📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM

866 trả lời, 169.457 lượt xem — Trang 18 / 29
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.01.2014 21:08:57 bởi thương yêu>

nay hăm chín rồi, ơ sắp Tết
ai ở không mà ngồi làm thơ
nhớ quê Mẹ, nhớ Người da diết
trời lại phùn y như Huế xưa
*
ghé tiệm mua hoa, về thử tỉa
thủy tiên có vẻ dáng vô hồn
hay tại không là tay Mẹ nhỉ
trong những mùa Xuân tuổi ngọc con
 *
không chợ hoa, không Đào, Mai thắm
phố phường cây lá chỉ nhành đau
gió buồn không áo màu bay lượn
đàn bướm nhìn nhau, rưng lắc đầu
 *
chữ Tết là gì ? ai định nghĩa
giùm tôi, luôn cả chữ giao thừa
tha hương, viễn xứ từ thơ trẻ
tâm hồn y chắc ướt như mưa...
 *
mơ thèm lát bánh chưng, dưa giá
miếng thịt kho tàu, nạm mứt sen
miếng tré tuổi thơ từ Mang Cá
kỷ niệm xa vời...đã ngủ yên 
 
đông hương
 




 
quê hương em là Huế
quê tim em là anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2014 19:54:56 bởi dzuylynh>
                              
***

Trước thềm năm mới dzuylynh và bằng hữu Tạp Kỹ Quán Giai Điệu Phù Trầm
THÂN CHÚC BDH/VNTQ
QÚY THI HỮU, VĂN NGHỆ SỸ
QÚY KIM BẰNG ẨN DANH THƯỜNG XUYÊN ĐỌC VÀ CỔ ĐỘNG GDPT
MỘT GIÁP NGỌ VẠN SỰ NHƯ Ý
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
Sen Đất chúc cho giai điệu phù trầm sang năm Giáp Ngọ vẫn luôn rôm rả đầy nhạc và thơ. Mang vào đây nhành lan vàng anh thay cho món quà xuân.
📎 lanvang2014
Đăng nhập để trả lời
0
 TẾT NGUYÊN ĐÁN KHÁC VỚI TẾT " LẠ "
" lạ ": một tên gọi khác của CHỆT XẨM Trung Cộng
 
Tết Nguyên Đán ....có từ đâu? Đến đời nhà Đông Chu, Khổng Tử một lần nữa noi theo nhà Hạ, đổi lại ngày Tết vào tháng Dần. Qua đời nhà Tần người ta lại thay ngày Tết vào tháng Hợi tức tháng Mười. Cuối cùng, khi nhà Hán lên ngôi, bấy giờ người Trung Hoa lại noi theo gương Khổng Tử chọn ngày đầu tháng Dần, tức tháng Giêng để mừng Tết.
Tết Nguyên Đán là của người Việt Nam


Sắp đến Tết Ta là Viễn Xứ cảm thấy buồn buồn, tủi tủi vì nghe nhiều người nói là New Year of China!!! (người ngoại quốc không biết đã đành nhưng nhiều người Việt cũng nói như vậy....thật là buồn)
Thật ra Tết Nguyên Đán là Tiết lễ đầu tiên của năm, bị người Trung Quốc (chôm) của dân Việt ta....
 
Tết:do chữ Tiết (thời tiết) mà ra.
 
Nguyên:bắt đầu.
 
Đán:buổi sáng sớm.
 
Vậy Tết Nguyên Đán tức là Tết bắt đầu năm, mở đầu cho một năm mới.
 
Một câu hỏi đôi khi được đặt ra: Tại sao tiền nhân chúng ta không chọn tháng 3 để tổ chức Tết Nguyên Đán, như các dân tộc Miên, Thái hoặc Lào hoặc một tháng nào đó trong năm mà lại chọn đúng vào ngày đầu tháng Giêng âm lịch. Người Trung Hoa sau này cũng trọn cùng ngày này làm ngày Tết của họ. Vì sự trùng hợp ngẫu nhiên (hay chôm văn hóa của ta) này thêm vào sự liên hệ giữa hai dân tộc Hoa - Việt vốn đã có hàng nghìn năm trước khi Trung Hoa đô hộ nước ta, nên nhiều người VỘI CHO RẰNG dân tộc ta bắt chước người Trung Hoa về thời gian mừng Tết Nguyên Đán.
 
Thật ra, đây chỉ là sự ngộ nhận.
 
Dựa vào lịch sử Trung Hoa, trải qua nhiều triều đại, chúng ta được biết người Trung Hoa có tục lệ mừng Tết Nguyên Đán không phải vào đầu tháng Giêng âm lịch như hiện nay mà thật ra thời gian được chọn để tổ chức mừng Xuân được thay đi đổi lại rất nhiều lần. Chẳng hạn, vào đời Tam Vương nhà Hạ, người Trung Hoa chọn tháng Dần đầu năm để mừng Xuân. Đến đời nhà Thương người ta đổi lại tháng Sửu tức tháng Chạp. Qua đời nhà Chu, người ta lại chọn tháng Tý, tức tháng Một. Ba vị vua trên đây không phải vô cớ, tùy hứng mà chọn những tháng đó, mà là họ đã dựa vào ý nghĩa tốt xấu, căn cứ theo ngày giờ lúc mới tạo thiên lập địa. Họ tin tưởng giờ Tý là giờ thành, giờ Sửu đất nở và giờ Dần sinh ra người.
 
Đến đời nhà Đông Chu, Khổng Tử một lần nữa noi theo nhà Hạ, đổi lại ngày Tết vào tháng Dần. Qua đời nhà Tần người ta lại thay ngày Tết vào tháng Hợi tức tháng Mười. Cuối cùng, khi nhà Hán lên ngôi, bấy giờ người Trung Hoa lại noi theo gương Khổng Tử chọn ngày đầu tháng Dần, tức tháng Giêng để mừng Tết.
 
Mừng xuân vào dịp đầu năm âm lịch nói là của người Trung hoa là hoàn toàn không chấp nhận được.
 
Tiền nhân chúng ta khôn ngoan, lại xuất thân từ giới nông dân. Sở dĩ các ngài chọn ngày đầu năm âm lịch để tổ chức Tết Nguyên Đán, vì thời gian này nhằm vào đúng mùa xuân, một mùa đẹp nhất trong năm với thời tiết mát mẻ, dịu dàng, cây cối đâm chồi nẩy lộc, khoe thắm sắc hương và mang một màu sắc xinh tươi, mới mẻ rất thích hợp trong việc thăm viếng bà con, thân thuộc, bạn bè.
 
Đây cũng là khoảng thời gian mà mọi công việc đồng áng đã hoàn tất, lúa gặt xong và được đem chứa vào những lẫm lúa. Người nông dân chân lấm tay bùn, sau một năm vất vả với công việc đồng áng, giờ đây được thảnh thơi hoàn toàn có thể cùng nhau hội họp, liên hoan, ăn uống vui vẻ với nhau để tỏ lòng biết ơn đối với Trời Đất và tưởng nhớ đến tổ tiên, ông bà cha mẹ, những người thân yêu ruột thịt đã qua đời!
 
Tết Nguyên Đán trước đây ta gọi là Tết Nhàn là Tết cổ truyền có từ thời Hùng Vương, sử cũ vốn ta có 12 tháng nhưng cách tính khác ngày này, 1 năm bắt đầu từ tháng chạp tức tháng 12, vì khi ấy dân ta bắt đầu hoạch lúa, tới tháng giêng thì xong, ngày đầu tháng giêng người Âu Lạc có tục cúng lễ tạ ơn tổ tiên trời đất sau 1 mùa lúa nước, ngày Tết diễn ra từ ngày 1/1 cho tới hết 30/3 và kết thúc là lễ hội ngày mùa để bắt đầu 1 vụ cấy mới, ngày Tết này ta sẽ thấy đến đời Hán Vũ đế bên Trung Hoa mới có, còn ta thì ai xem tích Bánh Trưng Bánh Dày thì đều thấy cả, mà tích này là từ thời Hùng Vương thứ 6 tức là trước đời Tần Thủy Hoàng rất là lâu chừng khoảng hơn 1000 năm, vậy mà ngày nay nó lại mang tên New Year of China.
 
Viễn Xứ hy vọng chúng ta cùng nhau chia sẽ, để cho người Ngoại Quốc cũng như con cháu chúng ta hiểu biết nhiều hơn về Lịch Sử và Văn Hóa dân tộc Việt.
 
P.S. vẫn còn nhiều thứ mà người Trung Hoa đã chôm văn hóa của người Việt ta rồi nhận là của họ alt
 


Viễn Xứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2014 12:07:35 bởi dzuylynh>



(xin bấm lên ảnh để nghe bài hát)

XUÂN KHAI NGUYÊN 
thơ TócNâu | phổ nhạc & trình bày Dzuylynh
album Giai Điệu Phù Trầm

Em lại tìm về bên Đất nhớ 
Phải là hoa cỏ đón Xuân sang 
Áo lụa mong manh màu tươi thắm 
Rộn rả hương yêu tận non ngàn. 

Mơ cánh hoa vàng..., vàng như nắng 
Thắp sáng ngày Xuân giữa miên Đông 
Lời thơ em viết trong chiều lặng 
Đượm chút niềm mơ ánh Xuân hồng! 

Chỉ thấy hương Xuân mỏng như tơ 
Nhẹ như hơi thở. Đẹp như thơ. 
Tuyệt vời ẩn hiện trong tiềm thức 
Vì trắng xoá nơi này, trắng bơ vơ... 

Ngày tháng trôi đi, hoài mong đợi 
Hồn Xuân xưa cũ, lối đi chung 
Bên nhau tay ấm, không lời nói 
Chỉ dấu yêu thôi... đến tận cùng. 

Anh ạ! Mùa Xuân cuối tháng giêng 
Đất lạ, tìm đâu Xuân rất duyên? 
Thì thôi tha thiết trong niềm nhớ 
Để mãi còn chung Xuân khai nguyên... 

Jan 29.2014
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
NHÂN XUÂN VỀ TẾT ĐẾN
CHÚC TẤ CẢ THÀNH VIÊN CLB TRI ÂM - GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM
MỘT MÙA XUÂN VUI TƯƠI - MỘT NĂM MỚI HẠNH PHÚC
 
nGHINH nGUYÊN
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
 
 Nhân dịp Xuân về, Cà Na xin tặng ông Tư và các anh chị, các bạn của GDPT chùm ảnh hoa Đào chụp trong xóm của Cà Na.
 Mến chúc mọi người một năm an bình , hạnh phúc và có thật nhiều sáng tác hay đẹp
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ngừời đợi Xuân về giữa giấc mơ...
 
CàNa tn nguyen
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2014 16:04:59 bởi Tóc nâu>
 
 
                                      
 
Thêm một mùa Xuân trên đất khách
Lác đác Đào hoa gọi Xuân sang
Bút nghiên xin viết vài dòng chữ
Cảm tạ Hương xuân ở tấm lòng.
 
Tóc nâu
 
 
📎 031a
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2014 23:13:40 bởi dzuylynh>
TRI KỶ TRI ÂM GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM
THƠ NHẠC GIAO DUYÊN TÌNH THÂM NGHĨA RỘNG

@ Autralia
" còn vài giờ là tụi này đón giao thừa .. :) .. HV&BV xin chúc anh Lynh năm Ngọ đầy may mắn trên mọi lãnh vực và thật nhiều sức khỏe .. nụ cười luôn nở trên môi .. :) .. "

HV&BV


TẶNG NHAU MỘT ĐÓA THANH XUÂN

ở nơi này trời sắp trở sang Xuân
dăm hạt mưa sa tiễn Đông nuối tiếc
ba mươi chín mùa xa quê biền biệt
cố hương ơi thương nhớ liệm trong lòng

áng mâyvàng trang trắng cõi hư không
kim cang bụi giũ đục trong vọng động
thung lũng chờ xuân đông phong tiễn ngọn
dăm đóa týmlan cánh mỏng bung chồi

Nam Bán Cầu em mong cơn lửa Hạ
diênvỹ đây còn đợi nắng đơm Xuân 
đônghương đất Pháp trào dâng thi sắc
lọn tócnâu vương ủ mắt môi người

Sài Gòn huyềnbăng, nghinhnguyên đón Tết
mứt senđất chờ thết khách tha hương
cátly thiênthanh trời Âu hướng vọng
càna gửi nụ tuyết tự rừng phong

chúc Tết kim bằng năm mới thong dong
hạnh phúc bình an lộc đong không xuể
tuổi hạc tuổi trăng chồng cao thiên tuế
thịnh vượng an khương gia đạo đề huề

thunglũnghoavàng sáng ba mươi Tết . dzuylynh
 
 
@ California
Xin mời nghe qua giọng đọc của anh DzuyLinh
https://app.box.com/shared/hrppezljzy
Cám ơn anh DzuyLinh đã chọn bài Trước Những Ngày Tết . Một món quà gửi tới cho Mầu Hoa Khế, mà mỗi lần Xuân về vẫn nghe với nỗi cảm xúc như mới vừa hôm qua .Xin gửi lời chúc anh DzuyLinh một mùa xuân an lạc .
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0

 
Chúc 365 ngày hạnh phúc
52 tuần như ý
12 tháng an vui
8.760 giờ thoải mái
52.600 phút may mắn
1 Năm mới an khang thịnh vượng
 


phát tài phát lộc.




Đăng nhập để trả lời
0
NHỮNG VẦN THƠ ĐÓN XUÂN
 




Thoáng đấy mà chàng đã xa quê hương hơn ba mươi cái Tết. Chưa một lần trở lại quê hương, mặc dù người thân trong gia đình giục giã chàng về. Cha mẹ chàng đã khuất núi từ lâu, mấy anh cũng đã mất, chỉ còn hai chị nay tuổi đã cao. “Em ạ, có dịp em về chơi để các chị gặp em lần chót vì tuổi già, chẳng biết lúc nào…” “Vâng, em cũng nhớ quê hương và nhớ các chị lắm. Em muốn được nhìn lại ngôi nhà mẹ sinh em ở đó, ngôi nhà ông bà nội và thầy mẹ dựng lên. Em muốn đi trên con đường làng tới khu đình, tới ngôi trường tiểu học em học khi xưa (ông thầy giáo dạy em chắc nay chẳng còn); em cũng muốn thăm ruộng đồng và con sông chảy qua làng, cầm nén nhang ra thắp trước mộ thầy mẹ và ông bà nội, thăm ngôi giáo đường nhỏ đã dầm dãi với nắng mưa cả thế kỷ; thăm ngôi chợ phiên khi xưa mẹ vẫn bán hàng xén và mỗi buổi chiều em đứng cổng ngõ chờ mẹ đi chợ về với món quà như bánh đa kê, bánh nếp, bánh giò, bánh rán…trao cho em với nụ cười thật tươi trên môi. Em cũng muốn nhìn lại những bức trướng liễn treo trong nhà mình mà chữ viết trên đó là đại tự của thầy. Em muốn coi lại hết mọi thứ em đã nhìn ngày xưa sau hơn nửa thế kỷ em xa quê, nghĩa là từ cuộc di cư 1954… “Vậy thì về đi chứ em!”
 
Chàng thương hai chị, gửi quà bánh nhưng nói đến về chàng lại ngại. Giả sử còn cha mẹ…Vả lại, chàng cũng đã đi vào tuổi già, còn trẻ trung gì đâu!
 
Ngày Tết nơi đất khách phải nói là tẻ nhạt và buồn! Chàng nhớ cha mẹ, nhớ các anh các chị, các cháu. Khi xưa mỗi độ Xuân về, cùng cha mẹ đi chúc Tết ông bà nội ngoại, chàng tung tăng như con chim non vừa rời tổ, nhìn cái gì cũng đẹp, thức ăn gì cũng ngon, làng xóm đâu cũng vui, tấp nập và rộn rã.
 
Nhớ nhất là những đêm 30 tháng chạp, ngoài trời rét căm căm, cả nhà ngồi đón Giao thừa bên nồi bánh chưng sôi sùng sục. Có Tết cha mẹ chàng đến nhà ông bà ngoại bên Đông thành, Thái bình; có Tết lại ở ngay làng quê với ông bà nội; con cháu bên nào cũng đông cả ba, bốn mươi người xum họp đầm ấm, tiếng cười nói rộn rã mấy gian nhà. Lửa nấu bánh bập bùng trong gian bếp, gió heo may rào rạt thổi ngoài vườn làm những tàu lá cau cọ vào nhau nghe xào xạc. Ông ngồi kể chuyện cổ tích cho con, cháu nghe như Sự tích bánh chưng, bánh dày; chuyện Trầu Cau, chuyện Phù Đổng thiên vương, chuyện ăn khế trả vàng v.v… Mọi người ngồi nghe đợi Giao thừa lên nhà trên, gian chính giữa dùng làm phòng khách, nơi đó đã thiếp lập bàn thờ có bài vị tổ tiên, con cháu dâng hương, lòng thành nhớ ơn tổ tiên và khấn vái các Ngài …về vui Xuân với con, cháu.
Bánh pháo Giao thừa nổ đẹt đùng khắp làng trên xóm dưới báo hiệu năm mới đã sang, mọi người cầu chúc nhau sức khoẻ dồi dào và những điều tốt đẹp.
 
