc 16:00 -hơi sớm so với giờ phi cơ cất cánh- vì nghĩ rằng, như thế là đủ, không cần sớm hơn. Tốn đến gần 70 Canada kim là một chuyện, mà vì vội vã nên khi đưa tiền đô Mỹ cho tài xế, tôi đã không có sự tính nhẩm đúng cách, để được thối trả đúng mức.
 
Trước khi lên máy bay, tôi mua một khúc bánh mì nhỏ. Những chuyến có đường bay ngắn, hành khách không được phục vụ một bữa ăn có thể giúp mình tạm quên đói bụng. Dĩ nhiên, gọi món ăn trên máy bay cũng được, nhưng chịu một giá cao hơn, nếu ăn món đó ở phi trường.
 
Nhưng may mắn, tôi có chổ ngồi sát cửa sổ mà ghế giữa không có người ngồi. Rời phi trường một lúc khá lâu, người ngồi ngoài cùng, cạnh đường đi, đã vói mình vào trong, hỏi tôi một câu. Tôi xác nhận anh chàng đã đoán đúng quốc tịch của mình. Không những thế, tôi có thiện cảm ngay khi biết là người này đã có thời gian dạy tiếng Anh cho người Việt. Trong lúc trò chuyện, tôi đã có lúc thắc mắc về công việc đó. Người Việt tại Na Uy, cớ sao lại học tiếng Anh (?). Nhưng, những nội dung khác đã kéo thắc mắc đó trôi đi, không khiến điều đó trở thành một cản trở trong việc tiếp xúc.
 
Có một vài đoạn đối thoại nhỏ tôi vẫn còn nhớ đến bây giờ
- Anh đến Na Uy hồi nào?
- Năm 1992
- Hồi đó tôi mới sinh ra...(anh ta cười)
 
Anh chàng trẻ tuổi này cũng thành thật đấy chứ! Tôi chợt nhớ đến Kjell Inge Røkke, người Na Uy, sang Mỹ vào năm 24 tuổi, bắt đầu sự nghiệp bằng chiếc tàu đánh cá, dài 68-foot. Bây giờ, ông ta là một trong những người giàu có tiếng tại Na Uy.
 
Nhưng, con đường vượt biển, tìm đến một đất nước xa xôi, không ai cũng thành công giống nhau. Ông Røkke không có bằng trung học, nói chi học tới Đại học. Tôi nhớ đến nhà văn Hoàng Hà mới quen. Hồi đó, vào trong Nam, ông đâu đã học hết trung học. Nhưng máu giang hồ chắc đầy ắp trong người.
 
Lúc khác, anh ấy nói thêm: 
- Ông ở Na Uy còn lâu hơn tôi
- Cũng đủ lâu...
- Tôi đã ở Đại hàn rồi...
 
Anh còn cho biết, đã qua Tàu, Nhật ..v..v.. và đã (hay đang học) ở Mỹ. Bang Iowa thì phải. Học thì nào môn tâm lý rồi hai ba môn nào khác nữa mà bây giờ tôi đã quên rồi. Tóm lại, anh chàng, nếu là học trò của cụ Phan Châu Trinh, có lẽ sẽ trở thành người yêu nước, không trước thì sau. Nếu anh chàng học tập theo đường hướng đó, ta phải xem đó là một loại người có chí "tang bồng hồ thỉ". Máu "giang hồ" hay chí "tang bồng hồ thỉ" chỉ khác nhau là mục đích và cách thức thực hiện.
 
Nhớ lại hồi mới "đậu" thanh lọc tại trại tị nạn, khi được phỏng vấn bởi đài truyền hình của Malaysia, về đất nước nào tôi sẽ chọn là nơi định cư, câu trả lời rất gọn là: "Đất nước nào có tự do". Sẵn đây, nói về chữ "đậu". Chương Trình Hành Động Toàn Diện vào năm 1989 (Comprehensive Plan of Action CPA) của Cao Ủy tị nạn LHQ, nhằm ngăn chận việc bỏ nước ra đi của người Việt, đã tạo ra một sự nhận định sai lệch trong thuyền nhân (Boat people). Họ làm việc thanh lọc, loại người ra đi vì lý do kinh tế và đưa họ trở lại VN. Trước thanh lọc, ai cũng tưởng, cứ là sĩ quan, viên chức cán bộ của chính thể VNCH ở miền Nam là có vé ưu tiên. Sau đợt phỏng vấn đợt 1, đến Đại tá còn rớt, nói là ai khác. Con số những chuyến vượt biên giảm xuống rồi ngưng hẳn. Nói là "nhận định sai lạc" vì họ cứ tưởng, hai khía cạnh của một thực thể xã hội hoàn toàn khác biệt nhau. Nhưng không, ông Trump, Tổng thống Mỹ, trước khi vào chính trường, đã là một doanh gia.
 
Tôi muốn khuyến khích người trẻ tuổi này, nên kể ngắn về việc một người cùng gát thi với tôi trước đây. Anh kia kể là, đã từng đi nhiều nước trên thế giới, theo cách, đến đâu cứ tìm được việc gì (bất cứ loại công việc gì) anh ta làm để sống...và đi tiếp.
 
Nhưng, hơi chưng hửng khi nghe hỏi và câu kết luận cuối của anh
- Ông thích sống ở Na Uy không...?
- Nói chung, thích. Nhưng "xã hội an sinh" không phải là toàn bích.
- Tôi hơi nản...Tôi thích các thành phố lớn!
 
Anh chàng này không thể là một Che Guevara của Nam Mỹ, một thời trước cuộc CM ở Cuba. Nhưng kinh nghiệm của đời giang hồ ít ra cũng khiến đầu óc của anh ta cởi mở hơn. Chẳng hạn, việc vói người vào phía trong, hỏi thăm tôi có phải là người Việt không (chắc thấy tôi đang đọc tờ báo "Đối lực" của Phong trào Hiến chương 2000)
 
Trong lúc chàng tuổi trẻ này ngồi ngủ (vì mới từ Mỹ về đến Iceland và cùng tôi trên chuyến bay về lại Na Uy) tôi mở iPAD, xem một bài viết của GS Ngô Bảo Châu, tựa đề "Yêu nước".
 
K. là giáo sư toán Đi hc Yale, có quc tch M nhưng gc là người Nga, nói tiếng M vn đc st ging Nga. Có ln tôi hi anh y ln cui anh v Nga là khi nào. Anh y nói t khi tôi đi M tôi chưa quay li Nga bao gi. Nhìn v mt ngc nhiên ca tôi, K. nói rng đi vi anh y nước Nga cũng ging như bt kỳ mt nước nào khác trên thế gii, anh không cm thy liên quan đến nhng gì hin gi đang xy ra Nga. Trường hp ca K. không phi là mt trường hp ph biến, nhưng cũng không phi là mt trường hp cá bit. Tuy hơi b bt ng nhưng tôi cm thy cái lý trong nhng chia s rt thng thn ca K. Nói cho cùng thì ti sao mi người phi gn bó vi mnh đt nơi mình sinh ra”.
 
Sau nhập đề đó, ông Châu đề cập đến vài lần ông nhìn thấy tại các sân bay Hàn quốc, Nhật những thanh niên như xuất phát từ Nghệ An, Việt Nam. Có lẽ như ông, nhưng do có nhiều thời gian hơn, nên tôi có dịp tiếp xúc với họ (dù là bên nào khởi đầu trước câu chuyện). Để nhanh chóng, tôi lấy giải thích của ông Châu làm nền cho lý do của mình.
 
Ti sao li đng cm vi h? Ngoài tiếng Vit là ngôn ng có th dùng đ hiu nhau, ngoài nơi sinh Hà Ni và Ngh An cách nhau vài trăm cây s, tôi có gì chung vi h? Ti sao tôi vn cm thy “liên quan” đến s phn ca h? Tôi thy ch có mt câu tr li hp lý duy nht: s “liên quan” đó chính là lòng yêu nước. Nếu đó là tình yêu thì có l không cn tìm cách lý gii na. Chc chn mi người yêu nước, hoc không, theo mt cách khác nhau. Nhưng tôi cho rng, yêu nước, v cơ bn, là cm thy “liên quan” đến s phn ca đng bào mình”.
 
Lúc rời trại tị nạn, tôi chỉ có một mong muốn đơn giản là được định cư tại một nước tự do. Và thật tình mà nói, trong đầu không có một giấc mơ làm giàu trong cuộc sống mới. Có thể điều đó do ảnh hưởng của sự thanh lọc, khi Cao ủy tị nạn chỉ cho những thuyền nhân đến định cư xứ tự do, với lý do chính trị (?)… mà có thể đó là mục đích của tôi từ lâu (tôi đã chọn nghề giáo trước 75). Nói về tôi là điều tôi chẳng muốn. Lấy trường hợp của Tiến sĩ Nguyễn Bá Long, có thể nào chứng minh ý muốn của một người chỉ có mục đích đi cho "hết biển"? Ông ta định cư tại Canada vào những năm 1979-1980. Từ đó đến nay, lúc nào ông cũng lo hoàn thành 2 số báo, Đối lực và KT Thị trường. Ai dám nói chắc là với việc điều hành hai tờ báo đó, ông Long có cuộc sống sung túc?... ...Lợi tức chưa biết thế nào, nhưng việc đấu tranh -qua hai tờ báo đó- cho một nước VN được tư do, độc lập, dân chủ, thịnh vượng ..v..v...là một việc làm đã có nhiều người bỏ cuộc khá lâu!
 
Những người như nhà văn Hoàng Hà, ông Nguyễn Bá Long, tuy không còn nhiều...nhưng vẫn còn rải rác khắp các quốc gia, nơi có người Việt sinh sống. Khi họ còn cảm thấy liên quan đến số phận đồng bào của mình, họ là những người yêu nước!
 
Chúng ta yêu nước theo cách của chúng ta. Cách đó, theo nhóm cầm quyền hiện nay là của bọn chống phá cách mạng, theo đuôi thế lực diễn tiến hòa bình ..v..v..Nhưng đã đi theo đường lối của chúng ta, chúng ta hãy đi cho hết biển.
 
Ở đây, nếu có điều gì liên quan đến cuốn sách "Nếu đi hết biển của Trần Văn Thủy", điều này được người viết xác định là: có và không. Trước hết, nhắc lại là, ""Nếu đi hết biển" không phải một bộ phim mà là một tài liệu viết cho William Joiner Center, đại học Massachusetts Boston.
 
"Có" là câu trả lời cho thắc mắc của Trần Văn Thủy: "người Việt ở hải ngoại có được tự do sáng tác?
 
"Không" là câu trả lời cho một hình tượng mà tác giả đã nêu ra trong sách: "Nay tác giả khôn lớn, được ra nước ngoài nhiều và nhận ra rằng nếu cứ tiếp tục đi, sẽ qua biển, qua những châu lục và cuối cùng cũng trở về nơi khởi hành". Điều này, được hiểu theo cả nghĩa tiêu cực và tích cực. Nhưng, câu sau của tác giả thường bị giải thích theo lối tiêu cực "Nhưng không phải cứ đi rồi ai cũng sẽ về lại chốn cũ". Lối tiêu cực là cách gián tiếp nói rằng, chính quyền hiện nay sẽ không duyệt xét cho những thành phần "phản động" chọn quê hương là nơi yên nghĩ cuối cùng!
 
"Có thể có" là câu trả lời của người viết, gửi đến tác giả Trần văn Thủy, khi ông ấy viết "Liệu văn chương có thể là cầu nối mang lại sự hòa hợp, hoà giải cho người Việt Nam ở hai bên bờ biển Thái Bình?”
 
Lối giải thích vừa nói không phải là sự lấp lửng, ba phải, vì ngày nào mà các tác giả, trong hay ngoài nước có cùng nhận định như sau -mà suy nghĩ của GS Châu là một cụ thể- văn chương sẽ phát huy tác dụng đúng mức của nó "Nhưng tôi mong muốn một khế ước xã hội như những khế ước xã hội đã là nền tảng cho những nước phát triển. Tôi muốn một xã hội công bằng được đảm bảo bởi một nhà nước pháp quyền. Tôi muốn một nền kinh tế lành mạnh, phồn thịnh hoạt động trên nguyên tắc thị trường. Tôi muốn một xã hội mà ở đó người dân có thể tự tổ chức cuộc sống cộng đồng của mình mà không bị cản trở, đó là xã hội dân sự. Vì cái chúng ta cần là một xã hội công bằng, phồn thịnh và một cuộc sống cộng đồng gắn bó, nên người lãnh đạo mà chúng ta muốn là một người cổ súy cho nhà nước pháp quyền, kinh tế thị trường và xã hội dân sự”.
 
Biển nuôi sống chúng ta một cách gián tiếp. Hơi nước từ sông, biển tạo nên nguồn nước cho con người. Biển đưa chúng ta đến những bến bờ mới, tại đó, chúng ta có những khám phá mới. Từ đó, mang đến sự ấm no thịnh vượng. Nhưng, biển cũng mang đến những tàn phá khinh khủng đến với con người. Vì thế, hình tượng "Biển" ở đây của người viết, còn hơn là một điều gì chỉ có tính cụ thể như vừa kể. Con người, với tính nhân bản, không bao giờ chắc chắn sẽ hoàn thiện một mẫu người lý tưởng, một cuộc sống thiên đàng trên thế giới này; do đó, họ vẫn cứ đi mãi, phiêu lưu đi tìm một thế giới trong mộng ảo. Cuộc sống của một con người, có giới hạn, dù có sống qua 100 trăm năm, cũng đến thế mà thôi. Nhưng, vì mong ước đó, con người muốn và sẽ truyền cho các thế hệ nối tiếp, ước muốn của con người là, một cuộc sống an bình, thịnh vượng cho mọi người trên trần gian này!
 
Chúng ta sẽ cố gắng hết sức, truyền cho thế hệ kế tiếp, dù trong hay ngoài nước, tinh thần "Đi cho hết biển" vừa nói trên. Và chúng ta nên bền bĩ trong việc làm của mình, dù "...Ngay cả khi không có lá phiếu, người dân cũng cần nói rõ về xã hội mà mình muốn. Nói được cái mình muốn không hề dễ, nó khó hơn nhiều so với nói cái mình không muốn. Nếu không nói được cái mình muốn, nó sẽ không bao giờ xảy ra" (Ngô Bảo Châu)
 
Tôi muốn nói được cái mình muốn. Tôi không thể nói thay ai cả, kể cả những người ở trong nước. Nhưng, vì tôi đang ở nước ngoài, tôi sẽ cố gắng làm tròn công việc này, với khả năng có thể.
 
 
 
Đặng Quang Chính
24.12.2017
12:38
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  [strike][/strike]
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện nín cười
 
Chuyện lâu nay có nhiều người cười là, hễ có tranh cãi là có vụ "đội nón cối". Chuyện đó xưa rồi!...Bây giờ, Cộng đồng hải ngoại có chuyện không thể nín được...nên phải cười. Nên gọi đó là chuyện nín cười!...
 
Hễ có ai lên tiếng về một vụ sai trái của một nhân vật "sao xẹt" nào đó, chắc chắn sẽ có bài viết nói ngược nói ngạo như sau:
 
 - Đã 42 năm rồi, các anh đã làm được gì mà hùa nhau "đánh" con nít 40 tuổi, có chồng 2 con?
  Thật là ngược đời!
  Có những tổ chức, mà thành viên của họ "tự hào" là tổ chức mạnh nhất, nhiều tiền nhất (điều này đúng, vì tiền quyên từ thời ông HCM còn sống càng ngày càng sinh lợi,  vì các cơ sở kinh tài của đảng -chữ của mấy ảnh- vẫn còn làm ăn, chưa đóng cửa)...nhưng, 42 năm nay, họ đã làm được gì đối với bọn CS?. Không những thế, họ còn tự hào được CS phong "tổ chức khủng bố". Hân hạnh ghê!...
 
