📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ Giọt sương cuộc tình

335 trả lời, 51.247 lượt xem — Trang 8 / 12
Bán Hết
 
Đêm qua mơ tiếng em cười
Trở người thức giấc song ngoài sáng trăng
Chạnh lòng muốn bán chị Hằng
Mua em thế chỗ vết hằn tình yêu.
 
Mùa Đông cành lá tiêu điều
Anh đăng báo đổi cánh diều hoàng hôn
Bán hồng nhan trẻ cô đơn
Để mua cặp má dỗi hờn dễ thương.
 
Anh về bán nốt con đường
Dấu xưa kỷ niệm yêu đương đắng lòng
Anh rao bán buổi lập Đông
Để mua về chút nắng hồng mùa Thu.
 
Sông đêm muốn đổi sương mù
Để mua huyền diệu trăng Thu tuyệt vời
Anh định bán cả … ông trời
Chỉ mong nghe được tiếng cười của em !...
 
Dương hồng Thủy
( 28/09/2014)
 
  AI BÁN TÔI MUA
(họa Bán Hết của DHT)
 
Quy Nhơn có chị Hằng cười
Thi sĩ Hàn Mặc là người bán trăng
Còn đâu anh bán chị Hằng
Chú cuội tiếc nuối vết hằn tình yêu
 
Nghe anh đòi bán đủ điều
Lòng riêng thấy tiếc cánh diều hoàng hôn
Bán nhiều nên mãi cô đơn
Đừng mua mắt liếc, dỗi hờn, khó thương
 
Coi chừng bị lạc giữa đường
Tôi đã mua hết, yêu đương ngập lòng
Chỉ chừa lại buổi lập đông
Cho người thèm khát nắng hồng mùa thu
 
Bán rồi còn lại sương mù
Tìm đâu để thấy trăng thu tuyệt vời
Bắt thang lên hỏi ông Trời
Có cho mượn lại, tiếng cười của em?
 
29/09/2014
Hồ Nguyễn 
Đăng nhập để trả lời
0
Người Bạn Vừa Quen
        ( từ Tình Bạn của Kim Quang )
 
đôi khi
trên con đường đi
vô tình gặp bao nhiêu người lạ
dặm trường thường tỏa ra muôn ngả
có hẹn đâu mà ta cũng chạm mặt nhau.
 
vô tâm
thế mà cũng gặp gỡ lần sau
bỡi nhiều lúc ta gật đầu liếc mắt
rồi thời gian vài bóng hình biến mất
thỉnh thoảng ta mơ – một hình dáng . Ta cần.
 
chưa quen
có thể là chưa thật sự gần
chưa trao đổi hàn huyên tâm sự
chưa bắt tay nhau trong một chiều viễn xứ
hâm nóng quê hương trong niềm xúc cãm cô đơn.
 
một ngày
ta sẽ cùng đi, cùng trò chuyện, nhiều hơn
tình thân bè bạn tự nhiên chợt đến
kể từ đó hai mãnh đời trìu mến
kết nghĩa đệ huynh, sáng ngõ tối tâm hồn.
 
sau cùng
trong giấc ngủ chập chờn
ta luôn thấy người bạn quen, tay vẫy
đúng là bạn hiền – bạn thân rồi đấy
hãy thật lòng, trân trọng, người bạn… vừa quen !
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.02.2015 23:18:57 bởi Ct.Ly>
Ru Ta Nỗi Nhớ
 
Em đi ta mãi nhìn theo
Em về Thu chớm gió heo may buồn
Thương cho chiếc lá bên đường
Trải lòng theo gió gọi hồn ngoài sân.
 
Em đi bướm cũng tần ngần
Em về màu cỏ ươm xanh ân tình
Xác xơ mưa lạnh môi xinh
Để lòng ngơ ngẩn một mình lẻ loi.
 
Em đi hoa cũng rã rời
Em về nắng hết mồ côi hẹn hò
Em ơi sao mãi hững hờ
Về đây nối lại mong chờ ý Xuân.
 
Đêm dài tất dạ bâng khuâng
Ước sao được gặp một lần người thương
Trăng khuya mờ nhạt đêm sương
Ru ta nỗi nhớ mãi cuồn cuộn dâng.
 
Dương hồng Thủy
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
 
MỘT CHÚT TÌNH
 
 
Tôi có quen người em phố Vĩnh
Nữ sinh Tống phước Hiệp ngày xưa
Bây giờ ổn định phương trời Úc
Nhưng - chị em buồn mỗi lúc mưa.
 
Bà chị làm thơ hay chất ngất
Cô em tô vẽ đẹp tên trường
Chị em nữ sĩ hồn thơ lạ
Thơ ngắn, tình dài thật dễ thương.
 
Tôi trót xót xa, người lính cũ
Cô đơn nghèo khổ ở thôn quê
Có anh mù mắt, bàn tay gãy
Có bạn cụt chân – kiếp sống què.
 
Tôi đi cùng khắp tìm nâng đở
Chút gạo, chút tiền với gói mì
Lâu lắm thay dùm anh mái lá            
Dù đôi khi mệt – chẳng hề chi !
 