Ngày mồng 1 Nguyên Đán thường có thi bơi chải dưới sông, thi đánh roi, quyền cước và đô vật ở sân đình. Ngày mồng 2, nấu cơm thi, đôi khi các cụ chơi bài chòi cờ tướng. Những đứa trẻ như chúng tôi, nhất là con trai sính võ nghệ, chúng tôi không bỏ môn thi đấu nào. Giờ này quan sát đàn anh bắt chước những ngón hay để sau này mình cũng có dịp biểu diễn sau khi đã học tập đầy đủ từng bộ môn, từng thứ hạng tựa như đai vàng, đai nâu, đai đen của võ Judo và võ Đại Hàn.
 
Cũng có năm được mùa, dân làng ngả trâu, giết bò, mổ lợn chia thịt cho khắp mọi nhà cùng hưởng lộc trời ban. Ai nấy mặc quần áo mới và đẹp, dáng điệu nghiêm trang, trịnh trọng. Những đứa trẻ đầu còn để trái đào, súng sính những bộ quần áo mới, mặt tươi hơn hớn đi cạnh cha mẹ đến mừng tuổi ông bà, chú bác, cô dì rồi nhận những đồng tiền mừng tuổi. Ai cũng giữ lời ăn tiếng nói sao cho lịch sự và vui vẻ trong những ngày đầu năm. Những đứa trẻ hay nói tục ngày hôm nay cũng phải sửa đổi.
 
Bài thơ sau đây mô tả lại những háo hức của tuổi trẻ thời xa xưa ấy:

Tết Quê Xưa

Tôi lang thang trên vỉa hè Nữu Ước
Trưa mồng 1 đúng ngày Tết năm Dần
Nhìn phố phường lòng nhung nhớ bâng khuâng
Ngày hôm nay, quê tôi mồng 2 Tết!

Thuở thiếu thời mừng Xuân vui hết biết
Cùng mẹ cha đi mừng tuổi họ hàng
Quần áo đẹp, giầy mũ diện thật sang
Túi rủng rỉnh những đồng tiền mừng tuổi!

Ba mươi Tết dạo chợ hoa cả buổi
Nào thược dược, hoàng cúc với thủy tiên
Những cành đào trong gió sớm cười duyên
Nũng nịu cánh mai vàng đang gọi Tết!

Mẹ đã ninh chục bánh chưng, bánh tét
Vại giưa hành, nồi thịt lợn nấu đông
Ngay trước sân, xác pháo nổ đỏ hồng
Bố cắm nêu, chiếc khánh sành ru gió!

Người lại qua, dập dìu ngay truớc ngõ
Câu chúc mừng năm mới sẵn trên môi
Dăm cô gái quê, môi má đỏ bồi hồi
Nghe câu hò những chàng trai thôn dã!

Ngoài sân đình, thanh niên chạy việt dã
Rồi đô vật, quyền cước, đấu roi thi
Chục chiếc thuyền, ông thuyền trưởng uy nghi
Sắp bơi chải, sẵn sàng đoàn trai tráng!

Cuộc thi đua để còn phân thứ hạng
Và mồng 3 những mâm cỗ dự thi
Các chủ nhân, những thôn nữ mong gì?
Được chấm nhất là đắt chồng, mau mắn!

Làng quê tôi khi hoa đào nở thắm
Đón Xuân về, vui nồng ấm thôn trang
Đến nửa dêm còn nghe trống thúc vang
Hát Quan họ, hát chia phe trai gái!

Nửa thế kỷ, xa quê, tôi đi mãi 
Nhớ làm sao bao kỷ niệm ấm lòng
Cha mẹ tôi, còn tựa cửa ngóng trông?
Đứa con trai, biệt phương trời, ngày ấy!
(tđn)

Ngày vui qua mau! Tuổi hồn nhiên không còn ở mãi với tôi. Những ngày ảm đạm bắt đầu.
 
Chiến tranh đã cướp đi những ngày vui ấy. Chiến tranh đã phủ lên non sông một lớp khăn tang trắng xóa như trên mái đầu những góa phụ và các trẻ thơ. Chàng trai trẻ ra đi vào ngày cuối cùng khi chiến cuộc vừa tàn với những nhức nhối day dứt khôn nguôi. Cái Tết này là cái Tết thứ 35 của cuộc đời tị nạn.
 
Ngày đầu năm, cảm khái trong lòng, chàng lấy bút giấy ghi lại:

Năm Mới Xứ Người

Năm mới xứ người bình lặng quá!
Tôi ngồi nhớ lại những năm xưa
Tiếng pháo Giao thừa sao rộn rã
Tiếng cười, tiếng tí tách hạt dưa…

Trống làng thùng thùng đang réo gọi
Thầy tôi kính cẩn đứng giữa sân
Thắp hương chăm chú nhìn riêng cõi…
Như có hồn thiêng của tiền nhân

Sáng mồng một chúc tuổi ông bà
Đầy đàn con cháu khắp gần xa
Nhân ngày Nguyên đán về họp mặt
Những tấm lòng, quà bánh phương xa!

Nhiều năm tôi đã đi biệt xứ
Tết đến làm chi khiến não lòng
Quê hương thuở ấy bao tình tự
Có cảm thông cùng kẻ lưu vong?

Tết đến mai vàng càng gợi nhớ
Những cành đào vui gượng, lẻ loi
Lan với thủy tiên nhìn bỡ ngỡ
Ngậm ngùi bao xa cách, chia phôi! 
(tđn)

Nhiều người tại hải ngoại đã về thăm quê hương. Người bạn quen tôi về, người em họ của tôi cũng về. Tôi gửi em cả tấm lòng, nhờ em hãy mang về nơi chôn nhau cắt rốn giùm tôi.
 
Em hãy đi thăm con sông chảy qua làng đục ngầu phù sa. Kia là cái giếng dân làng ra lấy nước ăn, mỗi buổi chiều đầy những thiếu nữ quảy đôi hũ sành gánh nước về nhà. Thăm giùm tôi bờ đê chạy dài tới chân trời, đi xuyên làng này sang làng khác, mỗi khi nước lũ về ai nấy sợ vỡ đê mà đã một lần làng bị. Tiếng trống hộ đê dồn dập ba tiếng một vang lên. Cả mõ, chuông nhà thờ và chuông chùa. Khẩn cấp! Khẩn cấp! Đàn ông trong tổng và cả đàn bà chạy nhanh ra bờ đê, xắn cao ống quần, người xắn đất, kẻ vác, kẻ đội đất từ trong ruộng đắp lên bờ đê cho cao cho chắc để ngăn nước. Hàng ngàn cây tre dài được đóng xuống để giữ cho chân đê chắc trước khi đổ thêm đất. Nước càng dâng cao thì lòng người càng hồi hộp, đất đắp mãi vào cho bờ đê cao và dầy hơn để ngăn nước lũ. Khi nào cảm thâý đê đã vững, nước lũ không phá được thì người người mới lơi tay để nghỉ, ăn uống lấy lại sức. Nếu nước tràn vào làng, vào ruộng được là năm đó nhìn thấy cái đói, cái rét, khổ sở vô cùng! Làng tôi chỉ sống bằng cây lúa, lúa bị lũ lụt phá thì còn cái gì làm lẽ sống nữa!

Em Về 
Cho Anh Gửi

Mai em về bên nớ
Cho anh gửi tấm lòng
Thăm làng quê quá nhớ
Từ lâu vẫn đợi mong

Cho anh thăm bờ ao
Thăm bụi tre, giậu rào
Thăm dòng sông nhẹ chảy
Lên tháp chùa ngắm sao

Cho anh thăm bờ đê
Cuối năm lũ tràn về
Hàng ngàn dân xẻng cuốc
Sợ đê vỡ não nề

Cho anh thăm chợ huyện
Tháng chỉ họp sáu phiên
Hàng trâu bò, kê khuyển
Lụa sản xuất riêng miền

Cho anh thăm sân đình
Dân làng vẫn cung nghinh
Nào tượng thờ Trời, Phật
Nơi thi đấu võ sinh

Cho anh thăm đồng lúa
Đều đặn có hai mùa
Tháng năm và tháng mười
Đất ngọt pha đất chua!

Cho anh thăm ngôi nhà
Của cha mẹ, ông bà
Để lại cho con cháu
Trên mảnh đất làng ta!

Nhớ ơi, sao mà nhớ!
Nơi phần mộ tổ tiên
Nơi chôn nhau cắt rốn
Kỉ niệm chẳng sao quên!
(tđn)

Chơi Xuân, hưởng Tết; riêng với con trai có cái thú uống rượu. “Nam vô tửu như kỳ vô phong” anh thanh niên không uống rượu không khác gì cờ không có gió, không bay phấp phới ngạo nghễ được. Các cụ ta quan niệm thanh niên phải có rượu mới là thanh niên hùng dũng, khoẻ mạnh. Phụ nữ xưa cả đời không uống rượu. Thanh niên không biết uống rượu có khác gì phụ nữ, những người chân yếu tay mềm, không phải là nam nhi chi khí! Hội Xuân, cúng đình hay làng vào đám bao giờ cũng có ngả trâu hoặc bò, hay lợn và có rượu (thứ rượu trắng quê ta cất lấy xưa kia, ngon và bổ) bởi chén rượu là đầu câu chuyện trong những bữa tiệc, khao vọng, mừng rỡ, đón Xuân ở trong làng, trong tổng.

Nào mời !

Nào mời bạn nâng ly!
Hãy quên mọi thứ đi
Quên đất trời mưa nắng
Quên quá khứ gian nguy

Quên thân phận con người
Ông Trời luôn trêu ngươi
Quên đất bằng nổi sóng
Quên tiếng khóc, tiếng cười!

Hãy uống cho thực say
Để nhớ lại những ngày
Bên gia đình êm ấm
Chan chứa mộng vơi đầy!

Ngày mai ta lên đường
Dò theo ánh thái dương
Bằng lòng với vũ trụ
Gò lưng giật giây cương!

Hỡi người bạn tâm tri!
Quên đời quên người đi
Nào cùng nhau cạn chén
Và quên hết sầu bi!
(tđn)
 
Tài tử với giai nhân luôn có nhiều gắn bó. Họ được sinh ra cho nhau và để yên ủi nhau vì cuộc đời có nhiều bất trắc, rủi nhiều hơn may, bận lòng nhiều hơn thanh thản. Nhưng họ hiếm khi được hưởng hạnh phúc lứa đôi cùng nhau như Roméo-Juliette, tướng Trần khắc Chung với Huyền Trân công chúa, danh sĩ Phạm Thái với Trương Quỳnh Như, Kim Trọng với Thúy Kiều v.v…Họ thường bị lạc nhau giữa chợ đời.
 
Họ mong Xuân sang để được gặp lại nhau, mang lại hạnh phúc lứa đôi cho nhau bởi hạnh phúc lứa đôi là lẽ sống của con người.

Bao Giờ Xuân Sang ?
 
Mùa Xuân tôi sống làng Yên
Một hôm lạc lối tôi lên Vân Hàng
Vào hè tôi sống với nàng
Hiu hiu gió mát, trăng vàng dạo chơi
Mùa Thu mây ở muôn nơi
Giã nàng tôi muốn vào chơi động vàng
Mùa Đông trở lại kiếm nàng
Để mùa Xuân tới có nàng bên tôi
Tôi như một áng mây trôi
Xuân, Thu, Đông, Hạ biết nơi nào tìm
Còn nàng mải miết cánh chim
Tôi đi biển Bắc nàng tìm biển Nam
Bao giờ Xuân mới lại sang?
Để tôi đi đón nàng về với tôi!
Nàng kia, tim đập bồi hồi
Tôi nghe rộn rã một trời đắm say
Em ơi, ta hãy nắm tay
Hưởng muôn hạnh phúc bõ ngày cách chia!
(tđn)
 
Kể ra những trò chơi ngày Tết còn nhiều, kể đến “tối” cũng chưa hết nhưng bài báo Xuân có hạn, xin hẹn quí bạn đọc một dịp khác, chúng ta lại trà dư tửu hậu, kể những chuyện lý thú cho nhau nghe lúc giao mùa!


Tết Hải Ngoại
Bút Xuân Trần Đình Ngọc 
(Những bài thơ trên trích từ 3 Thi tập Như Áng Mây Trôi I và II và Nắng Quê Hương tác giả Trần Đình Ngọc)

nguồn:http://vietlyhuong.net/20...g-van-tho-on-xuan.html
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.01.2014 01:07:33 bởi dzuylynh>


    https://app.box.com/s/ull0961upxrinrh58u7g

    Lối vắng.. 
     thơ hoàng nguyên | phổ nhạc & trình bày dzuylynh
     giai điệu phù trầm Jan302014

Lối em về 
hoa cỏ còn nguyên không 
chiều có trôi, bồng bềnh trên tóc nhớ 
hương của yêu, có còn vương đầu ngõ 
hay đã quên, như gió vội tạ từ... 
Lối em về 
hoa vàng, lốm đốm buổi trưa 
theo dấu chân anh, từng ngày cũ 
có cơn gió, vẫn mang niềm nhớ 
hỏi anh đâu 
sao vắng, chẳng thấy về...
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.01.2014 02:52:13 bởi dzuylynh>


https://app.box.com/s/lfhv88bj75qaulqbp7xv
 
CUỐI NĂM RA CHỢ 
thơ Đông Thanh Trúc | diễn ngâm Lanchy
  
Hôm nay ra chợ 
Thấy bán lịch tết 
Ngỡ ngàng hỏi lòng 
Một năm lại hết ? 
  
Tuổi ngày nhiều thêm 
Sao còn mải miết ? 
Đời người ngắn ngủi 
Đầy chi ly biệt ? 
  
Ta như cánh chim 
Bay trong trời biếc 
Một tiếng kêu buồn 
Ngàn năm da diết 
  
Hôm nay ra chợ 
Thấy đông rộn ràng 
Ai người  thổn thức 
Đón mùa xuân sang ? 
  
Nghe trong hơi gió 
Cái lạnh quê mình 
Nghe trong huyên náo 
Chút gì lặng thinh 
  
Trái tim chỉ một 
Giữa bốn bên tình 
Bao nhiêu giằng xé 
Bên nào trọng – khinh ? 
  
Người Bắc người Nam 
Người già người trẻ 
Chẳng biết từ đâu 
Về trong chợ bé 
  
Rồi sau buổi chợ 
Người đi về đâu 
Chỉ còn sạp vắng 
Lạnh lùng đêm thâu 
  
Mùa xuân này đến 
Rồi mùa xuân sau 
Sao không vui nhỉ 
Đời mình bao lâu ? 
  
