Áo O Màu Tím Hoa Cà
Áo o màu tím hoa cà
Nhan sắc mặn mà tay cặp trong tay
Làm anh Quốc Học ngất ngây
Chân theo áo, lạc lối nầy ngẩn ngơ
Hỏi o mượn sách đề thơ
O cười bảo, xin anh chờ kiếp sau
Áo hoa cà tím một màu
Anh đứng nghẹn ngào! Nhìn áo qua sân
Cố Quận
Thơ Tình
1.124 trả lời, 73.311 lượt xem —
Trang 11 / 38
Cây Thông Giáng Sinh
Dựng cây thông giáng sinh
Trong phòng khách yên bình
Đèn sao giăng lấp lánh
Đầu em tựa vai mình
Kể nhau nghe chuyện cũ
Một thời ta yêu nhau
Mùa đông nào tuyết phủ
Trên đường ta có nhau
Dựng cây thông giáng sinh
Anh ngồi ngắm tập hình
Nhắc nhau mùa đông cũ
Em vai níu...cười tình
Trong phòng cây thông sáng
Hai bóng hình hôn môi
Nụ nồng nàn, lãng mạn
Nguyện kiếp này chung đôi
Cố Quận
Cây Giáng Sinh Mùa Lễ
Nhà mà không cây giáng sinh
Thì em tắt máy sao mình đăng thơ!!!
Thôi khiêng, thôi dựng gắn nơ
Giăng đèn cho Sếp vui mờ...thân yên
Chứ không nước mắt chìm thuyền
Nhà trôi ra biển thời phiền lắm a
Cây giáng sinh, khúc thánh ca
" Con ơi chìu ý cho Bà Nhà vui "
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2014 06:54:45 bởi Cố Quận>
Áo Em Màu Đỏ Hoa Hồng
Áo em màu đỏ hoa hồng
Mai đây lấy chồng! Em nhớ tôi chăng
Chứ tôi còn giữ chiếc khăn
Bài thơ xuân trước mấy vần em thêu
Bài thơ đầy ắp thương yêu
Bài thơ trưa ngóng trông chiều có nhau
Áo hoa hồng, đỏ một màu
Em nỡ lòng nào phụ ước sang sông
Cố Quận
Cười! Đổ Thành Nước Thục
O nghiêng tóc, o cười duyên
Đổ thành nước Thục! Con quyên kêu ngày
Áo thiên thanh, hai vạt bay
Hương trong gió, ngà ngà say chén quỳnh
O vuốt tóc, o cười tình
Lao xao lá trúc tiền đình lao xao
Khoan đi đã, khoan đi nào
Chờ thơ vứt chén bên rào cùng đi
Cố Quận
Phố Mùa Đông (2)
Phố mùa đông! Phố mùa đông
Đường quanh trắng tuyết, con sông trắng dòng
Mây giăng giăng cõi mênh mông
Tuyết hoa bay trắng đồi thông xanh màu
Nhớ mùa đông cũ bên nhau
Dấu chân ngõ trước hè sau chúng mình
Áo bông thả bước cho tình
Nồng môi hôn dưới trời thinh không này
Bây chừ đông giá buồn thay
Một màu trắng tuyết hoa bay em à
Phố mùa đông! Riêng mình ta
Đường quanh tìm dấu tình xa năm nào
Mây giăng trắng cõi trời cao
Vi vu gió, cành thông chao nghiêng cành
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.07.2014 02:17:53 bởi Cố Quận>
![]()
Chị Tôi Và Trời Thu Tái
Chị ca thu tái một trời
Lá vàng xào xạc bên đời heo may
Khúc thu buồn thấm chén say
Tình thu héo hắt trăng gầy lối trăng
Đêm ngoài song lạnh mây giăng
Đường sương khói trắng! Thơ hằng chữ thơ
Chị ca thu tái màu tơ
Vàng run sợi nắng thu lờ lững bay
Cố Quận
Em Xưa Áo Lụa Tiểu Thư
Em xưa áo lụa tiểu thư
Ta đêm vạt cúc tương tư bóng về
Chân hài giẫm lá trên lề
Thu vàng bến mộng bờ mê nắng vàng
Nghìn tơ soi cúc áo nàng
Hương trinh nữ, gió heo mang hương đời
Tiểu thư áo lụa vàng ơi
Thơ ta âm đổ vần rơi bấy chừ
Em xưa áo lụa tiểu thư
Ta đêm vạt cúc tương tư bóng về
Cố Quận
Em xưa áo lụa tiểu thư
Ta đêm vạt cúc tương tư bóng về
Chân hài giẫm lá trên lề
Thu vàng bến mộng bờ mê nắng vàng
Nghìn tơ soi cúc áo nàng
Hương trinh nữ, gió heo mang hương đời
Tiểu thư áo lụa vàng ơi
Thơ ta âm đổ vần rơi bấy chừ
Em xưa áo lụa tiểu thư
Ta đêm vạt cúc tương tư bóng về
Cố Quận
Gió Heo Thổi Áo Tà Bay
Gió heo may! Gió heo may
Vi vu thổi áo tà bay cuối đường
Vi vu hong tóc mượt hương
Vi vu khóm cúc cành vương dáng ngà
Gió hâm mực ướt thơ ta
Gió lồng giấy chữ thơ sa chân người
O cúi nhặt, đọc thơ cười
Ngõ vào khuất bóng áo rồi...gió ngưng
Cố Quận
Phố Mùa Đông (3)
Em à! Con phố mùa đông
Một trời tuyết đổ trắng sông bên này
Một trời gió lộng mây bay
Một trời lạnh giá chén say nhớ tình
Một mùa đông đó chúng mình
Một mùa đông nến giáng sinh đỏ màu
Thắp sáng hai bóng gần nhau...
