Người Không Qua Sông
Bến chiều ai một bóng
Đợi người qua đây sông
Màu thu buồn tím mộng
Đò sang! Người thu không
Em quên rồi hẹn ước
Ta chiều trên bến chờ
Đã gần ra con nước
Đò sang cũng tách bờ
Em chiều nay không đến
Ta chờ ai đón ai
Bờ kia buồn đây bến
Ai làm ai giận ai!!!
Người ta không đến thì giận ông chứ giận ai hả ông thần say??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 301.168 lượt xem —
Trang 146 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.11.2014 07:37:10 bởi Cố Quận>
Nhị ca cảm ơn Út Thạch Thảo đem thơ vào hình nghe.
Đông Ngồi Thương Nhớ Người
Ngoài mưa đông trơn ướt
Phòng trong ngắm hình thơ
Em! Người em tóc mượt
Lụa màu, hương vóc tơ
Bây chừ xa xưa quá
Hình bóng cũ mờ phai
Em! Giờ đâu em ạ
Ta hoài mơ dáng mai
Ngoài mưa đông tí tách
Gió lùa qua chắn song
Hình thơ vần lau lách
Âm xào xạc bến sông
Đông ngồi thương nhớ người
Trời sắp vào đông, làm mấy câu tặng Út để mở đầu cho những bài mùa đông Út nhé; chúc Út một mùa lễ Tạ Ơn đầy niềm vui bên gia đình.
Thân,
Nhị Ca
Nhìn Hình Lệ Rơi!
Sao hình chẳng thấy bóng ta
Ừ quên! Mình kẻ xa nhà bao năm
Bên này thu gió lạnh căm
Nhìn hình nhớ Bạn, ta nằm lệ rơi
Giờ nhị tui đi lấy khăn giấy lau lệ, chút vào viết tiếp nghe các Bạn Ta.
Thân,
Lão Nhị
Cô Em Quét Lá Bên Đường
Này cô em quét lá
Bên đường dưới cội phong
Son nhạt môi, xanh má
Mắt vời trông...mắt mong
Cõi xa nào sương trắng
Mờ mịt lối thu về
Không gian ngày lẳng lặng
Không một bóng bốn bề
Đồi thu cành nhẵn nhụi
Trơ nhà tranh mái tranh
Hoa cúc vàng mấy bụi
Đóa nằm nghiêng nhánh xanh
Này cô em đừng cắt
Nụ cười hoa nhụy khoe
Này cô em đừng bẻ
Nụ mềm hoa đang khoe
Ừ! Cô tay quét lá
Đừng chạm cánh hoa vàng
Cho bên này khách lạ
Vần câu năm bảy hàng
Cô vời trông...mắt mong
Bên đường dưới cội phong
Không gian ngày lẳng lặng
Môi tái! Nhạt má hồng
Ông này vô duyên! Tôi quét lá, bẻ cúc trong sân nhà tôi, mắc mớ chi đến ông mà bảo khoan với đừng; khà khà.
Thân,
Nhị
Có hò...nhớ bỏ dấu chữ cho, chứ nhị tui đang say! Đọc chữ này hiểu nghĩa khác thì khổ lắm nghe cô Huệ Cần Thơ.
Hò Nhớ Bỏ Dấu Chữ
Có hò...nhớ bỏ dấu giùm
Không say ngồi đọc hiểu tùm lum a
Tết này cũng muốn thăm nhà
Hỏi xin mấy đợt nhưng Bà đâu cho
Bỏ giùm dấu trước khi hò
Không thôi hiểu lộn ý cò nghe Cô
Nói vậy chứ đọc vài lần cũng hiểu rồi cô Huệ Cần Thơ ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Hò Nhớ Bỏ Dấu Chữ
Có hò...nhớ bỏ dấu giùm
Không say ngồi đọc hiểu tùm lum a
Tết này cũng muốn thăm nhà
Hỏi xin mấy đợt nhưng Bà đâu cho
Bỏ giùm dấu trước khi hò
Không thôi hiểu lộn ý cò nghe Cô
Nói vậy chứ đọc vài lần cũng hiểu rồi cô Huệ Cần Thơ ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Đêm ngồi nghe tiếng gió rít qua song cửa, chợt nhớ bài "Heo May" thu trước!
