📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM

866 trả lời, 169.454 lượt xem — Trang 20 / 29
 

tháng Tư sỏi đá đứng - ngồi
mở thao láo mắt, nhìn người nhón chân
trở về quê Mẹ, phân vân
còn nghe đạn réo núi rừng quê hương
*
tháng Tư tảo mộ chiến trường
xác còn, xác mất, hố hầm ngổn ngang
đỏ khô máu áo bạn thân
mũ treo rào kẽm, rách toang đế giày
*
tháng Tư tang trắng màu mây
trên đường cỏ phủ mồ ai nhang tàn
tôi quanh co lối nghĩa trang
nghe đàn dế kể, nửa đêm hồn về
*
tháng Tư anh ở, em đi
cha buồn, mẹ khóc, chia ly một đời
biển xanh sóng vẫn ru hời
tội con đói quá, sữa vơi cạn dần
*
tháng Tư khoé mắt lệ rưng
rơi trên vai áo người thương, mẹ già
chuyến tàu tách bến, rời xa
lưu vong này biết chắc là... nghìn thu

đông hương


 
quê hương em là Huế
quê tim em là anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.03.2014 01:53:37 bởi dzuylynh>


C u ố i  c ù n g  r ồ i  M ẹ  c ũ n g  x a  c o n 
                             ( thay lời phụng kính hương linh thân mẫu thi sỹ TSL bùihồnglĩnh ) 

con đã biết rồi sẽ có một ngày
đóa Mẫu Đơn thôi không còn nở những nụ hiền hòa 
nhụy cười trong nắng trong mưa, hương dâng khoan dung độ lượng
để cho con ong nhỏ không còn một chốn nương thân 
bởi mật hoa nguồn sữa Mẹ bón mớm cho con chăm chút từng ngày đã cạn

Mẹ là bụi cỏ bên đường, nhẫn nại chịu đựng
vẫn ngẫng cao đầu giữa sậy lau lấn lướt dập vùi bao quanh
Mẹ cõng trên lưng những hạt ngọc trời sương sớm,
cho con sâu đo từng bước chân mềm chờ ngày hóa điệp thám hoa
Mẹ là cánh võng đòng đưa điệu ca dao buồn, vọng âm lời trần tình thôn dã cố hương
Mẹ là tiếng ve sầu du dương trầm bổng ru ngon an giấc phù sinh cuối Hạ
cho con tròn mộng tuổi xanh thánh thiện thơ ngây
gặp buổi lọan ly đất nước, theo Cha khởi nghiệp kiếm cung,
tung hòanh thỏa chí tang bồng nam nhi hồ thỉ
để bảo tòan cương thổ, kháng giặc ngọai xâm kẻ thù truyền kiếp Tàu Ô phương Bắc
Mẹ là ngọn đèn leo lét thâu đêm soi rọi từng mẫu tự đầu đời,
là người thầy đầu tiên dạy con uốn lưỡi vê môi từng chữ ê a
 mong con mai sau thành người hữu dụng
Xã tắc sơn hà cần có Mẹ , giang san cẩm tú cần có Mẹ, và con cũng cần có Mẹ
thế rồi cuối cùng Mẹ cũng bỏ con đi...
đi về vườn Ưu Đàm nương bóng Thế Tôn
từ đây con biết còn ai để cơm dâng nước rót, biết còn ai nhủ lời huấn dục bảo ban
tóc con nay đã giặm muối sương,
mái Mẹ đã bạc màu bông trắng,
và lũ trẻ cháu nội, ngọai trên đầu hãy còn là những chỏm xanh non lá mạ,
 chớm mọc chờm trên mảnh đồng biệt xứ lưu vong
đâu còn nghe giọng khàn cánh vạc gọi hồn quê trong đêm giá lạnh cuối đông giáp Tết,
đâu còn thấy dáng cò cô đơn tảo tần khuya sớm,
lặn lội mom sông đầu bãi lùng tìm con tép cái tôm dưỡng nuôi bầy con dại, cháu khờ  hở Mẹ?
tìm đâu nữa tiếng ho khúc khắc lúc trái gió trở trời,
kiếm nơi nào tiếng thở dài giọng quốc khản bờ đê khóc than cố quốc,
nhớ thương chốn bứt cuống nhau vùi nấm đất, bỏ xứ ra đi 

sao Mẹ không gắng chờ thêm chút nữa...
bây giờ mới chỉ là trung tuần tháng Ba, mùa gió chướng chực khởi đầu
 Xuân hãy còn lấp ló sau cánh cửa tha hương
mùa trăng sau mưa lũ sẽ về, rửa tan nỗi hờn vong quốc Tháng tư
con làm sao cõng Mẹ trên lưng,
chạy nhảy tung tăng reo hò mừng ngày phục quốc, đất Việt Thường Hồng Bàng khởi nghiệp?

bởi Mẹ đã không thể nào chờ đợi một ngày về,
qùy cúi hôn cọng rơm ngọn rạ sau vụ gặt chiêm, ngắt bông hoa cải vàng chân đê Thái Bình,
tay run run gậy trúc ngẩn ngơ nhìn con sóng vỗ bờ sông
thắt lại chiếc nơ hoa thiên lý, chít lại chiếc khăn mỏ quạ thân quen
vân vê vạt áo tứ thân một thời làm ngây ngất hồn Cha ...

bởi tuổi con sắp đi vào quá khứ vị lai cho vẹt gót giang hồ lãng tử,
phiêu bạt cuối đất gầm trời miên viễn lạ xa 
bởi tuổi Mẹ đã dừng trên chiếc bánh sinh nhật cuối cùng,
người thợ bột từ nay sẽ không bao giờ làm bánh nữa...
bởi Mẹ đã quên nơi tỏa rạng chín mươi ba ngọn nến tươi hồng,
mà chỉ còn là những ngày giỗ kỵ mà con cháu phải khắc ghi trên bàn thờ cửu huyền thất tổ
xin nguyện cầu hương linh Mẹ đời đời an vui miền Tây Trúc
xin Mẹ đừng hóa thân làm những vì sao trên trời,
để đêm đêm soi bóng chúng con đi hành khất chút tình Người
ở một chỗ tạm dung khan hiếm nghĩa đồng bào, tình nhân lọai
vì tất cả tình thương kính hiểu dâng con luôn hiến dành cho Mẹ,
đóa Mẫu Đơn không bao giờ tàn trong tâm khảm vườn con...
vậy mà, cuối cùng rồi Mẹ cũng xa con !

- lanchy- San jose hạ tuần tháng ba.chớm xuân Giáp Ngọ 2014
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.03.2014 01:26:54 bởi dzuylynh>

tháng Tư trở về 

tháng Tư sỏi đá đứng, ngồi
mở thao láo mắt nhìn người nhón chân
trở về quê Mẹ, phân vân
còn nghe đạn réo bom gào quê hương
 *
tháng Tư tảo mộ chiến trường
xác ta, xác giặc... hố hầm ngổn ngang
bầm khô máu áo bạn thân
mũ vương rào kẽm, hào giăng đế giày
 *
tháng Tư tang trắng màu mây
trên đường cỏ phủ mồ ai nhang tàn
tôi quanh co lối nghĩa trang
nghe đàn dế kể, nửa đêm hồn về
 *
tháng Tư anh ở, em đi
cha buồn, mẹ khóc, chia ly một đời
biển xanh sóng vẫn ru hời
tội con đói lạnh, sữa vơi cạn dần
  *
tháng Tư khoé mắt lệ rưng
rơi trên vai áo người thương, mẹ già
chuyến tàu tách bến, rời xa 
lưu vong này biết chắc là... nghìn thu 

đht
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
Malaysia



























































































Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2014 16:31:29 bởi Phù vân>
Từ Đ/T Phạm Ngọc Thảo " điệp viên nhị trùng " đến Đ/T Nguyễn Chánh Tín Nguyễn Thành Luân
 
 
Từ  "Dòng Máu Anh Hùng" đến DÒNG MÁU ĂN MÀY
 
Nguyễn Chánh Tín / vai Đại tá Nguyễn Thành Luân

Ngày hôm nay (20 tháng 3 năm 2014) trên giấy tờ đúng vào ngày mà tài tử Nguyễn Chánh Tín (NCT) và gia đình bị ngân hàng Phương Nam chính thức thu hồi căn nhà trị giá 10 tỉ đồng Việt Nam (tương đương với nửa triệu USD) mà NCT đã thế chấp cho ngân hàng từ ngày 9 tháng 7 năm 2008 để vay món nợ 8.5 tỉ đồng (đến hôm nay, số nợ đã lên đến trên 10 tỉ vì cộng với tiền lãi).

  Đây là một “ván bài,” chưa biết có nên gọi thêm tên khác là “bi hài kịch,” dài trên 40 năm mà nhiều người khố rách áo ôm, bất tài vô tướng như tụi tôi muốn, ao ước được trải qua một lần cho biết cái hương vị “trên đỉnh” ra thế nào:  Từ khi lá bài còn đang úp thì chỉ thấy tuyệt đỉnh của may mắn, danh vọng, tiền tài, và tất cả đều đẹp như mơ, hạnh phúc …  đến khi lá bài được “lật ngửa” thì lại thấy có chuyện sao như phải “sống như ăn mày, “nguy cơ phải ra đường ở,” “vô gia cư….”  Kể ra câu chuyện “sẽ phải sống vô gia cư” này cũng “ly kỳ” chứ chẳng phải chuyện bình thường như mọi chuyện. 
Mà nè!  NCT sắp phải đi ăn mày thiệt sao?  Muốn được làm ăn mày cũng phải có số phần, có duyên ăn mày.  Không dễ gì đang là tài tử điện ảnh “hiện tượng,” một Nghệ Sĩ Ưu Tú (NSƯT?) một đại gia chủ của một ngôi biệt thự đắt tiền (trị giá trên 10 tỉ đồng Việt Nam) mà trong một thời gian ngắn lâm vào tình trạng “phải ở ngoài đường,” “phải ăn mày.”  Thiên hạ chưa thấy rõ được sự thay đổi sẽ phải như thế nào; nhưng NCT là tay chơi chính của ván bài này đã tự mình tiên đoán, tự thê thảm hóa cái gia cảnh của mình ngay sau lá bài được “lật ngửa:” Mọi chuyện có lẽ đều “bật ngửa” có hệ thống hết ráo!
 
  Cá nhân NCT và vai trò “đại tá Nguyễn Thành Luân” đã từ lâu gắn bó với nhau như bóng với hình.  Nhân có chuyện ầm ĩ lên là “NCT sắp phải ăn mày” này, nhiều người đã nhanh tay viết rất dài về sự lên voi của cả hai nhân vật NCT với vai trò đại tá Nguyễn Thành Luân và sự xuống chó cũng của chính NCT và đại tá Nguyễn Thành Luân / aka đại tá Phạm Ngọc Thảo.  Để tránh sự nhàm chán thường tình e rằng đọc giả sẽ gặp phải, tôi chỉ xin viết thêm về hai nhân vật này (NCT và đại tá Phạm Ngọc Thảo) dưới cái nhìn gần hơn, và khác lạ hơn cái nhìn bình thường của đôi mắt trần.

  Tôi ngẫu nhiên có cái duyên (hay là cái vô duyên cũng được!) là đồng môn của NCT tại trường Trung học Mạc Đĩnh Chi (MĐC) Sài gòn.  Thật ra, tôi học trên NCT 3 lớp.  Tức là khi tôi ra khỏi trường MĐC năm 1968 (năm Mậu thân) thì NCT mới đang học lớp 10 (đệ Tam cũ).  Trong suốt thời gian tôi học bậc trung học tại trường MĐC, tôi hoàn toàn không biết NCT là ai và dĩ nhiên NCT cũng chẳng có hưởn để cần phải biết tôi là ai?
 
  Trường trung học MĐC có nhiều cái rất lạ mà ít người biết.  Thí dụ, thứ nhất, MĐC là một trường trung học công lập lớn duy nhất của Sài gòn có trên 2000 học trò cả Nam và Nữ.  Thứ hai, Sàigon lúc đó có 9 quận, MĐC nằm trong quận 6 (Chu Văn An thuộc Quận 5) mà nhiều người dân Sài gòn không hề biết MĐC là trường nào? ở đâu? Đi đâu đâu ở quanh quẩn Sài gòn tôi cũng chỉ nghe nói đến các tên trường Chu Văn An, Pétrus Ký, Gia Long, Trưng Vương…  Thiệt tình! Tên trường trung học Mạc Đĩnh Chi Sài gòn nghe còn xa lạ hơn cả trường trung học Nguyễn Đình Chiểu ở tận Mỹ Tho?!  Y hệt như trường hợp của một triệu lính của QLVNCH có hơn 400 ngàn lính (gần một nửa quân số) là Địa Phương quân và Nghĩa quân; nhưng mà chúng ta hoàn toàn chỉ nghe nói và viết về lính Nhẩy Dù, TQLC, BBQ, Biệt kích Lôi hổ?!  Thế còn hàng ngày, ai là người lính giữ cầu, giữ làng xã quận lỵ, bến chợ...  Một sự bỏ quên, một sự vô tình rất đáng trách.

Pronto!  Đến cuối thập niên 1960’s, trường MĐC có 3 học sinh đã có công đưa tên của trường MĐC vào bản đồ cập nhật của thành phố 3-triệu-dân Sài gòn (putting MĐC on the city map).  Đó là:

  - Đỗ Thị Thiên Hương: Báo Sống của Chu tử, một nhật báo có đông đọc giả nhất ở Sài gòn thời trước 1975, không hiểu căn cứ trên tiêu chuẩn nào, có lẽ cũng chủ quan thôi, đã đưa ra trên báo Sống một danh sách tên của “10 phụ nữ đẹp nhất Việt Nam” ngay sau khi Miền Nam có tổ chức thi hoa hậu lần đầu tiên trong lịch sử mà cô Thái Kim Hương đã được chọn là hoa hậu.  Trong danh sách 10 phụ nữ đẹp nhất Việt Nam này, tôi chỉ còn nhớ có hai người: Đỗ Thị Thiên Hương, em gái của 1 thằng bạn học thân cùng lớp tôi (ở Mạc Đĩnh Chi); và mợ Phan Thị Tùy, lúc đó đang là xướng ngôn viên của đài truyền hình Sài gòn. 

  Đỗ Thị Thiên Hương học cùng lớp với NCT (khóa 1971 - có lẽ học khác ban).  Nếu quý vị hay ai đã có dịp nhìn thấy nhan sắc của Đỗ Thị Thiên Hương thời đó một lần thôi, thì cũng phải đồng ý 100% với sự lựa chọn lạ lùng của Chu Tử.  Tôi cam đoan và không dám nói ngoa loại mèo khen mèo dài đuôi, quý vị chỉ cần nhìn Đỗ Thị Thiên Hương là thấy ngay một nét đẹp quý phái quyến rũ lạ thường mê mẩn… Đỗ Thị Thiên Hương sau khi ra trường đi du học ở Thụy Sĩ và biến mất hẳn trên màn ảnh Ra-đa của tôi.

  - Nguyễn Thị Nguyệt Viên: Nguyệt Viên học cùng lớp với tôi, là một người bạn học khá thân tình (really?) và cũng là một người láng giềng gần sát nhà của tôi ở cư xá Phú Lâm A, quận 6 Sài gòn.  Tên tuổi Nguyễn Thị Nguyệt Viên nổi bật lên trong số đông hàng chục ngàn học sinh sinh viên Sài gòn thời bấy giờ không phải vì Nguyễn Thị Nguyệt Viên là 1 thiếu nữ mảnh mai, trắng da dài tóc, nét xinh đẹp tao nhã, ăn nói nhỏ nhẹ dễ thương, đủ điều kiện làm người mẫu, mà vì Nguyễn Thị Nguyệt Viên thi đậu Tú tài II (năm 1968) với hạng “Tối Ưu” (Ông thầy tôi là chánh chủ khảo của hội đồng thi Tú Tài II Sài gòn đã cho biết là Nguyễn Thị Nguyệt Viên là thí sinh duy nhất có điểm ‘unbelievably perfect 20/20’ cho tất cả các môn học như toán, lý hóa, luận văn, sinh ngữ… trong kỳ thi Tú Tài II khi đó). Ngay sau khi đậu Tú tài II năm 1968, Nguyễn Thị Nguyệt Viên dự thi tuyển vào trường đại học Dược khoa Sài gòn và đứng hạng Nhất trên danh sách 6000 thí sinh dự thi. Nguyễn Thị Nguyệt Viên cũng đậu hạng Nhì trong kỳ thi tuyển vào Trường Cao Đẳng Nông Lâm Súc Sài gòn với trên 5000 thí sinh dự thi.  Nguyễn Thị Nguyệt Viên sau này không học Dược và Cao đẳng NLS mà lại đi du học ở Úc. Cũng y như người đẹp Đỗ Thị Thiên Hương, Nguyễn Thị Nguyệt Viên biến mất trên màn ảnh ra-đa, và mất luôn cả sóng trên máy vô tuyến của tôi từ sau năm 1968…

  _______

Phụ chú

   Nên biết thêm, cả hai người đẹp kỳ lạ này (Đỗ Thị Thiên Hương và Nguyễn Thị Nguyệt Viên) đều là cựu học sinh trường trung học Trưng Vương Sài gòn chuyển về trường về trung học Mạc Đĩnh Chi (cho đi học gần nhà?)…

  *

  - Nguyễn Chánh Tín: Huh!  Còn ai trồng khoai đất này.  Anh chàng Nguyễn Chánh Tín, học sinh lớp 12 trường trung học MĐC, đã được truyền thông Sài gòn những năm trước 1975 mô tả là “đẹp giai tài hoa với vóc dáng phong trần lãng tử,” theo ban văn nghệ, ca đoàn của trường trung học MĐC tham gia trong chương trình trình diễn văn nghệ liên trường trung học Sài gòn trên đài truyền hình Sài gòn.  Nguyễn Chánh Tín lúc đó là giọng ca chính (lead singer) của màn Hợp ca “Hòn Vọng Phu.” 
Trong lúc có sự trục trặc thâu hình bài “Hòn Vọng Phu” đài truyền hình Sài gòn yêu cầu NCT đơn ca một bài để tạm thay vào chỗ trống trong chương trình của trường Mạc Đĩnh Chi.  Đó là lần NCT hát bài “Nghìn Trùng Xa cách” của Phạm Duy.  Chỉ qua một đêm, Nguyễn Chánh Tín thành một “hiện tượng” trong sinh hoạt ca nhạc của Miền Nam Việt Nam vì qua sáng ngày hôm sau, cùng một lúc tất cả 40 tờ báo lớn nhỏ của Sài gòn đều viết về “hiện tượng Nguyễn Chánh Tín.”  NCT được các nhạc sĩ lớn như Phạm Duy, Dương Thiêu Tước đến thăm tại nhà; được mời hát cho các phòng trà nổi tiếng bấy giờ như QueenBee, Tự Do, Khánh Ly, Macabane…
Đến tháng 6 năm 1972, sau tốt nghiệp đại học, chúng tôi đám sinh viên mới tốt nghiệp đang ngồi gãi háng tán gẫu tại Trung tâm 3 Tuyển mộ Nhập ngũ, chờ xe nhà binh chở lên Trung tâm Huấn luyện Quang Trung thì nghe tin chuyền miệng cho nhau là Nguyễn Chánh Tín đang sửa soạn đóng phim “Vòng tay học trò” với Kiều Chinh….  Một thằng bạn trời đánh không chết của tôi nghe tin này chịu không nổi, phải lên tiếng ghen tị ra mặt, chửi đổng: “ĐM thằng em này mới có 18-19 tuổi mà nó được đóng phinh có cảnh cởi chuồng làm tình, ấp Kiều Chinh ngon lành trên giường sướng thiệt. Trong khi tụi mình bất tài vô tướng đi lính chẳng được hưởnng cái củ cải gì?!”

   _______

Phụ chú

  Phim “Vòng tay học trò”(1974) do Lê Mộng Hoàng đạo diễn, hoàn chưa kịp hoàn tất thì miền Nam đứt phim.

*

  C’est la vie!  Cuộc đời cứ thấy có mấy cái may mắn liên tiếp thường sẽ đụng phải vài cái xui.   Chuyện xui tận mạng hay xui nhè nhẹ thì còn phải tùy vào phúc đức (?) NCT đã từ một anh chàng học sinh vô danh như trăm ngàn học trò miền Nam khác, nhẩy vọt lên tới đỉnh danh vọng nghệ thuật chỉ trong một thời gian ngắn thì các chuyện không may có xẩy đến cũng chỉ là chuyện thường tình theo lẽ bù trừ của trời đất. Từ bài hát “Nghìn trùng xa cách,” phim “Vòng tay học trò” của trước năm 1975 đi đến phim “Ván bài lật  ngửa,” “Dòng máu anh hùng…” sau năm 1975, tính ra có gần 40 năm, NCT cũng đã gặp nhiều thăng trầm, tiêu trưởng của cuộc đời y như mọi người vậy thôi.
    
  Cái oái oăm to lớn nhất của nhân vật NCT là anh ta đã đóng vai “Đại tá Nguyễn Thành Luân” trong một phim lớn của của vi-xi loại “khoa học giả tưởng” với cái tựa có vẻ rất “đỏ-đen” là “Ván bài lật ngửa” do tay nghề tráo bài ba lá Trần Bạch Đằng viết kịch bản, được sự trợ giúp, “quan tâm” đặc biệt của giới lãnh đạo cs.  Tôi sẽ nói thêm chi tiết về nhân vật “Đại tá Nguyễn Thành Luân” (tức là gián điệp nhị trùng Phạm Đình Thảo) ở phần dưới.

  Năm 1987, dưới thời bao cấp, sau khi phim “Ván bài lật ngửa” được phát hành thì tên tuổi NCT bốc lên cao như diều gặp gió.  NCT có đóng thêm nhiều phim khác, nhưng “Ván bài lật ngửa”  vẫn là cuốn phim để lại “dấu ấn” sâu đậm nhất trong kế hoạch tuyên truyền quy mô bóp méo sự thật của csvn.  NCT được đảng cs “nhiệt liệt” ca ngợi, trao tặng danh hiệu cao quý “Nghệ sĩ Ưu Tú” (NSƯT – rập khuôn, bắt chước Liên sô, Đông âu và các nước theo xhcn) vì có nhiều đóng góp và cống hiến cho chủ nghĩa cs một nghệ thuật giả tưởng làm đẹp lòng giới lãnh đạo csvn.  Cũng vì đóng vai trò “Đại tá Nguyễn Thành Luân” và cái danh hiệu cao quý bố láo “NSƯT” này mà NCT bị lãnh sự Hoa kỳ ở Sài gòn “xù” hồ sơ xin đi định cư, đoàn tụ với gia đình ở Hoa kỳ sau này.  Trong cái hên có cái xui là vậy!

Từ sau phim “Ván bài lật ngửa,” cuộc sống và danh tiếng của “hiện tượng NCT” chỉ kém chuyện thần thoại một bậc; cho đến khi NCT làm phim “Dòng máu anh hùng” thì “hiện tượng NCT” từ từ biến thành “thảm kịch NCT.”  Phim “Dòng máu anh hùng” này có lẽ nên đổi tên lại thành ra “Dòng máu ăn mày” cho nó hợp tình hợp cảnh hơn.  Với cuốn phim “ăn mày,” NCT bị thất bại nặng nề về mặt tài chánh đưa đến tình trạng nợ nần, túng quẩn tiền bạc…  NCT đã đưa ra những giải thích cái tình trạng “sắp mất nhà,” “sắp phải ăn mày” theo đúng tiêu chuẩn bài vở của cái “định hướng xã hội chủ nghĩa.”  NCT nói nôm na là:
  “Tui chẳng có lỗi gì cả, tất cả chỉ vì thằng cháu (ý muốn nói tài tử Johnny Trí Nguyễn) tham lam xúi tôi đưa “copies” cuốn phim “Dòng máu anh hùng” đi tham dự “liên hoan” điện ảnh quốc tế làm cho “bọn tội phạm” (?) giải mã hóa số, ăn cắp bản quyền, làm đĩa lậu phát bán tứ tung, khiến cho phim và DVD “Dòng máu anh hùng” của tui lỗ to, thu thập không đủ tiền trả nợ đã vay của ngân hàng.” 