Nợ duyên ai biết rằng sau không thành
Kẻ theo lợi, người đuổi danh
Tội cho một mối tình xanh lỡ làng
Kẻ biền biệt! Người sang ngang
Bỏ đây con phố đông sang trắng dòng
Cơn bão tuyết, mù mịt sông
Tình nhân hai bóng xưa không thấy về
Cố Quận
Ô Rô
Góc nhà có bụi ô rô
Xưa tôi hay núp đợi cô ra đường
Chân theo mà gửi chữ thương
Gửi người trang giấy tím hương mực tình
Sao không nhận, sao chẳng nhìn
Sao tôi hỏi, cô làm thinh thế à
Giờ bụi ô rô góc nhà
Nhành còn xanh lá! Người xa xưa rồi
Cố Quận
Áo Giữa Phố Đèn
Áo lạc giữa phố lên đèn
Hai tà trắng, suối tóc đen ngỡ ngàng
Nhìn quanh muốn hỏi thăm đàng
Bên kia chung, bát ngổn ngang hũ hèm
Gã còn tỉnh, hay say mèm
Lại gần sợ áo tèm lem vạt nầy
Quay chân đi! Bóng o gầy
Áng chiều đã lặn trời tây...trăng về
Cố Quận
Yếm Nào
Yếm nào xa, sen nào gần
O nào quỡn, o nào...thân o nào
Phải o mặc dải yếm đào
Lưng ong, quần lĩnh hôm nào đấy không
Phải o đang kén lựa chồng
Đáng người quân tử vạn đồng cũng mua
Không bán! Thì o bỏ bùa
Channel pha nước nửa phùa là mê!!!
Cố Quận
Cô Cho Tôi Theo Kể Chuyện
Cô đi đâu, tay dù che
Xin theo kể chuyện Cô nghe trên đường
Xưa Cô, tôi học chung trường
Thướt tha tà áo người vương thơ này
Mượt mà tóc thả đắm say
Du dương tiếng hát, thơ bay bổng vần
Cô đi đâu, chỉ một thân
Xin theo kể chuyện xa gần Cô nghe
Cố Quận
Cho Tôi Đứng Sát Bên Người
Cho Tôi đứng sát bên Người chút nhé
Tìm làn hương thời tuổi trẻ năm nào
Bài tình ca Người cất tiếng vụt cao
Tôi mê đắm! Về nằm thao thức nhớ
Cho Tôi đứng cận bên Người của thuở
Là nữ sinh ngày trăn trở, đêm mơ
Bài tình ca Người ấy hát...dật dờ
Từng câu chữ bóng vu vơ dìm mộng
Tôi đứng kế bên Người hồn bay bổng...
Cố Quận
Nửa Đời Lưu Lạc!