Heo May (2)
Ngoài hiên thu tiếng gió
Heo may lồng heo may
Hàng cây phong lá đỏ
Cành run dăm chiếc bay
Từng làn vi vu đến
Nghiêng nghiêng ngọn liễu già
Lăn tăn dòng trên bến
Sông thu lặn bóng tà
Trăng vàng treo trước ngõ
Đêm lành lạnh heo may
Vi vu ngoài tiếng gió
Hàng cây phong lá bay
Thu này lại viết tiếp "Heo May" vậy.
Thân,
Nhị
Đã là nghệ sĩ từ bao giờ...sao em không biết vậy Cô Giáo Chi???
Em Đâu Là Nghệ Sĩ
Em mà là nghệ sĩ
Ôi thôi! Tội xóm làng
Âm ồn ào bể nhĩ
Đứt cả sáu dây đàn
Em đâu là nghệ sĩ
Đùa chi Cô Giáo ơi
Say ngồi cao tiếng hí
Hò với hát ra hơi
Hét cho ra hơi, mau hết say thôi mà; khà khà.
Thân,
Nhị
Em À! Thu Rụng Lá Vàng
Em à! Thu rụng lá vàng
Xạc xào thu tiếng trên đàng thu reo
Vi vu ngoài ngõ thu vèo
lăn tăn mặt nước động bèo hồ xanh
Dạt tơ thu nắng hong cành
Gầy trơ ngang lối quanh thành phố sương
Mịt mù hạt trắng làn vương
Nặng mềm cọng cỏ chân tường ngả nghiêng
Nặng đài hoa cúc thềm hiên
Cánh nằm dưới bụi muộn phiền miên man
Em à! Thu rụng lá vàng
Xạc xào khóc mối lỡ làng duyên xưa
Thu khóc hay ông khóc đây!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.12.2014 07:24:06 bởi Cố Quận>
Vậy mới là Hiền Tỷ của nhị em; mình đổi tô Hiền Tỷ nhé, đầu cá em nhâm nhi, rau trái Tỷ xơi cho mau thành chánh quả nghe.
![]()
Canh Chua Đầu Cá Lóc (2)
Xứng danh Hiền Tỷ của em
Cái đầu cá lóc không thèm...tặng mi
Tô rau, nước húp xụp xì
Sau thành chánh quả đặng thì thành tiên
Đẹp quá xá đẹp ba miền
Không ai sánh nỗi sắc Hiền Tỷ Em
Cái đầu cá lóc chả thèm
Nhường cho mi cạn hũ hèm...mi say
Đa tạ Hiền Tỷ; khà khà.
Thân,
Nhị
Gửi Em Vài Lá Thu Xưa
Gửi em vài chiếc lá
Thu vàng thu chốn đây
Còn nồng hương em ạ
Thu vàng ươm khói mây
Em cất vào ngăn kéo
Mai này thương nhớ thương
Người năm xưa vạn nẻo
Mà tư tương! Tư tương
Em đừng ngăn giọt lệ
Rơi lên chiếc lá mùa
Lăn nằm lan ướt kệ
Cạnh Màn loan gió lùa
Tình vấn vương...vấn vương
Mùa thu nào ngõ sương
Ta, em cùng lối cỏ
Hai bóng người tựa nương
Gửi em vài chiếc lá
Thu vàng thu bến trưa
Còn nồng hương em ạ
Chút nắng ngày...chút mưa
Em giữ gìn sau nhớ
Tình một thuở thu xưa
Ông ác thật! Em đã đi bỏ lại khối tình chốn ấy, giờ còn gửi theo lá thu xưa về đây, ông định giết đời em ư!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Chắc không về được đâu Cô Bạn Cần Thơ ơi! Đã gieo quẻ tiền Minh Mạng (tiền này của Kim Thơ tặng đấy) mấy tháng liên tục, không có quẻ nào thuận buồm xuôi gió cả Bạn Hiền ạ.