- Bây giờ, giả dụ, họ có 10.000 quân như khi xưa họ đã từng gạt đồng bào...và được Cộng đảng thương lượng gì đó...chắc có lẽ đồng bào còn cực khổ hơn nhiều.
  Lý do?
  Bởi một thằng Cộng mà dân đã chết tới chết lui...nay, lại có thêm một thằng Cộng "em" nữa...lúc đó, chắc chỉ còn chạy xuống địa ngục!
  Tại sao lại gọi là "Cộng em"?
  Bởi mọi cách thế, tổ chức, mọi cách lủng đoạn tập thể đều y như sách của Cộng "anh"
 
Nội hai chuyện này thôi, nói ngược nói ngạo như thế, ai nghe mà lại có thể nín cười được...?!
 
Đoàn xiệc này, có lẽ chỉ làm được trò cười cho mọi người. Đừng mong rằng, họ sẽ tạo nên tích sự gì. Vì, ai đời, chiến đấu chống Tàu đỏ xâm lăng VN theo kiểu xâm thực, không biết phải ở thế SỐNG-CHẾT với giặc mà còn kêu gọi Bất bạo động mới là "oai" chứ!
 
Bao giờ chúng ta mới hết nín cười?!.. Có lẽ đến lúc đó chúng ta có khóc cũng không kịp...vì VN đã trở thành một bang trong Liên bang CH nhân dân Trung Quốc.
 
 
Đặng Quang Chính
23.10.2017
21:20
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cán cân chính tr
 
Biểu tượng công lý là hình ảnh một cái cân có hai đĩa, treo lủng lẳng hai bên. Có người cho rằng, hai đĩa đó tượng trưng cho thiện và ác...và những đặc trưng khác, có tính đối chọi nhau, như điều phải, trái hay thưởng, phạt, sự bất công và lẽ công bằng, sự thật và gian trá.
 
Cán cân chính trị ra sao?
 
Theo người viết, một đĩa cân là những điểm tiêu cực (chẳng hạn, gian trá) của cán cân công lý ở trên, nhưng cái túi bao bọc tất cả những điểm tiêu cực nói trên là Cường quyền và sức tấn công chủ yếu của nó là quân sự. Đĩa bên kia là những điểm tích cực (chẳng hạn, sự thật) nhưng nhưng cái bọc của nó là Nhu quyền (quyền lực mềm) và sức tấn công chủ yếu của nó là các cuộc vận động có tính chính trị.
 
Liên hệ giữa cường quyền và nhu quyền ra sao?
 
Nói gọn, có lúc cường quyền thắng thế. Câu nói được nhiều người biết là của Mao Trạch Đông "Chân lý trên đầu mũi súng"!. Cường quyền có hình ảnh như lửa, có thể làm sôi nước lạnh...và sôi lâu, nước sẽ biến mất dạng nguyên thủy. Nhưng nước có thể làm lửa tiêu biến hoàn toàn. Nước bốc hơi, nhưng hội đủ một số yếu tố khác ở trên không, sẽ kết tụ và rơi xuống đất, trở lại thành nước. Nhưng, lửa khi bị dập tắt rồi, không thể có sự tuần hoàn như nước. Hình ảnh Sơn tinh và Thủy tinh trong cổ tích xưa của ta, nói lên gần hết ý nghĩa của hai lực lượng đối chọi này.
 
Đưa những điều vừa nói trên và thực tế chính trị tại VN, chúng ta thấy được gì?
 
Chế độ thực dân và thuộc địa của Pháp tại VN trước kia, với cách cai trị hà khắc, sắt máu, như lửa (cường quyền) kéo dài cả trăm năm, vì thế và lực của người dân Việt trong thời gian ấy, như nước (nhu quyền). Nhưng nước ấy quá ít, không đủ dập lửa. Khi sóng triều dâng lên (lòng dân bùng dậy) + ngoại lực cần thiết (có thêm càng tốt) chế độ thuộc địa bị xóa bỏ. Do đó, dù không có ngày 02.09 năm 1945 năm xưa, một ngày 02.09 của những năm khác, cũng sẽ xảy ra. Chắc chắn xảy ra!.. (có mt lut loi tr nơi đây, s được nói phn dưới trong bài)
 
Để kháng cự lại một chính quyền dựa vào Tàu cộng từ những năm 1940 đến nay, lực lượng yêu nước chưa tạo được thế tiến công. Thế này, sau 42 năm (1975-2017) vẫn chưa ở thế khởi động thật mạnh. Hiện tình trong nước là một chỉ dấu khá rõ. Chưa có cá nhân nào là tiêu điểm cho người dân nhắm tới, xem như một điển hình, một tấm gương noi theo. Cá nhân đã thế, nói gì đến một đoàn thể, đảng phái.
 
Do đó, việc liên kết trong ngoài là chuyện đương nhiên. Và dĩ nhiên, Nhà nước "nhân dân" tại VN lúc nào cũng muốn phân tách hai lực lượng này. Một sự thật không thể chối cãi là, tuy nhà nước đó phong tặng "đảng khủng bố" cho Việt Tân, nhưng người dân không sợ đó là đảng gặp ai nấy giết. Một sự thật khác là, suốt 42 năm qua, đảng này chưa tạo được thế đối trọng thật sự.
 
Đảng VT không phải là đảng đối trọng vì không có lực lượng (nói rõ, là không có lực lượng quân sự). Đảng này chưa có được một dạng như MTGPMN trước kia, ở trong Nam, làm thế khuấy động tình hình an ninh của đối phương. Nói là, thời điểm đặc biệt này không cần lực lượng quân sự, có phần đúng. Nhưng, đã vin vào thời điểm đặc biệt này, không thể không có lực lượng chính trị. Lực lượng chính trị đó là lực tạo nên các cuộc vận động có tầm vóc lớn rộng trong dân chúng.
 
Không tạo được lực lượng chính trị trong nước, đảng này (hay bất cứ đảng nào) phải tạo được lực chính trị tại nước ngoài, để yểm trợ cho lực lượng trong nước. Lực này càng được nhanh chóng tạo dựng, càng tốt cho thời thế chung của đất nước. Đây là điểm mấu chốt, vì Lenin cũng đã nói: Thời gian là người thầy của chiến lược"
 
(Đây là lut loi tr nói trên. Vào ngày 02.09 năm 45, nếu không có s biến đi chính tr ln như thế, chưa chc sau đó s xy ra được ngay. Có khi mt c 10(20) năm sau và như thế bước tiến ca dân Vit đã b cn li. Nhưng, cũng có th ch ba (bn) năm sau cũng không chng. Có người cho rng, khi các nước láng ging được tr đc lp, VN cũng s có s đc lp mà không cn đ xương máu. Đó là điu đúng...nhưng đúng vi con mt nhn xét ca nhng chc năm v sau (sau ngày 02.09.1945)...ch khi lòng người dân đã sôi sc, không có lc lượng đng phái nào cn h được. Đng này, vào ngày 02.09.1945, đng CSVN, dưới hình thc liên kết vi các đng phái quc gia, có tên là Vit Minh, li mun kích đng lòng người dân, đ h có cơ hi xut hin trên vũ đài chính tr.)
 
Nhưng, nếu muốn tạo lực lượng chính trị tại nước ngoài, không thể có một sách lược tương tự như sách lược của đảng CS trong nước. Những hình ảnh áo nâu (hay đen) khăn rằn quấn cổ, chắc chắn không ăn khách (nhất là khi tổ chức đó đã ước định được thời gian họ cần có để làm một cuộc thay đổi là dài, ngắn đến đâu). Những xảo thuật ngắn hạn chỉ đem lại tác dụng ngược. Có những cách làm, tưởng có thể "ăn ngay"...nhưng đó là một loại thực phẩm độc hại trong thời gian lâu dài.
 
Trường hợp cô Trần Kim Ngọc gần đây tại Úc châu, một hiện tượng "nổi lên như sao xẹt", đã dấy lên một sự phản ứng khá sôi nổi trên các diễn đàn mạng. Có nghĩa là tập thể người Việt đã, đang và sẽ lưu ý đến trường hợp này. Nếu như ngay từ đầu, giả dụ người ta biết được cô ta là một thành viên của Việt Tân, có lẽ phản ứng sẽ khác đi. Cũng như Trịnh Hội trước đây. Kể cả hiện tượng "sao xẹt" Trúc Hồ. Mà tại sao "vàng thật lại sợ lửa"?!..
 
Cán cân chính trị, hễ tính sai, dù chỉ một ly cũng làm cho một đảng phái đi trệch hướng có khi cả hàng dặm xa. Bên có chính nghĩa, đặc trưng là một thứ nhu quyền, sẽ có chiến thắng tối hậu. Chắc chắn sẽ thắng. Nhưng phải được lòng dân. Điều đó chẳng qua là tôn trọng sự thật và tạo được tín nhiệm trong mọi tầng lớp dân chúng. Hãy nhớ cho chính xác câu nói của Nguyễn Trãi: "Đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy trí nhân thay cho cường bạo", chứ không phải thấy đối phương gian trá, lừa đảo..v..v...và để đối phó, lại ôm nguyên đường lối của chúng mà áp dụng!
 
 
 
Đng Quang Chính
28.09.17
21:18
 
 
 
 
 
--------------------------------------------
 
Cán cân chính trị
 
 
Biểu tượng công lý là hình ảnh một cái cân có hai đĩa, treo lủng lẳng hai bên. Có người cho rằng, hai đĩa đó tượng trưng cho thiện và ác...và những đặc trưng khác, có tính đối chọi nhau, như điều phải, trái hay thưởng, phạt, sự bất công và lẽ công bằng, sự thật và gian trá.
 

 
 
 
Cán cân chính trị ra sao?
Theo người viết, một đĩa cân là những điểm tiêu cực (chẳng hạn, gian trá) của cán cân công lý ở trên, nhưng cái túi bao bọc tất cả những điểm tiêu cực nói trên là Cường quyền và sức tấn công chủ yếu của nó là quân sự. Đĩa bên kia là những điểm tích cực (chẳng hạn, sự thật) nhưng nhưng cái bọc của nó là Nhu quyền (quyền lực mềm) và sức tấn công chủ yếu của nó là các cuộc vận động có tính chính trị.
 
Liên hệ giữa cường quyền và nhu quyền ra sao?
Nói gọn, có lúc cường quyền thắng thế. Câu nói được nhiều người biết là của Mao Trạch Đông "Chân lý trên đầu mũi súng"!. Cường quyền có hình ảnh như lửa, có thể làm sôi nước lạnh...và sôi lâu, nước sẽ biến mất dạng nguyên thủy. Nhưng nước có thể làm lửa tiêu biến hoàn toàn. Nước bốc hơi, nhưng hội đủ một số yếu tố khác ở trên không, sẽ kết tụ và rơi xuống đất, trở lại thành nước. Nhưng, lửa khi bị dập tắt rồi, không thể có sự tuần hoàn như nước. Hình ảnh Sơn tinh và Thủy tinh trong cổ tích xưa của ta, nói lên gần hết ý nghĩa của hai lực lượng đối chọi này.
 
Đưa những điều vừa nói trên và thực tế chính trị tại VN, chúng ta thấy được gì?
 
Chế độ thực dân và thuộc địa của Pháp tại VN trước kia, với cách cai trị hà khắc, sắt máu, như lửa (cường quyền) kéo dài cả trăm năm, vì thế và lực của người dân Việt trong thời gian ấy, như nước (nhu quyền). Nhưng nước ấy quá ít, không đủ dập lửa. Khi sóng triều dâng lên (lòng dân bùng dậy) + ngoại lực cần thiết (có thêm càng tốt) chế độ thuộc địa bị xóa bỏ. Do đó, dù không có ngày 02.09 năm 1945 năm xưa, một ngày 02.09 của những năm khác, cũng sẽ xảy ra. Chắc chắn xảy ra!.. (có một luật loại trừ nơi đây, sẽ được nói ở phần dưới trong bài)
 
Để kháng cự lại một chính quyền dựa vào Tàu cộng từ những năm 1940 đến nay, lực lượng yêu nước chưa tạo được thế tiến công. Thế này, sau 42 năm (1975-2017) vẫn chưa ở thế khởi động thật mạnh. Hiện tình trong nước là một chỉ dấu khá rõ. Chưa có cá nhân nào là tiêu điểm cho người dân nhắm tới, xem như một điển hình, một tấm gương noi theo. Cá nhân đã thế, nói gì đến một đoàn thể, đảng phái.
 
Do đó, việc liên kết trong ngoài là chuyện đương nhiên. Và dĩ nhiên, Nhà nước "nhân dân" tại VN lúc nào cũng muốn phân tách hai lực lượng này. Một sự thật không thể chối cãi là, tuy nhà nước đó phong tặng "đảng khủng bố" cho Việt Tân, nhưng người dân không sợ đó là đảng gặp ai nấy giết. Một sự thật khác là, suốt 42 năm qua, đảng này chưa tạo được thế đối trọng thật sự.
 
Đảng VT không phải là đảng đối trọng vì không có lực lượng (nói rõ, là không có lực lượng quân sự). Đảng này chưa có được một dạng như MTGPMN trước kia, ở trong Nam, làm thế khuấy động tình hình an ninh của đối phương. Nói là, thời điểm đặc biệt này không cần lực lượng quân sự, có phần đúng. Nhưng, đã vin vào thời điểm đặc biệt này, không thể không có lực lượng chính trị. Lực lượng chính trị đó là lực tạo nên các cuộc vận động có tầm vóc lớn rộng trong dân chúng.
 
Không tạo được lực lượng chính trị trong nước, đảng này (hay bất cứ đảng nào) phải tạo được lực chính trị tại nước ngoài, để yểm trợ cho lực lượng trong nước. Lực này càng được nhanh chóng tạo dựng, càng tốt cho thời thế chung của đất nước. Đây là điểm mấu chốt, vì Lenin cũng đã nói: Thời gian là người thầy của chiến lược"
 
(Đây là luật loại trừ nói ở trên. Vào ngày 02.09 năm 45, nếu không có sự biến đổi chính trị lớn như thế, chưa chắc sau đó sẽ xảy ra được ngay. Có khi mất cả 10(20) năm sau và như thế bước tiến của dân Việt đã bị cản lại. Nhưng, cũng có thể chỉ ba (bốn) năm sau cũng không chừng. Có người cho rằng, khi các nước láng giềng được trả độc lập, VN cũng sẽ có sự độc lập mà không cần đổ xương máu. Đó là điều đúng...nhưng đúng với con mắt nhận xét của những chục năm về sau (sau ngày 02.09.1945)...chứ khi lòng người dân đã sôi sục, không có lực lượng đảng phái nào cản họ được. Đằng này, vào ngày 02.09.1945, đảng CSVN, dưới hình thức liên kết với các đảng phái quốc gia, có tên là Việt Minh, lại muốn kích động lòng người dân, để họ có cơ hội xuất hiện trên vũ đài chính trị.)
 
Nhưng, nếu muốn tạo lực lượng chính trị tại nước ngoài, không thể có một sách lược tương tự như sách lược của đảng CS trong nước. Những hình ảnh áo nâu (hay đen) khăn rằn quấn cổ, chắc chắn không ăn khách (nhất là khi tổ chức đó đã ước định được thời gian họ cần có để làm một cuộc thay đổi là dài, ngắn đến đâu). Những xảo thuật ngắn hạn chỉ đem lại tác dụng ngược. Có những cách làm, tưởng có thể "ăn ngay"...nhưng đó là một loại thực phẩm độc hại trong thời gian lâu dài.
 