  Lời giải thích cho tình trạng “sắp phải ăn mày” của NCT nghe không ổn chút nào.  Thực tế cho thấy, chỉ một người duy nhất làm cho NCT sạt nghiệp chính là NCT.  Ở thời buổi Free-for-all-Internet này thì chuyện bản quyền giống như chuyện tiếu lâm “dán phù l… mèo.”  Thí dụ lấy trường hợp công ty “Thúy Nga Paris” (TNP).  Đến ngày hôm nay TNP đã phát hành đến chương trình thứ 109 mà theo tôi thấy, tất cả những người tôi đã và đang quen biết, từ đồng nghiệp tại sở làm cho đến các bạn bè thân thuộc xa gần có dịp gặp mặt nhau trong các buổi hội hè, tuyệt nhiên không nghe thấy có một ai nói chuyện bỏ tiền túi ra mua DVD / băng gốc của TNP để xem hết.  Ậy! Thế mà ông Tô Văn Lai chủ của TNP vẫn sống rất mạnh giỏi phây phây, tuyên bố tuyên mẹ lung tung loại đâm sau lưng chiến sĩ,  xây nhà cao cửa rộng ở Việt Nam; MC Nguyễn Ngọc Ngạn và  Nguyễn Cao Kỳ Duyên vẫn ặt ẹo tung hứng đều đặn khá ngoạn mục các điều dạy dỗ cách học làm người cho khán thính giả người Việt khắp Năm châu; đám văn nghệ sĩ đông đảo cộng tác với TNP đâu có ai ngu gì mà chịu làm chuyện từ thiện, trình diễn miễn phí cho ông Tô Văn Lai đâu?  Các chương trình của kỳ thứ 110, 111… của TNP trong tương lai cứ thế mà tuần tự sẽ tiếp tục đều đặn, sẽ ra mắt như không hề có chuyện gì xảy ra…  Nói tóm lại, nếu không có lợi lộc tài chánh thì Tô Văn Lai đã phải dẹp tiệm, hay âm thầm đóng cửa TNP từ khuya rồi, vô phương sống sót.  Đào tiền ở đâu ra? Vay tiền ở đâu ra? Không lẽ cứ phải đi ăn cướp tiền để chi phí tài trợ, trang trải cho mỗi một chương trình tốn kém cỡ 2 triệu đô la. 

  Thực tế đã rõ ràng như vậy.  NCT mù tịt, ngớ ngẩn không biết làm kinh doanh chứ không phải tại, bị, bởi… cái con khỉ khô gì ráo.  Tôi thấy NCT là một ca sĩ, một tài tử có tài thật thì cứ thủng thẳng dùng cái tài trời cho của mình để kiếm cơm thôi thì làm sao vỡ nợ được.  Tài tử cỡ nặng ký mà cũng bon chen đòi mở hãng phim, mở trại trồng rau, mở nhà hàng ăn thì xập tiệm đâu có phải là chuyện khoa học giả tưởng (như chuyện phim “Ván bài lật ngửa.”)  Vả lại NCT nên hồi tâm suy nghĩ lại một chút.  Đừng vội đánh đổ cái “hiện tượng ca nhạc / điện ảnh” của mình qua mấy lời than van nghe rất thấp muốn nghẹn cổ – Có nhiều người còn ác ý hơn, nói là NCT có ý định than van kêu gọi lòng hảo tâm của đồng nghiệp và giới hâm mộ để cố giữ lại căn biệt thự 10 tỉ đồng và cố duy trì cuộc sống 3 triệu đồng (độ $US125.00) một ngày của mình (nên biết thằng cháu tôi đang sống ở Sào gòn làm thợ giày 8-10 tiếng mỗi ngày, chỉ kiếm được số tiền tường đương với 2 đô la một ngày).  Cứ việc buông căn nhà cho ngân hàng tịch thu, đi ra thuê một căn nhà nhỏ, một căn gác nhỏ sống tạm chờ thời vận…. Tuy đã 62 tuổi, dù mất nhà nhưng khả năng ca hát và đóng phim của NCT vẫn còn nguyên.  Vẫn có thể sinh sống một cách đạm bạc đâu có đến nỗi gì.  No star where!  Nhiều người dân Việt Nam còn sống vất vưởng nghèo và khổ hơn gấp trăm, gấp ngàn lần NCT vậy mà mà họ vẫn phải sống, vẫn phải hy vọng, than van với ai?  Ai hưởn mà nghe than van?  Làm gì đã có chuyện “vô gia cư,” hay “ăn mày…” Đùng vớ vẩn la toáng lên như vậy.  Give us a break!

  Bây giờ trở lại câu chuyện thứ hai là “đại tá Nguyễn Thành Luân” mà NCT thủ vai chính trong phim “Ván bài lật ngửa” dựa trên cuộc đời “thực” (?) của “anh hùng liệt sĩ Phạm Ngọc Thảo” như Trần Bạch Đằng đã khóac lác.  Tôi thấy đây là một sự nhận vơ rất trơ trẽn. 

  Lý lịch Phạm Ngọc Thảo còn nhiều nghi vấn cần phải được làm sáng tỏ.  Phạm Ngọc Thảo cũng như nhiều nhà ái quốc khác của Việt Nam đã bị cs lường gạt khi tham gia phong trào Việt Minh, một tổ chức cs đội lốt quốc gia.  Sau này rất nhiều người thấy cs lộ diện là họ bỏ Việt Minh ngay.  Trần Bạch Đằng cứ nhận vơ và phịa là Phạm Ngọc Thảo đã nhận lệnh riêng của Lê Duẩn để không tập kết ra Bắc mà ở lại với nhiệm vụ “trường kỳ mai phục” miền Nam. 

  Đầu năm 1961, Phạm Ngọc Thảo được ông Ngô Đình Nhu đề cử làm Tỉnh trưởng tỉnh Kiến hòa, một tỉnh có hoạt động rất mạnh của cs (quê hương của Nguyễn Thị Định, tư lệnh phó lực lượng võ trang MTGPMN!) Trong thời kỳ làm tỉnh trưởng Kiến Hòa này, Phạm Ngọc Thảo đã đích thân chỉ huy chương trình Bình định và Ấp chiến lược ở Kiến Hòa.  Phạm Ngọc Thảo nếu thực sự là cán bộ cs thì ông ta đâu có ngu gì lại đi đánh dẹp tan chiến dịch Đồng khởi của vi-xi (thay vì Phạm Ngọc Thảo cứ mở cửa Tỉnh Kiến Hòa cho vi-xi tràn vào cướp ngân khố, cướp kho súng của tỉnh). 

  Năm 1962, chính phủ Ngô Đình Diệm cho Phạm Ngọc Thảo (lúc này còn là Trung tá) đi học khóa Chỉ Huy và Tham Mưu Cao Cấp tại Forth Leavenworth, Kansas USA.  Trong thời gian học Chỉ huy Tham mưu ở đây, Phạm Ngọc Thảo là người ở cùng phòng (“roommate”) với ông bố vợ tôi là Thiếu tá Võ Văn Cảnh (sau này là Thiếu tướng cựu tư lệnh SĐ23BB và cựu Chỉ huy trưởng Trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế). 

  Sau đảo chánh ông Diệm 1/11/1963, Phạm Ngọc Thảo được thăng cấp Đại tá, làm tùy viên báo chí trong Hội đồng quân nhân Cách mạng.  Và sau đó được cử làm Ủy viên Văn hóa cho tòa Đại sứ Việt Nam ở Hoa kỳ.
 
Đầu năm 1965, Phạm Ngọc Thảo về nước. 

  Ngày 19 tháng 2 năm 1965, Phạm Ngọc Thảo cùng Thiếu tướng Lâm Văn Phát, Đại tá Bùi Dzinh, Trung tá Lê Hoàng Thao đem quân và xe tăng vào chiếm trại Lê Văn Duyệt, đài phát thanh Sài gòn, Bến Bạch Đàng (Bộ tư lệnh Hải quân) và phi trường Tân Sơn Nhất (Bộ tư lệnh Không quân) để đảo chánh và tìm bắt cho được Tướng Nguyễn Khánh, người nắm chính quyền bấy giờ. 

  Vì sự bảo mật không được kín đáo, Nguyễn Khánh biết được tin đảo chánh, đã chạy thoát ra Vũng Tàu.  Thời gian này Tướng Võ Văn Cảnh đang là Trung tá Thị trưởng đầu tiên của Thị xã Vũng tàu.  Tướng Võ Văn Cảnh cho tôi biết trong lúc hai cha con ngồi ăn cơm tối là:

  “Phạm Ngọc Thảo vị tình ‘roommate’ cũ với Ba lúc học chung với nhau ở trường Chỉ Huy Tham Mưu Fort Lavenport, đã cho người cầm thư tay ra Vũng tàu đưa cho Ba và yêu cầu Ba giúp một tay bắt giữ Nguyễn Khánh.  Tuy nhiên Ba vẫn chưa hoàn toàn tin cậy Phạm Ngọc Thảo cho nên cứ để Nguyễn Khánh yên thân ở Vũng tàu.  Chứ nếu như mà Ba bắt Nguyễn Khánh giao cho Phạm Ngọc Thảo lúc đó thì không biết lịch sử miền Nam sẽ đi về đâu?”

Cuối cùng cuộc đảo chánh quá lủng củng, thiếu tổ chức, thiếu bảo mật bị thất bại, Nguyễn Khánh trở về Sài gòn củng cố lại quyền hành (trước khi phải “ra đi trong danh dự”).  Trong giai đoạn đảo chánh bất thành này, tôi thấy có một điểm rất quan trọng mà tôi nhận xét và kết luận Phạm Ngọc Thảo không phải là cán bộ Việt Công.  Đó là, nếu thực sự là cán bộ cs  nằm vùng thì Phạm Ngọc Thảo, sau đảo đợt chánh hụt, đã chạy vào bưng thoát thân theo cs y như trường hợp của đám nằm vùng Nguyễn Minh Triết bị Tổng nha CSQG tìm ra tông tích cs (năm 1963); anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ngọc Phan, Nguyễn Đức Xuân, Lê Văn Hào (sau vụ tổng công kích Mậu Thân 1968 lủng) tất cả đều ba chân bốn cẳng chạy thẳng vào bưng theo vi-xi; chỉ trở lai thành phố khi miền Nam đứt phim năm 1975. Đằng này, Phạm Ngọc Thảo phải trốn chui trốn lủi, nương náu trong một xóm Đạo Công giáo nhỏ ở Gò Vấp đã có tiếng chống Cộng từ lâu (không cs); rồi sau cùng bị Cảnh sát tóm được vào tháng 2 năm 1966, bị giải về Đức tu Biên Hòa, và cuối cùng bị bí mật hành quyết ở Biên hòa (nghe nói bị bóp dái chết!) 
Cái chết của Phạm Ngọc Thảo rõ ràng đã bị csvn nhận vơ là “anh hùng liệt sĩ” của phe vi-xi nhà ta.  Rồi làm phim loại “Lê Văn Tám” để lòe đám dân đen, bần nông mù lòa thôi… 
Hết ý kiến!

Trần Văn Giang
20 Tháng 3 năm 2014

Đăng nhập để trả lời
0
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN
 

 Việt Nam Quê Tôi: Âm Mưu Diệt Chủng Của CSVN Qua Vấn Đề Môi Trường

Trong khi nhà cầm quyền dựng lên cả một chiến dịch rầm rầm rộ rộ, hô hào bằng những danh từ đao to, búa lớn, chống đối Mỹ thả chất độc gây ra cho một số người ít ỏi từ nhiều năm trước


 Cali Today News - Một trong những tội ác lớn nhất mà Đảng Cộng Sản Việt Nam thực hiện trên đất nước Việt Nam là tội hủy hoại môi trường sống không những của Con Người mà còn mạng sống của chim, muông, các loại trên đất, trên không và dưới nước. Đây không phải là một tình trạng xẩy ra do sự lơ là, bất tài của lãnh đạo, mà là một âm mưu thâm độc của Nhà Nước. Vì lúc nào cũng sợ bị lật đổ khỏi những ngai vàng của mình xây dựng từ xương máu của hơn 3 triệu người Việt đã chết trong các cuộc chiến từ 1930 đến 1975, nên nhóm cầm quyền muốn để dân chúng lúc nào cũng sống trong thảm họa môi trường, hãi hùng với bệnh tật gây ra bởi môi trường độc và bẩn. Khi mà suốt ngày nơm nớp lo âu, đau bệnh và căng thẳng toan tính cho việc ăn uống, sinh hoạt, thì người dân Việt sẽ không còn tinh thần mà truy ra kẻ chủ mưu đã tạo ra môi trường độc hại cũng như tình trạng túng đói đó. Điều này có thể chứng minh bằng vụ kiện chất độc Da Cam do nhà cầm quyền dàn dựng, đòi Mỹ bồi thường cho một số trường hợp mà họ cho rằng do hiệu quả của chất độc Da Cam mà Mỹ đã thả xuống rừng già trước đây. Trong khi nhà cầm quyền dựng lên cả một chiến dịch rầm rầm rộ rộ, hô hào bằng những danh từ đao to, búa lớn, chống đối Mỹ thả chất độc gây ra cho một số người ít ỏi từ nhiều năm trước, thì họ lại làm lơ việc cả một giải đất Tổ Quốc hiện tại đã và đang bị nhiễm độc từ trên không xuống dưới mặt đất và dưới nước! Trước 1975, họ có thể đổ thừa cho chiến tranh, nhưng từ 1975 đến nay, đã hơn 30 năm, họ vẫn bỏ những chất vấn của dân chúng về vấn đề môi trường vào sọt rác, cho dù họ biết rõ những tác hại khủng khiếp của chúng. Vậy sự hủy hoại môi trường có nằm trong “âm mưu diệt chủng” của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam hay không?
 
Trong cuốn “Những Vấn Đề Môi Trường Việt Nam”, xuất bản năm 2010, của tác giả Mai Thanh Truyết, Tiến Sĩ Hóa Học, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị Hội Khoa Học Kỹ Thuật Việt Nam tại Hoa Kỳ, với 480 trang giấy, ông đã viết về những thảm họa môi trường ở Việt Nam, nếu không có những biện pháp khẩn cấp ngăn chặn và điều chỉnh, thì môt tương lai u ám của Việt Nam sẽ xẩy đến môt ngày không xa: cạn kiệt nguồn nước, “ngập mặn do hạn hán kéo dài, trong khi hệ sinh thái sẽ bi hủy diệt do ô nhiễm” (tr. 54). Theo ông, “nguy cơ ô nhiễm ngày càng tăng dần, và cho đến hôm nay, có thể nói rằng tình trạng ô nhiễm trên những dòng sông Việt Nam đã tăng cường độ kinh khủng và không còn phương cách nào cứu chữa được nữa”(tr. 48). Ngoài ra, ông còn cho biết vấn nạn nhiễm độc Arsenic trong các nguồn nước ở Việt Nam cùng với việc ô nhiễm mặt đất, ô nhiễm không khí, nhất là việc Nhà Nước cho tự do nhập cảng chất phế thải độc hại vào Việt Nam là một thực tế đáng sợ, sẽ đem đến cho người dân Việt những tai họa không thể lường trước được.

 
1- Ô nhiễm nước thải và ô nhiễm sông, kinh rạch: 
 
Theo bản tin trên báo điện tử http://betid.com.vn/News/?ID=1051&CatID=54, cập nhật lúc: 07:52:56 AM | 08/09/2012:
 
“TP.HCM có khoảng 3.000 km hệ thống sông, kênh, rạch với mật độ dày đặc... Thời gian qua, tình trạng thi công lấn chiếm và vứt rác bừa bãi, xả nước thải sản xuất của các khu công nghiệp, khu chế xuất chưa qua xử lý xuống lòng kênh, rạch rất nhiều làm lòng kênh bị co hẹp, cản trở dòng chảy, gây ô nhiễm nặng nề sông, kênh, rạch.”
 
Cũng bản tin này cho biết nguyên nhân chính là do nhiều năm liền công tác quản lý môi trường chưa được chặt chẽ, sản xuất công nghiệp chưa chấp hành nghiêm… Trên hết, việc triển khai nạo vét khơi thông dòng chảy lại chưa được các cơ quan chức năng đầu tư đúng mức. Bản tin trên cho biết:
 
“Theo Trung tâm chất lượng nước và môi trường - Phân viện quy hoạch khảo sát thủy lợi Nam bộ, nước tại hệ thống kênh, rạch tại TP.HCM đều bị ô nhiễm nặng. Các thành phần như: BOD5 (nhu cầu oxy sinh học), COD (nhu cầu oxy hóa học), chỉ tiêu vi sinh (coliform), hàm lượng chất lơ lửng (SS), kim loại nặng... vượt tiêu chuẩn gấp nhiều lần cho phép. Điển hình như các kênh Thầy Cai, An Hạ (huyện Củ Chi); kênh B, C (huyện Bình Chánh); kênh Bà Búp, Trần Quang Cơ (huyện Hóc Môn); kênh Tân Trụ, Hy Vọng (quận Tân Bình)... nước có màu nâu đen, mùi hôi rất nặng, nhiều chỉ tiêu đều vượt tiêu chuẩn cho phép. Các kênh, rạch bị xả rác nhiều như: rạch Bà Tiếng, Bà Lựu, kênh Liên Xã (quận Bình Tân); rạch Bình Thái, rạch Nhỏ, Cầu Miếu (quận Thủ Đức); rạch Ông Đội nhánh 1, rạch Bến Ngựa, Bà Bướm (quận 7). Đặc biệt trên kênh Tân Trụ và kênh Hy Vọng, không những lòng kênh bị xả nhiều rác thải mà còn bị xả thải bởi phân gia súc, dẫn đến tình trạng ô nhiễm nặng nề.”
 
Đó mới chỉ là những đề tài nói đến chung quanh thành phố Saigon mà thôi, còn Biên Hòa, Đồng Nai, miền Bắc, miền Trung… việc nhiễm độc nặng đến nỗi tôm, cá chết nổi trắng trên mặt nước làm nghẹt lưu thông.. Các sông Cầu, sông Nhuệ - Đáy, sông Đồng Nai và hệ thống sông Tiền và sông Hậu ở Tây Nam Bộ, đồng bằng sông Cửu Long đều bị nhiễm độc. Những con sông này đã trở nên những “dòng sông bệnh”, tôm cá chêt hàng loạt, nước uống vào sẽ sinh ra những căn bệnh kỳ quái mà thế kỷ 20 chưa bao giờ có, như bệnh vẩy cá (người rơi rụng vẩy ra từng dúm), bệnh phù nề, dị dạng...
 
2- Về nguồn tài nguyên Rừng
 
Nói về tài nguyên “Rừng”, với sự thả lỏng cho Lâm Tặc và các Cán Bộ, “lâm tặc” được tự do chặt đốn cây quý để làm giầu cho Tư Bản Đỏ là các Quan cấp Tỉnh và Trung Ương. Thỉnh thoảng, có vài bản tin cho biết “lâm tặc hành hung cả Kiểm lâm, đập phá trạm. Tuy nhiên, theo dư luận địa phương, thì việc lâm tặc hoành hành, đập phá trạm chỉ là màn kịch để xóa sổ những việc chính quyền địa phương cấu kết với lâm tặc để phá rừng, bán gỗ làm giầu. Có những Tỉnh Ủy xây dựng lâu đài toàn bằng gỗ quý, trị giá vài triệu đô la. Nhiều cán bộ gộc cũng đua nhau làm nhà sàn bằng gỗ để nghỉ mát. Do đó, nếu tính từ năm 1975, diện tích rừng có 9,5 triệu ha (chiếm 29%), đến nay chỉ còn khoảng 6,5 triệu ha (tương đương 19,7%). Với mức độ phá rừng không chậm lại, thì chỉ chừng thập niên nữa, nước ta sẽ có thể tới hơn 50% là sa mạc.
 
“Độ che phủ của rừng nước ta đã giảm sút đến mức báo động. Chất lượng rừng ở các vùng còn rừng bị hạ xuống mức quá thấp. Trên thực tế chỉ còn khoảng 10% là rừng nguyên sinh. 40 năm trước đây, 400.000 ha đất ven biển nước ta được bao phủ bởi rừng ngập mặn, nhưng chỉ trong 5 năm, 2006 - 2011, 124.000 ha rừng ngập mặn ven biển đã biến mất để nhường chỗ cho các ao tôm, ao cá - tương đương diện tích bị mất trong 63 năm trước đó. Rừng ngập mặn trưởng thành rộng lớn ở vùng châu thổ sông Hồng hầu như đã bị tàn phá. Hệ lụy kéo theo là sự giảm sút mạnh của năng suất nuôi trồng thủy sản ven biển và sự mất cân bằng môi trường sinh thái.
 
Trong vòng hơn 1 thập niên, tính cho đến cuối năm 2012, có hơn 20.000 ha rừng tự nhiên bị phá để sử dụng vào nhiều mục đích, nhiều nhất là để làm thủy điện. Trong ba năm, hoạt động khai thác sắt, ti-tan khiến các khu vực, rừng ven biển từ Nghệ An, Quảng Bình, Ninh Thuận, Bình Thuận… bị tàn phá nghiêm trọng. Rừng mất đi và dân làng biển đang phải đối mặt bão, lũ, gió cát, và một tương lai sống trên đất cằn khô sỏi đá. Trong một hành động che mắt thế gian, nhà cầm quyền đã cho trồng bù lại, nhưng đổi cho 20,000 héc ta mất mát, người ta chỉ mới trồng bù được hơn 700 héc ta. Mà những héc ta này, dưới sự làm việc tham nhũng của cán bộ, thì thực tế, khó mà đoán được bao nhiêu héc ta sống sót. Kinh nghiệm cho thấy, nhiều chiến dịch trồng cây, gây rừng, chỉ có tiếng thanh la, trống, phách, hò hét, nhưng trồng 10 cây thì chết 9 vì thiếu nước và vì trồng cầm chừng, hố đào nông, chỉ một gang tay.
 
3- Về hệ sinh thái thực vật và động vật:
 
Qua vấn đề hệ sinh thái thực vật và động vật, gồm các chủng loại thú rừng, thú hiếm, chim, cá, thật sự đã bước qua ngưỡng cửa của sự tuyệt chủng. Bài báo trên cho biết thế giới thừa nhận Việt Nam là một trong những nước có tính đa dạng sinh học vào nhóm cao nhất thế giới. Với các điều tra đã công bố, Việt Nam có 21.000 loài động vật, 16.000 loài thực vật, bao gồm nhiều loài đặc hữu, quý hiếm. Tổ chức vi sinh vật học châu Á thừa nhận Việt Nam có không ít loài vi sinh vật mới đối với thế giới. Thế nhưng: “trong 4 thập kỷ qua, theo ước tính sơ bộ đã có 200 loài chim bị tuyệt chủng và 120 loài thú bị diệt vong. Và, mặc dù có vẻ nghịch lý nhưng có một thực tế là các trang trại gây nuôi động vật hoang dã như nuôi những loài rắn, rùa, cá sấu, khỉ và các loài quý hiếm khác vì mục đích thương mại ở Việt Nam và khu vực Đông Nam Á lại không hề làm giảm bớt tình trạng săn bắt động vật hoang dã trong tự nhiên, mà thậm chí còn làm cho vấn đề trở nên tồi tệ hơn bởi những trang trại này đã liên quan tới các hoạt động buôn bán trái phép động vật hoang dã.
 