Hôm nay ra chợ 
Bỗng nhớ bao điều 
Tuổi thơ lem luốc 
Mẹ gầy liêu xiêu 
  
Nhớ hoa cà trắng 
Thơm ngát một vùng 
Nhớ trong sương giá 
Ấm nồi bánh chưng 
  
Nhớ bạn bè cũ 
Họp mặt đầu năm 
(Dẫu rằng năm cũ 
Ngày nào cũng thăm) 
  
Hôm nay ra chợ 
Vợ con chờ phòng 
Giữa niềm hạnh phúc 
Thấy mình long đong 
  
Cuối năm ra chợ 
Biết bao nỗi niềm 
Tiên sư cơm áo ! 
Tiên sư gạo tiền ! 
Khiến người phóng khoáng 
Cũng thành bon chen … 
  
Viết cuối năm Quý Tỵ (01.2014)

Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.01.2014 18:48:06 bởi dzuylynh>


 
Khai bút Xuân Giáp Ngọ

Khai xuân lộc biếc đơm cành
Đông phong đất khách lay mành tâm tư
Khai ngôn tự chốn thảo lư
Chúc non sông Việt Nam từ khai nguyên
Bốn nghìn năm giống Rồng Tiên
Cháu con Bách Việt bình yên nhà nhà
Chung tay gìn giữ đạo gia
Bảo tòan đất tổ sơn hà quê hương
Đầu năm thắp nén tâm hương
Nương theo vó ngựa dặm trường về thăm
Dẫu cho nhật nguyệt khuyết rằm
Ánh dương rạng rỡ khơi mầm Tự Do
Muôn dân hạnh phúc ấm no
Cờ bay phất phới hoan ca khải hòan

mồngmộttếtgiápngọJan312014.dzuylynh.
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
xuân về không pháo, không lân
Chỉ có bánh chưng xanh, với dưa hành
Tách trà nóng mời thay rượu
Cùng nhau chào đón nàng XuâN thanh bình
 
 
 
📎 thiepTet




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2014 12:44:54 bởi dzuylynh>




Trước thềm năm mới dzuylynh và bằng hữu Tạp Kỹ Quán Giai Điệu Phù Trầm
THÂN CHÚC BDH/VNTQ
QÚY THI HỮU, VĂN NGHỆ SỸ
QÚY KIM BẰNG ẨN DANH THƯỜNG XUYÊN ĐỌC VÀ CỔ ĐỘNG GDPT
MỘT GIÁP NGỌ VẠN SỰ NHƯ Ý
 

***

(xin bấm lên ảnh để nghe bài thơ)
   https://app.box.com/s/fbgd0mzds7l6cie6qlpj

ĐAN ÁO TÌNH THƠ
thơ đônghương|diễn ngâm dzuylynh

ngồi đan áo ấm Xuân anh
mà quên may áo ngự hàn cho em 
buốt ngày, buốt cả lẫn đêm
hai giòng mưa, gió tạt mềm cả tim
*
mùa Đông nhảy xổ lên thềm
quấn qua quấn quýt nghiêng rèm tuyết bay
dấu chân cánh én lạc bầy
trong đêm trừ tịch, giẫm đầy sương sa
  *
trời mình tầm quá người ta
bên ni- bên nớ dặm xa mấy ngàn?
lập đông, môi gió bồn chồn
thổi không nhanh được chiếc hôn em chờ
 *
em ngồi đan áo tình thơ
cho mau kịp tối giao thừa tặng anh
xin đàn hải điểu bay nhanh
sợ đêm mai Tết quà em trễ giờ...
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2014 01:23:21 bởi Cà Na tn nguyen>
(xin bấm lên ảnh để nghe bài thơ) 
   https://app.box.com/s/fbgd0mzds7l6cie6qlpj
 
 
                 Cảm ơn chị Đông Hương và ông Tư cho thưởng thức một bài thơ rất hay ![sm=applause.gif][sm=applause.gif]
                Cà na vốn ái mộ những ý tưởng lạ trong thơ của chị Đông Hương , như đoạn này
 
em ngồi đan áo tình thơ 
cho mau kịp tối giao thừa tặng anh 
xin đàn hải điểu bay nhanh 
sợ đêm mai Tết quà em trễ giờ... 
 
             Rất dễ thương ! 
            Cà na tặng chị 
 

 

Cà na
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2014 22:06:26 bởi dzuylynh>

@ CB :
Sáng nay ngồi bên ly cafe sữa nóng, vô đây nghe một loạt bài của nhạc sĩ Dzuy Linh, hai bài ngâm thơ CUỐI NĂM RA CHỢ & ĐAN ÁO TÌNH THƠ làm gợi nhớ cả một trời quê hương . Cám ơn nhạc sĩ thật nhiều    

(xin bấm lên ảnh để nghe bài hát)
  https://app.box.com/s/vz7rl0u459560ssf2nvj

buồn...
thơ|nhạc|hát|Dzuylynh
album giai điệu phù trầm
( tặng chiều buồn & qúy thi nhân, bằng hữu màuthiênthanh )

***
đưa tay chạm một phiến buồn
mù sương một chỗ cuối nguồn phù vân
phủi tay giũ bụi hồng trần
trơ vơ mấy hạt trong ngần kim cang

mây giăng lớp lớp hàng hàng
phủ mờ vạn vạn ngàn ngàn mái rêu
chân va một cõi hoang tiêu
bước cao bước thấp tâm xiêu lệch hồn

gối đầu lên miếng càn khôn
ngã lưng lũng thấp thả hồn lên non
tiêu ngân khánh vọng mất còn
hút theo hạc dã bóng mòn chân mây

chiều buồn vương mấy tàng cây
ta buồn trương giấc ngủ say cội đào
nâu sòng mấy nếp hanh hao
cởi ra rồi lại xếp vào tàng thư

tưởng chừng đã chạm chân như
hóa ra ý đã ẩn cư trên ngàn
mấy vần thi lạc đi hoang 
chỏng trơ thư án, mang mang... chiều buồn

TiếtLậpXuânTếtĐốngĐa. mùngnămgiápngọ.Feb42014. dzuylynh

Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.02.2014 15:33:23 bởi dzuylynh>
MÙA XUÂN CHO EM
sángtác|trìnhbày Dzuylynh
album Giai Điệu Phù Trầm

Dấu yêu...
 lại đây.
 lại đây với anh!
Cỡi áo phong trần, dừng gót lãng du kiếp da vàng luân lạc...
Lại đây, lại đây em!
Tựa vai anh khép đôi mi gầy; ru một giấc say như những ngày thơ ấu xưa
Khi đất nước còn yên bình
 khi mùa xuân chưa chiến chinh
Lại đây ..
để quên tháng ngày điêu linh quê hương lửa cháy...
Về bên anh...
Đong chút xuân thì chưa tàn phai theo giòng tuổi đời trôi cuối nhánh sông...
***
Dù nơi chốn xa không pháo hoa rượu hồng, không cành mai vàng khoe sắc
Nhưng còn có nụ anh đào đẫm sương,
vườn khuya giao thừa anh hái tặng em
Dẫu tóc xanh ngày xưa đã bạc màu gió sương
Dẫu nụ hôn đã khô trên môi người một thời xa rất xa...
Kìa trông gío lay ngọn cỏ bồng còn in dấu chân ngựa hồng
hay tóc em vờn trong gío xuân ngát hương 
Mùa xuân đâu trên nhánh hoa đào đã quên ngày tháng mùa đông lạnh lùng xanh xao...
Lại đây dấu yêu...
Lại đây!
Cầm tay nói lời yêu thương với người, với đời 
Lại đây hát lời xuân ca trong nắng mới chan hòa cùng bướm hoa lượn bay
Vui cùng tháng ngày ly hương...

thunglũngtìnhyêumùngbảytếtgiápngọfeb62014.dzuylynh
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0

 
XUÂN

Sáng nay
Xuân chạm mái hiên
Liêu xiêu bước gậy
Mẹ nghiêng tuổi trời
Cha đi về 
Cuối sông đời
Chuyền vai con
Gánh một thời lo toan

Sáng nay
Xuân trải nắng vàng
Cánh chim vỗ nhịp
Giao hoan đất trời
Ru hờ
Câu hát ... ầu ơi
Phù sinh
Gói lại trong lời ca dao

Sáng nay
Xuân phớt má đào
Giữa dòng tin muộn
Nụ trao .... môi người
Nhủ lòng
Xuân hãy còn tươi
Thoảng nghe đâu đó
Nụ cười con thơ

Huế 2/2014
Sông Hương






Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.02.2014 19:11:34 bởi dzuylynh>
NHỮNG VẤN ĐỀ CỦA CHÚNG TA

 
TCS VÀ NHỮNG GIAI ĐIỆU CỦA QUỶ - Một vết nhơ của nền âm nhạc Việt Nam. 

 
CỘNG SẢN NẰM VÙNG: Nhạc Sĩ Trịnh Công Sơn.


Trịnh Công Sơn.
 

Cuối cùng thì giờ đã điểm. Qua bao nhiêu ca ngợi, bao nhiêu tranh cãi, lý luận, có lẽ, đã đến lúc Trịnh Công Sơn nên trở lại với những gì của Trịnh Công Sơn, đó là sự thật về con người Trịnh Công Sơn.
 
Giữ nhiệm vụ trưởng cơ quan an ninh tình báo Thừa Thiên- Huế từ 1966 đến đầu 1975, tôi có bổn phận phải chịu trách nhiệm chính về vấn đề gìn giữ an ninh trật tự, bảo vệ sinh mạng và tài sản cho đồng bào trong tỉnh. Và trên hết mọi chuyện, là đối phó với cục Tình Báo Chiến Lược Bắc Việt. Lồng vào đó là một mạng lưới CS nằm vùng tinh vi và dày đặc tại Huế. Thật không sai khi nói Huế là một ổ nằm vùng. Do vậy, có lẽ chúng tôi là người “may mắn” có bổn phận biết rất “kỹ” về Trịnh Công Sơn và toàn bộ những phần tử hoạt động cộng sản khác ở Huế giao hảo với y. Tôi biết Trịnh Công Sơn và nhóm người nối giáo cho giặc này dưới tất cả các khía cạnh khác nhau. Từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn, từ thói quen đến phẩm hạnh, đến tiểu sử, đến gia đình, thậm chí, nếu cần, thì cả gia phả v.v. tôi có bổn phận phải biết. Và tôi sẽ lên tiếng một cách thẳng thắn về những sự việc, thông tin, dữ kiện mà chúng tôi có được về đương sự trong bài viết này. Hy vọng, sẽ cung cấp cho lịch sử, và cho những ai quan tâm đến vấn đề Trịnh Công Sơn, cũng như các hoạt động chung của đương sự với các phần tử nằm vùng  khác tại Huế, mà dù thương, dù ghét, dù hận thù, dù ngưỡng mộ tôn sùng, dù căm phẫn… những thông tin chính xác và cần thiết, để quý vị có thể tự mình thẩm định lại một cách đúng đắn, về con người Trịnh Công Sơn. Bởi vì, mỗi  người chúng ta, dù thế nào đi nữa, dù thương dù ghét, cũng không ai muốn mình bịp cả!
Trịnh Công Sơn bên nào: Bên này? hay bên kia?  Quốc gia? Cộng sản?
 
Lý lịch Trịnh Công Sơn ghi nhận tại cơ quan CSQG Huế
Sinh ngày 28/2/1939.
Học lực: Tú tài I, tức lớp 11, chương trình Pháp.
Tốt nghiệp trường Sư Phạm Quy Nhơn.
Giáo viên tiểu học.
Nghiện rượu và thuốc lá nặng.
Sức khỏe trung bình.
Bản chất: Trầm lặng, kín đáo, khôn ngoan, giỏi che đậy ý nghĩ của mình.
 
Đã có quá nhiều tranh cãi về TCS, quá nhiều câu hỏi được đặt ra: ‘Trịnh Công Sơn bên mô? Bên ni? Bên tê?”
 
Trong chức vụ và trách nhiệm của một Phó Trưởng Ty CSĐB và sau đó là Chỉ Huy Truởng BCH/CSQG/Tỉnh Thừa Thiên và Thị xã Huế trong 9 năm, từ tháng 6/1966 đến đầu năm 1975, và là người đích thân, áp lực, móc nối và sau đó điều khiển Trịnh Công Sơn trong chiến dịch xâm nhập vào các bộ phận trí thức vận, tôn giáo vận, học sinh sinh viên Giải Phóng Thành Phố Huế, qua những phòng trào quần chúng đấu tranh tại đô thị của cộng sản, tôi có thể xác nhận rõ ràng và minh bạch về con người của Trịnh Công Sơn:
- Trịnh Công Sơn:  Bên ni, quốc gia.
- Trịnh Công Sơn cũng là: Bên tê, cộng sản nằm vùng.
- Trịnh Công Sơn còn có khả năng là: Bên nớ, tình báo ngoại quốc.
Hay nói một cách thẳng thắn, theo danh từ chuyên môn của ngành tình báo, thì Trịnh Công Sơn là điệp viên hai mang 100% và có khả năng mang thứ ba là làm cho cơ quan tình báo ngoại quốc. Nhưng vấn đề được đặt ra là, mang nào là mang chính của Trịnh Công Sơn? Trái tim của Trịnh Công Sơn đặt ở bên nào trong cuộc chiến Quốc Cộng cay đắng này?
 
I- Trịnh Công Sơn: Bên ni.
Trịnh Công Sơn bên ni? Có phần đúng, vì chính tôi đã tổ chức Trịnh Công Sơn làm tình báo viên cho ngành Cảnh Sát Đặc Biệt thuộc Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia Tỉnh Thừa Thiên và Thị Xã Huế. Mặc dầu trong khoảng thời gian từ 1966 đến ngày 28 tháng 4 năm 1975 cũng có lúc gián đoạn tạm thời vì anh ta không ở Huế. Nhưng chung chung thì anh ta đã hợp tác với chúng tôi trong khoảng thời gian không phải là ngắn.
 
Có người sẽ đặt câu hỏi, cái gì đã làm cho Trịnh Công Sơn hợp tác với Liên Thành, hay nói thẳng ra là chấp nhận làm mật báo viên cho CSĐB/ thuộc BCH/CSQG/Thừa Thiên- Huế:
1- Vì có máu phiêu lưu ưa mạo hiểm muốn thành điệp viên?
Câu trả lời: Không phải.
2- Vì tình cảm cá nhân giữa Liên Thành và Trịnh Công Sơn? Vì hai người quen biết với nhau từ lâu?
Câu trả lời: Cũng không phải!
3- Vì tinh thần ái quốc, tinh thần trách nhiệm của người quốc gia, tinh thần trách nhiệm của một thanh niên đối với hiện tình đất nước vào thời điểm đó?
Câu trả lời: Lại càng không phải!.
4- Vì quyền lợi bản thân, vì an ninh bản thân?
Câu trả lời: Đúng. Hoàn toàn đúng!
Khi tổ chức Trịnh Công Sơn, tôi đã dùng chiến thuật “cây gậy và củ rà rốt”:
Tôi đã đưa ra những bằng chứng rành rành hành động tiếp tay với giặc của Trịnh Công Sơn trong việc đào thoát của hai anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, do cơ quan B5 và Thành ủy Huế trực tiếp tổ chức. Rồi việc một số cơ sở nội thành Việt Cộng trong giới trí thức sinh viên tiếp xúc thường xuyên với Trịnh Công Sơn, và nhất hạng là việc cán bộ Thành Ủy Việt Cộng Huế Lê Khắc Cầm đã rất nhiều lần tiếp xúc với Trịnh Công Sơn.
 
Tôi đã nói với Trịnh Công Sơn:
“Với chừng đó sự việc đủ cho tôi có thể ký lệnh bắt giữ anh, cho thẩm vấn, thiết lập hồ sơ, không đưa ra tòa mà trong quyền hạn và chức vụ của tôi. Ngoài Chỉ Huy Trưởng CSQG, Tổng Thư Ký điều hành Ủy Ban Phượng Hoàng Tỉnh tôi còn giữ chức vụ là Tổng Thư Ký Hội Đồng An Ninh Tỉnh, tôi có thể đề nghị vì tình hình an ninh, giữ anh hai năm tại Phú Quốc và sau hai năm lại tái xét. Cứ như vậy mỗi đợt 2 năm. Có bao nhiều lần hai năm tại đảo Phú Quốc trong đời người, anh có chịu nổi không?”
Đó là cây gậy mà tôi dùng làm áp lực với Trịnh Công Sơn.
 
Vậy còn củ cà rốt của Ty CSQG Thừa Thiên như thế nào?
Ngoài những giúp đỡ, phe lờ những việc không tiện nói ra, để gia đình Trịnh Công Sơn có thể kiếm sống, củ cà rốt rất ngọt là một Sự Vụ Lệnh đặt biệt đại khái:
“Họ và tên…
Người mang giấy nầy là viên chức Đặc Biệt thuộc BCH/CSQG Thừa Thiên-Huế. Yêu cầu các cơ quan Quân, Dân, Chính giúp đỡ, trong khi thừa hành phận sự.
Huế, ngày….
Chỉ Huy Truởng CSQG TT-Huế
Kiêm Tổng Thứ ký Ủy Ban Phượng Hoàng Tỉnh.
Thiếu Tá Liên Thành”. 
 
Bề mặt và bề trái của tấm giấy này chỉ để bảo vệ cho Trịnh Công Sơn trốn lính.
Để đổi lại, Trịnh Công Sơn cung cấp những tin tức của địch mà chúng tôi cần. Tỷ như danh tánh tổ chức, cá nhân các cơ sở nội thành Việt Cộng trong các tổ chức trí vận, dân vận, tôn giáo vận của Thành Ủy Việt Cộng, các đường dây các trạm liên lạc nội thành của bọn chúng, kế hoạch hành động của bọn chúng v.v… Tóm lại những gì mà Trịnh Công Sơn biết được.
 