Rồi cuối tháng Năm, tôi bỗng nhận
Kim Oanh – Kim Phượng gởi tiền về
Phụ lo giúp đỡ anh bươi rác
Qua khỏi mùa mưa – khỏi bến mê.
 
Tôi viết : hai tên em – trên bảng
Chữ to, hoa kết thật là xinh
Trái tim nhân hậu ngàn năm vẫn
Rực rỡ kiêu sa một chút tình !
 
Dương hồng Thủy
(Tháng Sáu, 2012)
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Thầy Trở Về
 
Vài ba năm Thầy trở bước quay về
Thăm quê nghèo với học trò tóc bạc
Thầy vẫn khỏe nhưng sao nhìn thấy khác
Lúa ươm mầm bỡi hạt giống vàng tươi.
 
Cây phượng xưa vừa rạo rực mĩm cười
Như nao nức đón chào thầy ngoài ngõ
Chân thầy run, mắt mờ, nghe không rõ
Tay dắt thầy bỗng chợt nhói niềm đau.
 
Thầy trở về - hè gọi nắng lao xao
Học trò cũ áo sờn vai lính trận
Đứng quanh thầy nếm giọt vui – chợt mặn
Thương thân thầy ngơ ngẩn mãi không thôi.
 
Lớp học xưa – giờ học toán – nhớ đời
Có đôi lúc : em thằng… lười biếng học
Giờ nhớ lại hối hận hoài – muốn khóc
Chuyện đơn sơ mà giờ mới nhận ra.
 
5 tháng 10 – ngày Nhà Giáo đơm hoa (*)
Tình sư phụ em chưa tròn ân đức
Bọn chúng em đứng khoanh tay thổn thức
Đón nhọc nhằn lẫn công sức thầy ban.
 
Trời Cần Thơ -Thu phai ! nắng thôi vàng
Gió nhè nhẹ ru mơ màng sâu lắng
Giọng thầy khẻ nhưng vẫn còn nồng ấm
Bọn em mừng xao xuyến mãi, thầy ơi !
 
Dương hồng Thủy
( 05/10/2014)
(* ngày nhà giáo thế giới)
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Đông tan trường
 
Tiếng trống trường tan vang tiếng guốc
Nhẹ khua theo giọt nắng đong đưa
Làm sao quên được ngày thơ cũ
Len ấm xanh đầy ngập lối xưa.
 
Áo trắng tinh khôi như bướm lượn
Hàng đôi – rộn rã tiếng em cười
Có người đứng lại như ngơ ngẩn
Chớp mắt nhìn xa tận cuối trời.
 
Mái tóc huyền bay hương thoang thoảng
Cặp đen trước ngực ngập bờ vai
Buổi chiều nắng nhạt em bay lượn
Như én chao mình theo gió bay.
 
Một chút heo may trời trở lạnh
Đi ngang trường lớp tái tê lòng
Thầy xưa bạn cũ đều xa vắng
Hồn lạnh như chiều chớm gió đông.
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.04.2015 04:20:39 bởi thuytaylor>
Lãng Quên
 
Cải trời vàng rực đường đi
Bước chân nhẹ hẩng thầm thì lối quen
Chìa vôi ngồi đứng không yên
Trách ai lỗi hẹn nở quên đường về.
 
Mưa phùn rơi nhẹ bốn bề
Đêm mù sương tỏa tỉ tê đắng lòng
Nhìn sang bến đợi bên sông
Chờ ai mòn mõi bóng hồng còn xa.
 
Đâu đây vang tiếng lời ca
“Bậu đi phận bậu” để ta một mình
Thương cây trúc mọc bên đình
Tháng ngày đơn lẻ chung tình với ai ?
 
Thôi đành vàng đá nhạt phai
Nửa đêm trở giấc thở dài nhớ em
Lặng thầm ngõ vắng mông mênh
Dư hương người cũ còn bên… lối nầy.
 
Dương hồng Thủy

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.04.2015 14:48:08 bởi thuytaylor>
Quên và Nhớ
 
Những lúc cố quên là âm thầm nhớ
Còn thương nhớ lại quên mãi trong lòng
Cũng như khóc lúc tình trường bỡ ngỡ
Còn nụ cười là buồn tủi mênh mông.
 
Kỷ niệm hôm nào chung trường nhịp bước
Cùng ra về say khước nắng ban trưa
Một con đường hai lối đi ngày trước
Ta bên nầy người ướt át trong mưa.
 
Tình chưa lên men - đành chia đôi ngả
Khép kín đau thương lấp những ngậm ngùi
Dù chạm mặt, không chắc gì xa lạ
Phải gật đầu. Chào hỏi để làm vui ?
 
Chiều bên bến sông mắt nhìn thăm thẩm
Suy tư vô tình nghiền ngẫm cuộc đời
Chắc nhà người bến nước chiều nay ấm
Chỉ mình tôi - ngồi đếm lá Thu rơi !
 
