📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ Giọt sương cuộc tình

335 trả lời, 51.244 lượt xem — Trang 9 / 12
Mưa Nửa Đêm
 
Nửa đêm gió nhẹ mưa tuôn
Thèm ly đen đắng cho buồn nhẹ rơi
Giận cho hơi thở đơn côi
Thương về cánh nhạn bên trời lãng quên.
 
Xa trông mù mịt dáng quen
Mong còn một nụ hôn mềm môi thơm
Đông về gió rít từng cơn
Lùa thêm mưa lạnh sầu tuôn nhẹ nhàng.
 
Đêm nằm trằn trọc nhọc nhằn
Xa nhau mới thấy bàng hoàng tháng năm
Bây giờ cách biệt mù tăm
Nơi con phố cũ trăng rằm đợi ai ?
 
Quấn cong vài sợi tóc mai
Nối ân tình cũ cho dài tiếc thương
Trăm năm hệ lụy tình trường
Bỗng nghe lạc bước vô thường cõi xa.
 
Thôi đành hứng giọt mưa sa
Xoa lên cành lá nhụy hoa thuở nào
Muộn phiền – cũng vẫy tay chào
Đừng như kẻ lạ lòng nao nao buồn...
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Sợi Chỉ Hồng
 
Trưa nay trời bỗng mưa rào
Trời gần đất thấp trắng màu đục câm
Thương em ướt đẫm âm thầm
Anh lùa nắng hạ xa xăm gởi về.
 
Nắng hanh sưởi ấm đường quê
Cho con mưa tạnh bốn bề xinh tươi
Lặng yên một tiếng thở rời
Nhớ người còn ở phương trời ngẩn ngơ.
 
Khát khao một mối tình hờ
Nửa đêm thức giấc biên thơ ngập ngừng
Dẫu sao cũng là người dưng
Vì đâu nên nổi nhớ nhung đêm ngày.
 
Mưa dừng. Trắng xóa màu mây
Thoảng nghe gió mát trăng gầy nửa đêm
Nhớ em mười ngón tay mềm
Luồng trong tóc rối từng đêm vỗ về.
 
Mưa tràn nước ngập đường quê
Rồi đi để lại não nề mênh mông
Hàng cau ngất ngưởng bên sông
Chao nghiêng một sợi chỉ hồng đong đưa…
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Làng Quê Tháng Chạp
 
 
Tháng Chạp lúa trổ đầy đồng
Chim gù rẫy đậu, cải ngồng hoa mang
Cổ xe gặt lúa thơm vàng
Rạ bay lún phún như làn khói lên.
 
Nương cà, rẫy bắp, con kênh
Dưa gang, dưa hấu dựa bên cánh đồng
Chất đầy lúa xe công nông
Có cô thôn nữ thong dong gọi người.
 
Làng quê tràn ngập tiếng cười
Trúng mùa lúa - được mùa khoai vui vầy
Trẻ em đùa giởn buổi mai
Đường làng phố chợ hàng cây hữu tình.
 
Hôm qua lễ hội đầu đình
Sương chào đầu ngõ, nắng bình minh lên
Điệu hò khúc hát vang rền
Tình quê trĩu nặng dập dềnh mùa trăng.
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Trở Lại Sài Gòn
 
Giả từ Mẹ Cha con trở lại Sài Gòn
Hơn mười ngày qua con về quê ăn Tết
Bánh tét, bánh chưng, gà, heo, cháo vịt
Sum họp gia đình không có gì vui hơn.
 
Tết năm nay bà Nội cũng không còn
Bà Ngoại theo ông bà tròn chung thủy
Con hạnh phúc bên Mẹ Cha, anh chị
Con nhớ mới về mà nay lại phải ra đi…
 
Mẹ gói đòn bánh tét, mấy củ khoai mì
Vú sữa, quýt cam, mấy phong bánh ngọt
Thêm cặp vịt để tụi con ăn lần ngoài Tết
Xe chở nặng tình thương của Mẹ ê hề.
 
Anh em chúng con ngấn lệ xa quê
Thưa Mẹ Cha yên lòng – con ráng học
Để mai sau trả nghĩa ân mưa móc
Dù xứ người con cô độc mình ên …
 
Dương hồng Thủy
( 28/02/2015 – mùng 10 Tết Ất Mùi)
Đăng nhập để trả lời
0
                                     Xin Tạ Lỗi (*)
                     thuở học trò chúng mình ngồi chung lớp            
                     ngày mấy lần chạm mặt lúc đi về
                    em bàn trên, anh bàn sau, nhưng khớp
                    chẳng dám chuyện trò – đừng nói  si mê.

                    tình học trò anh mang - dù cấp một

                   em vô tình như nét đẹp bài thơ
                   tội cho anh vì em chưa hiểu được
.                  thế nào là yêu nên vẫn ngu ngơ.

                    nền đất thấp - mái trường bằng tre lá  

                    vách trống trơn nhìn thấu tận làng bên
                    bên kia sông – lâu ngày em không nhớ
                    thế mà anh vẫn mãi không quên !