Trường hợp cô Trần Kim Ngọc gần đây tại Úc châu, một hiện tượng "nổi lên như sao xẹt", đã dấy lên một sự phản ứng khá sôi nổi trên các diễn đàn mạng. Có nghĩa là tập thể người Việt đã, đang và sẽ lưu ý đến trường hợp này. Nếu như ngay từ đầu, giả dụ người ta biết được cô ta là một thành viên của Việt Tân, có lẽ phản ứng sẽ khác đi. Cũng như Trịnh Hội trước đây. Kể cả hiện tượng "sao xẹt" Trúc Hồ. Mà tại sao "vàng thật lại sợ lửa"?!..
 
Cán cân chính trị, hễ tính sai, dù chỉ một ly cũng làm cho một đảng phái đi trệch hướng có khi cả hàng dặm xa. Bên có chính nghĩa, đặc trưng là một thứ nhu quyền, sẽ có chiến thắng tối hậu. Chắc chắn sẽ thắng. Nhưng phải được lòng dân. Điều đó chẳng qua là tôn trọng sự thật và tạo được tín nhiệm trong mọi tầng lớp dân chúng. Hãy nhớ cho chính xác câu nói của Nguyễn Trãi: "Đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy trí nhân thay cho cường bạo", chứ không phải thấy đối phương gian trá, lừa đảo..v..v...và để đối phó, lại ôm nguyên đường lối của chúng mà áp dụng!
 
 
 
 
Đặng Quang Chính
28.09.17
21:18
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày bâng khuâng
 
 
Sáng, trong lúc điểm tâm, mở truyền hình xem kết quả bầu cử. Các đài truyền hình Na Uy có lệ là không mở chương trình trước 7:00. Chỉ một số đài và chỉ vì chương trình đặc biệt nên mới mở trước giờ này. Chương trình phát hình trực tiếp, nhưng có lẽ là phần đã thâu vào tối hôm qua; trước khi chấm dứt bầu cử: 21:00 ngày thứ hai 11.09.17.
 
Khoảng 09:00, trong lúc chờ khám bệnh, xem báo của trường Đại học Blindern. Trong có bài, tựa nói đại ý là, sinh viên cho rằng, đảng Rødtgrønne (chủ lực là đảng Lao động) tốt nhất. Diễn giải bên dưới, nói thêm rằng, đảng này đưa đến đường lối tốt hơn đảng cầm quyền, nhưng những vấn đề quan trọng nhất đối với họ đã được giải quyết tốt trong thời gian đảng blåblå (đảng bảo thủ, chủ lực là đảng Høyre) cầm quyền (vừa qua)!
 
Ngồi đợi trong phòng giao dịch của ngân hàng, trên màn ảnh truyền hình, đưa tựa đề, có sự lo ngại rằng, người dân không tham gia đủ vào ngày bầu cử.
 
Ngồi đợi xem phim tài liệu trong phòng chờ đợi của đại học Blindern, mở máy vi tính. Một bản tin của BBC cho biết, đảng cầm quyền (blåblå) chiếm được 89 ghế trong Quốc hội, còn đảng Rødtgrønn (chủ lực là đảng Lao động) chiếm được 80 ghế. Do đó, đảng cầm quyền tiếp tục lãnh đạo thêm 4 năm nữa.
 
Trong lúc xem phim, chợt đưa mắt nhìn ra ngoài, trên một chiếc xe Trikk, hình ảnh ứng cử viên Lao động, Jonas Gahr Støre, được chụp chính diện, trông thật ăn ảnh. Nếu đây là mặt của người thắng cử, nét mặt chắc sẽ vui hơn nhiều, trong thực tế.
 
Sau khi xem xong, nhận được một email của LO (Công đoàn Lao động, một lực lượng chủ lực của đảng Lao dộng) với lời của Chủ tịch công đoàn, Mette Nord, đại ý là, không nghi ngờ là chúng ta đã thất vọng với kết quả bầu cử, nhưng đồng thời chúng ta thấy rằng, đảng cầm quyền đã yếu đi rất nhiều.
 
Thật thế, lúc tôi có mặt trong phòng bầu cử, bấy giờ mới thấy, các đảng chính đã bị chia phiếu lung tung. Bởi lúc tranh luận trên đài (và theo dõi chính sự lâu nay) phần đông ai cũng chỉ biết đến tám đảng nồng cốt. Ai ngờ, vào phòng phiếu thấy có tổng cộng tất cả 20 đảng lớn nhỏ. Có những đảng người ta chưa từng nghe đến tên; chẳng hạn, đảng hưu trí, đảng sức khỏe..v..v...Đảng cầm quyền tiếp tục cầm quyền, vì với sự hợp tác của đảng Cấp tiến, số ghế chiếm trong Quốc Hội khá cao (dù cả hai, theo thống kê, đã giảm tỉ lệ tin cậy) trong khi đảng Lao động, dù tỉ lệ tin cậy cao, nhưng đảng phụ trợ chiếm số ghế không nhiều, nên tổng cộng, vẫn thấp hơn đảng blåblå!.
 
Như đã nói trong bài trước (Kinh nghiệm xương máu) uy tín giữa những đảng lớn và khuynh hướng của họ không khác nhau nhiều (dù mang danh đảng bảo thủ hay cánh tả). Nhưng, ở vị thế cầm quyền, trong thời gian khá lâu trước ngày bầu cử, Bộ trưởng bộ nhập cư (đảng Cấp tiến) đã đưa ra các biện pháp khá cứng rắn, nên con số nhập cư của người nước ngoài đã giảm. Vì thế, đây là đòn làm nặng thêm cán cân cho phe bảo thủ!.. bởi người dân đã chán nhiều, ít với các cuộc di dân (nhất là với dân Syria trong thời gian gần đây)
 
Dù thế nào, cuộc bầu cử Quốc hội của Na Uy, năm 2017 đã chấm dứt. Không khí trước và sau ngày bầu cử, nói chung, có thể nói là tốt đẹp. Nếu cần đưa ra so sánh, có lẽ, tốt hơn cuộc bầu cử Tổng thống tại Mỹ vừa qua.
 
Nhưng, điều bâng khuâng của người viết không nằm nơi hai cuộc bầu cử đó.
 
Hôm qua, trên Facebook, tình cờ tôi đọc được những lời phê bình qua lại, qua việc những người Việt đi làm công tại nước ngoài (Đại hàn, Đài Loan..v..v..). Một bên chỉ trích những người đã hết hợp đồng vẫn còn ở lại, trong thế bất hợp pháp, khiến một số khác trong nước, bây giờ muốn ra nước ngoài làm việc bị trở ngại. Bên kia cho rằng, mỗi hoàn cảnh phải ứng phó, khiến họ phải ở lại ngoài ý muốn. Không thể không có ý kiến, tôi đã góp ý về việc này. Đại ý là, vì nghèo nên phải đi ra nước ngoài làm công. Nhưng, xứ ta, tiền rừng biển bạc kia mà!. Con ông, cháu cha của những người bán rừng, bán biển, mỗi cuối tuần, qua Ma Cao, Hồng Kông, Singapour ăn chơi, bài bạc...Chúng ta chỉ biết cày..và làm thân trâu ngựa cho bọn "bán rừng, bán biển" cưỡi!. Chúng ta như "gà què ăn quẩn cối xay" cắn nhau tơi tả...mà không ai để ý đến nguyên do tại sao chúng ta phải luẩn quẩn trong vòng nghèo khó!
 
Đã hơn 42 năm, bao lần bầu cử (gian dối) tại nước nhà. Bao lần công quĩ (tiền thuế của dân) được trích ra để chỉ thực hiện mỗi một việc: đảng cử, dân phải bỏ phiếu! (dù biết rằng nhóm được bầu cũng chỉ là bù nhìn trong cái gọi là Quốc Hội). Có ai thắc mắc đến tính chính danh của nhóm cầm quyền đâu.
 
Sự phán xét và phẫn nộ đã chai lì.
 
Lớp người lớn tuổi ở hải ngoại ngày dần dần như lá mùa thu, không biết khi nào rụng. Thế hệ thứ hai tại hải ngoại, nếu nhập vào dòng chính, có khi quên hẳn quê hương của cha, mẹ. Hoặc, họ cũng năng nổ, hăng hái nhưng hình như sau một thời gian, vì lẽ nào đó, đi chệch hướng của cha, anh. Lớp người trẻ trong nước, vì nhiều lý do, hình như lâu dần cũng trở nên thụ động, ù lì. Chữ nhiều người hay dùng hiện nay là họ đã mắc chứng bệnh vô cảm!
 
Bọn cầm quyền làm gì cho đất nước?
 
Nhóm chữ "bọn mafia đỏ" hay "Thái thú tân thời" đã được dùng lâu nay. Có người còn gọi họ là "Tàu ngụy (hay Hán ngụy). Dù gọi thế nào, việc bán tài nguyên, rừng biên giới, đảo ngoài khơi đã là việc càng ngày càng rõ nét! Nay mai, sát nhập vào Tàu như là một bang phía Nam của Tàu là việc trước hay sau, mau hay chậm mà thôi.
 
Chả bù với nhân vật Akbar trong phim tài liệu. Akbar đã từng là đại đế của đế quốc Mughal, bắc Ấn Độ từ những năm 1542. Akbar không những giỏi về quân sự mà còn là người đã làm đế quốc Mughal lớn hơn và giàu hơn trước đó gấp ba lần. Ngoài ra chính Akbar đã nối kết được hai tôn giáo lớn là Muslim và Hindus (*).
 
Thế mới biết, dựng nước và giữ nước đã khó...mà làm cho đất nước phát triển, sánh vai cùng các quốc gia khác trên thế giới là việc không dễ chút nào. Tượng đài của ông Hồ, xây cất tốn đến cả ngàn tỉ có ý nghĩa gì...khi đất nước cứ càng ngày càng lụn bại.
 
Bao giờ đất nước ta sẽ phát triển và thịnh vượng ngang hàng với các quốc gia bạn vùng Đông Nam Á? Chưa nói đến mong muốn đó, chỉ việc đoàn kết được mọi người dân, trong và ngoài nước; điều đó đã là một thành công lớn. Đã 42 năm rồi... nhóm lãnh đạo đất nước ta còn chờ đến bao giờ?! Một bâng khuâng như thế đã vương vấn nơi tôi trong suốt một ngày se lạnh của mùa thu.
 
 
 
Đặng Quang Chính
12.09.2017
22:22
 
 
 
 
 
Ghi chú:
* https://www.biography.com...kbar-the-great-9178163
Đăng nhập để trả lời
0
Tại sao tự do bị cấm..?
 
Câu hỏi có vẻ lỗi thời, nhưng trên thực tế, đã bị lãng quên nhiều ít, nhất là trong các chế độ độc tài, đảng trị. Trong các chế độ này, người dân đã bị tẩy não một cách tinh vi và triệt để nên việc đòi hỏi nhân quyền bị xem như một điều gì xa xỉ!
 
Trong việc quản trị xã hội, hai đối thể tương nghịch luôn có sự tác động qua lại: chính quyền và lực lượng đông đảo nhân dân. Chính quyền, trong chế độ độc tài thường không để người dân có tự do theo ý muốn của họ.
 
Nhưng, tại sao các chế độ độc tài lại không muốn người dân có được sự tự do?
 
Trước hết, vì việc họ lên nắm chính quyền hoặc do bạo lực hay qua sự lường gạt, dối trá.
 
Nhưng khi những người CS đã nắm chính quyền, họ vẫn tiếp tục dùng sự lường gạt, dối trá như là chủ trương cố hữu. Nhà báo Robert Templer, trong cuốn sách Bóng và Gió, có nhận xét:"Sự dối trá trong xã hội cộng sản tồn tại như một định chế và được sự bảo kê cần thiết để tồn tại và phát triển".
 
Gần nhất, qua xôn xao làng mạng về điều được gọi là, CS đã chấp nhận VNCH, một tác giả trẻ đã có nhận xét như sau: "Người ta đang xôn xao về cái gọi là “Công nhận Việt Nam Cộng Hòa” trong sách lịch sử của đảng CSVN. Nhưng cái điều đó có gì mới không ? Thật ra thì Nguyễn Tấn Dũng đã từng lên tiếng trước Quốc Hội CSVN về việc Hoàng Sa – Trường Sa là của VNCH. Nhưng rồi thì sao ? 3X vẫn chửi VNCH là “Mỹ - Ngụy” như thường. Và CSVN vẫn tiếp tục bán biển đảo cho Tàu, vẫn đàn áp thương phế binh VNCH như đã từng làm bao năm qua. Rồi cái gọi là “Hòa Giải- Hòa Hợp” thì sao ? Cũng là từ cái miệng nói láo lem lẻm của CSVN. Để rồi cuối cùng như ai cũng thấy, chúng chỉ nói cho sướng miệng và gạt lừa những ai nhẹ dạ, cả tin mà thôi. Chúng ta đã từng nghe biết bao điều CSVN nói, biết bao lời hứa có cánh của chúng, nhưng đã bao giờ chúng làm đúng một điều gì tốt đẹp cho dân tộc Việt Nam của chúng ta hay chưa ? Xin trả lời là chưa bao giờ cả" (*).
 
Cuối cùng, trong phần kết luận, anh ta nhấn mạnh: "Mọi thứ đều là giả dối bởi vì nó được xuất phát từ thứ chủ thuyết luôn dạy người ta phải giả dối. Chưa kể, nó cộng với những tên lãnh đạo nhờ sự dối trá, lọc lừa để cầm quyền đất nước cho nên tất cả chỉ là giả cũng là điều không có sai. Khi mà dối trá đã trở thành lẽ sống của đảng CSVN, của những người dân bị đảng nhồi sọ thì giả dối cũng là chuyện thường tình. Mà nói cho cùng, sống chung với giả dối, sống chung với ma quỷ thì nếu không biết giả dối cũng chẳng thể sống được. Cho nên, chỗ nào cũng thấy giả và giả mà thôi…."
 
Tổng Thống VNCH đã nói câu nói để đời: "Đừng nghe CS nói mà nhìn những gì CS làm".
 
 
 
Đặng Quang Chính
27.08.2017
10:16
 
 
 
 
(*) https://mg.mail.yahoo.com...h?.rand=cbf88bda1jluf.
Đặng Chí Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Đĩa sà lách Mỹ Quốc (11)
Thầy tướng "thứ thiệt"


Lần đầu tiên, khi Phát Ngôn Viên Tòa Bạch Ốc, Sean Spicer xuất hiện, người viết thấy ông này có vẻ chân chất sao đó. Nhưng, vì ông ấy chỉ là phát ngôn viên nên người viết không quan tâm lắm.

Nhưng đến khi TT Trump ra lệnh bắn hỏa tiển vào Syria vì chính quyền nước này bị nghi là dùng vũ khí hóa chất tấn công thường dân, và khi ông Spicer nói chuyện với báo chí, người viết cảm thấy ông này không chuẩn bị "bài vở" gì cả! (học trò mà trả bài cho thầy, cô kiểu trật lất như vậy thì chỉ nhận đươc điểm 0). Ai đời, lại cho rằng, Hitler không dùng hóa chất tại các trại tập trung Holocaust.

Spicer nói với TT Trump cho ông ta vài tuần để có được một sự chuyển tiếp công việc một cách nhẹ nhàng vì không thể có nhiều thợ nấu trong một nhà bếp.

Nhưng khi Anthony Scaramucci -người thay Spcier- xuất hiện lần đầu trên truyền hình (mà tôi thấy được) tôi có cảm giác anh ta là "dân chơi" thứ thiệt!. Có thể vì khuôn mặt dài, tóc chải tém...và mang kiếng mát (?).