Quên và nhớ lúc lòng đầy lãng mạn
Chôn kín niềm riêng ảo ảnh tình nầy
Chắc bên trời - không có ai cô quạnh
Chỉ mình tôi - hứng gió lạnh đầy tay !
 
Dương hồng Thủy

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.04.2015 10:15:07 bởi thuytaylor>
Thầy Cũ thời Tiểu Học
 
Hôm qua trên một chuyến đò
Thầy tôi – gặp lại tình cờ ven sông
Xóm Chài mùa nước mông mênh
Trời đang đứng nắng dập dềnh buổi trưa.
 
Tay thầy cầm sấp số thừa
Mời anh mời chú xin mua vài tờ
Hôm nào thầy đạp xe lôi
Ngày nay thầy bán từng lô vé rời.
 
Ngày xưa thầy bước vào đời
Giáo sinh sư phạm rạng ngời công danh
Sấm cuồng lửa dậy chiến chinh
Thầy vào quân ngủ. Bại binh sớm chiều.
 
Cuối đời thầy sống hẫm hiu
Vợ con nheo nhóc buồn heo hút buồn
Mắt thầy đọng lại trong con
Nhìn nhau mà thấy héo hon phận thầy.
 
Run run nghe nức nở đầy
Thầy ơi con có chút nầy kính dâng
Con mua – mua hết tình thân
Cả thâm tình cũ ân cần ngày xưa…
 
Dương hồng Thủy
( 10/1982)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2015 06:14:32 bởi thuytaylor>
Tình Ngỡ Xa Rồi
 
nhớ ngày nào ta trao nhau niềm tin
cùng cố gắng đi kiếm tìm hạnh phúc
luôn lo sợ những lọc lừa không thực
cố tạo cho mình khoảnh khắc yêu thương.
 
tình yêu là gì ?  luôn mãi vấn vương
hạnh phúc là chi ?  cho mà không nhận
em luôn bước tung tăng nhưng cẩn thận
có bao giờ : nhìn lại kẻ đi sau ?
 
em không bao giờ nhận mình là sai
ta cũng chưa nói một lần xin lỗi
tuổi còn trẻ mà tâm hồn già cỗi
cãm xúc nồng nàn - không chịu thứ tha.
 
Lúc nào tim em thổn thức kiêu sa ?
mình bên nhau nhưng như phà không bến
em thường quay mình khi ta bước đến
khiến đôi chân hụt hẩng đến bây giờ !
 
ta gởi tâm tình với những vần thơ
vào buổi đầu em cười vui rất thực
và những lần giận hờn em bật khóc
nước mắt nào cho  mặn chát nỗi đau.
 
ta ví như kẻ hàn sĩ không giàu
nhỡ chạm vào gốc cây đau thắm thiết
nhưng thời gian sau khi mình giã biệt
gối hết sưng - chẳng nhớ một lần đau.
 
thế rồi chúng mình lại phải xa nhau
em hay hàng cây - âm thầm còn đó
chỉ riêng ta trong nắng chiều tan vỡ
đứng nhìn em hạnh phúc vẫy tay chào.
 
mưa đêm nay âm thầm qua phố chợ
trong lãng quên nén tâm sự buồn chưa
ta không khóc nhưng nghẹn ngào hơi thở
tê tái màu mây trời đã sang mùa...
 
Dương hồng Thủy
( 15/10/2014)
Đăng nhập để trả lời
0
Lãng Quên
 
Cải trời vàng rực đường đi
Bước chân nhẹ hẩng thầm thì lối quen
Chìa vôi ngồi đứng không yên
Trách ai lỗi hẹn nở quên đường về.
 
Mưa phùn rơi nhẹ bốn bề
Đêm mù sương tỏa tỉ tê đắng lòng
Nhìn sang bến đợi bên sông
Chờ ai mòn mõi bóng hồng còn xa.
 
Đâu đây vang tiếng lời ca
“Bậu đi phận bậu” để ta một mình
Thương cây trúc mọc bên đình
Tháng ngày đơn lẻ chung tình với ai ?
 
Thôi đành vàng đá nhạt phai
Nửa đêm trở giấc thở dài nhớ em
Lặng thầm ngõ vắng mông mênh
Dư hương người cũ còn bên… lối nầy.
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.05.2015 09:07:09 bởi thuytaylor>
Chiếc Lá
 
 
Chồi xanh mơn mởn lông tơ
Cho con ong nhỏ ôm bờ lá cong
Sương bay ươm nhẹ nắng hồng
Sắc khoe màu biếc thong dong dịu dàng.
 
Bổng nhiên hoang vắng điêu tàn
Phất phơ từng đợt lá vàng nhẹ bay
Duyên thừa số phận lắt lay
Thu sang mưa đổ xác đầy bơ vơ.
 
Sang mùa như mối tình hờ
Lặng im lá ngủ bên bờ quạnh hiu
Lá bay khi gió đổi chiều
[sn�# 3d"3"]Vàng lên lá rụng dập dìu lối quen.
 