                    hai chiếc xuồng – hai mãnh đời cơ cực

                    làng trên xóm dưới mấy bận đi về
                    anh thỉnh thoảng giòng em con nước ngược
                    em cười vui vang dội khắp miền quê.


                     theo thời gian tình anh càng tha thiết
                     em ngu ngơ từng nhịp bước chân đi
                     anh mãi im lặng- em làm sao biết
                    có một người ôm một mối tình si !

                     chia tay quê nghèo về miền đô thị

                     bỗng gặp nhau bất chợt buổi mưa dầm            
                     em thiếu nữ áo cài hoa thùy mị
.                    đâu ngờ anh lại là kẻ thương thầm.   

                    phải ngày đầu anh làm gan ngõ ý

                    thì bây giờ đâu ngăn cách hai nơi
                    tình đơn phương anh giữ lòng chung thủy

                    em ngàn lần xin tạ lỗi anh ơi !
 
                  Dương hồng Thủy
                                    April 01, 2015
                           * họa Chân Tình của Anh Tú 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chùm Thơ Tháng Tư
 
Phận Hèn
 
Giật mình ngắm lại phận hèn
Kể từ năm ấy vận đen vào đời
Cũng là một kiếp con người
Lên voi xuống ngựa tôi đòi…cũng quen.
 
Ngậm Ngùi
 
Nửa đêm thức giấc ngậm ngùi
Bốn bề trống vắng lẻ loi tâm hồn
Bạn hiền ngày cũ thân còm
Sống trong khắc khoải cô đơn u hoài.
 
Tìm Quên
 
Ngửa tay hứng giọt mưa đêm
Xoa lên đôi mắt ướt mềm hoàng hôn
Hồn theo phố vắng chập chờn
Tâm tư bất chợt dỗi hờn thời gian.
 
Tâm Sự
 
Từ khi áo mão quăng đi
Sương pha tóc rối mưa thì thầm rơi
Đêm về nắng gởi trùng khơi
Vầng trăng trĩu nặng rối bời tâm tư.
 
Lãng Quên
 
Thì thôi bóng nắng đã tàn
Chia tay thế sự đa mang ích gì
Thời gian chôn cất niềm vui
Chắt chiu kỷ niệm ngọt bùi lãng quên.
 
 
Giọt Cà Phê
 
Đậm đen từng giọt nặng nề
Thế mà vẫn nhạt trăng thề bóng nghiêng
Em đi đắng giọng ưu phiền
Bỏ quên vị ngọt tơ duyên chúng mình.
 
Rong Rêu
 
Gió về nát hạt mưa tuôn
Vấn vương nắng nhẹ thu buồn lá bay
Trăng vàng bịn rịn heo may
Con tim hoang phế tháng ngày rong rêu.
 
Thả diều
 
Nối dây thả cánh diều bay
Ta về rót rượu uống say nắng chiều
Hè về nắng cũng quạnh hiu
Thân đơn gối mõi như diều dứt dây.
 
Con Nước
 
Trăng treo mấy tháng trăng già
Yêu nhau mấy độ vẫn là tình non
Vầng trăng hết khuyết lại tròn
Nước ròng chảy mãi nước rong cũng về.
 
Pleiku
 
Sương mù - bụi nhớ chiều nghiêng
Đón em tan học bên triền dốc xưa
Cà phê ngụm đắng ngày mưa
Bỗng sao ngọt lịm như vừa chạm môi.
 
Dương hồng Thủy (tháng 4/2015)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cát Trào Mắt Lệ
 
Đi trên muôn vạn cát vàng
Cố tìm một hạt bước nàng dẫm chân
Em đi bước chậm bước gần
Mà sao tôi với muôn trùng còn xa.
 
Biển xanh vẫn sóng mượt mà
Cánh buồm thấp thoáng tưởng xa mà gần
Vì em hạt cát tình thân
Xa em chếnh choáng bần thần trong tôi.
 
Lặn mò đáy biển trùng khơi
Tìm em hạt cát rạng ngời thủy chung
Rong rêu nước biển lạnh lùng
Em hạt cát nhỏ ngại ngùng xa bay.
 
Cát trào mắt lệ - vì ai
Lặng người nghe mỏi cách tay bới tìm
“Tìm em như thể tìm chim
Chim bay biển bắc anh tìm biển nam”.
 
Tôi đi vào cõi xa xăm
Cát trào mắt lệ đêm rằm nhớ em !
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
Còn Sức  Hồi Sinh ?!
 
 
Bạn hứa về Cần Thơ một tối
Tôi vui mừng đứng đón từ trưa
Góc Đề Thám cuối hồ Xáng thổi
Nắng nung người – gió đợi cơn mưa.
 
Phố sắp lên đèn… anh chưa đến
Hàng cây dã dượi cạnh bến chiều
Tôi khép đôi mi – rồi tập tểnh
Bên bờ hồ : lối cỏ buồn thiu.
 
“Gió và Nước” chập chờn ly tách
Tháng Tư nào sau tết Mậu Thân
Chỉ bảy năm đổi đời trang sách
Để bây giờ chùng bước phân vân.
 