Hôm qua, xem trên báo Na Uy, đọc đến câu mà Scaramucci dùng để phản ứng lại một nhân vật nào đó, trong đó có vài chữ diễn ý rằng: "...tôi (Scaramucci) không phải là loại người bú...c...của tôi", người viết cảm thấy nhận xét đầu tiên của mình không sai lắm! (hy vọng rằng, người viết không đọc lộn câu mà từ nhân vật nào khác).

Vì thế, người viết muốn biết thêm nhân vật này là ai?

Scaramucci là phó chủ tịch ngân hàng xuất-nhập khẩu của Mỹ, một cơ Quan công quyền (1)

Anh này không có kinh nghiệm gì về truyền thông nhưng chắc do ảnh hưởng nghề nghiệp nên rất "dẻo mồm"!

Trước báo chí, xuất hiện trong vai trò thay thế Spcier, anh ta khen rất ngọt, cho rằng Spcier là người yêu nước và vô cùng duyên dáng (incredibly gracious). Đồng thời, Scaramucci còn "nâng" TT Trump theo kiểu như là, một con người tuyệt vời và tôi yêu Tổng thống và muốn làm việc tại nơi đây. Lời xin lỗi này, khác hẳn với chỉ trích trước đây của Scaramucci. Vào tháng 8, 2017, trong cuộc phỏng vấn của Fox Business, hắn đã xem thường ông Trump với cách nói ông Trump như là "một tên hay phá bỉnh, một người được tiền thừa kế với cái "mồm lớn"! (2)

Do đó, chẳng trách Spcier có nhận xét, Scaramucci đại diện cho sự xung động có ý nghĩa lớn nhất trong nhóm tham mưu tối cao và có thể là dấu hiệu của những sự chấn động lớn hơn sắp xảy đến.

Chẳng trách Deidre Ball, vợ của Scaramucci, đã nộp đơn ly hôn với chồng, một tuần sau khi Scaramucci trở thành giám đốc truyền thông của Tòa Bạch Cung.

Nếu người viết là thầy xem tướng "thứ thiệt", tôi sẽ không nhận tiền của Scaramucci, để luận đoán tương lai của người thân chủ "thứ thiệt" này!



Đặng Quang Chính
29.07.2017
23:20




Ghi chú:
(1) http://www.bbc.com/news/world-us-canada-40690501
bài viết có tựa: "Sean Spicer quits: White House press secretary plays down 'row'
(2) he dismissed Mr Trump as a "hack" and "an inherited money dude" with "a big mouth".
(3) http://www.msn.com/en-us/news/polit...divorce/ar-AAp0f5G?li=BBmkt5R&ocid=spartandhp
Đăng nhập để trả lời
0

Những con rắn trong giỏ lươn

Không phải tình cờ hôm nay tôi mới gọi đến người Cựu hội trưởng Hội người Việt tị nạn (HNVTN) Na Uy. Trước đây, trong một lần nói chuyện (cũng qua điện thoại) tôi được hứa sẽ nhận được bài viết của cô ta...nhưng đợi lâu không thấy, nên muốn xem sự việc đã diễn tiến đến đâu.

Cô kể là cô phải tự động gọi lên cơ quan phụ trách việc ghi danh các tổ chức, đoàn thể đã (đang và sẽ) hoạt động trong đất nước này. Nhóm đó, dù là mở một cơ sở làm ăn (tiệm, quán...) điều hành một dịch vụ (công ty, xí nghiệp...) hay cả có tính chính trị (Hội đoàn, đảng phái...v..) đều phải kê khai việc làm của họ đến một nơi có tên gọi là Brønnøysund (miền Trung Na Uy). Nếu không làm thế, sau này, nếu có chuyện gì liên quan đến tiền bạc của Hội NVTN mà dù cô không dính líu vào, cô cũng phải nhận trách nhiệm, nếu tên cô ta còn trong danh sách của HNVTN.

Tội nghiệp!...Lúc còn đương kim Hội trưởng, cô ta phải lăng xăng mọi việc, nhưng về tiền bạc lại hoàn toàn không biết gì!. Người đảm nhiệm công việc đó trước cô, tên HP, sau khi bàn giao, lại chẳng cho cô ta biết gì về tình hình tài chánh của Hội cả.

Lúc Hội mời cô luật sự KN nào đó bên Úc qua nói chuyện, cũng chẳng phải ý của cô. Nhưng cô KN được L.Mục Hải giới thiệu. Ông L.Mục Hải biết đến cô K.N qua bác sĩ Huấn, là người thân cận. Lúc cô luật sư này rời khỏi Na Uy, HNVTN giúp lộ phí khoảng 500 Kr. Nhưng bao thư do cô Cựu Hội trưởng (tự lấy tiền túi) lại thêm một khoản khác không nhỏ!

Nghe cô nói đến đó, tôi cho rằng, chuyền tiền bạc từ người hảo tâm, dành cho những người có lòng với việc chung, không phải là việc đáng để người đã giúp tiền bạc kể ra. Cô cựu HT không phản đối. Nhưng trường hợp cô K.N, nếu rơi đúng vào trường hợp của L.sư Trịnh Hội trước kia; thật đúng là những "con rắn" đã mang lốt lươn mà mọi người chỉ mới biết rõ gần đây (*)

Cô ta đồng thuận với ý của tôi. Nhưng, trong một buổi họp mặt trước đó khá lâu với bà Trần Diệu Chân, MT Việt Tân, (sau đó mới là cuộc họp mặt của L.sư K.N) những câu hỏi của cô đưa ra (theo lời thuật lại của cô) tôi chẳng thấy có tác dụng gì nhiều. Chẳng hạn như câu hỏi, tại sao ông Hoàng Cơ Minh chết đã lâu mà 14 năm sau mới làm lễ giỗ cho ông ấy. Câu hỏi, thật tình "lạt như nước ốc"(!) vì người ta đã ăn ốc, đã đổ vỏ mà giờ này mới hỏi họ đã ăn ốc chưa. Cũng giống như lối nói của Luật sư N.Tâm, khi được chương trình phố Bolsa phỏng vấn vào ngày 30.04 vừa qua. Ông N.Tâm nói như chỉ trích việc làm giỗ trễ nại của MT Việt Tân với cái chết của ông Minh. Lối chỉ trích đó thật ra cũng chẳng qua như đánh gió mà thôi!

Câu nói của cô cựu Hội trưởng, tuy "lạt"...vì mất thời gian tính, nhưng cũng làm rõ phần nào sự thật về VT. Tuy nhiên, vì hiện diện tại buổi họp không với tư cách Hội trưởng HNVTN, nên câu hỏi của cô kém trọng lượng. Kể lại chuyện, nghe ra thì như thế, nhưng công tâm phải nói là, cô đã hăng hái và thành thật quá đỗi!. Có lẽ vì trước khi nhận ra tranh cử Hội trưởng, lúc đó, cô không nhận ra rằng, cái gọi là HNVTN của cô HP chuyển lại cho cô, chẳng qua cũng là người đã do Mặt trận VT gài vào trước đó. Mà cũng đâu có phải chỉ một mình cô HP. Cô cựu HT như con lươn trong giỏ rắn mà cứ ngỡ những người khác cùng làm việc đều là lươn như cô ta cả!...

Tại sao có chuyện gì nghe lạ thế?...Quay trở về xa xưa, cũng hơi có vẻ làm chuyện "bứt dây động rừng". Nhưng, không làm thế, người nghe sao hiểu thấu câu chuyện.

Khoảng năm 1990, MT Việt Tân theo kiểu hăng hái, chẳng hạn, như bên Mỹ, đã có người bắn một kẻ đi du lich về VN. Bên Na Uy, nghe kể lại, VT làm như sẽ "cấm vận" những người đi theo cách đó. Nói như thế là nhẹ, chứ cách họ làm có lẽ (khi làm được) sẽ thua cách bên Mỹ chút ít nào đó thế thôi.

Từ khoảng 1995 trở đi, vì nhiều lý do, hoạt động của Hội NVTN có chiều hướng đi xuống. Ông M. do hăng hái, nên đứng ra gánh vác. Sự nhiệt tình này, nói cho ngay, có phần cũng vì sự lên tiếng hỗ trợ của những người trong nhóm VT (dĩ nhiên, những người này là những người không lên tiếng rõ ràng là họ đã từ bỏ tổ chức này...hay chỉ "nằm im" khiến mọi người ngộ nhận là họ đã thấy sự tan vỡ trầm trọng của đảng này, nên không cùng chung hoạt động nữa). Tuy nhiệt tình, nhưng tình trạng Hội gần như tê liệt, vì những người đứng ra trong Ban điều hành để hỗ trợ là người của VT, nên họ phải làm theo ý của tổ chức. Ông M. có lẽ thấy ra điều đó nên không chịu bàn giao cho ai cả.

Một cuộc vận động tái thành lập Hội NVTN được đề xướng. Ký tên trong đó nào là đoàn Thanh niên Phan Bội Châu, Giáo dân chống Cộng (hay mang tên tương tự)..v..v.. nhưng xem ra toàn là các nhóm vệ tinh của MT VT. Công việc chính đáng như thế làm sao có thể các linh mục, các nhà sư (đại diện cho Công giáo và Phật giáo) lại có thể làm ngơ!. Họ nhảy vào. Do đó, một số "nhân sĩ" (theo lời mời trong thư của Ban vận động) cũng nhào vào tham gia. Trong đó có ông K. (một sĩ quan cấp tá quân lực VNCH).

Ông này cũng chẳng muốn ai gọi lại chức vụ của mình trước kia. Hồi đó, Ban vận động vì cần người, theo như cầu muốn có một Hội người Việt dưới ảnh hưởng của họ, nên khi mời tham gia, chữ "nhân sĩ" được họ dùng thoải mái. Nhưng, đến giờ này, cứ nhìn vào sự tham gia của ông cựu sĩ quan cấp tá đó, chúng ta thấy chữ đó được dùng không sai. Mọi hoạt động trong Hội Người Việt, Hội Cựu quân nhân đều có sự tham gia của ông. Ông không nhận một chức vụ nào cả. Buổi họp nào của một trong hai tổ chức đó đều có sự tham dự đầy đủ của ông. Chữ "Nhân sĩ", ít ra là đúng trong trường hợp của ông ấy. Ông ấy có một địa vị trung-cao trong QLVNCH trước kia, không lẽ ông ta lại thân Cộng. Thật đúng là ông ta không thân Cộng...nhưng tổ chức chống Cộng "trá hình"...không biết ông ấy có biết hay không?!....

Rồi nghe đâu, ông có chân trong Ban cố vấn của một Hội NVTN (Người Việt tị nạn) mới. Ông Hội trưởng mới là đoàn viên của MT VT trước kia (nhưng cho đến lúc có cuộc vận động thành lập một Ban vận động, một số người hỏi anh ấy có còn là người của VT, câu hỏi đã không bao giờ có được câu trả lời thỏa đáng!). Anh này lúc ấy tuổi tầm trung niên nên thành phần Ban đại diện nói chung là trẻ. Dù có trẻ đến đâu nhưng nếu chỉ là thiểu số trong đám đa số toàn là người của VT thì cũng chỉ đành làm việc theo ảnh hưởng của nhóm VT mà thôi.

Đến khi lập Ban vận động gây quĩ xây tượng đài tị nạn, công cuộc này lại càng ồn ào, sôi nỗi hơn việc vận động tái thành lập Hội NVTN trước kia!. Hội PG lần này mướn hẳn một hội trường để kêu gọi sự gây quĩ. Số tiền quyên được ít ra lên đến cả hàng trăm ngàn tiền Na Uy. Họa đồ xây dựng có hình Hoa sen, một biểu tượng mà bên VN trong năm trước đó đã quảng bá (theo họ) lên tầm quốc tế! (chắc vì có nhiều "nhân sĩ" trong vụ vận động này, nên chẳng ai thấy một sự trùng hợp như thế)

Sau đó, không biết vì lý do nào, có sự tranh cãi trong việc hoàn thành dự án trên. Buồn cười!...vì bao tiền bạc, thời gian được tiêu phí chỉ đem lại một tượng đài mà người Việt chỉ đến đó chiêm ngắm, chứ hàng năm không được làm lễ tưởng niệm chính thức chi cả!....

Không biết do nhiều người đã thấy được sự thật nên dù Hội mới (được tái lập) có Hội quán hẳn hoi nhưng sự hoạt động của Hội cũng chỉ mang tính cầm chừng. Có lẽ "Kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra". Chẳng hạn, qua việc tượng đài (gần nhất)...hay qua bao nhiêu năm nay (42 năm rồi!) qua sự thành lập biết bao tổ chức (thực chất là VT)...và biết bao nhiêu sự cống hiến tiền bạc, công sức của nhiều người...rốt cuộc, chỉ là một sự củng cố vị trí, thế đứng của MT VT trong sinh hoạt của Cộng đồng mà thôi. Nhưng nhóm này có thật sự chống Cộng hay không... có lẽ thời gian đã trả lời phần nào!...

Trong sự hoạt động cầm chừng đó, có lẽ họ thấy cần đem một bộ mặt mới vào trong Hội, để lôi cuốn giới trẻ dễ dàng hơn hay sao, một sự bầu bán mới được thực hiện.

Lần này, cô K. con ông cựu tá K. theo tinh thần cha mình, sẵn sàng phục vụ quyền lợi chung của Cộng đồng, nên đã dấn thân vào chức Hội trưởng. Tinh thần "Nhân sĩ" đã được thực hiện trở lại với người con. Con dân một nước phải có trách vụ và quyền lợi của người công dân đó. Một thành viên của một Cộng đồng cũng là một dạng khác thấp hơn mà thôi. Nhưng thiện chí của một người, có thể nào cùng cộng tác với những thành viên khác trong một Ban chấp hành, khi đa số là người của một đảng phái, một phe nhóm mà người Hội trưởng không phải là thành viên của họ hay không...?!

Hỏi tức là trả lời. Bởi, nếu sự cộng tác tốt đẹp, Hội NVTN không thăng trầm như lâu nay. Tình trạng giống như của cái đảng gọi tên là VT. Nếu họ thực sự chống Cộng, việc đầu tiên họ phải làm là củng cố sức mạnh đoàn kết của cả Cộng đồng, chứ không phải củng cố vị trí của họ trong Cộng đồng, bằng cách duy trì ảnh hưởng của mình qua những chiêu thức rập khuôn của đảng CS.

Có hai điểu cô ấy nói trước khi cuộc nói chuyện chấm dứt, có lẽ khiến không những người viết, mà kể cả những người nghe đều băn khoăn nhiều ít là (1) Ở đâu không biết, ở tại Na Uy này, những người đảng/đoàn viên của MT VT đều dấu mặt. Nếu họ tự hào về việc họ làm, họ không chọn thái độ im lặng khi người khác hỏi về vai trò của họ trong tổ chức VT. Bây giờ, VT mới thành lập một nhóm khác, có tên là "Hùng sử Việt". Nhóm này định mời ông Tướng Lê Minh Đảo qua đây nói chuyện, nhưng không biết vì lý do gì, ông ấy đã từ chối (2) tình hình hiện nay tại VN rất cấp bách, những biện pháp lâu nay chẳng có kết quả gì. Chỉ có "Cảm tử quân" mới là biện pháp may ra cứu vãn. Không biết ý tưởng này do đâu mà ra, nhưng nếu ai đã nghe ông Lý Thái Hùng nói chuyện vào ngày 30.04 vừa qua, có lẽ họ sẽ cho là ý tưởng của cô cựu Hội trưởng này có vẻ thực tế hơn là của ông Đảng trưởng kia!...