Tiến sĩ Elizabeth L. Bennett, Giám đốc Chương trình Giám sát nạn săn bắt và buôn bán động vật hoang dã của Hiệp hội Bảo tồn động vật hoang dã, cho biết: “Thay vì hoạt động nhằm mục đích bảo tồn, các trang trại gây nuôi động vật hoang dã lại vì mục đích thương mại nên trên thực tế trở thành mối đe dọa với các loài động vật hoang dã trong tự nhiên. Các phân tích từ những báo cáo cho thấy tác động tiêu cực của các trang trại này lớn hơn rất nhiều so với những ích lợi mà chúng có thể đem lại”. Thậm chí, những trang trại gây nuôi các loài sinh trưởng nhanh với tỷ lệ sinh sản cao cũng tác động tiêu cực đến công tác bảo tồn vì những trang trại này liên tục nhập khẩu các loài động vật có nguồn gốc tự nhiên…
 
Tại các vùng gần rừng như Di Linh, Đức Trọng, Ban Mê Thuột, Pleiku, Định Quán, các tỉnh miền Trung gần Trường Sơn, nhiều cửa hàng bán thịt rừng mọc lên như nấm. Tuy có nghị định cấm săn bắt thịt rừng, nhưng theo một bài báo mạng, thì hàng tháng, mỗi cửa hàng tiêu thụ cả tấn thịt rừng. Những ông khách Cối Cán lớn muốn ăn con gì đặc biệt, thì phải đặt hàng, và nội trong ngày, cửa hàng sẽ cho người làm thịt đúng con thú ấy cho các Ngài xơi. Đau lòng hơn là trong khi tuyệt diệt các động vật quý hiếm, cũng như tiêu diệt các thú rừng nguyên thủy, thì nhà nước lại cho nhập vào những thú nguy hiểm:
 
“Hơn 100 loài sinh vật ngoại lai đang hiện diện tại nước ta cũng là mối nguy lớn cho môi trường sinh thái, như: ốc bươu vàng, cây mai dương, bọ cánh cứng hại dừa, đặc biệt là việc nhập khẩu 40 tấn rùa tai đỏ - một loài đã được quốc tế cảnh báo là một trong những loài xâm hại nguy hiểm.” Ngoài ra, mới đây, người ta còn tìm thấy một loại cá nhỏ nhưng hung dữ hơn cá cọp, cứ tìm ăn tất cả mọi loại cá khác, dù to hơn mình gấp chục lần. Chỉ cần vài con cá quỷ này thì cả hồ nuôi tôm, cá sẽ bị mất trắng trong một thời gian ngắn.


4- Về chất thải rắn, chất thải công nghiệp:
 
Chất thải rắn là những chất thải khó phân hủy, vừa chiếm diện tích đất, vừa tạo ra những bãi rác mang nguồn bệnh khủng khiếp.Theo tin báo CS,hiện có hơn 1,000 con tầu có trọng tải lớn nhưng cũ nát đang neo vật vờ ở các cửa sông, nếu phá dỡ, sẽ đem lại một số rác khổng lồ, không biết tiêu thụ vào đâu. Những con tầu này, một phần do các tư bản đỏ mua về để chuyên chở, nhưng vì thiếu khả năng hoặc vì tham lam, nên mua nhầm tầu phế thải, môt phần là do Vinasin, công ty của nhà cầm quyền, muốn rút tiền của nhân dân làm của mình, nên đã đi mua bừa bãi về để xù đi những vụ thiệt hại công quỹ khổng lồ cả ngàn triệu đô la.
 
“Nhiều dự án luyện, cán thép lớn đã, đang và sẽ xuất hiện, hứa hẹn đưa Việt Nam trở thành nước xuất khẩu thép lớn, song đồng thời cũng có nguy cơ biến Việt Nam thành nơi tập trung “rác” công nghệ và chất thải. Bài học “xương máu” này đã từng xảy ra với ngành sản xuất xi măng, song vẫn có khả năng lặp lại nếu những dây chuyền luyện gang, thép bị loại bỏ ở Trung Quốc được đưa về lắp đặt ở Việt Nam… Kết quả điều tra năm 2006 cho thấy, khu vực nông thôn thải ra khoảng 10 triệu tấn/năm chất thải rắn sinh hoạt, nhưng đến năm 2010 tăng lên tới 13,5 triệu tấn/năm. Số rác thải này cộng với lượng chất thải từ sản xuất nông nghiệp đã khiến cho tình trạng ô nhiễm môi trường ở khu vực nông thôn ngày càng trở nên đáng lo ngại.”
 
Người Việt từ hải ngoại vào trong nước, không ai không biết là tình trạng sử dụng phân bón và thuốc bảo vệ thực vật trong trồng trọt một cách tràn lan, không có kiểm soát đã gây ô nhiễm môi trường đất, nước. Hiện nay, lượng thuốc bảo vệ thực vật ngoài danh mục được phép sử dụng, quá hạn sử dụng còn tồn đọng cần tiêu hủy là hơn 700 kg (dạng rắn) và hơn 3.400 lít (dạng lỏng). Tại chợ Kim Biên, do Tầu làm chủ phần lớn, có bán đủ loại chất hóa học ma quỷ, để làm tất cả mọi công việc, làm phân bón, làm cho trái cây, rau cải tăng trọng nhanh như điện, cho vào đồ ăn, thức uống, nấu nướng từ phở, hủ tiếu, đến bún bò…Tất cả những chất độc này đều có chứa những yếu tố gây ung thư cho người, nhưng vẫn được nhà nước cho thông qua, vì đã nhận tiền của bọn giết người thâm hiểm kia rồi. Nhiều ruộng vườn, nếu thử chất độc Dioxin thì sẽ thấy tỷ lệ Dioxin này cao gấp nhiều lần chất Da Cam ngày xưa mà Mỹ thả xuống rừng hoang.
 
“Một khảo sát mới đây của Viện Khoa học và Công nghệ Môi trường (Đại học Bách khoa Hà Nội) và Bộ Khoa học và Công nghệ cho thấy, 100% mẫu nước thải ở các làng nghề đều cho thông số ô nhiễm vượt tiêu chuẩn cho phép. Riêng Hà Nội, khảo sát tại 40 xã cho kết quả khoảng 60% số xã bị ô nhiễm nặng từ các hoạt động sản xuất… Ở các làng tái chế kim loại, khí độc không qua xử lý đã thải trực tiếp vào không khí như ở làng nghề tái chế chì Đông Mai (Hưng Yên), nồng độ chì vượt quá 2.600 lần tiêu chuẩn cho phép. Nghề thuộc da, làm miến dong ở Hà Tây cũng thường xuyên thải ra các chất như bột, da, mỡ làm cho nước nhanh bị hôi thối, ô nhiễm nhiều dòng sông chảy qua làng nghề.
 
Kết quả nghiên cứu của Viện Nghiên cứu khoa học kỹ thuật bảo hộ lao động gần đây cho biết, trong các làng nghề, những bệnh mắc nhiều nhất là bệnh liên quan đến hô hấp như viêm họng chiếm 30,56%, viêm phế quản 25% hay đau dây thần kinh chiếm 9,72%. Tại làng nghề tái chế chì Đông Mai, tỷ lệ người dân mắc bệnh về thần kinh chiếm khoảng 71%, bệnh về đường hô hấp chiếm khoảng 65,6% và bị chứng hồng cầu giảm chiếm 19,4%. Còn tại làng nghề sản xuất rượu Vân Hà (Bắc Giang) tỷ lệ người mắc bệnh ngoài da là 68,5% và các bệnh về đường ruột là 58,8%.”
 
Với chất độc đầy dẫy trong không khí, trong nước, trong đất, trong thực phẩm như thế, số người dân mắc bệnh lạ càng ngày càng gia tăng. Bệnh thông thường như lao phổi, dị ứng, viêm phế quản thì tràn lan. Cho nên, bệnh viện nào cũng quá tải. Bệnh nhân thường phài nằm chung 2 người một giường, có khi 3 em nhỏ. Các bệnh nhân khác phải nằm đất, ngay chỗ các bệnh nhân nằm trên tiểu, ho xuống. Có những bệnh nhân mà phải căng lều ngủ bên hè phòng khám hoặc ngay hành lang bệnh viện, nơi người đi qua đi lại, xả rác, khạc đờm…
 
Theo Tin Mới / Nguoiduatin.vn:
 
“Tại Thành phố Hồ Chí Minh, nồng độ chất ô nhiễm trong không khí khu vực ven đường giao thông, trong đó chủ yếu là CO tăng 1,44 lần và bụi PM10 (tức bụi có kích thước bé hơn 10µ) tăng 1,07 lần. Kênh rạch ở khu vực nội thành bị ô nhiễm hữu cơ và vi sinh ở mức độ cao. Phần lớn nước thải sinh hoạt chỉ mới được xử lý sơ bộ qua bể tự hoại gia đình. Nhiều nhà máy, cơ sở sản xuất chưa có hệ thống xử lý nước thải, hoặc nếu có trang bị thì không vận hành thường xuyên… Ông Jacques Moussafir, công ty ARIA Technologies (Pháp) cho biết: Nếu không có biện pháp nào thì nồng độ phát thải bụi mỗi năm tại Hà Nội có thể đạt 200mg/m3 vào năm 2020, gấp 10 lần mức khuyến cáo của Tổ chức Y tế thế giới. Nếu tình huống này xảy ra thì số lượng người nhiễm bệnh do ô nhiễm không khí sẽ tăng gấp đôi vào năm 2020. Nguy cơ mắc bệnh viêm phế quản cấp và mạn tính, hen suyễn, vấn đề tim mạch sẽ tăng gấp đôi, đặc biệt là với trẻ nhỏ và người già.”
 
Chỉ với một số thông tin trên, chúng ta đã thấy tình trạng môi trường ở Việt Nam đang ở vào trong một giai đoạn nguy kịch đáng cho vào Kỷ Lục Guiness về “Chính sách của nhà nước: Bỏ rơi và Giết Dân bằng độc dược”. Tuy môi trường nhiểm độc cực kỳ nguy hiểm và với số người dân bệnh hoạn như thế, mà sau 27 năm thống nhất, mãi đến năm 2002, mới có những văn bản thành lập chính thức Bộ Tài Nguyên và Môi Trường: Ngày 5 tháng 8 năm 2002 Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam khoá XI, kỳ họp thứ nhất thông qua Nghị quyết số 02/2002/QH11 thành lập Bộ Tài nguyên và Môi trường. Đến ngày 11 tháng 11 năm 2002 Chính phủ ban hành Nghị định số 91/2002/NĐ-CP quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của Bộ Tài nguyên và Môi trường. Trên thế giới, từ xưa đến nay, chưa có một quốc gia nào mà có nhóm lãnh đạo thờ ơ với sinh mạng của dân chúng đến như vậy! Thật kinh hoàng!
 
2- Những ghi nhận từ phía nhà cầm quyền:
 
Theo “tusach.thuvienvietnam.com/wiki” về “Những vấn đề môi trường hiện nay của Việt Nam”:
 
“Chính phủ Việt Nam được sự giúp đỡ của các tổ chức Quốc tế đã xác định 8 vấn đề môi trường bức bách nhất cần được ưu tiên giải quyết là:
 
Nguy cơ mất rừng và tài nguyên rừng đang đe doạ cả nước, và trong thực tế tai hoạ mất rừng và cạn kiệt tài nguyên rừng đã xảy ra ở nhiều vùng, mất rừng là một thảm hoạ quốc gia.
 
Sự suy thoái nhanh của chất lượng đất và diện tích đất canh tác theo đầu người, việc sử dụng lãng phí tài nguyên đất đang tiếp diễn.
 
Tài nguyên biển, đặc biệt là tài nguyên sinh vật biển ở ven bờ đã bị suy giảm đáng kể, môi trường biển bắt đầu bị ô nhiễm, trước hết do dầu mỏ.
 
Tài nguyên khoáng sản, tài nguyên nước, tài nguyên sinh vật, các hệ sinh thái v.v... đang được sử dụng không hợp lý, dẫn đến sự cạn kiệt và làm nghèo tài nguyên thiên nhiên.
 
Ô nhiễm môi trường, trước hết là môi trường nước, không khí và đất đã xuất hiện ở nhiều nơi, nhiều lúc đến mức trầm trọng, nhiều vấn đề về vệ sinh môi trường phức tạp đã phát sinh ở các khu vực thành thị, nông thôn.
 
Việc gia tăng quá nhanh dân số cả nước, sự phân bố không đồng đều và không hợp lý lực lượng lao động giữa các vùng và các ngành khai thác tài nguyên là những vấn đề phức tạp nhất trong quan hệ dân số và môi trường.
 
Thiếu nhiều cơ sở vật chất - kỹ thuật, cán bộ, luật pháp để giải quyết các vấn đề môi trường, trong khi nhu cầu sử dụng hợp lý tài nguyên không ngừng tăng lên, yêu cầu về cải thiện môi trường và chống ô nhiễm môi trường ngày một lớn và phức tạp.”
 
Về hiệu quả của việc môi trường bị nhiễm độc, cũng bài báo trên đã nêu rõ là tình trạng ô nhiễm môi trường, cạn kiệt tài nguyên, hủy hoại các giống loài, ảnh hưởng xấu sức khoẻ con người là cái giá phải trả cho quá trình tự do hóa thương mại mới được tiến hành chỉ trong vòng thập niên trở lại đây. Bài báo đó còn cho biết việc xếp hạng quốc tế như sau:
 
“Theo đánh giá mới đây của Ngân hàng thế giới tại Việt Nam, với 59 điểm trong bảng xếp hạng chỉ số hiệu quả hoạt động môi trường, Việt Nam đứng ở vị trí 85/163 các nước được xếp hạng. Các nước khác trong khu vực như Philippines đạt 66 điểm, Thái Lan 62 điểm, Lào 60 điểm, Trung Quốc 49 điểm, Indonesia 45 điểm,... Còn theo kết quả nghiên cứu khác vừa qua tại Diễn đàn Kinh tế thế giới Davos, Việt Nam nằm trong số 10 quốc gia có chất lượng không khí thấp và ảnh hưởng nhiều nhất đến sức khỏe. …. Mới đây, hai trung tâm nghiên cứu môi trường thuộc Đại học Yale và Columbia của Mỹ thực hiện báo cáo thường niên khảo sát ở 132 quốc gia. Kết quả nghiên cứu cho thấy: Về ảnh hưởng của chất lượng không khí, Việt Nam đứng thứ 123/132 quốc gia khảo sát; về ảnh hưởng của môi trường đến sức khỏe đứng vị trí 77; về chất lượng nước Việt Nam được xếp hạng 80. Tính theo chỉ số chung EPI, Việt Nam xếp thứ 79…”
 
Để kết luận, xin gừi một đoạn văn ngắn của nhà báo Minh Diện, trong bài viết “Những Mảnh Ghép Vênh Vẹo” trên blog Bùi Văn Bồng đã kể nhiều chuyện “vênh vẹo” khi về thăm quê ở Miền Trung, trong đó có ghi lời anh Lưu, cựu Hiệu trưởng một trường phổ thông trung học, khi đưa nhà báo Minh Diện thăm dòng sông Cô Giang.
 
“Dòng sông này chảy qua mấy thôn trong xã, ngày xưa nước trong xanh, giờ đổi màu đen kịt. Ông Lưu nói, nước đổi mầu mấy năm nay rồi, từ khi xuất hiện cái nhà máy cán thép Chen-Lee của người Trung Quốc. Cái nhà máy ấy, ban ngày cách xa khoảng nửa cây số có thể nhìn thấy ba ống khói màu nâu đậm nhô lên trên các mái tôn hoen rỉ, nhả khói đen xì, còn ban đêm, cách vài cây số cũng nhìn thấy từng quầng lửa đỏ rực bốc cao lên trời. Ngày ngày những chiếc xe Container, xe tải bịt kín ra vào nhà máy. Những con đường bị vằm nát, khói bụi mù mịt. Người dân quanh vùng chỉ biết cái nhà máy của Trung Quốc , trên đất đai tổ tiên ông bà mình như vậy!... Theo bà con quanh khu vực, năm năm trở lại đây số người mắc bệnh ung thư ruột, ung thư gan trong thôn tăng đột biến. Chỉ trong năm 2012 đã có mười người ở hai thôn Cổ Lạc và Mỹ Lạc tử vong vì ung thư. Phải chăng do bà con uống nước sông Cô Giang bị nhiễm chất độc từ nhà máy cán thép Chen – Lee thải ra?... Tôi gặp Quân, một công nhân trẻ từng làm việc ở nhà máy Chen-Lee. Nước da xanh xám, hai mắt lõm sâu, Quân dè dặt nói với tôi: “Tuy làm việc cho nhà máy ấy gần 5 năm, nhưng cháu chỉ là công nhân khuân vác vòng ngoài, phải qua ba vòng, ba trạm gác mới vào vòng trong. Chưa bao giờ cháu dám bén mảng tới đó. Bọn bảo vệ người Trung Quốc sẵn sàng dùng dùi cui cao su đánh vào đầu công nhân Việt nếu vô tình xâm phạm vùng cấm. Theo cháu biết thì không có bất kỳ công nhân Việt Nam nào được lọt vào vòng trong. Ở đó toàn công nhân Trung Quốc đầu trọc. Chúng được tuyển chọn, đưa từ Trung Quốc sang. Hầu hết có vợ con, thành lập một khu tập thể, treo cờ Trung Quốc, cấm người Việt lai vãng… Quân nói với chúng tôi: “Nó chở phế liệu từ Trung Quốc sang, nấu nhôm, sắt thành phẩm chở về Trung Quốc, còn các chất phế thải đổ hết xuống sông…” (bongbvt.blogspot.com/)
 
Đau lòng thay cho Việt Nam, dưới sự lãnh đạo “thiên tài” của Đảng Cộng Sản, “sợi chỉ đỏ xuyên suốt”, không bao giờ lầm lẫn, đang bước dần vào Ngày Tận Thế dành riêng cho dân Việt. Nếu không làm cách mạng, lật đổ hàng ngũ lãnh đạo vô lương, vô tâm, vô cảm này, thì nhất định ngày tàn của Việt Nam không xa.
 
Chu Tất Tiến.



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.03.2014 08:23:55 bởi da vàng>
Xin kính mời các bạn xem một phim ngắn rất hay của Tàu. 
 
Để thấy rõ hơn về các xã hội cộng sản, như Tàu và Việt Nam hôm nay.
Đó là những đống-rác-của-lịch-sử, lời của TT Mỹ Reagan.

[YouTube]]
Đăng nhập để trả lời
0
Đạo sư


Lúc đứng ngòai cổng, ông anh của người bạn thân không nhận ra tôi, vì nón bảo hiểm, khẩu trang và mắt kiếng che bụi. Cũng tương tự, tuy tôi nhận ra anh bạn khi đứng trước cửa phòng của anh ta …. nhưng trông anh ấy hơi bèo nhèo. Anh có vẻ một đạo sư thất thế!...

Ngồi vào bàn, anh nói ngay là, cơn đau thận vừa qua, khiến anh nằm một chổ trên nông trại; không thiết làm điều gì cả. Nghe người bạn nói, tôi liên tưởng đến một câu dân gian lâu đời (đại khái là) “Rầu thúi ruột, giận tím gan ..”. Không biết đau thận như vầy có phải do tình trạng bấp bênh trong sự phát triển của ngôi trường, được anh ta xây dựng, mất một khỏang thời gian có đến 5(7) năm rồi.
- Thủ tục xin ra trường đã rườm rà … mà tiến trình thực hiện bị nhiều rắc rối.
- Ai bảo ông lấy tên “Đại Việt Quốc sư” để chúng thắc mắc …

Thật thế!...khi một viên chức phòng Giáo dục và anh cùng trao đổi qua mười bốn điều, mà người chủ trường cần phải lý giải trong đơn xin phép, chỉ việc giải thích về tên trường có lẽ đã chiếm lên đến 70% thời gian phỏng vấn. Mà trong suốt thời gian làm việc ngòai hai tiếng đồng hồ, người phụ trách hòan tòan chuyên chú vào việc này; không để một sự cản trở nào diễn ra trong quá trình đó. Nghĩa là người đó không trả lời điện thọai, cũng như tiếp nhận bất kỳ một lọai nhắc nhở nào từ người thư ký.
- Có lẽ vì căng thẳng nên ông tưởng thời gian đó lên đến 70%...?
- Tên trường gây thắc mắc … nhưng có lẽ cũng vì việc tù cải tạo (họ gọi là “học tập cải tạo”) của tôi xảy ra hai lần. Lần đầu như bao sĩ quan khác của chính quyền trước năm 1975, trong miền Nam …nhưng lần sau, có liên quan dây mơ rễ má với nhóm Giao Điểm và một vài sự liên hệ khác …

Theo lời anh kể, anh dự định đánh mạnh phát cuối, khi tình hình không thuận lợi. Mình xin ra trường, một việc làm văn hóa, chứ đâu phải những dịch vụ vớ va vớ vẫn. Chuyện văn hóa, nếu sai lầm, làm hỏng cả nhiều thế hệ. Chuyện văn hóa với mục đích đó không thể là văn hóa ‘xin” ..theo kiểu luồn cúi, chạy chọt ..v..v…
- Ông định một ăn hai thua …?
- Tôi chỉ nói ra chủ đích của mình một cách rõ ràng, quyết liệt

Anh ta không thua khi cuộc phỏng vấn kết thúc. Mà lại thắng thế một cách bất ngờ, khi người phỏng vấn ngỏ ý rằng, sau khi hưu trí (thời gian không lâu sau đó) sẽ được ông chủ trường sắp xếp một công việc nào đó!...

Sự thắng cuộc đó rất xứng đáng. Sau năm 2000, trước đà phát triển theo lối “phồn vinh giả tạo” (sự đầu tư ồ ạt của các công ty ngọai quốc), biết bao cá nhân, nhóm làm dịch vụ, đến với anh, bàn việc mướn đất để làm ăn. Nào là mở cà phê sân vườn, quán ăn, khách sạn ..v..v.. Mà dù anh không biết làm ăn gì cả, chỉ cho người khác mướn đất, làm bãi giữ xe du lịch hay xe tải, lợi tức hàng tháng đủ để anh sống ung dung.
- Đã bị “ông địa phương” gây phiền lòng (thật ra gây khó dễ để kiếm chác mà thôi)… lại còn bị “ông hàng xóm”, chắc cũng cùng suy nghĩ như ông kia … kiện vì tội dộng cừ gây rạn nứt nhà cửa!...
- Rồi cũng thắng …?
- Hai bên tương nhượng nhau.
- Nhưng sao ì ạch năm bảy năm trời ..?
- Phần tại mình .. phần tại định chế tài chánh

Lúc anh ấy cho rằng, đã một lần xây cất, nên xây cho đúng tầm vóc một trường làm văn hóa đích thực. Tầm vóc đó là đào tạo một thế hệ học trò suốt từ lúc chúng còn nhà trẻ, lên đến cấp 1, qua cấp 2 và tốt nghiệp cấp 3. Thế hệ học trò đó sẽ được xây dựng trên nền tảng nhân bản, biết “Tiên học lễ, hậu học văn”, biết kết hợp “tri hành” …nhưng đầy năng động và tính sáng tạo. Quan trọng hơn hết là biết dung hòa kiến thức, văn hóa của phương Đông và phương Tây. Để xứng đáng với tôn chỉ, mục đích đó, dù rằng bắt đầu với hình thức một nhà trẻ, nhưng trường không có cái tên làng nhàng kiểu nhà trẻ Mai, Đào, Cúc, Phượng … và cơ sở vật chất cũng phải được xây dựng, trang trí đúng mức. Vì thế, anh cơi thêm một lầu và thêm cả một sân thượng, nơi dành cho sinh họat của cha mẹ các học trò vào cuối tuần, hay cho các sinh họat khác của một trung tâm, chẳng hạn trung tâm ngôn ngữ vào buổi chiều. 

Chợt cơn khủng hỏang tài chính kéo đến. Vật giá trượt một cách không ngờ!.. Miếng đất trên Thủ Đức bán không được. Cầm cố cũng không xong. Nông trại cũng thế!.. Căn nhà lầu ba tầng, sát trường, nơi dự trù để làm phòng khách cho khách đến thăm, cho giáo viên ở nơi xa … và là một nơi làm bếp ăn tập thể cho học trò, đã được cầm cố và bị tịch thu để siết nợ. Đã thế, sau đó, việc vay ngân hàng bị qui tắc mới khống chế. Những cá nhân chủ đầu tư, có số tuổi trên 60 không được vay mượn. 