Tôi đợi anh như từ muôn kiếp
Trở về đây nối lại tình thương
Cùng chung tay khởi đầu lập nghiệp
Phất cờ lau mở tiệc phố phường.
 
Tháng Tư về - chờ mưa bất lực
Đêm cô đơn góc phố Hòa Bình
Tôi đứng lại tâm tư thổn thức
Ngõ ngách nào còn sức hồi sinh ?!
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
ÔNG GIÁO GIÀ, NGÔI TRƯỜNG CŨ, VÀ KHOẢNG CÁCH 60 NĂM
PKT 05/21/2015

Một trưa nắng hạ, trời im gió,
Tôi về thăm lại ngôi trường xưa.
Thời gian như đọng từng viên gạch,
Trên lối đi mòn dấu nắng mưa.

Chân bước ngỡ ngàng vào lớp học,
Ô hay bụi phấn vẫn còn vương.
Bảng đen, bục giảng như ngày trước,
Sáu chục năm rồi, những khói sương.

Dẫy ghế, dẫy bàn đầy vết mực,
Gái trai cùng lớp học chung nhau.
Ngày xanh lưu bút còn đây đó,
Đám học trò xưa, nay ở đâu ?

Ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa vắng,
Tưởng như lũ trẻ còn ham chơi.
Chuông reo đã báo, chẳng vào lớp,
Phải phạt công xin mấy đứa thôi.

Đang đứng mơ màng theo cánh bướm,
Tiếng người con trưởng vẳng bên tai.
Ta đi, bố ạ, kẻo về tối,
Lòng giáo tôi xưa nặng cảm hoài.

Xa xứ bao năm không đếm nữa,
Nửa vòng trái đất, một ngày bay.
Trường xưa chốn cũ, người không thấy,
Sầu chất đong đầy, ai có hay?
 
Chú Thích :
 
                      1 - "Công xin", từ tiếng Pháp "consigne", ở đây có nghĩa là "cấm túc",
                           phạt học trò vài giờ ở lại trường, ngoài giờ học.
 
                      2 - "Mơ màng con bướm trắng" ý nói tâm trạng lẫn lộn giữa thực 
                           và mộng. Từ câu chuyện Trang Tử nằm mơ hoá bướm, khi tỉnh dậy 
                           lơ mơ, lại tự hỏi mình là bướm đang mơ thành người hay sao đây.
 
 
 
                                      Nhớ Thầy
          (từ : Ông Giáo Già và Ngôi Trường Cũ…của Gs Phạm khắc Trí)
 
                             
                          Một buổi trưa hè trời lặng gió
                         Bần thần nhớ lại ông thầy xưa
                         Áo quần chửng chạc đầu láng mướt
                         Lầm lũi hành lang dẫu gió mưa.
 
                          Thầy bước nhẹ nhàng vào lớp học
                          Bụi mưa vai áo vẫn còn vương
                          Bảng đen mừng rỡ, tay thoăn thoắt
                          Nhả ngọc phun châu như khói sương.
 
                          Xưa lắm bàn cây còn dấu mực
                          Học trò nam nữ ngồi gần nhau
                          Thầy quên gần hết hàng trăm đứa
                          Nhưng nhớ từng tên, giờ ở đâu ?
 
                          Thầy đứng thẩn thờ ngoài hiên vắng
                           Chuông reo đã báo, còn ham chơi
                           Trò còn mãi miết ngoài sân bóng
                           Chắc bị phạt rồi – cũng phải thôi !
 
                            Thầy bận mơ màng ngoài cửa lớp
                            Người con nhắc nhở bố bên tai
                            Người con lừng lẫy oai danh lớn
                            Vẫn bước theo cha nặng cãm hoài.
 
                            Đất khách - thầy đi lâu biết mấy
                            Quê nhà - trò cũ ngắm mây bay
                            Đứng bên trường vắng nhiều nhung nhớ
                            Vóc dáng thầy xưa – thầy có hay?!
 
                                       Dương hồng Thủy
                                (24/05/2015)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ Của Con
 
lúc con sinh ra đời
nhìn quanh chỉ có Mẹ
khi con đói
mẹ cho con bú
trong đôi mắt con
mắt Mẹ mỏi mòn vời vợi…
 
mẹ thường vịn con - khi tay con với
dìu bước con đi quanh trái đất tròn
mẹ hiện diện trong con
trên cõi đời - không ai bằng Mẹ.
 
con tập đi
rồi biết cười nắc nẻ
khi Mẹ trêu hay thọt lét bụng con
hạnh phúc tràn đầy không thể đổi vàng son
lúc con khóc bật lên tiếng : Mẹ !
 
những trưa hè Mẹ thường ru khe khẻ
hoặc ầu ơ dịu ngọt dưới vầng trăng
Mẹ của con ngày tháng hằn nếp nhăn
và mái tóc rối - thêm nhiều sợi bạc.
 
mẹ thật đẹp khi cất lên tiếng hát
mẹ thật hiền thắp sáng trái tim non
mẹ của con giờ mãi mãi không còn
con mất Mẹ từ khi người đi vắng.
 
lễ Mẹ năm nay hoa hồng hóa trắng
tuổi cuối đời càng trống vắng Mẹ yêu
nguyện cầu nơi xa Mẹ vẫn yêu kiều
cho con mơ. Gặp Mẹ hiền. Mẹ nhé !
 