Câu kết luận (2) của cô được sự tán đồng của tôi, vì đó là chủ trương lâu nay của tôi. Khi chiến đấu (không phải là tranh đấu nghị trường) nhất là chiến đấu chống lại sự đồng hóa của Tàu đỏ theo kiểu xâm thực (qua bọn Thái thú trá hình), không thể nói đến các loại lý thuyết trên sách vở, trong có có chiêu bài "Bất bạo động để tháo gỡ độc tài". Không thể giải quyết được sự việc theo kiểu ngồi trong Quốc hội biểu quyết khi cái vòng độc tài toàn trị càng ngày càng được xiết chặt bởi gọng kềm của Tàu,

Nhưng nói tổng quát, tôi không tán thành thái độ "nhân sĩ" kiểu chung chung của ông cựu tá nói trên. Nếu ai thấy được bộ mặt của một nhóm/tổ chức không thật sự tranh đấu cho quyền lợi chung (chỉ củng cố vị trí của riêng nhóm/đảng mình) họ phải chọn lựa, hoặc bằng cách thành lập một nhóm mới....hay ít ra, họ không tham gia vào các hoạt động của nhóm mà mình đã thấy được bộ mặt thật của họ. Đó mới là cách nên làm. Chúng ta không nên để chúng ta trở thành một hình nộm cho những kẻ gian xảo sử dụng. Họ dùng những hình nộm làm trung gian, để lôi kéo những người khác, đứng vào hàng ngũ của họ. Và, không nên tự mình làm mình "tội nghiệp" -được thưong hại- khi tự mình trở thành con lươn trong một giỏ đầy rắn (!) ...khi sẵn sàng làm việc với bất cứ phe, nhóm nào, chỉ vì họ hô hào là họ chống Cộng!




Đặng Quang Chính
04.06.2017
15:11





* http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=871604 [strike][/strike]
Đăng nhập để trả lời
0
Bức tranh biết nói (2)

Cuộc triển lãm tranh hiện có tại Viện Bảo tàng Munch có tựa: MAPPLETHORPE+MUNCH (có nghĩa là triển lãm hình của Mapplethorpe và tranh của Munch)

Nói là triển lãm hình là đúng vì tuy không có ý định này, nhưng Mapplethorpe đã dùng máy ảnh Polaroid SX-70 để thực hiện những ý định nghệ thuật của mình. Nhất là khi đã làm công việc trong ban nhiếp ảnh của Andy Warhol’s Interview magazine.

"Robert Mapplethorpe was born November 4, 1946, in Floral Park, New York. He left home in 1962 and enrolled at the Pratt Institute, Brooklyn, in 1963, where he studied painting and sculpture and received his B.F.A. in 1970. During this time, he met artist, poet, and musician Patti Smith. She encouraged his work and posed for numerous portraits when they lived together in Brooklyn and in the Chelsea Hotel in Manhattan, a gathering place for artists, writers, and musicians in the early 1970s.

It was not Mapplethorpe’s original intention to be a photographer, and from 1970 to 1974, he mainly made assemblage constructions that incorporate images of men from pornographic magazines with found objects and painting. In order to create his own images for these collages, Mapplethorpe turned to photography, initially using a Polaroid SX-70 camera. Interested in portraiture, Mapplethorpe worked as a staff photographer for Andy Warhol’s Interview magazine. He also produced album covers for Smith and the group Television, and at the same time photographed socialites and celebrities such as John Paul Getty III and Carolina Herrera
" (1)

Đã có bài viết nói về triển lãm của Mapplethorpe. Chúng ta sẽ trở lại với bài viết đó sau (vì, việc thưởng thức tranh không ai hoàn toàn giống nhau).

Việc so sánh giữa hai nhà nghệ thuật (họa sĩ Munch và nhiếp ảnh gia) cũng đã cũng đã được trang mạng của Viện Bảo Tàng phác họa (2). Chẳng hạn, cả hai dùng truyền thống thể loại giống nhau như chân dung và những kiểu mẫu gây chú ý. Cả hai đều gây tai tiếng với những cuộc triển lãm của họ. Họ là những nghệ sĩ có những lề thói không theo khuôn mẫu của xã hội (bohemians) và thuộc một dạng thức văn hóa không chính thống.

Kristin Skåmedal, giám đốc điều hành nhà xuất bản nhiếp ảnh cũng có sự đối chiếu riêng của bà ta. Liên hệ của họ về tính dục trái lại hoàn toàn xa cách nhau, khi những động lực đồng tình luyến ái được phô diễn thô bạo qua chứng bạo dâm và biến thái của Mapplethorpes một cách rõ ràng; trong khi Munch quan tâm hơn đến các khía cạnh phức tạp tinh thần nhiều hơn về tình dục (3).

Cá nhân người viết, đã xem qua cuộc triển lãm của Melgaard trước đây, nên chẳng mang thành kiến gì về cách diễn đạt của các nhà nghệ thuật đương thời. Nhất là cách phô bày về vấn đề tính dục trong tác phẩm của họ. Nếu trong chúng ta, có người đã xem những bức hình của một nhiếp ảnh viên người Mỹ (?)- quên tên- cũng đều thấy rằng, tâm lý "bầy đàn" trong những bức hình đó rất rõ. Nhiếp ảnh gia ra thông cáo trên mặt báo khá lâu, để mọi người có thể chuẩn bị đến một nơi vào ngày do ông ta định trước - kể cả địa điểm cũng vậy - (dĩ nhiên đã được phép của chính quyền sở tại). Tại đó, mọi người, sau khi được ông ta ra một hiệu lệnh gì đó, tất cả cởi hết quần áo trên người ra, để ông ta thu vào đó một bức ảnh tổng thể (không thấy rõ từng khuôn mặt mỗi người). Việc này đã được ông ta thực hiện độ 4 năm lần, tại những thành phố lớn, có tiếng trên thế giới.

Mọi người, qua hình, có thể rất đông - có thể đến cả vài trăm hay cả ngàn người đều muốn phô bày "cái thật" của mình một cách công khai, cho nhiều người chiêm ngưỡng. Cái tâm lý như muốn tỏ rằng ta đây đã không còn bị "tabu" về tình dục ngăn cản nữa; cái tâm lý đó như được phổ biến vào thời buổi điện tử hiện nay. Một bài viết gần đây, cho rằng, thái độ về tình dục của người Hoa, gần đây đã thay đổi. Thay đổi đến mức, nếu một người vào trong một tiệm massage, khi sự phục vụ chưa làm người khách hàng ưng ý, người đó có thể yêu cầu người massage thỏa mãn ý muốn làm tình của người này (?)!... 

Do đó, đối với những người khác xem triển lãm có nhận xét ra sao không biết, đối với tôi, có vài bức hình không nói lên sự đối chiếu - như ý muốn của nhóm dàn dựng cuộc triển lãm- giữa Munch và Mapplethorpe. Chẳng hạn, ở khu vực 4 (chủ đề: Khuôn mặt và tình dục) có hai bức hình của Mapplethorpe được đặt cạnh nhau. Một bức, có hình người, từ cổ trở xuống, với màu da tay như của một người có gốc dân nước ngoài (Phi Châu chẳng hạn), mặc một cái quần, với cái khuy kéo bị hở, đưa nguyên khẩu "súng lục" ra ngoài. Hình bên cạnh, cũng không thấy phần đầu, nhưng hoàn toàn khỏa thân, với tay cầm khẩu súng thật, ở phía dưới, thẳng hàng với khẩu súng thật là "khẩu súng" của bản thân anh ta. Một hình khác, là bức tranh của Munch, vẽ ra cảnh một mặt trăng, dọi ánh sáng xuống mặt nước. Hình đối chiếu của Mapplethorpe là một người đàn ông khỏa thân, hai chân đứng chàng hảng, người khom xuống, không thấy mặt vì đầu cuối thấp. Sự đối chiếu này có gượng lắm không ..?!.

Dù sao, dự một cuộc triển lãm cũng thấy được một số điều liên quan đến những thay đổi trong thực tế ở xã hội bên ngoài. Dĩ nhiên, có người xem triển lãm như là một dịp giải trí đơn thuần .. hoặc cũng là một cách "học làm sang" của đôi người, khi họ muốn chứng tỏ họ có một đời sống phong lưu, nhiều thì giờ rảnh rỗi (chẳng hạn).

Chúng ta dành thì giờ vào lần tới, để xem qua ý kiến của một người đã đi xem triển lãm của Mapplethorpe. Nhân đó, chúng ta đề cập đến sự chân thật trong cách phô diễn tính cách của một người Âu tây và một người Phương Đông.


Đặng Quang Chính
24.04.2016
21.36


Ghi chú:
(1) http://www.guggenheim.org/artwork/artist/robert-mapplethorpe
(2) Det er en rekke fascinerende paralleller og berøringspunkter mellom Edvard Munch og Robert Mapplethorpe og det er dette som utforskes i utstillingen Mapplethorpe+Munch. Ved hjelp av 141 verk av Mapplethorpe og 95 verk av Munch presenteres en unik sidestilling av to store kunstnere som aldri før er gjort.

Det finnes flere interessante fellestrekk i Munch og Mapplethorpes kunstverk. Særlig interessant er begge kunstneres bruk av tradisjonelle sjangere som portretter og aktmotiver. Et annet fellestrekk er deres selvforståelse som kunstnere, og måten de begge skapte skandale med sin kunst. De var begge kunstnerbohemer i sin tid og en del av subkulturer.

I utstillingen vises en rekke selvportretter der både Munch og Mapplethorpe prøver ut sin egen identitet som kunstnere. De fremstiller seg selv ved eksistensielle yttergrenser. Dette gjelder blant annet Munchs fotografiske selvportretter fra begynnelsen av århundret og Mapplethorpes tidlige polaroider, der han utforsker sin egen seksualitet foran kameraet. Her møtes de to kunstnerne i samme medium.

Et annet av utstillingens fascinerende høydepunkter er Munch og Mapplethorpes tolkning av maskulinitet, seksualitet og kjønn. I likhet med Munch tar Mapplethorpe for seg kvinneakten, med blant annet en serie med fotografier av Lisa Lyon, som var en pioner innen kvinnelig bodybuilding i begynnelsen av åttitallet. Her snur Mapplethorpe opp ned på stereotypier om kvinnekroppen. De mange portrettene i utstillingen viser begge kunstnerne som fremragende portrettører.
(3) Mapplethorpe+Munch – Fotografi
Đăng nhập để trả lời
0
....
 
 
 
 
 
     Ghé thăm và đọc trang viết của anh để có điều suy ngẫm....
 
   Cám ơn tác giả .
 
 
 
 đăng sơn.fr
 
 
 
.
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0

Hòn đá (2)

Hôm nay, gần 14:00, một buổi trưa không nóng lắm, chúng tôi lại lần nữa, ngồi đợi anh bạn trong xe, trên đường Nguyễn Văn Nguyễn. Một lần nữa, mỗi người mỗi ý về việc làm của anh ấy. Dù thuận ngược thế nào, ai nấy cũng cho rằng, "cai xẩy nẩy cái ung" là chuyện không ngờ trước được.

Ở một xã hội khác, nơi đó luật pháp được thi hành một cách đúng mức, vẫn còn những tình trạng trục trặc kỹ thuật trong khi thi hành công vụ; huống hồ tại một xứ mà nguyên tắc "Thà bắt lầm hơn thả lầm" là kim chỉ nam thì những rủi ro ấy còn nhiều hơn không biết bao lần !....

Đan cử thí dụ chỉ là cái tên đường này cũng đủ. Ông N.V.Nguyễn là Giám đốc Phòng thông tin Nam bộ, có lúc là một nhân vật chủ chốt, cùng với ông Huỳnh Văn Tiểng, có chân trong đảng xã hội (hay dân chủ) gì đó của chính phủ CS miền Bắc. Có tên đảng để làm vật trang điểm cho chế độ. Chính ông Nguyễn Văn Trấn, biệt danh con hùm xám Mỹ Tho của đảng CS, đã vang danh một thời, đến đời chính quyền CS sau năm 1975, còn bị "bịt mồm", không được quyền ra báo...nói chi đến loại nhân quyền gì khác hơn nữa.

Thời gian chờ đợi lần này không lâu như lần rồi. Nhưng, khi anh bạn trở lại xe, lần nữa lại làm những người trong xe hơi bị "sốc" !. Anh ta ra cùng với mẹ của Việt Khang. Tôi ngồi cùng băng ghế với tài xế đành đứng ra chào hỏi với người khách không hẹn trước. Anh bạn, bà ấy và tôi, sau vài câu trao đổi, đành chia tay. Mong sao, giống như câu tôi đã nói, Việt Khang sẽ sớm đoàn tụ với gia đình. Câu này cũng bất chợt đến như việc mẹ Việt Khang và anh bạn cùng nhau, trong nhà đi đến chổ đậu xe.

Đường về Sài Gòn, không khí bớt oi bức. Có lẽ vì tiết xuân đã đến. Ngày mai là ngày cúng ông Táo. Nhưng hôm nay, anh bạn đã làm một việc giống như ông già Noel vào lễ Giáng sinh, khi đưa cho mẹ Việt Khang một túi kẹo khá lớn, nói chị ấy phân phát cho trẻ em trong xóm. Đến bao giờ mọi người đến với nhau bằng niềm vui, thay vì theo dõi, điều tra và bắt giam người khác. Nhất là những hành động bắt giam này không dành cho giặc thù phương Bắc mà dành cho những người dân yêu nước của mình ..?!



Đặng Quang Chính
02.02.2013
23:53
Đăng nhập để trả lời
0

Người đồng hương

Định ghé nhà anh bạn "ném đá" để cho anh ta và những người bạn thường đến nhà, xem lại đoạn video thâu ngày hôm qua ...nhưng, đỗ xịt trước nhà là một anh bạn khác của anh ta. Không biết anh này có phải là người đồng hương hay không ...nhưng chắc chắn là quen với anh chủ nhà khá lâu.

Ai cũng có nhận xét trên, bởi anh ta vừa để cặp xuống là lôi ra một xấp giấy, trông thoáng qua tôi cũng biết là anh muốn phổ biến điều gì có liên quan đến chữ Hán. Tôi chợt nhớ đến anh bạn của chủ nhà mà vài năm trước đây, tôi đã đặt tên là "Nguyên cục". Nhưng, khuôn mặt hơi khác. Có lẽ năm tháng đã tạo nên sự đổi thay đó. Chợt loáng thoáng nghe những người đã ngồi trong bàn nhắc đến bằng cấp của anh. Anh ta trả lời đó chỉ là "cần câu cơm". Nghe anh ta nói, tôi có cảm tình ngay ...vì biết anh này nhận chân được giá trị thật của bằng cấp.

Người nào đó hỏi anh ta học thêm chữ Hán để làm gì. Câu trả lời của anh ta là, sau khi hưu trí, đó là cách để anh ta trau dồi thêm kiến thức. Trau đổi với những người trong nhóm một lúc, "thân phận" anh được vẽ ra rõ hơn. Anh ấy, thoạt đầu học Đại học khoa học, rồi học thêm Văn Khoa năm 1969 (không biết có tốt nghiệp không ...?). Rõ ràng đây là loại "văn" và "võ" song toàn; có nghĩa là, đã hấp thu được hai ngành khoa học, xã hội nhân văn và khoa học tự nhiên. Khi đưa xấp thơ bằng chữ Hán (in roneo cẩn thận) anh ấy nói là làm cho vui, tặng bạn nhân dịp cuối năm. Ai dè, ông ngồi bên cạnh anh ấy là dân Việt gốc Hoa. Mới xem qua, anh này nhận thấy có ít nhất 2 lỗi về cách dùng chữ.

