Hay dở gì cũng thích...cảm ơn o HNg nhiều lắm nghe.
Dở Hay Vốn Chuyện Bình Thường
Dở hay vốn chuyện bình thường
Cũng vần, cũng chữ, cũng đường, cũng sông
Cũng mùa xuân, hạ, thu, đông
Quanh năm tay bút họa dòng nét thơ
Cũng âm, cũng tiết dật dờ
Trên sáu dưới tám xa bờ đò trôi
Ối giời! Đò nhị trôi xa thế này, say lắm rồi làm sao bơi vào bờ đây...bớ BBQT; khà khà.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 301.212 lượt xem —
Trang 144 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.11.2014 15:39:11 bởi Cố Quận>
Tà Trắng Trong Chiều Tím
Xưa em tà trắng trong chiều tím
Hoàng hôn hai vạt lững lờ bay
Xưa ta hương tóc người ngất lịm
Ngoài trăng ngồi tưởng dáng chén say
Để vần thơ khóc tình cách biệt
Lần đi! Là vĩnh viễn chia xa
Là mất nhau, màu chiều biên biếc
Tím lời thơ tím ngắt vần sa
Xưa em chiều gió tà trong trắng
Thu về hai vạt hững hờ bay
Xưa ta hương tóc người lẳng lặng
Pha mùi sương, đêm chén rượu say
Nay ta, em đã tình xưa đã
Tan rồi! Chiều thu tím buồn thay
Buồn thật em ạ!
Thân,
Nhị
Khoái cái câu đầu "Ép phá làng! Vàng phá xóm" của Bà Chị Người Ta quá đi thôi.
Vàng Dzọt! Ép Ăn Đòn
Ép phá làng! Vàng phá xóm
Coi chừng bị tóm, ăn đòn
Vàng dzọt chi sớm
Bỏ Ép lại chịu đòn
Khà khà.
Thân,
Nhị

Thơ Chàng Đàn Thiếp
Rượu bồ đào giấc mê mang
Tai còn nghe tiếng tình tang khúc cầm
Vần trong mộng họa cùng âm
Thơ chàng đàn thiếp đồng tâm ý đồng
Gió hiu hiu, mây bềnh bồng
Đầu chàng gối thiếp trên sông bóng đò
Cảm ơn huynh GOT2 đã họa thơ cho nhị có ý mà viết sáu câu nghe.
Thân,
Nhị
Biển Chiều Tím Màu Thơ
Thu tím màu biển mộng
Về đâu áo chiều mơ
Gió không lùa bạc sóng
Hoàng hôn buông áng tơ
Mười năm đời cách biệt
Ta và em mất nhau
Hai bờ thu nuối tiếc
Tình một thuở tàn mau
Bao giờ thu tái hợp
Màu biển mộng xưa còn
Tím tà bay trong lớp
Sóng ru bãi cát mòn
Hay là trăm năm sẽ
Tình dĩ vãng em à
Làn heo may nhè nhẹ
Cuốn hút áo thu là
Không tà trong biển mộng
Tình tan theo khói sương
Lặng im trời không sóng
Con nhạn tiếng kêu thương
Biển chiều tím màu thơ
Giời ạ! Biển chiều nào chả tím ông thần say ơi; khà khà
Thân,
Nhị
Chải Đầu Láng Cón
Chải đầu láng cón đi cày
Như con trâu kéo thế này quanh năm
Bây chừ đầu bạc lâm râm
Tại con với vợ mà tầm nhả tơ
Người Ta hóng chuyện cười cơ
Chải đầu láng cón cày khờ người luôn
Bớ "Phố" Chị Em Người Ta ghẹo nhị tui! Khà khà

.
Thân,
Nhị
Chải đầu láng cón đi cày
Như con trâu kéo thế này quanh năm
Bây chừ đầu bạc lâm râm
Tại con với vợ mà tầm nhả tơ
Người Ta hóng chuyện cười cơ
Chải đầu láng cón cày khờ người luôn
Bớ "Phố" Chị Em Người Ta ghẹo nhị tui! Khà khà


.Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.11.2014 17:00:04 bởi Cố Quận>
Ối giời! Quận có bao giờ lấy biệt danh "Độc Cô Tiên Sinh" mà bác Văn Sơ gọi thế??? Nhỡ phạm tên hiệu của người khác là quận tui tàn đời à nghe Bác.
![]()
Hồ Trút Dứt Một Bài
Ba ly chi chít chữ
Hồ trút dứt một bài
Bốn mùa hoa lai khứ
Thơ họa sắc nhụy, đài
Nay đò qua bến nước
Mai dốc núi cheo leo
Chiều ngồi bên ngõ trước
Đêm đồng đuốc lửa treo
Cạn vịm nằm lăn ngủ
Trong mộng áo tà bay
Trên trăng và tinh tú
Cùng dỗ giấc chàng say
Ba ly chi chít chữ
Hồ trút dứt một bài
Rượu mềm môi tiểu tử
Thường tục có chi tài
Mời bác Văn Sơ cạn bát này với quận tôi nghe; khà khà.
Thân,
Quận
Đò Chiều Trên Bến Thu
Bến thu một chiếc đò chiều
Buông neo! Gác mái bóng xiêu xiêu dòng
Gió hiu hiu, mây bềnh bồng
Tím màu con nước trên sông thu tàn
Bờ bên dìu dặt tiếng đàn
Áo người hiên trước tơ đan níu tà
Điệu khoan, khúc nhặt lan ra
Âm sầu khách lữ phương xa chén quỳnh
Người năm ngón khảy dây tình
Khách năm ngón trút bàu nghinh đón chiều
Bến thu dòng nước xiêu xiêu
Con đò dưới bóng tịch liêu tím màu
Ông lại neo đò lên bờ ngồi rượu đón trăng thu, vậy là chốn này đêm nay thiên hạ sẽ khổ với giọng ngâm tiếng hò của ông thần say rồi; khà khà.
Thân,
Nhị

Hai Con Rồng

Đã biết rằng sau trước hai "Rồng
Tôi lùi chân bỏ bộ...rồi dông
Chứ thôi trên dưới khè phun lửa
Là cháy vàng râu tóc! Da phồng
Chạy tiếp
; khà khà