Dương hồng Thủy
(Sunday- May10, 2015)
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Ngang Lưng Tóc Kẹp
 
Nhà tôi ở đầu vàm sông
Bên kia sông – cạnh hàng vông – nhà nàng
Em thường dạo bước lang thang
Ngang lưng tóc kẹp dịu dàng dáng đi.
 
Tết về sương đọng bờ mi
Em cho tôi dáng xuân thì ước mơ
Có lần mưa rớt bất ngờ
Em cầm lược chải ngẩn ngơ suối mềm.
 
Hai tay tôi mãi ưu phiền
Cầu mong hứng cọng tóc tiên cho mình
Đem về ủ một chút tình
Đến người trong mộng tay xinh búp dài.
 
Đò đưa qua lại tháng ngày
Tôi mơ khoảnh khắc trúc mai hẹn hò
Từng đêm tôi dệt vần thơ
Tả người con gái ơ hờ áo hoa.
 
Từ em giả biệt quê nhà
Gió lùa bến vắng ngân nga mỗi chiều
Em đi có kẻ đăm chiêu
Nhớ người tóc kẹp buồn hiu một mình.
 
Dương hồng Thủy 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.01.2016 10:57:18 bởi Anh Tú>

Cảm họa bài:
Ngang Lưng Tóc Kẹp của Dương hồng Thủy 
 
Buồn Hiu Giận Mình
 
Nhà nàng ở bên này sông
Bên kia cạnh bụi tầm vông nhà chàng
Đường không đủ rộng thênh thang
Để em yểu điệu dễ dàng bước đi.
 
Nụ duyên đọng bám đôi mi
Sẵn-sàng trao gởi lời thì-thầm mơ
Có đuôi mắt đẹp không ngờ
Chạm nhìn hồn phách lơ ngơ lòng mềm.
 
Bỗng nhiên từ đó muộn phiền
Mơ về một chuyến du tiên của mình
Cùng ai dệt mộng xuân tình
Thiết tha xây đắp đời xinh lâu dài.
 
Đong đưa ngày lại qua ngày
Vui nay tiếng hát rồi mai câu hò
Mãi đi tìm chữ dệt thơ
Ai kia ngỡ bướm hững hờ với hoa.
 
Theo chồng nàng bỏ quê nhà
Tầm vông ở lại ngân nga gió chiều
Cợt người sao bỗng đăm chiêu
Gục đầu lẩm bẩm buồn hiu giận mình!
 
Anh Tú
January 15, 2016
📎 Buồn Hiu Giận Mình
Đăng nhập để trả lời
0
 
Nhớ Bạn Xưa
 
Tôi nhớ bạn – vào chiều nắng nhạt
Dáng ốm cao – từng bước thong dong
Ngày chớm đông đêm về lạnh, mát
Dòng sông xưa đang chảy – nước ròng.
 
Chúng ta thường bên nhau lặng lẽ
Hai cốc cà phê đậm đặc màu
Suy tư mãi về thời tuổi trẻ
Để nghe lòng thổn thức niềm đau.
 
Chiều hôm nào bạn cười như mếu
Bệnh vào gan vàng võ màu da
Thế vẫn còn đi thăm chiến hữu
Nhắc gian nan đụng trận Tuy Hòa !
 
Mình hai đứa – lắng hồn nghe nhạc
Chiều tây đô suy tưởng lang thang
Cô gái du thuyền - cao giọng hát
Như nướng tim - sa mạc thật gần.
 
Bạn đi về : đồi cao gió hú
Tôi đau thương nhớ bạn vô ngần
Chợt đứng lại - đôi chân do dự :
Về đâu ? trong cuộc sống phân vân !
 
Dương hồng Thủy
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Anh Tú:


Cảm họa bài:
Ngang Lưng Tóc Kẹp của Dương hồng Thủy 

Buồn Hiu Giận Mình

Nhà nàng ở bên này sông
Bên kia cạnh bụi tầm vông nhà chàng
Đường không đủ rộng thênh thang
Để em yểu điệu dễ dàng bước đi.

Nụ duyên đọng bám đôi mi
Sẵn-sàng trao gởi lời thì-thầm mơ
Có đuôi mắt đẹp không ngờ
Chạm nhìn hồn phách lơ ngơ lòng mềm.

Bỗng nhiên từ đó muộn phiền
Mơ về một chuyến du tiên của mình
Cùng ai dệt mộng xuân tình
Thiết tha xây đắp đời xinh lâu dài.
 
Đong đưa ngày lại qua ngày
Vui nay tiếng hát rồi mai câu hò
Mãi đi tìm chữ dệt thơ
Ai kia ngỡ bướm hững hờ với hoa.

