Thương Tà Áo Xưa
Những tà áo lụa hà đông
Ngày xưa nay biết còn không...hay là
Tháng năm phai nét mặn mà
Thuở con gái, giờ đã qua lâu rồi
Môi son giờ tái màu môi
Mắt biếc giờ trắng màu vôi nửa tròng
Thương tà áo lụa hà đông
Hôm nay nếp gãy! Vạt không hương người
Cố Quận
Thơ Tình
1.124 trả lời, 73.314 lượt xem —
Trang 10 / 38
Người Không Qua Sông
Bến chiều ai một bóng
Đợi người qua đây sông
Màu thu buồn tím mộng
Đò sang! Người thu không
Em quên rồi hẹn ước
Ta chiều trên bến chờ
Đã gần ra con nước
Đò sang cũng tách bờ
Em chiều nay không đến
Ta chờ ai đón ai
Bờ kia buồn đây bến
Ai làm ai giận ai!!!
Cố Quận
Đông Ngồi Thương Nhớ Người
Ngoài mưa đông trơn ướt
Phòng trong ngắm hình thơ
Em! Người em tóc mượt
Lụa màu, hương vóc tơ
Bây chừ xa xưa quá
Hình bóng cũ mờ phai
Em! Giờ đâu em ạ
Ta hoài mơ dáng mai
Ngoài mưa đông tí tách
Gió lùa qua chắn song
Hình thơ vần lau lách
Âm xào xạc bến sông
Đông ngồi thương nhớ người
Cố Quận
Lên Trời! Em Chẳng Chịu Đâu
"Lên trời hai đứa hai nơi
Thôi em chỉ muốn làm người trần gian..."
Mỗi ngày lên lớp gặp chàng
Mỗi ngày nhận giấy vài hàng chữ thơ
Bài phượng vĩ, bài áo tơ
Bài tiệc rượu, bài cuộc cờ hai quân
Đỏ, đen chàng thiếp thảo quần
Chàng thiệt tướng, thiếp cười mừng thành thâu
Lên trời...em chẳng chịu đâu
Trần gian ý hợp tâm đầu có nhau
Cố Quận
Tháng Ngày Xưa Áo Trắng
Em và tháng ngày xưa áo trắng
Nay về đâu hạ nắng phượng hồng
Nay về đâu con đò nhỏ ven sông
Bờ hiu quạnh! nước dòng trôi lặng lẽ
Em và tháng ngày xưa tuổi trẻ
Thuở mười lăm hoa hé nụ xuân tình
Mắt biếc, môi son, hương, sắc thành khuynh
Về đâu hỡi! Áo tà trinh nữ
Em và tháng ngày xưa, quá khứ
Còn trong ta vần chữ bàng bạt thơ
Còn trong ta bao tiếc, nuối, đợi, chờ
Ngày tháng cũ dật dờ cơn mộng mị
Em và tháng ngày qua nhanh nhỉ
Cho thơ ta hằn vết kỹ niệm buồn
Cho thơ ta dòng lệ đẵm trào tuôn
Tà xưa gió cuốn muôn phương! Mất dấu
Cố Quận
Em và tháng ngày xưa áo trắng
Nay về đâu hạ nắng phượng hồng
Nay về đâu con đò nhỏ ven sông
Bờ hiu quạnh! nước dòng trôi lặng lẽ
Em và tháng ngày xưa tuổi trẻ
Thuở mười lăm hoa hé nụ xuân tình
Mắt biếc, môi son, hương, sắc thành khuynh
Về đâu hỡi! Áo tà trinh nữ
Em và tháng ngày xưa, quá khứ
Còn trong ta vần chữ bàng bạt thơ
Còn trong ta bao tiếc, nuối, đợi, chờ
Ngày tháng cũ dật dờ cơn mộng mị
Em và tháng ngày qua nhanh nhỉ
Cho thơ ta hằn vết kỹ niệm buồn
Cho thơ ta dòng lệ đẵm trào tuôn
Tà xưa gió cuốn muôn phương! Mất dấu
Cố Quận
Cô Em Quét Lá Bên Đường
Này cô em quét lá
Bên đường dưới cội phong
Son nhạt môi, xanh má
Mắt vời trông...mắt mong
Cõi xa nào sương trắng
Mờ mịt lối thu về
Không gian ngày lẳng lặng
Không một bóng bốn bề
Đồi thu cành nhẵn nhụi
Trơ nhà tranh mái tranh
Hoa cúc vàng mấy bụi
Đóa nằm nghiêng nhánh xanh
Này cô em đừng cắt
Nụ cười hoa nhụy khoe
Này cô em đừng bẻ
Nụ mềm hoa đang khoe
Ừ! Cô tay quét lá
Đừng chạm cánh hoa vàng
Cho bên này khách lạ
Vần câu năm bảy hàng
Cô vời trông...mắt mong