.Thân,
Anh Bảy
Ý thơ đến là làm thôi o Mi ơi! Chứ ít nhiều chi đâu quan trọng, ai nói mặc ai, đường ta...ta cứ đi; chừng nào bị sông ngăn núi cách thì quay về đem mấy gánh thơ thẩn ra mà đốt quách vậy.
Thơ Ta Tục Phàm!
Thơ ta người bảo tục
Ừ! Chữ nghĩa trần phàm
Mặn như là muối cục
Vần tứ đến ngồi làm
Trời, mây, trăng, gió, nước
Hoa, lá, cỏ, cây, nhành
Ngọt mà câu chẳng được
Nằm xỉn! Áo ngực phành
Thơ ta người bảo dở
Ừ! Chữ nghĩa có bao
Nhiêu đâu mà trách quở
Vần ý chẳng thanh tao
Thơ ta gánh tục phàm!
Cảm ơn O đã tặng thơ và nhắc nhở nhị tui nghe; chắc nhị này phải đóng cửa ngồi nhà mò đám chữ trong sách vài ba trăng mới dám làm thơ trở lại o Mi ơi, chúc O vui và viết thường vậy nhé.
Thân,
Nhị
Tóc Thả Chiều Xưa
Chiều xưa em tóc thả
Sợi nào hương ngát hương
Rơi xuống thềm xanh đá
Sợi nằm sương ướt sương
Chiều nay em áo tím
Vòng tay ôm bó hoa
Hoàng hôn về trên biển
Ngồi tơ tưởng phương xa
Hai phương trời cách biệt
Tình ơi! Đã lỡ làng
Hai bờ con nước biếc
Em đây, bên kia chàng
Chiều xưa em có ta
Song song bóng thu ngà
Gió lùa ngang bãi cát
Hạt níu tà tím hoa
Chiều nay không tóc thả
Sợi nào thương nhớ thương
Chân đếm từng bậc đá
Nghe lòng vương vấn hương
Đâu chiều xưa...người xưa!!!
Bớ người ta! Ông thần say thơ thẩn...trượt chân té biển rồi kìa bà con ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.11.2014 17:19:48 bởi Cố Quận>
![]()
Ối Giời! Áo Bay
Áo bay đi mất...ối giời
Cho thơ ở lại chịu đời đắng cay
Ra vào đầy cạn chén say
Áo à! Sao bỏ chốn này mà đi
Không đi...ông níu áo thơ ai chịu đời cho thấu!!! Khà khà.
Thân,
Anh Bảy Hynos
Áo mà gặp lửa thì cháy thành tro rồi! Còn phồng gì nữa mà phồng???
Chị Rồng! Em Cũng Rồng
Chị tuổi rồng, em cũng tuổi rồng
Phun thôi là lửa đỏ trời đông
Mấy nghìn chiếc áo dài tro cát
Còn muốn chi tà nổi với phồng
; khà khà
.
Thân,
Nhị
Hiền Phụ Trên Bến Sông
Chiều trên bến nước
Xa xa bóng đò
Mái chèo xuôi ngược
Vang vang tiếng hò
Hoàng hôn nắng tắt
Tay người thả câu
Dòng thu tím ngắt
Ngày chảy về đâu
Đêm nay trăng tối
Đèn lung linh màu
Sương mù mịt cõi
Tựa khoang! Nghiêng bàu
Canh dài bến nước
Điệu mõ trên bờ
Âm làn mất, được
Sông lặng như tờ
Bình minh đã ló
Kéo dây, cá đầy
Đò quay bến tỏ
Ai dáng hao gầy
Nàng là hiền phụ
Đời người được sống bình dị thế này, còn gì vui hơn!!!
Thân,
Nhị
Anh bảy này rầu Chú quá! Nói vòng vo một hồi cũng trở lại "Bùa".
Đếm Tà Tơ
Năm mười ngồi đếm tà tơ
Trắng, hường, xanh, đỏ rồi thơ thẩn vần
Áo đất Tấn, áo nước Tần
Ối giời ơi chữ rần rần chạy vô
Cạn một hồ, khui một hồ
Ngả nghiêng trên lối cười rồ mình ên
Khà khà.
Thân,
Anh Bảy