Theo chồng nàng bỏ quê nhà
Tầm vông ở lại ngân nga gió chiều
Cợt người sao bỗng đăm chiêu
Gục đầu lẩm bẩm buồn hiu giận mình!

Anh Tú
January 15, 2016


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.01.2016 14:18:28 bởi Anh Tú>

Thứ Sáu Mùa Đông
It's ...Friday! Nhớ lúc còn đi làm cu li kiếm cơm, sáng sớm của những thứ sáu,tiếng xướng ngôn viên phát ra từ radio của hảng với giọng kéo dài mừng rỡ chào ngày trước "cuối tuần", ngày mà đa số ai cũng đợi mong. Xa rồi những ngày xưa ấy, không ai còn dùng cách này đón weekend. Hôm nay Friday nhưng của mùa Đông,một đêm ngày lạnh lùng, im ắng, cô đơn, giấc ngủ già nua on/off chập chờn. Một cãm xúc lơ mơ , lang thang từ thuở bé đến bạc đầu, một chút đam mê viết lách, có những con chữ trãi dài trên note của điện thoại ngay trên giường ngủ. Bên một ly cà phê với cream không đường thêm chút nghệ chút quế, đưa tay vào bàn phiếm chép lại bài thơ ...xin chia sẻ với anh chị em:

Khoảnh Khắc Chập Chờn

Chập chờn giấc ngủ bơ vơ
Thiếu cha còn mẹ con thơ tủi lòng
Xuồng manh trên những dòng sông
Loay hoay xuôi ngược long đong tháng ngày!

Chập chờn giấc ngủ mê say
Trong mơ tay nắm bàn tay mịn mềm
Dìu nhau vượt khó ngày đêm
Qua sông qua biển đến thềm yêu thương !

Chập chờn giấc ngủ mộng thường
Trên con rạch nhỏ còn vương tình khờ
Dưới trời xanh ngát tuổi thơ
Vô tư bắt bướm hái mơ của đời.

Chập chờn giấc ngủ chơi vơi
Nửa say nửa tỉnh hụt hơi ta bà
Quay nhìn lại quãng đường xa
Có gì để phải thiết tha mãi hoài?

Anh Tú
Sáng sớm một thứ sáu mùa Đông
January 22, 2016
 
 
Anh Dương Hồng Thủy ơi,
Xin lỗi tôi sơ ý đã "đi lạc" vào vườn của anh. Lỡ rồi thôi thì để "Khoảnh Khắc Chập Chờn" ở lại nơi này luôn nhe?
Tình thân,
AT

 
📎 KhoảnhKhắcChậpChờn
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi Đành
(từ Khoảnh Khắc Chập Chờn của Anh Tú)
 
Ước gì còn tuổi ba mươi
Đón người trong mộng miệng cười hoa xinh
Khởi hành một chuyến chung tình
Giận hờn một tí bất bình xa nhau.
 
Nhẹ nhàng có thế mà đau
Bất đồng lối hẹn bạc màu tình thân
Cũng đừng thương tiếc thở than
Theo làn gió thoảng bạt ngàn đi xa.
 
Trâm cài gấm vóc lụa là
Người mơ trước cửa - sau nhà buồn hiu
Xa nhau một sớm một chiều
Mà trong hồi ức trăm điều đắng cay.
 
Cô đơn phố thị đêm nay
Trăng khuya đường vắng ngủ say bên thềm
Sương giăng từng giọt lệ mềm
Bên đường chợt tiếng dế mèn trách nhau.
 
Biển xanh cho sóng bạc đầu
Tôi cho em nức nở màu xuân xanh
Tuổi đời mờ khuất dáng thanh
Xua tay giã biệt thôi đành cách chia.
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
 Lỡ Chút Lòng Tin
 
Từ tôi biết bạn đồng môn
Vô tư đón nhận thân thương ngỏ lời
Thời gian chầm chậm dần trôi
Hóa ra cũng chỉ đầu môi, ấy mà !
 
Tin người – phơi ruột thật thà
Bổng dưng bất chợt xót xa đắng lòng.
Sông sâu nước chảy đá mòn
Giờ đây mới rõ lầu son thếp chì ? !
 
Buồn thay tưởng bạn cố tri
Hóa ra « ăn xổi ở thì » mà thôi
Mưa về cồn cát đá phơi
Gai châm chân ướt hởi ơi ! sự tình !
 
Sáng nay sương phủ bình minh
Mới hay thế sự bực mình từ khuya !
 
Dương hồng Thủy
(06/02/2016)
 
Đăng nhập để trả lời
0
Sau Cơn Bạo Bệnh
 
Tôi ngồi gom chữ buổi tàn Xuân
Bạo bệnh vừa qua khổ tấm thân
Góp nhặt từng vần vào nét bút
Run tay diển đạt dạ bâng khuâng !
Thâm tình Thầy cũ cùng bè bạn
Gọi điện, tặng quà nặng nghĩa nhân
Xin gởi ngàn lời tâm ý nguyện
Ân sâu còn mãi gấp trăm lần !
 