Bên đường dưới cội phong
Không gian ngày lẳng lặng
Môi tái! Nhạt má hồng
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2014 02:34:48 bởi Cố Quận>
![]()
Em À! Thu Rụng Lá Vàng
Em à! Thu rụng lá vàng
Xạc xào thu tiếng trên đàng thu reo
Vi vu ngoài ngõ thu vèo
lăn tăn mặt nước động bèo hồ xanh
Dạt tơ thu nắng hong cành
Gầy trơ ngang lối quanh thành phố sương
Mịt mù hạt trắng làn vương
Nặng mềm cọng cỏ chân tường ngả nghiêng
Nặng đài hoa cúc thềm hiên
Cánh nằm dưới bụi muộn phiền miên man
Em à! Thu rụng lá vàng
Xạc xào khóc mối lỡ làng duyên xưa
Cố Quận
Quẻ Duyên
Trên đường tóc thả...nhạn về
Cánh nghiêng nghiêng nắng, bên lề áo bay
Cô em chiếc nón cầm tay
Lên chùa hương thắp, vấn thầy quẻ duyên
Quẻ nầy thần bí, dịu huyền
Bến thôn đoài sẽ hội thuyền thôn đông
Sang thu làm lễ động phòng
Mùa sau quí tử nối giòng người dưng
Cô về dạ thỏa, mặt mừng
Cố Quận
Hồn Thơ Gửi Áo Tà Xanh
Hồn thơ ta gửi áo xanh
Hai tà chút nắng vàng hanh lối về
Hồn thơ ta gửi tóc thề
Ngang lưng chút gió chiều quê hương tràm
Vần câu thơ nổi tục phàm
Ý âm thơ hóa nhở nham áo người
Mơ hình, tưởng bóng thơ cười
Như điên như dại! Tà phơi phới tà
Cố Quận
Gửi Em Vài Lá Thu Xưa
Gửi em vài chiếc lá
Thu vàng thu chốn đây
Còn nồng hương em ạ
Thu vàng ươm khói mây
Em cất vào ngăn kéo
Mai này thương nhớ thương
Người năm xưa vạn nẻo
Mà tư tương! Tư tương
Em đừng ngăn giọt lệ
Rơi lên chiếc lá mùa
Lăn nằm lan ướt kệ
Cạnh Màn loan gió lùa
Tình vấn vương...vấn vương
Mùa thu nào ngõ sương
Ta, em cùng lối cỏ
Hai bóng người tựa nương
Gửi em vài chiếc lá
Thu vàng thu bến trưa
Còn nồng hương em ạ
Chút nắng ngày...chút mưa
Em giữ gìn sau nhớ
Tình một thuở thu xưa
Cố Quận
Đường Thu Bóng Lá
Đường thu bóng lá vàng thu úa
Đổ xuống hồ trôi chiếc bồng trôi
Lung linh nắng chiếu dòng thu thủa
Tình thả hương tình ta bóng đôi
Bây chừ thu bóng chiều đi chậm
Níu nhánh vàng tơ nắng bổng buồn
Lá mùa thương áo tà xưa lắm
Nằm dưới hồ trôi ngược nước nguồn
Đường thu bóng lá vàng thu chết
Ai đã quên tình...ai nhớ ai!!!
Cố Quận

Cũng Tại Anh!
Em tháo bông! Em không thèm trang điểm
Cũng tại anh chẳng một tiếng cám ơn
Cũng tại anh chè chén với hát đờn
Anh vô tình thế, ai không hờn không giận
Em vứt trâm! Em không thèm son phấn
Cũng tại anh mai kẻ Tấn người Tần
Cũng tại anh trà rượu huỷ hoại thân
Anh tàn tạ thế, ai ái ân gần gũi
Em quăng gánh trăm năm...anh có nuối!!!
Cố Quận
Sao Anh Tàn Nhẫn!!!
Sao anh tàn nhẫn thế
Em giận anh suốt đời
Ngồi đây hai mắt lệ
Anh chẳng nói một lời
Sao anh vô tình vậy
Em chết quách cho rồi
Cám ơn đâu là mấy
Anh mê chén, đắm mồi
Hỏi sao anh không nói!!!
Cố Quận
Sao Em Phụ Tình Tôi!!!
Khối tình si rất nặng
Năm xưa hiến dâng nàng
Tại sao người không nhận
Dòng lệ thơ hai hàng
Tôi thương em tha thiết
Nên tình chuốt đắng cay
Em à! Em ác thiệt
Tình không nhận buồn thay
Khối tình si xưa nặng
Đeo mang đến bây giờ
Thương tà hương lụa trắng
Vần với chữ dật dờ
Sao em phụ tình tôi!!!