Bây giờ, chỉ còn có một cửa duy nhất: cửa tử. Phải một sống hai chết. Phải tấn công về phía địch quân, nơi chúng đang nằm tại ổ phục kích. Việc đó có thể còn có cơ chiến thắng, ít ra là không bị giết sạch. Không thể quay đầu bỏ chạy. Hễ đã chạy là bị tàn sát không còn một mống!

Đấy là hình tượng của sự chiến đấu ngoài mặt trận. Lý thuyết đó hoàn toàn đúng trong một số trường hợp. Nhưng, trong thực tế làm ăn … có thể, đó không là khuôn mẫu. Vì súng đã hết đạn, đành phải chịu thua. Vì cạn kiệt tài chánh, đành phải bỏ cuộc làm ăn. Trong những năm gần đây, do bất động sản bị đóng băng, một số đại gia đã giải quyết sự bế tắc bằng cách quyên sinh. Nhẹ hơn là đã trốn chạy.
- Cái tâm lý “phù thịnh chứ không ai phù suy” là tâm lý chung, khá phổ biến. Mình chấp nhận nên không buồn phiền gì cả ..!. Anh bạn nhấn mạnh.
- Nhưng, cái phương án mà trước đây tôi đề nghị …. Anh đã xem kỹ lại chưa?..

Nhớ lúc trên ghe vượt biển, hễ cứ sắp có tai họa, tiếng cầu kinh vang đều khắp nơi. Đừng nói là chủ ghe là không sợ hãi!. Người chủ đầu tư dự án, ông chủ trường tương lai cũng có lúc nghĩ đến một điều gì thiêng liêng … (chắc thế..) nhưng có lẽ quá bận bịu mọi việc nên anh đã chần chờ khá lâu với đề nghị của tôi. Quả thật!...một mình một ngựa, chàng tráng sĩ lên đường tìm về miền đất hứa, nhưng giấc mơ chưa thành hiên thực mà những khó khăn, gian nguy luôn xảy đến. Oâng anh lớn tuổi, chỉ hụ hợ khi cần. Mấy đứa cháu, con anh ấy, quan tâm không nhiều đến dự án có quy mô lớn của ông chú. Cháu gái có công ăn việc làm đàng hòang, nhưng còn lo gia đình riêng. Cháu trai cũng không là ngọai lệ. Dù rằng, đồng lương hàng tháng có đến 2 (3.000 đô la). Đừng nói chúng vì bận lo cái ăn cái mặc hàng ngày mà bỏ rơi ông chú. Xã hội hiện nay là xã hội chạy theo đồng tiền một cách quay quắt!. Chuyện nhân nghĩa không có ảnh hưởng nhiều. 

Nghĩ đến đây, tôi nhớ câu chuyện “hôi bia”, được một ông bạn già kể lại. 

Xe chở bia, qua khúc quanh, hất tung những hộp bia trên đường. Những lon bia lăn lóc trên lề đường đã được hốt sạch, bởi đám đông người dân ở khu vực gần đó. Dù tài xế van lạy xin họ đừng lấy, lời kêu gọi đó chẳng được đáp ứng (1). Bài tường thuật về việc này, sau khi đăng báo, đã tạo được sự xúc động nơi người xem. Họ gửi tiền đến người tài xế, để anh này đủ tiền bồi thường số bia đã bị lấy mất (2). Anh tài xế không nhận số tiền gửi biếu (3). Vì chủ hãng đã không bắt bồi thường (4) …. Ong bạn kể từng nấc, theo thứ tự (1,2…) như đã nói, làm người nghe thắc mắc từng hồi. Tóm lại, tôi nói, mọi việc tương đối tốt, trừ bọn người “hôi của”! Mà cái tập thể này lại thường là số đông hơn nhóm người gửi biếu tiền, cũng như những ông chủ tốt bụng là thiểu số. Nói chuyện tập thể nghe mông lung. Người lên mạng gần đây, ai cũng kinh hòang khi thấy tấm ảnh, hình một thanh niên có dáng lực lưỡng và ở trần (để lộ hình xâm trên cánh tay) với lời chú thích, đang đuổi chém bà mẹ ruột!...

Xã hội xuống dốc mọi mặt. Mọi biện pháp vá víu chẳng giải quyết được gì. Nghệ sĩ Việt Dũng vừa mất, để lại một số nhạc phẩm, được nhiều người ưa thích. Nhạc phẩm “Một món quà cho quê hương”, tuy âm hưởng gây nên sự buốn bã nơi người nghe; nhưng, nếu nói rốt ráo, chẳng giải quyết được gì. Có vài ông nhà giàu ở hải ngọai, tuy có lòng tốt, muốn giúp đỡ kẻ bần hàn trong nước …nhưng việc “cứu đói” đó như muối bỏ biển. Hơn nữa, đó là trách nhiệm của kẻ cầm quyền, tại sao họ phải làm thay?! Tất cả những thảm hại của đất nước, muốn thay đổi triệt để và tòan bộ, không thể là biện pháp chấp vá manh múng, rời rạc, không liên tục.

Sự thay đổi lâu đài về văn hóa là điều mong muốn của những người có đầu óc chiến lược, thấy xa trông rộng. Nhưng, việc thay đổi cấp kỳ ở một giai đọan chính trị, cũng là điều cần, trong một hòan cảnh xã hội nhất định. Chúng ta đã biết qua đường lối, chủ trương của hai ông Phan Bội Châu và Phan Châu Trinh. Thọat nhìn, tưởng như hai đường lối đó trái ngược với nhau. Nhưng, chung qui, đó là đất bồi phù sa … là chất liệu, nuôi dưỡng và làm phát triển những hạt mầm đang vươn lên. Sự thành công trong việc chống ách đô hộ của thực dân Pháp, nếu không vì trận Điện Biên Phủ mà vì xu thế thời đại lúc đó, khiến Pháp phải trả lại quyền độc lập cho đất nước, cũng là thành công không lâu bền, khi dân trí còn thấp.

Đó là lý do tại sao tôi ủng hộ anh bạn cho đến giờ phút này. Dù rằng, thời gian qua, bao biến đổi đã xày ra. Nếu đường lối của anh bạn là cách thế lặp lại những gì ông Phan Châu Trinh đã cố thực hiện ...thì cách thế của tôi, nếu giống như của cụ Phan Bội Châu, chỉ là sự hỗ tương để hoàn thành sứ mệnh của đất nước. Nói rõ hơn là, cách thế đó, nếu tôi không thực hiện được thì bằng cách nào đó, sẽ được lưu truyền lại thế hệ con em. Điều đó cũng là việc nên và phải làm. Dân tộc Việt, đầy thông minh và sáng tạo; chịu cần cù làm việc, lại kiên cường bất khuất, lẽ nào cứ mãi thua kém bạn bè năm châu bốn bể. Gần nhất, nếu so sánh lân bang, trong những năm 60, Sài gòn đã được mệnh danh là Hòn ngọc Viễn Đông kia mà!...

Một bài viết của tôi được đặt tên là: Đạo sĩ. Mượn tựa đề đó, tôi muốn gọi các bạn già của tôi, những người, tuy tuổi đời đã cao, nhưng còn nặng tình với con người, đất nước. Bài này, tôi lấy tựa: Đạo sư. Mục đích là để ủng hộ, cổ võ những người có cái nhìn chiến lược, muốn xây dựng đất nước trong chiều hướng lâu dài ... lấy văn hoá làm sự thay đổi cơ bản và triệt để . Hiện tại, trông anh bạn tôi như một đạo sư thất thế. Nay mai, nếu ý kiến đóng góp của tôi ...và nếu tôi, qua ý kiến đó, giúp được anh bạn qua khỏi cơn suy trầm khốc liệt của việc xây dựng trường, tôi xem đó là nhiệm vụ chung của những người còn nặng nợ tình tự quê hương. Dù thế, tôi không bao giờ quên lãng cách thế của cụ Phan Bội Châu, là phải góp phần tạo một thay đổi nhất thời trên phương diện chính trị. Có như thế, sự thay đổi văn hoá mới có thể và không mất thời gian để hoàn thiện. Tôi tin tưởng, suy nghĩ đó sẽ được nhiều người tán thành và cổ võ. Bởi mọi người, không ai đồng ý về việc một anh tướng công an của Ngụy quyền hiện nay (một người bạn của tôi gọi là Hán ngụy) đã phát biểu, việc mất Hoàng Sa, Trường Sa sẽ được giành lại bởi thế hệ con em sau này!...


Đặng Quang Chính
Sài Gòn 04.03.2014
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện vui giải trí cuối tuần...


Kinh Bỏ Mẹ!

" Ta vốn dĩ là con chiên không ngoan đạo 
Nếu lỡ lên thiên đàng cũng chỉ vì em. " 

Tôi đi đạo theo cái kiểu đó, nhưng khi bị vào hộp sau 30-4 vẫn bị kể là một thằng "Bốn có" của trại cải tạo. Đó là: có du học; có phi pháo; có Công giáo; có Bắc Kỳ di cư. 

Ba có đầu thì tôi không phàn nàn, nhưng ghép tôi vào tội Bắc Kỳ di cư thì quả là oan ơi ông địa. 

Vốn sanh đẻ ở Bình Dương, nhưng ngụ cư ở Cái Sắn với những người di cư năm 54, nên mấy đứa cùng lớp kêu anh em tôi là "thằng Nam". Nhờ gần mực thì đen, gần đèn thì tối, nên mấy năm sau tôi chửi thề và nói tục bằng tiếng Bắc còn ngon hơn tụi nó nhiều. 

Ngày thi tiểu học, cần có khai sinh để nộp đơn, má tôi dụ khị được hai ông Trùm Khờ của xứ đạo đi xuống toà Hoà Giải Rộng Quyền của tỉnh Kiên Giang mà thề rằng: Tôi đẻ ở tỉnh Bùi Chu ngoài Bắc. 

Thế là tôi nghiễm nhiên trở thành thằng Bắc Kỳ di cư với tờ Thế Vì Khai Sanh ghi sinh quán là làng Địch Giáo, huyện Giao Thuỷ, tỉnh Bùi Chu. 

Khi lên học trên Sài Gòn, mấy thằng Nam Kỳ Quốc muốn chọc quê tôi, cứ chờ khi có mặt mấy đứa con gái, giả làm một ông già hút thuốc lào rồi nói: 

- Thuốc lào Cái Sắn! Say! 

Đó là câu quảng cáo mà ta hay thấy ở chợ Ông Tạ hay đầu ngõ vào xứ Bùi Phát đường Trương Minh Giảng. 

Có khi tụi nó còn hợp ca: 

- "Ai bảo Di Cư là khổ, di cư sướng lắm chứ 
Ngồi tàu bay ta vào miền Nam, Lòng ta sướng nao nao 
Rao muống trong Nam lại nhiều, mà người Nam không biết ...
Ước mong sao, rao muống lên cao, tăng sức mạnh cần lao .... "

Những lúc đó tôi cầu trời khấn Phật cho mấy thằng giá sống kia thi rớt để vô Quang Trung cho đáng đời. 

Sau bao nhiêu năm quân ngũ với bao lần sưu tra lý lịch, tôi vẫn yên trí rằng mình sinh ở tỉnh Bùi Chu. Mãi cho đến ngày xập tiệm, có một anh Bắc kỳ chính hiệu Bà Lang Trọc cho tôi biết là ở ngoài Bắc làm gì có tỉnh Bùi Chu, Giáo Phận Bùi Chu thì có. 

Tôi thắc mắc: Bùi Chu là Giáo phận hay họ đạo nhỏ bé là thế mà sao đi đâu cũng thấy địa danh dính dáng tới nó?? 

Tôi ở xứ Tân Chu, bên kia sông là Tân Bùi, bác tôi ở trên Bùi Phát SG, ở gần Nghĩa trang QĐ Biên Hoà còn có Bùi Thái nữa. 

Người Bắc Bùi Chu đặt tên ngộ lắm: Ông Bứa có thằng em là ông Bỉnh, hai thằng con ông là thằng Vênh, thằng Váo. Kêu tên cả gia đình ông ra thì dân anh chị nghe cũng phải phát rét. 

Ông anh rể tôi tên là Yêm, anh ông tên là Uông, bố tên Am, tên cả nhà: Am Uông Yêm nghe cứ như bản nhạc ếch nhái kêu ngày mưa đầu mùa dưới ruộng vậy. 

Ngôn ngữ người di cư hồi đó cũng khó hiểu: Cái thước thăng bằng của thợ nề họ kêu là cái Li-vô (level), cái gào mên ăn cơm của lính họ gọi là cái Lập-là (plate): Tôi vào khoá 69A Hoa tiêu thì họ gọi là Lái Phi Công!!! 

Gần nhà tôi có ông hàng xóm tốt bụng nhưng coi bộ ông ganh với má tôi lắm, chỉ vì bà là đàn bà goá mà dám có đứa con "Bay được lên giời". 

Thỉnh thoảng để tự an ủi hay để an phận, ông thở dài nói: - Bay lên giời! Kinh bỏ mẹ! 

Nếu có ai hỏi tôi bay bổng ra sao, tôi thường cười rồi lập lại câu nói ngày xưa của ông: Kinh bỏ mẹ. 

Thực ra đời bay bổng, kể cả đi bay lẫn đi máy bay có những cái vui, nhưng cũng có những nỗi lo sợ ít ai chối cãi được. 

Tính tôi nhát cáy, mà sao ông trời cứ cho tôi gặp những sự bủn rủn tay chân. Hôm chở ông Tư lịnh Sư đoàn từ Tân Uyên sang Lai Khê họp, mới qua khoảng Bố Lá thì trần mây thấp quá nên phi cơ chỉ bay cao khoảng 1000 bộ, đạn VC nổ như bắp rang dọc theo một tuyến thật dài cả cây số. Ngài Tư Lịnh hoảng quá vội lấy tấm bản đồ hành quân che lên mặt để .. tránh đạn! 

Thử hỏi gặp cảnh như thế bố thằng nào lại không sợ. Nhất là khi đáp xuống Lai Khê kiểm lại: Thân tàu lãnh hơn 10 lỗ đạn. 

Đi hành quân Kampuchia, gồm 1 C&C, 2 gunships, và 4 slicks khởi hành từ Biên Hoà trực chỉ Tây Ninh. Ông C&C muốn dẫn bầy rồng rồng đi le gái nên dõng dạc ra lệnh: 

- Bay theo quốc lộ cho an toàn. 

Một hợp đoàn gồm bảy chiếc bay rà rà sát mặt đường, thỉnh thoảng lơ xe đò nhìn lên có vẻ ngưỡng mộ lắm. 

Ngang Trảng Bàng, chiếc Lead la lên: - Sương mù nhiều quá. Ê! C&C làm sao bây giờ?? 

- Lead cứ bay tới; thằng một quẹo trái; thằng hai quẹo phải; trail bốc lên cao. 

Gunships bay sau la hoảng: - Tụi tao kè hai bên, thằng nào quẹo, tao húc!! 

Tôi bay trail (chiếc cuối cùng) nghe thế hồn phi phách tán, bèn bốc tít lên tận trời xanh, mặc cho sương mù dầy đặc.. 

Khoảng hai phút sau, văng ra được một lỗ mây, to hơn cái dạng háng của thím Tư Nãi, mừng thầm. Bỗng thấy một chiếc UH từ cụm mây bên kia bay cái vèo bên hông và lủi tuốt vào vùng mây khói âm u. 

Trong cảnh này có ai dám nói là mình không sợ?? 

Chàng Xạ thủ ngồi đằng sau, đái ra chiếc "Phi bào" sau khi kêu lên được một câu: 

- Chúa ơi! 

Nhờ vận số hên, (hồi đó tôi cứ tưởng là do tài bay bổng của mình) bốn Tề Thiên tụi tôi cũng đằng vân lên được bên trên mây, có điều không thằng nào đoán nổi là núi Bà Đen nó nằm ở chỗ nào phía dưới. 

Sợ cảnh "Đi không ai tìm xác rơi" nên chiếc UH cứ bay vòng vòng trên mây hoài. Khốn nỗi là xăng có hạn, làm sao bây giờ? 

Chúa ơi! Nếu có thiêng thì cho người đi kiếm xác bọn con, trước sau gì con cũng phải đục mây chui xuống. Tôi chuẩn bị làm một kỳ công tối kỵ của ngành phi hành: Chui mây. 

Có lẽ lời cầu được Chúa thông cảm vì: 

Dù sao thì chúa cũng 
Một thời làm trai tơ 
Dù sao thì chúa cũng 
Là đàn ông dại khờ 
(Thơ trích) 

Sau một hồi vật lộn với mây, bọn tôi cũng xuống được đất an toàn. 

Anh chàng Xạ thủ nói: - Vợ em nó bảo Giời vật em cũng không chết. Thiêng thật! 

Những chuyện như thế, không gọi là sợ thì gọi là gì? 

**** 

Sang Mỹ, mỗi lần có dịp đi máy bay, tôi hay lén nhìn ra phi đạo xem chiếc phi cơ chở mình có mở nắp ca bô lên không, vì theo kinh nghiệm ngoài xa lộ, cứ chiếc nào có cái hood mở lên là y như rằng chết máy. 

Đúng ra mấy hãng máy bay Mỹ, nếu thấy phi cơ không đủ tiêu chuẩn cất cánh thì cũng nên lôi vào chỗ kín kín mà sửa, đừng để cho khách thấy, nếu sợ tốn thì giờ thì cứ bay đại đi rồi tính sau. 

Chuyện bay đại ở VN thì Kỹ Thuật KQ làm là thường. 

Tôi nhớ có lần hành quân ở Chơn Thành, cái đèn Chip Detector báo đỏ, phải gọi Kỹ Thuật Biên Hoà lên sửa, ông Thượng Sĩ già ung dung trèo lên phòng lái, nhẹ nhàng rút chiếc cầu chì ra cho đèn tắt rồi bảo: 

- Trung uý cứ bay về đi. 

Tôi cự lại, thì ông nói máy bay này chỉ bị mát, chứ không có hư và để bảo đảm lời nói của mình, ông sẽ leo lên bay về chung với tôi. Ông ta còn giải thích: 

-Điện có mát thì chỉ cháy thôi, chứ không nổ trên trời như khi có mạt sắt trong máy. 

Về VN năm nào, nhớ lại nghề bay bổng nên cứ mỗi lần nhìn thấy phi cơ trên trời là lòng tôi lại thấy nao nao. Tôi hỏi thằng em ruột: - Rạch Giá đi Sài Gòn, thuê xe hơn hay mua vé máy bay hơn? 

- Máy bay hết 45 phút, xe chạy hết bốn tiếng, tiền thuê xe bằng tiền mua vé máy bay. 

Tôi quyết định đi máy bay của Nga cho biết với người ta. 

Sáng thứ tư tôi chuẩn bị cho thằng em đưa ra phi trường Rạch Sỏi để đi Sài Gòn, nó nói: 

- Không biết hôm nay có máy bay không. 

- Sao mày nói nó bay mỗi thứ tư và thứ bảy? 

-Ừ, đó là chương trình, còn nó bay hay không thì chưa biết. 

Chờ ở phi trường chừng nửa tiếng thì chiếc phi cơ khá lớn đáp xuống phi đạo. Tôi làm thủ tục lên tàu, vé mang số 5 ở tuốt hàng đầu, thiên hạ chen nhau lên trước nên khi tôi lên đến nơi thì không còn chỗ. Cô tiếp viên nói gia đình họ đi có đoàn, tôi đành nhường chỗ và theo cô xuống phía dưới. 

Cô khá xinh, chỉ cho tôi vịn vào chiếc cột nhôm gần đuôi chiếc máy bay để cô xếp chỗ. 

Một lúc sau viên phi công hầm hầm đi xuống từ phòng lái, cự nự: - Các cô làm ăn thế này thì chết cả lũ. 

Một cô mặc áo màu xanh, nhân viên phòng vé dưới đất (hồi xưa Tiếp viên Hàng không đi bay thì mặc áo màu xanh, còn bây giờ họ lại đổi màu hồng) năn nỉ: 

- Anh Ba thông cảm cho em chuyến này, chuyến sau em làm tốt hơn. 

- Chuyến sau! Chuyến sau! Quá tải có ngày chết cả lũ. 

Viên phi công hậm hực trở lên phòng lái, chiếc phi cơ gầm lên lao nhanh trên phi đạo rồi rời khỏi mặt đất. 

Tôi nhìn qua cửa máy bay, sống lại cảm giác hồi mình còn ở trong Không Quân, bay liên lạc đáp xuống phi trường Rạch Sỏi này. Có khác chăng là ngày xưa thì ngồi, còn bây giờ thì đứng ôm chiếc cột trong thân tàu. 

Chuyện phi cơ quá tải ở VN là thường, tôi đã từng chở 18 người từ An Lộc về Lai Khê, trong khi UH chỉ có 9 chỗ ngồi mà có sao đâu. 

Phi cơ không về SG ngay mà lại ra Phú Quốc. Lỗi này là tại tôi không đọc kỹ vé. Hàng Không Dân Dụng có ghi rõ tuyến đường là: HCM-Phú Quốc-Rạch Giá-Phú Quốc-HCM. Có nghĩa là máy bay từ SG ra tới Phú Quốc đổ khách, bốc khách về Rạch Giá, đưa khách từ Rạch Giá ra Phú Quốc rồi mới vòng về SG. 

Không đọc kỹ vé thì không kêu ca vào đâu được. Có điều bay từ Rạch Giá ra Phú Quốc thì được free, cho dù là đứng hay ngồi. 

Tôi cũng chẳng phàn nàn gì về cái ghế trên phi cơ, vì cô tiếp viên cũng ôm chặt cái cột khi máy bay cất cánh như tôi. Tôi hỏi: 

- Cô bay tuyến này khá không? 

- Chả có gì đâu anh ạ, bay tuyến quốc ngoại mới ăn, nhưng đỡ hơn bay tuyến ngoài Bắc. 

- Sao thế?? 

- Tuyến ngoài Bắc khách cứng đầu lắm, nói thế nào cũng chẳng chịu nghe. 

Cô ta làm tôi nhớ tới một ông "Bắc Kỳ Di Cư", y hệt tôi đi trên chuyến Hồng Kông - Sài gòn trước đây một tuần. Trời SG tháng bảy nóng như đổ lửa mà ông mặc bộ com lê đầy đủ. Khi chuyển máy bay ở Hồng Kông, ông ngồi lộn ghế, tiếp viên năn nỉ thế nào cũng không chịu đứng lên, cuối cùng cô tiếp viên đành chào thua để ông ngồi lỳ ở đó. Lát sau ông quay qua phía tôi phân bua: 

- Cứ tưởng ông như nhà quê mà bắt nạt. Mẹ, ông mua vé thì ông muốn ngồi đâu ông ngồi chứ!

Tôi hy vọng ra đến Phú Quốc sẽ có chỗ ngồi, tôi lại lầm vì có lẽ VN đang trên đà đổi mới nên làm ăn khấm khá, tuyến nào cũng đầy khách. 

Tôi lại đành làm anh hùng đứng ôm cột với cô tiếp viên như khi còn nhỏ chơi Thả Đỉa Ba Ba vậy. 

Khi phi cơ trở ra cuối phi đạo để cất cánh, tôi dòm ra thấy có hai viên công an chạy hai chiếc Honda kề bên hông nên hỏi: 

- Họ làm gì vậy? 

Cô giải thích: 
- Họ chạy theo để chặn bò. Đôi khi phi cơ cất cánh, mà bò chạy ra trên phi đạo thì cũng có... vấn đề đấy. 

Tôi hỏi bò của ai mà vào được cả trong phi trường, cô trả lời không biết, chắc là của Công an. 