Dương hồng Thủy
04/03/2016
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều Bệnh Viện
 
Nghe tin bệnh – em dến tìm tôi
Chiều xuống đèn lên sáng cuộc đời
Tay vịn bàn tay lòng xao xuyến
Trên trời nhạn lạc cánh chơi vơi.
 
Từ nơi xa em quay trở về
Vạch lối tìm nhau sương phủ che
Chập chờn anh nhìn qua ống thở
Em cười như cô gái chân quê.
 
Lòng anh đã tràn ngập mùa thương
Trông em má nhạt ánh chiều vương
Bệnh viện lầu cao sao ấm áp
Gió reo rộn rã khúc nghê thường !
 
Phòng chật người đông giờ đến thăm
May sao ! em đứng cạnh anh nằm
Gần chút nữa, em ơi chưa đủ
Anh ngỡ tình anh dựa bóng râm.
 
Mãi rồi cũng đến phút chia tay
Trăm nhớ ngàn thương lại kéo dài
Bệnh anh nhẹ hẳn như trăng sáng
Dõi bóng hình ai – em có hay ?!
 
Dương hồng Thủy
12/03/2016
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Như Lá Chết
       Bay Vèo
 
 
Phượng tím mùa nầy ra bông chưa em ?
Trời tháng Ba có hoa mềm rơi nhẹ ?
Chút nắng vàng thêm nặng mùi nỗi nhớ
Buổi chiều nào cùng nhịp thở trong mưa…
 
Nay anh về nhìn phố cũ người thưa
Vắng em - nhớ lần nắm tay vội vã
Hàng thông già chơ vơ bên tượng đá
Cho hồn anh chao ngã tấm thân đơn.
 
Ước gì thời gian quay ngược gần hơn
Để gặp lại những dỗi hờn nũng nịu
Phổi căng đầy nhưng oxy hơi thiếu
Con tim anh như cành liễu chiều Đông.
 
Đà Lạt bây giờ phượng tím trổ bông
Em thơ ngây nhặt hoa rồi thương tiếc
Có hoa nào sắc màu tươi bất diệt ?
Nên tình ta như lá chết bay vèo…
 
Dương hồng Thủy
24/03/2016
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trở Lại Sông Quê
 
Trở lại dòng sông Cái răng
Tìm người năm cũ cuối hàng dừa treo
Thuyền em gỏ nhịp mái chèo
Bên vàm anh đứng nhìn theo bóng nàng.
 
Hai ta cách biệt quan san
Suy ra cũng tại đò ngang – đôi bờ
Anh đi em có đợi chờ ?
Anh về mất dấu người thơ năm nào !
 
Mặt sông vẫn sóng lao xao
Thuyền nan dạo ấy : ngõ nào ? về đâu !
Bến xưa cỏ úa bên cầu
Hàng bần trơ gốc bám râu lục bình.
 
Nước ròng bìm bịp lặng thinh
Chim còn bận rộn cung nghinh nàng về ?
Trách ai dấu ánh trăng thề
Xin cho sáng lại sông quê miệt vườn.
 
Chiều nay tôi đứng bên đường
Đón xuồng ba lá người thương ghé vào.
 
Dương hồng Thủy
01/04/2016
 
Đăng nhập để trả lời
0
Thư Gởi Vợ Hiền
 
Tháng tới em thăm nhớ xào mắm ruốc
Thêm vài lạng ba chỉ mỡ thịt heo
Chút đường, ít tiêu cho thêm trái ớt
Một lon guigoz - để dễ mang theo.
 
Em nhớ ẵm bé Trang cho anh thăm
Đã quá thôi nôi anh chưa gặp mặt
Từng đêm nhớ con lòng anh quặn thắt
Vô phước cho con – em đã sinh nhầm !
 
 Mua cho anh một túp aspirine
Thêm vài vỉ thuốc bụng đau, ăn bậy
Một cây kim khâu để may túi vải
Dành cho con : đi học buổi đầu đời.
 
Em đừng lo – anh với bạn thảnh thơi
Trồng rau, tưới nước, đào con kênh nhỏ
Cái con mương thi đua đào để đó
Chuyện tù đày – người cải tạo mà em !
 
Núi rừng anh ở  - lạnh buốt con tim
Đêm trở gió lán bạt che trống hoác
Nhớ vợ, con khờ, bà con làng mạc
Ôi tự do ? Bọn anh mãi : đi tìm !..
 
Chút nữa quên : em mua ít thuốc lào
Để đêm khuya anh dậy mồi ngọn lửa
Đốt thuốc cho ấm lòng - làm điểm tựa
Chút hảo huyền hy vọng ở ngày sau…
 
Dương hồng Thủy
 Tháng Tư / 2016
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2016 04:22:25 bởi thuytaylor>
                              
 
Áo Bà Ba
         Tím
 
Em mặc chiếc áo bà ba
Tránh không trang điểm đôi tà áo bay
Thế mà xao xuyến lòng ai
Cãm nghe rộn rã dặm dài hương yêu.
 
Ngẩn ngơ dáng dấp mỹ miều
Cho tôi tan vỡ tim yêu bóng hình
Nhãn thơm mắt biếc lung linh
Kiếm cong nét mực trử tình đôi mi.
 
