Bị "Sếp" đánh là chuyện bình thường ở "Phố" mà, không vạt với tà cũng bị kêu cúi nằm dài ngày này qua tháng khác! Thì tội gì không thơ...
Tội gì Không Vạt Với Tà!!!
Không thơ vạt với tà áo trắng
Cũng bị Người Ta đánh
Nên tình tang đấy mà
Đòn roi...làm sao tránh!!!
Chơi tới bến luôn Bà Chị! Đời đã tả tơi thì có lãnh vài ba chục roi nữa cũng đã rách sẳn rồi đấy mà; khà khà.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 301.169 lượt xem —
Trang 145 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 03:58:17 bởi Cố Quận>
Chú nhớ "Hè" thật...hay ghẹo Hè???
Hắn Ghẹo "Hè"!
Hạ à! Hắn ghẹo Hạ à
Rồi cười nghiêng ngả...sao mà để yên
Hắn ca bóng áo tóc huyền
Hạ à! Lặn đục thủng thuyền hắn nghe
Bớ Hạ Muội...Chú Ép ghẹo "Hè"; khà khà.
Thân,
Anh Bảy Chà Và
Nửa Mùa Thu
Mùa thu vừa mới nửa
Lá đâu rụng trụi cành
Heo may luồn khe cửa
Lung lay lụa tím mành
Xạc xào thu trên lối
Du dương lời Ai ca
Thu vẫn còn chớ vội
Đàn âm xa...rời xa
Thu mới qua nửa mà, vội chi thế Bà Chị Người Ta hỉ??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Bà không dạ thì đời còn dễ thở, còn rượu ngày hồ đêm vịm, còn thơ sáng tơ nắng chiều lụa tà; chứ Bà Hùm mà dạ là đời tanh banh, tan tành, xanh xao mặt mày cả tháng Bà Chị Người Ta ơi.
Em Đừng Có Dạ!
Em đừng có dạ! Đừng có dạ
Thà cứ đòn roi quát mắng mình
Em đừng chổi quét gom đám lá
Đốt cả thùng thơ những chữ tình
Thà em cứ đánh ngày ba buổi
Chớ đừng trói cẳng với cùm tay
Thơ kia không viết lời tiếc nuối
Vần, âm, ý nghĩ được! Chúng bay
Em đừng có dạ nghe...đây ớn
Lạy Bà...Bà đừng dạ Bà Hùm Quận Sáu ơi!
Thân,
Nhị
Vạn sự trên đời này! Tất cả đều có nguyên ủy của nó, khi việc đến tay ta thì có việc mình thích có việc không, có điều vui và cũng có điều buồn vậy; nhưng tất cả đều rơi vào một chữ "Đời" của kiếp trăm năm này mà thôi.
Trăm Năm Một Kiếp Đâu Dài!!!
Vui buồn cũng một kiếp đời
Trăm năm cùng với đất trời và ta
Đường lên xuống dốc đường mà
Nắng, mưa, gió, bão cũng là thường thôi
Tháng, ngày, mùa, tiết cứ trôi
Hoa tàn lại nở nhụy rồi tàn phai
Gánh Đời hai gánh trên vai
Trăm năm một kiếp đâu dài lắm ư!!!
Kiếp trăm năm ngắn lắm! Chúng mình đã đi hơn nửa đường rồi, còn lại chưa đến nửa đường nữa là bọn mình sẽ dìu nhau cùng lên non bạn tôi ạ.
Thân,
Nhị
Kho tàu thì phải "Tôm càng" mới ngon chú Ép ơi.
Tôm Kho Tàu! Nghĩa Nặng Tình Thâm
Kiếm đâu chảo tôm kho tàu
Cái lưng chúng đỏ đậm màu yêu thương!!!
Dù cho roi vọt đoạn trường
Tình sâu nghĩa nặng một đường trăm năm
Tình tô dưa giá rau răm
Nghĩa nồi cơm nóng, dĩa dầm ớt cay
Dâng ta chén rượu nồng say
Tay nàng có quất! Dạ này nhất như