Mơ Màng Bóng Yếm
Trăng khuya rượu thiếp dâng chàng
Tình pha chén ngọc tơ vàng ánh tơ
Tay đàn âm họa khúc thơ
Trên sông dìu dặt gió bờ lau đưa
Xạc xào trong giấc say sưa
Mơ màng bóng yếm tiên vừa thoáng qua
Lụa còn thoang thoảng hương ngà...
Giật mình! Trống điểm canh gà tiễn canh
Sương mai vây kín liễu cành
Xa xa lau lách bên gành trắng sương
Xin lỗi đã vào họa thơ muộn màng với huynh GOT2 bởi mấy hôm nay trong nhà có việc; chúc Huynh luôn vui và viết thường nghe.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.11.2014 06:33:19 bởi Cố Quận>
Mùa thu nên Như Hạ vắng mặt thường xuyên vì không ưa thời tiết nắng mưa bất thường chăng!!!
Thu! Mưa Nắng Bất Thường
Tại thu mưa nắng bất thường
Nên Như Hạ vắng! Phố phường buồn thiu
Tại trời thu gió hiu hiu
Chút Gì Để Nhớ theo chiều vút bay
Bớ Hạ Muội...vào mà tiếp chiêu với Ép Công Tử, chứ không Hắn treo cổ nhị ca à Hạ Muội ơi; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Khà khàchứ không phải hắc hắc
chú Ép ơi
.
Thơ Trúng Tà
Tại thơ níu áo trúng tà
Nên cứ khà khà sớm tối thơ ơi
Nên vần với chữ chúng rơi
Hết nửa cuộc đời mà vẫn chưa ngưng
Đọc thấy ớn quá chừng chừng
Sao thơ tưng bừng tà trắng...khổ tui
Ai bảo Chú đọc chi...rồi than ớn; khà khà.
Thân,
Anh Bảy
Nhạn Về Nam
Chiều trên đỉnh núi nhạn về
Phương nam trốn lạnh đông hề cánh giăng
Lưng trời ló nửa vành trăng
Cùm mây thu níu cung hằng áo tơ
Ngày không đợi! Ngày không chờ
Tháng qua tháng...bóng hững hờ bóng trôi
Hoa tàn lại nở hoa thôi
Sinh, lão, bệnh, tử cũng rồi trăm năm
Đời người đếm được bao lăm
Cuộc vui trần tục, đã nằm huyệt sâu
Sống lòng niệm chữ Ni Mâu
Chết thần thức biết quay đầu, tòa kê
Chiều trên núi, bóng nhạn về
Phương nam trốn lạnh đàn hề cánh giăng
Đâu lưng trời nửa vành trăng
Cùm mây thu phủ điện hằng tối đen
Đêm nay ông lại say quên đường về, Lại ngủ trên núi nữa rồi ư!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Út quậy quá! Cái bang trốn hết rồi Út ơi.
Út Quậy
Út quậy quá! Nên cái bang
Trốn lên trên núi vô hang hết rồi
Chứ không níu áo đòi xôi
Đòi miếng thịt béo thì thôi đói lòng
Quậy ít ít thôi...thì cái bang còn nán lại mà quậy cùng Út Nhé; khà khà.
Thân,
Anh Bảy
Chối Từ!
Ừ! Bổng nhiên đổi tánh
Hôm kia tiếng xưng em
Bà Chị Tôi ớn lạnh
" Sao hắn tiếng xưng em!!!"
Nghèo! Tiền đâu bốn cử
Rượu cung hắn bây chừ
Nhận là vào cửa tử
Thôi Chị Đây chối từ
Đừng xưng em...nhị ôi
Nghe Chị ớn lạnh rồi
Ngày nhị chơi bốn cử
Chục vịm! Chị mạt thôi
Tại sao nhận Em Người Ta...không nhận nhị tui làm em vậy Bà Chị Người Ta, tại sao???
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.11.2014 07:48:26 bởi Cố Quận>
![]()
Sao Anh Không Đến Chiều Nay!!!
Chiều nay anh không đến
Sao thất hẹn nữa rồi
Mây về giăng trên bến
Sương trắng xóa con đồi
Em chờ đây bên lối
Heo may đổ lá vàng
Đã bao lần xin lỗi
Giờ lại tái hỡi chàng!!!
Anh không đến chiều nay
Sương mù trắng bay bay
Con lối buồn! Lá đổ
Em giận chàng lắm thay
Em về rưng rưng mắt
Giọt lệ thầm nhỏ vai
Quyết lòng không gặp mặt
Không tha thứ lỗi ai
Chiều một bóng em về!
Chắc hắn gặp bạn say nên lại lỗi hẹn nữa rồi chứ gì!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Thì lâu lâu ăn gian...không được bỏ, làm gì mà chú Rùa đòi kiện tụng anh bảy này thế hỉ???