Đâu rồi áo lụa bay vạt trắng
Đâu rồi màu nắng sớm sân trường
Thuở thư sinh tháng năm lẳng lặng
Bạn bè xưa! Mỗi đứa mỗi đường
Đã mấy mươi mùa qua bạc tóc
Hôm nay nhìn lại ảnh mà thương
Tưởng mới đây thôi...vừa thoáng chốc
Quê người! Mình nửa kiếp phong sương
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2014 18:38:54 bởi Cố Quận>
Em Là Con Gái Nhà Giàu
Em là con gái nhà giàu
Lỡ thương trau luyện, thuộc làu sử kinh
Mai lên ứng thí khoa đình
Nhất nguyên đoạt giải...đăng trình thi hương
Tôi lòng chẳng ngại gió sương
Tôi lòng chẳng quản quan trường, bệ vua
Một cửa đặng, nghìn cửa thua
Ngày đêm đèn sách mút mùa lập danh
Cho mơ thực, cho mộng thành
Cho bóng trúc, sau phủ cành cội mai
Cố Quận
Em là con gái nhà giàu
Lỡ thương trau luyện, thuộc làu sử kinh
Mai lên ứng thí khoa đình
Nhất nguyên đoạt giải...đăng trình thi hương
Tôi lòng chẳng ngại gió sương
Tôi lòng chẳng quản quan trường, bệ vua
Một cửa đặng, nghìn cửa thua
Ngày đêm đèn sách mút mùa lập danh
Cho mơ thực, cho mộng thành
Cho bóng trúc, sau phủ cành cội mai
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.07.2014 07:58:47 bởi Cố Quận>
![]()
Tình Già (2)
Tình già nó kẹo sệt à
Nó như sam dính ấy mà bạn ơi
Buông là tình rớt tình rơi
Buông là tình rụng tình...đời họ rinh
Là tôi đây sống một mình
Là tôi cô độc ngồi nhìn họ a
Tình già phải nách lưng à
Buông ra tình lặn cái là mất luôn
Cố Quận
O Huế Tà Áo Hoa Cà
Này O Huế tím hoa cà
Đứng chờ ôn ấy...hay là chờ tôi!!!
O cười duyên nửa nụ môi
Hồn tôi nó lạc mất rồi còn đâu
Thơ tôi không cuối không đầu
Rượu tôi sắc chén rượu sầu màu vui
Áo hoa cà tím chân lui
Tôi, thơ, rượu bổng ngậm ngùi lắm thay
Cố Quận
Huế Ơi!
Huế ơi! Những mùa xưa áo trắng
Thành Nội thu nhạt nắng trên đường
Những vòng xe thả tóc cho hương
Câu thơ hắn về thương với nhớ
Huế ơi! Những mùa xưa vụn vỡ
Mộng ban đầu o nớ, tôi ni
Thái Bình Dương biển nước xanh ghì
Tan mộng ước tình tôi, o Huế
Cố Quận
Hoa Nắng
Tay hứng bông hoa nắng
Tay cầm lọng dù che
Dưới dòng trôi lẳng lặng
Trên cầu o dựng xe
Một vài bông trắng mộng
Vừa rơi xuống chạm vai
Thơ vần run, ý động
Về nằm vương áo ai
Cố Quận
Nhật Ký Cô Tôi
Cô ghi nhật ký hằng ngày
Cho ai vậy hỉ...bên này, bên kia!!!
Mà chong đèn dưới trăng khuya
Đọc từng dòng chữ! Đầm đìa giọt châu
Nét mực xưa, nay nhạt mầu
Lòng vương vấn mối tình đầu chưa nguôi
Nhìn mà tội nghiệp Cô Tôi
Yêu thương chi để ngậm ngùi thế ư!!!