Khi đáp xuống Tân Sơn Nhứt tôi mới khám phá ra một sự lạ nữa, là không phải chỉ có tôi và cô tiếp viên không có ghế, mà ở tuốt trên hàng ghế đầu, đặt nằm dưới sàn có một cái băng ca, trên đó nằm đưỡn đừ một bệnh nhân đang thiêm thiếp. Có lẽ ông này được khiêng lên ở Phú Quốc lúc tôi ngồi trong phòng đợi. 

Người ta khiêng ông xuống và chiếc băng ca được đặt nằm trên mặt đất ngoài phi đạo thi gan cùng nắng gió và bụi, hình như chờ xe thuê bao đến chở đi nhà thương. 

Vị chi chuyến này có ba người ngồi ghế SÚP, y hệt lơ xe đò ngày xưa ráng nhét hành khách vào giữa hai hàng ghế!! 

Tôi rời nhà lúc 7g sáng, phi cơ đáp Tân Sơn Nhứt khoảng 12g trưa, vậy là khoảng 5 tiếng đồng hồ. Lâu hơn đi xe, có điều là được đi một đoạn miễn phí và học hỏi được đôi điều thú vị. 

Mấy hôm sau, gặp lại thằng em ở SG, nó hỏi: - Anh đi máy bay Nga có sướng không? 

Tôi cười như mếu: - Kinh bỏ mẹ!!!





(nhận qua email)
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
 
* * *
 
(mời bấm lên ảnh để nghe bài hát)
 
THỨC DẬY ĐI !


sángtác|trìnhbàydzuylynh
album thángtư.em.nỗibuồn

( tặng buihonglinh.dohop.davang.saolinh.saomai.thuylan )

 Thức dậy đi ! 
 Thức dậy đi, Hỡi những NgườiDaVàng
 Thức dậy đi ! 
 Thức dậy đi, Những cháu con Lạc Long
 Sao còn ngủ vùi, sao còn mộng mị hòai cơn đau mất nước
 Ba Mươi Chín năm rồi...
 
Việt-Nam tôi đi về đâu, đi về đâu?!!
 Cuộc hành trình lê lết suốt bảy mươi năm của lòai QủyĐỏ
 đã xô dân tộc này xuống tận đáy lầm than!
 Sóng đã vỗ rền đại dương!
 Sấm đã nổ rền thập phương!
 Lửa căm hờn đã phừng phừng rực cháy trong tim
 Phương Nam hừng hực chí lê dân...
 
Anh Thư đâu? 
 Hào Kiệt đâu? 
 Sao mãi còn gục đầu, đành lòng làm tiếng quốc kêu?
 Viết mà chi? để làm gì? Những vần thơ than óan?
 Viết mà chi? để làm gì? Những nhạc khúc vô tri !!!
 Đứng Dậy đi! Thức Dậy đi! Hỡi Hồn Thiêng Sông Núi
 Thức Dậy đi! Tỉnh Dậy đi! Hỡi Bá Tánh Lê Dân!
 
Thức dậy đi !
 Để lắng nghe Tiếng Sóng Bạch Đằng
 để lắng nghe Tiếng Thét Hào Hùng...
 " Ta thà làm Qủy Nước Nam, còn hơn làm Vương đất Bắc "
 Thà bỏ xác đất Tự Do, hơn sống làm nô lệ giặc Tàu

 Đồng Bào ơi! ViệtNam ơi!
 Đã bao lần gục đầu cắm cổ, Còn muốn bị Bắc thuộc nữa hay chăng?
 Thức Dậy đi! Hỡi lũ người bán nước cho giặc
 Tỉnh Dậy đi! Hỡi bầy ác quỷ vô tri
 Bây có nghe hồn dân oan than khóc? 
 Bây có nghe anh linh liệt sĩ thét gào!
 Hào Kiệt Sĩ Phu đâu? Có còn không?
 Và những cánh chim Bách Việt đang luân lạc khắp gầm trời tha hương
 Sao lặng im... 
 Sao không biết chạnh lòng, còn vùi đầu lịm thở dưới nấm mộ hoang?

 Hãy Thức Dậy đi ! Đứng Dậy mà Đi! Tỉnh lại mà đi ...


 thángtưgãycờ. dzuylynh quốchận39
Đăng nhập để trả lời
0


[YouTube]]
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.04.2014 22:23:48 bởi dzuylynh>
 
                                                       NGÀY CỦA LỄ PHỤC SINH
 
 
Ngày Chúa Nhật Phục Sinh, 2001–2020 
2001: 15 tháng 4
2002: 31 tháng 3 (Tây phương); 5 tháng 5 (Đông phương)
2003: 20 tháng 4 (Tây phương); 27 tháng 4 (Đông phương)
2004: 11 tháng 4
2005: 27 tháng 3 (Tây phương); 1 tháng 5 (Đông phương)
2006: 16 tháng 4 (Tây phương); 23 tháng 4 (Đông phương)
2007: 8 tháng 4
2008: 23 tháng 3 (Tây phương); 27 tháng 4 (Đông phương)
2009: 12 tháng 4 (Tây phương); 19 tháng 4 (Đông phương)
2010: 4 tháng 4
2011: 24 tháng 4
2012: 8 tháng 4 (Tây phương); 15 tháng 4 (Đông phương)
2013: 31 tháng 3 (Tây phương); 5 tháng 5 (Đông phương)
2014: 20 tháng 4
2015: 5 tháng 4 (Tây phương); 12 tháng 4 (Đông phương)
2016: 27 tháng 3 (Tây phương); 1 tháng 5 (Đông phương)
2017: 16 tháng 4
2018: 1 tháng 4 (Tây phương); 8 tháng 4 (Đông phương)
2019: 21 tháng 4 (Tây phương); 28 tháng 4 (Đông phương)
2020: 12 tháng 4 (Tây phương); 19 tháng 4 (Đông phương)

Trong Kitô giáo Tây phương, ngày lễ Phục Sinh tất cả rơi vào một Chủ nhật giữa 22 tháng 3 và 25 tháng 4. Ngày kế tiếp, Thứ hai, được công nhận là ngày nghỉ lễ chính thức của hầu hết các quốc gia có truyền thống Kitô giáo, nhưng không được quy định tại Hoa Kỳ, ngoại trừ trước kia ở một số tiểu bang, tất cả đã được bãi bỏ từ thập niên 1980.
 
Lễ Phục Sinh và các ngày nghỉ liên hệ tới nó là những ngày lễ di động, tức chúng không rơi vào một ngày cố định trong lịch Gregory hay lịch Julius (là những lịch dựa theo sự vận hành của mặt trời và mùa). Thay vào đó nó dựa trên lịch Mặt Trăng tương tự – nhưng không giống hệt – lịch Do Thái. Ngày chính xác của lễ Phục Sinh thường vẫn còn là đề tài tranh luận.
Vào Công đồng Nicaea thứ nhất năm 325, lễ Phục Sinh được quyết định tổ chức vào cùng một chủ nhật trên toàn giáo hội, nhưng có lẽ chưa có phương pháp nào được chỉ định bởi Công đồng (không may là hiện không tìm thấy nguyên văn các quyết định của Công đồng). Thay vào đó, việc chọn ngày dường như tham khảo từ giáo hội ở Alexandria, một thành phố nổi danh về sự thông thái vào lúc đó. Thành phố này tổ chức lễ Phục Sinh vào chủ nhật đầu tiên sau ngày thứ 14 đầu tiên của tháng âm lịch xảy ra vào hoặc sau 21 tháng 3. Trong suốt thời Trung Cổ, cách tính này được diễn đạt ngắn gọn là Lễ Phục Sinh xảy ra vào chủ nhật đầu tiên sau ngày trăng tròn đầu tiên vào hoặc sau ngày xuân phân. Giáo hội Công giáo Rôma dùng cách riêng để tính ngày Phục Sinh cho đến thế kỉ 6, sau đó có lẽ họ chuyển sang phương pháp Alexandria khi đổi sang lịch Julius bởi Dionysius Exiguus (không có bằng chứng rõ ràng về việc này cho đến thế kỉ 9). Hầu hết giáo hội trên các đảo Anh dùng phương pháp Rôma cuối thế kỉ 3 cho đến khi họ áp dụng cách tính Alexandria vào Công đồng Whitby năm 664. Các giáo hội trên lục địa châu Âu ở phía tây dùng cách tính Rôma đến cuối thế kỉ 8 trong triều đại Charlemagne, và cuối cùng họ cũng chuyển sang dùng phương pháp Alexandria. Vì các giáo hội Tây phương hiện nay dùng lịch Gregory để tính ngày, còn các giáo hội Chính thống Đông phương dùng lịch Julius, nên ngày lễ Phục Sinh của họ thường không trùng nhau.
 
Tại hội nghị thượng đỉnh ở Aleppo, Syria năm 1997, Hội đồng các giáo hội thế giới đề nghị cải cách phương pháp tính ngày lễ Phục Sinh dựa trên các tính toán theo quan sát thiên văn trực tiếp; điều này giúp loại bỏ khác biệt giữa các giáo hội Tây phương và Đông phương. Cải cách này được đề nghị áp dụng từ năm 2001, nhưng cuối cùng nó không được các thành viên sử dụng.

Vị trí trong năm phụng vụ

Việc mừng Chúa Giêsu sống lại vẫn được cử hành vào mỗi ngày Chủ Nhật. Tân Ước không có đoạn nào nói về lễ Phục sinh của Kitô giáo. Điều này chỉ xuất hiện vào thế kỷ thứ hai sau công nguyên. Các Giáo hội Đông phương thuộc miền Tiểu Á như Ephesus (Êphêxô), Smyrne... (từ chuyên môn Latinh gọi nhóm này là Quartodecimans = thứ 14) theo sát với truyền thống Do thái giáo, và họ mừng lễ Phục sinh theo ngày 14 tháng Nisan, cho dù ngày này rơi vào một ngày trong tuần chứ không bắt buộc phải là ngày Chủ nhật. Họ tưởng niệm ngày Chúa Giêsu chịu chết.
 
Ngược lại Giáo hội Tây phương tại Rôma, Palestine, Ai cập, Hy Lạp và xứ Gaule (Pháp) lại mừng lễ Phục sinh vào ngày Chủ nhật vì tin rằng Chúa Giêsu sống lại ngày Chủ nhật. Ngày Chủ nhật này có thể rơi vào ngày 14 Nisan của Do thái, hay là Chủ nhật kế tiếp nếu như ngày 14 Nisan không là một ngày Chủ nhật.
 
Cuộc tranh cãi về việc mừng lễ Phục sinh chứng giám việc cử hành phụng vụ đa dạng tại các vùng khác nhau và nêu lên sự hiểu biết khác biệt về lễ Phục sinh. Khi mừng lễ Phục sinh vào ngày 14 Nisan, các giáo hội Đông phương cũng mừng Chúa Giêsu chết và sống lại, nhưng họ đánh dấu trọng tâm vào cái chết của ông, trong khi đó bên Tây Phương nhấn mạnh vào sự sống lại của ông.
 
Cuộc tranh luận suýt gây ra đổ vỡ giữa hai bên. Vào năm 192, Giáo hoàng Victor quyết định ra vạ tuyệt thông các Giáo hội miền Tiểu Á. Thánh Irênê can thiệp ôn hoà và giáo hoàng này đã rút lại vạ tuyệt thông.
 
Tại Công đồng Nicêa năm 325 do hoàng đế Constantin triệu tập, các Giáo hội Kitô giáo đồng ý tách biệt lễ Vượt qua Do thái giáo và lễ Phục sinh Kitô giáo. Các nghị phụ chấp thuận mừng lễ Phục sinh vào ngày Chúa nhật tiếp theo tuần trăng tròn (14 Nisan) sau ngày Phân xuân.

Kitô giáo Tây phương

Trong Kitô giáo Tây phương, lễ Phục Sinh đánh dấu việc kết thúc 40 ngày chay tịnh – giai đoạn ăn kiêng và sám hối để chuẩn bị cho lễ Phục Sinh bắt đầu vào Thứ tư Lễ Tro và chấm dứt vào khuya Thứ bảy Tuần Thánh.
 
Tuần trước ngày Phục Sinh là tuần rất đặc biệt trong truyền thống Kitô giáo gọi là Tuần Thánh: Chủ Nhật trước đó là Chúa nhật Lễ Lá, và ba ngày cuối cùng trước ngày Phục Sinh gọi là Tam Nhật Thánh, bao gồm: Thứ năm Tuần Thánh (Thứ năm Rửa Chân), Thứ sáu Tuần Thánh (Thứ sáu Tốt Lành) và Thứ bảy Tuần Thánh (Thứ bảy Yên Tĩnh). Chúa nhật Lễ Lá, Thứ năm Tuần Thánh và Thứ sáu Tuần Thánh tập chú và việc tưởng nhớ đến các sự kiện Chúa Giêsu vào thành Jerusalem, bữa Tiệc Ly và Chúa Giêsu bị đóng đinh trên thập tự giá. Thứ sáu Tuần Thánh, Thứ bảy Tuần Thánh và Chúa nhật Phục Sinh đôi khi được gọi là Tam Nhật Phục Sinh (hay Tam Nhật Vượt Qua). Ở một số nước, lễ Phục Sinh kéo dài 2 ngày, với ngày thứ hai gọi là "Thứ hai Phục Sinh". Nhiều giáo hội bắt đầu lễ Phục Sinh vào cuối buổi tối ngày Thứ bảy Tuần Thánh với lễ Vọng Phục Sinh hay Canh thức Vượt Qua.
 
Mùa Phục Sinh bắt đầu từ Chúa Nhật Phục Sinh và kéo dài đến lễ Hiện xuống vào 50 ngày sau đó. Trong Kitô giáo Tây phương, ngày lễ Phục Sinh tất cả rơi vào một Chủ nhật giữa 22 tháng 3 và 25 tháng 4. Ngày kế tiếp, thứ Hai, được công nhận là ngày nghỉ lễ chính thức của hầu hết các quốc gia có truyền thống Kitô giáo, nhưng không được quy định tại Hoa Kỳ, ngoại trừ trước kia ở một số tiểu bang, tất cả đã được bãi bỏ từ những năm 1980. Lễ Phục Sinh và các ngày nghỉ liên hệ tới nó là những ngày lễ di động, tức là chúng không rơi vào một ngày cố định trong lịch Gregorian hay lịch Julian (là những lịch dựa theo sự vận hành của mặt trời và mùa). Thay vào đó nó dựa trên lịch Mặt Trăng tương tự — nhưng không giống hệt — lịch Do Thái. Ngày chính xác của lễ Phục Sinh thường vẫn còn là đề tài tranh luận.Vào Công đồng Nicaea thứ nhất năm 325, lễ Phục Sinh được quyết định tổ chức vào cùng một Chủ nhật trên toàn giáo hội, nhưng có lẽ chưa có phương pháp nào được chỉ định bởi Công đồng (không may là hiện không tìm thấy nguyên văn các quyết định của Công đồng). Thay vào đó, việc chọn ngày dường như tham khảo từ giáo hội ở Alexandria, một thành phố nổi danh về sự thông thái vào lúc đó. Thành phố này tổ chức lễ Phục Sinh vào Chủ nhật đầu tiên sau ngày thứ 14 đầu tiên của tháng âm lịch xảy ra vào hoặc sau 21 tháng 3. Trong suốt thời Trung Cổ, cách tính này được diễn đạt ngắn gọn là Lễ Phục Sinh xảy ra vào Chủ nhật đầu tiên sau ngày trăng tròn đầu tiên vào hoặc sau ngày xuân phân. Giáo hội Công giáo Rome dùng cách riêng để tính ngày Phục Sinh cho đến thế kỉ 6, sau đó có lẽ họ chuyển sang phương pháp Alexandria khi đổi sang lịch Julius bởi Dionysius Exiguus (không có bằng chứng rõ ràng về việc này cho đến thế kỉ 9). Hầu hết giáo hội trên các đảo Anh dùng phương pháp Rome cuối thế kỉ 3 cho đến khi họ áp dụng cách tính Alexandria vào Công đồng Whitby năm 664. Các giáo hội trên lục địa châu Âu ở phía Tây dùng cách tính Rôma đến cuối thế kỉ 8 trong triều đại Charlemagne, và cuối cùng họ cũng chuyển sang dùng phương pháp Alexandria. Vì các giáo hội Tây phương hiện nay dùng lịch Gregory để tính ngày, còn các giáo hội Chính thống Đông phương dùng lịch Julius, nên ngày lễ Phục Sinh của họ thường không trùng nhau.
 
Tại hội nghị thượng đỉnh ở Aleppo, Syria năm 1997, Hội đồng các giáo hội thế giới đề nghị cải cách phương pháp tính ngày lễ Phục Sinh dựa trên các tính toán theo quan sát thiên văn trực tiếp; điều này giúp loại bỏ khác biệt giữa các giáo hội Tây phương và Đông phương. Cải cách này được đề nghị áp dụng từ năm 2001, nhưng cuối cùng nó không được các thành viên sử dụng.Ngoài những truyền thống tôn giáo có liên quan đến hoạt động kỷ niệm sự phục sinh của chúa Jesus, người theo Kitô giáo còn có truyền thống trao nhau những quả trứng Phục sinh, thường được làm từ chocolate. Trứng là biểu tượng từ xưa về sự sinh sản. Có một truyền thống là vào buổi sáng lễ Hiện xuống (một phần của lễ Phục sinh), người ta thức dậy sớm để ngắm mặt trời lên và dùng bữa trưa đặc biệt, như tổ chức một chuyến giã ngoại cho cả gia đình.

Kitô giáo Đông phương


Biểu tượng Phục Sinh của Chúa Giêsu Kitô của Giáo hội Chính thống Nga vào thế kỉ 16

Trong Kitô giáo Đông phương, sự chuẩn bị bắt đầu với mùa Đại Chay. Theo sau chủ nhật thứ năm của mùa Đại Chay là Tuần Lá, kết thúc vào Thứ Bảy Lazarus. Thứ Bảy Lazarus chính thức bế mạc mùa Đại Chay, mặc dù việc ăn kiêng vẫn tiếp tục cho tuần kế tiếp đó. Sau Thứ Bảy Lazarus đến Chúa Nhật Lá, Tuần Thánh và cuối cùng là lễ Phục Sinh hay lễ Vượt Qua (Pascha, Πασχα), và việc ăn kiêng chấm dứt ngay sau Phụng Vụ Thánh (Divine Liturgy). Lễ Phục Sinh theo ngay sau Tuần Sáng (Bright Week), không ăn kiêng trong tuần này kể cả thứ tư và thứ sáu.
 
Phụng Vụ Thánh Vượt Qua nói chung diễn ra vào khoảng nửa đêm, vào sáng sớm của ngày Vượt Qua. Việc đặt Phụng Vụ Thánh Vượt Qua vào nửa đêm bảo đảm rằng không có Phụng Vụ Thánh khác vào buổi sáng, khiến lễ này trở thành "Lễ của mọi lễ" trong năm phụng vụ.

Phong tục và lễ nghi

Một tuần lễ trước lễ Phục Sinh, được gọi là Tuần Thánh, tính từ ngày Chúa nhật Lễ Lá (hay Chúa nhật Thương Khó) cho đến hết ngày Thứ bảy Tuần Thánh (hay Canh thức Vượt Qua). Trong tuần này, các giáo hội Kitô giáo tưởng nhớ cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu Kitô, cử hành những mầu nhiệm mà Chúa Giêsu đã hoàn tất vào những ngày cuối cùng ở trần gian. Đối với Kitô hữu, mọi cử hành phụng vụ trong tuần này đều nói lên thái độ đau buồn, nhưng với tâm tình biết ơn vì Chúa đã thương trở nên con người để chịu đau khổ và chịu chết cho nhân loại tội lỗi.


Trứng Phục sinh tại Cộng hòa Séc

Tại nhiều quốc gia Tây Phương, Lễ Phục Sinh bao gồm chủ nhật và thứ hai là ngày nghỉ lễ chính thức. Tại châu Âu, như tại Đức, thêm ngày thứ Sáu Tuần Thánh cũng là ngày nghỉ lễ chính thức, vào ngày này, những nơi vui chơi, rạp hát, tiệm buôn đều đóng cửa để tưởng niệm cuộc khổ nạn của Chúa.
 
Theo một phong tục cổ từ những người Ai Cập, Ba Tư (Perse) vào ngày Xuân phân (21/03), bắt đầu một năm mới, bạn bè thường trao đổi cho nhau các quả trứng có tô điểm màu sắc, vì coi đó như là điều tốt lành, vì từ trứng xuất hiện lên sự sống.
 
nguồn:wikipedia
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.04.2014 22:25:22 bởi Phù vân>
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN


                                                       

Kỷ niệm 35 năm ngày con tàu CAP ANAMUR ra khơi cứu người vượt biển

 
Từ trước đến nay, các Đại Hội CAP ANAMUR đều được tổ chức tại Troisdorf, quê hương của Ts. Rupert Neudeck, người sáng lập Ủy Ban CAP ANAMUR và GRÜNHELME. Năm nay, lần đầu tiên Đại Hội sẽ được tổ chức tại hải cảng Hamburg, nơi xuất phát và trở về của các con tàu CAP ANAMUR và cũng là nơi có Tượng Đài Thuyền Nhân Tỵ Nạn CS đã được khánh thành vào ngày 12.9.2009.

Kính thưa quý vị và các bạn,
 
Cách đây 35 năm – ngày 09.8.1979 – ngày con tàu nhân đạo CAP ANAMUR xuất phát trực chỉ biển Đông để cứu vớt thuyền nhân Việt Nam trốn chạy nạn CS. Từ 1979 đến 1986, các con tàu CAP ANAMUR đã cứu vớt được 11.300 thuyền nhân tỵ nạn Việt Nam, đại đa số hiện đang sống ổn định và thành công trên nước Đức.
 
Một ĐẠI HỘI CAP ANAMUR sẽ được tổ chức để mừng ngày lịch sử này, đồng thời nói lên lý do sự hiện diện và thành công vượt bực của người Việt tỵ nạn tại CHLB Đức nói riêng và toàn Âu Châu nói chung.
 
Từ trước đến nay, các Đại Hội CAP ANAMUR đều được tổ chức tại Troisdorf, quê hương của Ts. Rupert Neudeck, người sáng lập Ủy Ban CAP ANAMUR và GRÜNHELME. Năm nay, lần đầu tiên Đại Hội sẽ được tổ chức tại hải cảng Hamburg, nơi xuất phát và trở về của các con tàu CAP ANAMUR và cũng là nơi có Tượng Đài Thuyền Nhân Tỵ Nạn CS đã được khánh thành vào ngày 12.9.2009.
 

Ban Tổ Chức, gồm Ủy Ban CAP ANAMUR e.V./GRÜNHELME e.V. và HỘI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CS HAMBURG e.V., sẽ tổ chức ĐẠI HỘI CAP ANAMUR vào ngày 09.8.2014 tại cảng Hamburg, ngay trước Tượng Đài Tỵ Nạn. Đây là dịp ngưòi Việt TNCS chúng ta biểu lộ lòng biết ơn sâu xa đến Ts. Rupert  Neudeck và chính quyền cũng như nhân dân Đức đã cứu sống, đùm bọc, giúp đỡ chúng ta có được một cuộc sống thành công hiện nay trong Tự Do, Dân Chủ, Nhân Bản và Nhân Quyền. 
 
Cũng như những lần trước, ĐẠI HỘI CAP ANAMUR  năm nay sẽ có sự hiện diện của nhiều quan khách nổi tiếng tại Đức và các chính trị gia cao cấp trong chính quyền trung ương và nhiều tiểu bang. Chương trình chi tiết sẽ được thông báo trong ngày gần đây.
 
Ngoài ra, để góp phần vào chi phí tổ chức ngày Đại Hội tri ân những ân nhân đã cứu sống chúng ta trên biển cả cũng như đã cưu mang chúng ta trong quá trình 35 năm; chúng tôi chân thành kêu gọi quý vị đóng góp ít nhiều vào chi phí tổ chức. 
 