Chảo tôm kho tàu bùa thư
Cái lưng chúng đỏ màu ừ ta mê
Ối giời "Phố" ơi! Giờ mới biết ông nhị mê Bà Nhị quá trời quá đất, vậy mà ai bảo ông ấy mê áo với tà...hay là ông ta mê cả hai??? Khà khà
.
Thân,
Anh Bảy
Rồi những năm tiểu học trôi qua rất nhanh! Thời trung học tập tành làm thơ tình trên áo trắng học trò, mượn vần chữ của người, của sách mà viết thơ cho em.
Ta Thương Em Biết Không!!!
Rồi những năm trung học
Thơ trên áo trắng tà
Hương lụa người con dốc
Dài một mái mượt mà
Đêm nằm nghe tiếng gió
Thao thức giữa vườn trăng
Hạt mưa mềm lá, cỏ
Lòng vấn vương gió trăng
Ừ! Những năm trung học
Thơ trên áo trắng tà
Tình theo ai con dốc
Hương ngây ngất vạt ngà
Thơ ta thời trung học
Còn đây mấy mươi bài
Viết thư rồi bỏ hộc
Không gửi! Tiếc tình hoài
Ta thương em biết không!!!
Ông thương mà không chịu nói...ai biết được lòng ông ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Nguyện Bà Tha!
Thưa! Đâu mơ Bà dạ
Chỉ nguyện ước Bà tha
Nghĩa tình cơm với cá
Một hồ rượu dọn ra
Mơ màng...nhị mơ màng
Bà đâu cần dạ, cần tha tội thơ với áo là mừng rồi Bà Chị Người Ta ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Anh bảy rất thích câu này chú Ép ạ.
Click here to view the original image of 600x600px.
Nhân Sinh Thị Bi Kịch. Càn Khôn Nhất Hý Trường
Nay dòng đục, mai dòng trong
Nổi trôi trăm bến thuyền dong duổi bờ
Nhân sinh vở kịch mịt mờ
Càn khôn sân khấu tựa tơ rối nùi
Thực hư! Hư thực ngậm ngùi
Đời như giấc mộng buồn vui lắm niềm
Nay dòng nổi, mai dòng chìm
Thuyền kia đáy nước sâu im mục tàn
Mượn mười chữ "Nhân Sinh Thị Bi Kịch. Càn Khôn Nhất Hý Trường" mà hoạ tám câu lục bát với Chú cho vui vậy.
Thân,
Anh Bảy
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2014 07:22:28 bởi Cố Quận>
Bỏ mái trường một thời trung học! Bỏ bè bạn, bỏ những dấu yêu thời tuổi trẻ là một mất mát lớn trong đời mình, nhưng làm gì được hơn khi nhìn thấy cảnh nước mất nhà tan, người người ly tán, cảnh vật đổi thay dạo đó...làm gì được hơn đây bạn!!!
Ta Bỏ Trường!
Ta bỏ trường! Bỏ bạn bè tuổi trẻ
Lòng rưng rưng giòng lặng lẽ rưng rưng
Có những đêm trang vở cũ đọc từng
Bài học thuở thư sinh chừng như vẫn
Còn nghe âm thầy cô trên bảng phấn
Dạy từng câu đoạn văn ngắn, văn dài
Mong học trò mình thông hiểu để rồi mai
Sau thành kẻ nhân tài, tay hữu dụng
Ta bỏ trường! Giấc mộng đời vỡ vụn
Lòng rưng rưng thương chúng bạn ngày nào
Nhớ từng kỷ niệm...năm tháng gầy hao
Đêm thao thức xanh xao thời tuổi trẻ
Giờ đã ba mươi mấy năm trôi qua! Tóc đã hoa râm mà tình bạn ngày còn học chung lớp, chung trường vẫn còn canh cánh lòng các Bạn Ta à.