Cố Quận
Mua Được Rồi Ông Ơi
Mua được rồi...được rồi
Vài ba thỏi son môi
Nước hoa dăm bảy hũ
Hài, guốc thứ một đôi
Áo vàng, xanh, tím, đỏ
Váy dài, ngắn lụa đen
Cây vẽ mày cả bó
Khăn choàng lố viềng ren
Ông đừng chờ cơm nhé
Đói bụng ăn trước đi
Tàn canh ba tôi sẽ
Về tới...đừng lo chi
Giờ tôi cúp nghe ông
Kẻo tiệm hôm nay đông
Người ta dành mua hết
Tôi vào...quầy trống không
Cố Quận
Lạc Đường Tơ
Rồi tình mình mấy mươi năm
Khảy dây tơ lạc khúc cầm oán cung
Rồi âm vỡ vụn vượt trùng
Tôi, em hai hướng không cùng lối mơ
Rồi duyên với nợ cách bờ
Hương chăn gối cũ nay hờ hững quên
Rồi đêm đối mộng gọi tên
Giật mình! Tình đã buồn mênh mông buồn
Rồi tôi, em...ai giòng tuôn
Hay là lệ nóng cạn nguồn nào rơi
Bởi tình ta chết nửa đời
Mấy mươi năm đã rã rời! Lệ vô
Chuyện mình giờ hóa mơ hồ
Cố Quận
O Ngồi Dưới Bóng Cây Cười
Hôm qua ra lớp gặp người
O ngồi dưới bóng cây cười với tôi
Để về mơ mắt mộng môi
Nhớ hương của tóc o rồi o ơi
Nhớ sân trường nắng một trời
Nhớ ve sầu tiếng rã rời! Nhặt âm
Bóng hình o đã nhập tâm
Thơ tôi vần chữ âm thầm vạt tơ
Ý câu dệt áo tiểu thơ
Hai tà trắng ngọ dật dờ! Trống canh
Cố Quận
Giáng Sinh Về (2)
Giáng sinh tay rượu một bầu
Uống quên hết chuyện ưu sầu thế gian
Thắp nến lên, tôi và nàng
Chén em cụng với chén chàng đêm nay
Bốn mắt nhìn nhau đắm say
Trăm năm duyên nợ kiếp này hai ta
Chén lâng lâng, chén ngà ngà
Chén mùi mẫn, chén đậm đà bao năm
Nửa đời còn lại bao lăm
Nửa đời vai tựa, đầu nằm gối nhau
Giáng sinh tay rượu nghiêng bàu
Uống quên hết chuyện càu nhàu Mình ơi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.08.2014 07:37:16 bởi Cố Quận>
Giáng Sinh Về (3)
Tôi khơi ngọn lửa hồng sưởi ấm
Đầu tựa vai kể chuyện đôi mình
Thuở theo em đi về bước chậm
Nguyền ba sinh gìn giữ câu thề
Tôi khơi ngọn lửa hồng chén rượu
Mời em môi nhắp vị yêu thương
Mắt say sưa nằm in cốc tửu
Tình bao năm càng đậm yêu thương
Vui em nhé mừng giáng sinh về
Chén này ta vẹn đạo phu thê
Trăm năm nắm mối giềng trân quí
Cạn ly em mời giáng sinh về
Cố Quận
Em Mùa Xuân Áo Thắm Tà
Em mùa xuân nở nụ tình
Áo hoa tà thắm, ta hình bóng mơ
Mang về túi nắng vàng thơ
Túi căng căng gió, túi lờ lững mây
Vần ngơ ngẩn, ý ngất ngây
Kia đồi sao lạc, sông nầy trăng lu
Trong vườn đêm trắng sương mù
Con quyên vọng tiếng, và tù vẳng xa
Em mùa xuân, áo thắm tà
Ta bên chén rượu ngà ngà nhớ ai
Cố Quận
Cô Cử Mùa Sau
Mùa sau thi cử tú tài
Oằn tay cặp táp lắm bài vở ôn
Nụ cười tươi, dạ chẳng chồn
Luật âm đà nắm, lại hồn thơ văn
Hàm số, sinh, hóa giăng giăng
Cô pha chế độ, góc, lằn ít sai
Mùa sau ra ứng tú tài
Lỡ không đậu! Bỏ áo dài làm dâu
Tội chi khoa bảng đau đầu
Lựa ông tiến sĩ theo hầu cũng danh
Lo chi đám chữ nó hành
Rớt! Đem kinh sách đổ gành nước trôi
Về coi bếp núc thế thôi
Của chồng công vợ tài bồi nương nhau
Mệnh cô đặng thọ, sang giàu
Tú tài nào xứng...cành đào nhà quan
Cố Quận
Mùa sau thi cử tú tài
Oằn tay cặp táp lắm bài vở ôn
Nụ cười tươi, dạ chẳng chồn
Luật âm đà nắm, lại hồn thơ văn
Hàm số, sinh, hóa giăng giăng
Cô pha chế độ, góc, lằn ít sai
Mùa sau ra ứng tú tài
Lỡ không đậu! Bỏ áo dài làm dâu
Tội chi khoa bảng đau đầu
Lựa ông tiến sĩ theo hầu cũng danh
Lo chi đám chữ nó hành
Rớt! Đem kinh sách đổ gành nước trôi
Về coi bếp núc thế thôi
Của chồng công vợ tài bồi nương nhau
Mệnh cô đặng thọ, sang giàu
Tú tài nào xứng...cành đào nhà quan
Cố Quận
Cho Em Mi Một Cái
Cho em mi một cái
Đi nghe Mình...nhé Mình
Ngồi chi xa...xít lại
Cho ấm áp nghe Mình
Em mi chàng một cái
Để tình thêm nặng tình
Vẫn còn xa...xít lại
Để Mình đây đụng Mình
Cố Quận