Gieo Quẻ! Quẻ Chưa Ứng
Gieo quẻ tiền Minh Mạng
Không xuôi gió thuận buồm
Tết này mà lạng quạng
Là gió nổi! Gãy buồm
Bởi vậy đêm nào cũng niệm thần chú...biết đâu gần ngày tết "Gió thuận" là nhị kéo buồm lên dông về thăm quê liền hà, biết đâu Bạn Hiền hỉ??? Vâng! Về là ghé ngang cõng Bạn Hiền về theo ngay; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Đường Thu Bóng Lá
Đường thu bóng lá vàng thu úa
Đổ xuống hồ trôi chiếc bồng trôi
Lung linh nắng chiếu dòng thu thủa
Tình thả hương tình ta bóng đôi
Bây chừ thu bóng chiều đi chậm
Níu nhánh vàng tơ nắng bổng buồn
Lá mùa thương áo tà xưa lắm
Nằm dưới hồ trôi ngược nước nguồn
Đường thu bóng lá vàng thu chết
Ai đã quên tình...ai nhớ ai!!!
Giời ạ! Ông nhớ tình... chứ còn ai vào đây nữa mà hỏi tới vặn lui mãi thế ông thần say ơi; khà khà
Thân,
Nhị
Còn chờ ai nữa!!! Có bao nhiêu chơi bấy nhiêu đi (như Dư Tiểu Thư thường nói đấy), kẻo không bia nóng mồi lạnh hết các Bạn Ta ơi.

Có Bao Nhiêu Chơi Bấy Nhiêu
Có bao nhiêu, chơi bấy nhiêu
Dzo^! Mình cạn đến xiêu xiêu mới về
Ngoài sương chiều trắng tứ bề
Dzo^! Mình cạn để cà kê, chuyện trò
Bao nhiêu chơi bấy nhiêu cho
Ai người đến muộn thì lo dọn bàn
Chứ mấy Người đến sớm say nằm lăn dưới nền gạch rồi...lau dọn gì nỗi nữa??? Khà khà

.
Thân,
Lão Nhị

Có Bao Nhiêu Chơi Bấy Nhiêu
Có bao nhiêu, chơi bấy nhiêu
Dzo^! Mình cạn đến xiêu xiêu mới về
Ngoài sương chiều trắng tứ bề
Dzo^! Mình cạn để cà kê, chuyện trò
Bao nhiêu chơi bấy nhiêu cho
Ai người đến muộn thì lo dọn bàn
Chứ mấy Người đến sớm say nằm lăn dưới nền gạch rồi...lau dọn gì nỗi nữa??? Khà khà


.Thân,
Lão Nhị
Còn dăm ba hôm nữa là ngày Lễ Tạ Ơn lại về; tạm cư trên xứ Hoa Kỳ băm mấy năm, cứ mỗi dịp Thanksgiving đến, lòng hỏi lòng mình đã làm gì cho những người cùng khổ quanh ta trong mùa Tạ Ơn này chưa??? Chưa làm thì vẫn còn thời gian để trả lại phần nào ân tình cho đất nước này, mảnh đất đã cưu mang ta trong cơn bão dữ, đã cho ta cơ hội để sống cho ra người và đang gìn giữ cho con cháu mình có một hướng đi trong tương lai.
Tạ Ân (2)
Tạ ân Đất Nước Này
Cưu mang trong vòng tay
Qua những ngày bão dữ
Tạ ân đời lắm thay
Tình người xưa ban phát
Giúp manh áo, đôi giày
Chén cơm ngon trắng hạt
Đường chữ nghĩa chỉ bày
Ba năm gầy mộng lớn
Bảy tuế dựng cột nền
Đàn tử, thê hở hớn
Nghiệp an cư, lâu bền
Tạ ân xứ Cờ Hoa
Lòng dặn lòng chính ta
Tình người, nay đền đáp
Giúp nạn gần, nạn xa
Mong sao đất nước Hoa Kỳ này sẽ giữ được sự hưng thịnh lâu dài để còn giúp ích cho những quốc gia nghèo nàn, gặp thiên tai và chiến tranh tàn phá trên thế giới vậy.