Cố Quận
Không Anh! Mùa Xuân Buồn
Xuân chốn này buồn lắm
Ngày không bóng dáng anh
Trùng trùng xa vạn dặm
Sầu vương nhánh lá xanh
Anh đi! Mùa xuân khóc
Hạt nào rơi ướt sân
Em không hoa cài tóc
Ngồi thương nhớ, bâng khuâng
Đâu tình xanh, tuổi xanh
Giờ đã rụng trơ cành
Đêm mơ màng xuân trước
Bên đời em có anh
Không anh! Mùa xuân buồn
Cố Quận
Xuân chốn này buồn lắm
Ngày không bóng dáng anh
Trùng trùng xa vạn dặm
Sầu vương nhánh lá xanh
Anh đi! Mùa xuân khóc
Hạt nào rơi ướt sân
Em không hoa cài tóc
Ngồi thương nhớ, bâng khuâng
Đâu tình xanh, tuổi xanh
Giờ đã rụng trơ cành
Đêm mơ màng xuân trước
Bên đời em có anh
Không anh! Mùa xuân buồn
Cố Quận
Giận Chàng!
Giận chàng! Em lấy túi thơ
Gom yêu thương ấy xưa giờ em đi
Mai đừng lần cánh chim di
Mai đừng tầm bóng dáng gì phí công
Tại ai không giữ phận chồng
Mơ áo lụa, mơ tà hồng trăng hoa
Giận chàng! Em bỏ cửa nhà
Đàn con chín đứa lại mà lòng đau
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.02.2014 04:28:49 bởi Cố Quận>
Từ Rày...
Em xưa đài các tiểu thư
Tại ai bầm dập! Bây chừ chín con
Tại ai tàn phấn, phai son
Mà chưa vừa dạ lại còn trăng hoa
Tại ai tóc rũ, lệ nhòa
Tại ai mơ áo lụa là phụ đây
Bỏ nhà với con một bầy
Cho nếm mùi khổ từ rày sắp lên
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.05.2014 05:32:09 bởi Cố Quận>
![]()
Tôi Chừa Em Ít Rượu
Tôi chừa em mấy bát
Ngồi đối ẩm Giáng Sinh
Chọn rồi đôi bản nhạc
Mừng ngày Chúa Giáng Sinh
Hẹn rồi em nhớ đến
Không! Rượu nhạt đắng môi
Lời ca sầu lưới nhện
Dìm nghìn bôi, vạn bôi
Tôi chừa em mấy bát
Ngồi cạnh gốc thông xanh
Tình tang nghe khúc nhạc
Kể chuyện thời xuân thanh
Cố Quận

Tình Lang Chàng Hỡi (2)!
Chàng đi không trở lại
Em nhìn sắc hoa đào
Nhớ một thời ân ái
Thơ vần chữ ngọt ngào
Xuân từng xuân qua tiếc
Tình năm xưa lắm thay
Chàng đi! Trời cách biệt
Ai vòng tay, nắm tay
Tình lang! Chàng hỡi chàng
Cố Quận
Xưa Em Vận Áo Tiểu Thư
Xưa em vận áo tiểu thư
Thơ ta bất tận ngôn từ miên miên
Vần câu, âm tứ liền liền
Ngày mộng cõi, tối mơ miền xuân tân
Bên hồ vạt áo giai nhân
Dáng in bóng nước trắng ngần mành tơ
Rồi mê, rồi si, rồi thơ
Tiểu thư áo trắng xưa bờ hồ sen
Cố Quận
Em Xưa Áo Trắng Học Trò
Em xưa áo trắng học trò
Sáng tôi ra bến chờ đò tặng hoa
Cho hương thơm vạt kiêu sa
Cho màu lót mái mượt mà tóc đen
Cho mây ghét, cho gió ghen
Cho dòng xuôi ngược tiếng kèn họ trêu
Em xưa áo trắng tà thêu
Thơ tôi vần chữ thương yêu hết lòng
Cố Quận
Gió Đông (2)
Những ngày gió lạnh bên này
Bên kia có tuyết rơi đầy sân đông
Em còn ra giữa dòng sông
Ngắm trời mây trắng bềnh bồng tầng trôi
Mùa xưa vai sát vai tôi
Mùa nay vắng bóng tình rồi! Bóng đơn
Em còn hay tính dỗi hờn
Quay lưng cho gió đông vờn tóc mây
Mùa xưa một mái thả dài
Tôi không cạnh nữa ai cài tuyết hoa
Tình mùa đông ấy giờ xa
Bên kia tuyết có rơi mà đặc sông!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.05.2014 04:35:45 bởi Cố Quận>
![]()
Tuyết Rơi Trong Lòng!