Thương cho chiếc lá lỡ làng
Tử sinh sớm tối nhọc nhằn riêng mang
Bên đường rộn tiếng chuông ngân
Tiển đưa về với mộ phần cỏ hoa.
 
Lá xanh cuộc sống chan hòa
Chiều nào mõi cánh bay là đà rơi
Lá còn quyến luyến cuộc đời
Hãy quay về phía chân trời nắng lên.
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.06.2015 23:21:42 bởi thuytaylor>
Giọt Nắng Đem Phơi
 
 
Mùa đông lạnh em đem phơi giọt nắng
Để ngày mai trời ấm bước anh về
Không biết anh đến chiều hay buổi sáng
Nên phơi rất nhiều ngập cả đường quê.
 
Vào buổi trưa nắng vờn qua kẻ lá
Em trộn đều cho nắng đẹp long lanh
Buổi chiều nghiêng em phơi trên thành ghế
Nắng dịu dàng. Em vun đắp tình anh.
 
Trời chuyển mưa em bần thần sốt ruột
Nhỡ mưa nhẹ thôi, em cũng thấy buồn
Bỡi ngày mai anh về con nước lớn
Nắng hanh vàng - anh chắc sẽ vui hơn.
 
Em rải nắng lên giồng khoai, giàn đậu
Như tình em trải rộng bốn phương trời
Đến nha anh – người anh - em yêu dấu
Nắng ân tình đang đợi đấy. Anh ơi !..
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.06.2015 00:12:03 bởi thuytaylor>
Phân Vân
 
Tình thơ định gởi lên mây
Nương theo ngọn gió đong đầy ước mơ
Trăng treo một mối tình hờ
Lời thương lời nhớ ngẩn ngơ tơ lòng.
 
Thơ theo mây trắng phiêu bồng
Gởi cho cánh nhạn bụi hồng cõi xa
Thơ hòa tiếng nhạc ngân nga
Để người hâm nóng bài ca tâm tình.
 
Sáng nay nắng như thủy tinh
Có con chim nhỏ một mình líu lo
Qua sông ngắm lại con đò
Giật mình chợt thấy đôi bờ quạnh hiu.
 
Hoàng hôn chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ bạn trăm điều phù vân
Dặm về em mõi bước chân
Thơ tôi cất lại - phân vân để dành !
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.06.2015 14:36:46 bởi thuytaylor>
Du Thuyền
 
Cái Răng chợ nổi ven sông
Lung linh sóng nước thong dong lũ về
Sông trăng in bóng câu thề
Ghe thương hồ nặng nhiêu khê cõi người.
 
Triều đi về phía trùng khơi
Để cho sông Hậu bãi bồi cồn Khương
Nửa dòng vương vấn ruộng vườn
Nửa xuôi cồn Ấu phố phường nắng lên.
 
Bước chân lên chiếc du thuyền
Xòe tay hái nụ tơ duyên làm quà
Nhìn về cầu cảng phía xa
Đèn chùm mấy ngọn nhạt nhòa bóng khuya.
Chốt đèn phao nổi chớp lòa
Như đàn đom đóm bay qua xóm Chài
Đêm nay mưa trắng trải dài
Thuyền đi bến nhớ tháng ngày bỏ quên.
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
Thị Trấn Cái Răng, tôi về…
 
Tôi về thị trấn Cái răng
Chiều nghiêng bóng nắng bến sông ở gần
Lăn tăn sóng vỗ hàng bần
Nhớ thời niên thiếu tần ngần buồn thêm.
 
Ngẩng nhìn muôn ánh sao đêm
Mà nghe gan thắt ruột mềm vu vơ
Ngày nào còn tuổi mộng mơ
Quen người năm cũ - bây giờ ở đâu ?
 
Thương em xắn ống quần màu
Lội qua vũng nước dâng cao cửa trường
Dáng em bước chậm bước ngừng
Tự nhiên tôi thấy thương từng bước chân.
 
Bây giờ tôi đứng trước sân
Ngắm nhìn mực nước cao dần lên mau
Nhưng em đang ở phương nào
Quanh đây im vắng lao xao gió đùa.
 
Tôi về sáng nắng chiều mưa
Lội qua trường cũ mấy mùa lẻ loi
Ước gì – một buổi chiều thôi
Về đây gặp dáng em ngồi trước sân.
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Lá Trầu Duyên
 
Dây leo vào cõi tít mù
Lang thang nghe nặng như từ cõi xa
Ai đi về chốn phồn hoa
Lá vương đèn phố nhạt nhòa thước tha.
 
Lá trầu phơi ngọn đèn khuya
Nương theo ngọn gió ta bà thế gian
Thương con nước lũ trên ngàn
Mấy ai đong đếm hợp tan  mấy lần ?
 
Trầu vàng có chút muộn màng
Sẽ cho hụt hẫng lỡ làng nhân duyên
Cố đi tìm lá trầu tiên
Gởi cho bên ấy về miền xa xôi.
 