Thân,
Nhị
Bốn Nàng Khoe Dáng
Bốn Nàng khoe dáng dịu dàng
Khoe tà lụa mới bên đàng đẹp thay
Nhìn hình chưa uống đã say
Men đời môi, mắt, má, mày lâng lâng
Bốn Nàng khoe nét tuyệt trần
Khoe tà lụa mới lạc thần thức ta
Chưa rượu sao đã ngà ngà
Men hương men sắc ta bà ngất ngây
Thôi ngưng...viết thêm vài câu nữa là lần sau về chết dưới tay Bốn Nàng Này à các Bạn Ta ơi; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Sau một cuộc phong trần bỏ nước ra đi! Sau ba mươi mấy năm sống đời lưu vong, tạo dựng tương lai trên đất khách; con cái giờ đã lớn khôn, thành nhân...lòng đã thảnh thơi nhiều, không còn bôn ba khắp lối, lo toan đủ điều như những ngày mới đặt chân đến tạm cư tại xứ sở Tự Do và đầy Nhân Bản này. Nhìn quanh ta vẫn còn lắm người thiếu may mắn hơn mình, họ đang cần sự giúp đỡ từ vật chất đến tinh thần; mình làm gì được cho người thì làm, xem đó là niềm vui khi đền đáp lại được phần nào ân người đã giúp ta trong những ngày đầu lưu vong vậy.
Tạ Ân (3)
Tạ ân người, tiếp giúp người
Xưa vòng tay đón tươi cười, dưỡng dung
Ngày đầu bước lỡ, đường cùng
Đất này tạm trú, dụng hùng chí ta
Thân yên, thê tử một nhà
No cơm ấm cật quyết mà đền ân
Tiếp giúp người khốn khổ cần
Miếng ăn, manh áo, tinh thần sẻ chia
Mong sao trả được phần nào trong muôn một ân người đã giúp mình là vui lắm lắm rồi bạn.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.12.2014 18:11:31 bởi Cố Quận>
Từ Từ Em Đăng
Dạ! Thơ xuân em từ từ
Đăng lên để Tiểu Thư ừ hàng giao
Kẻo không các Bạn Ta gào
" Thơ! Sao không thấy vần màu áo xuân???"
Nhị em có say quên đăng thì nhờ Phùng Tiểu Thư gọi điện thoại nhắc hộ cho nghe; khà khà


. Thân,
Lão Nhị
Lễ Tạ Ơn đến, báo hiệu mùa thu sắp tàn! Thời tiết bắt đầu cho ba tháng đông giá lạnh với những lễ hội, tiệc tùng tiễn năm cũ đi, đón chào năm mới đến với nhân gian. Bên cạnh những ly rượu nồng và mâm cổ đầy là những kiếp người thiếu thốn cả hai mặt vật chất lẫn tinh thần mà chúng ta thấy nhan nhản quanh mình! Ta làm gì được cho họ, chia sẻ được gì cùng tha nhân...
Tạ Ân (4)
Hãy sẻ chia những gì ta có
Trao tay người khốn khó, lầm than
Để tâm an tỉnh ngày tàn
Trút hơi! Thần thức nhẹ nhàng ra đi
Ngoài bốn ngõ đời bi thương cảnh
Áo một manh đông lạnh co ro
Lều căn trống vách gió to
Lùa mưa hạt ướt bếp lò quạnh tanh
Hãy sẻ chia cơm canh lót dạ
Tấm nệm êm thay lá người nằm
Mai chiều hết kiếp trăm năm
Trút hơi! Hồn phách người thăm viếng quì
Cho đi bạn nhé! Để mình không còn phải lo sợ mất mát trong kiếp đời trăm năm này.
Thân,
Nhị
Có sợ...thì bọn mình cũng sắp bước vào ngưỡng cửa của tuổi già! Vậy đừng sợ nữa nghe Cô Bạn Tui.