Cặp môi đỏ mọng nhu mì
Mượt đen óng ánh dậy thì tóc mây
Eo thon tròn ngấn vòng tay
Gót son lơ lửng như mây ráng chiều.
 
Xa em gió cũng quạnh hiu
Ngõ cùn hoang vắng tiêu điều bến xưa
Em về trắng muốt mây thưa
Em đi gió giật cơn mưa đầu mùa.
 
Nhớ em nhịp võng đong đưa
Áo bà ba tím - tình vừa lên ngôi !
 
Dương hồng Thủy
27/04/2016
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
  Một Chút
                 Bận Lòng 
 
Bước đi khập khểnh trên đường sỏi
Trơn trợt thời gian tuổi xế chiều
Nhìn quanh bạn cũ ngàn xa cách
Người ở đầu non – kẻ quạnh hiu.
 
Làm sao quên được mùa Xuân ấy
Vẫn cánh mai vàng theo gió lay
Nhưng sao chợt thấy buồn ân hận
Trăm năm biến dạng dáng Xuân gầy !
 
Mong gặp bạn bè đơn vị cũ
Hàn huyên tâm sự thỏa hoài mong
Dù đã bồng bềnh hai thứ tóc
Vẫn vui hội ngộ bạn chung lòng.
 
Đá mòn nước chảy trơ dòng suối
Trăm năm lẻ bạn mãi đơn côi
Xuân ơi ! hãy trở về …Xuân trước
Để nắng reo vui sáng nụ cười!
 
Gắng gượng sống hờ tròn số phận
Gõ nhịp thời gian sỏi đá mòn
Bạn ơi ! ướt lệ chiều thơ thẩn
Một chút bận lòng dạ héo hon…
 
Dương hồng Thủy
02/05/2016
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cây Đèn Dầu
Của Mẹ
Trưa qua lục lọi nhà kho tạm
Bắt gặp đèn chong của mẹ già
Cũ rích thân đèn xa xưa lắm
Đèn còn… nhưng mẹ đã đi xa !
Ba giờ sáng, đèn khuya mẹ thắp
Xuống bếp, lò dò nấu nước sôi
Mẹ nhấp chung trà quên đêm lạnh
Rồi vo nồi cháo trắng cho… tôi.
Thuở ấy dầu lửa vô cùng hiếm
Chỉ hiệu con sò của hảng Shell
Nhà nghèo tiết kiệm đèn leo lét
Như những thân đơn chú dế mèn.
Mẹ rà ra điô ấp chiến lược
Rột rẹt vang rân khắp xó nhà
Khi chán chương trình ra tiền tuyến
Chuyển đài - nghe đọc truyện đêm khuya !
Vào khoảng năm giờ mẹ thúc dục
“dậy đi con – thức dậy học bài”
Tim đèn mẹ vặn lên một chút
Con mãi lim dim tiếng ngáp dài.
Mẹ ơi ! Đêm nay con thao thức
Ngồi cạnh đèn xưa nhớ mẹ yêu
Khơi bấc cho đèn thêm sáng rực
Để thấy lòng con nhớ mẹ nhiều.
Dương hồng Thủy

 
Đăng nhập để trả lời
0
Về Lại Đồi Pic Robin 

Tôi về lại đồi Pic
Bước nhẹ trên đường mưa
Đất nhòe cát lưa thưa
Tìm người em lỗi hẹn. 

Bước chân sao nghèn nghẹn
Nhớ lắm ngày chia tay
Cách biệt chỉ một ngày
Thế là xa nhau mãi. 

Thuở xưa còn khờ dại
Cuộc tình tuổi đôi mươi
Em đi - tôi nhớ người
Mưa chìm trong ký ức. 

Đồi Pic bên bờ vực
In bóng nhỏ cô đơn
Ráng chiều tím buồn hơn
Thương em trào mắt lệ. 

Quên em tôi không thể
Người em trắng hơi gầy
Đồi chiều sương phủ bay
Chúc em nhiều hạnh phúc. 

Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.05.2016 04:53:24 bởi thuytaylor>
NHỚ BẠN BÙI XOAì
 
Bạn ra đi một chiều hoang vắng
Mái tranh nghèo phẳng lặng như tờ
Cô đơn cuộc sống bơ vơ
Chia tay vội vã bất ngờ thế gian.
 
Hay tin muộn bàng hoàng tâm trí
Mới hôm nào đấu lý cùng ta
Bây giờ bạn ở nơi xa
Về miền vĩnh cữu ta bà yên vui.
 
Ta nhớ lại một thời quân ngủ
Bạn cùng ta đủ thứ đam mê
Nha Trang - Đà Lạt đi về
Như con ngựa chứng đam mê dặm trường.
 
Thôi tạm gác một thời dĩ vãng
Cầu mong mầy thanh thản rong chơi
Còn tao đứng chật đất trời
Bơ vơ lạc lõng chơi vơi một mình…
 
Tao nhắc lại với tình chiến hữu
Chuyện chúng mình bù khú không quên
Nhớ mầy tao thầm gọi tên
Về đây cùng uống “cái đen” thuở nào !
 