Click here to view the original image of 570x760px.
Ăn Gian Không Được...Bỏ
Ăn gian không được...bỏ
Kiện tụng tui chi phiền
Bùa yêu đương hoa, cỏ
Ai thơ áo sân tiền
Cây tương tư rụng trái
Ai nhặt hạt, ai trồng
Ừ! Lọ bùa tình ái
Tui tay mở nên phồng
Bùa chi mà hơi mạnh khiếp hồn! Mới hé mở đã phồng tay, mở hết cở chắc điếc tai với thơ bảy chữ tám câu tình; khà khà.
Thân,
Anh Bảy Hynos
Lối Thu Vàng Lá Bay
Giờ heo may lối thu vàng
Xạc xào tiếng lá trên đàng lá bay
Hun hút con ngõ thu gầy
Tôi, em hai kẻ bờ này bến kia
Nắng vàng dạt nắng nghìn tia
Soi rừng thu úa, soi bìa suối trong
Tôi, em hai kẻ tách dòng
Một vùng bể bắc, một đồng cỏ nam
Cùng trời viễn xứ sương lam
Không chung bóng kiếp tục phàm! Buồn thay
Giờ thu vàng lá heo may
Xạc xào trên lối thu này mất nhau
Nhờ mất nhau! Lối thu vàng này mới yên tỉnh và thơ mộng thế, chứ không ngõ thu nơi đây đâu còn đẹp vậy; khà khà.
Thân,
Nhị
Mắc Gì!!!
Say ngồi nhớ lụa vạt hương
Nhớ môi mắt của người thương năm nào
Mắc gì Anh bảo đừng gào
Thơ tôi! Tôi khóc...tại sao bảo đừng
Thu tôi quét lá trên rừng
Đông tôi cào tuyết cho chưn nó lần
Xuân mai vàng nở trong sân
Hạ màu phượng vĩ hoa nâng niu à
Mắc gì cấm nhớ thương a
Thơ tôi âm chữ ngân nga...mắc gì!!!
Thơ tôi! Tôi viết, tôi ngâm...mắc gì đến Chú mà Chú bảo đừng hả chú Ép??? Khà khà
.
Thân,
Anh Bảy Hynos
Nhờ tô Bún Cá Kiên Giang và tô Hủ Tiếu Tiều Châu mà Chủ Nhân Áo Dài Ơi về thăm nhà, mai này O đi! Biết nấu món gì nữa kêu o Mi về hỉ??? Cảm ơn O đã gợi ý cho nhị tui thơ, nên đời có thêm hai bài nhắc lại một thời thân ái cũ nghe o Mi.
Click here to view the original image of 800x600px.
Tôi Nợ O
Tôi nợ O tặng ý
Đời thêm hai bài thơ
Thuở xa xưa mộng mị...
Đầu hớt ngắn, tuổi thơ
Bây giờ đâu còn nữa
Làng thôn cũ! Phố phường
Cây me già một thủa
Bóng mát ngã bên đường
Tôi nợ O ý thơ
Nợ ý đã trả bằng thơ, còn nợ hai tách cà phê trên kia...ông lấy gì để trả đây ông thần say??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Chiều mà Hạ Muội mời cà phê...uống tối ngủ không được lại thơ.
Click here to view the original image of 550x827px.
Nhớ...Quên
Nhớ...quên màu lụa áo tà
Thơ rơi thơ rớt la đà chữ âm
Hạ, thu con nước trôi thầm
Dòng nào kỷ niệm lá trầm nhớ...quên
Có Người "Ép" đó chứ Hạ Muội; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Ông Già Xách Gậy Rượt Tui
Ông già xách gậy rượt tui
Bớ làng! Hai lối biết chui ngõ nào
Ông già nắm được thì thào
"Chờ ta nghỉ mệt...gậy cao tay dần"
Bớ chú "Ép" chạy chậm lại...cho anh bảy này nện vài gậy hả giận Chú ơi; khà khà.
Thân,
Anh Bảy Hynos
Uả! Ba bốn ngày nay o Hạ "Ép dầu ép mỡ...ai nỡ ép thơ" đâu rồi không thấy về nhà mình vậy???
Hạ Giờ Đâu Hạ À!!!
O đi đâu ba bốn ngày
Ép vần ép chữ...chốn này không thơ
Hẳn là chân đuổi nắng tơ
Của trời cuối hạ bên bờ sông xanh
Mà cười bóng nước long lanh
Hai tà trắng áo ngực cành phượng hoa
Hỏi "Hạ giờ đâu hạ à
Tôi thương tiếc tuổi ngọc ngà năm xưa"
À! Thì ra Hạ Muội đang ngồi bên bờ sông nhìn bóng mình soi nước mà nhớ tà với vạt năm nào đấy hỉ; khà khà.
Thân,
Nhị Ca



.






???


.