Nơi này không có tuyết rơi
Nhưng lòng trắng cả một trời đông sang
Nhớ O xưa! Thuở chung làng
Chung trường, chung lớp tóc Nàng Huế hương
Tôi về thơ chữ vần thương
Câu dòng với nỗi đoạn trường, đắng cay
O xưa nào đã đâu hay
Tình tôi với những tháng ngày khôn vơi
Nơi này không có tuyết rơi
Nhưng lòng tôi trắng một trời đông sang
Cố Quận
Khắc Thạch Áo Xưa
Tôi đem khắc thạch áo xưa
Hai tà, tay nón giữa trưa bóng hài
Bốn câu thơ ngắn một bài
Hình của gió lay tóc dài ngát hương
Màu của nắng nhạt bên đường
Áo xưa chở mộng bình thường thế thôi
Đêm nằm ngắm áo em tôi
Đầu canh mộng gối mộng rồi hết canh
Cố Quận
Áo Màu Hoa Cúc Trên Đàng
Áo màu hoa cúc trên đàng
Về đâu kéo dạt nắng vàng đi theo
Vi vu tà đuổi gió heo
Tà vương vấn bụi lối nghèo nhà tôi
Cho mơ màng ý thơ trôi
Mơ hương suối tóc, mơ môi son hồng
Mơ thu hoa cúc xóm đông
Vạt màu áo ngọ qua sông mất rồi
Cố Quận
Áo màu hoa cúc trên đàng
Về đâu kéo dạt nắng vàng đi theo
Vi vu tà đuổi gió heo
Tà vương vấn bụi lối nghèo nhà tôi
Cho mơ màng ý thơ trôi
Mơ hương suối tóc, mơ môi son hồng
Mơ thu hoa cúc xóm đông
Vạt màu áo ngọ qua sông mất rồi
Cố Quận
Mưa Mùa Đông Năm Ấy
Mưa mùa đông năm ấy
Đường quanh hai chúng mình
Con phố đèn hai dãy
Noel chớm chuyện tình
Ta yêu em từ thuở
Đời tha phương gặp nhau
Sân trường hoa cành nở
Người chân bước ta sau
Rồi hè tan! Tình tan
Đông tuyết đổ xa nàng
Xuôi nam đời rẽ hướng
Tình rồi tan...tình tan
Năm ấy trời mùa đông
Giờ em còn nhớ không!!!
Tình mình hoa tuyết đổ
Trôi dưới dòng mưa đông
Cố Quận
Thích Thơ Thôi Cô Nhé
Thích thơ thì cứ thích
Người thơ! Cô Đừng nghe
Tương lai trời mù mịt
Nghèo không mái lá che
Thơ tình tang buổi sáng
Ngồi bên tách cà phê
Năm ba giờ chưa cạn
Dòng dòng tuôn tái tê
Thích thơ thôi Cô nhé
Người thơ! Chớ đụng vào
Kẻo nửa đời sau sẽ
Gặm nhấm nỗi nghẹn ngào
Cố Quận

Áo Em Màu Lá Sân Trường
Áo em màu xanh lá
Tà về ngang sân trường
Bóng nằm che nắng hạ
Âm ve đổ bên đường
Ta câu thơ tình ái
Vần chữ xưa vấn vương
Áo à! Xin đứng lại
Mực nhờ hương chút hương
Áo em màu xanh lá
Tà bay bay cuối đường
Ta ngồi trưa nắng hạ
Mơ áo lá sân trường
Cố Quận
Áo O Màu Tím Hoa Sim
Áo màu tim tím hoa sim
O Đồng Khánh, chiếm ngự tim hắn rồi
Vườn xưa ngày ấy ven đồi
Sông Hương bóng áo dòng trôi qua cầu
Tràng Tiền mười hai nhịp sầu
Người năm cũ biết về đâu...đâu tìm
Áo o màu tím hoa sim
Giờ bặt bóng! Giờ như chim cuối trời
Cố Quận
Áo màu tim tím hoa sim
O Đồng Khánh, chiếm ngự tim hắn rồi
Vườn xưa ngày ấy ven đồi
Sông Hương bóng áo dòng trôi qua cầu
Tràng Tiền mười hai nhịp sầu
Người năm cũ biết về đâu...đâu tìm
Áo o màu tím hoa sim
Giờ bặt bóng! Giờ như chim cuối trời
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.06.2014 18:28:52 bởi Cố Quận>
Phố Mùa Đông
Mưa về trên phố mùa đông
Hạt rơi nặng hạt bên sông em à
Bên này ta nhớ quê nhà
Không màu trắng của tuyết hoa phủ đường
Không nhành thông nhuộm phong sương
Không phong trụi lá sầu vương thơ dòng
Mưa về trên phố mùa đông
Tuyết băng trắng đặc con sông bên này
Bên kia trời nắng, trời mây
Em còn nhớ kẻ bên đây không người!!!
Cố Quận