Nhưng, từ đầu đến lúc bước ra khỏi nhà, anh bạn gốc Tàu không biết nói gì hơn. Anh "trí thức song toàn" nói huyên thuyện. Người ngồi bên cạnh tôi nói cho hay là, năm nào gần tết, anh ta cũng ghé đến đây, đưa ra một xấp thơ ...và diễn thuyết liên miên. Dĩ nhiên không có gì sai hoàn toàn ...và cũng không có gì hoàn toàn đúng. Chẳng hạn, anh ấy nói, cách mạng là sự nghiệp của quần chúng (chắc lập lại bài học của những anh xuất thân từ trường Đảng)...nhưng, có quần chúng nào hoàn toàn tự phát mà đưa cuộc cách mạng đến thành công. Nếu điều này đúng hoàn toàn, nhà nước bây giờ không có ngày hôm nay để gọi là kỷ niệm ngày thành lập đảng 03.02 !....Đại khái, những điều anh đưa ra hoặc biện giải khi bị chất vấn, đều có nét đặc trưng tương tự. Lấp lững giữa lý thuyết và thực tế.

Nhưng, có điều anh ta nói đúng (dù điều nói đúng đó chỉ lập lại những điều của những anh cán bộ cáp cao). Chừng hai ba thế hệ nữa, những gì vướng mắc hiện nay sẽ được giải tỏa. Bởi, lớp trẻ tương lai sẽ có quyền tự do quyết định đường hướng của đất nước. Cũng lấp lững giữa lý thuyết và thực tế !!...Bởi đường hướng của Đảng là "trồng ngưởi trăm năm" và chỉ cần "hồng hơn chuyên" ...thì không có tuổi trẻ nào được tự do xây dựng đường hướng tương lai cho đất nước. Trừ khi, đảng CS bị giải tán hoặc chấp nhận thi đua với các đảng phái khác. Có thể họ sẽ quên chuyện cũ mà thôi (quên vì thời gian trôi qua đã đành ...mà quên còn vì không thể tìm hiểu những gì khác hơn những điều Bác và Đảng đã đưa ra)

Tội nghiệp cho anh trí thức "song toàn" này. Vì đứng giữa lý thuyết và thực tế, nên anh ta bị chất vấn, hết người này đến người khác. Có lúc anh ta nóng giận (hay tại căn bệnh Parkinson của anh ấy), tay cầm tách cà phê run lên thấy rõ và cà phê bị hất tung ra ngoài. Tôi đoán thế, vì nếu bị cao huyết áp, có lẽ anh đã đi đứt từ lâu rồi. Bởi anh cho biết, anh đã từng thảo luận với nhiều nhóm; trong đó có nhóm hay tập trung phía sau nhà thờ Đức bà (hay Dinh Độc lập).

Trước năm 1975, có tác giả tên Vũ Tài Lục, ra cuốn sách: "Thân phận trí thức" (hay có tựa tương tự). Tôi chưa có dịp xem ...nhưng nói thật, nghiệm trong thực tế là đủ rồi. Xem sách, may ra, có nhiều ít trường hợp để lấy làm thí dụ cho những ông trí thức "lý thuyết" ...bởi vì quá nhiễm từ chương, nên nếu người khác không dẫn chứng bằng sách, hay bằng lời nói của các triết gia (chẳng hạn) ...các ông trí thức "song toàn" không chấp nhận. Các ông trí thực loại này chỉ đứng ngã ba đường và gần như suốt đời chẳng làm nên "cơm cháo" gì cả trong việc cải tạo xã hội, nói cạn hơn là không làm được việc chính trị. Các ông trí thức thời cơ như Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát ...xem ra không chừng còn có giá trị hơn mấy ông "trí thức song toàn" này !!....

Những ông trí thức kiểu này, không thể bàn luận gì với các đồng chí tốt nghiệp trường Đảng. Hoặc nếu có thể, họ cũng khó có thể tìm thấy sự dung hòa trong việc thảo luận, dù cả vởi người đồng hương.


ĐQC
03.02.2013
14:33
Đăng nhập để trả lời
0



Hèn gì ...

Đột nhiên tôi được người em nhắn lại là anh bạn cùng trường Sĩ quan khi xưa mời tiệc cuối năm. Mấy hôm nay, ăn tết dưới quê vợ, cũng ăn tiệc ...và đã thấy được vài chuyện đời của cái xã hội "Xạo hết chổ nói" (Xã hội chủ nghĩa) lai căng tư bản chủ nghĩa. Nên, tuy không hào hứng lắm ..nhưng do tò mò, tôi cũng nhận lời.

Khi xưa, cùng đại đội sinh viên sĩ quan, anh chàng đã ốm trông rõ vẻ thư sinh. Nay, có mập hơn đôi chút, nhưng không ai cho rằng đó là người có xương có thịt. Ba giai đoạn đổi đời không làm anh ta thay đổi dáng vẻ bên ngoài. Chắc đây là một anh CS chuyên chính thứ thiệt (?)!...

- Lâu nay có gặp Tánh không ....?
- Hắn trong Thành đoàn không lâu ...rồi nhảy ra làm kinh tế

Lúc cùng đoàn người di tản, rời Qui Nhơn đến Cam Ranh, rồi xuôi nam, tôi đã gặp lại hai anh chàng tại Bình Tân. Hai ông huấn luyện viên trường sĩ quan hiện dịch Đà Lạt, không biết đã rời khỏi trường khi nào, về đến nơi này. Lúc gặp lại tại Sài Gòn, sau biến cố 30.04.75, tôi bất ngờ suýt té. Hai ông nằm trong Cục Binh vận.

- Khi đổi mới anh ta (chủ nhà) cũng có lúc là Giám đốc một công ty máy vi tính. Người bên cạnh tôi cho biết
- Chắc làm ăn cũng khấm khá ...cơ ngơi này cũng bộn tiền
- Của bên vợ ...Có ngụy trang gì thì không biết. Nhưng thật ra, nếu theo anh Sáu triệt để (Võ Văn Kiệt) chắc bây giờ còn khá hơn nhiều. Anh nhớ không ...ngoài các chức vụ trong Đảng và trong chính quyền, thời ấy Sáu Dân còn là Tổng đoàn trưởng (danh dự) Tổng đoàn Thanh niên Xung Phong thành phố ...
- Thanh niên xung phong thì ăn cái gì ..?
- Đủ thứ ...các nông trường mẫu quanh thành phố thời bấy giờ như Phạm văn Cội, Lê minh Xuân được cấp kinh phí rất nhiều để thực hiện, hầu đem ra làm mẫu cho các đoàn quốc tế đến tham quan ..
- "Thời đó đâu dễ gì mua gian bán lận ...". Tôi gợi ý
- Chuyện đó một phần ...anh không biết Thành đoàn là nơi để các "mầm non" của Đảng đi lên sao .?. Thời đó Nguyễn Minh Triết cũng hoạt động trong Thành Đoàn. Bây giờ, cũng thế. Con của Nguyễn Bá Thanh ngoài Đà Nẵng hiện là bí thư Tỉnh đoàn ngoài đó ...nếu không thay cha, cũng sẽ nắm chức vụ cao cấp tại các tỉnh khác, hoặc sẽ có một chức vụ cao cấp nào đó, ở trung ương ngoài Hà Nội.

Một khách khác đến hơi trễ, mặt sần sần đỏ. Có lẽ anh chàng cũng đã nhậu ở một nơi nào khác, trước khi đến đây. Tướng người cứng chắc, trông vẽ võ biền. Quả thật, khi được giới thiệu mới biết ra anh chàng là Giám đốc một công ty bảo vệ. Qua câu chuyện, đôi người biết thêm là anh hùng Săn bắt cướp nổi tiếng trước đây một thời, Đoàn Minh Ngọc (?), cũng lập ra một công ty bảo vệ. Gần như hầu hết các anh công an hưu trí đều khoái làm dịch vụ này. Vừa đúng tay nghề lại vừa không bỏ vốn ban đầu bao nhiêu ....

- "Sao lương hưu của ngành công an cao quá vậy ...?". Cô giáo, bạn em gái chủ nhà ngạc nhiên
- Cô ngây thơ thật. Lương khởi điểm của ngành này đã bằng lương cô giáo đã dạy học được 5(7) năm. Anh khách mới đến, trả lời
- "Nhà nhà công an ...cả nước công an mà". Một anh ngồi trong góc đối diện, có lẽ cũng ở ngành công anh, cười ha hả có vẻ khoái trí ...

Lại một khách mới bước vào. Anh chàng này trông tướng tá không võ biền như anh vừa rồi. Nhưng, nét mặt anh chàng có vẻ ngầu ...và giọng nói cùng cách nói, không cần anh ta đã uống rượu, cũng y chang như thế. Qua giới thiệu, anh chàng làm ở Bộ tư lệnh quân sự thành phố. Không biết học lực tới đâu, nhưng y như là: "cha truyền con nối". Giống như "Kim jun iu" gì đó là Chủ tịch nước bên Bắc Hàn.

- "Anh ra khách sạn nhà hàng này bao lâu rồi ..". Anh "quân sự" hỏi.
- Gần 2 năm ..
- Mong sao nó bền lâu ...để anh em thỉnh thoảng có nơi nhậu nhẹt cũng tốt. Hồi Chánh Tín ra quán ...em cứ đến ủng hộ hoài.
- Chánh Tín ca sĩ ..có phải không?. Một người hỏi
- Sau này làm phim trường đó ...
- Đi hát mà cũng giàu dữ !...
- Cái đó không biết ...Nhưng, Tín là cậu ruột của Nguyễn Tấn Dũng đó.
- "Thiệt không ..!?." Nhiều người hỏi.

Thế mà lời đồn đãi cứ y như thật. Họ nói rằng, khi được phỏng vấn để đi Mỹ diện gia đình đoàn tụ, Chánh Tín bị bác đơn, vì người phỏng vấn nói rằng, Chánh Tín là Trung tá Việt Cộng Nguyễn Thành Luân (Trong phim "Ván bài lật ngữa")

- Hồi đó nhà em đối diện nhà Chánh Tín mà.
- "Nghe nói Tín có làm 2 phim ma ..". Ai đó hỏi
- Không thành công..
- Phải chi anh hồi đó theo Chánh Tín đóng phim ...
- "Tín có nói với em, nếu em đóng phim ma, khỏi cần hóa trang mà". Anh "quân sự" nói xong, cười hà hà, có vẻ khoái trí.

Chánh Tín là rể ông Trung tá Đầy. Ông này có lúc làm Quân trấn trưởng Biệt khu Sài Gòn- Gia định, trước năm 75. Vợ sau của ông ta là bà Út Bạch Lan (thì phải) -tôi không giỏi nhớ về các ca sĩ, tài tử sân khấu -. Có ông con rể thuộc gia đình Cách Mạng nòi, ông Đầy, đôi lúc, dù vô tình, cũng giúp họ phần nào trong việc khui phá những ý đồ quân sự trong thành phố Sài Gòn trước kia. Hèn gì !...không trách được tại sao chính phủ VNCH bị đánh đổ!!...

Nhìn quanh, ai cũng là Cách mạng thứ thiệt. Tôi, dù bạn của chủ nhà, cũng chẳng dính líu dây mơ rễ má. Câu chuyện cứ xoay quanh việc làm ăn của những người đương có thế thần. Chuyện nói đến đáng giá trị cả tỉ trở lên. Chuyện nào cũng quanh co, khuất lấp, cũng có tay trong tay ngoài, cũng dựa vào thế lực của các ông Bí thư này khác. Công nhân, vào trước tết, có nơi hồi hộp trông được lãnh lương tháng 13 mà đến mãi trước tết hai ba ngày mới được giải quyết. Nhưng, bọn cầm quyền thì đâu cần lương tháng 13. Ngày nào họ cũng được "lì xì" ...nên cứ muốn làm đầy tớ nhân dân mãi mãi. Hèn gì !...nghe nói đến đa đảng, bọn cầm quyền không thể nào chấp nhận. Tôi, cũng như bao nhiêu người khác, là "ông chủ" bất đắt dĩ được phong cấp, cảm thấy xa lạ với không khí này, nên từ biệt ra về:, dù bữa tiệc mới bắt đầu không lâu.


Đặng Quang Chính
Đăng nhập để trả lời
0

Xẻ thịt


Anh bạn tôi quan tâm và lo ngại cho nền giáo dục của nước nhà trong tương lai nên quyết định mở trường dạy học. Từ lúc nộp đơn ...đến khi khởi công xây dựng cho đến nay, đã hơn 4 năm, nhưng công việc vẫn ì ạch. Không biết có phải những cơ quan có chức năng muốn vắt kiệt tài chánh của anh này như tình trạng con bò bị vắt sữa;hay tệ hơn, muốn xẻ thịt con bò này.

- "Công việc còn trở ngại gì nữa không ..?". Tôi hỏi
- Còn phải qua giai đoạn hoàn công (?)..
- Tốn tiền không ..?
- Ít nhất 400 triệu.

Không phải anh ta không biết đến "thủ tục đầu tiên". Nhưng, một số người cũ trong ban ngành thuộc Phòng Giáo dục, có liên quan đến công việc của anh đã về hưu hay thuyên chuyển đi nơi khác ...nên có một số giai đoạn phải được làm lại. Chỉ việc giải thích tên trường cũng mất một số thời gian. Có thể họ cho rằng, tên trường có vẻ lai Tàu. Có thể họ muốn anh ta dùng phương châm: "Tôn sư trọng đạo", chứ không dùng câu: "Tiên học lễ, hậu học văn"; nghe như có hơi hám ảnh hưởng của nền giáo dục trước năm 1975 ..(?)!.

Rồi nguyên tắc: "Tri hành hợp nhất" nữa. Sao có vẻ lai căng cái gì đó của Vạn thế sư biểu (Đức Khổng Tử) bên Trung Quốc. Người có quyền hành, cầm trịch trong tay, nói sao không được. Một anh bạn khác, làm ở Sở Giáo dục, nói về ảnh hưởng của Trung Quốc, đã thuật lại rằng, hôm khai giảng một Trung tâm giáo dục của người Tàu Đài Loan đã bị đình hoãn. Lý do: Tòa Đại sứ Trung quốc đã "làm việc" với Ủy ban Nhân Dân thành phố sao đó ...và việc đình hoãn dẫn đến việc trường đó trở thành một nơi như là một trường dạy chữ Hán mà thôi.

Ảnh hưởng trước nhất của người Tàu đối với nhà nước này được thấy rõ trong lãnh vực kinh tế. Hàng lậu, thực phẩm độc hại được đưa vào nước bằng đủ cách thế. Về văn hóa, những học viện Đức Khổng Phu Tử được thiết lập tại Hà Nội và những thành phố lớn (cùng cách thức này tại các quốc gia khác, trong đó có Mỹ). Hai ảnh hưởng này, cái nào cũng có tác hại lâu dài!. Người Việt hiện nay không ưa gì lối xâm lăng của Tàu theo kiểu đó. Nếu nguồn tin bị rò rỉ của Wikileak là đúng, chúng ta chuẩn bị trở thành một quận huyện tự trị của Tàu vào năm 2030.

Nhưng một hình thái xâm lăng khác, tuy âm thầm, nhưng không kém phần nguy hiểm. Người Hàn quốc có hơn 90.000 người thường trú tại TP.HCM. Họ là những ông chủ lớn, chủ nhỏ trong tất cả các ngành nghề. Đồng tiền của họ không mẻ đi một cắc, bởi, cho đến dịch vụ tầm thường nhất như ăn uống, cắt tóc cũng có người của họ kinh doanh. Những năm gần đây, các cuộc kết hợp hôn nhân ngay tại VN đã thành hình. Gia đình kiểu mới này có đủ loại, từ trẻ đến già, từ nghèo đến cả giai cấp có tiền. Có một số người Hàn đã là sở hữu chủ những trang trại 30(40) mẫu.