Nhưng những gì áp lực, những gì gượng ép bắt buộc, thường kết quả không như mình mong muốn. Những gì Trịnh Công Sơn cung cấp cho chúng tôi chỉ là 1/10 những sự việc mà Trịnh Công Sơn  biết được. Có nhiều việc rất quan trọng mà Trịnh Công Sơn đã tham gia, biết rõ ràng tường tận, nhưng y vẫn giữ im lặng không hề báo cáo. Trong khi đó thì một đường dây nội tuyến khác của chúng tôi đã phúc trình sự việc lại cho chúng tôi. Xin đơn cử một vài trường hợp sau đây:
1- Tại bờ sông Hương thuộc vùng Gia Hội, đoạn đối diện với rạp Ciné Châu Tinh có một bến đò, thường xuyên có một chiếc đò neo tại đó của một cặp vợ chồng nghèo, bán chè cháo độ nhật trên sông Hương về đêm. Người chồng là cơ sở nội thành của Việt Cộng, nhưng thật ra lại là người của chúng tôi. Chiếc đò đó chúng tôi đã bỏ tiền ra mua và giao cho cơ sở sử dụng làm trạm liên lạc gặp mặt của cán bộ nội thành Việt Cộng. Rất nhiều cán bộ, cơ sở Việt Cộng trong tổ chức học sinh, sinh viên giải phóng Thành phố Huế đến đó để hội họp như: Ngô Kha, Trần Hoài, Hoàng thị Thọ, Phạm thị Xuân Quế…  và ngay cả đương sự là Trịnh Công Sơn  cũng đã đến đó hội họp một đôi lần, nhưng tuyệt đối không bao giờ TCS cho chúng tôi biết trạm liên lạc này.
2- Cũng như vậy, trạm thứ hai là một quán café gần nhà thượng nghị sĩ Trần Điền. Đây cũng là trạm liên lạc hội họp nội thành của bọn chúng. Chính Trịnh Công Sơn đã đi cùng Ngô Kha đến đây nhiều lần, nhưng đương sự vẫn tuyệt đối không báo cáo lên.
 
Chúng tôi cũng phát hiện rất nhiều thư từ, tài liệu Việt Cộng từ nội thành Huế chuyển vào Sài Gòn do Trịnh Công Sơn giao cho Nguyễn Hữu Đống chuyển đi. Lợi dụng những chuyến bay quân sự của một số bạn bè Không Quân nên không bị ai soát hỏi. Việc hiện nay Lê Khắc Cầm xác nhận Trịnh Công Sơn chính là chủ nhân của cái gọi là “Thư Gởi Ngô Kha là hoàn toàn đúng 100%. Bởi vì người của chúng tôi đã theo dõi tất cả các thư từ mà Trịnh Công Sơn nhận chuyển đi bằng bất cứ phương tiện nào, kể cả các chuyến bay quân sự mà Trịnh Công Sơn cứ ngỡ là rất an toàn. Tất cả các thư từ và tin tức đó đều được chúng tôi đọc trước khi đến tay người nhận. Để đánh giá đầy đủ hơn về Trịnh Công Sơn, xin quý vị vào trang mạng www.damau.org, tìm đọc lại lá thư đầy tham vọng chính trị, nguyền rủa cuộc sống tại Miền Nam, ngợi ca và ao ước được sống trong thiên đường Cộng Sản của đương sự. Bút tích lá thư này đã được cơ quan CSĐB chúng tôi kiểm chứng 100% là của đương sự.
 
Quý vị hãy tự đánh giá về “thiên tài” Trịnh Công Sơn và đánh giá lại cái gọi là gia tài âm nhạc của y. Bởi vì sau khi đã chứng kiến cái chết thê thảm của 5327 đồng bào Huế, nhìn thấy Huế tràn ngập xác người mà chính Trịnh Công Sơn đã viết Hát Trên Những Xác Người: “chiều đi qua Bãi Dâu, hát trên những xác người, tôi đã thấy trên con đường người cha già ôm con lạnh giá,… tôi đã thấy những hố hầm đã chôn vùi thân xác anh em…” thì cho đến cuối cùng Trịnh Công Sơn vẫn ca ngợi cộng sản! “Mẹ vỗ tay reo mừng xác con, mẹ vỗ tay reo mừng chiến tranh, chị vỗ tay hoan hô hòa bình, người vỗ tay cho thêm thù hận, người vỗ tay xa dần ăn năn” rất sặc mùi phong trào sinh viên tranh đấu đòi hòa bình ngày không ăn đêm không ngủ của bọn cộng sản. Thế thì tâm hồn, trái tim và âm nhạc của Trịnh Công Sơn có phải là của một con người bình thường? Hay đó là “những giai điệu của quỷ” ?
 
II- Trịnh Công Sơn: Bên tê?
Những ai đã nghĩ rằng Trịnh Công Sơn là cộng sản, hoạt động cho cộng sản điều đó đúng 100%. Tôi khẳng định như vậy.
Về câu hỏi: Trịnh Công Sơn bên tê?
 
Câu trả lời của tôi: Chính xác! Trịnh Công Sơn bên tê. Y hoạt động cho cộng sản. Cán bộ điều khiển và chỉ đạo trực tiếp đương sự là: Lê Khắc Cầm.
 
Như đã biết trong một buổi họp mặt tại Tuyệt Tình Cốc của Hoàng Phủ Ngọc Tường, vào thời điểm cao trào Tranh Đấu Miền trung đang lên cao 1965-1966, trước sự hiện diện của Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Đinh Cường, nữ văn sĩ Túy Hồng, Trần Vàng Sao, Trần Quang Long, những tay sinh viên tranh đấu gộc và cũng là đám cơ sở của Thành Ủy Huế, Trịnh Công Sơn đã hát một ca khúc mới. Ca khúc này nói lên nỗi bất hạnh của tuổi trẻ bị cuốn vào cơn bão của cuộc chiến, nhưng hoàn toàn không nói gì đến nguyên nhân của cuộc chiến, di hại của nó, cũng như cách giải quyết vấn đề như là nhạc của các nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, Anh Bằng, Trầm Tử Thiêng v.v. Bài hát đó là bài“Vết Lăn Trầm”:
Bài ca dao trên cồn cát, trên ngai vàng quê nhà một thời ngủ yên tuổi xanh… rồi một hôm chợt thấy hoang vu quanh mình…”
 
Đó là bài nhạc phản chiến đầu tiên của Trịnh Công Sơn. Tác phẩm này được thai nghén trong một cái lò của cộng sản nằm vùng, theo ý muốn của Hà Nội, thì dĩ nhiên nó là con đẻ của cộng sản. Hãy điểm lại tình hình đất nước lúc đó. Trong khi bao nhiêu thanh niên cùng trang lứa với Trịnh Công Sơn đang lăn xả vào cuộc chiến cầm súng chiến đấu chống lại hiểm họa cộng sản, thì Trịnh Công Sơn không làm gì cả, chỉ ăn xổi ở thì, rảnh rang quá sức đến nổi chợt thấy hoang vu quanh mình nên đi làm cộng sản!
 
Sau nầy TCS viết nhạc nói về cuộc chiến theo nhu cầu đấu tranh tại đô thị của đám sinh viên, trí thức hoạt động nằm vùng. Nhu cầu đó là làm tê liệt tinh thần bất khuất truyền thống của người Việt Nam, không muốn chiến đấu, bi quan nhu nhược, ỷ lại cầu an. Nhiệm vụ của Trịnh Công Sơn là chế ra những loại thuốc độc như thế!
 
Cũng đã có một vài phúc trình nói rằng, có một vài bài nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn, tuy là nhạc của Trịnh Công Sơn, nhưng lời của Phan Duy Nhân. Phan Duy Nhân là một sinh viên, cán bộ cộng sản. Tôi nhớ không lầm thì y đã bị bắt và giam tại Côn Sơn từ sau Mậu Thân 1968.
 
III-Trịnh Công Sơn: Bên nớ?
Tức cơ quan tình báo ngoại quốc.
 
Tôi không muốn trả lời là “yes” hay “no”. Không thể trả lời Yes vì chưa có thể công bố lúc này, nhưng cũng không thể nói “No” vì:
1- Có một số tin tức khá chính xác, cho rằng một số bài nhạc gọi là “phản chiến”, Trịnh Công  Sơn đã viết theo đơn đặt hàng của tình báo ngoại quốc. Loại nhạc này được tung ra để tạo thêm chứng cớ là dân Miền Nam không muốn chiến tranh, muốn đầu hàng cộng sản. Bối cảnh phản chiến như thế rất thích hợp cho việc “đồng minh tháo chạy”.
2- Như Trịnh Cung (tức Nguyễn Văn Liễu) cũng đã viết:
Ngày 30 tháng 4 thì Sơn ở lại. Tôi nhớ buổi chiều đó Đỗ Ngọc Yến đến đón Sơn với một nhà báo Mỹ, đề nghị Sơn là đã có máy bay đưa gia đình Sơn đi Hoa Kỳ”.
Vì sao lại được đi Hoa Kỳ một cách đặc biệt như thế?
 
Những phân tích của CSQG Thừa Thiên Huế và suy nghĩ, ý kiến của tôi  về Trịnh Công Sơn:



Trịnh Công Sơn.
 

Là một cán bộ điều khiển Trịnh Công Sơn trong chiến địch xâm nhập vào hàng ngũ các tổ chức cộng sản tại Huế, trong một thời gian khá dài, BCH CSQG Thừa Thiên Huế và tôi có những nhận xét sau đây.
1- Mặc dầu hợp tác với cơ quan tình báo quốc gia nhưng trái tim của Trịnh Công Sơn đã dành cho cộng sản.
2- Những xáo trộn chính trị, những cuộc biểu tình đình công bãi thị, những ngày tuyệt thực, những đêm không ngủ, những màn văn nghệ đấu tranh phản chiến, đòi hòa bình, đòi người Mỹ rút quân của đám trí vận nội thành diễn ra triền miên tại Đại Học Huế, trên khắp các ngỏ đường của cố đô, hoặc công khai hoặc bí mật, đều có công của Trịnh Công  Sơn góp tay vào. Chúng đòi người Mỹ rút quân để cho cộng sản một mình tung hoành và hòa bình tức khắc có nghĩa là giao nộp đất nước này cho cộng sản thì sẽ hết chiến tranh thôi.
3- Nỗi sợ lớn nhất trong đời Trịnh Công Sơn là sợ đi lính. Vì thế, bằng mọi giá chấp nhận mọi điều kiện để y được bao che trốn lính. Ngoài ra, để chắc ăn, Trịnh Công Sơn còn quyết tâm ve vãn các ông lớn, các giới chức cao cấp của chính quyền VNCH thích nhạc của y, để cho y dễ dàng trốn lính. Quan hệ của Trịnh Công Sơn với Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ, Đại Tá Lưu Kim Cương v.v. là một ví dụ. Trịnh Công Sơn đã trở thành con người luồn cúi hèn hạ  thiếu tư cách.
 
Trịnh Cung nói:
Trịnh Công Sơn sai lầm với người Cộng sản như sau:
Không ở trong đường dây của một tổ chức và chịu sự lãnh đạo của một tổ chức đó.
Phát biểu của Trịnh Cung hoàn toàn dựa trên sự phán đoán chủ quan, không dựa trên sự kiện. Phát biểu này hoàn toàn sai sự thật. Sự thật là Trịnh Công Sơn đã chịu sự điều khiển của cộng sản qua đường dây của tên cán bộ nội thành đặc trách trí vận Lê Khắc Cầm.
 
Ông Trịnh Cung, theo ghi nhận của CSQG đã đổi tên từ Nguyễn Văn Liễu ra thành Trịnh Cung, không chỉ bởi tình bạn với Trịnh Công Sơn, mà còn bởi quan hệ tình cảm với cô em gái Trịnh Công Sơn là Trịnh Vĩnh Thúy. Có thể vì mối ràng buộc tình cảm nhiều mặt đã che mờ sự sáng suốt nên Trịnh Cung đã không biết rằng ông anh rễ hụt đang hoạt động cộng sản.
 
Lần nữa, với tư cách là chỉ huy trưởng lực lượng CSQG Thừa Thiên/ Huế tôi xin xác định:Trịnh Công Sơn nằm trong tổ chức trí vận của cơ quan Thành Ủy Việt Cộng Huế hẳn hoi. Và cán bộ lãnh đạo chỉ huy Trịnh Công Sơn là Lê Khắc Cầm.
 
Trịnh Công Sơn đã nằm trong tổ chức nằm vùng tại Huế. Từng nhúng tay phối hợp giải thoát Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng phủ Ngọc Phan, theo chỉ thị của B5 và Thành Ủy. Sau này, những tên đại ác đó trở thành đao phủ thủ Tết Mậu Thân. Trịnh Công Sơn nghĩ gì khi viết và hát: “Chiều đi qua bãi dâu, hát trên những xác người, tôi đã thấy, những hố hầm, đã chôn vùi thân xác anh em…”
 
Xin hỏi vong hồn Trịnh Công Sơn, ai chôn xác anh em? Ai đã đập đầu anh em? Và ai đã giúp giải cứu những tên đại đồ tể này, để rồi chúng trở về giết dân lành Huế tết Mậu Thân? Trịnh Công Sơn có trách nhiệm trong chuyện này hay không? Xin hỏi vong hồn ông?
 
Biết rất rõ ai gây ra chuyện thảm sát rùng rợn tại quê hương của chính mình, nhưng Trịnh Công  Sơn sau đó vẫn tiếp tục hoạt động nằm vùng, như vậy Trịnh Công Sơn còn có trái tim không? Có tình người không? Rồi Trịnh Công Sơn vẫn viết nhạc phản chiến. Mục đích phản đối chiến tranh một chiều, phản đối cuộc chiến tranh tự vệ của bao thế hệ thanh niên tại Miền Nam đang hy sinh mạng sống để bảo vệ đất nước và dân chúng chống lại bọn cộng sản. Có bao giờ Trịnh Công Sơn viết nhạc để phản đối chiến tranh từ phía bắc vĩ tuyến 17? Chưa bao giờ!
 
Có nghĩa là TCS chỉ phản đối cuộc chiến đấu của người đang phải tự vệ. Còn thực tế thì Trịnh Công Sơn kín đáo ủng hộ và tiếp tay cho sự xâm lăng bằng vũ khí của cộng sản đối với người dân Miền Nam. Như vậy, thử hỏi Trịnh Công Sơn có lương thiện không? Những lời lẽ mang tính triết lý về thân phận con người trong nhạc Trịnh Công Sơn có thật sự từ trái tim anh ta? Hay chỉ là những giai điệu vay mượn dối trá, phục vụ cho ác quỷ?
 
Trịnh Công Sơn phối hợp thường xuyên với lực lượng “Sinh Viên Giải Phóng Thành Phố Huế” của trường Đại Học Huế, nhằm thi hành công tác dân vận, trí vận, qua những hội thảo, ca nhạc phản chiến. Tên tuổi đám Việt Cộng nằm vùng có liên hệ chặt chẽ với y tôi đã viết ở phần trên.
 

 

Trịnh Công Sơn và “Phong trào đấu tranh chính trị sôi nổi của sinh viên Huế tháng 8/1965 với các cuộc biểu tình, tuần hành, phát thanh, “những đêm không ngủ” đã góp phần nâng cao ý thức chính trị trong nhân dân, giúp các tầng lớp trung gian hiểu rõ hơn về chính sách xâm lược của Mỹ và bản chất tay sai của chính quyền Sài Gòn, tạo điều kiện thuận lợi cho Huế bước vào cao trào đấu tranh chính trị suốt mùa hè năm 1966” — Trích sách cộng sản NXBKHXH 2005, Địa Chỉ Thừa Thiên Huế
 
Theo Trịnh Cung, Trịnh Công Sơn: “Không dám thoát ly theo MTGPMN”Điều này hoàn toàn không đúng, bởi lẽ:
Vai trò và trách nhiệm của Trịnh Công Sơn rất quan trọng trong việc gây suy sụp tinh thần yêu nước của nhiều tầng lớp thanh niên Miền Nam Việt Nam. Qua những bản nhạc phản chiến, Trịnh Công Sơn đã tạo được một tình trạng tâm lý ươn hèn chủ bại cho một số người Miền Nam. Một số khác thì phản ứng mạnh chống chính quyền, gây bất lợi về mặt chính trị cho quốc gia. Như vậy, Trịnh Công Sơn đã và đang thực hiện thành công sứ mạng mà cộng sản rất cần thời bấy giờ.
 
Nếu Trịnh Công Sơn thoát ly, thì nhạc Trịnh Công Sơn sẽ bị chính quyền VNCH cấm, và như thế thì làm sao làm nhạc ca hát cho những buổi hội thảo chống chiến tranh? Làm sao Trịnh Công Sơn có thể đích thân tham dự phổ biến nhạc phản chiến? Làm sao trở thành thần tượng lôi cuốn đông đảo giới trẻ tham dự các buổi trình diễn này tại các trường Đai học Huế, Saigòn, Đà Lạt?
 