Sự ủng hộ xin chuyển vào Trương Mục của Hội Người Việt TNCS Hamburg như sau:     
 
VEREIN DER VIETNAMESISCHEN FLÜCHTLINGE IN HAMBURG e.V.
IBAN:   DE75 2005 0550 1088 2109 33
BIC:   HASPDEHHXXX
VERWENDUNGSZWECK:  CAP ANAMUR
 
Nếu quý vị cần giấy lấy thuế lại (từ 50,00 EUR), xin ghi rõ tên họ và địa chỉ.
 
Xin cảm ơn quý vị và xin ghi nhớ: Đại Hội CAP ANAMUR ngày 09 tháng 8 năm 2014 tại Hamburg.
 
Trân trọng
 
Thay mặt Ban Tổ Chức :
Nguyễn Hữu Huấn                                                            
Ủy Ban CAP ANAMUR e.V.                                              
và GRÜNHELME e.V.                                                       
email: [email=nguyenhh@gmx.net]nguyenhh@gmx.net[/email]                                               
Tel.:   0163/733 9348
 
Lê Ngọc Tùng
HỘI NGƯỜI VIỆT TNCS
HAMBURG e.V.
email: [email=thuongquavietnam75@hotmail.com]thuongquavietnam75@hotmail.com[/email]
Tel.:   0176/4814 7263


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.04.2014 22:33:15 bởi da vàng>
Những người lính chưa bao giờ buông súng


 Ngô Hào

 
Từ sau ngày Hồ Chí Minh và đảng CSVN từ Pắc Bó nhảy ra cướp chính quyền của Trần Trọng Kim và thành lập nước VNDCCH cho đến nay thì nhà nước này luôn cai trị người dân bằng tuyên truyền nhồi sọ và bằng bạo lực nhà tù . Chính sách này đã đem lại bao đau thương mất mát cho người dân VN , từ thời cải cách ruộng đất những năm 50 cho đến thời quy hoạch nhà đất ngày nay . Người dân bị cướp đất cướp nhà , bị đàn áp tù đày nên càng ngày càng có nhiều người nổi lên chống đối . Càng ngày càng có nhiều phong trào đấu tranh đòi tự do , dân chủ , đa nguyên đa đảng , công lý và nhân quyền . Có những người lính bộ đội bây giờ mới cầm súng lên bắn trả vào chế độ độc tài như anh Đoàn Văn Vươn , anh Đặng Ngọc Viết , nhưng cũng có những người lính chưa bao giờ buông súng , chưa bao giờ ngừng đấu tranh cho tự do và công lý .
 
Một trong những người lính đó là cựu thiếu úy quân lực VNCH : ông Ngô Hào .
 
1954 HCM thỏa thuận với Pháp ký hiệp định Geneve chia đôi đất nước , trong khi phía VNCH miền Nam hoàn toàn phản đối . Hiệp định này có mục đích đình chiến , cho phép người dân VN ai muốn theo chủ nghĩa CS thì di cư ra miền Bắc và ai muốn theo thể chế CH thì di cư vào miền Nam . Hai miền sẽ được yên ổn làm ăn xây dựng xã hội theo chính kiến của mình , tương tự như Nam Hàn và Băc Hàn ngày nay . Nhưng HCM ngay sau khi vừa ký xong Hiệp định , đã vâng lệnh Tàu Nga mà khởi động chiến tranh đòi ” giải phóng miền Nam ” .
 
Những chàng trai miền Nam như ông Ngô Hào bắt buộc phải cầm súng ra chiến trường . Những người lính VNCH yêu chuộng hòa bình , lúc nào cũng chỉ mong được 1 ngày ” giã từ vũ khí ” để về lại với người em gái ” màu tím hoa sim ” . Nhưng trước những T54 và AK47 mà Nga và Tàu trang bị cho đoàn quân ” đốt cháy cả dãy Trường Sơn ” thì họ không có chọn lựa nào khác hơn là tự vệ và chiến đấu để cho miền Nam tự do .
 
Sau 1975 , chứng kiến cảnh nhà nước CSVN thực hành những chính sách trù dập người dân miền Nam như đánh tư sản , bắt tù cải tạo , đuổi ra khỏi thành phố bắt đi làm thủy lợi hay kinh tế mới … Ông Ngô Hào đã đứng ra thành lập đảng Liên Minh Việt Nam để đấu tranh cho tự do , dân chủ và đa nguyên đa đảng . Ông đã bị nhà nước CSVN kết án và bắt giam 20 năm tù từ năm 1977 đến 1997 .
 
Sau khi ra tù , ông Hào tiếp tục đấu tranh cho công lý cho người dân bằng những biện pháp ôn hòa . Ông giúp dân oan viết đơn khiếu kiện , giúp vận động các cơ quan nhân quyền quốc tế lưu tâm đến tình trạng tín đồ Phật giáo Hòa Hảo bị đàn áp , ông cũng thường xuyên viết bài chỉ ra những sai phạm của nhà nước và tiếp tục kêu gọi đa nguyên đa đảng . Tháng 2 năm 2013 ông bị bắt lần thứ 2 và mặc dù đã 65 tuổi vẫn bị tuyên án 15 năm tù thêm 5 năm quản chế , theo điều luật 79 Bộ luật hình sự, vào tháng 12, 2013.
 

Ông Ngô Hào ra trước Tòa để nhận bản án bất công.


Trong nhà tù ông bị quản giáo đánh đập hành hạ và bị ép làm lao động nặng nhọc trong khi tuổi tác đã cao , sức khỏe lại kém . 35 năm tù , hơn 1/2 đời người , chỉ vì ước vọng cho hòa bình , công lý và tự do , no ấm cho người dân !
 
Điều đáng buồn cười và mỉa mai nhất là trong bản án dành cho ông , công an cáo buộc ông nhận tiền từ ” phản động lưu vong nước ngoài ” để hoạt động lật đổ nhà nước CSVN . Nhưng khi nhìn vào gia cảnh ông , 1 cái nhà đúng nghĩa còn không có , chỉ là những tấm ván và miếng vải bạt ny long dựng ké vào 2 vách tường của nhà hàng xóm , trống hoác và dột nát . Vợ ông thì đau yếu và bị bệnh nan y . Hai con ông 1 người đi học tự túc ở thành phố , 1 người phải đi làm thuê phụ giúp gia đình .
 

Bà Nguyễn thị Kim Lan, vợ ông Ngô Hào, giữa gian nhà trống trơn, không 1 đồ vật có giá trị, với 2 bên vách tường là 2 vách của 2 nhà hàng xóm.

Mình không thể hiểu được 1 người 65 t , vợ bệnh con dại , 1 mái nhà không có , chỉ với cây bút và vài bài viết thì làm thế nào mà lật đổ được cả 1 chính quyền độc tài , từng vỗ ngực khoe khoang thắng cả Pháp lẫn Mỹ , mà phải tuyên án ông đên 15 năm tù ?
Cái nhà nước này quá sợ những tiếng nói sự thật , hay đây là trò trả thù hèn hạ dã man dành cho những người lính chưa bao giờ buông súng ?
 