Trong tương lai không xa, đất nước Việt Nam chúng ta sẽ bị banh thây xẻ thịt....sau khi đã được vắt sữa đến kiệt quệ!. Ngôi trường của anh bạn không biết có chung số phận như Trung tâm văn hóa người Đài Loan hay không; điều này chưa có gì chắc chắn. Nhưng, hiện tượng xâm lăng của anh bạn láng giềng Trung Quốc và xa hơn một chút là Hàn quốc, là điều gần như chắc chắn. Hiện tượng phanh thây xẻ thịt không là điều đáng ngạc nhiên khi mà giới lãnh đạo chủ chốt của đất nước là đảng CS, đã hợp đồng nhượng hàng trăm mẫu rừng ở biên giới phía Bắc cho Tàu khai thác; đã bán đi đảo Trường Sa, Hoàng sa và chấp thuận cho các xí nghiệp người Tàu được thiếp lập khắp nơi trên lãnh thổ.


Đặng Quang Chính
Sài Gòn 20.02.2013
17:06
Đăng nhập để trả lời
0

Vô cảm

Bàn ăn có khoảng hơn 10 người, trong đó có ba người phụ nữ. Những người nữ này là vợ của ba ông trong nhóm. Cả nhóm, nếu gọi vui, chúng ta có thể nói họ là những người "Trí thức không yêu nước". Bởi, sau năm 75, họ vẫn tiếp tục dạy tại các trường Trung học cấp 3 (trước 75 được gọi là Trung học đệ nhị cấp), nhưng không vào cái Hội được gọi là" Hội trí thức yêu nước"; một Hội trực thuộc Mặt Trận Tổ Quốc thành phố. Bây giờ, tất cả đều "mất dạy". Nói đúng hơn, họ đều hưu trí cả. Mỗi tuần họ gặp nhau một lần. Đề tài lôi kéo họ vẫn là những vấn đề thời sự.

Góc bên phải tôi, các bà bàn chuyện riêng tư nào đó mà vì ngồi hơi xa nên tôi không nghe rõ. Nhưng, cánh đàn ông bên phải của họ, dù không lớn tiếng vẫn lọt vào tai tôi

- Uống gì mà cả bụm thuốc vậy?. Một anh hỏi
- Đã nói là như xe cũ mà ..
- Anh muốn trường sinh bất tử hả?..
- Anh nhớ anh Công không?. Trước khi chết vẫn nói như trối rằng, mình cố sống chờ ngày Cộng Sản sụp đổ ..nhưng, ai ngờ, mình đi trước nó. Tôi chỉ chờ ngày đó xảy ra ...rồi nhắm mắt cũng hài lòng.

Nhóm đàn ông bên trái tôi thì xoay quanh câu chuyện về người nhạc sĩ đã sáng tác bài "Anh là ai"
- "Mẹ của Việt Khang cũng không vừa đâu". Khi tôi nói ý rằng, phải dùng chữ "Sau" trong câu " ...(sau) ngày tàn khói lửa", bà ấy nói ngay là, như thế không vần điệu.
- Bà ấy lớn tuổi chưa ..?
- Ngoài 50 tuổi. Tên Vân. Bà ta có cho tôi số điện thoại của bà ấy ....(nói đến đây, anh "ném đá" lôi ra điện thoại cầm tay, bấm ra cho người ngồi cạnh xem). Cũng may cho Việt Khang. Bà ngoại hơi lẫn nên đỡ đau khổ về đứa cháu của mình.!...
- Anh không sợ họ theo dõi à ..?
- "Ai cũng chết có một lần ..". anh "ném đá" trả lời
- "Nhiều người bây giờ vô cảm lắm!...". Nhận xét được đưa ra từ một anh còn dạy tư Anh văn tại nhà anh ấy.

Anh này có lần đã khoe với tôi rằng, anh ấy dạy tư, mỗi tháng kiếm được vài ngàn đô. Bây giờ anh ấy "phang" một câu như thế khiến tôi không khỏi thắc mắc rằng, anh ấy có hiểu chính xác loại tiếng Việt mới được sáng chế sau ngày 30.04.75 không. Tôi xa quê hương đã khá lâu nên không thạo về việc dùng các từ "khủng" (cũng chữ của nền văn hoá mới)...hiện nay.

- Tôi phải về sớm, các cậu cứ tiếp tục ngồi chơi ...Đến giờ dạy rồi ...
Anh ta vừa nói, vừa ra hiệu cho anh "ném đá" đưa anh tiền đi "xe ôm" về nhà. Ai nấy đều bật cười. Dù cách "bòn rút" anh bạn "đại gia" của anh ta có vẻ khôi hài ...nhưng có lẽ mỗi người cười theo một kiểu khác nhau. Nếu không đến giờ dạy học, biết đâu anh ấy cũng ra về, vì e rằng bàn chuyện "quốc sự" nơi công cộng là điều nên tránh. Ai cũng phải lo cơm áo gạo tiền. Ngoài ra, cũng không có ai tự mình muốn bị một họng súng kê vào đầu...nhưng, để loại tâm trạng vô cảm khỏi con người của mình, có lẽ mỗi người cũng có một cách khác nhau.

Tôi hỏi với theo cho vui, "vô cảm" theo nghĩa tiếng Anh là gì. "Insensitive". Anh ấy không chỉ trả lời nhanh chóng, còn nói thêm: "Nghề của chàng mà!". Tôi chợt nhớ đến chữ "non-empathy". Không biết chữ nào chính xác hơn. Vì có lần tôi nghe có người cười về lối dịch "Biển dâu" là "Sea of strawberry". Nhưng điều quan trọng nhất là, khi hiểu rõ ý nghĩa của một chữ, một nội dung sự việc chính trị nào đó, việc thực hiện mới có giá tri. Tri hành phải hợp nhất. Đó là bài học căn bản từ xưa đến nay.


Đặng Quang Chính
Sài Gòn 21.02.2013
20:51
Đăng nhập để trả lời
0



Vô cảm

Bàn ăn có khoảng hơn 10 người, trong đó có ba người phụ nữ. Những người nữ này là vợ của ba ông trong nhóm. Cả nhóm, nếu gọi vui, chúng ta có thể nói họ là những người "Trí thức không yêu nước". Bởi, sau năm 75, họ vẫn tiếp tục dạy tại các trường Trung học cấp 3 (trước 75 được gọi là Trung học đệ nhị cấp), nhưng không vào cái Hội được gọi là" Hội trí thức yêu nước"; một Hội trực thuộc Mặt Trận Tổ Quốc thành phố. Bây giờ, tất cả đều "mất dạy". Nói đúng hơn, họ đều hưu trí cả. Mỗi tuần họ gặp nhau một lần. Đề tài lôi kéo họ vẫn là những vấn đề thời sự.

Góc bên phải tôi, các bà bàn chuyện riêng tư nào đó mà vì ngồi hơi xa nên tôi không nghe rõ. Nhưng, cánh đàn ông bên phải của họ, dù không lớn tiếng vẫn lọt vào tai tôi

- Uống gì mà cả bụm thuốc vậy?. Một anh hỏi
- Đã nói là như xe cũ mà ..
- Anh muốn trường sinh bất tử hả?..
- Anh nhớ anh Công không?. Trước khi chết vẫn nói như trối rằng, mình cố sống chờ ngày Cộng Sản sụp đổ ..nhưng, ai ngờ, mình đi trước nó. Tôi chỉ chờ ngày đó xảy ra ...rồi nhắm mắt cũng hài lòng.

Nhóm đàn ông bên trái tôi thì xoay quanh câu chuyện về người nhạc sĩ đã sáng tác bài "Anh là ai"
- "Mẹ của Việt Khang cũng không vừa đâu". Khi tôi nói ý rằng, phải dùng chữ "Sau" trong câu " ...(sau) ngày tàn khói lửa", bà ấy nói ngay là, như thế không vần điệu.
- Bà ấy lớn tuổi chưa ..?
- Ngoài 50 tuổi. Tên Vân. Bà ta có cho tôi số điện thoại của bà ấy ....(nói đến đây, anh "ném đá" lôi ra điện thoại cầm tay, bấm ra cho người ngồi cạnh xem). Cũng may cho Việt Khang. Bà ngoại hơi lẫn nên đỡ đau khổ về đứa cháu của mình.!...
- Anh không sợ họ theo dõi à ..?
- "Ai cũng chết có một lần ..". anh "ném đá" trả lời
- "Nhiều người bây giờ vô cảm lắm!...". Nhận xét được đưa ra từ một anh còn dạy tư Anh văn tại nhà anh ấy.

Anh này có lần đã khoe với tôi rằng, anh ấy dạy tư, mỗi tháng kiếm được vài ngàn đô. Bây giờ anh ấy "phang" một câu như thế khiến tôi không khỏi thắc mắc rằng, anh ấy có hiểu chính xác loại tiếng Việt mới được sáng chế sau ngày 30.04.75 không. Tôi xa quê hương đã khá lâu nên không thạo về việc dùng các từ "khủng" (cũng chữ của nền văn hoá mới)...hiện nay.

- Tôi phải về sớm, các cậu cứ tiếp tục ngồi chơi ...Đến giờ dạy rồi ...
Anh ta vừa nói, vừa ra hiệu cho anh "ném đá" đưa anh tiền đi "xe ôm" về nhà. Ai nấy đều bật cười. Dù cách "bòn rút" anh bạn "đại gia" của anh ta có vẻ khôi hài ...nhưng có lẽ mỗi người cười theo một kiểu khác nhau. Nếu không đến giờ dạy học, biết đâu anh ấy cũng ra về, vì e rằng bàn chuyện "quốc sự" nơi công cộng là điều nên tránh. Ai cũng phải lo cơm áo gạo tiền. Ngoài ra, cũng không có ai tự mình muốn bị một họng súng kê vào đầu...nhưng, để loại tâm trạng vô cảm khỏi con người của mình, có lẽ mỗi người cũng có một cách khác nhau.

Tôi hỏi với theo cho vui, "vô cảm" theo nghĩa tiếng Anh là gì. "Insensitive". Anh ấy không chỉ trả lời nhanh chóng, còn nói thêm: "Nghề của chàng mà!". Tôi chợt nhớ đến chữ "non-empathy". Không biết chữ nào chính xác hơn. Vì có lần tôi nghe có người cười về lối dịch "Biển dâu" là "Sea of strawberry". Nhưng điều quan trọng nhất là, khi hiểu rõ ý nghĩa của một chữ, một nội dung sự việc chính trị nào đó, việc thực hiện mới có giá tri. Tri hành phải hợp nhất. Đó là bài học căn bản từ xưa đến nay.


Đặng Quang Chính
Sài Gòn 21.02.2013
20:51

Đăng nhập để trả lời
0

Nhậy cảm

Lầu trệt căn nhà của gia đình đã được cho một nhóm bạn trẻ mướn để mở quán cà phê nên tôi không phải dùng chuông cửa ...hay phải dùng điện thoại cầm tay, gọi người nhà xuống mở cửa. Một bạn thanh niên còn ngồi ngoài hàng hiên trước nhà, đang phì phà điếu thuốc, với một lon nước ngọt đặt trước mặt. Người gọn nhỏ, trông thêm phần lanh lợi với đôi kính cận đeo hơi trễ trên khuôn mặt.

- "Chưa ngủ sao..?". Tôi hỏi vì thấy quán thường đóng cửa sau 23:00
- Cháu ngủ trễ đã quen
- Thường là mấy giờ?
- Sau một giờ là thường...

Anh chàng pha chế thức uống, tuy ngành học không dinh dáng gì đến việc làm. Dân Ba Mê Thuột xuống Sài Gòn học ...rồi cùng các bạn ra quán, chắc để giữ chân thường trú tại thành phố này.

- Ở trên đó, một gia đình hai vợ chồng với hai đứa con, có một mẫu vườn ...sống có đủ không?
- Tàm tạm ...hơn nữa, tùy thuộc vào loại cây trồng. Gia đình cháu có chưa được chín công
- Sao chú nghe nói có người có đôi ba chục mẫu ..?
- Lúc còn học trong trường, cháu có người bạn, cha anh ta là cựu bí thư tỉnh ủy tỉnh Bình Phước. Gia đình đó có đến hàng trăm mẫu cao su...
- Cha một học trò tư gia của vợ chú cũng có hàng trăm mẫu ...nhưng đó là trước ngày 30.04.75. Sau ngày này, nghe nói họ chia đất rồi đưa vào Hợp tác xã ...nên làm gì có người có đến số đất như thế.
- Chuyện họ tích lũy của cải ra sao không biết ...nhưng chú cũng rõ, cán bộ nhà nước lương ra sao ...và cơ ngơi ra sao rồi mà !...Lương giỏi lắm 30(40) triệu/tháng mà tài sản ước tính cả ngàn tỉ trở lên thì đúng là chuyện khó tin nhưng có thật.

Rồi qua câu chuyện, chuyện gia đình ...chuyện bản thân được anh ta kể lại có vẻ thành thật. Sẵn trớn, tôi hỏi thêm một số chuyện thời sự. Hóa ra! ...đừng nói thanh niên ngày nay, đặc biệt tại thành phố lớn, không biết gì về các sự kiện chính trị. Nhưng, cũng nên thông cảm khi thấy họ "nhai lại" các khẩu hiệu tuyên truyền của nhà nước. Vì, những điều đó lọt vô tiềm thức của họ lúc nào chính họ cũng không biết. (Chẳng hạn, gần như đại đa số người dân đều nói như nằm lòng nhóm chữ "Sau ngày Giải phóng"). Khi nói về những sai lầm của nhà nước, anh ta cho rằng, cán bộ thừa hành làm sai, chứ chủ trương ở trên bao giờ cũng đúng ...Rồi những việc khác, cũng có những câu của nhà nước đã đăng đi đăng lại trên mặt báo....được anh ta nhắc lại. Có điều nhóm chữ "Diễn biến hòa bình" chưa được nhắc đến. Tuy nhiên, có những sự kiện được anh chàng phê bình với giọng dịu xuống, đến tưởng chừng người ngồi bên cạnh tôi cũng không nghe được.

- Có biết vụ Việt Khang không ..?
- .........(âm thanh quá nhỏ, vừa là do anh ấy không nói lớn vừa do tiếng xe gắn máy đỗ xịch trước mặt chúng tôi)
- "Chú cho hỏi, văn phòng công an phường ở đâu...". Một trong hai thanh niên lên tiếng

Sau khi chỉ đường và khi hai thanh niên đã chạy xe, rời khỏi nơi tôi đang đứng, tôi nhận ra rằng, cậu thanh niên nói chuyện với tôi nãy giờ cũng đã biến đi đâu rồi. Tôi chợt nhớ đến đoạn trao đổi ngắn với một anh cấp tá công an, đã chuyển sang làm bên ngành du lịch. Khi anh ta khoe về đường mòn Hồ Chí Minh đã được nâng cấp như thế nào, tôi hỏi về vị trí của quặng Bauxit, đã được người Tàu khai thác ở Cao nguyên, nằm ở đâu. Anh ta nói ngay, ý rằng, đó là vấn đề nhậy cảm ..nhưng chính phủ đang có hướng giải quyết (?). Còn anh thanh niên làm ở quán cà phê, vì là dân đen, nên đã giải quyết câu hỏi có tính nhậy cảm của tôi bằng cách lủi nhanh vào bên trong quán!.


ĐQC
22.02.2013
23:45
Đăng nhập để trả lời
0

Phản cảm

Ngồi trong xe nhưng chúng tôi cũng kịp nhận ra một pha săn đuổi ngắn. Một trong ba xe gắn máy, chở hai người mặc quần áo như Dân phòng, có hai gậy gỗ kèm dọc hông xe. Họ chận một xe gắn máy khác, trên đó có hai thanh niên. Tất cả tấp lại góc phố, cách xe chúng tôi khoảng hơn 10 mét. Họ dạt vào bên phải, khuất sau căn nhà cuối, như tránh làm tắt nghẽn giao thông nên chúng tôi không biết việc gì xảy ra. Một cảm giác phản ánh lại sự việc đương diễn ra, tức thời như bị bật chốt.