Người vui cuối đất cùng trời
Lá ôm thân phận mỏn hơi cũng đành
Nhìn con chim hót trên cành
Mơ theo giọt nắng tung hoành đầu non.
 
Có nàng chim nhỏ yến, oanh
Ngập ngừng tiếng hót lầu son khóc thầm
Hè nóng bỏng đông lặng căm
Lá nay cằn cỗi tháng năm não nề.
 
Bao giờ người trở lại quê
Mương trầu xẻ rảnh nước về dưới ao
Để dành vôi - với quả cau
Thế là đủ bộ - têm nhau một lần.
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
NGẨN NGƠ
 
 
Chia tay em quán “Ân tình “
Anh về rũ áo thư sinh lên đường
Đời trai trôi nổi phong sương
Giả từ kỹ niệm con đường em qua.
 
Giày sô áo lính phẳng là
Tay cầm ống khám nghe xa nghe gần
Nghe hoài nhịp thở bâng khuâng
Mà không có nhịp người thân của mình.
 
Thế rồi ném áo xuống sình
Áo tù anh mặc ân tình cách chia
Anh đi ngàn dặm xót xa
Em về vượt biển thế là mất nhau.
 
Chúng ta gặp lại hôm nào
Ngập ngừng gió nghẹn cành đào lắc lay
Áo anh rách cổ hở vai
Em xênh xang lụa nhìn hoài… không ra.
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Nước Mắt và Những Cơn Mưa
 
Nước mắt của người biểu hiện niềm đau
Khi chạm vào những ngọt ngào tha thiết
Những cơn mưa đầu mùa luôn hủy diệt.
Ruộng lúa sông ngòi rên siết phong ba.
 
Giọt nước mắt nào đọng lại kiêu sa
Cơn mưa rào không ai mong đở khát
Mưa lất phất bay từng chùm tỏa mát
Đậu trên mắt em tròn tuổi xuân thì.
 
Nhiều nỗi đau khi kẻ đến người đi
Có giọt mưa thầm thì không cần uống
Cơn mưa nào không từ trời rơi xuống
Nước mắt nào ngăn chặn được em đau ?
 
Mi đẵm lệ hòa hạt mưa qua mau
Xoa dịu được phần nào khi em khóc
Mưa làm tan nhanh nỗi sầu cô độc
Nước mắt rơi như cơn lốc sang mùa.
 
Mưa tạnh rồi ! Nước mắt em ngừng chưa ?
Chắc đã đủ để gió đùa ngừng khóc
Em hỡi em giọt mưa và nước mắt
Đã qua rồi khi ánh nắng bừng lên !
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Có Thể Em Chưa Hiểu
 
anh đã từng là học trò quần xanh áo trắng
thường đi giữa trưa chan hòa bóng nắng
theo chân một người về hẽm Vú Sữa – nhà em.
 
có thể em chưa hiểu
một vài lần trời chạng vạng màn đêm
anh đứng ngắm em bên trên cửa sổ
chập chờn lung linh với hình hài bóng nhỏ
đưa anh vào mộng mơ một thuở vào đời.
 
có thể em chưa hiểu
từ biên cương thành phố chào mời
anh trở lại với giày sô, áo lính
những ngày về phép luôn bịn rịn
khi qua ngõ nhà em với tình câm nín dịu dàng.
 
có thể em chưa hiểu
những chiều buồn anh dạo bước lang thang
đi quanh quẩn vẫn về con phố cũ
cố bước mau nhưng chân chừng do dự
lỡ đi qua rồi chiều lữ thứ… hoài công.
 
có thể em chưa hiểu
hôm nay anh về trở lại bến sông
bên hàng dương – có băng ngồi – bóng mát
nhưng vắng em, mây chiều nay thấy khác
nên thơ anh luôn man mác muộn phiền…
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều Trên Bến Sông
 
Mưa Thu rơi nhẹ mạch sầu
Chập chờn con sóng về đâu hững hờ
Lá vàng phờ phạc ngu ngơ
Nhớ người năm cũ ngây thơ kiếp người.
 
Sương chiều như giọt lệ rơi
Ai mang con sáo xa rời bến sông
Gió chiều trải rộng cánh đồng
Mơn man da thịt gợn buồn tái tê.
 
Đêm về canh vắng bốn bề
Tiếng con nhạn lạc não nề cô miên
Đêm tàn tràn ngập niềm riêng
Quơ tay vuốt giọt ưu phiền lắt lay.
 
Đâu rồi ảo vọng xa bay
Đường trần muôn nẻo cỏ mây nát nhầu
Tương tư bạc trắng mái đầu
Người đi kẻ đợi từ lâu mõi mòn.
 
Quay đầu trở lại cô thôn
Chừng đem giông tố dỗi hờn về đây
Sân sau sương trắng phủ dầy
Mặt sông phiền muộn khói bay ngập tràn...
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Cây Nến Hồng
 
 
Nhỏ nhoi một cây nến hồng
Hẫm hiu nào dám đèo bồng với ai
Ơn người đốt lửa oằn vai
Cháy bừng như thể sao mai đêm trường.
 