Ngoc Nhi Nguyen

 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
 
LÍNH KHÔNG BAO GIỜ CHẾT 
Sáng tác & trình bày: Dzuylynh
 
[YouTube]]
 
~~~~~~
 
NGƯỜI LÍNH KHÔNG BAO GIỜ CHỂT
KARAOKE
[YouTube]]
Đăng nhập để trả lời
0


 
* * *
 
 
 
 
NGÀY GIỖ ANH
thơ Cao Nguyên . diễn ngâm Dzuylynh

ba mươi năm qua rồi
em vẫn còn tiếng nấc
thắp nén hương cúng anh
lòng nghẹn trào nước mắt

mỗi Tháng Tư nhớ về
tình yêu và hạnh phúc
anh vội vã mang theo
em ôm chầm tiếng khóc

trong tiếng thét hãi hùng
anh cùng em vỡ vụn
anh nát một xác thân
em tan đời ước vọng

*
hôm nay ngày giỗ anh
em hướng về quê Nội
vẫn tiếng nói nhiệt thành
em yêu anh quá đỗi

mỗi năm ngày giỗ anh
hai con đều có mặt
hương ngát tỏ lòng thành
lòng quặn đau như cắt

ba mẹ con ôm nhau
nhìn ảnh anh mà khóc
ba mươi năm đời đau
trong hành trình khó nhọc

xin anh cứ yên lòng
em vẫn vui mà sống
vì hạnh phúc các con
lại nuôi mầm hy vọng

mong con cháu sau này
mãi còn luôn nhắc nhớ
trên cao chín tầng mây
linh hồn anh rạng rỡ!


Cao Nguyên
03.23.2004
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.04.2014 21:05:40 bởi Phù vân>
VIỆT- NAM CỘNG- HÒA QUỐC HẬN NĂM THỨ 39
 
BA MƯƠI THÁNG TƯ LÀ NGÀY GÌ ?


 
Do tin tưởng người bạn đồng minh Hoa Kỳ nhưng đã phản bội Việt Nam, và do sự hoảng loạn của vài giới chức cao cấp lảnh đạo quân đội, đã quyết đoán sai tình hình bằng chiến thuật rút quân không có kế hoạch, ngày 30 tháng tư năm 1975 vào khoảng 10 giờ 30 sáng, Thủ Đô Sài Gòn đã bị quân cộng sản chánh quy Bắc Việt hợp với quân cộng sản địa phương tay sai với danh xưng là cộng hòa miền Nam Việt Nam tràn ngập, dẩn đến lệnh đầu hàng của Tổng Thống bất hợp hiến Việt Nam Cộng Hòa Dương Văn Minh. 
 
Đây không phải là một cuộc thất trận trong một trận đánh giữa một đơn vị nào đó với cộng quân đưa đến đầu hàng để khỏi bị tiêu diệt, nhưng ngày 30 tháng tư năm 1975 lại có một sự khác biệt rất to lớn: Sự tuyên bố đầu hàng của một Tổng Thống, nó ảnh hưởng đến cả vận mạng Quốc Gia, đó là nước Việt Nam Cộng Hòa đã bị mất vào tay của bọn cộng sản thế giới, trong đó hàng mấy chục triệu người phải gập cảnh tan nhà nát cửa, mất mát niềm tin và hy vọng, chịu đớn đau không thể tả. Nếu nói về tình cảm của con người, thì ngày đó là một ngày “đại tang” cho tất cả người dân trong nước, cuộc đời đã bị mất sạch vào tay của kẻ thù. Đời sống vật vờ như hồn ma bóng quế. 
 
Sau ngày 30 tháng tư đó, xã hội của người dân miền Nam Việt Nam đã bị tan nát, đời sống vật chất và tinh thần bị đảo lộn đến tận cùng trong sự tan hoang.
 
Người chẳng có tội lổi gì, nhưng chỉ vì đã bảo vệ biên cương bờ cõi, gìn giữa an ninh thanh bình cho dân, đã bị gông cùm, tù đày khổ sai không biết ngày ra, để thỏa mãn sự căm thù của kẻ địch. Người dân đang sống an lành, đang hưởng hạnh phúc trong cảnh thanh bình của xã hội miền Nam, bổng dưng bị cướp nhà, cướp của, cướp đi mạng sống của người thân, đời sống trở nên cùng khổ hơn kẻ ăn mày, có nhà không thể ở, có đất nước không thể sống, chỉ còn hai bàn tay trắng với thân thể tiều tụy, tâm hồn nát tan.
 
Niềm đau khổ đó, tất cả người dân của Việt Nam Cộng Hòa đều bị ép buộc phải trải qua, không ai có thể tránh khỏi bàn tay tàn bạo đẩm máu của bọn hung thần cộng phỉ Việt Nam, tay sai của khối cộng sản Nga, Tàu.
 
Sau ngày 30 tháng 4 đen tối đó, không những người dân Miền Nam Tự Do đã bị mất sạch, mà cả người miền Bắc đã từng hồ hởi trong công cuộc “giải phóng miền Nam” cũng đã bị mất sạch, dù đã được hứa hẹn cuộc sống giàu sang bằng lời hứa cuội của tên đầu lảnh đảng cướp cộng sản Hồ Chí Minh. Họ tưởng đâu là sẽ được giúp đở đồng bào Miền Nam, cùng hưởng cảnh sang giàu, khi chiếm được miền Nam ruộng thẳng cánh cò bay, với đất đai trù phú, nhưng sau đó họ mới biết mình bị gạt. Tài sản của miền Nam giàu có hơn sức tưởng tượng của họ, đời sống tự do thanh bình của Miền Nam không cần sự giải phóng của Miền Bắc, đã bị bọn việt cộng cha, việt cộng con cướp sạch, phân chia cho bọn đầu nảo, còn dân đen thì cũng bị cùng khổ giống như người miền Nam, cũng bị đè đầu cởi cổ, bị cướp giựt cái công lao xâm chiếm và khai thác đất đai của miền Nam, bị sưu cao thuế nặng để làm giàu cho bọn trung ương đảng và bọn nhà nước cầm quyền. Bây giờ họ mới phát hiện ra, họ đã từng ăn cây ăn cỏ thay cơm, con em của họ “đã sinh bắc tử Nam” chết mất xác cho “sự nghiệp giải phóng Miền Nam”, chỉ là làm vật hy sinh, lót đường cho những tên việt cộng tham tàn tay sai ngoại bang, đoạt lấy quyền cai trị toàn dân với chế độ tàn bạo khủng khiếp gọi là “xã hội chủ nghĩa”.
 
Một thời gian ngắn sau ngày 30 tháng tư, chỉ có người dân miền nam hận bọn cướp nước, cướp của, cướp sinh mạng của người dân. Hơn một năm sau, người dân miền Bắc mới thấy cái tin tưởng lầm không thể tha thứ của họ, mang đến cho họ đời sống không khá hơn khi còn sống nghèo nàn đói khổ trong nước “Việt Nam dân chủ cộng hòa”, dù rằng không còn chiến tranh nữa, toàn dân Việt hiện đang sống trong đất nước có rừng vàng biển bạc.
 
Với đời sống cùng khổ, lại bị đối xử như những tên nô lệ cho bọn cầm quyền, có thể bị cầm tù, bị giết chết chưa biết ngày nào sẽ đến phiên mình. Những nổi lo sợ khủng khiếp đó đã dẩn đến cảnh phải liều chết để đào thoát khỏi ngục tù của bọn việt cộng.
 
Không chỉ riêng  người miền Nam mà cả người miền Bắc, đã từng chịu  đựng cái chế độ dã man từ năm 1954, cũng đã tìm cách vượt biên vượt biển, rời bỏ quê cha đất tổ để đi tìm Tự Do.
 
Không những chỉ có những người vượt biên vượt biển đã ôm ấp nổi hận trong lòng, mà cả đến những người dân Việt Nam còn ở lại nơi quê cha đất tổ, còn có niềm hận sâu thẩm hơn những người đã đi tỵ nan. Họ hận hơn vì càng ngày họ càng bị cái chế độ dã man hung tàn việt cộng, thi hành những thủ đoạn gian manh lừa đảo, dùng những luật lệ rừng rú để đày ải, để cướp giựt, người dân không có quyền tự do sống như một con người.
 
Ngoại trừ bọn cầm quyền đảng và nhà nước  việt cộng, niềm đau nổi hận đó, tất cả người dân Việt Nam đều mang nặng trong tâm tư cho mãi tận đến bây giờ, ba mươi chín (39) năm sau ngày đen tối 30 tháng tư đó. Kỹ niệm ngày đó, có một tên việt cộng chúa đã buộc miệng thốt lên câu nói “ngày nầy có triệu người vui, cũng có triệu người buồn” bởi vì ngoài những người dân Việt đang oằn quại vì chế độ ác nhân, hắn đang bị rơi vào ảnh hưởng truyền thống vắt chanh bỏ vỏ của chế độ do hắn góp bàn tay vào để dựng lên, và cũng vì hắn đã thắm thía số phận của những tên ở trong bộ phận ngoại vi của cộng sản Miền Bắc, là bọn lực lượng giải phóng Miền Nam, cũng đã bị vắt chanh bỏ vỏ, đuổi về vườn không thương tiếc.
 
Triệu người vui đó là những tên đảng viên cộng sản đã nhờ ngày đó mà cướp của, cướp nhà, cướp mạng sống của người khác để làm giàu ngang xương, để mua danh bán tước thâu tóm quyền lực, để có quyền cai trị dân theo mẫu mực của những tên độc tài khát máu Nga Tàu, còn hàng chục triệu người dân Việt Nam làm sao mà vui cho được ?
 
Ngày 30 tháng tư năm 1975 là ngày chiến thắng của những tên xão trá chiến thắng những người chân chính vì đã đối xử quá từ bi với chúng. Ngày đó bọn chúng gọi là ngày “đại thắng mùa xuân” cũng đúng thôi, bởi vì ngày đó, từ một tên khố rách áo ôm, đeo cọng đu đủ cũng không gãy, dốt nát mê muội, biến thành những những tên có quyền thế tột đỉnh, có quyền vơ vét của cải tài sản của những người bị bại, ăn sung mặc sướng đã mập thây, và ngày nay chúng biến thành những người giàu nhứt nước, có quyền lực như ông vua, vậy thì chúng làm sao không ăn mừng ngày chiến thắng của chúng?
 
Con cháu, dòng họ của bọn việt cộng, thừa hưởng tiền tài, quyền tước của cha ông chúng do cướp giựt, giết người mà có, chúng đâu có gì phải bận tâm, nên chúng ăn mừng ngày cướp giựt chiến thắng thì đâu có gì là lạ?
 
Những kẻ sống và ăn cơm của Việt Nam Cộng Hòa, đã phản bội lại nước mình do nghe theo những lời dụ dổ ngon ngọt của việt cộng, đã theo đóm ăn tàn thì làm sao không ăn mừng ngày đó như chủ của chúng cho được ?
 
Tất cả bọn chúng ăn mừng ngày chiến thắng mùa xuân của chúng là điều tất nhiên. Thế nhưng,  lại có những người vì chiến thắng của bọn chúng phải bỏ xứ ra đi, dù trước hay sau ngày 30 tháng tư năm 1975, với danh nghĩa là tỵ nạn cộng sản, lại dửng dưng với ngày hắc ám đó ?
 
Nếu ai không chấp nhận chế độ việt cộng, không theo bè kết đảng với chúng, không thể ăn mửng ngày đó như chúng, vì làm vậy tức là ăn mừng sự đau khổ khốn cùng của toàn thể người Việt Nam.
 
Có người muốn gọi ngày đó là ngày “Tự Do cho Việt Nam” (freedom for Việt Nam Day). Sao lại gọi ngày mất nước là ngày tự do ? Phải gọi là ngày mất tự do mới đúng chớ ! cũng vì ngày đó, dân Miền Nam đã và đang hưởng quyền tự do, bổng nhiên lại bị cướp mất đi quyền tự do của mình. Không phải là điều ngược ngạo hay sao ?
 
Cũng có một số người lại đặt tên cho ngày đó là “Ngày Thuyền Nhân” (Boat people Day). Sao kỳ cục vậy ? Đã đành rằng vì có ngày đó nên mới có những người vượt biển tìm tự do bằng những con thuyền nhỏ vượt đại dương. Nhưng còn những người vượt biên tìm tự do bằng đường bộ thì không kể họ vào sao ? Tuy nhiên dùng chữ thuyền nhân hay bộ nhân cũng không đúng, bởi vì cũng do ngày đó mà toàn thể dân tộc Việt Nam, người đã ra đi bằng thuyền hoặc bằng đường bộ, hay còn ở lại trong nước, cùng chịu chung số phận mất nước, tự do bị tước đoạt, đời sống không hơn súc vật, đồng chịu thảm cảnh như nhau. Cho nên không thể gọi ngày đó là ngày riêng biệt cho người vượt biên được.
 
Trên lý lẻ là thế, nhưng có một số người với danh xưng là người tỵ nạn, vẫn ngoan cố gọi ngày 30 tháng tư hàng năm là “ngày tự do cho Việt Nam” hoặc là “ngày thuyền nhân Việt Nam”, và còn có thể với nhiều tên khác nữa, khiến cho mọi người khác, đương nhiên phải nghĩ rằng, bọn người nầy tiếp tay với việt cộng, muốn làm nhẹ đi tội ác của việt cộng đối với dân tộc, bằng những cái tên không có liên quan trực tiếp gì với lối hành xử tàn ác của đảng và nhà nước việt cộng, đã làm cho toàn thể dân tộc Việt Nam ngập tràn trong máu lửa với niềm đau khổ tận cùng, đã làm cho toàn thể dân chúng phải sống một cuộc sống của loài thú, làm trâu cày ngựa cởi cho bọn bán nước cầu vinh, với nhản hiệu là xã hội chủ nghĩa, đang dâng hiến cho bọn tàu cộng đất nước Việt Nam có một lịch sử trên bốn ngàn năm, oai hùng chống giặc Hán bành trướng xâm lăng từ phương Bắc.
Cái chiến dịch đặt tên cho ngày 30 tháng tư để làm cho người ta sao lảng những hậu quả ác nhân của bọn việt cộng, không thành công trong năm 2013 vừa qua, đã bị dư luận trong lẫn ngoài nước đã phá kịch liệt. Rồi năm 2014 đã tới, cận kề ngày tưởng niệm 30 tháng tư, lại có một số người tung ra trên mạng internet những bài viết giải thích và kêu gọi hòa hợp và hòa giải với chế độ việt cộng, và cùng thời gian nầy, vào tháng 3 năm 2014, tên thứ trưởng ngoại giao của việt cộng Nguyễn Thanh Sơn, đã đến Canada, Houston Texas, Bắc và Nam California để giải độc, và trả lời phỏng vấn trên phố Bolsa TV mạng, kêu gọi người việt hải ngoại mà hắn gọi là “việt kiều”, hảy quên hận thù, hòa hợp hòa giải, sẽ được về nước thoải mái, bla, bla, bla…
 
Những thủ thuật và mánh khóe nầy của việt cộng và bọn tay sai, không những người Việt Nam, mà cả thế giới đều biết cái dã tâm muốn trường trị Việt Nam, muốn người ta quên đi những tội lổi của chúng đã làm trên đầu trên cổ của người dân mà không cần tỏ ra hối hận và  nhận tội trước toàn dân.
 
Hòa hợp hòa giải, quên hận thù làm sao được, khi mà bọn việt cộng ngày càng ló ra nhiều hành động để tăng thêm nhiều tội ác đối với người dân, bằng những chánh sách, luật lệ tàn ác, dã man ?
 
Vậy thì kể từ ngày 30 tháng tư năm 1975, ngày khởi đầu cho nổi hận và sự thống khổ của người Miền Nam và sau đó không lâu, cũng làm cho người Miền Bắc phải nuốt hận thấm sâu trong lòng vì súng đạn và mã tấu, dùi cui của bọn đồ tể việt cộng. Cho nên, ngày 30 tháng tư đó, nó không phải là ngày vui để ăn mừng, mà là một ngày ghi lại nổi thống hận sâu thẩm trong tận đáy lòng, của mỗi con dân Việt đối với chế độ và con người cộng sản Việt Nam, vì chính bọn việt cộng, hậu bối của tên Hồ Chí Minh, con đẻ của quốc tế cộng sản, đã đem voi về dầy mả tổ, đã khiến cho đất nước Việt Nam không còn là của riêng của giống nòi Hồng Lạc nữa, và con người Việt Nam dưới sự thống trị bởi bọn người vong bản với thể chế ngoại lai, phải sống trong địa ngục trần gian.
 
Vậy để tưởng niệm ngày 30 tháng tư năm 1975, chúng ta phải gọi ngày ấy là ngày gì đây ?
 
Xin thưa rằng, nếu còn nghĩ mình là người Việt Nam, thừa hưởng dòng máu bất khuất của tiền nhân, chúng ta không thể gọi ngày ấy bằng tên gì khác hơn là “NGÀY QUỐC HẬN” của dân tộc Việt Nam. Ngày nầy chỉ có thể từ từ được xóa nhòa sau khi đảng cộng sản và chế độ việt cộng bị tận diệt, không thể hòa hợp hòa giải gì để chúng còn tồn tại, mới có thể là quá khứ để được ghi lại trong lịch sữ là một ngày đen tối nhứt của dòng giống Lạc Long.
 
 
Lão Ngoan Đồng
Đăng nhập để trả lời
0
 
Văn tế Quốc tổ và Anh linh Tử sĩ

 
Hỡi ơi!
Người Việt Hải Ngoại, ngưỡng trông Quốc Tổ;
Uống nước nhớ nguồn, nhắc nhở tâm can.
Ba triệu đồng bào xa quê, nhớ xóm làng, trông cương thổ;
Mùng mười tháng ba giỗ Quốc Tổ, người dựng nước Văn Lang.
Kính cáo: Chung huyết thống, sao có kẻ hiện hình quỉ đỏ?!
Xin thưa: Cùng một bào, lại có loài hại giống da vàng?!
 
Nơi đây!
Nửa quả địa cầu xa xăm nơi đất mẹ, tâm tư nhung nhớ;
Ba triệu người Việt hải ngoại nghĩ quê cha, một dạ lo lường.
Cõi bờ hao hụt, ngư dân nhục nhằn, máu tuôn loang lổ?!
Quân Tàu xâm lược, nước nhà tang tóc, lệ đổ bi thương?!.
Việt cộng đang đoạ đày nòi giống, bất lương nhất kim cổ!
Cờ vàng mong quang phục Việt Nam, rực rỡ khắp quê hương.
Ôi tưởng nhớ!
Miền Nam giữ Hoàng Sa, Hải quân tử chiến, dù máu đổ;
Tàu cộng xâm biển đảo, Việt cộng hoan hô, gẫm lệ tràn!.
Chiến sĩ Việt Nam Cộng hoà tiết nghĩa, vì tự do xứ sở;
Quân dân cán chính quốc gia kiên trung, bởi độc lập giang san!.
Nhớ mùa hè đỏ lửa, Quân đội miền Nam lo giữ yên trăm họ;
Hận ngày tết Mậu thân, dân Huế bị Việt cộng giết hại mấy ngàn!
Tháng tư đen, ai gây chết chóc, đồng bào gian khổ?
Ngày quốc hận, thù kẻ tương tàn, nòi giống thở than!.
Tri ân hương hồn ngũ hổ tướng tuẫn tiết: Tướng Trần Văn Hai, Tướng Phạm Văn Phú!
Luôn cung kính hương hồn: Tướng Lê Văn Hưng, Tướng Lê Nguyên Vỹ, Tướng Nguyễn Khoa Nam!.
Hồ Ngọc Cẩn, khí phách pháp trường, danh thơm muôn thuở;
Ngụy Văn Thà, Hoàng Sa tử chiến, tên tuổi vẻ vang.
Anh hùng Trần Văn Bá tận tụy quê hương, danh rạng rỡ;
Đề đốc Hoàng Cơ Minh lo toan tổ quốc, nghĩa chứa chan…
Ôi đau thương!
Việt cộng chiếm quê hương dâng cho Tàu, để làm tôi mọi!
Đồng bào xa quê mẹ thân yêu, bởi độc đảng cường quyền.
Vượt biên, công an rình rập, rừng sâu gian nan lặn lội;
Vượt biển, hải tặc nhiễu nhương, sóng gió hoạn nạn liên miên!.
Phân biệt đối xử, Việt cộng đọa đày dân kinh tế mới;
Quân cán chính miền Nam bị “cải tạo”, hành hạ xích xiềng!.
Dân oan! Việt cộng cướp ruộng đất, cầu đất trời xin soi rọi;
Tôn giáo! Côn đồ phá đền chùa, khấn quỉ thần giải oan khiên!
Đau đớn thay!
Gẫm thuở xưa, bọn thảo khấu luôn nể nang Quốc Tổ;
Nghĩ ngày trước, giặc ngoại xâm mãi sợ sệt Tiền Nhân.
Nhà Lý, Trần giữ giang sơn, giặc Bắc ngại ngần lo sợ;
Bọn Việt cộng dâng đất nước, quân Tàu hùng hổ lấn xâm!
Chúng lấy: Thác Bản Giốc, ải Nam Quan, đảo điên trả nợ;
Nó đem: Chốn Biển Đông, vịnh Bắc bộ, hăm hở hiến dâng!.
Chúng làm Việt gian cho quân Tàu xâm lược, là đồ tôi tớ!
Nó để Tàu cộng mở bô xít Tây nguyên, đấy bọn bất nhân!.
Lòng thành cầu nguyện!
Người Việt khắp nơi, lo non nước, nỗi niềm trăn trở!
Linh hồn mọi nẻo, nghĩ giống nòi, cứu cảnh long đong!
Cầu Quốc Tổ, Tiền Nhân thương Đồng bào, trị loài quỷ đỏ;
Nguyện anh linh Tử Sĩ giúp quốc gia, cứu cảnh non sông!
Lấy lại đất đai nước Việt, bởi Tàu cộng xâm cương thổ;
Thu về đảo Hoàng-Trường Sa, vì Việt gian hiến biển Đông!
Van vái cầu nước nhà độc lập, dân chủ, vẹn toàn xứ sở;
Xin phù hộ Đồng bào tự do, nhân quyền, no ấm, ước mong!
Kính xin chứng giám!
 
Nguyễn Lộc Yên
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2014 16:18:30 bởi thương yêu>
 

mái tóc ngày xưa thơm mùi sả
em còn nguyên vẹn giữ cho anh
cho dù đời đã trăm ngàn ngã
muôn thu gió thổi chẳng bạt ngàn
 *
thời gian nhuộm bạc lên từng sợi
lại ngỡ màu trăng in bóng quen
em vuốt tóc mình, rưng chợt hỏi
mênh mang chạm nỗi nhớ vô hình
 *
em đón buổi chiều nghiêng xuống tóc
tư trầm theo gió khẽ bay bay
có ngấn long lanh bên khoé mắt
buồn vui quyện lẫn, rối thở dài
 *
thôi nhé kiếp này mình lỡ hẹn
hương mùi sả cũng chết theo mơ
dành vương vấn đó làm vương miện
cho một ngày sau gặp cuộc chờ

đông hương




 
quê hương em là Huế
quê tim em là anh
Đăng nhập để trả lời
0
Quý mến chào ĐH
 
TÓC MÂY
 
Hôn tóc em - thoáng màu mây
Vút tóc anh - cũng phủ dày tuyết sương
 
Tháng năm qua - bụi thời gian
Ngã mầu nhung nhớ chứa chan nỗi sầu
 
Bao nhiêu năm - những cơ cầu
Mảnh đời - tình cuối, tình đầu còn đây
 
Sống trong hoải niệm vơi đầy
Còn in mái tóc thôi bay gió chiều
 
Chuyện nghìn đời - chuyện tình yêu
Mảnh trăng tròn, khuyết - biển triều sóng xao
 
Về ôn từng giấc chiêm bao
Còn nghe những phút ngọt ngào bên nhau.
 
Nghinh Nguyên
 
 
 
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
 
 
Cho Ngày Quốc Hận 30 tháng 4

thơ Sao Linh . thiên thanh diễn đọc 


Anh hỏi em sao không về thăm mẹ
Ngày lìa đời mẹ nhắm mắt không yên
Vắng bóng em nên mẹ chết ưu phiền
Vầng tang trắng thiếu đứa con gái út

Em hỏi anh vì sao em bỏ nước?
Tại vì sao mẫu tử phải chia lìa
Tại vì sao chồng vợ phải phân chia
Ngàn người chết biển đông trong rừng thẳm

Em hỏi anh hơn ba mươi năm lẻ
Quê hương mình dân chúng vẫn điêu linh
Có phải chăng vì bọn cướp hồ tinh
Đội lớp người nhưng lòng lang dạ sói

"Độc lập tự do" sao người dân tê tái
Hiếp đáp người, đàn áp bắt dân oan
Sống xa hoa mặc dân khổ kêu than
Tiền đầy tuí tham quan tư bản đỏ

Biển Việt Nam, Nam Quan, Bản Giốc
Sao cắt dâng Tàu cuí mặt cong lưng
Cô gái thanh xuân nước mắt rưng rưng
Vì manh aó bán thân lìa cha mẹ

Trẻ thất học lang thang trên đường phố
Kiếm mưu sinh trong đống rác vĩa hè
Những đêm đông áo rách không đủ che
Nằm giá lạnh co ro trời có thấu

Ai đã bảo là "cơm no áo ấm"
Lời mị dân xảo trá thật điêu ngoa
Người dân oan cay đắng lệ chan hoà
Ai tàn nhẫn bắt người còn cướp đất

Người nông dân cày ruộng thiếu cơm ăn
Nơi thành thị kẻ vung tiền như rác
Ai đã bảo "giàu nghèo cùng san sẻ"
Nhưng càng ngày hố ngăn cách càng xa

Dù xa quê nhưng em luôn khắc khoải
Vui sướng gì khi đất nước lầm than
Nước người ta ăn, mặc quá dư tràn
Lòng đau xót thương dân mình đói rách

Ba mươi tháng Tư anh ơi còn nhớ?
Ngày đau buồn ta quấn chiếc khăn tang
Giận ai kia hèn nhát đã đầu hàng
Để mất nước ta làm thân viễn xứ

Ba mươi tháng Tư Việt Nam Quốc Hận!
Ngày kinh hoàng rúng động cả năm châu
Lũ tham tàn không tồn tại được lâu
Anh hãy đợi một ngày em trở lại

Em sẽ về khi quê hương bừng sáng
Ngày tự do dân chủ sẽ không xa
Tuổi trẻ Việt Nam bất khuất thiết tha
Sẽ dựng lại một mùa xuân mầu nhiệm

Sao Linh
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
 
 
 
NGẬM NGÙI THÁNG TƯ

thơ đông hương | lanchy diễn ngâm

năm mươi năm xuống làm người
em chưa hề biết cuộc đời lưu vong
Mẹ, Cha vượt biển thăng trầm
chị, anh chết ngợp trong hầm thuyền đau

*
năm mươi năm, chưa lần trao
môi anh lại chiếc hôn đầu ngày xưa
thuyền anh vượt sóng trong mưa
lòng anh giông bão đẩy đưa xứ người

*
năm mươi năm, hai giấc đời
anh thành lãng tử, em người trời Âu
lặng nhìn cánh én vươn cao
trên vùng trời rộng khát khao mịt mù...

***
ba mươi năm, chợt tháng Tư
ngày anh bỏ súng, thân tù cùm gông
bạn thân đứa mất, đứa còn
đứa về đất Mẹ, đứa chân nạng cùn

***
hôm nay viết gửi về anh
mực em giọt lệ hồng lăn vơi đầy
Tháng Tư, máu hận cuồng dâng
quê hương hai chữ ngàn trùng : Việt Nam

*
quên được không? quên được không!
Tháng Tư vượt biển, tha hương... ngậm ngùi 

đht
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.04.2014 18:19:11 bởi Phù vân>
ĐỐT ĐÈN XEM TRUYỆN " Chí Minh "
LINH TINH CÁC CÁI... GIỰT MÌNH THẤT KINH !!!
 
HCM, NHỮNG MỐI TÌNH “CHƠI CHẠY”


  Chuyện Hồ có vợ con, nhiều người tình, thậm chí đa thê, thì cũng chỉ là những chuyện bình thường, riêng tư, mà trongđám đàn ông, ai cũng có thể mắc phải, không có gì đáng nói và cũng không nên nói.

Nhưng đối với nhân vật Hồ Chí Minh trong lịch sử VN cận đại thì lạt khác. Bởi vì chính Hồ và đám con em đệ tử của ông ta, cho đến nay, vẫn ngoạc mồm ra ca tụng là “Bác Hồ hy sinh cho công cuộc cứu nước đến quên cả hạnh phúc riêng tư của mình”, “Bác Hồ là ông thánh”, v.v… Thậm chí Hồ còn lấy hai bút hiệu là Trần Dân Tiên và T. Lan để viết bài tự ca tụng mình một cách trâng tráo và thô bỉ (đó là các cuốn sách ô nhục “Đời hoạt động của Bác Hồ” và “Vừa đi vừa ngước nhìn”).

Chính vì những lý do đó mà người ta đã đi tìm và dần dần đã “bật mí” ra biết bao nhiêu điều tầm thường, đôi khi rất bẩn thỉu về các cuộc tình ái riêng tư của Hồ, một con qủy dâm dục và lường gạt. Và điều quan trọng nhất là từ Hồ trở xuống đến lũ đàn em, con cháu đều là một lũ nói láo, nói láo đến độ trơ trẽn, vô liêm sỉ.

Ngoài những “mối tình lớn” có cưới hỏi, có con được công nhận một cách bán chính thức đã được trưng dẫn với các bằng chứng hiển nhiên, chính xác như 4 người tạm gọi là “vợ chính thức” :

1- Tăng Tuyết Minh (Quảng Châu, Trung Hoa), từ tháng 10/1926 đến tháng 5/1927, sau đó “quất ngựa truy phong”.

2- Nguyễn Thị Minh Khai (trong khoảng 1931-1933). Sau đó, Minh Khai đã bỏ Hồ đểlấy Lê Hồng Phong. Mấy năm sau, cả hai vợ chồng này lần lượt đêu bị Pháp bắt, rồi bị xử bắn hay chết trong tù. Phải chăng chính Hồ đã dàn dựng để trả mối…hận tình ?

3- Nông Thị Ngát (người thiểu số, tại hang Pac Bó, Cao Bằng), trong khoảng 1940-1942, mẹ Nông Đức Mạnh.

4- Nông Thị Xuân (người thiểu số, tại Hà Nội), từ 1956-1957, mẹ Nguyễn Tất Trung, bị Hồ cho đàn em thủ tiêu vì cô này đòi phải “công khai” mối tình này.
Ngoài ra còn cả chục mối tình nhỏ hơn, nhưng lại thuộc loại lem nhem, lén lút,đôi khi lại là màn cướp vợ của bạn bè, đồng chí, họ hàng với những thủ đoạn vô cùng bỉ ổi và đê tiện. Những vụ này rất ít người biết vì những người trong cuộcđã bị thủ tiêu để bịt miệng. Tuy vậy vẫn còn người biết và lần hồi đã được kểlại, hoặc tìm thấy những tài liệu trong kho lưu trữ của tình báo, mật vụ Nga sau khi chế độ CS ở đây cáo chung. Ta có thể kể :

1- Marie Bière : Theo tác gỉa Thành Tín (tức Bùi Tín) trong tác phẩm “Vềba ông thánh”, xuất bản tháng 5/1995, trang 149 : “Theo tài liệu Pháp, khi trẻ tuổi, làm thợ ảnh (tại Paris), ông Hồ có quan hệ với một cô đầm tên Marie Bière nào đó…”.