Thân,
Nhị
Ta Bỏ Trường!
Ta bỏ trường! Bỏ bạn bè tuổi trẻ
Lòng rưng rưng giòng lặng lẽ rưng rưng
Có những đêm trang vở cũ đọc từng
Bài học thuở thư sinh chừng như vẫn
Còn nghe âm thầy cô trên bảng phấn
Dạy từng câu đoạn văn ngắn, văn dài
Mong học trò mình thông hiểu để rồi mai
Sau thành kẻ nhân tài, tay hữu dụng
Ta bỏ trường! Giấc mộng đời vỡ vụn
Lòng rưng rưng thương chúng bạn ngày nào
Nhớ từng kỷ niệm...năm tháng gầy hao
Đêm thao thức xanh xao thời tuổi trẻ
Giờ đã ba mươi mấy năm trôi qua! Tóc đã hoa râm mà tình bạn ngày còn học chung lớp, chung trường vẫn còn canh cánh lòng các Bạn Ta à.
Thân,
Nhị
OMG! Tội nghiệp mười ngón tay đánh sai chữ quá chừng chừng.
Ai Đâu Khóc Thơ Say!!!
Ai đâu khóc bình chén say rượu thế!!!
Người vần âm ngạo nghễ ngẩng mặt đi
Chỉ thấy trời cao một cõi thơ thì
Câu tự đắc! Lời tị hiềm, ganh ghét
Thôi thơ ta nguyện ngồi sau hạng bét
Lỡ bà tay chổi quét! Dạ chẳng buồn
Sân si nhiều...mai mất lệ giòng tuôn
Xin cười với nửa thước vuông con chữ
Và say tỉnh! Quên cả rồi thi tứ
Anh bảy lo tội nghiệp mấy ngón tay của chú Ép mà quên mất ý thơ rồi; khà khà
.
Thân,
Anh Bảy
Ừ! Lâu lắm rồi không thấy Cô Học Trò Ngang Hông của anh bảy vào viết bài trong "Phố", nhớ cành Mimosa vàng, nhớ hương hoa, nhớ áo...
Click here to view the original image of 1016x564px.
Hoa Mimosa
Bấy lâu vắng áo cô nàng
Vắng cành hoa vàng sắc Mimosa
Nhớ hương lụa trắng hai tà
Hôm xưa trong gió nhẹ là dịu hương
Thơ ta mộng giấc tư tương
Vần âm lạc giữa lối đường gặp nhau
Mimosa áo hoàng màu
Giật mình...chén ngả bên bàu rượu nghiêng
Ông nhớ hoa lối nào mà kêu Mimosa, Mimosa vậy hả; khà khà
.
Thân,
Anh Bảy
Năm năm tám tháng! Đăng bấy nhiêu thơ mà không bị quỳ, bị cúi, bị xiềng mới là lạ đấy Bà Chị Người Ta, bị hết rồi...bị còn nhiều hơn những gì đã dám viết ra đây (muốn liệt kê ra hết nhưng sợ bị cười nên thôi).
Nàng (3)
Năm năm tám tháng thơ ta viết
Rồi đăng bốn, bảy cái diễn đàn
Bị cúi, roi, xiềng, gông, quỳ miết
Thành quen! Nên chẳng oán trách Nàng
Thơ ta áo, hoa, đò, sông, núi
Năm sáu mùa trăng tỏ trăng tàn
Nên quen bị đánh đòn! Nào tủi
Chẳng oán hờn hay trách giận Nàng
Hai chữ "Nàng" phải viết hoa và in đậm, không thời lại bị roi vọt, bị quỳ...rồi thơ lại bay đầy phố cho coi Bà Chị ạ; khà khà.
Thân,
Nhị
Làm Người! Bỏ quê hương, bỏ gia đình là một quyết định không tưởng, nhưng nó lịa xảy ra thì cái nơi cắt rúng mình đã không còn gì để nói, để diễn đạt bằng lời, phải vậy không bạn???
Trời Thu Viễn Xứ!
Mùa thu bên này buồn lắm
Đàn nhạn bay về phương nam
Tiếng kêu thương! Vang rừng thẳm