Lăn tăn từng giọt mù sương
Ốm o số phận thân thương dặm dài
Nâng niu một ngọn nến gầy
Đem niềm vui nhỏ đêm ngày có nhau.
 
Lửa bừng cháy tỏa sắc màu
Xuống khay trầu rượu buồng cau tròn đầy
Cạnh bên chè hộp sắp bày
Lung linh ngọn nến chia hai hữu tình.
 
Thương cho ánh nến nhỏ xinh
Hòa theo mắt lệ trọn tình nỗi đau
Mảng đời cháy dở tan mau
Xuống mồ huyệt lạnh bạc màu thế gian.
 
Cuối cùng ngọn nến cũng tàn
Héo hon số kiếp dung nhan rã rời
Nến hồng thân phận nhỏ nhoi
Chia buồn xẻ ngọt một đời phù du.
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Trở về Nha Trang 

Lâu lắm mới về bên cầu Đá
Nha Trang sóng biển vẫn mênh mông
Trí Nguyên hồ cá chừng xa lạ
Bên tháp treo cao phủ nắng hồng.
 
Vẫn cụm ao hồ bên bãi vắng
Băng ngồi bụt đá vẫn còn nguyên
Hoang sơ chợt thấy thân thương quá
Nơi đó tình tôi lỡ chút duyên.
 
Bốn chục mùa xuân qua liên tiếp
Nay mừng hạnh ngộ chút thời gian
Cám ơn duyên nợ từ muôn kiếp
Được trở về đây để nhớ…nàng !
 
Mây bảng lảng trôi về đâu mất
Để người tóc xõa phất phơ bay
Cho tôi dậy sóng niềm hoan lạc
Tạo hóa đùa chi đã sắp bày.
 
Sóng biển từ xa nghe chớm lạnh
Gió len gành đá chạm niềm riêng
Tôi đi trên cát hồn cô quạnh
Ảo ảnh trào dâng những muộn phiền.
Dương hồng Thủy
 
 
Hòn Chồng, Ngày Trở Lại…

Trở lại Hòn Chồng ngày biển vắng
Bãi buồn gió nhẹ lạnh đìu hiu
Biển trầm tư như dòng nước mặn
Tôi lang thang theo ánh nắng chiều…
 
Đèo Rù Rì quanh co góc cạnh
Xã Vĩnh Xương vàng võ cuối ngày
Bến chợ nhỏ ngư thuyền bận rộn
Chở khẵm về - gánh cá oằn vai.
 
Nhớ trưa nào khám Dân sự Vụ
Bất chợt gặp em thấy nhớ hoài
Em nhỏ tuổi nhưng trong ứng xử
Dịu mềm như chiều nắng thu phai.
 
Tôi trở lại cô đơn điểm hẹn
Tìm nơi em ngồi khám ngày xưa
Hàng cây sao vẫn còn nguyên vẹn
 Em ở đâu ngày gió sang mùa.
 
Đêm nhẹ nhàng tôi về Diên Khánh
Cổ thành ủ rũ dưới hàng cây
Chừng thơ thẩn phần hồn đi lạc
Nghe ngạt ngào mùi tóc em bay.

Dương hồng Thủy


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.09.2015 11:56:31 bởi thuytaylor>
Chiếc Áo Dài
 
Cần Thơ tha thướt áo dài
Trắng màu gấm vóc trang đài chỉ thêu
Gặp em bên dòng sông chiều
Gió lay mái tóc mỹ miều thịt da.
 
Lượn bay cánh gió đôi tà
Như con bướm trắng vườn hoa chập chờn
Sân trường áo trắng nhiều hơn
Cho ai ngơ ngẩn phần hồn nhớ thương.
 
Dáng em ru mộng canh trường
Áo vừa eo khít vấn vương nhớ thầm
Dù em tròn tuổi mười lăm
Mà sao áo biết thì thầm men cay !
 
Có lần tà áo quên bay
Vẫn luôn quyến rũ những ngày gặp nhau
Rồi khi em mặc áo màu
Đất trời dậy sóng xôn xao ý tình.
 
Bây giờ màu áo trắng tinh
Xa trong tiềm thức bóng hình người ơi
Dù đi khắp nẽo chân trời
Áo em vẫn trắng suốt đời trong tôi.
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Gần
 
Thoáng trông em vẫn kiêu sa
Nhìn gần có chút mặn mà hơn xưa
Đài trang thừa chút duyên ưa
Khiến cho hoa lá gió mưa chạnh lòng.
 
Cuối thu trong vắt tầng không
Dừa nghiêng soi bóng bên dòng sông trôi
“ Chim bay về núi tối rồi “
Gió heo may thổi bên đời quạnh hiu.
 
Quen nhau từ một buổi chiều
Xa nhau từ lúc buồn hiu đứng nhìn.
Bốn con mắt ướt làm thinh
Bước đi bóng lẻ một mình mông lung.
 
Xa nhau cách biệt nghìn trùng
Dõi theo chim nhạn mịt mùng mưa sa
Thương con bướm nhỏ hiên nhà
Đông sầu rét mướt biết là về đâu.
 