Tuổi Già Nhưng Xuân Chưa Già
Sợ già...thì cũng sẽ già
An nhiên đón nhận bóng tà tuổi xuân
Bốn mùa thời tiết dần luân
Hết năm là tết tiệc mừng chén say
Ngồi nhìn áo lụa người bay
Tai nghe tiếng pháo chốn này giòn tan
Môi cười cho vận thư nhàn
Ngâm thơ đánh mấy dây đàn hòa âm
Mới hay trẻ lắm trong tâm
Tình tang mộng áo hoa tầm xuân nay
Ối giời! Ông thức giấc đầu hôm là đã tang tình với thơ rồi, khổ thật; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Trông thơ tết...vậy có trông người thơ tết không Cô???
Trông Thơ Hay Người!!!
Cô trông thơ tết...người thơ tết
Hình bóng ngày xưa Cô có trông
Nói cho tôi biết vần âm dệt
Hồng, đào, mai, cúc vẽ màu bông
Cô trông thơ tết...hay người thơ
Thỏ thẻ tôi nghe chuyện đặng mờ
Bốn bảy đem lồng câu họa tứ
Thơ xuân người hợp nắng vàng tơ
Cô trông người...hay Cô trông thơ!!!
"Dạ em không biết là mình trông thơ hay người thơ nữa ôn ơi!!!"; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Thật là không ai hiểu nhị tui bằng Phùng Tiểu Thư.
Vợ Đánh! Chuyện Bình Thường
Vợ đánh là chuyện bình thường
Không quyền với cước...hai đường cách ngăn
Vài ba hôm phải cho lằn
Chổi lông gà nện thơ xằng ý ngông
Vợ đánh...là phải đưa mông
Không vợ quất hụt! Da phồng tay đau
Đàn ông mà không sợ vợ thì đời đau khổ lắm Tiểu Thư ơi; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Còn nửa mùa trăng nữa là thu tàn! Ngoài trời mưa đổ hạt, gió đông về...
Giọt Thu Tàn!
Rưng rưng giòng khóc thu tàn
Chiều mây đổ hạt thu làn nước trôi
Một màu thu nắng xa rồi
Đâu tơ vàng chiếu cây đồi lá phong
Chiếc nằm đỏ sắc trên sông
Lững lơ chiếc đã ra dòng thu đi
Ngang trời đen cánh chim di
Tím hoàng hôn gió heo thì gió heo
Sương vây trắng lối quanh đèo
Hồ giăng giăng khói mặt bèo hồ lan
Rưng rưng giòng khóc thu tan
Chiều mưa đổ hạt thu tàn thu trôi
Giòng thu trôi, làm thơ thu buồn tái tê.
Thân,
Nhị
Hỏi thì hỏi...sợ chi ai!!!
Cô Cho Em Xin Mấy Hộc Bàn
Cô à! Một khối tình si
Một thời nó nặng như chì em mang
Cô còn trống mấy hộc bàn
Cho em xin để thơ nàng cất vô
Để vần chữ mực tím khô
Vài chục năm nữa mơ hồ ngồi xem
Ừ! đây một khối tình em
Của thời tóc ngắn ướt mèm lệ tuôn
Khối tình nặng quá thơ buồn
Nhiều không chổ cất bấy nguồn nặng mang
Nghe Cô còn mấy hộc bàn
Cho em Cô nhé! Thơ nàng liệng vô
Cô không cho thì thôi! Chớ đừng trợn mắt...em run; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2014 02:04:00 bởi Cố Quận>
Nghe "Heo May" rồi...lòng có heo may không Bạn Hiền???
![]()
Heo May (3)
Trời mùa thu đất khách
Nằm nghe gió heo may
Xạc xào âm len phách
Đêm mơ màng lá bay
Vi vu ngoài song cửa
Tơ vàng trăng khói vây
Mộng cành khô chiếc úa
Vừa rụng lối heo may
Viết tám câu tặng Bạn Hiền, nhớ là đừng mách lại với các Bạn Ta nghe...khà khà.
Thân,
Nhị
Bớ Cô! Dượng phá ông cháu trời thần...
Ông Nhớ Cô Nào???
Ông nhớ em nào thế ông
Em trên chợ, Em bên sông áo tà!!!