Và cuối cùng, nếu thoát ly lên mật khu với Việt Cộng, liệu khi đối diện với cuộc sống kham khổ với bộ mặt thật của chế độ cộng sản và đám Bác Đảng thì Trịnh Công Sơn có còn được ăn xổi ở thì như ở Miền Nam để mà thai nghén ra những tác phẩm phản chiến? Hay là lúc đó Trịnh Công Sơn phải thoát thân xin hồi chánh và chấm dứt giấc mơ cộng sản, hết sáng tác nhạc phản chiến có lợi cho bọn cộng sản? Bọn Việt Cộng phải phân tích về con người Trịnh Công Sơn và phải có bài toán về y ngay.
Về phương diện nầy ta thấy ngay, Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, tức là bọn cộng sản Hà Nội trá hình đã khôn ngoan để Trịnh Công Sơn ở lại hậu phương địch có lợi nhiều hơn là rút Trịnh Công Sơn ra mật khu. Hơn nữa nếu Trịnh Công Sơn thoát ly ra mật khu, thì không phải tự ý y quyết định được, mà do Thành Ủy Huế. Y không gặp nguy hiểm như Tường và Phan thì tại sao phải điều y ra mật khu? Trong khi nhu cầu hiện diện của y tại các đô thị để hỗ trợ cho các tầng lớp quần chúng đấu tranh rõ ràng có lợi cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam nhiều hơn.
 
Tóm lại, sự ở lại Miền Nam của Trịnh Công Sơn rất cần thiết trong cuộc chiến xâm lăng Miền Nam của cộng sản mà Trịnh Công Sơn thủ vai trò ru ngủ và làm bạc nhược các thế hệ thanh niên Miền Nam. Trịnh Công Sơn không cần cho công tác chiến tranh trực tiếp như bọn Hoàng Phủ, Nguyễn Đắc Xuân, Ngô Kha v.v.
 
Có một vài sự việc liên quan đến TCS tôi vẫn thường nghe trên một số báo chí, diễn đàn tranh cãi bàn luận:
1- Trịnh Cung và một vài người đã nói trong Mậu thân 1968 Trịnh Công Sơn bị công sản giết hụt.
Ai giết hụt Trịnh Công Sơn? Hoàng Phủ Ngọc Tường? Hoàng Phủ Ngọc Phan? Nguyễn Đắc Xuân? giết hụt Trịnh Công Sơn? Nhân chứng? Chuyện khôi hài!
Ba tên ác quỷ này “vừa là đồng chí, vừa là anh em với Trịnh Công Sơn” mà! Tôi khi đó là phó Trưởng ty CSĐB, và là Quận trưởng Quận III, vùng Trịnh Công Sơn trú ngụ. Vì vậy tôi biết rõ chuyện nầy lắm, xin đừng bịa đặt.
2- Ngày 30/4/1975 Trịnh Công Sơn cùng gia đình đã vào phi trường Tân Sơn Nhất để đi cùng Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ, nhưng Trịnh Công Sơn và gia đình đã bị ông Kỳ bỏ rơi. Lại một chuyện bịa đặt nữa.
 
Ngày 28 tháng 4/1975 tôi gặp Trịnh Công Sơn tại một địa điểm đã hẹn trước, tại thành phố Saigon. Tôi nói với Trịnh Công Sơn:
- Tôi là người sẽ đưa anh đi. Đã có phương tiện cho anh và gia đình. Mỗi người chỉ mang một xách tay nhỏ mà thôi.
Trịnh Công Sơn đã trả lời tôi:
- Cám ơn Liên Thành, nhưng mình quyết định ở lại. Người cần đi là Liên Thành, nên đi gấp đi.
 
Câu nói đó của Trịnh Công Sơn tôi không ngạc nhiên tí nào, tôi chỉ làm nhiệm vụ mà “người bạn” giao phó. “Người bạn” này đã lầm anh sở khanh Trịnh Công Sơn rồi! Nhưng BCH CSQG Thừa Thiên Huế thì không lầm. Hắn ở lại để chia phần chia ghế chăng? Tôi lẩm bẩm! Tôi chia tay Trịnh Công Sơn  khoảng 11 giờ trưa ngày 28 tháng 4 năm 1975. Sáng 30 tháng 4 năm 1975 khi tôi đang ở trên tàu ngoài vùng biển Vũng Tàu, thì Trịnh Công Sơn hát bài “Nối Vòng Tay Lớn” trên đài phát thanh Saigòn. Trịnh Công Sơn đón những người anh em đồng chí của Trịnh Công Sơn vào thành phố, để nối vòng tay lớn của quỷ, của lạc hậu, của nghèo đói và cơ cực. Người chở Trịnh Công Sơn đến đài phát thanh Sài Gòn sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngoài Nguyễn Hữu Đống ra còn có Nguyễn Hữu Thái. Nguyễn Hữu Thái là tên đặc công thuộc Thành Ủy T4 Sàigòn, tên thủ phạm vụ tung lựu đạn giết chết giáo sư Nguyễn văn Bông Viện Trưởng Học Viện Quốc Gia Hành Chánh. Mục đích của vụ giết giáo sư Nguyễn Văn Bông là để đổ thừa cho Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu giết đối lập, gây mất lòng tin của đồng bào Miền Nam đối với vị Tổng Thống chống cộng triệt để này và gây bất ổn chính trị cho Miền Nam. Với sự hiện diện của hai tên đặc công nằm vùng ngay lập tức bên cạnh mình ngay giờ đầu khi Sài Gòn lọt vào tay cộng sản, thử hỏi Trịnh Công Sơn có phải là đồng bọn băng đảng với bọn nằm vùng hay không? Câu trả này một đứa trẻ con cũng có thể nói đúng được!
 
Cuộc chiến đã chấm dứt hơn 38 năm qua, nhưng vòng tay của quỷ mà Trịnh Công Sơn đã mơ uớc để “nối vòng tay lớn” vẫn còn siết chặt vận mệnh dân tộc. Hẳn Trịnh Công Sơn dưới suối vàng vẫn còn vui lắm, vì có nhiều người vẫn còn ngưỡng mộ bài hát “Nối Vòng Tay Lớn” này!
 
Chúng tôi đã thua vì không còn súng đạn để chống lại súng đạn của toàn bộ lực lượng cộng sản quốc tế đổ vào bàn tay cộng sản Hà Nội. Chúng tôi có lỗi, nhưng chúng tôi cũng đã tận lực.
 
Ai đã gây ra chuyện không còn súng đạn này? Truy nguyên câu hỏi, chúng ta phải nhận thấy rằng, cái đau của Miền Nam là đã có những kẻ thờ ma cộng sản, nối giáo cho giặc bằng nhiều cách, đã giúp tạo ra những biến động chính trị tại Sài Gòn và tại Miền Trung. Lửa của những cuộc xuống đường, tự thiêu, đấu tranh bạo động đã là nguyên nhân cho phong trào phản chiến quốc tế và tại Mỹ có cớ để cổ võ cho cái gọi là “dân chúng Miền Nam bất mãn chế độ Mỹ Ngụy”. Cuối cùng, một số kẻ phản chiến tại Mỹ trở thành những vị dân cử nghị sĩ, cờ đã vào tay, bọn phản chiến “Mỹ Cộng” này thẳng tay cắt viện trợ cho Miền Nam, một xu cũng chẳng! Kết quả, cộng sản đã đi bộ vào Miền Nam, ngồi xổm lên ngôi vị thống trị, gây bao tàn hại cho đất nước, bán đứng tiền đồ non sông cho Bắc Kinh.
 
Lỗi này tại ai?
Trong suốt chiều dài cuộc chiến, Quân Lực VNCH, lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia, đã chế ngự được cái sai, bóp nát được cái ác, bảo vệ được bờ cõi, bảo vệ được sinh mạng và tài sản của đồng bào. Thế nhưng, bên cạnh đó là một số những kẻ lãnh đạo quân sự cũng như hành chánh, các vị gọi là “ chính trị gia”, đã ươn hèn  xu nịnh, đã bợ đỡ những thế lực tôn giáo đen tối để được vinh thân và yên thân. Họ nhắm mắt làm ngơ, mặc đầu biết rõ rằng những kẻ lãnh đạo tôn giáo mà họ đang dựa vào, là những tên Việt Cộng nằm vùng, chẳng hạn như Trí Quang, Thiện Siêu, Đôn Hậu, Chánh Trực, Như Ý v.v… Họ không dám  chống lại hoặc cưỡng lại bọn chúng. Vì chống lại những nhân vật lãnh đạo tôn giáo có nghĩa là họ đặt sinh mạng chính trị vào ván bài định mạng may ít rủi nhiều. Cái gương của Tổng Thống Ngô Đình Diệm còn đó. Cái gương của những nhân viên dưới quyền trong chính phủ Đệ Nhất Cộng Hòa bị sa thải, bị tù tội, thậm chí bị tử hình còn đó. Hầu hết những chính trị gia của chúng ta chỉ vì phiếu bầu, chứ không vì quyền lợi quốc gia dân tộc. Mà phiếu bầu thì dễ kiếm nhất từ các nhà thờ các chùa, các vị tu sĩ tôn giáo. Những chiếc ghế cao trong chính quyền cũng dễ bị lung lay hoặc bị bứng bỡi những chiếc áo tu hành đầy quyền năng này. Từ đó đẻ ra một hệ quả là họ thuần phục Trí Quang, Đôn Hậu, Thiện Siêu, Chánh Trực như thuần phục thần linh, sẵn sàng để các chiếc áo cà sa này vo tròn bóp méo.
 
Ngoài những tên cộng sản đội lốt tu hành mà tôi vừa kể trên, còn có một đám trí thức khoa bảng, sinh viên, đã được ông bà cha mẹ của bọn chúng dùng tiền bạc, dùng lúa gạo, dùng thực phẩm, dùng tinh hoa lễ nghĩa đạo đức của miền nam nuôi nấng dạy dỗ chúng thành người có bằng cấp, để rồi một sớm một chiều, chúng quay lại phản bội ông bà, cha mẹ, anh em, bạn bè, đi theo cộng sản. Chúng đem AK về thành phố bắn phá, sát hại đồng bào. Bọn này là ai? bọn chúng là đám Việt Cộng nằm vùng, là đám thành phần thứ ba, là đám giáo sư và sinh viên tại Huế mà tôi đã nêu tên họ nhiều lần ở phần trên. Và tôi sẽ lập đi lập lại những cái tên này cho đến mãn đời tôi. Điển hình là: Lê Văn Hảo, Đào Thị Xuân Yến, Lê Khắc Quyến, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Thị Đoan Trinh, Nguyễn Đóa, Ngô Kha, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đắc Xuân, Phan Duy Nhân, Phạm thị Xuân Quế, Lê Khắc Cầm, Lê Khắc Phò, Hoàng thị Ngọ, Thái Kim Lan… và quá nhiều….
 
Từ sau 1963 đến 1972, đám Việt Cộng đội lốt tu hành phối hợp với đám trí thức sinh viên cơ sở nội thành Việt Cộng đã phá nát Miền Nam, đặt biệt là Huế. Hậu quả của những vụ tranh đấu của Thích Trí Quang 1966, vụ tàn sát đồng bào Huế trong Mậu Thân 1968, vụ mưu toan tổng nổi dậy tại Huế vào 5/1972 để chiếm Huế làm thủ đô cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, trước khi ký hòa đàm Paris 1973, tất cả chính là con đường dẫn tới hậu quả đau thương của ngày 30/4/1975.
 
Sau 30/4, Trịnh Công Sơn đã không được sử dụng. Cộng sản có nghi ngờ Trịnh Cộng Sơn hai lòng nữa nạc nữa mỡ không? Dĩ nhiên là có. Tình trạng này là chung cho tất cả nhóm chính trị thuộc cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, chứ không riêng gì cá nhân Trịnh Công Sơn. Cũng may cho Trịnh Công Sơn, sau này gặp “quý nhân phò trợ” là bà Phan Lương Cầm, vợ thứ hai của Võ Văn Kiệt. Trịnh Công Sơn có số nhờ vả ông lớn bà lớn. Ngày xưa thì nhờ vả ông bà Nguyễn Cao Kỳ, Lưu Kim Cương. Nay cộng sản vào thì nhờ Bà Phan Lương Cầm, vợ Võ Văn Kiệt, con nuôi của Thiếu úy Phan Tử Lăng trong quân đội Pháp tại Huế. Sau này Phan Tử Lăng trở thành Đại Tá trong quân đội nhân dân của Võ Nguyên Giáp. Bà Cầm say mê nhạc Trịnh Công Sơn, nhờ đó, Trịnh Công Sơn được Sáu Dân, tức Võ Văn Kiệt cứu vớt. Đời Trịnh Công Sơn bắt đầu bước sang một trang mới. Cất cánh giàu sang phú quí, Trịnh Công Sơn quay lại hất hủi đám Trịnh Cung, Nguyễn Hữu Đống và đám bạn bè tranh đấu cũ tại Huế mà đã một thời tận sức, tận lòng giúp đõ Trịnh Công Sơn và gia đình y.
 
Giấc mộng cuối đời của Trịnh Công Sơn là mong muốn trở thành đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam. Đúng như như Trịnh Cung đã viết trong bài “Trịnh Công Sơn và tham vong chính trị”. Khi giấc mộng vàng này bị Hoàng Hiệp, chính trị viên của Hội Âm Nhạc Thành Phố HCM, và cũng là cán bộ trách nhiệm quản lý Trịnh Công Sơn ngăn chận bóp nát, thì Trịnh Công Sơn tức giận, phản ứng bắng lời những lẽ tục tĩu mà tôi không dám lập lại. Có nhiều người vì quá thần tượng Trịnh Công Sơn nên cho rằng Trịnh Cung nói láo. Riêng tôi, tôi không hề ngạc nhiên là Trịnh Công Sơn đã nói như vậy. Chuyện đó quá  bình thường đối với Trịnh Công Sơn, bởi tôi biết rõ bản chất thượng đội hạ đạp của Trịnh Công Sơn từ lâu lắm rồi, vào đảng là miếng đĩnh chung rất lớn, đâu dễ cho Trịnh Công Sơn chối từ. Xin đọc bài của Trịnh Cung để biết Trịnh Công Sơn đã nói gì với Hoàng Hiệp:
Ba mươi bốn năm đã trôi qua, nhiều tranh luận về “thiên tài” Trịnh Công Sơn,  hắn là ai? là quốc gia hay cộng sản?
 
Là một người, vì lý do nghề nghiệp, cùng thế hệ, tuổi đời suýt soát nhau, Trịnh Công Sơn là bạn của anh tôi, thành phố Huế lại nhỏ, cho nên tôi biết rất rõ và rất sâu về Trịnh Công Sơn, nhưng tôi vẫn im lặng. Không phải vì “sợ” khi đụng đến “thiên tài” Trịnh Công Sơn của một số không nhỏ những người đã và đang hết lòng xuýt xoa ngưỡng mộ y, mà thật tình vì trong lòng xem thường Trịnh Công Sơn.
 
Bất hạnh thay quê hương xứ Huế và đất nước Việt Nam lại có “thiên tài” kiểu này, đã vậy vào khoảng tháng hai/2011 cộng sản đã đặt tên đường Trịnh Công Sơn tại Huế. Phải nhấn mạnh với quý độc giả rằng, việc chọn lựa đặt tên đường dưới chế độ cộng sản là một quyết định được nghiên cứu kỹ bởi công an và Bộ Chính Trị, sau khi cân nhắc công trạng, thành tựu công tác, lòng trung thành của đương sự đối với Bác Đảng. Với Trịnh Công Sơn, tuy rằng giấc mơ vào Đảng chưa thành hình lúc còn sống, lúc đầu cũng có bị chút bạc đãi vì nghi ngờ hai mang, tuy nhiên, việc sau này được kề cận lân la với Võ Văn Kiệt, được làm chủ một “đại bài” nhập rượu ngoại quốc, trở nên giàu có và cuối cùng là việc được đặt tên đường Trịnh Công Sơn tại Huế và sắp tới tại ven Hồ Tây, Hà Nội, âu đó cũng là một sự sòng phẳng trả ơn của cộng sản đối với Trịnh Công Sơn.
 

 
“Được biết, đường Trịnh Công Sơn sẽ xuất phát từ chân cầu Gia Hội, cạnh đầu đường Chi Lăng, chạy dọc bờ sông Hương đến vị trí giao nhau với đường Nguyễn Bỉnh Khiêm. Chiều dài con đường mang tên cố nhạc sĩ này là 600m, chiều rộng 11m.”  Trích báo cộng sản.
 