“Trên đồng cạn, dưới đồng sâu”
Người đi biền biệt bạc màu gối chăn
Nhớ người tỏ chút ngại ngần
Dù xa có biết tình gần hay không ?!
 
Dương hồng Thủy
( 21/11/2014)
Đăng nhập để trả lời
0
Pleiku Còn Đó
 
Có mưa có núi có rừng
Đi chưa 5 phút dừng chân nữa rồi
Pleiku phố cũ em ơi!
Chỉ nghe thôi đã rã rời châu thân.
Đường nào đến quán quen thân
Dinh Điền năm ấy ân cần có nhau
Hỡi em tóc đã thay màu
Vàng thu lá chín gót chân ngại ngần
Bụi sình đất đỏ vẫn cần
Có nhau dù đã áo nhàu, bạc phai
Má hồng môi thắm nhà ai
Còn nguyên trong nỗi bi ai nhớ người
Xa Pleiku đã nửa đời
Sao như vẫn ngỡ hôm qua hỡi người
Chào em còn một nụ cười
Sao trông như khóc bên trời nhớ nhau
Chào Pleiku trước và sau
Trong tôi còn đó nỗi sầu thiên thu
Chào Pleiku sương khói mù
Chính là chào phiến lá thu lìa cành...
TÚY HÀ
 
Pleiku – Ngày Trở Lại…
(từ pleiku còn đó của Túy Hà)

 
tôi trở lại Pleiku
vào buổi chiều Thu nắng nhạt
tách cà phê quen nhưng quán hàng thấy khác
bỡi cạnh bên tôi
là khoảng trống cô đơn.
 
tình cờ tôi chợt nhung nhớ nhiều hơn
người lính cũ mỗi chiều bên quán vắng
được quen em trong mưa đêm yên lặng
thật phủ phàng bỡi chẳng biết về nhau.
 
đời lính phiêu bồng có toan tính gì đâu
chỉ biết yêu sau những ngày hành quân mệt mõi
nhiều đêm đụng trận nằm kề bên đạn cối
Ước gì có em để làm gối… kê đầu !
 
sau trận chiến gặp em như phép mầu
vui vẻ giả từ những ngày lùng giặc
gặp nhau rồi lại nhớ thằng bạn nằm sâu lòng đất
cũng như ở chiến trường tôi luôn nghĩ về em.
 
hoàng hôn chuyển mình trời đã vào đêm
quán cũ chiều mưa ướt mềm dĩ vãng
tôi mãi nhớ một cuộc tình lãng mạn
xa nhau rồi - từ độ di tản ngày xưa…
 
Dương hồng Thủy
(08/12/2014)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.10.2015 07:03:23 bởi Anh Tú>

 
Xin phép Nguyệt Hạ được cảm tác một bài thơ từ bài Mưa Thu; xin cám ơn.
 
Mưa Thu
 
Mưa hỡi mưa hoài mưa nhớ ai 
Đêm thâu thao thức đếm canh dài 
Trầm tư tâm sự hoài vương vấn 
Đau đáu niềm riêng chẳng nhạt phai

Làn gió ngập ngừng bay rối tóc 
Hơi sương thấm đậm ướt mềm vai 
Mưa thu gợi nhớ ngày xưa cũ 
Mùa mới mong thầm tuần thái lai

 
Nguyệt Hạ  
25/10/2011
 
Cảm tác từ Mưa Thu của Nguyệt Hạ:
 
Thu Đến Mưa Rơi
 
Thu đến mưa rơi thu khóc ai
Có bao người thức suốt đêm dài
Bâng khuâng nhớ mẹ ơn dày nặng
Khắc khoải hoài cha nghĩa chẳng phai
Chưa trả công thầy đầy tấc dạ
Chẳng đền nghĩa nước nặng hai vai
Mưa thu gợi lại bao hoài niệm
Chiêm nghiệm một đời không tái lai.
 
Anh Tú
10/10/2015
 
Anh Dương Hồng Thủy ơi,
Xin gởi bài đăng này vào khu vườn của anh như để "làm quen " nhe.
Thân,
Cám ơn
AT
📎 Thu Đến Mưa Rơi_AT
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Tú:



Xin phép Nguyệt Hạ được cảm tác một bài thơ từ bài Mưa Thu; xin cám ơn.

Mưa Thu

Mưa hỡi mưa hoài mưa nhớ ai 
Đêm thâu thao thức đếm canh dài 
Trầm tư tâm sự hoài vương vấn 
Đau đáu niềm riêng chẳng nhạt phai

Làn gió ngập ngừng bay rối tóc 
Hơi sương thấm đậm ướt mềm vai 
Mưa thu gợi nhớ ngày xưa cũ 
Mùa mới mong thầm tuần thái lai


Nguyệt Hạ  
25/10/2011

Cảm tác từ Mưa Thu của Nguyệt Hạ:

Thu Đến Mưa Rơi

Thu đến mưa rơi thu khóc ai
Có bao người thức suốt đêm dài
Buâng khuâng nhớ mẹ ơn dày nặng
Khắc khoải hoài cha nghĩa chẳng phai
Chưa trả công thầy đầy tấc dạ
Chẳng đền nghĩa nước nặng hai vai
Mưa thu gợi lại bao hoài niệm
Chiêm nghiệm một đời không tái lai.