- "Hình như có vụ săn bắt cướp gì đây". Một người trong xe lên tiếng
- Không có giấy tờ, đâu được chặn bắt ai
- Hình như có công an phường đi cùng...
- "Vừa có qui định mới, ai đem theo vật sắc bén như dao, kéo trong người đều có thể bị bắt giữ ..". Một người có vẻ thông thạo lên tiếng.

Kịp nhìn bức hình khá ngộ nghĩnh trên máy iPad, tôi đưa ra cho mọi người xem. Hình chỉ ra một ông nào đó đã đứng tuổi, mặc quần áo các cụ đồ Nho khi xưa, xoay lưng về phía người xem ảnh, đang tiểu tiện vào một bia đá lớn, trên đó ghi hàng chữ, có nội dung là phải biết bảo tồn văn hoá của dân tộc. Cảm nghĩ của những người xem hình, tạo nên những phản ứng rất phản văn hóa

- Cái thằng cha này "đéo" biết văn hoá là cái gì...
- Chắc nó "đéo" biết đọc chữ ...
- Cái xã hội này "đéo' có văn hoá ...nên thằng chả cần gì phải bảo tồn văn hóa

Không có ai trên xe là người miền Bắc, nhưng họ nói theo cách "đéo" có văn hoá của những người trót được sinh ra ở xã hội miền Bắc, chịu sự "trồng người" đặc biệt của đảng CS nhà ta. Bỏ qua việc đi sâu vào tính cách giáo dục "Trung với Đảng, hiếu với dân", chúng ta không biết hai chữ "phản cảm" có được dùng đúng qua hai trường hợp trên hay không ..?!

Nhưng một phản ứng bình thường, chống đối lại hình ảnh không đẹp mắt, đã từng xảy ra. Một đôi dép được sản xuất bên Nepal (?) mà bề mặt của nó có hình Đức Phật đã bị giới Phật tử nhiều nơi lên tiếng phản bác. Hình chậu rửa chân có cờ vàng ba sọc đỏ đã gây xôn xao dư luận khá lâu trước đây, trong Cộng Đồng người Việt hải ngoại. Điều đó chỉ gây bức xúc (lại chữ của mấy ảnh) !...Tuy nhiên, nếu có một vận động viên nữ nào đó, bận quần lót trong khi thi đấu, lại có hình ngôi sao đỏ ngay tại chổ kín, chắc sẽ được nhà nước XHCN "làm việc" đến nơi đến chốn !..

Đâu cần lấy thí dụ xa xôi như trên, việc đoàn người kéo nhau đi tưởng niệm (17.02 vừa qua) ngày xảy ra cuộc chiến với Trung Quốc (năm 1979), bị yêu cầu xoá đi vài chữ gây "phản cảm" trên biểu ngữ, đã nói lên thái độ ươn hèn của chính quyền Nguỵ Cộng sản hiện nay.


ĐQC
Đăng nhập để trả lời
0
 
Quả cảm

         Trời hơi mát nên chúng tôi ngồi ngoài hàng lang một quán cà phê. Quán vắng khách vì chưa xế chiều. Cậu thanh niên cùng đi với chúng tôi, biết rằng tôi đã bị cảm đôi lần trong những ngày qua, nên nói tôi ngồi sát phía trong
       - Hôm trước, có lẽ dân phòng tập dợt bắt cướp. Cháu thấy mấy người bị chặn ...mặt mày không có vẻ gì hoảng hốt cả
       - Cậu có biết cướp ngày là ai không ..?
       - Bác muốn nói các quan Giám đốc, phó Giám đốc tham nhũng, hối lộ ..?
       - Cậu có biết cấp nào quản lý các dự án Vinashin, Vinaline ..không?
       - Cấp Tổng giám đốc, Bộ trưởng ...
       - Xếp của các ông xếp này...?

         Ông bạn già ngồi cạnh tôi biết rằng, nếu hỏi tới nữa sẽ nhận được những câu trả lời "né" vấn đề của anh bạn trẻ. ..nên nói luôn
       - Nguyễn Tấn Dũng lúc trước là y tá trong quân đội VNCH (một dạng hoạt động "binh vận")....
       - Nghe nói các ông lãnh đạo cũng có thành tích dữ dội ...
       - "Tôi có một ông bạn là Đại tá chánh văn phòng Bộ tư Lệnh quân đoàn 3, Biên Hòa. Ông này có mặt trong buổi Thượng Tá Tám Hà, đã chiêu hồi, gặp Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ông thuật lại rằng, chính Tám Hà đã nói câu, đừng nghe những gì CS nói mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm. Ông nói rõ, các cán binh VC, hoặc bị ép buộc ..hoặc bị kích động, tự xích chân mình vào súng cối, súng phòng không ...Không có ai tự nguyện làm việc đó cả". Anh "Trí vận" bực mình, nói luôn một hơi
       - Nghe nói họ cũng chịu đựng nhiều gian khổ trong cuộc chiến ..
       - Ông Tám Hà nói, ông ta có 3(4) cán binh phục vụ riêng cho ông ta. Ông ấy, dù trong cuộc hành quân cũng có đủ bơ sữa, rượu, thuốc ...như bất kỳ một thương gia giàu có nào tại Sài Gòn
       - Kể ra cũng tội cho những ông, bà liệt sĩ. Tiền cấp dưỡng liệt sĩ, tiền già ...giỏi lắm được chưa đến một triệu một tháng. Còn tiền nợ của những vụ nhũng lạm Vinaship, Vinaline ...lên đến hàng ngàn tỉ đồng, con cháu người dân trả bao giờ cho xong ...

Sau cuộc nói chuyện, trên đường về, tôi ngẫu hứng viết
"Bà có ba bốn người con
Đứa quả cảm ôm mìn lao vào đồn Pháp
Đứa quyết tử "sinh Bắc, tử Nam"
Đứa cảm tử xích chân mình vào súng nặng
Đứa dũng cảm đối đầu quân xâm lăng Trung Cộng

Bây giờ tất cả thành tro
Bọn chúng nhà nước bày trò nhớ ơn
Cuộc chiến xâm lăng ngày xưa
Bây giờ chúng tỏ như chưa có gì
Người đi tưởng niệm bị đì
Dân phòng ngăn chận súng ghì bên hông
Bây giờ mới rõ thật lòng
Thái thú bán nước còn trông mong gì


ĐQC
25.02.2013
17:01
Đăng nhập để trả lời
0
 
Kịch bản dài hơi (3)
Chuyện gì có thể xảy ra

Lần này, khi ông bạn già bên VN gọi qua, có lẽ tôi đã làm ông ấy thất vọng!. Bởi, ông ấy muốn biết cái nhìn của người Việt ở nước ngoài về vụ Tàu khựa đem dàn khoan vào lãnh hải của nước ta. Phần tôi, đã không nói ra ý cá nhân mà cứ muốn tiếp tục nói về cuộc cờ thế sự đã được ông ta và tôi bàn về lần rồi.

- "Chỉ khỏe cho những người ở nước ngoài như các anh". Có lẽ ông ta hơi bực mình sau một lúc trao đổi, nên mới nói như thế.
- Khỏe gì...Đâu phải tất cả mọi người ở nước ngoài đều có đầy đủ những thân nhân trong gia đình của mình ở nước ngoài. Hơn nữa, còn bà con...còn những người mình gọi là đồng bào !...

Tôi nói luôn một hơi để anh ấy thấy được là, trên con mắt người dân bình thường, họ nghĩ rằng, Cộng quyền đã chiến đấu chết bỏ với Tàu khựa, năm 1979. Nhưng, họ không biết gì về Hội nghị Thành đô năm 1990, đã được ký kết trọng thể giữa Giang Trạch Dân, Lý Bằng với Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười (1) Kỷ yếu Hội nghị được Thủ tướng Quốc vụ viện TQ, Lý Bằng, viết trong Nhật ký đối ngoại của ông ta, cho rằng đã được tổ chức ký kết rất trọng thể. Nhưng, cả hai bên đều không công bố, thông báo cho dân chúng biết. Vì thế, nếu nội dung của Kỷ yếu Hội nghị bị nghi ngờ rằng, đại diện phía VN bị ép buộc phải bí mật cam kết những điều khoản nào đó bất lợi đối với chủ quyền lãnh thổ, biển đảo quốc gia của VN; điều đó là lỗi của cấp lãnh đạo nhà nước. Đại loại, cũng giống như cuộc đi đêm bí mật của Kissinger với Trung Cộng...những diễn tiến tại cuôc hòa đàm Paris và những biến chuyển xung quanh cuộc Hòa đàm đó đã không được chính quyền miền Nam, trước năm 75, phổ biến cho dân chúng biết.


- "Bây giờ tôi muốn biết trực tiếp những phản ứng của đồng bào mình ở nước ngoài". Anh ấy nóng lòng nhắc lại.
- "Anh không nhớ là đó là "Khúc ruột ngàn dặm" hay sao?". Tôi tếu cho bớt căng thẳng...và tiếp: "Dĩ nhiên, cũng biểu tình, kiến nghị..v.v..". Nhưng, tôi cũng muốn anh trực tiếp trả lời là: "Vụ bạo động ở Bình Dương, anh nghĩ sao?"
- Theo những dự kiện có được, thông qua nhiều nguồn tin, kể cả các trang mạng, điều chắc chắn nhất đó là, việc bạo động đó không do công nhân tự phát.
- Như vậy là do tổ chức nào?
- Có thể do phe chống Trung quốc, thân chính quyền. Hay rõ hơn, phe chống Tàu khựa trong chính quyền. Gầy đây, theo một số lý luận khác, việc bạo động đó cũng có thể do Tàu phù giật dây.
- Tin tức của anh có vẻ 50/50 quá!. Thôi tôi nói theo anh như vầy: Tàu phù giật dây...nhưng bọn chống Trung Quốc trong chính quyền phụ họa.. được chứ..!
.........
.........
Thấy anh bạn ngần ngừ, tôi nhắc lại Sự kiện vịnh Bắc bộ, tàu khu trục USS Maddox của Mỹ bị hải quân Bắc Việt tấn công năm 1964 (2). Từ duyên cớ đó, Mỹ đem không quân oanh tạc Bắc Việt. Vụ Crimea ở Ukrania gần đây cho thấy, Nga lấy cớ bảo vệ kiều bào của họ để sẵn sàng đem quân tấn công đất nước này. Để nhấn mạnh hơn, tôi nhắc lại một tuyên truyền của phe Hồi Giáo, sau vụ hai tháp đôi ở Nữu Ước (Mỹ), bị đánh sập. Họ cho rằng, chính quyền Mỹ gây ra tàn phá đó để có cớ xâm lăng Afghanistan và nhất là Irak (nơi có nhiều trữ lượng dầu hỏa)!. Chuyện gì cũng có thể xảy ra... Bây giờ, với tài liệu mật (3) cho rằng Lê Khả Phiêu và Trần Đức Lương bán lãnh thổ, lãnh hải với giá 2 tỉ đô la là chuyện cũng có thể xảy ra. Rồi.....vì làm chậm tiến trình trao đổi nên bọn Tàu phù đem dàn khoan vào trong lãnh hải của VN và theo họ, đó là việc phải làm.

- Như vậy, bọn thân Mỹ trong chính quyền và Tàu phù đều có lợi qua kịch bản này?
- Bọn thân Tàu cũng thế... ...Anh không thấy phó Thủ tướng Vũ Đức Đạm (gì đó. Không nhớ rõ tên)...mà tôi gọi là Vũ Đức Sao Biển, vì anh Đạm này có khiếu hát hay. Anh ta "nhai" lại một tuyên bố của anh tướng CA nào đó, cách đây 1(2) năm, nói rằng, Trường Sa và Hoàng Sa sẽ được thế hệ con cháu lấy lại. Anh ta làm như lấy lại đảo khơi như lấy đồ trong túi!. Rồi anh Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, trả lời trong cuộc phỏng vấn tại ngày hội Vesak ở VN với đại ý là, các nước lớn hãy thấy ngày hội này nói lên tính cách đoàn kết của người Việt, là cách nhớ đến công ơn những người đã hy sinh vì bảo vệ tổ quốc...và vì thế, đừng làm chuyện mạo hiểm đối với VN. Chuyện anh ta ăn lương nhà nước, làm việc nhà nước là chuyện của anh ta. Nhưng, nếu ai được hỏi rằng, khi người dân muốn làm tưởng niệm những chiến sĩ đã bỏ mình trong cuộc chiến tranh Trung-Việt 1979 vừa qua tại Hà Nội, việc ấy đã bị ngăn chận gián tiếp bởi chính quyền...điều đó có ý nghĩa gì...chắc ông ta (có thể) cũng có cách trả lời cho xong. Cứ điệu này, lúc tấn thối, lúc mềm dịu, chịu đựng, có lẽ VN sẽ trở thành một quận, huyện tự trị của Trung quốc vào năm 2020... đúng như kịch bản mà đạo diễn Trung Quốc muốn đàn em Thái thú (tân thời) diễn đúng vai trò.
- Tóm lại, theo ý anh, mọi việc rồi sẽ êm xuôi!?...
- Dĩ nhiên, chẳng có chuyện gì sẽ xảy ra...nếu không có đột biến.
- Nghe nói có thể là Việt Tân?
- Vớ vẩn!... Tàu phù hay bọn chống Tàu phù, nếu đã làm ra kịch bản đó; đấy cũng chưa là điều hay... vì khá lộ liễu, nói chi là "Việt tanh"; nếu họ làm được, họ sẽ loan tin rầm rộ đến cỡ nào. Người tham gia cuộc biểu tình mới đây tại Paris, nhằm chống dàn khoan Trung quốc, mặc áo đỏ, mang cờ đỏ sao vàng của VC ... mà có ai cản ngăn được đâu. Nghĩa là, nếu Việt Tân  đã tổ chức được cuộc biểu tình như thế, chắc không lực lượng nào có thể "giành" việc tổ chức này với họ được.

Người dân Việt mình nói chung, có tính thần cao trong việc bảo vệ đất nước. Nhưng, cứ mỗi giai đoạn lịch sử lại quên đi những kinh nghiệm xương máu đã qua... nên họ cứ bị hết thế lực này đến thế lực khác lợi dụng. Nếu họ nhớ được rằng, Hòang-Trường Sa đã bị bán "đứng" bởi Công hàm do Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký vào năm 1958... nhớ rằng, Hội nghị Thành đô bên Tàu năm 1990 giữa hai nước Trung-Việt đã không được chính quyền phổ biến cho dân chúng biết... và biết rõ tin Lê Khả Phiêu và Trần Đức Lương đã bán một phần lãnh thổ, lãnh hải với giá 2 tỉ đô là... có lẽ chỉ có một nhiệm vụ khẩn cấp nhất mà họ phải thực hiện ngay bây giờ là, giải thể chính quyền CS tại VN. Sau khi việc này xảy ra, tập thể lãnh đạo nước VN lúc bấy giờ mới có tiếng nói chính nghĩa đúng mức, để bảo vệ chủ quyền đảo Hòang-Trường Sa.


 
Đặng Quang Chính
Oslo 18.05.2014
14:33



Ghi chú:
(1) http://ngoducthohn.blogspot.no/2012/...i-thanh-o.html
(2) http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB...c_B %E1%BB%99
(3) https://sg-mg61.mail.yahoo.com/neo/l...7o2#4661768298
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»