Phải nói rằng Trịnh Công Sơn luôn có số may mắn ở cả hai chế độ, chế độ Việt Nam Cộng Hòa thì y được trốn lính, được nỗi tiếng, ở chế độ cộng sản thì y được giàu có, được đặt tên đường. Chung quy cũng vì giỏi luồn cúi nịnh bợ.
 
Đã từ lâu rồi, ít khi tôi muốn nhắc đến tên Trịnh Công Sơn. Rất nhiều người ở Huế hỏi tôi về Trịnh Công Sơn, vì họ biết là tôi biết tận kẻ răng chân tóc toàn bộ nhóm nằm vùng Huế,. Họ muốn tôi xác nhận Trịnh Công Sơn là ai? Có hoạt động CS không? tôi chỉ cười mà không nói. Ngoài ra, cũng có một số anh em trong hàng ngũ mật báo viên của ty CSQG Thừa Thiên Huế hoạt động chung với Trịnh Công Sơn trong muốn tôi bạch hóa sự thật về Trịnh Công Sơn, vì đó là vấn đề của sự thật và lịch sử. Thật ra thì tôi cũng có phần muốn chờ xem có ai đó ngoài tôi ra, nói lên điều này. Bởi vì tôi tin rằng, tôi không phải là người duy nhất biết con người thật của Trịnh Công Sơn.
 
Nhưng sau hai bài viết của Trịnh Cung, và anh Bằng Phong Đặng văn Âu, gây tranh luận giữa hai phe chống và bênh Trịnh Công Sơn, cũng như bài viết khá hời hợt và sai lầm của Trung Tá Nguyễn Mâu, tôi quyết định nói ra toàn bộ sự thật. Bản thân các bài viết trên cũng như rất nhiều ý kiến về Trịnh Công Sơn đều thiếu sót, mù mờ. Cũng dễ hiểu và thông cảm được, vì cả hai tác giả trên có lẽ đều không biết nhiều, biết rõ và biết sâu về Trịnh Công Sơn bằng cơ quan tình báo CQQG Thừa Thiên Huế, tác nhân trực tiếp điều khiển và theo dõi Trịnh Công Sơn, thì làm sao độc giả có thể biết được đâu là sự thật để tìm cho mình một thái độ, một lý do nào đó để tiếp tục, hoặc yêu, hoặc hận. Vì thế mà tôi đã phải nói ra những gì mà tôi biết, rồi quý vị và lịch sử tùy nghi suy nghĩ định đoạt. Yêu vẫn cứ yêu, ghét vẫn cứ ghét. Không sao cả!
 
Hay là quý vị có thể bình tĩnh hơn, để đánh giá và chọn cho mình một thay đổi tình cảm nào đó?
 
Đương nhiên, những gì tôi vừa trình bày trên sẽ gây sóng gió đụng chạm. Con người bình thường ai cũng muốn sóng yên biển lặng, tôi cũng không khác. Nhưng vì là người mang bản chất đương đầu, thấy việc sai trái khó thể làm ngơ, thì giữa sự thật và sóng yên biển lặng, tôi chọn sự thật.
 
Tôi, Liên Thành, hoàn toàn chịu trách nhiệm những gì tôi nói về Trịnh Công Sơn.
 
Sau đây, tôi xin ghi lại nguyên văn lời kêu gọi của Trịnh Công Sơn tại đài phát thanh Sài Gòn ngày 30 tháng 4 năm 1975, cùng đi với hắn có tên giết người Nguyễn Hữu Thái, đặc công cộng sản T4, Người cung cấp sáu trái lựu đạn MK6 trong vụ giết giáo sư Nguyễn Văn Bông, cựu chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn, lúc đó đang là trung úy chiến tranh tâm lý tại Sài Gòn.
“Tôi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rất vui mừng và cảm động gặp và nói chuyện với tất cả các anh em văn nghệ sĩ ở miền nam Việt Nam này. Hôm nay là cái ngày mơ ước của tất cả chúng ta, đó là ngày mà chúng ta giải phóng hoàn toàn tất cả đất nước Việt Nam này. Cũng như những điều mơ ước của các bạn bấy lâu là độc lập, tự do và thống nhất thì hôm nay chúng ta đã đạt được tất cả những kết quả đó. Tôi yêu cầu các văn nghệ sĩ cách mạng miền nam Việt Nam (không rõ) hợp tác chặt chẽ với Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam Việt Nam. Những kẻ đã ra đi chúng ta xem như là đã phản bội đất nước.Chúng ta là người Việt Nam. Đất nước này đất nước Việt Nam. Chúng ta ở trên đất nước chúng ta. Chính phủ Cách mạng Lâm thời sẽ đến đây với thái độ hoà giải tốt đẹp. Các bạn không có lí do gì sợ hãi để phải ra đi cả. Đây là cơ hội đẹp đẽ và duy nhất để đất nước Việt Nam thống nhất và độc lập. Thống nhất và độc lập là những điều chúng ta mơ ước từ mấy chục năm nay. Tôi xin tất cả các bạn, thân hữu cũng như những người chưa quen với tôi xin ở lại và chúng ta kết hợp chặt chẽ với Ủy ban Cách mạng Lâm thời để góp tiếng nói xây dựng đất miền Nam Việt Nam này (không rõ…) Gặp tất cả anh em ở trong Ủy ban Cách mạng Lâm thời. Hiện tại chúng tôi đang ở tại đài phát thanh Sài Gòn và tôi mong các bạn chuẩn bị sãn sàng để đến đây góp tiếng nói, lên tiếng để tất cả mọi người đều yên tâm. Và tôi xin tất cả các anh em sinh viên học sinh của miền nam Việt Nam này hãy yên ổn kết hợp lại với nhau, khóm phường đều kết hợp chặt chẽ chuẩn bị để đón chờ Ủy ban Cách mạng Lâm thời đến. Xin chấm dứt. Và tôi xin hát một bài. Hiện tại ở trên đài thì không có đàn ghi-ta. Tôi xin hát lại cái bài “Nối vòng tay lớn”. Hôm nay thật sự cái vòng tay lớn đã được nối kết……”



Hình ảnh trưa ngày 30/4 năm 1975 tại đài phát thanh Sài Gòn, Nguyễn Hữu Thái cầm hồ sơ màu trắng, Dương Văn Minh đọc lời đầu hàng, sau đó Trịnh Công Sơn nói lời kêu gọi chào mừng quân giải phóng và hát bài Nối Vòng Tay Lớn…



Trịnh Công Sơn và tên sát nhân đặc công Nguyễn Hữu Thái (đeo kính), một trong ba kẻ giết GS Nguyễn Văn Bông.



Trịnh Công Sơn (trái) và tên sát nhân Hoàng Phủ Ngọc Tường (phải) tiếp tục thân thiết sau 1975. GS Bửu Ý ngồi cạnh TCS, tiếp theo là Nguyễn Trọng Tạo.




nguồn : NET

Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.02.2014 23:02:42 bởi thương yêu>

em về từ cát bụi
trong sa mạc tình người
rơi vùng hoang dã Núi
quanh triền da vành môi
*
em từ cơn gió cát
phiêu bồng bay lang thang
nhớ khoảng đời đánh mất
không hồn, tim thọ tang
 *
em một chiều ngả nắng
sau ráng hoàng hôn thô
trầm tịnh trong im lặng
cuộn mình chăn hư vô
*
em đi từ tảng sáng
dừng chân quán thơ anh
nhấp chung tình thật cạn
rồi tìm đường nhà trăng
*
em linh hồn cát bụi
bay về rừng ước ao
đúng gốc già nguồn cội
mà anh là tim nhau

đông hương
Cám ơn Cà na đã thích thơ đông hương , gửi bài này cho Cà na đây nì và GĐPT




 
quê hương em là Huế
quê tim em là anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.02.2014 19:08:58 bởi Phù vân>
TÍN NGƯỠNG CỦA TRÁI TIM
Lễ Tình Yêu “Valentine” và ngôn ngữ của các loài hoa
Chúng ta tạm thời không bàn đến nguyên nhân tại sao có ngày Lễ Valentin và hãy chấp nhận ngày 14 tháng 2 là ngày Lễ Valentine, được gọi là Lễ Tình Yêu và Hoa, vì ngày 14.2 đã trở thành thông lệ từ hàng trăm năm qua cho người phái nam và họ không thể quên được „tục lệ“ là đến ngày lễ này đi mua hoa tặng vợ, tặng người yêu hay bạn gái.

Tương tự như người Việt tị nạn cộng sản lâu nay lấy ngày 30.4.75 làm ngày quốc hận để nhắc nhở nhau đừng quên ngày Việt Nam Cộng Hoà bị cộng sản VN cưỡng chiếm, hay như ở Mỹ có ngày „Lễ Tạ Ơn“ thì người La Mã từ mấy thế kỷ nay đã chọn ngày 14.2 làm ngày „Lễ Tình Yêu“ và  từ đó người ta cổ xúy, duy trì ngày Lễ  Valentine cho đến ngày nay.  
Có vài giả thuyết đã được đưa ra để giải thích nguyên nhân tại sao có ngày Lễ Valentine. Có giả thuyết cho rằng ngày Lễ Valentin là ngày kỷ niệm và tưởng nhớ đến bà hoàng Juno là người đã bảo vệ cho hôn nhân và gia đình. Họ đã tặng cho „người đàn bà“ những bó hoa, được xem như là biểu tượng cho sự biết ơn của người đàn ông. Một giả thuyết khác thì  bảo rằng ngày lễ Valentin là ngày kỷ niệm Thánh Valentin vì cũng vào ngày 14.2, hai thế kỷ sau Thiên Chúa là ngày mà  Đức Hồng Y (ĐHY) Valentin của Terni, một thành phố thuộc miền trung nước Ý, xưa gọi là Interamna bị vua La Mã thời đó là Claudius Goticus xử tử hình, lý do Hồng Y Valentin vẫn một lòng giữ vững niềm tin đối với Thiên Chúa Giáo. Và sau đó vì có truyền thuyết cho rằng ĐHY Valentin đã từng tặng hoa cho những đôi nhân tình khi Ngài còn sống nên để nhớ ơn, dân chúng đã chọn ngày 14.2 làm ngày Lễ Tình Yêu để tưởng niệm đến ĐHY Valentin! 
 
Chúng ta tạm thời không bàn đến nguyên nhân tại sao có ngày Lễ Valentin và hãy chấp nhận ngày 14 tháng 2 là ngày Lễ Valentine, được gọi là Lễ Tình Yêu và Hoa, vì ngày 14.2 đã trở thành thông lệ từ hàng trăm năm qua cho người phái nam và họ không thể quên được „tục lệ“ là đến ngày lễ này đi mua hoa tặng vợ, tặng người yêu hay bạn gái. 
 
Một điều mà tôi nói riêng ghi nhận được kể từ lúc bắt đầu sống kiếp sống lưu vong đến nay là sau Tết Dương Lịch, kể từ trung tuần tháng giêng trở đi thì người ngoại quốc từ Âu Châu đến Mỹ và Úc Châu nói chung quảng cáo rất rầm rộ ngày Lễ Valentine, "Lễ Tình Yêu". Theo dòng thời gian, người đàn ông không phải chỉ mua hoa thôi mà họ còn mua nhiều tặng vật khác làm quà tặng cho „vợ, cho người yêu lí tưởng“ hay bạn gái của mình. Qua hệ thống Internet hiện đang thông dụng thiên hạ quảng cáo rùm beng nhiều loại quà khác nhau, tương xứng tùy theo túi tiền của mỗi người, nhưng quan trọng hơn hết vẫn đề cập đến những bông hoa, những bó hoa đủ loại. Tôi tò mò tìm hiểu và hôm nay xin được phép giới thiệu với quí đồng hương vài nét đặc biệt về „ngôn ngữ của các loài hoa“ liên quan đến ngày lễ này, để nếu ai đã „sang ngang“, đang yêu hay có bạn gái muốn mua hoa tặng có thể tùy theo đó mà chọn loại hoa thích hợp.
 
Nếu bạn mua loại hoa (sau đây) Thì hoa này biểu hiệu cho một (sự) ….
        Hay có nghĩa: 
 
  - Acacia         Tình yêu thanh khiết
- Alpine rose Khi nào chúng ta gặp lại
- Anemonne Vui mừng hay Tin tưởng
- Aster Không tin vào sự trung thành (của người yêu)
        - Belladonna Em đẹp nhưng không kém nguy hiểm
  - Nettle (Anh đã nhìn thấy) em hay ghen tuông
- Chrysanthemum Tim anh còn trống vắng
- Dahlia         Tôi đã có người yêu!
        - Edelweiss Em quá đẹp
- Erica Tôi thích sự cô đơn
- Feathered pink         Em rất nhẹ dạ
- Lilac Em cũng trung thành
- Geranium Anh chờ em ở chỗ hẹn cũ
- Bell flower Tim chúng ta cùng một nhịp đập
- Wallflower Anh sầu nhớ đến em
- Immortelle Tình yêu vĩnh cửu
- Jasmin         Em đẹp quyến rũ, mê hồn
- Comflower Anh (tôi) chưa mất hy vọng
- Crocus         Tôi cần thời giờ để suy nghĩ
- Lime-tree blossom Hãy mơ đẹp và nghĩ đến anh (tôi)
- Lily         Tin tưởng, trong sạch
- Mayflower Ngây thơ, vô tội
- Mallow         Em lạnh nhạt
- Marguerite Hãy để anh (tôi) yên
- Myrtle         Chúng ta sẽ làm đám cưới nay mai
- Black nightshade Em ghen vô lí
- Daffodil / narcissus Em làm điệu
- Orchid         Em còn ham chơi đối với anh
- Parsley         Anh thích tính ở nhà (hay nội trơ)
  - Red Rose Anh yêu em hơn tất cả
- Yellow Rose Không trung thành
- Rhododentron          Khi nào chúng mình gặp lại?
  - Rosemary Từ biệt em, anh bỏ cuộc
- Yarrow         Anh kiên nhẫn
- Cattail         Em phải quyết định
- Iris         Anh sẽ tranh đấu vì … em
- Sunflower Em quá đòi hỏi, đối với anh
- Tulip Em không có 1 sự cảm xúc chân thật
- Blue viola         Kiên trì chịu đựng
- Forget-me-not         Hãy nghĩ đến anh (tôi)
- Morning glory Em sẽ thuộc về anh
- Feverfew         Hãy để tôi yên
- Cypress         Anh đau khổ chết đi thôi!
 
Vậy thì, bạn sẽ chọn hoa để nói giùm những ý tưởng thầm kín của bạn và khi người nhận hoa cũng đừng quá vô tình, và cố hiểu lời nhắn gửi không lời qua những cành hoa mình nhận được!
 
Khi vướng vào đường tình, người ta thường hay mơ mộng, nghi ngờ…. Biết bao nhiêu văn nghệ sĩ đã viết văn, ra nhạc hay làm thơ để vinh danh tình yêu cũng có và chua chát vì tình cũng chẳng thiếu. Riêng thi sĩ Xuân Diệu đã thố lộ: 
 
Yêu là chết trong lòng một ít,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?
Cho rất nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ hay thờ ơ giả dối!
 
Vâng, khó mà phân biệt đâu thật đâu giả. Dầu vậy, thiên hạ vẫn ngập lặn trong tình yêu, không ngừng nghỉ. Hãy nhìn sang Holywood thì thấy ngay, nghệ sĩ yêu nhau vội vã và chia tay nhau cũng rất nhanh, nhưng sau đó họ lại lao đầu vào những cuộc tình khác. Cứ thế mà tiếp nối…. Một trong những món quà thường được mua tặng cho người yêu vẫn là những bông hoa hay bó hoa.
 