Dương hồng Thủy
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
 Phòng ốc quạnh hiu
            chợt sáng đèn !
 
Ngồi buồn nâng cốc nhấp cà phê
Trong lúc ngoài sân mưa trắng về
Gió lộng thổi luồn qua song cửa
Thương sao lầy lội xóm làng quê.
 
Đang nắng, chợt mưa - chiều tháng Sáu
Cà phê, giọt đắng - nhớ nhung gì ?
Cuối đời, thân phận - cô đơn quá
Tri kỷ, trên tay - được mấy người ?!
 
Thèm lắm ! bạn hiền ngồi đối diện
Một mình - ấm chén cũng cô đơn
Làm ơn ghé lại chìa tay bắt
Một thoáng hân hoan hết dỗi hờn.
 
Đáy tách cà phê - đường lắng đọng
Châm trà, khuấy nhẹ - muỗng len ken
Nâng ly trà nguội, cà phê dợt
Phòng ốc quạnh hiu - chợt sáng đèn!
 
Sáng trưng lùa bóng tối thân yêu
Như thể cà phê nhạt ráng chiều
Sủng nước mãnh hồn dù mưa tạnh
Đường chiều ướt lạnh bến cô liêu…
 
Dương hồng Thủy
02/06/2016
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.06.2016 23:47:50 bởi thuytaylor>
ĐÊM MƯA THÁNG 6
 
Đêm mưa hồn run ướt đẫm
Gió từ vạn dặm bay về
Đường xa lạnh lùng thăm thẵm
Nhọc nhằn lạnh lẽo sơn khê.
 
Từ chiều mưa qua kẻ lá
Thẩn thờ nhểu giọt vào tim
Mưa đêm đâu còn xa lạ
Tội người lữ khách đi tìm.
 
Đêm nào cơn mưa mùa Thu
Trong tay lên dốc sương mù
Nhớ không người ơi ngày cũ
Khi về ngập ánh trăng Thu.
 
Tiếng mưa rạt rào lá cỏ
Ân tình trĩu nặng oằn vai
Thương sao cây rừng lá đỏ
Bay vèo trong nắng Thu phai.
 
Mưa đêm đường trơn ngập lụt
Ngõ về bít lối đen thui
Mưa ơi hãy ngừng một chút
Cho vơi nỗi nhớ bùi ngùi…
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.06.2016 23:34:09 bởi thuytaylor>
Tháng 6 Mưa Về
 
Tháng 6 đêm về ướt sủng mưa
Màn trời gió tạt hạt mưa thưa
Lập lòe ánh chớp bên hiên vắng
Tiếc nuối bèo trôi kiếp sống thừa.
 
Tháng 6 mưa về thương nhớ ai
Cuộc tình đơn điệu cũng phôi phai
Xa trông biển hẹn đành quên lãng
Nhắn gió quay về đón nắng mai.
 
Tháng 6 mưa tuôn từ buổi chiều
Màn đêm tạo vật cảnh đìu hiu
Tình chưa chín rục sầu rơi rụng
Gió giật mưa bay lạc cánh diều.
 
Mưa tháng 6 ơi ! hãy chậm về
Mây giăng bàng bạc sầu lê thê
Đừng mưa qua bãi hàng dương cũ
Gợi nhớ người xưa lỗi hẹn thề…
 


 
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Cha
 
“Đàn ông tay mềm dễ làm khổ người ta”
Bàn tay cha trắng mềm như cọng bún
Người ta đi lính hai tay cầm súng
Tay cha cầm cây bút với ống nghe.
 
Cây bút vẽ cuộc đời
Ống nghe dõi nhịp đập con tim
Con lớn lên với hào quang màu tím
Tình cha nặng nhưng cha còn tiết kiệm
Bảo yêu con – cha không nói bao giờ !
 
Nhưng cha tôi đã dành trọn cuộc đời
Lo cho con đến từng li từng tí
Nữa đêm về sáng con thường mộng mị
Mở mắt nhìn là cha đứng cạnh bên.
 
Nhớ thuở đầu đời đi học làng trên
Cha đèo con bằng xe đòn dông hai bánh
Bàng bạc mùa Thu sương còn lấp lánh
Hai cha con ướt lạnh quảng đường xa.
 
Con lớn nhờ công dạy dỗ của cha
Tim trong sáng do tình yêu của mẹ
Chưa bao giờ cha làm buồn con trẻ
Con đội ơn cha mẹ bậc sinh thành.
 
Có những đêm con bệnh mẹ dỗ dành
Cha đứng cạnh canh chừng con giấc ngủ
Ơn cha mẹ con nói hoài chưa đủ
Tình cha con – con giữ mãi trong lòng.
 
Cuộc đời con – chạm đáy nỗi vui buồn
Được khôn lớn mẹ cha cười ra nước mắt
Con người sinh ra đứng trong trời đất
Trọn cuộc đời  – tình cha mãi không quên !
Dương hồng Thủy (Sunday, June 19, 2016) 
 
Đăng nhập để trả lời
0