Vang đồi, dội vách thạch nham
Mùa thu bên này vàng lá
Chiếc rụng theo bóng chiều gầy
Trời đêm mưa rơi tầm tả
Viễn xứ! Mù mịt sương dày
Hiên nhà bâng khuâng khác lữ
Dưới đèn thao thức! Suy tư
Nhớ về một thời quá khứ
Giờ đâu còn...xa rồi ư
Trời thu viễn xứ đây buồn!
Mùa thu đất khách buồn lắm các Bạn Ta ơi.
Thân,
Nhị
Nghe anh bảy kêu "Hè" Chú trốn luôn rồi hỉ???
Click here to view the original image of 550x354px.
Nghe "Hè"! Độn Thổ
Nghe kêu "Hè" Chú trốn
Không tiếng! Chẳng bóng hình
Nghe kêu "Hè" Chú độn
Thổ rồi sao...chẳng hình
"Hè" chưa vô mà...sợ chi chú Ép!!! Khà khà.
Thân,
Anh Bảy Hynos
Rừng Cây Mùa Đông
Rừng cây đông trụi lá
Chiều nắng xuyên qua cành
Trăm nghìn tơ giăng cả
Thân, đỉnh khẳng khiu nhành
Mờ mờ vây sương khói
Vương lối mòn quanh quanh
Đêm à! Sao đêm vội
Vàng chi bóng trăng thanh
Rừng cây đông gió về
Vu vi lời tỉ tê
Hạt mùa rơi tí tách
Mưa đông! Mưa đông hề
Rừng đêm bóng trăng đâu!!!
Mưa tầm tả thế đấy, còn hỏi trăng đâu...say lắm rồi hả ông??? Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2014 07:35:58 bởi Cố Quận>
Hạ ơi là Hạ! Viết nhị ca có cả rương và bồ chữ là giết đời nhị ca rồi Hạ Muội ơi.
![]()
Một Rương Đồ! Một Bồ Rượu
Đồ một rương, rượu một bồ
Tay ôm tay xách giang hồ từ đây
Nhị Nương rằng "Ông Chồng say
Bước chân ra khỏi nhà này cho mau"
Rương đồ cõng ở phía sau
Bồ rượu phía trước trút bàu nhâm nhi
"Bà đuổi! Thời tôi phải đi
Giang hồ lang bạt vậy thì Bà nghe"
Đồ một rương! Rượu một bồ và vài con chữ thơ lang bạt từ đây rồi Hạ ơi là Hạ ơi; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Em Đóa Hoa Đào Năm Xưa
Em đóa hoa đào năm xưa
Giờ xuân đã nửa tàn chưa hoa cười
Giờ đây nhạt áo lụa người
Giờ đây hương sắc năm mươi xuân già
Về đâu rồi tuổi ngọc ngà
Cho ta thơ nhớ! Cho ta thơ buồn
Cho vần giòng nhỏ giòng tuôn
Cho âm thút thít người muôn dậm nào
Giờ xuân về gió lao xao
Rụng cành hoa thắm lòng nao nao vừa
Nhớ cành hoa của năm xưa
Rằng xuân đã nửa tàn chưa môi cười!!!
Tàn chưa...chưa tàn cũng đâu còn là của nhau ông ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Ừ! Có duyên hẳn gặp mà Út.
Có Duyên Và Vô Duyên
Có duyên hẳn gặp thôi mà
Vô duyên tìm kiếm cũng là phí công
Hai đằng đầu cuối con sông
Có duyên nước lớn gặp dòng nước vô
Hai đằng đầu cuối nguồn hồ
Vô duyên cạn nước ôm bồ khóc than
Có duyên cách biển cũng sang
Vô duyên nhà cách một hàng ba quên
Viết chọc Út chơi cho vui nghe, đừng cười bài thơ con cóc này của nhị ca nhé; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Tuy cách nấu khác nhau, nhưng cách nào cũng ngon hết Bà Chị ơi.