Quí vị nào chưa quyết định mua gì để tặng trong dịp Lễ Tình Yêu, tôi nghĩ có thể mua bó hoa toàn hoa hồng đỏ (Red Rose), vừa sang trọng vừa ngấm ngầm bày tỏ “Anh yêu Em hơn tất cả ”. Ai còn độc thân, con tim vẫn còn trống vắng và muốn kín đáo hẹn hò với người yêu hay bạn gái thì có thể chọn mua bó hoa gồm Chrysanthemum và Rhododentron. Người nào biết bạn gái của mình có nhiều chàng trai theo đuổi nhưng không sờn lòng thì có thể mua tặng bó hoa “ Iris kèm theo Blue Viola và vài cành Cattail “ kín đáo muốn nói là anh kiên trì chịu đựng, sẽ tranh đấu vì em, nhưng em phải có một quyết định hoặc để nhắc nhở đối tượng đừng quên mình thì hãy mua tặng một bó hoa  Forget-Me-Not ! …
 
Người viết không phải là người có thú “trồng Hoa”, biết "Hoa” sành điệu hay thông thạo về "Hoa” nhưng muốn góp phần nhỏ vào ngày Lễ Tình Yêu nên đã sưu tầm, mạo muội phóng dịch “ngôn ngữ của các loài Hoa” để giới thiệu đến bạn đọc bốn phương như là một gợi ý để quí vị tùy theo đó mà chọn mua loại hoa thích hợp để  “riêng tặng ai đó” mà bạn muốn tặng, thay cho lời tỏ tình (nếu bạn rụt rè), cho tâm trạng hay ý nghĩ thầm kín của bạn. Vì thế chắc chắn không làm sao tránh khỏi thiếu sót nên kính mong các bậc thức giả và quí vị am hiểu về hoa rộng lòng thông cảm và chỉ giáo cho. Trân trọng cám ơn.
 
©  Lê hoàng Thanh (Nhân dịp Lễ Valentine)

  nguồn: Calitoday
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.02.2014 03:36:06 bởi Cà Na tn nguyen>
                  em một chiều ngả nắng
                  sau ráng hoàng hôn thô
                 trầm tịnh trong im lặng
cuộn mình chăn hư vô  
 

 Cà Na cảm ơn chị đông hương . 
Đọan thơ này sao giống diễn tả tâm trạng của Cà Na khi ở Cà Na farm qúa ![&amp;:]
Hoa và ảnh của Cà Na tặng chị nì  ! ( Khi mô rảnh , chị bày em nói tiếng Huế nhé, à không ,chị bày em nói tiếng Huế hỉ. [:)] )




 
Cà na
Đăng nhập để trả lời
0

 
KÍ ỨC HỘI LIM
 
Tặng TP VTN
 
Anh về thăm lại Hội Lim
Bước chân vô thức lần tìm dáng xưa
Trời xuân nhẹ lất phất mưa
Em anh cứ ngỡ như vừa hôm qua
 
Áo dài mớ bảy mớ ba
Quai thao, nón thúng mặn mà trúc xinh
Năm xưa bên góc sân đình
Trầu têm cánh phượng chút tình gởi trao
 
Giờ em biền biệt phương nao
Lụa sồi yếm thắm hôm nào còn chăng ?
Sông Thương nước chảy dùng dằng
Liền anh lạc bước giữa dòng dân ca
 
Trời Âu tuyết trắng mờ xa
Câu hò giã bạn đêm qua lỗi vần
Hội Lim lòng chợt tần ngần
Cơi trầu còn đó… biết dành trao ai ?
 
2/2014
Sông Hương
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.02.2014 16:32:30 bởi Phù vân>
                                                                         
                                   
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN
Hoa tuyết : sự tạo thành kỳ diệu của thiên nhiên

Bạn có biết vì sao hoa tuyết có những hình dạng rất phức tạp nhưng đối xứng hoàn hảo không? Và bạn có biết rằng không có hai hoa tuyết nào hoàn toàn giống nhau không? Chúng ta hãy cùng tìm hiểu Vật lý về các hoa tuyết!

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng nhìn thấy hình ảnh những hoa tuyết bằng giấy được dán lên tường trang trí trong dịp lễ hội mùa đông. Kích thước của mỗi hoa tuyết chỉ cỡ 1 mm, là những hình đối xứng lục giác rất phức tạp nhưng cũng rất hoàn hảo, không lẽ có những hoa tuyết như thế này thật sao?

Cấu trúc tinh thể của nước ở thể rắn
Nước ở thể rắn có cấu trúc tinh thể lục giác. Hình 1 mô tả tinh thể nước đá dưới những góc nhìn khác nhau, trong đó, chấm màu đỏ biểu diễn các phân tử Oxy, còn các gạch nối màu xám chính là các nguyên tử Hydro. Vì nước có công thức phân tử là H2O, nên xung quanh mỗi nguyên tử Oxy có hai nguyên tử Hydro. Chính tính đối xứng lục giác của các tinh thể nước ở thể rắn đã làm cho hoa tuyết cũng có tính đối xứng lục giác.

Hình 1: Cấu trúc tinh thể của nước ở thể rắn
Bạn có thể hỏi: nếu vậy thì nước trong tủ lạnh cũng đông đặc thành thể rắn, vì sao nó không có dạng đối xứng như hoa tuyết? Bởi vì nước trong tủ lạnh chuyển từ thể lỏng sang thể rắn, còn hoa tuyết được hình thành khi nước chuyển trực tiếp từ thể hơi sang thể rắn (hơi nước ngưng tụ thành hoa tuyết – quá trình này diễn ra trong các đám mây). Chính vì vậy mà hoa tuyết thì có dạng đối xứng trong khi nước đá thì không.

Hình 2: Các tinh thể lập phương có khuynh hướng lấp vào những chỗ còn khiếm khuyết (có các liên kết chưa hoàn thành) cho đến khi tất cả các mặt đều bằng phẳng. Điều tương tự xảy ra với các tinh thể lục giác của nước.
Bạn lại có thể phản biện: nhưng cấu trúc đối xứng lục giác của tinh thể nước ở thể rắn (ở cấp độ vi mô) chưa chắc sẽ tạo nên cấu trúc đối xứng lục giác của hoa tuyết (ở cấp độ vĩ mô), cũng giống như nếu gom nhiều khối lục giác đều lại một cách ngẫu nhiên thì chưa chắc ta có được một khối lục giác đều lớn.

Để làm rõ điều này, ta hãy xem xét kỹ hơn quá trình hình thành một tinh thể tuyết. Ban đầu, một nhóm phân tử nước kết hợp ngẫu nhiên với nhau, tạo thành một tinh thể với bề mặt gồ ghề. Ở những chỗ gồ ghề đó, các liên kết giữa các phân tử nước chưa được lấp đầy (nghĩa là các gạch nối màu xám trong hình 1 còn bị đứt quãng nhiều chỗ chứ chưa khép kín thành lục giác). Khi đó, các phân tử nước đến sau có xu hướng lấp vào những chỗ gồ ghế ấy để hoàn thành các liên kết còn bị đứt quãng, cho đến khi tất cả các mặt đều bằng phẳng như nhau. Hình 2 minh họa quá trình này với tinh thể đối xứng tứ giác. Tương tự, những tinh thể nước đối xứng lục giác sẽ tạo thành tinh thể băng cũng có tính đối xứng lục giác.

Đến đây, chúng ta chỉ mới hiểu được vì sao tinh thể tuyết có tính đối xứng lục giác. Phần tiếp theo sẽ giải thích sự tạo thành những hoa văn cầu kỳ, phức tạp của hoa tuyết.

Hình 3 mô tả quá trình hình thành một hoa tuyết. Như đã giải thích ở trên, khi các hạt băng li ti kết hợp với nhau, chúng tạo thành một hình trụ đối xứng lục giác (bước 2 trong sơ đồ ở hình 3). Khi những tinh thể hình trụ này trở nên ngày càng to lớn hơn, chúng “mọc” thêm 6 nhánh từ 6 đỉnh của lục giác. Nguyên nhân của sự mọc nhánh này như sau: Trên một tinh thể hình trụ thì các đỉnh nhô ra nhiều hơn những phần còn lại. Do đó, các đỉnh chính là nơi đón nhận các tinh thể li ti đến nhập vào khối tinh thể lớn nhiều hơn là các phần khác. Kết quả là các đỉnh này phát triển nhanh hơn các phần còn lại, tạo thành các nhánh mọc ra từ các đỉnh. Các nhánh này cũng là những hình trụ lục giác (do cũng là các tinh thể băng), nên từ đó lại mọc ra các nhánh phụ nữa do cùng nguyên nhân như trên. Rồi từ các nhánh phụ lại mọc ra các nhánh con nữa, và cứ thể tiếp tục. Quá trình này tạo nên sự phức tạp của các hoa tuyết, và cũng giải thích vì sao các nhánh của hoa tuyết có dạng giống thân cây.
Đến đây, điều cuối cùng (và cũng rất thú vị) cần giải thích nữa là vì sao 6 nhánh của một hoa tuyết gần như hoàn toàn giống nhau, trong khi không thể tìm được hai hoa tuyết hoàn toàn giống nhau. Trong quá trình các nhánh được tạo thành thì tinh thể di chuyển không ngừng trong đám mây, đến những nơi có nhiệt độ và độ ẩm (hai yếu tố quan trọng nhất quyết định hình dạng của hoa tuyết – sẽ được đề cập ngay sau đây) khác nhau. Tuy nhiên, vì tinh thể rất nhỏ bé, nên dù nó có đi đến đâu thì cả tinh thể vẫn chịu cùng một nhiệt độ và độ ẩm như nhau, và do đó mà các nhánh phát triển đồng đều nhau, tạo nên những hình dạng giống nhau ở cả 6 nhánh. Và cũng vì các tinh thể di chuyển một cách ngẫu nhiên, nên không có hai tinh thể nào trải qua cùng một điều kiện nhiệt độ và độ ẩm như nhau. Kết quả là không có hai hoa tuyết nào hoàn toàn giống nhau.

Tùy điều kiện nhiệt độ và độ ẩm của không khí nơi hoa tuyết được tạo thành mà hoa tuyết sẽ có những hình dạng khác nhau. Biểu đồ hình thái dưới đây cho biết hình dạng của hoa tuyết tương ứng với điều kiện hình thành nên nó.

Ví dụ, hoa tuyết dạng đĩa mỏng và hoa tuyết hình sao được hình thành khi nhiệt độ khoảng -2 độ C, trong khi dạng que và dạng kim hình thành ở gần -5 độ C. Ở khoảng -15 độ C, hoa tuyết dạng đĩa và dạng sao xuất hiện trở lại. Hỗn hợp hoa tuyết dạng đĩa và dạng que được hình thành khi nhiệt độ khoảng -30 độ C. Cũng từ biểu đồ này ta nhận thấy rằng, độ ẩm càng cao (càng về phía trên của biểu đồ) thì hoa tuyết được tạo thành càng phức tạp và ngược lại. Hoa tuyết dạng kim dài và dạng đĩa được hình thành khi độ ẩm rất cao (gần 100%).


Hình 4: Biểu đồ hình thái của hoa tuyết (Ảnh: Pandasthumb.org)
Vì sao tuyết có màu trắng? Có tuyết màu khác không?

Tuyết có màu trắng. Điều đó ai cũng biết, thật hiển nhiên, đến nỗi người ta dùng tuyết để làm chuẩn cho màu trắng (“trắng như tuyết”), và chuyện cổ tích từ xa xưa cũng có nàng Bạch Tuyết. Thế nhưng, bạn có bao giờ tự hỏi vì sao tuyết có màu trằng chưa? Và liệu có tuyết màu khác không?

Bản thân hoa tuyết là một tinh thể trong suốt, giống như thủy tinh. Tuy nhiên, cả một đám tinh thể tuyết gom lại với nhau sẽ có màu trắng, cũng giống như khi bạn nghiền nhỏ thủy tinh ra thì nó sẽ có màu trắng. Nguyên nhân vật lý của việc này là như sau. Tia sáng tới bị phản xạ một phần trên bề mặt tinh thể tuyết. Khi có rất nhiều các bề mặt như vậy, thì tia sáng bị phản xạ nhiều lần và thậm chí có thể bị tán xạ ngược trở lại. Hầu hết các ánh sáng đơn sắc đều bị tán xạ khá tốt, nên chúng ta nhìn thấy tuyết có màu trắng.

Thực tế, các tia sáng cũng bị hấp thụ một phần khi chúng phản xạ qua lại giữa các bề mặt, trong đó ánh sáng màu đỏ bị hấp thụ mạnh hơn ánh sáng màu xanh. Thực nghiệm cho thấy, ánh sáng có bước sóng khoảng 470 nm (giữa màu xanh lục và xanh dương) là ít bị hấp thụ nhất. Cho nên, nếu đào sâu vào một lớp tuyết, ta có thể nhìn thấy tuyết có màu xanh.
__________________
Một số hình ảnh hoa tuyết (Ảnh: Newsfromrussia.com)















Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.02.2014 20:22:05 bởi dzuylynh>
                                  


Vĩnh biệt Phây-búc!
 

           