Em trên chợ! Tình được ba
Trăng thơ dệt mộng là xa nhau rồi
Em bên sông! chẳng chung đôi
Bởi duyên lận đận nên tôi với nàng
Hai người vượt biển hai đàng
Chứ không...đâu oán đâu than thể này
Ông mau nằm cúi xuống đây
Cho Tui tay nện vài cây hả lòng
Cúi thì cúi! Bà đừng hét rồi đau cổ họng Bà ơi; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Cây trụi lá! Mùa thu sắp tàn nên trời nhỏ hạt mưa thu.
Hạt Mưa Thu!
Hạt mưa thu trên nhành cây trụi lá
Giọt nào rơi thềm sỏi đá giọt tan
Giọt nào trôi theo dòng cuốn thu vàng
Mưa thu trắng hàng hàng giăng bến nước
Mây thu xám! Bềnh bồng mây xám lướt
Làn heo may ngõ trước lồng heo may
Tí tách âm sầu rụng tiếng thu gầy
Bên hiên vắng làn bay bay ướt mái
Hạt thu trôi tiết thu sau sẽ lại
Nghìn nghìn năm thu mãi mãi thu mà
Giọt mùa nay rụng xuống lối dòng ra
Dòng lặng lẽ! Thu dần qua lặng lẽ
Mưa thu khóc mùa tàn vội, mùa sắp qua chăng!!!
Thân,
Nhị

Thích Một Chữ Đã Mừng
Thích một chữ đã mừng
Hai câu, nhảy tưng tưng
Mai này thơ ta tiếp
Cho Người khen, dạ mừng
Thích hai câu là tốt lắm rồi Phùng Tiểu Thư ơi, phiền gì mà phiền!!! Khà khà


.Thân,
Lão Nhị

Mưa Rơi Trên Bến Thu Xưa!
Chiều về trên bến thu xưa
Con tàu ướt đẫm làn mưa thu tàn
Lung lay cành liễu bên đàng
Lững lơ dòng nước đục ngang đây bờ
Mây trôi nhè nhẹ! Dật dờ
Gió lên nhè nhẹ phất phơ lúa đồng
Lầu hoang một dãy ven sông
Vắng tà áo đã bao đông qua hề
Hạt thu trên bến chiều về
Tàu xưa ướt giọt tái tê thu tàn
Tàu mà tái tê thì lòng người hẳn tê tái lắm hỉ!!! Khà khà


.Thân,
Nhị
Xử Tội Chồng
Không cơm! Không ngủ trong phòng
Ông ra nằm ghế salon đi à
Không mền, không gối kê a
Không cho bật máy thơ xa thơ gần
Mai này vào sở bằng chân
Tiền xin vài chục lận thân...chớ hòng
Kêu tình si cứu đời ông
Chứ Tui cơm nước thì không nấu gì
Bà đừng nghe Ông Dượng Xứ Úc nói mà giết đời tui nghe Bà! Xưa tui là người vô số tội vạ, nhưng từ ngày tui gặp Bà thì mai, đào, lan, cúc, nguyệt, hoa gì gì cũng bỏ hết...chỉ còn Hồng thôi nghe Bà; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Chỉ còn vài chiếc lá trên cây! Lá rụng là thu tàn.
Lá Cuối Thu
Chỉ còn vài chiếc lá
Úa màu rơi! Thu tàn
Rồi mưa đông tầm tả
Trôi sạch lối thu vàng
Chưa đầy con trăng nữa
Lá mùa trên nhánh cây
Thu rụng nằm mục rửa
Sương giăng! Trời khói mây
Biết tìm đâu thu tím
Chiều lung linh nắng tơ
Mùa trăng sau mầu nhiệm
Là tàn áng thu mơ
Cành thu không bóng lá
Đêm vắng tiếng heo may...
Đến rồi đi! Có khởi ắt có tàn, mùa lên rồi mùa sẽ hết thôi...tiếc chi ông??? Khà khà.
Thân,
Nhị



, chút vào viết tiếp nghe các Bạn Ta.