2- Lý Huệ Khanh : theo một tài liệu, năm 1927 (thời gian Hồ vừa cưới Tăng Tuyết Minh được vài tháng), Hồ đã dụ dỗ em gái của Lý Huệ Quần (Tàu, vợ Lâm Đức Thụ,đồng chí thân thiết nhất của Hồ, và cũng là người đã làm mai Tuyết Minh cho Hồ). Có thể cộng thêm với vụ hợp tác cùng Hồ bán cụ Phan Bội Châu cho Pháp, mà bản án tử hình đã treo trên đầu Thụ, để diệt khẩu. Năm 1945, sau khi Hồ trởthành Chủ tịch nước VN Dân chủ Cộng hòa, Thụ về Hà Nội và đã được Hồ tiếp đón rất trọng thể, nhưng sau đó ít ngày thì Thụ… biến mất. Từ đó, không còn ai gặp hay nghe nói tới Thụ nữa.

3- Lý sâm (Tàu, vợ của Hồ Tùng Mậu) : trong « HoChiMinh », tác gỉa William Duiker có kể câu chuyện về một phụ nữ tên Lý Sâm, lúc đó là vợ Hồ Tùng Mậu, mà Mậu vưà là anh em họ, vừa là đồng chí cốt cán của Hồ lúc đó. Theo William Duiker, Lý Sâm và Hồ đã bị cảnh sát Anh bắt khi đang ngủ chung trong một phòng Hotel ởHongkong vào hồi 2 giờ sáng ngày 6/6/1931 (thời gian này Hồ cũng đang gian díu với người đồng chí trẻ Nguyễn Thị Minh Khai). Lúc này Hồ mang tên là Tống Văn Sơ, nhưng bị mật vụ Anh nhận diện ra Sơ chính là Lý Thụy, là Nguyễn Ái Quốc. Pháp xin dẫn độ Hồ về VN để xử, nhưng vì có sự chống đối mạnh của các nhóm cánh tả ở Anh nên nhà cầm quyền Hongkong phải đưa Hồ ra tòa. Như vậy Hồ bị bắt vì dụdỗ cô em dâu họ vào Hotel để hành lạc chứ không phải vì lý do « chống thực dân Anh » nhu lịch sử đảng CS sau này thêu dệt ra. Riêng Hồ Tùng Mậu, sau khi về VN hoạt động đã bị Pháp bắt và chết trong tù (Hồ Tùng Mậu là họ Hồ ở Quỳnh Lưu, Nghệ An, và là cha của Hồ Đức Việt, đương kim Ủy viên Bộ Chính Trị khóa 10 củađảng CSVN hiện nay).

4- Vera Vasilieva (Nga) : cũng theo Bùi Tín nói về tài liệu tham khảo cuả bà Sophia Judge, một sử gia Mỹ rành tiếng Việt đã bỏ ra nhiều năm nghiên cứu, sưu tầm tài liệu về Hồ, nhất là 2 năm Hồ ở Moscou… Theo bà Sophia Judge, khi họpđại hội ở Nga, ngoài Nguyễn Thị Minh Khai, Hồ còn có người tình Nga tên Vera Vasilieva. Vera đã có con gái riêng và sau này, cô kể cho bà Sophia Judge nghe (trong “Về ba ông thánh”, trang 151) : “Vào dịp Đại hội 4 của Quốc tế CS, cô ta mới 10 tuổi, nhưng còn nhớ ông Hồ thường ghé chơi nhà mẹ cô ta và một số lần ngủ lại trên ghế dài vào năm 1934…”

Nơi trang 153 sách cùng tên, Bùi Tín còn dẫn bài viết của bà Sophia Judge : “Anh thanh niên Quốc ăn mặc rất chải chuốt, luôn mang cà vạt màu rất diện, xức cả nước hoa cực thơm. Anh còn để lại khi về nước môt valy quần áo anh sắm cho vợ toàn là loại hạng sang, cô bé Nga này lấy ra dùng bao nhiêu năm mới hết”.

Trong hồi ký « Con rồng VN », Cựu hoàng Bảo Đại ghi : « HCM có một người vợ Nga và có chung một người con gái, nhưng ông ta không bao giờ nhắc đến » (trang 205). Sở dĩ Cựu hoàng biết chuyện này là khi làm Cố vấn cho chính phủ Liên Hiệp, trong những dịp đi « công tác » với Võ Nguyên Giáp vào năm 1945 và Giápđã kể lại.

5- Đỗ Thị Lạc (đảng viên, theo Hồ về hang Pac Bó năm 1940). Như vậy trong thời gian này, ít nhất, Hồ đã có 2 phụ nữ trẻ bên mình để giải quyết sinh lý là ĐỗThị Lạc và Nông Thị Ngát, tức Nông Thị Trưng (mẹ Nông Đức Mạnh).

Trong hồi ký “Một cơn gió bụi”, học gỉa Trần Trọng Kim viết rằng ông Hồ có quan hệ tình cảm với một người tên Đỗ Thị Lạc và có con gái với bà này. Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện cũng cho biết như trên nhưng kết luận, “Nhưng sauđó thì cả hai mẹ con bà này đều mất tông tích”.

Trong sách “Năng động HCM”, tác giả Thép Mới của CS cũng ghi (trang 143) : “Bác giới thiệu với bản làng người nữ cán bộ hôm qua cùng về với Bác : – Đây đồng chí Lạc thay cháu Nông Thị Trưng về đây ở với đồng bào !”

6- Những câu chuyện chưa thể kiểm chứng : Gần đây, trên hệ thống mạng, có luân lưu một vài tài liệu mà ta chưa thể kiểm chứng một cách chắc chắn, dù chính chúng tôi đã được tiếp chuyện nhiều lần với một Tata đã lớn tuổi (trên 70), khi nghe kể về bài viết này thì Tata này chỉ nói : “Chuyện ấy đúng đấy ! Ngày xưa Tata cũng thế !”

Trước đây mấy năm, vị Tata này có lần đã kể với chúng tôi và một vài người nữa là hồi 1947-1950, khi Tata này khoảng 14, 15 tuổi đã được “tuyển” vào toán thiếu nhi luôn “quấn quýt” bên “Bác”. Toán này có hai nhiệm vụ : ban ngày, mỗi khi “Bác” muốn đi ngang hay vào một làng nào thì các cháu phải vào trước nghe ngóng tình hình ; còn nhiệm vụ buổi tối thì vịTata này chỉ vừa cười vừa nói : “Còn phải hỏi”.

Bài viết ngắn này mang cái tựa rất “xã hội chủ nghĩa” : “Lần gặp Bác Hồ tôi bị mất trinh” với mấy tấm ảnh rất đặc biệt, ký tên Huỳnh ThịThanh Xuân. Nội dung kể lại câu chuyện năm 1964, một nhóm thiếu nhi thuộc những “gia đình cách mạng” ở miền Nam được “tuyển” ra Bắc “tham quan” và gặp Bác Hồ. Huỳnh Thị Thanh Xuân, 15 tuổi, là giao liên cho biệt động thành Đà Nẵng và huyện uỷ Điện Bàn, Đại Lộc. Sau khi gặp Bác, các cháu gái lần lượt đều được Bác ưu ái tiếp riêng từng đứa trong “căn nhà sàn” và đều bị Bác… phá trinh “gây giống” ngay trong đêm.

Chuyện có vẻ như bịa, như đùa, nhưng nếu quý vị có đọc qua bài viết vào tháng 10/2006 của tác giả Hoàng Dũng, cán bộ VP trung ương (thời Nguyễn Văn Linh làm Tổng Bí thư) thì sẽ thấy dưới chế đô CS, nhất là CSVN, chuyện gì cũng có thểxảy ra.

Theo Hoàng Dũng (do lời kể lạI của Nguyễn Văn Linh), “Bác Hồ” rất “ưa thích” gái Nam Bộ. Do vậy, Bộ Chính trị thời ấy do Lê Duẩn làm Tổng Bí thư, đã yêu cầu Xứ bộ miền Nam tuyển một số cháu gái trẻ đẹp để đưa ra Bắc “phục vụ” Bác. Sau khi “tuyển” xong, chính Võ Văn Kiệt là người sẽ hộ tống “các cháu” ra Bắc… Nhưng vì chiến tranh trở nên ác liệt, đường đi bị nghẽn nên chưa thể đưa ra ngay được. Và trong lúc chờ đợi, chính Kiệt đã “qua mặt Bác” làm cho một “cháu” đẹp nhất trong bọn có họ Phan mang bầu.

Do đó, cô cháu gái họ Phan này phải ở lại và sau sinh một tai, lấy họ mẹ, tức Phan Thanh Nam, một “đại gia” hiện đang “hét ra lửa, mửa rađôla” từ nhiều năm nay ở VN.

Mà chuyện Phan Thanh Nam là con rơi của Võ Văn Kiệt, do Kiệt đã sám “ăn hớt” phần của Bác Hồ thì đám cán bộ trong “B” ai mà không biết. Cũng như chuyện Nguyễn Tấn Dũng là con rơi của Nguyễn Chí Thanh hay Trần Nam là con rơi của Trần Văn Trà, v.v…, v.v…

Nguyễn Y Vân (ngày 14/10/2010).

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.04.2014 23:02:19 bởi Phù vân>
TẮT ĐÈN KHÊU NGỌN XUÂN PHONG
THÁNG TƯ KHỞI CUỘC LONG ĐONG HỒNG TRẦN
 
 
 
 


 

NGÀY XƯA...
( tặng các cháu gái "Bác" Hồ )

Ngày xưa con gái vót chông
Ngày nay con gái chổng mông kéo bừa
( ca dao dân gian )
Quê em thương mấy cho vừa
Bốn nghìn năm lẻ tối trưa sáng chiều

Tiền nhân đổ máu đã nhiều
Giữ gìn cương thổ mỹ miều phì nhiêu
Bây giờ hoang mạc tiêu điều
Ba mươi chín độ xuân thiều tan hoang

Em xưa là đứa cháu ngoan
Vót chông giết Mỹ chống càn giặc Tây
Cũng nhờ ơn Bác một tay
Cũng nhờ ơn Đảng mà nay thế này!

Thiên đường xã nghĩa bày chưng
Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời
Bấy lâu làm chuyện trời ơi
Bây giờ trí tuệ đã cơi, đã làu

Ngụy  nhào, Mỹ cút :  thờ Tàu
Cho trâu nghĩ khỏe em bừa thay trâu
Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Chúng em nhất trí làm Trâu thay Người

Phù Vân . Tháng Tư Đen 2014
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.04.2014 23:11:31 bởi dzuylynh>
 


https://app.box.com/s/gdb467whkgmwwmf5jmur
NGÓN TAY PHẬT TỔ
  Truyện ngắn Phạm lưu Vũ | dzuylynh diễn đọc
  ( tặng LọLem.ChiềuBuồn.thiênthanh )
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.04.2014 14:48:03 bởi Phù vân>
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN
 
NGÀY VINH DANH CỜ VÀNG QUỐC GIA

TƯỞNG NHỚ NGÀY QUỐC NẠN THÁNG TƯ ĐEN

 
Lại một tháng tư đen trở về với dân tộc Việt Nam. Tháng mà cách đây 39 năm đồng bào miền nam Việt Nam không ngày nào quên đi được, Tháng mà đảng cộng sản Việt Nam vô thần do ông tham tàn Hồ Chí Minh đã đem về để gây nên triệu tang tóc cho dân tộc Việt Nam. Không riêng gì Miền Nam Việt Nam mà cho cả đất nước và dân tộc, ngày nay đã hiện rõ nguyên hình là đảng của những tên Mafia đỏ “hèn với giặc vá ác với dân” đang bán nước cho tàu cộng.  
 
Vì một chế độc độc tài đảng trị, hà khắc với dân tộc cướp nhà, cướp đất, cướp hết cả tự do, nhân quyền, tù đày, tra tấn v. v… mà những người quốc gia chân chính yêu chuộng sự tự do dân chủ và hòa bình ,không thể sống nổi. Từ khi có đảng cộng sản cai trị tàn bạo, bao triệu người đã phải rời bỏ quê cha đất tổ, đánh đổi cả mạng sống mình để lấy hai chữ “tự do”. Nhưng dù có sống lưu vong khắp năm Châu chúng tôi vẫn mang theo lá cớ vàng ba sọc đỏ linh thiêng biểu tượng cho tự do của dân tộc, của hồn thiêng sông núi.
 
Lá cờ vàng của hồn thiêng Việt Tộc
Màu cao sang nền gốc Nhị Trưng Vương
Hồn trân trọng yêu tổ quốc quê hương
Tim vinh danh rước trên đường thế giới.
 

 
Vâng! chúng tôi là những người yêu tổ quốc, quê hương. Mỗi năm tháng tư đen trở về lại rước lá quốc kỳ biểu tượng cho “tự do” đi bộ xuyên quốc gia trên châu Âu này để vinh danh. Điểm đến cũa ngày lễ vinh danh hôm nay ngày 05.04.2014 tại thành phố Mönchengladbach.
 

 
Những anh chị em vinh danh cờ vàng, đã dương cao ngọn cờ vàng để bộ hành vào lúc 6giờ sáng, từ thành phố Venlo Hòa Lan tới thành phố Mönchengladbach Đức Quốc là hơn (32Km). Cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản hôm nay đã quy tụ rất đông đảo đồng bào từ nhiều nơi về đây để đón rước lá quốc kỳ linh thiêng của dân tộc.
 

 
Đồng bào nơi đây đã ra tận xa để nghênh đón lá quốc kỳ và những anh chị em “bộ hành kỳ” từ Hòa Lan, Bỉ, Đức và Pháp. Ngọn đuốc cháy sáng đi đầu dẫn, tiếp theo bốn nam thanh nữ tú trân trọng rước lá quốc kỳ qua phố, theo sau là 4 lá cờ tự do bay phất phới trên phần đất tự do dân chủ này. Về đến địa điểm hai bên đường có hai hàng cờ vàng đang tung bay và đồng bào đón mừng rước vào hội trường St. Johanes.
 
Hiện diện trong ngày lễ hôm nay tôi thấy có những vị đại điện các đoàn thể và báo chí như sau:
Lm Trần Đức Minh đền từ Hòa Lan.
Ông bà Ms. Huỳnh Văn Công đến từ Pháp Quốc
Cư sĩ Nguyễn Kim Sơn ở Đức
Bs, Trần Văn Tích
CT, Ông Trịnh đỗ tôn Vinh PCT
Liên hội NVTN. tại Đức.
Ts, Nguyễn Ngọc Hùng cộng tác viên Liên Hội.
Ông Trần văn Các đaị diện Hội NVTNCS Bremen.
Ông Lê Trung Ưng đại diên Hội NVTNCS Oldenwald
Bà phương thị Phi Nga, bà phạm thị Bích Thủy đại diện hội phụ nữ việt nam tự do tại đức.
Ông Đinh Kim Tân, Ông Bùi văn Toàn cựu CTLĐCGVN. tại Đức
Ông Nguyễn xuân Lộc Cựu PCT: Liên đoàn, đương kim phó chũ tịch CĐ. Pa & Es
Ông Hồ Đông đại diện CĐCGMG.
Ông võ sư, Võ Tân Tiến đại diện Vovinam Bỉ Quốc.
Chị Trần thị kim Sương đến từ Đan Mạch, một chứng nhân sống trong trại tù cổng trời miền Bắc VN.
Ông ngọc Long đặc phái viên RADIO VNHH Châu Âu.
Ca sĩ Hạt Sương Khuya đến từ Pháp Quốc,
Ban nhạc Minh trí và văn Sơn đến Frankfurt – Odenwald
Qúy đồng hương xa gần đến tham dự MG. Krefeld, Düsseldoft, Bonn, Oberausen Frankfurt, Köln,Aachen, Kempen, Viersen.v.v…)
 

 
Tiếp đến là nghi thức chào quốc kỳ và hát quốc ca VNCH. và phần tưởng niệm những anh hùng đã hy sinh xương máu cho quê hương, những anh linh đã bỏ mình dưới chế độ độc tài cộng sản nơi rừng sâu nước độc hay lòng đại dương biển cả v.v…
 

 
Ba vị đại diện tôn giáo tiến lên thắp hương trước linh đài tổ quốc cầu cho đất Việt sớm được tự do gồm Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Minh, Mục Sư Hùynh Văn Công và cư sĩ phật giáo Nguyễn Kim Sơn. Tiếp đến là từng đoàn người dâng ngọn nến hương lòng lên trước bàn thờ tổ quốc đặt xuống chung quanh hình bản đồ Việt Nam với ý niệm mỗi người một ngọn nến sẽ thắp sáng cả đất nước vào một ngày rất gần. (Bản nhạc Đêm nguyện cầu của Lê minh Bằng được ca sĩ Thy Kim trình bày trong phần thắp nến cầu nguyện làm tăng thêm phần linh thiêng.)
 

 
Tiếp theo ông chủ tịch cộng đồng người Việt TNcs. Nguyễn Văn Rị trưởng ban tổ chức chào mừng các nhân sĩ từ khắp nơi về đây.
 
Kính thưa:
Chư vị Chức sắc Tôn giáo,
Quý vị Đại diện các Đảng phái Chính trị
Quý vị Đại diện các Đoàn thể, Hiệp hội,
các Tổ chức Dân sự Quý vị Đại diện các cơ quan Truyền thông, Báo chí,
Quý vị Nhân sĩ, Mạnh Thường Quân, và toàn thể Quý đồng hương.
Chúng tôi rất vinh dự được phép nhân danh ban tổ chức, Ban chấp hành Hội Người Việt Tị Nạn tỉnh Mönchengladbach để ngỏ lời chào mừng trân trọng đến toàn thể Quý vị Quan khách đang có mặt trong Buổi lễ tiếp rước và “Vinh danh Lá Cờ Vàng” do các Vận động viên khởi xướng và đồng thời tưởng niệm Ngày Quốc hận 30 tháng 4 tại hội trường ở tỉnh nhà.
 
Kính thưa Quý vị,
Lá cờ vàng ba sọc đỏ là linh hồn cuả Tổ quốc Viêt nam tự do, là biểu hiệu của dân chủ, nhân quyền và là linh hồn của biết bao chiến sĩ anh hùng dân tộc đã lấy máu xương của mình để chiến đấu gìn giữ giang sơn, chống lại sự bành trướng của chủ thuyết Cộng sản vô thần vốn rắp tâm nhuộm đỏ các nước trên thế giới. Cộng sản Việt nam, sau khi thôn tính được miền Nam tự do, chúng đã lộ nguyên hình qua chính sách cai trị độc tài, đảng trị, “hèn với giặc, ác với dân”, bần cùng hoá nhân dân. Thay vì đem lại cơm no áo ấm cho đồng bào như chính sách “hữu sản hoá”, hoặc “Người Cày có Ruộng”, trái lại họ tước đoạt tài sản người dân qua chính sách đánh tư sản, vơ vét vàng bạc, đổi tiền, quy hoạch đất đai trong kế sách bịp bợm “đất đai là sở hữu toàn dân” để cướp sạch, tước đoạt quyền sống của toàn dân v.v. Đó là hai mặt trắng đen của chính nghĩa và tà quyền phi nhân toàn trị.
 

 
Chúng ta, hôm nay tiếp rước nhóm Vinh danh Lá cờ vàng, một lần nữa xác định lập trường yêu tổ quốc tự do, chống độc tài, ghi nhận công lao xương máu của các chiến sĩ tự do, nhằm nói lên chính nghĩa sáng ngời về nhân quyền, quyền sống của đồng bào trước tiền đồ của Việt tộc, cảnh tỉnh trước họa xâm lăng, thôn tính của bè lũ bành trướng Bắc kinh mà trận hải chiến Hoàng sa của hải quân Việt nam cộng hoà năm 1974 là một bằng chứng lịch sử điển hình nhất.
 
Nhân dịp tưởng niệm ngày Quốc hận 30 tháng 4 năm nay, chúng ta quyết tâm ủng hộ công cuộc tranh đấu vì hạnh phúc của 90 triệu đồng bào, qua buổi lễ ngày “VINH DANH CỜ VÀNG” hôm nay.
 
Kính thưa Qúy vị:
Đây là việc làm đầy ý nghĩa của những người yêu chuộng tự do, dân chủ thật sự. Chúng tôi tin tưởng phong trào nầy sẽ gây được tiếng vang lớn trong Cộng đồng Hại ngoại và trong nước sau cuộc hành trình tại Âu châu, từ Hoà Lan xuyên qua Đức, Bỉ về Pháp, và chắc chắc tại các trạm dừng chân, Nhóm Vinh danh Cờ Vàng sẽ được các Cộng đồng sở tại chào đón một cách nồng nhiệt như Quý vị có dịp chứng kiến trong buổi lễ ngày hôm nay. Một lần nữa, trong tinh thần „Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách“, chúng tôi vô cùng biết ơn, cảm kích với tấm lòng dấn thân, ủng hộ sinh hoạt Cộng đồng của Quý vị. Xin trân trọng kính chào qúy chức sắc và qúy vị trong tâm tình tri ân và đoàn kết.
 

 
Bs.Trần Văn Tích chủ tịch liên hội người Việt tị nạn cộng sản tại cộng hòa liên bang Đức thuyết trình ngắn gọn về một vài lá quốc kỳ của Mỹ và Nga là những nước có liện quan trực tiếp tới Việt Nam trong 2 chủ nghĩa đế quốc. Mỹ thì không cần phải bàn nhiều lắm. Nga thì chúng ta thấy lá cờ hiện tại của nước Nga mang màu “trắng xanh đỏ” đây là lá cờ từ khi nước Nga chưa có cộng sản. Khi cộng sản nhuộm đỏ được nước Nga thì đã dùng cờ máu. Người dân Nga lưu vong như chúng ta bây giờ vẫn tôn vinh lá quốc kỳ linh thiêng biểu tượng cho “tự do” đó và sau hơn bảy mươi năm tranh đấu và đảng cộng sản sắt máu Nga đã sụp đổ và lá cờ tự do xưa lại tung bay trên cả đất nước rộng lớn Nga bây giờ. Còn lá cờ vàng ba sọc đỏ linh thiêng của chúng ta chắc chắn rằng một ngày không xa nữa cũng sẽ quay trở lại như cờ Nga hiện nay để tung bay trên đất nước thân yêu Việt Nam của chúng ta. Chung tôi rất trân trọng những việc làm của cộng đồng và đặc biết của những anh chị em vinh danh cờ vàng để kỳ hành đi xuyên 4 nước Hòa Lan, Đức, Bỉ, và Pháp trong trong tháng tư đen này. Chắc chắn rằng mỗi ngày lại có thêm những đóng góp tiếp sức thêm của những nước kế tiếp nữa.
 

 
Tiếp theo là một số phát biểu của những đại diện các đoàn thể. Trong đây tôi có chú trọng đặc biệt của chị Trần thị kim Sương đến từ Đan Mạch, một chứng nhân sống trong trại tù cổng trời miền Bắc VN.
 

 
Tóm lược sơ lại là chị bị cộng sản bắt đi tù sau năm 1975 lúc trước chị đang làm việc cho hoa kỳ và bị nghi cho là CIA. nên cộng sản bắt chị đi đày ngoài bắc nơi trại cổng trời nổi tiếng nhất trong các trại khổ sai của csvn. Cái ác ôn của đám cai tù ở đây là ngoài những lao động khổ sai ra các nữ tù thường là phải phục vu nhu cầu sinh lý cho chúng nếu ai muốn có ăn và đỡ bị đày đọa hơn. chị vì không chấp nhận những thứ đó nên bị đầy đọa vô cùng thê lương. Tổng cộng chị đã tám lần vượt ngục và vượt biên nhưng bất thành. Bây giờ chị đã thoát ra được khỏi nhà tù lớn và đang định cư ở Đan Mạch vì sợ mất nhiều thời gian của ngày hôm nay nên chị chỉ chia sẻ sơ sơ vậy thôi, nếu có một dịp nào thời gian cho phép thì chị sẽ kể rõ hơn và nhiều hơn.
 

 
Tôi cũng rất cảm động khi nghe chia sẽ của một trong 6 anh trong đoàn “bộ hành kỳ” vinh danh cờ vàng tự do hôm nay. Anh nhớ lại những người lính TQLC. bị bỏ rơi lại ở Đà Nẵng trước ngày 30 tháng tư đen 1975. mà anh vẫn còn thổn thức cho đến hôm nay. Anh đem theo lá cờ tổ quốc mãi và bước đi cho đến một ngày sẽ mang lá cờ này trở lại trên quê hương đất Việt thân yêu của chúng ta. Và anh chắc chắn rằng lá cờ vàng ba sọc đỏ linh thiêng tượng trưng cho 3 miền Bắc Trung Nam sẽ tung bay phất phới trên quê hương thân yêu ngàn đời bất diệt.
 

 
Một chương trình vặn nghệ vô cùng hấp dẫn cho ngày Vinh Danh cờ vàng và tưởng niệm 30.04.1975:
1. Tất cả các ca sĩ Nam Nữ : Hợp ca Cờ bay trên cổ thành Quảng trị.
2 . Đơn ca : Hạt sương khuya Pháp Quốc. Em nhớ mầu cờ Nguyệt Ánh
3. Đơn Ca : Lê Quang Frankfurt Một lần biên viễn xót xa Việt Dũng
4. Đơn ca : Thanh Xuân —– Ai trở về xứ Việt Việt Dũng
5. Đơn ca : Thụy Vy MG Khi xa Sải gòn Lê Uyên Phương
6. Đơn ca : Minh Nguyẽt Frankfurt Mời em về Việt Dũng
7. Đơn ca : Lưu phát Tấn Hòa lan Hùng ca trai thế hệ Quốc Anh
8. Đơn ca : Thy Kim MG Em đi rồi Lam phương
9.Đơn ca : Bích Phượng Frankfurt Anh Không chết đâu anh Trần thiện Thanh
10. Đơn ca. Hồng Tâm Odenwald chuyến tầu hoàng hôn Minh kỳ-H.Linh
11. Đơn ca. Bích Thủy Frankfurt Ngâm thơ, Gởi người tù xứ Việt
12. Bốn ca sĩ: Minh Nguyệt, Thu Thủy, Lê Quang, Bích Phượng. Frankfurt Triệu con Tim
13. Đơn ca. Hồng thủy Odenwald Cô lái đò bến hạ Hoàng thi Thơ
14. Đơn ca. Thu Thủy Frankfurt Chuyện hoa sim Lê minh Bằng
15. Đơn ca. Tuyết Lê Hòa lan Nước mắt cho Sài gòn Nam Lộc
16. Đơn ca Ngọc Yến Frankfurt Những đóm mắt hỏa châu Châu Kỳ
17. Đơn ca. Vĩnh khoa Frakfurt Việt nam tôi đâu Việt Khang
18. Đơn ca Ngọc Ánh MG Dấu tình sầu Ngô thụy Miên
 
Phần 2 của chương trình 19 gìờ 00
1 Tất ca các ca sĩ Nam Nữ : Hợp ca Một ngày Việt Nam
2. Đơn ca, Hồng Tâm Odenwald Ngoại ô buồn Anh Bằng
3. Đơn ca. Tuyết Lê Hòa lan Bài hát đấu tranh Nguyệt Ánh
4. Đơn ca. Hồng Thủy Odenwald hương về vùng hoả tuyến Lê minh Bằng
5. Đơn ca. Ngọc Yến Frankfurt Nắng đẹp miền nam Lam Sơn
6. Đơn ca. Thanh Xuân Frankfurt Biết bao giờ trở lại Ngô thụy Miên
7. Bốn ca sĩ: Minh Nguyệt, Thu Thủy, Lê Quang, Bích Phượng. Frankfurt, Bên em đang có ta
8. Đơn ca. Bích Phượng Frankfurt Bức tâm thư Lam Phương
9. Đơn ca. Ngọc Ánh MG Bản tình cuối Ngô thụy Miên
10. Đơn ca. Hồng Tâm Odenwald Đa tạ Anh việt Thu
11. Đơn ca. Hạt sương Khuya Pháp Thiên thần trong bóng tối Trúc Hồ
12. Song ca. Thy Kim-Hạt sương Khuya (Pháp-Đức) Nguyễn thị Sài gòn Việt Dũng
13. Đơn ca Lưu phát Tấn Hòa lan Lời Kinh đêm Việt Dũng
14. Hợp ca tất ca các ca sĩ Nam Nữ Phải lên Tiếng Trần anh Bằng
15.Hợp ca tất ca các ca sĩ Nam Nữ Thề không phản bội quê hương ( Hùng ca việt sử )
 

 
Chương trình kéo dài từ 13giờ 30 cho tới 21giờ vẫn chưa muốn chấm dứt. Một chương trình văn nghệ thất phong phú với những dọng ca phải nói lên một lời là rất hay và một ngày lễ VINH DANH CỜ VÀNG rất ý nghĩa và đầy cảm động.
 
Thanh Sơn 06.04.2014
Ghi hình và tường thuật
 
——————– ***************—————
 
Phụ chú.
Đêm qua sau khi dự ngày lễ về đến nhà thì tôi nhận được tin và hình ảnh này của người bạn trên FB. nên đưa luôn vào đây vì cờ vàng quốc gia ngày hôm qua đã xuất hiện và tung bay trên một nóc nhà ở Nghệ An. Đây có thể nói rằng sau gần thế kỷ bây giờ mới có.
Lá cờ vàng 3 sọc đỏ còn gọi là lá cờ Tự do và Di sản, với ý nghĩa:
Nền vàng tượng trưng cho đất mẹ Việt Nam, ba sọc đỏ trên lá cờ tượng trưng cho Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ đoàn kết dưới một ngọn cờ, thể hiện lãnh thổ Việt Nam là lãnh thổ bất khả phân;
Cờ vàng với nền sọc đỏ, còn tượng trưng cho dòng máu đỏ da vàng, vốn dòng con Lạc cháu Hồng, là lá cờ tượng trưng cho cội nguồn của Việt tộc;
Ba sọc đỏ là quẻ Càn (trong kinh Dịch), tượng trưng cho trời; nền vàng tượng trưng cho đất; do đó lá cờ vàng 3 sọc đỏ là lá cờ Càn-Khôn, tượng trưng cho sự bất diệt.
Bởi lý do đó, mà đến hôm nay và cho đến mai sau, lá cờ vàng 3 sọc đỏ sẽ mãi mãi tung bay kiêu hãnh trên khắp năm châu.
Kết quả: Lá cờ TỰ DO tung bay lần đầu tiên tại xứ Nghệ, sau hơn 90 năm bị gián đoạn (từ thời Thành Thái 1890-1920). 15h ngày mồng 4 tháng Tư năm 2014.
 

 

 
Chắc chắn rằng một ngày không xa những lá cờ tự do sẽ bay phất phới khắp quê hương.
 
Thanh Sơn 06.04.2014
 
Xem thêm hình ảnh
https://plus.google.com/u/0/photos/114927148927567597565/albums/5998900536080593505?authkey=CID068Hgt7CnpAE
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
Thảm Sát tại Cai Lậy ngày 09 tháng ba 1974
 
[YouTube]]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.04.2014 23:18:26 bởi dzuylynh>
 
 
 
 
 
e  m    v  ề   p  h  ố    c  ũ
đônghương|dzuylynh
album Cánh Thiên Di
 
một ngày buồn tênh, em về trên phố
mênh mang mênh mang, lòng phố tiêu điều
một lời dấu yêu, mênh mông dịu vợi
một vùng gió Thu mưa rơi thật vội

một ngày đầu tiên, em chào mây rối
con tim đơn côi, tìm bóng hôm nào
mịt mờ cánh âu bay qua biển rộng
tìm về dấu chân anh cho môi muộn phiền
một lần ... xa ... rồi quên ...

một ngày hồn nhiên, em từ thơ ấu
mang theo mong manh lời hứa cau trầu
để rồi nắng qua Đông sang trở lại
nhìn mình hoá trang trên môi khờ dại
cho hạt lệ âm thầm rơi nhanh rơi nhanh

anh đi rồi, anh xa rồi!
lòng chiều bối rối, dáng phố quên vui
đàn chim sẻ cũ và mùa Đông nào xa xôi...
tim em hóa đá trên lề phố hôm nay
thành phố vừa lên đèn
bóng một loài hoa mong manh
run run trong gió hoàng hôn 
vỡ những nhịp đau
bờ môi luống cuống
nhìn bước chân ngõ xưa mỏi mòn
chợt quên mất tên nhau
để rồi chợt quên mất tên nhau ...
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.04.2014 09:49:49 bởi da vàng>
 
 
 
 
Lễ Khánh thành Bức tường Tưởng niệm Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hoà
 

 
Buổi lễ Khánh thành Bức tường Tưởng niệm Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hoà đã được khai mạc lúc 11 giờ sáng Thứ Bảy ngày 5 tháng Tư năm 2014 do Biệt Đoàn Văn Nghệ Lam Sơn tổ chức tại công viên History of San Jose Park. thành phố San Jose. Khoảng 300 quan khách tham dự buổi lễ trong không khí trang nghiêm và long trọng.
 

    [YouTube]]
 
Đăng nhập để trả lời
0