                                Thằng con trai 28 tuổi ế chỏng ế chơ của tôi một hôm bỗng tuyên bố giữa bữa cơm:
- Chủ nhật này con đưa bạn gái con về giới thiệu với ba mẹ được không? 
Vợ tôi tròn mắt:
- Con? Có bạn gái?
Thằng khỉ làm bộ mặt nghiêm nghị:
- Mẹ làm gì vậy? Tại con chưa muốn thôi, chứ muốn là… 30 giây! Xếp hàng cả đống!
- Thì con cứ đưa về đi - tôi có ý kiến - Nhà mình thoải mái!
Vợ tôi lườm tôi:
- Thoải mái gì? Không phải ai muốn vô nhà này cũng được đâu! Bạn trước đã! Thấy được rồi mới muốn gì muốn nha!
Thằng con tôi cười hehe:
- Không phải được mà là quá được! Mẹ thấy là chịu liền cho coi! Công dung ngôn hạnh đầy!
- Nó tên gì? Mấy tuổi? Làm gì? - vợ tôi thăm dò.
- Dạ tên Trang, 24 tuổi, làm phòng kế toán cùng công ty với con.
- Vậy là tuổi con ngựa?
- Dạ.
Vợ tôi tính trong 10 giây:
- Dần với Ngọ… Nằm trong “tam hợp”. Cũng hợp với mẹ luôn. Được!
- Em thiệt tình! - tôi nhăn nhó - Giờ này mà cứ mê tín! Thử nó mê đứa nào “tứ hành xung” coi em có cản được không?
- Sao không? - vợ tôi trừng mắt - Không phải vụ tuổi nhưng phải có chuẩn đàng hoàng chứ! Nhà này không có chuyện con đặt đâu cha mẹ ngồi đó đâu!
Con tôi tỉnh bơ:
- Con bảo đảm mẹ thấy là chịu liền mà!
Đến lượt tôi sực nhớ:
- Con nói nó tên Trang?
- Dạ. Sao ba?
- Trời! Ba lo nhứt chuyện này, sao lại dính đúng luôn vậy?
- Gì vậy anh? - vợ tôi hỏi.
Tôi thở dài:
- Thì thằng con mình tên Nghĩa! Tên hai đứa gộp lại…
Con tôi ngoác miệng cười:
- Nghĩa Trang! Hehe! Tụi bạn con chọc rồi! Càng vui! Đích đến cuối cùng của mọi người mà!
Rồi nó nghiêm lại, chốt hạ:
- Vậy trưa chủ nhật nha ba mẹ! Trang sẽ đi chợ rồi tới đây sớm để phụ làm cơm với mẹ…
*
Mới chín giờ sáng chủ nhật, Trang chạy xe máy tới, phía trước vừa treo vừa chất mấy bịch hàng mới mua ở siêu thị. Tiêu chuẩn “công” và “dung” có vẻ đúng. Con nhỏ mặt mày dễ coi, sáng sủa, tướng tá gọn gàng, ăn mặc lịch sự. Đi chợ nhanh nhẹn thế kia, chắc là chuyện thường làm. Nó vui vẻ chào tôi và vợ tôi rồi ào ào xách đồ vào nhà và bất chợt… rú lên:
- Trời! Đẹp quá!
Thì ra đó là cái bình hoa vợ tôi lo đi mua cắm từ sáng sớm để trên bàn ăn để chuẩn bị tiếp khách đặc biệt. Trang móc ngay điện thoại, chụp hình lia lịa, rồi nhí nhoáy bấm tới bấm lui một lúc mới cười khì:
- Xong!
Nó bắt đầu bày biện các thứ vừa mua đầy mặt bàn trong bếp. Vợ tôi mon men tới gần, bị nó mời:
- Bác để con làm đi! Có gì thì anh Nghĩa phụ. Con làm hai món thôi, nhanh lắm! Bún chả giò, xúp mì ngôi sao nấu thịt bằm. Bảo đảm ngon, no!
- Để bác rửa rau cho? - vợ tôi rụt rè.
- Dạ không!
Sau lời tuyên bố chắc nịch, Trang nhào qua rửa rau. Nó vặn một chậu nước đầy, thảy rau vô và cứ vừa xả nước ào ào vừa kỳ cọ từng cọng rau. Tôi biết chắc bà vợ mình đang xót cho cái đồng hồ nước đang quay kim vèo vèo nhưng rất lạ là bà lại im ru, làm như đang bị khớp trước nàng dâu tương lai hậu hiện đại.
- Rửa rau dưới vòi nước đang chảy mới tốt nha bác! - Trang quay qua nói với vợ tôi, rồi mặc cho vòi nước chảy xối xả, nó lại móc điện thoại ra bấm bấm, vừa coi vừa chỉ đạo thằng con tôi làm này làm nọ, điều mà chưa bao giờ thằng khỉ làm cho mẹ.
Vợ tôi len lén đi tới nhìn vô cái điện thoại coi có gì trong đó. Trang cười:
- Con coi lại Gu-gồ chỉ làm chả giò cho chắc bác ơi!
Bữa ăn rồi cũng được dọn ra, bày biện đẹp mắt. Thằng Nghĩa mặt tươi rói xoa tay mời ba mẹ vào bàn. Vợ chồng tôi vừa cầm đũa thì Trang đưa tay cản lại:
- Hai bác chờ con xíu!
Nó lại cầm điện thoại chụp xạch xạch xạch, lại nhoay nhoáy bấm bấm một lúc. Vợ tôi không thể không thắc mắc:
- Con làm gì vậy?
- Dạ con pốt Phây-búc (*).
- Là cái gì?
- Dạ là mạng xã hội đó bác! Vui lắm! Con pốt cho các bạn biết con đang èn-choi trưa nay cho tụi nó thèm chơi. Đó, đó, tụi nó còm lia lịa rồi nè! - Trang đưa điện thoại qua cho Nghĩa coi. Thằng nhỏ vừa đọc vừa cười tủm tỉm.
- Hai bác lớn tuổi nên chơi Phây-búc cho đỡ buồn. Ngồi một chỗ trò chuyện, trao đổi thông tin, hình ảnh khắp thế giới với cùng lúc cả ngàn người bạn. Lại được thoải mái nói tâm trạng của mình, bình luận chuyện người khác, chém gió, chơi games, nghe nhạc, xem phim thoải mái… Cả gia đình, dòng họ ngồi một chỗ vẫn biết hết nhứt cử nhứt động của nhau. Anh Nghĩa! Sao anh không chỉ hai bác chơi Phây-búc vậy? -  Trang cự Nghĩa.
- Sợ ba mẹ nói mất thời giờ! Ba mẹ hay la anh mỗi lần anh thức khuya để chat - Nghĩa nói.
- Trời, vậy mà còn không biết chỉ hai bác chơi! Ba má em cũng cự em, em chỉ xong là mỗi người ôm một cái điện thoại, hết la hehehe! Vui lắm hai bác ơi!
*
Bạn bè tôi cũng chơi Phây-búc lâu nay, có rủ tôi nhưng tôi giấu dốt, làm bộ chê là trò vớ vẩn, mất thì giờ. Sau buổi gặp Trang, thằng Nghĩa bắt đầu hướng dẫn tôi vào cuộc. Từng bước một, tôi dần dần bị cuốn hút vào trò chơi mới. Cũng động chút là chụp hình, pốt, ghi sì-ta-tớt, like, còm… cả ngày. Bạn bè đông dần, trong đó bạn ngoài đời càng ngày càng ít hơn bạn ảo. Các bạn ảo này mới là vui, vì chả quen biết gì, thậm chí cái tên cũng ảo, thí dụ Loài hoa bé dại, Ai thèm nhớ anh, Thiên thần mắc đọa, Cá mập chết đuối... Hầu hết không biết mặt mũi thế nào. Có người đưa con chim, bông hoa, cờ nước... làm ảnh đại diện. Kể cả họ có đưa ảnh chân dung thì cũng không có gì bảo đảm là thật. Bạn ảo thì khỏi úy kỵ, bình luận ào ào, khen chê chửi rủa vung vít. Nói chung dù là một thế giới ảo, Phây-búc đúng là vui ra phết, y lời con dâu tương lai đã nói, tha hồ tán dóc. Tôi còn thấy sở dĩ nó được thiên hạ khoái như điên vì còn là một phương tiện tự sướng vô địch về mặt tinh thần. Từ đó lúc nào tôi cũng kè kè cái điện thoại bên cạnh, đến mức đi ngủ cũng để một bên, thấy rung báo có tin là lại mở ra bấm bấm nhấn nhấn.
Vợ tôi nổi điên:
- Anh cười thằng Nghĩa con Trang rồi bây giờ còn lậm hơn tụi nó! Anh vừa phải thôi nha! Toàn trò chuyện với mấy đứa con gái thôi phải không?
- Con gái đâu mà con gái! - tôi chống chế.
- Hôm nọ anh nằm bấm, tôi nhìn thấy rồi! Toàn hình con gái! Mê quá há! Anh coi chừng tôi, lộn xộn tôi cho anh lên đường ngay tức khắc!
Khi vợ xưng “tôi” là biết có chuyện rồi! Tôi kêu trời:
- Không có đâu em ơi. Bạn ảo thôi, có gặp đâu! Chơi cho vui thôi mà! Em cũng chơi đi cho vui? Bạn của anh cũng là bạn của em - tôi đề nghị.
- Không! Tôi không có rảnh! Mà tưởng tôi ngu hả, mấy người tạo group  riêng, có trời mới biết đang nói gì với nhau!
Tôi sửng sốt nhìn vợ. Sao nàng lại biết cả vụ này nữa trời? Vợ tôi như hiểu cái nhìn ấy, cười:
- Vợ anh không ngu đâu nha! Coi chừng đó! Bạn gái ảo thôi phải không? Nhất định không gặp phải không?
- Đúng rồi! Em tin anh đi! - Tôi nói chắc như bắp.
*
Bất ngờ có một cô gái với gương mặt đẹp như mơ và cái tên cũng quá thơ mộng - Giọt nắng bên thềm - xuất hiện xin làm bạn với tôi, cùng dòng nhắn tin: “Qua bạn bè, em rất thích những lời bình của anh. Xin anh cho em được làm bạn. Có thêm một người bạn tốt, cảm thông, chia sẻ, cuộc sống của mình sẽ nhẹ nhàng hơn”. Trời, hay như vậy làm sao tôi từ chối? Giọt nắng bên thềm tỏ ra là một cô gái rất thông minh, tinh tế, đặc biệt qua những câu chat riêng tỏ ra rất hiểu tôi. Em nói mới 30 nhưng đã một lần dang dở. Em nói mới chơi Phây nên rất ngại việc phơi bày rộng rãi cảm xúc riêng tư. Không hiểu sao em lại tin tôi và rất thích trò chuyện với tôi, nên xin được tạo group riêng hai người. Thấy không hại gì, tôi... nhận lời. Từ đó thỉnh thoảng tôi lại được xem những tâm trạng buồn vui của Giọt nắng , những tấm hình Giọt nắng  thật đẹp trong những bộ quần áo thời trang, kể cả bikini gợi cảm trên bãi biển... Tôi bắt đầu chat thường xuyên với Giọt nắng , điều lạ là em chỉ chat vào ban ngày, lúc tôi đi làm. Em xin lỗi tôi, nói là ban đêm không tiện, sẽ giải thích với tôi sau. Càng ngày em càng tỏ ra có tình cảm với tôi, hôm nào em không lên Phây, tôi cũng thấy thiêu thiếu, nhơ nhớ.
Một hôm bất ngờ em nhắn: “Chắc em không chơi Phây nữa, hoặc sẽ bỏ group của mình và lock anh luôn. Em nghĩ đến anh nhiều quá! Mà anh thì đã có gia đình... Em rất ngại... ”. Tôi hốt hoảng: “Đừng em! Không sao đâu, không có chuyện gì đâu. Mình chỉ là bạn trên Phây thôi mà...”. “Nhưng em cứ nghĩ đến anh và muốn gặp anh. Em không thích chỉ làm bạn ảo của anh. Anh có cho em gặp không? Em muốn mời anh ăn sáng uống cà phê, từ nay mình sẽ trò chuyện ngoài đời thỏa thích với nhau...”.
Bạn nghĩ tôi có thể từ chối lời mời ấy được không?
Và tại quán cà phê Chiều tà thơ mộng, tôi đã gặp Giọt nắng bên thềm. Đó chính là... vợ tôi! Hix! Với sự hướng dẫn tích cực của cô dâu tương lai tuổi Ngọ, nàng đã sử dụng Phây-búc thành thạo và cho tôi một vố nhớ đời...
Vĩnh biệt Phây-búc!

NGUYỄN  ĐÔNG  THỨC
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.02.2014 14:10:52 bởi thương yêu>

gió vẫn dậy bụi hồng trăm năm cũ *
bờ phù sa bến lở ngàn thu xưa
môi năm tháng pha son hồng thương nhớ
khóe tình yêu hương nhạt tự bao giờ...
*
bụi theo gió đưa tin người thuở ấy
nắng chìu mưa, làm lở cả đất trời
chọn bốn mùa cho miên trường sống lại
giấc Xuân thầm thì gọi cố nhân ơi...
 *
mai tìm kiếm mấy giấc mơ  bay mất
ngay từ ngày thơ ấu đã chia tay
còn có chút  trinh nguyên, đời thất lạc
trên lối về yên ấm chợt lung lay
 *
gió vẫn thổi bụi hồng xoay tứ hướng
hạt buông rơi thành một khối sương mù
môi đưa đón lời tình em đã mượn
mua con đường trở lại tuổi vài Thu
 
đht
* thơ Gió Bụi
 




 
quê hương em là Huế
quê tim em là anh
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
NGÀY MAI CON VỀ THĂM MẸ

Ngày mai con về thăm mẹ
Đêm nay lòng gởi Câu Lâu
Thu Bồn mùa này sương trắng
Gió lùa xao xác biền dâu

Sông quê chập chờn giấc ngủ
Sóng xô bạc trắng mái đầu
Thương mẹ một đời lam lũ
Nón mê lệch rách trời chiều

Con qua một thời trai trẻ
Bước đời chưa hết triền đê
Khúc sông ngày thơ tắm gội
Dài hơn trải nghiệm xứ người

Chừng như đêm nay rất ngắn
Giục lòng sóng nước sông Thu
Ngày mai con về thăm mẹ
Đêm nay lòng gởi Câu Lâu

Huế 2/2014
Sông Hương
   
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN
UKRAINA VÀ QUYỀN LỰC NHÂN DÂN

    
 Chân lý – Quyền lực tối thượng thuôc về nhân dân
“ Hiện tại nước Nga đã vĩnh biệt CNCS, Ukraina đã độc lập, nhưng như con chim một lần bị  tên bắn, Nhân dân Ukraina giờ đây nhìn thấy cành cây cong vẫn cứ run rẩy dù cành cây có điểm xuyến những nụ hồng”
Kể từ cuối tháng 11/2013 . Hơn bốn tháng kiên trì đoàn kết trong giá lạnh khắc nghiệt của mùa đông, chịu đựng đủ các kiểu đàn áp với hàng trăm người chết ba trăm bị thương, người dân biểu tình tại Quảng trường Độc lập thủ đô Kiev, Ukraina, cuối cùng đã làm tan chảy tảng băng tuyết “Viktor Yanukovych” (tổng thống đương nhiệm) khi Ông Yanukovych đã bị Quốc hội Ukraina thông qua bỏ phiếu bãi bỏ tư cách tổng thống vào ngày 22 tháng 2 với 328 trên 340 phiếu thuận, Quốc hội Ukraina cũng bỏ phiếu trả tự do ngay tức thời cho lãnh tụ đối lập đang bị bỏ tù là cựu Thủ tướng Bà Yulia Tymoshenko vì bản án chính trị 7 năm với tội danh “lợi dụng quyền tự do dân chủ để chống phá nhà nước”. (Tương tự như điều 88-BLHS của nhà nước CHXHCN/VN )

“nền độc tài đã sụp đổ” Bà Tymoshenko (cựu Thủ tướng  Ukraina) nói , sau khi rời nhà tù .
Khởi điểm xuất phát từ việc ông Yanukovych trước đó trong lộ trình gia nhập Liên minh Châu Âu đã bất ngờ từ chối ký kết hiệp định liên kết giữa Ukraina và EU (Ukraine–European Union Association Agreement) để quay sang tìm sự trợ giúp từ phía Nga hầu nhận được khoản viện trợ tài chính lên tới 15 tỉ USD cũng như kết hợp quan hệ chặt chẽ hơn với nước Nga, nhưng công luận Ukraina cho rằng tiềm ẩn nguyên nhân sâu xa âm ỉ từ trước, khi ông Yanukovych là lãnh đạo đảng đối lập lúc ra tranh cử tổng thống, ông Yanukovych đã vượt qua vòng 1 trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2010, tranh cử với Bà Tymoshenko . Trong vòng hai, Ông Yanukovych đã thắng cử với tỷ lệ sít sao 48,95% phiếu bầu so với tỷ lệ 45,47%  bầu cho Bà Tymoshenko mà dư âm của nó là có sự gian lận không trung thực, tiếp theo vào ngày 11 tháng 10 năm 2011, sau khi ông Yanukovych lên đảm nhiệm chức vụ tổng thống, một toà án Ukraina đã tuyên án Bà Tymoshenko bảy năm tù, bà bị kết tội lạm dụng chức vụ trong vị trí thủ tướng khi tiến hành giải quyết tranh chấp khí đốt với Nga vào năm 2009. Việc kết án này bị Liên minh châu Âu và một số tổ chức nhân quyền quốc tế khác nhìn nhận là do thúc đẩy bởi động cơ chính trị .
Gạt qua một bên những uẩn khúc quyền lực, người ta tự hỏi điều gì khiến phần đông 45 triệu dân Ukraina đang giá rét tê cứng người trong mùa đông nhưng dứt khoát lắt đầu từ chối khí đốt, mà nước Nga láng giềng chỉ cần đưa tay mở vòi là tuôn chảy vào Ukraina kèm theo đó là khoản viện trợ tài chính lên tới 15 tỉ USD !? so với EU chỉ mới hứa 2 tỷ USD sau khi gia nhập .
Tự do Độc Lập và dân chủ – Đó là tiếng thét mà phóng viên các hãng thông tấn quốc tế nghe được vang lên trong đoàn người biểu tình ở thủ đô Kiev .
Lần theo quá khứ lịch sử, tính từ Cách mạng CS Nga năm 1917 và 16 tháng 7 năm 1990 Ngày nhà nước Ukraina tuyên bố Độc Lập có chủ quyền. Hơn 2/3 thế kỷ, Ukraina đã ngụp lặn trong biển khổ trầm luân với hàng triệu người bỏ mạng dưới thời thống trị của CNXH cộng sản Nga mà chi tiết của nó là cả một trường thiên sử liệu khổ ải tàn bạo đớn đau mà không một người dân Ukraina nào không biết .
Hiện tại nước Nga đã vĩnh biệt CNCS, nhưng như con chim một lần bị  tên bắn, Nhân dân Ukraina giờ đây nhìn thấy cành cây cong vẫn cứ run rẩy dù cành cây có điểm những nụ hồng .
Trên đường tháo chạy khỏi thủ đô Kiev ông Yanukovych hiện có mặt tại Kharkiv, gần biên giới nước Nga tuyên bố cho rằng ông và CP của mình bị cuộc nổi dậy bạo động chống lại, là điển hình của một “cuộc đảo chính” ” – Nhưng ai đảo chính !? đó là điều rất quan trọng mà ông cựu tổng thống phải chứng minh với nhân dân nước mình và công luận quốc tế khi mà Hơn 40 nhà lập pháp thân Nga và chính ông đã từ bỏ vị trí điều hành đất nước trốn chạy khỏi thủ đô . Trong khi toà nhà chính phủ trước đó các đơn vị bảo vệ đã tự giả tán, phía cảnh sát đã không chấp hành lệnh đàn áp nhân dân , đồng thời rút lui toàn bộ các khu vực trọng điểm trong thủ đô, còn lực lượng vũ trang quân đội thì im lặng  bất động .
Một vị tổng thống được dân cử và chính phủ của ông ta điều hành việc nước dựa trên cảm tính cá nhân đầy mưu toan thủ đoạn không theo ý nguyện, lòng dân, bị nhân dân dùng quyền lực tập thể chủ nhân đất nước của chính mình lật đổ thì đó có gọi là “một cuộc đảo chính” bất hợp pháp !?
Không hề chút nào, mà tất yếu phải gọi “Đó là quyền lực nhân dân” một quyền lực tối thượng quan trọng nhất trong một quốc gia tự do văn minh dân chủ mà tại Việt Nam đảng CS đang khủng bố tước đoạt quyền này từ người dân bằng tội danh “lợi dụng quyền tự do dân chủ để chống phá nhà nước”. ở điều 88-BLHS của nhà nước CSVN .
Hoàng Thanh Trúc
Đăng nhập để trả lời
0