Anh Tú
10/10/2015

Anh Dương Hồng Thủy ơi,
Xin gởi bài đăng này vào khu vườn của anh như để "làm quen " nhe.
Thân,
Cám ơn
AT

Chào Thầy,
DHT vô cùng hận hạnh đón tiếp thầy vào khu vươn nhỏ. Mời Thầy dùng trà và thưởng ngoạn.
KÍnh chúc Thầy an khang và vui vẻ.
Thân kính
DHT
Đăng nhập để trả lời
0
 
                                            Tháng Mười Chưa Cười Đã Tối
                 
                        Tháng mười chưa kịp cười trời đã tối
                        Như em bỏ tôi khi… được mươi năm
                           Trẻ thơ đang vui gục đầu bối rối
                         Anh ngơ ngác buồn dõi mắt xa xăm.
 
                           Giáp chu kỳ, thu đất trời trở lại
                          Em trôi giạt về đâu mất biệt tâm
                          Em lẽ sống ngàn con tim chờ đợi
                         Hãy về đi ! cùng xây lại tình thâm.
 
                         Không có em cuộc đời nầy cằn cỗi
                         Chờ ngày về dù có đến ngàn năm
                       Không riêng anh mà cỏ cây cũng thế
                          Ước mơ nầy có là mộng xa xăm?
 
                    Trong em tiềm tàng muôn ngàn sức mạnh
                        Ban cho đời hạnh phúc lẫn huyết tâm
                        Nỗi nhớ đã muồi… mươi năm xa vắng
                        Em hỡi em! Đừng chối bỏ tình thâm!
 
                                                          Anh Tú
                                                       Oct 8, 2015
 
 
                                         Tháng Năm Chưa Nằm Đã Sáng 
                             (từ Tháng Mười Chưa Cười Đã Tối của Anh Tú)
 
                     Tháng năm chưa nằm mơ - trời đã sáng
                     Không kịp nhớ em - ráng rực bình minh
                       Em bỏ đi vào chiều mưa chạng vạng
                       Anh ngẩn ngơ côi cút bạn chung tình.
 
                    Mười bảy năm - hương lửa nồng sưởi ấm
                       Chia ngọt xẻ bùi cay đắng cho nhau
                      Bỗng phút chốc em về miền tiên cảnh
                          Để tim anh rỉ máu vạn niềm đau.
 
                       Bây giờ, hai mươi năm - ngày cách biệt
                         Con lớn khôn – anh da diết âm thầm
                          Muốn thủ thỉ lời ngọt ngào tha thiết
                       Rằng tình anh vẫn nặng nghĩa trăm năm !
 
                          Em hởi em ! ban cho anh sức mạnh
                          Và cho con hạnh phúc suốt cuộc đời
                      Đêm tháng mười giữa sao khuya yên lặng
                          Nhớ về em ! ngấn lệ nhẹ nhàng rơi !
 
                                                       Dương hồng Thủy
                                                       October15, 2015
Đăng nhập để trả lời
0
Mãi Đi Tìm
 
Ta mãi đi tìm ai trong đêm nay
Trên con đường hai hàng cây tối vắng
Mưa bay lất phất cúi đầu yên lặng
Ngõ chập chờn cho số phận dài hơn

Ta mãi đi tìm trong chiều cô đơn
Bên dòng sông lặng ngắt hoàng hôn
Con đò nhỏ sang ngang mang nỗi nhớ
Ánh đuốc nhà ai như sắp lụn tàn

Ta mãi đi tìm một kiếp đi hoang
Đêm cuối Đông nuốt bẽ bàng dang dở
Thêm kiếp đọa đày sống trong trăn trở
Nợ cao xanh hay nợ một chút tình ?

Ta mãi đi tìm một ánh bình minh
Với thềm hoa, ruộng lúa, vườn cây trái
Cuộc sống tự do ấm no mãi mãi
Tình yêu lên ngôi đọng lại riêng mình

Ta mãi đi tìm một kiếp mưu sinh
Của những bằng hữu, người quen, thân thiết
Siết tay nhau tình bạn thân bất diệt
Dù cuộc đời cay nghiệt đến ngàn lần

Ta mãi đi tìm từ từng bước chân
Của ngày đổi đời vượt qua giông bão
Cố quên đi những gian nan một dạo
Phân biệt rẻ khinh giáo mác cận kề…

Ta mãi tìm vùng đất chết An Khê
Gặp lại những linh hồn người chiến hữu
Mời chung rượu bên nén nhang danh dự
Bạn yên lòng miền viễn xứ cô đơn…
Dương hồng Thủy (ngày đầu năm 2015)
Đăng nhập để trả lời
0