Bún Mắm
Nhìn tô bún mắm thịt heo
Quay da giòn rụm bụng reo, tay lùa
Rau muống, bắp chuối đang mùa
Hẹ, rau thơm mới vừa mua chợ ngoài
Sạch tô! Bao tử còn hoài
Mơ thêm tô nữa...tiếc thay hết tiền
Muốn ăn tô nữa nhưng túi không còn một xu, làm sao đây...phải làm sao??? Khà khà

.
Thân,
Nhị

Bún Mắm
Nhìn tô bún mắm thịt heo
Quay da giòn rụm bụng reo, tay lùa
Rau muống, bắp chuối đang mùa
Hẹ, rau thơm mới vừa mua chợ ngoài
Sạch tô! Bao tử còn hoài
Mơ thêm tô nữa...tiếc thay hết tiền
Muốn ăn tô nữa nhưng túi không còn một xu, làm sao đây...phải làm sao??? Khà khà


.Thân,
Nhị
Thu Em Áo Vàng
Thu em áo vàng tơ hoa cúc
Cành nở ngoài sân gió chuyển mùa
Thu em áo vàng bay thơ chút
Vần reo hai vạt thướt tha lùa
Lá nằm trên lối ngoài lá mục
Trời trắng dòng mưa tối hôm qua
Sáng nay em áo tà thơ chút
Vần hương hai vạt cúc vàng hoa
Áo à chậm chút...cho thơ theo với áo; khà khà.
Thân,
Nhị
Khóa sau muốn ghi danh vào học lớp Cô dạy, mà nhìn hình này! Thôi em học lớp khác Cô Chi ơi.

Tại Sao Cô Không Môi Cười!!!
Tại sao Cô không môi cười
Tại đời thiếu rượu vắng người tri âm
Đi về hai buổi bước thầm
Không ai đợi ngõ tay cầm xoa tay
Nên Cô hình buồn thế này
Nhớ người năm cũ...thuở ngày còn thanh
Ối giời! Ác thế Cao Sanh
Tình cô ai phụ đoạn đành thế ư!!!
Cô cho em mang rượu đến hầu Cô cho vui, cho Cô cười...được không Cô!!! Khà khà

.
Thân,
Nhị
Tại Sao Cô Không Môi Cười!!!
Tại sao Cô không môi cười
Tại đời thiếu rượu vắng người tri âm
Đi về hai buổi bước thầm
Không ai đợi ngõ tay cầm xoa tay
Nên Cô hình buồn thế này
Nhớ người năm cũ...thuở ngày còn thanh
Ối giời! Ác thế Cao Sanh
Tình cô ai phụ đoạn đành thế ư!!!
Cô cho em mang rượu đến hầu Cô cho vui, cho Cô cười...được không Cô!!! Khà khà


.Thân,
Nhị
Nửa Mùa Thu! Áo Tím Chưa Về
Em à! Thu đã nửa
Áo tím chưa thấy về
Heo may rừng lá úa
Lao xao tiếng não nề
Thu này không tóc xõa
Vườn hoa cúc vàng hương
Sắc buồn trên những đóa
Lung lay màu tơ vương
Mùa qua em hứa sẽ
Về thăm mỗi độ hoa
Vườn thu chờ gót nhẹ
Người tà xa...còn xa
Em à! Thu đã nửa
Còn một trăng thu tàn
Sao quên lời đã hứa
Vườn hoa kém sắc vàng
Thu chưa thấy em về!
Hay là tại ông thả thơ thu nhiều quá làm em kinh hồn...không dám về nữa chăng??? Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.11.2014 04:20:02 bởi Cố Quận>
Dạ! Em chịu ngay Bà Chị à.
![]()
Rửa Tô
Muốn mồi muốn rượu rửa giùm
Đống tô cao ngất dưới lùm cây me
Mặc ông là cống hay nghè
Muốn ăn...trước hãy ra hè rửa tô
Rửa thì được rồi đấy! Chỉ sợ Bà Chị tốn tiền mua tô mới mà thôi; khà khà.
Thân,
Nhị
Áo Tím Lạc Rừng Thu
Hôm qua áo tím lạc rừng
Thu vàng lá rụng! chân dừng chân quên
Vườn xưa hoa cúc làng bên
Mùa qua hẹn ước dưới nền thềm hoa
Thu ngoài quá nửa thu ngà
Tơ vàng đã nhạt áo tà tím hương
Đã màu mù mịt trời sương
Nên chân bước lạc lầm đường rưng rưng
Hôm qua áo tím ven rừng
Đắm say nhặt lá...thơ đừng chờ mong
Thơ cứ thơ! Đừng chờ em thơ nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Tại O Nên Lục Bát Dễ Thương
Tại O...lục bát dễ thương
Tại O cùng trường! Sáu tám vần trôi
Sao xưa nỡ phụ tình tôi
Sao xưa nỡ bỏ thơ ngồi mình thơ
Lục bát tư nắng tương tơ
Chữ vần sáu tám thẩn thờ tứ âm
Tại O mà rươu...rồi ngâm
Tình tôi cái thuở thương thầm người ta
Tại O mọi đàng! Tại O Chi mọi đàng đấy nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Cô Em Tà Tím Thu ở Đâu!!!
Cô em tà tím đâu tà tím
Lạc lối nào ư lạc lối nào
Vườn hoa không bóng! Chiều nắng lịm
Vằng vặc màu tơ khói trăng vào
Cô quên lời hẹn ước rồi chăng
Có biết là thơ đợi đó đằng
Có biết thu đã chờ qua nửa
Mùa đi! Trời heo cõi mây giăng!!!
Sao cô ác thế đành tâm thế
Mùa sắp tan! Trăng nữa thu tàn
Sao cô chậm trễ về chậm trễ
Cho gió làn xua chiếc lá vàng
Cô em tà tím thu ở đâu!!!
Ở đằng kia bờ rừng chứ đâu, sao không nhanh chân qua đó tìm...hay là đã quá say, không bước nỗi nữa rồi!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Dạ! Nhị em xin khoanh tay cúi đầu chào Hiền Tỷ Kim Trúc ạ, lâu lắm rồi mới thấy bóng dáng Hiền Tỷ tái xuất giang hồ...nhị em xin mời Hiền Tỷ bát rượu ấm lòng, rồi nhị em sẽ dọn tô mồi "Canh Chua Đầu Cá Lóc" lên cho Hiền Tỷ nhâm nhi với nhị em nghe.
Canh Chua Đầu Cá Lóc
Canh chua mà nấu với đầu
Cá lóc...là rượu cạn bầu không say
Mời Hiền Tỷ một bát này
Uống cho ấm áp dạ dày rồi xơi
Từ từ Hiền Tỷ Tôi ơi
Cái đầu gắp hết! Tôi thời ăn chi
Canh chua nước còn nóng thì
Chan vào bát bún trắng nì hết chê
Có cái đầu cá lóc Hiền Tỷ xơi rồi! Thôi thì nhị tôi phải ăn bún chan với nước khóm, cà, đậu bắp, rau om nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Tím Một Màu Chiều
Ngày thu tím một màu chiều
Áo không bóng áo! Tiêu điều bến xưa
Đêm qua tí tách trời mưa
Hạt sầu giăng trắng ngọn dừa bãi sau
không gian một cõi đen màu
Ngoài khơi tia sét! rơi bàu rượu cay
Ừ ta say! Buồn ta say
Tương tư thu bóng trăng gầy giữa canh
Nhớ tà ai tím bên gành
Vạt bay hương áo hoa nhành tím hoa
Ta, thơ và rượu đêm qua
Tàn canh bàu cạn! Ngà ngà...xiêu xiêu
Ngày thu tím một màu chiều
Áo không hương áo! Tiêu điều bến xưa
Có áo cũng say, không áo cũng say, khác nhau gì đâu ông??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Quận chỉ làm thơ theo ý của bức hình thôi o Mây Lãng Du nhé! Có gì không vừa ý thì xin tha cho; giờ đền thơ cho O đây.
Đền Bốn Câu
Buồn thơ...thì thơ xin đền
Bốn câu lục bát dưới nền dâng O
Ý thơ không phải! Tha cho
Tại hình mà chữ thơ mò vào thơ
Chúc O vui và thơ đều tay o Mây Lãng Du nhé.
Thân,
Nhị

??? 


.



.


; khà khà










